Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 550 bài ] 

Vợ cũ quay lại: Tổng giám đốc biết sai - Vô Danh

 
Có bài mới 23.05.2019, 20:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 23.05.2016, 00:29
Bài viết: 780
Được thanks: 70 lần
Điểm: 10.08
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vợ cũ quay lại: Tổng giám đốc biết sai - Vô Danh - Điểm: 10
Chương 538

“Mày…” Cố Thiên Kỳ cảm thấy lồng ngực đau nhói, tầm nhìn trước mắt bắt đầu mơ hồ, anh vừa thở hổn hển vừa nắm chặt lấy cổ tay, cố gắng cầm máu: Mình phải sống tiếp, mình không tin Nhiên Nhiên đã chết rồi!

“Ha ha ha…” Tiếng cười điên cuồng của Chu Hán Khanh vang vọng khắp trong căn hộ, “Cố Thiên Kỳ, mùi vị mất đi người mà mình yêu thương nhất có phải là khó chịu lắm không?”

“Thiên Kỳ!”

“Cậu chủ!”

Hai giọng phụ nữ vang lên cắt ngang tiếng cười của Chu Hán Khanh, anh ta quay lại nhìn, trông thấy Thẩm Sở Hà và Susan đã xông vào căn hộ!

“Đứng yên đó không được động đậy!” Chu Hán Khanh lập tức chĩa súng về phía Thẩm Sở Hà và Susan, trên gương mặt đầy sẹo hiện rõ nét uy hiếp.

“…” Thẩm Sở Hà giật mình đứng ngay tại chỗ.

Nhưng Susan thì lại không dừng lại mà vẫn tiếp tục chạy lên.

“Pằng” một tiếng, Chu Hán Khanh không do dự nổ súng bắn về phía Susan.

“Á…” Susan lập tức ngã ra đất, đập mặt xuống sàn, đau đớn đưa tay ôm chặt lấy cái chân bị thương của mình, có vẻ sắp ngất đi.

“…” Thẩm Sở Hà trông thấy cảnh tượng ấy lập tức sợ đến cứng người, hai chân sau đó bủn rủn khuỵu xuống đất. Cô ta lắc đầu, bây giờ đang cảm thấy cực kì hối hận: Tại sao mình lại tha cho Chu Hán Khanh? Tại sao chưa tính kế gì cả mà đã xông vào đây rồi?

Tên Chu Hán Khanh này hoàn toàn là một tên điên, lúc trước mình và Thiên Kỳ đã cùng nhau hại hắn, bây giờ cho dù bên ngoài căn hộ đã có rất nhiều cảnh sát và vệ sĩ bao vây rồi, nhưng họ vì sự an toàn của Cố Thiên Kỳ nên sẽ không dám mạo hiểm xông vào, nếu Chu Hán Khanh bây giờ thật sự muốn liều mạng thì mình chắc chắn sẽ chết ngay!

Không! Mình không thể chết, mình không thể chết!

Thẩm Sở Hà mím môi, vừa quan sát động tĩnh của Chu Hán Khanh vừa chầm chậm lùi về sau, muốn tìm một nơi có thể ẩn nấp.

Lúc này, Susan bị thương đã bắt đầu toát mồ hôi lạnh, cô vừa ôm chặt cái chân bị thương, vừa quay sang nhìn Cố Thiên Kỳ: “Cậu chủ…”

Sắc mặt Cố Thiên Kỳ càng lúc càng trắng bệch, anh không còn chút sức lực nào, ngồi bệt bên cạnh bồn cầu, máu từ vết thương ở cổ tay chảy đầy dưới sàn, nhưng anh cứ ngây người nhìn về phía trước, trong đầu chỉ còn văng vẳng câu nói của Chu Hán Khanh: Nhiên Nhiên chết rồi, Nhiên Nhiên chết rồi…

“Cậu chủ, tay của cậu!” Susan nhìn máu trên sàn nhà, không kìm được mà bật khóc, mặc dù vừa rồi cô không hề khóc khi bị trúng một phát súng!

Chu Hán Khanh đứng gần đó trông thấy cảnh tượng này bất giác bật cười, anh ta chậm rãi chùi khẩu súng của mình rồi quay lại ngồi lên ghế sofa: “Ha ha, Susan đúng là một thủ hạ trung thành, hơn nữa tài nghệ diễn xuất cũng rất lợi hại, có thể lừa được tôi và Cố Thiên Tuấn bao nhiêu năm như thế!”

“Mau thả cậu chủ của tôi ra! Cứ giết tôi là được rồi!” Susan khẽ động đậy chân, muốn đứng dậy, nhưng cơn đau thấu xương lan lên khiến giọng nói của cô trở nên run rẩy.

“Ha ha, cô nói câu này nghe buồn cười thật đấy!” Chu Hán Khanh nhếch mép, chĩa khẩu súng vào Susan rồi lại chĩa sang Thẩm Sở Hà.

