Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 371 bài ] 

Điền duyên - Hương Thôn Nguyên Dã

 
Có bài mới 08.02.2019, 23:13
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 22.03.2016, 09:18
Bài viết: 745
Được thanks: 5081 lần
Điểm: 38.63
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Điền duyên - Hương Thôn Nguyên Dã - Điểm: 43
Chương 349: Hòe Hoa yêu cầu
     
Lâm thái gia nhìn ra không đúng, nói với Bát Cân : "Nếu ngươi không muốn cưới nàng thì không cưới, đã cưới thì phải sống cho tốt. Ép mình lấy người không vừa mắt, còn không phải là tìm tội."
     
Bát Cân sầm mặt nói: "Cưới! Ta đương nhiên muốn cưới nàng!"
     
Lại liếc mắt nhìn Lâm Xuân nói: "Ta cũng không như vài người lòng dạ ác độc."
     
"Ngươi..."
     
Lâm đại gia nghe xong chán nản, nhìn hắn chằm chằm nói không ra lời.
     
Lâm Xuân lạnh lùng không lên tiếng.
     
Lâm Đại Mãnh vội lên tiếng xí xoá, tiếp tục thương nghị chuyện kế tiếp.
     
Trong phòng bếp Lâm gia, Đỗ Quyên và vợ Đại Đầu đang làm nhân sủi cảo.
     
Vợ Đại Đầu không có lòng làm việc, chỉ đi theo sau Đỗ Quyên không ngừng thở dài.
     
Nói đến cùng, bọn họ đều là người giản dị, tuy hận Hòe Hoa, nhưng mở to mắt nhìn nàng tìm chết cũng không đành lòng; để Thu Sinh cưới nàng, bọn họ lại không bằng lòng, nên trong lòng khó chịu.
     
Đỗ Quyên không biết khuyên nhủ ra sao, nghĩ thầm, không gả cho Thu Sinh thì phải chết sao?
     
Nếu là nàng, tuyệt sẽ không chết.
     
Dù gia tộc trừng phạt nàng cũng muốn chạy trốn.
     
Nhất thời nhân sủi cảo đã trộn xong, nàng nhét một đôi đũa vào tay Đại Đầu thím, nói: "Làm sủi cảo." Tìm chút chuyện cho nàng làm, nói cách khác, Đỗ Quyên bị nàng xoay đến choáng váng.
     
Bao được 2 khay sủi cảo, Đỗ Quyên bỏ vào lồng hấp chưng.
     
Số còn lại dùng nước nấu ăn.
     
Vì món này, Đỗ Quyên lại làm riêng một nồi canh suông.
     
Đang bận, Lâm Đại Đầu tiến vào .
     
Vợ Đại Đầu vội nói: "Mau hỗ trợ nhóm lửa hấp sủi cảo."
     
Rồi hỏi thêm một câu, "Các ngươi nói xong rồi?"
     
Lâm Đại Đầu ngồi xuống trước bếp lò, nói: "Nói xong."
     
Bởi thấy có một cái nồi đang nấu gì đó, liền hỏi: "Trong nồi chưng cái gì?"
     
Đỗ Quyên nói: "Sủi cảo."

Lâm Đại Đầu vội nói: "Chưng xong lấy chút cho Thu Sinh. Sáng nay hắn không ăn được bao nhiêu. Xuân Nhi đang nói chuyện với hắn. Đỗ Quyên, ngươi cũng tới đó giúp khuyên nhủ. Ngươi biết nói chuyện, ngươi nói hắn chịu nghe."
     
Vợ Đại Đầu cũng nhớ đại nhi tử, nghe xong nhanh chóng phụ họa.
     
Đỗ Quyên đành phải đáp ứng.
     
Vì thế đoán chừng sủi cảo đã chín, nàng lấy đĩa đựng 2 phần sủi cảo, rồi dùng bát gỗ lấy chút dấm, sau đó đồng loạt để vào khay bưng vào phòng Thu Sinh.
     
Thu Sinh ở phía tây phòng khách.
     
Đỗ Quyên đi vào phòng nhìn 2 bên, cửa phòng phía đông đóng kín.
     
Nàng liền tới gõ cửa.
     
Bên trong hỏi: "Ai?"
     
Là thanh âm Lâm Xuân.
     
Đỗ Quyên vội nói: "Là ta, Đỗ Quyên."
     
Cửa lập tức mở ra , Lâm Xuân nhìn nàng một cái rồi mới rũ mắt xuống đảo qua khay nàng bưng trên tay, nhẹ giọng nói: "Nhanh như vậy đã ăn cơm?" Vừa nói, vừa né sang bên cho nàng đi vào.
     
Đỗ Quyên đi vào. Gian phòng dùng tấm bình phong chạm rỗng ngăn ra 2 phòng, thông nhau bằng cửa vòm tròn ở giữa. Vừa rồi Thu Sinh vừa nằm xuống, nghe nói nàng tới nên bận rộn mang giày đi ra ngoài.
     
Nàng đặt khay lên cái bàn ở gian ngoài, bày sủi cảo, dấm chua và đũa lên bàn, rồi kêu huynh đệ bọn họ ra ăn.
     
Đối mặt Đỗ Quyên, Thu Sinh rất xấu hổ, vùi đầu ăn.
     
Lâm Xuân cũng không để ý hắn, ăn 2 cái sủi cảo, rồi bắt đầu nói tới chuyện trục xuất.
     
"Ngay ở ngọn núi chúng ta hái trà phượng vĩ.  Đỗ Quyên ngươi có nhớ hay không? Một mảnh sơn cốc thật lớn, có suối nước chảy qua, bên trong còn có rất nhiều cua. Ngươi còn bắt rất nhiều mang về, mệt đến thất chết bát sống."
     
Lâm Xuân đem địa điểm Thu Sinh bị trục xuất tới nói cho Đỗ Quyên, thì ra ở Phượng Vĩ Sơn.
     
Mắt Đỗ Quyên sáng lên, nói: "Chỗ đó a? Chỗ đó tốt! Sao ta lại không nhớ chứ! Lúc đó ta đã nói với ngươi và Cửu Nhi: 'Nếu ở lại đây, không kém hơn ở trong thôn. So sánh kỹ thì tốt hơn ở trong thôn.' Nhà dựa vào Phượng Vĩ Sơn, trên núi nước ngọt trà ngon; những vùng núi phụ cận tuy cao nhưng không phải là núi đá trọc mà đều là rừng sâu, sơn trân món ăn thôn quê rất nhiều..."
     
Nàng dựa theo hồi ức nói, hoàn toàn chìm vào vùng non nước đó.
     
Lâm Xuân chứa đầy thâm ý nhìn về phía đại ca.
     
Thu Sinh cũng ngừng đũa, nghe Đỗ Quyên tả.

"... Thu Sinh ca ca, ngươi biết không, lần trước lúc chúng ta tới đó, đúng vào mùa xuân, nhặt được rất nhiều trứng vịt hoang; trong sông còn có kỳ nhông thật lớn; trên núi nấm rất nhiều... Mây mù bao phủ , nhìn rất đẹp..."
     
