Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 372 bài ] 

Điền duyên - Hương Thôn Nguyên Dã

 
Có bài mới 10.04.2019, 21:35
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 22.03.2016, 09:18
Bài viết: 746
Được thanks: 5088 lần
Điểm: 38.64
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Điền duyên - Hương Thôn Nguyên Dã - Điểm: 45
Chương 367: người bán hàng rong
     
Ngày hôm sau là một ngày lạnh lẽo, tuy không lạnh thấu xương như ngoài núi, cũng lạnh không chịu nổi, nhưng trên mặt người dân cổ thôn lại tươi cười không ngừng. Gần cuối năm, mọi người đều bận rộn chút chuyện vặt liên quan tới ăn mặc, tâm tình hết sức tốt.
     
Lúc này trong thôn có một người bán hàng rong tới, hán tử gầy hơn bốn mươi tuổi.
     
Hắn chạy cưỡi một con la, hai bên là 2 giỏ, trên lưng mình cũng cõng một cái giỏ, mang ra một số tạp hoá đầy máu sắc trong núi không có, cùng đám phụ nữ đổi thổ sản vùng núi.
     
Hắn ngừng ở cửa nhà Lão Quả Cân làm buôn bán.

Hoàng Ly đang cùng Phương Hỏa Phượng, Hồng Linh khiêng một khúc vải bố đã hồ cứng ra sân phơi khô để làm đế giày, nghe bên ngoài người đến người đi ồn ào, cũng muốn ra nhìn xem.
     
Nàng nói với Phương Hỏa Phượng: "Cũng không biết bán những gì. Ta đi xem xem có gì lạ không, chúng ta cũng đổi chút. Trong nhà còn không ít dược liệu và da thú."
     
Phương Hỏa Phượng nói với Hồng Linh: "Ngươi theo tam cô nương đi nhìn xem."
     
Hồng Linh liền cùng Hoàng Ly tay cầm tay đi ra ngoài.
     
Đi tới trước sạp, chỉ thấy một đám phụ nữ vây quanh, cũng có con gái, thanh âm  hỏi giá, cò kè mặc cả liên tiếp, sinh ý thập phần thịnh vượng.
     
Không dễ dàng chen vào, Hồng Linh vừa nhìn, bất quá chỉ có vài giỏ mà thôi. Đám vải vóc, kim chỉ, trâm hoa đều bày trên mặt đất cho người nhìn xem chọn lựa. Đám phụ nữ và con gái ưng ý nhất đồ trang sức vòng tai, đều cầm lấy hỏi người bán hàng rong đổi thế nào.
     
Hồng Linh xuất thân từ hào môn thâm trạch, ánh mắt tự nhiên bất đồng.
     
Trong mắt nàng, đừng nói những thứ đó, dù là trâm bạc cũng không giá trị bằng trâm gỗ tỷ muội Hoàng gia đeo. Đó đều do Lâm Xuân dùng nam mộc tạo ra, tay nghề điêu khắc tinh tế, những tục vật kia tuyệt không thể so sánh được.
     
Vì thế, nàng giữ chặt Hoàng Ly, không cho nàng mua những thứ đó, chỉ chọn lựa kim chỉ.
     
Chọn không ít, cùng người bán hàng rong ước định dùng dược liệu trao đổi, sau đó Hồng Linh canh giữ ở đó, Hoàng Ly về nhà lấy dược liệu.
     
Hồng Linh mắt lạnh nhìn mọi người trao đổi hàng hóa.
     
Không như đám con gái, phụ nữ lớn tuổi hơn luyến tiếc mua đồ trang sức, các nàng càng chú ý đến cuộc sống, nên hỏi người bán hàng rong: "Sao không mang muối đến? Ta muốn đổi muối."
     
Người bán hàng rong cười làm lành nói: "Ái dà, vị đại thẩm này nói được dễ dàng! Ta còn không biết trong núi này thiếu muối sao? Tiền dễ kiếm, nhưng cũng phải có năng lực mang vào mới được. Thứ đó nặng chết, làm sao so được với mấy thứ nhẹ nhàng này! Lại nói, trước khi ta đến cũng nghe ngóng, trong thôn các ngươi không phải Lâm gia bán muối sao, nên ta không mang những thứ đó, mà mang kim chỉ trang sức vào, đổi chút thổ sản vùng núi đi ra ngoài bán, kiếm một ít tiền trinh sống. Muốn đại phát tài, chúng ta như vậy thì không nổi!"
     
Mọi người nghe xong đều ồ ồ cười vang.
     
Hoàng Ly cầm chút dược liệu đến, đổi đồ xong liền cùng Hồng Linh đi.

Người bán hàng rong nhìn theo bóng dáng các nàng, hỏi một phụ nữ: "Cô nương vừa rồi là ai? Nhìn không giống người trong núi."
     
Người phụ nữ kia nói: "Nàng vốn không phải. Người ta từ đại gia tới."
     
Người bán hàng rong "Nga" một tiếng, mặt đầy hứng thú hỏi: "Là thiên kim tiểu thư?"
     
Người phụ nữ cười nhạo nói: "Nàng? Nàng chỉ là nha hoàn của thiên kim tiểu thư thôi!"
     
Người bán hàng rong nghe xong càng kinh ngạc, vội vàng hỏi xảy ra chuyện gì.
     
Vì thế, mọi người vừa trao đổi hàng hoá, vừa đem chuyện Hoàng gia nói cho người bán hàng rong nghe.
     
Nói xong, người bán hàng rong không phản ứng, các nàng lại tự tranh luận: người nói Phương cô nương tốt, kẻ nói Đỗ Quyên tốt; có người nói Hoàng đại nương thích Phương Hỏa Phượng, có người nói Phùng Thị thích Đỗ Quyên; lại có người nói Hoàng Nguyên thích Phương Hỏa Phượng, nhưng Đỗ Quyên có Ngư nương nương làm chỗ dựa, Hoàng gia không dám đắc tội nàng, mới nháo thành như vậy... tranh cãi xôn xao.
     
Khuôn mặt gầy của người bán hàng rong mỉm cười, hứng thú dạt dào nghe.
     
Thỉnh thoảng hắn cũng chen một câu, tỷ như "Lão tổ mẫu thích, khẳng định nghe lão tổ mẫu."
     
Người khác liền giải thích: "Nhà bọn họ đã ở riêng, con trai lơn không ở cùng cha mẹ."
     
Người bán hàng rong bừng tỉnh đại ngộ nói: "À, là không ở cùng tổ phụ tổ mẫu."
     
Thôn nhân nói: "Hoàng đại nương bọn họ ở trong thôn."
     
Tuy mọi người nghị luận việc này, nhưng xuất phát từ sự tôn trọng Hoàng Nguyên nên không nói lung tung.
     
Bởi vậy nhàn thoại một hồi cũng coi như xong, thay đổi đề tài khác.
     
Đợi đám người đi, người bán hàng rong thu dọn đám đồ còn lại, đặt lên lưng con la, đi vào trong thôn.
     
