Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 14 bài ] 

Năm ấy tui mở vườn bách thú - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử

 
Có bài mới 21.05.2019, 11:07
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:10
Bài viết: 746
Được thanks: 122 lần
Điểm: 9.96
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Năm ấy tui mở vườn bách thú - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 12: Phỏng vấn (1)


Trước khi tới cánh phóng viên có gọi điện thông báo trước cho Đoàn Giai Trạch, thấy sắp tới giờ, Đoàn Giai Trạch vội ra ngoài cửa đón người. Anh nhìn lướt qua, thấy có năm sáu người tới.

Có hai phóng viên nhà đài mang theo camera, hai phóng viên mạng, cả người ở ban trị an cũng tới.

Người ở ban trị an không phải người mà Đoàn Giai Trạch quen, đây là một người phụ trách công việc tuyên truyền, dẫn đường cho cánh phóng viên đi tới. Mọi người bắt tay nhau nói chuyện một chút.

Nữ phóng viên liên lạc với Đoàn Giai Trạch tên Trần Úy, thoạt trông hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, “Vườn trưởng Đoàn, chúng ta tới phòng làm việc của anh nói chuyện trước đi.”

“Được, mời qua bên này.” Đoàn Giai Trạch dẫn họ vào trong, đi tới phòng làm việc của anh.

Trần Úy có hơi ngạc nhiên, dọc đường tới đây, nhân viên công tác xã hội có nói sơ qua về tình huống ở vườn bách thú Hải Giác trước đó, cô còn tưởng vườn bách thú Linh Hữu mở trên cơ sở này cũng không mấy tốt.

Nhưng giờ tới xem, ngoại trừ phòng làm việc có vẻ cũ kỹ ra, có thể thấy các chuồng thú đều rất đẹp, lại còn đầy đủ thiết bị, từ bên ngoài khu thăm quan có thể trông thấy một số động vật, trạng thái đều rất khỏe mạnh.

Đoàn Giai Trạch ở trong phòng làm việc trả lời một số câu hỏi đơn giản về cá nhân anh, lý do anh mở vườn bách thú. Đoàn Giai Trạch đã chuẩn bị từ trước, anh nói mình rất yêu thích động vật, hy vọng có thể bảo vệ các loài động vật, có những cống hiến trong nền giáo dục động vật.

Đương nhiên anh sẽ không nói, tại số anh quá đen, bị một phần mềm bỏ đi ràng buộc.

Trần Úy cũng phỏng vấn anh một số hoạch định tương lai, sau đó dẫn người đi chụp ảnh phòng làm việc của anh, sau đó họ đi ra ngoài, vừa đi vừa trò chuyện, dù sao thì mục đích chính vẫn là động vật.

Lúc xuống dưới tầng, có phóng viên nói: “Ôi, sao ở đây còn dán nhãn này, thủy cung?”

Lúc bọn họ đi vào cũng không chú ý, còn tưởng đây là đồ trang trí, bây giờ bị nhắc mới phát hiện trên đó còn viết hai chữ “Thủy cung”, mọi người không khỏi cười rộ lên.

Đoàn Giai Trạch ngượng ngùng nói: “Quy mô chỗ chúng tôi không lớn, trước đây Hải Giác lại không có chỗ nuôi cá, mà tôi thì thích cá, giờ nuôi tạm thế này. Đây coi như mục tiêu phấn đấu, sau này chúng tôi muốn xây dựng một thủy cung.”

“Mục tiêu phấn đấu này rất hay,” Trần Úy nói, “Cá trong này đẹp quá.”

Mấy người họ không biết rõ về cá, giờ thấy cá lớn cá nhỏ, nuôi nhiều loại như vậy cùng một chỗ, nhưng không phát hiện ra điều gì bất thường.

Đoàn Giai Trạch chỉ tay về bể cá, “Đúng vậy, trông rất thú vị.”

Anh vừa dứt lời, toàn bộ số cá từ đầu bên kia, bơi về phía ngón tay anh chỉ cách một lớp thủy tinh, chúng trôi nổi trong làn nước, trông như muốn chạm vào ngón tay anh vậy.

