Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 302 bài ] 

Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

 
Có bài mới 11.04.2019, 19:02
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 337
Được thanks: 1570 lần
Điểm: 30.74
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 24
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 145: Ngậm máu phun người.

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

Sau khi Diệp Thiên Minh uống thuốc giải, dựa trên giường nghỉ ngơi.

Thường Quý đứng một bên thở dài: “Lão nô không ngờ Nhị tiểu thư có thể tâm ngoan thủ lạt đến vậy. Hôm nay dụ dỗ uy hiếp đều không có tác dụng với nàng, lại không thể vây khốn nàng, còn bại lộ thân phận của lão gia, không biết sau này nàng có tìm lão gia gây phiền toái không?”

“Thủ đoạn mặc dù không ra làm sao nhưng tổng thể vẫn hữu dụng.” Diệp Thiên Minh lạnh nhạt trả lời.

Mặt Thường Quý tràn đầy nghi hoặc.

“Thuốc đưa nàng, vừa là giải dược, đồng thời cũng là độc dược.” Giọng điệu Diệp Thiên Minh lạnh nhạt: “Thân phận kia của bổn Tướng, khả năng nàng đã sớm biết.” Lúc Thanh Linh nói ra thân phận ngân diện hắc y nhân của ông ta, vẻ mặt nàng tựa hồ đã chắc chắn, ông ta cũng không hề phủ nhận.

Thanh Linh vừa bước chân qua đại môn của Diệp phủ, Minh Lục cũng đồng thời theo ra: “Phu nhân, ngài không sao chứ?” Hắn sải chân đuổi theo bước chân của Thanh Linh.

“Phu nhân, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Thanh Linh lắc đầu: “Đừng nói nữa, đi mau.”

“Vâng.” Minh Lục không dám hỏi gì nữa. (MTLTH.dđlqđ)

Trở lại phủ Thừa tướng, Thanh Linh vừa nhìn thấy Tần Liễm liền nhanh chóng vùi vào lồng ngực hắn.

Minh Lục cùng các thị nữ xung quanh bị nàng triệt để xem thành không khí, không chút nào thẹn thùng ôm chặt Tần Liễm.

Tần Liễm ôm eo nàng, ôn nhu hỏi: “Làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?”

Nàng xảy ra chuyện ở Diệp phủ, trên thực tế, Tần Liễm không hề biết chuyện này.

Nàng nói với Diệp Thiên Minh khi nàng hô ‘Cứu mạng!!’, ám vệ của nàng sẽ báo cho Tần Liễm biết, đó chính là lừa gạt ông ta.

Vài ngày trước Vô Ảnh đã đi Bình Châu, liên tục mấy ngày gần đây, bên cạnh nàng không hề có bất cứ một ám vệ nào.

Thanh Linh ngẩng đầu lên, nhìn đôi mắt như thủy tinh đen của hắn: “Có phải chàng biết Diệp Thiên Minh chính là Ngân diện hắc y nhân hay lẻn vào Vinh Vương phủ?”

Hắn gật đầu: “Phải.” Trong đêm Nguyên Ung Đế ngã ngựa kia, người của hắn cũng ở gần đó.

Chuyện  Kính Nam vương cùng Thục phi nương nương ‘bỏ trốn’ lớn như vậy, sao hắn lại không biết? Mấy ngày đó, người của hắn đều âm thầm theo dõi sát sao.

Cũng chính vào buổi tối ngày hôm đó, người của hắn giao thủ với người của Diệp Thiên Minh, thành công kéo đi mặt nạ của Diệp Thiên Minh, biết được thân phận thực sự của Ngân diện hắc y nhân.

Hắn vừa mời trả lời, nữ nhân trong ngực lập tức ngang ngược cắn một cái lên cổ hắn. Hắn bị đau kêu thành tiếng, lại không đẩy nàng ra, trái lại ôm nàng càng chặt.

Minh Lục thầm than, dường như chỉ có công tử nhà hắn mới có thể cưng chiều phu nhân như hài tử như vậy.

“Tức giận?” Hắn ôn nhu hỏi.

Dù nàng có tức giận hay không, nghe giọng nói dịu dàng của hắn cũng giận không nổi nữa. Nàng buông miệng trả lời: “Chàng đã sớm biết thân phận của Ngân diện hắc y nhân, lại biết thiếp hiếu kỳ, sao chàng lại không nói cho thiếp biết sớm hơn?” Nếu hắn chịu nói cho nàng, làm sao nàng phải tốn nhiều công phu như vậy để vạch trần thân phận của  Diệp Thiên Minh.

