Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 549 bài ] 

Vợ cũ quay lại: Tổng giám đốc biết sai - Vô Danh

 
Có bài mới 23.05.2019, 20:10
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 23.05.2016, 00:29
Bài viết: 878
Được thanks: 94 lần
Điểm: 10.1
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vợ cũ quay lại: Tổng giám đốc biết sai - Vô Danh - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 523

Vẻ mặt Cố Thiên Tuấn rất nghiêm túc, cùng lúc khi nói ra câu đó, anh đã lấy chiếc nhẫn được chuẩn bị bí mật trước đó và đeo thẳng vào ngón áp út của An Điềm.

“Anh…” An Điềm liếc Cố Thiên Tuấn một cái, rồi nhìn xuống chiếc nhẫn trên tay mình, rồi hỏi một cách khó tin. “Chỉ thế này thôi?”

“Chứ thế nào nữa?” Cố Thiên Tuấn không hiểu.

“Hôn lễ mà em chờ đợi đã rất lâu, vậy mà anh đeo cho em một chiếc nhẫn là xong à?” Trên mặt An Điềm xuất hiện vẻ không cam tâm, cô liếc nhìn chiếc nhẫn trên tay mình, rồi đưa thẳng ra trước mắt Cố Thiên Tuấn và nói với giọng oán trách. “Anh nhìn xem, chiếc nhẫn này không những không phù hợp, mà trên đó còn vẽ một vòng tròn đặc biệt xấu xí và xiên xẹo. Ý gì đây?”

“Đó, đó là chữ G viết hoa, viết tắt cho chữ cái đầu tiên trong tên của anh.” Cố Thiên Tuấn đổ mồ hôi hột, anh đưa bàn tay đang đeo nhẫn của mình ra trước mặt An Điềm, cố muối mặt và tiếp tục giải thích. “Em nhìn chiếc nhẫn trên tay anh này, cũng được khắc một chữ A, đó là chữ viết tắt cho chữ cái đầu tiên trong tên của em.”

“Ồ…” An Điềm thấy hơi khó hiểu, một đại tổng giám đốc như Cố Thiên Tuấn, lẽ nào lại làm chuyện trẻ con và sởn gai ốc như vậy?

“Còn nữa…” Cố Thiên Tuấn dừng lại rồi tiếp tục giải thích: “Mặc dù kỹ năng và sở thích trong việc điều hành công ty và các mặt khác đều đạt điểm tối đa, nhưng mấy việc thủ công này, thực sự không ổn lắm.”

Cố Thiên Tuấn lần đầu tiên thừa nhận mình vẫn còn chuyện làm không tốt: “Hai chiếc nhẫn này do anh đích thân làm, nên nó mới trông rất thô như vậy.”

“Anh tự làm sao?” An Điềm nhìn vào Cố Thiên Tuấn với vẻ mặt khó tin, nhưng cùng lúc với việc cảm thấy hơi buồn cười, cô càng thấy cảm động hơn.

Cố Thiên Tuấn, đường đường là một đại tổng giám đốc, vẫy tay một cái là mua được chiếc nhẫn kim cương lớn nhất thế giới.

Nhưng, có thể khiến anh đích thân làm nhẫn, nhất định đây là lần đầu tiên!

An Điềm cúi nhìn chiếc nhẫn trên tay mình, đột nhiên cảm thấy nó đáng yêu hơn nhiều, vì nó không thể đo được bằng tiền. Tay nghề của Cố Thiên Tuấn thực sự rất tệ, nhưng chiếc nhẫn không được trang trí gì như thế này, là độc nhất vô nhị trên thế giới.

“Ừm.” Cố Thiên Tuấn gật đầu: “Mặc dù hơi thô, nhưng nó là cặp nhẫn dễ nhìn nhất trong số những chiếc nhẫn mà anh làm hỏng rồi đấy.”

“Và tất nhiên,” Cố Thiên Tuấn dừng lại và bắt đầu phát huy đầy đủ những phẩm chất quý báu của một người chồng - bàn bạc hỏi ý kiến, kiên nhẫn thuyết phục, hứa hẹn long trọng. “Nếu em không hài lòng với chiếc nhẫn này, vậy mỗi năm anh sẽ làm một cặp nhẫn, và tận tay đeo cho em vào kỷ niệm ngày cưới hàng năm. Hãy tin anh, khi An An khôn lớn, chúng ta đều già hết rồi. À không, em sẽ không già đâu, em mãi mãi là người xinh đẹp nhất.”

