Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 258 bài ] 

Nữ quan vận sự - Tiểu Nhục Tống

 
Có bài mới 26.01.2019, 21:45
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 08.06.2017, 12:56
Bài viết: 469
Được thanks: 5768 lần
Điểm: 20.38
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nữ quan vận sự - Tiểu Nhục Tống - Điểm: 36
Chương 250: Sắp xếp của hắn

"Đừng có ý định thoát khỏi ta, nàng trốn không thoát đâu."

Cố Khinh Âm cảm thấy mình vừa có một giấc mơ rất dài, câu nói này như một câu thần chú lặp đi lặp lại trong mơ, cho đến khi nàng chạy trốn tới một vách núi, thả người nhảy xuống......

Nàng giật mình tỉnh lại, cảnh tượng trước mắt thật lạ lẫm, màn tơ tầng tầng lớp lớp, khung giường bằng gỗ tử đàn khắc hoa, hai bên giường treo một đôi kim câu tinh xảo, trong không khí tràn ngập mùi Long Tiên Hương quen thuộc.

Nàng ngồi dậy, tình cảnh đêm qua nhanh chóng hiện về trong đầu.

Sau khi nói câu đó, Hàn Cẩm Khanh đã buông tha cho nàng, nhưng nàng vẫn nhớ rất rõ ánh mắt sâu tựa biển cả lúc hắn quay người rời đi. Khi đó cả thể xác và tinh thần của nàng đều mệt mỏi, thế là mơ mơ màng màng ngủ luôn trên giường hắn.

Nàng nhắm mắt lại, thân thể khẽ run lên, không muốn nghĩ nhiều nữa. Nàng thử co chân lại, hình như không còn đau như trước lúc ngủ nữa.

Có người khẽ gõ cửa phòng, thị tỳ bưng đồ ăn tiến vào, hỏi: "Cố đại nhân có cần nô tỳ hầu hạ ngài rửa mặt không??"

Cố Khinh Âm thật sự không muốn để người ngoài nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của mình, nên nói hai ba câu đuổi thị tỳ ra ngoài. Nàng tự rửa mặt chải đầu, uống hai bát cháo trắng, thấy bên cạnh đặt một chén thuốc, cũng bưng lên uống nốt.

Nàng biết thân thể mình không sao, nên chuyện lo lắng duy nhất lúc này là Hàn Cẩm Khanh có chịu thả nàng đi không.

Đi ra ngoài, kéo cửa phòng ra, ánh nắng bên ngoài rực rỡ, không khí trong lành phả vào mặt, nàng hít sâu hai cái, thấy một người đang bước ngoài hành lang.

"Cố đại nhân, tướng gia phân phó tiểu nhân đưa ngài hồi phủ." Sở Phong cười nhẹ nhàng, cung kính nói.

Trong lòng Cố Khinh Âm khẽ động, chuyện này đúng là không thể tốt hơn, nàng cũng không muốn đến gặp Hàn Cẩm Khanh để chào tạm biệt.

Nàng cứ thấy Sở Phong có điểm kỳ quặc, bèn dò xét hắn vài lần từ trên xuống dưới, thấy trong tay y còn cầm mấy cái bọc giấy, liền hỏi: "Đây là?"

"Là thuốc do đầy tớ đi bốc dựa theo đơn của Lục đại phu, Cố đại nhân chỉ cần mang về, mỗi ngày uống một thang là được." Sở Phong đáp.

"Còn cả thuốc trị thương đắp ngoài, " Sở Phong lại lấy từ tay áo ra một cái bình nhỏ màu xanh đậm, "Tướng gia dặn tiểu nhân giao cái này cho Cố đại nhân, nói......"

"Hắn nói gì?" Cố Khinh Âm thấy y ấp a ấp úng, buộc phải truy vấn.

Sở Phong hắng giọng: "Tướng gia nói thuốc này được chuẩn bị sẵn cho Cố đại nhân, thoa lên những vết trầy da bầm tím trên người, nếu không còn cứ hỏi tướng gia là được. Tóm lại là đừng để tướng gia tiếp tục trông thấy nữa."

