Diễn đàn Lê Quý Đôn
Xin chú ý!! Các bạn đang đọc truyện trong mục ĐÃ NGỪNG ĐĂNG hoặc TẠM NGỪNG ĐĂNG. Truyện có thể sẽ không có chương tiếp trong thời gian dài hoặc không được làm tiếp nữa.


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 17 bài ] 

Thiên tài Ma hậu - Minh Nguyệt

 
Có bài mới 15.05.2019, 23:45
Hình đại diện của thành viên
Free ED/WT Developer
Free ED/WT Developer
 
Ngày tham gia: 21.09.2016, 17:51
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 317
Được thanks: 710 lần
Điểm: 17.51
Có bài mới Re: [Xuyên không - Nữ cường] Thiên tài Ma hậu - Minh Nguyệt - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 12

Bốn ngày sau, cổng kinh đô Thủy Quốc – Thanh Thủy thành, đã hiện ra trước mắt hai người Lãnh Vũ Dạ và Bạch Nguyệt Yên. Truy Tung xuất ra lệnh bài Dạ Vương phủ, lính gác cổng cung kính cúi đầu, để xe ngựa qua.

Xe dừng trước cửa Dạ Vương phủ, hắn đưa tay đỡ nàng xuống. Quản gia trong phủ chạy ra đón chủ tử, ngạc nhiên khi thấy hắn đưa về một nữ nhân, lòng thầm nghĩ: Chủ tử nhà hắn xưa nay không gần nữ sắc, giờ lại đưa người về, còn ôn như cẩn thận thế kia... Chẳng lẽ đây là Vương phi tương lai?

Lãnh Vũ Dạ phân phó quản gia dọn dẹp một tiểu viện yên tĩnh trong phủ cho nàng ở, cũng cấp cho nàng một vạn lượng bạc để tiêu dùng những thứ cần thiết. Hắn bảo nàng: “Tiền lương hàng tháng là ba ngàn lượng bạc, mười lăm đến chỗ ta lĩnh. Còn nếu muốn kiếm chác buôn bán thêm, ta cũng không quản.”

Nàng cười cười: “Ta có chút kiến thức, có thể mở y quán, cũng có thể làm kinh doanh. Còn nữa, việc ta cần một thanh vũ khí đã từng nói qua với ngươi, không biết ngươi có tìm thấy hay chưa?”

Nàng am hiểu cận chiến, nhưng chủy thủ quá ngắn, súng lại quá ồn. Đao kiếm cấp thấp thì nàng lười để vào mắt, vì căn bản chúng không chịu nổi sát khí của nàng mà nứt vỡ. Bạch Nguyệt Yên trước kia từng để cả tổ chức phải phí tâm nửa năm mới tìm được một thanh Diệt Thiên Đao, là cổ đao tuyệt thế, sắp đạt đến ngưỡng có Kiếm Linh rồi. Nhưng khi tới đây thì nàng lại không mang theo, đó là một trong những tiếc nuối lớn.

Lãnh Vũ Dạ nhớ lại lời Vô Ảnh bẩm báo, nói: “Một tháng nữa ở sàn đấu giá Hiên Viên có một buổi đấu giá lớn, trong số vật phẩm có mấy thanh đao kiếm, ta sẽ dẫn ngươi đi xem, biết đâu có đồ tốt.”

Bạch Nguyệt Yên cũng không từ chối, chỉ nói muốn ra ngoài mua chút y phục và đồ dùng cá nhân. Hắn liền kêu Kim và Ngân - hai trong mười ám vệ Xích Kim Thanh Lục Hạt Hắc Ngân Bạch Chanh Tử - đi cùng nàng, làm sai vặt.

(Theo thứ tự: Đỏ, vàng, xanh lam, xanh lục, nâu, đen, bạc, trắng, cam, tím)

Nàng đi dạo trên phố, thỉnh thoảng hỏi ám vệ về những thứ không biết. Kim và Ngân hơi xấu hổ - Hai ám vệ, còn là hai đại nam nhân – lại theo một tiểu cô nương đi mua y phục.

