Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 203 bài ] 

Sư phụ quá mê người, đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

 
Có bài mới 18.05.2019, 13:40
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.03.2018, 11:20
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 1403 lần
Điểm: 32.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Sư phụ quá mê người, đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn - Điểm: 49
Chương 198: Nữ nhân điên này, ta không thích đánh.

Editor: Tiểu Ly Ly.

Ở trong lòng Phương Diệc Nhiên, Lưu Quang này, tính tình quái đản, hành động quái đản, tính tình của người này khiến cho người ta khó mà nắm lấy. Đúng như lần này, hắn và Lưu Quang từ trước đến giờ không thân cận, Lưu Quang lại mang hắn từ Thái A về Ma tộc.

Hắn tin chắc Lưu Quang sẽ không có nguyên do làm ra chuyện phí sức lại chẳng có kết quả tốt đẹp này, khi hắn biết được Thiên Âm bình an trở lại điện Cửu Trọng liền yên lòng, đang muốn trở về Ma tộc thì Lưu Quang nhàn nhạt nói một câu. Chính những lời này, khiến Phương Diệc Nhiên sâu sắc cảm thấy người này bên ngoài là quần áo lụa, bên trong lại che giấu tình cảm sâu đậm.

Hắn nói: Ngày sau Thiên Âm đến Ma tộc, không có người quen sẽ phải chịu chèn ép, hôm nay bổn tọa cứu ngươi, là vì cho Thiên Âm ở Ma tộc có một đường lui.

Lúc đó, Phương Diệc Nhiên cảm thấy ngoài ý muốn: "Vì sao thượng tiên nghĩ rằng tương lai Thiên Âm sẽ tới Ma tộc?"

Lưu Quang chỉ cười, tươi cười trước sau xinh đẹp động lòng người: "Bởi vì bổn tọa tình nguyện tin tưởng tình cảm của Mặc Tử Tụ đối với Thiên Âm, cũng không muốn để cho tánh mạng của Thiên Âm ở trên người Trọng Hoa. Số mệnh Thiên Âm kỳ lạ, tuy không có cách nào đoán được tương lai của nàng, nhưng bổn tọa đã bói ra tương lai của những người bên cạnh nàng rồi."

Hắn cười đẹp như hoa, lại ngậm sâu cô đơn: "Những người các ngươi, chết thì chết bị thương thì bị thương, Thiên Âm sẽ có tương lai đẹp sao?"

Phương Diệc Nhiên hỏi: "Như vậy, thượng tiên có từng vì ta mà bói một quẻ?"

Bầu trời đột nhiên nổi lên cuồng phong, mây đen tầng tầng lật chuyển, Phương Diệc Nhiên từ trên người Lưu Quang, thấy được vẻ mặt của hắn như có buồn bã.

Hắn cười cười, có một phần giải thoát ở trong đó: "Thượng tiên Lưu Quang, ta sẽ làm hết khả năng của mình."

**

Lúc này tại Thần Đãng Sơn, bầu trời tối tăm không ánh sáng, trên mặt đất một luồng đao quang kiếm ảnh*. Lúc Thiên Âm ôm Thiên Tuyết chạy đến, Phương Diệc Nhiên đang bị hơn hai mươi người không rõ thân phận vây khốn, trên người đã nhiều chỗ bị thương, đổ máu đầm đìa. Hắn tuấn lãng như trước, vẻ mặt lạnh lùng, phảng phất như mấy năm như một ngày, chưa từng có quá khứ, cũng không thấy được tương lai.

Đao quang kiếm ảnh*: cảnh tàn sát khốc liệt

Thiên Âm nhớ tới ánh mắt cô tịch của hắn khi Bạch Dao, nhớ tới hắn một tiếng “Tiên này, ta không làm” khi đó vô cùng thống khổ. . . . . . Bóng người thác loạn , bị mọi người từng bước ép rút lui, lúc Phương Diệc Nhiên nhìn thấy nàng, hắn nở nụ cười yếu ớt.

Lòng của Thiên Âm, đột nhiên run lên.

Nàng tuy biết tiên những ngững người kia, nhưng nàng dứt khoát rõ ràng tay cầm cổ kiếm xông tới!

Có người thấy nàng, hừ lạnh: "Chính là người phàm cũng muốn cứu Ma Nhân này, Hừ! Tự tìm đường chết!"

"Tự tìm đường chết chính là bọn ngươi chứ?"

Không mang theo chút tình cảm nào trong lời nói, hiển lộ rõ ràng những người nói chuyện lạnh lùng. Bạch Hà một thân hắc bào, dung nhan anh tuấn khôi ngô y hệt băng sơn, tròng mắt màu bạc lóe ra ánh lạnh sâu kín. Trường kiếm trong tay hắn, từng bước từng bước chậm rãi từ giữa không trung hiện thân, cứ như vậy lạnh nhạt đến gần mọi người, khóe miệng treo ngược đường cong tàn lạnh: "Dựa vào các ngươi cũng dám hung hăng ngang ngược như thế, thật sự là dõng dạc. Hôm nay bổn tọa sẽ đưa các ngươi quy thiên!"

Tiếng nói vừa dứt, bất luận là tiên là ma, thù cũ oán mới bùng cháy như ngọn lửa bao vây mọi người, trong giây lát hai bên đã giằng co ở tại một chỗ, đao kiếm mang theo sát ý từng chút từng chút một lóe lên.

Thiên Âm không có cố ý điều động Tiên thuật đối địch như ngày trước, từng chiêu từng thức của nàng, nhìn như đơn giản tùy ý, lại làm không khí quanh mình cũng chuyển động theo. Thiên Tuyết thỉnh thoảng giam cầm một hai người, Thiên Âm liền cầm kiếm đâm xuyên qua. Một người một thú phối hợp không chê vào đâu được. Bên cạnh của nàng, chỉ thấy máu huyết rơi như mưa, sinh mạng như cỏ rác chết ở dưới kiếm của nàng.

Từ lúc Thiên Âm và Bạch Hà chạy tới, Phương Diệc Nhiên liền bị hai người đặt qua một bên không xuất thủ nữa.

Hắn lui sang một bên, lẳng lặng ngắm nhìn Thiên Âm. Trước đó, hắn chưa thấy qua Thiên Âm có một mặt lạnh lẽo như vậy, lúc này mặt mày nàng ngưng lại, môi đỏ mọng mím chặt, má lúm đồng tiền cũng không còn nhu hòa như thường ngày. Ca người nàng giống như một thanh kiếm sắc, mang theo khí phách thuận thì sống nghịch thì chết, khiến cho kẻ địch ngông cuồng chết dưới kiếm của nàng, từng chút từng chút dùng máu nhuộm đỏ Trường Không!

