Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 302 bài ] 

Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

 
Có bài mới 14.05.2019, 20:39
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 304
Được thanks: 1218 lần
Điểm: 30.88
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 148 (5):

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

Lúc này, Tô Hổ gia tăng công kích, sai người tiếp tục khai hỏa.

Trong cơn mưa tên ấy, nữ tử tay cầm trường kiếm ánh lệ, dáng người linh động như mỹ nhân ngư, áo lông hồ bay múa trên không trung tựa tường vi đương nở rộ, nồng nàn mà tinh khiết.

Hỏa pháo bay đến, nàng giơ tay cầm lấy một mũi tên lạc ném thẳng về phía hỏa pháo, “ầm ầm” hỏa pháo trực tiếp nổ trên không trung.

“Vèo” mũi tên xé gió phi đến, Tô Hổ trong lòng chấn động, cuống quít tránh né, thế nhưng mũi tên lạnh thấu xương ấy vẫn kịp thời làm xước gò má hắn.

“Khai hỏa, tập trung hết vào nữ nhân kia cho ta!!!” Hắn tức giận chỉ tay về phía Thanh Linh, hắn không tin bằng ấy hỏa pháo cũng không thể nổ chết tiện nhân kia!

Đột nhiên, nàng quay đầu lại, hắn không thể thấy rõ mặt của nàng nhưng vẫn cảm thấy ánh mắt tĩnh mịch như nhìn một người đã chết của nàng qua màn khói đen dày, qua cơn mưa tuyết trắng xóa bắn thẳng vào người hắn, không hiểu sao hắn lại ra một thân mồ hôi lạnh. (MTLTH.dđlqđ)

Bắt giặc phải bắt vua trước, Thanh Linh cuốn một loạt mũi tên theo, phóng thẳng đến chỗ Tô Hổ.

Tô Hổ tựa như phát giác được ý đồ của nàng: “Mau bắn! Mau bắn cho ta!” Hắn giương cung, dây cung tựa như phát giác ra sự tức giận của người dùng, on gong phát ra tiếng. Hắn đặt mũi tên trên dây cung, kéo căng ngắm bắn.

Hỏa pháo lại bay tới, theo sau là mũi tên mang theo sát khí. Thanh Linh tiếp tục dùng mũi tên là nổ pháo, dáng người nàng nhanh nhẹn như yến, xoay người sang bên cạnh, hung hiểm tránh thoát mũi tên mang theo cả nội lực của Tô Hổ.

“Phu nhân, cẩn thận!!!” Minh Lục chứng kiến Thanh Linh thân ở hiểm cảnh, hắn cảm thấy trái tim mình cũng ngừng đập luôn rồi.

Thanh Linh không rảnh mà trả lời, dưới bàn chân vận chút lực, nhảy lên không trung rồi lộn người, thời điểm đặt chân xuống mặt đất, sau lưng có một thân cây to cắm đầy tên.

Thân cây ấy bị mũi tên bắn trúng, lại gặp lửa ở đại điện mà bốc cháy nhưng ở dưới trời lạnh lại đang có tuyết, dù lửa có lớn thế lớn nữa cũng nhanh chóng bị dập tắt.

Ngọn lửa dù bị dập thế nhưng khói đen vẫn cứ tỏa ra.

Bảy tám mũi tên cùng bắn về phía nàng, nàng tránh người sau cây cột. Dựa lưng lên cột, đôi mắt bị hun khói mà chảy nước mắt, rất khó để mở được mắt trong hoàn cảnh này.

Vừa muốn rời đi, đá cẩm thạch dưới chân bỗng nhiên nứt ra, nàng bị khói hun có chút choáng đầu, phản ứng không kịp, dưới chân lại mất đi điểm tựa, nàng mất thăng bằng liền rơi xuống.

Minh Lục có chút thời gian để thở, quay người lại chưa kịp nhìn thấy bóng dáng Thanh Linh đã thấy cây cột bao trùm bơi khói đen dày đặc. Hắn vội vàng xông tới, ngưng thở để tránh hít quá nhiều khói.

“Tiểu thư đâu?” Vô Ảnh hỏi.