Lâm Xuân chờ nàng ngưng lời, đột nhiên hỏi: "Nếu sau này ta cũng dọn tới đó ở, ngươi có đi hay không?"
     
Đỗ Quyên há to miệng, ngây ngẩn cả người.
     
Bất quá đầu óc nàng một chuyển, nghĩ rằng nếu ngươi có thể kiên trì, ta ở trong núi với ngươi một đời cũng đáng, bởi vậy gật đầu nói: "Đi, đương nhiên đi! Chỗ kia so với thôn Thanh Tuyền càng đẹp hơn."
     
Lúc này Lâm Xuân mới đưa ánh mắt nhắm ngay Thu Sinh, nghiêm túc nói: "Đại ca, ngươi đều nghe được? Ngươi đi trước, chờ ta trở lại, ta sẽ cùng Đỗ Quyên chuyển tới ở cùng ngươi. Chúng ta sẽ xây dựng một thôn Thanh Tuyền."
     
Thu Sinh kinh ngạc nhìn hắn và Đỗ Quyên, ánh mắt đỏ lên.
     
Nửa ngày mới "Ai" một tiếng, cúi đầu há to miệng ăn sủi cảo.

Lâm Xuân cũng không nhiều lời với hắn, mà cùng Đỗ Quyên nói kế hoạch mở rộng của Lâm gia.
     
Bây giờ Đỗ Quyên mới hiểu được xảy ra chuyện gì, rất kích động nói: "Tốt!"
     
Thấy Thu Sinh ngẩng đầu nhìn nàng, vội bổ sung thêm: "Ta nói thật..."
     
Nàng liền cẩn thận nói tới ý nghĩ của mình.
     
Kẻ mạnh luôn không chịu cô đơn. Nếu là trước kia, nàng nhất định lưu luyến thôn Thanh Tuyền thoải mái, không nỡ rời đi; nhưng nàng đi vào núi sâu rừng thẳm càng nhiều, càng có hứng thú với vùng rừng núi thần bí phong phú, càng mê luyến hơn.
     
Trước khi nàng rời Hoàng gia, có một thời gian nàng nảy sinh ý niệm vào thâm sơn ở, nhưng nghĩ tới năng lực trước mắt của nàng, cũng không muốn làm người nhà lo lắng, cho nên bóp chết ý nghĩ này.
     
Nếu cùng huynh đệ Lâm gia cùng sáng lập một điền viên lại là chuyện khác.

"Thường đường vào núi sâu rừng thẳm càng gian nan, vật tư nhất định càng phong phú. Vất vả là khẳng định , tỷ như muối và vải vóc hai thứ này, bắt buộc phải vận từ ngoài núi vào. Nhưng việc này đối với người bên ngoài mà nói thì rất khó, đối với chúng ta mà nói, không khó hơn là ở tại thôn Thanh Tuyền. Tóm lại một câu: người có bản lĩnh sẽ có hồi báo tốt hơn người bình thường!"
     
Sự hưng phấn nhảy nhót trên mặt Đỗ Quyên tuyệt không phải giả vờ, mà là thật lòng.
     
Thu Sinh bị nàng lây nhiễm, trong lòng lại dấy lên sự mong đợi với sinh hoạt mới.
     
Từ lúc Đỗ Quyên từ phòng bếp đi ra, Lâm Đại Đầu đã len lén theo sau.
     
Hắn ở ngoài cửa nghe lén nửa ngày, lúc này nhịn không được chạy vào tham dự thảo luận.
     
Nói xong, hắn thật phấn chấn.

Ban đầu hắn cũng cho rằng gia gia và Xuân Sinh vì an ủi Thu Sinh, mới vẽ một miếng bánh cho hắn, nói tương lai Lâm gia muốn phân chi đi ra ngoài, nhưng nghe Đỗ Quyên khen nơi đó không dứt miệng, mới thích thú theo.
     
Hắn phân công: "Thu Sinh, ngươi đi trước. Đợi cha giúp Đông Sinh cưới vợ, cha và nương ngươi cũng đi. Ngươi là lão Đại, cha đương nhiên ở cùng ngươi. Lão thái gia đều ở cùng con trai trưởng và cháu đích tôn."
     
Giờ khắc này, hắn tỏ vẻ thiên vị và đau đớn vô hạn với đứa con trai cả.
     
Đỗ Quyên nhìn nhịn cười, nháy mắt Lâm Xuân mấy cái.
     
Lâm Xuân biết tính tình của cha mình nhất, cũng nhịn cười không được.
     
Cổ họng Thu Sinh nghẹn lại, nhưng lại nói: "Quá xa. Cha đừng nên đi."
     
Lâm Đại Đầu trợn mắt nói: "Xa thì sợ cái gì? Ta là qua đó hưởng phúc! Chờ các ngươi dàn xếp xong đón ta và nương ngươi qua đó ở. Chúng ta cũng chỉ đi một chuyến. Bằng không ngươi còn trông cậy vào ta giúp ngươi leo núi qua sông đưa đồ đến cho ngươi à?"
     
Thu Sinh nghe xong ngạc nhiên, nháy mắt mấy cái nói: "Tùy cha tính đi."
     
Lâm Đại Đầu thấy hắn đồng ý, trong lòng mới kiên định lại, gắp cho hắn một cái sủi cảo, ôn nhu nói: "Mau ăn đi. Phòng bếp còn nhiều lắm, có chưng có nấu."
     
Thu Sinh có chút không quen nét mặt nhu tình của lão cha, cuống quít cúi đầu ăn.
     
Lâm Đại Đầu ở bên cạnh theo dõi hắn ăn, cũng lải nhải mấy lời vô nghĩa.
     
Lâm Xuân đương nhiên không phải chỉ nghĩ không, lúc này liền hành động.
     
Hắn và Đỗ Quyên chụm đầu thấp giọng thương nghị, chuẩn bị qua ngọ (12 giờ trưa) đi xem nơi đó.
     
"Ngươi có muốn đi hay không? Hay là ngươi đừng đi. Đường xa, lại là mùa đông, sợ đường không dễ đi, trên đỉnh núi không chừng đóng băng, đường trơn trượt, lỡ bị té thì không xong."
     
Lâm Xuân nhìn Đỗ Quyên ôn nhu khuyên, khẩu khí cũng không thật kiên định.
     
Bởi vì hắn biết tính tình Đỗ Quyên, sợ sẽ không nghe hắn.
     
Quả nhiên Đỗ Quyên nói: "Ta cũng đi xem xem. Ta còn không biết chỗ kia mùa đông ra sao. Ba người chúng ta đi chung, có cái gì mà sợ. Lại nói, võ công của ta tiến bộ lắm, mỗi ngày sớm hay muộn gì ta đều luyện."
     
Lâm Xuân thấy bộ dáng như ta đây rất lợi hại, nhịn không được bắt đầu mỉm cười.
     
Hắn muốn che chở nàng, nhưng thấy thật không có nguy hiểm gì, vì thế gật đầu nói: "Vậy thì đi chung. Ngươi đi ăn cơm trước đi, ăn xong về nhà thu dọn đồ đạc. Trời lạnh, mang thêm áo da, lúc nghỉ tạm thì mặc vào; phải mặc dày chút, giày da, mũ trùm đầu, khăn quàng cổ đều phải mang theo.”

