Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 49 bài ] 

Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu

 
Có bài mới 12.02.2019, 08:39
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 5106
Được thanks: 15588 lần
Điểm: 9.63
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu - Điểm: 11
Chương 44

Type: Lương Nguyễn


Ngày hôm sau là hôn lễ của Liễu Như Yên, Tô Hạ Hoan đưa Tô Triệt tới khá sớm. Dẫu sao đó cũng là tình cảm từ thời đại học, mức độ xem trọng trong lòng cô vượt xa hôn lễ bình thường. chỉ có điều, họ vừa tới thì Tô Hạ Hoan đã thấy hơi hối hận, bởi vì hai người họ phải chịu ánh mắt quan sát như lửa đốt từ Trương Doanh và mọi người.

Thấy Tô Hạ Hoan đưa theo bạn tới, tất cả đều tò mò nhìn qua. Nhưng họ không quá để ý tới Tô Hạ Hoan mà ngược lại dành sự tập trung nhiều hơn cho Tô Triệt.

Tô Hạ Hoan cảm thấy mình hơi thất sách. Hồi đại học, cô có yêu vài lần. Không cần biết trong lòng cô cảm thấy thế nào, nhưng trong mắt người khác vẫn là ồn ào náo động. Người ta bất ngờ vì lần nào cô cũng hẹn hò với một nam thần, ngay cả bản thân cô cũng thấy rất lạ. Sao mọi người không nhìn thấy một đống khuyết điểm của nam thần nhỉ? Về sau cô hiểu ra, đa số mọi người đều không có cơ hội để nhìn thấy. Chính vì vậy nên nam thần vẫn mãi là nam thần. Một người yêu của nam thần như cô dĩ nhiên sẽ chịu cái nhìn soi mói của mọi người.

Tô Hạ Hoan lòng đầy tâm trạng nhìn Tô Triệt, trong lòng thầm cổ vũ anh: Cố gắng lên!

Có vô số ánh mắt phóng qua, sau đó là liên tục những lời chào hỏi, làm quen. Đây là lần đầu tiên Tô Hạ Hoan giới thiệu thân phận của Tô Triệt trước mật mọi người: “Đây là bạn trai của mình, Tô Triệt.”

Tô Triệt khẽ nhướng mày. Cách xưng hô này mang một cảm giác vô cùng mới mẻ.

Tô Hạ Hoan tự nói xong câu này cũng cảm thấy rất phấn khích, như có con hươu nhỏ chạy loạn trong tim. Tiếc là con hươu quá nhỏ, một lúc đã không chạy nổi nữa. Bạn học cũ sau khi hỏi mấy chuyện như khi nào đám cưới, kiểu gì cũng lan sang các vấn đề như: Bây giờ đang làm ở đâu, đang làm việc gì?

Tô Hạ Hoan có thể nói gì, đương nhiên chỉ có thể mặt dày trả lời: “Vừa từ chức chuẩn bị khởi nghiệp.”

Tất cả mọi người đều thể hiện thái độ cổ vũ. Khởi nghiệp rất tốt, không cần để ý sắc mặt của chủ, không phải ôm cục tức vào lòng. Tô Hạ Hoan mím chặt môi. Cô bị ép khởi nghiệp, không thể để người ta biết cô bị đuổi việc.

“Chuẩn bị mở doanh nghiệp vợ chồng à?” Có người hỏi.

Bấy giờ Tô Hạ Hoan mới ngập ngừng nhìn Tô Triệt. Cô chỉ muốn tìm một cái cớ để cho qua chuyện này, hoàn toàn không nghĩ sẽ đi vào chi tiết.

“Đúng vậy.” Tô Triệt ngược lại trả lời rất dứt khoát.

Sau đó đến lượt anh bị “thẩm vấn”.

Một sinh viên Đại học S – ngôi trường hàng đầu cả nước ít nhiều đều có phần kiêu ngạo. Thế nên khi hỏi về trường học và công việc của Tô Triệt, họ đa phần đều mang tâm thế kiêu hãnh và tự tin. Nhưng khi Tô Triệt nói ra tên trường và công việc trước kia của mình, họ đồng loạt im bặt.