Kỳ thật nghĩ kỹ lại thì đúng là cũng không thể trách hắn, dù sao nàng cũng không hỏi hắn.

“Diệp Thiên Minh là phụ thân của nàng.” Tần Liễm nói.

Thanh Linh hiểu ý hắn: “Ông ta lấy thân phận Ngân diện hắc y nhân đối địch với chàng và Thái tử, chàng biết nếu ta biết ông ta có thêm một thân phận trong bóng tối kia, ta sẽ khó xử khi kẹp giữa hai người? Phải không?”

“Ta đối địch với phụ thân nàng, nàng sẽ đứng về phía ai?” Hắn nhìn chằm chằm nàng, trong mắt có chút khẩn trương.

Đối với Thanh Linh mà nói, Diệp Thiên Minh so với người lạ chỉ là có chút quen thuộc hơn mà thôi, chứ nói gì đến hai người có tình phụ nữ thắm thiết.

Vô luận Tần Liễm muốn đối địch với ai, nàng thủy chúng chỉ muốn đứng ben cạnh hắn.

Thanh Linh nhìn thấy hắn khẩn trương, nàng thoát khỏi lồng ngực hắn, sờ sờ cằm, chau mày lại, làm một bộ dáng thâm trầm suy nghĩ: “Chuyện này phải suy nghĩ cẩn thận, khụ khụ, nếu như chàng dỗ thiếp, có lẽ thiếp cao hứng có thể chọn đứng bênh cạnh chàng.” (MTLTH.dđlqđ)

Xem bộ dáng này của nàng, hắn thở phào nhẹ nhõm, duỗi ngón tay vuốt nếp nhắn giữa đôi lông mày của nàng: “Lại nhíu mày, muốn thành tiểu thái bà hay sao?” Hắn bấm tay, búng một cái lên trán nàng.

Nàng lập tức giậm chân, bất mãn trừng hắn: “Đau.”

Hắn dịu dàng cười cười, xem nhẹ bất mãn của nàng, cúi đầu hôn lên môi nàng một cái: “Đi gặp khách cùng vi phu.” Hắn kéo lấy tay nàng dẫn nàng đi. (MTLTH.dđlqđ)

Ra khỏi phủ, Tần Liễm không hề có ý định ngồi xe ngựa mà chỉ kéo lấy tay nàng cùng nàng tản bộ.

Hai bên cây cối trên con đường nhỏ có những tảng băng sạch sẽ như pha lê, gió thổi qua dường như còn có thể ngửi thấy mùi vị tinh khiết.

Hắn dắt tay nàng, từ từ đi, hắn mở miệng, tựa như lơ đãng hỏi: “Hôm nay ở Diệp phủ đã xảy ra chuyện gì?”

Thanh Linh không giấu diếm nói cho hắn toàn bộ chuyện xảy ra ở Diệp phủ, nàng nói nói, cảm thấy bàn tay đang nắm tay nàng dần chặt lại. Nàng đi ở phía sau, không thấy được vẻ mặt của hắn, nhưng nàng biết hắn đang tức giận.

“Ông ta là phụ thân của nàng, không ngờ lại đối xử với nàng như vậy.” Hắn biết tình phụ tử giữa hai người không sâu nhưng lại không đoán được lại có thể bạc đến như vậy.

Phu thê hai người đột nhiên trầm mặc, trên đường hết sức an tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng bước chân hai người đạp trên tuyết.

Nàng lắc cánh tay hắn, phá vỡ trầm mặc: “Hoàng Thượng vẫn chưa tỉnh lại sao?”

“Có tỉnh, nhưng rất nhanh lại mê man.” Tần Liễm nói: “Hiện thời tình huống của Hoàng Thượng không tốt.”

Nàng gật đầu, im lặng một lát, suy nghĩ Diệp Thiên Minh ám toán Hoàng Thượng là muốn làm gì?

“Sao lại không đi tiếp?” Tần Liễm quay đầu lại hỏi.

