Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 203 bài ] 

Sư phụ quá mê người, đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

 
Có bài mới 24.02.2019, 15:05
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.03.2018, 11:20
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 279
Được thanks: 1576 lần
Điểm: 32.47
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Sư phụ quá mê người, đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 150: Nữ nhi và kế mẫu.

Editor: Tiểu Ly Ly.

Thái độ của Hồng Trang đối với Thiên Âm, giống như cây kim so với cọng râu, chó cắn xương không buông miệng.

Ngày trước nàng vừa là ghen tỵ vừa là hâm mộ và cũng là hận, là dục vọng muốn chèn ép thậm chí trừ khử. Hôm nay bởi vì Lưu Cẩn chết, nàng thay đổi.

Nàng nghĩ, tàn nhẫn nhất đối với kẻ địch, không phải tử vong dứt khoát, mà là chậm chạp giày vò đau khổ.

Nàng muốn cho Thiên Âm, nếm mất hết nỗi đau, nàng muốn cho nàng ta nhìn thấy thân nhân bằng hữu bên cạnh nàng ta, từng bước từng bước, chết ở trước mặt nàng ta nhưng không làm gì được!

Đêm qua, cho dù Vô Tư thả nàng một lần, nhưng Vô Tư tàn lãnh tuyệt tình, để cho nàng nhận rõ tình cảnh của mình, thân phận của mình.

Đúng như Vô Tư từng nói, chẳng qua nàng chỉ là một tiểu đệ tử, có thể vứt bỏ, có thể ném, có nhục có mắng, đối với loại thân phận của Vô Tư mà nói, giết nàng giống như giết chết một con kiến thấp kém.

Cho nên sau khi nàng từ chỗ Trường Khanh xác định thân phận của Bạch Dao, trong lòng có tính toán. Đi ra cửa phòng thì nhìn ánh mặt trời tươi đẹp, nàng chợt cảm thấy sương mù trong lòng đã biến mất.

Nàng chậm rãi kéo khóe miệng ra, bật cười thật thấp, tiếng cười lớn dần, cuối cùng là trở nên cao vút khiến cho Tiên Hạc giữa không trung kinh hãi mà bay đường vòng.

**

Thiên Âm đột nhiên thức tỉnh! Nhịp tim như sấm đánh!

Đêm qua, ký ức ở Vãn Đình như một cái tát ập vào mặt nàng, làm đầu óc mờ mịt của nàng trong nháy mắt thanh tỉnh một chút. Bỗng nhiên kinh sợ, vội kéo bên trong y phục ra xem, nhìn trước ngực trơn bóng, nàng không khỏi dài thở ra.

Nàng thầm nghĩ, không tồi không tồi, tánh mạng vẫn còn, trong sạch cũng ở đây.

Ngay sau đó nàng không khỏi nghĩ đến, Hồng Trang sợ là bị người lừa, không biết ở chỗ nào lấy được dược bách lý hương này, đồng thời Hồng Trang cũng lừa gạt nàng, hại nàng chật vật một phen.

Chẳng qua chỉ là hồi tưởng lại lúc thanh tỉnh bị dục hỏa giày vò thống khổ đau như không muốn sống kia, vẻ mặt nàng không nhịn được vô cùng khó coi.

May mắn sau khi xong, lại có những vấn đề mới tới.

Mình làm sao trở lại điện Cửu Trọng? Chẳng lẽ là lương tâm của Hồng Trang chưa bị diệt mất, tốt bụng đưa nàng trở lại?

Nhưng nghĩ lại, Hồng Trang hận mình tận xương, không có khả năng phí sức làm chuyện bỏ dở nửa chừng mà lại chẳng có kết quả tốt này.

Suy nghĩ đến nơi này, nàng lại có chút kinh sợ rồi.

Vẫn còn nhớ đêm qua Hồng Trang tàn nhẫn không, chẳng lẽ sự kiện đêm qua ở Vãn Đình, chỉ là một giấc mộng?

Nhưng là, nàng nhớ rõ ràng, mình lọt vào Nhược Thủy thì từng đọt lạnh lẽo xâm nhập vào xương cốt. Kỳ quái, khi đó, nàng là cảm thấy khổ sở rồi lại thoải mái. Thậm chí, khi Nhược Thủy nhấn chìm nàng trong nháy mắt đó, bắp thịt giống như sinh trưởng, lúc đó có cảm giác ngứa, cho tới giờ khắc này ký ức vẫn còn mới mẻ!

Chẳng lẽ Nhược Thủy còn có công hiệu chữa khỏi vết thương?

Trong lúc lòng nàng khó bình tĩnh mà miên man suy nghĩ lung tung, Thiên Nam bùm ... một tiếng xông vào, âm thanh gấp rút: "Thiên Âm, nhanh đến gian phòng của sư phụ, tình địch ngươi tới cướp người rồi ! !"