Vừa đi vừa gọi, vừa khéo đi tới trước cửa nhà cũ Hoàng gia.
     
Nơi này, hắn lại bị người vây quanh.
     
Hoàng đại nương cũng cầm chút thổ sản vùng núi để đổi kim chỉ và vải bông.
     
Trong tiếng qua lại trả giá, người bán hàng rong cười nói với nàng: "Ta biết, ngươi chính là đại nương có phúc khí kia, nhặt được 2 người con dâu. Có phúc nhiều như vậy, còn có một cháu trai giỏi giang, còn cùng ta trả giá mấy đồng tiền trinh này?"
     
Tiếng cười vang lên, Hoàng đại nương cũng không khỏi đắc ý.
     
Người bán hàng rong liền lấy lòng Hoàng đại nương, nói nàng được 2 cháu dâu tốt.

Tuy Hoàng đại nương chưa trải qua chuyện lớn, nhưng được cháu trai dặn dò, cũng biết chuyện của Phương Hỏa Phượng không thể tùy tiện nói lung tung, bởi vậy không dám thổi phồng như lần trước, chỉ nói Đỗ Quyên không phải là cháu dâu của bà, bà không có phúc đó, vân vân.
     
Chọn lựa, lời đến lời đi, liền nói rất nhiều chuyện của Đỗ Quyên.
     
Bất tri bất giác, lời oán trách liền đi ra, nói Hoàng Nguyên đối với Đỗ Quyên thế nào, kiên trì lấy nàng làm vợ, nhưng Đỗ Quyên không biết phân biệt bỏ đi, kéo ra một chuỗi dài.
     
Người bán hàng rong nghe, hai mắt toả hào quang.
     
Đúng lúc cận cuối năm, người bán hàng rong rất đắt hàng, sau giờ ngọ đã bán hết, đổi thành mấy giỏ lớn thổ sản vùng núi. Hắn cưỡi con lừa ra thôn, nói về nhà ăn tết!
     
Đi mấy chục dặm đường núi, sắc trời đã tối, hắn liền tìm sơn động hoặc nơi tránh gió qua đêm. Tại một khe núi, hắn tìm một chỗ gần đáy cốc, xua con lừa đi rong, còn mình đi đến bên dòng suối rửa tay.
     
Đang khom lưng, đột nhiên quay đầu quát: "Ai?"
     
Ở bên tay trái hắn, có một bụi cây tiêu điều, lúc này vắng lặng không âm thanh.
     
Hắn đi qua, nhìn chằm chằm một bụi cây nói: "Xuất hiện đi."
     
Sau đó, một cái cả người người được bao bọc thập phần mập mạp sau bụi cây đứng lên, trên đầu quấn khăn trùm. Tuy nhìn giống một bà già, hắn lại phát hiện kia ánh mắt thập phần xinh đẹp linh hoạt, rõ ràng là một tiểu cô nương.
     
Người bán hàng rong nhìn, nói: "Ngươi là Hòe Hoa thôn Thanh Tuyền?"
     
Hòe Hoa nghe xong cả kinh, đề phòng nhìn hán tử kia.
     
Người bán hàng rong dùng thần sắc thương hại nhìn nàng, thở dài: "Đáng thương! Một cô nương một mình ở trong núi thì sống như thế nào? Cha mẹ ngươi cũng thật nhẫn tâm, không tới nhìn ngươi?"
     
Hòe Hoa không đáp, muốn đi, lại sợ hắn đi theo mình.
     
Người bán hàng rong nhìn sắc mặt biết tâm tư của nàng, chủ động giải thích thân phận của hắn, còn nói ở thôn Thanh Tuyền nghe được chuyện của nàng, rất đồng tình, nói Lâm gia quá không phải người, đối với một cô gái như vậy.
     
Hòe Hoa thủy chung không nói lời nào, đề phòng nhìn hắn.
     
Người bán hàng rong thở dài, nói hắn sẽ đi đến ven đường qua đêm. Vừa nói, vừa hỏi nàng, vì sao Đỗ Quyên là  tỷ muội tốt của nàng, lại không giúp nàng; lại hỏi Đỗ Quyên là con nuôi, sao Lâm gia che chở nàng như vậy, Hoàng gia tiểu phu tử cũng che chở nàng. Nghe là như tò mò, không hiểu sao Đỗ Quyên được đãi ngộ như vậy.
     
Hòe Hoa vẫn đề phòng như cũ, lại mở miệng nói chuyện.

Nàng cũng không nói là Đỗ Quyên nói bậy, ngược lại nàng nói mình làm sai, không trách người ngoài không giúp nàng. Sau đó, lời vừa chuyển là nói tới Đỗ Quyên.
     
Người bán hàng rong vừa nghe, thỉnh thoảng chen lời hỏi.
     
Việc này càng làm cho nghi hoặc trong lòng Hòe Hoa càng sâu, nên nói tới chuyện của Đỗ Quyên khi còn nhỏ, rành mạch chi tiết: tại sao được Phùng Thị nhặt về, nhặt ở đâu, được Hoàng gia và Lâm gia nuôi song thế nào, năm nay bao nhiêu tuổi, biết chữ đọc sách vân vân. Trong đó đặc biệt nhắc tới Đỗ Quyên vẽ ra tượng Ngư nương nương, bởi vậy thôn Thanh Tuyền xây miếu nương nương, theo hình vẽ điêu khắc tượng đá Ngư nương nương.
     
Hòe Hoa càng nói càng chi tiết, bởi vì người bán hàng rong không hỏi chuyện nàng bị trục xuất, chỉ hỏi về Đỗ Quyên. Nàng nghĩ thầm mặc kệ người này có lai lịch gì, nàng chưa từng nói Đỗ Quyên nói bậy, chỉ là ăn ngay nói thật mà thôi, có gì mà lo.
     
Người bán hàng rong nghe xong rất hài long, lại hỏi giữa Đỗ Quyên và Hoàng Nguyên đã xảy ra chuyện gì.
     
Hòe Hoa nói càng kỹ lưỡng hơn.
     
Nàng bén nhạy cảm giác được, người nọ đến để hỏi thăm Đỗ Quyên.
     
Hơn nữa không giống là thân nhân của Đỗ Quyên.
     
Sắc trời đã rất tối, người nọ cười nói với Hòe Hoa: "Cô gái đừng sợ, ta đi đây. Một mình ngươi phải cẩn thận."
     
Nói xong vội vàng dắt lừa lên đường.
     
Chờ hắn đi xa, Hòe Hoa mới thở phào một cái.
     
Nàng leo lên một sườn núi, tiếp tục nhìn chằm chằm người nọ, mãi đến khi hắn rẽ vào phía sau núi phía trước khuất bóng, nàng mới xoay người đi vào trong rừng. Rẽ trái rẽ phải, một hồi đã không thấy tăm hơi bóng dáng.
     
Hòe Hoa ở tại một sơn động giữa sườn núi.
     
