Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 85 bài ] 

Nam xấu khó gả - Thẩm Như

 
Có bài mới 15.05.2019, 10:17
Hình đại diện của thành viên
bích lạcღhoàng tuyền
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 01.02.2016, 02:38
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1135
Được thanks: 7627 lần
Điểm: 31.68
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Nam xấu khó gả - Thẩm Như - Điểm: 44
Chương 27: Cùng sinh mờ ám

Editor: demcodon


Phương Vân Tuyên bưng khay lên lầu. Nam ca nhi đã tỉnh lại nằm trên đầu gối Đỗ Ích Sơn chán chường gục cánh tay xuống, hai tay túm lấy xiêm y của Đỗ Ích Sơn vò tới vò lui, một cái cẩm bào hồ lam ti tú bị bé vò nhăn nheo lại.

Đỗ Ích Sơn vẫn không để ý tới động tác của Nam ca nhi, y dựa nghiệng ở trên đầu giường, trong tay giơ một quyển sách, thân thể nằm nghiêng, tạo ra một đường cong thon dài tuyệt đẹp.

Người ngoài nhìn thấy nhất định cảm thấy không thể tưởng tượng được. Đỗ Ích Sơn luôn là một khuôn mặt lạnh, không phải nói y ít khi cười nói mà là khí chất quanh người y luôn mang theo một luồng sát khí làm cho người nhớ tới trên chiến trường còn chưa cởi xuống huyết tinh, vừa nhìn lòng đã sinh ra sợ hãi. Lúc đầu Nam ca nhi cũng sợ y, nhưng sau khi Đỗ Ích Sơn bị thương Phương Vân Tuyên và Nam ca nhi ngồi chung một chiếc xe ngựa với Đỗ Ích Sơn. Ở chung lâu đứa nhỏ lúc đầu sợ hãi đã chuyển sang tôn sùng, tò mò. Hơn nữa Đỗ Ích Sơn cố ý vô ý gần gũi, một lớn một nhỏ ở trên đường tán gẫu càng ngày càng sôi nổi. Đỗ Ích Sơn còn đồng ý chờ y khỏe sẽ dạy Nam ca nhi cưỡi ngựa.

Phương Vân Tuyên đẩy cửa tiến vào thì Đỗ Ích Sơn ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn từ trên xuống dưới, nhìn từ trên mặt Phương Vân Tuyên quét đến trước ngực hắn. Cuối cùng dừng lại ở trên khay Phương Vân Tuyên bưng trong tay.

Đỗ Ích Sơn nhìn nhìn khay canh hơi nhíu mày. Người này vẫn là chạy đến phòng bếp nấu canh đây. Canh này hắn nấu hơn mười ngày, tốn thời gian tốn sức không nói, Đỗ Ích Sơn còn mơ hồ cảm giác Phương Vân Tuyên dường như đang cố ý trốn y. Lúc trước hai người đi theo đám người Vi Trọng Ngạn còn không cảm thấy cái gì, đã nhiều ngày một ngồi chung xe Phương Vân Tuyên lại đột nhiên không được tự nhiên. Bình thường rất sảng khoái, phóng khoáng một mình, không biết tại sao khi đối mặt với mình luôn có chút cứng ngắc, dùng hết mọi biện pháp chạy ra bên ngoài, canh giữ ở trong bếp chính là nửa ngày.

Phương Vân Tuyên bị ánh mắt của Đỗ Ích Sơn nhìn không được tự nhiên. Hắn dừng một chút mới cất bước vào phòng đi đến trước giường, hai người cũng không nói chuyện, một người bưng canh một người ăn canh.

Nam ca nhi đang buồn đến phát điên, vừa thấy Phương Vân Tuyên đã nhào qua muốn hắn dẫn mình ra đường đi chơi.

Lúc này trời cũng sắp tối, trong thành nhỏ cũng không có chợ đêm gì, không khác gì cuộc sống ở nông thôn; vừa đến ban đêm cả thành đều yên tĩnh, thật sự không có gì tốt để đi dạo. Phương Vân Tuyên hứa ngày mai sẽ dẫn Nam ca nhi đi, dỗ bé ăn cơm chiều trước.

Đỗ Ích Sơn ăn canh, Phương Vân Tuyên hỏi y cơm chiều muốn ăn món gì. Đỗ Ích Sơn hỏi qua Nam ca nhi, ba người muốn hai món chay và ba chén mì nước nóng. Ăn cơm chiều xong Phương Vân Tuyên bưng nước ấm tới tắm rửa cho Nam ca nhi.

Nam ca nhi không chịu tắm, hai tay ôm bụng không cho Phương Vân Tuyên cởi y phục cho bé. Bé vẫn luôn ngoan ngoãn, lại duy nhất không thích tắm rửa. Mỗi lần tắm rửa đều giống như đánh giặc, muốn Phương Vân Tuyên bắt lấy dỗ dành mới được.

Nam ca nhi hôm nay phá lệ làm ầm ĩ, Phương Vân Tuyên dỗ bé thế nào cũng không chịu tắm. Cuối cùng vẫn là Đỗ Ích Sơn hỗ trợ, hai người lớn ba chân bốn cẳng cởi xiêm y cho bé. Đồng thời xách bé vào trong thùng tắm, một người giữ, một người khác tắm rửa cho bé.

Khó khăn mới tắm xong cả người Phương Vân Tuyên và Đỗ Ích Sơn đều ướt đẫm. Nam ca nhi vừa vào nước đã đạp nước, náo loạn một hồi lại bắt đầu chơi nước, vỗ nước tạt lên trên người hai người bọn họ, làm cho khắp người hai người đều là nước, đứa nhỏ còn mừng rỡ cười hi hi ha ha.

Hắn lau khô thân thể Nam ca nhi xong ôm lên trên giường nằm xuống, đắp chăn lên dỗ bé ngủ. Phương Vân Tuyên và Đỗ Ích Sơn đều thở dài một hơi, liếc mắt nhìn nhau một cái không khỏi đều bật cười.

Đỗ Ích Sơn vô cùng chật vật, tóc ướt thành từng mớ từng mớ, trên vạt áo ướt một mảng lớn. Phương Vân Tuyên cũng không tốt hơn y bao nhiêu, hắn chỉ mặc một cái áo lót mới làm. Trên người lạnh lẽo, y phục ướt sũng dính sát vào da thịt. Lúc này tuy là tháng tư, nhưng rốt cuộc không phải mùa hè, vào ban đêm khí hậu vẫn hơi lạnh.

Phương Vân Tuyên ôm bả vai run run, tay chân cũng không nghe lời, hắn cười nói: “Ta đi tìm xiêm y cho ngài, đừng làm cho miệng vết thương dính nước.”

Đỗ Ích Sơn dường như cùng lúc mở miệng, cũng nói Phương Vân Tuyên nhanh thay y phục.