Nàng nghĩ tới vấn đề kia, không tự giác nhập thần, dừng bước mà cũng không biết, nghe thấy thanh âm của hắn, nàng hoàn hồn lại, cười thật tươi: “Đi thôi.”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: Phuongphuong57500, antunhi, duyentrinh2309
     

Có bài mới 13.04.2019, 18:25
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 337
Được thanks: 1570 lần
Điểm: 30.74
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 34
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 145 (2):

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

“Chàng muốn dẫn thiếp đi gặp ai vậy?”

“Một vị bằng hữu từng gặp nhau vài lần, y thuật của hắn tinh diệu tuyệt luân, nàng cũng biết y thuật, cùng hắn hàn huyên một lúc có lợi cho nàng.” Đang nói chuyện, hắn dừng bước chân, chỉ tòa nhà cách đó không xa: “Đến rồi.”

Thanh Linh theo Tần Liễm vào một viện tử sạch sẽ nho nhỏ.

Một nô bộc đang quét sân, nghe thấy tiếng đại môn mở ra, hắn ngẩng đầu, nhìn thấy Tần Liễm cùng Thanh Linh, lập tức buông cây chổi trên tay xuống, nghênh đón: “Tần Thừa tướng, Bạch thần y đã đi rồi, ngài ấy để tiểu nhân nói với ngài lời cảm ơn, cảm ơn ngài trong khoảng thời gian này đã khoản đãi, nếu như còn cơ hội, Bạch thần y sẽ cùng Tần Thừa tướng luận bà kỳ nghệ.”

Thì ra đây là một trong những tòa nhà thuộc về Tần Liễm, Thanh Linh thầm nghĩ.

“Biết, ngươi lui xuống đi.” Tần Liễm nói.

“Người nọ là ai, ngay cả mặt mũi của chàng cũng không nể, nói đi là đi luôn.” Thanh Linh hỏi, ánh mắt lại quét một vòng nhìn xung quanh. (MTLTH.dđlqđ)

Tòa nhà này tuy nhỏ nhưng lại lịch sự, tao nhã. Gạch xanh cổ ngói, trụ gỗ lim điêu khắc đồ họa xưa cũ, nhìn cả tòa nhà đều thấy trang nhã.

Thanh Linh híp mắt, chậc chậc thở dài nói: “Đây là một địa phương tốt để kim ốc tàng kiều.” Nàng đứng trước mặt Tần Liễm: “Thành thật khai báo, tòa nhà như thế này chàng còn bao nhiêu, có giấu nữ nhân khác hay không?”

Khuôn mặt Tần Liễm lập tức biến đen, đưa tay nhéo má nàng: “Có tiểu nha đầu nghịch ngợm lại hay ghen như nàng, vi phu đâu còn tâm tư đi trêu ghẹo nữ nhân khác.”

“Hôm nay muốn dẫn nàng tới đây để gặp Cốc chủ Bạch Khách Du của Linh Y cốc, nàng cũng là người học y, cùng hắn hàn huyên có thể thu được lợi ích không nhỏ. Không ngờ hắn lại đi vội vàng như vậy, ở đây chưa tới mấy ngày đã đi.” Tần Liễm hơi có chút tiếc nuối nói.

Đã rất lâu rồi nàng chưa gặp sư phụ Bạch Khách Du, vất vả lắm sư phụ mới đến Hạ thành, nàng lại không thể gặp mặt, trong lòng không tránh có một chút khó chịu cùng tiếc nuối.

“Sao chàng lại quen Bạch Cốc chủ?” Sư phụ nàng rất lười ra ngoài, cho dù có việc phải rời Cốc, cũng sẽ ẩn giấu thân phận.

“Gặp qua vài lần mà thôi.” Tần Liễm nói: “Năm đó Bạch Cốc chủ luyện ra độc môn bí dược ‘Định nhan đan’ gây chấn động thiên hạ, sau đó lại ẩn cư tại Linh Y cốc, nhiều năm qua hiếm ai thấy khuôn mặt thật của hắn, lần này tới Hạ thành, không biết bao giờ lại có thể gặp lại nhau.”

Thanh Linh biết rất rõ công dụng thần kỳ của ‘Định nhan đan’. Có thể làm thi thể người chết không bị phân hủy, bảo trì da thịt như khi còn sống.