Đến khi Đoàn Giai Trạch thả tay ra, chúng nó đều lắc đầu vẫy đuôi bỏ đi.

“Ôi…” Nhiều chú cá rực rỡ sắc màu như vậy cùng bơi về một phía, cảnh tượng rất đẹp, khiến mọi người phải ồ lên trầm trồ.

“Đợi đã, có thể làm lại lần nữa không? Chúng tôi muốn quay lại cảnh này.” Trần Úy nói, “Sao anh có thể làm như vậy được?”

Đoàn Giai Trạch nói: “Có lẽ vì bình thường tôi hay cho chúng ăn.”

Anh đợi Trần Úy bật máy lên, lại làm lại lần nữa, để cô lấy làm tư liệu sống.

Trong mắt Trần Úy hiện rõ sự ngạc nhiên, lúc nãy phỏng vấn Đoàn Giai Trạch có nói bởi vì yêu thích động vật, nên mới kế thừa tiếp nhận vườn bách thú sắp đóng cửa tới nơi này, cô muốn thể hiện trong phóng sự những cảnh Đoàn Giai Trạch gần gũi với động vật.

—— Nhưng không phải là những cảnh tượng tiếp xúc với động vật bình thường như bao người khác, mà cảnh tượng trước mặt lúc này đây, lại càng sinh động và có sức thuyết phục hơn.

Đoàn Giai Trạch lại dẫn họ tới khu vực tham quan, Tiểu Tô, Liễu Bân và Từ Thành Công đã đợi sẵn ở chỗ này.

Sau khi Trần Úy đi vào, thấy bên trong được trang hoàng so với vườn bách thú Đông Hải còn tốt hơn, tuy cô không phân biệt được, nhưng ở đây có rất nhiều thiết bị đã được cơ giới hóa, hơn nữa thiết kế cũng rất đẹp mắt.

Thế là cánh phóng viên lại quay cảnh tượng này, sau đó để Liễu Bân biểu diễn các loại máy móc, rồi cũng để Đoàn Giai Trạch tự tay làm.

Trước đó Trần Úy có hỏi Đoàn Giai Trạch tốn bao nhiêu tiền, thực ra khi đó trên người Đoàn Giai Trạch chỉ có mấy nghìn mà thôi, thế là anh ba hoa rằng đã dùng hết vốn liếng tích góp được.

Bây giờ Trần Úy lại hỏi những vấn đề liên quan tới thiết bị này, sau đó cảm khái, Đoàn Giai Trạch đúng là chịu chi, dùng hết của để dành để mua những trang thiết bị đắt giá như vậy, mà bản thân lại ở trong một tòa nhà đơn sơ, đúng là yêu đến phát cuồng rồi.

Kết hợp cùng với sự thông minh của động vật trong vườn bách thú, động vật ở đây có vẻ đặc biệt hơn.

Cô nghĩ trong lòng, muốn lấy đây làm trọng điểm trong bản tin.

Khác với Trần Úy chú trọng về mặt Đoàn Giai Trạch gây dựng sự nghiệp, yêu thương động vật, các phóng viên báo mạng muốn chú trọng vào điểm khác. Họ muốn chú ý tới những tin tức hot, gửi bản thảo cho nhật báo Đông Hải, wechat,… chú trọng tới lưu lượng xem hơn, bởi vậy mà cần nội dung hấp dẫn độc giả.

Cho nên bọn họ không kịp chờ mà nhờ Đoàn Giai Trạch dẫn họ đi xem các bé chim đã làm đình làm đám trên mạng.

Đoàn Giai Trạch dẫn họ tới khu vực chim chóc, trông nơi đây như một khu rừng cây thu nhỏ, chim đứng xen nhau trên cành, ở trong rừng cây còn có thể mơ hồ trông thấy bóng chim công.

“Chúng tôi có thể vào trong quay chụp không?” Phóng viên hỏi.

“Được chứ, tôi có chuẩn bị áo mưa dùng một lần, mặc vào có thể tránh phân chim.” Đoàn Giai Trạch phát cho mỗi người một chiếc áo mưa.