Cố Thiên Tuấn dừng một lúc rồi lại thay đổi cách nói: “Đến khi anh già đi, thì chiếc nhẫn đang đeo trên tay em đây, nhất định sẽ là chiếc đẹp nhất!”

“…” Khóe mắt của An Điềm rưng rưng. Cô gật đầu thật mạnh, và chủ động ôm chầm lấy Cố Thiên Tuấn.

An Điềm đặt cằm lên vai Cố Thiên Tuấn, cảm thấy rằng cả thế giới đã trở nên tươi sáng hơn: Mình, muốn kết hôn với Cố Thiên Tuấn, đã từ rất lâu rồi!

Và Cố Thiên Tuấn cũng chủ động ôm chặt eo An Điềm, mỉm cười hạnh phúc: Trải qua bao nhiêu sóng gió, cuối cùng mình cũng đã cưới được An Điềm.

Người phụ nữ đang ở trong vòng tay này, anh sẽ mãi mãi yêu cô, mãi mãi bảo vệ cô!

Lúc này, một cơn gió thổi qua đưa mùi thơm của hoa tulip bay về phía xa, Cố Thiên Tuấn và An Điềm đang ôm lấy nhau trong biển hoa tulip, cảnh đẹp như một bức tranh.

Cách đó không xa, ông Trác nhìn vào Cố Thiên Tuấn và An Điềm đang ôm lấy nhau, liền mỉm cười và nói với An An: “An An à, chẳng bao lâu nữa, con sẽ có em trai hoặc em gái rồi đấy!”

“Có em trai và em gái cùng lúc sẽ tuyệt hơn!” An An lắc lắc cái đầu nhỏ của mình, vui đến không diễn tả được.

“Đúng rồi nhỉ!” Ông Trác gật đầu tán thành. “Chờ đến khi bố mẹ con kết hôn, ông sẽ là người làm chứng, còn con sẽ làm phù rể có chịu không?”

“Dạ chịu!” Mắt của An An cong lên như trăng lưỡi liềm. “Đến lúc đó, rất nhiều bạn bè của con, cả dì Lâm Hiểu Hiểu, dì Khưu Doanh Doanh, chú Lâm Kính Trạch, chú Trì Cảnh Dật, và cả…”

An An nói rồi đột nhiên giọng thấp hẳn đi: “Cả cái chú thường hay chơi với con trong biệt thự và trông rất giống bố con nữa, nếu chú ấy có thể đến tham dự đám cưới của bố mẹ con, chắc sẽ tuyệt lắm!”

“Giống như bố của con?” Ông Trác cau mày lại, người An An đang nói là Cố Thiên Kỳ sao?Tuy nhiên, với mối quan hệ hiện tại giữa Cố Thiên Tuấn, An Điềm và Cố Thiên Kỳ, chắc cậu ta sẽ không đến đâu!

Với lại, nếu Cố Thiên Kỳ biết An Điềm và Cố Thiên Tuấn kết hôn, cậu ta sẽ có tâm trạng như thế nào?

Giống như năm đó mình biết chuyện mẹ của Thiên Tuấn sắp kết hôn với Cố Diệp Lâm vậy, tâm trạng của cậu ta chắc sẽ không dễ chịu gì lắm đâu!

Vào lúc này, trong biệt thự sang trọng ở ngoại ô thành phố S…

Cố Thiên Kỳ đang ngồi một mình trên tấm thảm cao cấp, chiếc áo sơ mi trắng trên người đã cởi ra vài cái cúc áo, mái tóc được vuốt thẳng lên nay đã hơi lộn xộn. Anh đang híp mắt lại, cả người đầy mùi rượu.

Lúc đầu, ngày đầu tiên khi Cố Thiên Kỳ đến thành phố H, anh đã ở trong biệt thự này. Cũng chính tại đây, Cố Thiên Kỳ đã tận tâm chăm sóc cho Nhiên Nhiên lúc đó đang bị thương, mong chờ một ngày nào đó sẽ giành lại được công ty Cố Thị, và có được Nhiên Nhiên một cách thật sự đúng nghĩa.

Nhưng bây giờ…

Cố Thiên Kỳ lắc đầu, nhét ngón tay vào tóc mình, cả người run lên.

“Cậu chủ…” Susan đang đứng bên cạnh, mắt đẫm lệ và nhìn vào Cố Thiên Kỳ.

Từ sau khi cuộc họp đó kết thúc, Susan đã xin từ chức khỏi công ty Cố Thị. Tất nhiên, Cố Thiên Tuấn cũng không làm khó cô, đã cho phép cô rời khỏi. Kể cả cậu chủ Cố Thiên Kỳ, Cố tổng cũng không nói gì, cứ để họ rời đi một cách im lặng.