Bạch Hà một người một kiếm chạy vào trong kẻ địch, kiếm kiếm mang máu, rất nhanh này đã giết chết chừng hai mươi người ở bên trong, chỉ còn lại hai người bị trọng thương, một người cận kề cái chết.

Vậy mà chính lúc này, biến cố xảy ra!

Vô Tư và một trưởng lão Đại Hàm đột nhiên đến, gia nhập chiến cuộc, cứu hai người này.

Ngạn ngữ nói rất hay, kẻ thù gặp mặt, hết sức đỏ mắt.

Ngày trước Hồng Trang thấy Thiên Âm liền đỏ mắt, ngoài sáng và trong tối luôn ngáng chân nàng. Lập tức Vô Tư thấy Thiên Âm, đại khái cũng có mấy phần tương tự giống như Hồng Trang.

Đối với một kẻ phàm nhân như Thiên Âm còn có thể đối kháng Tiên Nhân, nàng hơi lộ ra ngoài ý muốn. Ngoài ý muốn đi qua, nàng thừa dịp hai bên nghỉ ngơi  không đánh nhau, nhìn qua mấy người Bạch Hà, cười lạnh nói: "Thiên Âm, ngươi quả nhiên cấu kết với Ma tộc"

Thiên Âm nâng khóe môi lên, nở nụ cười châm biếm. Liền quay đầu nhìn Bạch Hà: "Tới một nữ nhân điên, ta không thích đánh với nàng ta, ngươi lên đi!"

Bạch Hà trừng mắt nhìn nàng, gân xanh hằn lên trên trán!

Thiên Âm đánh không lại Vô Tư, điểm này, không cần Thiên Tuyết nói rõ nàng cũng biết được.

Nhưng nếu có thể thương lượng lại, nàng quyết sẽ không cứng đối cứng với Vô Tư này. Bạch Hà bước ra một bước tiến lên đón nhận kiếm của Vô Tư, nàng vội vàng lui sang một bên, liên thủ với Phương Diệc Nhiên đối phó ba người còn lại.

Bạch Hà không hổ là hộ pháp thứ nhất của Ma tộc, đấu pháp với Vô Tư chừng trăm hiệp, Vô Tư liền đã thua trận, bị hắn bức đến tay chân loạn lạc.

Nhưng mà ngay lúc này, trong Đại Liệt Cốc, đột nhiên vang lên một tiếng thật lớn, kinh thiên động địa.

Giữa không trung, mơ hồ có một bóng dáng màu đỏ như lá khô vô lực rơi xuống, máu tươi từ hắn trong cơ thể xông ra, giống như trời mưa.

"Chủ Thượng!" Sắc mặt Bạch Hà đại biến, buông tha Vô Tư, trong nháy mắt lao về phía bóng dáng kia!

Tầm mắt của Thiên Âm, rơi vào trên bóng dáng trong tầng mây dưới ánh trăng.

Thiên Tuyết ở một bên vui mừng kêu to: "Thiên Âm tỷ tỷ! Là sư phụ Trọng Hoa! ! Hắn thật là lợi hại!"

"Ừ, lợi hại." Nàng mờ mịt đáp lời, nhìn Bạch Hà đón lấy Mặc Tử Tụ không rõ sống chết, tay cầm kiếm khẽ run lên.

Bởi vì Bạch Hà đột nhiên rời đi, Vô Tư không có địch thủ, mắt thấy Thiên Âm đờ đẫn nhìn về phía Đại Liệt Cốc, sát cơ lập tức nổi lên!

Thiên Âm chỉ cảm thấy rùng mình đột nhiên bao phủ toàn thân, truyền tới bên tai một tiếng “cẩn thận” của Phương Diệc Nhiên, phản ứng không kịp nữa, thân thể của nàng bị một lực lớn đánh bay đi ra ngoài! Ở giữa không trung, xuyên thấu qua sợi tóc bay tán loạn, nàng trơ mắt nhìn Phương Diệc Nhiên bị một kiếm của Vô Tư xuyên thấu qua ngực, thế nhưng hắn lại một tay cầm thân kiếm của Vô Tư, trong lòng bàn tay trường kiếm chuyển ngược đâm vào Vô Tư!

Vô Tư nhếch nhác chợt lóe, vẫn bị đâm trúng cánh tay, Thiên Tuyết đánh úp về phía Vô Tư thì Phương Diệc Nhiên lại bị một kiếm của trưởng lão Đại Hàm chặn ngang chặt đứt!

"Phương sư huynh! ! !"

Giờ khắc này, trong đầu Thiên Âm trống rỗng.

Thân thể Phương Diệc Nhiên chậm rãi ngã vào trong vũng máu, tất cả trước mắt cũng trở nên cực kỳ thong thả. Vô Tư  giận, lão giả cười, Phương Diệc Nhiên khổ sở đến gương mặt tuấn tú co giật. . . . . . Tất cả âm thanh đều tựa như yên lặng vào lúc này, nàng thậm chí có thể nhìn rõ hắn y phục nhếch nhác, lảo đảo vào xuống đất. Vô cùng chậm thật chậm  giống như từng cây gai bén nhọn ghim vào trong lòng nàng.

"Đáng đời!"

Không biết là người nào nói một tiếng, trong lòng Thiên Âm đau xót, cổ kiếm trong tay giống như cũng cảm nhận được đau đớn thống khổ của nàng, hồng quan như mang lửa cháy hừng hực, có linh thức loại đột nhiên xông về Vô Tư!

Trong nháy mắt biến cố làm đám người Vô Tư cũng kinh cũng sợ!

Chỉ là kiếm này tốc độ mau lẹ, cho dù Vô Tư cũng khó ngăn cản, khó khăn lắm đề khí muốn vọt lên trời cao, cổ kiếm như sao băng xuyên thấu bụng của nàng, ba người còn lại vô cùng sợ hãi, cổ kiếm trống rỗng đổi phương hướng, lần nữa đâm tới cái ót Vô Tư!

Một kiếm này nếu đâm vào, sợ là Vô Tư muốn rơi kết quả vào tan thành mây khói!

Nhưng cố tình cổ kiếm bay tới một nửa thì bị một đôi tay thon dài như ngọc trắng nõn đón lấy.

Trọng Hoa một thân trường bào Lưu Vân, trường bào như ánh trăng khiến cho hắn thanh quý như thần.

Vô Tư thấy hắn, rên rỉ thống khổ một tiếng, chậm rãi ngã xuống đất. Trọng Hoa mắt thấy nàng một thân thương tích, nhíu mày, một tay ôm nàng vào trong ngực, tùy ý ném cổ kiếm sang một bên, ánh mắt phức tạp nhìn Thiên Âm từng bước từng bước thẩn thờ đi tới bên cạnh Phương Diệc Nhiên, thở dài nói: "Thiên Âm, theo ta trở về."

Thiên Âm giống như không nghe thấy, lần đầu tiên không nghe lời của hắn vào trong tai.