“Phải rồi, con chim cầm đầu trong clip đâu rồi, hình như không thấy nó thì phải?” Có người hỏi.

“À, nó ở trong lồng riêng.” Đoàn Giai Trạch biết phóng viên tới, nên đã bảo Lục Áp tới phòng làm việc đợi, nói không chừng sẽ có lúc cần hắn phối hợp. Giờ anh đi mở cửa chuồng ra, vẫy tay, Lục Áp liền bay ra, đậu trên cánh tay Đoàn Giai Trạch, mổ mổ lông chim trên người mình.

Từ khi đi vào, camera chưa từng tắt, đương nhiên bọ đã ghi được cảnh tượng này. Hai phóng viên mạng cũng liên tiếp chụp hình, cố gắng bắt được những khoảnh khắc đẹp nhất.

“Vườn trưởng Đoàn, đây là con chim gì đây? Trông khá lớn, màu lông cũng rất bóng bẩy, hình như chưa từng gặp qua.” Trần Úy hỏi, cô cảm nhận được khí chất trên người chú chim này, có cảm giác nó tương đối hung dữ, không dễ gần gũi người, có khi còn là giống chim ăn thịt cũng nên.

Trước đấy Đoàn Giai Trạch giới thiệu với thầy Triệu đây là giống Kim Ô, nhưng anh không dám nói vậy với Trần Úy, anh sợ cánh phóng viên sẽ nghiêm túc đi kiểm tra.

Đoàn Giai Trạch nói: “Thực ra con chim này là do tôi nhặt được, tôi cũng không biết cụ thể là giống chim gì, tôi có hỏi qua mấy chuyên gia ở cục Lâm Nghiệp, nhưng bọn họ cũng không đoán được, mỗi người lại có một ý kiến khác nhau, thực ra tôi nghi nó là bị buôn lậu, không phải ở châu Á chúng ta, nói không chừng là giống biến dị, cô xem màu lông nó đẹp chưa này..”

Đoàn Giai Trạch nói một tràng dài, Trần Úy nghe mà choáng váng, bèn đáp lại một câu: “À, à, anh còn cứu chim nữa à, anh tốt bụng quá, chắc nó ỷ lại vào anh lắm nhỉ?”

“Có đúng vậy không?” Đoàn Giai Trạch nâng Lục Áp lên, chôn mặt vào người hắn tỏ vẻ thân mật.

Lục Áp: “………..”

Đoàn Giai Trạch thấy đạo quân nhìn mình bằng ánh mắt khủng bố kia, vội ngẩng đầu lên, làm như không có gì mà xoa xoa lông hắn. Bằng không chỉ sợ mọi người ở hiện trường có thể mở mang kiến thức mà trông thấy một con chim nói tiếng người, phẫn nộ mắng Đoàn Giai Trạch.

Tuy rằng Trần Úy có hỏi một câu về Lục Áp, nhưng trọng điểm của mọi người vẫn là ở hai chú chim công rõ moe kia.

Tiểu Tô nói: “Hai đứa nó rất thích xòe đuôi nhé.”

Cô thường cho hai chú chim này ăn, nên nhanh chóng phát hiện ra, hai chú chim công trong vườn bách thú của họ rất thích xòe đuôi, không chỉ xòe đuôi trước mắt các bạn nhỏ lần trước, mà bình thường cũng rất hay xòe.

Trần Úy thấy rất có hứng thú, “Thật vậy sao? Nhưng mà hình như không có chim công cái mà.”

Tiểu Tô nhấn mạnh, “Thiệt đó, thích xòe đuôi lắm luôn, em cũng không biết vì sao nữa, có khi gu chúng nó đặc biệt cũng nên.”

Mọi người: “………..”

Đoàn Giai Trạch vã mồ hôi, hình như Tiểu Tô đã nghĩ quá nhiều rồi, đây chỉ là một hiện tượng bình thường của động vật mà thôi.