Tô Hạ Hoan bụm miệng cười. Tô Triệt cũng rất ham hư vinh nhé, chỉ nói công việc lúc ở thành phố B, tuyệt nhiên không nhắc tới chuyện ở Yên Xuyên.

Tô Triệt liếc nhìn cô. Anh làm vậy vì ai chứ? Nếu thật sự nói ra làm ở Yên Xuyên, có lẽ cô sẽ là người đầu tiên nổi điên.

Có người chân thành nói với Tô Hạ Hoan: “Vì cậu nên anh ấy mới nghỉ việc ở thành phố B đúng không? Thật hiếm có, đàn ông như vậy bây giờ hiếm lắm đấy.”

Đây là sự thật, Tô Hạ Hoan chấp nhận.

Cũng là một câu ác ý: “Tô Hạ Hoan, cậu phải đối xử chân thành với người này, đừng nói trước kia... Haiz, mình nói sai rồi.”

“Anh ấy dĩ nhiên khác rồi.” Tô Hạ Hoan ưỡn ngực: “Hai chúng mình quen nhau hơn hai mươi năm, nền tảng tình cảm làm sao người khác có thể so sánh được. Quá khứ là thanh mai trúc mã, bây giờ là bạn trai bạn gái, tình cảm đã thăng hoa lên một mức độ khác rồi.”

Thanh mai trúc mã? Đây đúng là một tin động trời. Thế là Tô Hạ Hoan bắt đầu phấn khích đơn giản hóa lịch sử tình cảm thanh mai truscc mã giữa cô và Tô Triệt. Không cần biết nội dung ra sao, thấy cô vui vẻ như vậy là biết cô yêu người bên cạnh này đến mức nào.

Tô Hạ Hoan vui thật sự. Trước đây khi tra cứu từ khóa “Thanh mai trúc mã liệu có đến với nhau hay không”, cô chỉ nhận được câu trả lời: “Thanh mai trúc mã đều sẽ bị số phận đánh bại”. Vì đáp án này, cô đã chán chường rất lâu. Hơn nữa khi cô muốn phản bác đối phương thì người ta lại nói một câu khác: “Nếu số phận không đánh bại được chứng tỏ đó không phải số phận thực sự, sau này còn xuất hiện trắc trở khác”. Cô tức đến nỗi cả ngày không ăn được cơm.

Bây giờ cô đã được ở bên trúc mã của mình. Cái gì mà số phận gian nan, có phải tình yêu đích thực hay không thì bọn họ cũng đã ở bên nhau, thật lòng yêu thương nhau.

Liễu Như Yên mặc một bộ sườn xám đỏ rực kiểu Trung Quốc mỉm cười nhìn Trình Tư Niên đứng bên cạnh: “Có thể phỏng vấn tâm trạng hiện tại của anh không?”

“Em không những nhạt nhẽo mà còn ấu trĩ đấy.” Trình Tư Niên khẽ lắc đầu, có lòng tốt nhắc nhở cô ấy: “Anh cảm thấy em nên đi phỏng vấn tâm trạng của chú rể tương lai đi.”

Liễu Như Yên trừng mắt, quay người đi tìm chồng mình. Sau khi trò chuyện với chồng xong, cô ấy liền phấn khởi đi về phía Tô Hạ Hoan.

Hiếm có dịp được xem náo nhiệt, đương nhiên không thể bỏ qua rồi.

Tô Hạ Hoan còn chưa kịp kể hết “lịch sử tình trường” thì đã bị Trương Doanh và Trần Phượng khinh bỉ. Sau đó hai người họ lần lượt tỏ thái độ rằng họ có “hỏa nhãn kim tinh”, nhìn thấu được gian tình giữa Tô Hạ Hoan và Tô Triệt. Chỉ có điều, Tô Hạ Hoan kiên quyết che đậy lấp liếm, họ sợ cô khó xử nên mới giả vờ không biết mà thôi.

