Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 16 bài ] 

Quốc sư là thụ - Cố Tranh

 
Có bài mới 15.05.2019, 19:28
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 27.03.2019, 06:41
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 16
Được thanks: 2 lần
Điểm: 42
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Quốc sư là thụ - Cố Tranh - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 12: Phong tổng sầu muộn

Đẩy cửa, tháo dây lưng quần, cởi ra.

Ào ào

Rung đại điểu, xả nước, rồi quay người.

“Sớm, a… Ô…”

Phong Thần vừa xoay người liền đụng phải Phong Tiêu Dương mặc bộ đồ ngủ hình gấu nhỏ, đầu tóc rối bời, vẻ mặt còn buồn ngủ ngáp một cái thật dài.

Phong Thần giật mình, chưa thể nào quen được trong nhà mình đột nhiên có thêm một người nữa.

Phong Tiêu Dương cố gắng mở to hai mắt, hừ nhẹ một tiếng rồi đi lướt qua người y, “Ngư thần nhân loại, đến cái quần cũng mặc không xong.”

Khóe mắt y giật kịch liệt, lúc này mới càm giác được đại điểu hơi lành lạnh.

Phong Thần chưa kịp kéo quần lên Phong Tiêu Dương đã bước tới.

Lập tức Phong Thần mơ màng thanh tỉnh, y có chút chóng mặt đi ra ngoài, sau lừng truyền đến tiếng nước rào rào. Y không biết một giây này đến tột cùng là bản thân đang suy nghĩ cái gì, đại khái chắc là đang suy nghĩ…

Sứ giả ánh trăng cũng biết hừ hừ?

Phong Thần vỗ vỗ trán, trở lại phòng của mình tiếp tục lên giường đi ngủ. Đại khái đúng là càng ở lâu cùng đông tây càng thấy nhiều chuyện kỳ kỳ lạ lạ…

Phong Tiêu Dương đi WC xong, có chút choáng, được áo ngủ hình gấu nhỏ thật dày bao lấy, thế là hai con mắt khép lại, dựa vào cảm giác để tìm kiếm vị trí căn phòng.

Mở cửa, đi vào, lê mà lề mề đi đến bên giường, vén chăn, chui vào…

Ấm áp, cọ a cọ, ngủ.

Trên thực tế thì Phong Thần là một người đàn ông tương đối cấm dục, trước kia bên cạnh y không có bất kỳ đàn ông hay phụ nữ nào, sau đó có người đồn đại rằng nửa người dưới của y ‘bất lực’, thế nên bây giờ y mới có nhiều tình nhân. Nhưng Phong Thần là người cực kỳ khắc chế, chưa bao giờ lưu người qua đêm, không kết giao với ai quá ba tháng.

Y quá cẩn thận, cẩn thận đến mức mà người bên gối phải phản bội.

Đoạn Kích Âm theo Phong Thần cũng đã mấy năm, hắn biết rất rõ thói quen của người này, lúc đề cử Phong Tiêu Dương, hắn chỉ muốn đùa giỡn một chút. Đoạn Kích Âm nhìn vào đôi mắt sạch sẽ của Phong Tiêu Dương, cảm thấy Phong Tiêu Dương không phải là loại người bán mình để được giàu có. Nhưng… Hắn vạn vạn không ngờ tới! Thời điểm hắn không một chút phòng bị, cậu đã theo Phong Thần về nhà. Này thật là quá tùy tiện!

Bởi nguyên nhân đó đã trực tiếp làm cho Đoạn Kích Âm đêm nay bị mất ngủ, ngày hôm sau dậy thật sớm, bên Ly Dương ảnh thị dần dần đi vào quỹ đạo, là tổng giám đốc thì phải đi sớm làm gương cho nhân viên, lái xe ra khỏi gara chạy về hướng nhà của Phong Thần.

Nóng, dịch lên trên một chút.

Da thịt chạm nhau, mềm mại, trơn trượt, giống như là mặt?