Hai người lại mỉm cười, Phương Vân Tuyên kêu Đỗ Ích Sơn cởi áo khoác tránh cho miệng vết thương dính nước. Hắn xoay người đến chỗ hành lý tìm ra hai bộ xiêm y sạch sẽ.

Miệng vết thương của Đỗ Ích Sơn vừa mới kết vảy, có khi động tác lớn một chút miệng vết thương sẽ rách ra lần nữa. Phương Vân Tuyên kêu y đừng lộn xộn, hắn đứng ở trước mặt y nhẹ nhàng nâng cánh tay y lên. Hắn giũ xiêm y ra giúp y mặc lên trên người.

Đỗ Ích Sơn đứng gần Phương Vân Tuyên, cơ thể hai người dường như dán lên nhau. Phương Vân Tuyên vẫn còn mặc một bộ y phục ẩm ướt, vừa đứng sát thì có một luồng hơi lạnh ẩm thấp đập vào mặt. Thân thể hắn hơi gầy yếu, vòng eo tinh tế, trên lưng không có cơ bắp gì, trước ngực cũng là tấm cứng ngắc.

Đây là một nam nhân, một nam nhân có thân thể tinh tế xinh đẹp. Đỗ Ích Sơn duỗi ngón tay ra từ eo Phương Vân Tuyên một đường đi xuống, cách không trung xẹt qua. Đương nhiên không cảm nhận được nhiệt độ cơ thể lẫn nhau, nhưng Đỗ Ích Sơn vẫn cảm thấy một hồi rùng mình, một khắc kia y thật sự muốn vuốt ve nam nhân ở trước mắt, muốn ôm hắn vào trong ngực.

Phương Vân Tuyên vẫn luôn cúi đầu, tự nhiên không nhìn thấy động tác của Đỗ Ích Sơn, cũng không có lưu ý đến biểu cảm Đỗ Ích Sơn nhìn về phía mình, từ nghi ngờ dần dần chuyển thành kiên định.

Buổi tối nằm ở trên giường, Phương Vân Tuyên trằn trọc khó ngủ. Trong đầu đếm vô số con cừu nhưng lại càng ngày càng tỉnh táo. Hắn không quen ngủ chung với người khác, một cái giường nằm ba người đều là kề sát nhau, hít thở có thể nghe. Phương Vân Tuyên ngay cả trở mình cũng đều sợ đánh thức người bên cạnh, chỉ có một cử động nhỏ cũng không dám nằm; lỗ tai nghe động tĩnh của Đỗ Ích Sơn, muốn chờ sau khi y ngủ say thì ôm chăn trải xuống đất ngủ.

Đợi hồi lâu Phương Vân Tuyên đánh giá Đỗ Ích Sơn đã ngủ, hắn rón ra rón rén ngồi dậy, từ trong giường chậm rãi bò ra bên ngoài, vừa định vén màn lên.

“Đi đâu vậy?”

Trong bóng tối đột nhiên truyền đến giọng Đỗ Ích Sơn, Phương Vân Tuyên sợ tới mức run run, gối đầu trên tay cũng rớt.

Phương Vân Tuyên nằm ở tận cùng bên trong, Nam ca nhi ngủ ở chính giữa, Đỗ Ích Sơn thì nằm gần mép giường. Phương Vân Tuyên nếu muốn xuống giường thì phải bò từ bên trong giường đi ra ngoài giường, xem như nhất định phải đi qua chỗ Đỗ Ích Sơn.

Hắn tiến lui cũng không được, đành phải nói đúng sự thật: “Ngủ không được.”

Đỗ Ích Sơn từ nhỏ đã tập võ, thính giác vô cùng tốt, y đã sớm nghe thấy hơi thở Phương Vân Tuyên hỗn độn không giống như đang ngủ.

Đỗ Ích Sơn chân dài để ngang, vừa lúc ngăn cản đường Phương Vân Tuyên xuống giường. Y hơi cúi người, làm cho mình nằm càng thoải mái hơn: “Ngủ cả ngày rồi, ta cũng đang cảm thấy phiền chán. Không bằng ta tâm sự với ngươi, cũng đỡ phải trải qua đêm dài khó khăn.”

Trong phòng cũng không đốt đèn, trong màn một mảnh tối đen. Phương Vân Tuyên không thấy rõ biểu cảm trên mặt Đỗ Ích Sơn. Dù sao ngủ cũng không được, trước mắt hình như cũng không có sự lựa chọn nào khác. Phương Vân Tuyên ngồi ôm đầu gối gật đầu nói: “Vậy nói chuyện đi.”

Phương Vân Tuyên chờ Đỗ Ích Sơn hỏi chuyện, Đỗ Ích Sơn lại đang suy xét nên nói bắt đầu từ đâu. Qua hồi lâu, Đỗ Ích Sơn mới nói trực tiếp hỏi Phương Vân Tuyên: “Sau khi đến Quảng Ninh ngươi có tính toán gì không?”

Phương Vân Tuyên suy nghĩ cười nói: “Hiện tại ta không có vật gì dư thừa, tiến lui một mình, quay lại cũng không có vật gì vướng bận. Ta muốn đi khắp nơi một chút, từ Quảng Ninh đi lên phía trước chính là Nam Hải. Ta muốn từ nơi đó ngồi thuyền, dẫn Nam ca nhi lên trên biển đi dạo...”

“Không được đi!”

Phương Vân Tuyên còn chưa dứt lời Đỗ Ích Sơn đã lên tiếng đánh gãy. Y không nghĩ tới người này nhìn lịch sự nhã nhặn như vậy nhưng tâm tư rất hoang dã, còn muốn đi Nam Hải? Ra Nam Hải thì mình đi tới chỗ nào lại tìm được hắn chứ?

Phương Vân Tuyên nói một nửa, đang cảm thấy buồn bực chợt nghe Đỗ Ích Sơn còn nói thêm: “Triều đại này nghiêm cấm một mình ra biển. Nếu ngươi muốn ra biển nhất định phải thông báo trước với quan phủ. Sau đó chờ phủ nha đồng ý mới có thể đi. Trong đó thủ tục rất phiền phức, ít nhất cũng phải dăm ba năm, ngươi chờ được không?”

Lời này đương nhiên là gạt người, ra biển cầu quan phủ phê văn bản không giả. Nhưng cũng không có phức tạp như vậy, chỉ cần đi theo thuyền đánh cá địa phương hoặc thuyền thương nhân, lui tới thông báo, không được bí mật mang theo hàng lậu là được.

Nhưng Phương Vân Tuyên nào biết Đỗ Ích Sơn đang hù hắn. Hắn đối với quy chế pháp luật triều đại này vốn là không quen thuộc, lại không thể tưởng tượng được là Đỗ Ích Sơn lừa hắn. Hắn nghe xong chỉ cảm thấy phiền toái, trong lòng đánh mất suy nghĩ đi Nam Hải.