Hai chữ tình địch như ánh vàng rực rỡ quanh quẩn trên đầu, Thiên Âm đang dùng sức lực trong đầu tìm đối tượng cho hai chữ này, Thiên Nam nói ra một câu hoàn chỉnh : "Chưởng môn Vô Tư mới vừa rồi mang mắt hoa đào tới điện Cửu Trọng quyến rũ sư phụ rồi!"

Thiên Âm vừa nghe, lúc này mới hiểu rõ? !

Liền đứng dậy như gió lao ra cửa phòng.

Thiên Nam nghiêm mặt thừa nhận lúc nàng chạy ra cửa mang theo khí lạnh, cõi lòng đầy phiền muộn cảm khái: "Ai nói ba nữ nhân thành cái chợ? Hai nữ nhân có thể diễn xuất ra một vỡ kịch hay. . . . . ."

Mặc dù Vô Tư không mang theo mắt hoa đào giống như lời Thiên nói, nhưng cũng là sắc mặt đỏ ửng của thiếu nữ, nhẹ nhàng gõ cửa Trọng Hoa  .

Trong phòng không một tiếng vang, yên tĩnh khác thường.

Vô tư không khỏi nghi hoặc, lại gõ gõ, vẫn là không có phản ứng.

Vì vậy liền đẩy cửa vào.

Trong nháy mắt, một cánh tay lửa nóng ôm nàng vào trong lòng, ngay sau đó đôi môi che lên.

Nàng theo bản năng sẽ phải ra tay, đối phương bén nhạy cấp bách đưa đầu lưỡi chui vào trong miệng nàng, nàng chưa bao giờ chịu loại kích thích này liền giật mình một cái, cũng rốt cuộc thấy rõ gương mặt trước mắt này.

Trọng Hoa? !

Vẻ mặt lạnh như băng của Trọng Hoa đã sớm là tầng tầng đỏ ửng, lộ ra sáng bóng không bình thường, trong mắt chỉ có dục vọng, không có lý trí.

Nàng cả kinh, tiếp tục mừng rỡ, phản kháng gì cũng đều hóa thành nhu tình như nước, đôi cánh tay ngọc chủ động leo lên cổ của Trọng Hoa, hai người trong nháy mắt ngã trên mặt đất. . . . . .

Thiên Âm như gió bay điện chớp, đúng lúc này đẩy ra cửa phòng của Trọng Hoa  : "Sư phụ. . . . . ."

Một màn trước mắt, để cho nàng ngậm miệng.

Hai người nằm trên đất, giờ khắc này so với ánh sáng cay độc của mặt trời buổi trưa càng thêm chói mắt, đâm vào trong lòng đau đớn.

Trong đầu nàng đột nhiên thoáng qua một cái ý niệm: nhìn đông cung nhiều như vậy, cho tới bây giờ không có một khắc nào, để cho trong lòng nàng nhộn nhạo không kềm chế được như vậy.

Không kềm chế được khiến cho nàng hận không thể vọt tới bắt nữ nhân Vô Tư kia nướng lên ăn!

Trọng Hoa bị một tiếng kêu gọi của Thiên Âm, gọi thần trí về, bỗng dưng nhìn thấy nét mặt xuân tình nhộn nhạo gần trong gang tấc này, trong lòng kinh hãi!

Kinh hãi rồi, thần sắc trên mặt cũng không thay đổi, nhuyễn ngọc ôn hương trực tiếp bị hắn đẩy ra, xa lánh và lễ độ lại rất thành khẩn  mở miệng: "Xin lỗi, thất lễ."

Ngay khi trên mặt Vô Tư thoáng qua bi thương thương tức giận lại xấu hổ thì Thiên Âm đúng lúc nghiến răng, chịu đựng nước chua trong lòng cười nói: "Sư phụ thật hăng hái, sáng sớm đã trình diễn khung cảnh mạnh mẽ như thế, cũng làm cho đồ nhi không dám nhìn thẳng! Đồ nhi còn có việc, cũng không quấy rầy sư phụ làm chuyện lớn."

Nói xong, xoay người.

Có thứ gì đó từ trên mặt chảy xuống, đón ánh sáng.

Vừa vặn rơi vào đáy mắt Vô Tư, tinh quang chớp lóe mà xẹt qua!

Lúc Thiên Nam chạy tới, Thiên Âm đã đi ra ngoài nhân tiện khép cửa phòng sau lưng lại.

Thấy trên mặt nàng vẫn còn nước mắt chưa khô, Thiên Nam cẩn thận hỏi: "Chẳng lẽ ngươi không thắng được Vô Tư?"

Thiên Âm lau lau nước mắt, lại lần nữa laiu đi, vẫn có. Liền cũng không lau, mặc nó tự chảy. Lôi kéo hắn đi về phía trước, oán giận lại kích động: "Người ta cũng hôn lên rồi, ta có thể làm sao thắng được? Nghe nói sư huynh Nguyên Già am hiểu sâu đạo này nói, ta muốn đi thỉnh giáo hắn!"