Xoa xoa chỗ bằng phẳng, làm cho người ta liên tưởng đến một cái gì đó nho nhỏ, giống như là eo?

Lề mề, cọ sát, tròn tròn mà nhỏ nhắn, giống như ngón chân?

Không bị trêu chọc như thế mà còn chịu nổi. Phong Thần mở to hai mắt, nhìn chằm chằm trần nhà màu trắng, một lúc lâu sau mới trở người, một sợi tóc mềm mềm dụi a dụi, được chăn bao bọc cứ như vậy mà dụi vào ngực y.

Gân xanh trên trán Phong Thần nổi lên, nhất thời không biết đây là diễ phúc hay là giày vò…

Y cúi đầu xuống xem xét, cái người đang ghé đầu vào ngực mình ngủ vô cùng ngon, thiếu chút nữa là chảy nước miếng chính là Phong Tiêu Dương?

Tóc của Phòn Tiêu Dương rất mềm, lúc tóc dài thì đoen giản chính là đại sát khí, mái tóc màu đen nhánh dài đến eo, mái tóc này của cậu đã từng dài đến mắt cá chân, cùng với thần phục màu trắng, đứng trên tế đàn tiếp nhận sự cung kính của mấy vạn bách tính ở hoàng thành, bọ dạng kia có mấy phần hương vị, làm lòng người xao xuyến.

Nhưng khi cắt tóc ngắn, thì đầu tóc mềm oặt, ngủ một giấc liền đông chổm một sợi tây chổm một sợi, nhìn lại không còn khí chất thanh linh (sạch sẽ tươi mát), thuần túy là, rất xuẩn rất ngốc!

Phong Thần thở dài, quay đầu cầm điện thoại nhìn giờ.

9:00 am

Y không quen người khác thân cận với mình như thế, có điều trong lúc ngủ y bị Phong Tiêu Dương quấy rối lâu như vậy, suy nghĩ một chút, nhẹ nhàng lật người cậu lại xem như cái gối ôm cỡ lớn, ôm ngủ tiếp…

Trong phòng ngủ đổng hồ treo tường tích tắc chuyển động.

Điện thoại đặt đầu giường đinh đinh đinh vang lên không ngừng, Phong Tiêu Dương nhíu mày, hất chân y, dễ dàng từ trong ngực Phong Thần trở người, cậu có năng lực nghe âm thanh đoán vị trí, nắm lấy chiếc điện thoại kia, vèo, ném xuống cuối giường, sau đó dùng chân khoèo, ôm lấy chắn bông, chôn chiếc điện thoại kia thật kỹ.

Phong Tiêu Dương gối đầu lên cánh tay Phong Thần tiếp tục ngủ.

Cánh tay Phong Thần làm gối, trên tay noi nào cũng có mạch máu, thời điểm máu chảy không thông cho dù y có khỏe cỡ nào cũng không thể ngủ nổi nữa.

Y rút tay lại, có chú thất vọng về sự bình thường đến không thể bình thường hơn của thiếu niên ánh trăng mà y luôn tâm tâm niệm niệm, cũng giống như người bình thường sẽ đi ngủ, sẽ ăn cơm, nhưng tướng ngủ… phá hủy nghiêm trọng hình tượng trong lòng của y a.

Chính vì động tác này Phong Tiêu Dương lập tức giật mình tỉnh lại, không biết cậu mò đâu ra lá bùa đó, dán trên trán Phong Thần.

Lá bùa màu đỏ tuy nhỏ nhưng hiệu quả, trán Phong Thần bị bỏng một chút, y từ trên giường bật dậy, thiếu chút nữa là làm cho Phong Tiêu Dương rớt xuống giường.

Cậu không cam lòng mở mắt. Đôi mắt đó thoáng chốc, lạnh lùng, phảng phất lại khôi phục dáng vẻ quốc sư. Chỉ tiếc do bộ đồ ngủ hình gấu nhỏ khiến khí thế tụt dốc, Phong Thần cảm giác cậu vừa khôi phục hình tượng, kết quả ánh mắt vừa quét qua, lấp tức đón lấy cơn thịnh nộ.