Susan bị khẩu súng đen ngòm chĩa vào người nhưng ánh mắt vẫn rất kiên định, nhìn thẳng vào Chu Hán Khanh, một người bình thường dáng vẻ hiền lành như cô lúc này đây trông toát ra một thần thái đáng sợ.

Còn Thẩm Sở Hà thì lại co người lại, sợ Chu Hán Khanh thật sự sẽ bắn vào người mình.

“Đừng có sợ…” Chu Hán Khanh nhìn Thẩm Sở Hà đầy khinh miệt rồi nhẹ nhàng giải thích, “Dù sao Cố Thiên Kỳ chắc chắn sẽ chết, các người nếu muốn thì tôi sẽ tặng cho mỗi người một viên đạn miễn phí để đi theo hắn!”

Thẩm Sở Hà nghe đến đây liền thở phào nhẹ nhõm: May quá, cũng may mục tiêu của Chu Hán Khanh là Cố Thiên Kỳ chứ không phải là mình!

Nhưng còn Susan khi vừa nghe Chu Hán Khanh nói thì gương mặt lập tức hiện lên nét tuyệt vọng: Nếu cậu chủ chết rồi, mình sống trên đời này còn có ý nghĩa gì nữa?Susan nước mắt lã chã, mặc kệ việc Chu Hán Khanh đang chĩa súng vào mình mà nhìn Cố Thiên Kỳ đang ngồi bất lực trên sàn, cố gắng gọi to: “Cậu chủ, cậu không sao chứ?”

Nhưng Cố Thiên Kỳ không trả lời Susan, bởi anh đang dùng hết tất cả sức lực để bịt chặt vết thương trên cổ tay mình.

Susan thấy dáng vẻ thoi thóp của Cố Thiên Kỳ, cảm thấy mình không thể chậm trễ nữa, cô cắn răng, đột nhiên nhớ ra trước khi mình và Thẩm Sở Hà xông vào đây thì bên ngoài đã có các cảnh sát, vệ sĩ và lính bắn tỉa chờ sẵn rồi!

Nếu bây giờ mình liều mạng xông lên giữ chặt Chu Hán Khanh thì có phải cậu chủ sẽ có cơ hội được cứu không?

Nghĩ đến đây, Susan liền nhìn về phía Cố Thiên Kỳ đang rất yếu, thầm nói trong lòng: Cậu chủ, đây có lẽ là việc cuối cùng mà Susan có thể làm cho cậu rồi!

Susan hít một hơi thật sâu, sau đó nhân lúc mọi người không chú ý mà lao người thật mạnh về phía Chu Hán Khanh.

Trong chớp mắt, Susan đưa hai tay ra giữ chặt lấy khẩu súng trong tay Chu Hán Khanh.

“Tránh ra, con đàn bà thối tha, tránh ra!” Chu Hán Khanh vừa nắm chặt khẩu súng trong tay vừa giận dữ gầm lên, “Mày mà không bỏ tay ra thì tao sẽ nổ súng đấy!”

Nhưng Susan như có vẻ không hề nghe thấy lời nói của Chu Hán Khanh, cung không ý thức được rằng mình đang cận kề với cái chết, chỉ nhoẻn miệng nở một nụ cười rất cam tâm tình nguyện: Trước khi chết mình vẫn có thể làm được gì đó cho cậu chủ, như vậy là quá đủ rồi.

“Pằng!”

Một tiếng súng nổ chát chúa vang lên, ngay sau đó như khiến cả thế giới chìm vào yên lặng.

Susan cảm thấy ngực mình như vừa bị khoét một lỗ, cảm giác đau thấu xương ấy khiến cô không còn chút sức lực nào để nắm chặt khẩu súng đang đe dọa cậu chủ nữa.

“Cậu chủ…” Susan chớp mắt, thều thào một tiếng rồi ngã ra đất.

Cố Thiên Kỳ đang mơ màng vì bị mất máu quá nhiều lúc này bị tiếng súng làm cho tỉnh lại, anh ngẩng đầu lên, vừa hay trông thấy cảnh Susan toàn thân đầy máu đang giữ lấy Chu Hán Khanh!

“Susan!” Cố Thiên Kỳ cố gắng đứng dậy, lết đến chỗ Susan.

Ngay lúc ấy, lính bắn tỉa mai phục bên ngoài nhận ra thời cơ, lập tức bóp cò súng.

“Đoàng!” Lại một tiếng súng vang lên…

Lần này, viên đạn từ xa ấy bay thẳng vào sau đầu của Chu Hán Khanh, kéo theo máu văng tung tóe.

