Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 228 bài ] 

Tham Tiền Tiên Khiếu - Hòa Tảo

 
Có bài mới 09.02.2019, 10:58
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 101 Chưa rõ
Bài viết: 9553
Được thanks: 4826 lần
Điểm: 10.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại, tu tiên] Tham Tiền Tiên Khiếu - Hòa Tảo - Điểm: 11
Ngoại truyện 2

Edit: Yunchan

(Tiểu kịch trường 1)

Từ sau khi bái nhập Cửu Huyền, giấc ngủ của Hàn Ngâm luôn không quá dài, thậm chí có lúc còn không ngủ, thấy mệt thì đả tỏa nhập định chốc lát là có thể tỉnh như sáo. Nhưng sau khi cô mang thai, Mộ Thập Tam nói không thể ngồi tu luyện trong thời gian dài nữa, còn phải ngủ đủ giấc, thế là đêm nào cô cũng kéo Mộ Thập Tam nằm dài trên giường đúng giờ đúng giấc.


Có điều, ban ngày cô cũng rất rảnh, trừ đọc sách luyện chữ, dạy dỗ đệ tử ra thì chỉ có ăn uống đi dạo, cộng thêm ngủ gật bất cứ lúc nào. Do đó đến đêm lại khó ngủ, dễ nghĩ ngợi linh tinh.

Vì vậy, vào đêm hai người kề tai nhỏ to hồi lâu, Mộ Thập Tam mới vừa chợp mắt, cô đã đưa tay chọt hắn.

“Thập Tam Thập Tam, chàng thích bé trai hay bé gái?”

“Thích tất.”

“Vậy thì bé trai tốt hơn, lúc không nghe lời cũng chẳng cần đánh nhẹ tay, cũng chả phải lo Tiểu Túc với Thời Hoàn đánh nhau để giành chơi với sư muội, gây sứt mẻ tình đồng môn.”

“Nàng suy nghĩ nhiều quá rồi…”

Chốc lát sau, khi Mộ Thập Tam đang lim dim ngủ thì cô lại chọt chọt.

“Tên của con á, chàng nghĩ xong chưa?”

“Chuyện phiền toái…” Mộ Thập Tam ngáp một cái: “À không, chuyện quan trọng như vậy thì cứ giao cho ngoại tổ phụ của ta là tốt nhất, ta thấy có khi người đã chuẩn bị xong một trăm tám mươi cái tên, lúc đó cho nàng chọn một cái tên nhìn vừa mắt, đọc suông miệng là được rồi.”

“Làm cha như chàng đúng là vô trách nhiệm, tới tên con cũng lười nghĩ!”

“Thế này nhé, nàng làm mẹ nó, nàng cũng phải chịu trách nhiệm, chúng ta nghĩ chung.”

“Quên đi, cứ chọn đại một cái tên trong danh sách của Sở phu tử cho nhanh.”

Lát sau, khi Mộ Thập Tam sắp ngủ thiếp đi, cô lại chọt tiếp.

“Thập Tam Thập Tam, Giang Tĩnh Dạ nói chàng xếp thứ mười ba trong Diệp gia, tên của chàng cũng đặt theo như vậy hả?”

“Ừ, chính thế…”

“Thế trước khi tới Diệp gia thì chàng tên gì, vả lại Diệp gia là thế gia mà, không thể dùng số thứ tự để đặt tên được, lúc chàng ở Diệp gia gọi là gì á?”

“Chuyện này quan trọng sao?” Mộ Thập Tam liếc cô bằng cặp mắt ngái ngủ: “Tên chỉ là một kiểu xưng hô, dễ nhớ dễ gọi là đủ rồi.”

“Nói ra cho ta đỡ tò mò đi mà.”

“Không nói.”

“Nói đi!”

“Không nói.”

“Nói mau! Chả lẽ tên là đại Ngưu, Nhị Cẩu hả?”

“Tiểu Bảo!” Mộ Thập Tam mở miệng mà cực không tình nguyện.

Hàn Ngâm ngây đơ, sau đó liền ôm bụng cười lăn lộn: “Mộ… Mộ Tiểu Bảo kìa…”

Hèn chi hắn muốn đổi tên.

“Tên ở Diệp gia thì bình thường hơn.” Mộ Thập Tam nhìn cô chịu thua: “Gọi là Diệp Vân Nguyệt, nhưng cái tên này rất ít dùng. Lúc bái nhập Cửu Huyền, để che giấu thân phận của ta và để không ai điều tra ra, sư phụ ta lại bảo ta đổi tên, ta lười suy nghĩ nên dùng luôn họ của Mộ gia, rồi lấy thứ bậc trong Diệp gia làm tên.”

Hắn nói tới đây, Hàn Ngâm chợt nhớ tới thời thơ ấu lang bạt đó đây của hắn, nụ cười chợt tắt, nắm chặt tay hắn, dựa vào lòng hắn.

Mộ Thập Tam chỉ ngủ theo cô chứ vốn dĩ không cần ngủ, lúc này bị cô quấy rối đã hoàn toàn tỉnh táo, hơi nghiêng đầu qua nhìn cô, thấy dưới ánh trăng tỏ chiếu xuyên qua cửa sổ, đôi mắt cô long lanh, thấp thoáng có hào quang lưu chuyển, hắn bèn cười gian hỏi: “Nàng ngủ không được sao?”

Hàn Ngâm “Ừ” khẽ một tiếng.

“Thật khéo, ta cũng không ngủ được.” Tay Mộ Thập Tam di chuyển trên người cô, trong chất giọng trầm thấp mang theo mê hoặc nồng nàn: “Hay là, chúng ta cùng nhau làm chút chuyện không ngủ được nhé.”

Kết quả —–

Đáp lại hắn là cái ngáp dài thật dài, tiện thể một cái chân bay tới, đá hắn xuống giường.

Trên giường, Hàn Ngâm vô lương tâm kéo chiếc chăn gấm trở mình, lẩm nhẩm độc thoại: “Tự nhiên thấy buồn ngủ ghê, ta muốn ngủ, sáng mai gặp.”

Mộ Thập Tam: …

***

(Tiểu kịch trường 2)

Thấy Sở phu tử mong chắc tới suốt ruột, Hàn Ngâm cũng muốn sinh con sớm, để trước khi cô phi thăng có thể chăm cho nó biết đi biết chạy, còn mình thì có thể chuyên tâm tu luyện, thế là cô bèn chuẩn bị sinh con.

Sau ba tháng nôn ọe, cô bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề quan trọng, bèn ôm cái bụng căn bản còn chưa thấy lớn, chậm rãi vượt đá băng rừng, lướt hoa phất liễu, đi tìm Mộ Thập Tam.

“Thập Tam phu quân ơi, ta có một vấn đề nan giải.”

Mộ Thập Tam đang bận luyện đan, nghe vậy thì khóe miệng hơi giật lên, tốc độ thêm dược liệu vào trong lò luyện đan cũng chậm lại. Mới chậm lại chốc lát mà cả lò đan đã luyện hỏng, hắn không thể làm gì hơn là bỏ việc đang làm, đảo mắt hỏi: “Vấn đề gì?”

Hàn Ngâm vuốt vuốt tóc mai, hé môi cười: “Chàng nói xem, hài tử tương lai nhà chàng là họ Mộ, hay họ Mặc đây.”

Cái gì gọi là hài tử nhà chàng, lẽ nào không có quan hệ gì với cô à?

Mộ Thập Tam dằn xuống lời oán thầm, nghiêm mặt gật đầu: “Vấn đề này quả nhiên rất nan giải.”

“Đúng thế!” Trong lòng Hàn Ngâm rối rắm, bèn cau mày đẩy mạnh tầm quan trọng của vấn đề: “Ta khổ não suốt ba ngày ba đêm, ngủ không thấy ngon, cơm cũng ăn không trôi, cứ thế mãi sẽ thành tâm ma, hết hy vọng thành tiên cho coi!”

Khóe miệng Mộ Thập Tam giần giật, những vẫn nói theo ý cô: “Không sai, chúng ta nên mau chóng tìm cách giải quyết vấn đề này mới được.”

Mắt Hàn Ngâm sáng ngời: “Chàng có cách à.”