Đây là cha và ca ca nàng giúp nàng tìm chỗ, dàn xếp cho nàng, lại đưa chút đệm chăn, quần áo và đồ dùng thường ngày cùng thực vật, về sau tự nàng giãy dụa.
     
Nhưng Vương Đại Cường đau lòng muội muội, cứ vài ngày lại lén đến thăm nàng, tặng đồ.
     
Hòe Hoa trở lại sơn động, phát hiện cửa động khẩu có hai con hoẵng đã chết, còn có mấy con gà và thỏ. Điều này làm cho nàng chấn động, vội vàng quay đầu nhình quanh. Nhưng hoàng hôn bao phủ rừng rậm một mảnh mờ tối, nơi nào có lấy nửa bóng người.
     
Trong đầu chợt lóe một số bóng người, cuối cùng dừng ở hình ảnh của Thu Sinh.
     
Khóe miệng nàng không khỏi cong lên, thấp giọng hướng bốn phía kêu: "Thu Sinh đại ca?"

Không ai trả lời.
     
Nàng thở dài, nói: "Ta biết ngươi giận. Ta cũng không muốn giải thích, cũng không muốn gặp ngươi. Sau này ngươi đừng tới nữa. Bây giờ ngươi đưa gì đó ta nhận, ngươi không nợ ta gì cả. Đa tạ ngươi!"
     
Nói xong xoay người, khom lưng đem con mồi vào trong động.
     
Đầu tiên là đem gà thỏ vào động, tiếp theo là cố hết sức khiêng con hoẵng vào.
     
Bởi cửa động có tảng đá lớn chận, chỉ chừa khoảng rộng đủ cho một người ra vào, lúc nàng khiêng đồ vào đụng vào tảng đá, "Ái dà" một tiếng ngã trên đất, thống khổ nhíu mày, rồi cúi đầu nản lòng xoa xoa chân, bộ dáng như không thể đi lại.
     
Nàng mờ mịt đánh giá bốn phía, không có ai.
     
Nàng đành phải bò dưới đất, hai tay đẩy con hoẵng, từng chút na vào trong sơn động.
     
Kéo vào một con, lại đi ra chuyển một con khác.
     
Hiển nhiên nàng không nỡ con mồi, bởi vậy rất cố sucé.
     
Lúc này lại chuyển không được, cả người và con hoẵng kẹt ở cửa động.
     
Sơn lâm âm u yên tĩnh không tiếng người, Hòe Hoa cũng quật cường không lên tiếng, cứ ngồi ở cửa động. Nghỉ một lát, rồi lại cố sức, như thế lặp lại vài lần, nàng vẫn không thể đi vào.
     
Cũng không biết trải qua bao lâu, khoảng nửa đêm.
     
Ban đêm sơn lâm không yên ổn, lắng nghe có âm thanh kỳ quái sột soạt.
     
Hòe Hoa thấp thỏm bất an nhìn màn trời u tối, không thể biết trước vận mệnh của mình. Đang suy nghĩ đã thấy trong bóng mờ phía trước có 2 điểm sáng, chợt lóe chợt lóe, từng bước  tới gần nàng.
     
Chờ đến trước mặt nàng, mới phát hiện là một con sói.
     
Nàng thê lương kêu thảm thiết, bởi vì đó là sói!
     
Gần như có tiếng kêu cùng nhau, có một bóng người từ sau núi đá lắc mình đi ra, không biết dùng thứ gì dùng sức vỗ xuống súc sinh, một đạo hào quang chợt lóe, súc sinh kia xoay người chạy.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Rongreu về bài viết trên: Comay nguyen, HNRTV, Hana93, Kimkha0808, Yêu Ngôn Tình, bichvan
     

Có bài mới 16.04.2019, 04:19
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 22.03.2016, 09:18
Bài viết: 746
Được thanks: 5088 lần
Điểm: 38.64
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Điền duyên - Hương Thôn Nguyên Dã - Điểm: 41
Chương 368: Hòe Hoa
     
Thu Sinh đuổi sói đi, sau đó đem Hòe Hoa và con hoẵng kia vào động.
     
Vào động xong, hắn thắp một cây đuốc, thở hổn hển, hung tợn trừng Hòe Hoa, tựa hồ như nổi giận chính mình không chịu nổi chạy đến cứu nàng.
     
Hòe Hoa bị kinh hách, đi vào còn run rẩy.
     
Đợi an định lại, mới nhẹ giọng nói: "Cám ơn ngươi, Thu Sinh đại ca."
     
Thu Sinh không nói lời nào, lại đến gần nàng, hạ thấp người kiểm tra chân nàng.

Có lẽ là khẩn trương, có lẽ là sinh khí, hắn rất mạnh tay.
     
Sau một hồi xoa nắn, hắn phát hiện không bị gãy xương hoặc trật khớp, sầm mặt lui sang một bên.
     
Hòe Hoa nhẹ giọng nói: "Ta chỉ bị té thôi, không sao."
     
Thu Sinh từ trong bao quần áo phía sau lấy ra một khối thịt lạnh ném cho nàng, sau đó nghiêm mặt đi ra ngoài. Trước khi đi ra ngoài đẩy một khối đá lớn chặn ở cửa động. Vì hắn phải đi ra ngoài nên bịt không kín. Hắn đành phải ra khỏi hang mới quay người chuyển tảng đá lớn, làm một thân mồ hôi.
     
Hòe Hoa không ngờ hắn đi như vậy, thật ngoài ý muốn.
     
Hắn sợ mình, sợ dính vào mình!
     
Nàng kết luận như thế.
     
Nhưng nàng không hề nóng nảy, an tâm ăn thịt nguội, sau đó ngủ.
     
Sáng hôm sau, quả nhiên Thu Sinh lại tới nữa, cho nàng đưa thịt chín, còn giúp nàng xử lý con hoẵng và gà thỏ, cắt thành khối treo trong động sấy khô.
     
Hòe Hoa cũng không nói nhiều, ngoại trừ cảm tạ hắn, còn bình thản kêu hắn đi.
     
Thu Sinh tức giận nói: "Lát nữa ta sẽ đi!"
     
Nàng cho rằng hắn muốn ở lại đây sao?
     
Vốn hắn muốn đi, nếu nàng không trặc chân.
     
Hắn tính ngày, cảm thấy Xuân Nhi và Đỗ Quyên bọn họ nên tới Hồi Nhạn Cốc, hắn cần phải trở về. Tối qua Hòe Hoa trặc chân, hắn vốn không tin, vẫn núp ở một bên nhìn, mãi đến khi sói xuất hiện.
     
Sau đó hắn muốn đi cũng không đi được, không thể nhìn nàng đói chết.
     
Buổi trưa, Thu Sinh nướng rất nhiều thịt để lại cho Hòe Hoa, lại giúp nàng lấy nước rồi mới đi. Hắn cần phải đi, bằng không Xuân Sinh đi tìm không thấy hắn.
     