Đỗ Ích Sơn tiếp tục dẫn Phương Vân Tuyên nói chuyện, hai người càng nói càng hợp ý, nói cũng dần dần nhiều. Đỗ Ích Sơn nói chỗ tốt đến phủ Quảng Ninh, còn nói Nam ca nhi còn nhỏ, qua mấy năm cũng đến tuổi đến trường. Phương Vân Tuyên phiêu bạc khắp nơi cũng không phải biện pháp, không bằng đến Quảng Ninh định cư, về sau cũng có thể chăm sóc lẫn nhau.

Phương Vân Tuyên có chút động lòng, Nam ca nhi nếu như đi theo hắn thì hắn nhất định phải chăm sóc tốt đứa nhỏ. Bọn họ từ thôn Lạc Bình đi ra một đường màn trời chiếu đất. Nam ca nhi mặc dù chưa từng oán trách nhưng Phương Vân Tuyên nhìn ra được bé cũng không vui vẻ. Có lẽ hắn nên dàn xếp lại, lại tìm cho Nam ca nhi học đường, vui chơi với đứa nhỏ cùng tuổi nhiều hơn đối với Nam ca nhi cũng có chỗ tốt. Bọn họ du đãng khắp nơi như vậy người lớn có thể không cảm thấy, nhưng đứa nhỏ dù sao vẫn cảm thấy không an toàn.

Đỗ Ích Sơn nói đến đây thì ngừng, sợ Phương Vân Tuyên khả nghi nói vài câu thì chuyển đề tài. Hai người thức trắng đêm, cả đêm hàn huyên từ trời nam đất bắc. Đỗ Ích Sơn kiến thức rộng rãi, Phương Vân Tuyên thì có kinh nghiệm từ hai kiếp, hai người hàn huyên cả đêm đề tài đều không trùng lập. Từ lúc chiến tranh cho tới trị quốc, bình thiên hạ; lại từ trị quốc, bình thiên hạ cho tới binh khí đường thủy, rượu ngon món ngon.

Cho tới khi trời sắp sáng hai người thật sự không chống đỡ nổi mới nằm ngủ một lát.

* * *
Ngày hôm sau thức dậy, mọi người không cần lên đường nên hẹn đến nơi gần đây đi dạo. Chưởng quầy vừa nghe sốt ruột đề nghị với Đỗ Ích Sơn, ra khỏi thành không xa có ngôi chùa  Phổ Độ. Trong chùa hương khói rất mạnh, cầu nguyện rất linh, thức ăn chay làm càng tuyệt nhất. Khách lui tới đi ngang qua đều sẽ tới nơi đó đi dạo.

Mọi người cũng không ý kiến, thấy không xa nên cùng nhau đi bộ đến chùa Phổ Độ. Ra cửa thành bắc xa xa đã nhìn thấy một tòa tháp cổ trang nghiêm ẩn ở trong cây rừng, dọc theo đường núi uốn lượn về phía trước, đi qua từng bậc thềm đá rốt cục đến trước cửa núi.

Hôm nay không phải mùng một và mười lăm nên người đến thắp hương không nhiều lắm. Đám người Đỗ Ích Sơn tiến vào cửa chùa đã tản ra, mỗi người mua nhang đèn đi đến trước Phật cầu nguyện.



Đã sửa bởi đêmcôđơn lúc 16.12.2019, 19:21.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn đêmcôđơn về bài viết trên: Doanhnee, bungsi myoc, chick3n, chú mèo của gió, syrachen, thtrungkuti
Có bài mới 23.05.2019, 14:13
Hình đại diện của thành viên
bích lạcღhoàng tuyền
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 01.02.2016, 02:38
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1135
Được thanks: 7627 lần
Điểm: 31.68
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Nam xấu khó gả - Thẩm Như - Điểm: 48
Chương 28: Triều đình phong thưởng

Editor: demcodon


Hoàn cảnh trong chùa Phổ Độ yên tĩnh, đặc biệt là rừng đào phía sau khách hay đến, một mảnh màu hồng phấn nở như biển mây ẩn. Phương Vân Tuyên lưu luyến ở trong đó, có chút vui đến quên cả trời đất.

Giữa trưa có tăng tiếp khách đến mời mọi người vào trong chùa dùng một bữa thức ăn chay, hương vị quả nhiên không tệ. Phương Vân Tuyên vừa ăn vừa suy nghĩ bên trong dùng nguyên liệu gì nấu ăn, gia vị gì, phải dùng lửa như thế nào mới có thể nấu ra hương vị ngon nhất. Nếu như là mình làm thì có thể làm tới trình độ nào.

Sau khi ăn trưa xong thì trở về, Phương Vân Tuyên bắt đầu thử một chút ở quán trọ. Hắn mua nguyên liệu làm bữa thức ăn chay cho đám người Đỗ Ích Sơn nếm thử.

Mọi người ăn xong đều nói ngon, hương vị cũng không khác gì trong chùa là bao. Phương Vân Tuyên nếm nếm vẫn cảm thấy hương vị hình như thiếu một chút gì đó, nhiều lần cân nhắc còn chạy đến chùa Phổ Độ tìm tăng trong bếp năn nỉ ỉ ôi hỏi thăm trọn bộ trình tự nấu cơm của bọn họ, lại trở về làm nhưng hương vị vẫn không đúng.

Nhiều lần như thế Phương Vân Tuyên làm một món giả con cua ước chừng làm khoảng mười ngày. Đám người Vi Trọng Ngạn ăn đến độ muốn ói ra, quả thực không thể lại nghe hai chữ con cua nữa.

Phương Vân Tuyên nghiên cứu nhiều lần đột nhiên nghĩ đến hẳn là nồi và bếp có vấn đề. Bọn họ dùng nồi hàng năm nấu chay mặn không kiêng kỵ, sớm đã bị các loại dầu mỡ thấm vào; mà nồi và bếp trong chùa cũng không thấy thức ăn mặn, ăn uống đều là chay, khác biệt phỏng chừng là ở chỗ này.

Hắn lần nữa mua một cái nồi, không dám dùng mỡ heo, chỉ dùng dầu hạt cải nấu, rửa sạch sẽ nguyên liệu, lần nữa làm một bữa thức ăn chay. Khi bưng cho mọi người ăn thử thì quả nhiên lúc này hương vị giống như đúc ăn ở trong chùa, đặc biệt là món giả con cua kia hình dáng rất giống, dùng xác cua đựng đầy. Nếu như không phải trước đó đã biết là dùng đậu hũ làm thì thật có thể lấy giả đánh tráo, hù dọa cả một đám bọn họ.

Cuối cùng đã làm thành nên Phương Vân Tuyên cũng không có liên tiếp lại làm thức ăn chay cho mọi người. Buổi tối Vi Trọng Ngạn bắt hai con gà rừng, Phương Vân Tuyên nướng lại thêm hai món mặn, xem như an ủi đoàn người mấy ngày này đi theo hắn chịu khổ.

Phương Vân Tuyên vừa dính đến ăn thì điên cuồng, chỉ cần có liên quan đến nấu cơm và ăn cơm thì hắn nhất định phải nghiên cứu đến cùng. Nếu không sẽ ngủ không ngon.