“Ừ.” Thần thái Mộ Thập Tam phấn chấn, miệng lưỡi lưu loát hẳn ra: “Hay là thế này đi! Đứa đầu thì theo họ Sở của ngoại tổ phụ, bù đắp chút sầu lo của người. Đứa thứ hai theo họ Mặc của cha ta, nói nào ngay ông ấy đã mất, chậm một chút cũng không sao cả. Còn đứa thứ ba, vì dưỡng phụ đầu tiên của ta họ Mộ, ân dưỡng dục nào dám quên, nên cứ theo họ Mộ. Về phần đứa thứ tư, thì theo họ Hàn của nàng. Nếu sinh thêm mấy đứa nữa thì có thể tua lại từ đầu tới đuôi một lượt…”

Hắn nhìn về tương lai xôi xôi xong bèn đảo mắt nhìn sang Hàn Ngâm, thấy mặt cô đã xám xịt như muốn tháo chạy, lòng đùa dai bỗng nhiên trỗi dậy, đuổi theo cô hỏi: “Ý kiến này thế nào, nương tử góp ý cho ta một câu với.”

Hàn Ngâm nghiến răng nghiến lợi: “… Xí!”

***

Giấy nợ năm xưa

Năm Sở Ngọc Thư lên một đã có thể chạy tập tễnh khắp nhà.

Chuyện cậu bé thích làm nhất chính là vừa ê a ôm đống sách bảo bối của cha nó để gặm, vừa nhễu nước miếng lách tách. Đương nhiên có lúc nó cũng sẽ đùa với mẹ nó một tý, cướp túi Càn Khôn mà mẹ nó quý hơn cả mạng vào tay để bới bới, vứt ra đầy đất mấy thứ linh tinh, còn nó thì bò lăn trên đó.

Sau vài lần la rầy, Hàn Ngâm phát hiện tiếng gào khóc của Sở Ngọc Thư cực đâm tai, phải nói là đạt tới cảnh giới đả thương người vô hình trong vòng một trượng, chả người nào tới gần nó được, đừng nói chi cướp bất kỳ vật gì trong tay nó. Thành ra cô cũng kệ nó luôn, chỉ cần nhóc con xấu xa này không bỏ mấy thứ linh hoa linh thảo chưa biết có độc hay không vào miệng, nó thích ném pháp bảo thì cứ việc ném pháp bảo, thích quăng pháp khí thì cứ quăng pháp khí, nói nào ngay mấy thứ này đều siêu bền, không sợ bị ném hư.

Hôm nay cũng như mọi ngày, Sở Ngọc Thư ăn no tỉnh ngủ, lại thả sức nghịch phá ném đồ trong phòng.

Hàn Ngâm bị Hiên Viên Túc gọi ra ngoài cửa hỏi đôi câu, khi sắp đi vào thì khóe mắt nhìn thấy Mộ Thập Tam chạy phốc lên như thỏ, rút một tờ giấy lộn từ đống tạp nham bên cạnh Sở Ngọc Thư, kẹp chớp nhoáng vào trong quyển sách hắn đang cầm, sau đó ra vẻ điềm nhiên, ngồi nghiêm chỉnh.

Lén la lén lút, không gian tức trộm!

Hàng mày thanh tú của Hàn Ngâm hất cao, khóe miệng cong cong, nhẹ nhàng bỏ nhỏ hắn một câu: “Chàng giấu gì thế?”

“Hửm?” Mộ Thập Tam nhìn cô tỏ vẻ khó hiểu, hỏi ngược lại với giọng vô tội: “Ta có thứ gì để giấu chứ.”

Nếu một khắc trước Hàn Ngâm còn ôm lòng hài hước, thuận miệng hỏi một câu, thì bây giờ phản ứng như giấu đầu lòi đuôi của Mộ Thập Tam lại khiến cô nghiêm túc hẳn lên, muốn hỏi tội tới cùng.

Cơ mà, điều tra chân tướng cũng cần mánh khóe, không thể lỗ mãng được.

Trên môi Hàn Ngâm nở ra nụ cười ngọt ngào, nũng nịu gọi một tiếng dựng tóc gáy: “Thập Tam phu quân ơi…”

Mỗi lần cô gọi kiểu này là chẳng có chuyện gì tốt!

Mộ Thập Tam đỡ trán, liếc xéo cô: “Nương tử đại nhân, gọi như vậy không hay lắm đâu, ai không biết nghe thấy, còn tưởng trong nhà nàng nuôi phu quân thành bầy!”

Xưa nay da mặt Hàn Ngâm rất dầy, nghe thế mà vẫn cười như hoa xuân, xòe tay ra trước mặt hắn: “Nếu chàng không muốn nối gót theo Hoa Lộng Ảnh thì đưa quyển sách trong tay cho ta mượn chút nào.”

Mộ Thập Tam mỉm cười gập quyển sách lại, lắc lắc trước mặt cô: “Chẳng phải nàng rất ghét đọc loại sách này sao?”

Lại là “Nữ giới”! Tại sao trong phòng lại có loại sách chướng mắt này hả, nhất định là do tên nhóc thối Sở Ngọc Thư gặm từ chỗ khác tới!

Khóe miệng Hàn Ngâm giần giật, cười gượng nói: “Trước khác nay khác, lâu lâu đọc tý để tu tâm dưỡng tính cũng tốt chán!”

Thấy chống chế và đánh trống lảng không có hiệu quả, Mộ Thập Tam chỉ còn nước khai thật: “Giấy nợ thôi, không có gì hay để đọc đâu.”

Còn dùng tới cách lấp liếm này á!!

Hiển nhiên Hàn Ngâm không tin, đánh giá thấp chỉ số thông minh của cô sao, có nối dối cũng chả thèm nói cho tròn một chút nữa!

Cô càng cười như hoa xuân: “Nếu là giấy nợ, vậy thì ta càng phải xem, bất chấp kẻ thiếu nợ là ai, sống thì phải bắt hắn trả cả vốn lẫn lời, chết cũng phải đào mồ hắn lên tìm xem có thứ gì đáng tiền để gán nợ hay không.”

Mắt Mộ Thập Tam nhướng cao: “Làm thế, hình như hơi ác quá thì phải.”

“Ác?” Hàn Ngâm giở giọng phản đối: “Thiếu nợ thì trả tiền, đạo lý hiển nhiên! Ác chỗ nào! Dù người đó có tới trước mặt Diêm vương lão tử trình diện, thì nợ vẫn phải trả không được thiếu một xu!”

“Là nàng nói đấy nhé.” Mộ Thập Tam bỗng nhiên nở nụ cười bí hiểm.

Hàn Ngâm thấy kiểu cười này của hắn thì hơi ngẩn ra, trong lòng lướt qua dự cảm không lành. Nhưng cô biết rõ Mộ Thập Tam quen ra vẻ huyền bí, giả vờ giả vịt, nói không chừng hắn muốn cô từ bỏ ý định kiểm tra nên mới ra vẻ ta đây thôi. Do đó sau khi cân nhắc ba lần bốn lượt, rốt cuộc cô vẫn phải nghiến răng nghiến lợi hung dữ nói: “Ừ, ta nói thế đó! Trên đời này ăn gì cũng được, nhưng chỉ có thiệt là không thể ăn. Thôi lằng nhằng đi, giao ra đây nhanh lên!”

Hừ! Cô chả thèm tin nó là giấy nợ thật, để coi rốt cuộc là thư tình hay thứ gì đáng giá mà hắn phải giấu!

Nhìn dáng vẻ ẩn chứa ghen tuông, ánh mắt lập lòe đầy nhỏ mọn của cô, Mộ Thập Tam thầm buồn cười trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn ra vẻ đành chịu, đưa quyển sách tới trước mặt cô như bất đắc dĩ lắm.

Hàn Ngâm thấy thế thì tưởng là hắn bị nắm thóp, lườm hắn khiêu khích, sau đó dương dương đắc ý nhận lấy quyển sách, mở ra.

Quyển sách mỏng tanh, lật hai ba trang đã trông thấy tờ giấy thần bí kẹp bên trong.

Đan Bích thảo mười năm, Xích Diễm hoa hai mươi năm, Phật Diệp đằng ba mươi năm…

Cái gì đây?

Hàn Ngâm đực mặt ra, ngay sau đó nét mặt chợt biến đổi xoành xoạch, thoắt đỏ thoắt trắng.

Đây đây đây, đây là danh sách thiếu nợ hàng thật giá thật! Mà quan trọng nhất là, ở hàng cuối của bản danh sách, còn có chữ ký như gà bới của cô…

Ký ức của Hàn Ngâm bay về mấy năm trước đây, khi đó cô mới vào Cửu Huyền, từng bị Mộ Thập Tam lừa tới Tương Ly điện chạy việc vặt, vì không biết linh hoa linh thảo phải tưới kiểu nào nên đã làm hỏng hơn nửa vườn linh, bị hắn mắng cho một trận lút đầu lút cổ, rồi nhét cho một bản danh sách thiếu nợ. Nhưng về sau hắn biết cô không trả nổi, cô cũng biết hắn không có khả năng tìm mình đòi, cho nên hai người đều quên bẵng mất chuyện này, không nhắc tới nữa. Sao cô ngờ được bây giờ hắn lại lật lại nợ cũ chứ.