Hòe Hoa cho rằng buổi tối hắn không muốn đối mặt với nàng nên mới đi, cũng không giữ lại hắn, muốn xem ngày mai ngươi có tới hay không, chỉ cần ngươi không bỏ xuống được, một ngày nào đó sẽ không rời được ta.
     
Nhưng lần này nàng tính sai ròi, Thu Sinh đi vài ngày không có tới.
     
Thu Sinh về Hồi Nhạn Cốc, rất xa đã nhìn thấy trên Hồi Nhạn Đảo có ánh lửa.
     
Là Lâm Xuân bọn họ tới.
     
Trong lòng hắn cao hứng, vội lên tiếng kêu to.
     
Lâm Xuân đi ra cũng kêu, nói bè gỗ ở bên cạnh, kêu hắn tự mình chèo tới.
     
Vì thế, Thu Sinh theo lời hắn nói tìm được bè gỗ, chống chèo về phía đối diện.
     
Lên đảo đến gần nhà gỗ, chỉ thấy một nửa tường viện đã được xây xong; đợi vào phòng, phát hiện Hạ Sinh và đại bá Lâm Đại Mãnh đều có mặt, mà Đỗ Quyên đang ở trước bếp lò bới cơm, Lâm Xuân bưng thức ăn lên bàn; lại đảo qua phòng, đã có thêm rất nhiều lương thực và đồ dùng hàng ngày.

Một căn nhà nho nhỏ nhưng tràn ngập ấm áp gia đình!
     
"Đại bá, Hạ Sinh!"
     
Hắn mỉm cười tiếp đón bọn họ, vừa buông gùi.
     
Đỗ Quyên nói: "Nhanh ăn cơm đi. Chúng ta đều ăn rồi."
     
Rồ đặt một chén lớn canh cá lên bàn, gọi hắn qua ngồi.
     
Thu Sinh ngửi thấy mùi hương kia, cực kỳ vui mừng, vội ngồi xuống cầm lấy thìa không kịp múc đã uống vào, "Canh ngon! Vẫn là Đỗ Quyên làm cơm ngon."
     
Mọi người liền hỏi hắn đi đâu , sao đến bây giờ mới trở về.
     
Thu Sinh thuận miệng nói đến hậu sơn bên kia.
     
Lâm Xuân nghi ngờ hỏi: "Nơi này cái gì cũng có, ăn uống đều không lo, ngươi chạy xa như thế làm cái gì? Ngay cả sơn cốc này, trong rừng đều chưa có gì thay đổi!"
     
Thu Sinh nghe xong sửng sốt, cúi đầu không đáp, chỉ ăn canh.
     
Hạ Sinh kinh ngạc là lạ nói: "Đừng nói là ngươi đi tìm Hòe Hoa chứ?"
     
Một lời chưa xong, Thu Sinh nghe như kinh thiên động địa bắt đầu ho khan.
     
Không dễ dàng thuận khí, bgẩng đầu lại phát hiện mọi người đều kinh ngạc nhìn hắn, nhất là Lâm Đại Mãnh, ánh mắt thập phần nghiêm khắc, uy nghiêm trưởng bối làm hắn xấu hổ cúi đầu.
     
Cứ như vậy, mọi người đều xác định hắn thật đi tìm Hòe Hoa.
     
"Ngươi đã bao lớn còn hồ đồ như thế? Chúng ta không cho ngươi cưới Hòe Hoa, vì sợ nàng mượn tay ngươi gây họa Lâm gia; nếu là một mình ngươi, ta quản ngươi chết sống, thích cưới ai thì cưới người đó!"
     
Lâm Đại Mãnh lớn tiếng răn dạy Thu Sinh.
     
Thu Sinh cúi đầu ăn canh, nhưng không còn thấy ra hương vị gì.
     
Đỗ Quyên đồng tình nhìn hắn, nên nói với Lâm Đại Mãnh: "Cha nuôi, nếu không phải Thu Sinh ca ca có tâm địa thuần hậu, mới làm như vậy sao? Nếu hắn là kẻ vô tình vô nghĩa, cha nuôi và Đại Đầu bá bá lại phải lo đến chuyện khác."
     
Lâm Đại Mãnh hừ hừ hai tiếng, chưa nói.
     
Lâm Xuân lại nhíu mi, không biết đại ca thấy Hòe Hoa thế nào.
     
Hắn muốn hỏi hắn, lại không muốn cho đại bá nghe, sợ hắn bị đại bá mắng.
     
Đang do dự, chợt nghe Lâm Đại Mãnh nói với Thu Sinh: "Ngươi làm thế nào ta cũng không cần biết, chỉ là nơi này, dù thế nào người đừng nói cho nàng nghe, cũng đừng mang nàng đến, bằng không —— hừ, ngươi biết được hậu quả!"
     
Thu Sinh vội vàng ngẩng đầu lên nói: "Việc này ta biết. Ta ngay cả nói cũng không nói với nàng hai câu, sao lại nói cho nàng biết nơi này."
     
Tuy mọi người đoán hắn đi gặp Hòe Hoa, nhưng chỉ là suy đoán. Bây giờ nghe hắn chính miệng nói thật đi gặp nàng, rất không thoải mái.

Hạ Sinh há mồm định nói hắn, bị Lâm Xuân liếc mắt nhìn, nên ngừng miệng.
     
Đỗ Quyên vội hoà giải, nói: "Thu Sinh ca ca, ngươi mau ăn đi. Đợi ăn xong chúng ta ra hồ lưới ngư. Vừa rồi chúng ta đan  lưới rồi."
     
Nói xong từ gầm bàn lôi ra một bó cỏ.
     
Thu Sinh ngửi thấy một cỗ thanh hương, hỏi: "Cỏ này đã nấu qua?"
     
Cỏ này là cỏ bên hồ Hồi Nhạn.
     
Đỗ Quyên gật đầu nói: "Nấu rắn chắc chút, có tính dẻo không dễ bị đứt. Ngươi dùng để đan giầy rơm cũng tốt."
     
Hạ Sinh và Lâm Xuân ngồi xuống xát dây thừng.
     
Lâm Đại Mãnh nói: "Đan lưới lớn một chút, để lưới cá lớn."
     
Lâm Xuân cười nói: "Ta cũng nghĩ như vậy. Bây giờ người không nhiều, ăn không hết bao nhiêu. Lưới cá chỉ giữ lại cá lớn, thả cá nhỏ, sau này hàng năm đều có cá ăn."
     
Lâm Đại Mãnh nghe xong gật đầu, thở dài: "Không nghĩ tới nơi này tốt như vậy, so với thôn Thanh Tuyền ta tốt hơn nhiều. Ta tìm chỗ cho Bát Cân cũng không sai, nhưng kém xa nơi này. Thu Sinh ngươi ở  đây đợi, nói không chừng không cần chờ lâu, quấ hai năm Lâm gia sẽ có người chuyển đến."
     
Thu Sinh vội gật đầu đáp ứng.
     
Đỗ Quyên lại nói: "Cũng không cần săn thú ở đây, có thể nuôi vịt hoang."
     