Chu Hán Khanh chớp chớp mắt, dùng chút hơi sức còn sót lại của mình quay sang nhìn Cố Thiên Kỳ, lắc đầu một cái rồi ngã khuỵu xuống đất, cười đau đớn: Mộng Chỉ, xin lỗi, cuối cùng anh vẫn không thể lấy máu của Cố Thiên Kỳ để cúng tế em.

“Rầm” một tiếng, Chu Hán Khanh đổ ập xuống đất, máu chảy lênh láng ra đất, ánh nhìn của anh ta cũng càng lúc càng trở nên mơ hồ: Kết thúc rồi, mọi chuyện đều đã kết thúc rồi.

Tất cả những việc đã xảy ra lập tức hiện về trong đầu Chu Hán Khanh như đèn kéo quân, cả đời này của anh ta dường như chỉ toàn là đau khổ, anh ta không mất gì cả, bởi anh ta chưa bao giờ có được, chỉ có thể liên tục theo đuổi giấc mơ không bao giờ với tới của mình.

Nhưng đến tận khoảnh khắc này, Chu Hán Khanh cũng không hề thấy hối hận.

Mộng Chỉ, anh đã cố hết sức rồi, anh thật sự đã cố hết sức rồi, giờ anh mệt lắm, anh sẽ đến bên em được không?

Gương mặt đầy sẹo của Chu Hán Khanh nằm trên vũng máu, cuối cùng cũng nhắm mắt lại, cuộc đời đẫm máu của anh ta cuối cùng cũng kết thúc…



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 23.05.2019, 20:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 23.05.2016, 00:29
Bài viết: 780
Được thanks: 70 lần
Điểm: 10.08
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vợ cũ quay lại: Tổng giám đốc biết sai - Vô Danh - Điểm: 10
Chương 539

“Susan!”

Cố Thiên Kỳ đứng dậy chạy đến chỗ Susan rồi ngồi thụp xuống, hốt hoảng chạm vào máu dính trên mặt Susan, sau đó ôm lấy cô điên cuồng chạy xuống lầu.

Còn Thẩm Sở Hà đang quá kinh sợ, sau khi đứng ngây người một lúc mới định thần lại, chạy theo Cố Thiên Kỳ.

“Cậu chủ… cậu không sao chứ?” Susan được Cố Thiên Kỳ bế đi, khóe môi nở nụ cười, cố gắng dùng hết sức lực vươn tay ra, cuối cùng cũng có can đảm chạm vào mặt Cố Thiên Kỳ.

Có thể được cậu chủ ôm trong lòng thế này, mình còn đòi hỏi gì hơn nữa chứ?

Susan mỉm cười, nhớ lại lúc lần đầu cô gặp cậu chủ, dường như là lúc cậu vừa lên năm nhất đại học.

Khi ấy Susan vừa mới tốt nghiệp đại học, được Tống Mạn Nhu xem trọng, tuyển dụng về để giúp đỡ bà ta.

Một lần tình cờ, khi Susan đến giao tài liệu cho Tống Mạn Nhu đã gặp được Cố Thiên Kỳ, anh mặc một bộ đồ trắng đơn giản, miệng nở nụ cười rực rỡ, toát ra một dáng vẻ an toàn, thong dong, dường như tất cả những điều tốt đẹp nhất trên đời này đều tụ hội trên người anh.

Một người đàn ông như thế khiến cho bất kì người phụ nữ nào cũng đều muốn tiếp cận.

Nhưng Susan biết mình không xứng với Cố Thiên Kỳ, vậy nên cô chỉ có thể âm thầm làm bao nhiêu việc cho anh.

Sau đó, Cố Thiên Kỳ cũng chú ý đến cô, giữ cô lại bên mình làm việc.

Ngay từ khoảnh khắc được ở bên cạnh Cố Thiên Kỳ, Susan đã cảm thấy đời này của mình không còn gì hối tiếc nữa.

Bây giờ có thể dùng mạng sống của mình để cứu mạng cậu chủ, cô thấy vui biết bao nhiêu!

“Đừng nói nữa! Cô sẽ được cứu ngay thôi!” Cố Thiên Kỳ vừa bế Susan vừa chạy xuống từng tầng cầu thang, máu trên cổ tay anh vẫn cứ chảy, hòa với máu của Susan, từng giọt từng giọt rơi xuống đất.

Lúc này, xe cảnh sát và cứu thương đã chờ sẵn bên dưới căn hộ.

Cố Thiên Kỳ chạy xuống dưới lầu, bế Susan chạy thẳng vào trong xe.

“Bác sĩ, băng bó vết thương cho Thiên Kỳ trước đã…” Thẩm Sở Hà cũng chạy vào xe cứu thương, gào lên với bác sĩ.

“Xem cho Susan trước đi!” Cố Thiên Kỳ vung tay đẩy bác sĩ định băng bó vết thương cho mình, gầm lên với người đó.