Hai đầu gối nàng quỳ xuống đất, lẳng lặng nhìn Phương Diệc Nhiên.

Hắn cũng còn một hơi, nhưng nàng biết, hắn không sống được.

". . . . . ." Hắn há mồm muốn nói cái gì, mang theo bọt máu phun ra, nhiễm đỏ gương mặt anh tuấn của hắn, cũng ngăn cản lời nói từ trong miệng của hắn.

Hắn không vui không buồn, thẳng tắp nhìn chằm chằm nàng, tựa như cầu xin cái gì.

Thiên Âm móc khăn tay ra, êm ái lau đi vết máu trên mặt hắn, nhẹ giọng nói: "Huynh nghĩ tới Dao Dao phải hay không?"

Ánh mắt Phương Diệc Nhiên đột nhiên nhu hòa xuống, lại một ngụm máu khạc ra, Thiên Âm nhịn nữa không ngừng khóc rống thất thanh: "Huynh yên tâm, ta sẽ đưa huynh đến Ma tộc, nằm chung một chỗ với Dao Dao, ta sẽ đi cầu Minh vương, để cho các ngươi đời sau, kiếp sau sau nữa, đời đời kiếp kiếp đều không tách ra. . . . . ."

Nhìn ánh mắt dần dần ảm đạm của hắn, nàng không thể nào nói ra một chữ.

". . . . . . Cám ơn ngươi. . . . . . Thiên Âm. . . . . ." Hắn chậm rãi cười.

Hắn nghĩ, mặc dù Lưu Quang tính ra cái chết của hắn, nhất định cũng không ngờ tới, cái chết này lại tới nhanh như vậy.

"Thượng tiên Lưu Quang đối với ngươi rất tốt. . . . . ." Hơi thở hắn mong manh, mỗi một chữ ra miệng cũng khiến cho máu tươi cuồn cuộn chảy ra. Thiên Âm hiểu rõ ý trong lời nói của hắn, hắn xuyên thấu qua đỉnh đầu nàng, không biết nhìn về nơi nào, lại chậm rãi đóng mắt lại.

Thiên Âm ngẩn ngơ quên hô hấp. Rất lâu sau đó, nàng lần nữa cầm khăn lên, tỉ mỉ lau vết máu trên mặt hắn đi.

Đứng dậy thì Thiên Tuyết xoa một đôi mắt đỏ bừng thú lại gần, nhỏ giọng nói: "Thật xin lỗi Thiên Âm tỷ tỷ, ta rõ ràng có thể cứu hắn , ta. . . . . ."

"Tuyết Tuyết."

"Thiên Âm tỷ tỷ?"

Thiên Âm hít một hơi thật sâu, trong âm thanh nhuộm đầy bi thương, nức nở nói: "Theo ta mang Phương sư huynh về Ma tộc thôi."

"Được." Thiên Tuyết nghe lời khác thường, móng vuốt nhỏ vung lên ở trước người Phương Diệc Nhiên, trên đất chỉ còn lại một vũng máu. Cũng không biết nó giấu di thể của Phương Diệc Nhiên ở nơi nào.

Nàng đi về phía Ma giới, mới bước ra mấy bước, sau lưng giọng nói nghiêm túc của Trọng Hoa vang lên: "Thiên Âm, theo vi sư trở về!"

Thiên Âm lập tức đi về phía trước, cũng không quay đầu lại: "Sư phụ, lần này đồ nhi không thể nghe lời của ngài rồi, đợi đồ nhi dàn xếp cho Phương sư huynh, trở lại Thái A thỉnh tội với ngài."

Tiếng nói vừa dứt, đột nhiên một trận gió đánh úp tới thân thể, cảm giác hoa mắt truyền đến, Thiên Âm há miệng, muốn nói cái gì, cuối cùng cái gì cũng không nói được, té ở trong khuỷu tay của Trọng Hoa.

Thiên Tuyết vừa thấy tình hình này, hóa thành một ánh sáng tím lập tức biến mất ở trước mặt mọi người.

Lúc trước hai người bị Bạch Hà và Thiên Âm đánh trọng thương vừa thấy Trọng Hoa đánh Thiên Âm ngất xỉu, nửa phần trách cứ trừng phạt, một người trong đó vội la lên: "Tôn thượng, Thiên Âm này cấu kết Ma tộc giết mười tiên hữu, thật sự tội không thể xá!"

Tên còn lại phụ họa nói: "Liệt đồ như thế nếu không nhanh chóng trừ đi, tương lai tất thành họa lớn, Tôn thượng!"

Trưởng lão Đại Hàm kia cũng tức giận không chịu nổi: "Nàng ngơ ngẩn làm trái tiên quy cấu kết với Ma tộc muốn giết hại Chưởng môn ta, nếu Tiên Tôn Trọng Hoa còn nhớ ơn tình của Tôn thượng Vô Nhai, coi như vì Tiên giới tru diệt phản đồ này ngay tại chỗ, giương oai Tiên giới!"

Trọng Hoa nhàn nhạt mở miệng: "Nàng phạm phải sai lầm, bổn tôn tự sẽ xử trí!"

Lời này vừa nói ra, không người nào mở miệng nữa.

Ánh mắt của Trọng Hoa, lẳng lặng nhìn Thiên Âm. Lệ vẫn còn trên khóe mắt nàng, nhíu chặt  trên lông mày còn vương vấn nhiều ưu sầu.

Hắn bỗng dưng than nhẹ một tiếng, rơi vào trong gió, càng lúc càng xa. . . . . .



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Ly Ly về bài viết trên: Hằng mèo0902
     

Có bài mới 18.05.2019, 13:45
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.03.2018, 11:20
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 1403 lần
Điểm: 32.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Sư phụ quá mê người, đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn - Điểm: 33
Chương 199: Bọn họ lại tới!

Editor: Tiểu Ly Ly.

Trong sử sách Thái A, từng có một người, khiến cho ngũ đại tiên sơn vây công Thái A, vì vậy Thái A tổn thương nguyên khí nặng nề, cho tới nay không khôi phục, có thể nói trăm ngàn năm qua, đây là kiếp nạn khó khăn nhất của Thái A. Ngày đó cảnh tượng máu chảy thành sông vẫn còn tồn tại trong lòng mọi người, chỉ hai năm qua, ngũ đại tiên sơn lần nữa hội tụ Thái A, vừa bởi vì một người.

Khác với lần trước là, lần này người của ngũ đại tiên sơn tới, trên dưới Thái A đều trầm mặc, hoặc là nói, cảm giác vô cùng xấu hổ khó có thể mở miệng.

Bởi vì ở Thần Đãng Sơn, Thiên Âm và Bạch Hà liên thủ sát hại mười mấy Tiên Nhân, bị Trọng Hoa nhốt trong điện  Tử Thần bế quan.