Đỗ Quyên gật đầu không ngừng.
     
Nàng kiên trì muốn đi theo cũng vì Thu Sinh.
     
Tình hình của Thu Sinh làm cho nàng thực lo lắng, muốn nhân cơ hội này khuyên giải an ủi hắn.
     
Thiếu niên này mặc dù là đại ca, nhưng tính tình thẳng thắn, vội vàng xao động, tâm tư cũng không nhẵn nhụi, chỉ sợ trong chốc lát không nhìn rõ tình cảm khốn cảnh của mình.
     
Lâm Xuân dặn dò Đỗ Quyên xong chuyển hướng Thu Sinh, đem quyết định này nói cho hắn biết.
     
Thu Sinh kinh ngạc nói: "Buổi chiều liền đi?"
     
Lâm Xuân gật đầu nói: "Xế chiều đi. Trên đường ở trong núi ở một đêm,  buổi sáng ngày mai tới nơi, chọn xong vị trí, chặt cây gỗ trước, chờ lần sau tới giúp ngươi xây nhà. Còn có, chúng ta cũng thuận tiện săn chút món ăn thôn quê mới mẻ mang về cho nhị ca làm tiệc rượu. Đỗ Quyên đi cùng chúng ta."
     
Đỗ Quyên không chút do dự đối với Thu Sinh gật đầu.
     
Thu Sinh nghe xong không khác gì nằm mơ ——
     
Đây là trục xuất?
     
Sao lại cứ như đi tầm bảo vậy!
     
Lâm Đại Đầu vội nói: "Cha cũng đi."
     
Lâm Xuân nói: "Cha, ngươi đừng đi theo chỉ thêm loạn. Chúng ta phải đi hai ba ngày. Núi ở đó đều rất cao, bằng không thiên hạ đã sớm tới đó."
     
Lâm Đại Đầu đành thôi, hối thúc bọn họ mau ăn cơm rồi lên đường.

Cứ như vậy, Thu Sinh căn bản không kịp u buồn sầu muộn, đã bị Lâm Xuân và Đỗ Quyên liện tục hối thúc chuyển đồ ra khỏi nhà, trực chỉ dãy núi phía tây nam, chạy về phía không biết tương lai.
     
Cũng trong lúc đó, Lâm Đại Mãnh cũng mang theo Phúc Sinh và Bát Cân đi về phương Bắc.
     
Trong nửa ngày, Lâm gia trục xuất 2 đứa con trai, trong thôn nghị luận ầm ỹ.
     
Mà Vương gia, đám người Vương tứ thái gia chần chờ khó quyết, không biết xử trí Hòe Hoa như thế nào.
     
Ở thôn Thanh Tuyền, như Vương gia, Lâm gia, mỗi khi con cháu khai chi tán diệp, liền cho bọn họ ra ở riêng, hơn nữa trong núi sinh hoạt đơn giản, hiếm có tình cảnh thê thiếp đầy đàn, cho nên gia tộc tuy lớn, đông nhân khẩu, nhưng ít có chuyện dơ bẩn xảy ra.
     
Tộc quy 2 họ đều nghiêm, nhưng chưa có tiền lệ xử chết tộc nhân.
     
Hòe Hoa phạm sai lầm, nếu Thu Sinh cưới nàng sẽ xem xét phạt nhẹ. Nay Lâm gia không chịu cưới nàng, Vương gia không thể không xử trí nàng, nàng khó thoát khỏi kết cục trầm đường (dìm sông).
     
Vương tứ thái gia cũng không muốn tạo sát nghiệt, thật là khó quyết định.

Vương lão phu nhân nhân tiện nói: "Đem nàng nhốt ở hậu viện từ đường đi, không cho nàng đi ra là được. Lâm gia nói mặc kệ thì sẽ không quản."
     
Vương tứ thái gia nghĩ như vậy cũng được.
     
Nhưng Hòe Hoa lại chủ động yêu cầu đem nàng trục xuất vào núi sâu.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Rongreu về bài viết trên: Comay nguyen, HNRTV, Hana93, Nhiên Nhiên, san san
     

Có bài mới 12.02.2019, 23:15
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 22.03.2016, 09:18
Bài viết: 745
Được thanks: 5081 lần
Điểm: 38.63
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Điền duyên - Hương Thôn Nguyên Dã - Điểm: 44
Chương 350: Điền viên phúc địa
     
Trưởng bối Vương gia đáp ứng yêu cầu của Hòe Hoa.
     
Hòe Hoa nói, trầm đường cũng tốt, giam lại cũng tốt, không bằng đem nàng bỏ vào trong thâm sơn đi, sống một ngày là một ngày, được tự do tự tại, nàng chết cũng cảm kích bọn họ.
     
Cứ như vậy, thôn Thanh Tuyền một ngày trục xuất ba người.
     
Không, là bốn người —— còn Bát Cân mang theo Tiểu Liên.
     
Trong đó, Bát Cân và Tiểu Liên đi về hướng Bắc; Thu Sinh đi hướng Tây Nam; Hòe Hoa ở gần hơn, tộc nhân đưa nàng vào trong núi phía tây nơi mọi người thường đi săn thú, hi vọng nàng có thể sống thêm mấy ngày, hoặc là tìm ra đường chạy trốn ra ngoài núi.
     
Nói tới Thu Sinh đi theo Lâm Xuân và Đỗ Quyên đi về hướng Phượng Vĩ Sơn. Tuy hắn sinh ra khôi ngô cường tráng, nhưng chưa từng chính thức tập võ nghệ, bởi vậy còn so ra còn kém Hoàng Ly và Đông Sinh từ nhỏ cần luyện khổ học nên thân thể nhẹ nhàng khoẻ mạnh. Hắn có khí lực nhưng leo lên núi cao trùng điệp thân thủ vẫn kém hơn.
     
Bởi vậy, đoạn đường này bọn họ đi chậm hơn nhiều.
     
Nửa đường ngừng một đêm, trưa ngày hôm sau bọn họ mới đến Phượng Vĩ Sơn.
     
Chờ đến Phượng Vĩ Sơn, Đỗ Quyên nhịn không được lên tiếng kêu to.
     
Lâm Xuân vốn cũng vui vẻ, nhìn thấy nàng như vậy, càng vui vẻ hơn.
     
Vẻ mặt tiều tuỵ của Thu Sinh cũng lộ ra tươi cười.
     
Sơn cốc hiện ra trước mặt bọn họ, không hề có nét tiêu điều của mùa đông khắc nghiệt, mà nói là mùa xuân cũng không đủ, cây cối xanh um, hoa cỏ phồn thịnh, nước trong thấy đáy, chim chóc bay quanh; mà triền núi bốn phía từ thấp lên cao, dần dần có cảnh sắc mùa thu, ngũ sắc rực rỡ, từ màu vàng nhạt tới da cam, đỏ thẫm, đầy núi đều là những cây cổ thụ không biết tên; đỉnh núi như cũ bị mây mù bao phủ, thấy không rõ khuôn mặt, khẳng định sẽ lạnh hơn trong sơn cốc nhiều.
     