“Ngươi thật to gan, dám nhân lúc ta ngủ mà tập kích ta!” Phong Tiêu Dương một bên nghiêm nghị nói, một bên lạnh lùng nhìn Phong Thần.

Tức khắc y thật muốn lấy cái lá bùa trên trán xuống đập vào khuôn mặt có nhan sắc tiên diễm kia một cái, giáo huấn thàng nhóc làm bậy rồi còn cáo trạng! Nhưng khi Phong Thần đưa tay sờ trán, thì ngoại trừ cái trán bị bỏng một chút, hoàn toàn không có vết tích nào của lá bùa.

Rõ ràng là bay tới đây mà…

Ygiật mình, ánh mắt nhìn Phong Tiêu Dương liền trở nên thần bí khó lường.
Kỳ thật trên đời này vẫn có thần tiên?
Nháy mắt Phong Tiêu Dương hoảng hốt, cậu chớp mắt, con mắt bây giờ trở nên thanh tỉnh hơn. Khí thế đột nhiên mềm nhũn, cậu vững vàng đứng bên giường, thấy sắc mặt Phong Thần không dễ nhìn, trên trán y lại có vết tích bị bỏng. Tâm Phong Tiêu Dương có chút khổ…

Cậu muốn bước đến sờ trán Phong Thần, vừa bước lên liền giẫm phải áo ngủ, bịch cả người đều ngã nhào vào giường.

Phong Thần bị động tác của cậu làm giật mình, bước nhanh qua đỡ cậu dậy, “Không sao chứ? Có đau không?”

Phong Tiêu Dương lắc lắc đầu: “… Tôi đói.”

Y thấy cậu có chút ngốc, hoài nghi có phải Phong Tiêu Dương bị tâm thần phân liệt hay không, hoặc là trong cơ thể cậu ta có một nhân cách khác?

“Tôi đói, muốn ăn pizza.” Phong Tiêu Dương lặp lại lần nữa, bộ dáng lý trực khí tráng tôi rất đói bụng anh nhanh đi tìm thức ăn cho tôi đi. Cậu xoa xoa thái dương vưa rồi đập trúng điện thoại, nơi đó đỏ bừng một mảng.

Phong Thần có chút không nỡ, đưa tay xoa xoa nhẹ hai lần, sau đó thuận tay rút điện thoại chôn dưới chăn ra may là điện thoại vẫn chưa vỡ màn hình, trên điện thoại lóe sáng không ngừng ----Tin nhắn chưa đọc.

Phong Tiêu Dương đoạt lấy, “Ăn điểm tâm trước, không ăn sẽ đói, về sau còn mắc bệnh bao tử…”

Phong Thần buôn tay ra, cài lại áo ngủ, “Ai nói với cậu những lời này?”. Hạ thân y có chút ‘sền sệt’, không mấy dễ chịu. Ynhíu mày liền nhớ lại chuyện xảy ra tối hôm qua. Bị trêu chọc như vậy, đến thần thánh chưa chắc đã chịu được. Có điều y hơi giận a, tại sao y chỉ có phản ứng với thằng nhóc này a.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 02.06.2019, 20:09
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 02.06.2019, 20:05
Bài viết: 1
Được thanks: 1 lần
Điểm: 1
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Quốc sư là thụ - Cố Tranh - Điểm: 1
Bộ này vốn là mình edit đăng trên wattpad từ tháng 8 năm ngoái nhưng ra chương lâu :< bạn chơi dịch chen ngang như vầy... thôi để bạn dịch luôn vậy


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lastrays về bài viết trên: Lý Vũ
Có bài mới 14.07.2019, 21:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 27.03.2019, 06:41
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 16
Được thanks: 2 lần
Điểm: 42
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Quốc sư là thụ - Cố Tranh - Điểm: 49
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)




Chương 13 Thiếu niên đáng sợ

Phong Tiêu Dương cau mày trả lời: “Sáng nào Trương Tuyết Mạn cũng bắt tôi ăn trứng gà.”