Nàng tỉnh dậy, phát giác trên đỉnh đầu của mình có dòng chữ “cấu kết Ma tộc, dĩ hạ phạm thượng ý đồ họa loạn Tiên giới” “dẫn dụ sư tôn dâm đãng vô sỉ” từ từ một loạt phát sáng danh nghĩa của nàng. Khiến Thiên Âm cảm giác sâu sắc về thế giới này, việc đời huyền ảo biến hóa khôn lường.

Đã diện Ngũ đại tiên môn các Chưởng môn Tiên Tôn, mang theo đại đội ngũ, trùng trùng điệp điệp đi tới Thái A, mục đích rất là rõ ràng: “Tôn thượng Trọng Hoa và đệ tử Thiên Âm ở Nhân giới kết làm phu thê, làm trái với luân thường đạo lý, trái với Tiên quy, đường đường Tiên Giới Chí Tôn, hành động lần này làm Tiên giới vô cùng hổ thẹn. Vì vậy để duy trì tiên quy người tự xưng là Chấp Pháp Giả chính trực, tạo thành đoàn người tới Thái A chinh phạt hành động đại nghịch bất đạo không tuân theo đạo lý tam cương ngũ thường! Tính toán tru diệt tình yêu bất luân ở Thần Đãng Sơn này! ’

Ở trong hai ngày nàng ngủ mê man, chuyện nàng và Trọng Hoa thành thân ở Băng Vực tại Nhân giới, giống như gió thổi qua gương, các nơi trong Tiên giới không ai là không biết không có người nào là không hiểu, trong lúc này đưa tới bốn phương tám hướng tức giận mắng chửi quần tình xúc động phẫn nộ. Tin tức này truyền bá nhanh làm người ta nhìn mà than thở, rất nhiều người bán tín bán nghi, tin tức này rất nhanh lấy được hai vị chưởng môn Trường Lưu và Hiên Viên chứng thật. Hai người công bố ban đầu nghênh đón Trọng Hoa trở về Tiên giới, tận mắt nhìn thấy sư đồ hai người tình thâm ý thiết, lưu luyến không rời. . . . . .

Những người khác nói những lời công kích sư đồ hai người, không cần suy đoán liền biết lời nói ác độc sắc bén khiến cho người ta không thể chịu được cỡ nào.

Lúc này, Thiên Âm đang vùi đầu húp cháo, nghe Thiên Nam mang tới lời đồn đãi khắp nơi nói cho xong, nhìn dáng vẻ hắn tức giận không chịu nổi, nàng vẫn chưa thỏa mãn liếm môi một cái, bình luận nói: "Không nghĩ tới văn chương của Nguyệt Vô Ưu và Mộ Thần kia lại tài giỏi như vậy. Quả thật, ban đầu ta quả thật thành thân với sư phụ, nhưng lúc sư phụ rời đi, đây chính là nghiêng đầu liền đi để lại cho ta một bóng lưng cao ngưỡng, tình huống lưu luyến không rời này, thật là chưa từng xảy ra."

Thiên Nam thấy nàng lại xới chén cháo, một dáng vẻ chẳng hề để ý, không khỏi tức giận nói: "Chẳng lẽ ngươi là bị cái chết của Phương Diệc Nhiên kích thích hay sao? Hôm nay chuyện lớn này có thể ảnh hưởng tới tính mạng của sư phụ và ngươi, ngươi lại coi như bình thường không cho là đúng! Ngươi có biết bởi vì chuyện này, sư phụ được mời đi điện Thái A bao nhiêu lần không?"

"Có quan hệ gì với Phương sư huynh đâu?" Thiên Âm vẫn là dáng vẻ thờ ơ, nhưng cẩn thận nhìn lại, đáy mắt nàng sáng ngời, lộ ra một tầng ưu thương. Dường như Thiên Nam nhắc tới Phương Diệc Nhiên làm nàng nhớ tới Phương Diệc Nhiên chết thảm, bỗng nhiên lửa giận tăng vọt, nàng ực một cái cạn cháo trắng, lạnh lùng nói: "Bọn họ thật vất vả tìm sư phụ như vậy không phải về báo thù sao, bảo vệ Tiên giới không tiếc tánh mạng, làm sao lại chịu đẩy sư phụ xuống đài Tru Thần?"

Thiên Nam hận không thể gõ bể đầu nàng, nhưng lại cũng biết, những năm này Tiên giới mang tổn thương cho nàng, đủ để nàng sinh ra oán hận đối với Tiên giới. Liền thở dài nói: "Lời tuy là như thế, Ngũ đại tiên môn nhiều lắm là đắn đo chuyện này làm tiêu tan nhuệ khí của Thái A, bức bách sư phụ đáp ứng bọn họ, nhưng quay đầu lại, còn chuyện này vẫn có người gánh chịu. Tính tình sư phụ ngươi không phải là không biết, nếu vì bảo toàn mình mà hy sinh tánh mạng người bên cạnh, là tuyệt đối không thể được."

Thiên Âm suy nghĩ một chút, nói: "Lúc ở Băng Vực ta có nói chuyện với Lam Duyệt, chuyện thành thân kia, là ta lòng dạ tiểu nhân lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn, sư phụ hắn mất đi trí nhớ, không nhớ được mọi chuyện, bị ta lừa gạt một phen, hắn như rơi vào trong sương mù mới thành thân với ta, giọng điệu qua loa tắc trách liền nói ta quyến rũ thành công." Vừa cười một tiếng: "Đại sư huynh, huynh cũng không phải là không biết, ta vẫn ngắm ngầm ái mộ sư phụ ta, nếu không phải có quan hệ sư đồ này chen ngang cản trở, ta cần gì ẩn nhẫn nhiều năm như vậy?"

"Phốc!" Thiên Nam vừa uống một ly trà không hề báo động trước phun ra ngoài, vội vội vàng vàng  đứng dậy ngó ra ngoài, lại quay đầu lại có tật giật mình nhỏ giọng nói: "Ngươi nhỏ tiếng một chút!"

Thiên Âm chống cằm làm suy nghĩ: “Đại sư huynh, ta cuối cùng vẫn cảm thấy chuyện này là có người cố ý xúi giục."

Thiên Nam liếc nàng một cái: "Ngươi cho chúng ta cũng là kẻ ngu?" Nhỏ giọng thần thần bí bí nói: "Nghe nói, là nữ nhân Vô Tư kia ghi hận sư phụ, lộ việc này ra ngoài đấy!"

Thấy ánh mắt Thiên Âm bỗng chốc đông lạnh xuống, Thiên Nam vội vàng khuyên nhủ: "Nhưng mà điều này cũng đều là ta ngươi và Đông Phương sư huynh suy đoán, ngươi cũng đừng làm chuyện lỗ mãng như vậy, lại vọt tới trước mắt tìm người ta tính sổ!"

