Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 

Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

 
Có bài mới 02.03.2019, 19:55
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.09.2011, 22:09
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 1431
Được thanks: 10402 lần
Điểm: 29.68
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu - Điểm: 39
Chương 53

"Thưa thầy, em muốn đi xem Khương Thành Ngọc! Trước kia em là bạn cùng lớp với cậu ấy." Vương Tử đi theo nhóm người, từ sau khi lên cấp ba cậu ta không còn kiêu ngạo như hồi cấp hai, cậu ta biết trên người còn có người cao hơn, cho nên trừ học hành ra cậu ta cũng không chơi đùa quá trớn. Hiện tại thành tích của cậu ta cũng năm trong top 20 của lớp.

"Vậy cũng tốt, nếu không được thì về lớp." Anh ta khá quý cậu nhóc Vương Tử này nên không muốn làm trễ việc học của cậu ta.

"Vâng ạ." Vương Tử quay lại, thật ra khi nghe Khương Thành Ngọc nói câu "Em phải ở đây đợi cô ấy" là cậu ta đã biết. Từ lâu cậu ta đã thấy Khương Thành Ngọc có sự đối xử khác biệt với Kiều Ngôn Hi, vì sao lại khác, lúc đó cậu ta còn chưa biết, chỉ biết khi đối mặt với cô ấy thì anh chàng kia mới mặt mày tươi tắn.

Sau này cậu ta dần hiểu ra, rõ ràng bọn họ là một đôi mà, thậm chí cậu ta còn thấy được tình yêu cháy bỏng trong mắt anh chàng kia. Ban đầu cậu ta rất giật mình, không biết vì sao bọn họ lại ở cùng nhau, tính cách hai người chênh lệch rất lớn, ở bên nhau có hạnh phúc sao.

Nhưng theo thời gian dần trôi, tình cảm của bọn họ ngày càng kiên định, Khương Thành Ngọc và Kiều Ngôn Hi đều là những người cậu ta rất bội phục, cho nên cậu ta mong bọn họ có thể hạnh phúc bên nhau. Tình cảm Lý Thanh dành cho Khương Thành Ngọc cậu ta cũng thấy, nhưng không cách nào ngăn cản, bởi cậu ta là người ngoài cuộc, cậu ta không có tư cách.

"Khương Thành Ngọc, cậu ở đây chờ Kiều Ngôn Hi phải không?" Vương Tử đến bên cạnh, nhìn Khương Thành Ngọc vẫn đứng ở đó hỏi.

Khương Thành Ngọc ngẩng đầu lên, Vương Tử lấy làm kinh hãi, đây có phải là Khương Thành Ngọc không? Hai mắt cậu lấp đầy tơ máu, sưng đỏ, vô cùng suy sút, giống như không còn chút sinh lực.

Khương Thành Ngọc không trả lời, nhưng Vương Tử biết mình không nói sai.

"Các cậu cãi nhau phải không, chắc cậu ấy sẽ không tới đây đâu."

Cậu ta còn chưa nói xong, Khương Thành Ngọc đã như con thú hoang bị xâm phạm lãnh thổ đang rơi vào tình trạng báo động, trợn trừng mắt nhìn cậu ta, khàn giọng gầm gừ: "Cô ấy sẽ đến, cô ấy sẽ đến, nhất định sẽ đến!" Cứ như muốn để bản thân tin tưởng, cậu không ngừng lặp đi lặp lại.

"Khương Thành Ngọc, cậu tỉnh táo một chút đi!" Vương Tử lắc vai cậu, "Cậu ở đây chờ thì có ích gì, cậu phải đuổi theo cậu ấy nói xin lỗi với cậu ấy, dùng bất cứ cách nào, chỉ cần để cậu ấy tha thứ cho cậu." Cậu ta thật sự không muốn thấy vẻ uể oải này của cậu.

Khương Thành Ngọc chấn động, đúng thế, cậu đứng ở đây thì có thể thay đổi được gì, còn không bằng đi tìm cô, giải thích rõ với cô. Cậu nhìn Vương Tử, "Vì sao?"

Dù cậu chỉ nói hai từ, Vương Tử đã nghe hiểu, cậu ta mỉm cười, "Chẳng qua thấy các cậu rất xứng đôi." Bọn họ là những người mà cậu ta thấy ưu tú nhất, cậu ta cảm thấy bọn họ sinh ra là dành cho nhau.

"Cám ơn." Tiếng cám ơn này là lời thật lòng của Khương Thành Ngọc, cậu chưa từng có bạn bè, cậu không hiểu tình cảm, cậu chỉ dựa vào cảm giác để yêu Kiều Ngôn Hi, lời nhắc nhở của Vương Tử làm cậu hiểu ra rất nhiều. Cậu cảm kích cậu ta, đồng thời cậu cũng có nhận thức mới về con người.

"Đừng khách sáo, đúng rồi, bây giờ chúng ta có tính là bạn bè không hả?" Vương Tử cười hì hì.

Khương Thành Ngọc gật đầu.

"Mau đi tìm cậu ấy đi, chậm nữa..." Lời cậu ta còn chưa nói xong, Khương Thành Ngọc đã chạy đi. Vương Tử cười nhìn theo bóng lưng cậu, thầm chúc cậu mọi chuyện thuận lợi.

Khương Thành Ngọc chạy với tốc độ nhanh nhất, cậu đến thẳng lớp Kiều Ngôn Hi, không gõ cửa mà đẩy thẳng ra, "Kiều Ngôn Hi, cậu ra đây!" Vì chạy quá nhanh mà cậu thở hổn hển, gò má cũng phiếm hồng, không còn vẻ lạnh lùng như ngày thường. Đôi mắt sáng nhìn chằm chằm Kiều Ngôn Hi, giống như cô không ra thì cậu sẽ không đi.

Các bạn trong lớp ngây cả ra, Trạng Nguyên khoa Tự Nhiên đang muốn làm gì? Chẳng lẽ Trạng Nguyên khoa Xã hội biết cậu ta? Lập tức bên dưới trở nên ồn ào.