     Phong Thần cài xong một chiếc cúc cuối cùng, lần này mới cảm thấy Phong Tiêu Dương phù hợp với hình tượng vị thành niên

     “Đi rửa mặt, chưa chuẩn bị quần áo cho cậu, nên cậu cứ ấy tạm một bộ trong tủ quần áo của tôi, hoặc cũng có thể mặc bộ đồ ngủ này, dù sao trong phòng có điều hòa, mặc ít cũng không sao, tôi đi đặt pizza cho cậu.”

     Phong Tiêu Dương giẫm lên áo ngủ hình gấu cẩn thận đi về phía trước, sợ lại mất thể diện, “Gọi thêm nước ngọt nữa.”

     10:50am

     Lúc này Đoạn Kích Âm bị lạc đường, hắn lái con xe yêu quý của mình vòng đi vòng lại trên đường, tìm đi tìm lại đến tột cùng cũng không biết căn hộ của Phong Thần ở đâu.

     Hắn trầm mặt, lại gọi điện cho Phong Thần.

     "Tút... Tút..." Không ai tiếp? Đoạn kích âm nhíu mày, cắn răng.

     Đoạn Kích Âm dừng xe ở ven đường, một cảnh sát giao thông đến gõ cửa xe, “Này, cậu bạn, nãy giờ tôi thấy cậu cứ vòng đi vòng lại ở đây, ngày đầu tiên lái xe à? Hay không biết đường?”

     Đoạn Kích Âm kìm nén sự tức giận, lạnh lùng nhìn về phía cảnh sát, “ Đi khu nhà Anh Hòa như thế nào?”

     Cảnh sát nhỏ vui vẻ, chỉ vào tòa nhà cao ốc đối diện nói: “Không Phải chỗ ấy sao?”

     Đoạn Kích Âm: "..." CMN!

     Tốc độ ship đồ rất nhanh, một phần pizza nóng hổi, cùng hai phần nước ngọt, và một chút quà vặt  đều cùng một lúc được đưa đến căn hộ ở tầng cao nhất của Phong Thần.

     Đừng thấy bây giờ Phong Thần được xem là kim cương vương lão ngũ tiếng tăm lẫy lừng, tuy vậy y không thích ở biệt thự, chớ nói chi là độc môn tiểu viện (Nhà ở cố định), chỗ này là khu buôn bán được thành lập sớm nhất với kiến trúc đặc biệt, Phong Thần thấy gần cbd, nên mua lại, ở đó cho đến tận bây giờ không chuyển ổ.

     Chỉ là sau này. Tầng cao nhất trực tiếp bị y chiếm đóng một mình một chỗ, hoàn toàn không có ai thích hợp làm hàng xóm với y.

     Phong Thần cầm dao nĩa, động tác ưu nhã cắt một miếng pizza nhỏ đặt vào trong dĩa của Phong Tiêu Dương.

     Phong Tiêu Dương đưa chai nước ngọt đến trước mặt, sờ lui sờ tới trên thân chai thấy lành lạnh, hắn không tự chủ mà run người, “Lạnh quá.” Hắn nói.

     Phong thần khui nắp, nhìn thoáng qua, "Cocacola lạnh, là như thế này."

     Phong Tiêu Dương nhìn màu nước đen sì, liên tưởng đến cà phê nóng ở nhà Trương Tuyết Mạn, lẩm bẩm một câu, “Cái này hình như chưa có uống qua lần nào…” Hắn cầm chai đưa đến miệng, uống một ngụm.

     Nháy mắt lưỡi và cổ họng đều bị cocacola kích thích, Phong Tiêu Dương không dừng lại, “Phốc” Phun hết vào người Phong Thần.

     Gân xanh của Phong Thần nhảy nhót: “…” Y cảm thấy mình có chút phiền muộn.