Thiên Âm khẽ mỉm cười: "Làm sao biết chứ, ta muốn đi, phải đi giết nàng."

". . . . . ." Khóe miệng Thiên Nam co giật: "Ngươi nói đùa sao?"

Thiên Âm vẫn cười, trong lúc cười ánh sáng lạnh lấp lánh. Lúc này hắn mới chợt hiểu, Thiên Âm hiện tại, đã không phải là tiểu sư muội năm đó ỷ vào sư phụ thương yêu mà trốn khỏi trừng phạt của mình rồi.

Lòng người biến hóa, chỉ là hai ba năm. Thiên Nam thầm thở dài một tiếng, hỏi "Nếu là sư phụ chết ngươi không chết, Thiên Âm, ngươi còn có thể sống ở Tiên giới sao?"

"Ta sẽ trốn."

Thiên Nam không rõ chân tướng, nàng cười nhạt nói: "Đến khi ta mạnh lên, tiêu diệt Tiên giới."

***

Ngũ đại tiên sơn khí thế hung hăng mà đến, mắt thấy người Thái A không có nửa phần muốn bao che ý tứ, Trọng Hoa cũng có không phản ứng quá kích, thái độ liền không khỏi thu lại một chút.

Đang lúc ấy, có chuyện kinh người xảy ra.

Lần này người đề xuất thảo phạt, giữa mấy Đại Tiên Tôn Chưởng môn, ý kiến sinh ra khác nhau.

Lấy đám người Vô Tư cầm đầu tứ đại tiên sơn Đại Hàm Hiên Viên Côn Luân Trường Lưu một mực chắc chắn, Trọng Hoa ở Nhân giới mượn lý do chữa thương tư thông với đệ tử của mình, thân là Tiên Tôn người người kính ngưỡng trong Tiên giới, vì ham mê dục vọng mà để sự tồn vong của Tiên giới ngoài thân, thờ ơ ngồi xem Ma tộc nhiều lần tấn công Tiên giới, khiến Tiên giới ngày càng suy bại, Ma tộc lại ngày càng thắng lợi ngày càng cường thịnh. Hành động tư lợi như thế, thật là khiến người ngươi giận sôi!

Tiên tôn Lam Duyệt lại nói, ban đầu Trọng Hoa thành thân với đệ tử Thiên Âm, đơn thuần một mình Thiên Âm phạm sai lầm. Trọng Hoa bị mất trí nhớ ở Nhân giới, mà sau khi Thiên Âm tìm được hắn, không báo cho Tiên giới, mà là lời ngon tiếng ngọt lừa gạt Trọng Hoa tới thành thân.

Lam Duyệt còn bày tỏ, ban đầu Trọng Hoa rời khỏi Nhân giới thì cũng không có nhiều dây dưa với Thiên Âm.

Một cuộc biện luận ở điện Thái A được tiến hành hừng hực khí thế. Đối với việc Trọng Hoa có lỗi hay không, mọi người thủy chung tranh luận không nghỉ không ai nhường ai.

Trong lúc này, điện Thái A nghiêm trang cực kỳ náo nhiệt giống như phố chợ ở Nhân giới.

Chưởng môn Phong Thanh Dương một thân hoa phục ngồi thẳng trên bảo tọa Lưu Ly, vẻ mặt khó lường nhìn mọi người trong điện, chưa từng tỏ thái độ.

Hai ngày trước, Vô Tư bị thương chưa lành, sắc mặt tái nhợt thêm với dáng người thon dài, ít đi mấy phần uy nghiêm lãnh túc, ngược lại rất có một phần liễu yếu phất phơi trong gió. Nhưng mỗi lần nàng nhìn phía Trọng Hoa ngồi ở vị trí thứ nhất bên trái thì thấy vẻ mặt lạnh nhạt như không sóng không gió của hắn, liền trở nên cáu giận.

Một nam nhân như thần, phá hủy cả đời nàng, để cho nàng trở thành chuyện cười lớn nhất Tiên giới. Nàng yêu hắn, lại càng hận hắn hơn!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Ly Ly về bài viết trên: Hằng mèo0902, khanhthi
     
Có bài mới 19.05.2019, 13:54
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.03.2018, 11:20
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 271
Được thanks: 1403 lần
Điểm: 32.56
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Sư phụ quá mê người, đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn - Điểm: 58
Chương 200: Mù mắt thế nào?

Editor: Tiểu Ly Ly.

Hắn càng thanh thản bình tĩnh, trong lòng Vô Tư càng phiền loạn. Không nhịn được liền lên tiếng kích thích: "Bọn ta tranh luận lâu như vậy chưa từng tranh ra một kết quả, không biết Tôn thượng Trọng Hoa đối với hành động của mình có lời gì muốn nói? Có bao giờ nghĩ tới muốn giải thích một chút hay không? Ngày đó ngươi hủy hôn với ta dứt khoát như vậy, thì ra là lén lút âm thầm làm chuyện hạ lưu với đệ tử mình!"

Lời này vừa nói ra, cả đại điện lập tức im ắng yên tĩnh .

Nguyệt Vô Ưu và Mộ Thần âm thầm liếc mắt nhìn nhau, bưng ly trà giả vờ uống nước, xuyên thấu qua mép chén không hề chớp mắt nhìn chằm chằm Trọng Hoa. Lam Duyệt ngồi nghiêm chỉnh, lúc này lại là dáng vẻ không đếm xỉa tới.

Vô Tư và Trọng Hoa, đó là thuộc về tranh cãi tình cảm nam nữ, như thế nếu đặt tình cừu ở trên mặt bàn mà nói, lại pha trộn một chút chính nghĩa lớn ở trong đó, triền triền miên miên giống như nữ tử thết gia bó chân, vừa dài vừa thối ai có thể làm rõ?

Đặt ở Nhân giới, Vô Tư cũng coi là một oán phụ bị ném bỏ, thời gian trước hận không thể bước vào nhà người, hôm nay nhìn lại, ghi hận này, là muốn hủy diệt người ta.

Có vị triết nhân đã từng nói: Nữ tử và tiểu nhân khó dưỡng.

Mặc dù không đến nỗi là nữ tử và tiểu nhân khó dưỡng, nhưng gặp gỡ nữ tử bụng dạ hẹp hòi lại lòng dạ độc ác, trình độ khó dây dưa chắc chắn là không phân cao thấp với tiểu nhân.

Lam Duyệt nhướng mí mắt lên, thấy vẻ mặt Trọng Hoa trở nên không kiên nhẫn, nghĩ thầm lúc này Trọng Hoa, cũng sợ là cảm thấy Vô Tư này không thể nói lý.

Trọng Hoa bưng ly trà uống một cái, sau đó lại thả ly trà trên khay trà, mới hỏi: "Các ngươi muốn thế nào?"