Bạch Nguyệt Yên liếc mắt nhìn hai nam nhân đang lúng túng theo sau, hai bộ hắc y khí thế hừng hực, chỉ có thể phân biệt bằng màu đường viền trên ngực trái, lại có biểu cảm tráng sĩ cắt mạch máu tay, không khỏi mỉm cười gian trá, tiếp tục làm như không biết gì mua thêm thật nhiều y phục và đồ vặt vãnh, làm cho họ tay xách nách mang, cuối cùng đến khi mặt trời chuẩn bị xuống núi, Kim không chịu nổi, phải van xin: “Tiểu tổ tông của ta ơi, ngài có thể về phủ được chưa? Nếu còn mua nữa thì chúng ta sẽ phải thuê xe ngựa để chở mất.”

Nàng ra vẻ mất hứng, do dự mãi mới chịu trở về. Đến cửa phủ thì ba người đụng phải Lãnh Vũ Dạ vừa từ Hoàng cung ra, vẻ mặt đăm chiêu.

“Dạ Vương.” Nàng gật đầu chào.

Hắn ngẩn người một lúc, mới hiểu ra là nàng đang chào hỏi mình, nhíu mày: “Cứ gọi ta là Vũ Dạ, hoặc Dạ cũng được. Đừng gọi Dạ Vương, ta không quen.”

Nàng không phản bác, nhẹ giọng nói: “Vậy thì kêu Dạ đi.”

Hắn vừa lòng gật đầu, đang định quay lưng đi thì nàng gọi lại: “Khoan đã.” Sau khi hắn dừng bước, nàng hỏi: “Về chuyện lương bổng...”

“Có vấn đề gì sao?” Hắn thầm nghĩ – Đã cho nàng ba nghìn lượng là tốt lắm rồi. Hắn mỗi tháng nhận phần của một vương gia cũng chỉ có một vạn, phải cộng thêm sản nghiệp bên ngoài mới đủ chi dùng cho các hoạt động của Vương phủ.

Nàng chần chừ không biết có nên nói hay không, hắn thấy vậy lại mềm lòng: “Có gì cứ nói, nếu có thể ta sẽ giúp.”

“Lương bổng không bao gồm chi phí thử nghiệm vũ khí chứ?” Nàng từ hôm qua đã rối rắm vấn đề này, vì chi phí cho vũ khí không phải là ít, một lần chế tạo ra nỏ cũng đã tốn đến hơn chục lượng bạc, dù cho sau này chế tạo nhanh gọn và rẻ hơn nhưng thử nghiệm thay đổi cải tiến tốn rất nhiều nguyên vật liệu. Thứ lỗi cho nàng, nhưng nàng rất keo kiệt.

Hắn hơi sửng sốt, đáy mắt lại lóe lên tia sáng: “Đừng lo, chi phí do Vương phủ trả.” Hắn đưa cho nàng một tấm lệnh bài: “Cái này của ngươi, tượng trưng thân phận thượng khách của Dạ Vương phủ. Tiền trang Thủy Tâm và tửu lâu Mãn Phúc là sản nghiệp của ta, trong thành trấn nào của Ngũ Quốc cũng có, giống như cái ngươi nhìn thấy ở Trần Gia Trấn, ngươi tìm đến đó lấy bạc, cũng có thể dùng để truyền tin tức.”

Nàng phức tạp nhìn hắn, miệng đã sớm ngũ vị tạp trần: “Ngươi tin tưởng ta như vậy?”

Lãnh Vũ Dạ mỉm cười, dáng vẻ xuân phong đắc ý: “Ta đã nói muốn lấy lòng ngươi, thì sẽ theo đuổi đến cùng. Rồi một ngày nào đó ngươi sẽ vừa lòng chấp nhận gả cho ta.”

Nàng bất đắc dĩ nhún vai: “Chuyện tương lai, không thể nào nói trước được. Vậy thôi, ta đi về phòng.”

