Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 

Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính

 
Có bài mới 11.01.2019, 21:05
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.09.2014, 23:59
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 394
Được thanks: 1770 lần
Điểm: 39.38
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính - Điểm: 60
Chương 58
Edit: Thanh Hưng

Hai người ở trong phòng khách chật hẹp vừa ăn vừa nói chuyện, coi như một câu cũng không nói, Lâm Sơ cũng không cảm thấy vắng lạnh. Trầm Trọng Tuân hỏi cô vì sao về trễ như thế, Lâm Sơ trả lời: "Kẹt xe." Cái này cũng không coi là nói láo, cô không muốn phá hủy bầu không khí, cũng không muốn tạo ra mâu thuẫn giữa hai cậu cháu.

Trầm Trọng Tuân bảo cô mỗi món ăn đều phải ăn một ít, nhất là thịt lại càng phải ăn nhiều. Thật ra Lâm Sơ đã bắt đầu có da có thịt hơn, hơn nửa năm này cô áp lực quá lớn, sau lại vướng vào sự việc trong đơn vị kia, vẫn luôn lãng phí lương thực.

Sau khi làm lành với Trầm Trọng Tuân, rốt cuộc cô cũng được hưởng thụ tư vị của tình yêu, sau lưng vốn là bấm không ra thịt hiện tại cũng có thể bấm ra thịt, lúc thay cô tắm rửa Trầm Trọng Tuân đặc biệt thích nhéo thịt của cô, bởi vì đây là thành quả anh nuôi ra.

Các đài truyền hình lớn đều có chương trình chào năm mới, thức ăn ăn được không sai biệt lắm, Lâm Sơ lập tức trở về phòng ngủ mở máy vi tính ra tìm kiếm các chương trình trực tiếp, Trầm Trọng Tuân dọn sạch bàn, cầm thức ăn và pizza đi vào, Lâm Sơ chỉ vào máy vi tính nói: "Anh muốn xem đài nào?"

Mỗi đài đều mời tới một minh tinh khác nhau, mà minh tinh nào Lâm Sơ cũng (di.da.l.qy.do) muốn xem, Trầm Trọng Tuân thay cô quyết định một người, Lâm Sơ cầm đồ ăn lên cắn một miếng, hàm hồ nói: "Xem xong cái này thì anh về đi."

Trầm Trọng Tuân không lên tiếng, tắt đèn cùng cô tựa vào trên giường.

Bên ngoài kiều lương mây tía sáng chói, từ góc độ của Lâm Sơ nhìn sang, loáng thoáng có thể nhìn thấy một vài ngôi sao. Ban đêm ở Nam Giang cũng không bị bóng tối thống trị, có lúc có thể nhìn rõ ràng cả những đám mây. Vào lúc này nhìn sang, trong tấm màn đen hình như rơi xuống sợi bông, lại bị gió dán vào trên cửa sổ.

Cửa sổ mở ra một khe hở, Lâm Sơ sợ lạnh, nhưng không khí trong phòng thuê nói chung vẫn có chút không lưu thông, từ trước đến giờ cô luôn có thói quen để lại một khe hở, giờ phút này gió lạnh lùa vào bên trong phòng, lạnh buốt.

Lâm Sơ nhích lại gần Trầm Trọng Tuân, lo lắng anh sẽ lạnh, hỏi: "Nếu không em mở điều hòa nhé?"

Trầm Trọng Tuân lắc đầu một cái, "Không cần đâu." Anh cầm lấy pizza trên bàn để máy vi tính, hỏi Lâm Sơ: "Ăn vài miếng nữa nhé?"

Lâm Sơ thuận theo cắn hai miếng, nhai qua loa rồi nhuốt xuống bụng. Cô không thích ăn pizza, khô cứng không có mùi vị, căn cứ vào nguyên tắc tiết kiệm lương thực, cô nắm tay Trầm Trọng Tuân, dời pizza đến bên miệng của anh, Trầm Trọng Tuân cười một tiếng, hai ba miếng đã  nuốt chỗ pizza còn dư lại vào bụng.
***

Lúc bọn họ đang xem chương trình cuối năm, ở một đầu khác của Nam Giang trong phòng khách nhà họ Trầm cũng đang xem truyền hình trực tiếp không khí đón chờ năm mới trên phố.

Gần đây thân thể Trầm Hồng Sơn không tốt lắm, dù sao cũng đã lớn tuổi, hai ngày trước đi bệnh viện làm kiểm tra sức khoẻ, huyết áp mỡ trong máu hơi cao, Trầm Trọng Hạ bảo ông về sau tận lực ít xã giao, lại mệnh cho Văn Bội Như làm nhiều thức ăn thanh đạm một chút, vào lúc này Văn Bội Như đang ôm máy tính bảng tìm thực đơn, thỉnh thoảng thấy một món dược thiện, cô ấy lại hỏi ý Trầm Trọng Hạ.

"Em cứ xem đi, nấu ăn anh đâu có hiểu, hiện tại ba đã đi ngủ rồi, mới vừa nãy còn chưa uống thuốc, nếu ba dậy đi nhà vệ sinh, em nhớ nhắc ba uống."

Văn Bội Như gật đầu một cái: "Biết ạ, đúng rồi, hôm nay A Tấn cũng không về dùng cơm, trước đây cậu ta nói Nguyên Đán không trở lại coi như thôi, bây giờ đã trở lại rồi mà còn không về nhà."

Trầm Trọng Hạ bất đắc dĩ: "Cậu ta nói có chuyện, cũng không biết là thật hay giả, anh sợ cậu ta vẫn còn đang giận dỗi, tuổi cũng không còn nhỏ nữa, ba không cho cậu ta làm cái này cũng là vì tốt cho cậu ta, cái tính tình kia, chỉ có thể ngây ngô trong phòng làm việc mới an phận một chút được, làm ký giả chạy tới chạy lui, cả ngày hết một vết thương lớn lại tới một vết thương nhỏ, làm cho người ta lo lắng sợ hãi, cậu ta lại không có ba mẹ, chỉ có thể nhờ em chăm sóc. . . . . ."