Luyện chế thuốc này rất hao phí sức lực, nguyên liệu đều là độc dược, có tổn thương rất lớn đối với người chế thuốc. Mới đầu sư phụ chỉ luyện mấy viên, sau đó liền dừng tay, trời về Linh Y Cốc điều dưỡng thân thể rất lâu. (MTLTH.dđlqđ)

Thi thể không bị phân hủy, cũng sẽ không hóa thành xương trắng. Đối với không ít người mà nói, thân nhân hoặc người quan trong của họ qua đời làm họ cảm thấy rất đau khổ. Nếu như dùng Định nhan đan với người đã chết, nhìn dung nhan vẫn như khi còn sống, người ở lại cũng bớt đi một chút đau thương.

Bởi vậy mới nói có rất nhiều muốn có được thuốc này.

Nhưng để luyện chế ra thuốc này lại rất hại thân, Bạch Khách Du không muốn luyện lại, cũng không như một số người coi ‘Định nhan đan’ thành lợi nhuận, cho nên hắn đã hủy đi đơn thuốc, cũng thề cả đời không luyện lại ‘Định nhan đan’.

Gió thổi khiến tóc tơ trước trán Thanh Linh bay loạn, Tần Liễm dịu dàng vén tóc nàng, sau đó dắt tay nàng: “Nếu như đã không gặp được người, vậy chúng ta trở về thôi.”

Bên trong Vinh Vương phủ, Hách Liên Dực vừa dùng đồ ăn sáng xong, tâm phúc Lưu Hải của hắn liền từ cửa đi vào.

“Vương gia, dưỡng mẫu Lý Tĩnh của Thái tử đã tới Hạ thành, hiện tại Vương gia muốn gặp hay không?” Lưu Hải cung kính nói.

Sau khi dùng thiện xong, Hách Liên Dực có thói quen súc miệng, hắn bưng một ly nước ấm lên, nghe vậy, động tác dừng lại một chút: “Dưỡng phụ tên Tưởng Trung của Hách Liên Thành đâu? Sao không đưa đến? Nhi tử của dưỡng phụ dưỡng mẫu của hắn đâu?” Hắn ngậm một hớp nước súc miệng, sau đó phun vào chén.

Lúc trước hắn phân phó người khống chế nhà Tưởng Trung, cũng đưa phu thê Tưởng Trung lên Kinh luôn.

Hiện tại lại chỉ nghe Lưu Hải nhắc tới Lý Tĩnh, hắn không khỏi nhíu mày.

“Thời gian trước Tưởng Trung phát bệnh tim mà chết, Tưởng Trung Tử hiện tại lại đang ở trong tay chúng ta. Hai mẹ con nhà kia, Vương gia có muốn gặp hay không?”

“Trước mang Lý Tĩnh vào đây!” Hách Liên Dực nhàn nhạt nói.

Lúc Lý Tĩnh tới, Hách Liên Dực đang ngồi trên ghế nhắm mắt dưỡng thần, nghe thấy tiếng bước chân, mở mắt, nhìn về phía cửa.

Lý Tĩnh vận một bộ y phục tang chồng màu trắng, trên đầu búi một kiểu tóc đơn giản, dùng hai cây gỗ cố định. Khí sắc bà không được tốt lắm, tay chân run nhè nhẹ, ánh mắt nhìn Hách Liên Dực có kinh hoảng cùng bối rối. (MTLTH.dđlqđ)

“Ngươi là dưỡng mẫu của Thái tử?” Đợi đến khi Lý Tĩnh thi lễ xong xuôi, Hách Liên Dực mới hỏi.

Lý Tĩnh không trả lời ngay, yên lặng rất lâu mới nói: “Vâng..”

Đứng trước mặt Hách Liên Dực, bà vừa sợ hãi lại nghi hoặc: “Vương gia ngàn dặm xa xôi muốn bắt gia đình nhà dân phụ làm nô bộc để làm gì?”

Hách Liên Dực tựa như không nghe thấy câu hỏi của bà, hỏi thẳng: “ Theo như bổn vương biết được, ngươi cùng phu quân ngươi từng thu dưỡng hai hài tử không hơn kém nhau bao nhiêu tuổi, trong đó một là đương kim Thái tử, mà người còn lại không lâu sau đó đã chết.”

“Thật đúng là có chuyện này.” Lý Tĩnh nói.

Hách Liên Dực đứng lên, quỷ dị cười một tiếng, giọng điệu lại như không có chuyện gì xảy ra: “Kỳ thật người chết kia mới là Thái tử, Tần Liễm sai sử phu thê hai người nói đứa bé kia không phải là Thái tử, sau đó Hách Liên Thành liền thuận lý thành chương mà nhận tổ quy tông.”