Nghĩ về việc mình đã làm ở công ty Cố Thị bao nhiêu năm, Cố Thiên Tuấn thực sự cũng chiếu cố mình rất nhiều, nhưng từ đầu đến cuối, Susan vẫn luôn xem cậu chủ là chủ của mình.

Bây giờ, những việc nên làm thì cô đều đã làm rồi. Mặc dù không thành công, nhưng cũng đã đến lúc trở về bên cạnh cậu chủ rồi.

Chỉ có điều, bây giờ bà chủ và ông chủ đang ở nước Mỹ xa xôi, cũng không biết chuyện gì đang xảy ra với cậu chủ, mình phải làm thế nào để báo cho bà chủ biết những chuyện đang xảy ra đây?

Susan thở dài, nhưng người đau nhất vẫn là Cố Thiên Kỳ. Song, cô không dám bước tới, cô cũng không biết bây giờ mình phải làm gì để an ủi cậu chủ, để cậu chủ không phải buồn khổ nữa.

“Cố Thiên Kỳ!”

Ngay khi Susan đang rất buồn thì Thẩm Sở Hà đột nhiên mở cửa phòng ra, và đi đến trước mặt Cố Thiên Kỳ.

Thẩm Sở Hà vẫn đang chờ đợi tin tốt lành, và ngay sau khi nghe được thông tin, cô ta đã ngay lập tức chạy đến đây.

Ngay cả lúc này khi thấy bộ dạng thất bại thảm hại của Cố Thiên Kỳ, Thẩm Sở Hà vẫn có chút không dám tin rằng Cố Thiên Kỳ đã thua. Cậu ấy thực sự đã thua cuộc rồi!

Trong mấy năm qua, họ đã âm thầm bỏ ra bao nhiêu tâm tư, suy tính bao nhiêu kế hoạch.

Không ngờ chỉ trong một đêm, tất cả đã sụp đổ tan tành, không còn gì cả! Không còn gì nữa cả!

Sao lại như thế? Sao lại như thế chứ?

Dù thế nào đi nữa, Thẩm Sở Hà cũng không thể chấp nhận kết quả này!

Nhất định vẫn còn cách khác! Phải, nhất định vẫn còn cách khác!

Chỉ cần Cố Thiên Kỳ có thể chấn chỉnh lại cờ trống, thì họ vẫn còn cơ hội giành lại công ty Tô Thị!

“Cố Thiên Kỳ, cậu tự nhìn xem bộ dạng bây giờ của cậu kìa!” Thẩm Sở Hà cúi người xuống và kéo mạnh cánh tay của Cố Thiên Kỳ. “Thất bại một lần mà thành ra bộ dạng này hả? Bây giờ cậu phải đứng lên để phân tích tại sao cậu đã làm sai, sau đó, suy nghĩ xem cậu nên làm gì tiếp theo!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 23.05.2019, 20:10
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 23.05.2016, 00:29
Bài viết: 878
Được thanks: 94 lần
Điểm: 10.1
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vợ cũ quay lại: Tổng giám đốc biết sai - Vô Danh - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 524

Giọng nói của Thẩm Sở Hà cứ liên tục rơi vào tai Cố Thiên Kỳ, nhưng Cố Thiên Kỳ chỉ cười khẩy, và từ từ ngước đôi mắt đỏ ngầu lên.

Trước đây, không phải Cố Thiên Kỳ chưa từng gặp trở ngại, nhưng sau mỗi lần, anh đều sẽ dũng cảm hơn.

Song, kể từ lúc ở trong phòng họp, nhìn thấy Nhiên Nhiên xông vào, ôm lấy Cố Thiên Tuấn và nói ra những lời đó, sợi dây trong tim Cố Thiên Kỳ đột nhiên đứt đoạn!

Trong tình huống đó, Nhiên Nhiên tưởng Cố Thiên Tuấn đang là một người trắng tay!

Nhưng cô vẫn chọn Cố Thiên Tuấn.

Điều đó có nghĩa là, ngay cả khi giành lại được tập đoàn Cố Thị, anh cũng sẽ không giành được trái tim của Nhiên Nhiên!

Đã vậy, nỗ lực của mình còn có ích gì?

Cố Thiên Kỳ mỉm cười khổ sở, rồi một lần nữa cúi gằm mặt xuống.