Trương Doanh vẫn tốt bụng chúc phúc Tô Hạ Hoan còn Trần Phượng thì không. Cô ấy kéo tay Tô Hạ Hoan, nói: “Đã hứa sẽ cùng làm một FA cao quý, sao bỗng nhiên đi làm thường dân thế này?”

Trương Doanh, Tô Hạ Hoan và Liễu Như Yên vừa đi tới đồng loạt lùi về sau một bước, tránh xa Trần Phượng, vô cùng ăn ý lên tiếng: “Chúng tớ đều là thường dân.”

Sau đó cả đám cùng bật cười. Có người tiến lên “an ủi” Trần Phượng. Họ đều là quý tộc độc thân, đừng sợ, có người bầu bạn mà.

Tô Hạ Hoan lắc đầu: “Không phải mình bỏ rơi cậu, thật sự làm quý tộc không dễ dàng gì. Nơi cao thường rất lạnh, mình phải đi tìm một người sưởi ấm cho mình.”

Trương Doanh khinh bỉ: “Tô Hạ Hoan, cậu



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: meomeo1993

Có bài mới 12.02.2019, 08:40
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 5106
Được thanks: 15588 lần
Điểm: 9.63
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu - Điểm: 11
Chương 45

Type: Dung


Tô Hạ Hoan ngồi tàu cao tốc về quê. Lúc họ đi vẫn còn khá sớm. Sau khi qua cửa kiểm tra an ninh, họ ngồi trong khu vực chờ tàu. Bên cạnh Tô Hạ Hoan là một cô gái với mái tóc dài bện thành bím với nhiều sợi dây đủ màu, vừa nhìn đã biết là đặc trưng của trấn cổ thành phố L. Tô Hạ Hoan quan sát đối phương một lúc lâu, rồi lại nhìn ký hiệu “thành phố L” viết trên hành lý, lập tức cảm thấy cần vỗ tay cho suy đoán chính xác của mình.

Cô từng có dịp ghé qua nơi đó. Họ cũng hay bện tóc kiểu này. Cô rất muốn bắt chuyện với cô gái xinh đẹp ấy, nhưng cuối cùng cô vẫn bịt miệng lại, cố gắng nhẫn nhịn.

Nguyên nhân chủ yếu là vì cô từng phạm sai lầm này, mất mặt không chịu nổi.

Đó là hồi cô còn ở thành phố S. Lúc ngồi xe buýt, trên xe có hai cô gái bàn luận về tin lá cải của một ngôi sao nào đó. Rõ ràng là tin tức sai lầm, Tô Hạ Hoan không nhịn được phải nói ra sự thật. Kết quả, đối phương vốn không buồn để ý đến cô, cứ tiếp tục nói chuyện của mình.

Tô Hạ Hoan vô cùng xấu hổ, sau đó còn bị đám Trương Doanh chê cười. Kể từ ngày đó, Tô Hạ Hoan quyết định không bao giờ chủ động bắt chuyện với người lạ nữa.

Để bản thân không bị đắm chìm trong sự bứt rứt ấy, Tô Hạ Hoan kéo tay áo cuar Tô Triệt: “Chúng ta đi ăn mỳ úp đi. Lâu lắm không được ăn rồi, thơm quá.”

Tô Triệt gật đầu.

Trong lúc chờ mỳ chín, Tô Hạ Hoan kể cho Tô Triệt nghe lịch sử ăn mỳ úp. Hồi tiểu học, một gói mỳ giá tám hào ngon hơn loại bảy hào nhiều. Lên cấp hai, mỳ úp đã có giá một đồng hai một gói…

Nhớ lại hồi cấp hai, Tô Hạ Hoan bỗng nhiên nổi giận, phẫn nộ nhìn Tô Triệt: “Anh nói đi, từ nhỏ tới lớn anh đã làm bao nhiêu chuyện có lỗi với em rồi?”

Tô Triệt day trán theo thói quen rồi làm động tác “Mời em”.