Kiều Ngôn Hi cố gắng mở đôi mắt sưng đỏ nhìn người con trai ngoài cửa, mắt cậu nhìn cô chăm chú, giống như sợ cô chạy trốn, vì đang thở dốc nên người cong lại, dáng vẻ quen thuộc đó lại làm cô lưu luyến. Nhưng chuyện cô đã hạ quyết tâm thì sẽ không thay đổi.

"Có chuyện gì tan học rồi nói, bây giờ tớ đang học." Kiều Ngôn Hi nói xong không nhìn cậu nữa, cúi xuống nhìn quyển sách trong tay, về việc có đọc vào đầu hay không thì chỉ có cô tự biết.

Hô hấp của Khương Thành Ngọc cứng lại, lồng ngực đau đớn, giọng điệu máy móc như thế, Kiều A Miêu, cậu thật sự có thể từ bỏ ư, nhưng tớ không bở được, cho nên tớ không cho phép cậu từ bỏ! Dưới ánh mắt kinh ngạc của các bạn trong lớp, cậu đi đến kéo Kiều Ngôn Hi ra khỏi lớp.

Nhiều người như vậy đang nhìn, Kiều Ngôn Hi cũng không dám phản kháng quá, đành để mặc cậu. Đi đến cầu thang phía Đông, hai người không ai nói gì, chỉ đi bộ, một người bị ép buộc, còn một người là ép buộc.

"Kiều Ngôn Hi, cậu nghe cho kỹ, tớ không chia tay, tuyệt đối không chia tay!" Khương Thành Ngọc buông tay Kiều Ngôn Hi ra, thô lỗ đè cô lên tường, hơi nóng phả ra từ miệng phun lên mặt Kiều Ngôn Hi, dần nhiễm đỏ cả khuôn mặt cô.

Kiều Ngôn Hi giãy giụa muốn thoát khỏi tư thế yếu nhược này, nhưng đành chịu, sức lực của nam nữ khác nhau nên chỉ khiến việc làm của cô vô ích. Cô đứng im để mặc cậu đè ép, "Khương Thành Ngọc, cậu đừng trẻ con như thế nữa."

Cậu nắm chặt cổ tay cô, môi nhướng lên, "Tớ trẻ con đấy, không phải cậu vẫn yêu tớ sao, tớ đã quên nói cho cậu biết, mắt cậu sưng thế kia, cả đời này cậu không thoát khỏi tớ đâu!" Cậu nhẹ nhàng hôn lên vành mắt cô, dịu dàng như cơn gió nhẹ.

Cơn nóng giận của Kiều Ngôn Hi dâng lên, "Cậu tưởng cậu là ai? Cậu nói không chia tay là không chia tay? Cậu đừng quá tự tin như thế, cậu có tin là tớ đứng dưới mưa một trận là có thể quên sạch cậu không!"

Nụ cười trên mặt Khương Thành Ngọc biến mất, cậu không giả vờ được nữa, cậu vừa bối rối vừa sợ hãi, cúi đầu chôn mặt trong mái tóc Kiều Ngôn Hi, "Kiều Ngôn Hi, sao cậu tuyệt tình như vậy." Giọng cậu vừa bi thương vừa tuyệt vọng, khí thế ban nãy đã sớm biến mất, giống như hoàn toàn chưa từng tồn tại.

Kiều Ngôn Hi đứng im, "Tớ chính là vậy đấy, đây là con người thật của tớ, dù sao giờ cũng chẳng còn quan hệ gì với cậu hết." Cô buộc mình nói ra những lời trái lương tâm, một khi đã muốn cắt đứt thì phải cắt đứt hoàn toàn, không được vương vấn.

"Vì sao, Kiều Ngôn Hi, cậu không thể cho tớ thêm một cơ hội nữa ư? Chúng ta đã sắp được ba năm rồi!" Khương Thành Ngọc siết chặt bả vai Kiều Ngôn Hi, ngón tay như muốn đâm sâm vào thịt cô. Cậu gầm lên, nhưng dần biến thành lời van nài. Cậu không hiểu, cậu có thể sửa đổi, không thể cho cậu một cơ hội nữa sao?

Vì sao? Bởi vì tớ quá yêu cậu! Yêu đến nỗi không thể tha cho bất kỳ một tạp chất nào. Cô dằn trái tim đau đớn lắc đầu, "Buông tay đi, nếu cậu thật sự muốn tiếp tục yêu đương thì có thể tìm người khác!" Cô dùng hết hơi sức để nói những lời này, yếu ớt tựa vào tường, dùng nó chống đỡ cơ thể.

Trong đôi mắt Khương Thành Ngọc dường như nổi lên cuồng phong bão táp, cậu nhìn chằm chằm Kiều Ngôn Hi, tưởng chừng như làm cô không thể hít thở. Môi cậu mím lại thành một đường, sắc mặt u ám đến đáng sợ. Nỗi căm phẫn trong đầu cậu dời sông lấp biển như muốn làm đầu cậu nổ tung.

"Kiều Ngôn Hi, cậu độc ác lắm! Tớ rất muốn, rất muốn..." Khương Thành Ngọc đấm mạnh lên tường, máu văng tung tóe, thậm chí rơi lên mặt Kiều Ngôn Hi.

Lớp ngụy trang hoàn mỹ của Kiều Ngôn Hi cuối cùng xuất hiện một vết rạn, cô hoảng hốt giơ bàn tay bị thương của Khương Thành Ngọc lên, "Làm sao bây giờ, cậu bị váng đầu hả? Đến phòng y tế, không, giờ phải băng bó lại trước đã... băng bó, dùng cái gì..." Trong mắt cô chứa đầy nước mắt, nói năng lộn xộn.

"Chẳng phải cậu không quan tâm nữa ư, Kiều Ngôn Hi, cậu đi đi! Cậu đi đi!" Khương Thành Ngọc nhìn dáng vẻ cô hốt hoảng vì cậu, trong lòng lại xót xa, cậu hoàn toàn không cảm giác được đau đớn ở tay, cậu luôn phải nhịn đau đến cực hạn, đâu còn cảm giác được gì khác.

Kiều Ngôn Hi sững sờ, lập tức nhớ ra mình đã không còn tư cách quan tâm cậu nữa. Cô cúi đầu, nước mắt rơi lộp bộp, văng lên những giọt nước nho nhỏ.