Tiên Tôn Phù Vân của Côn Luân tuy đã già nhưng vẫn còn tráng kiện, toàn thân trường bào màu đen không sáng bóng, hắn an vị ở bên cạnh Trọng Hoa, nghe nói như thế, cười lạnh nói: "Trọng Hoa sư đệ, ngươi thân là Tiên Tôn, chí cao vô thượng, Tiên giới nhiều đôi mắt nhìn vào như vậy, ngươi đối với hành động của chính mình không có lời nào để nói sao? Trước không nói ngươi và Thiên Âm này có tư tình hay không, nàng ở Thần Đãng Sơn liên thủ với hộ pháp của Ma tộc sát hại mấy người Đại Hàm, lại đánh trọng thương Chưởng môn Vô Tư, liền đủ để đánh nàng rơi vào đài Tru Thần. Chuyện này, ngươi không phải nên cho mọi người trong Tiên giới một câu trả lời thỏa đáng sao? Còn nữa, mọi người tề tụ Tiên giới, nhưng cũng không phải muốn tới uống một ly trà của Thái A, mà là nghe nói ngươi và Thiên Âm ở Nhân giới làm những chuyện cẩu thả kia, đặc biệt tới đây một lần, muốn nghe Trọng Hoa sư đệ giải thích chuyện lần này một chút!"

Trọng Hoa lộ ra tươi cười, trong nụ cười này hàm chứa sự tức giận vô cùng rõ ràng. Hắn chậm rãi đứng dậy, vạt áo như nước chảy từ trên ghế buông xuống, hắn quét mắt qua mọi người một cái: "Muốn giải thích sao?"

Hắn bỗng xòe bàn tay trống rỗng ra, kiếm Thái A khanh một tiếng cắm vào trong điện, phát ra từng trận ầm ầm. Một luống sóng khi như nước gợn tán ra từ thanh kiếm Thái A, ép tất cả Tiên Tôn Chưởng môn không khỏi lui về phía sau mấy bước, đợi mọi người đứng vững đều kinh sợ nhìn chăm chú vào hắn.

Trọng Hoa tựa như chưa thu vẻ mặt biến hóa của mọi người vào đáy mắt, vẻ mặt lạnh lùng giọng nói rõ ràng như dòng suối chảy trong khe núi: "Các ngươi đã tới hỏi tội bổn tôn, như vậy bổn tôn cũng nói với các ngươi một chút." Dừng một chút: "Từ ngày đầu Thiên Âm tới Thái A, liền bị các ngươi ép tới trời cao không đường chạy, năm đó các ngươi vây công Thái A khiến Lưu Cẩn và mọi người chết thảm, làm nàng tuổi còn nhỏ liền chịu đựng bị tất cả mọi người trên dưới tiên môn thù hận và bài xích. Cho tới nay, bổn tôn có từng vì nàng đòi hơn nửa câu công bằng nào sao?"

Tiếng nói vừa dứt, Vô Tư cười lạnh: "Tôn thượng Trọng Hoa nói thế là không để ta vào trong mắt rồi. Thiên Âm vốn chính là gian tế Ma tộc, bọn ta cũng chỉ vì Tiên giới trừ hại thôi!" Vừa tựa như nghĩ đến cái gì, cả kinh nói: "Ngươi. . . . . . Ngươi nhớ lại rồi sao?"

Đám người Lam Duyệt đều kinh hãi!

Trọng Hoa lạnh nhạt nói: "Mọi người đều biết chuyện, hỏi thăm một chút thì có thể được biết tất cả. Vô Tư, ngươi đang sợ sao?"

Tầm mắt Vô Tư chú ý hắn, Phù Vân vừa thấy, vội nói: "Trọng Hoa sư đệ nói lời này, vốn định vì mình và gian tế Thiên Âm giải vây sao? Hay là nói, ngươi đã bị gian tế này mê hoặc, hôm nay muốn dung túng bao che nàng tới cùng sao? Nếu thật sự là như thế, cũng đừng trách bọn ta không để ý đến tình cảm và thể diện ngày xưa! Tuy Trọng Hoa ngươi là người đứng đầu Tiên giới, nhưng nếu thật muốn áp đảo tiên quy, còn chưa đủ tư cách!"

Lời này vừa nói ra, trong điện ầm ầm nổ vang. Lên tiếng phê phán tiếng như thủy triều gió lớn, lại chưa từng rung chuyển Trọng Hoa chút nào.

Chỉ có một mình Lam Duyệt, trước đứng ra một bước, trên vẻ mặt dịu dàng  đều là ý lạnh: "Hai ngày trước Mặc Tử Tụ bị thương nặng, cũng không phải là vĩnh viễn biến mất, các ngươi đây là vết thương lành đã quên đau, nhanh như vậy liền muốn chuyển mũi nhọn sang người một nhà sao?"

Nguyệt Vô Ưu cười ôn hòa, đặt ly trà lên trên bàn: "Sợ rằng, đã có người không xem chúng ta như người một nhà?"

Tầm mắt Phong Thanh Dương và Vô Tư nhìn nhau, lại nhanh chóng dời đi, ho một tiếng, nói: "Tôn thượng, chuyện Nhân giới, ngài quả thật là không nên làm. Chỉ là, bổn tọa tin tưởng Tôn thượng cũng có nỗi khổ tâm riêng." Dứt lời rồi nhìn đám người Vô Tư nói: "Lại nói từ khi Thiên Âm này bước vào Thái A, vẫn không an phận. Nàng lại có quan hệ không cạn với Ma tộc, theo bổn tọa thấy, chuyện thành thân, sợ là nàng không lòng tốt cố ý gây nên, Tôn thượng cũng bị nàng che mờ. . . . . ."

Lời này đang nói, Trọng Hoa đột nhiên nghiêng người sang, nhẹ nhàng quét tới một cái, lập tức chặn miệng của hắn.

Trọng Hoa hờ hững cắt đứt lời của hắn: "Chuyện thành thân, lỗi ở bổn tôn, tất cả hậu quả do một mình bổn tôn gánh chịu."

***

Sau khi Thiên Nam rời đi không lâu, cửa mật thất lần nữa mở ra.

Thiên Âm cho là Thiên Nam đi mà quay lại, chỉ rũ mắt xuống trầm tư mà không chào hỏi.

Người tới cũng ngăn ở cửa, không vào không lùi cũng không ra tiếng.

Một lát sau, Thiên Âm cảm thấy được khác thường thì một giọng nói trong sáng lộ ra nụ cười vang lên: "Ngươi chính là vị thần cuối thời Thiên Âm?"

Thiên Âm theo tiếng kêu nhìn lại, chỉ thấy một thanh niên áo đen che bóng mà đứng. Hai tay hắn khép lại trong tay áo to lớn, chắp tay nhìn về phía nàng.

Cho đến hắn khi tiến lên hai bước, ánh sáng bên trong chiếu vào, dung mạo của hắn mới lộ ra.

