Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 115 bài ] 

Rất yêu cô vợ ép hôn - A Tục

 
Có bài mới 30.01.2019, 23:58
Hình đại diện của thành viên
Á Thần Bang Cầm Thú
Á Thần Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 30.08.2018, 14:18
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 25
Được thanks: 46 lần
Điểm: 57.44
Có bài mới Re: [Hiện đại] Rất yêu cô vợ ép hôn - A Tục - Điểm: 48
82: Chúng ta về nhà thôi

Edit: Hoàng Bích Ngọc

Tuyết Thuần cũng không trở về Nhà lớn ngay.

Đêm khuya trên bãi biển, trong bóng tối, một người đứng trong gió biển bồi hồi.

Cô không biết nên tin ai? Một bên là bạn tốt nhiều năm của cô và mẹ của anh ấy, một bên là người chồng mà cô yêu sâu đậm, Lại Tư.

Điều này giống như quả cân hai đầu vậy, giống như muốn xem cô phân biệt nặng nhẹ thế nào, hai bên đều làm cho Tuyết Thuần khó chọn.

Cô nguyện tin lời của Lại Tư nói, nguyện tin tưởng Thiến Sở Sở hận cô, Trình Lãng hận cô, kể cả bác gái muốn lừa cô mà cố ý bịa ra chuyện cũ. Cô muốn từ trong tìm ra sơ hở, lại chán nản phát hiện, không có dấu vết để cô lần theo.

Sau đó trong lòng không thể không nói phục chính bản thân mình, là Lại Tư làm. Cũng không biết đã nhủ lòng bao nhiêu lần, nhưng trong lòng cũng vẫn không chịu tin. Thậm chí cô còn giả thiết ra cảnh tượng y như thế, nếu Lại Tư thật sự làm ra loại chuyện đó.... .... Cô cũng không biết nên làm như nào mới phải?

Cô không nghĩ ra lý do để tha thứ cho anh, cô thật sự không có cách để bản thân đối mặt với anh. Nếu không thể tha thứ thì, chỉ đành.... ... chia tay thôi.

Sóng biển cứ nhấp nhô, từng đợt sóng cứ dồn dập rồi lại trở nên tĩnh mịch, thật giống với tâm trạng bây giờ của cô thật lo lắng, cùng với cảm giác cô độc.

Cô ôm chặt hai gối, ngồi ở trên bờ cát, cũng không để ý bây giờ đã là mấy giờ rồi. Cô híp mắt nhìn màn đêm đen tối cùng nhưng đợt sóng mạnh mẽ, có lẽ bởi vì ban đêm không có người làm phiền, nước biển quá mức hân hoan, quá mức cuồng vọng mà sôi trào.

Bốn bên đều là âm thanh của sóng, những cơn gió mặn cứ thổi không ngừng nghỉ. Cô có chút mệt mỏi mà nhớ đến, người thích cuộc sống ngoài bãi biển, người thích tặng cô kim cương – Lại Tư.

Làm cô gái ngoan ngoãn nhiều năm, trong lòng bỗng có âm thanh khuyên nhủ..., phải về rồi, đã trễ thế này, không an toàn. Nhưng cơ thể của cô lại không muốn đứng lên, trong đầu cứ từng chút từng chút chìm xuống. Trên biển một màu đen, trong thoáng chốc, cô loáng thoáng thấy một bóng hình quen thuộc.

Áo khoác màu đen tuyền như hòa một thể với sắc trời, dáng người cao gầy, giống như thiên thần hạ cánh lần cuối cùng cứu giúp binh lính sắp chết như cô.

Ban đêm hoảng hốt quay về biệt thự K2 Bạo Phong Tuyết. Anh một thân quần áo mạnh mẽ, bị gió điên cuồng thổi qua lại lay động, lại kệ cho bão táp bốn phương như thế nào, cũng không làm bước chân kiên định của anh dừng lại.

Sau đó, cô rơi vào một vòm ngực ấm áp quen thuộc, đủ để ngăn chặn tất cả gió lạnh. Rồi, cô an nhiên ngủ say, chờ đợi nụ hôn đánh thức của Bạch mã Hoàng tử.

Trong vòm ngực bền chắc một trận rung động, Lại Tư cười khẽ một tiếng: "Đồ ngốc, như thế này mà cũng có thể nằm xuống được."

Tuyết Thuần hai mắt buồn ngủ lườm một cái, không phải nằm mơ! Ý nghĩ này chợt lóe lên đồng thời, chân dài của cô đá một cái, đầu liền va chạm, âm thanh vang dội của xương va vào nhau kêu lên, không khỏi cảm thấy có chút đau đớn da thịt nơi va chạm.

Người chịu huấn luyện nghiêm khắc như Lại Tư chỉ trong chốc lát có thể tránh đi, nhưng cuối cùng vẫn nhẫn nhịn chịu một cú đá của cô. Người có thể làm anh bị thương nhưng vẫn nhất quyết không chịu buông tay, cả đời này e là cũng chỉ có mình cô.

Coi như thân thể của Lại Tư có mạnh mẽ đến mấy, nhưng người yếu đuối như Tuyết Thuần làm sao mà chịu được. Cô bất thình lình bị va chạm, Lại Tư đương nhiên không sao, nhưng cô lại đau đến nỗi nghiến răng trợn mắt: "Sao anh biết ở đây mà đến?" Biết cô ở chỗ này, nhất định là cho người đi theo cô rồi! Tuyết Thuần tức giận trợn to hai mắt, nhưng niềm vui khó dấu trong đáy mắt. Lại Tư luôn là như vậy, tự dưng từ trên trời rơi xuống, cũng chỉ có Lại Tư làm cô vui mừng như vậy.

Lại Tư đối với cô vừa yêu vừa hận. Anh cảm thấy mình thật buồn cười, rõ ràng đã tự hạ quyết tâm đánh cược, nhưng mỗi giây trong lòng anh như có hàng vạn con kiến bò khắp người, làm anh không thể khống chế được! Cho dù làm ảnh hưởng đến kế hoạch, cũng muốn tự mình đi đón cô trở về. Mặc dù có lẽ chỉ cần qua đêm nay, cô liền tự động trở về tìm anh. Nhưng anh nhớ cô nhớ đến phát điên lên được, anh kiềm chế chính mình, anh làm mình tỉnh táo, kế hoạch của anh, đặt trên người cô, hoàn toàn không đi theo quỹ đạo bình thường. Cho dù như vậy, anh còn muốn tiếp tục không?

Trước khi đến trong lòng đấu tranh tư tưởng vô cùng kịch liệt, cô nàng này thật đúng là làm lòng anh rối bời. Lúc này cho dù tiếc đến đâu cũng phải vỗ hai cái vào mông nhỏ của cô: "Hai tháng, ban đầu anh nói ranh giới cuối cùng là bao nhiêu ngày? Ha, em có nhớ chưa, hả?"

Tuyết Thuần một chút cũng không sợ anh, ngược lại ôm lấy cổ của anh, sau đó ở trong ngực của anh lại càng thoải mái. Cô thật không nghĩ đến hậu quả của chiếc khăn kia lại đến nhanh như thế. Cô chui trong ngực Lại Tư sụt sùi, mang theo vẻ khàn khàn cùng buồn ngủ trong giọng nói: "Em mệt rồi, chúng ta về nhà thôi."

Lại Tư hôn một cái vào gương mặt cô, nụ cười không hề giảm bớt: "Được, về nhà thôi. Bảo bối nói cái gì thì chính là cái đó."