Thiên Nam dừng bước lại, sắc mặt có chút nặng nề: "Thiên Âm, ngươi thật sự là thích sư phụ hay sao?"

Trong lòng Thiên Âm giật mình, bị ánh mắt của hắn nhìn chỉ cảm thấy không đất dung thân, cười đến híp cả mắt cất dấu chột dạ trong đáy mắt: "Tại sao có thể? Ta cũng chỉ là không hy vọng Vô Tư làm sư mẫu của ta. Nàng ta là người mà ta không thích!"

"Còn nữa, từ nhỏ sư phụ đã sủng ái ta, hôm nay có một nữ nhân khác tới giành sư phụ với ta, chính là tình địch! Chỉ là tình địch này không phải tình địch kia. Giống như nữ nhi và kế mẫu, ta phải ra oai ở trước nàng, để cho nàng biết tầm quan trọng của ta ở trong lòng sư phụ!"

Thiên Nam nghe xong, nhoẻn miệng cười: "Ta đã nói rồi, vật nhỏ này không có lương tâm, làm sao sẽ thích sư phụ, cái này có thể mang tội lớn sát thân. Đông Phương còn đánh cuộc với ta."

Thiên Âm giống như vô ý quay đầu lại ngắm nhìn phòng của Trọng Hoa, ánh mắt buồn bã, lúc quay mặt lại vừa cười mờ ám: "Các ngươi đánh cuộc gì?"

"Đánh cuộc ngươi có phải sẽ thích sư phụ hay không." Thiên Nam nói đúng sự thật, cuối cùng lại rất đáng thương thở dài nói: "Đông Phương nói chắc như đinh đóng cột, đánh cuộc ngươi sẽ thích, ta là không coi trọng ngươi."

"Ngươi là ai? Nghe Huyền Tề nói ngươi sợ chết lại tham ăn, như thế nào đi làm chuyện tìm chết như vậy? Lại nói người sư phụ này, chỉ có thể xa xa nhìn lên, không thể khinh nhờn."

Nói đến khinh nhờn thì hắn cũng không phát hiện sắc mặt của Thiên Âm liếc liếc.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Ly Ly về bài viết trên: Hằng mèo0902, anvils2_99, muaboconganh
     

Có bài mới 24.03.2019, 15:02
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.03.2018, 11:20
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 279
Được thanks: 1576 lần
Điểm: 32.47
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Sư phụ quá mê người, đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 151: Sư phụ muốn thành thân?

Editor: Tiểu Ly Ly

Vô Tư nhìn thấy Thiên Âm, trong lòng rất khiếp sợ, ngoài khiếp sợ, cũng bắt đầu nổi lên sát tâm.

Từ lúc nàng rơi lệ chạy đi, cộng thêm đêm qua xả thân chiến đấu với Ma tộc cứu giúp cho nàng. trong lòng Vô Tư, đã không xem Thiên Âm là đệ tử của Trọng Hoa .

Càng có thêm một người có thể uy hiếp được sinh mạng của Trọng Hoa!

Để cho nàng không thể không một lần nữa suy nghĩ lời nói đêm qua của thiếu nữ Hồng Trang.

Hồng Trang nói, Thiên Âm và Ma Tôn Mặc Tử Tụ có mối quan hệ rất sâu xa, chỉ sợ lạy Trọng Hoa làm sư phụ là có mục đích.

Đối với người vừa là uy hiếp vừa là tiểu tình địch này, nàng có thể không chút nào nương tay hại chết Thiên Âm. Nhưng mấu chốt lại ở chỗ Trọng Hoa.

Trọng Hoa không muốn, như vậy nàng cũng chỉ có thể âm thầm khiến Thiên Âm này, trừ bỏ ra khỏi Lục giới.

Nàng tuyệt đối không cho phép ở trên người Trọng Hoa, phát hiện bóng dáng của Lục Nhiên, cũng sẽ không thừa nhận, một thiếu nữ chẳng qua chỉ ở bên cạnh Trọng Hoa sáu năm, có thể thay thế mình làm bạn mấy ngàn năm.

Thời điểm bị Trọng Hoa vô tình đẩy ra, Vô Tư có hơi thất vọng, nhưng cũng không tuyệt vọng.

Ít nhất, y theo tính tình Trọng Hoa, nhất định sẽ phải chịu trách nhiệm.

Thậm chí nàng cũng đã nghĩ xong đi yêu cầu Trọng Hoa hứa hẹn như thế nào.

Nhưng Trọng Hoa cũng rất là xa cách, không có bất kỳ biểu tình nói cho nàng biết: "Chuyện hôm nay, tất cả đều là bởi vì ta bị dược lực gây nên mất khống chế. Mạo phạm ngươi, rất xin lỗi."