Sắc mặt Cố Khinh Âm biến đổi mấy lần, nhưng vẫn nhận bình thuốc trong tay Sở Phong, "Ngươi thay ta tạ ơn tướng gia, thuận tiện chuyển lời đến hắn, những việc nhỏ nhặt của bổn quan không dám tiếp tục phiền hắn hao tâm tốn sức bận tâm."

Thuốc rất tốt, bây giờ nàng bước đi không còn thấy đau nhói nữa, về phần Hàn Cẩm Khanh...... Nàng cắn môi, tốt nhất là không nên suy nghĩ nhiều.

Vẻ mặt Sở Phong hơi kỳ quái, chỉ khẽ gật đầu, coi như đồng ý.

Đã có xe ngựa chờ trước cửa, Sở Phong đỡ Cố Khinh Âm lên xe, nói hai câu với xa phu, xa phu đang định giục ngựa đi, Cố Khinh Âm từ trong xe nhô đầu ra, "Khoan đã, ngươi vừa nói sẽ đưa ta hồi phủ ư?"

"Bẩm đại nhân, tướng gia phân phó như vậy." Sở Phong trả lời đâu ra đấy.

"Bất kể là phân phó của ai, bây giờ bổn quan phải đến hành quán." Cố Khinh Âm nhìn thẳng Sở Phong.

Trán Sở Phong đổ mồ hôi, "Cố đại nhân, tướng gia đã bảo tiểu nhân đưa ngài hồi phủ, tiểu nhân không thể làm ngược lại."

"Việc tuần tra Công bộ vẫn chưa chấm dứt, bổn quan không thể tự tiện rời khỏi hành quán." Cố Khinh Âm lớn tiếng hơn.

Sở Phong tiến lên một bước, nhẹ giọng: "Đại nhân đừng trách tiểu nhân lắm lời, tướng gia đã tiếp nhận vụ án điều tra Công bộ, ngài bảo đại nhân hồi phủ, tuyệt đối sẽ không làm khó đại nhân."

Cố Khinh Âm trầm ngâm chốc lát, nhìn một chút Sở Phong, rồi mới lui về trong xe.

Lúc này, làm việc cẩn thận luôn không sai, bây giờ vẫn còn ở trước cửa tướng phủ, Hàn Cẩm Khanh đã sắp xếp, chắc chắn sẽ không để nàng tùy ý thay đổi lộ trình. Nếu nàng tiếp tục kiên trì, chỉ có khiến mình không thoải mái mà thôi.

Thánh chỉ đã hạ, hắn muốn tham dự thì tùy hắn, nàng lưu tâm quan sát tình hình là được. Hơn nữa cũng đã lâu nàng không hồi phủ, không biết mẫu thân thế nào, quả thật cũng hơi nhớ người, về một chút cũng tốt.

Nhiều khi, chỉ cần không phải trực tiếp đối mặt với Hàn Cẩm Khanh, Cố Khinh Âm vẫn là người rất lý trí.



--- ------ BỔ SUNG THÊM --- ------

Chương 250: Sắp xếp của hắn

"Đừng có ý định thoát khỏi ta, nàng trốn không thoát đâu."

Cố Khinh Âm cảm thấy mình vừa có một giấc mơ rất dài, câu nói này như một câu thần chú lặp đi lặp lại trong mơ, cho đến khi nàng chạy trốn tới một vách núi, thả người nhảy xuống......

Nàng giật mình tỉnh lại, cảnh tượng trước mắt thật lạ lẫm, màn tơ tầng tầng lớp lớp, khung giường bằng gỗ tử đàn khắc hoa, hai bên giường treo một đôi kim câu tinh xảo, trong không khí tràn ngập mùi Long Tiên Hương quen thuộc.

Nàng ngồi dậy, tình cảnh đêm qua nhanh chóng hiện về trong đầu.