“Cố Thiên Kỳ, cậu có nghe thấy mình đang nói chuyện với cậu không?” Thẩm Sở Hà nhìn vào Cố Thiên Kỳ đang cúi mặt xuống, cả người bỗng bùng cháy ngọn lửa giận dữ không tên. Cô chưa từng nhìn thấy Cố Thiên Kỳ vì bất kỳ người phụ nữ nào mà trở nên như vậy!

Quá nhiều lần đầu tiên của Cố Thiên Kỳ, đều là vì An Điềm nên mới có!

An Điềm dựa vào đâu? Rốt cuộc cô ta dựa vào đâu?

“Cố Thiên Kỳ, cậu không thể vì người phụ nữ của một người khác mà trở nên như thế này. Cậu không thể!” Thẩm Sở Hà rung lắc người của Cố Thiên Kỳ như điên dại. Cô vô cùng kích động, không phải đau lòng vì thất bại của Cố Thiên Kỳ, chỉ là không cam tâm vì sự suy sụp này của Cố Thiên Kỳ là vì An Điềm mà thôi!

“Cút đi!” Cố Thiên Kỳ rất chán ghét sự ồn ào của Thẩm Sở Hà, nên hất mạnh tay cô ra. Anh ta loạng choạng đứng dậy, đi về phía trước mà không hề có mục đích. “Rượu đâu? Rượu của tôi đâu rồi?”

“Cậu chủ!” Susan nhanh chóng bước tới đỡ lấy Cố Thiên Kỳ, lo lắng nhìn anh nói. “Cậu chủ, cậu đã uống nhiều rượu lắm rồi, không thể uống tiếp được đâu!”

“Đưa rượu cho tôi!” Cố Thiên Kỳ chụp lấy cánh tay của Susan, khuôn mặt đẹp trai nhìn vào cô, nhưng ánh mắt không biết đang tập trung ở nơi nào.

“Cậu chủ…” Giọng của Susan có thêm chút nghẹn ngào. Cô không biết phải làm gì, chỉ nhìn sang Thẩm Sở Hà bằng ánh mắt van xin: Bình thường mỗi khi Thẩm Sở Hà lên tiếng, cậu chủ đều sẽ nghe theo!

“Cô cho cậu ấy uống đi, để cậu ấy uống cho đủ!” Thẩm Sở Hà nhìn chằm chằm vào Cố Thiên Kỳ với vẻ ganh tỵ và không cam tâm, rồi hét lớn lên.

Lúc này, tiếng chuông điện thoại vang lên gấp rút, phá vỡ bầu không khí căng thẳng giữa ba người.

Cố Thiên Kỳ rút tay mình về, ra hiệu cho Susan đi nghe điện thoại. Còn anh ta, vẫn loạng choạng đi về phía trước.

Susan dừng lại rồi vội vàng chạy qua cầm điện thoại của Cố Thiên Kỳ lên, nhưng nhìn thấy trên màn hình điện thoại xuất hiện hai chữ “Nhiên Nhiên”.

Susan cầm điện thoại và đứng yên tại chỗ, do dự liếc nhìn Cố Thiên Kỳ: Bây giờ cậu chủ đang suy sụp như thế, An Điền lại gọi đến vào lúc này là có mục đích gì? Mình, rốt cuộc phải nên nói sao với cậu chủ đây?

“Ai gọi đến thế?”

Thẩm Sở Hà đang đứng cạnh vội vã chạy tới giật lấy cái điện thoại trên tay Susan.

Khi nhìn thấy cái tên hiển thị trên màn hình, Thẩm Sở Hà liền cười khẩy một tiếng: “Ha ha, vào lúc này mà An Điềm gọi đến làm gì? Diễu võ dương oai hả? Định cho chúng ta biết Cố Thiên Tuấn tài giỏi đến mức nào à?”

“Tôi sẽ không cho cô ta cơ hội đó đâu!” Thẩm Sở Hà nói rồi ngay lập tức đưa ngón tay ra, định cúp máy.

“Đưa cho tôi!” Người vẫn luôn say rượu, Cố Thiên Kỳ, đột nhiên quay người lại và nhìn vào Thẩm Sở Hà.“Cố Thiên Kỳ!” Thẩm Sở Hà giấu cái điện thoại ra sau lưng, và nói với vẻ thất vọng: “Tuy mình không có mặt trong cuộc họp ngày hôm đó, nhưng lúc đó đã xảy ra chuyện gì, mình đều biết rất rõ! Vì vậy, cậu còn mong chờ gì với An Điềm nữa? Cô ta gọi cuộc điện thoại này, chỉ rắc thêm muối lên vết thương của cậu mà thôi!”