Quá nham hiểm!

Hàn Ngâm méo miệng, khóc không ra nước mắt!

Được rồi, cô thừa nhận vừa rồi mình hiểu lầm là không phải, nhưng trò lạc mềm buộc chặt này của Mộ Thập Tam cũng thật đáng đánh, cố ý lừa cô, dụ dỗ cô, để cho cô tự nhảy vào cái tròng hắn bày sẵn! Sao cô lại ngốc như vậy chứ, không hiểu nếu hắn muốn giấu thứ gì thật thì tuyệt đối sẽ giấu kín chẳng chê vào đâu được, bảo đảm không để cho ai phát hiện ra.

Trong phút chốc, đầu óc Hàn Ngâm đã đảo qua bao nhiêu là suy nghĩ, cuối cùng tung ra đòn sát thủ, mặt dầy gập sách lại như chẳng xảy ra chuyện gì: “Ờ… ừm, quyển sách này quả nhiên là thế gian hiếm có, độc nhất vô nhị, chỉ đọc thoáng qua mà ta đã như được thần phật độ thân, cam lộ rải vào tâm hồn, suy nghĩ bế tắc bao năm đều được khai thông rộng mở, tâm linh thật là thanh thản thư thái, thần hồn khoan khoái nhẹ nhàng, thành tiên nhanh thôi, nhanh thôi… chậc, hay hay…”

“Hay hay.” Mộ Thập tam cũng cười: “Thiếu nợ thì trả tiền, đạo lý hiển nhiên, dù có tới trước mặt Diêm vương lão tử trình diện, thì nợ vẫn phải trả không được thiếu một xu! Nương tử xem, lời nương tử nói, vi phu luôn nhớ kỹ trong lòng, không dám quên nửa chữ.”

Đây đúng là phong thủy đổi dời mà!

Hàn Ngâm móc khăn ra lau mồ hôi: “Thật ra, cũng không cần nhớ kỹ cỡ đó… vật ngoài thân mà, sống không mang tới, chết chẳng mang đi, không cần phải coi trọng lắm đâu.”

“Không sai không sai.” Mặt Mộ Thập Tam ra chiều nghĩ ngợi: “Trên đời này ăn gì cũng được, nhưng chỉ có thiệt là không thể ăn.”

Hàn Ngâm sắp khóc tới nơi: “Ăn thiệt có thể tích phúc, kéo dài tuổi thọ…”

“Được rồi, chúng ta đừng nên vòng vo nữa.” Mộ Thập Tam nhìn cô cười xấu xa: “Nương tử nói xem, món nợ này nên trả thế nào đây.”

Hàn Ngâm cắn môi cụp mắt, con ngươi xoay tít, bỗng nhiên nhìn thấy Sở Ngọc Tư bước tập tễnh về phía mình, cô bèn khom lưng đỡ nó, sau đó chỉ ngón tay vào mũi nó dạy dỗ: “Nói con không được lục đồ của mẹ lung tung rồi mà, con nhìn đi nhìn đi, tới tờ giấy vụn một trăm tám mươi năm trước cũng bị con moi ra! Được rồi, lần này mẹ bỏ qua, cầm nó đi chơi đi, về sau phải chú ý, không đươc lật tung đồ lên nữa nghe chưa.”

Cô rất bất lương nhét quyển “Nữ giới” kèm theo cả tờ giấy nợ vào trong tay con trai.

Sở Ngọc Tư chớp chớp cặp mắt trong veo cái hiểu cái không, sau đó cúi đầu nhìn quyển sách bị mẹ ép cầm, nó “Ê a” kháng nghị như mất hứng, tiện thể nhỏ lên đó mấy giọt nước bọt.

Lòng Hàn Ngâm vang vọng tiếng kêu gào khoái trá —-

Xé nó! Xé nó đi!

Mượn tay con, thoát sạch nợ!

Đáng tiếc Sở Ngọc Thư thật tình chẳng thích quyển sách đó tý nào, tới xé nó cũng chẳng buồn làm, hai tay nó giơ lên, quyển sách dính đầy nước miếng đập bẹp lên mặt Hàn Ngâm, sau đó mới rớt “Bộp” xuống đất.

Hàn Ngâm lập tức đông thành đá, vất vả lắm mới nặn ra một câu từ cổ họng: “Đáng giận——“

Nhìn qua Mộ Thập Tam, lúc này hắn đang ôm bụng cười nghiêng ngửa. Cô đã mất hết mặt mũi, hậm hực nhào lên toan đưa chân đạp hắn, không ngờ một chân khác đã bị Sở Ngọc Thư ôm chầm lấy, nó ngước mặt lên hưng phấn bập bẹ: “Châu… châu…”

Châu gì cơ?

Hàn Ngâm nghệt ra một thoáng, mới biết cái nó muốn đòi chính là hạt châu đang treo lủng lẳng ở tai mình. Chẳng qua, cô không có cơ hội nghĩ xem có cho hay không, chỉ ngây ra một chốc mà cô đã mất thăng bằng sắp ngã lăn ra đất, may mà Mộ Thập Tam đưa tay ra đỡ lấy cô, tiện thể ôm vào ngực mình.

Bộ dạng chưa hoàn hồn lại của cô nhìn vào khá là ngốc, khiến Mộ Thập Tam không cầm lòng được muốn cắn lên môi cô. Tiếc là âm mưu này không thể thực hiện được, vì hắn hơi sụp mắt xuống, đã nhìn thấy Sở Ngọc Thư đang mở to hai mắt, vừa nhìn họ, vừa cố chấp trề môi mè nheo: “Mẹ… châu…”

Đúng là một tên nhóc sát phong cảnh!

Mộ Thập Tam khom lưng xuống, ôm Sở Ngọc Thử vào lòng rồi bế ra ngoài, còn dỗ nó: “Đi tìm Tài Bảo, kêu hắn nhả châu ra cho con chơi.”

Không sai, trừ thích quấn cha quấy mẹ ra, Sở Ngọc Thư còn thích ăn hiếp Tài Bảo, bắt Tài Bảo nuốt mấy thứ đồ chơi kỳ lạ, đại loại như cánh hoa, bùn đất, đá cục. Hoặc là cố sống cố chết níu lấy đôi cánh nhỏ trên nguyên thể của hắn không chịu buông. Bởi vậy vừa nghe đi tìm Tài Bảo, Sở Ngọc Tư liền mừng rơn, miệng phì phò bong bóng nước bọt, bập bẹ nói: “Cùng nhau… Tài Bảo…”

Ý của nó là cùng đi tìm Tài Bảo!

Mộ Thập Tam nhẹ nhàng đặt nó ngoài cửa một cách vô cùng bất lương: “Con tự đi đi.”

Sở Ngọc Thư méo miệng, như sắp khóc.

Hàn Ngâm chợt cảm thấy đại sự không ổn, nhưng cô vẫn chưa từ bỏ ý định, hỏi với tới từ sau lưng hắn: “Chàng định làm gì?”

Mộ Thập Tam ngoái lại nhìn cô, nở ra nụ cười câu hồn: “Đòi nợ!”

Hàn Ngâm: …

~ Hết ngoại truyện 2 ~



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Công Tử Tuyết về bài viết trên: HNRTV
     

Có bài mới 09.02.2019, 10:59
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 101 Chưa rõ
Bài viết: 9553
Được thanks: 4826 lần
Điểm: 10.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại, tu tiên] Tham Tiền Tiên Khiếu - Hòa Tảo - Điểm: 10
Ngoại truyện 3

Số mệnh (Thượng)

Edit: Yunchan

Có vài người đã định trước sẽ gặp phải nhau trong số mệnh, có vài việc đã định trước sẽ diễn ra.

Lần đầu gặp hắn là khi tôi mới vào nội môn Cửu Huyền chưa bao lâu, còn là một cô bé buộc tóc quả đào, theo sư phụ Nguyên Nhất chân nhân du sơn ngoạn thủy, dọc đường lại vô tình đụng phải hắn.


Khi ấy hai môn tiên ma đang ở tình thế như nước với lửa, nếu đụng phải thì lý nào lại mắt điếc tai ngơ, ai đi đường nấy. Nhưng điều làm tôi bất ngờ là, người ra tay trước lại là sư phụ tôi.