Sau khi nói câu đó, Hàn Cẩm Khanh đã buông tha cho nàng, nhưng nàng vẫn nhớ rất rõ ánh mắt sâu tựa biển cả lúc hắn quay người rời đi. Khi đó cả thể xác và tinh thần của nàng đều mệt mỏi, thế là mơ mơ màng màng ngủ luôn trên giường hắn.

Nàng nhắm mắt lại, thân thể khẽ run lên, không muốn nghĩ nhiều nữa. Nàng thử co chân lại, hình như không còn đau như trước lúc ngủ nữa.

Có người khẽ gõ cửa phòng, thị tỳ bưng đồ ăn tiến vào, hỏi: "Cố đại nhân có cần nô tỳ hầu hạ ngài rửa mặt không??"

Cố Khinh Âm thật sự không muốn để người ngoài nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của mình, nên nói hai ba câu đuổi thị tỳ ra ngoài. Nàng tự rửa mặt chải đầu, uống hai bát cháo trắng, thấy bên cạnh đặt một chén thuốc, cũng bưng lên uống nốt.

Nàng biết thân thể mình không sao, nên chuyện lo lắng duy nhất lúc này là Hàn Cẩm Khanh có chịu thả nàng đi không.

Đi ra ngoài, kéo cửa phòng ra, ánh nắng bên ngoài rực rỡ, không khí trong lành phả vào mặt, nàng hít sâu hai cái, thấy một người đang bước ngoài hành lang.

"Cố đại nhân, tướng gia phân phó tiểu nhân đưa ngài hồi phủ." Sở Phong cười nhẹ nhàng, cung kính nói.

Trong lòng Cố Khinh Âm khẽ động, chuyện này đúng là không thể tốt hơn, nàng cũng không muốn đến gặp Hàn Cẩm Khanh để chào tạm biệt.

Nàng cứ thấy Sở Phong có điểm kỳ quặc, bèn dò xét hắn vài lần từ trên xuống dưới, thấy trong tay y còn cầm mấy cái bọc giấy, liền hỏi: "Đây là?"

"Là thuốc do đầy tớ đi bốc dựa theo đơn của Lục đại phu, Cố đại nhân chỉ cần mang về, mỗi ngày uống một thang là được." Sở Phong đáp.

"Còn cả thuốc trị thương đắp ngoài, " Sở Phong lại lấy từ tay áo ra một cái bình nhỏ màu xanh đậm, "Tướng gia dặn tiểu nhân giao cái này cho Cố đại nhân, nói......"

"Hắn nói gì?" Cố Khinh Âm thấy y ấp a ấp úng, buộc phải truy vấn.

Sở Phong hắng giọng: "Tướng gia nói thuốc này được chuẩn bị sẵn cho Cố đại nhân, thoa lên những vết trầy da bầm tím trên người, nếu không còn cứ hỏi tướng gia là được. Tóm lại là đừng để tướng gia tiếp tục trông thấy nữa."

Sắc mặt Cố Khinh Âm biến đổi mấy lần, nhưng vẫn nhận bình thuốc trong tay Sở Phong, "Ngươi thay ta tạ ơn tướng gia, thuận tiện chuyển lời đến hắn, những việc nhỏ nhặt của bổn quan không dám tiếp tục phiền hắn hao tâm tốn sức bận tâm."

Thuốc rất tốt, bây giờ nàng bước đi không còn thấy đau nhói nữa, về phần Hàn Cẩm Khanh...... Nàng cắn môi, tốt nhất là không nên suy nghĩ nhiều.

Vẻ mặt Sở Phong hơi kỳ quái, chỉ khẽ gật đầu, coi như đồng ý.

Đã có xe ngựa chờ trước cửa, Sở Phong đỡ Cố Khinh Âm lên xe, nói hai câu với xa phu, xa phu đang định giục ngựa đi, Cố Khinh Âm từ trong xe nhô đầu ra, "Khoan đã, ngươi vừa nói sẽ đưa ta hồi phủ ư?"