“Hai người đều phải cứu!” Thẩm Sở Hà ở bên cạnh vô cùng lo lắng, nhưng cũng hiểu rõ tính khí của Cố Thiên Kỳ, thế nên đành phải ra hiệu cho bác sĩ rồi nói, “Cứu Susan trước đi! Tôi sẽ băng bó vết thương cho Thiên Kỳ.”

Bác sĩ gật đầu, bắt đầu kiểm tra vết thương cho Susan, tiến hành hồi sức tim phổi.

Còn Cố Thiên Kỳ vẫn chăm chú nhìn Susan, ánh mắt đầy vẻ quan tâm lo lắng.

Thẩm Sở Hà liếc nhìn Susan bằng vẻ đố kị, sau đó cầm tay Cố Thiên Kỳ lên, bắt đầu băng bó cho anh.

Vết thương vừa được băng bó xong, Cố Thiên Kỳ đã lập tức nhìn ra phía ngoài xe: Vừa rồi Chu Hán Khanh nói Nhiên Nhiên và Cố Thiên Tuấn bị trói ở một công xưởng bỏ hoang trên đường XX, anh bây giờ phải đến đó ngay, anh không tin Nhiên Nhiên và Cố Thiên Tuấn đã chết rồi!

“Thiên Kỳ, cậu định đi đâu?” Thẩm Sở Hà thấy dáng vẻ của Cố Thiên Kỳ thì liền nắm cánh tay anh lại, “Bây giờ cậu đang bị thương, cần phải đến bệnh viện ngay! Không được đi đâu hết!”

“Tránh ra!” Cố Thiên Kỳ chẳng thèm nhìn Thẩm Sở Hà mà hất tay ra, ngay sau đó liền nhảy xuống xe.

“Thiên Kỳ!” Thẩm Sở Hà lúc này vẫn chưa biết An Điềm đã gặp chuyện gì, thế nên vẫn kiên quyết ngăn không cho Cố Thiên Kỳ đi cứu An Điềm.“Cho dù cậu có không quan tâm đến sức khỏe của bản thân thì cũng phải nghĩ cho Susan chú, cô ấy vì cứu cậu mà bây giờ sống chết không rõ, không phải cậu nên ở bên cạnh cô ấy, đợi cô ấy tỉnh lại sao?”

Quả nhiên, Cố Thiên Kỳ nghe câu ấy liền khựng người lại, anh quay đầu nhìn Susan người đầy máu, không biết nên làm gì.

Lúc này, Susan đang nằm trên xe chợt mấp máy môi, khẽ gọi tên Cố Thiên Kỳ: “Cậu… cậu chủ…”

“Cậu xem, Susan gọi cậu kìa!” Thẩm Sở Hà lập tức mừng rỡ nhìn sang Cố Thiên Kỳ rồi gọi to, “Thiên Kỳ, cậu mau lên xe đi, Susan đang gọi cậu kìa!”

Cố Thiên Kỳ động đậy cổ rồi nhảy lên xe, nắm chặt tay Susan khẽ nói: “Susan, tôi đây.”

“Cậu… cậu chủ…” Susan từ từ mở mắt, giọng nói ngắt quãng, “Tôi… tôi không sao… Cậu… cậu đi cứu cô An Điềm đi…”

“Susan, cô…” Thẩm Sở Hà đứng bên cạnh bị Susan làm cho điên tiết lên, nhưng không thể làm được gì, chỉ biết trừng mắt nhìn cô, thầm mắng cô là đồ không có não.

Ánh mắt Cố Thiên Kỳ lập tức sáng lên, anh đưa tay khẽ vuốt mặt Susan rồi dịu dàng nói: “Cô phải cố gắng sống đấy, đợi tôi quay về.”

“Vâng.” Susan cố dùng hết sức lực mỉm cười với Cố Thiên Kỳ, cậu chủ của cô đã bảo cô sống tiếp, vậy thì cô sao có thể dễ dàng chết được chứ?

Cố Thiên Kỳ nhìn Susan một lúc rồi bước xuống xe cứu thương, leo lên một chiếc xe khác mà vệ sĩ đã chuẩn bị sẵn.

Chiếc xe phóng như bay trên đường, sắc mặt Cố Thiên Kỳ cũng càng lúc càng lạnh, mặc kệ cơn đau nhói truyền lên từ vết thương trên cổ tay, anh nhìn khung cảnh lướt qua hai bên đường, trong lòng lo lắng: Nhiên Nhiên, em tuyệt đối không được gặp chuyện, tuyệt đối không được gặp chuyện!

Chẳng mấy chốc, chiếc xe đã đến nơi, Cố Thiên Kỳ từ xa trông thấy công xưởng ấy đang bốc cháy ngùn ngụt, khói tỏa lên đen kịt cả một góc trời, hơi nóng tỏa ra đáng sợ.