Hương thơm trong ngực quanh quẩn nơi chóp mũi, Lại Tư ôm cô càng chặt hơn, đi về phía máy bay ngừng giữa không trung. Sự tự do mấy ngày qua của cô cũng lên xuống bất ổn, anh đều quan sát kỹ càng. Nói như thế nào đây, tạm thời, anh và cái tên trong quá khứ vẫn chỉ là kẻ tám lạng người nửa cân thôi. Dùng thời gian làm bạn bên cạnh cô để tính kế, kết quả vẫn không tính là quá xấu.

Tuyết Thuần ngủ đến trời đất mù mịt, khi tỉnh lại, trong phòng ngủ một mảnh hoàng hôn đang dần hạ xuống. Nghĩ đến Lại Tư chắc sợ cô tỉnh dậy sợ tối, liền đem ánh đèn điều chỉnh độ sáng không chói mắt, lại có thể nhìn rõ mọi thứ.

Cô cau mày, day day huyệt thái dương, khó khăn nuốt nước miếng một cái, phát hiện đầu nặng trĩu nặng, cổ họng khô khan đau nhói.

"Lại Tư." Cô gọi một tiếng, lại phát hiện giọng nói của mình không còn hơi sức, giống như từ trong cổ họng phát ra tiếng kêu của con vịt trên cạn.

"Lại Tư." Tuyết Thuần lại gọi một tiếng.

Lỗ mũi và miệng cũng rất khát, Tuyết Thuần không nghe thấy trả lời, liền đứng dậy rời giường. Cô thấy vị chua ở đầu mũi, thì ra là bị cảm. Cũng phải, ngồi bên bờ biển một ngày một đêm, bị gió biển thổi, thân thể có khỏe mạnh đến đâu cũng không chịu nổi.

Đúng là về nhà rồi. Bất luận cô đi đến đâu đều có thể nằm xuống, từ máy bay đến nhà, cho đến tỉnh ngủ, không biết tốn bao nhiêu thời gian, nghĩ đến Lại Tư đợi không được lúc cô tỉnh lại, cho nên đành đi ra ngoài thôi.

Có phải Lại Tư lại đi Đông Nam Á xử lý công chuyện không? Tuyết Thuần bước chân không đi ra ngoài.

Đại sảnh dưới nhà mở đèn sáng trưng, đối lập với màn đêm u tối bên ngoài, không có một ai đi lại.

Đột nhiên, Tuyết Thuần nghe được một hồi âm thanh nhẹ nhàng dứt khoát như đang cắt gì đó, Tuyết Thuần men theo âm thanh, một đường thẳng tắp về phía có âm thanh.

Ánh đèn trong phòng bếp so với các nơi khác đều sáng hơn, hơn nữa âm thanh rất rõ ràng từ bên trong truyền tới.

Đầu bếp trễ như thế này vẫn chưa có về nhà? Vừa nghĩ một chút, đầu Tuyết Thuần đau như muốn nứt ra, nhíu chặt đôi lông mày đen, một lúc lâu mới trở lại bình thường.

Cạch cạch cạch. . . . . .

Không thể không thừa nhận, cô rất sợ buổi đêm như thế này. Bốn phía yên lặng không một bóng người nào, chỉ có trong phòng bếp truyền đến âm thanh cắt có lực, cái này đã đủ cho trí tưởng tượng phong phú của Tuyết Thuần nghĩ đến một vài ý nghĩ đen tối, ví dụ như nửa đêm lung linh, chơi trò chặt xác người chẳng hạn..... Tò mò và thấp thỏm, rối rắm không biết nên có đi xem một chút hay không.

Cuối cùng cắn răng một chút, trở về cũng lo âu thấp thỏm, không bằng đi xem trước một chút.

"Lại Tư!" Tuyết Thuần vui vẻ gọi tên, chợt thấy người trong lòng tâm tâm niệm niệm, âm thanh trong trẻo giống như ánh nắng ban mai, hoàn toàn không một chút yếu đuối vừa dậy.

Lại còn không phải sao, người vóc dáng cao lớn thon dài này, một thân quần áo thoải mái cũng không che giấu được phong cách tôn quý kia, chính là Lại Tư.

Lúc này anh đang băm thịt, nghe thấy tiếng gọi của Tuyết Thuần, quay đầu lại, khẽ mỉm cười: "Chờ mười phút nữa mới ăn được, em ra ngoài chờ một chút nha."

"Rất thơm a!" Tuyết Thuần không hề rời đi, ngược lại đi vào trong.

Cô rất thích bộ dáng lúc Lại Tư nấu cơm, tựa như một người chồng thương yêu vợ con trong gia đình. Chỉ là, cô cũng chỉ dám nghĩ trong lòng thôi. Nói ra hủy hoại hình tượng trụ cột gia đình, người của Lại gia lại không làm thịt cô chắc.

Cô đưa ra hai tay vòng quanh ôm lấy eo vững chắc của anh, mặt dán vào sau lưng kiên cố của anh.

Lại Tư dừng động tác trong tay lại: "Em không định để cho anh nấu cơm cho em ăn sao?"

"Lại Tư có bản lĩnh thông thiên, em tin chắc anh cũng có bản lĩnh nấu cơm được." Tuyết Thuần ăn vạ không muốn rời đi. Một khi ngả bài, cô không phải là mất anh sao? Mắt có chút chua xót. Vì không biết gì, cô mơ hồ có chút lo lắng.

Lại Tư đưa lưng về phía cô mỉm cười, tay không dừng lại chút nào mà đem thịt bằm thả vào nồi cháo thuốc trên bếp, đóng nắp nồi vào. Rồi rửa tay lấy khăn lau tay sạch sẽ. Sau đó quay người lại, không chút khách khí một tay ôm lấy cô.

Tuyết Thuần a lên một tiếng, Lại Tư cũng không quản, sải bước ôm cô đến sô pha trên đại sảnh.

"Bảo bối lúc nào thì em trở nên ngọt như vậy. Em bị cảm rồi, cần nghỉ ngơi thật tốt."

Cảm! Tuyết Thuần che miệng của mình, sau đó một tay chống trước lồng ngực của anh, rất tự giác lui về phía sau: "Anh tránh xa em ra một chút đi, bị lây bệnh không tốt đâu."

"Yên tâm, thể lực của anh rất tốt, tám vạn con vi khuẩn cũng bị anh dọa cho chết khiếp thôi." Lại Tư không có lui về phía sau, ngược lại càng tiến thêm vài bước, môi mỏng ôn nhu hạ xuống mu bàn tay của cô: "Huống hồ là Tuyết Thuần, cho dù là vi khuẩn, cũng là vi khuẩn của Tuyết Thuần. Anh đều yêu tất."

Tuyết Thuần vốn dĩ bị cảm gương mặt trắng bệch không có sức sống bùm một phát nghe lời Lại Tư vừa nói sắc mặt lại trở nên đỏ hồng như ánh bình minh, đây là lời tâm tình buồn nôn nhất mà cô từng nghe. Tuyết Thuần không tự chủ hiện ra dáng vẻ của cô gái nhỏ bị trêu chọc, gắt giọng: "Anh có thể nghiêm chỉnh một chút hay không?"

"Có thể." Lại Tư quả thật rời mu bàn tay của cô hỏi: "Bảo bối bây giờ còn có chỗ nào khó chịu không?"

"Không có khụ khụ. . . . . ." Lúc Lại Tư lui về phía sau một chút, Tuyết Thuần thở phào nhẹ nhõm, lại chợt không ngừng ho khan được.