"Bẩm đại nhân, tướng gia phân phó như vậy." Sở Phong trả lời đâu ra đấy.

"Bất kể là phân phó của ai, bây giờ bổn quan phải đến hành quán." Cố Khinh Âm nhìn thẳng Sở Phong.

Trán Sở Phong đổ mồ hôi, "Cố đại nhân, tướng gia đã bảo tiểu nhân đưa ngài hồi phủ, tiểu nhân không thể làm ngược lại."

"Việc tuần tra Công bộ vẫn chưa chấm dứt, bổn quan không thể tự tiện rời khỏi hành quán." Cố Khinh Âm lớn tiếng hơn.

Sở Phong tiến lên một bước, nhẹ giọng: "Đại nhân đừng trách tiểu nhân lắm lời, tướng gia đã tiếp nhận vụ án điều tra Công bộ, ngài bảo đại nhân hồi phủ, tuyệt đối sẽ không làm khó đại nhân."

Cố Khinh Âm trầm ngâm chốc lát, nhìn một chút Sở Phong, rồi mới lui về trong xe.

Lúc này, làm việc cẩn thận luôn không sai, bây giờ vẫn còn ở trước cửa tướng phủ, Hàn Cẩm Khanh đã sắp xếp, chắc chắn sẽ không để nàng tùy ý thay đổi lộ trình. Nếu nàng tiếp tục kiên trì, chỉ có khiến mình không thoải mái mà thôi.

Thánh chỉ đã hạ, hắn muốn tham dự thì tùy hắn, nàng lưu tâm quan sát tình hình là được. Hơn nữa cũng đã lâu nàng không hồi phủ, không biết mẫu thân thế nào, quả thật cũng hơi nhớ người, về một chút cũng tốt.

Nhiều khi, chỉ cần không phải trực tiếp đối mặt với Hàn Cẩm Khanh, Cố Khinh Âm vẫn là người rất lý trí.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Pink2205 về bài viết trên: Có Nắng Có Gió, Hoa và tuyết, Jacques11, Melody, Nicole208, Phuong min, Quả Su Su, Tieudiep161, tieuvuchuvu, tlam0212

Có bài mới 12.02.2019, 22:20
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 08.06.2017, 12:56
Bài viết: 469
Được thanks: 5768 lần
Điểm: 20.38
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nữ quan vận sự - Tiểu Nhục Tống - Điểm: 12
Chương 251: Lệnh bài của Tướng phủ

Sở Phong vừa về tới tướng phủ liền đi thẳng tới thư phòng, khẽ gõ cửa, cung kính cẩn thận đi vào.

Thư phòng được bố trí lịch sự tao nhã, trên vách tường treo tranh chữ, huân hương lượn lờ trong lư hương bằng đồng.

Hàn Cẩm Khanh đang nhắm mắt ngồi dựa vào ghế, tóc búi lỏng lẻo, sắc mặt nhợt nhạt.

"Tướng gia, Cố đại nhân đã về đến Cố phủ." Sở Phong bẩm báo.

Hàn Cẩm Khanh không nhúc nhích, nhàn nhạt nói: "Đã đưa chưa?"

"Đưa rồi ạ. Điều nên nói, tiểu nhân cũng đã nói."

Hàn Cẩm Khanh chậm rãi mở hai mắt, ánh mắt sắc bén sâu lắng, "Ngươi nói gì?"

Sở Phong sững sờ, "Tiểu nhân nhắc những việc cần chú ý cho Cố đại nhân."

"Ừ." Hàn Cẩm Khanh lên tiếng.

Từ trước đến nay Sở Phong rất giỏi đoán ý, nhìn tư thế Hàn Cẩm Khanh là biết hắn muốn hỏi tới cùng. Trong lòng y chột dạ, nhỏ giọng nói: "Tiểu nhân tuân theo phân phó của tướng gia đưa thuốc đắp ngoài cho Cố đại nhân. Sau đó, sau đó...... bảo Cố đại nhân đừng tiếp tục để tướng gia trông thấy những vết thương đó......"