Thật ra đây cũng không phải là chuyện khó đoán lắm, lúc đó sư phụ đã có hơn mười năm danh tiếng, chưa gặp qua địch thủ nào. Có lẽ vì lòng đắc ý tự mãn, nhiệt huyết sôi trào, thế nên khi trông thấy người mà tiên môn nhắc tới phải biến sắc thì dĩ nhiên lòng hiếu chiến sẽ trỗi dậy, muốn hắn bỏ mạng ngay dưới kiếm mình.

Tiếc thay đạo cao một thước, ma cao mười trượng, một đòn hiểm gom hết tu vi cả đời của sư phụ lại bị hắn tránh được dễ như bỡn, may là sư phụ biết nhìn thời cơ, một đòn không trúng bèn kéo tôi bay đi thật xa, trong khoảnh khắc tôi liếc mắt nhìn lại, hoảng sợ trông thấy hắn đã lắp tên vào cung, kéo căng dây.

Mũi tên bén ngót ánh lên ngọn lửa màu u lam huyền ảo, lắp vào dây cung đã kéo căng hết mức, mà mũi tên đó lại chĩa thẳng vào hậu tâm tôi…

Vào thời khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc đó, tôi không biết tại sao mình lại không la hét thất thanh, chỉ biết mình sợ đến mức nhắm chặt mắt lại run lên bần bật, nhưng trong đầu vẫn còn sót lại hình ảnh cuối cùng trước khi nhắm mắt đó.

Hắn đứng chơi vơi giữa tầng trời với tư thế ngạo nghễ, y phục màu đen tuyền đón gió tung bay, trên mặt đeo chiếc mặt nạ hắc kim tà ác dữ tợn, chỉ lộ ra một đôi mắt kiệt ngạo sâu thẳm, đáy mắt trào dâng sát ý đặc quánh, toàn thân bốc lên ma khí ngùn ngụt ngưng đọng như thực chất, tựa như một pho tượng ác thần xé toạc kết giới, giẫm nát khoảng không để bước tới đây, mang theo hơi thở chết chóc khiến người ta nghẹt thở.        

Ma chủ Mặc Ly, danh bất hư truyền, quả nhiên là ma tu tuyệt thế chỉ vung tay là có thể làm rúng động cả tiên môn!

May mắn sao mục tiêu của hắn không phải tôi, thế nên mùi vị tử vong không tới như tôi dự đoán.

Còn sư phụ tôi ư, người dầu gì cũng là nhân vật nổi danh Cửu Huyền, thậm chí là cả tiên môn, tuy không đánh lại hắn, nhưng sống sót tháo chạy vẫn có thể. Quá trình bên trong gian nan nguy hiểm cỡ nào tôi không rõ lắm, tôi chỉ thấy hàng loạt mũi tên liên tiếp đánh vỡ hai món pháp khí phòng ngự của sư phụ thì đã chết khiếp bất tỉnh nhân sự rồi, khi tỉnh lại thì thấy mình đã về tới Cửu Huyền, còn sư phụ thì bị thương rất nặng, tổn hao khá nhiều nguyên khí, sắc mặt tối tăm như tro tàn, quả thật rất đáng sợ.

Từ đó về sau, Mặc Ly đã bị sư phụ tôi liệt vào hàng kẻ địch trọn đời, mà tôi, đã coi hắn là cơn ác mộng đáng sợ nhất.

Khi đêm xuống tôi thường mất ngủ, không tài nào chợp mắt nổi, vì chỉ cần nhắm mắt lại thì cảnh tượng hắn đứng chơi vơi giữa không trung với sát khí tỏa ngập trời sẽ hiện lên trong óc, dù tôi cố ngủ thì cũng sẽ choàng tỉnh giấc trong cơn thở dốc hoảng sợ và mồ hôi đầm đìa.

Khi đó tôi hoàn toàn không ngờ được, sau này mình sẽ thích hắn.

Chẳng biết là do thiên phú hay do ban đêm ngủ ít đi tu luyện chăm chỉ, mà chỉ năm năm sau, tu vi của tôi đã đuổi kịp thậm chí là vượt qua Tống Việt sư huynh, có thể xuống núi Tụ Linh.

Tống Việt sư huynh dường như không hài lòng lắm với chuyện này. Khi trông thấy tôi, nụ cười thường trực trên môi đã không còn nữa, lúc nào cũng chỉ có hừ lạnh, hếch mặt, đi sượt qua tôi mà mắt chẳng buồn ngó nghiêng. Trái lại sư phụ thì vui lắm, khen ngợi tôi không ngớt lời, bảo tôi mới cập kê chưa bao lâu đã tu tới cảnh giới này, tiền đồ mai sau sẽ không thể đo lường, hơn nữa còn truyền thụ kiếm quyết Cửu Huyền trước khi tôi hạ sơn, tặng thêm một thanh phi kiếm thượng phẩm, đích thân khắc lên chuôi kiếm hai chữ “Phương Hoa”.

Sau khi hạ sơn, dựa theo lời sư phụ chỉ dẫn tôi đã tìm được một nơi có linh mạch thích hợp để tụ linh một cách hết sức nhẹ nhàng. Mất hơn một tháng tôi đã đại công cáo thành. Chuyện vui hơn nữa là, nghĩ tới mình xa nhà đã gần mười năm, lòng nhớ nhà khắc khoải khôn khuây, khéo sao nơi Tụ Linh cách thôn Phượng Tuyền không xa, nên tôi định bụng về thăm nhà một chuyến trước khi về núi.

Tính thì rất hay, có điều cuối cùng tôi vẫn không thể về nhà được, vì trên đường tình cờ gặp phải một người bị trọng thương hôn mê.

Người nọ áo quần tả tơi, toàn thân đẫm máu nằm trơ trọi trong rừng hoang, lẽ ra tôi không muốn lo chuyện bao đồng đâu, nhưng nhìn gương mặt tái nhợt yếu ớt vì mất máu của hắn thì tôi vẫn mềm lòng.

Sư phụ dạy rất phải, quá lương thiện chính là điểm yếu của tôi, có ngày tôi sẽ phải vấp ngã vì nó. Về sau tôi thường ngẫm lại, nếu như hôm ấy tôi không nhẹ dạ cứu người mà nhẫn tâm đâm chết cái người bị trọng thương đó, có khi nào mọi chuyện sẽ khác đi chăng.

Phải! Người bị trọng thương bất tỉnh đó chính là người khiến tôi khiếp sợ bao nhiêu năm qua, Ma chủ Mặc Ly. Chỉ dựa vào thân phận của hắn đã đủ khiến người người muốn giết, chẳng qua khi đó trong mắt tôi chỉ có máu tươi đầm đìa, không để ý tới cách ăn mặc của hắn, chưa kể mặt nạ của hắn đã mất, về cơ bản tôi không ngờ được Ma chủ hung tàn độc ác trong ấn tượng của mình lại có một gương mặt nho nhã mi thanh mục tú thế này.

Sau đó tôi đã biết hắn là ai, ngay khoảnh khắc hắn tỉnh dậy mở mắt ra, nhìn thấy cặp mắt tràn ngập sát ý của hắn, gương mặt tuấn tú cũng bị ma khí che mờ, khi đó tôi đã biết. Tiếc là đã muộn, muốn chạy trốn đã không còn kịp nữa rồi, thế là tôi bị hắn bắt về Ma môn.

Đây coi như là tự làm tự chịu vậy!

Sau khi thích hắn, quyết định ở bên cạnh hắn thì tôi đương nhiên không còn hối hận về chuyện này nữa. Nhưng bấy giờ tôi chẳng có tý thiện cảm nào với hắn cả, nên hối hận tới đứt từng đoạn ruột, còn sợ, sợ tới mức muốn chết cho nhanh gọn, còn tốt hơn là phải chịu đựng sự hành hạ vượt ngoài sức tưởng tượng của mình. Thế nên tôi thóa mạ hắn lấy oán trả ơn, dùng lời lẽ cay độc nhất để chọc tức hắn, để hắn tung một chưởng đánh gục tôi cho xong. Ai ngờ đâu hắn lại coi như không nghe không thấy, về Ma môn rồi thì tiện tay ném bịch một cái, bỏ mặc tôi.

Hắn không để ý tới tôi, người khác cũng không đoán được suy nghĩ của hắn nên không dám xử trí tôi. Bởi vậy sự tồn tại của tôi trở thành thứ gì đó rất đặc biệt trong Ma môn, muốn đi đâu cũng được, nhưng sau lưng nhất định sẽ có người lẽo đẽo bám theo trông chừng, chạy trốn thì sẽ bị xách về. Muốn khóc, muốn chửi, muốn la hét om sòm, ném đồ ném đạc, gây rối vô cớ đều được cả, người khác đều thờ ơ lạnh nhạt, chẳng có tý phản ứng nào, khiến tôi cảm thấy mất mặt sâu sắc.