"Được, tớ đi."

Cô đi từng bước chậm rãi, từng bước tiến về phía trước, bước chân nặng trĩu như đổ chì.

Khương Thành Ngọc nhìn bóng dáng Kiều Ngôn Hi dần nhỏ đi, ngay lúc cô sắp biến mất khỏi tầm mắt, cậu đột nhiên chạy về phía cô, ôm lấy cô từ sau.

"Kiều A Miêu, cậu đừng bỏ tớ, tớ van xin cậu, tớ sẽ chết mất, sẽ chết mất..." Nước mắt cậu chảy xuôi theo tóc cô, nhỏ giọt xuống dưới.

Kiều Ngôn Hi cắn chặt môi, ngăn mình phát ra những âm thanh nghẹn ngào. Cơ thể bị người đó ôm, nhiệt độ từ cậu không ngừng truyền sang cô, đó là hơi ấm cô tham luyến, cô thật sự không bước nổi.

"Kiều Ngôn Hi, công bằng với tớ một chút có được không, chỉ vì tớ quá yêu cậu, chỉ vì tớ quá yêu cậu..." Khương Thành Ngọc lẩm bẩm, nói xong cậu đã khóc không thành tiếng.

Kiều Ngôn Hi quay lại ôm lấy cậu, chui vào ngực cậu, nước mắt đã làm ước vạt áo cậu. Nước mắt của cả hai đều rơi trên người đối phương, đó là nước mắt khi yêu đến cực hạn, hòa lẫn với đau thương, hối hận.

Lần đầu tiên bọn họ nói chia tay lại làm cho hai người thống khổ đến mức không muốn sống, bọn họ tưởng rằng tình yêu của họ cũng giống như nghìn vạn cặp đôi khác, chỉ vì nhất thời mà có kết cục không thể chịu nổi. Bọn họ đều không hiểu, vì sao tình yêu bọn họ cẩn thận che chở lại vẫn gặp nguy hiểm rạn nứt. Tình yêu đúng là thứ làm cho người ta vừa yêu vừa hận.

Tình yêu không phải một đề toán học, người viết ra công thức có thể tính ra kết quả, cho dù bạn thận trọng cỡ nào, nghiêm túc tỉ mẩn cỡ nào cũng sẽ mắc sai lầm. Nó không theo một quỹ đạo cố định, chỉ có rút kinh nghiệm từ những bài học mới có thể giảm thiểu được sai lầm.

Bạn vĩnh viễn cũng không ngờ người sở hữu Tình, cho dù là người thông minh đến đâu thì ở trước mặt tình yêu cũng sẽ trở thành nô đãi cho nó. Không ai có thể thoát khỏi sự khống chế của tình yêu, chúng ta chỉ có thể van xin nó, để nó dằn vặt ta ít đi, để chúng ta có thể cùng người mình yêu chung sống đến già...



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieu_hao về bài viết trên: Cuncute, MicaeBeNin, My Nam Anh, QTNZ, Tearyruby, san san
     
Có bài mới 03.03.2019, 15:18
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.09.2011, 22:09
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 1431
Được thanks: 10402 lần
Điểm: 29.68
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu - Điểm: 38
Chương 54

"Kiều Ngôn Hi, rốt cuộc cậu nghĩ gì vậy? Lẽ nào tớ không có chút gì khiến cậu lưu luyến?" Khương Thành Ngọc gần như rít từ kẽ răng, cậu sợ nghe được đáp án phủ định từ cô, nhưng vẫn muốn hỏi, bởi vì cậu không có lòng tin, một chút lòng tin cũng không có. Nếu cô đã dễ dàng nói chia tay như thế thì đã nói lên cậu hoàn toàn không có bước vào trái tim cô.

Trong đầu Kiều Ngôn Hi rối loạn, cô quyết định muốn chia tay là vì cô cảm thấy cậu không yêu cô như cô nghĩ, còn cô đã lấy hết tấm lòng mình dành cho cậu. Cô sợ cảm giác ấy, cho nên cô mới quyết định chia tay. Nhưng nhìn cậu đau lòng, tim cô như bị dao cứa, không chút nghĩ ngợi chạy về phía cậu. Hơn thế, lồng ngực cậu càng làm cô mê muội, khoảnh khắc được cậu ôm, cô mới cảm nhận được sự yên tâm.

"Quả nhiên, cậu chưa từng yêu tớ, có phải không?" Đáy mắt Khương Thành Ngọc phiếm hồng, cậu nhìn chăm chú vào mắt Kiều Ngôn Hi, khao khát được trông thấy trái tim cô. Vì sao, cậu toàn tâm toàn ý yêu cô, không có một chút suy nghĩ gian dối, nhưng cô lại chưa từng yêu cậu, điều này làm sao mà cậu chịu nổi?

Cậu vốn cho rằng, không có gì là vấn đề, chỉ cần họ yêu nhau, nhưng rồi cậu phát hiện, chỉ có mình cậu đang yêu, mà cô, rốt cuộc dùng tình cảm gì đón nhận tình yêu của cậu? Thương hại, tức cười hay là gì khác? Cậu không dám nghĩ nữa.

"Không phải! Tớ không như thế! Khương Thành Ngọc, cậu có còn lương tâm không vậy? Tớ không yêu cậu, tớ không yêu cậu mà lại quan tâm đến cậu? Không yêu cậu mà lo nghĩ vì cậu? Không yêu cậu mà mỗi giây mỗi phút đều nhớ cậu? Không yêu cậu mà thấy không vui vì cậu ngồi chung với một cô gái khác?" Nước mắt Kiều Ngôn Hi không ngừng trào ra. Cậu có thể nói cô không tốt, nhưng cậu không thể phủ định tình yêu của cô.

"Nếu đã yêu tớ thì tại sao lại muốn chia tay, cậu nói đi?" Khương Thành Ngọc không có cách nào tin lời cô, cậu không hiểu, nếu cô đã yêu cậu thì sao có thể cam lòng rời khỏi cậu?

"Cậu không tin tớ, điều này còn chưa đủ hay sao?" Cho dù mặt đầy nước mắt, Kiều Ngôn Hi cũng không chịu cúi đầu, cô quật cường nhìn cậu như bắt cậu phải nhận thức được sai lầm của mình.