Hàn Cẩm Khanh đứng lên, trầm giọng nói: "Lời này mà một người làm như cũng có thể nói sao?"

Sở Phong quỳ xuống, gấp gáp nói: "Sáng sớm nay tiểu nhân chỉ vô tình nghe Lục đại phu nói chuyện với tướng gia, sợ tướng gia hao tổn tinh thần vì Cố đại nhân, nên mới......"

"Lắm miệng, " Hàn Cẩm Khanh vuốt trán, chậm rãi đi đến bên cửa sổ, "lui xuống tự động chịu phạt."

Trong lòng Sở Phong không ngừng kêu khổ cho tiền đồ của mình. Y đã giấu kĩ rồi mà, sao ánh mắt gia lại đáng sợ như muốn đòi mạng vậy. Ai ui!! Tiền tiêu vặt ba tháng mất toi rồi.

Sở Phong vừa ra khỏi thư phòng liền kéo mặt mình một cái, nhưng nhìn thế nào cũng thấy khó chịu. y vừa bước qua khỏi cổng tròn thì bắt gặp một người đang đi đến.

Người tới mặc triều phục, tư dung xuất chúng, xinh đẹp quyến rũ, chính là Vân Thường.

Sở Phong cúi đầu, đang muốn ra vẻ không biết, tiếp tục đi về phía trước, lại bị nàng gọi lại.

"Sở Phong, đêm qua có nữ tử ngủ lại trong phòng của tướng gia đúng không?"

Sở Phong ngoan ngoãn đáp: "Vân đại nhân, chuyện của tướng gia, làm sao tiểu nhân biết được?"

Vân Thường cười khẽ, "Ngươi vừa mới đưa ai ra cửa?"

"Vân đại nhân, tướng gia đang muốn tiểu nhân đi lãnh phạt, trì hoãn nửa khắc cũng không được." Nói xong, Sở Phong không để ý tới nàng nữa, tự ý đi thẳng về phía trước.

Khuôn mặt xinh đẹp của Vân Thường sầm lại, một nữ tử cũng mặc quan phục từ đằng sau tiến lên vài bước, nói: "Một tên nô tài thôi, đại nhân không cần so đo với hắn."

"Vậy sao?" Vân Thường đi chậm lại, nhìn hướng Sở Phong biến mất, nói: "Hắn dám làm vậy vì ỷ vào sự tín nhiệm của tướng gia. Cô cho người điều tra đến đâu rồi?"

"Ngự sử trung thừa Cố Khinh Âm, người tướng gia mạo hiểm cứu lúc trước cũng là nàng." Nữ quan kia nhỏ giọng nói.

Vân Thường đứng yên chốc lát, khóe miệng cong lên, "Quả nhiên là nàng."

Nghe tin Cố Khinh Âm trở về phủ, Cố mẫu ra đón, ôm con gái khóc một trận.

Cố Khinh Âm cho rằng mẫu thân vẫn đắm chìm trong bi thương, vội trấn an vài câu, ai ngờ, Cố mẫu lại lắc đầu, nói: "Mẫu thân đã đến Đại Lý Tự gặp phụ thân của con rồi."

Cố Khinh Âm kinh ngạc vạn phần, "Lúc nào ạ? Từ trước đến nay Đại Lý Tự không cho phép thăm hỏi, mẫu thân sao có thể......"

"Hai ngày trước, có người đột nhiên tới phủ, nói đưa mẫu thân đến Đại Lý Tự thăm phụ thân con, đại ca của con không ở đây nên mẫu thân cũng lưỡng lự mãi. Về sau, người ấy lấy lệnh bài của tướng phủ ra," Cố mẫu nhớ lại: "mẫu thân nào tin đó là người của tướng phủ. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, phụ thân con đã vào Đại Lý Tự, họ cũng không có lý do gì để gạt một lão phu nhân, nên đi theo."

"Tướng phủ? Mẫu thân chắc chắn chứ?" Trong lòng Cố Khinh Âm khiếp sợ.