     Phong Tiêu Dương cũng biết mình làm sai, hắn vội vàng lấy giấy cho y lau mặt, Phong Thần trực tiếp đẩy cậu ra lần thứ hai tiến vào phòng tắm.

     Phong Tiêu Dương liếm môi một cái, ngọt… Không kích thích như vừa rồi.

     Chẳng lẻ uống cái này trước tiên là phải ngậm một chút sao?

     Phong Tiêu Dương mở nắp hộp đựng pizza, an tâm mà cầm một miếng ăn.

     Chuông cửa vang lên.

     Lúc dọn đến đây Phong Tiêu Dương có chút mơ hồ, không quan sát kỹ nơi này. Với lại thời điểm đồ ăn đưa đến là Phong Thần đi lấy, nên bây giờ chuông cửa kêu, Phong Tiêu Dương cũng không biết cửa căn hộ nằm hướng nào.

     Nhưng có người gõ cửa không thể không đi mở cửa.

     Phong Tiêu Dương lưu luyến không muốn đặt miếng pizza mới cắn được hai miếng xuống, mặc trên người chiếc áo rộng thùng thình của đàn ông trưởng thành đi về phía cửa.

     Ra phòng khách nhỏ, bên ngoài là đại sảnh,  tiếp tục đi là cửa căn hộ và thang máy.

     Sau khi đi đến đại sảnh, Phong Tiêu Dương liền mù tịt, cửa thang máy ở đâu? Sao không thấy?

     Phong Tiêu Dương không biết sau cửa căn hộ chính là thang máy, cậu mất hết nửa ngày mới tìm được, lại mất sức vật vã với khóa cửa, cuối cùng đã mở được.

     Đoạn Kích Âm đứng trong thang máy đợi điên rồi, của vừa mở ra, hắn liền vọt vào, sau khi đi vào mới nhìn Phong Tiêu Dương đứng cạnh cửa mặt ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

     Lửa trong người Đoạn Kích Âm chưa có tan, Phong Thần là cấp trên không thể rống, nhưng Phong Tiêu Dương là cấp dưới!

      “Hai người đóng cửa làm gì hả? Gọi cửa nửa ngày mà không mở! Điện thoại cũng chả tiếp!” Đương nhiên hắn không bỏ sót cái áo rộng thùng thình trên người Phong Tiêu Dương, hắn cảm thấy rất rất ngứa mắt, lúc này não mới bắt đầu động…

     Phong Tiêu Dương vô tội chớp mắt, “Vừa rồi tôi phun hết vào trên người Phong Thần, hắn đang ở phòng tắm, tôi mở của này đó, mất hết cả sức à”.

     Đoạn Kích Âm có chút sững sờ. Trong đầu chỉ quanh quẩn mấy từ mấu chốt.

     Phun ♂hết trên ♂ người, hắn cảm thấy...

     . “Đoàn tổng anh không vào à?” Phong Tiêu Dương còn chấp niệm với cái pizza, cậu quay người đi vào trước, quần áo trên người cậu quá rộng, làm lộ ra bóng lưng mảnh mai, tư thái không thể đẹp hơn.

     Đoạn Kích Âm á một tiếng, nhịn không được che mũi. Ờ, một tay máu...


     Đoạn Kích Âm được Phong Thần dùng bộ mặt đen sì tiễn ra cửa.

     Đoạn Kích Âm chẳng thèm ngó tới, “Gay lăn lên giường, bà mối ném qua tường, chê tôi quấy rầy mấy người thì cứ nói rõ đi!” Hắn thật muốn nói ra á, chỉ vì Phong Thần là cấp trên, nên hắn cũng chỉ nuốt ngược vào bụng thôi. Ngoãn ngoãn đi tìm con xe yêu quý của mình.

     Phong Thần quay lại, Phong Tiêu Dương đã ăn rất no, chỉ thiếu ợ một cái nữa thôi.