Văn Bội Như vội vàng ngắt lời anh ta, liếc mắt nhìn phòng ngủ: "Tốt lắm tốt lắm, đừng nói cái này nữa."

Trầm Trọng Hạ cũng không muốn nói những thứ này, chỉ là đối với Giang Tấn anh ta thật sự không thể làm gì. Chương trình cuối năm chiếu đến quảng cáo, Trầm Trọng Hạ chuyển sang đài địa phương xem tin tức buổi chiều, tin tức vừa lúc phát lại truyền hình trực tiếp không khí lúc sáu giờ chiều, anh ta tiếc nuối nói: "Vốn dĩ vội vã từ ngoài tỉnh quay về sớm như vậy là muốn dẫn em đi Nam Hồ xem pháo hoa, cố tình em lại không chịu ra cửa."

Văn Bội Như cười nói: "Tin tức thời tiết nói bên ngoài có tuyết rơi, anh xem bây giờ không phải thật sự là tuyết đang rơi à, lạnh lắm, chúng ta đã là vợ chồng, ngây ngô trong nhà là tốt rồi."

Trầm Trọng Hạ cũng cười cười, tầm mắt đột nhiên bị bóng người thoáng qua màn hình hấp dẫn: "Ai ai, em xem người đó có phải A Tấn không?"

Văn Bội Như đưa mắt nhìn, nghi ngờ nói: "Hình như là á."

Giang Tấn mặc quần áo hiệu Bì Giáp Khắc, đứng tựa vào xe máy màu đen, bên cạnh còn có một cô gái. Trầm Trọng Hạ và Văn Bội Như liếc mắt nhìn nhau, hóa ra Giang Tấn đã có bạn gái.

Đáng tiếc người bạn gái này lại đội mũ bảo hiểm, ống kính lại lướt qua quá nhanh, bọn họ cũng không thấy rõ.

***

Lâm Sơ may mắn lên TV, cô hoàn toàn không ngờ có thể khéo như vậy. Trong phòng thuê chỉ có máy vi tính, từ trước đến giờ cô rất ít khi xem tin tức (lqd) buổi chiều, giờ phút này Trầm Trọng Tuân lấy lá trà mang từ trong nhà Lâm Sơ tới ra, thay cô rót một chén trà tiêu thực. Lâm Sơ cầm cái ly, tự mình uống một hớp, lại đưa tới khóe miệng Trầm Trọng Tuân cho anh uống một hớp, uống xong hơn nửa ly, tuyết bên ngoài hình như lại lớn hơn một ít, Lâm Sơ mang dép, úp sấp trên bệ cửa sổ nhìn một chút: "Cũng không rơi quá lớn đâu, nhưng anh lái xe vẫn không an toàn."

Phía sau dán tới một thân thể, Trầm Trọng Tuân hôn lên lỗ tai của cô, lấy ra một cái hộp đung đưa trước mặt Lâm Sơ, nói thật nhỏ: "Anh mang đến."

Lâm Sơ giật mình trong lòng, trên mặt khẽ ửng hồng, đẩy tay của anh ra nói: "Anh anh anh. . . . . ." Cô cúi đầu hừ một tiếng, bàn tay Trầm Trọng Tuân từ dưới nách vòng lại, trực tiếp phủ lên ngực của cô, Lâm Sơ quẳng xuống bốn chữ cuối cùng: "Không tốt bụng!"

Trầm Trọng Tuân cho là mình tâm địa thiện lương, anh đã dành hết tất cả thương yêu cho Lâm Sơ.

Trước bệ cửa sổ có một tấm thảm nhung, phía trên là vài món áo khoác cùng áo len của Lâm Sơ. Áo khoác mùa đông sẽ không mặc một hai ngày thì lại giặt, nhưng liên tục mặc một tuần lại không ra sao, đại đa số thời điểm Lâm Sơ cũng luân phiên thay đổi, quần áo hay mặc thì đặt lên trên bệ cửa sổ.

Vì vậy Lâm Sơ quỳ gối trước cửa sổ, cũng không cảm thấy đau đầu gối.

Hô hấp nóng bỏng phun ở phía sau cổ, Lâm Sơ chống lên kính cửa sổ muốn rơi xuống, Trầm Trọng Tuân lại đỡ sau lưng cô, một cái tay dò xét từ trong cổ áo len đi vào, một cái tay khác ôm mặt của Lâm Sơ, khẽ nâng cằm cô lên, trực tiếp ngậm lấy môi cô.

Hương trà nhàn nhạt anh tới em đi đẩy đưa, Lâm Sơ hừ hừ bắt lấy quần áo của Trầm Trọng Tuân, ngực nóng bỏng giống như bàn là, bàn tay vừa vuốt ve vừa trượt đi, đầu gối Lâm Sơ phát run, lại không thể quay người lại, chỉ có thể nắm chặt quần áo trong tay mà dán vào cửa sổ thủy tinh.

Thật lâu sau Trầm Trọng Tuân mới từ trong miệng của cô lui ra, Lâm Sơ rên lên một tiếng, khẽ giãy giụa: "Đóng cửa!"

Trầm Trọng Tuân chỉ "Ừ" một tiếng, lại đuổi theo, dò vào cái miệng nhỏ nhắn tràn ngập hương trà tiếp tục chiếm đoạt.

Đưa mắt nhìn lầu dưới, bên trong chung cư không có người đi đường, thỉnh thoảng chỉ có mấy chiếc xe đi vụt qua. Loáng thoáng có mấy bông tuyết bay vào qua khe hở cửa sổ, Lâm Sơ không hề phát hiện, nhiệt độ thân thể đã lên cao.

Mặc dù trong nhà không mở đèn, nhưng vẫn có ánh sáng của máy vi tính, Lâm Sơ sợ sẽ bị người khác bắt gặp, cũng không phối hợp với Trầm Trọng Tuân.

Trầm Trọng Tuân đã vén quần áo của cô lên một nửa, ngang hông mềm mại đã có thêm một chút thịt, anh cúi xuống há miệng cắn, Lâm Sơ run rẩy, nắm chặt hai tay chống đỡ cửa sổ thủy tinh.