"Chắc không có ai dám làm giả lệnh bài của Tướng phủ chứ?" Cố mẫu nhíu mày nhìn nàng, "Con cảm thấy chỗ nào không ổn sao?"

"Không nói đến chuyện này nữa, " Cố Khinh Âm lắc đầu, kéo tay của mẫu thân, vội vàng hỏi: "Phụ thân thế nào? Đại Lý Tự có khắt khe với ông quá không?"

Cố mẫu thở dài, "Đỡ hơn suy đoán lúc trước của mẫu thân. Nhưng dù sao phụ thân con cũng đã lớn tuổi, bị không minh bạch đưa đến Đại Lý Tự, sợ rằng ông ấy không bỏ qua được khúc mắc trong lòng."

"Phụ thân có nói gì với mẫu thân không?" Cố Khinh Âm hỏi.

"Ông ấy hỏi mẫu thân thế nào, ta nói đúng sự thực, ông ấy có chút kinh ngạc, nhưng cũng không nói gì nhiều." Cố mẫu nhìn mấy cây mẫu đơn ngoài cửa sổ, nhỏ giọng nói tiếp: "Ta hỏi ông ấy chuyện lần này có liên quan tới tướng phủ không, ông ấy chỉ lắc đầu."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Pink2205 về bài viết trên: Có Nắng Có Gió, Hoa và tuyết, Melody, Nicole208, Phuong min, Quả Su Su, Tieudiep161, tieuvuchuvu, tlam0212
Có bài mới 17.02.2019, 21:40
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 08.06.2017, 12:56
Bài viết: 469
Được thanks: 5768 lần
Điểm: 20.38
Có bài mới Re: [Cổ đại] Nữ quan vận sự - Tiểu Nhục Tống - Điểm: 23
Chương 252: Diện mạo vốn có của quan trường

Trong lòng Cố Khinh Âm chấn động, chậm rãi nói: "Trước khi phụ thân xảy ra chuyện, rõ ràng con nghe được thấy người và đại ca nói đến Hàn. . . tướng phủ, bây giờ lại bảo không phải, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?"

Cố mẫu mờ mịt, "Lúc trước mẫu thân cũng nghe đại ca con nhắc tới chuyện của cha con có thể liên quan đến tướng phủ, vậy nên lần này tướng phủ phái người tới mới cảm thấy vô cùng bất ngờ."

Mặc dù Cố Khinh Âm đã đọc mật hàm ở chỗ Hàn Cẩm Khanh, nhưng chính phụ thân phủ nhận việc này không liên quan đến Hàn Cẩm Khanh liên lại là chuyện khác. Trong lòng nàng nhất thời ngũ vị tạp trần.

Hôm qua nàng chủ động đi tìm Hàn Cẩm Khanh là vì muốn mượn chuyện của phụ thân kết thúc mọi tâm tư dành cho hắn. Ai ngờ, nàng. . . lại trách lầm hắn, thế mà hắn còn cho người trị liệu vết thương ở chân, rồi đưa thuốc trị thương cho nàng. Dù cho nàng không cần, cũng không muốn thừa nhận sự giúp đỡ của hắn, nhưng chung quy lại vẫn không thể phân rõ quan hệ với hắn.

Trong lòng Cố Khinh Âm bất đắc dĩ than thở, không nghĩ đến hắn nữa. Một lúc sau, nàng lại hỏi: "Phụ thân cũng biết tình cảnh của bản thân chứ? Trừ mẫu thân, còn ai đến thăm người không?"

"Vừa rồi con chẳng nói người bình thường không dễ vào được Đại Lý Tự còn gì, chỉ có Thượng Quan Dung Khâm đến một lần, nhưng ở nơi như vậy cũng không tiện nói gì nhiều, coi như là nghĩ đến chút tình đồng liêu với phụ thân con đã là hiếm có lắm rồi, trong lòng phụ thân con cũng được an ủi chút ít." Cố mẫu lại thở dài một hơi, "Dù sao hiện nay không bị bỏ đá xuống giếng là tốt lắm rồi, những người thường ngày qua lại thân thiết với phụ thân con đều chạy sạch cả rồi."