“Bố mẹ định mua cho em một thùng mỳ để em mang tới trường ăn trong giờ tự học buổi tối, coi như bữa phụ. Chính anh là người nói với họ ăn nhiều mỳ gói không tốt, thế là họ từ bỏ ý định này.”

Tô Hạ Hoan làm như phải chịu rất nhiều thiệt thòi, phẫn nộ chỉ trích sự quá đáng của Tô Triệt.

Tô Triệt khó xử thở dài: “Anh nghĩ thể chất ăn gì cũng không béo của em có công lao đóng góp của anh. Bởi vì có vô số người dùng hiện thực tàn khốc để chứng minh một sự thật. Ăn không béo chẳng qua vì em ăn không đủ nhiều mà thôi. Mỳ gói dễ khiến người ta béo phì. Nếu hồi cấp hai, em ăn lúc nửa đêm, anh nghĩ rất có thể em sẽ béo ú ngay từ hồi đó rồi, sau đó em sẽ trở nên tự ti, ủ rũ…”

“Vậy anh cũng khiến em đánh mất một cơ hội để kiểm nghiệm tình yêu đích thực. Nếu trong thời kỳ béo ú ấy em vẫn có người thích, chứng tỏ đó là tình yêu đích thực. Em nhất định sẽ lấy người đó làm chồng và lột xác một cách hoành tráng.” Tô Hạ Hoan cảm thấy anh không chỉ khiến cô bỏ lỡ một cơ hội quý giá như vậy mà còn khiến cô mất đi cơ hội thay đổi bản thân.

“Anh không biết người khác có chê bai hay không nhưng anh nhất định sẽ chê bai… Coi như em ngoại tình?”

“Em…” Tô Hạ Hoan lườm anh, cô còn chưa chỉ trích anh yêu cô chưa đủ sâu sắc đâu.

Cô gái xinh đẹp bên cạnh đặt di động xuống, cảm thấy màn “biểu diễn” của đôi nam thanh nữ tú trước mặt còn thú vị hơn nhiều. Cô ấy không nén nổi tò mò, lên tiếng hỏi: “Hai người là thanh mai trúc mã à?”

Tô Hạ Hoan gật đầu.

Mắt cô gái đó sáng rực lên, quan sát Tô Triệt một lúc: “Oa, thật là ngưỡng mộ hai người, tình cảm như vậy chắc chắn là tuyệt lắm.”

Đương nhiên, thứ mà bản thân thật sự ngưỡng mộ cô ấy sẽ không nói ra. Chuyện thanh mai trúc mã không ở bên nhau có rất nhiều, nguyên nhân là nếu không phải trúc mã quá xấu làm hổ thẹn người nhìn thì cũng là thanh mai không ra gì. Cuối cùng đến chính bản thân người trong cuộc cũng sẽ phủ nhận tình cảm lúc nhỏ ấy.

Tô Hạ Hoan tự hào: “Cũng tạm, chúng tôi gần đây mới đến với nhau.”

Được cô gái xinh đẹp bắt chuyện, Tô Hạ Hoan tích cực vô cùng. Nói mãi nói mãi liền nói tới thành phố L, cô lập tức chê chỗ nào đó lừa bịp, khen chỗ nào đó tuyệt vời, còn có những câu chuyện đùa từ đó mà ra. Lần ấy cô phải đi một quãng đường rất xa để ăn món lẩu chính tông, sau đó hôm sau mới phát hiện ở rất gần chỗ mình cũng có một quán, thật sự cảm thấy không thiết sống nữa.

Tô Triệt gõ gõ lên bát mỳ: “Em có ăn nữa không?”

“Ăn, ăn chứ.”

Chuyến của cô gái xinh đẹp chuẩn bị xuất phát, Tô Hạ Hoan và đối phương lưu luyến tạm biệt nhau.

Tô Triệt nói với giọng chua loét: “Anh không nghĩ em bác ái vậy đấy.”

“Có lẽ vì em thiếu thốn tình yêu.”