Vừa nói vừa hướng Thu Sinh nói: "Xuân Sinh dùng trúc làm cái còi, sau này ngươi thổi còi cho vịt ăn. Một thời gian dài, chúng nó nghe quen, từ từ bị thuần hóa, nghe tiếng còi sẽ tìm đến. Đợi nuôi thành vịt nhà, thì không cần đi săn gà vịt nữa."
     
Lâm Đại Mãnh cười nói: "Chủ ý này tốt. Không phải thôn chúng ta nuôi vịt đều như vậy sao."
     
Mọi người tưởng tượng cảnh kia: vừa thổi còi, một đám vịt từ trong hồ bơi lên bờ, buổi tối ở trên đảo đẻ một đám trứng, đều nhịn không được bật cười, thập phần mong đợi.
     
Hạ Sinh còn nói tìm sen trồng ở trong hồ, Lâm Xuân nói cỏ lau bên bờ có thể dùng đan đồ, ngươi một lời, ta một lời, nói thập phần náo nhiệt.
     
Đợi Thu Sinh ăn cơm, mọi người cùng quấn thừng đan lưới.
     
Người nhiều làm việc nhanh, một cái lưới đánh cá to mau chóng hình thành.
     
Lưới đánh cá có khe hở khoảng chừng một nắm tay đàn ông.
     
Hạ Sinh hoài nghi: "Lỗ này quá lớn. Có thể giữ được cá sao?"
     
Trong lòng Lâm Xuân có phán đoán , nói: "Thử trước rồi biết."
     
Đỗ Quyên nghe xong cũng cười, nàng biết trong hồ có cá lớn.

Lập tức, Lâm Đại Mãnh và Thu Sinh, Hạ Sinh lên một bè gỗ, Lâm Xuân và Đỗ Quyên lên một cái, chậm rãi chèo ra giữa hồ đánh cá.
     
Hôm đó là hai mươi ba tháng chạp, mặt hồ tối đen, dưới ánh sang của cây đuốc, mặt nước hiện ra với sương mù bao phủ, thập phần mờ ảo. Mọi người không tự giác hạ thập thanh âm nói chuyện, như sợ kinh động chim trên hồ và cá dưới nước, hay vì sợ thanh âm lớn trong đêm yên tĩnh có vẻ đột ngột và chói tai.
     
Đợi ra xa bờ, 2 cái bè gỗ kéo ra khoảng cách, Thu Sinh và Lâm Xuân giăng lưới đánh cá ném vào trong hồ, đợi nó chìm xuống, mới kéo nó đi một đoạn, rồi cùng nhau hợp lực kéo lên.
     
Càng lên cao, sức nặng càng lớn.
     
Đợi cho lưới đánh cá lên gần mặt nước, cá liền búng lên, bọt nước văng khắp nơi.
     
Mọi người đều kêu lên, cười không ngừng.
     
Thu Sinh quát Lâm Xuân: "Ngươi buông tay!"
     
Nói xong cùng Hạ Sinh túm lưới đánh cá kéo mạnh lên bè gỗ.
     
Lâm Đại Mãnh cũng đi lên hỗ trợ, lôi lưới đánh cá lên.
     
Đỗ Quyên giơ cao cây đuốc, thấy trên bè đối diện cá lật bụng trắng bóng, vội vàng thúc Lâm Xuân, "Mau tới gần bè bên kia. Nhanh lên! Qua nhìn xem! Ái dà, cá thật lớn!" Tiếng cười giòn giã quyện với gợn sóng nhộn nhạo, phá vỡ sự yên tĩnh của sơn cốc.
     
Lâm Xuân giơ gậy trúc lên, chống bè gỗ đi qua.
     
Hai cái bè gỗ tới gần sát bên nhau, bọn họ nhìn thấy rõ.
     
Tùy tiện một mẻ lưới đi xuống, đã lưới được chừng hơn mười con cá lớn.
     
Đa số là cá đầu bự và cá xanh, còn có mấy con cá chép, nhưng không có cá vảy mềm Đỗ Quyên câu, như Lâm Đại Mãnh nói, mỗi con ít nhất đều phải hơn mười cân.
     
"Cũng không lạ! Đại bá ngươi nghĩ xem, chúng nó ở đây đã bao nhiêu năm chứ?"
     
Hạ Sinh nhìn cá bên chân nhảy nhót không ngừng cười được không khép được miệng.
     
Đỗ Quyên nói: "Tại sao không có cá mình nướng tối hôm trước vậy?"
     
Cá đó nấu canh hương vị đặc biệt thơm.
     
Lâm Xuân trầm giọng nói: "Đầu cá đó nhỏ chút, phải dùng lưới lỗ nhỏ hơn. Vừa rồi chúng ta cũng chỉ là tùy tiện lưới. Cá trong nước phân tầng, nếu thả lưới sâu hơn, khẳng định còn có cá khác." Nói xong dùng cây trúc chống xuống nước dò xét, nói: "Nước rất sâu. Hai trượng vẫn chưa thấy đáy."
     
Hạ Sinh liền hỏi: "Cá đựng vào đâu?"

Lâm Đại Mãnh cười nói: "Đựng cái gì? Đều thả đi! Để ở đâu cũng không bằng thả lại hồ, muốn ăn lại đến vớt. Kéo về chết thì sao!"
     
Giờ khắc này, hắn cũng hiện ra sức mạnh nhiệt tình thời trẻ, vẻ mặt tươi cười.
     
Thu Sinh nghe xong, vội đem lưới cá kéo xuống hồ, sau đó rung lưới, tất cả cá đều rơi xuống nước.
     
Hạ Sinh nhìn mặt nước vô hạn tiếc hận.
     
Hắn cũng biết kéo về không bằng nuôi trong hồ, nhưng trữ thêm lương thực, không hiểu sao trong lòng thích thú và kiên định hơn. Lấy đồ trên núi, trong nước trữ ở nhà, đây là thói quen của người sơn thôn nhiều năm qua.
     
Mọi người nhìn bộ dạng đó của hắn đều cười.
     
Náo loạn một hồi, Lâm Đại Mãnh nói mệt mỏi, muốn lên bờ nghỉ ngơi.
     
Mấy huynh đệ Thu Sinh còn muốn chơi, đưa hắn đi lên trước.
     
Nơi này, mấy huynh đệ cùng Đỗ Quyên lại ngồi bè gỗ đi các nơi thả lưới, lưới lên xem có chủng loại nào, bình luận đánh giá một phen, sau đó đều thả đi.
     
Trong lúc vui đùa, Đỗ Quyên hỏi: "Tỷ phu, ngươi có muốn cùng tỷ ta chuyển đến đây không?"
     
Thanh âm của Hạ Sinh trong đên trên hồ đặc biệt rõ ràng: "Ta đương nhiên muốn đến!"
     
Đỗ Quyên lại hỏi: "Vậy nhà của ngươi thì sao?"
     