“Lúc ấy dân phụ không hề biết đứa bé ấy là ai? Tần Thừa Tướng cũng không sai sử phu thê dân phụ làm gì.” Lý Tĩnh thành thật nói.

Hách Liên Dực đột nhiên lạnh lùng nói: “Nhi tử của ngươi đang ở trong tay bản vương, nếu muốn hắn còn sống bình an, bản vương nói cái gì, ngươi chỉ cần nghe là ổn rồi.”

Trải qua điều trị tỉ mỉ của Thái y, thân thể của Nguyên Ung Đế đã bắt đầu có chuyển biến tốt. Trải qua nguy hiêm ngoài ý muốn này, nhìn ông già đi rất nhiều, tinh thần cũng không còn tốt nữa, có cảm giác như lão nhân đã sắp gần đất xa trời. (MTLTH.dđlqđ)

Thân thể của Nguyên Ung Đế vừa tốt lên không bao lâu, không ngờ lúc này lăng mộ của Liên phi nương nương lại truyền ra một tin chấn động, trong quan tài của Liên phi nương nương trống rỗng.

Nguyên Ung Đế vừa khiếp sợ lại thương tâm giận dữ, phái người truy tìm hài cốt Liên phi, đồng thời còn ra một đạo Thánh chỉ, những người năm đó kiến tạo lăng mộ cùng những người trong coi lăng mộ đồng loạt xử trảm.

Liên quan đến chuyện lăng mộ của Liên phi mà đã có hơn trăm người chết, triều thần đồng loạt khiếp sợ, rối rít thượng tấu khuyên giải, chỉ là Nguyên Ung Đế đang cơn phát hỏa, cũng không ai cả gan can ngăn quá. Bọn họ đều biết Liên phi nương nương là cấm kị của Hoàng Thượng, hơn một trăm người vô tội đã phải chết, mặc dù tàn nhẫn những không ai dám khuyên ngăn.

Cuối năm nay, trên triều cùng dân gian khắp nơi không phải không khí vui mừng, mà tràn ngập huyết tinh.

Ngày hôm đó không ngờ khi Thanh Linh tỉnh lại đã là buổi trưa, gần đây nàng cảm thấy rất dễ mệt mỏi, thích ngủ, chỉ cần không để ý là dậy trễ. Nàng nửa ôm chăn ngồi dậy, vẻ mặt mờ mịt. Khuôn mặt nhỏ nhắn trang dung thuần khiết, thanh nhã uyển lệ, nàng yên tĩnh ngồi đó tựa như tinh linh bị bỏ rơi, vô tội làm người khác đau lòng.

Chăn mền trên vai chậm rãi rơi xuống, lộ ra da thịt trắng nõn cùng nhwnhx dấu vế đáng xấu hổ, vừa có chút hơi lạnh, nàng giật mình tỉnh cả ngủ. Lúc này nàng mới phát hiện thân thể bản thân dưới chăn không một mảnh vải, hồi tưởng sự điên cuồng triền miên cùng Tần Liễm đêm qua, đối tai thoáng chốc đã đỏ lựng.

Tần Liễm vừa lúc bước vào, nhìn nữ tử đang cúi đầu trên giường, hai gò má thẹn thùng ửng hồng, tưởng chừng như có chút gì đó xấu hổ lại quyến rũ nhàn nhạt. Áo gấm mỏng màu trắng vẫn không che hết xương quai xanh tinh xảo.

Thanh Linh cảm thấy có ánh mắt sáng quắc đang ngưng trên người nàng, vô ý thức quay đầu, chứng kiến đôi mắt dường như sắp phát xanh lên của hắn, tựa như hận không thể nuốt hết nàng vào bụng.

Hắn lại gần, nàng bối rối che kín chăn mền lùi về phía sau, bộ dạng tránh né, còn có ánh mắt cầu thương hại, lại có loại dục cự còn ngênh.

“Thiếp đói bụng, chàng đi lấy đồ ăn cho thiếp đi.” Xác thực nàng đang rất đói bụng.