Dưới tình hình ấy, dường như tôi chỉ có một sự lựa chọn là thích nghi với hoàn cảnh. Thế là tôi dần dần phát hiện những ma tu xung quanh hơi khác với trong tưởng tượng của mình. Phần lớn thời gian, họ chỉ tự tu luyện hoặc tầm hoan mua vui, cũng ăn những món ăn bình thường, không ăn tươi nuốt sống, mất sạch nhân tính như trong lời đồn. Chỉ có tính cách là quái đản lập dị, ánh mắt nhìn về phía tôi lúc nào cũng khiến tôi thấy khó chịu.

Còn về Mặc Ly, chẳng biết lúc ấy hắn đang bận dưỡng thương hay bận việc gì mà tôi rất ít khi thấy hắn, dù thấy thì cũng chỉ thoáng qua từ đằng xa. Tôi phát hiện hắn lại đeo chiếc mặt nạ dữ dằn đáng sợ đó, che hơn nửa khuôn mặt, tôi còn không thể thấy rõ được ánh mắt hắn, đừng nói chi tới chuyện hiểu hắn. Điều này làm khơi dậy cơn tò mò của tôi, khiến tôi thường xuyên suy đoán hắn bắt tôi về rốt cuộc vì mục đích gì.

Và hai tháng sau, đáp án này mới được công bố.

Ra là hắn chả có mục đích gì cả, hắn chỉ quên béng mất tôi từ lâu rồi thôi. Mãi tới một hôm chạm ngay mặt tôi, hắn mới sực nhớ ra sự tồn tại của tôi, gọi tôi tới trước mặt mình, hỏi thân phận của tôi là gì, sau đó hỏi tôi có muốn về Cửu Huyền hay không, nếu muốn thì phải lập trọng thệ, về sau tuồn tin tức cho hắn, làm nội gián của Ma môn.

Chuyện phản bội sư môn này tôi tuyệt đối không làm, lập tức đanh mặt từ chối hắn ngay tại chỗ. Nào ngờ trong mắt hắn lại ánh lên vẻ giễu cợt, ngay hôm sau tôi đã bị gọi đi làm nha hoàn của hắn.

Đó là một chuyện vô cùng nhục nhã đối với tôi, chưa kể tôi đã sợ hắn lâu lắm rồi, chỉ cần đứng bên cạnh hắn là đã thấy tim gan run lên cầm cập, bị hắn liếc qua một cái đã luống cuống tay chân chẳng biết làm sao. Cũng may hắn không xét nét chi ly, nhiều lắm chỉ nhìn tôi với ánh mắt chế giễu mà thôi. Về lâu về dài, tôi quen dần và cũng dần tuyệt vọng, nghĩ đời này sẽ không có cơ hội rời khỏi Ma môn nửa bước.

Mãi tới hôm ấy hắn ra ngoài với lệ khí ngút trời, chẳng bao lâu sau Mật Hạt Nhi đã chạy tới tìm tôi, len lén thả cho tôi chạy thoát, tôi mới có thể quay về Cửu Huyền.

Mật Hạt Nhi là một trong tứ đại trưởng lão dưới trướng hắn, tôi không hiểu nổi tại sao cô ta lại muốn thả tôi đi. Tôi hỏi cô ta, cứ đinh ninh là cô ta sẽ không đáp, nào ngờ cô ta lại cởi mở ngoài ý muốn, liếc xéo tôi rồi nói với giọng hùng hồn ngay thẳng: “Hồng nhan họa thủy! Ta nhìn thấy ngươi ở cạnh ngài ấy là thấy phiền lòng, lỡ ngài ấy thích ngươi thì làm sao đây? Thôi thì ngươi cứ cút xa xa cho ta nhờ!”

Khi đó tôi cũng ngây ngô, còn hỏi tại sao cô ta không giết tôi cho rồi, cô ta lại xua tay như đuổi ruồi, giọng mất kiên nhẫn: “Ngươi tưởng ta ngốc à! Lỡ ngài ấy thích ngươi mất rồi, bây giờ ta giết ngươi, chẳng phải ngài ấy sẽ trở mặt với ta luôn sao? Chuyện được một mất mười này ta có ngu mới làm!”

Thế nên tôi biết Mật Hạt Nhi thích hắn, nhưng mà hắn thích tôi ư?

Tôi nghĩ khi ấy vẫn chưa, có lẽ cũng như tôi chưa yêu thương hắn, cho nên có thể bỏ đi mà không chút quyến luyến nào.

May mắn thoát khỏi biển lửa, khi tôi vừa mới đặt chân về Cửu Huyền, còn chưa kịp về gặp lại sư phụ thì đã bị một tin sét đánh làm chết đứng.

Ma chủ Mặc Ly dẫn theo năm trăm ma chúng tiến vào Thiêu Chiếu cốc, đồ sát toàn bộ Tinh La phái! Sở dĩ hắn làm thế, nghe đâu là vì mấy tháng trước, khi hắn mới đấu xong với một con thần điểu Tất Phương trên bầu trời gần Tinh La phái, thì trúng phải ám toán của Tinh La phái, cửu tử nhất sinh mới chạy thoát được, chẳng những mất hết nhân thủ, mà con thần điểu Tất Phương mới hạ xong cũng bị chưởng môn Tinh La phái thu làm của riêng.

Lần này hắn đi báo thù, có điều hạ thủ quá mức tàn ác, mặc dù Tinh La phái đã có chuẩn bị từ trước, còn đưa tin cầu viện tới những môn phái khác, nhưng còn chưa tới kịp thì đã diệt môn, không một ai sống sót.

Hơn trăm mạng người!

Tuy hai môn tiên ma chém giết là chuyện thường, nhưng thảm thiết tới mức diệt môn thế này là cực ít xảy ra, điều này khiến tôi về bẩm báo với sư phụ mà lòng hoảng loạn khôn cùng, vì tôi nghĩ tất cả những chuyện này đều do mình gây ra!

Nếu như tôi không cứu Mặc Ly…

“Nếu con không cứu Mặc Ly thì hắn cũng chưa chắc đã chết, con không cần phải tự trách.”

Đây là lời trấn an của sự phụ, nhưng tôi vẫn không tài nào thoải mái được, lòng trĩu nặng tâm sự, suốt ngày đều ủ ê sầu não.

Về sau chẳng biết sao chuyện tôi bị Ma môn bắt đi lại bị đồn ra ngoài, những đồng môn trước nay luôn hoà thuận với tôi, bây giờ ánh mắt nhìn tôi cũng hơi thay đổi. Tống Việt sư huynh còn thường xuyên dùng lời lẽ để thử tôi, cứ như nghi tôi trở về bình an là vì đã ngầm giao dịch gì đó với Ma môn.        

Tôi không tài nào moi tim chứng minh sự trong sạch, thật lòng khổ không thể tả, lúc này mới vỡ lẽ ánh mắt giễu cợt của Mặc Ly có ý nghĩa gì.

Lời đồn ngày một lan xa, tới khi toàn môn phái đều biết cả, dù tôi không thẹn với lương tâm nhưng vẫn không không chịu nổi ánh mắt nghi ngờ xét nét của người ngoài. Chỉ có sư phụ là chưa từng nhìn tôi bằng ánh mắt ấy, còn thường xuyên mang tôi xuống núi dạo chơi hơn trước đây. Điều này khiến tôi nguôi ngoai, lòng đầy cảm kích với sự tin tưởng của sư phụ, cũng sinh ra một tia hy vọng, nhủ bụng chỉ cần cắn răng vượt qua đoạn thời gian khó khăn này thì về sau sẽ tìm được sự bình yên năm xưa.

Thế nhưng tiệc vui chóng tàn, khi tôi ra ngoài dạo chơi với sư phụ thì lại gặp nạn một lần nữa, đối thủ là chúng yêu, trong đó còn có Mị Linh Hồ yêu, kẻ địch lâu năm của sư phụ, họ không có thực lực kinh khủng khiến người ta nghẹt thở như Mặc Ly, nhưng chiếm ưu thế số đông. Sư phụ vì bảo vệ tôi mà bị trọng thương lúc phá vòng vây, điều dưỡng ba tháng, khó khăn lắm mới khỏi hẳn. Mà trong ba tháng này, tôi phải sống trong thấp thỏm luống cuống.