Tô Triệt cười nhạt.

Ngay sau đó Tô Hạ Hoan liền bị chặn họng. Trong ga có một thanh niên cầm tấm biển nói mình là người câm điếc, lần lượt tìm mọi người xin tiền. Anh ta có một cuốn sổ ghi chép tên của những người quyên tiền. Người thanh niên đó bị hầu hết mọi người từ chối. Đến lượt Tô Hạ Hoan, cô ngẩng đầu nói: “Không có.”

Sau đó cô còn buồn bực chỉ vào Tô Triệt: “Sao anh không tìm anh ấy mà lại tìm tôi?”

Tô Hạ Hoan cảm thấy mình bị khinh thường. Tình huống này giống hệt với tình huống một số ông bà già khi cần nhường chỗ chỉ tìm mấy cô gái, coi bọn họ là người dễ bắt nạt.

Sau đó Tô Triệt chỉ tay vào Tô Hạ Hoan: “Thái độ của cô ấy chính là thái độ của tôi, chúng tôi đi chung.”

Sau khi người thanh niên kia đi khỏi, Tô Hạ Hoan lẩm bẩm: “Đồ lừa đảo, hừ.”

Tô Hạ Hoan từng gặp phải loại người này. Lúc đó cô cho đối phương mười đồng, người ta còn tặng cô một món đồ chơi. Sau khi trở về nhà, cô kể chuyện này cho mọi người, mọi người đều nói cô bị lừa, không một ai khen cô tốt bụng cả.

Ngay cả bố mẹ cũng nói cô học nhiều đến mụ mị đầu óc rồi. Một tên lừa đảo rõ ràng như vậy còn không nhìn ra. Tô Hạ Hoan rất buồn. Thấy chưa, bản thân cô ngốc nghếch, còn làm liên lụy việc học. Từ đó về sau, cô kiên quyết không bỏ ra một đồng nào cho bọn lừa đảo nữa.

Quan trọng nhất là ai ai cũng thể hiện sự thông minh đặc biệt của mình, chỉ có mình cô là rất ngốc.

Tô Triệt xoa đầu cô: “Đừng tức giận, em đâu có bị lừa.”

“Em kể riêng chuyện này với anh thôi nhé, thật ra sau đó em còn tiếp tục bị lừa hai, ba lần nữa…”

“Chỉ có mười đồng thôi mà, không sao.”

“Lần đó em cho một trăm đồng.”

“À… lấy một trăm đồng đổi lấy bài học và kinh nghiệm cũng được.” Tô Triệt ấn vào tay cô một chai sữa chua.

Những người ngồi xung quanh họ cũng đang bàn tán tích cực về chuyện này, kể đủ trường hợp bị lừa đảo và chia sẽ thông tin cho nhau. Tô Hạ Hoan cảm thấy mình lại học thêm được vài điều bổ ích.

Tàu vào trạm, mọi người đều đi xếp hàng cả. Nhưng Tô Hạ Hoan không chịu đi mà quyết tâm kể cho mọi người trải nghiệm của mình.

Tới khi đoàn người xếp hàng trở nên thưa thớt, Tô Hạ Hoan mới ung dung đứng lên: “Em nói cho anh biết, em có sắp xếp cả đấy. Có ngốc mới đi xếp hàng, lên tàu sớm thì sao nào, đâu thể ngồi vào ghế của nhau. Hơn nữa việc ngồi chẳng liên quan đến việc đợi. Như chúng ta này, lên tàu xong



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: dao bac ha, meomeo1993
Có bài mới 12.02.2019, 14:10
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 5106
Được thanks: 15588 lần
Điểm: 9.63
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu - Điểm: 11
Chương 46

Type: Dung


Ở nhà một thời gian quá dài sẽ bị người nhà ghét bỏ, Tô Hạ Hoan đã chuẩn bị tâm lý từ sớm, vậy mà vẫn bị bố mẹ chán ghét ra mặt. Ngay cả việc cô chủ động rửa bát đũa cũng không giành về được chút thiện cảm nào. Thế là cô tự động tung hê hết, không làm gì nữa, và hậu quả là bị ghét thảm hơn. Nhưng cô tự nhủ với bản thân, họ làm vậy là cố tình để cô không cảm nhận được sự ấm áp của gia đình, ép cô sớm kết hôn. Cô quyết không để họ được như ý nguyện.