“Đưa cho tôi!” Cố Thiên Kỳ nhấn mạnh giọng hơn. Anh ta lắc lắc đầu, bước cao bước thấp đi về phía Thẩm Sở Hà.

“Mình…”

“Tôi không muốn lặp lại lần thứ hai!” Cố Thiên Kỳ đi tới trước mặt Thẩm Sở Hà, nhìn vào cô với khuôn mặt vô cảm.

Thẩm Sở Hà bị khí thế của Cố Thiên Kỳ làm cho sợ hãi. Cô ta cắn chặt môi, và cuối cùng cũng ngoan ngoãn đưa tay ra, đưa điện thoại đến trước mặt Cố Thiên Kỳ.

Cố Thiên Kỳ không thèm nhìn vào Thẩm Sở Hà, chỉ cầm lấy điện thoại và nhấn nút trả lời: “A lô!”

Giọng của Cố Thiên Kỳ vừa khàn vừa ngượng, khiến An Điềm ở đầu bên kia nghe thấy mà nhói lòng. Cô cắn môi chặt môi nhẹ nhàng nói: “Thiên Kỳ…”

“Em nói đi.” Cố Thiên Kỳ cố gắng giữ giọng mình thật bình tĩnh. Dù đã thất bại, dù không biết phải nên đối mặt với An Điềm như thế nào, nhưng Cố Thiên Kỳ vẫn không thể không nghe cuộc gọi của An Điềm. Chỉ cần cô vẫn muốn gọi, anh đều sẽ nghe máy.

“Chị…” An Điềm cắn môi và khẽ nói: “Chị sắp kết hôn với Thiên Tuấn rồi.”

An Điềm nói xong liền cúi mặt xuống đầy áy náy, cô biết rằng mình làm điều này là rất tàn nhẫn. Nhưng, chỉ có cách từ chối Cố Thiên Kỳ một cách triệt để, anh ta mới nhanh chóng buông tay, sau đó đi tìm hạnh phúc của riêng mình.

Nếu mình cứ không lên tiếng để từ chối Thiên Kỳ, vậy tức là vẫn cho cậu ấy hy vọng, vậy chẳng phải sẽ làm cậu ấy mất nhiều thời gian hơn hay sao?

Tuy nhiên, Cố Thiên Kỳ hoàn toàn không hiểu được ý tốt của An Điềm. Và trái tim vốn dĩ vẫn còn lại một chút ấm áp kia của cậu ta, vào thời khắc này, đã hoàn toàn lạnh giá.

“Nhiên Nhiên, sao em lại nhẫn tâm đến thế?” Cố Thiên Kỳ nhắm mắt lại, cảm thấy có một dòng nước ấm sắp chảy ra từ hai mắt mình.

“Thiên Kỳ, chị không có ý đó đâu.” An Điềm hơi sốt ruột. “Chị chỉ muốn em…”

“Đủ rồi!” Cố Thiên Kỳ ngắt lời An Điềm. “Anh sẽ không chúc phúc cho em và anh ta đâu. Vả lại anh cũng sẽ không từ bỏ dễ dàng như vậy đâu!”

“Thiên Kỳ à, em đừng như vậy nữa được không?” Giọng của An Điềm có một chút nài nỉ. “Chị không xứng đáng để em phải làm vậy đâu! Chị hy vọng em sẽ sống tốt, mong em sẽ được hạnh phúc.”

“Việc của anh, anh tự biết phải làm gì.” Ánh mắt của Cố Thiên Kỳ dần trở nên bình tĩnh hơn từng chút một. “Anh vẫn còn trẻ, vẫn còn nhiều cơ hội. Anh đã chờ bốn năm rồi, cùng lắm là chờ thêm bốn năm nữa!”

“Nhưng…”

“Em đã muốn kết hôn với Cố Thiên Tuấn thì cứ kết hôn đi. Nhưng, An Điềm à, em phải nhớ kỹ.” Giọng nói khàn khàn của Cố Thiên Kỳ đã bình tĩnh lại, gằn từng chữ một. “Một ngày nào đó, em sẽ thuộc về anh!”

“Thiên Kỳ à, em có thể nào đừng mê muội nữa được không? Chị…”

“Được rồi.” Cố Thiên Kỳ hít một hơi thật sâu. “Vài ngày nữa, anh sẽ rời khỏi thành phố H. Chu Hán Khanh cũng bị anh giải quyết rồi. Vì vậy, trong một khoảng thời gian dài sau này, công ty của Cố Thiên Tuấn sẽ không xảy ra vấn đề gì cả, sự an toàn của em cũng được đảm bảo. Đây là việc cuối cùng mà anh làm được cho em trước khi rời đi.”