Nụ hôn của Trầm Trọng Tuân giống như con kiến gặm cắn, mỗi một cái cũng chạm tới dây thần kinh nhạy cảm nhất của Lâm Sơ, đầu lưỡi đi theo đường vòng cung, dọc theo xương sống dần dần đi lên, Lâm Sơ phát ra tiếng rên trầm thấp, cố gắng lấy lại một chút ý thức, dùng sức kéo rèm cửa sổ lên, "ào" một cái che cảnh tuyết lại, cũng nhốt luôn hai người ở trong đêm tối nóng rực.

Lâm Sơ ngã xuống, đá chân ý bảo Trầm Trọng Tuân đừng hôn như vậy, Trầm Trọng Tuân đã hôn đến   đốt xương sống thứ hai, quần áo của Lâm Sơ đã không giấu được tinh xảo ở dưới kia.

Trầm Trọng Tuân cởi áo ngực của cô ra, đôi tay vuốt ve trêu chọc vật nhỏ trướng phình, môi lưỡi vẫn còn đang chạy trên lưng của Lâm Sơ: "Thoải mái không?"

Lâm Sơ run lên, nhạy cảm không kiềm chế được: "Đừng. . . . . . Đừng hôn!"

Trầm Trọng Tuân ngoắc ngoắc môi, đổi hôn thành cắn, tiếp tục đi lên. Lâm Sơ khẽ rên, hừ hừ vỗ vào anh, đột nhiên lại bị Trầm Trọng Tuân lật người một cái, ngăn chặn tất cả âm thanh.

Cửa phòng ngủ không khóa, Lâm Sơ cứ có cảm giác Thi Đình Đình và Tang Phi Yến vẫn còn ở trong nhà, loại lo lắng này làm cho cô cực kỳ khẩn trương, cũng làm cho Trầm Trọng Tuân suýt nữa đầu hàng.

Trầm Trọng Tuân dừng một chút, thở hổn hển nói: "Đao Đao. . . . . ."

Lâm Sơ cắn môi nắm chặt quần áo, không hiểu anh muốn nói gì, giờ phút này ý thức của cô rất mơ hồ. Đột nhiên một đại lực thẳng tắp vọt tới, tiếng thét chói tai chính vào giây phút đó hình như cũng bật thốt ra khỏi cổ họng, Lâm Sơ không ý thức được chút nào, cô bị xỏ xuyên rồi, mà người làm ác còn cảm thấy hại cô không đủ, muốn xỏ xuyên ra tận cửa sổ thủy tinh phía sau lưng, mãnh liệt đụng tự nhiên mà đến, Lâm Sơ thét lên ngã vào trên bệ cửa sổ, bên tai là tiếng vang do cửa sổ bị động.

Bệ cửa sổ chật hẹp lạnh lẽo, còn có gió lạnh từ bên ngoài xông vào, Lâm Sơ không nhịn được, chỉ có thể ngã vào đống quần áo bên dưới, Trầm Trọng Tuân đứng ở nơi đó, thấy cô bị đụng vào bên trong, anh lại kéo cô ra một chút, một cái lại một cái, giống như là sẽ không bao giờ ngừng nghỉ, Lâm Sơ khẽ gọi, Trầm Trọng Tuân thở dốc, một tiếng cao hơn một tiếng, Mạn Thiên Phi Tuyết cũng không dập tắt được hơi nóng cuồn cuộn, Trầm Trọng Tuân ôm Lâm Sơ đến trên lửa nóng, buông miệng Lâm Sơ ra thì có Trụy Hỏa nguy hiểm, nhưng từng đạo một mãnh liệt thiêu đốt kia lại làm cho cô muốn sống cũng không được muốn chết cũng không xong, cô cầu xin nhanh lên một chút rơi đến hỏa lực đi, Trầm Trọng Tuân rốt cuộc cũng thỏa mãn nguyện vọng của cô.

Đầu óc Lâm Sơ trống rỗng trong nháy mắt, toàn thân cũng như bị lửa đốt, Trầm Trọng Tuân (di.da.l.qy.do) mang theo cô lăn lộn trong hỏa lực, cô ôm lấy Trầm Trọng Tuân, vừa muốn khóc lại muốn kêu to, cái loại cực hạn giống như sắp chết này làm cho cô không phân rõ ngày đêm sáng tối, cô gọi: "Trầm Trọng Tuân, Trầm Trọng Tuân!"

Trầm Trọng Tuân kêu rên, ôm chặt cô hung hăng va đụng, một lần cuối cùng hai người cùng nhau kêu lên, Lâm Sơ không khống chế được, trời đất quay cuồng, phòng ngủ cũng run rẩy.

Lâm Sơ núp ở trên bệ cửa sổ, không ngờ cặp mắt lại hỗn loạn như thế, Trầm Trọng Tuân nằm ở bên người cô, nghỉ ngơi chốc lát rồi bế cô lên.

Bỏ bàn máy tính trên giường ra, anh ôm Lâm Sơ nhắm mắt lại, vừa thở dốc vừa yêu thương hôn cô, cũng không biết tuyết rơi thế nào, chương trình cuối năm hình như cũng đã đến điểm chót, Trầm Trọng Tuân không để ý thời gian, qua năm hay không không có quan hệ gì với anh, anh chỉ muốn ôm Lâm Sơ là tốt rồi.

Nhưng chỉ ôm thôi vẫn không đủ, khi chương trình cuối năm còn chưa kết thúc, Trầm Trọng Tuân lại đánh thức Lâm Sơ dậy, lần này chậm rãi tiến vào, Lâm Sơ chỉ hừ hừ, mỗi khi động một cái Trầm Trọng Tuân lại hỏi ý kiến Lâm Sơ, Lâm Sơ hơi mở  cặp mắt, khàn giọng chỉ trích: "Không có mang bao!"

Trầm Trọng Tuân không ngừng động tác, hôn cô một cái: "Quên."

Anh thích quên chuyện này, lúc động anh ấn chặt bụng nhỏ của Lâm Sơ, anh đang ở trong thân thể của cô, trong thân thể của cô lúc nào cũng có thể hình thành một Tiểu Lâm Sơ.