     Phong Tiêu Dương biết mình không thể ăn không ngồi rồi được, cầm hộp pizza đi vứt, rồi dùng khăn giấy lau bàn, tốt xấu gì cũng sạch lên không ít.

     Phong Thần ngồi đối diện với cậu, đè tay cậu xuống, “Chúng ta ký ước pháp tam chương đi.”

     Phong Tiêu Dương bỏ khăn xuống, “Cái gì?”

      “Thứ nhất, tôi sẽ bỏ cái này vào trong ngăn kéo gần cửa ra vào, lúc cần dùng thì dùng. Còn đây, đây là thẻ - ngân – hàng tôi đưa cho cậu, mỗi tháng tiền tôi sẽ chuyển vào bên trong. Nhưng tuyết đối đừng để tôi biết cậu ở bên ngoài làm loạn.” Phong Thần nghiêm mặt nói xong, cảm thấy có chỗ không đúng, nhưng suy nghĩ lại, lời muốn nói đã nói hết rồi.

     À đúng rồi, Phong Tiêu Dương không giống những người khác…

     Phong Thần hắng một tiếng, “Nếu không đủ tiền, có thể tìm tôi.” Như vậy hẳn là không sai? Ừm, Phong Tiêu Dương nghĩ muốn tiêu bao nhiêu liền tiêu bấy nhiêu, hẳn cậu đang cảm thấy y đối rất tốt với cậu đi?

     Phong Tiêu Dương nhận lấy tấm thẻ - ngân – hàng, nhéo nhéo, cứng, “Không muốn dùng.” Cậu không hứng thú lắm, viu một cái ném trở lại, cắt ngang chiếc ghế sô pha mà Phong Thần đang ngồi gần lan can.

     Phong Thần há miệng, đối với sức chiến đấu của Phong Tiêu Dương xem như là có nhận thức mới.

     Phong Tiêu Dương ngượng ngùng cười cười, “Trượt tay, ghế sô pha không xấu?”

     Phong Thần dùng ngón giữa và ngón trỏ kẹp thẻ - ngân – hàng ra, khuôn mặt không biết phải biểu lộ như thế nào. Chỉ là chiếc ghế sô pha gần lan can đã phá hư.

     Phong Tiêu Dương cắn cắn ngón trỏ, tỏ vẻ đang ăn năn.

     Ngược lại Phong Thần thì không để ý đến vấn đề đó, y nhìn Phong Tiêu Dương tiếp tục nói: “Hôm nào ta sẽ dạy cậu dùng, cầm lấy?”

     Phong Tiêu Dương “A” một tiếng, tương lai sẽ là chỗ dựa quan trọng, Cậu đưa tay ra nhận lại □□.

     Thái độ Phong Thần có chút tốt hơn, Phong Tiêu Dương đồng ý nhận đồ là chuyện tốt.

      “Thứ hai, tôi có bệnh thích sạch sẽ, mỗi lúc trời tối nhất định phải tắm rửa, biết chưa? Đừng làm cho căn nhà lộn xộn, không nên qua bẩn, dơ, phải luôn gọi điện cho nhân viên kịp thời đến dọn dẹp. Tôi tương đối bận rộn, cậu thích ăn gì thì cứ nói trước với tôi, chúng ta sẽ ra ngoài ăn.” Phong Thần tổng hợp tất cả những gì trước kia Kim Trì mới bắt đầu làm việc, chắc cậu ta sẽ cảm thấy mình thẳng thắn?

     Phong Tiêu Dương lại có chút chột dạ, dùng chân đẩy đẩy đóng đồ ăn dưới bàn vừa rồi chưa vứt vào thùng rác.

     Cảm thấy mình thật vô dụng nha, lúc còn ở hoàng cung, ngũ cốc không phân, tứ thể không cần. Mặc quần áo cũng là nữ tì phục vụ từ đầu đến chân, toàn chế tạo được mấy thứ rác rưỡi… Lỡ như một ngày người đàn ông tên Phong Thần này thấy cậu chỉ là một cái máy ăn không biết kiếm tiền, sau đó đuổi cậu đi?