Đỗ Ích Sơn vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy Phương Vân Tuyên lộ ra một dáng vẻ tích cực như vậy. Bình thường người này ở trước mặt mình cũng không biết là cố ý hay vô ý luôn có vài phần che giấu, không chịu lộ ra bản tính thật sự của mình. Bây giờ dáng vẻ này của hắn Đỗ Ích Sơn nhìn thấy rất mới mẻ, cũng cảm thấy hắn linh động và rất thú vị.

* * *
Từ thành nhỏ đi ra, đám người Đỗ Ích Sơn tiếp tục đi về hướng Quảng Ninh. Con đường vô cùng thông thuận, cũng không có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, lên đường bình an vô sự. Hơn một tháng sau đã tiến vào trong phủ Quảng Ninh.

Trên đường Vi Trọng Ngạn cũng từng hỏi qua Phương Vân Tuyên tính toán thế nào sau này, nghe hắn nói có ý định cư ở Quảng Ninh thì vui mừng đến liên tiếp nói tốt: “Đã sớm nên như thế. Đệ nói xem đệ trải qua cuộc sống thế nào, chạy loạn khắp nơi, ngay cả chỗ đặt chân cũng không có. Lúc này mới đúng, đến Quảng Ninh rồi mua nhà gây dựng sự nghiệp, lại cưới thê tử sinh cho Nam ca nhi huynh đệ, đó mới gọi là cuộc sống.”

Phương Vân Tuyên lắc đầu cười khổ, đành phải giả vờ đồng ý. Vi Trọng Ngạn nói cuộc sống kiếp này của hắn là không được. Nhưng trong xương hắn chính là cong, muốn tìm cũng chỉ có thể tìm nam nhân cùng sống qua ngày. Hắn tuyệt đối sẽ không tùy tiện cưới cô nương làm khổ người ta.

Lại đi mấy ngày, phía trước chính là một cái ngã ba đường. Từ con đường này đi thẳng về phía trước chính là tỉnh thành, mà đi về phía trái không xa chính là vào ngọn núi, vượt qua ngọn núi này đi qua hai huyện chính là Lân tỉnh. Giao lộ đi về phía phải chính là một đường quan đạo thẳng tắp. Từ đây một đường về phía nam chính là Đỗ gia trang quê nhà của Đỗ Ích Sơn.

Đỗ Ích Sơn tính toán trực tiếp về quê. Phương Vân Tuyên sau khi biết muốn tạm biệt ở đây. Thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn, bọn họ đồng hành cả đoạn đường, cuối cùng quen biết một hồi thì dù thế nào cũng phải chào hỏi mới đi.

Phương Vân Tuyên còn chưa mở miệng bỗng nghe thấy bên ngoài xe ngựa trỗi lên cổ nhạc. Mọi người đều buồn bực đẩy màn xe ra nhìn đến chỗ âm thanh, chỉ thấy một đội nhân mã từ phía tỉnh thành đi đến. Cầm đầu là một người mặc quan bào màu xanh lá, cưỡi một con ngựa lông vàng đốm trắng, giống như một cơn gió chạy đến trước xe ngựa Đỗ Ích Sơn.

Người nọ vội vã nhảy xuống ngựa, mặt mang hoảng sợ, xa xa đã kêu lên: “Hầu gia vạn phúc kim an! Hạ quan Mã Thành An nghênh đón chậm trễ, mong Vĩnh Định Hầu thứ tội!”

Đỗ Ích Sơn không có đáp lời chỉ nhìn Phương Vân Tuyên, ánh mắt âm trầm như nước. Hiện tại tình cảnh của y phức tạp, còn không dám hứa hẹn gì với Phương Vân Tuyên.

“Chờ ta.” Đỗ Ích Sơn kêu Phương Vân Tuyên ở trong xe chờ y, còn mình xuống xe ngựa nhìn lướt qua nam nhân đối diện đang khom mình hành lễ, thấy hắn mặc phục sức quan văn tứ phẩm đúng là Tri phủ phủ Quảng Ninh - Mã Thành An.

Đỗ Ích Sơn mỉm cười, giả vờ đỡ một cái: “Đỗ mỗ chỉ là một thảo dân, Mã đại nhân cũng quá mức khiêm tốn rồi. Ngày sau Đỗ mỗ định cư ở nơi này, không thể không cần quan phụ mẫu ngài che chở nhiều hơn.”

Mã Thành An được sủng mà kinh sợ vội hỏi: “Không dám, không dám. Hầu gia nhân hậu, là phúc khí của hạ quan. Hạ quan chỉ là quan lại nhỏ như hạt mè, nào dám xưng đại trước mặt Hầu gia chứ. Nên là hạ quan cầu Hầu gia bảo vệ mới đúng.”

Hai người đang khách sáo thì đoàn nhân mã phía sau Mã Thành An cũng chạy tới. Nhất thời chiêng trống trỗi lên, đàn sáo cộng vang rối loạn một hồi. Từ đám người phía sau lại tới một cỗ kiệu nhỏ. Sau khi hạ kiệu thì một người từ bên trong đi ra. Đỗ Ích Sơn vừa thấy người này lập tức hiểu được Mã Thành An vì sao khách khí với y như vậy. Tướng quân cởi áo giáp bị tống cổ về quê làm ruộng lại được đối xử tử tế như thế, còn tự mình ra ngoài thành nghênh đón.

Người bước xuống kiệu mặt không chỉ trắng, người còn mặc áo xanh ngọc tay bó, trên tay cầm một cây phất trần màu trắng bạc, nhìn bộ dáng ăn diện là một thái giám. Người này xem như Đỗ Ích Sơn quen biết cũ ở kinh thành thường thấy, gã là người tâm phúc trước mặt đương kim thánh thượng - Đại nội tổng quản Lý Trung.

Hai tay Lý Trung nâng một cuộn chiếu chỉ màu vàng. Sau khi xuống kiệu mắt nhìn thẳng, mở cuộn chiếu chỉ cao giọng hét: “Đỗ Ích Sơn tiếp chỉ.”

Mọi người cùng lúc quỳ xuống, chỉ nghe Lý Trung tuyên đọc: “Phiêu Kỵ tướng quân Đỗ Ích Sơn trung quân báo quốc, bình định hồ lỗ, có công giữ biên cương, lòng trẫm cực vui, đặc biệt phong Vĩnh Định Hầu, tăng bổng lộc gấp đôi, ngoài ra còn ban thưởng hoàng kim ngàn lượng, bạc trắng vạn lượng, một số cây lụa lăng la, ân chuẩn còn hương…”

Trong lòng Đỗ Ích Sơn cuồn cuộn, đầu tiên là phái người ám sát, sau lại hạ chỉ phong thưởng. Đương kim thánh thượng thật sự là hạ một bước cờ tốt.