"Tớ... Kiều A Miêu, lúc đó tớ giận quá, tớ thấy cậu và tên kia thân mật, tớ thật sự..." Khương Thành Ngọc không nói được nữa, đúng thế, sao cậu có thể không tin cô, bọn họ đã nói rõ, phải tin tưởng đối phương, tuyệt đối không được giấu giếm. Là cậu sai rồi.

"Chút việc nhỏ như vậy cậu đã tức giận, vậy..." Kiều Ngôn Hi chưa nói hết câu thì Khương Thành Ngọc đã cắt ngang, "Việc nhỏ? Kiều Ngôn Hi, cậu dựa vào người một gã con trai khác là chuyện nhỏ? Vậy cậu nói cho tớ biết thế nào là việc lớn đi?" Lửa giận của cậu lại bốc lên, rốt cuộc cô đặt cậu ở đâu? Cậu mới là bạn trai cô, khi xảy ra chuyện vì sao thà tìm người khác cũng không tìm cậu?

Kiều Ngôn Hi bỗng chẳng nói được gì, sao cậu lại không nghe cô nói hết, vì sao nhất định phải bới lông tìm vết trong lời cô. Cô nhắm mắt, che đi sự thất vọng và đau lòng, "Khương Thành Ngọc, chúng ta đều bình tĩnh lại đi." Cô biết, nếu họ cứ tiếp tục như vậy thì sẽ không nói được gì nữa.

Khương Thành Ngọc môi mím thật chặt, màu đỏ trong mắt càng đậm, cậu nhìn chằm chằm Kiều Ngôn Hi không nói tiếng nào. Kiều Ngôn Hi có chút sợ hãi, trong mắt Khương Thành Ngọc trừ cô ra thì không có gì cả, cô có thể thấy được bóng dáng mình trong đó. Chỉ như vậy cô mới sợ, cô sợ cảm giác mình như một con linh dương bị con báo săn quan sát.

Cô cẩn thận lùi lại muốn cách xa Khương Thành Ngọc.

"Sao vậy, sợ? Ha ha, Kiều Ngôn Hi, tớ nói rồi, cậu không trốn thoát được đâu." Khương Thành Ngọc cười quỷ dị, tay kéo Kiều Ngôn Hi ôm chặt trong ngực, không để cô có cơ hội thở dốc.

"Cậu buông ra, buông tớ ra!" Kiều Ngôn Hi ra sức giãy dụa, người cô run rẩy, cô không biết tiếp tục ở đây cậu sẽ làm gì cô, cô chỉ muốn bỏ đi.

"Muộn rồi, Kiều Ngôn Hi, tớ cho cậu biết, cả đời này cậu không thoát được đâu!" Khương Thành Ngọc kéo Kiều Ngôn Hi, hung hăng nói với cô.

Kiều Ngôn Hi lắc đầu, không ngừng vỗ lên cánh tay cậu, hi vọng cậu có thể tỉnh táo lại, nhưng chẳng có chút tác dụng. Khương Thành Ngọc hoàn toàn chìm trong thế giới của mình.

Cậu hôn thật mạnh, không có chút dịu dàng triền miên, nụ hôn hoàn toàn dựa vào bản năng, môi Kiều Ngôn Hi nhanh chóng bị cậu cắn bật máu. Kiều Ngôn Hi đau nhức chau mày, nước mắt càng mãnh liệt, nhưng Khương Thành Ngọc như không thấy, tiếp tục hành động hung bạo của cậu.

Cho đến khi cả khoang miệng ngập mùi máu, cậu mới giật mình khi bản thân đã làm Kiều Ngôn Hi bị thương. Nhưng đã không còn kịp nữa, đôi môi mềm mại của cô sưng tấy, trên môi nhuốm máu, mặt đầy nước mắt, thậm chí còn đang không ngừng rơi xuống. Cảnh tượng đó làm trái tim cậu đau đớn.

Bộ dạng này của cô là do mình làm... mình làm đau cô ấy... Khương Thành Ngọc rét run, cậu không dám nhìn mặt cô, không, đó không phải mình, làm sao cậu có thể làm đau cô được. Cậu muốn lau nước mắt cho cô nhưng cuối cùng đành buông xuống.

"Cứ như vậy đi, Khương Thành Ngọc, tạm biệt." Từng lời Kiều Ngôn Hi đều kiên định và chắc chắn, không một chút do dự. Cô quay đi không nhìn cậu, từng bước biến mất khỏi tầm mắt cậu.

Khương Thành Ngọc đứng tại chỗ, không ngăn cản, không cầu xin, cậu như một bức tượng gỗ, đờ đẫn đứng trong bóng tối. Giữa bọn họ sao lại trở thành như vậy? Cậu vốn đến để xin lỗi cơ mà, cuối cùng lại mất kiểm soát. Cuối cùng cô vẫn đi, để lại cậu một mình.

"Khương Thành Ngọc, tớ không bỏ cậu, vĩnh viễn không bỏ!"

"Khương Thành Ngọc, sau này tớ sẽ thương cậu."

"Khương Thành Ngọc, hình như tớ có chút thích cậu."

"A Ngọc, tớ rất nhớ cậu."

Khương Thành Ngọc tựa vào tường, tay che mặt, bờ vai không ngừng co rút, nước mắt chảy theo kẽ ngón tay. Không còn, không còn gì nữa, mỗi câu cô nói cậu đều nhớ rõ ràng, những âm thanh vui vẻ của bọn họ còn quanh quẩn trước mắt, nhưng bọn họ chỉ có quá khứ mà không có tương lai, tương lai của họ, tương lai của cậu...

Kiều A Miêu, từ bỏ không phải nói là làm được, người trong trái tim tớ đã được khẳng định kể từ lúc tớ biết mình thích cậu, chỉ có cậu mới là nguồn sống của tớ. Hạnh phúc của tớ là vì cậu đã đón nhận tớ, bằng lòng hứa hẹn một tương lai tươi sáng cùng với tớ.