Hạ Sinh nói: "Nhà ở à? Thì để cho Đông Sinh! Hắn là lão yêu, ta không tranh với hắn, toàn bộ để cho hắn. Nhà đẹp rộng rãi như vậy, tên tiểu tử đó có lời rồi!"
     
Đám người Đỗ Quyên nghe xong ha ha cười lên, làm rất nhiều chim giật mình.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Rongreu về bài viết trên: Comay nguyen, HNRTV, Hana93, Kimkha0808, Yêu Ngôn Tình, chú mèo của gió, lq0410
     
Có bài mới 20.04.2019, 03:47
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 22.03.2016, 09:18
Bài viết: 746
Được thanks: 5088 lần
Điểm: 38.64
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Điền duyên - Hương Thôn Nguyên Dã - Điểm: 44
Chương 369: Người không phong lưu uổng thiếu niên
     
Đêm đã khuya, Thu Sinh và Hạ Sinh chống bè gỗ rời đi.
     
Lâm Xuân chờ đợi nhìn Đỗ Quyên, "Chơi thêm một hồi có được hay không?"
     
Đỗ Quyên nhìn ánh mắt khao khát của thiếu niên, khẽ gật đầu.
     
Ban đêm, mặt hồ, một cái bè gỗ lẳng lặng trôi theo dòng nước, là khung cảnh tuyệt nhất cho đôi tình nhân bên nhau. Nàng và hắn có nhiều kỷ niệm, nàng rất nguyện ý ở bên hắn ở thời khắc như vầy; tương lai, nàng hẳn ở bên hắn.
     
Nhưng trước mắt bọn họ còn không tính là tình nhân.
     
Đối với nàng, Lâm Xuân dú có lời yêu đương cũng nói không nên lời. Đối với hắn, Đỗ Quyên cũng không có khả năng nói ra lời tình tự.
     
Vì thế, bọn họ như cũ đàm luận đủ loại tốt đẹp và chỗ thần kỳ của sơn cốc này, quy hoạch và an bài tương lai cho sơn cốc, nhà xây như thế nào, sân vườn ra sao.
     
Đỗ Quyên nói: "Đừng quá xa xỉ."
     
Lâm Xuân không hiểu nhìn nàng, không rõ nàng có ý tứ gì.

Đỗ Quyên đưa ánh mắt về phía mặt nước, nhìn từng làn sương khói bay bay, tai nghe chim chóc than nhẹ bên bờ, thần sắc thập phần mê muội.
     
Một hồi lâu, nàng thu hồi ánh mắt, nhìn hắn khẽ giọng ngâm: "Phu giữa thiên địa, vật các có chủ, cẩu phi ngô chi sở có, tuy một hào mà đừng thủ. Duy giang thượng chi gió mát, cùng vùng núi chi Minh Nguyệt, tai có mà vì thanh, mục ngộ chi mà tỉ lệ, thủ chi vô cấm, dùng không kiệt, là tạo vật giả chi vô tận giấu cũng, mà ngô cùng tử chi sở cùng thích."*

* Đây là lời của Tô Đông Pha trong một chuyến du thuyền dưới chân núi Xích Bi. Bản dịch của Phan Kế Bính:"Trong trời đất, vật nào có chủ ấy. Nếu không phải là của ta thì dẫu một ly ta cũng không lấy. Chỉ có ngọn gió mát ở trên sông, cùng là vừng trăng sáng ở trong núi, tai ta nghe nên tiếng, mắt ta trông nên vẻ, lấy không ai cấm, dùng không bao giờ hết, đó là kho vô tận của tạo hóa, và là cái thú chung của bác với của tôi”.

Lâm Xuân giật mình.
     
Hắn cũng nhẹ giọng nói: "Biết. Ngay cả giang sơn của hoàng gia cũng thay đổi biến hóa, huống chi chúng ta. Nơi này do chúng ta phát hiện trước, đó là phúc khí của chúng ta. Ở bao lâu, phải xem phúc của con cháu. Bố trí thoải mái là tốt rồi, quá mức xuất sắc ngược lại bị người mơ ước, giữ không nổi."
     
Đỗ Quyên nói: "Chính là như vậy. Trước tới ở đã. Nếu chưa tới đã vội vàng xây dựng nhà lớn, uổng phí rất nhiều thời gian và tâm lực không nói, người cũng mệt mỏi, vẫn là chậm rãi kinh doanh tương đối thích hợp hơn."
     
Lâm Xuân nghĩ nghĩ, nói: "Vậy thì mộc mạc chút. Vẫn là nhà gỗ đi."
     
Đỗ Quyên gật đầu, nói: "Nơi này ít núi đá, không như thôn Thanh Tuyền."
     
Lâm Xuân nói: "Có thể đốt gạch. Để nhị ca trở về học đốt lò, còn có xay gạo ép dầu đều phải học. Nếu thật chuyển đến đây có rất nhiều chuyện phải làm."
     
Đỗ Quyên nói xong cũng có chút không yên lòng, lại nghĩ tới Lý Đôn.
     
Quả thực không thể không nghĩ. Tình cảnh trước mắt dễ gợi lên chuyện xưa; Lúc ấy nàng cùng hắn tìm đến thôn Thanh Tuyền, thì sự chờ đợi và hạnh phúc đó so với viễn cảnh trước mắt càng sâu hơn.
     
Mờ mịt nghĩ, nhất thời cây đuốc đã tàn, gần tắt hẳn.
     
Lâm Xuân vội vàng từ phía sau lưng lấy ra một cây cây đuốc, châm từ ngọn lửa gần tắt. Mặt hồ một lần nữa sáng lên, chiếu lên 2 bóng người mông lung trên bè gỗ, nhìn từ xa như một bức tranh thuỷ mặc.
     
Đỗ Quyên bừng tỉnh, thấp giọng cười nói: "Ngươi đã chuẩn bị sẵn, không định ngủ à?"
     
Trong đêm yên tĩnh, tiếng nói trầm thấp của thiếu niên mềm nhẹ, có chút ngượng ngùng: "Đỗ Quyên, ngươi có mệt hay không? Ta thật muốn cùng ngươi trò chuyện. Nếu ngươi không muốn thì không lên tiếng cũng được. Ngươi nghe đi, trên núi có thanh âm, trong nước cũng có tiếng. Buổi tối yên tĩnh như vậy, lòng người cũng yên tĩnh theo, có thể nghe thấy những âm thanh ban ngày không nghe được: rừng núi và sông đang trò chuyện đó, nói rất khẽ..."

Trong đêm vắng dưới tình cảnh này, cảm xúc của hắn trở nên sâu sắc hơn vượt xa người thường.
     
Hắn miêu tả ra một bức tranh nhìn không thấy, chỉ bằng tâm linh mới có thể cảm thụ ý cảnh.
     