Chỉ là vào tai hắn lại có tầng ý nghĩa khác, hắn cởi áo khoác, cứ như sói xám lao về phía con mồi: “Vi phu cũng đói.” Thanh âm mị hoặc mà trầm thấp kia đáng chết lại rất dễ nghe.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: Phuongphuong57500, antunhi
     
Có bài mới 16.04.2019, 21:40
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 337
Được thanks: 1570 lần
Điểm: 30.74
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 145 (3):

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

Hắn ôm lấy nàng, khẽ cắn vành tai, tay chầm chậm dò vào áo ngủ bằng gấm: “Nàng trước để vi phu ăn no, chờ vi phu có khí lực, vi phu sẽ tìm đồ ăn cho nàng.”

“Không…” Nụ hôn nóng bỏng nuốt câu nói của nàng.

Đại sắc quỷ này, liên tục vài buổi tối ác liệt lăn qua lăn lại nàng, vậy mà lúc nào cũng trưng khuôn mặt ăn không đủ no.

Đôi mắt dâng hơi nước mịt mờ, thân thể dần vô lực, lý trí bị những nụ hôn miên man đầu độc, nàng không tự chủ nâng cánh tay ngọc ngà lên ôm lấy cổ hắn. (MTLTH.dđlqđ)

Tình ý nồng nàn, tiếng kêu đói từ bụng Thanh Linh lại đúng lúc vang lên thật dài.

Nam nhân đang vùi đầu vào cần cổ nàng nghe thấy âm thanh, cứng rắn dừng tất cả mọi động tác.

“Phu quân…” Nàng vờn lấy lọn tóc của hắn, đôi mắt đầy nước: “Khó chịu.” Hắn đốt lấy lửa trên người nàng, đột nhiên lại dừng lại, nàng khó chịu đến muốn cắn người.

Nàng mở miệng định cắn lấy hầu kết của hắn, không biết người này có phải cố ý hay không, lúc này lại đẩy nàng ra: “Ngoan, là vi phu không tốt, khiến nàng đói bụng.” Thanh âm áy náy cùng ẩn nhẫn trầm khàn vang lên, hắn xoay người, lúc nàng vẫn đang trừng mắt nhìn hắn, hắn đã nhanh chóng phủ áo khoác lên người nàng.

“Vi phu gọi người chuẩn bị cho nàng chút thức ăn.” Hắn ra cửa phòng phân phó hạ nhân bưng thức ăn lên, sau đó quay trở lại, giúp nàng rời giường, mặc y phục.

Động tác hắn thành thạo tự nhiên, cảm giác còn thành thạo hơn cả nàng.

Trên tay Tần Liễm là một chén cháo, múc một thìa, kề sát bên môi thổi thổi, cảm giác đã không còn quá nóng mới bón cho nàng.

Hương cháo thơm thơm nồng nồng lan tỏa trong miệng, nàng hưởng thụ khẽ híp mắt, giống như một chú mèo nhỏ vừa trộm được cá. Sóng mắt hắn lưu chuyển, tâm vừa động, trộm hương ở bên môi nàng một cái.

“Phu quân đáng ghét.” Nàng chu môi bất mãn nói.

Hắn cười thành tiếng, khuôn mặt vốn yêu diễm mĩ lệ. Nụ cười này nở rộ trên môi, tựa như một nét chấm phá trong bức tranh họa sơn thủy trang nhã, sạch sẽ mà thuần túy, thế nhưng hắn vừa mở miệng liền lộ nguyên hình: “Vi phu phục vụ phân nhân, phu nhân có thấy thư sướng không?”

“Không.” Nàng trắng mắt liếc hắn một cái.

Hắn lại múc cháo bón cho nàng, nàng nhai nhai vài cái rồi nói: “Đang yên đang lành sao thi thể của Liên phi lại mất tích?”

Hắn dùng thìa quấy quấy chén cháo: “Ý trời đi.”

Câu trả lời của hắn làm nàng không giải thích được: “Chàng tin tưởng thiên ý sao?” Nàng nghiêng đầu hỏi hắn. (MTLTH.dđlqđ)

Hắn tiện tay chỉnh lại cái đầu đang lệch của nàng: “Không tin.”

Nàng lại lâm vào mơ hồ: “Vậy sao chàng còn nói là do ý trời?”

“Bởi vì ta không biết.” Không biết rõ vì sao lăng mộ của Liên phi lại như vậy.

Nàng cảm thấy người này chắc chắn đang thuận miệng lấy lệ với nàng.