Anh hỏi Lâm Sơ có đau hay không, Lâm Sơ hừ hừ không lên tiếng, đó chính là thư thái, Trầm Trọng Tuân từ từ tăng nhanh, từ từ hành hạ, ôm Lâm Sơ lăn qua lộn lại, ôm lên hoặc là đè ở phía dưới. Giường có chút nhỏ, hai người ngược lại càng thêm thân mật, đến cuối cùng thân mật tới cực điểm, thế lửa lại bắt đầu gia tăng, Lâm Sơ bị anh chơi đùa đến sắp điên rồi.

Trước lúc ngủ một khắc Lâm Sơ vẫn còn suy nghĩ, ngày mai còn phải đi làm, ngày mai không được nghỉ.

***

Ban đêm Trầm Trọng Tuân quên mình yêu thương cô, ngày hôm sau lại đau lòng.

Trời sáng Trầm Trọng Tuân muốn kéo kín rèm cửa sổ, vừa mới động, thì đã đánh thức Lâm Sơ. Lâm Sơ mạnh mẽ chống thân thể lên muốn rời giường đi làm, Trầm Trọng Tuân ấn cô về lại giường: "Hôm nay xin nghỉ đi."

Lâm Sơ không muốn, Trần Hoa Đoan cần cô làm thêm giờ, nào có đạo lý cô lại bỏ ngang, hai người tranh cãi nửa ngày, Trầm Trọng Tuân không thể làm gì, chỉ có thể đỡ Lâm Sơ đi tắm.

Toilet trong phòng thuê  không thể so với nhà trọ cao cấp của Trầm Trọng Tuân, thật sự là quá mức đơn sơ, hơn nữa đây lại là nơi ba cô gái dùng, Trầm Trọng Tuân đi vào lại cảm thấy lúng túng, Lâm Sơ đẩy anh ra ngoài, để cho anh về nhà tắm.

Vội vã tắm xong, Trầm Trọng Tuân lại phục vụ cô mặc quần áo, liên tiếp hỏi mấy lần "Thân thể có khó chịu không", Lâm Sơ tức giận đẩy mặt của anh ra, oán hận nói: "Anh cứ nói đi!"

Dĩ nhiên không phải nói, Trầm Trọng Tuân vừa ôm Lâm Sơ một cái thì lập tức không có cách nào khống chế bản thân, huống chi tối hôm qua anh đã sớm có mưu tính, anh thật sự quá nhớ Lâm Sơ.

Đưa Lâm Sơ đến công ty, Trầm Trọng Tuân sảng khoái tinh thần, không hề biết thành phố Nam Giang bị tuyết bao trùm lạnh tới mức nào. Hôm nay anh đã để ra thời gian, cũng không có ý định quay trở lại làm việc, chạy thẳng tới siêu thị mua một ít thức ăn rồi trở lại nhà trọ, chuẩn bị cơm tối.

Buổi trưa Văn Bội Như gọi điện thoại tới, hỏi anh buổi tối có trở lại dùng cơm hay không, Trầm Trọng Tuân nói: "Em năm giờ trở lại, sáu giờ em có việc bận."

Văn Bội Như ghi nhớ thời gian, lại nhỏ tiếng nói: "Đúng rồi, em có biết A Tấn có bạn gái không?"

Trầm Trọng Tuân kỳ quái: "Không rõ ràng lắm, thế nào?"

Văn Bội Như kể những gì nhìn thấy trong bản tin tối hôm ra, lại cười nói: "Hôm nay chị cũng xem lại chương trình đấy ở trên mạng, thật sự không nhìn lầm, là A Tấn, bên cạnh còn có một cô gái, chỉ là đội mũ bảo hiểm, không biết là bộ dạng gì. Sau ĐH năm 3 hình như cậu ta cũng chưa từng yêu đâu, cũng không biết lần này có phải nghiêm túc hay không, chú hỏi thử cậu ta một chút đi nhé?"

Trầm Trọng Tuân nhíu nhíu mày, nhớ tới bạn gái trước đây của Giang Tấn.

Năm nay Giang Tấn mới hai mươi hai tuổi, mặc dù không nhỏ, nhưng là tuyệt đối không lớn, ngày thường Trầm Trọng Tuân đối với anh ta bất cẩu ngôn tiếu, không quan tâm lắm, nhưng có đúng là anh ta có bạn gái hay không, anh lại vẫn rất để ý.

Tình cảm không phải trò đùa, từ trước tới nay anh đều không tán thành chuyện người trẻ tuổi bây giờ chia chia hợp hợp, cũng không nhất định nói thích là sẽ phải cả đời, nhưng ít ra muốn dành tâm lý "Cả đời" để yêu đương, tôn trọng đối phương cũng là tôn trọng mình, có trách nhiệm với bản thân cũng là có trách nhiệm với người khác.

Nhưng Giang Tấn còn không hiểu được đạo lý trách nhiệm này. Trầm Trọng Tuân theo lời Văn Bội Như lên mạng tìm đài địa phương tối hôm qua chiếu mục tin tức kia, tua mãi rốt cuộc cũng tới cảnh Nam Hồ.

Người người tấp nập trước ống kính, các đôi tình nhân khuôn mặt tươi cười, còn có một nam một nữ cùng một chiếc xe máy, hình ảnh chợt lóe lên.

Trầm Trọng Tuân trầm mặc nhanh chóng quay trở về trước mấy giây, ấn nút tạm ngừng, vẻ mặt âm tình bất định.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thanh Hưng về bài viết trên: san san
     

Có bài mới 12.01.2019, 18:18
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.09.2014, 23:59
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 394
Được thanks: 1770 lần
Điểm: 39.38
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính - Điểm: 51
Chương 59
Edit: Thanh Hưng

Lâm Sơ ở trong công ty nhận được điện thoại của Trầm Trọng Tuân, Trầm Trọng hỏi thăm cô: "Buổi tối anh đón em đi ăn cơm nhé?"

Lâm Sơ xin phép đồng nghiệp, đi tới một bên nhỏ giọng nói: "Đừng đến đón em, chúng ta đang giả vờ chia tay đấy, mới vừa rồi Lữ Lâu Nhàn còn gửi tin nhắn cho em."