Luống cuống vì thái độ của sư phụ trở nên khác thường. Bất kể tôi có làm sai hay không đều sẽ bị mắng vô cớ, khi đã hết giận, y lại nhìn tôi với ánh mắt áy náy phức tạp đầy khó hiểu. Tống Việt sư huynh cũng thường xuyên bỏ đá xuống giếng, châm chọc khiêu khích đủ điều. Hôm nay hồi tưởng lại, đoạn thời gian đó tôi cứ như lần mò trong bóng tối, đâu đâu cũng là chướng ngại.

Ba tháng sau, vì gánh nặng tinh thần mà tu vi của tôi chẳng những không tiến mà còn thụt lùi, rốt cuộc chọc cho sư phụ nổi cơn thịnh nộ, bất kể tôi vật nài cầu xin cỡ nào, sư phụ vẫn giận dữ lật đổ chén trà, đuổi tôi ra khỏi Cửu Huyền.

Có lẽ vì dằn nén quá lâu nên lòng cũng chết lặng, tôi xuống núi, lúc ngước nhìn lên ánh mặt trời gay gắt trên cao, trong lòng chỉ có trống trải, vô ưu vô lo.

Tôi không biết mình về thôn Phượng Tuyền bằng cách nào, cũng không dám nói với cha là mình bị sư phụ đuổi khỏi môn phái, để cho cha không nhìn ra điều gì bất thường rồi đâm ra lo lắng, nên tôi còn vờ như tâm trạng mình rất tốt, lúc nào cũng cười tươi roi rói.

Giả vờ như thế quá mệt mỏi! Tôi chỉ có thể mượn cớ lên núi hái thuốc tu luyện để lánh ra ngoài.

Thế rồi một lần vào núi tôi gặp được người bạn thuở nhỏ Liễu Sinh Tuyên, phát hiện khi nói chuyện trên trời dưới đất, hoặc đánh cờ, hoặc thưởng trà với y, có thể giảm bớt được chút buồn bực trong lòng, nên tôi thường xuyên hẹn gặp y trên núi. Mãi đến nửa năm sau rốt cuộc sư phụ cũng nguôi giận, hồi tâm chuyển ý, đích thân tới cửa đón tôi về lại Cửu Huyền.

Tôi cho rằng lần này là mây tan mưa tạnh có thể nhìn thấy ánh mặt trời sáng tỏ, trong lòng vui mừng khôn xiết. Nhưng chẳng bao lâu sau tôi đã cảm thấy có gì đó bất thường, khiến tôi lại rơi vào hoàn cảnh càng khó xử hơn trước.

~ Hết ngoại truyện 3 ~


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 09.02.2019, 10:59
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 101 Chưa rõ
Bài viết: 9553
Được thanks: 4826 lần
Điểm: 10.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại, tu tiên] Tham Tiền Tiên Khiếu - Hòa Tảo - Điểm: 11
Ngoại truyện 4

Số mệnh (Hạ)

Edit: Yunchan

Khi đó tôi mười sáu tuổi, đã dần hiểu chuyện đời, không còn ngây thơ khờ khạo như trước đây nữa, chưa kể tiếp xúc với Liễu Sinh Tuyên nửa năm, dần dần cũng nhận ra tình cảm của y với mình. Dù tôi không nảy sinh tình ý như y, nhưng tôi vẫn hiểu ra, hiểu thứ gì là tình yêu nam nữ. Vì vậy có một ngày, tôi bỗng nhiên phát hiện mình đã hiểu được ánh mắt phức tạp của sư phụ, trong đó xen lẫn kiềm chế và ẩn nhẫn, có cả phần tình ý khó thể nói rõ hệt như ánh mắt của Liễu Sinh Tuyên.


Sự phát hiện này khiến tôi rơi vào hoảng loạn và sợ hãi cùng cực. Khoảnh khắc đó, thậm chí tôi còn thấy sư phụ đáng sợ hơn Mặc Ly rất nhiều, tìm cớ bỏ chạy khỏi sư phụ theo bản năng, mấy ngày liền không dám gặp sư phụ nữa.

Trong mấy ngày đó, tôi vẫn luôn tự nhủ với lòng rằng mình nhìn lầm rồi, nhất định là nhìn lầm rồi, nếu không thì tôi vẫn chưa biết gì nên mới hiểu lầm thôi. Vì y là sư phụ của tôi, không thể nào ôm ấp loại tình cảm đó với tôi được.

Nhưng ý trời quả là thích trêu ngươi.

Về sau càng có nhiều dấu hiệu rõ ràng hơn, khiến tôi biết chắc rằng mình không nhìn lầm, cũng không đoán sai, thậm chí còn biết căn nguyên dẫn đến tất cả những chuyện này, chính là độc Câu Tình khó giải của Mị Linh Hồ yêu. Vì vậy tôi không dám tiếp cận sư phụ nữa, cũng không dám nhìn vào mắt y nữa, ngày ngày đêm đêm đều ở trong trạng thái sợ sệt khổ sở, không biết nên trốn tránh y thế nào.

Loại sợ hãi và khổ sở cực độ không tài nào nói ra này khiến tôi phạm vào lỗi lầm ích kỷ, cuối cùng kéo cả Liễu Sinh Tuyên vô tội vào vũng nước đục.

Lúc đầu tôi còn chưa ý thức được điều đó, chỉ vì trút bỏ cảm xúc hỗn loạn khiến ngực muốn vỡ tung mà lén về thôn Phượng Tuyền gặp Liễu Sinh Tuyên thường xuyên. Vì trong số những tôi quen chỉ có y là người của giới phàm tục, có thể trò chuyện với tôi, chịu được thái độ ngày càng nóng nảy và vô lối của tôi, khiến tôi tạm thời quên đi Cửu Huyền, tạm quên đi tất cả giới tu tiên.

Nhiều lần lén lút gặp gỡ như thế, đương nhiên sẽ khiến y hiểu lầm, cũng cho y can đảm để trút hết nỗi lòng với tôi. Còn tôi đã rơi vào đường cùng đương nhiên cũng không cự tuyệt, trái lại còn thấy trước mắt mình bừng sáng, có cơ tháo gỡ nút thắt chết, chạy ra khỏi biển lửa.

Tôi cân nhắc rất kỹ, thứ nhất tôi có chút thiện cảm với Liễu Sinh Tuyên, nên gả cho y không đến nỗi quá khó xử. Thứ hai làm thế có thể khéo léo tỏ rõ tâm ý của tôi, để sư phụ hết hy vọng với tôi. Thứ ba tuổi thọ của người phàm tục chưa đến mấy chục năm, thời gian đó đối với người có hy vọng kết đan thành tiên như tôi cũng không đến nỗi quá dài. Y giúp tôi lần này, tôi bên y một đời, có lẽ cũng là một cách đền bù.

Đương nhiên, ôm mục đích này để gả cho người là hết sức đê tiện, nhưng khi đó tôi đã không còn cách nào khác, vả lại tuy mục đích của tôi không thuần lương lắm, nhưng lòng muốn xuất giá vẫn rất kiên định. Chẳng qua tôi không ngờ rằng lòng phản đối của sư phụ còn kiên quyết hơn tôi. Sau khi dùng lời ngay lẽ phải răn dạy, để ngăn cản tôi, y còn hạ thủ sát hại Liễu Sinh Tuyên, đã thế còn chính miệng báo cho tôi tin Liễu Sinh Tuyên đã chết.

“Hắn đã không còn trên nhân thế, con đừng nghĩ tới chuyện xuất giá nữa, hãy chuyên tâm tu luyện đi.”

Lúc nghe thấy câu nói hời hợt đó, trong tích tắc tôi như chết lặng, mất đi toàn bộ cảm giác.

Đó là tuyệt vọng, sự tuyệt vọng khi rơi xuống vách núi đen, gian nan lắm mới bám được cành cây mọc xiêng trên vách đá, còn chưa kịp lấy lại hơi, đã phải mở mắt trừng trừng nhìn cành cây đó bị người ta nhẫn tâm chém gãy.

Tôi trầm mặc hồi lâu rồi quay lưng bước ra. Trong lòng bỗng nhiên hận sư phụ tới thấu xương, hận nhất là khi y dò xét ánh mắt tôi, cứ như muốn nhìn xem sức nặng của Liễu Sinh Tuyên trong lòng tôi đến đâu, nhưng tôi đã quyết tâm không để cho y nhìn thấu.

Về lại phòng mình, tâm trạng của tôi đã hoàn toàn sụp đổ, nếu sớm biết có ngày hôm nay thì tôi cần gì phải liên lụy tới Liễu Sinh Tuyên. Tiếc là ngàn vàn khó cầu một chữ nếu, tôi đã định trước sẽ mắc nợ Liễu Sinh Tuyên, đời này không thể nào hoàn trả.