“Chàng có tin kiếp trước kiếp này không?” Không tin ý trời vậy có tin kiếp trước kiếp này không?

Hắn cười cười, nét cười làm nàng hoảng hốt, lại nghe hắn nói: “Ta không tin trời, cũng không tin số mệnh.” Hắn thoáng dừng lại một chút: “Nhưng bởi vì có nàng, ta nguyện ý tin tưởng kiếp trước, tin tưởng kiếp này, tin tưởng cả kiếp sau.”

Hắn nghĩ đời đời kiếp kiếp đều muốn nàng ở bên, cho nên hắn nguyện ý tin tưởng số mệnh.

Vô Ảnh đi một chuyến Bình Châu đã trở lại.

Lúc này Thanh Linh đang tản bộ dọc mái hiên, thưởng thức cảnh tuyết bao phủ.

Vô Ảnh nhẹ nhàng bước tới trước mặt Thanh Linh: “Tiếu thư, Diệp Thiên Minh là cô nhi, được thúc phụ nuôi dưỡng, mười hai tuổi năm ấy, thúc phụ bạo bệnh qua đời, Diệp Thiên Minh liền rời Bình Châu. Về sau tòng quân, lập được chiến công hiển hách, trở thành Hộ Quốc Tướng quân như hôm nay.”

Thanh Linh biết lai lịch của vị phụ thân nhà mình từ người khác, đúng là cũng có khác biệt so với điều tra của Vô Ảnh. Vậy lai lịch của Diệp Thiên Minh bí ẩn, hay đúng thật là như thế?

“Chủ Thượng.” Lúc này Thư Nghiễn đồng thời xuất hiện.

“Có tin tức của Đông Lăng Trưởng Công chúa.” Thư Nghiễn nói.

Lúc trước phát sinh chuyện tuyết lở, Tần Liễm được cứu ra kịp thời, Cơ Khinh Hoa lại không rõ tung tích. (MTLTH.dđlqđ)

Cơ Khinh Hoa cũng may mắn giống Tần Liễm, vừa lúc bị chôn xuống một kẽ hở, vì vậy mà có đường sống sót. Về sau nàng ta được người cứu, dưỡng bệnh rất lâu mới lén trở về Đông Lăng.

“Chủ Thượng.” Thư Nghiễn nói tiếp: “Ngài có nghe nói không? Có một hòa thượng ở Tướng Quốc Tự phát hiện một quan tài làm bằng băng thủy tinh ở sau một đỉnh núi. Trong quan tài là một nữ tử mặc y phục đỏ. Dung nhan nữ tử ấy diễm lệ vô song, không giống như người đã chết, lại giống như chỉ đang chìm vào giấc ngủ. Quan tài bằng băng này xuất hiện rất kỳ quái, rất nhanh đã oanh động quan phủ.”

“Có người nhận ra nữ tử trong quan tài đó là Liên phi, phải không?” Thanh Linh nói, tin tức chấn động như vậy, nàng làm sao lại không biết cơ chứ.

Quan tài vừa xuất hiện, oanh động quan phủ, cũng oanh động cả Kinh thành.

“Liên phi đã qua đời nhiều năm, còn chưa hóa thành một đông bạch cốt, thuộc hạ hiếu kỳ liền phái người đi xem xét. Phát hiện nữ tử trong quan tài kia quả nhiên không giống người chết, hồng y mặc trên người đúng là giá y của Bạch Tộc, khi Liên phi tạ thế, Hoàng Thượng lấy lễ hậu táng phẩm cấp Hoàng Quý phi cho bà ấy.” Cho nên lúc hạ táng, trên người Liên phi mặc chính là lễ phục của Hoàng Quý phi, trên người bà mặc giá y Bạch tộc, chắc chắn sau này đã có người thay. (MTLTH.dđlqđ)

Liên phi nương nương đã mất nhiều năm, thi thể lại chưa bị phân hủy, trong thiên hạ nếu như có thi thể qua nhiều năm chưa mục rữa, chắc chắn đã dùng qua Định nhan đan.

Định nhan đan vốn chỉ có mấy viên, sư phụ không dễ dàng cho người khác như vậy.