Cuối cùng tớ đã có cảm giác mình không cô độc trên thế gian này, từ nay chỉ cần nghĩ đến cậu, tớ sẽ không lẻ loi, cũng không bao giờ cô đơn lạnh lẽo nữa, bởi vì tớ biết dù bất cứ khi nào, cậu cũng luôn ở bên cạnh. Tớ rất vui, trong sinh mệnh mười mấy năm này rốt cuộc đã có thứ gì đó ý nghĩa để tớ bảo vệ.

Tớ cẩn thận yêu cậu, mặc dù luôn phải kìm nén tình cảm của mình, bởi vì tớ e nó sẽ làm cậu sợ. Cậu có thể cảm nhận được cảm giác đó không, Kiều A Miêu, trước khi tớ chết chìm cậu đã cho tớ sự cứu giúp cuối cùng, sau đó trái tim vỡ nát của tớ vì cậu mà lành lặn, vì cậu mà đập. Tớ thật hạnh phúc.

Nhưng bây giờ cậu nói, Khương Thành Ngọc, tạm biệt. Tớ há có thể không biết thật ra cậu muốn nói, Khương Thành Ngọc, đừng gặp lại nữa. Nhưng tớ không nói, cho dù cậu nói tạm biệt, vậy tớ đi gặp cậu thì cậu chắc cũng không thấy, đây là lời cậu nói. Tớ biết mình đang làm trò vô lại, cũng biết cậu đã thất vọng thế nào, nhưng thế thì đã sao, không buông chính là không buông, thay vì đau khổ ép mình quên cậu, không bằng dùng trái tim này tiếp tục yêu cậu.

Kiều Ngôn Hi, tớ yêu cậu, cậu vĩnh viễn là của tớ, tớ biết mình rất cố chấp, với cậu còn hơn thế. Nếu trên thế giới này có thứ gì đáng để tớ lưu luyến thì đó chính là cậu. Tớ có thể chịu đựng mình hai bàn tay trắng, trừ cậu ra. Tớ có thể chẳng quan tâm gì cả, nhưng chỉ không thể để cậu rời khỏi tớ. Cho dù cậu nói chia tay, tớ cũng sẽ không bỏ cậu.

Kiều Ngôn Hi không về lớp, dáng vẻ mắt sưng húp, mặt đầy vệt nước này hoàn toàn không thể trở về. Cô một mình nằm trên giường, không bị quá khích như người khác lúc thất tình. Nhưng tim cô đau đến mức run rẩy, nỗi đau đó làm cô hít thở khó kawn, thậm chí muốn lập tức chết đi.

Bề ngoài cô tỏ ra tự nhiên, nói chia tay là cô nhưng không ai thấy được đau đớn trong lòng cô. Đó là người cô quyết định yêu cả cuộc đời, cô dành tình yêu toàn tâm toàn ý với người đó, cô cho rằng giữa họ không có vấn đề gì, mong mỏi đến ngày họ có thể mãi mãi bên nhau.

Nhưng rồi bỗng nhiên, trời sụp xuống, chuyện gì cũng thay đổi. Người đó không tin cô, người đó mập mờ cùng một cô gái khác, người đó không để ý đến ý nguyện của cô, làm tổn thương cô... Cô sợ, chẳng lẽ đây chính là tình yêu của bọn họ?

Cho nên cô không muốn tiếp tục nữa, cô sợ, cô thấy tình yêu giữa cô và cậu không bình đẳng. Nếu cậu thích người khác thì buông cậu ra thôi, cô không dây dưa, không cầu xin, hãy chia tay trong hòa bình.

Thế nhưng vì sao trái tim cô lại đang lớn tiếng kêu gào, không, không phải như thế, Kiều Ngôn Hi cô nói dối! Cô yêu cậu ấy, bây giờ rất muốn đi tìm cậu ấy có đúng không? Có phải cô vẫn còn nhớ nhung hơi ấm khi được cậu ấy ôm không? Kiều Ngôn Hi, cô đúng là kẻ chẳng có tiền đồ, chỉ là thất tình thôi, chỉ là thất tình...

Trên thế giới này mỗi giây mỗi phút lại có một đôi chia tay, chẳng là gì cả, Kiều Ngôn Hi, chẳng là gì cả, đừng buồn, cuộc đời cô còn dài, còn có rất nhiều cảnh đẹp chưa được thăm thú, không chừng phía trước còn có người thích hợp với cô hơn cả Khương Thành Ngọc, vậy nên đừng đau lòng vì cậu ta nữa.

Kiều Ngôn Hi, không cho phép cô nhớ cậu ấy! Không được! Khương Thành Ngọc, tớ ghét cậu! Tớ không yêu cậu nữa! Một mình tớ sẽ vui vẻ, không có cậu tớ sẽ sống tốt hơn! Nhưng mà, Khương Thành Ngọc, A Ngọc, bây giờ tớ đã bắt đầu nhớ cậu, phải làm sao bây giờ?

Cậu... liệu có nhanh chóng quên mất tớ không? Chỉ còn mình tớ nhớ quá khứ của chúng ta. A Ngọc, tớ nói dối đó, với cậu, với chính mình, tớ... thật sự yêu cậu, chưa từng thay đổi. Kiều Ngôn Hi nhắm mắt lại, nước mắt im lặng trượt theo khóe mắt xuống gối...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieu_hao về bài viết trên: Cuncute, MicaeBeNin, My Nam Anh, QTNZ, Tearyruby, san san
     
Có bài mới 07.04.2019, 18:15
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
Thượng Thần Huyết Lang Vương Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 19.09.2011, 22:09
Tuổi: 24 Chưa rõ
Bài viết: 1431
Được thanks: 10402 lần
Điểm: 29.68
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu - Điểm: 43
Chương 55

Tối đó Doãn Manh Manh và Ngô Đình Đình vừa về đã leo lên giường Kiều Ngôn Hi, khi thấy mắt cô sưng lên gần như sắp không mở ra được thì muốn chạy ngay đến ký túc xá nam tìm Khương Thành Ngọc. Kiều Ngôn Hi ngăn họ lại, ngồi trước cửa sổ nói khẽ: "Bọn tớ chia tay rồi." Dù mang bộ dạng nhếch nhác nhưng vẻ mặt cô rất trầm tĩnh.