Ám sát là cảnh báo, là cảnh cáo mình đừng nổi lòng xấu xa. Nếu không muốn giết y giống như bóp chết một con kiến. Bây giờ hạ chỉ phong thưởng là làm cho người trong thiên hạ cũng biết hắn đối với mình không tệ. Nếu ngày sau Đỗ Ích Sơn thật sự có hành động lạ gì sẽ bởi vì việc hôm nay mà người trong thiên hạ đều sẽ mắng y uổng công phụ thánh ân, là tiểu nhân trơ trẽn.

Hôm nay kết quả này trong đó có lẽ có công lao của lão sư, nhưng ai cũng có thể đoán được phương diện này có vài phần là đương kim thánh thượng cố ý làm. Người có thể lên được vị trí kia ai lại không phải tàn nhẫn độc ác, chút thủ đoạn ấy sợ là vẫn phải có.

Tuyên chỉ xong Đỗ Ích Sơn vẫn quỳ gối tại chỗ chưa đứng dậy tiếp chỉ. Lý Trung và Đỗ Ích Sơn qua lại chưa được nửa năm, lại thường làm bạn bên cạnh hoàng đế nên hiểu rõ được chân tướng của việc này, đại khái cũng có thể đoán được suy nghĩ trong lòng Đỗ Ích Sơn. Thánh thượng đã làm như thế thứ nhất là đập núi dọa hổ, muốn Đỗ Ích Sơn thành thật một chút. Thứ hai là uy hiếp quần thần, làm cho bọn họ có một vết xe đổ. Làm hoàng đế cũng không dễ dàng, vì bảo vệ long ỷ kia cũng là việc vô cùng khó tránh khỏi.

Đỗ Ích Sơn không tiếp chỉ, mấy người còn lại tự nhiên cũng phải theo quy củ mà quỳ. Mã Thành An không biết tình hình cụ thể trong nội bộ. Ba ngày trước Lý Trung mang theo thánh chỉ tự mình đến phủ Quảng Ninh chờ Đỗ Ích Sơn, quả thực làm hắn sợ không nhẹ. Hắn nghe nói Đỗ Ích Sơn được phong chức Vĩnh Định Hầu, từ nay về sau sẽ định cư ở Quảng Ninh, càng hù đến linh hồn nhỏ bé muốn bay đi.

Mã Thành An xuất thân nhà nghèo, chưa thấy qua việc đời gì, ở trong quan trường chịu khổ vài năm mới lên được vị trí tứ phẩm này. Lại nói tiếp Quảng Ninh là một nơi tốt, lúc trước hắn vì tới đây mà không biết cầu tính đút lót bao nhiêu người. Hắn làm quan cũng tính là thanh liêm, mấy năm nay chỉ ăn các nơi hiếu kính cũng mò đến ngồi không mà hưởng. Nơi đây núi cao hoàng đế xa, cũng không có nhân vật lớn gì quan trọng. Hắn làm Tri phủ xem như hoàng đế nửa khu vực, trong ngoài trên dưới, dân chúng thương nhân, ai thấy hắn mà không nịnh bợ. Lúc này đột nhiên đến một người Đỗ Ích Sơn, còn là người tâm phúc trước mặt hoàng đế tự mình tuyên chỉ xin đợi người. Trong lòng Mã Thành An sợ hãi, thầm nghĩ ngày lành của mình sợ là chấm dứt, từ nay về sau trên đầu đè nặng một pho tượng đại Phật như vậy làm cái gì cũng không dám buông tay chân ra.

Lý Trung chờ một lát thấy Đỗ Ích Sơn vẫn quỳ thẳng không đứng dậy, trong đám người khe khẽ nói nhỏ. Đám người Vi Trọng Ngạn sốt ruột đến độ mồ hôi đều chảy xuống.

Lý Trung cười cười cuộn thánh chỉ lại nhét vào trong ngực Đỗ Ích Sơn, hạ người thấp xuống duỗi hai tay đỡ lên: “Đỗ tướng quân, ôi, nhìn xem đầu óc của ta này, về sau nên gọi một tiếng Hầu gia mới đúng.”

Lý Trung võ nghệ cao cường, thân thủ không kém, không cho phép Đỗ Ích Sơn ngăn cản, nắm cổ tay y, hai tay so lực, một tay kéo y đứng lên: “Ta đi đường xa đến, Hầu gia cũng không nên keo kiệt như vậy, dù sao cũng phải làm tròn trách nhiệm của một người chủ thưởng ta một bữa cơm chứ?”

Đỗ Ích Sơn chỉ là nhất thời tức giận khó nhịn mới phân cao thấp không chịu tiếp chỉ. Lý Trung cho y bậc thang y không có đạo lý không xuống. Khi y đứng lên đã thu liễm một thân mũi nhọn cười nói: “Lý công công cũng quá làm khó người, ta vừa đến Quảng Ninh, ngay cả chỗ đặt chân cũng không tin tức. Cho dù muốn mời công công dự tiệc thì cũng phải cho ta mấy ngày chuẩn bị mới không đối xử tệ với ngài.”

Mã Thành An cuối cùng tìm được cơ hội chen vào nói: “Chút việc nhỏ ấy nào cần Hầu gia nhọc lòng. Hạ quan đã chuẩn bị rượu nhạt ở phủ nha. Lý công công và Hầu gia nếu không chê xin mời dời bước đến phủ, cũng coi như hạ quan vì Hầu gia đón gió tẩy trần.”

Lý Trung chỉ chỉ Đỗ Ích Sơn cười nói: “Ngài đừng nịnh bợ. Đỗ Hầu gia cũng không phải là người thường như những người trước đây ngài gặp được nhìn thấy bạc là không chuyển bước. Ngài hãy cẩn thận đó, đừng vỗ mông ngựa không thành ngược lại chụp lên trên đùi ngựa.”

Đầu Mã Thành An lại đổ mồ hôi, nhưng lời nói đã nói ra khỏi miệng không có cách nào lấy lại, lại ân cần cầu xin một hồi nói không ít lời cát tường.

Lý Trung kéo Đỗ Ích Sơn: “Nhìn lòng thành của hắn, hôm nay ta xin quấy rầy Mã đại nhân một hồi. Hai người các ngài về sau thường xuyên qua lại, ngài mời lại một bữa là được.”

Đỗ Ích Sơn đành phải đồng ý quay đầu lại dặn dò Vi Trọng Ngạn, kêu gã trước dẫn theo các huynh đệ về Đỗ gia trang báo bình an cho trong nhà biết, buổi tối lại đến phủ Quảng Ninh đón y.

Vi Trọng Ngạn đáp lời rồi đưa đám người Đỗ Ích Sơn lên xe thu xếp hành trang lần nữa khởi hành. Khi quay đầu lại tìm Phương Vân Tuyên thì tìm thế nào cũng không thấy người. Gã vội vàng đi tìm chung quanh, lại hỏi các huynh đệ còn lại đều nói chỉ lo Đỗ Ích Sơn bên này ai cũng không để ý hắn đi khi nào.