Từ đó trở đi, mỗi lần gặp sư phụ tôi đều thấy kinh ngạc từ tận đáy lòng. Vì người trước mắt này dù giá nào cũng không sánh được với vị sư phụ trong trí nhớ của tôi, mà hệt như một người xa lạ mới gặp gỡ. Nhưng xa lạ cũng thế thôi, thù hận vẫn còn tồn tại vô cùng chân thật, hận đến mức tôi biết rõ độc không thể giết chết y, nhưng tôi vẫn hạ độc trong trà. Hành động đó là để tỏ rỏ quyết tâm đoạn tuyệt của tôi, thậm chí còn có một loại mong chờ tàn nhẫn, muốn nhìn thấy y đau đớn.

Điều tôi không ngờ được chính là, lúc hạ độc người bị khiếp sợ trái lại chính là tôi, vì lúc y đau đớn, trong ánh mắt vẫn đong đầy tình ý và quan tâm không tài nào xua tan, còn ra lệnh cho những người có mặt không được đồn chuyện tôi thí sư ra ngoài.

Ở trước mặt tôi, y đã hèn mọn tới mức độ này…

Tôi không tài nào chấp nhận nổi, thà y nổi trận lôi đình đâm chết tôi còn hơn.

Tôi sợ hãi chạy trốn.

Để lại thư, trốn đi, cùng y ân đoạn nghĩa tuyệt.

Chỉ có làm thế, vị sư phụ khiến tôi kính trọng và sùng bái khó ai bì trước kia mới có thể để lại một cái bóng nhạt nhòa cuối cùng trong lòng tôi, không đến mức biến mất hoàn toàn.

Đó quả là đoạn ký ức đáng sợ, áp lực tận cùng, tuyệt vọng tận cùng.

Tôi đã nghĩ tới cái chết, nhưng tu tiên không thành, luân hồi tái sinh thì vẫn đau khổ như trước thôi. Thế nhưng còn sống, tôi cũng không biết mình nên đi đâu về đâu, Cửu Huyền không thể về, thôn Phượng Tuyền không thể đi, tôi không còn mặt mũi nào để đối mặt với Liễu gia, cũng không muốn cha phải khổ sở theo tôi. Tôi chỉ có thể phiêu bạt khắp nơi, ngày này qua ngày khác, không biết một khắc sau sẽ tới nơi nào, gặp phải loại người gì, đụng độ nguy hiểm gì.

Từng đoạn hồi ức cứ bay vút qua trong đầu Sở Mộ Tuyết như thế, hào quang trong mắt cô đã từ từ tối xuống, mãi đến khi nhớ tới hắn, Ma chủ Mặc Ly, trên đôi má tái nhợt của cô mới bừng lên chút vầng sáng, trong mắt cũng ánh lên một tia thần thái.  

Có lẽ, nhân duyên trời định, những đau khổ mà tôi phải gánh chịu trước đó, nói không chừng là để cho tôi gặp lại hắn lần nữa, hiểu nhau, thậm chí là yêu nhau tới đốt cháy cả sinh mạng.

Sau khi phản bội Cửu Huyền, không ai đuổi giết, tôi bèn lang thang không định hướng thật lâu, bản thân tôi cũng không nhớ rõ thật lâu đó rốt cuộc là một năm, hai năm, hay bao nhiêu năm, cho đến khi đụng độ ba gã ma tu, liều mình vẫn không đấu lại, bị bắt về Ma môn, gặp lại hắn lần nữa.

Vẻ ngoài của hắn vẫn như xưa, một bộ y phục hắc kim thêu phi long, chiếc mặt nạ dữ tợn, ánh mắt sâu thẳm mà kiệt ngạo, quanh thân tỏa ra ma khí nồng nặc, mang theo cảm giác áp lực cực đại, toát lên khí thế khiến kẻ khác phải run sợ.

Thế nhưng, tôi lại không sợ hắn.

Lúc này tôi mới phát hiện, với vị sư phụ trở nên xa lạ hèn mọn, sư huynh trở nên đố kỵ hà khắc, đồng môn trở nên ngờ vực lạnh lùng, thì cảm giác được nhìn thấy một người quen thuộc thuở xưa không hề thay đổi thật tốt biết mấy, dù cho hắn là Ma chủ tiếng xấu lan xa, ác độc tàn bạo.

Ánh mắt Sở Mộ Tuyết trở nên nhòe nhoẹt, bên môi nở ra một nụ cười nhạt, như giọt sương nhỏ xuống lá sen dưới ánh mặt trời, sao băng lướt qua phía chân trời tăm tối, ánh sáng chớp lên trong tích tắc khiến kẻ nhìn phải lóa mắt mê muội.

Ngày hôm ấy, khi gặp lại sau bao ngày xa cách, cô cũng vô thức nở ra một nụ cười nhạt thế này, không phát hiện được ánh mắt Mặc Ly đã đờ ra trong phúc chốc, còn sắc mặt đen sì, nhe răng trừng mắt đầy bặm trợn của Mật Hạt Nhi bên cạnh thì cô lại thu hết vào tầm mắt, mà sự đáp lại của cô lại là một nụ cười nhẹ nhõm.

Đây là tỉnh ngộ.

Tính mạng: Muốn lấy thì cứ lấy, cô đã chẳng cần thiết nữa.

Thân phận: Phản bội tiên môn, cùng lắm chỉ được coi là tán tu, tiên môn và ma môn thù địch thế nào chẳng có quan hệ gì tới cô cả.

Thiện ác: Cô không phân rõ, bằng không đã không làm việc thiện, trái lại còn thu về quả ác.

Từ giờ trở đi, không sầu không lo, mọi việc tùy tâm, thuận theo tự nhiên.

Mặc Ly không giết cô, Mật Hạt Nhi thì muốn nhưng tiếc là không có cơ hội. Cô bèn thích nghi với hoàn cảnh, ở lại trong Ma môn.

Ở đây không phải không có người xoi mói cô, châm chọc cô, đối xử ác ý với cô. Nhưng cô đều coi nhẹ hết thảy, ngày này qua ngày khác đều làm theo ý mình, thậm chí đối xử với Mặc Ly cũng y như thế. Tâm trạng tốt thì trưng ra bản mặt tươi cười, tâm trạng xấu thì làm lơ hắn, dù cho khi đó Mặc Ly đang nổi giận, mọi người Ma môn nơm nớp lo sợ, thì cô vẫn cư xử như chẳng có việc gì.

Có lẽ trong cái rủi có cái may, thiên phú tu tiên của cô vốn đã không tệ, sau khi giác ngộ thì tâm cảnh bèn thay đổi. Ma chướng trừ sạch, tu vi cũng đột nhiên tăng vọt. Theo dòng thời gian chảy xuôi như nước, cô cũng dần trưởng thành, vẻ ngoài của cô khó thể gán cho từ phong hoa tuyệt đại hay đoan trang đức hạnh, có lẽ cũng không thể nói là xinh đẹp đáng yêu, nhưng vẫn có nét thanh nhã tự nhiên.

Như hoa sen trắng giữa bùn, sự tồn tại của cô đã trở nên đặc biệt trong Ma môn, trái ngược nhau nhưng lại mang tới sự hài hòa kỳ lạ, tính cách của cô cũng khác biệt với mọi người một cách vô cùng tự nhiên.

Càng nguy hiểm càng mê hoặc.

Trên người Mặc Ly xưa nay luôn tỏa ra luồng khí tức thần bí nguy hiểm, hắn sẽ xâm chiếm lòng người một cách đường hoàng và ngang ngược, khiến không ai có thể coi thường và quên mất hắn. Bởi vậy khi tôi đã không còn sợ hãi hắn, thì đã bất tri bất giác bị một ánh mắt, một nụ cười như có như không của hắn hấp dẫn, mãi tới khi không còn kiểm soát được lòng mình, yêu hắn.

Đây là loại tình cảm mà tôi không thể nào trốn tránh, cũng không có cơ hội để trốn tránh.

Có lẽ do số mệnh, mà hắn đã yêu tôi sớm hơn một bước. Vì vậy hắn cứ chờ ở đó như đang chờ con mồi tự chui đầu vào lưới, ngay khoảnh khắc tôi ngộ ra mình yêu hắn, hãy còn đấu tranh do dự, thì đã bị hắn cường thế kéo vào lưới tình sôi sục.