Lại Tư hơi nhíu mày, dùng sức kéo lấy tay ngọc của cô, sau đó đem đệm đặt xuống dưới chân của cô đè ép cô ngồi xuống: "Anh lấy cho chút cháo loãng ra đây, đừng lộn xộn nữa, ngồi yên ở đây nghỉ ngơi một chút."

Nhìn bộ dáng Lại Tư vì cô mà vội vội vàng vàng, gương mặt tái nhợt lộ ra nụ cười yêu kiều. Nhưng lại chợt nhớ đến chuyện của Trình Lãng, rất nhanh nụ cười đã cứng ở trên môi.

"Đây là cháo thuốc anh tự nấu, không đắng chút nào, rất trong nha." Lại Tư múc một muỗng, thổi mấy hơi: "Há miệng."

Tuyết Thuần được sủng ái đâm ra lo sợ lùi về phía sau. Đương gia tự mình nấu cháo cho cô, cô dám ăn, là bởi vì thuộc hạ của anh sẽ không biết. Nhưng mà nếu đút cho cô ăn, coi như thuộc hạ của anh không biết, cô tự cảm thấy. . . . . . sẽ tổn thọ mất.

"Sao vậy?" Cái muỗng trong tay Lại Tư đưa về phía trước đưa, uy hiếp nói: "Nếu như em không ăn, vậy sẽ uống thuốc."

Tuyết Thuần bất đắc dĩ, liền hướng miệng về phía muỗng trên tay anh ăn một miếng, thời điểm anh chưa mang chén thứ hai lên thì phải ăn hết, vội vàng đưa tay đoạt lấy muỗng: "Em có tay có chân, cũng không phải là mắc phải bệnh khó trị, đừng xem em như bệnh nhân tứ chi vô dụng, anh để cho em đàng hoàng ăn một chút." Sau đó không đợi Lại Tư nói gì, nuốt cả quả táo tàu, chốc lát cái chén chỉ còn thấy đáy.

"Thêm một chén nữa." Tuyết Thuần đưa chén không ra, gương mặt nịnh hót nở nụ cười. Lại Tư nấu cháo, ăn thật ngon! So với đầu bếp của nhà lớn không kém chút nào! Tuyết Thuần hai mắt sáng ngời, mắt nháy liên tục, gả cho một người chồng hoàn mỹ như vậy, cô đúng là có phúc....!

Hai tròng mắt đen của Lại Tư nhìn chằm chằm vào cô rồi mỉm cười: "Tuân lệnh, phu nhân."

Mô hôi chảy ra! Tuyết Thuần ăn liền bốn chén mới chịu thôi.

"Mặc dù có bệnh, nhưng cũng có hơi sức, đủ làm một lần vận động rồi." Lại Tư nhìn chằm chằm môi đỏ khẽ chuyển động của cô, có vẻ hơi tái nhợt, lại dính chút cháo nước, thật sự mê người. Nghĩ xong, trong chớp mắt liền cúi đầu, muốn phủ lên môi của cô.

"Sẽ lây bệnh mất!" Tuyết Thuần kêu lên, bình thường là âm lượng lớn bất đắc dĩ lại biến thành âm lượng trung bình. Lại Tư coi như không nghe thấy gì. Dù sao cô vẫn còn sức, làm một lần vừa vặn giúp anh dập lửa bên trong.

Tuyết Thuần không thể làm gì khác, cũng không thoát ra được, chỉ đành tùy anh. Lấy thân thể khỏe mạnh của mình ra đùa giỡn, quá tùy hứng! Cô cũng chỉ dám mắng ở trong lòng.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn HOÀNG BÍCH NGỌC về bài viết trên: Windyphan, 小小英
     

Có bài mới 12.02.2019, 23:10
Hình đại diện của thành viên
Á Thần Bang Cầm Thú
Á Thần Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 30.08.2018, 14:18
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 25
Được thanks: 46 lần
Điểm: 57.44
Có bài mới Re: [Hiện đại] Rất yêu cô vợ ép hôn - A Tục - Điểm: 59
83: Thất vọng


Edit: Hoàng Bích Ngọc


NewYork nổi danh là sân huấn luyện của võ đạo.

Trù Nhiên tìm được Trình Diễm tự nhiên đi tới: "Nghe nói cô hạ xuân dược với Lại Tư mấy chục lần, duy nhất có một lần thành công, nhưng mà vẫn tự cô cởi quần áo xuống."

Ánh mắt Trình Diễm phát lạnh, cả người căng thẳng, chuẩn bị cho cú đánh bất ngờ, người phụ nữ này không phải là người dễ bắt nạt, cô ta là người phụ nữ duy nhất cùng Lại Tư trở về khi đi đảo Luyện Ngục. Ở nơi đó, cô ngay cả tiến cũng không dám tiến.

"Cô muốn làm cái gì?"

"Không cần khẩn trương, tôi là có lòng tốt đến tìm cô, cô xem, bên cạnh tôi cũng không có người nào đi theo."

Trình Diễm không chút nào lơi lỏng, trong lòng thầm nghĩ, cho dù không ai đi theo, chống lại người phụ nữ ma quỷ này, cô cũng có mấy phần bị đánh bại. Sau đó ánh mắt chợt lóe, suy nghĩ tìm chỗ chạy trốn. Hai nhà đối nghịch, ai có thể tin cô ta có lòng tốt đến đây.

"Tôi chỉ là có lòng tốt tới nhắc nhở cô, nếu không phải một năm trước Lại Tư không cố ý, cô cho rằng anh ấy sẽ trúng xuân dược của cô sao?"

Trình Diễm lạnh lùng hừ một tiếng, cô đương nhiên là biết, Lại Tư rõ ràng là tính kế cô, sau đó chính bản thân mình thuận tiện ăn luôn Tuyết Thuần.

Trù Nhiên sắc mặt bình thường, chỉ là vẫn tiếp tục nói: "Dĩ nhiên Lại Tư sẽ không vì cô mà tự mình uống xuân dược, tại sao không chuyển mục tiêu đi? Họ Tuyết kia thuần khiết như vậy, trúng bẫy của cô, đối với cô chuyện đó quá dễ dàng."

"Cô có ý gì?" Trình Diễm nhíu mày, vô cùng cảnh giác

"Nếu họ Tuyết cùng với người anh trai ngoài dã thú kia của cô, cùng Trình Lãng phát sinh quan hệ, như vậy, Lại Tư anh ấy còn có thể vẫn muốn họ Tuyết kia sao? Theo như tôi được biết, Lại Tư có tính thích sạch sẽ, đặc biệt là với phụ nữ, phụ nữ không sạch sẽ, anh ấy ngay cả chạm vào cũng thấy ghê tởm."

Trình Diễm đôi mắt sáng ngời, lần này cô ta nói trúng tim đen của cô, nhưng cô vẫn không dám làm. Bởi vì Lại Tư trông coi Tuyết Thuần thật sự rất kín kẽ, lúc nào cũng giống như hận không thể đem cô ta dính lấy một chỗ, càng không hận có thể đem cô ta hòa cùng một cơ thể với chính mình.

"Tóm lại cô có mục đích gì?" Trình Diễm không phải dạng dễ đối phó, lại có vài phần hiểu biết với Trù Nhiên, tự nhiên không dễ bị lừa gạt giống Thiến Sở Sở.

"Đương gia đời trước có mấy người vợ?" Trù Nhiên khoan thai nghịch móng tay hỏi.