Như Gió chạy vào trong núi, thoáng chốc không thấy bóng dáng.
     
Đỗ Quyên hưng phấn hô: "Chúng ta qua bên kia."
     
Nói xong giơ ngón tay chỉ về sơn khẩu hướng Đông.
     
Chỗ đó thông tới chỗ lần trước bọn họ nhặt trứng vịt hoang, Lâm Xuân nói có một hồ nước lớn, chuẩn bị cho tương lai an gia.
     
Ba người không kịp dỡ xuống hành lý, đi vào sơn cốc hướng đông.

Rẽ qua một rìa núi, đi thêm một đoạn nữa, trước mắt hiện ra một sơn cốc càng lớn hơn, đoán chừng còn lớn hơn thôn Thanh Tuyền, bốn phía đều là núi cao.
     
Bọn họ đi lên dốc núi nhìn xuống cốc, chỉ thấy một đầm nước chiếm cứ một nửa diện tích của sơn cốc, ở giữa có một hòn đảo nhỏ. Bốn phía vây quanh hồ nước là rừng cây, mọt hòn đảo nhỏ giữa đầm nước, thậm chí trên mặt nước, các loài chim đủ màu sắc bay lượn cao thấp. Có loại lông đỏ đầu xanh, có con nơi cổ là một vòng lông trắng, có chim nhạn to mau tro nâu, có uyên ương ngũ sắc, đương nhiên, vịt hoang là nhiều nhất.
     
Nơi này lại là vùng đất phía nam cho các loại chim di cư!
     
Các loài chim này sinh trưởng trong núi, vì phương Bắc núi cao cách trở ngăn dòng nước lạnh, trong núi khí hậu ấm áp, mùa đông ít tuyết, mùa hạ mát mẻ; mà nơi này là sơn cốc trong núi sâu, núi cao bốn phía ngăn trở nên bốn mùa như xuân.
     
Đỗ Quyên đứng ngẩn nửa ngày, cuối cùng ngửa mặt lên trời kêu: "Úc —— "
     
Lâm Xuân cũng ha hả ngây ngô cười.
     
Hắn nghiêng đầu nhìn về phía Đỗ Quyên, trong lòng tràn ngập ngọt ngào khát khao.
     
Ban đầu chỉ cảm thấy nơi này có hoàn cảnh tốt, sản vật phong phú, nên hắn mới nghĩ đến sáng lập một điền viên mới, lại không nghĩ rằng mùa đông nó cũng đẹp như vậy, giống như tiên cảnh nhân gian. Tương lai hắn và Đỗ Quyên ở nơi này, dựa vào tay nghề và cần lao của bọn họ, sinh hoạt căn bản không cần lo lắng.
     
Tưởng tượng tới tình cảnh tốt đẹp kia, hắn không khỏi như say.
     
Hắn ngưng mắt nhìn thiếu nữ  vui sướng, khẽ giọng gọi: "Đỗ Quyên!"
     
Đỗ Quyên nghe tiếng xoay mặt, cười gọi: "Lâm Xuân! Chúng ta phát rồi!"
     
Thanh âm đắc ý, biểu tình mừng như điên như tìm được bảo tàng, chọc cho Lâm Xuân cũng bắt đầu cười, cố ý nói: "Bình tĩnh, bình tĩnh chút!"
     
Đỗ Quyên cười càng lợi hại.
     
Bộ dáng hai người vui vẻ hưng phấn, Thu Sinh nhìn hai mắt đau đớn.
     
Hắn nhịn không được nảy sinh ra ý niệm cùng Hòe Hoa sinh sống ở đây, lại bị ý niệm này làm giật mình, vội vàng bỏ nó ra khỏi đầu.
     
Vì che giấu tâm tình, hắn nhân tiện nói: "Thực nhiều chim, vậy là có ăn rồi."
     
Đỗ Quyên vội nói: "Không thể giết chúng nó. Thu Sinh ca ca, thỏ không ăn cỏ gần hang, nếu săn thú ở đây, tương lai chúng nó đều bị dọa chạy. Lấy trứng thì có thể."
     
Lúc này nàng định ra nội quy bảo vệ môi trường.
     
Lâm Xuân thấy nàng nghĩ xa như vậy, lại cười, rồi quan sát chúng quanh, nói: "Nơi này rừng núi nhiều, có nơi săn thú, không săn thú ngay cửa nhà cũng tốt."

Đỗ Quyên nói: "Đánh cá thì có thể. Chúng ta kết một cái bè gỗ."
     
Vừa nói chuyện, ba người đi xem xet chung quanh, lúc thì nói dựng nhà ở đâu, lúc thì nói bên bờ đầm khai hoang trồng lúa, còn nói ở chân núi trồng lúa mạch, còn nói dứt khoát trồng bông tự mình canh cửi...
     
Mãi đến khi đi tới đi lui mệt mỏi, mới ngồi xuống nghỉ tạm, rồi quy hoạch cụ thể.
     
Lâm Xuân mở thùng dụng cụ ra, lấy búa và cưa ra, bình tĩnh an bài: "Chặt cây trước! Chặt xong phơi khô, lần tới đến là có thể xây nhà."
     
Thu Sinh chậm rãi thu tươi cười, đối với hắn nói: "Ta không quay về."
     
Lâm Xuân và Đỗ Quyên nghe xong sửng sốt.
     
Thu Sinh lại nói: "Ta không theo các ngươi đi về."
     
Đỗ Quyên khẽ giọng hỏi: "Hạ Sinh ca ca thành thân thì sao?"
     
Thu Sinh thấp giọng nói: "Cũng không về. Ta không có mặt tốt hơn. Ta có mặt sẽ làm mất mặt hắn, cho người ta nhàn thoại. Nếu đã nói trừng phạt trục xuất, thì phải ra trừng phạt, sao có thể làm như ra ngoài làm việc chứ, muốn đi thì đi, muốn về là về."
     
Đỗ Quyên nghe xong trầm mặc.
     
Lâm Xuân suy nghĩ một hồi, nói: "Cũng tốt. Nơi này rất tốt, không phải vùng khỉ ho cò gáy, ngươi ở đây ta cũng yên tâm. Đợi nhị ca thành thân xong, chúng ta lại tới giúp ngươi xây nhà. Trước tìm một chỗ đặt chân đi; nếu tìm không ra, thì dựng tạm một căn lều trên cây."
     
Hắn không bắt buộc đại ca, thấu hiểu nổi khổ của hắn: Hạ Sinh thành thân, người đến uống rượu khẳng định nhiều, hắn làm huynh trưởng, chưa có vợ đã rất lúng túng, còn nháo ra chuyện như vậy, để hắn xuất hiện trước mặt người khác quả thật làm khó hắn.
     
Thu Sinh thấy hắn đồng ý, nhẹ nhàng thở ra.
     
Hắn chỉ vào gùi nói: "Ta cố ý mang nhiều đồ đi, lương thực cũng mang theo chút, là không tính toán trở về. Nơi này cái gì cũng không thiếu, cũng ấm áp, chỉ cần cần mẫn, khẳng định không đói chết, cũng không đông lạnh được."
     