Vi Trọng Ngạn tức giận lên mắng Phương Vân Tuyên lòng lạnh miệng lạnh, mới vừa rồi còn nhiệt tình xưng huynh gọi đệ mà chỉ trong chớp mắt đã không rên một tiếng bỏ đi, lòng thật tàn nhẫn. Nhưng so với Tướng quân Đỗ Ích Sơn máu lạnh mặt lạnh này còn tàn nhẫn hơn. Gã xem như phục.

Lão Lục khuyên một hồi Vi Trọng Ngạn mới cảm thấy tốt một chút, nghĩ trên đường Phương Vân Tuyên nói qua hắn sẽ định cư ở phủ Quảng Ninh, chờ bọn họ dàn xếp xong sẽ đi tìm hắn. Lúc gặp mặt nhất định phải dạy dỗ hắn một chút.


Đã sửa bởi đêmcôđơn lúc 16.12.2019, 19:32.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn đêmcôđơn về bài viết trên: Doanhnee, bungsi myoc, chick3n, syrachen, thtrungkuti
Có bài mới 29.05.2019, 18:45
Hình đại diện của thành viên
bích lạcღhoàng tuyền
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 01.02.2016, 02:38
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1135
Được thanks: 7627 lần
Điểm: 31.68
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Xuyên không] Nam xấu khó gả - Thẩm Như - Điểm: 47
Chương 29: Ngăn cách hai nơi

Editor: demcodon


Phương Vân Tuyên thừa dịp Đỗ Ích Sơn tiếp chỉ, mọi người không rảnh để ý hắn mà lén lút xuống xe ngựa, dẫn theo Nam ca nhi lặng lẽ vào phủ Quảng Ninh.

Lối rẽ cách phủ Quảng Ninh không đến năm dặm đường. Phương Vân Tuyên vòng qua Đỗ Ích Sơn vào thành tìm quán trọ nghỉ.

Hắn cũng không biết tại sao mình lại lén lút như vậy, giống như tên ăn trộm chạy thoát. Phương Vân Tuyên không muốn lại có quan hệ gì với Đỗ Ích Sơn. Hắn sợ hãi... về phần sợ cái gì không cần nói cũng biết. Phương Vân Tuyên cười bản thân nhớ ăn không nhớ đánh, rõ ràng đã từng bị tổn thương đến tim đều đau. Vì sao bây giờ còn có thể dễ dàng động lòng với một người.

Về sau cũng sẽ không gặp lại y. Đây là Phương Vân Tuyên ra lệnh cho mình. Dù sao thân phận bọn họ cách xa, cho dù ở chung một chỗ trong vòng luẩn quẩn qua lại cũng sẽ không giống nhau. Cho dù muốn gặp cũng không thấy được.

Phương Vân Tuyên rửa mặt giữ vững tinh thần, tính toán phải làm sao sống yên ở phủ Quảng Ninh. Từ Lạc Bình đến Quảng Ninh trên người Phương Vân Tuyên mang theo một trăm lượng bạc. Dọc theo đường đi rải rác dựa vào làm phụ bếp cho người và bán tượng điêu khắc gỗ, hắn lại kiếm thêm hai mươi mấy lượng. Ngoài chi tiêu hằng ngày của phụ tử bọn họ thì bây giờ còn dư lại hơn một trăm mười lượng.

Phương Vân Tuyên nghĩ kỹ rồi, ngày mai lập tức đi thuê một căn nhà, tốt nhất là phía trước quầy bày cửa hàng, phía sau có phòng cho người ở lại, không cần lớn. Tiền vốn của hắn có hạn, cũng không có tâm tư gì kiếm nhiều tiền, chỉ cần có thể nuôi sống Nam ca nhi và cho bé đến học đường là được.

Ăn cơm trưa xong Phương Vân Tuyên trước dẫn theo Nam ca nhi đi dạo ở phủ Quảng Ninh. Nơi này không hổ là đất lành, trong phủ vô cùng giàu có và đông đúc, ra cửa thành đông không xa chính là cảng lớn nhất trong nước. Bởi vì hậu cần phát đạt, thương nghiệp cũng đặc biệt phồn thịnh, thương nhân lớn nhỏ đều hội tụ tại đây, sinh ra một tòa thành trấn dành cho chốn thương nhân.

Phương Vân Tuyên vừa đi dạo vừa phát hiện nơi này làm mua bán gì cũng có: ăn, mặc, dùng, tửu lâu, quán ăn, cửa hàng tơ lụa, tiệm quan tài, lớn bé đầy đủ mọi thứ. Nếu muốn ở chỗ này mở một đường máu xem ra không phải một việc dễ dàng. Nhưng mọi việc có lợi thì có hại, cạnh tranh nhiều đã nói lên khách hàng nhiều, khách hàng nhiều thì mua bán cũng nhiều, mua bán nhiều thì thương nhân tự nhiên cũng nhiều.

Đi dạo cả buổi chiều, mắt thấy đến giờ cơm thì Phương Vân Tuyên từ trên phố xá náo nhiệt nhất tìm một quán cơm đi vào tùy tiện gọi hai món ăn và một bầu rượu.

Lúc chờ đồ ăn mang lên thì hắn nghiên cứu bảng ghi chép thực đơn tạm thời của quán cơm, nền đỏ chữ màu đen. Trên bảng ghi chép tạm thời viết tất cả món trong cửa hàng bán, trong đó nhiều là những món gia đình bình thường, giá cả cũng vừa phải, mặt khác có mấy món phối hợp với rượu trắng và rau trộn nhắm rượu, mấy món tinh tế cũng có, nhưng mà người gọi không nhiều lắm.

Lúc này đúng là giờ cơm, bên ngoài trên đường người đến người đi, bàn ghế trong cửa hàng cũng không ít, không đầy một lúc đã ngồi đầy. Phương Vân Tuyên cố ý ngồi lâu chậm rãi nhấp rượu, lưu ý tình hình mấy bàn bên cạnh.

Ngồi hơn một canh giờ, Phương Vân Tuyên phát hiện lượng khách nơi này không cao, mấy bàn bên cạnh ăn cơm uống rượu hồi lâu cũng không thấy nhúc nhích, xem ra quán cơm này buổi tối buôn bán cũng chỉ là như thế .

Trở lại quán trọ, Phương Vân Tuyên dỗ Nam ca nhi ngủ rồi nằm ở trên giường lên kế hoạch, dựa vào trường hợp quán cơm kia ngoại trừ phí tổn, mưu cầu lợi nhuận nhiều nhất có thể ngang hàng. Nói cách khác ngươi bận rộn muốn chết nhưng cũng nhiều lắm là no bụng. Nếu muốn phát tài thì khó càng thêm khó.