“Thiên Kỳ…” Khóe mũi của An Điềm hơi cay cay.

Tuy nhiên, Cố Thiên Kỳ không đợi An Điềm nói xong thì đã cúp máy. Anh ta mỉm cười chua chát, cơn đau trước ngực giống như thủy triều dâng lên, hết lớp này đến lớp khác.

Loạng choạng nhấc chân lên, Cố Thiên Kỳ ném điện thoại xuống đất và tiếp tục tiến về phía trước: Đã say rồi thì say cho triệt để luôn! Như vậy, ít nhất anh ta có thể tạm quên đi thất bại và nỗi đau của mình!

Susan nhìn thấy bộ dạng này của Cố Thiên Kỳ thì càng lo lắng hơn. Cô vội nắm lấy tay Thẩm Sở Hà và hỏi: “Cô Thẩm à, cô thấy cậu chủ bây giờ như vậy đấy, chúng ta nên làm gì đây?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 23.05.2019, 20:10
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 23.05.2016, 00:29
Bài viết: 878
Được thanks: 94 lần
Điểm: 10.1
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Vợ cũ quay lại: Tổng giám đốc biết sai - Vô Danh - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 525

Thẩm Sở Hà lắc đầu không nói gì. Không phải cô ta không biết cách xử lý chuyện của Cố Thiên Kỳ, mà vì vừa rồi khi nghe thấy những lời Cố Thiên Kỳ nói với An Điềm, cô ta đột nhiên nhớ ra chuyện Chu Hán Khanh đã được mình thả cho đi.

Thẩm Sở Hà vốn định chờ đến khi Cố Thiên Kỳ chiếm được công ty Cố Thị, sẽ lợi dụng Chu Hán Khanh để làm hại An Điềm.

Nhưng bây giờ Cố Thiên Kỳ đã thất bại, Thẩm Sở Hà đột nhiên không biết phải làm gì nữa!

Không biết Chu Hán Khanh đã chết trong đêm mưa đó hay chưa nữa…

Thẩm Sở Hà siết chặt tay mình, rồi đột nhiên lại thả lỏng ra trong giây tiếp theo: Tóm lại, chẳng bao lâu nữa mình và Thiên Kỳ sẽ quay về Mỹ, chỉ cần mình chú ý đến an toàn của Thiên Kỳ trong mấy ngày này là được.

Còn về An Điềm…

Trong mắt của Thẩm Sở Hà bỗng lóe lên một tia sáng: Việc sống chết của An Điềm cũng không còn liên quan đến mình nữa! Chu Hán Khanh muốn đến trả thù, vậy cứ để anh ta trả thù đi!

“Cô Thẩm? Cô Thẩm? Cô nói gì đi chứ!” Susan nhìn thấy bộ dạng mất tập trung của Thẩm Sở Hà, còn tưởng rằng ngay cả Thẩm Sở Hà cũng không có cách, nên đột nhiên không biết phải làm gì.

Susan cắn môi và nhớ lại trước đây khi làm trợ lý của Cố Thiên Tuấn, mình là một người rất có chủ kiến. Nhưng khi ở trước mặt cậu chủ, sao mình lại không thể làm được điều đó?

“Được rồi, được rồi. Tôi biết rồi!” Thẩm Sở Hà hoàn hồn lại. Cô ta nhìn vào Susan đang đỏ hoe hai mắt, vỗ vỗ lên tay cô nói. “Tôi sẽ thuyết phục Thiên Kỳ. Cô ở lại đây chỉ làm cậu ấy bực bội hơn, thôi cô về trước đi!”

“Nhưng mà…” Susan quay đầu lại nhìn Cố Thiên Kỳ vẫn đang đi tìm rượu khắp nơi, cảm thấy không được yên tâm.

“Nếu cô không chịu thì tôi cũng hết cách.” Thẩm Sở Hà xòe hai tay. Cô ta quay người lại vừa đi về phía cửa vừa nói. “Nếu cô có đủ tự tin sẽ dỗ được Thiên Kỳ, vậy cô cứ ở lại đây đi, tôi sẽ đi!”

“Cô Thẩm! Tôi không có ý này!” Susan vội vàng lắc đầu. Cô đứng chặn ngay trước mặt Thẩm Sở Hà, cúi đầu xuống và khẽ nói. “Vậy tôi sẽ đi trước. Cô Thẩm à, cô nhớ chăm sóc tốt cho cậu chủ nhé.”