Nhưng mẹ cô dường như càng lúc càng chán cô, đến mức còn ném cho cô một tệp tiền, bảo cô vào thành phố mà chơi, tránh ở nhà làm chướng mắt bố mẹ.

Tô Hạ Hoan lập tức cầm tiền rồi ra khỏi nhà. Lên Trường Duyệt dĩ nhiên phải rủ Tô Triệt cùng đi. Tô Hạ Hoan kể cho anh nghe mình đáng thương nhường nào, đến mẹ ruột cũng ném tiền đuổi cô đi.

Tô Triệt đáp: “Mẹ anh còn không chịu ném tiền để đuổi anh đi ư?

Tô Hạ Hoan vỗ vai Tô Triệt: “Anh hãy nhanh chóng thích ứng với thân phận mới của mình đi, chuẩn bị được nữ đại gia này bao nuôi thôi.”

Tô Triệt cầm lấy chỗ tiền trên tay cô: “Tài sản của nhà em đều là của anh rồi, đây cũng là của anh.”

Tô Hạ Hoan nhìn xuống hai bàn tay trống trơn của mình. Hu hu, tiền của tôi.

Khi xe dừng lại trước mặt họ, Tô Triệt kéo tay cô lên xe: “Anh cũng là của em.”

Tô Hạ Hoan lập tức hớn hở bước lên, sau đó nhìn Tô Triệt trả tiền cho tài xế. Cô tự an ủi, việc này là để giúp anh thích ứng nhanh hơn với thân phận mới, học cách dùng tiền của nữ đại gia, học cách không tự ti mặc cảm. Haiz, còn nói tiếp nưa sẽ không thể tự lừa gạt bản thân mình mất.

Các loại quần áo trong trung tâm thương mại đều khá đắt. Tô Hạ Hoan đi ngắm lần nào là lại nhung nhớ trang web Taobao lần ấy, sau đó quyết tâm không bỏ tiền mua quần áo cho mình, ngược lại cô mua cho Tô Triệt một bộ.

Tô Triệt khẽ cười: “Bây giờ cảm thấy được bao nuôi cũng không tệ.”

“Đi thôi, nữ đại gia mời anh ăn bún chua cay.”

“…”

Tô Hạ Hoan khinh thường: “Anh phải động não linh hoạt lên, nữ đại gia chắc chắn đã ăn chán sơn hào hải vị, bào ngư vi cá rồi, thi thoảng cũng muốn ăn mấy món lề đường chứ. Bây giờ chính là lúc “thi thoảng” đó.

“Anh có thể xin em ăn mấy món cá thịt ề chề mà em chê không? Cá thịt quá tầm thường thì ăn bít tết cũng được.”

“Anh có chút tự giác nào của việc được bao nuôi không vậy, cũng không biết lấy lòng em.”

“Anh được bao nuôi trong thể bị động mà, nên em phải lấy lòng anh chứ.”

“Vậy anh muốn ăn gì? Ngoại trừ những thứ trên mười đồng một món ra, anh tùy ý chọn. Anh ăn món gì em đều trả tiền.”

“Nể tình em rộng lượng như vậy, anh chọn mỳ vắt.”

“ Xác nhận.”

Thế là họ ngồi bên lề đường, một bát bún chua cay, một bát mỳ vắt, tổng cộng mười một đồng.

Ăn cơm xong, Tô Hạ Hoan không còn quá nhiều hứng thú với việc dạo phố nữa. Hai người tâm đầu ý hợp, cùng ngồi xe buýt tới ngọn núi gần đó. Sau khi xuống xe, Tô Hạ Hoan vô cùng đắc ý: “Cũng may anh gặp được một “đại gia” biết sắp xếp các hoạt động một cách hợp lý như em đấy nhé. Chứ gặp phải một kẻ người đầy thịt và nếp nhắn thì đừng nói là leo núi, đi bộ thôi cũng thở hồng hộc rồi.