Minh Lục cẩn thận nhìn vào trong, không phát hiện ra Thanh Linh: “Vừa mới thấy ở đây mà.”

“Có lẽ là đã rời đi rồi.” Minh Lục loại nói, ở đây khói đặc cuồn cuộn, Thanh Linh tránh tên xong không lý nào lại không rời đi.

Hạ Viêm cuối cùng cũng đến Cách Nguyên cung, thời gian Tô Hổ tấn công Triêu Dương cũng khá dài, tổn thất không ít. Hạ Viêm với khí thế như chẻ tre mà xông vào, Tô Hổ không thể toàn lực đối kháng Hạ Viêm.

Tiếng chuông gõ vang lên xa xôi, năm mới đã đến rồi.

Pháo trúc liên thanh. Tiếng chém giết trong Cách Nguyên cung càng khủng khiếp. Nhìn từng người từng người ngã xuống, nghe hai loại âm thanh đối lập nhau làm người ta không khỏi lạnh lòng.

Trong mật đạo, khuôn mặt Tạ Minh xuất hiện vẻ mỏi mệt, ông ta đã gần nhe lục cả Thạch Anh điện lên vẫn không thể tìm thấy cơ quan để thoát ra.

“Nhạc phụ bớt chút khí lực, nếu như ngài có ra khỏi Thạch Anh điện cũng không thể ra khỏi địa cung này.” Tần Liễm nói.

Ánh mắt Tạ Minh rét căm căm nhìn Tần Liễm:”Tần Liễm, ngươi dùng thủ đoạn đê hèn lừa gạt lão phu đến nơi này, không bằng ngươi thả lão phu ra, chúng ta quang minh chính đại đọ sức một phen, thế nào?”

Hai chữ ‘lừa gạt’ chọc Tần Liễm lộ ra vẻ mặt chế giễu. (MTLTH.dđlqđ)

“Bản tướng không rảnh.” Hắn vân đạm phong khinh nói.

“Ngươi…” Tạ Minh bị khẩu khí của hắn làm cho nghẹn lại.

“Lão phu là phụ thân của Thanh Linh, ngươi giam lão phu ở chỗ này không sợ nàng sẽ hận ngươi sao?” Tạ Minh bất đắc dĩ đành phải lôi Thanh Linh ra để nói.

“Ngươi có gì đáng giá để nàng phải hận ta?” Tần Liễm hỏi, đôi mắt ngậm băng lạnh chết người: “Nàng vừa ra đời liền bị ngươi ruồng bỏ, nuôi nàng như một dã hài tử, không hỏi không quan tâm. Nếu không phải nàng thân là nữ nhi của Đông Lăng Trưởng Công chúa Chi Cố, ta sợ Thanh Thanh đã bị đói chết, hoặc có khi cũng bị đuổi ra khỏi Diệp phủ.

Mấy ngày trước ngươi vì đối phóa ta, lại nhẫn tâm hạ độc nàng.

Đối với nàng, ngươi chưa bao giờ là một phụ thân đúng nghĩa, thậm chí còn muốn lấy tính mạng nàng. Nàng gọi ngươi một tiếng ‘phụ thân’, bản tương cũng đỏ mặt thay ngươi.

Ngươi không xứng làm cha nàng, lại có tư cách gì nói nàng vì ngươi mà hận ta?”

Tạ Minh cứng đờ, trên mặt lúc xanh lúc trắng.

“Ở Diệp phủ, vì ngươi ruồng bỏ nàng mà nhận hết khi dễ cùng cô độc.

Từ nay về sau, nàng không nhận được yêu thương, ta yêu thương nàng. Nàng bị bắt nạt, ta thay nàng đòi lại. Nàng tịch mịch, ta bồi nàng.” Nhớ đến chuyện trước khi xuống mật đạo, bộ dáng nàng xù lông giận giữ, đáy mắt lạnh lẽo dần bị ôn nhu thay thế, khóe miệng không khỏi cong lên ngọt ngào.

“Đi.” Tần Liễm nói với Hoán Phi Trần. (MTLTH.dđlqđ)

“Tần Liễm, ngươi đứng lại cho lão phu!” Ông ta định đuổi theo lại bị bức tường thủy tinh chết tiệt này chắn mất.