Cố Khinh Âm nghe vậy, trong lòng buồn bã, nghĩ phụ thân cũng làm quan nhất phẩm trong triều đình nhiều năm, mặc dù không nói giao hữu rộng lớn, nhưng ngày thường cổng trước, sân sau cũng chưa bao giờ quạnh quẽ. Thế mà bây giờ quang cảnh lại hắt hiu như thế, có thể, đây chính là diện mạo vốn có của quan trường.

"Rốtt cuộc là ai hãm hại phụ thân?" Bỗng nhiên Cố Khinh Âm kích động, hốc mắt hơi hồng, "Mẫu thân có từng nghe nói gì đó không?"

Cố mẫu lắc đầu, vỗ vai nàng, nói: "Chắc trong lòng ông ấy cũng hiểu rõ, nhưng không chịu nói cho ta nghe."

Cố Khinh Âm thấy mẫu thân như vậy, trong lòng thêm tin mật hàm của Hàn Cẩm Khanh. Phụ thân vì bảo vệ thanh danh cho Nguyễn gia, cho dù bị hãm hại bỏ tù, cũng không chịu tuỳ tiện nói ra tình hình thực tế, chỉ vì sợ hủy hoại tiền đồ của Nguyễn Hạo Chi.

Cố Khinh Âm không dám nhiều lời với mẫu thân nữa, chỉ sợ tăng thêm phiền não cho bà.

Cố Khinh Âm nói chuyện cùng mẫu thân cả ngày, Cố mẫu bởi vì có con gái ở bên nên trong lòng được trấn an không ít. Cố Khinh Âm lo lắng cho thân thể của bà, bảo bà về phủ nghỉ ngơi cho khỏe, chuyện của phụ thân không cần quá phận bận tâm.

Cố mẫu gật đầu, nói hoài nói mãi chuyển sang ca ngợi y thuật nhân phẩm của Ninh Phi Nhiên hết lời.

Cố Khinh Âm chợt nhớ tới ngày Ninh Phi Nhiên nhận ủy thác của mẫu thân đặc biệt đến hành quán thăm nàng, trước khi chia tay còn nói bóng nói gió mấy câu. Nàng ngẩn người, vội lắc đầu xua đi mấy suy nghĩ linh tinh.

Ban đêm, Cố Khinh Âm ở lại phủ, một đêm không mộng mị, sáng sớm hôm sau cáo biitj mẫu thân trở lại hành quán.

Lúc nàng về đến nơi còn mang theo mấy gói thuốc, đúng lúc gặp Phùng Thời Viễn.

"Vết thương ở chân của Cố đại nhân vẫn chưa khỏi hẳn sao?" Phùng Thời Viễn quan tâm hỏi thăm.

Cố Khinh Âm thở dài, "Vết thương cũ cộng thêm vết thương mới, nhưng đã không còn đáng ngại. Bên Công bộ thế nào rồi? Ngày mai tiếp tục tuần tra chứ."

Phùng Thời Viễn lắc đầu, "Sau khi tiếp chỉ Vương Thành Giác thông minh vô cùng, nghe nói mỗi ngày đều làm việc ở Công bộ tới đêm khuya, về phần đang bận rộn làm gì, bận thật hay bận giả, thì chẳng ai biết được."

Cố Khinh Âm tiếp tục ở lại hành quán nghỉ ngơi và hồi phục một ngày, kiểm tra sửa sang lại hồ sơ một lượt, chuẩn bị các thứ, bận rộn đến mức quên cả uống thuốc bôi thuốc đúng giờ. Sau một ngày, đã giảm đau nhiều, lúc nàng ngồi trên giường xem xét lòng bàn chân, miệng vết thương đã bắt đầu đóng vảy, ngứa râm ran.

Nàng nhìn cái bình nhỏ trong tay đến xuất thần.