"Ngươi biết ta cũng không cần lời xin lỗi của ngươi!" Vô Tư bỗng nhiên nổi giận, vẻ mặt cao quý lãnh ngạo thường ngày bị quét sạch, lý trí bị lửa giận uất ức ghen tỵ với đốt cho hoa mắt ù tai, trên mặt tuy có chút không cam lòng, nhưng nàng biết rõ tính tình Trọng Hoa, nếu tận lực dây dưa ngược lại sẽ khiến hắn không vui, có lẽ ngày sau gặp lại hắn, chính là khó càng thêm khó.

Nàng sửa lại y phục xốc xếch một chút, trong giây lát đã khôi phục lại dáng vẻ như thường ngày, cười nói: "Thật ra thì tâm ý của ta sớm ngươi đã biết, trên người người trúng dược liệu không thể giải, ta có thể giúp một tay."

Trọng Hoa mím chặc môi, một hồi lâu mới nói: "Không cần."

"Nhưng bách lý hương này nếu không giải. . . . . ."

"Ta tự có biện pháp, ngươi không phải lo lắng." Trọng Hoa mở cửa, trực tiếp đuổi đi người: "Hôm nay ta không tiện, nếu như ngươi có chuyện, ngày mai trở lại thôi. Đợi sau ngày hôm nay, ta sẽ giải quyết việc này, cho ngươi một câu trả lời thỏa đáng."

Trong lòng Vô Tư không hề suy nghĩ gì, vứt lại tất cả rụt rè: "Vậy ngươi thành thân ta được không?"

Trong phòng một mảnh yên lặng, Trọng Hoa khẽ khép con mắt, mặt không chút thay đổi.

Đột nhiên Vô Tư bàng hoàng lúng túng, há miệng, còn muốn nói điều gì, lúc này Trọng Hoa đã nghiêng mặt đi, nhìn chằm chằm ngoài cửa phòng, không biết đang suy nghĩ gì.

Vô Tư bất đắc dĩ, đi tới cửa bên cạnh thì nhỏ giọng nhắc nhở một câu: "Thiên Âm có lui tới với Ma tộc, ngươi có biết?"

"Biết, Mặc Tử Tụ."

Câu trả lời này của hắn nằm ngoài toàn bộ dự đoán của Vô Tư, chuẩn bị xong mọi lời nói lý lẽ nhưng lại không có nói ra được, liền trầm mặc chốc lát, đi ra khỏi cửa phòng.

Cuối cùng, nàng quay đầu lại, đến khi nàng khuất bóng, không thấy rõ mặt mũi, chỉ còn một dấu chấm nhỏ mang theo đôi mắt mỹ lệ mềm mại, lóe ra ánh sáng. Nàng cười nhẹ nói: "Trọng Hoa, cho dù là bao lâu, ta vẫn sẽ đợi ngươi."

Trọng Hoa không trả lời, nhẹ nhàng đóng cửa lại, ngăn cách tất cả.

Tự nhiên cũng ngăn cách Vô Tư đột nhiên trở nên lạnh lùng nhốt ở ngoài cửa.

Sau giữa trưa, Thiên Âm từ Điện Chấp Pháp bay trở về điện Cửu Trọng, nửa đường nhảy ra một Trình Giảo Kim chặn lối đi lại, là ai đây?

Vô Tư.

Phía sau là mây trôi từ từ, Vô Tư một thân váy trắng rơi thẳng xuống mắt cá chân, dung nhan như vẽ. Nàng đạp mây mà đến, nụ cười không thể nói thân mật dễ gần, nhưng là không tính là gian trá đáng ghét.

Tự mình chứng kiến cảnh tượng sáng sớm hôm nay, trong lòng Thiên Âm đối với nàng, nói không rõ là cảm thụ gì, chỉ cảm thấy lúc này gặp mặt, làm nàng cực kỳ khó chịu.

Có thể Vô Tư không nghĩ như vậy, nàng cách xa một trượng, ánh mắt lạnh lùng tựa như cười: "Bổn tôn cần dùng từ “Thỉnh” để cho ngươi theo ta đi?"

Vô Tư đi thẳng vào vấn đề không chút nào quanh co lòng vòng nói đến ý của minh. Có lẽ đối với nàng mà nói, Thiên Âm cố chấp này cũng không tính là đồ đệ trẻ tuổi, căn bản không lọt nổi mắt xanh của nàng.

Cũng không tự nhiên sẽ có thái độ tốt gì.

Thiên Âm không kiêu ngạo không tự tin, vẻ mặt không lộ xấu xí, khẽ mỉm cười: "Chưởng môn Vô Tư không cần phải thỉnh, ta đi theo ngươi là được."

"Hừ." Vô Tư từ trong lỗ mũi  hừ hừ, Thiên Âm cười thầm: thì ra là mỹ nhân hừ lên, cũng là không có vẻ đẹp gì có thể nói. Cho dù vẻ đẹp của người này có một nửa huyết thống yêu tinh.