Doãn Manh Manh và Ngô Đình Đình đều ngạc nhiên, nhất là Doãn Manh Manh, cô ấy biết Kiều Ngôn Hi thích Khương Thành Ngọc cỡ nào, nếu không sẽ không đối tốt với cậu. Tiểu Khê của cô ấy luôn tỉnh táo, lấy việc học làm đầu, cậu ấy có thể tiếp nhận Khương Thành Ngọc trước khi bắt đầu học kỳ mới đã nói lên tất cả, thế mà bây giờ lại đã chia tay!

Lập tức cô ấy thấy bất bình, nhất định là do Khương Thành Ngọc! Khương Thành Ngọc nhất định đã bắt cá hai tay, còn cả cái con Lý Thanh không biết xấu hổ kia!

"Tiểu Khê, tớ hỏi cậu, có phải Khương Thành Ngọc và Lý Thanh không biết xấu hổ kia có gì đó đúng không?" Doãn Manh Manh tức đỏ cả mặt, tính cách cô ấy rất đơn giản, trong thế giới của cô ấy không phải một thì là hai, không có 50:50, nếu sau khi Tiểu Khê biết Khương Thành Ngọc lúc nào cũng ở với Lý Thanh mới chia tay thì nhất định là do Khương Thành Ngọc phản bội cậu ấy!

"Không phải, Manh Manh, là tớ muốn chia tay!" Kiều Ngôn Hi biết Doãn Manh Manh lo lắng vì cô, cô rất cảm động. Tình yêu khi nồng cháy có thể làm người ta chìm đắm không muốn thoát ra, mà khi phai nhạt rồi thì chẳng còn gì nữa, giống như rượu bị mặt trời làm bốc hơi, ngoài hơi rượu nhạt ra thì chẳng để lại gì. Còn tình bạn thì khác, nó có thể giữ nguyên sự tươi mới dù có trải qua bao nhiêu năm tháng. Nhìn hai người vây quanh bên giường cô, dòng nước ấm như chảy quanh tim, ngay đến vết thương của tình yêu cũng dường như không còn đau đớn.

"Vậy vì sao cậu lại chia tay? Nhất định do cậu ta có lỗi với cậu!" Doãn Manh Manh nói như đinh đóng cột, Ngô Đình Đình cũng gật đầu, nhất định là có nguyên nhân, bằng không sao Tiểu Khê xúc động như thế.

"Cậu ấy không thích tớ như tớ nghĩ, điểm này là đủ rồi." Kiều Ngôn Hi cứ nghĩ cái tên Khương Thành Ngọc sau này sẽ biến mất khỏi cuộc đời mình, trái tim lại co rút đau đớn, nước mắt đảo quanh đôi mắt, cô ép mình ngẩng lên nhìn trần nhà, nén nước mắt lại.

Doãn Manh Manh và Ngô Đình Đình ngơ ngác nhìn nhau, đây là nguyên nhân gì vậy? Bởi vì như người ngoài bọn họ thấy, Khương Thành Ngọc tốt với Tiểu Khê không còn gì để nói, một nam sinh vừa lạnh lùng vừa kiêu ngạo có thể suy nghĩ mọi mặt cuộc sống cho cậu ấy đã rất khó, Doãn Manh Manh cũng rất hâm mộ Kiều Ngôn Hi, Lý Minh Xuyên vĩnh viễn không thể chu đáo được như Khương Thành Ngọc!

"Tiểu Khê, cậu đã nghĩ kỹ rồi à?" Ngô Đình Đình lo lắng nhìn Kiều Ngôn Hi, cô ấy không hi vọng cô nhất thời xúc động mà làm ra chuyện hối hận về sau. Hơn nữa, mặc dù Tiểu Khê không nói gì nhưng cô ấy cảm thấy hai người hẳn không có vấn đề gì lớn.

Kiều Ngôn Hi kiên định gật đầu, cô là loại người như cây chết cũng đứng thẳng, đã quyết định là quyết định, dù đau muốn chết cũng tuyệt đối không quay đầu lại.

Ngô Đình Đình và Doãn Manh Manh liếc mắt nhìn nhau đều thấy được vẻ bất đắc dĩ, Tiểu Khê học giỏi, tính cách tốt, nhưng về mặt tình cảm sao lại ngốc thế chứ.

"Đừng tự suy nghĩ lung tung, có chuyện gì thì tìm bọn tớ, biết chưa?" Ngô Đình Đình vỗ tay Kiều Ngôn Hi nói.

Kiều Ngôn Hi ừ một tiếng, vùi đầu vào trong chăn. Ngô Đình Đình ra dấu, ý bảo Doãn Manh Manh đi theo cô ấy ra ngoài. Cả hai cùng ra khỏi phòng ngủ.

Lý Thanh lúc này vui muốn nhảy cẫng lên, họ chia tay rồi! Ha ha, cuối cùng họ đã chia tay rồi! Vậy có phải chứng tỏ cơ hội của mình càng lớn không, thật tốt quá! Khương Thành Ngọc là của cô, nhất định là của cô!

"Cứ để mặc hai người họ dày vò nhau vậy à?" Ngô Đình Đình hỏi Doãn Manh Manh.

"Làm sao có thể? Ngày mai chúng ta đi tìm Khương Thành Ngọc, hỏi cậu ta thế nào?" Doãn Manh Manh nhìn Ngô Đình Đình nói.

"Đi tìm Khương Thành Ngọc? Trời ạ, tớ không dám đâu!" Ngô Đình Đình vừa nghĩ tới khí thế và cái khuôn mặt lạnh như băng của Khương Thành Ngọc là đã khiếp vía.

"Cậu đúng là đồ không có tiền đồ, vì Tiểu Khê mà cậu lại không đi?" Doãn Manh Manh khinh bỉ.

"Được, vì Tiểu Khê, tớ mặc kệ!" Ngô Đình Đình cắn răng, đưa ra quyết tâm.

"Thế còn được, cũng không thể để cái đứa buồn nôn kia được vui vẻ." Doãn Manh Manh chán ghét và khinh thường chỉ phòng ngủ.

"Đúng, đồ không biết xấu hổ." Ngô Đình Đình bĩu môi khinh bỉ.

"Sao rồi? Làm lành chưa?" Khương Thành Ngọc về ký túc xá trước khi đóng cửa, Vương Tử liền ra chào hỏi.