Rất nhiều xe cứu hỏa đang tập trung ở đó, các nhân viên cứu hỏa đang ra sức dập lửa, cả một đoạn đường bị tắc lại, khung cảnh rất hỗn loạn.

Cố Thiên Kỳ vội vàng chạy xuống xe, ngẩn người nhìn đám cháy ngùn ngụt ấy một lúc, sau đó chợt gào to một tiếng “Nhiên Nhiên” rồi liều mạng chạy về phía ấy.

“Cậu chủ, cậu không được đi!” Đám vệ sĩ lập tức giữ tay Cố Thiên Kỳ lại, không cho anh chạy vào.

Bây giờ lửa đang rất lớn, trông có vẻ đã cháy rất lâu rồi, nghĩa là chuyện gì phải xảy ra chắc chắn đã xảy ra rồi.

Cho dù bây giờ Cố Thiên Kỳ có xông vào đó thì cũng chẳng thể làm được gì nữa.

“Ầm!”

Cả công xưởng đang bốc cháy chợt đổ sập xuống ngay trước mắt Cố Thiên Kỳ.

Cố Thiên Kỳ nhìn đống đổ nát vẫn đang bốc cháy ấy, chớp mắt mấy cái rồi ngã khuỵu xuống đất.

“Nhiên Nhiên…” Giọng của Cố Thiên Kỳ trở nên nghẹn ngào, nước mắt bắt đầu rơi xuống đất, “Nhiên Nhiên, anh xin lỗi, anh xin lỗi, tất cả là lỗi của anh, tất cả là lỗi của anh!”

Nếu lúc đầu mình không quá nhẫn tâm, xối tro cốt của Chu Mộng Chỉ xuống bồn cầu ngay trước mặt của Chu Hán Khanh thì Chu Hán Khanh đã không điên cuồng mà hủy hoại mọi thứ như vậy.

Hoặc cũng có thể nói, nếu lúc đầu khi thấy Nhiên Nhiên và Cố Thiên Tuấn thật lòng yêu thương nhau, mình chọn cách buông tay thì mọi chuyện ngày hôm nay đã không xảy ra rồi!

Song…

Cố Thiên Kỳ đau khổ nhắm mắt, song mọi chuyện đã muộn rồi, Nhiên Nhiên chết rồi, Nhiên Nhiên chính là vì mình nên mới chết!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 23.05.2019, 20:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 23.05.2016, 00:29
Bài viết: 780
Được thanks: 70 lần
Điểm: 10.08
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vợ cũ quay lại: Tổng giám đốc biết sai - Vô Danh - Điểm: 11
Chương 540

“Chú Cố ơi, sao chú lại khóc vậy?” Một giọng nói trong trẻo chợt vang lên bên tai Cố Thiên Kỳ.

Cố Thiên Kỳ đang cúi đầu chợt giật mình, ngẩng đầu lên thì trông thấy An An đang đứng ngay trước mặt mình!

Anh lắc đầu, định thần nhìn An An mấy lượt, rồi đột nhiên giang tay ra ôm chặt lấy An An: Chắc chắn là Nhiên Nhiên và Cố Thiên Tuấn đã hi sinh tính mạng để cứu An An ra ngoài rồi!

“An An, đừng sợ, từ nay về sau, chú sẽ thay Nhiên Nhiên và Cố Thiên Tuấn chăm sóc thật tốt cho con!” Cố Thiên Kỳ siết chặt vòng tay, hai mắt ướt đẫm.

“Cậu đúng là ảo tưởng quá đấy! Con trai của tôi sao lại phải giao cho cậu nuôi chứ?” Một giọng nói trầm ấm chợt vang lên trên đầu Cố Thiên Kỳ, khiến anh giật bắn mình.

Từ từ ngẩng đầu lên, Cố Thiên Kỳ chợt nhìn thấy Cố Thiên Tuấn mặt mày lấm lem đang đứng trước mặt mình, còn Nhiên Nhiên thì đang đứng ngay bên cạnh Cố Thiên Tuấn, nhìn anh cười vui vẻ.

Cố Thiên Kỳ hoàn toàn sượng trân, anh cố gắng lắc đầu thật mạnh, khẳng định với bản thân: Mình không phải đang nằm mơ!

“Hai… hai người…” Cố Thiên Kỳ đưa bàn tay bị thương ra chỉ vào Cố Thiên Tuấn rồi lại chỉ vào An Điềm, hoàn toàn không tin được chuyện đang xảy ra trước mắt mình: Chu Hán Khanh không phải đã nói, Nhiên Nhiên và Cố Thiên Tuấn đã bị kẹt trong đống lửa rồi sao? Tại sao hai người họ và cả An An lại có thể thoát ra được?

“Thiên Kỳ, chị biết em đang kinh ngạc chuyện gì!” An Điềm mặt mày cũng lấm lem, bước đến trước mặt Cố Thiên Kỳ vừa cười vừa nói, “Thật ra, nhớ lại chuyện xảy ra vừa rồi, chị cũng cảm thấy giống như một giấc mơ vậy, nhưng việc này đúng là khiến cho người ta phải xuýt xoa.”