Gương mặt bình thường không có gì lạ, một người đặt ở trong đám người sẽ bị xem thương. Nhưng cố tình khiến cho người ta có cảm giác an nhàn, đơn thuần yên tĩnh như nước.

Đây là một nam tử liếc mắt nhìn là có thể làm người ta bình tĩnh.

Trong miệng hắn nói vị thần cuối thời thì trong mắt chỉ có ý cười cũng không có nửa phần tham lam.

Thiên Âm thiện ý cười một tiếng, nói: "Lúc nào Thái A có một thanh niên tuổi trẻ tuấn tú như vậy? Ngươi làm đệ đệ ta được không?"

Nam tử dù bận vẫn ung dung nhìn nàng: "Ngươi đủ sức làm tỷ tỷ người khác sao?"

"À không!" Thiên Âm cười híp mắt trả lời: "Chuyện xưa trong thoại bản nói cho chúng ta biết, nhìn trúng đối tượng trước lấy danh nghĩa kết bái đề phòng người khác dò xét. Đúng như nam tử thừa nhận một người nữ tử làm muội muội, hẳn là mượn danh huynh muội đến gần, sau đó tìm cách phát triển tình cảm sâu hơn, cuối cùng mới có thể được như ý nguyện ôm mỹ nhân về nhà. Cái này gọi là gần quan được ban lộc."

Nụ cười của đối phương sâu hơn: "Cho nên ngươi muốn lấy ta?"

"Khụ khụ!" Thiên Âm bị nước miếng chính mình sặc đến gương mặt đỏ lên: "Quả thật, lý giải của ngươi là chính xác."

Một phen ngôn luận không đứng đắn đến đây chấm dứt, Thiên Âm nghiêm nghị hỏi "Ngươi là ai? Tới làm cái gì?"

"Tìm ngươi đi chịu chết." Không có cười giỡn trêu đùa, hắn nghiêm túc nói: "Ta là Chưởng môn Bá Hĩ của Phù Dịch, Tiên Tôn Lam Duyệt kêu ta tới hỏi ngươi một câu."

"Hỏi cái gì?"

"Ngươi còn nhớ rõ ở Băng Vực từng nói qua lời nói nào hay không?"

Vẻ mặt của Thiên Âm không thay đổi, đáp: "Nhớ. Tất cả đều bởi vì lòng tham cùa ta gây ra."

Bá Hĩ nói: " Như thế đó là chân tướng."

"Đúng."

Bá Hĩ nghiêng người sang, khẽ mỉm cười: "Mời đi điện Thái A nói rõ chân tướng với mọi người."

Thiên Âm đứng dậy đi ra ngoài cửa, hắn nói một câu: "Ngươi còn có lựa chọn, hoặc là ngươi có thể học Xích Hỏa. . . . . ."

Bước chân Thiên Âm hơi ngừng lại, lạnh nhạt nói: "Ta đại nghịch bất đạo lừa sư phụ lúc người mất trí nhớ, đây chính là chân tướng. Ta không có lựa chọn nào khác."

Bá Hĩ buông tiếng thở dài: "Ngươi trẻ tuổi như vậy, đáng tiếc."

Đã quen với việc người Tiên giới vô tình với nàng, lạnh nhạt đối với hắn, nàng ngược lại có mấy phần tò mò: "Bọn họ cũng muốn ta chết, ngươi thì sao?"

"Ta và ngươi đều không oán không thù, tại sao ta muốn ngươi chết?"

Vẻ mặt hắn thản nhiên vô cùng, ánh mắt nhìn thẳng nàng, lúc Thiên Âm sững sờ, hắn trừng mắt nhìn nàng, so với dáng vẻ sâu không lường được của hắn lúc trước khác nhau một trời một vực: "Nếu ta là ngươi, sẽ chọn chạy trối chết quan trọng hơn. Dù sao bất kể như thế nào, bọn họ cũng không làm gì được Tiên Tôn Trọng Hoa."

Thiên Âm cười nhạt không nói.

Nàng dĩ nhiên biết người tiên giới không làm gì được Trọng Hoa, nhưng chuyện này một khi do hắn chịu trách nhiệm, như vậy cho dù hắn còn sống, cũng chịu đựng nghìn vạn người thóa mạ phỉ báng.

Vẫn như Lục Nhiên năm đó.

Nàng không có dũng khí đi chứng kiến cảnh tượng đó, nàng tình nguyện dùng tánh mạng tới đảm đương hậu quả mà mình khiêu chiến với tiên quy mang đến, cũng không muốn nhìn thấy sư phụ trong cảm nhận của nàng thần quang sáng chói tôn quý như thần, bịt kín nửa điểm dơ bẩn.

Đúng lúc này, Bá Hĩ khổ sở ảo não mở miệng nói: "Chỉ là, theo sự hiểu biết của ta với Tôn thượng Trọng Hoa, chỉ sợ là hắn tình nguyện rơi xuống đài Tru Thần cũng không muốn đối địch với Tiên giới." Lại nhìn nàng mấy lần, cười nói: "Tiên tôn Lam Duyệt nói với ta, nếu ngươi muốn rời khỏi Tiên giới, kêu ta tiễn ngươi một đoạn đường."

Thiên Âm cười cười: "Vậy được, một chút nữa, trước khi ta bị các Chưởng môn phân thây, ngươi nghĩ biện pháp mang chút thịt tới cho ta ăn, cũng đã vì ta làm một bữa tiệc tiễn biệt rồi !"

Ánh mắt của Bá Hĩ có mấy phần cổ quái: "Ta không phải là theo ngươi cười giỡn."

Nàng vẫn ung dung đáp: "Ta cũng không phải." Thấy sắc mặt hắn vẫn kỳ quái, nàng lạnh nhạt nói: "Khi còn bé, Chưởng Môn sư bá nói cho ta biết, sư phụ là người bảo vệ Tiên giới, người quan tâm nhất là chúng sinh trong Lục giới. Mà mơ ước của ta, chính là đứng ở sau lưng sư phụ bảo vệ người và bảo vệ những thứ mà người muốn bảo vệ."

"Sau khi ta trưởng thành một chút, thấy sư phụ cả ngày ở điện Cửu Trọng bế quan tu luyện, cuộc sống trôi qua ngay cả người bình thường cũng không bằng, từng một lần cảm thấy uất ức cho người. Ta đã từng hỏi qua sư phụ có bằng hữu hay không, người không có trả lời ta. Ta hiểu biết rõ, cuộc đời của người, trừ sứ mạng, thì chẳng có cái gì cả."

Hai người sóng vai đi ra điện Cửu Trọng, bước lên tầng mây, đón gió nhẹ, Bá Hĩ lẳng lặng nghe, Thiên Âm nhàn nhạt nói.