"Năm." Trình Diễm không có nhẫn nại đáp, chuyện này ngay cả người qua đường cũng biết. Cô chắc chắn Trù Nhiên sẽ không hỏi những câu vô dụng, cho nên cô nhẫn nại mà đáp

"Chúng ta đều có điểm giống nhau, đều muốn có được Lại Tư. Nếu Lại Tư đối với họ Tuyết kia nản lòng thoái chí, cô cho rằng Lại Tư còn có thể chỉ lấy một người vợ sao?"

Ánh mắt Trù Nhiên dừng lại ở trước ngực, Lại Tư sẽ trở thành người đàn ông của cô.

"Ý của cô là?" Trình Diễm mơ hồ đoán được cái gì đó, có chút không dám tin, Trù Nhiên này thật sự là gan to mật lớn, nếu không thành công, Lại Tư không giết cô ta mới là lạ.

"Cô yên tâm, tôi cũng không làm chuyện nếu không nắm chắc. Nếu thành công, tôi và cô, cũng có thể trở thành vợ của Lại Tư, đương nhiên là, cô sẽ xếp thứ hai." Vẻ mặt Trù Nhiên dữ tợn cười lạnh, giọng điệu âm trầm, giống như con rắn độc thè lưỡi: "Phải biết rằng họ Tuyết kia, là người trong mộng của rất nhiều người đàn ông, có rất nhiều người thích cô ta."

Trình Diễm mỉm cười: "Kết quả nghe qua thật là mê người, nhưng muốn tôi hạ xuân dược với Tuyết Thuần, tôi còn muốn xem một chút xem có phải kế hoạch của cô thật sự hoàn mỹ không có một chút sơ hở nào cả. Bằng không, tôi cũng không dám mạo hiểm dù chỉ một phần nhỏ."

"Cô yên tâm, xuân dược này, là mạn tính, năm ngày sau mới thấy hiệu quả, không ai có thể hoài nghi đến cô."

"Chủ mẫu muốn vào không ạ? Đương gia đã phân phó, Chủ mẫu có thể tùy ý ra vào thư phòng."

Tuyết Thuần khóe mắt nhảy dựng lên, từ trước đến nay chưa bao giờ thấy Lam Dạ nhúng tay vào chuyện của người khác.

"Ai ở bên ngoài?" thanh âm của Lại Tư của truyền đến.

Tuyết Thuần lấy mắt trừng anh ta, Lam Dạ không có môt chút khác thường, mắt lạnh hướng bên trong nói: "Là Chủ mẫu ạ."

Bên trong truyền đến âm thanh rất nhỏ xạc xạc, chỉ chốc lát sau Lại Tư từ bên trong đi ra: "Có chuyện gì, vào trong rồi nói."

Tuyết Thuần đi theo vào trong: "Kỳ thật cũng không còn chuyện gì, anh cứ bận việc của anh đi, cứ bận đi."

Con ngươi đen nháy của Lại Tư như có cái gì hiện lên, nhanh đến nỗi Tuyết Thuần còn không nhận ra điểm kỳ lạ."Được rồi, em thích làm gì thì cứ làm đi."

Nửa giờ trôi qua, Tuyết Thuần bất an xoa xoa bàn tay bé nhỏ, đi qua đi lại trước bàn làm việc của Lại Tư.

Đang vùi đầu vào công việc bỗng nhiên Lại Tư ngẩng đầu nói: "Tuyết Thuần có gì muốn nói sao?"

"A?" Tuyết Thuần giật mình, gương mặt lập tức hiện vẻ khó xử, mới gật gật đầu, thấp giọng trả lời: "Phải."

Lại Tư buông luôn văn kiện trên tay xuống, cởi kính mắt, ánh mắt mang theo sự điềm đạm không thể quan sát kỹ, kỳ vọng nhìn thẳng ánh mắt của cô. Con ngươi đen của anh tràn đầy dũng cảm, cơ trí, lóe ra sự tinh ranh.

Trái tim Tuyết Thuần nhảy dựng lên một cái, người này giống như nhìn thấy tất cả ánh mắt của cô. Cô biết, chỉ cần cô nói ra, tất cả đều có khả năng phát sinh sự thay đổi, đây là cái giá của cô khi hoài nghi và không tín nhiệm anh. Lại Tư không bao giờ tha cho những người hoài nghi vào năng lực của anh, người như vậy sao có thể để cô lên án? Nhưng Trình Lãng chịu khổ, cô cũng có trách nhiệm lớn.

"Lại Tư." Tuyết Thuần muốn nói lại thôi, cô có chút hận chính mình do dự không quyết. Thật ra cô có thể bỏ qua, nhưng tình huống của Trình Lãng bên kia không thể bỏ qua a! Cô cắn chặt răng, nhưng trong lòng vẫn hoài nghi không dứt: "Anh có biết cả nhà Trình Lãng đã xảy ra chuyện gì không?"

Lại Tư nhíu mày, ý bảo cô tiếp tục nói. Vẫn là hỏi ra rồi, chung quy cô vẫn còn nghi ngờ anh.

"Xí nghiệp của gia tộc anh ấy bị phá sản, còn có ba anh ấy là trưởng lão của gia tộc, đột nhiên về hưu, có phải anh có liên quan không?"

Cô cố ý không có nói đến nguyên nhân mà Trình Lãng bị thương nặng, không có trực tiếp chất vấn có phải là anh làm hay không. Cô thầm nghĩ cần phải bình tĩnh nói chuyện. Nếu như cái rào lớn như Trình Lãng không vượt qua nổi, thì bọn họ sớm muộn cũng xảy ra vấn đề.

Cái việc cô tự cho là đúng rồi nhẹ nhàng hỏi thăm, nhưng Lại Tư chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy ý nghĩ của cô. Một giây đó anh thấy như chính mình bị đâm một nhát.

"Trình trưởng lão lén lút làm ra hành vi không đứng đắn, ông ta ở nội bộ gia tộc kết bè kết phái, ảnh hưởng đến sự đoàn kết của người trong Lại gia, vì vậy mới nói, ông ta chính là khối u của gia tộc. Anh cho ông ta tiếp tục ở lại trong gia tộc, đã là cho ông ta thể diện rồi."

Lại Tư bắt đầu xoay chiếc bút máy trong tay càng nhanh hơn, trên mặt biểu tình không chút thay đổi, chỉ có ánh mắt sáng ngời kia vẫn như cũ soi lên người của cô, nhìn thấu nội tâm của cô.

Dưới ánh mắt như vậy, cô có chút không chống đỡ được, nhưng mà anh ấy nói gì? Anh thừa nhận chuyện của Trình trưởng lão là do anh làm, vậy xí nghiệp Trình thị kia phá sản thì sao? Đáp án miêu tả sinh động, trong lòng Tuyết Thuần vô cùng hối hận, không có ý thức được chính mình cứ vậy mà lại sinh nghi ngờ.

Lại Tư thấy thế, trong lòng lộp bộp một tiếng, giọng điệu lành lạnh hỏi: "Em cho là Trình thị phá sản là anh giở trò?"

Tuyết Thuần kinh ngạc hỏi: "Chẳng lẽ không đúng sao?" Nghe giọng điệu không đúng của anh, trong lòng cô lén thở phào.

Thấy trên mặt cô tràn ngập thất vọng, Lại Tư lập tức trầm mặt xuống, đối với cô có chút thất vọng.

"Cho nên, đây là kết quả một tháng em lưu luyến ở bên ngoài sao? So với người chồng chung chăn chung gối, em lại càng tin tưởng người ngoài?"