Trong tin nhắn Lữ Lâu Nhàn nhắc nhở Lâm Sơ, Trình Hạo vẫn luôn chú ý tới hành động của bọn họ, Lâm Sơ nghe được thì hoảng hốt, cũng không biết hắn ta có nhìn thấy gì hay không.

Lữ Lâu Nhàn nói hắn ta thật sự chưa tra được gì, nếu tra được, chị ta đã phải đổi một phương pháp khác rồi.

***

Nguyên Đán nên tất cả mọi người đều nghỉ ngơi, buổi trưa Lữ Lâu Nhàn và Trình Hạo đi tới biệt thự nhà họ Lữ ăn cơm, người giúp việc làm đầy một bàn đồ ăn, thế nhưng Lữ Lâu Nhàn không có khẩu vị gì.

Trên bàn cơm chủ tịch Lữ và vợ mới tái giá của ông ta ân ân ái ái, con của bọn họ ngồi ở một bên, một nhà ba người vui vẻ hòa thuận. Chủ tịch Lữ tranh thủ hỏi Lữ Lâu Nhàn một câu, cái này giống như là bố thí, Lữ Lâu Nhàn nhàn nhạt trả lời, ngược lại Trình Hạo vẫn luôn ân cần trước sau như một, thì lão trượng nhân lại đối thoại với con rể nhiều hơn, phần lớn đều là thảo luận công sự trong tập đoàn, chủ tịch Lữ đặc biệt chú ý chuyện cảnh khu Trữ Tiền, đây coi như là một hạng mục quan trọng nhất trong năm nay.

"Nghe nói bọn họ rất thường xuyên tiếp xúc với tập đoàn khách sạn Nam Hồ."

Trình Hạo trả lời: "Dạ, con nghe ngóng được, một thân thích của Trầm Trọng Tuân là bạn tốt với Phùng tổng của tập đoàn khách sạn Nam Hồ, bọn họ đã quen biết mấy chục năm."

Chủ tịch Lữ nhíu nhíu mày: "Bất kể dùng biện pháp gì, chúng ta đều phải lấy được hạng mục này, giờ cũng tốn bao nhiêu nhân lực vật lực rồi, không còn bao lâu nữa là sẽ kêu gọi đầu tư đâu, anh và quản lý Từ cũng cố gắng thêm chút nữa đi, nếu thất bại, cũng đừng ngây ngô ở công ty nữa!"

Trình Hạo hơi chậm lại, đáp một tiếng.

Trên đường trở về sắc mặt Trình Hạo âm trầm, Lữ Lâu Nhàn liếc hắn ta một (di.da.l.qy.do) cái, hỏi: "Anh đã nghe cha nói rồi đấy, chỗ Trầm Trọng Tuân anh định xử lý thế nào? Hai mươi vạn để uổng phí rồi chứ gì?"

Trình Hạo dừng một chút, trả lời: "Hắn ta khẩu vị lớn." Hắn ta nghĩ tới biểu hiện của Lâm Sơ ngày đó, có loại kích động tê liệt. Đã "Chia tay"  bạn trai, vậy mười vạn kia thật sự thả trôi sông, vào lúc này hắn ta không thể vọng động, tránh cho   người khác nghi ngờ, một tuần này hắn ta cũng vẫn tiếp tục cho thám tử tư theo dõi Lâm Sơ, nhưng quả thực là không tìm được chứng cứ cô và Trầm Trọng Tuân vẫn đi chung với nhau, phải như thế nào mới có thể ép buộc cô đi vào khuôn khổ, cố gắng đợi thêm chút nữa, hay là dứt khoát làm loạn lên, kéo Trầm Trọng Tuân xuống?

Thời gian không chờ ai cả, kêu gọi đầu tư đã vội vàng ở trước mắt, phần thắng của Nam Thăng thật sự quá thấp, Trình Hạo liếc mắt nhìn Lữ Lâu Nhàn một cái, hạ quyết tâm.

Vừa định xong, đã lại nghe Lữ Lâu Nhàn nói: "Còn một tháng nữa sẽ tới sinh nhật mười tám tuổi của Lữ Kiên."

Trình Hạo không hiểu, Lữ Lâu Nhàn cười cười: "Anh biết đấy, ba em chỉ có duy nhất một người con trai bảo bối này, về sau tất cả công ty đều là của cậu ta, ngay từ đầu ba em cũng đã nói, chờ cậu ta trưởng thành, sẽ để cho cậu ta lập tức vào công ty rèn luyện, vừa đi học vừa làm việc, sau khi học xong bốn năm đại học, vừa lúc có thể tiếp nhận giang sơn."

Trình Hạo trừng mắt: "Cái gì?"

Lữ Lâu Nhàn tiếp tục: "Từ trước đến giờ em và hai con mẹ cậu ta vẫn luôn không hợp nhau, ba em cho hai ta một căn hộ nhỏ, hai chiếc xe, còn có một trăm vạn tiền gửi ngân hàng, thứ khác chắc là không cho thêm, hiện tại một trăm vạn, trừ đi tiền chi tiêu hàng ngày và hai mươi vạn đã đưa cho anh, cũng chỉ còn dư 50 vạn, 50 vạn bây giờ có thể làm cái gì, anh cũng chỉ có vài đồng tiền lương, chờ Lữ Kiên vào công ty, kết hợp với mẹ cậu ta hai người liên thủ, khắp nơi đè ép anh... Anh nửa xu cũng không có, về sau chúng ta sẽ phải hít gió tây bắc mất thôi!"

Tiền lương mỗi tháng của Trình Hạo căn bản đều nộp hết lên, Lữ Lâu Nhàn biết hắn ta có rất ít, vẫn luôn không tiết lộ mình có bao nhiêu tiền gửi ngân hàng, hắn ta không tin chủ tịch Lữ chỉ cho Lữ Lâu Nhàn một trăm vạn, cũng không tin Lữ Lâu Nhàn chỉ còn lại 50 vạn, nhưng có một chuyện hắn ta có thể tin tưởng không nghi ngờ, đó chính là đối với chủ tịch Lữ mà nói người con gái này là có cũng được mà không có cũng không sao, sớm muộn gì công ty cũng sẽ rơi vào trong tay Lữ Kiên, mà nay Lữ Kiên đã trưởng thành.