Không lâu lắm, hai người một trước một sau đáp xuống Vãn Đình.

Vãn Đình là ngọn núi xa xôi ở phía sau Thái A, là nơi thích hợp làm chuyện xấu nói giao dịch.

Lúc rơi xuống đất, Thiên Âm không khỏi lắc đầu âm thầm cười nhạo mình, hôm qua ở chỗ này mang vết thương đầy mình, hôm nay tới nơi này nữa, có thể bị cắt một lớp da hay không?

Vô Tư sẽ không bóc da của nàng, chỉ nói một câu, để cho nàng cảm thấy nghiêm trọng hơn so lột da.

Vô Tư nói: "Tử vong dưới đài Tru Thần, cho dù là người tiên ma yêu, đều trở thành tro bụi không thừa không thiếu. Nói cách khác, mặc dù sư phụ ngươi Trọng Hoa đến bên trong, cũng không thể còn sống. Nếu là vào đài Tru Thần, thế gian này cũng sẽ không có Trọng Hoa nữa."

Tại sao đột nhiên nói đài Tru Thần? Thiên Âm hiểu, đây là đối phương nhắc nhở cho mình. Vô Tư dĩ nhiên cũng hiểu, bởi vì nàng có thể tự nhiên tưởng tượng Trọng Hoa chết đi giống như khiến cho Thiên Âm sợ hãi.

Thiên Âm vẫn rất sợ hãi.

Kể từ chính mắt thấy được Lục Nhiên và Xích Hỏa không sợ nhảy xuống đài Tru Thần, nàng liền quyết địnhdấu đi ý định sâu nhất trong đáy lòng. Trong khoảng thời gian này, không biết là xảy ra quá nhiều chuyện, cũng có thể là ngày trôi qua quá thanh nhàn rãnh rỗi, tóm lại, trong lòng nàng lại quên đài Tru Thần.

Lời nói Vô Tư giống như cảnh tỉnh đánh tới nàng, làm trong đầu nàng choáng váng liên hồi. Một hồi lâu mới nói: "Không biết Chưởng môn Vô Tư có ý gì?"

Vô Tư nói: "Bổn tôn nghe nói Côn Luân Thanh Đại tiến đến tuyển chọn thê, ngươi gả cho hắn cũng tốt lắm."

"Đệ tử trong môn hạ của chưởng môn Vô Tư hơn mười người, có lẽ quản cũng bỏ sức lực vô cùng, chuyện của ta không cần ngài quan tâm giúp một tay."

Hai người đối diện mà đứng, Thiên Âm không sợ hãi chút nào, Vô Tư lạnh lùng như sắt. Hai nữ tử lém nhau mấy ngàn năm, vượt qua thời không, ánh mắt đụng vào nhau, đưa tới tia lửa.

Vô Tư cười cười, chậm rãi nói: "Nếu như ngươi không đáp lại, bổn tôn liền nói cho mọi người, ngươi yêu sư phụ của mình. Đến lúc đó, không chỉ có ngươi sống không thể sống, ngay cả Trọng Hoa cũng sẽ bị liên lụy."

Thiên Âm nắm chặt quyền lại buông ra, trong lòng bàn tay đã tràn đầy mồ hôi lạnh. Vô Tư lại mở miệng: "Bổn tôn và Trọng Hoa quen biết gần 5000 năm, tình thâm nghĩa trọng, sáng nay ngươi cũng nhìn thấy, chúng ta càng thêm lưỡng tình tương duyệt. . . . . ."

Nàng còn nói gì nhưng Thiên Âm chỉ cảm thấy trong tai vang lên tiếng ông ông, tất cả âm thanh đều đã chìm xuống. Trong đầu chỉ có Vô Tư và Trọng Hoa song song té xuống đất trình diễn tiết mục kia làm người ta mặt đỏ tai nóng.

Vô Tư vẫn còn nói: "Bổn tôn sẽ không bức bách ngươi, nhưng ngươi phải biết, sự tồn tại của ngươi chỉ mang đến phiền toái cho Thái A còn có Trọng Hoa. Lục giới vẫn luôn nhớ tới ngươi, sớm muộn có một ngày, bọn họ sẽ lần nữa vây đánh Thái A. Lần này là Huyền lão và Lưu Cẩn chết, lần sau, thậm chí là nhiều lần sau nữa, lại giết chết ai đó?"

Câu này, có thể nói là chọt trúng điểm mấu chốt của Thiên Âm, đây là tâm bệnh của nàng!

Vô Tư vẫn còn đang nói: "Trọng Hoa đã đồng ý ta, giải quyết rõ ràng chuyện của ngươi, liền thành thân với bổn tôn."

Thiên Âm chợt ngước mắt nhìn nàng, tất cả suy nghĩ đều tập trung vào câu nói của nàng, một hồi lâu, nàng nghe giọng nói chói tay khó nghe của mình: "Ngươi nói cái gì?"