Tần Liễm quay đầu lại, chậm rãi cong môi lên cười, chân hắn giẫm lên bậc thang thạch anh, vạt áo chấm đất, một lần quay đầu cười khuynh diễm thiên hạ.

“Trước đó bản tương đã sai người thay đổi cơ quan của địa cung, chỉ cần cơ quan được mở ra, cửa sẽ vĩnh viễn đóng kín.”

“Ngươi không phải muốn cùng Liên phi mãi mãi một chỗ sao? Bản tướng thành toàn cho ngươi, Liên phi ở trong đại điện Thạch Anh, ngươi cùng Liên phi vĩnh viễn bên nhau.” Tần Liễm cười nói, khuôn mặt yêu mị lộ tà khí.

“Tần Nam? Tần Nam ở đâu?!” Tạ Minh dùng sức đánh vào tường thủy tinh: “Mau! Mau thả lão phu ra!!!”

“Thả lão phu ra ngoài!!!” Tạ Minh khàn giọng quát, thế nhưng Tần Liễm đã rời đi rồi.

Bậc thang thạch anh có động, hai phiến đá dần dần khép lại.

Tạ Minh suy đoán đó chính là cửa địa cung.

Trên thực tế ông ta đoán không sai.

Ông ta giận đến đỏ mắt, trừng mắt nhìn  bóng Tần Liễm dần biến mất, xoay người, chưa từ bỏ ý định tìm kiếm lối thoát trong đại điện.

“Ket!!!” Có thanh âm cửa mở.

Tạ Minh quay đầu, nhìn mặt tường thủy tinh chậm rãi hạ xuống.

Tường ngọc thạch chậm rãi mở ra, Tạ Minh xông tới, nhìn thấy Thanh Linh đột nhiên xuất hiện sau ngọc thạch, lại quay đầu nhìn bậc thang cuối cùng nơi mà Tần Liễm vừa đứng.

Lúc này, hai phiến đá đã dần đóng lại.

Địa cung đã đóng kín cửa!

“Ha ha ha, ý trời!!! Ý trời!!!” Tạ Minh đột nhiên điên cuồng cười to.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: Đông Thiên
     

Có bài mới 15.05.2019, 19:01
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 304
Được thanks: 1218 lần
Điểm: 30.88
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 25
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 149: Tạ Minh, cả đời đều không thể đợi được người ấy.

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

Sau khi Thanh Linh rơi từ trên xuống một thạch thất tối đen như mực. Chưa kịp thăm dò rõ tình huống, bốn phía bức tường trong gian thạch thất có dấu hiệu sập xuống.

Trước khi bốn vách tường vỡ, sàn nhà dưới lòng bàn chân lại tiếp tục nứt ra, đợi đến khi nàng kịp phản ứng, bản thân đã lăn xuống bậc cầu thang.

Hai bên bậc thang có ám khí bay ra, nàng nhanh chóng thoát thân, chưa kịp thở lại phát hiện có ám khí. Vì tránh ám khí, vô tình nàng lại xông vào một gian thạch thất.

Vừa xông vào, cửa liền ầm ầm đóng kín. Vô luận nàng tìm thế nào cũng không thể tìm ra cơ quan để mở cửa. Vất vả khiến cửa mở lại ngoài ý muốn nhìn thấy vị phụ thân đáng kính của nàng.

Tạ Minh cười gần như điên cuồng, người bình thường nghe thấy khó tránh khỏi sợ hãi.

Tạ Minh càng cười, dáng cười càng trở nên quỷ dị. Tần Liễm muốn vĩnh viễn nhốt ông ta ở địa cung, thế nhưng hắn lại không hề nghĩ tới Thanh Linh cũng vô tình bị nhốt ở đây.

Thanh Linh ở đây, ông ta còn sợ Tần Liễm không đến cứu sao?

“Phụ thân, sao ngài lại xuất hiện ở đây?” Thanh Linh nghi hoặc, thế nhưng chưa tới một phút, nàng liền cảnh giác, khuôn mặt lạnh nhạt.