Khương Thành Ngọc lắc đầu không nói, hòa giải? Bây giờ hai từ này đến nghĩ cậu cũng không dám.

"Sao có thể, cậu không xin lỗi à?" Vương Tử mở to mắt, giờ cậu ta mới phát hiện sắc mặt Khương Thành Ngọc không bình thường, tái nhợt như không có sức sống, cả người cũng hoảng hốt.

"Cậu không sao chứ?" Cậu ta lại hỏi thêm một câu.

Khương Thành Ngọc kéo mạnh Vương Tử ra ngoài, nhưng vẫn không nói câu nào.

"Này, này, Khương Thành Ngọc, cậu làm gì thế? Định đi đâu? Ký túc xá sắp đóng cửa rồi!" Vương Tử vội vàng la ó.

Khương Thành Ngọc dừng lại, đầu cúi thấp, "Ra ngoài ngồi với tôi một lúc!"

Vương Tử sửng sốt, Khương Thành Ngọc chưa từng dùng giọng điệu này nói chuyện với cậu ta, trong mắt cậu ta, Khương Thành Ngọc là một tảng đá, trừ Kiều Ngôn Hi ra, sắc mặt cậu chưa từng thay đổi với ai, nhưng bây giờ, cậu lại đang dùng giọng đề nghị nói với mình, nhất định cậu ấy rất đau khổ!

"Được, được, đi thôi, anh em gặp chuyện thì sao tớ có thể không ở bên!" Vương Tử đi bên cạnh cậu, vỗ lên vai, trông rất tùy tiện. Hai người cùng sóng vai ra khỏi ký túc xá.

"Cậu nói với cô ấy thế nào? Tớ thấy hai người các cậu tốt như thế thì làm sao có thể nói chia tay là chia tay?" Vương Tử nhìn Khương Thành Ngọc nói, không nên, hai người đều là tinh anh, sao có thể vì chút chuyện nhỏ mà không giải được khúc mắc.

Thực ra cậu ta không biết, Khương Thành Ngọc và Kiều Ngôn Hi mặt nào cũng ưu tú, chỉ có tình cảm là như hai kẻ ngốc, hoàn cảnh gia đình họ khiến cho nhận thức về mặt tình cảm càng cực đoan, mang theo khát vọng độc chiếm lớn, cho nên nếu vấn đề giữa bọn họ phải do chính họ giải quyết, bất kỳ ai cũng không giúp được.

Lời của Vương Tử khiến Khương Thành Ngọc nhớ lại hành vi thô bạo của mình, đau đớn trong lòng lại lan ra, Kiều A Miêu của câu, Kiều Kiều yếu ớt như một con mèo nhỏ, nhưng cậu lại đối xử với cô như thế, sao cậu có thể nỡ, đáng đời cậu khi cô bỏ đi! Nhưng tình yêu với cô kể cả khi chia tay cũng không thay đổi, cả đời cũng sẽ không thay đổi, nếu có một ngày, bên cạnh cô xuất hiện một người con trai khác, là Tiết Đồng Hải hay ai đó, cậu không biết mình sẽ làm ra chuyện đáng sợ gì nữa.

"Cậu thật là, hỏi gì cũng không nói." Vương Tử hết chỗ nói, thật koong biết Kiều Ngôn Hi yêu đương thế nào với cậu, Khương Thành Ngọc trước mặt Kiều Ngôn Hi và trước mặt người khác hoàn toàn là hai người.

"Tôi sẽ chờ, dù bao lâu tôi cũng sẽ chờ cô ấy." Trong màn đêm rốt cuộc vang lên giọng nói trầm thấp của Khương Thành Ngọc, giọng cậu hơi khàn, được bóng đêm phụ trợ nên càng toát ra nỗi bi thương nồng đậm.

"Cậu không làm gì cả? Ngộ nhỡ cô ấy thích người khác thì làm sao?" Lời Vương Tử như một đòn cảnh tỉnh, lập tức gõ tỉnh Khương Thành Ngọc.

Đúng thế, chẳng lẽ mình cứ chờ đợi ngu ngốc vậy sao? Tiết Đồng Hải vẫn còn như hổ rình mồi bên cạnh, ngộ nhỡ Kiều Ngôn Hi thật sự thích cậu ta thì làm sao bây giờ? Môi cậu mím lại thành một đường, màu đỏ lại hiện ra trong mắt, không ai có thể cướp cô ấy với cậu! Bất kỳ ai cũng không được!

Nhưng trong nháy mắt cậu đã tỉnh lại, cậu nên làm thế nào? Họ đã chia tay, cậu không còn tư cách quản chuyện của cô ấy nữa.

"Vậy phải làm sao?"

Vương Tử ngơ ra mới phản ứng được, Khương Thành Ngọc đang hỏi cậu ta nên làm thế nào ư.

"Tớ... Tớ cũng không biết, tớ chưa từng yêu đương bao giờ, dù sao, dù sao cậu từng quấn quít với cô ấy, khiến kẻ khác không tiếp cận cô ấy là được." Vương Tử gãi đầu áy náy, cậu ta cũng chỉ nói bừa, bản thân cậu ta cũng không có kinh nghiệm về chuyện này.

Nhưng Khương Thành Ngọc lại bắt được trọng điểm, đúng, chính là quấn lấy cô! Khiến kẻ khác không thể đến gần cô! Mình không thể trơ mắt nhìn cô ấy cách mình ngày càng xa, bây giờ đây chính là cách tốt nhất.

Tâm trạng cậu trở nên khá hơn, ít nhất bây giờ cậu biết mình nên làm gì. Nhưng nghĩ tới thái độ của cô, còn cả sự dứt khoát lúc bỏ đi đó làm cậu lại mê man, cậu thật sự có thể làm lại từ đầu với cô sao Cậu không có lòng tin, cậu biết Kiều Ngôn Hi là một người rất quật cường, đã đưa ra quyết định rồi thì sẽ kiên quyết không thay đổi.