Thực ra anh biết lý do vì sao, chim công xòe đuôi không hẳn chỉ là để tìm bạn đời, mà cũng có thể vì muốn ra uy. Không phải ở quanh đây có rất nhiều chim sẻ tới trộm thức ăn hay sao, cho nên chim công thường ra uy là vì vậy.

“Thật vậy sao, thế chúng nó xòe đuôi có quy luật gì không? Nếu có thể quay được cảnh chúng xòe đuôi thì hay quá.” Trần Úy cũng không để ý nguyên nhân, chỉ cần biết chim công thích xòe đuôi là được, hơn nữa có thể quay được cảnh này chắc sẽ đẹp lắm đây.

“Cái này.. xem thế nào đã, nói không chừng có thể..” Đoàn Giai Trạch từ tốn nói, đảo mắt nhìn về phía Lục Áp.

Cánh phóng viên liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt đầy mong đợi, đúng đó, nếu có thể thì sao, có lẽ bọn họ sẽ may mắn quay được cảnh tượng này.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 21.05.2019, 12:17
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 31.12.2016, 00:10
Bài viết: 746
Được thanks: 122 lần
Điểm: 9.96
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Năm ấy tui mở vườn bách thú - Lạp Miên Hoa Đường Đích Thố Tử - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 13: Phỏng vấn (Phần 2)


Hai phóng viên kia còn đang nghĩ, “Có đúng ngày nào bọn chúng cũng xòe đuôi không? Nếu như mình ngồi chầu chực cả ngày, nói không chừng chúng ta có thể quay được cảnh xòe đuôi ấy nhỉ, mọi người có điện thoại có thể ghi hình không, chúng ta có thể dùng.”

Hai người họ vừa nói vậy xong, liền nghe thấy Trần Úy khẽ kêu lên, lập tức nhấc camera lên.

Quay đầu nhìn lại, quả nhiên có một chú chim công trong đó khẽ rung đuôi, chiếc đuôi liền xòe rộng ra.

Lông đuôi lấy sắc lam và lục làm chủ đạo, trong đó còn có những sắc vàng, đỏ đan xen lại với nhau, ánh dương chiếu xuyên qua nóc buồng trong suốt, lông chim bóng lộn dường như phản chiếu tia sáng, mang theo sắc vàng kim lạnh lùng, khiến người ta nhìn vào vô cùng rung động.

Hai người khẽ ồ lên, vội vã quay lại cảnh tượng này.

Chim công rung rung đuôi rồi xòe toàn bộ ra, lúc này mọi người mới phát hiện, đuôi chim lớn đến ngạc nhiên, dài tới gần hai mét, choán toàn bộ tầm nhìn, không khỏi khiến người khác nghẹt thở.

Một con chim công đực khác cũng bắt đầu đứng dậy, Trần Úy không quay được cảnh lúc đầu con chim công xòe đuôi, nên từ từ di chuyển ống kính, quay sang con chim công khác, vừa khéo quay được cảnh nó bung đuôi ra.

Người của vườn bách thú Linh Hữu không chém gió, không biết đám chim công ở đây có thú vui gì, nhưng quả thực rất thích xòe đuôi.

Cứ chốc chốc hai con chim công lại lay người, bung toàn bộ đuôi ra, được mấy phút sau mới từ tốn thu lại.

“Thần kỳ thật đấy,” Có phóng viên cảm thán, “Nói thật, đây là lần đầu tiên tôi tận mắt nhìn thấy công xòe đuôi đấy. Trước đây chỉ thấy công xòe đuôi qua ảnh với video thôi, nhưng đúng là không gây chấn động như ở đời thực, đẹp quá đi!”

“Tôi thấy công ở vườn bách thú khác xòe đuôi rồi, nhưng không đẹp bằng ở đây. Camera không quay được màu sắc này, lông công cứ như đang phát sáng ấy, hơn nữa còn to như vậy cơ chứ.”

Không ngờ hôm nay lại may mắn quay được cảnh xòe đuôi, các phóng viên đều vô cùng thỏa mãn.