Lữ Lâu Nhàn hừ lạnh nói: "Ban đầu sao bà ta không ngã chết đi!"

Trình Hạo không hiểu chị ta đang nói cái gì, Lữ Lâu Nhàn cũng không sợ bị hắn ta biết: "Lúc em năm tuổi người đàn bà kia ưỡn bụng vào cửa nhà em, có một lần trở về em lấy món đồ chơi đập bà ta, bà ta thiếu chút nữa là sinh non." Cũng chính là bởi vì chuyện này, chủ tịch Lữ mới bắt đầu chán ghét người con gái này, cũng không cần biết Lữ Lâu Nhàn có cố ý hay không.

Khi đó sao Lữ Lâu Nhàn có thể hiểu được mang thai là cái gì, là con nít, chị ta chỉ dùng phương thức trực tiếp nhất để biểu đạt sự chán ghét của mình với một người, chị ta là nhất thời hồ đồ, cho đến lúc bảy tám tuổi mới đột nhiên nhớ tới chuyện này, mới biết rốt cuộc mình đã làm cái gì.

Nhưng những chuyện đã qua này chị ta không thèm để ý chút nào, dù sao cũng không xóa được đi nữa rồi: “Nhưng mà chỉ là do em không cẩn thận, giống như Lữ Kiên, tuổi còn nhỏ, lại đã tiêu tiền như nước, ở bên ngoài hô bằng hoán hữu, bạn gái năm sáu người, làm con người ta lớn bụng rồi cho một khoản tiền coi như xong việc, những thứ này cũng gạt ba em, cậu ta cho là không ai biết chắc, aizz. . . . . ."

Trình Hạo hỏi: "Vậy sao em biết được?"

Lữ Lâu Nhàn nói: "Em có thám tử tư mà, còn có Lữ Kiên không có bằng lái, gây tai nạn rồi bỏ chạy, những chuyện này em đều biết hết."

Trái tim Trình Hạo rét lạnh, lần nữa liếc Lữ Lâu Nhàn một cái.

***

Một người ngây ngô, cảm giác thời gian dài đằng đẵng, không có chỗ nào (lqd) không thú vị. Trầm Trọng Tuân ngồi trong nhà trọ đến bốn giờ, sau đó thì về nhà họ Trầm, Văn Bội Như đang nấu ăn, không ngờ anh lại tới sớm như vậy.

Trầm Trọng Tuân hỏi: "Hôm nay A Tấn không tới à?"

Văn Bội Như thay anh rót một chén trà: "Hừ, nếu hôm nay lại không đến, đừng nói cha tức giận, ngay cả chị cũng sẽ tức giận." Cô ấy nhận lấy trái cây dì Chu mang tới, đặt vào trên khay trà rồi nói: "Là chú không biết, ngày hôm qua tam thôi tứ thỉnh bảo cậu ta đến ăn cơm, cậu ta lại hỏi chú có về không, không phải chú nói là phải ở Trữ Tiền làm thêm giờ đấy ư, cậu ta nghe vậy thì nói muốn học tập trưởng bối, buổi tối cũng ‘làm thêm giờ’, thì ra chính là đi hẹn hò!"

Văn Bội Như không nhịn được cười một tiếng: "Đứa nhỏ này, đúng rồi, chú đã xem video chưa, chị ngại đi hỏi, hai người các chú tuổi tác không chênh lệch nhiều, có thể cậu ta sẽ nói cho chú biết, nếu chị đi hỏi, cậu ta sẽ lại chê chị phiền phức!"

Trầm Trọng Tuân cười nhạt nói: "Vậy cứ để em hỏi."

Nháy mắt đã đến năm giờ, người một nhà tề tụ trên bàn ăn, Giang Tấn cũng đại giá quang lâm, khó tránh khỏi bị Văn Bội Như chế nhạo mấy tiếng: "Khách ít đến, khách ít đến!"

Giang Tấn hình như tâm tình không tốt, không cười đùa hí hửng đáp lại giống như thường ngày.

Tất cả mọi người đều không nói chuyện công việc, ngày đầu năm mới, tránh gây ra không vui. Ăn được một nửa, Trầm Trọng Tuân nói: "Ngày hôm qua mợ thấy cháu trong TV rồi."

Giang Tấn sững sờ, Trầm Trọng Tuân tiếp tục: "Chỉ là không thấy rõ, cháu có bạn gái rồi à?"

Trầm Hồng Sơn nghe, nói: "Có đối tượng lui tới à?"

Giang Tấn còn chưa kịp trả lời, lại nghe Trầm Trọng Tuân nói: "Cháu tuổi cũng không nhỏ, cũng nên hiểu chuyện rồi. Có đối tượng lui tới thì dẫn về nhà, có một người bên cạnh, có thể sẽ ổn định hơn một chút, ông ngoại cháu cũng sẽ không phải bận tâm như bây giờ nữa, muốn làm ký giả cũng tùy cháu, chính là nên có người quản lý cháu." Anh nhìn Giang Tấn: "Qua một thời gian nữa cậu dẫn Lâm Sơ về dùng cơm, kết hôn cũng chính là chuyện năm nay, nếu cháu không muốn tìm bạn gái, vậy thì cũng có hai mợ quản cháu rồi!"

Trầm Trọng Tuân khó được khi nói những lời đùa giỡn thế này, tất cả mọi người trên bàn đều bật cười, chỉ có Giang Tấn hơi biến sắc mặt.

Sau khi ăn xong còn chưa tới sáu giờ, Trầm Trọng Tuân cất bước rời đi, Giang Tấn không đi xe máy, trước khi đi Trầm Trọng Tuân gọi Giang Tấn cùng nhau về, Văn Bội Như đóng mấy hộp thức ăn chín cho bọn họ, thuận tiện.