Đỗ Quyên bị sức tưởng tượng phong phú của hắn lây nhiễm, lẳng lặng nghe, bên tai quả nhiên có đủ loại âm thanh: gió lướt qua ngọn cây than nhẹ, tiếng nước chảy đinh đong không biết truyền đến từ đâu, trong đám cỏ bên bờ phảng phất có tiếng hít thở của chim chóc ngắn dài, xa hơn nơi rừng sâu truyền đến tiếng kêu của cô lang... Chỉ bằng âm thanh, nàng có thể nhìn thấy rõ ràng bức tranh của núi rừng thâm u.
     
Nàng lẳng lặng lắng nghe, như chìm vào cảnh giới mộng ảo.
     
Chợt hoảng hốt không biết mình đang ở đâu, bên tai có người khẽ gọi: "Đỗ Quyên!"
     
"Ân!", nàng thuận miệng trả lời, cũng mặc kệ ai kêu.
     
"Ta nghe tim ngươi đập!"
     
"Ta cũng nghe tim ngươi đập!"
     
"Ta nghe tiếng hô hấp của ngươi!"
     
"Thật sao? Ta đang nín thở."
     
"Uh, ta còn ngửi thấy mùi hương trên người ngươi thơm quá. Mùi gì nhỉ?"
     
Đỗ Quyên đang định trả lời, bỗng nhiên bên bè gỗ "rầm" một tiếng, nước văng lên, là cá nhảy ra khỏi mặt nước.
     
"Chúng nó cũng không ngủ được."
     
Đỗ Quyên nhịn không được cười.

Vì thế yên tĩnh bị đánh vỡ.
     
"Trở về ngủ đi, ta mệt rồi."
     
Đỗ Quyên nói, không trả lời câu hỏi về mùi hương trên người nàng.
     
Nàng cũng ngượng mở miệng.
     
Nàng không bôi bất cứ thứ gì, cũng không mang túi thơm làm bằng hoa khô. Lâm Xuân ngửi thấy hương vị, đại khái là mùi hương đặc thù của thiếu nữ, chẳng lẽ nàng nói với hắn như vậy?
     
Lâm Xuân nghe nàng nói mệt, cũng không hỏi, vội vàng đứng dậy chống gậy trúc, bè gỗ từ từ đi vè phía đảo. Sương mù càng đậm vây quanh bọn họ, bè gỗ như từ biển mây trôi đến.
     
Đỗ Quyên bỗng nghĩ tới một chuyện, hỏi hắn tác phẩm ở Nguyên Mộng trai bán như thế nào.
     
Lâm Xuân liền cười, nói: "Cung không đủ cầu", nhất là hộp trang điểm, bởi vì thiết trí tinh xảo, điêu khắc tinh mỹ, lịch sự tao nhã, trở thành hàng yêu thích của nội trạch hào môn quan lại.

"Ta không rảnh làm nhiều, ai ngờ vật hiếm thành quý, đầu tiên mỗi kiện chỉ bán mười lượng bạc, sau này tăng tới hai mươi lượng rồi năm mươi lượng một kiện, sau này lại có người ra trăm lượng bạc. Ta quả thực không rảnh làm, thứ hai cũng không muốn bởi vì ra giá cao mà tiếp đơn hàng làm hư thanh danh, đành phải một mực chối từ."
     
Đỗ Quyên cười nói: "Ngươi thật nổi danh trong đám khuê các. Nhưng ngươi dám đắc tội các nàng?"
     
Lâm Xuân liền nói quả thật chọc rất nhiều phiền toái, những người đó đều có lai lịch, nhất là đồ hắn làm ra những công tượng khác không thể phỏng chế, dù có phỏng chế đi ra cũng không có linh tính và nội hàm như đồ hắn làm, liếc mắt là có thể nhìn ra thật giả, những người đó càng điên cuồng, hơi có chút danh lợi địa vị là cố có được một kiện, để không làm mất thân phận.
     
Cuối cùng vẫn do sư tôn hắn, Chu phu tử ra mặt giải thích, nói hắn bận rộn việc học, quy định mỗi tháng chỉ đưa ra ngoài năm kiện, các nàng tự mình cướp đi.
     
Phu tử ở phủ thành rất có danh vọng, nên mới giải quyết được chuyện này.
     
"Phu tử rất biết tính. Hắn dạy ta học vấn lúc rỗi rãnh, thích xem ta điêu khắc, hỏi ta về thiết kế, hay nghe ta nói chuyện trong núi; cũng đem thể nghiệm thi họa tâm đắc của hắn nói cho ta biết, phân tích điểm giống nhau và khác nhau của hai người, chúng ta đều học không phải là ít. Hai chúng ta không giống sư đồ, tựa như bạn vong niên."
     
Đỗ Quyên lại hỏi: "Ngươi luôn về nhà như vậy, sao hắn cho phép?"
     
Lúc này bọn họ đã đưa bè gỗ cập bờ, Lâm Xuân không lên tiếng, đợi Đỗ Quyên nhảy lên bờ, hắn buộc bè gỗ xong xuôi, cùng nàng đi trên đường mòn thông tới nhà gỗ, mới nói tiếp.
     
Đường tắt này do Thu Sinh làm ra. Cỏ dại, bụi cây cành được chặt sạch sẽ. Buổi tối đi trên con đường này, chim chóc bên đường bị tiếng bước chân của bọn họ và cây đuốc kinh động, bay tán loạn chung quanh.

"Ta nói cho phu tử biết chuyện của ta, phu tử muốn ta mau trở về, nói 'Người không phong lưu uổng thiếu niên', thích một cô gái phải đi tranh thủ. Hắn còn nói ta ngàn vạn lần đừng bại dưới tay Hoàng Nguyên..."
     
Câu nói kế tiếp Đỗ Quyên đã nghe không rõ, đầu óc nàng bị chết máy!
     
Lâm Xuân vừa nói vừa cảnh giác nhìn chăm chú hai bên rừng cây, cũng không lưu tâm biến hóa của nàng.
     
Giây lát đến nhà, Đỗ Quyên cũng không hỏi hắn, đi nấu nước rửa mặt nghỉ tạm không đề cập tới.
     
Lâm Đại Mãnh đi tới nhà bờ bên kia ngủ, nơi này huynh đệ Lâm Xuân ngủ trên đất ở phòng ngoài, Đỗ Quyên một mình ngủ trên giường gỗ bên trong.
     
Sáng sớm ngày thứ hai, Đỗ Quyên thức giấc trong tiếng chim hót náo nhiệt.

Cảm giác này không tốt. Tiếng kêu của chim di trú không dễ nghe bằng tiếng kêu của hoàng oanh, bói cá trên núi, nhất là đám vịt hoang "dát dát" "trục trặc", tiếng kêu thật khủng bố.
     
Nàng ngủ không yên, đành rời giường.
     
Sau khi dậy cảm giác lại khác. Sáng sớm, tiểu đảo chìm trong sương mù, các sắc chim trong rừng trên đảo bay lên bay xuống; xa xa trên mặt nước mênh mông, dãy núi bờ bên kia lúc ẩn lúc hiện không khác gì tiên cảnh.
     