Bạch Nguyệt Yên trở về Bạch Mai viện – tiểu viện của nàng, trước tiên sắp xếp một chút phòng ngủ lại theo ý muốn, tiếp đó nhìn tới bốn nha hoàn được phân tới hầu hạ.

“Giới thiệu một chút xuất thân của các ngươi đi.” Nàng ngồi trên ghế Quý phi, nhấp một ngụm trà Bích Loa Xuân thượng hạng, mắt khép hờ nhìn bốn tiểu cô nương đang đứng cúi đầu.

“Nô tỳ tên Tiểu Như, trước kia làm ở trù phòng, sau này sẽ phụ trách việc dùng bữa của tiểu thư.” Nha hoàn áo vàng nhún mình, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt to tròn lúng liếng.

“Nô tỳ tên Thải Vân, trước phục vụ việc thu dọn phòng ở của Vương phủ, từ nay phụ trách ở Bạch Mai viện.” Nô tỳ áo xám bình thản nói, khuôn mặt không được tính là xinh đẹp, trái lại có chút anh khí. Không biết nàng có nhìn lầm hay không, trong mắt nàng ta còn có chút bất mãn.

“Nô tỳ là Tiểu Ngọc, từng chịu trách nhiệm phục vụ cạnh Vương gia, hiện tại phụ trách việc cá nhân của tiểu thư.” Nô tỳ áo hồng phấn nhanh nhẹn tiếp nối.

“... Tư Linh, thiếp thân.” Tiểu cô nương cuối cùng nhìn như đầu gỗ, nửa ngày mới phun ra hai chữ cứng nhắc.

Khóe môi nàng giật giật, trong lòng gào thét – Đó, nhìn xem, ai nói trước kia nàng đầu gỗ, đây mới chân chính là đầu gỗ này!

“Được rồi, các ngươi từ giờ phục vụ ta, nên nhớ một điều – Ta không quan trọng trước kia các ngươi là người của ai, đã vào đây thì ta đối đãi như người thân, đổi lại phải toàn tâm toàn ý trung thành với ta, người nào không làm được, mời rời khỏi, không tiễn. Chỉ cần biết kẻ nào phản bội, sẽ giống như chén trà này.”

Dứt lời, không biết nàng làm như thế nào, chén trà vốn đang an ổn trên tay nàng liền tan thành bụi phấn. Ánh mắt nàng rét lạnh, phương châm của nàng là dùng người thì không nghi người, nghi người thì không dùng người, vậy nên yêu cầu của nàng với thủ hạ rất cao.

Bốn cô nương kinh ngạc, nhưng không người nào có ý tứ rời khỏi. Thải Vân làm người dẫn đầu, quỳ xuống nói to: “Tiểu thư, nô tỳ vốn không cam lòng phục vụ ngài, vì nô tỳ nghĩ ngài không có gì nổi bật, không xứng làm Vương phi của chúng ta. Nô tỳ sai lầm rồi, mong ngài cho nô tỳ một cơ hội sửa, nô tỳ nhất định quyết trung thành với ngài đến chết.”

Theo chân Thải Vân, ba người Tiểu Như, Tiểu Ngọc và Tư Linh cũng quỳ xuống, ý tứ không cần nói cũng hiểu.

Nàng xoa xoa trán, phất tay: “Thôi, nên làm gì thì đi làm đi. Ta muốn nghỉ ngơi. Tiểu Như, mang bữa tối lên.”

“Vâng.” Họ lui đi, nàng xoay người ôm cái gối dựa, bĩu bĩu môi: Xem ra sắp tới còn có rất nhiều việc phải làm, nàng lại bận rộn rồi. Thật phiền chết đi được!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 27.05.2019, 21:25
Hình đại diện của thành viên
Free ED/WT Developer
Free ED/WT Developer
 
Ngày tham gia: 21.09.2016, 17:51
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 317
Được thanks: 710 lần
Điểm: 17.51
Có bài mới Re: [Xuyên không - Nữ cường] Thiên tài Ma hậu - Minh Nguyệt - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 13

Ngủ một giấc ngon lành đến khi bụng réo vang biểu tình, Bạch Nguyệt Yên lọ mọ bò dậy tìm đồ ăn.