“Em diễn sâu quá đấy.”

“Ấy, anh đừng cảm thấy anh bị bao nuôi là xấu hổ. Có thể được bao nuôi, chứng tỏ anh rất có sức hấp dẫn, nếu không ai lại ngu ngốc bỏ tiền ra bao nuôi anh chứ?”

“Có cần anh tỏ thái độ cảm kích em không?”

“Nói đi, em không ngại gì đâu.”

Tô Triệt chẳng nói lời nào khác. Anh chỉ thể hiện một khả năng thể lực tuyệt vời của mình với vị “đại gia” này, một mạch leo thẳng lên đỉnh núi. Tô Hạ Hoan chậm rãi bò theo trong tiếng thở dốc, chân tay đều run lẩy bẩy.

Tô Triệt khoanh tay trước ngực, lặng lẽ nhìn cô: “Này, sao em đi bộ mà cũng thở dốc thế?”

Tô Hạ Hoan: “…”

Tô Triệt tiếp tục đâm chọc: “Anh còn tưởng người em không đầy thịt và mặt không đầy nếp nhăn nên leo núi sẽ không thở dốc, kết quả chỉ nhìn được thôi chứ không hữu dụng.”

Tô Hạ Hoan trừng mắt rồi lập tức kéo lấy anh, dồn trọng lượng lên người anh. Hai người như hợp lại làm một, tiếp tục tiến bước.

Ngọn núi này là một ngọn núi được con người tu sửa lại, không có quá nhiều khu vui chơi hoặc thăm quan, thích hợp để rèn luyện thân thể. Hai người lên tới đỉnh núi thì nghỉ ngơi một lát, chẳng bao lâu sau lại từ từ leo xuống.

Lúc trở về nhà, Tô Hạ Hoan hơi mệt, bèn dựa thẳng vào lòng anh, trong khi rõ ràng co là một người không có thói quen ngủ trên xe. Tô Triệt vỗ vỗ người trong lòng mình: “Ngủ đi, khi nào tới nơi anh gọi em.”

Tô Hạ Hoan mãn nguyện nhắm mắt lại. Cô không ngủ, nhưng nước mắt lại trào ra.

Có một năm, cô một mình từ thành phố S trở về nhà. Lúc đó được tàu cao tốc còn chưa thông tuyến, chỉ còn cách ngồi xe khách. Chẳng hiểu sao, hộp sữa trong ba lô của cô bị rỉ ra, dính chất lỏng màu trắng vào quần áo của cô gái ngồi ghế bên cạnh. Cô bèn xin lỗi đối phương rồi rút một tờ giấy ăn đưa cho cô ấy.

Chồng của cô gái đó ngồi ngay hàng ghế bên trên, trừng mắt giận dữ nhìn cô, ép cô phải nói lời xin lỗi.

Lúc đó cô cảm thấy rất buồn. Cô đã xin lỗi từ đầu rồi mà! Nhưng về sau nhớ lại cảnh tượng ấy, cô lại cảm thấy người đó thật hạnh phúc. Ít ra thì chồng người ta luôn thiên vị vợ mình vô điều kiện, luôn đứng ra bảo vệ vợ mình. Còn cô chỉ một thân một mình, cô độc lẻ loi, bị ức hiếp cũng chỉ biết nhẫn nhịn.

Tô Triệt đưa tay lau giọt lệ nơi khóe mắt cô, rồi cúi đầu hôn lên đó: “Em sao thế?”

“Em chỉ đang cảm thấy có bạn trai thật tốt.” Có thể công khai ngồi bên cạnh nhau, không cần ngồi chung với người khác hay xảy ra mấy chuyện ngượng ngập nữa.