"Sư phụ từng nói, cho dù ta gây ra bao nhiêu họa, phạm bao nhiêu lỗi, cho dù có một ngày ngay cả người cũng bất lực, người vẫn như cũ sẽ đứng ở trước mặt ta, vì ta mà bảo vệ bầu trời cuối cùng. Ta khắp nơi bị người của Tiên giới đuổi giết, người chưa từng báo thù cho ta, nhưng có thể dùng tánh mạng tới bảo vệ ta chu toàn."

Gần tới điện Thái A thì nghe được tiếng cãi vả bên trong, khóe miệng Thiên Âm lộ ra nụ cười trào phúng, âm thanh cũng là cô đơn: "Trong lòng người, chỉ có chúng sinh trong Lục giới, mà ta chỉ là một hạt cát bụi trong đó. Ta chỉ có người. Nếu người chết, ta cũng không sống được. Mà ta chết rồi, người còn chúng sinh còn có các ngươi."

Lúc rơi xuống đất, nàng nghe Trọng Hoa nhàn nhạt nói qua: "Chuyện thành thân, lỗi ở bổn tôn, tất cả hậu quả do một mình bổn tôn gánh chịu."

Giờ khắc này trong lòng như xuân ấm hoa nở.

Nàng loáng thoáng còn nhớ rõ, một ngày kia, bởi vì nàng thấy Lục Nhiên tự tay một kiếm đâm qua ngực của Xích Hỏa mà cảm thấy sợ hãi, nàng từng hỏi hắn: Sư phụ, nếu như có một ngày, đồ nhi phụ lòng ngưới, làm chuyện Tiên giới khó tha thứ, sư phụ cũng sẽ giống như Lục Nhiên, lấy kiếm Thái A đâm vào thân thể con sao?

Hắn trả lời nói: không biết.

Hắn quả thật không biết.

Bởi vì hắn sẽ vì nàng gánh chịu tất cả.

Dù cho là lúc này hắn đã không nhớ rõ nàng.

Trong điện bởi vì một câu nói của Trọng Hoa mà lâm vào trầm mặc ngắn ngủi, Thiên Âm bắt tóc rơi bên tai, trước đi về phía cửa điện, người chưa tới, lời nói đã vang dội, mang theo phong cách vô lại của một mình nàng, nụ cười nồng đậm: "Ôi, các vị đại lão, ỷ vào sư phụ ta không nở động vào các người sao?"

Trọng Hoa nhìn nàng, không vui mày cau lại.

"Hừ! Ngươi còn dám xuất hiện tại trước mặt bổn tọa? !" Vô Tư bực tức giận dữ, tay áo vung lên, một thanh trường kiếm ánh lạnh hiện ra liền đâm tới nàng, Bá Hĩ muốn ra tay cứu, một cơn gió mát lướt qua, mùi hương thơm ngát giống như hoa Bạch Lan, Trọng Hoa đã ngăn ở trước mặt nàng, một tay chống đỡ kiếm của Vô Tư ở giữa không trung, dưới ánh mắt oán giận của Vô Tư, hắn tùy ý vung trường kiếm ra ngoài, thân kiếm chợt cắm vào bên trong trụ đá!

Anh tuấn kiệt xuất, nhấc lên áo bào của hắn, càng tôn lên thân thể thon dài cao lớn của hắn.

Tuy biết lúc này cũng không phải là lúc trồng hoa si, nhưng Thiên Âm vẫn không nhịn được âm thầm sùng bái ở trong lòng một phen, trong lòng có một tiểu nhân kích động quát: sư phụ rất anh tuấn!

Trọng Hoa nhìn nàng thì thấy mắt nàng bốc lên kim quang vẻ mặt thán phục. Hắn run rẩy nhíu mày, lát sau im lặng rũ mắt, chậm rãi thu hồi tầm mắt. Trong đáy lòng có nghi vấn xông lên đầu:

Ban đầu, hắn mù mắt như thế nào, mới thu nàng làm đệ tử?

Trong trí nhớ không có nàng, càng không cách nào nhớ lại tình cảnh lúc trước thu nàng làm đồ đệ.

Sư đồ hai người không tiếng động tầm mắt va chạm, người ngoài nhìn vào, được gọi là liếc mắt đưa tình.

Bá Hĩ và Lam Duyệt liếc mắt nhìn nhau, sờ sờ sống mũi lui sang một bên. Vô Tư nén giận nở nụ cười, trong lòng vừa ghen tỵ vừa hận. Người còn lại liền không cần nói, tự nhiên đối với chuyện này thích nghe ngóng.

Hai người càng thân cận, tình yêu bất luân mới càng đúng như lời đồn.

"Ba ba. . . . . ." Một tiếng vỗ tay khen ngợi, Phù Vân tự nhiên đi ra, nói: "Quả nhiên là sư đồ tình thâm, Trọng Hoa sư đệ, che chở một gian tế của Ma tộc như thế, nếu nói là giữa các ngươi không có tình cảm, sợ là không có người nào tin tưởng?"

Phong Thanh Dương làm như không muốn nhìn thấy Thiên Âm, lạnh lùng nói: "Thiên Âm, trước mặt của mọi người, ngươi tốt nhất nói cho thật rõ, đến cùng là ngươi không phải biết liêm sỉ quyến rũ sư phụ mình có đúng hay không? !" Giọng nói ngừng lại, từng câu từng chữ đều là có thâm ý: "Ngươi có thể tưởng tượng nghĩ cho rõ ràng rồi lại mở miệng. Chớ nói rằng do tôn thượng dụ dỗ, chúng Chưởng môn nể tình Tôn thượng sẽ tha cho ngươi một mạng, ngươi liền thêu dệt vô cớ bẻ cong sự thật!"

Thiên Âm cười hỏi: "Nghe ý của Chưởng môn sư huynh, nếu chuyện thành thân, ta nói là sư phụ và ta hai bên đều tình nguyện, ta liền có thể giữ được tánh mạng?"

"Người nói cái gì!" Phong Thanh Dương giận đứng lên: "Hôm nay chưa động tới ngươi một phân một hào, tất cả đều nể mặt tôn thượng, ngươi chỉ cần đàng hoàng nói ra sự thật là được, đừng mơ tưởng bởi vì bảo vệ tánh mạng mà hãm hại tôn thượng vào chỗ bất nghĩa!"

"Ta cảm thấy như thế nào . . . . ." Thiên Âm móc móc lỗ tai: "Chưởng môn sư huynh ngươi xem ra không giống như là đang lo lắng ta nói xằng nói bậy, ngược lại giống như sợ ta không nói xằng nói bậy."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Ly Ly về bài viết trên: Hằng mèo0902
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 203 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: le nguyen, NP1478965, trangdumi và 191 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

18 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

19 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1222 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày đen 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1105 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 591 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 561 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1051 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1000 điểm để mua Anh bộ đội

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.