Tiểu Như thấy vậy nhanh chóng bưng mâm vào, đặt lên bàn: "Tiểu thư, đồ ăn nô tỳ vừa đi hâm lại, vẫn còn nóng, ngài mau ăn."

Nàng nhận đôi đũa Tiểu Như đưa tới, nhìn mâm thức ăn, ba món mặn một món canh, thêm một chén cơm. Bụng đói không cho phép do dự nhiều, Bạch Nguyệt Yên cầm bát cơm, đôi đũa càn quét khắp mâm cơm, dáng ăn vội vàng nhưng không mất đi vẻ tao nhã.

Khi cơm trong chén hết cũng là lúc nàng đặt đũa xuống, phẩy tay cho Tiểu Như dọn dẹp, rồi đứng dậy vươn vai: "Tiểu Ngọc, đem nước lên. Ta muốn tắm."

"Vâng, tiểu thư." Nàng ta chạy đi. Chẳng bao lâu đã thấy hai gã sai vặt khiêng thùng nước đến, đặt trong phòng.

Tiểu Ngọc kệ nệ ôm tấm bình phong ra, chặn thùng tắm lại. Nàng thò tay vào thùng thử nước, sau đó ra lệnh cho người hầu lui ra ngoài hết, tìm một bộ y phục mới vắt cạnh bình phong, sau đó thoát y bước vào bồn.

Nhiệt độ ấm áp vừa phải làm nàng thoải mái thở dài một tiếng, ngâm mình xuống sâu hơn, chỉ lộ mỗi cái đầu trên mặt nước. Nàng ngửi mùi thơm của nước tắm, hài lòng vì trong nước có thảo dược an thần và giải độc.

Quả nhiên Hoàng tộc nào cũng xa hoa như nhau cả thôi. Nhưng... Nàng xoa cằm - Nàng không tự nhận mình biết tuốt, nhưng những hiểu biết nàng có không thua kém bất kỳ chuyên gia nào. Thời điểm hiện tại rõ ràng không có trong lịch sử, vậy rốt cuộc mình đang ở đâu?

Kĩ thuật thời kì này vẫn chưa phát triển, nhiều phương diện còn lạc hậu, nhưng đổi lại tài nguyên phong phú, dân cư đông đúc, con đường sự nghiệp của nàng sẽ rất thông thoáng đây...

Nghĩ vậy, nàng vui vẻ tắm rửa, miệng ngâm nga một ca khúc không biết tên. Mặc đồ xong, nàng bảo Tiểu Ngọc gọi Tư Linh.

"Ta muốn ra ngoài đi dạo. Trong Kinh thành có chỗ nào chơi vui ngươi dẫn ta đi."

"Vâng." Tư Linh gật gật, bộ mặt đầu gỗ không chút thay đổi.

Bạch Nguyệt Yên bất đắc dĩ kêu thêm Tiểu Ngọc đi cùng. Cô nàng đầu gỗ này đi chắc cũng không sai bảo được nhiều.

Lang thang trên phố một lúc vẫn chưa nảy ra ý tưởng kinh doanh gì hay ho, nàng đã muốn bỏ luôn rồi. Tuy nhiên, quyền chẳng có, địa vị lại càng không, nàng chỉ biết tạo tài lực cho vững mạnh mới trụ lại được nơi này.

Thanh Thủy thành về đêm có phong vị khác hẳn ban ngày, người người quần áo xúng xính nói nói cười cười, nam thanh nữ tú từng tốp từng tốp đi qua, mặt ai cũng tươi rói.

Bạch Nguyệt Yên chợt nghĩ: Người dân vui vẻ như vậy, hẳn Hoàng đế cũng không quá đáng ghét... Lại nhớ tới Lãnh Vũ Dạ, nàng nhíu nhíu mày, hắn liệu có phải sẽ là một vị vua tốt không?