Anh biến sắc, không khí bên trong cũng mau chóng lạnh xuống, lành lạnh đóng bang xung quanh.

Tuyết Thuần không tự chủ được rùng mình một cái, gương mặt của cô bỗng chốc biến sắc, ánh mắt ẩn ẩn một tầng sương mù, chẳng lẽ không phải là Lại Tư làm?

"Nếu anh không ra tay với một nhà Trình Lãng, vậy tại sao cả nhà anh ấy lại gặp vận đen như vậy? Anh đừng đã quên, Trình Lãng là do người của anh làm bị thương." Chính là bởi vì Trình Lãng bị thương đã khắc sâu trong cô, cô vẫn nhớ như in lần đó, anh bảo cô sao có thể không nghi ngờ chứ? Trừ lần đó ra, cô đâu có còn kẻ thù nữa.

"Là em vẫn không bỏ được chuyện kia xuống." Tuyết Thuần giụi khẽ lông mi, giọng Lại Tư mỉa mai dương môi cười chua xót: "Chuyện anh làm Trình Lãng bị thương, cho đến bây giờ em vẫn chưa từng tha thứ cho anh."

"Không có." Tuyết Thuần cố gắng phản bác, thậm chí ánh mắt còn mang theo một tia cầu xin, nhưng càng giống như có tật giật mình: "Em không có nói đến chuyện quá khứ."

Lại Tư đột nhiên đứng dậy, vòng qua bàn, đi đến trước mặt của cô, thân hình cao lớn trên cao nhìn xuống gương mặt nhỏ nhắn của cô.

"Trong lòng của em chính là nghĩ như vậy, còn có cái gì chân thật hơn những biểu hiện ra ngoài của em lúc này nữa? Tuyết Thuần, em làm anh rất thất vọng." Lại Tư buông lỏng ra bàn tay to, lui ra phía sau từng bước, hai tay đút vào túi.

Khoảng cách từng bước từng bước ra sau, giống cách nhau thiên sơn vạn thủy. Trong lòng Tuyết Thuần giống như bị hàng ngàn con dao nhỏ đâm: "Là vì anh từng tự mình làm chủ, em không thể không hoài nghi, huống hồ, anh thừa nhận chuyện của Trình trưởng lão là do anh làm, chuyện xí nghiệp Trình thị phá sản chẳng lẽ không phải do anh?"

Bên môi Lại Tư nâng cao một chút giọng mỉa mai cười càng thêm sâu: "Phải, anh cho Lam Dạ đánh Trình Lãng đến nỗi tàn tật, Quỷ y cũng không phải anh mời đến để chữa trị cho anh ta, quyền lực của Trình trưởng lão bị mất là do anh cậy quyền, còn chuyện xí nghiệp Trình thị phá sản cũng là do anh làm, nếu đây là đáp án mà em muốn."

Đánh Trình Lãng bị thương nặng, là do anh nhất thời xúc động, thử hỏi có người đàn ông nào khi nhìn thấy người phụ nữ mình yêu cùng người đàn ông khác âu âu yếm yếm trên giường mà không tức giận? Về phần loại bỏ Trình trưởng lão, thân làm Đương gia như anh sao có thể không loại trừ bỏ khối u nhọt này, đây còn là nể mặt Trình Lãng, giữ lại cái mạng già của ông ta. Về phần tập đoàn Trình thị, chính là Trù Nhiên giở trò!

Anh sai thật rồi, trước mặt người phụ nữ đơn thuần như này, tuyệt đối sẽ không nghĩ đến người khác hãm hại, cũng tuyệt đối không nghĩ là có thể phá hư mối quan hệ của bọn họ, là mục đích của những người khác. Vậy mà anh vẫn tự tin, cho rằng chính mình nắm chắc phần thắng.

Trong lòng Tuyết Thuần giằng co kịch liệt đến đau đớn, cô mơ hồ không nghe ra giọng điệu trong lời nói của Lại Tư.

"Lại Tư, tại sao chúng ta không thể cùng nhau vui vẻ sống qua ngày, chỉ có hai người chúng ta thôi." Tuyết Thuần ánh mắt vô lực buông xuống, đau đầu muốn nứt ra.

"Cho nên, đây là đáp án hôm nay em nghĩ đến, em đã trăm phần trăm khẳng định, anh là người phá hoại nhà của người khác."

Lại Tư trả lời lại một cách mỉa mai, anh không nghĩ là sẽ nhân nhượng, nếu cô hoài nghi anh vì những loại chuyện như này, quan hệ giữa anh và cô sẽ không có dù chỉ một chút tín nhiệm cơ bản nhất, như vậy sao có thể sống bên nhau lâu dài! Người Lại gia, sẽ không bao giờ cho phép loại hoài nghi như vậy xuất hiện. Một khi xuất hiện, chính là nguy cơ chôn dấu, không thể nói chính xác khi nào thì trở thành sâu mọt. Mà cô lại là một thân Chủ mẫu càng không cho phép điều này xảy ra, nếu cô không đủ kiên định, anh sẽ không nương tay.

Chỉ là, anh sẽ không từ bỏ, anh sẽ luôn chờ đợi cho đến khi cô vượt qua rào cản của chính mình. Chừng nào cô vẫn còn trong vòng tay anh, anh không ngại đi cùng cô để chịu đựng những đau khổ bên trong, và cùng cô trưởng thành trên con đường tình cảm

"Anh thấy em không đủ bình tĩnh, nên trở về nghỉ ngơi suy nghĩ một chút. Nếu em vẫn như trước nhận định là do anh tư lợi mà phá hoại, anh sẽ không ngăn cản bất cứ hành động nào của em." Lại Tư mắt lạnh thoáng nhìn hạ lệnh đuổi khách.

Ánh mắt xa lạ như vậy! Trước kia, anh chỉ như vậy với người khác.

Có cái gì đó dần rời xa, trái tim của Tuyết Thuần dần chìm xuống, ánh mắt phức tạp lại có chút bi thương. Lần này, là cô sai rồi sao? Không, Trình Lãng từng là người đối tốt nhất với cô, sao cô có thể tha thứ cho người hại anh ấy được?

Thời điểm cô nghĩ như vậy, Lại Tư đột nhiên xoay người, hung hăng đá một cái vào chiếc ghế, chiếc ghế thượng đẳng bỗng chốc gẫy đôi.

Tuyết Thuần che môi, trợn mắt há hốc mồm, một người thường ngày lịch thiệp như vậy, lại tự dưng thô bạo! Trước đó, cô cũng biết tâm của anh đen tối, khinh người thủ đoạn vô cùng cao siêu, nhưng như thế nào cô cũng không thể tin những gì trước mắt.

Điện thoại vang lên, anh cầm lên, hung hăng ném xuống, lạch cạch một tiếng, điện thoại cũng vỡ nát.

Anh thô bạo thở phì phò, nghiến răng nghiến lợi gằn từng tiếng nói: "Em ra ngoài, tạm thời anh không muốn nhìn thấy em."

Từng đợt chua xót dâng lên mũi, ở phía trước mặt lệ rơi ướt đẫm, Tuyết Thuần ôm mặt chạy ra ngoài.

Lam Dạ vừa định chạy theo, thanh âm tức giận chưa tan của Lại Tư truyền đến, "Lần này không được đuổi theo."

Lam Dạ lạnh lùng nhìn Tuyết Thuần chạy ra khỏi tuyến an toàn của Lại gia, không khỏi nổi lên một chút lo lắng, bỗng chốc lướt qua.