Đèn đường đã sáng lên, lối đi bộ cũng không có quá nhiều người đi đường, tối hôm qua tuyết rơi cả đêm, vào lúc này ven đường đều là đống tuyết, khắp nơi đều ướt nhẹp. Giang Tấn cũng biết loại thời tiết này không thích hợp để đi xe máy, tốc độ nhanh như vậy, tùy thời đều có nguy hiểm, xe hơi mới là an toàn nhất.

Trầm Trọng Tuân ngồi vào trong xe, ném một điếu thuốc cho Giang Tấn, Giang Tấn hít một hơi, quay đầu thấy Trầm Trọng Tuân không hút thuốc lá, nhíu mày.

Trầm Trọng Tuân nói: "Lâm Sơ không thích mùi thuốc lá, tôi đang cai thuốc."

Giang Tấn dừng lại: "À."

Trầm Trọng Tuân từ từ cho xe chạy, trong tuyết giữ vững tốc độ xe an toàn: “Ngày hôm qua dẫn Lâm Sơ đi Nam Hồ hả?”

Tay Giang Tấn khẽ run, sắc mặt lại trầm vài phần, Trầm Trọng Tuân nói: "Tôi làm cậu của cậu hơn hai mươi năm, tâm lý ích kỷ của cậu tôi hiểu hết, tôi mặc kệ cậu đối với Lâm Sơ còn có suy nghĩ gì không, cậu chỉ cần nhớ kỹ một điểm, tôi và cô ấy sẽ nhanh chóng kết hôn, cô ấy trừ cùng tôi, sẽ không còn lựa chọn nào khác, tôi không nói mình vô cùng tốt, nhưng tôi nhất định sẽ thương cô ấy cả đời."

"Nhưng là Giang Tấn, những người phụ nữ từng qua tay cậu quá nhiều." Trầm Trọng Tuân đánh tay lái, xe lái vào dường lớn, lượng xe chạy cũng nhiều hơn: "Cậu cũng căn bản chưa biết nghĩ, cậu vẫn còn ham chơi, Lâm Sơ ở bằng tuổi cậu đã đang nỗ lực làm việc kiếm tiền, tỉnh cật kiệm dụng, cho nhà tiền phụ cấp, cô ấy chỉ lớn hơn cậu một tuổi, nhưng lại hiểu chuyện hơn cậu rất nhiều, cô ấy sẽ không coi trọng một bé trai, cô ấy cần chính là một người đàn ông."

Giang Tấn không lên tiếng, Trầm Trọng Tuân hàm ý sâu xa: "Cậu là cháu ruột của tôi, lúc cậu mới vừa sinh ra thì tôi đã bế cậu rồi, khi còn bé cậu uống sữa ăn cơm, tôi thường thay cậu đút, đợi lớn lên, tôi laj quản thành tích của cậu, sau cậu nói chuyện yêu đương, tôi lại bắt đầu can thiệp vào chuyện tình cảm của cậu, khi đó tôi chỉ muốn cậu biết, trước lúc cậu còn chưa hiểu chuyện, thì không thích hợp yêu đương, cậu cho rằng cứ chơi đùa là được, nhưng ngộ nhỡ xảy ra chuyện, cậu làm sao phụ trách đây, làm thế nào chịu trách nhiệm với người khác?"

Giang Tấn có chút phiền não: "Dừng xe, tôi tự về!"

Trầm Trọng Tuân lạnh nhạt nói: "Tình cảm không phải trò chơi, ông ngoại cậu cả đời chỉ có một mình bà ngoại cậu, cậu lớn của cậu cũng trải qua hai lần yêu đương, cuối cùng cũng cùng mợ lớn của cậu qua mười lăm năm, mợ lớn của cậu không thể sinh con, vậy nên cũng xem cậu như con ruột, nhà chúng ta tốt hơn nhà người khác rất nhiều, không có những chuyện linh tinh, tất cả mọi người đều tạo tấm gương tốt, bài học có một là đủ rồi, nếu như cậu nhất định muốn chơi trò chơi, làm cho gia đình bất hoà, muốn tranh cường háo thắng, tôi cũng không quản được cậu... Nhưng cuối cùng cậu cũng chỉ có thể thua, thất bại thảm hại mà thôi."

Trong xe hình như càng ngày càng oi bức, cuối cùng Trầm Trọng Tuân chỉ nói một câu: "Cậu là con trai của chị gái tôi, là huyết mạch của nhà họ Trầm chúng ta, là cháu ngoại ruột của tôi, có đúng hay không?"

Rốt cuộc xe cũng dừng ở ven đường, cũng không biết là đầu đường cái nào, tuyết đọng cũng chưa được quét sạch sẽ, Giang Tấn xuống xe, vừa xuống đất đã dẫm lên tuyết, để lại hai vệt dấu chân. Anh ta đột nhiên nhớ lại lúc năm nhất trung học nghe Trầm Trọng Tuân cũng nói một câu thế này: "Cậu làm cái gì, đều sẽ để lại dấu vết, trên đời không có thuốc hối hận, quá khứ không thể xóa sạch, chúng ta muốn an phận thủ thường, nhưng cái gì gọi là cuộc sống thoải mái? Điều kiện tiên quyết để thoải mái là cậu phải có một tương lai tốt, vào lúc cậu không có năng lực sáng lập tương lai cho mình và người khác, vậy sao có thể gọi là thoải mái được!"

Ngày đó bạn gái mối tình đầu của anh ta bị làm cho bỏ chạy, bọn họ chuẩn bị vụng trộm nếm trái cấm.

Giang Tấn đạp một bước lại một bước trong đống tuyết, đột nhiên anh ta cảm thấy hơi mệt mỏi, đi học tốt nghiệp đi làm, bắt lấy sai lầm của  Thành Thủ dùng sức viết tin tức, liều sống liều chết cuối cùng bị đâm bị thương nằm viện, anh ta không biết một năm này rốt cuộc mình đang làm những gì, nhất là chuyện thích Lâm Sơ này, thật làm cho anh ta nghĩ không thông.