Lúc này Lâm Xuân mới nhớ tới, vì sao khi đi hắn còn mang theo nổi niêu, còn đeo thêm một túi hành trang nhỏ. Lúc ấy hắn nói là, sớm hay muộn gì cũng phải chuyển đi, không bằng hôm nay mang nhiều chút, lần sau sẽ bớt gánh nặng. Thì ra khi đó hắn đã không có ý định trở về.
     
Thu Sinh có quyết định này, Lâm Xuân và Đỗ Quyên liền sửa đổi kế hoạch, chuẩn bị ở lại đây một đêm, bỏ qua hết mọi chuyện khác, tận khả năng giúp hắn dàn xếp.
     
Bọn họ chạy vào rừng cây trong sơn cốc, tuyển mấy cây cổ thụ cỡ vài người ôm, chuẩn bị dựng một căn nhà gỗ nhỏ ở trạc ba trên cây, như vậy an toàn.
     
Lâm Xuân cùng Thu Sinh vội vàng chặt cây, dựng nhà gỗ.
     
Đỗ Quyên cũng không nhàn rỗi, nhặt đá về, trên bãi đất trống dựng lò đất.

Lò đắp xong, nàng đi vào rừng tìm kiếm đồ ăn.
     
Nàng nhớ lại Lâm Xuân nói, lúc tổ tiên Lâm gia tới thôn Thanh Tuyền, chỗ đó cũng là rừng rậm nguyên thủy kéo dài, nhất thời tưởng tượng ra tình cảnh đó. Bởi vì sơn cốc trước mắt và núi vây quanh, đều là cổ mộc che trời. Trong rừng tuy có lá rụng cành khô, lại rất nhẹ nhàng khoan khoái, cũng không có mùi  hư thối tanh tưởi. Trong rừng, trên bãi đất trống tràn đầy rêu xanh, có nấm, đều là loại có thể ăn, có thể thấy nơi này tràn đầy linh khí.
     
Nàng vừa nhặt nấm, vừa nghe chim hót trên đầu.
     
Bởi nhìn thấy một cây táo còn có trái, nàng buồn bực : không biết quy luật ra hoa kết trái nơi này ra sao, chẳng lẽ một năm hai mùa kết trái?
     
Bỏ qua vấn đề này, nàng leo lên cây hái táo trước.
     
Hái được rất nhiều, túi mang theo đều chứa đầy, nên muốn đi xuống.
     
Chợt nghe phía sau có động tĩnh, quay đầu nhìn lại ——
     
Một con mèo to lông đốm đang ngồi xổm trên cành lá bên trái, mắt lom lom nhìn nàng, như sẽ tấn công bất cứ lúc nào. Nàng cả kinh "Ái dà " một tiếng, từ trên cây rớt xuống, táo lăn ra ngoài.
     
May mà học không ít võ công, mới không té thành bánh thịt.
     
Khóe mắt thoáng thấy một cái bóng màu vàng từ trên cây nhảy xuống, nàng không ngừng nhảy người lên, vừa hô to: "Báo ——" rỏi dùng hết sức, đề khí chạy như điên.
     
Nàng không cần quay đầu lại cũng cảm giác được súc sinh kia đang đuổi theo nàng.
     
Nhất thời cảm thấy sau đầu lạnh ngắt, sợ tới mức kêu to lên.
     
Chợt thấy Lâm Xuân phía trước xẹt qua, nàng liều mạng ngã về phía hắn.
     
Lâm Xuân dang hai tay ra đón được nàng, đưa nàng lùi ra phía sau, còn mình rút ra trường kiếm bên hông nghênh đón con báo. Ai ngờ súc sinh kia có cảm giác sâu sắc, thấy Lâm Xuân khí thế bất phàm, vội quay đầu phóng lên đại thụ, nhảy 2, 3 cái đã biến mất trong cành lá rậm rạp.
     
Thu Sinh cũng cầm cung tiễn đuổi tới, hỏi Đỗ Quyên: "Báo ở đâu?"
     
Đỗ Quyên chỉ lo thở, không thốt ra lời.
     
Lâm Xuân xoay người đáp: "Chạy rồi."
     
Nhìn Đỗ Quyên chỉ thấy nàng cả kinh sắc mặt trắng bệch, vẫn thở dốc không ngừng, vội khẩn trương nắm tay nàng, nghiêng đầu nhìn ra sau lưng nàng hỏi, "Có bị cào trúng không?"
     
Đỗ Quyên vội vàng lắc đầu, nói không có.
     
Lâm Xuân có thế mới yên tâm, hỏi: "Đây là báo vằn. Sao ngươi chọc phải nó?"

Đa số nhũng động vật hung mãnh trong núi, chỉ cần người không đi cố ý xâm phạm chúng, chúng sẽ không chủ động đả thương người.
     
Đỗ Quyên run run nói: "Ta... hái táo..."
     
Xem ra, không riêng dưới tàng cây gặp nguy hiểm, leo lên trên cây cũng nguy hiểm.
     
Vốn nàng không đến mức chật vật như vậy, tốt xấu gì cũng biết mấy chiêu, chủ yếu là không nghĩ tới con báo vằn này ngủ ở trên cây, lại bị nàng kinh động. Bình thường lúc ở dưới tàng cây, nàng rất cảnh giác, thường là người đầu tiên phác hiện nguy hiểm.

Nghe nàng giải thích xong, Lâm Xuân cũng sợ hãi một hồi, vội rít kêu Như Gió.
     
Sau đó, hắn nắm nàng đi về, dặn dò: "Đừng đi xa."
     
Đỗ Quyên vẫn còn sợ hãi gật đầu, lo âu nhìn về phía Thu Sinh, nói: "Thu Sinh ca ca ở trên cây cũng không được a, quá nguy hiểm!"
     
Thu Sinh cười nhạt nói: “Núi nào mà không nguy hiểm? Cẩn thận chút là được. Nếu ngay cả sống cũng không có cách, còn nói cái gì ở lại đây thành gia lập nghiệp."
     
Lâm Xuân trầm mặc, một lát sau mới nói: "Ta dạy ngươi một bộ quyền, ngươi khổ luyện mỗi ngày, đừng như trước đây cứ nói không cần thiết."
     
Thu Sinh sảng khoái gật đầu nói: "Tốt."
     
Trở lại dưới cây cổ thụ, Thu Sinh và Xuân Sinh tiếp tục làm nghề mộc, Đỗ Quyên bắt đầu nấu cơm.
     
Đến khi trời tối, một căn nhà gỗ nhỏ giản dị rắn chắc đã hoàn thành. Vì cho dễ sắp đặt, bọn họ cưa mất một chạc cây cổ thụ, sau đó đem nhà gỗ vững vàng cố định vào bốn nhánh cây to. Nhà gỗ lơ lửng có một ô cửa sổ nhỏ, có cả song cửa sổ, buổi tối có thể kéo xuống. Lâm Xuân lại cắt mấy gốc cây, cố ý đóng đinh vào trên dưới góc phòng rồi cột chặt vào nhánh cây, vậy muốn kéo căn nhà xuống cũng không được.
     