Nàng từ thạch thất đi ra phát hiện nơi này là một đại điện làm hoàn toàn bằng thạch anh, đồ trang trí bên trong tất cả đều được làm bằng thạch anh hoặc ngọc thạch.

Tạ Minh nghĩ tới nguyên nhân bản thân bị vây khốn ở đây liền hận không thể bầm thây vạn đoạn hắn!

Thanh Linh xuất hiện ở nơi này, Tạ Minh mơ hồ đoán được vừa rồi ở bên trong đại điện là ông ta vô tình mở ra cơ quan nào đó, trùng hợp Thanh Linh lại là người gặp trúng phải cơ quan.

“Tần Liễm đâu?” Nàng nắm chặt trường kiếm trong tay, nếu như Tần Liễm xảy ra chuyện, dù nàng có liều mạng cũng không để Tạ Minh sống.

“Ta bị nhốt ở đây còn không phải là chuyện tốt của phu quân ngươi sao?” Tạ Minh âm u nói. (MTLTH.dđlqđ)

Thanh Linh thầm nói, là do ngài tự tìm.

Ông ta đi vào gian thạch thất nơi Thanh Linh đang đứng, mầy mò khắp nơi xem có cơ quan nào khác hay không. Tần Liễm nói Tần Nam đang ở tại Thạch Anh điện này, ông ta gần như đã lật tung toàn bộ nhưng vẫn không tìm thấy nàng.

Thanh Linh ở đây, không sợ Tần Liễm không nghĩ ra biện pháp mở địa cung một lần nữa, vậy nên ông ta hiện tại cũng không vội ra ngoài, chỉ là muốn nhanh chóng tìm ra Tần Nam.

“Ý của ngài là hắn nhốt ngài tại nơi này?” Thanh Linh truy vấn, nàng thẳng thắn hỏi thẳng là chỉ muốn xác nhận Tần Liễm đã bình yên vô sự thoát ra ngoài.

Tần Liễm chắc chắn không xảy ra chuyện gì mới có thể nhốt lão hồ ly Tạ Minh vào đây.

Tạ Minh đột nhiên lạnh mắt liếc nàng, vô hình chung còn thả ra chút khí thế.

Thanh Linh biết không thể hỏi.

Bỗng nhiên ông ta cười thành tiếng: “Tần Liễm muốn nhốt lão phu tại nơi này, không nghĩ ngươi vậy mà cũng lọt vào đây. Tần Liễm đã nói chỉ cần đại môn đóng chặt sẽ không mở được ra nữa, nếu thật là như thế, chỉ sợ ngươi cũng chỉ còn cách ở lại đây.

Cả đời này vi phụ không có được tình yêu của đời mình…. Tần Liễm ngoài ý muốn lại vây ngươi vào chỗ này, nếu như người chết ở đây, cả đời này hắn đừng mong có lại được tình yêu.

Còn có gì thống khổ hơn chuyện tự tay hủy diệt đi tình yêu của đời mình đây? Nếu như người chết, hẳn Tần Liễm cũng đau đến không muốn sống? Kết cục này so với chuyện giết chết hắn còn làm lão phu thống khoái hơn.” Tạ Minh nghĩ tới bộ dáng thống khổ của Tần Liễm, tức giận vì bị nhốt ở đây vơi đi ít nhiều. (MTLTH.dđlqđ)

“Phụ thân nói sai rồi, người mãi mãi không truy cầu được tình yêu, vĩnh viễn không phải Tần Liễm.” Thanh Linh lạnh lùng nói, mặc dù nàng chết ở nơi này thì sao, chí ít nàng cùng Tần Liễm cũng đã từng có một đoạn thời gian ngọt ngào bên nhau, mặc dù ngắn ngủi thế nhưng đó cũng là sự thật.

Không nhất định bên nhau dài lâu mới gọi là yêu, yêu nhau, dù bên nhau không lâu cũng được gọi là yêu.

“Phải không?” Tạ Minh khinh thường cười lạnh thế nhưng không phản bác. Xoay người, đưa lưng về phía Tần Liễm, tiếp tục cần mẫn tìm cơ quan.