Thì ra, sau khi Chu Hán Khanh rời đi…

An Điềm sau khi giật đứt sợi xích liền chạy ra ngoài tìm thứ gì đó để đập vỡ ổ khóa.

Nhưng Cố Thiên Tuấn lại ngăn cô lại, bảo với cô rằng đã không kịp nữa rồi.

An Điềm tiến thoái lưỡng nan, chỉ còn biết ôm lấy Cố Thiên Tuấn mà khóc nức nở.

Đúng lúc đó, An An đang loay hoay với ổ khóa chợt vứt sợi kẽm trong tay đi rồi hô to: “Mẹ ơi, con mở được khóa rồi, chúng ta mau chạy thôi!”

An Điềm và Cố Thiên Tuấn vừa rồi còn đang chìm đắm trong cơn đau khổ sinh li tử biệt, lúc này liền ngẩn người, nhưng chỉ 0.01 giây sau đó đã giật sợi xích sắt ra rồi bế An An chạy thoát khỏi đống lửa.

Trong lúc chạy ra khỏi đống lửa, Cố Thiên Tuấn vì bảo vệ cho An Điềm và An An mà tóc bị cháy xém, còn bị vô số vết thương ngoài da, tuy nhiên không quá nghiêm trọng.

Sau đó, đội cứu hỏa đã đến nơi, Cố Thiên Kỳ cũng đến.

Cố Thiên Kỳ nghe An Điềm kể xong, không tin được mà lắc đầu. Anh nhìn An An hỏi: “An An, sao con có thể mở được khóa?”

“Chuyện này nói ra dài lắm!” An An lúc lắc cái đầu nhỏ, vẻ mặt hớn hở đắc ý, “Hồi con và mẹ còn ở thành phố S, nhà ở không được tốt lắm, sử dụng ổ khóa lớn kiểu cũ, mà mẹ con thì lại là người đãng trí, rất hay quên mang chìa khóa!”

An An nói đến đây, giọng nói có hơi ngao ngán, ngừng một chút rồi kể tiếp: “Vậy nên, mẹ và con thường phải đến làm phiền ông thợ sửa khóa rất nhiều lần để nhờ ông giúp mở khóa.”

“Vậy rồi sao?” Cố Thiên Kỳ há hốc mồm, cảm thấy chuyện này vẫn rất khó hiểu.

“Vậy cho nên,” An Điềm tiếp lời của An An, “Chị phải đến tìm ông lão thợ khóa ấy quá nhiều lần, cuối cùng trở nên thân thiết với ông ấy, con cái ông ấy đều rất bận, thế nên mẹ con chị thường qua nhà chăm sóc cho ông ấy, chị cũng không biết An An từ lúc nào đã học được nghề mở khóa của ông ấy nữa!”

“Thì cũng vì sợ mẹ không mở được khóa nên con mới nhờ ông dạy cho đấy!” An An hí hửng nói, “Thật ra, kĩ năng mở khóa rất dễ học, ông dạy con vài lần là con biết ngay!”

“Chuyện đó là đương nhiên!” Cố Thiên Tuấn xoa đầu An An, mặt ánh lên một vẻ thương yêu và tự hào vô bờ bến: Con trai của Cố Thiên Tuấn thì đương nhiên phải hơn hẳn mấy đứa trẻ con bình thường rồi!

“…” Cố Thiên Kỳ trợn tròn mắt, vẫn cảm thấy rất kinh ngạc, “Vậy mấy sợi kẽm đó thì con tìm ở đâu ra?”

“Vì ở đó là công xưởng bỏ hoang mà, ở đâu mà chẳng có kẽm?” An An nói rất thản nhiên.

“À…” Cố Thiên Kỳ chớp mắt, nhất thời không nói nên lời, An An mới có tí tuổi đầu thôi mà đã có thể cứu được mạng của hai người lớn!

Nhưng nghĩ kĩ lại thì thấy tất cả chuyện này xảy ra cũng rất hợp lí: Chu Hán Khanh do đang bị truy nã, sống rất khổ sở, vậy nên cho dù cố gắng hết sức cũng chỉ có thể mua được một ít xăng, dây xích và loại khóa rẻ tiền nhất thôi.

Còn An An và An Điềm vừa hay đã từng phải sống vất vả nên mới biết cách mở khóa loại khóa rẻ tiền này!

Quả nhiên, người tính không bằng trời tính, có lẽ mỗi một trải nghiệm cho dù không quan trọng thì cũng sẽ có những lúc thay đổi được cuộc đời một con người.