Thu Sinh đem chăn đệm và hành lý vào phòng, trải ra nằm xuống thử, cảm thấy rất an ổn, rất an tâm, nên đối với Lâm Xuân nói: "Đa tạ."
     
Lâm Xuân cười nói: "Sau này sẽ dựng căn nhà lớn hơn, ở tạm như vậy đi. Chờ chúng ta đi, ngươi chặt một số cây trong rừng về, rồi lên núi khiêng đá tảng về. Chuẩn bị sẵn, chờ chúng ta đến là xây nhà."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Rongreu về bài viết trên: Comay nguyen, HNRTV, Hana93, Nhiên Nhiên, Yêu Ngôn Tình, longhaibien, nevercry1402, san san
     
Có bài mới 14.02.2019, 22:41
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 22.03.2016, 09:18
Bài viết: 745
Được thanks: 5081 lần
Điểm: 38.63
Có bài mới Re: [Xuyên không - Điền văn] Điền duyên - Hương Thôn Nguyên Dã - Điểm: 43
Chương 351: Thu Sinh trong lòng Hòe Hoa
     
Thu Sinh nhất nhất gật đầu đáp ứng.
     
Hắn nhìn đệ đệ, muốn nói lại thôi.
     
Không dễ dàng quyết định nói ra, Lâm Xuân lại nhảy xuống dưới.
     
Hắn đành phải ngốc nhìn đôi thiếu niên nam nữ dưới tàng cây, trong lòng hâm mộ và khổ sở vô cùng.

Đỗ Quyên đốt một đống lửa bên cạnh lò đất, đang nướng một con vịt hoang; bên cạnh đống lửa chôn nồi cát, hầm canh măng với vịt; trên lò đất là cái nồi thiết, trong nồi kho thịt thỏ.
     
Lâm Xuân đi tới bên người Đỗ Quyên, thân thiết hỏi: "Hết sợ chưa?"
     
Đỗ Quyên nói: "Hết sợ rồi. Vừa rồi ta bị dọa trở tay không kịp."
     
Lâm Xuân ngồi xuống một tảng đá, nhìn nàng nướng vịt.
     
Nhìn một hồi, hắn bỗng nhiên nói: "Nơi này mọi thứ đều tốt, chỉ là đường không dễ đi, trong núi nguy hiểm cũng nhiều. Bất quá nếu không có những cản trở đó, người ngoài đã sớm tìm tới."
     
Đỗ Quyên gật đầu nói: "Nguy hiểm luôn tồn tại cùng với kỳ ngộ. Hưởng bao nhiêu phúc là phải ăn bấy nhiêu khổ. Bằng không một nơi lớn tốt như vậy tặng không cho ngươi sao? Dã thú trong núi này cũng không bằng lòng đâu!"
     
Lâm Xuân nghe xong ha hả cười.
     
Một lát sau, hắn mở to đôi mắt đen bóng nhỏ giọng nói với nàng: "Ta thật muốn chuyển đến đây cùng ngươi ngay bây giờ, từ từ xây nhà, khai hoang trồng trọt, tạo thuyền mò cá. Đại ca một mình ở đây, ta không quá yên tâm."
     
Bốn phía tràn ngập ấm áp, nhất thời trong rừng yên tĩnh trở lại.
     
Đỗ Quyên trầm mặc, quên trở vịt nướng trên tay, bị lửa nướng kêu xèo xèo.
     
Lâm Xuân cũng không lên tiếng, lẳng lặng chăm chú nhìn hai má thiếu nữ bị ánh lửa chiếu hồng.
     
Mãi đến khi ngửi thấy một mùi hương nồng, Đỗ Quyên mới tỉnh ngộ, vội chuyển động nhánh cây.
     
"Nướng khét rồi."
     
Nàng cười nói với hắn.
     
"Ta làm. Ngươi nghỉ một lát đi."
     
Hắn tiếp nhận nhánh cây xuyên con vịt từ trên tay nàng.
     
Đỗ Quyên để cho hắn nướng, vừa khẽ giọng nói chuyện với hắn.
     
"Sách thì vẫn phải đọc. Bái Chu phu tử làm thầy cũng không dễ dàng, bỏ lỡ cơ hội này, sau này nói không chừng ngươi sẽ hối hận. Thu Sinh ca ca... khẳng định phải chịu chút khổ, đối với hắn cũng là một loại rèn luyện. Tựa như ta, trước đây không biết làm gì cả."
     
"Ai, ta cũng nghĩ như vậy,  nên nhẫn tâm mặc kệ hắn."
     
"Đợi vài năm sau, nơi này khẳng định càng đẹp hơn."
     ...
Lâm Xuân bỗng nhiên hỏi: "Ngươi nói, đợi nơi này xây dựng xong, có khả năng Hạ Sinh và Đông Sinh đến xem rồi không muốn ở nhà, muốn chuyển đến đây không?"
     
Đỗ Quyên nghe xong sửng sốt, suy nghĩ một chút nói: "Thực có khả năng."
     
Lâm Xuân cười nói: "Nếu cả gia đình đều chuyển đến, cũng không sai."
     
Đỗ Quyên vội nói: "Vậy nhà của ngươi phải thế nào đây?"

Lâm Xuân không thèm để ý nói: "Thúc bá nhiều như vậy, còn sợ không ai ở."
     
Đỗ Quyên nói: "Đó là ngươi tự mình làm lên!"
     
Lâm Xuân bật cười nói: "Lúc ta giúp người ta xây nhà làm gia dụng, còn không là tự tay làm à? Đời này ta không có khả năng chỉ làm cho mình. Đem nhà nhượng cho thân thích, coi như là giúp bọn hắn làm, cũng là luyện tập."
     
Đỗ Quyên không lời chống đỡ, nhưng trong lòng có chút tiếc hận.
     
Lâm Xuân nhìn nàng một cái, rồi thu hồi ánh mắt chuyên chú nướng vịt, lẩm bẩm: "Làm càng nhiều, tay nghề của ta càng ngày càng tốt. Sau này làm khẳng định tốt hơn nhiều."
     
Đỗ Quyên nghe xong, có chút ngượng ngùng cười.
     
Nói chuyện, vịt hoang nướng xong.
     
Lâm Xuân ngửa đầu kêu lên: "Ca, ăn cơm."
     
Thu Sinh đáp ứng một tiếng, theo thân cây trượt xuống dưới.
     
Cơm chiều món chính là màn thầu nguội mang đến, còn thừa ba cái; vịt hoang nướng, canh vịt nấu măng nấm, Đỗ Quyên lại từ trong đống lửa bới ra một con gà ăn mày, thêm thịt thỏ kho nấm, tất cả đều hái bắt ngay tại chỗ, không muỗn dùng tới lương thực mang đến, vì muốn dành cho Thu Sinh.
     
Ba người vây quanh đống lửa ăn, đều nói vịt hoang nướng hương vị thật ngon.
     
Về sơn cốc này, Lâm Xuân và Đỗ Quyên nói không hết lời.
     