Cậu chưa từng hoảng hốt lo sợ như bây giờ, cho dù khi ba mẹ bỏ cậu, cậu chỉ đau lòng thôi, còn bây giờ thì lại không tìm được bất kỳ phương hướng nào, không biết mình nên làm gì, nên đi đâu. Người cho cậu ánh mặt trời đã đi rồi, sau này, cậu phải tiếp tục mò mẫm một mình trong bóng đêm. Cậu không ngừng thôi miên bản thân, cô ấy sẽ trở về, cô ấy sẽ trở về, nhưng chỉ cần tỉnh táo, đến bản thân cậu cũng không tin.

"Đúng rồi, sao mấy tháng nay cậu và Lý Thanh gần gũi vậy?" Vương Tử hỏi Khương Thành Ngọc, thiếu chút nữa cậu ta quên chuyện này rồi.

Cậu ta không nhắc tới còn tốt, nhắc tới là Khương Thành Ngọc lại phiền, "Cô ta đi theo tôi!"

"Sao cậu không bảo cậu ta đừng theo nữa, cậu không sợ Kiều Ngôn Hi hiểu lầm ư?"

"...?" Khương Thành Ngọc không rõ, hiểu lầm cái gì? Cậu nghi hoặc nhìn Vương Tử.

"Tớ ạ cậu luôn, chẳng lẽ cậu không biết, ngày ngày cậu đi cùng một cô gái khác, bạn gái cậu nhất định sẽ ghen!" Vương Tử im lặng nhìn trời, cậu ta lại phát hiện thêm một mặt khác của Khương Thành Ngọc, tình cảm ngu ngốc!

Khương Thành Ngọc lập tức thông suốt, đúng vậy, Kiều Ngôn Hi đã nói, cô thấy cậu và cô gái khác đi với nhau cô sẽ không vui! Lúc đó cô ấy đã thừa nhận điều này! Khương Thành Ngọc, mày thật đần độn, sao giờ mới hiểu ra chứ! Khương Thành Ngọc bực bội cào tóc.

"Quên đi, dù sao bây giờ cậu cũng biết rồi, sau này đừng đi với Lý Thanh nữa là được!" Vương Tử vỗ vai Khương Thành Ngọc nói.

Khương Thành Ngọc gật đầu, tuyệt đối không thể! Lúc này Lý Thanh còn chưa biết, Khương Thành Ngọc đã kéo cô ta vào danh sách đen mà còn đang mơ mộng yêu đương với Khương Thành Ngọc ở ký túc xá!

"Người anh em, cố lên, chờ cậu theo đuổi lại được Kiều Ngôn Hi nhất định phải mời tớ đi ăn đấy nhé!" Vương Tử cười nói.

"Được!" Cậu đáp, ánh mắt nhìn hướng ký túc xá nữ, sự dịu dàng trong mắt quả thực muốn dìm chết người ta, đó là nơi ở của Kiều A Miêu, dù có ra sao, đây tuyệt đối không phải kết quả của bọn họ! Kiều A Miêu, cuộc đời chúng ta còn chưa bắt đầu, sao tớ có thể để cậu chạy thoát?

Tớ biết tớ sai rất nhiều, dù tớ dùng hết trăm phần trăm sức lực để thúc đẩy tình cảm của chúng ta, để rồi vẫn phạm sai lầm, nhưng tớ sẽ sửa, tớ sẽ học, Kiều A Miêu, cậu càng khắc sâu dấu ấn trong cuộc đời tớ, tớ lại càng không nắm bắt được, tớ rất sợ cảm giác như thế, đau đớn và tiếc nuối này tớ không thể nào quên. Mà càng không thể quên chính là hạnh phúc và vui vẻ giữa chúng ta.

Cho nên, tớ sẽ không cho cậu đi, dù muốn tớ chờ bao nhiêu năm, muốn tớ trả giá bằng những gì, tớ cũng sẽ không thả cậu ra. Trong cuộc đời chúng ta, để có được tình yêu chân thành không hề dễ, mà đường đời chật hẹp như vậy, vì sao chúng ta đã gặp được nhau mà lại đi qua nhau, tớ tuyệt đối không muốn. Cho nên Kiều A Miêu, chúng ta đừng từ bỏ có được không?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn tieu_hao về bài viết trên: Cuncute, My Nam Anh, QTNZ, Tearyruby, hh09, san san
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: PhamBuiVanAnh và 191 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

3 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

4 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

5 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

8 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

9 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

10 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 17, 18, 19

11 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 213, 214, 215

12 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

13 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 16)

1 ... 33, 34, 35

15 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Tổng tài anh thật là hư - Cơ Thủy Linh

1 ... 183, 184, 185

17 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Người yêu trưởng quan - Sáp Nữ

1 ... 22, 23, 24

19 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 29, 30, 31

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 233, 234, 235


Thành viên nổi bật 
Libra moon
Libra moon
Mía Lao
Mía Lao
V.O
V.O
thu thảo
thu thảo
Windyphan
Windyphan
Song Nhi
Song Nhi

Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Mashimaro hôn nhau
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 389 điểm để mua Panda có cánh
Lục Bình: Năm nay trả lời ngắn - gọn  :D3 dễ sợ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 347 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 234 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 523 điểm để mua Bé Bean
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 344 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 326 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 309 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 588 điểm để mua Cung Ma Kết
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Piano hồng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 234 điểm để mua Hạnh phúc 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Ly nước cam dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 354 điểm để mua Jifflypuff Jumps
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 202 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Công Tử Tuyết: #megau1976
Vào Bảng thiết lập cá nhân -> Lý lịch -> Thay đổi cấu hình tài khoản -> Mật khẩu mới (ở phía dưới)  :-D
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: megau1976 vừa đặt giá 358 điểm để mua Tháp Eiffel
megau1976: chào AD, lâu quá không vào dd, xin hỏi đổi mật khẩu thì vào chỗ nào! Tôi chuẩn bị đăng bài lại. thanks.
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 224 điểm để mua Socola quà tặng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Mèo trắng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 350 điểm để mua Gấu trắng tương tư
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 216 điểm để mua Ống nghe tình yêu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Hoa lồng đèn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 200 điểm để mua Gối xinh
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Ngựa trời (kiểu 2)
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 218 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lưu Nguyệt vừa đặt giá 279 điểm để mua Mèo trắng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 487 điểm để mua Yoyo vui vẻ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.