Sau đó, bọn họ lại được trải nghiệm đãi ngộ như các em học sinh trường Đồng Tâm. Chẳng cần thức ăn gì, chỉ cần họ giang tay ra, mấy chú chim nhỏ liền đậu trên tay họ.

Các nhân viên chăn nuôi cũng được quay cùng chim, quay cảnh cho chim ăn gì đó. Tiểu Tô biết khá nhiều về mặt này, cô nói: “Chúng tôi với bọn nó như người một nhà, mà giữa bọn chúng với nhau cũng như vậy, mọi người xem, hòa hợp chưa kìa.”

Các loài chim không cùng giống cũng sẽ mổ lông cho nhau, mấy con chim mập mạp còn cọ đầu vào gò má Tiểu Tô nữa, cái đầu lông nhung của nó tròn như quả bóng, cả người bông xù, thoạt trông rất đáng yêu. Lúc nó chạm vào gò má Tiểu Tô, thậm chí còn thích đến mức híp mắt lại, động tác như được nhân tính hóa.

Từ Thành Công là một người mới toanh, bởi vì không có nhiều người nên hôm nay cũng phải ra mặt. Mới đầu anh ta còn thấp thỏm, anh ta không thân không quen với mấy chú chim này, nhỡ bị bọn chúng mổ thì biết làm sao bây giờ?

Nhưng qua một lúc mới biết mấy chú chim này tự thân tự quen.

Anh chưa từng tiếp xúc với chúng nó, ấy thế mà đã có một con vẹt đậu xuống vai anh, liên tục cọ cọ thân mình vào người anh, bộ dạng như muốn anh chơi cùng nó.

Mới đầu cơ thể anh có hơi cứng ngắc, dù sao cũng là lần đầu tiên được ghi hình. Nhưng sau khi phát hiện tụi chim chủ động như vậy, Từ Thành Công liền quên luôn sự tồn tại của camera, trên gương mặt dữ dằn nở nụ cười tươi rói.

Cảnh của anh và Tiểu Tô cuối cùng lại ‘dị khúc đồng công’, Tiểu Tô vốn rất thanh tú đáng yêu, nên khi quay cùng lũ chim trông rất moe, nhưng Từ Thành Công ngoại hình thô kệch dữ dằn, chơi cùng vẹt như vậy, lại khiến người ta chợt thấy rung động.

(Dị khúc đồng công: tuy cách làm khác nhau nhưng hiệu quả thu về ngang nhau)

Sau khi quay cảnh này, cánh phóng viên mạng quyết định đặt trọng điểm ở tình yêu giữa con người với động vật, kêu bọn họ tương tác nhiều hơn.

Tất cả mọi người đều quay được những cảnh vừa ý mình, nhân viên chăn nuôi tương tác cùng các giống chim trông rất hài hòa, giữa bọn họ dường như có tình yêu, có linh tính, rất ít dấu vết nhân tạo, không như các vườn bách thú khác, quan hệ tương tác chỉ là nhân viên ra lệnh, chim tiến hành biểu diễn.

Tuy rằng bọn họ dần dà hiểu được, đây chắc chắn là kết quả của huấn luyện, nhưng người có thể huấn luyện xuất sắc như vậy, đúng là rất tài ba!

Nếu người ta đã có thể làm tới trình độ này, như vậy bọn họ cũng phải cố gắng nâng chủ đề “tình yêu” lên tận mây xanh, tuy rằng ở đây không có nhiều chủng loại động vật, nhưng lại ngập tràn tình yêu thương: Nếu không có tình yêu, sao vườn trưởng có thể lấy hết gia sản ra để lo cho vườn bách thú tư nhân này? Nếu không có tình yêu, sao những chú chim và cá kia lại thân mật với nhân viên chăn nuôi như vậy?

Sau đó, các chú chim lại thể hiện một số kỹ xảo bay, khiến cánh phóng viên vô cùng thỏa mãn.

Trần Úy tiếc nuối nói: “Quay vậy rồi khiến tôi không biết khi về nên cắt hậu kỳ thế nào đây, tôi nghĩ mình có thể kéo dài nửa tiếng.”