Thu Sinh lại lặng lẽ, hỏi một câu mới đáp một câu.
     
Đợi ăn xong, bọn họ thu thập nồi bát, cùng ra bờ đầm rửa.
     
Ngày hôm đó đã là tối 11 tháng chạp, sắp 15, thời tiết sáng sủa, ánh trăng trên cao chiếu xuống, sơn cốc càng thêm thanh tĩnh; sương khói lượn lờ trên mặt nước, đảo nhỏ như ẩn như hiện, tuyệt đẹp; thỉnh thoảng có một hai con chim kinh hoảng bay lên, kêu to một tiếng, càng làm cho đêm thêm yên tĩnh.
     
Ngước nhìn bốn phía trên núi, giữa sườn núi cũng là mây mù bao phủ.
     
Rửa bát, Đỗ Quyên đứng bên bờ nước, thỏa mãn thở dài một tiếng, ngay cả nói cũng không muốn nói.
     
Trong hoàn cảnh như vậy, nói chuyện có vẻ quá ầm ĩ, sát phong cảnh.
     
Nếu thấp giọng thì thầm cũng dư thừa, không bằng không lên tiếng.
     
Lâm Xuân tháo ống tiêu bên hông ra thổi.
     
Đỗ Quyên cảm thấy, tiếng tiêu du dương tinh thuần hơn bất cứ lúc nào, phảng phất đến nơi này rời xa trần thế, người cũng quên mất yêu hận tình thù của thế gian, cho nên thổi ra thanh âm thuần túy tự nhiên, như chim hót, nước chảy vang xa.
     
Thổi xong một khúc, Thu Sinh đã ngây ngốc.
     
Bỗng nhiên hắn nói: "Xuân Nhi, nếu ta đưa Hòe Hoa đến, có được hay không?"

Ở nơi kiến tạo gia nghiệp tương lai, ngay đêm trước khi Hạ Sinh thành thân, lúc Xuân Sinh và Đỗ Quyên vui vẻ với nhau thì bỗng nhiên hắn thấy đặc biệt cô tịch, trong lòng trào ra khát vọng mạnh mẽ: cùng Hòe Hoa trốn ở chỗ này, không màng tới âm mưu tính kế, không để ý tới nhàn ngôn toái ngữ và thanh danh.
     
Vấn đề này giống như hòn đá phá vỡ mặt nước yên tĩnh.
     
Bên bờ vài con chim cất cánh bay về đảo nhỏ.
     
Qua một lúc lâu, Đỗ Quyên mới nhẹ giọng nói: "Thu Sinh ca ca, ngươi nhất định có thể tìm được 'Hòe Hoa' của riêng mình."
     
Thu Sinh mừng rỡ, hỏi: "Đỗ Quyên, ngươi nói ta có thể đón Hòe Hoa đến đây sao?"
     
Lâm Xuân lẳng lặng nói: "Không thể. Trong lòng ngươi nghĩ tới Hòe Hoa, không phải ngươi nhìn thấy Hòe Hoa. Ngươi muốn một 'Hòe Hoa', cùng ngươi ở đây khai hoang săn thú, vì ngươi sinh dưỡng con cái, tựa như nương và cha, tựa như Tước Nhi tỷ tỷ đối với nhị ca. Nhưng là, nàng không phải là Hòe Hoa ở thôn Thanh Tuyền. Hòe Hoa đó, nàng sẽ không an tâm theo ngươi."
     
Thu Sinh suy sụp nhắm mắt, cảm thấy mặt nước phản xạ ánh trăng có chút chói mắt.
     
Một hồi lâu, hắn mới thấp giọng nói: "Nàng còn nhỏ, lúc này cũng bị thua thiệt nhiều, suýt chút mất mạng, nếu nàng biết sai lầm hối hận muốn thay đổi thì sao? Nếu ta đưa nàng tới đây, nàng thấy ta còn đối tốt với nàng như vậy, nàng có thể không cảm kích sao? Trước đây nàng luẩn quẩn trong lòng, cũng vì thấy ngươi tốt với Đỗ Quyên, nàng nhìn không phục mới đi lầm đường; đợi thấy ta cũng tốt với nàng như vậy, nàng sẽ  một lòng chung sống với ta. Nếu thật như vậy, các ngươi cũng không chịu tha nàng?"
     
Lâm Xuân và Đỗ Quyên đều trầm mặc, không biết nói như thế nào.
     
Đỗ Quyên nhìn sự cô đơn của Thu Sinh âm thầm cảm thán: đứa trẻ này thật chưa từng trải, hắn cùng Hòe Hoa âm kém dương sai có da thịt gần gủi, vậy rồi không bỏ xuống được.
     
Nhưng Thu Sinh nghĩ tới những ngày tháng đơn giản yên ổn, Hòe Hoa chịu sao?
     
Lâm Xuân không tức giận, hắn nhìn chằm chằm mặt nước xuất thần.
     
Hắn nghĩ, buổi tối không cần ngủ quá sớm, đợi lát nữa kết một cái bè gỗ, ngày mai ở trên đảo cũng có một gian nhà gỗ, để đại ca có hai nơi an thân, như vậy càng an tâm.
     
Nghĩ xong, hắn mới quay đầu nói với Thu Sinh: "Hòe Hoa không xấu xí không ai muốn, trong thôn có rất nhiều con trai thích nàng: Hoàng Tiểu Bảo, Thạch gia, còn có nhiều người khác nữa. Ngươi thích nàng nàng cũng nhìn ra, lúc này còn che chở nàng như vậy, nàng lại không ngốc, không biết gả cho ngươi cũng có thể qua ngày lành? Nhưng ngươi xem nàng đi, lúc trước căn bản không thừa nhận ngươi, không muốn gả cho ngươi; sau đó chống chế không được, cùng đường mới nói muốn gả cho ngươi. Ngươi cảm thấy nàng như vậy có thể cam tâm sống cùng ngươi sao? Gả tới đây sẽ không gây chuyện hại ta và Đỗ Quyên?"

Thu Sinh nhói đau, đau đến nỗi hắn đi tới phía trước cúi người, hai tay ôm lấy đầu gối.
     
Hắn bỗng hận Hòe Hoa.
     
Kỳ quái, đã nhiều ngày qua, lần đầu tiên hắn hận Hòe Hoa.
     
Hận nàng mắt bị mù, tâm cũng mù!
     
Nàng nhìn thông minh, lại là ngu xuẩn nhất.
     
Nàng không thể so với Đỗ Quyên: Đỗ Quyên thấy Hoàng Nguyên muốn nạp Tảm Lao Yên, đã biết quay đầu, biết thay đổi mình, biết buông tay, nàng lại đi con đường đen tối...
     
Đúng, nàng còn hại người!
     
Cô gái có tâm tư ác độc như vậy, vẫn đừng nên nghĩ tới.
     
Nhưng sao trong lòng vẫn cứ đau như thế?
     
Ưu thương như sương khói tràn ra trên mặt nước.
     
Đỗ Quyên là người bị lây nhiễm đầu tiên, nhịn không được nói: "Thu Sinh ca ca, ngươi nhất định có thể tìm được một 'Hòe Hoa' thuộc về chính ngươi."
     