"Ta nói. . . . . . Trọng Hoa sẽ thành thân với ta."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Ly Ly về bài viết trên: 520kaiqian, Hằng mèo0902, anvils2_99
     
Có bài mới 25.03.2019, 14:15
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.03.2018, 11:20
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 279
Được thanks: 1576 lần
Điểm: 32.47
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Sư phụ quá mê người, đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 152:

Editor: Tiểu Ly Ly.

Thiên Âm không biết mình trở lại điện Cửu Trọng như thế nào.

Trực tiếp đi tới phòng của Trọng Hoa, không có một bóng người hiu quạnh, để cho trong lòng nàng lạnh hơn.

Đông Phương ngồi ở nóc nhà tiến hành hấp thu tinh khí thiên địa Nhật Nguyệt, thấy nàng dò xét xung quanh, hỏi: "Tiểu sư muội, ngươi tìm sư phụ sao?"

Thiên Âm đón lấy ánh mặt trời nheo lại mắt: "Đúng vậy, sư phụ ngài ấy ở đâu?"

"Sư phụ ra cửa." Đông Phương thuận gió bay xuống đến trước mặt nàng, gương mặt tò mò bỉ ổi: "Đại Sư Huynh nói hôm qua sư phụ làm phép thuật, đưa mị dược trong người của ngươi ra ngoài, không biết là lúc này sư phụ có phải là không nhịn được rồi không."

Nghe nói lời này, Thiên Âm trầm mặc trong chốc lát, sau đó mang theo sắc mặt vui mừng.

Như vậy xem ra, Hồng Trang sử dụng bách lý hương cũng không phải là hàng nhái, ngược lại thứ thiệt, chỉ là mình được cứu Trọng Hoa.

Nghĩ đến đây, sáng sớm chính mình bắt đầu đánh mất mát lý trí, vừa nặng nề suy nghĩ về bản thân, hồi tưởng lại sáng sớm sắc mặt Trọng Hoa không giống với thường ngày, thêm chút vừa suy xét, nàng liền tìm được phản bác lý do lời nói “lưỡng tình tương duyệt thâm tình hôn nhau” của Vô Tư.

Vì vậy đau khổ ủ ê đều bay đi hết.

Nhưng lý do này, sau khi Trọng Hoa trở lại, như tảng băng tan nát.

Thiên Âm chờ mòn chờ mỏi, rốt cuộc nửa đêm chờ được Trọng Hoa trở lại. Trừ hắn ra, vẫn còn có một người khác.

Vô Tư.

Thiên Âm chờ một ngày, lại nhận được kết quả hai người quay về với nhau, trong lòng ấm ức khổ sở, đồng thời cũng âm thầm ở trong lòng vì mình hò hét an ủi bản thân.

Không có việc gì, Thiên Âm, bọn họ có lẽ chỉ là vừa vặn đụng phải. Ngươi không thể vì vậy mà nhận thua.

Nàng hào hứng chạy tới gần Trọng Hoa, không thể nói là mang theo tâm trạng gì, liếc nhìn Vô Tư, ngây thơ hỏi: "Sư phụ, Chưởng môn Vô Tư nói người muốn thành thân với nàng, là thật sao?"

Vô Tư mang theo nụ cười, thong dong ưu nhã.

Trọng Hoa nhìn cũng không nhìn Thiên Âm, đáp câu: "Là thật."

Vô Tư che môi cười khẽ, trong nháy mắt sắc mặt cũng đều thay đổi: " Thiên Âm, chẳng lẽ cho là ta đang nói đùa với ngươi sao?"

Thiên Âm không biết trả lời như thế nào, chỉ có một loại cảm giác không đất dung thân, cúi đầu nói một câu: "Vậy thì Chúc sư phụ và Chưởng môn Vô Tư vĩnh tắm bể tình, đầu bạc đến già."

Trọng Hoa đột nhiên dắt tay Vô Tư, chậm rãi lướt qua nàng mà đi.

Hồi lâu, một âm thanh không có tình cảm chút nào truyền đến: "Đêm đã khuya, ngươi đi ngủ sớm đi, về sau không nên nửa đêm chờ vi sư trở lại."

Thiên Âm thẩn thờ đáp thanh: "Dạ, sư phụ."

Trong nháy mắt, cửa phòng khép lại, Trọng Hoa nhanh chín buông lỏng tay Vô Tư, đi thẳng tới bàn ngồi xuống.

Vô Tư cười hỏi: "Ta chính là lừa ngươi sao? Cái người đệ tử này đối với ngươi, ý định không trong sạch đâu."

Trọng Hoa không nói.

Chỉ chốc lát sau, hắn nói: "Nàng đối với ta, chỉ là lệ thuộc vào thôi."