Dù sao hắn cũng đã thu nàng, vậy... Việc giúp hắn leo lên ngai vàng cũng là nghĩa vụ của mình. Sau này cứ tiết kiệm được khoản tiền kha khá, từ chức rồi mai danh ẩn tích đâu đó, hoặc đi ngao du giang hồ, sống một đời an nhàn, không phải lo nghĩ.

Nghĩ được vậy, nàng cảm giác trong lòng mình nhẹ đi, giống như bỏ đi được một tảng đá đè nặng tâm trạng. Nhớ lại các kiến thức kinh doanh mình đã từng học và đọc qua, nàng lựa lựa cho phù hợp, sau đó hỏi Tiểu Ngọc: "Nơi nào trong Thanh Thủy thành tập trung nhiều thanh lâu nhất?"

Tiểu Ngọc hơi giật mình, nhưng vẫn nhanh nhẹn trả lời: "Tiểu thư, nơi có nhiều thanh lâu nhất là phố đèn đỏ ở thành Tây. Các công tử ca nhi hay quan lại đều đến phố đèn đỏ tìm vui."

Nàng cười, quyết định tới đó xem thử.

Hai nha hoàn dẫn đường cho nàng, họ không biết tiểu thư nhà mình định làm cái gì nữa.

Nàng đứng ở đầu đường phố đèn đỏ, cảm nhận được không khí ồn ào, có phần phong trần bên trong, có phần mới lạ, vậy nên trước hết phải thăm dò một chút.

Nàng quay lại hỏi hai người Tiểu Ngọc và Tư Linh: "Cả hai ngươi đều biết võ công cả chứ?"

Họ gật đầu. Nàng không nói gì thêm, tung người nhảy lên nóc nhà, làm hai nha hoàn hốt hoảng vội vàng chạy theo. Ba người lướt qua nóc từng toà nhà, hai nha đầu vẻ mặt nghiêm túc khi thấy khinh công của nàng không thua kém mình, còn có vẻ nàng đang nhường nhịn, nhưng không tiện so đo. Họ dừng lại ở toà nhà đối diện với ngôi lầu lớn nhất, và cũng là nơi trang trí lộng lẫy nhất khu phố này. Biển hoa của toà lầu kia ghi ba chữ rồng bay phượng múa "Thiên Hoa Các" - rõ ràng là tên một thanh lâu.

Trước cửa Thiên Hoa Các tấp nập người ra vào, đều là những kẻ ăn mặc hoa lệ, mặt nở nụ cười phóng đãng, hai người hộ vệ canh cửa to cao nổi bật và hai gã sai vặt đón khách luôn luôn niềm nở. Tú bà Thiên Hoa Các có vẻ nhiều kinh nghiệm, chốc chốc lại chạy ra phẩy chiếc khăn tay đỏ, đon đả mời chào.

Phía trong, nàng có thể thấy được sân khấu và những chiếc bàn đầy khách đang ngồi. Các cô nương xinh như hoa như ngọc chạy qua chạy lại, có người được gọi tiếp khách thì liền nép vào lòng khách nũng nịu, mềm như rắn nước.

Bạch Nguyệt Yên xoa cằm hứng thú - Với nhãn quan sắc bén của nàng, rõ ràng người của nơi này không phải vật trong ao, tất phải có người chống lưng đủ mạnh. Nhưng nàng không biết những nhân vật quan trọng của Thủy Quốc cũng như các quốc gia khác, xem ra phải về đòi một cuốn Nhân vật chí từ tay Lãnh Vũ Dạ.

Khi đã vạch ra trong đầu một kế hoạch làm ăn cụ thể, nàng dẫn hai nha đầu rời đi.

Về đến Vương phủ, Bạch Nguyệt Yên nói muốn ngủ, bảo hai nha hoàn cũng nghỉ đi. Nàng biết rõ họ sẽ đi báo cáo với hắn, vì bốn người họ vốn là người của hắn, dù nàng đã cảnh cáo nhưng lòng trung thành không phải ngày một ngày hai mà có. Nếu là mình, nàng cũng phải theo dõi người kia trước đã. Nhưng nàng không ngăn cản, cũng chẳng quan tâm, vì nàng cảm nhận được họ không có ác ý. Hơn nữa, không hiểu sao nàng có cảm giác lời hắn nói muốn nàng làm Vương phi là thật.