'Hòe Hoa' thuộc về chính mình?
     
Thu Sinh nghe cái hiểu cái không.
     
Lâm Xuân nói tiếp: "Đợi ngươi ở đây xây nhà, khai hoang, mọi thứ đều làm tốt, còn sợ tìm không được vợ sao! Nếu ngươi đón Hoè Hoa tới đây, nàng không chịu sửa tốt, lại làm ra chuyện gì nữa, vậy tâm ý của ngươi không phải là uổng phí. Khi đó ngươi phải làm thế nào? Tự tay bóp chết nàng? Nếu nàng sinh con cho ngươi thì sao? Đại ca, vợ không giống xiêm y, không tốt thì đổi; nếu cưới người không tốt, sẽ làm phiền ngươi cả đời!"
     
Đỗ Quyên nghe xong bỗng nhiên muốn cười.
     
Nàng nhớ tới Lưu Bị trong Tam Quốc Chí nói: huynh đệ như tay chân, thê tử như xiêm y.
     
Lâm Xuân có giải thích này, cũng tính độc đáo.
     
Cũng khó trách, đối với dân chúng tầng lớp lao động mà nói, vô luận cổ kim, nếu cưới nhằm vợ không tốt, đều là một đời phiền toái, không có khả năng thay đổi như thay quần áo; dù có thay đổi, trong lòng cũng sẽ lưu lại vết thương.
     
Lời của đệ đệ làm Thu Sinh rối rắm khó chịu.
     
Hắn theo bản năng nghĩ đến những điều tốt đẹp, thân nhân lại luôn nhắc đến kết cục tàn khốc, hắn không biết trước được tương lai, nên lấy hay bỏ khó tránh khỏi thống khổ.
     
Kế tiếp, Lâm Xuân lại nói đến quy hoạch tương lai, cường điệu: tương lai hắn phải cùng Đỗ Quyên tới đây an gia, để cảnh giác đại ca đừng nghĩ tới Hòe Hoa.

Thu Sinh cũng không rảnh suy nghĩ, bởi vì Lâm Xuân nói thừa dịp trăng sáng kết bè gỗ.
     
Ba người dưới ánh trăng bận lu bù.
     
Buộc chặt một cái bè gỗ, rốt cuộc có thể ngủ lại.
     
Đỗ Quyên ngủ trong nhà gỗ, huynh đệ bọn họ tựa vào cành cây ngủ, Như Gió nằm dưới tàng cây.
     
Thu Sinh ngủ đến nửa đêm, nghe có người ở trên núi kêu khóc: "Đừng đi, đừng đi!"
     
Hắn nhìn chung quanh, hô to: "Ta không đi, không đi!"
     
Nhưng Xuân Nhi chạy tới, kéo hắn chạy đi, còn không cho hắn quay đầu...
     
"Ca, ca!"
     
Có người đẩy hắn.
     
Hắn mở to mắt, chỉ thấy Xuân Nhi lay vai hắn.
     
Ánh trăng từ trên cao xuyên qua kẽ lá, nhảy nhót loang lỗ.
     
Hắn thở dài, nhẹ giọng nói: "Ta không sao."
     
Rồi động thân, đổi tư thế, ngủ tiếp.
     
Đỗ Quyên cũng bị thức tỉnh, đẩy cửa nhà gỗ ra hỏi Lâm Xuân: "Làm sao?"
     
Lâm Xuân thấp giọng nói: "Không có việc gì, ngươi ngủ đi."
     
Sáng sớm hôm sau, bọn họ bắt đầu bận rộn.
     
Chống bè gỗ chuyển cây đã đốn lên đảo, ở trên đảo lại dựng một căn nhà gỗ đầy đủ tiện nghi. Ngay cả giường gỗ đơn giản cũng làm một cái, còn làm một cái bàn vuông nhỏ, bào láng mấy khúc gỗ làm ghế; thùng nước và thau gỗ cũng làm, lò bếp cũng đắp, bận suốt cả ngày, thẳng đến khi trăng tàn mới nghỉ.
     
Trên đảo cũng có cây to, nhưng bọn hắn không chặt.
     
Những cây đó phải tận lực giữ lại, bằng không dễ làm chim chóc sợ hãi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Rongreu về bài viết trên: Comay nguyen, HNRTV, Hana93, Kimkha0808, Yêu Ngôn Tình, chú mèo của gió, san san
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 371 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Blossom_hp, giap382014, Melvinlycle và 56 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 83, 84, 85

2 • [Hiện đại] Ông xã là trung khuyển - Thập Vĩ Thố

1 ... 31, 32, 33

3 • [Hiện đại] Rất yêu cô vợ ép hôn - A Tục

1 ... 37, 38, 39

4 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

5 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 117, 118, 119

[Xuyên không] Bạo quân thiếp vốn khinh cuồng! - Yên Mộc

1 ... 36, 37, 38

8 • [Xuyên không- Cung đấu] Sủng quan lục cung Hoàng phi ngang ngược của đế vương - Nhan Nhược Khuynh Thành

1 ... 111, 112, 113

9 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 22, 23, 24

10 • [Hiện đại] Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu

1 ... 19, 20, 21

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 83, 84, 85

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1122

1 ... 139, 140, 141

13 • [Hiện đại] Nhà có chồng ngoan - Kim Đại

1 ... 22, 23, 24

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

1 ... 51, 52, 53

15 • [Hiện đại showbiz] Đẹp trai là số 1 - Lục Manh Tinh

1 ... 19, 20, 21

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Trạch nam hoàng kim - Lê Tiêm

1 ... 7, 8, 9

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 30, 31, 32

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

19 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 33, 34, 35

20 • [Hiện đại - Sắc] Cam tâm tình nguyện lên thuyền giặc - Mộc Tâm

1 ... 39, 40, 41



Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 240 điểm để mua Kem trái cây
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 244 điểm để mua Cún lúc lắc
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 231 điểm để mua Tim cánh xanh
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 556 điểm để mua Bé nho
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé hồng 6
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 240 điểm để mua Bé Noel
Snow cầm thú HD: ~ dưỡng lão hết rồi
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 634 điểm để mua Nhẫn cặp cho tình nhân
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 602 điểm để mua Nhẫn cặp cho tình nhân
glacialboy_234: 1 năm qua đi, đã về nước lại! mọi người khỏe. Không biết chiên nó thế nào ta :hug:
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 361 điểm để mua Bé cam
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 416 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 240 điểm để mua Cô bé mi gió 2
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Bong bóng mặt cười
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 268 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 248 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> thuongchau
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 282 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 389 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 338 điểm để mua Thỏ lúc lắc
karrykane: anh co thieu nguoi yeu khong
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 639 điểm để mua Hamster nghịch vỏ sò
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 630 điểm để mua Hamster vàng
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 289 điểm để mua Đôi thỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 844 điểm để mua Bé hoa hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 607 điểm để mua Hamster nghịch vỏ sò
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 577 điểm để mua Hamster nghịch vỏ sò
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 246 điểm để mua Gift cow

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.