Rất nhiều cảnh họ thấy vô cùng đặc sắc, nhưng chủ đề của họ không linh hoạt như báo mạng, bởi vì muốn lấy người làm chủ, nên yêu cầu Đoàn Giai Trạch cũng tham gia tương tác cùng.

Thế là Đoàn Giai Trạch lại biểu diễn cảnh các chú chim bay ra ngoài một vòng, sau đó còn chủ động xếp hàng theo thứ tự từ lớn đến bé rồi quay về. Lúc chúng nó bay về, từng con từng con một bay qua cửa, dáng hình giảm dần, khiến mấy cô gái nhìn mà chợt thấy vui vui.



Sau khi quay cảnh các chú chim xong, mọi người lại đi tới chuồng của sư tử.

Đám Tiểu Tô không dám đi vào, Đoàn Giai Trạch đành tự mình ra trận, tiếp xúc thân mật cùng sư tử một phen. Chú sư tử lắc đầu vẫy đuôi về phía Đoàn Giai Trạch, cọ đầu mình vào chân anh, giống như một chú mèo lớn vậy.

Trần Úy cảm thấy thú vị, bèn hỏi: “Sau khi khai trương, liệu có cho sư tử tương tác giống chim không?”

“Chỉ có loài chim thôi, dù sao thì sư tử cũng khác mà.” Đoàn Giai Trạch trả lời. Đùa nhau à, con gì cũng muốn chơi một chút, có cho Lục Áp nghỉ ngơi không hả, mình không có sofa nằm, lại còn phải đi dẫn đội? Thôi cho chúng tự xử đi.

Trần Úy hiểu ý gật đầu, nhưng cảnh Đoàn Giai Trạch tương tác cùng sư tử cũng rất có sức hấp dẫn và có tính thuyết phục, Trần Úy có cảm giác, sau khi tin tức lên sóng sẽ thu được hiệu quả tốt.

Sau đó bọn họ lại đi qua mấy chuồng động vật quay tư liệu sống, các nhân viên và vườn trưởng điều được phỏng vấn riêng.

Buổi trưa, các phóng viên ở lại ăn cơm do đích thân vườn trưởng nấu, đến ba giờ hơn mới hoàn toàn quay xong.

“Vườn trường Đoàn, hôm nay mọi người đã vất vả rồi!” Trần Úy nói, “Nếu như không có chuyện gì ngoài ý muốn, bản tin sẽ lên sóng vào tám giờ ngày kia trên TV, anh có thể mời bạn mình xem cùng. Về phần đưa tin lên mạng..” Cô nhìn về phía hai phóng viên báo mạng.

Hai người kia suy nghĩ một chút, đoạn nói: “Chúng tôi sẽ về lên bài ngay, nhanh nhất là ngày mai sẽ đưa tin. Chúng ta add friend đi, đến lúc đó sẽ chia sẻ sang cho anh ngay.”

Đoàn Giai Trạch vội nói lời cảm ơn cánh phóng viên cùng nhân viên công tác xã hội, cảm ơn họ đã tuyên truyền giúp anh. Tài chính của anh có hạn, nhóm Trần Úy tới đây đã giúp anh giảm rất nhiều áp lực, cho nên ban nãy phỏng vấn anh cũng đã cố hết sức phối hợp cùng.



Sau khi các phóng viên rời đi, Đoàn Giai Trạch cũng cho ba người Tiểu Tô tan tầm sớm, dù sao thì hôm nay họ cũng đã làm xong việc, để ghi hình mọi người đã rất vất vả, về nhà sớm thì tốt hơn.

Đoàn Giai Trạch vừa mệt nhưng cũng vừa thấy hài lòng, anh quay trở lại phòng làm việc.

Lục Áp cũng đã biến lại về dạng người, ngồi ở bên cạnh thủy cung, nhìn chằm chằm lũ cá bên trong, trông vô cùng kì dị! Đám cá kia đều núp vào một góc, sợ run lên.