Đường lớn NewYork tràn ngập ánh đèn, khắp đường đều là người mắt xanh mũi cao, chỉ có cô là người khác với họ.

Cô vướng vào một mâu thuẫn mà không thể dứt ra được! Có ai giúp cô không, có thật là không phải do Lại Tư làm, tựa hồ đã trở nên không còn quan trọng như vậy nữa, quan trọng là vợ chồng đang lúc tín nhiệm lại không còn sót lại cái gì.

Đột nhiên trước mắt tối sầm, miệng Tuyết Thuần bị bịt kín, cả người bị trói chặt, muốn kêu lên, muốn giãy dụa, lại không thể phát thành tiếng, không thể động đậy.

"Đương gia, không thấy Chủ mẫu."

Lại Tư một ly lại một ly ở trong quán rượu, nghĩ một đằng nói một lẻo: "Không thấy thì bớt lo." Anh tức giận đập bình, anh như thế nào lai không thể đánh thắng cái tên trong quá khứ kia, không phải anh ta quen Tuyết Thuần trước sao, nhưng Tuyết Thuần lại là vợ của anh, cho dù Trình Lãng vẫn yêu Tuyết Thuần, thì anh ta có năng lực làm cái gì? Có năng lực thế nào?

Chết tiệt! Anh chính là để ý! Vì sao muốn toàn bộ, tất cả ý nghĩ của Tuyết Thuần, muốn loại bỏ tất cả ý nghĩ của một nửa trái tim kia của Tuyết Thuần, trong tình yêu có phải là anh quá khắt khe không?

"Chủ mẫu bị Trù Nhiên bắt cóc." Lam Dạ vẫn không nhúc nhích nhìn Đương gia mượn rượu giải sầu.

Phanh! Bình rượu hung hăng bị ném xuống, phát ra tiếng va chạm mãnh liệt. Bình rượu này cư nhiên lại không bị Lại Tư ném vỡ, chất lượng thật sự là tuyệt hảo nha! Đương nhiên, điều này cũng chỉ có thuộc hạ rảnh rỗi mà cảm thán.

"Trù Nhiên!" Lại Tư nghiến răng nghiến lợi: "Đều là họa mà cô ấy chọc ra!" ở bên ngoài muốn làm gì thì làm, đừng tưởng rằng anh phóng túng, là có thể tùy ý của cô ta muốn làm gì thì làm vậy! Người khác cho dù chết rồi tàn tật rồi, anh đều có thể thờ ơ bỏ qua, nhưng Tuyết Thuần lại không được! Động vào một sợi tóc của cô, anh sẽ giết cả nhà của của cô ta!

"Đương gia có còn nhớ năm ấy ở đảo Luyện Ngục Trù Nhiên đã cứu ngài một mạng không?" Một thuộc hạ cau mày: "Cho cô ta nhiều cơ hội như vậy, lần này lại càng kiêu ngạo, Chủ mẫu chúng ta là người của Lại gia, Đương gia không thể ngồi im mà không để ý."

Lại Tư đứng lên: "Lập tức đi đến Trù gia."

Trong phòng tối khép kín, chỉ có ô cửa sổ thủy tinh trên cao hắt xuống một chút ánh sáng mong manh, Tuyết Thuần miễn cưỡng thấy rõ người trước mắt.

"Ba!"

Gương mặt trắng của Tuyết Thuần bỗng hiện lên dấu ấn đỏ chót của năm ngón tay, mặc dù như thế, cô vẫn như cũ không hề sợ hãi trừng mắt nhìn người phụ nữ trước mặt, Trù Nhiên, vẫn là người phụ nữ thích uy hiếp người khác.

"Ba!" Lại là một cái tát giòn vang.

Trù Nhiên ra tay rất mạnh, xả hận mà nói: "Nhìn xem, chính là khuôn mặt này. Nếu như tôi hủy nó đi, Lại Tư có thể không vứt bỏ cô sao?" Trù Nhiên tay kia cầm một con dao nhỏ sắc bén, lưu luyến đưa đi trên khuôn mặt hoàn mỹ của cô, ánh mắt của Tuyết Thuần lúc nào cũng có thể thấy ánh sáng sắc bén của con dao.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn HOÀNG BÍCH NGỌC về bài viết trên: Thích Cháo Trắng, Windyphan
     
Có bài mới 13.02.2019, 18:16
Hình đại diện của thành viên
Á Thần Bang Cầm Thú
Á Thần Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.11.2015, 16:27
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 48
Được thanks: 16 lần
Điểm: 43.17
Có bài mới Re: [Hiện đại] Rất yêu cô vợ ép hôn - A Tục - Điểm: 40
Chương 84: Có thể lọt vào mắt anh chỉ có một người là em

Edit: Windy

“Đó là vấn đề của Lại Tư, cô nên hỏi anh ấy, chứ không phải là tìm tôi xả giận.” Người phụ nữ này bản thân không chiếm được liền oai môn tà đạo, vô đạo đức. Trong lòng Tuyết Thuần thầm mắng, dĩ nhiên là cô không dám mắng thành tiếng, cô cũng sợ đau.

Trù Nhiên cười lạnh một tiếng, thu dao găm lại, “Yên tâm, tạm thời tôi không lỡ vạch lên mặt cô đâu, ít nhất phải chờ cô ** sau này hẵng tính tiếp.”

Tuyết Thuần nhăn mày, ánh mắt long lanh như lưu ly nhuốm một tầng lo lắng, “Cô có ý gì?”

“Cô yên tâm, tôi sẽ theo ý nguyện của cô để cô gặp tình nhân cũ một lần, không có Lại Tư cản trở.” Trù Nhiên giống như nhìn thấy bộ dáng bị hủy diệt của Tuyết Thuần, khinh bỉ cười ra tiếng.

Tình cũ? Ý là... Trình Lãng? Tuyết Thuần chợt ngẩng đầu, “Trình Lãng? Cô đã làm gì anh ấy?”

“Tôi có thể làm gì anh ta? Cho dù làm, cũng là bạn tốt Xuyến Sở Sở của cô làm nha!” Trù Nhiên giống như kinh ngạc, bỗng nhiên lại cười một cách thâm sâu, “Nói thật, cô gái họ Xuyến kia thật không dùng được, kêu cô ta hạ xuân dược cũng do dự, cuối cùng vẫn là muốn tôi tìm Trình Diễm ra tay. Nhưng mà, tạo chút phong ba, gây mâu thuẫn, cái cô họ Xuyến kia ngược lại lại làm rất tốt!”

Sắc mặt Tuyết Thuần trắng bệch, môi của cô không ngừng run rẩy, “Chuyện của Trình gia, đều là cô làm?” Cô thật sự sai lầm rồi, cho nên Lại Tư mới tức giận cực độ đuổi cô ra ngoài.

“Cô đã ở trong tay tôi rồi, trốn thế nào cũng không thoát được, tôi cho cô làm con quỷ hiểu chuyện cũng tốt.” Trong lòng Trù Nhiên nghĩ, thật ra thì cô muốn nhìn thấy nhất là dáng vẻ cực kì bi thương của Tuyết Thuần, Tuyết Thuần càng thống khổ, cô lại càng thống khoái, càng hả giận.

“Tôi lừa cô ta, nói quỷ y là do tôi mời tới. Không theo lời của tôi nói, người tình cũ của cô khó giữ được tính mạng, buồn cười, tôi sao có thể đi mời quỷ y đây, tôi căn bản còn không biết ông ta trông như thế nào, tới chỗ nào xin? Ha ha, nhưng mà là một video chuẩn bị trước, không cần tôi chỉ điểm, liền thành công làm cô nghi ngờ Lại Tư. Quan hệ vợ chồng của hai người cũng bởi vì vậy mà đi xuống, cho nên tôi mới như ý mà bắt có được cô.”