Nàng chạy dọc theo bờ một lúc, vừa rèn luyện thân mình, vừa ngắm cảnh, sau đó mới chậm rãi chạy về.
     
Bên ngoài nhà gỗ, Lâm Xuân cầm một con cá đá làm xong đang đợi nàng.
     
Vẻ mặt hắn tươi cười, như ánh mặt trời phá mây mà ra.
     
"Ngủ ngon không?"
     
"Ngủ ngon. Ngươi mới vớt sáng nay?"
     
"Ai! Ta vừa cùng đại bá đi qua bên kia. Trở về liền bắt cá mang đến."
     
Đỗ Quyên cười, thì ra nàng thức dậy muộn nhất.
     
Lập tức, nàng cầm cá vào bếp nấu canh làm điểm tâm.
     
Huynh đệ Lâm Xuân và Lâm Đại Mãnh tiếp tục dùng hòn đá xây tường viện.
     
Đỗ Quyên làm điểm tâm xong, cầm cái cuốc nhỏ ra mảnh đất ngay chân tường vừa xây xới đất trồng rau. Mầm móng nàng mang từ trong nhà đến. Ngày hôm qua nàng còn mang cây tỏi và hành lá non đến, chạng vạng hôm qua đã gieo xuống, cũng sống, nhìn bộ dáng xanh mướt, không có dấu hiệu héo rũ.
     
Bận rộn, Lâm Xuân nhìn thấy bóng dáng của nàng, cảm giác đặc biệt ấm áp kiên định.
     
Ngay cả Thu Sinh ngẩng đầu thấy một màn này cũng ngẩn người ——
     
Bên người hắn không phải thiếu một cô gái như vậy sao!
     
Đến trưa, trong sơn cốc tràn ngập sương mù.
     
Lâm Xuân mang theo Lâm Đại Mãnh vào khu rừng trong sơn cốc xem xét chung quanh.
     
Giữa sơn cốc có rất nhiều cây sam, đặc biệt sam nước chiếm đa số, có cây hoè dương sỉ, những loại cây tạp khác và cây ăn quả. Tới gần Nam Sơn nơi chân núi có tùng, ở chân Bắc Sơn có cây bách, phía đông hồ nước có một mảng lớn thủy trúc, trên Hồi Nhạn Đảo trúc và cổ thụ cũng nhiều; đi về hướng Tây, bọn họ phát hiện nam mộc...
     
Lâm Đại Mãnh càng xem càng sợ hãi than.
     
Gần buổi trưa, sương mù dần tan.
     
Lâm Xuân mang theo mọi người trèo lên triền núi phía nam, tìm một chỗ có tầm nhìn trống trải nhìn xuống phía dưới sơn cốc. Hắn mang theo giấy bút, dùng than điều vẽ ra đồ hình toàn bộ sơn cốc, sau đó nói với Lâm Đại Mãnh: phong thuỷ của sơn cốc này đặc dị thường, hắn muốn phân chia theo Ngũ Hành Bát Quái, sau này nhà cửa và ruộng cày đều phải theo vị trí ấn định. Chỉ là trước mắt sở học của hắn còn nông cạn, phải hỏi sư tôn mới định đoạt.

Lâm Đại Mãnh vội nói: "Gấp cái gì, không phải lập tức chuyển đến đây. Ngươi nghĩ kỹ rồi mới làm."
     
Có quyết định này, mọi người không vội xây dựng, trên núi phụ cận tuyển một số cây sam tốt, chặt xuống rồi chất đống tại chỗ hong khô, hoặc ngâm trong nước, bận rộn suốt đến vài ngày.
     
Ngày hôm sau Lâm Đại Mãnh về thôn trước.
     
Lâm Xuân và Đỗ Quyên, Hạ Sinh ở thêm mấy ngày, tới hai mươi tám tháng chạp mới trở về.
     
Lúc đi, họ ra hồ vớt rất nhiều cá lớn mang về nhà.
     
Sau khi trở về, Đỗ Quyên mặc cho Hạ Sinh và Lâm Xuân đưa cá cho Hoàng gia và nhà tiểu di, nàng không đưa cho ai khác.
     
Cuối năm, Hoàng Ly đến mời nàng, Lâm Xuân cũng kêu nàng đi Lâm gia, vợ Phúc Sinh cũng tới cửa, nói bà bà và lão thái thái đều gọi Đỗ Quyên muội muội đi nhà cũ Lâm gia ăn tết.
     
Đỗ Quyên một mực đều từ chối.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Rongreu về bài viết trên: Comay nguyen, HNRTV, Hana93, Kimkha0808, Yêu Ngôn Tình, chú mèo của gió
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 372 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Quỷ Yêu và 90 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 83, 84, 85

2 • [Hiện đại] Ông xã là trung khuyển - Thập Vĩ Thố

1 ... 31, 32, 33

3 • [Hiện đại] Rất yêu cô vợ ép hôn - A Tục

1 ... 37, 38, 39

4 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

5 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 117, 118, 119

[Xuyên không] Bạo quân thiếp vốn khinh cuồng! - Yên Mộc

1 ... 36, 37, 38

8 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 22, 23, 24

9 • [Hiện đại - Sắc] Cam tâm tình nguyện lên thuyền giặc - Mộc Tâm

1 ... 39, 40, 41

10 • [Hiện đại] Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu

1 ... 19, 20, 21

11 • [Xuyên không- Cung đấu] Sủng quan lục cung Hoàng phi ngang ngược của đế vương - Nhan Nhược Khuynh Thành

1 ... 112, 113, 114

12 • [Hiện đại] Nhà có chồng ngoan - Kim Đại

1 ... 23, 24, 25

13 • [Hiện đại showbiz] Đẹp trai là số 1 - Lục Manh Tinh

1 ... 19, 20, 21

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 84, 85, 86

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

18 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1122

1 ... 139, 140, 141

19 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 156, 157, 158

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Trạch nam hoàng kim - Lê Tiêm

1 ... 7, 8, 9



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 491 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 692 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 466 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 658 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 482 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 625 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 298 điểm để mua Đôi bướm trắng
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 920 điểm để mua Ngọc xanh
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 266 điểm để mua Bác sĩ Heo
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 282 điểm để mua Đôi bướm trắng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 875 điểm để mua Ngọc xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 564 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 832 điểm để mua Ngọc xanh
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 264 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 791 điểm để mua Ngọc xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xinmayco
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 240 điểm để mua Kem trái cây
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 244 điểm để mua Cún lúc lắc
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 231 điểm để mua Tim cánh xanh
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 556 điểm để mua Bé nho
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé hồng 6
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 240 điểm để mua Bé Noel
Snow cầm thú HD: ~ dưỡng lão hết rồi
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 634 điểm để mua Nhẫn cặp cho tình nhân
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 602 điểm để mua Nhẫn cặp cho tình nhân
glacialboy_234: 1 năm qua đi, đã về nước lại! mọi người khỏe. Không biết chiên nó thế nào ta :hug:
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 361 điểm để mua Bé cam

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.