Cố Thiên Kỳ sau khi cảm khái một lúc mới dần bình tĩnh lại, lúc này mới phát hiện ra mình vẫn đang quỳ dưới đất, vội vàng gãi đầu, cảm thấy có hơi xấu hổ, nhưng sau đó lại giả vờ thản nhiên đứng dậy.

“Thiên Kỳ, vết thương trên tay em là thế nào vậy?” An Điềm nhìn thấy vết băng bó trên cổ tay Cố Thiên Kỳ, liền quan tâm hỏi han, “Có phải Chu Hán Khanh cũng đã đến tìm em không?”

“Ừ.” Cố Thiên Kỳ gật đầu, sau đó giấu cánh tay bị thương của mình ra sau lưng, cũng không muốn nói ra chuyện vừa xảy ra để khiến An Điềm thêm lo lắng, thế nên chỉ trả lời cho qua, “Nhưng mà sự việc đã được giải quyết rồi, vết thương trên tay em cũng không có gì đáng ngại.”

“Vậy thì may quá.” An Điềm yên tâm gật đầu.

Lúc này, Cố Thiên Tuấn chợt một tay bế An An lên, một tay ôm lấy An Điềm, cho dù mặt mũi đang bị lấm lem thì cũng không che đi được nét anh tuấn của anh.

Cố Thiên Tuấn đưa tay chùi vết bẩn trên mặt An Điềm rồi dịu dàng nói: “An Điềm, em và An An vẫn cần kiểm tra sức khỏe, giờ chúng ta đến bệnh viện đi.”Trải qua chuyện sinh tử vừa rồi, Cố Thiên Tuấn đã không còn quan tâm đến vật chất gì nữa, tài sản nhiều làm gì chứ? Anh chỉ cần người vợ sống chết luôn ở bên mình và đứa con trai thông minh lanh lợi này là quá đủ rồi.

Huống hồ, con trai An An của anh lại thông minh thế này, qua vài năm nữa là sẽ có thể giao lại Cố Thị cho An An, còn anh có thể đưa An Điềm đi du lịch vòng quanh thế giới rồi!

“Ừ.” An Điềm gật đầu với Cố Thiên Tuấn rồi cùng anh bước đi, còn An An cũng ngoan ngoãn nằm trong lòng Cố Thiên Tuấn, không nói gì.

Cố Thiên Kỳ vẫn đứng nguyên tại chỗ, nhìn theo bóng dáng Cố Thiên Tuấn và An Điềm, đột nhiên cảm thấy lòng bình yên đến lạ: Trước nay là do mình quá cố chấp, bây giờ đã đến lúc buông bỏ rồi.

Cố Thiên Kỳ nhoẻn miệng cười, thầm nói trong lòng: Nhiên Nhiên, chúc chị hạnh phúc…

Một tháng sau…

Trên các dòng tít của các báo lớn đều tràn ngập tin tức đám cưới của Cố Thiên Tuấn, tất cả những người ở giới thượng lưu đều nghĩ đủ mọi cách để có thể được tham gia hôn lễ này.

Nhưng Cố Thiên Tuấn và An Điềm lại chỉ mời những người bạn thân nhất của họ, hôn lễ tổ chức cực kì đơn giản và ấm cúng.

Cố Thiên Kỳ không đến dự đám cưới của An Điềm, nhưng không phải vì An Điềm mà là vì Susan lúc này đang hôn mê, cần được đưa đi phẫu thuật, thế nên anh muốn ở bên cô.

Thẩm Sở Hà đương nhiên cũng ở bên cạnh Cố Thiên Kỳ và Susan, nhưng kể từ sau chuyện xảy ra ngày hôm đó thì Cố Thiên Kỳ không nói chuyện với Thẩm Sở Hà thêm một câu nào nữa.

Lâm Kính Trạch lần này rời bỏ Thẩm Sở Hà, tâm trạng đã không còn quá nặng nề như trước nữa, vì anh cũng không còn thích một Thẩm Sở Hà như thế.

Sức khỏe của Khưu Doanh Doanh đã hồi phục hoàn toàn, vừa mới xuất hiện, mục đích là vì muốn tham dự hôn lễ của An Điềm.

Chỉ có Cao Lỗi là thấy hơi bất mãn với đám cưới của An Điềm và Cố Thiên Tuấn, thứ nhất là vì Khưu Doanh Doanh chỉ vừa mới hồi phục, cần phải tịnh dưỡng thêm, anh lo việc Doanh Doanh đến dự hôn lễ sẽ khiến cô bị mệt.

Thứ hai là vì Cao Lỗi vốn định sẽ làm đám cưới với Khưu Doanh Doanh trước khi Cố Thiên Tuấn làm đám cưới với An Điềm, bởi vì anh thật sự muốn sinh được nhiều con hơn Cố Thiên Tuấn và An Điềm.

Nhưng bây giờ xem ra anh và Doanh Doanh phải cố gắng nhiều rồi!