Vô Tư không tiếng động cười lạnh. Hắn lại mở miệng, lần này giọng nói nặng nề chút: "Vô Tư, ta với ngươi thành thân thôi."

"Ngươi nói là thật. . . . . ."

"Sư phụ!"

Đang lúc cảm xúc trong lòng Vô Tư cuồn cuộn như nước thủy triều khó có thể tự giữ vững, đột nhiên cửa phòng bị người đụng vỡ, lộ ra khuôn mặt tươi cười vui mừng của Thiên Âm.

Bên trong phòng hai người đồng thời nhìn nàng, nàng có vẻ hơi xấu hổ, nhấc tay để lên bàn, nói: "Đêm khuya Sư phụ và Chưởng môn Vô Tư có chuyện thương lượng, con sợ các người khổ cực nhàm chán, liền đặc biệt pha một bình trà nóng đưa tới."

Dứt lời, thùng thùng thùng chạy vào đặt nước trà lên bàn.

Trọng Hoa nhìn nàng, Vô Tư nhìn nàng.

Đợi trong chốc lát, thấy nàng như cũ đứng yên như cũ, lòng bàn chân giống như mọc rể, dường như không có ý định rời đi, Trọng Hoa lạnh nhạt nói: "Nếu trà đưa tới, ngươi cũng trở về đi nghỉ ngơi đi."

Thiên Âm đáp sảng khoái: "Vậy con đi trước."

Vì vậy thùng thùng thùng lại chạy ra ngoài.

Vô Tư không thể tưởng tượng nổi nhìn chằm chằm bóng lưng của nàng, mới vừa thu hồi mắt ngồi ở bên cạnh bàn, Thiên Âm một tiếng “sư phụ” đã đến trước mắt.

Nàng vẫn là cười hồn nhiên trong suốt: "Sư phụ, con sợ các ngươi uống trà đói bụng, cho nên đặc biệt đưa tới một bàn điểm tâm."

Điểm tâm rơi trên bàn, nàng lại đứng ở một bên, mắt nhìn thẳng khiêm nhường kín đáo mỉm cười.

Vô Tư vụng trộm nghiến răng, cười hỏi: "Trái lại tay chân của Thiên Âm rất nhanh nhẹn, trong thời gian ngắn, cư nhiên có thể làm ra một bàn điểm tâm."

Thiên Âm cười mị mị nói về: "Chưởng môn Vô Tư quá khen. Trong túi đựng đồ của ta còn có một hơn trăm loại thức ăn, tối nay tính toán từng chút từng chút dâng cho ngài và sư phụ thưởng thức."

Nụ cười của Vô Tư liền cứng ở trên mặt.

Không nhìn ra trên mặt của Trọng Hoa có bất kỳ biểu lộ gì, uống ly trà, nói với Vô Tư: "Nếu như ngươi không có dị nghị, như vậy thì xuân đầu năm nay, ta vàngươi liền thành hôn được không?"

Thiên Âm khóe miệng run rẩy, không rảnh đi xem phản ứng của Vô Tư, nàng đã nhếch nhác xông ra ngoài: "Sư phụ, con mệt rồi, phải đi nghỉ ngơi ngay!"

Trọng Hoa nhìn bóng lưng của nàng, con mắt sắc thâm u, đen tối giống như vực sâu, nhìn không thấy đáy.

Vô Tư lộ ra cười khổ: "Không ngờ Vô Tư ta, cuối cùng gả cho ngươi, mà lại là bởi vì một nha đầu." Trong mắt nàng buồn bã phiền muộn: "Vì để cho nàng chết tâm, ngươi thật đúng là chịu hy sinh."

Trên mặt Trọng Hoa không đau khổ không vui, chỉ uống nước trà: "Nàng còn nhỏ, con đường của tương lai vẫn còn rất dài."

"Vậy ngươi cảm thấy có thể uất ức ta?"

Trọng Hoa ngẩn ra, trong nháy mắt ngước mặt lên, chạm nhẹ vào ánh mắt mềm mại như nước của nàng, nhẹ chau mày lại mày: "Nếu như ngươi không muốn. . . . . ."

"Ta nguyện ý." Vô Tư đưa tay cầm tay trên đầu gối của hắn, Trọng Hoa hơi ngoài ý muốn nhìn nàng, nàng cười nói: "Bất luận là nguyên nhân nào, có thể kết thành tiên lữ với ngươi, ta đều thật vui mừng."

Trọng Hoa im lặng, sau hồi lâu, trong âm thanh réo rắt nhiều ti nghiêm túc: "Ta cưới ngươi, cuộc đời này sẽ không quên."

Câu cuộc đời này sẽ không quên, làm cho trong lòng dần bình phục và ý định tiếp tục phá hư của Thiên Âm, đành dừng chân ở ngoài cửa. Khay trong tay theo đó mà bắt đầu rung động, cuối cùng ầm một tiếng rơi xuống đất.

Bên trong nhà hoàn toàn yên tĩnh.