Phương Vân Tuyên không muốn phát tài, nhưng cũng không muốn mang cửa hàng mở đến nửa chết nửa sống. Nếu phải làm thì nhất định phải làm tốt. Phương Vân Tuyên nghĩ tay nghề nấu cơm của hắn hẳn là không vấn đề gì, dù sao cũng thí nghiệm nhiều như vậy rồi. Từ khi dọc theo đường đi phản ứng của đám người Vi Trọng Ngạn cũng có thể nhìn ra được hắn làm cơm vẫn là rất hợp khẩu vị với người thời đại này. Hiện tại chỉ là phát sầu cho cửa hàng mình nên thêm chút gì cho đặc sắc, thu hút thiệt nhiều khách hàng tới cửa.

* * *
Không nói đến Phương Vân Tuyên phiền não như thế nào, ngược lại nói đến Đỗ Ích Sơn bên này.

Đỗ Ích Sơn và Mã Thành An vào phủ nha, một bữa tiệc rượu ăn đến nửa đêm mới tàn. Lý Trung thích uống, Mã Thành An thích nịnh hót, hai người thay nhau rót cho Đỗ Ích Sơn mấy bình rượu ngon mới tận hứng đi.

Đỗ Ích Sơn uống đến say choáng váng, hôm nay dự tiệc y vốn dĩ mang theo vài phần khí thế. Trong bữa tiệc cố ý cho người chuẩn bị một phần hậu lễ, làm trò trước mặt Mã Thành An đưa cho Lý Trung cười nói: “Hôm nay Lý công công cũng nhìn thấy bên cạnh Đỗ mỗ chỉ còn lại có hai mươi mấy người huynh đệ này. Chúng ta không cần cầu gì, chỉ cầu yên ổn. Quãng đời còn lại cũng không uổng công chinh chiến nhiều năm, mà ngay cả phụ mẫu trong nhà bệnh nặng cũng phải giữ vững biên quan, không thể về quê báo hiếu. Đỗ mỗ cầu xin công công ở trước mặt vạn tuế nói tốt vài câu, một ly rượu nhạt biểu đạt tấm lòng.”

Đỗ Ích Sơn nói xong một hơi uống cạn sạch rượu trong chén. Lý Trung nhìn chằm chằm hai mắt y, lại nhìn nhìn phần hậu lễ kia, trên mặt cười như không cười.

Đỗ Ích Sơn cũng không hợp với việc luồn cúi. Khi ở kinh thành, y cũng không kết giao với quan viên trong triều, chuẩn bị nhân tình có qua có lại, càng là việc y cũng không biết làm. Lý Trung đối y hết sức kính trọng, cũng biết việc hoàng đế làm đối với Đỗ Ích Sơn mà nói thật là có chút không công bằng.

Đỗ Ích Sơn nói ra những lời này đơn giản là nhờ Lý Trung truyền tin đến cho hoàng đế, nói hắn hiện giờ hổ lạc bình dương, long du vây hải*. Một Tướng quân không có binh lính, phong quan Hầu gia, ở phủ Quảng Ninh ngay cả sóng to đầu cũng lật không đứng dậy, mong hoàng đế cứ việc an tâm.

(*Nguyên văn: hổ lạc bình dương bị khuyển khi, long du thiển thủy tao hà hý = hổ lạc đồng bằng bị chó khinh, rồng bơi nước cạn bị tôm giễu. Đại ý của hai câu này là nói về nỗi bi ai của người có quyền lực danh vọng khi sa cơ thất thế thì bị kẻ dưới mình khinh khi hiếp đáp.)

Lời này có vài phần giận dỗi, quân quyền của Đỗ Ích Sơn mặc dù bị hoàng đế tước, nhưng y ở trong quân uy vọng lại không thể khinh thường. Hiện giờ ở núi Thất Tinh vẫn treo tên Đỗ Ích Sơn lên, vẫn có thể trên dưới một lòng đưa tới vô số binh lính đi theo, cũng khó trách hoàng đế sẽ lo lắng.

Lý Trung cười ha ha, không để ý tới mũi nhọn trong lời nói của Đỗ Ích Sơn ngược lại cười nói: “Ngài hiện giờ là Hầu gia cao quý, vạn tuế hết thưởng bạc lại thưởng vàng. Từ khi nước Trường An mở nước đến nay ngoài ,ấy vị lão tướng cùng Thái Tổ gia giành thiên hạ có được vinh quang này thì ngài cũng tính là người đầu tiên. Không đến hai năm ngài ở phủ Quảng Ninh này sợ là đi ngang về dọc.”

Đỗ Ích Sơn không khỏi mắng Lý Trung là kẻ dối trá, không nói tiếp chuyện này với gã, ngược lại không dấu vết thay hoàng đế nói lời hay. Việc này cũng không thể nói rõ đến nơi đến chốn mới thôi, trong lòng mọi người đều biết là được. Ngày sau y cẩn thận một chút không cần làm việc vượt qua, đừng cho người có tâm biết được nhược điểm là được.

Vi Trọng Ngạn ở ngoài phủ nha đợi nửa buổi tối mới chờ được Đỗ Ích Sơn đi ra. Hai người lên xe ngựa chạy đi, trên đường về Đỗ gia trang Đỗ Ích Sơn hỏi phụ tử Phương Vân Tuyên dàn xếp thế nào.

Vừa rồi bị chuốc rượu một hồi, lúc này Đỗ Ích Sơn mới cảm thấy men rượu dâng lên, nửa nằm ở trong xe, trước mắt trời đất quay cuồng, đầu óc mơ màng. Y nhắm mắt dưỡng thần, đợi một hồi lâu cũng không nghe thấy tiếng Vi Trọng Ngạn trả lời lại hỏi một lần: “Phụ tử Nam ca nhi dàn xếp thế nào?”

Vi Trọng Ngạn nghe nhắc tới Phương Vân Tuyên thì tức giận, nghẹn một hồi lửa giận lại nổi lên đấm một quyền lên trên vách gỗ xe ngựa, một tiếng ầm vang thật lớn làm cho người đánh xe hoảng sợ.

Đỗ Ích Sơn cảm thấy không đúng mở hai mắt hỏi sao vậy.

Vi Trọng Ngạn tức giận nói: “Tên Phương Vân Tuyên này dọc đường đi chiếm được lòng nhiều người, gọi ca ca dài ca ca ngắn lại khen ngược. Ai biết vừa đến Quảng Ninh, các huynh đệ vừa không chú ý hắn đã dẫn Nam ca nhi đi, đoàn người tìm một hồi cũng không gặp bóng dáng của hắn. Ai cũng không biết hắn đi đâu, có vào phủ Quảng Ninh hay không càng không có người nào biết.”

Đỗ Ích Sơn im lặng, trán nổi gân xanh, cồn quấy rối đến y đau đầu. Phương Vân Tuyên đi rồi, y sau một hồi mới kịp phản ứng. Đi rồi có nghĩa là hắn không muốn lại có quan hệ gì với bọn họ nữa, bằng không cũng sẽ không nói câu nào mà cứ như vậy bỏ đi.