Kể từ đó về sau, khi ngồi xe khách, cô luôn luôn kiểm tra kỹ đồ dùng cá nhân của mình, không tùy tiện động chạm vào người khác. Cô là một người cố gắng không phạm cùng một lỗi tới lần thứ hai.

Tô Triệt cười: “Kể cho em nghe một bí mật nhé!”

“Gì vậy?”

“Có bạn gái cũng tuyệt lắm.”

“Tuyệt chỗ nào cơ?”

“Có người để trò chuyện này, có người đi mua sắm cùng, còn có người mua quần áo cho nữa…”

“Anh tầm thường thật đấy, tầm thường hết chỗ nói, sao có thể thực dụng vậy chứ?”

“Thế nên anh mới phải kiếm một nữ đại gia chủ động bao nuôi anh!”

Tô Hạ Hoan thở dài: “Áp lực như núi. Em phải khẩn trương tìm việc làm thôi, nếu không hai chúng ta đều phải đi uống gió Tây Bắc mà sống mất.”



Sau khi trở về nhà, Tô Hạ Hoan hai tay trống trơn chẳng có gì cả. Lý Hiểu Tuệ nhìn con gái hồi lâu: “Đồ con mua đâu?”

Tô Hạ Hoan: “…”

Lý Hiểu Tuệ chìa tay ra: “Nếu không mua gì cả thì trả tiền lại cho mẹ.”

Tô Hạ Hoan: “…”

Lý Hiểu Tuệ nhướng mày, sắc mặt lập tức thay đổi: “Tiền đâu? Làm mất hay bị móc túi rồi?”

Tô Hạ Hoan: Bị sắc



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: dao bac ha, hoacothong, meomeo1993
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 49 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: pesan và 18 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 64, 65, 66

2 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 31)

1 ... 68, 69, 70

3 • [Hiện đại] Cha tổng tài quá càn rỡ - Tuyền Thương Tư Phàm

1 ... 55, 56, 57

4 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 45, 46, 47

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du

1 ... 85, 86, 87

6 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 83, 84, 85

7 • [Hiện đại] Tim đập trên đầu lưỡi - Tiêu Đường Đông Qua

1 ... 31, 32, 33

8 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư

1 ... 31, 32, 33

9 • [Hiện đại - Mạt thế - Trùng sinh] Nữ phụ hắc ám - Phong Khởi Tuyết Vực

1 ... 35, 36, 37

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính

1 ... 26, 27, 28

12 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 22, 23, 24

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 186, 187, 188

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Cổ đại tu tiên] Tham Tiền Tiên Khiếu - Hòa Tảo

1 ... 74, 75, 76

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

[Xuyên không] Cưng chiều thứ phi âm độc - Bộ Nguyệt Thiển Trang

1 ... 41, 42, 43

18 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

[Hiện đại] Đừng kiêu ngạo như vậy - Tùy Hầu Châu

1 ... 28, 29, 30

20 • [Cổ đại] Buông gian thần của trẫm ra! - A Tiều

1 ... 117, 118, 119



Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 388 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 368 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 280 điểm để mua Khỉ siêu nhân
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 206 điểm để mua Giày mũi nhọn tím
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 305 điểm để mua Logo Arsenal
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 494 điểm để mua Son môi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Hải cẩu nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Piano hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày boot nâu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 206 điểm để mua Gấu hồng đón giáng sinh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Kem biến hoá
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thuỷ sóc
Diệp Băng Linh:
Mèo Ăn Cá: có ai khônggg
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 568 điểm để mua Mèo trắng ngủ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 839 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 540 điểm để mua Mèo trắng ngủ
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 731 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 408 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 513 điểm để mua Mèo trắng ngủ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 335 điểm để mua Kitty cô dâu
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 332 điểm để mua Nữ thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 315 điểm để mua Nữ thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 248 điểm để mua Mickey ẵm gấu bông
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 252 điểm để mua Bánh kem dâu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ xanh 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 250 điểm để mua Nơ xanh tình yêu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Ảnh Michael Jackson
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 220 điểm để mua Quạt điện đỏ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.