Cư nhiên lại không có một lời trách cứ hay bực bội nào, nàng chợt thấy mình đã thay đổi khá nhiều từ khi tới đây, mặc dù chưa được một tháng.

Đợi đến khi tiếng hít thở trong phòng trở nên đều đều, bốn bóng người nhanh như cắt lao ra khỏi Bạch Mai Viện, hướng thẳng tới thư phòng của Thanh Phong Viện.

Lãnh Vũ Dạ ngồi nghiên cứu địa đồ mới được đưa tới, thấy bốn khí tức đến trước cửa. Quả nhiên tiếng gõ vang lên: "Chủ tử, Tứ đại nữ vệ cầu kiến."

"Vào đi."

Bốn người xếp thành một hàng ngang, quy củ cúi đầu quỳ dưới đất.

"Đứng lên đi. Nàng đã ngủ rồi sao?" Hắn không dời mắt khỏi tấm bản đồ.

"Vâng." Tiểu Ngọc lên tiếng. Nàng là Hắc Vân, người đứng đầu Tứ đại nữ vệ: "Hôm nay nàng ta chỉ đi xung quanh xem xét, còn có ý định gì đó với Thiên Hoa Các, nhưng vẫn chưa có hành động gì bất thường."

"Ai nói các ngươi phải theo dõi nàng?" Hắn đột nhiên lên tiếng cắt đứt lời bẩm báo của Hắc Vân, nhìn xuống họ với ánh mắt lạnh lẽo: "Rốt cuộc các ngươi có biết bổn vương bảo các ngươi đi theo nàng để làm gì không?"

Họ nhìn nhau, nhưng không ai dám đáp. Khí lạnh của chủ tử càng ngày càng nhiều...

"Thuộc hạ không rõ." Hắc Vân đứng mũi chịu sào, thừa nhận trước khi không cứu vãn được.

"Nghe cho rõ, nàng là người bổn vương đã nhận định, vì thế các ngươi có trách nhiệm bảo hộ nàng bằng cả mạng sống. Lời nàng nói chính là ý trời, không cho phép phản bác, chỉ có thể nghe theo, ngay cả khi nó ngược lại với mệnh lệnh của ta, đã hiểu chưa?!"

"Rõ, thưa chủ tử."

"Còn nữa, bảo người đến phủ Thất Hoàng tử, bảo bổn vương muốn Thiên Hoa Các, hắn dám không cho sao?" Hắn thật sự muốn nhìn một cái xem nàng sẽ làm gì với Thiên Hoa Các, dù sao nước phù sa không chảy ruộng ngoài.

"Vâng." Hắc Vân đi làm việc, còn ba người khác cũng được cho lui.

Trên đường trở về, Tiểu Như - Hắc Tịch hỏi Thải Vân - Hắc Hoả: "Tại sao chủ tử lại muốn đoạt Thiên Hoa Các từ tay Thất Hoàng tử. Dù sao Thất Hoàng tử cũng ủng hộ ngài ấy mà?"

Thất Hoàng tử Lãnh Vũ Thương là đệ đệ ruột cùng một mẹ với Lãnh Vũ Dạ. Hai huynh đệ hắn nương tựa nhau lớn lên, tin tưởng nhau cũng là tuyệt đối.

Thải Vân sâu kín nói: "Cái này có lẽ là vung tay đổi lấy nụ cười của mỹ nhân đi..."

Tư Linh - Hắc Linh hiếm được lúc chủ động mở miệng: "Chủ tử động chân tình."

Họ cảm thấy bàn tán chuyện của chủ tử mình thật sự không phúc hậu cho lắm, nên không ai nói thêm gì, tuy nhiên trong lòng họ đã mọc lên mầm mống bát quái và ngày càng lớn dần.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 17 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: MyBen, Nguyễn Minh Thảo, Phạm Hà Bảo Nhi, vi phương và 147 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 795 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 756 điểm để mua Vương miện hoàng đế

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.