Lúc này, trong biệt thự Cố Thị tràn ngập bầu không khí vui mừng, khắp nơi được trang trí đỏ rực, hai hoa đồng An An và Mỹ Mỹ đang đứng chờ ở bên ngoài.

Còn trong phòng, An Điềm đang mặc một bộ áo cưới truyền thống, đẹp như tiên nữ.

Cô ngồi trên giường, nhìn hai phù dâu Lâm Hiểu Hiểu và Khưu Doanh Doanh, còn có cả người bạn thân của mình là Lý Tư Kỳ từ nước ngoài mới về nữa.

Lâm Hiểu Hiểu vốn là người nghịch ngợm, nhưng lại sợ Cố Thiên Tuấn, thế nên đành phải bảo Khưu Doanh Doanh cố gắng làm khó Cố Thiên Tuấn thật nhiều vào.

Khưu Doanh Doanh ỷ sức khỏe của mình vừa mới hồi phục nên không hề ngần ngại, cô đứng chắn trước mặt An Điềm, cầm một đôi giày thêu hoa màu đỏ chìa ra trước mặt Cố Thiên Tuấn: “Cố tổng giám đốc, có muốn hầu hạ chị An Điềm của tôi không?”

“Đương nhiên!” Gương mặt đẹp trai của Cố Thiên Tuấn nở nụ cười rạng rỡ, tuy mái tóc bị cháy xém trông không được đẹp lắm, nhưng chỉ cần gương mặt của anh thôi là đã đủ thu hút, khiến người ta không còn quan tâm đến tóc tai gì nữa.

Những người bạn của Cố Thiên Tuấn đều đến tham dự, có Lệ Tắc Thiên, Trì Cảnh Dật và Lâm Kính Trạch, còn có cả Trương Hiển Hy và Cao Lỗi, thậm chỉ cả Tô Thanh Dương cũng đến. Họ đều đứng sau lưng Cố Thiên Tuấn, thầm đắc ý trong lòng: Cố đại tổng giám đốc cuối cùng cũng có ngày bị người khác làm khó rồi.

“Vậy bắt đầu đi, nếu anh hầu hạ không chu đáo thì sẽ bị phạt đấy!” Khưu Doanh Doanh chống nạnh, to gan uy hiếp.

Cố Thiên Tuấn mỉm cười, anh đương nhiên sẽ hầu hạ An Điềm thật tốt rồi, không phải bây giờ hầu hạ tốt mà tối nay cũng sẽ hầu hạ tốt, hầu hạ để có thể được một cặp sinh đôi luôn!

Anh đưa bàn tay ấm áp ra nắm lấy bàn chân nhỏ xinh của An Điềm, vừa nhẹ nhàng vuốt ve lòng bàn chân cô vừa chậm rãi mang giày vào cho cô.

An Điềm khẽ rùng mình, ngượng ngùng nhìn Cố Thiên Tuấn, mặt đỏ bừng lên.

Cố Thiên Tuấn mang giày cho An Điềm xong liền đưa tay nắm lấy cằm cô, khẽ chìa ngón tay ra vuốt ve đôi môi cô rồi từ từ hôn lên đó.

“Khoan đã!”

Ngay lúc môi Cố Thiên Tuấn sắp chạm vào môi An Điềm thì cô lại chợt thất thanh kêu lên, sau đó trừng mắt quát Cố Thiên Tuấn: “Cố Thiên Tuấn, tay anh vừa mới mang giày xong, sao lại đưa lên sờ vào miệng em?

Cố Thiên Tuấn ngẩn người, rõ ràng không nhớ ra chuyện này.

“Ha ha ha…”

Mọi người trong phòng bật cười, Khưu Doanh Doanh thì nhảy cẫng lên: “Chị An Điềm của tôi không vui rồi! Anh phải mang giày lại! Mang giày lại đi!”

“Đúng đúng đúng, Cố tổng phải mang lại!” Tất cả mọi người đều phụ họa, “Lần này phải vừa bịt mắt vừa mang giày!”

Tiếng cười vang vọng khắp căn biệt thự, một cơn gió nhẹ thổi qua, dường như cuốn niềm vui ấy lan tỏa đi khắp mọi nơi…

Hết


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn |Thủy Nhi| về bài viết trên: MicaeBeNin
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 550 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bạchhạ và 192 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

5 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

8 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

10 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

14 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

15 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 10, 11, 12

18 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 179, 180, 181

19 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh trung thu xanh
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 346 điểm để mua Nữ hoàng 2
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Thiên Hạ Đại Nhân
Lý do: Tên hay
thuonglu: lâu ngày không đăng bài, phải mò cả buổi T.T
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày teen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Princess 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ hoàng phù thủy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh sinh nhật 5 đèn
Viễn Giả Lai Ni: viewtopic.php?t=412603&p=3450071#p3450071
Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.