     Phong Tiêu Dương bị dự đoán tương lai của mình mà há hốc miệng.

     Phong Thần nhìn thoáng qua Phong Tiêu Dương, đúng lúc gặp cậu khẽ nhếch miệng, mơ hồ có thể thấy đầu lưỡi hồng hòng bên trong. Phong Thần mất tự nhiên quay đầu đi chỗ khác, ho một tiếng, “Phát ngốc cái gì?”

     Phong Tiêu Dương lắc đầu, "Không có."

     Phong Thần nhịn không được hỏi: “Cậu không thích? Không thể tiếp nhận?” Phong Thần suy tư vài giây, nói: “Không tắm sẽ rất bẩn…”

     Phong Tiêu Dương mắt vài cái, “Tôi sẽ tắm rửa.”

      “Vậy…” Phong Thần dò xét Phong Tiêu Dương từ đầu đến chân, “Cậu muốn đem căn nhà phá loạn?”

     Phong Tiêu Dương rụt rụt chân, rác nằm trên nền thì không tính là làm loạn nhỉ? Cậu quả quyết lắc đầu, “Không muốn không muốn.”

      “Vậy là không thích ăn bên ngoài? Cũng đúng, hiện tài dầu mỡ nhiều lại…” Phong Thần như có điều suy nghĩ nói, “Nếu cậu không thích, chúng ta có thể ở nhà ăn, có thể mời bảo mẫu hoặc mời đầu bếp.”

     Phong Tiêu Dương lại cắn ngón trỏ, nước bọt dây ra, “Tôi  muốn ăn cái gì, đều có thể nói họ làm sao?”

     Phong Thần gật đầu.

     “Tốt, cư như vậy đi.” Mặc dù pizza ăn rất ngon, nhưng ăn cơm lại ngon hơn nhiều.

     Phong Thần không hiểu sao đáy lòng lại thoqr phào nhẹ nhõm, “Thứ ba, mọi việc làm va hành động của cậu tại ngành giải trí, tôi đều sẽ nắm, cậu có khó chịu không?”

     Phong Tiêu Dương lắc đầu, “Không sao hết.” Trước kia nhất cử nhất động của tôi ở vương triều cũng bị tất cả bách tính nhìn chăm chú đó

     Phong Thần không nghĩ đến Phong Tiêu Dương nói chuyện lại tốt như vậy, lại hỏi thêm một câu, “Nhưng mà cậu không thể hỏi nhiều về công việc của tôi a, có để ý không?”

     Phong Tiêu Dương lắc đầu, “Không để ý.” Công việc của anh ta mình đâu có hiểu, hỏi làm gì hả?

     Phong Thần hài lòng, híp mắt dò xét Phong Tiêu Dương một phen, chỉ cảm thấy đây là người nhìn chung thế giới hợp tâm hợp ý với mình.

      “Còn gì nữa không?”  Phong Tiêu Dương kéo Phong Thần thoát khỏi suy nghĩ của mình.

     "Không còn." Trên mặt Phong Thần có chút cười, “Cậu hãy đi thử vai ở buổi quay phim đi, lúc nào đó sẽ tập diễn cho cậu?”

     Phong Thần đột nhiên chuyển chủ đề, Phong Tiêu Dương mơ màng chớp mắt vài cái, “Tôi không biết.”

     Y không hỏi nhiều, y phải nắm bắt tin tức, tùy thời đều có thể cho Kim Trì đi tra. “Vậy trước cậu cứ nghỉ ngơi thật tốt, tôi còn có việc phải đi công ty.”

     Tiêu Dương ước gì Phong Thần đi nhanh một chút, cậu ngẩng đầu cười một tiếng, chưa quên những lời dặn dò của Phong Thần, “Tôi muốn ăn pudding, cá giòn, bánh gato Hắc Lâm Sâm, sô cô la, hoa quả ngọt…”

     "Chờ đã, vân vân..." Phong Thần nghe được xạm mặt lại, "Cậu… Cậu thích ăn mấy cái rác rưởi này ư?"