Không có, không có, ông ta tìm tất cả những nơi khả nghi trong đại điện đều không tìm thấy Tần Nam, chẳng lẽ Tần Liễm gạt hắn?

Tạ Minh dựa lưng vào bức tường trong suốt, thân thể chậm rãi trượt xuống, cuối cùng ngồi bệt trên sàn nhà.

Thanh Linh đi đến trước mặt ông: “Phụ thân, có thể nói chuyện với nữ nhi khoonh?”

Tạ Minh nhàn nhạt giương mắt: “Khó cho ngươi còn có thể gọi ta một tiếng phụ thân.”

“Trong lòng phụ thân chưa từng có nữ nhi này, Thanh Linh biết rõ.”

Tạ Minh nhìn nàng, ngữ điệu nàng vẫn nhàn nhạt như cũ, vô hỉ vô bỉ, đối với chuyện bị cha ruột vứt bỏ tuyệt không để ý.

“Một tiếng phụ thân đối với ta chẳng qua chỉ là một cách xưng hô mà thôi.” Thanh Linh nói, ngồi xổm đối diện ông ta.

“Ngài có thể trả lời ta một vấn đề hay không?” Đáp án nàng theo đuổi từ khi sống lại đến nay: “Cái chết của Mạch Sương, mật hàm triệu Mạch Chiêu Nam hồi kinh có phải là ngài làm hay không?”

“Ngươi không phải đã sớm biết rồi sao?”

Biết, nàng biết rõ, nhưng vẫn muốn chính miệng ông ta thừa nhận.

“Lừa gạt Mạch Chiêu Nam về Hạ thành, đưa hắn vào trong ngục, cuối cùng viện cớ giết hắn, đúng không?” Gần một năm nay, đề cập đến cái chết của ca ca, tim nàng vẫn đau đớn không thở được nhưng trên mặt vẫn duy trì thong dong như cũ. (MTLTH.dđlqđ)

“Hắn đáng chết, thân chảy dòng máu Mạch gia là do số mệnh hắn không tốt.” Tạ Minh hờ hững nói.

Bên ngoài dấy lên tin đồn sau khi Mạch Chiêu Nam vào ngục không phục, muốn vượt ngục bị loạn tiễn bắn chết. Thực ra, vượt ngục chẳng qua là một tội danh Tạ Minh gán lên đầu Mạch Chiêu Nam mà thôi. Mượn tội danh này mà ngoan độc giết hắn.

Thanh Linh cười nhẹ, đáy mắt kết băng, nàng không phản bác lý do thoái thác của Tạ Minh, chỉ nói: “Sau khi Mạch Chiêu Nam chết, phần mật chiếu giả kia rơi vào trong tay bốn thuộc hạ của Mạch Chiêu Nam, để tránh phiền toái sau này, ngài âm thầm theo dõi Trương Tứ, một khi mật chiếu giả xuất hiện liền đoạt lấy. Chỉ tiếc, phần mật chiếu giả đó ngài cho đến nãy vẫn không thể đoạt lại.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: LinMin, thanh.truc.thai, Đông Thiên
     
Có bài mới 16.05.2019, 19:24
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 304
Được thanks: 1218 lần
Điểm: 30.88
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 149 (2):

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

Ngày ấy nàng cùng Trương Tứ đi lấy mật chiếu giả, mật chiếu đến tay liền có một đám hắc y nhân xuất hiện, sát khí đầy mình. Lúc đó tay nàng nắm chắc mật chiếu, hắc y nhân dù cũng ra tay với nàng thế nhưng lại không có ý định giết nàng. nàng cảm thấy khá khó hiểu, vì sao không trực tiếp giết nàng rồi đoạt mật chiếu giả, ngược lại ra sức xuất thủ với nàng lại không mảy may giết nàng.

Cho đến khi biết người phân phó làm mật chiếu này là Tạ Minh, nàng mới thông suốt vì sao hắc y nhân ngày đó lưu tình với nàng, chỉ vì nàng là nữ nhi của Tạ Minh, thuộc hạ của ông ta có chút kiêng kị nàng.