Trù Nhiên đột nhiên nhíu mày, khổ não nói, “Thực ra cô ta cũng không nghe lời hẳn, gọi cô ta hạ xuân dược với Trình Lãng, sống chết cũng không chịu, lý do là thân thể anh ta còn chưa khỏi hẳn. Cho nên, tôi chỉ đành để cho Trình Diễm ra tay.”

Cô ta điềm đạm cười một tiếng, ngón tay để lên miệng của cô, “Đến lúc đó xuân dược phát tác trong lòng cô liền không chịu nổi, chỉ muốn vui vẻ, quản sao được anh ta là ai, tôi bảo đảm đến lúc đó chỉ cần là đàn ông là có thể thỏa mãn cô. Đây là xuân dược được nghiên cứu mới nhất, để cho cô thưởng thức đầu tiên, là vinh hạnh rất lớn cho cô đó.”

Tuyết Thuần nghe được như vậy trong lòng càng lạnh, mơ hồ đoán được kết quả theo lời của Trù Nhiên cảm giác sợ hãi điên cuồng xuất hiện.

“Cô còn hai ngày.” Trù Nhiên tâm tình cực tốt giơ hai ngón tay lên.

Cái gì? Tuyết Thuần không hiểu cho nên nhìn về phía cô ta.

“Còn hai ngày, xuân dược trong người cô sẽ phát tác.” Trù Nhiên cười điên đảo, “Đến lúc đó nếu không là Trình Lãng, vậy tôi cũng sẽ tìm cho cô mấy người đàn ông cường tráng đến. Hộ vệ của tôi rất độc ác.” Trù Nhiên đưa tay vỗ vỗ người hầu sau lưng.

Tuyết Thuần hận đến nghiến răng, “Tôi chưa từng hại cô, tại sao cô lại đối xử với tôi như vậy!”

“Ba!”

Trù Nhiên giống như đánh tới nghiện, chợt a một tiếng, nhẹ nhàng sờ mặt cô, “Ngại quá, nếu thật sự đánh hỏng , đến lúc đó những người đàn ông kia không thích thì làm sao bây giờ?”

Sau đó, Trù Nhiên hỉ nộ vô thường lại hừ lạnh một tiếng, “Lại Tư vốn thuộc về tôi! Cô cho rằng đoạt đi Lại Tư, là có thể lấy được tất cả? Tôi cho cô biết, cả đời này, bao gồm cả Trù gia, đối với tôi mà nói tất cả đều là đồ bỏ đi, tôi sống, chỉ vì Lại Tư. Không sợ anh ấy không yêu tôi, tôi cũng vì anh ấy. Cho dù phá hủy cả Trù gia, hai tay dâng lên cho Lại Tư, tôi cũng sẽ không tiếc.”

Chân mày Tuyết Thuần nhăn sâu hơn, người đáng sợ nhất trên thế gian là người hai bàn tay trắng không chút kiêng kỵ, người như vậy thường không chịu uy hiếp, không bằng cầm chuôi. Cô muốn chạy trốn khó khăn càng thêm khó khăn.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, trên người Tuyết Thuần bắt đầu nóng lên, trong lòng càng thêm lo lắng. Trù Nhiên nói, cô không hề nghi ngờ. Đến nơi này giống như cá nằm trên thớt, Trù Nhiên không cần thiết phải lừa gạt cô.

Trong bóng tối, cô co rúc thân thể, giống như người nghiện không khống chế được mà co rút. Chờ đợi cái gọi là thuốc giải, mà thuốc giải đó, chính là đàn ông mà Trù Nhiên đưa tới.

Số mạng bắt đầu vạch ra một tràng duy mạc.

Australia.

Oanh!

Hắc ngục Hà Nhĩ nổi tiếng của Trù gia bởi vì tiếng oanh này, tiến về phía hủy diệt.

Trù Nhiên anh khí bức người mày nhọn rét lạnh, cuối cùng bị buộc xuất hiện trong một đống bụi đất đổ tan tành.

“Tới thật nhanh!” Trù Nhiên lạnh lùng nhìn về phía người đàn ông đối diện, một thân áo gió thoải mái.

“Tuyết Thuần ở đâu?” Lại Tư mắt lạnh quét về phía cô, người phụ nữ này so với trước đây càng ngày càng điên, cũng là, người từ đảo Luyện Ngục đi ra, không có chút bình thường. Do người phụ nữ này quá mức.

Trù Nhiên sao có thể dễ dàng nói cho anh biết Tuyết Thuần đang ở đâu? Huống chi, xuân dược trong Tuyết Thuần đang phát tác, thời điểm mấu chốt để hủy hoại cô ta, cô tuyệt đối không thể làm sai gì.

Cô tránh né, “Anh không cảm thấy chúng ta là một đôi sao? Rõ ràng, chúng ta cùng có thân phận hiển hách, ngầm giống nhau có thế lực lật nghiêng thế giới hắc đạo. Em mới là hồng nhan tri kỷ phù hợp nhất với anh. Thủ đoạn làm việc của anh và em giống nhau như đúc, chúng ta chỉ cần nhìn lên một cái, là biết đối phương muốn cái gì. Cảm giác như vậy, quan hệ như vậy, cho tới bây giờ anh không hề nghĩ đến em sao?” Trù Nhiên mặt lạnh, đôi mắt xinh đẹp tràn ngập tình ý, mấy ngày liền không thấy, cô tựa như tham lam nhìn người đàn ông tuấn mỹ thiên hạ vô song này.

“Tôi thừa nhận, quá dễ dãi với cô, quá thoải mái. Tôi cũng rất thưởng thức cô.” Đôi mắt đen nhánh của Lại Tư không hề che giấu ** tán thưởng không che đậy. Người phụ nữ này, là một người cứng đầu, thủ đoạn làm việc tàn nhẫn, ngay cả thân là đàn ông như anh cũng phải nhượng bộ.

Lại Tư lạnh băng mím môi, “Nhưng mà, đối với cô, không khiến tôi có cảm giác động tâm.”

Nghe vậy, Trù Nhiên biến sắc, mơ hồ đoán được anh sẽ nói gì tiếp theo.

Lại Tư giống như nhớ tới cái gì đó, đôi mắt sắc nhọn thoáng dịu dàng, “Trên thế giới này xinh đẹp, thông minh, thiện lương... Phụ nữ nhiều không kể xiết, nhưng có thể lọt vào mắt tôi, khiến tôi động tâm, thật chỉ có một người là cô ấy thôi. Tôi nghĩ, cả đời này cũng chỉ có thể là cô ấy.”

Lại Tư thở dài, anh muốn là có thể trái ôm phải ấp, với gia thế của anh, có cái gì không thể chiếm được? Nhưng mà trái tim hết lần này đến lần khác không bị khống chế, mắt chỉ nguyện theo đuổi hình bóng của cô, trong lòng cũng chỉ có thể là một mình cô ấy. Anh giống như con diều, Tuyết Thuần trong tay nắm sợi dây giữ anh, anh chạy thế nào cũng không thể thoát được.