     Phong Tiêu Dương khẩu khí quái dị, “Chẳng lẽ anh không ăn những thứ này sao?”

     Phong Thần vội vàng muốn dừng cậu lại, “Được tôi biết rồi, tất cả tôi đều mua về cho cậu.”

     Phong Tiêu Dương liếm bờ môi, “Ừm, anh đi đi.”

     Phong Thần bất đắc dĩ cầm lấy cặp táp trên bàn đi ra cửa, chờ cửa mở, y còn nói không rõ tâm lý là cái gì nữa, quay đầu nhìn thoáng qua, đã nhìn thấy Phong Tiêu Dương ngay ngắn ngồi trên sô pha, nhìn về phía y. Lúc đầu tư thế rất ưu nhã, chớp mắt một cái, động tác liền biến đổi…

     Trong lòng Phong Thần liền bị cái gì đó gãi gãi nói không ra  tư vị, y quay đầu bước ra cửa, lại không nhịn được cười, bộ dạng Phong Tiêu Dương giống như một chú Husky đang chờ chủ nhân trở về. Hẳn Phong Tiêu Dương đối với hắn cũng có chút hảo cảm, không nỡ rời xa y đi.

     Cậu thiếu niên ánh trăng thì ra còn có một mặt là đáng yêu…

     Ngay thời điểm Phong Thầm nghĩ lầm là Phong Tiêu Dương không nỡ rời xa y, thì Phong Tiêu Dương lại cảm thấy Phong Thần nhìn thật là ngu, đơn giản là cậu ngồi vững để bày ra thân phân nhân loại ---- mà người nam nhân cẩn thận này mỗi bước đi, tròng mắt đều sắp rớt ra ngoài!

     Phong Tiêu Dương đóng cửa, lặp tức nằm xuống, kéo hết đống rác trên nền nhặt lên ghét bỏ ném vào thùng rác, nhanh chóng chạy vào phòng tắm để tắm rửa, sau đó liền đi ra tìm ăn.

     Pizza quá nhiều dầu, ăn nhiều dính dính rất khó chịu.

     Tìm một hồi, Phong Tiêu Dương chỉ tìm ra ba cái trứng gà, một bó rau xanh, mười viên ô mai sắp rơi. Phong Tiêu Dương lấp tức không  để ô mai rơi hết…

     Nhưng mà đó cũng là ô mai đó! Phong Tiêu Dương lấy chúng ra rửa sạch sẽ, nhét vào mồm. Một bên suy tư nghĩ, thật ra thời đại này rất tốt, trước kia cho dù hắn có rất nhiều mỹ thực, thân là quốc sư vì vậy thời thời khắc khắc đều phải chú ý hình tượng, sao có thể ham hố? Hiện tại không giống, không có ai  theo dõi cậu muốn ăn cái gì liền ăn cái đó…

     Phong Tiêu Dương nuốt viên ô mai cuối cùng, liếm môi, cánh môi phủ lên một tầng màu ửng đỏ.

     Lúc này có người gọi điện thoại tới, giải cứu Phong Tiêu Dương khỏi khốn cảnh không có đồ ăn.
     
Đầu kia Tống Thanh Thanh gào to, ước chừng là vừa mới biết Phong Tiêu Dương sẽ đi thử sức, mừng rỡ mà kích động, “Phong Tiêu Dương, cậu ở chỗ nào? Vừa rồi đạo diễn Lý có gọi điện thoại cho tôi, tôi mới biết dược cậu được đi thử vai, ông ta bảo tôi dẫn cậu đi studio trước để thích ứng một chút, đi theo tiền bối học tập có thể học được một số kinh nghiệm.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 16 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

5 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

11 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

19 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

20 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 795 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 756 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 409 điểm để mua Thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 719 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 244 điểm để mua Hải cẩu nhảy múa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.