“Việc này không cần cô phải nhắc.” Thẩm Sở Hà liếc nhìn Susan, giọng điệu không mặn mà.

“Vậy được.” Susan gật đầu. Cô lại liếc nhìn Cố Thiên Kỳ rồi nói với Thẩm Sở Hà. “Tôi đi trước đây.”

Thẩm Sở Hà khoát tay, ra hiệu rằng Susan có thể đi.

Cuối cùng, Susan liếc nhìn Cố Thiên Kỳ một cái rồi đẩy cửa ra và đi ra ngoài.

Thấy Susan đã đóng cửa lại, Thẩm Sở Hà cười khẩy đầy kiêu ngạo. Cô ta cũng là phụ nữ, dĩ nhiên là cảm nhận được tình cảm mà Susan dành cho Cố Thiên Kỳ.

Chỉ có điều, Thẩm Sở Hà hoàn toàn không coi Susan là đối thủ. Thứ nhất, Cố Thiên Kỳ tuyệt đối sẽ không để mắt đến Susan. Thứ hai, Susan cũng không có tư cách gì để cạnh tranh với mình!

Bây giờ, điều quan trọng nhất là động viên Cố Thiên Kỳ.

Có lẽ, lần này Cố Thiên Kỳ thất bại, với mình mà nói, lại là chuyện tốt!

Ít nhất, lần này tranh giành công ty Cố Thị thất bại, đã làm cho Cố Thiên Kỳ và An Điềm càng xa cách nhau hơn. Còn mình, cũng có thể lợi dụng cơ hội để chen vào, an ủi Cố Thiên Kỳ thật tốt, để cậu ấy càng xem trọng mình hơn!

Nghĩ đến đây, trên mặt Thẩm Sở Hà dần xuất hiện nụ cười. Cô ta hít một hơi thật sâu và đi đến cạnh Cố Thiên Kỳ: “Cố Thiên Kỳ, cậu đừng như vậy nữa. Cậu có biết mình đau lòng đến thế nào không?”

Cố Thiên Kỳ vẫn không chú ý đến Thẩm Sở Hà, chỉ tiếp tục uống rượu.

Còn Thẩm Sở Hà, vẫn khuyên nhủ với giọng ôn hòa…

Sau khi bị Cố Thiên Kỳ ngắt máy…

An Điềm nghe thấy âm báo máy bận ở đầu bên kia điện thoại, cô từ từ đặt điện thoại xuống, cúi đầu và không biết phải làm gì.
Cố Thiên Tuấn nhìn thấy bộ dạng khó xử của An Điềm, liền bước đến và ôm lấy vai cô, rồi nhẹ giọng khuyên nhủ: “Em đã làm những gì em nên làm, vậy là được rồi. Những chuyện còn lại, hãy để Cố Thiên Kỳ tự hiểu ra.”

“Nhưng, vừa rồi Thiên Kỳ phản ứng như vậy, em thấy hơi lo.” An Điềm thở dài, không biết mình phải làm gì.

“Em như thế này, anh cũng hơi lo đấy!” Cố Thiên Tuấn véo má An Điềm. “Ở trước mặt anh mà quan tâm đến người đàn ông khác như vậy, anh lo sáng mai em sẽ không thể xuống khỏi giường được. Còn lo, nếu không xuống khỏi giường được, làm sao chúng ta đi thử đồ cưới.”

“Cố Thiên Tuấn!” An Điềm trợn mắt nhìn Cố Thiên Tuấn. “Bây giờ là lúc nói đùa hả?”

“Anh đâu có đùa.” Cố Thiên Tuấn nhún vai. “Những lời anh nói, rất có khả năng trở thành sự thật. Chẳng lẽ ngày mai em không muốn đi thử đồ cưới với anh à?”

“Thật ra,” Khi An Điềm nghe thấy câu này của Cố Thiên Tuấn, cô thực sự đã gật đầu. “Dời lại ngày cưới của chúng ta một cách hợp lý, vậy cũng ổn mà.”

Dù gì bây giờ Cố Thiên Kỳ như thế, An Điềm thực sự cũng không có tâm trạng để kết hôn. Hơn nữa, Cố Thiên Tuấn cũng nóng vội quá, buổi sáng mới cầu hôn, ngày mai đã đi thử đồ cưới, một tháng sau sẽ kết hôn!

“An Điềm!” Ánh mắt của Cố Thiên Tuấn ngay lập tức trở nên sắc bén. “Em nói lại lần nữa đi.”