Nghĩ thật đẹp! Đỗ Ích Sơn cười nhạt một tiếng, muốn bỏ y đi, cửa cũng không có. Trước khi chưa có biết rõ ràng tâm ý cả hai thì hai người bọn họ cho dù chết cũng phải cột vào chung một chỗ.

“Ngày mai đi tìm Mã Thành An, điều sai nha từ phủ nha lật phủ Quảng Ninh lên tìm, ta cũng không tin không tìm thấy hắn!” Đỗ Ích Sơn đột nhiên mở miệng, giọng điệu lại có vài phần hung ác.

Vi Trọng Ngạn nghe được ngẩn người, gã mặc dù tức giận Phương Vân Tuyên tự tiện đi nhưng cũng không chấp nhất đến mức nhất định phải điều động sai nha của quan phủ đi tìm hắn như vậy.

Lại nghĩ tới suy đoán trước đó mấy ngày trong lòng Vi Trọng Ngạn có chút bất an. Đỗ Ích Sơn làm cái gì đều là không đạt mục đích thề không bỏ qua, ở chiến trường đó là chuyện tốt, sát phạt quyết đoán, quyết thắng ngàn dặm. Nhưng đối với một người quá chấp nhất dường như có chút đáng sợ. Đó cũng là nguyên nhân Vi Trọng Ngạn thăm dò Phương Vân Tuyên, gã thật sự không nghĩ Phương Vân Tuyên dính vào việc này. Đỗ Ích Sơn này trong xương đã máu lạnh vô tình, để cho y quấn lên thật sự không phải là chuyện tốt.

Mệnh lệnh của Đỗ Ích Sơn trước nay chỉ nói một lần, y đã lên tiếng thì Vi Trọng Ngạn không dám không nghe. Gã gật đầu đồng ý, âm thầm nghĩ đối sách.

Phương Vân Tuyên nói qua muốn định cư ở phủ Quảng Ninh. Nhưng rốt cuộc ở đây ai cũng không biết, lại nói phủ Quảng Ninh lớn như vậy hắn chui vào góc xó xỉnh nào giống như mò kim đáy biển. Cho dù phái quan binh đi tìm cũng không thể đi tìm giống như đi bắt phạm nhân bỏ trốn, còn muốn lấy điều tra nghe ngóng làm chủ, tìm được hay không còn là một việc không biết.

Việc này nếu giao cho gã làm thì mình chỉ cần hành sự tùy theo hoàn cảnh, nghĩ biện pháp giấu diếm Đỗ Ích Sơn. Cho dù tìm được cũng có thể nói không tìm được, kéo dài một - hai năm thì Đỗ Ích Sơn đối với việc này tự nhiên cũng phai nhạt.

Vi Trọng Ngạn không nghĩ tới Đỗ Ích Sơn sẽ nghiêm túc, một người nam nhân đối với một nam nhân khác muốn nói khởi đầu có tâm tư gần gũi cũng không kỳ quái. Trong quân không có nữ nhân, những người nam nhân bọn họ ở ngoài biên giới ngẩn ngơ chính là mười mấy năm, cơ hội gặp nữ nhân so với gặp hoàng đế còn ít hơn. Trong đó có không ít người an ủi và thư giải lẫn nhau. Nhưng loại chuyện này ngẫu nhiên làm còn được. Nếu như gióng trống khua chiêng công khai ra thì sẽ bị người khinh thường. Gã kính trọng Đỗ Ích Sơn, cũng xem Phương Vân Tuyên như huynh đệ ruột, nhìn không ra còn chưa tính. Hiện giờ nếu phát hiện một chút manh mối thì gã nhất định phải chặt đứt, không có thể làm cho hai người mình coi trọng nhất rơi vào hố lửa.

Đỗ Ích Sơn và Vi Trọng Ngạn đều có tâm tư riêng của mình, một đường buồn không lời gì để nói mà về Đỗ gia trang.

* * *
Đỗ gia trang được xây trên rừng nước, là trấn nhỏ điển hình vùng sông nước, ở giữa có một con sông uốn lượn, nửa vây quanh một thế giới bị phong bế.

Đây là nơi cư trú của hơn ba trăm hộ dân gia tộc Đỗ thị, tất cả người trong trang đều họ Đỗ, bảy dắt tám xả tất cả đều có thể dính đến thân thích. Không biết cây ở trấn khẩu chống đền thờ cẩm thạch bao nhiêu năm, Đỗ Ích Sơn vừa thấy đã nhíu mày.

Xa quê nhiều năm y dường như đã quên quy củ của dòng họ nơi này còn lớn hơn tất cả chỗ khác. Ở Đỗ gia trang, tộc trưởng trong tộc nói chuyện còn dùng được hơn so Tri phủ phủ Quảng Ninh - Mã Trường An. Tộc trưởng lên tiếng có thể định ra sống chết sống còn toàn dòng họ, loạn dùng tư hình, chuyện dìm nước đánh chết ở trong trấn cũng nhiều lần xảy ra.


Đã sửa bởi đêmcôđơn lúc 16.12.2019, 19:43.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn đêmcôđơn về bài viết trên: Doanhnee, HNRTV, bungsi myoc, chick3n, syrachen, thtrungkuti
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 85 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

3 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

6 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

7 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

8 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

9 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

10 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 17, 18, 19

11 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 213, 214, 215

12 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 17)

1 ... 33, 34, 35

13 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Người yêu trưởng quan - Sáp Nữ

1 ... 22, 23, 24

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 205, 206, 207

18 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 30, 31, 32

19 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 233, 234, 235



Shop - Đấu giá: ღ๖ۣۜMinhღ vừa đặt giá 362 điểm để mua Nữ hoàng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 487 điểm để mua Hamster phiêu cùng âm nhạc
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 250 điểm để mua Huy chương vàng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 250 điểm để mua Chậu hoa 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Mashimaro hôn nhau
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 389 điểm để mua Panda có cánh
Lục Bình: Năm nay trả lời ngắn - gọn  :D3 dễ sợ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 347 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 234 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 523 điểm để mua Bé Bean
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 344 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 326 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 309 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 588 điểm để mua Cung Ma Kết
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Piano hồng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 234 điểm để mua Hạnh phúc 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Ly nước cam dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 354 điểm để mua Jifflypuff Jumps
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 202 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Công Tử Tuyết: #megau1976
Vào Bảng thiết lập cá nhân -> Lý lịch -> Thay đổi cấu hình tài khoản -> Mật khẩu mới (ở phía dưới)  :-D
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: megau1976 vừa đặt giá 358 điểm để mua Tháp Eiffel
megau1976: chào AD, lâu quá không vào dd, xin hỏi đổi mật khẩu thì vào chỗ nào! Tôi chuẩn bị đăng bài lại. thanks.
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 224 điểm để mua Socola quà tặng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Mèo trắng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 350 điểm để mua Gấu trắng tương tư
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 216 điểm để mua Ống nghe tình yêu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Hoa lồng đèn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 200 điểm để mua Gối xinh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.