Ngày hôm sau, tiếp tục tuần tra.

Nàng vừa đến Công bộ, từ xa đã trông thấy Thượng Quan Dung Khâm và Vương Thành Giác đứng nói chuyện ở hành lang gấp khúc.

Mấy ngày không gặp, dáng vẻ ngọc thụ lâm phong của Thượng Quan Dung Khâm c trong mắt nầng đã có chút thay đổi. Nàng cứ đứng ở cổng chính cách đó không xa, nhìn hắn đến xuất thần.

Hôm nay hắn mặc triều phục màu xanh đậm, eo thắt đai ngọc, đầu đội mũ quan, mặt mày ôn nhuận thanh nhã, tuấn tú xuất trần.

Có cỗ kiệu tiến đến, nàng buộc phải đứng nhường sang bên cạnh một chút, đang muốn ngẩng đầu tiếp tục tìm bóng dáng Thượng Quan Dung Khâm, đã thấy màn kiệu trước mắt bị một bàn tay thanh mảnh trắng nõn xốc lên, "Cố đại nhân đúng là cần cù, sáng sớm đã đứng ở cửa lớn trầm tư." Giọng nói lười biếng nhạt nhẽo.

Trong lòng căng thẳng Cố Khinh Âm, theo tiếng nhìn lại, màn kiệu đã được buông xuống.

Thượng Quan Dung Khâm và Vương Thành Giác cùng quay qua nhìn nàng, ánh mắt của nàng và Thượng Quan Dung Khâm chạm nhau, mặt nàng nóng bừng như bị phỏng, cuống quít dời mắt đi, đi về phía hai người hành lễ vấn an, rồi bước nhanh vào trong.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Pink2205 về bài viết trên: Melody, Nicole208, Phuong min, Tieudiep161, tieuvuchuvu, Quả Su Su
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 258 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 64, 65, 66

2 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 31)

1 ... 68, 69, 70

3 • [Hiện đại] Cha tổng tài quá càn rỡ - Tuyền Thương Tư Phàm

1 ... 55, 56, 57

4 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 45, 46, 47

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du

1 ... 85, 86, 87

6 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 83, 84, 85

7 • [Hiện đại] Tim đập trên đầu lưỡi - Tiêu Đường Đông Qua

1 ... 31, 32, 33

8 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư

1 ... 31, 32, 33

9 • [Hiện đại - Mạt thế - Trùng sinh] Nữ phụ hắc ám - Phong Khởi Tuyết Vực

1 ... 35, 36, 37

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính

1 ... 26, 27, 28

12 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 22, 23, 24

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 186, 187, 188

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Cổ đại tu tiên] Tham Tiền Tiên Khiếu - Hòa Tảo

1 ... 74, 75, 76

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

[Xuyên không] Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang

1 ... 41, 42, 43

18 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

[Hiện đại] Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu

1 ... 28, 29, 30

20 • [Cổ đại] Buông gian thần của trẫm ra! - A Tiều

1 ... 117, 118, 119



Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 388 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 368 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 280 điểm để mua Khỉ siêu nhân
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 206 điểm để mua Giày mũi nhọn tím
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 305 điểm để mua Logo Arsenal
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 494 điểm để mua Son môi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Hải cẩu nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Piano hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày boot nâu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 206 điểm để mua Gấu hồng đón giáng sinh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Kem biến hoá
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thuỷ sóc
Diệp Băng Linh:
Mèo Ăn Cá: có ai khônggg
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 568 điểm để mua Mèo trắng ngủ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 839 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 540 điểm để mua Mèo trắng ngủ
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 731 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 408 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 513 điểm để mua Mèo trắng ngủ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 335 điểm để mua Kitty cô dâu
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 332 điểm để mua Nữ thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 315 điểm để mua Nữ thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 248 điểm để mua Mickey ẵm gấu bông
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 252 điểm để mua Bánh kem dâu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ xanh 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 250 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Ảnh Michael Jackson
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 220 điểm để mua Quạt điện đỏ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.