“Ngươi thật để tâm mấy chuyện này.” Tạ Minh nói, từ khi bị nhốt đến bây giờ, nàng không sốt ruột, cũng không nghĩ biện pháp thoát thân, ngược lại hào hứng nói chuyện mật chiếu giả triệu Mạch Chiêu Nam về kinh với ông ta. (MTLTH.dđlqđ)

Thanh Linh rũ mắt không nói lời nào, âm thầm đánh giá nếu bản thân ra tay với Tạ Minh thì có mấy phần thắng. Trải qua một trận đấu trong điện Triêu Dương, ngân châm trong tay nàng cũng chỉ còn mấy chiếc.

Nội công Tạ Minh thâm hậu, bản thân ông ta lại là một người dày dặn kinh nghiệm, muốn giết ông ta đúng là không dễ.

Hiện tại chưa vội giết ông ta, hai người bị vây ở đây, cũng không biết khi nào Tần Liễm đến cứu nàng. Nàng muốn trước khi hắn tìm được nàng, tiết kiệm một ít sức lực.

Trước khi Tần Liễm đi ra khỏi Triêu Dương điện, phản quân đã được dẹp yên.

Thái tử được người của Phong Tuyết lâu hỗ trợ, bắt giữ được Tô Hổ, đúng lúc đó Hạ Viêm cũng kịp thời mang binh đến cứu giá.

Trước khi binh mã Hạ Viêm đến, binh mã của Tạ Minh dưới sự ngăn trở của sát thủ Phong Tuyết lâu cũng đã tổn thất thảm trọng. Tô Hổ bị bắt, sĩ khí dần giảm xuống, Hạ Viêm vừa đến, người của Tạ Minh liền bị đánh đến hoa rơi nước chảy, rối rít buông vũ khí đầu hàng.

“Phu nhân đâu?” Tần Liễm từ mật đâọ đi ra, tâm tình vô cùng tốt, ngay cả thanh âm cũng trở nên thật nhẹ nhàng. Hắn nhìn trái nhìn phải cũng không nhìn thấy Thanh Linh, tâm thoáng chút mất mác.

Thật lâu sau đó cũng không có người trả lời, lòng nhanh chóng trầm cuống: “Phu nhân đang ở đâu?” Hắn hỏi lại một lần, đuôi lông mày đã có xu thế giận giữ.

“Công tử, phu nhân đột nhiên biến mất. Thuộc hạ đã phái người tìm kiếm ở lân cận, bây giờ vẫn chưa có tin tức.” Minh Lục nhỏ giọng bẩm, không dám nhìn thằng Tần Liễm.

Công tử phân phó hắn phải bảo vệ phu nhân thật tốt, hắn lại không thể hoàn thành chức trách của mình, Minh Lục cảm thấy vô cùng xấu hổ.

“Ngươi thì sao? Trước khi đi ta đã nói cái gì?” Tần Liễm nhìn Toái Ngọc, đáy mắt phủ đầy băng.

Toái Ngọc nhăn mặt nói: “A Liễm, lúc đó tình thế cấp bách….”

“Sau khi trở về, hai người các ngươi tự động đến Hình thất nhận phạt.” Ngữ điệu Tần Liễm nhàn nhạt, trong lòng vô tình để lộ uy áp bức người.

“Phu nhân mất tích lúc nào? Lần cuối cùng các ngươi nhìn thấy nàng là ở đâu?” Tần Liễm tiếp tục hỏi.

“Cô gia, lần cuối cùng thuộc hạ nhìn thấy tiểu thư là ở nơi đó.” Vô Ảnh lên tiếng, ngón tay chỉ vào cây cột đang cắm đầy mũi tên. (MTLTH.dđlqđ)

“Lần cuối cùng thuộc hạ nhìn thấy phu nhân cũng là ở đó. Sau đó chỗ ấy khói bốc lên nghi ngút, thuộc hạ cho rằng phu nhân đã sớm rời đi thế nên cũng không nghĩ nhiều, vì vậy không kịp phát hiện phu nhân mất tích.” Minh Lục nói nhỏ, giọng nói tràn đầy áy náy.