Tuyết Thuần bị giấu ở tường kép một chữ nghe cũng không lọt, đầu bị lời của anh đánh cho minh minh vang dội, trong lòng trừ cảm động ra, còn thấy tình yêu ấm áp. Nhớ lại, anh ưu tú như vậy, làm sao sẽ vì cô mà phí hết tâm tư như thế. Nhớ tới quá khứ, cô vẫn là người đáng ghét, cho nên yêu cô sâu vô cùng.

“Tại sao?” Trù Nhiên ghẹn tỵ giận lên, cô ưu tú hơn so với Tuyết Thuần, hiểu anh hơn Tuyết Thuần, yêu anh rất lâu, thương anh, có cùng thân thế bối cảnh với anh, cùng chung suy nghĩ, bọn họ gần gũi như thế, cho dù là linh hồn cô độc cũng rất giống nhau. Tại sao người anh yêu, không phải là cô? Lại là cái người bình thường đến không bình thường hơn nữa Tuyết Thuần kia.

Giọng nói Lại Tư dõng dạc, giống như truyền từ Cửu Trọng Thiên, trống trải lại chân thật, “Cô biết, người giống như chúng ta như vậy, cuộc sống mỗi ngày sống giữa âm mưu tính toán, sống qua rừng súng mưa đạn, nói không chừng rất nhanh chóng, ngày mai liền không thấy được mặt trời.”

Anh chợt khẽ mỉm cười, “Thời điểm gặp cô ấy, lòng anh sẽ thấy thoải mái, trở nên tinh khiết, sẽ không lo lắng lúc nào bị đâm, sẽ không đùa bỡn tâm cơ. Nói, bây giờ suy nghĩ một chút, tôi là thích sự đơn thuần của cô ấy đi. Đơn giản vứt bỏ hết thảy bóng tối không có tạp chất, khiến cho tôi chỉ muốn đem tất cả dành cho cô ấy.”

Tuyết Thuần nằm bên tường kép mặt đã sớm ướt lệ, thân thể của cô mềm nhũn, cô muốn gọi tên Lại Tư, lại chỉ có thể phát ra tiếng kêu yếu ớt, cảm giác vô lực mãnh liệt đến mức điên cuồng nuốt lấy thân thể cô.

Lúc này, chợt có một sức lực kéo lôi cô đi.

“Không.” Tuyết Thuần suy yếu phản kháng.

Bên ngoài, Trù Nhiên nổi giận, lửa ghen tỵ cháy lan ra đồng cỏ, giọng nói như rắn độc.

“Lại Tư yêu quý của em, anh có biết hay không, những lời anh vừa nói ra sẽ có hậu quả gì không? Trưởng bối của chúng ta vì đối kháng với nước Mĩ tổ chức bí mật bị áp chế, kết thúc hai nhà Lại và Trù lâu năm dẫn đến phân tranh, quan hệ hợp tác giữa hai nhà cho tới nay cũng hết sức xúc tiến, dĩ nhiên, cho dù ổn thỏa nhất, chính là đám hỏi nghìn năm không thay đổi. Quan hệ giữa hai nhà đã từng rất ổn định, toàn do em cuồng dại yêu anh.”

“Bây giờ là em làm chủ Trù gia, nếu là anh không ở bên em, không sợ Trù gia dốc hết toàn bộ, em cũng muốn hủy diệt Lại gia các người.”

Lại Tư như nghe thấy chuyện cười nhạt nhất trên đời, một bộ không yên lòng như cũ, thực chất lợi dụng lúc cô nói chuyện không để ý, mắt đeo kính đen quét nhìn một góc nhỏ. Chợt tròng mắt hiện lên chút đỏ thẫm. Khóe môi anh cong lên, “Trù đương gia nói cực phải, Lại Tư tôi nhất định phụng bồi đến cùng.”

Uy hiếp thêm thỏa hiệp, là hai kỹ năng cô thích dùng nhất, “Lại Tư, thật ra thì em vẫn còn tin tưởng, đàn ông là dễ dàng bị mê hoặc nhất. Năm đó bố em yêu mẹ em rất sâu, phụ nữ bên cạnh một người đổi lại một người. Cho nên, từ đó trở đi bản thân thích anh, cũng chưa nghĩ muốn tất cả của anh, chỉ cần vẫn sống chung tương kính như tân, em cũng chỉ cần vậy. Em, chấp nhận dưới Tuyết Thuần.” Đây cũng là một trong những lý do cô đám ứng Trình Diễm.

“Lấy ở đâu ra nhiều lời nói nhảm như vậy.” Đối với cái người phụ nữ hỉ nộ vô thường này, Lại Tư rất không nhịn nổi.

“Anh.” Trù Nhiên nổi đóa, xem ra không động đến lá vương bài cuối cùng, chắc anh sẽ không thỏa hiệp. Phải biết anh giống như cô, đều là không chịu thua ai, đột nhiên cô hừ lạnh một tiếng, “Nếu anh vẫn cố chấp như vậy, em liền giết chết người phụ nữ anh thích nhất, Tuyết Thuần.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 115 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: AdsBot [Google] và 102 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 83, 84, 85

2 • [Hiện đại] Ông xã là trung khuyển - Thập Vĩ Thố

1 ... 31, 32, 33

3 • [Hiện đại] Rất yêu cô vợ ép hôn - A Tục

1 ... 37, 38, 39

4 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

5 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 117, 118, 119

[Xuyên không] Bạo quân thiếp vốn khinh cuồng! - Yên Mộc

1 ... 36, 37, 38

8 • [Xuyên không- Cung đấu] Sủng quan lục cung Hoàng phi ngang ngược của đế vương - Nhan Nhược Khuynh Thành

1 ... 111, 112, 113

9 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 22, 23, 24

10 • [Hiện đại] Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu

1 ... 19, 20, 21

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 83, 84, 85

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1122

1 ... 139, 140, 141

13 • [Hiện đại] Nhà có chồng ngoan - Kim Đại

1 ... 22, 23, 24

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Cung khuyết - Trịnh Lương Tiêu

1 ... 51, 52, 53

15 • [Hiện đại showbiz] Đẹp trai là số 1 - Lục Manh Tinh

1 ... 19, 20, 21

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Trạch nam hoàng kim - Lê Tiêm

1 ... 7, 8, 9

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 30, 31, 32

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

19 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 33, 34, 35

20 • [Hiện đại - Sắc] Cam tâm tình nguyện lên thuyền giặc - Mộc Tâm

1 ... 39, 40, 41



Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 240 điểm để mua Kem trái cây
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 244 điểm để mua Cún lúc lắc
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 231 điểm để mua Tim cánh xanh
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 556 điểm để mua Bé nho
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé hồng 6
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 240 điểm để mua Bé Noel
Snow cầm thú HD: ~ dưỡng lão hết rồi
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 634 điểm để mua Nhẫn cặp cho tình nhân
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 602 điểm để mua Nhẫn cặp cho tình nhân
glacialboy_234: 1 năm qua đi, đã về nước lại! mọi người khỏe. Không biết chiên nó thế nào ta :hug:
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 361 điểm để mua Bé cam
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 416 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 240 điểm để mua Cô bé mi gió 2
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Bong bóng mặt cười
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 268 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 248 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> thuongchau
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 282 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 389 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 338 điểm để mua Thỏ lúc lắc
karrykane: anh co thieu nguoi yeu khong
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 639 điểm để mua Hamster nghịch vỏ sò
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 630 điểm để mua Hamster vàng
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 289 điểm để mua Đôi thỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 844 điểm để mua Bé hoa hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 607 điểm để mua Hamster nghịch vỏ sò
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 577 điểm để mua Hamster nghịch vỏ sò
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 246 điểm để mua Gift cow

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.