Định nhan đan của sư phụ sao lại xuất hiện trên người Liên phi? Ai có thể đáng cắp quan tài Liên phi từ lăng mộ Hoàng gia, lại thay giá y Bạch tộc cho bà? Nghic đến bức tranh đã từng thấy trong thư phòng của Diệp Thiên Minh, khi còn trẻ ông ta cùng Liên phi lưỡng tình tương duyệt, lại nghe Thế tử Lãnh Ly nói qua, Liên phi từng có một vị hôn phu thanh mai trúc mã. Nghĩ đến đây, Thanh Linh dần đã đoán ra đáp án.

Có năng lực đánh cắp thi thể của Liên phi nương nương từ trong lăng mộ Hoàng gia, cũng thay bộ đồ cưới của Bạch tộc cho bà, chắc chắn là Diệp Thiên Minh. Chính xác mà nói, hẳn là vị hôn phu tên Tạ Minh của Tần Nam – Liên phi nương nương.

“Vô Ảnh, âm thầm bắt Thương Quý lại đây.” Thanh Linh phân phó, đi được hai bước, đầu có chút choáng, thân thể thiếu chút nữa ngã xuống đất.

“Tiểu thư!”

“Chủ Thượng!”

Vô Ảnh cùng Thư Nghiễn đồng thời mở miệng, bóng dáng của Vô Ảnh loáng một cái đã đứng bên cạnh Thanh Linh, đỡ lấy nàng: “Tiểu thư, ngài làm sao vậy?”

“Ta không sao.” Thanh Linh cười nói.

Vô Ảnh đặt hai ngón tay lên mạch Thanh Linh: “Mạch tượng có chút rối loạn,l ngoài ra cũng không có gì bất thường.” Vô Ảnh thở phào nhẹ nhõm.

Trái tim treo lơ lửng của Thư Nghiễn rốt cuộc cũng đã về lại vị trí, thoải mái nói: “Thời gian này Chủ Thượng hẳn là đã mệt mỏi quá độ, nghỉ ngơi vài ngày là tốt rồi.”

Nguyên Ung Đế biết tin thi thể của Liên phi nương nương xuất hiện tại một ngọn núi phía sau Tướng Quốc tự, không màng bệnh tình, khăng khăng xuất cung, tự mình đi Tướng Quốc tự một chuyến. Quần thần cũng hết lòng khuyên can, thế nhưng tâm Nguyên Ung Đế đã quyết, ai cũng không ngăn được.

Nguyên Ung Đế nhìn thấy dung nhan tựa như khi còn sống của Liên phi nương nương, tựa như bị hút đi linh hồn, canh giữ bên quan tài, không muốn rời đi, cho dù ai khuyên cũng vô dụng. (MTLTH.dđlqđ)

Sau vài ngày Nguyên Ung Đế cang giữ bên quan tài, trong Hạ thành liền có kỳ văn truyền ra.

Dưới chân núi của một tòa hành cung tên Cách Nguyên cung nở đầy Mị hoa màu trắng, một mảng đất lớn đều là Mị hoa, quy mô rất đồ sộ.

Rất nhiều người cũng biết, từ sau khi Liên phi nương nương mất, Mị hoa cũng dần điêu linh, cuối cùng tuyệt tích. Không nghĩ tới hôm nay thế nhưng lại còn có thể nhìn thấy Mị hoa một lần nữa.

Liên phi khi còn tại thế đã từng ở lại Cách Nguyên cung mấy ngày, từ sau khi nàng mất, Nguyên Ung Đế chưa từng một lần quay lại đây. Cách Nguyên cung trở nên vắng lặng, không người nào quan tâm.

Cách Nguyên cung có Mị hoa cũng không phải chuyện gì quá kỳ lạ, kỳ lạ ở chỗ sau khi Liên phi mất, Mị hoa theo đó cũng suy tàn, hôm nay một lần nữa lại bừng bừng sức sống nở rộ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: HNRTV, duyentrinh2309, Đông Thiên
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 302 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: giap382014, hoangmylinh, nhiyeu, Quỳnh ỉn, thaothanhvu, The tran, Thư thỏ 121018, Tien Huynh, trang trảnh và 190 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

4 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

18 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày nơ xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 969 điểm để mua Hồng ngọc 2
TranGemy: How are you today? Hôm nay tôi buồn, còn bạn thì sao?
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 245 điểm để mua Bé hồng 5
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 236 điểm để mua Kem biến hoá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 385 điểm để mua Tình yêu trong sáng
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Trần Thu Lệ
Lý do: Hi ss cọ cọ
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 389 điểm để mua Heo vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.