“Làm gì hung dữ như vậy? Rõ ràng do anh đề cập mà!” An Điềm bĩu môi. “Vậy mà không cho em nói!”

“Thôi được.” Cố Thiên Tuấn gật đầu. Anh kéo tay An Điềm và đi về phía phòng ngủ. “An Điềm, em qua đây. Anh có một chuyện rất quan trọng muốn nói với em.”

An Điềm còn chưa kịp phản ứng thì đã bị Cố Thiên Tuấn kéo thẳng vào phòng ngủ. Cô chớp mắt và hỏi: “Có chuyện gì vậy?”

“Chính là chuyện này!” Giọng của Cố Thiên Tuấn vừa dứt, tay anh đã luồn thẳng vào trong áo của An Điềm.

“Ưm…”

An Điềm đột nhiên run rẩy cả người, cô vội giữ nắm chặt cánh tay của Cố Thiên Tuấn, ai ngờ đã quá muộn, kỹ năng mở áo lót bằng một tay của Cố Thiên Tuấn đã hết sức điêu luyện. Khi anh rút tay ra ngoài, đã luôn tiện ném cái áo lót đã được mở ra kia xuống đất.

“Anh…” An Điềm che ngực mình lại. “Cố Thiên Tuấn, anh có biết xấu hổ không?”

“Xấu hổ là gì? Có ăn được không?” Cố Thiên Tuấn đẩy An Điềm sát vào tường, giang hai tay ra và ôm An Điềm vào lòng. “Dù nó rất ngon, nhưng cũng không thể ngon bằng em được.”

“Anh, anh, anh…” An Điềm thực sự không biết nói gì với Cố Thiên Tuấn, chỉ đỏ bừng hai má và nhìn anh vừa xấu hổ, vừa giận dữ.

“Anh phải làm gì đây? Ngay cả khi đỏ mặt mà cũng xinh như thế.” Khóe miệng Cố Thiên Tuấn hơi nhếch lên, anh đưa tay ra và nâng cằm An Điềm lên. “Em nói xem, nếu anh không tổ chức đám cưới càng sớm càng tốt, sao mà anh chờ cho được?”

Hai má của An Điềm càng đỏ hơn, không biết phải nói gì, chỉ có thể tiếp tục trợn mắt lên nhìn Cố Thiên Tuấn, vừa xấu hổ vừa giận dữ.

Lúc này, những đầu ngón tay của Cố Thiên Tuấn đi dọc theo cằm của An Điềm từ từ di chuyển xuống dưới, đến chiếc cổ có tỉ lệ hoàn hảo của An Điềm, rồi đến xương quai xanh, rồi đến cổ áo, rồi tiếp tục tiến xuống dưới…

“Ưm…” An Điềm khẽ rên lên một tiếng, vì Cố Thiên Tuấn dùng sức hơi mạnh một tí.

Tiếng rên khe khẽ như có như không này ngay lập tức giống như một ngôi sao hỏa nhảy vào thùng thuốc súng, ngọn lửa hừng hực bỗng quét qua khắp người Cố Thiên Tuấn. Anh dùng một tay giữ chặt hai bàn tay của An Điềm lại, sau đó đưa ngược chúng lên trên đỉnh đầu của cô.

Cố Thiên Tuấn vừa nhìn chằm chằm vào đôi má ngày càng đỏ hơn của cô, vừa dùng sức nóng bỏng của mình dán thật chặt vào cái bụng nhỏ mềm mại của An Điềm.

Lưng An Điềm dính sát vào một bức tường lạnh lẽo, còn phía trước lại là cơ thể nóng như lửa của Cố Thiên Tuấn. Cô di chuyển cơ thể định thoát khỏi sự ràng buộc của Cố Thiên Tuấn, nhưng nó lại khơi dậy khát vọng chiếm hữu mạnh mẽ hơn của anh.

Trong giây tiếp theo, Cố Thiên Tuấn hôn lên cổ An Điềm, và tay kia thì nâng chân cô lên cao.

“Cố Thiên Tuấn…” An Điềm còn chưa nói xong, động tác bất ngờ của Cố Thiên Tuấn đã ngắt ngang lời cô.

Cả người An Điềm ngay lập tức mềm nhũn ra trong vòng tay Cố Thiên Tuấn. Cô nhắm mắt lại, đôi môi căng mọng vẫn không ngừng phát ra tiếng rên rỉ khó kìm nén được…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 549 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google Adsense [Bot] và 77 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.