“Báo” Một tiểu thi vệ chạy đến, nhìn thấy Tần Liễm liền thi lễ một cái: “Bẩm Thừa tướng đại nhân, đã tìm khắp mười dặm xung quanh Cách Nguyên cung vẫn chưa thấy tung tích của Thừa tướng phu nhân.”

Minh Lục phái một số lượng lớn binh mã tìm kiếm xung quanh Cách Nguyên cung. Nhưng đến bây giờ vẫn không thấy nàng, mười phần là đã xảy ra chuyện.

Hô hấp Tần Liễm trì trệ, hắn làm mất đi nàng, không cẩn thận liền mất đi cả trái tim mình.

Khủng hoảng lan tràn khắp toàn thân, thân hình đứng không vững khẽ lung lay.

“A Liễm, ngươi không sao chứ?” Nhìn bộ dáng mất hồn của Tần Liễm, Toái Ngọc dè dặt hỏi thăm.

“Không ổn một chút nào!” Tần Liễm đưa tay che lên vị trí trái tim, nàng không ở bên, làm sao có thể ổn được đây.

Hắn bước nhanh đến phụ cận cây cột, nhìn xung quanh, nhanh chóng hạ lệnh: “Người đâu, đào cây cột này lên ba thước cho ta!”

“Ba thước? Chẳng phải cả phòng sẽ sụp hay sao?” Minh Lục nói.

Toái Ngọc thầm nghĩ, đừng nói sập cả phòng, ngay cả san bằng Cách Nguyên cung, Tần Liễm sẵn sàng làm.

Đào ba thước xung quanh cột trụ liền xuất hiện một lượng lớn đá vụn, đào sâu thêm chút nữa phát hiện nhiều độc tiễn nằm rải rác.

Tần Liễm khẽ mím môi, hắn từ mật đâọ đi ra không gặp được nàng, hắn đoán nàng đã rơi vào địa cung.

“Đào tiếp.” Tần Liễm hạ lệnh.

Thị vệ nghe lời tiếp tục đào, đào đến sập cả ba gian phòng.

“Bẩm Thừa tướng đại nhân, nơi này có một cây trầm bạch ngọc khắc hoa lan.” Một thị vệ đang cần mẫn đào liền tinh mắt nhìn thấy cây trâm nằm lẻ loi dưới mật thất, lập tức báo cho Tần Liễm.

Tần Liễm ngưng thần nhìn cây trâm, đây chính là trâm cài tóc của Thanh Linh. Tâm khẽ run, vừa mừng vì có tin tức của nàng, lại sợ nàng đã xảy ra bất trắc.

Tiếp tục đào sâu xuống dưới liền phát hiện ra một bậc thang cùng với ba đường mật đạo.

Trong mật đạo cơ quan tầng tầng lớp lớp, ba đường này chính là chỗ giao nhau của mật thất.

“Vừa rồi phát hiện trâm của phu nhân ở gian mật thất bị sụp xuống, có thể đoán phu nhân đã tiến vào thạch thất, nhưng đoạn đường đi qua lại không thấy bóng dáng của phu nhân, phu nhân sẽ không phải là đi vào địa cung rồi chứ?” Minh Lục suy đoán.

Hô hấp Tần Liễm chợt ngưng, thân mình cứng lại, sắc mặt dần dần trắng bệch.

Cửa địa cung một khi đã đóng thì không thể mở ra được. Nếu cưỡng chế mở cửa sẽ gây ra hiệu ứng dây chuyền, thậm chí có thể làm cả địa cung trong nháy mắt sụp toàn bộ.

Hắn biết rõ mật thất ở trong phòng ngủ của Hoàng Thượng tại Triêu Dương điện thông đến địa cung, lại không thể biết được thạch thất mà Thanh Linh vô tình lọt vào cũng có thể thông đến địa cung. (MTLTH.dđlqđ)

Đa phần Cách Nguyên cung là do tiền triều lưu lại, trong đó có Triêu Dương điện. Lúc trước Nguyên Ung Đế quyết định xây dựng hành cung ở đây không chỉ vì chân núi Thánh Nguyên là thánh địa nghỉ hè, còn bởi vì phong thủy sư đã từng nói Cách Nguyên cung linh khí tràn đầy, xây dựng hành cung rất hợp lý.