Đoàn Giai Trạch thấy mà cuống cả người, “Đạo quân à, mọi người đều là đồng nghiệp với nhau, anh có đói bụng cũng không thể ăn chúng được..”

Lục Áp lườm xéo anh, Đoàn Giai Trạch liền im bặt, cúi đầu vọc điện thoại.

Lúc này app công trình hy vọng Lăng Tiêu cũng có thông báo, có nhiệm vụ mới tới, đồng thời, Lăng Tiêu giúp đỡ cũng sáng lên, sau Lục Áp, lại có một nhân viên đặc biệt tới.

Đoàn Giai Trạch mở nhiệm vụ ra xem.

Miêu tả nhiệm vụ: Sắp khai trương rồi, để thực hiện bước phát triển đầu tiên, xin hãy đạt ít nhất 2000 lượt tham quan trong vòng một tuần lễ.

Phần thưởng nhiệm vụ: Sau khi hoàn thành nhiệm vụ sẽ nhận được thức ăn gia súc cao cấp trong vòng 30 ngày, một trung tâm phục vụ du khách..



Đoàn Giai Trạch vừa xem nhiệm vụ, nhất thời cảm thấy áp lực ghê gớm.

Bảy ngày hai ngàn người, trung bình mỗi ngày chưa tới 300 người, thoạt nhìn có vẻ bình thường đấy.

Nhưng vườn bách thú không phải nơi bình thường, từ thứ hai đến thứ sáu ít khách tới, hai ngày nghỉ thì đỡ hơn, khi đó mọi người không cần đi học, đi làm, nên mới có thời gian du lịch.

Bọn họ vừa khai trương vườn bách thú, tuy rằng có ban truyền thông khu vực hỗ trợ tuyên truyền, nhưng mới tuần đầu tiên mà đã thu hút nhiều khách du lịch như vậy đúng là rất khó.

Kể cả có đài truyền hình quốc gia giúp họ tuyên truyền, thì cũng chỉ có một số người muốn tới xem động vật thôi. Huống hồ bây giờ nhiều tụ điểm ăn chơi như vậy, vườn bách thú không còn là lựa chọn số một nữa.

Bây giờ nội dung tuyên truyền được đăng tải, liệu có thể thu hút nhiều người tới thăm quan vườn bách thú không, cũng là cả một vấn đề, biết đâu mọi người ăn chơi chán chê rồi, nên thấy hứng thú thì sao?

Vườn bách thú khác các trung tâm thương mại, không thể tạo hoạt động ưu đãi gì đó để thu hút khách hàng, vé vào cửa của họ đã đủ rẻ rồi, lại còn ở xa tít tắp, dù có giảm 50%, cũng không ai vì ít tiền mà chạy tới.

—— Ngay cả khi có người tới, thì cũng có chút rắc rối.

Giờ có rất nhiều khu trống trong vườn bách thú Linh Hữu, động vật lại nhiều như vậy, chẳng may sơ ý một chút, mọi người sẽ chen chúc nhau. Cảm nhận của khách tham quan sẽ trở nên tệ hơn, còn có việc giữ an toàn cho mọi người, cũng trở thành một áp lực lớn.

Giờ anh có ba nhân viên, là mức thấp nhất mà hệ thống yêu cầu, anh thấy không có nhiều động vật, lại không ngờ vừa bắt đầu đã phải tiếp đón nhiều khách như vậy, vì tiết kiệm tiền mà không thuê nhiều.

Giờ Đoàn Giai Trạch mới thấy bất ổn, hệ thống không có ý cho anh tiến hành mọi việc từ từ. Mà với ba nhân viên hiện tại, để hoàn thành nhiệm vụ tuần đầu khai trương, ba người họ sẽ làm mệt chết mất.

Thế nên là hiện tại, Đoàn Giai Trạch vấp phải hai vấn đề cần phải hoàn thành trong một tuần.

Thứ nhất là phải đảm bảo đủ lưu lượng khách; thứ hai là đảm bảo đủ nhân lực.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 14 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

5 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Bước tiếp theo Thiên Đường - Vân Diệp Du

1 ... 13, 14, 15

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

20 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.