Ánh mắt chạm nhau, nhìn thấy rõ ràng trong mắt hắn cháy rực tình ý nóng bỏng… nụ hôn không chút e dè như muốn tuyên bố quyền độc chiếm… vòng ôm không cho phép né tránh, kiên định khó thứ gì sánh được… bóng dáng cao lớn bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu đều ở bên che chở… vả cả dáng vẻ hắn mím môi thật chặt khi tức giận, đôi mắt hân hoan rực sáng khi cười… đương nhiên cũng có khi khắc khẩu, hai bên tổn thương nhau, nhưng cuối cùng lại làm hòa trong dây dưa quấn quýt, chẳng ai bỏ được ai, chẳng ai nỡ rời ai, cả hai đã định trước phải ở bên nhau đến chết…

Từng đoạn hồi ức khi chung sống với Mặc Ly lướt qua cực nhanh trong đầu, không bỏ sót thứ gì, trong mắt Sở Mộ Tuyết cũng lan ra vẻ cuồng si nồng cháy, như muốn thiêu đốt hết tia sinh mệnh cuối cùng, khắc dấu ấn lên linh hồn hắn…

Trọn đời cũng đừng quên, đoạn thời gian đẹp đẽ nhất, tươi sáng nhất trong sinh mệnh của cô.

Lúc này, tiếng khóc của trẻ sơ sinh bỗng vang lên.

Sở Mộ Tuyết bị kéo về với thực tại, tiếng đánh nhau ngoài cửa cũng càng ác liệt hơn vì thế. Mặc Ly đang vắt hết chút sức lực cuối cùng để bảo vệ cho vợ con mình bình an, dù cho cái nhận được, chỉ là một lần cơ hội được gặp lại nhau.

Đáng tiếc, hy vọng đó thật xa vời.

Cứ tưởng đâu có Mặc Ly làm bạn, thì cô sẽ có dũng khí đối mặt với sinh tử. Nhưng giờ khắc này, nước mắt của Sở Mộ Tuyết vẫn rơi xuống trong vô thức, không phải vì Mặc Ly, mà là vì đưa con non nớt còn chưa mở mắt trong lòng này.

Cô và Mặc Ly đã có một tình yêu nồng nhiệt, đã sống một đời không uổng phí, nhưng đứa con này…

Bàn tay của Sở Mộ Tuyết áp sát lên tấm lưng ấm áp của con, dùng tu vi cả một đời để đả thông ba trăm sáu mươi lăm huyệt khiếu toàn thân cho nó. Đây là chuyện vô cùng nguy hiểm, nếu tư chất của đứa trẻ không tốt thì khả năng cao là sẽ chết ngay trong lực xung kích dũng mãnh của linh khí, nhưng hiện tại cô không có sự lựa chọn nào khác, cũng đành vậy thôi.

Mặc cho số phận.

Nếu con không chịu nổi thì sẽ dắt nó cùng xuống Cửu Tuyền, còn tốt hơn rơi vào trong tay những kẻ tu tiên ra vẻ đạo mạo, mãi mãi không có cơ hội vùng lên. Thế nhưng nếu may mắn có thể tiếp nhận…

“Mẹ biết rất khó, nhưng nếu có một con đường sống, thì bất cứ giá nào con cũng phải sống tốt hơn, đừng báo thù cho cha mẹ, chỉ cần con sống thật tốt, như vậy là đủ rồi.”

Linh khí cuộn trào mãnh liệt mang theo tình mẫu tử vô bờ và một chút nguyện cầu cuối cùng, xông phá từng huyết khiếu một, Sở Mộ Tuyết cố chịu đựng đòn phản phệ khi mất hết tu vi, tay run lên, đánh vỡ nát huyết ngọc Chu Tước luôn đeo bên người, rồi dùng chút linh khí cuối cùng, đẩy huyễn ảnh Chu Tước bay ra từ trong huyết ngọc vào cơ thể con trai.

Đây là chuyện cuối cùng mẹ có thể làm cho con.

Ngay tích tắc ánh đỏ tắt ngấm, Sở Mộ Tuyết kiệt sức ngã quỵ, khi tri giác tan rã, cô nhìn thấy cả căn phòng bị một luồng lực cực mạnh làm bể nát tan hoang, mà người cô yêu kia, áo đen nhuốm máu, đạp không lướt tới.

Rốt cuộc trước khi chết, còn có thể thấy chàng một lần cuối.

Sở Mộ Tuyết bị cướp vào lòng Mặc Ly, môi nhoẻn ra nụ cười mãn nguyện, kề bên tai hắn nhẹ giọng nỉ non: “Nếu như có thể, xin chàng hãy mang con đi… ta sẽ ở dưới Cửu Tuyền, chờ chàng…”

Âm thanh đã tắt ngấm ngay giây phút phi kiếm đâm vào cơ thể.

Xin lỗi, cô phải đi trước rồi.

Cô nhìn ra hắn cũng đã kiệt sức, chỉ chống đỡ bằng nghị lực mới không ngã xuống, nếu cứ kiên trì như vậy thêm chốc nữa, lấy cái chết để trả giá, thì có thể cứu vớt được con đường sống cuối cùng cho con trai.

Mặc Ly, mang con chạy khỏi đây đi.

Ta sẽ ở dưới Cửu Tuyền, mãi mãi chờ chàng, về sau bất kể là thương hải tang điền, hai ta cũng sẽ không chia cách nữa.

~ HẾT ~

Gập sách lại, câu chuyện về Hàn Ngâm và Mộ Thập Tam tới đây là kết thúc rồi, cám ơn mọi người đã đồng hành và ủng hộ Yun suốt cả chặng đường nha, hức, đọc ngoại truyện mà buồn não ruột luôn, nên Yun quyết định sẽ đào tiếp hai bộ truyện bi cho nó buồn hơn, hê hê  (~ ̄▽ ̄)ノ

Từ ngày mai nhà Yun sẽ chào đón hai thành viên mới: một là Đọa Tiên của Nguyệt Lệnh Thượng Huyền, hai là Ngân Quang Lệ của Hắc Khiết Minh, những chị em nào thích bi kịch máu cún thì hãy nhào vào hố để chửi cùng Yun nha ~ Đùa chứ không cẩu lắm đâu  ㄟ( ▔, ▔ )ㄏ


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Công Tử Tuyết về bài viết trên: HNRTV
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 228 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Google Adsense [Bot], Maithuongbaoxuan và 110 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Ông xã là trung khuyển - Thập Vĩ Thố

1 ... 31, 32, 33

2 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 83, 84, 85

3 • [Hiện đại] Rất yêu cô vợ ép hôn - A Tục

1 ... 37, 38, 39

4 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

6 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

8 • [Hiện đại] Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu

1 ... 19, 20, 21

[Xuyên không] Bạo quân thiếp vốn khinh cuồng! - Yên Mộc

1 ... 36, 37, 38

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Trạch nam hoàng kim - Lê Tiêm

1 ... 7, 8, 9

[Xuyên không] Kế thê - Hồ Thiên Bát Nguyệt

1 ... 117, 118, 119

12 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 22, 23, 24

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 85, 86, 87

15 • [Hiện đại showbiz] Đẹp trai là số 1 - Lục Manh Tinh

1 ... 19, 20, 21

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1122

1 ... 139, 140, 141

17 • [Hiện đại] Nhà có chồng ngoan - Kim Đại

1 ... 23, 24, 25

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 156, 157, 158

19 • [Xuyên không- Cung đấu] Sủng quan lục cung Hoàng phi ngang ngược của đế vương - Nhan Nhược Khuynh Thành

1 ... 113, 114, 115

20 • [Hiện đại - Sắc] Cam tâm tình nguyện lên thuyền giặc - Mộc Tâm

1 ... 39, 40, 41



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 502 điểm để mua Mề đay đá Oval
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 248 điểm để mua Nơ hồng secrec
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 374 điểm để mua Hoa hồng
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 250 điểm để mua Bong bóng Heo
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 292 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 573 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 414 điểm để mua Giày cao gót xanh ngọc
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 238 điểm để mua Người tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 544 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 236 điểm để mua Bộ đồ Bikini hồng
Shop - Đấu giá: Tư Di vừa đặt giá 400 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 517 điểm để mua Hoa hồng xanh
Vivi_ovi: Alo alo
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 491 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 692 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 466 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 658 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 482 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 625 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 298 điểm để mua Đôi bướm trắng
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 920 điểm để mua Ngọc xanh
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 266 điểm để mua Bác sĩ Heo
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 282 điểm để mua Đôi bướm trắng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 875 điểm để mua Ngọc xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 564 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 832 điểm để mua Ngọc xanh
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 264 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.