Dũng khí cho việc này, cần được Nhất Cổ Tác Khí*, nếu không đánh lại suy, ba lần thì kiệt. Đến cuối cùng, chỉ còn tháo chạy hoặc tử trận.

Nhất Cổ Tác Khí*: một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm ("Tả Truyện" Trang Công thập niên: 'phu chiến, dũng khí dã. Nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt'. Khi đánh trận dựa vào dũng khí, đánh một tiếng trống, dũng khí tăng lên, đánh hai tiếng trống, dũng khí suy giảm, đánh ba tiếng trống, dũng khí không còn. Sau này ví với người lúc đang hăng hái làm một mạch cho xong việc)

Thiên Âm cho là, dũng khí của mình, hoàn toàn tử trận ở trong bốn chữ đơn giản bình tĩnh này.

Nàng im hơi lặng tiếng thối lui đến trong viện, nàng hi vọng, nàng có thể giống như cây hoa anh đào trong viện vậy, hoa nở không tàn.

Nhưng nàng quyết định là bỏ qua.

Nàng không phải Xích Hỏa, rốt cuộc là từ trước đến nay vẫn không thể nào có dũng khí.

Hắn cũng không phải là Lục Nhiên.

Thời gian mấy năm, cũng chỉ là một mình nàng tương tư đơn phương. Một mình nàng tưởng tượng ra một cảnh tượng huyền ảo.

Sáng sớm tinh mơ, Đông Phương mở cửa bị Thiên Âm toàn thân rơi đầy cánh hoa anh đào ở trong viện làm cho sợ hết hồn: "Tiểu sư muội, đây là người tu luyện loại pháp thuật nào?"

Thiên Âm xoay chuyển ánh mắt cứng ngắc, nhìn về phòng của Trọng Hoa: "Ta là gác đêm cho sư phụ."

". . . . . ." Đông Phương thăm dò trên trán nàng một chút, man mát lành lạnh, vì vậy kết luận: "Ngươi bệnh không nhẹ."

Thiên Âm đá một cước, trợn mắt nhìn: "Sư phụ và Vô Tư ở trong phòng một đêm không ra cửa ngươi có biết hay không? !"

". . . . . . Đã như vậy, ngươi còn tức cái gì?" Đông Phương liền giật mình đi qua, gật gù hả hê, sắc mặt vui mừng: "Xem ra người hôm qua sư phụ tìm là chưởng môn Vô Tư!" Hắn thần thần bí bí lại gần: " Vô Tư của Đại Hàm đã sớm thương nhớ sư phụ ta, hôm nay rốt cuộc cũng mây tan trăng tỏ, lấy được sự đáp lại của sư phụ. Thái A và Đại Hàm, sắp có chuyện vui! Ha ha, sau đó không lâu thì chúng ta có sư mẫu rồi."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Ly Ly về bài viết trên: 520kaiqian, Hằng mèo0902, anvils2_99
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 203 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: gemitarius.kat, Phuongphuong57500 và 159 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

7 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

15 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

19 • [Hiện đại] Cookie ngọt ngào - Mặn Ngọt Bùi Đắng Cay (Ngoại truyện trang 18)

1 ... 16, 17, 18

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



cửu sắc ưu tư: mình cần hỏi chút
cửu sắc ưu tư: còn ai onl không
Hà Linh Sơn: Cũng muốn có một nhóm bạn để cùng nhau đi ăn, đi du lịch, tán gẫu.
Cảm giác cô độc giữa thành phố rộng lớn này
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 633 điểm để mua Sư Tử Nữ
songngu45: ai biết tên truyện đó chỉ dùm mình, lâu quá nên mình quên mất tên gì rồi, truyện hiện đại chỉ nhớ là mưu sinh hay là gì đó
songngu45: mình muốn tìm truyện có nội dung là mở đầu là nữ chính đang trốn tránh nam chính đi làm chui nhưng do có một giao dịch nên nữ chính đi kích hoạt lại thẻ ngân hàng thế là không đầy 24 tiếng sau nam chính đã tìm được cô qua thông tin thẻ ngân hàng cảu cô và bắt về, sau này nam chính đi tù để trả nợ việc làm chết cha của nữ chính trong quá khứ sau 7 năm trở về đoàn tụ với nữ chính đã có con trai lớn được 6 tuổi
songngu45: mọi ngioefi ơi cho mình hỏii
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 313 điểm để mua Bạch tuột
ngocquynh520: J
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 601 điểm để mua Sư Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Vòng tay đá quý
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 610 điểm để mua Ngọc tím 3
Shop - Đấu giá: Ngọc Sơn Bạc vừa đặt giá 500 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 457 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Mèo Lười Cận Thị vừa đặt giá 350 điểm để mua Bé áo xanh
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 434 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
Shop - Đấu giá: Chimy Lữ vừa đặt giá 267 điểm để mua Giày hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.