Đại điện mà tiền triều lưu lại, phong cách tinh mĩ mà đặc biệt, lúc xây Cách Nguyên cung, Nguyên Ung Đế có ý chỉ không được phá.

Vì vậy vô tình mà mật thất dưới Triêu Dương điện được bảo tồn, cơ hồ không người nào biết được.

Vô Ảnh đứng trước một cửa đá rất lớn, nghiêm túc đánh giá, sau đó buồn rầu nói: “Cửa này phải mở thế nào?”

“Không thể mở được nữa.” Tần Liễm nhàn nhạt nói, sau đó xoay người rời đi.

Toái Ngọc kinh ngạc, Tần Liễm vậy mà dễ dàng từ bỏ như vậy sao? Địa cung không mở, ái thê có khả năng vẫn còn ở bên trong, biện pháp gì cũng không nghĩ liền cứ như vậy mà buông tha? Đây không phải tác phong của hắn!

Quả nhiên, Tần Liễm dẫn theo một đội nhân mã đi đến phía nam chân núi Thánh Nguyên.

Đến nơi, Tần Liễm khoanh vùng phạm vi, sau đó sai người đào.

Phạm vi Tần Liễm chỉ định thực sự rất rộng, không nhầm thì đó chính là một nửa Cách Nguyên cung: “Ngươi muốn đào toàn bộ địa cung sao?” Toái Ngọc trừng mắt nói, nơi Tần Liễm chỉ đúng là cũng chỉ là vị trí đại khái.

Tần Liễm lẳng lặng đứng trong tuyết, mím chặt một, không nói một câu, gò má ngọc dưới sự phản xạ ánh sáng của tuyết mà lạnh như băng.

Tóc đen như mực bay loạn trong gió tuyết, bạch y ngày thường sạch sẽ cũng đã dính bẩn, thậm chí còn có vết rách. Tuy bộ dạng không mấy chỉn chu thế nhưng lại không tìm thấy chút nào chật vật trên người hắn. (MTLTH.dđlqđ)

Dáng người vẫn nho nhã xinh đẹp như vậy, nhìn thoáng qua có chút tịch mịch quạnh liêu.

“Aiz, đúng là cũng không có biện pháp nào.” Toái Ngọc thở dài nói, cưỡng chế mở cửa địa cung chẳng khác gì mở chốt cơ quan, có thể sẽ hủy diệt toàn bộ địa cung.

Đào bớt đất giảm bớt sức nặng trên địa cung, vạn nhất có sập thật thì cũng không đến nỗi bị đè chết. Tựa như một căn phòng bị khóa, nóc nhà đã bị dỡ hết, chuyện thi triển khinh công chạy ra không phải càng dễ dàng hơn sao?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: HNRTV, LinMin, Phuongphuong57500, duyentrinh2309, Đông Thiên
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 302 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 18, 19, 20

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

7 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

12 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

13 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

14 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

16 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 99, 100, 101

18 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

19 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 841 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 800 điểm để mua Lục ngọc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 800 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1060 điểm để mua Đá quý hình tim
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 671 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 638 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 487 điểm để mua Yoyo vui vẻ
Suzu Adelia: Bao nhiêu bài viết thì mở được chức năng tin nhắn ạ?
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 606 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 438 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 265 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 416 điểm để mua Panda có cánh
meoancamam: Xin chào mọi người! Mình đang làm một bài luận tiếng Anh và rất cần lời khuyên từ mọi người, nếu ai có thể hãy giúp mình với :<Xem thêm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 509 điểm để mua Cô gái phép thuật 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 754 điểm để mua Ngọc cam
Tuyền Uri: Nay sinh nhật em đó :hixhix:
Shop - Đấu giá: Tú Vy vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ hồng
Tú Vy: Mách liền
Tuyền Uri: Muốn đánh mod st vn ghê, âm điểm cmnr :cry: hựn nhé. Hựn luôn đứa nào đi mách lẻo bên kia nhé :))
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Thỏ mây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 395 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Mashimaro vệ sinh toilet
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 376 điểm để mua Bạch Dương Nam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 349 điểm để mua Dù trái tim

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.