Tất cả mọi người đều cho là anh ta đang chơi đùa, vậy coi như xong, cứ để cho bọn họ cho là như vậy đi, tựa như Trầm Trọng Tuân nói, anh ta là huyết mạch của nhà họ Trầm, Trầm Trọng Tuân là cậu ruột của anh ta.

***

Trầm Trọng Tuân đánh bài thân tình xong, đoán chừng ít nhất Giang Tấn có thể tạm ngừng một thời gian, nhưng anh vẫn không thể bỏ qua cho Lâm Sơ được.

Anh cũng không nghi ngờ Lâm Sơ gạt anh cùng Giang Tấn có gì đó, chỉ là đàn ông (di.da.l.qy.do) ghen tuông có lúc còn đáng sợ hơn phụ nữ, hiện tại anh hi vọng Lâm Sơ chỉ biết một người khác phái duy nhất là anh, ít nhất là chỉ thích duy nhất một mình anh.

Anh ghét người khác cũng thích Lâm Sơ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thanh Hưng về bài viết trên: san san
     
Có bài mới 13.01.2019, 06:31
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Thanh Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.09.2014, 23:59
Tuổi: 25 Nữ
Bài viết: 394
Được thanks: 1770 lần
Điểm: 39.38
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính - Điểm: 55
Chương 60
Edit: Thanh Hưng

Lúc xe lái đến công ty thì Lâm Sơ đã tan việc, Trầm Trọng Tuân gọi điện thoại cho cô: "Đang ở đâu rồi?"

Lâm Sơ nói: "Em đang trên xe buýt rồi, cũng không thấy thám tử tư đâu." Cô vì lời nói của Lữ Lâu Nhàn mà lo lắng đề phòng, vừa nghĩ tới sau lưng có một đôi mắt đang dình dập cô, cô đã rợn cả tóc gáy.

Trầm Trọng Tuân nói: "Tìm một chỗ xuống xe, anh tới đón em, trong nhà làm thức ăn đấy."

"Tự anh ăn đi, em sắp đến nhà rồi." Tối hôm qua Lâm Sơ quá mệt mỏi, hôm (di.da.l.qy.do) nay còn có chút không thoải mái, tận đến lúc xế chiều mới hơi dễ chịu hơn một chút.

Trầm Trọng Tuân không đồng ý, hỏi cô ngồi xe buýt nào, anh cũng đi lên, Lâm Sơ không thể làm gì, theo đám đông chen ra ngoài, đứng ở trên mặt tuyết chờ giây lát, rốt cuộc cũng ngồi lên xe Trầm Trọng Tuân.

Trầm Trọng Tuân đi tới nhà trọ, thương lượng với cô chuyện đi nhà họ Trầm.

"Hôm nay ba anh bọn họ nói rồi, cuối tháng có thể tới, tốc độ phải tăng nhanh một chút, ra tết thì hai nhà có thể gặp mặt ăn bữa cơm, ở đó các em có tập tục gì không?"

Lâm Sơ há miệng, cái gì mà phải tăng tốc độ nhanh một chút chứ? Trầm Trọng Tuân giống như nghe được câu hỏi không tiếng động của cô, cười nói: "Ngây ngốc rồi à? Trở về thì thương lượng với ba mẹ em một chút, hôn sự sẽ làm vào ngày mồng một tháng năm, mùa xuân có thể làm bữa tiệc đính hôn trước."

Lâm Sơ khép miệng, bưng món ăn ra khỏi phòng bếp, cúi thấp đầu rửa bát đĩa, cũng không biết đang suy nghĩ gì.

Trầm Trọng Tuân ôm lấy cô từ phía sau, hôn tóc của cô một cái nói: "Không muốn gả cho anh à?"

Lâm Sơ lầm bầm: "Không phải." Cô nhíu nhíu mày: "Cầu hôn thế này rất đơn giản."

Một bàn đầy món ăn gia đình, ánh đèn màu sắc ấm áp trong phòng ăn, thành phố Nam Giang hoàn toàn trắng xóa, cô ở bên trong căn phòng màu hồng ấm áp, núp ở trong ngực Trầm Trọng Tuân. Lâm Sơ cười: "Thôi, cũng rất tốt."

Khóe miệng Trầm Trọng Tuân  từ từ giơ lên, xoay người Lâm Sơ lại, hai người mặt đối mặt, vào lúc thức ăn còn nóng hổi, anh vội vàng dâng lên môi hôn.

Trầm Trọng Tuân không đề cập tới chuyện bản tin không có nghĩa là anh không thèm nghĩ nữa, nhưng nhắc đến thì lại không có ý nghĩa, Lâm Sơ gạt anh, không phải là không hy vọng anh suy nghĩ lung tung sao, anh tin tưởng Lâm Sơ, nhưng thủy chung vẫn có chút vướng bận.

Sau khi ăn xong tiêu hóa trong chốc lát, anh túm Lâm Sơ tới phòng ngủ, Lâm Sơ vẫn còn hỏi anh: "Lúc tới không biết có bị thám tử tư phát hiện không?"

Thật ra thì Trầm Trọng Tuân đã sớm chú ý, nói: "Không có, yên tâm đi." Nói xong, đã đẩy cô đến trên giường.

Trong lúc vận động, Lâm Sơ rên lên thật thấp, Trầm Trọng Tuân thở hổn hển hỏi: "Ngày hôm qua bên Nam Hồ có pháo hoa, em không để ý, sang năm anh dẫn em đi xem nhé?"

Lâm Sơ ý thức mơ hồ, chỉ có thể liều mạng gật đầu, trong phòng ngủ càng ngày càng nóng, càng về sau thời gian trở nên quá chậm, Lâm Sơ dần dần không chịu nổi, cắn răng một cái, đẩy ngã Trầm Trọng Tuân, quyền chủ động rơi xuống trên tay mình, cô bắt đầu từ từ xay nghiền, lúc này mới có đường sống thở dốc.

Một đêm này Trầm Trọng Tuân tùy cô vui đùa, đợi khi cô thật sự không còn chút hơi sức nào anh mới lần nữa ra trận, cho đến nửa đêm mới lặng lẽ rút quân, Lâm Sơ hừ hừ  chui vào trong ngực anh, Trầm Trọng Tuân không ngừng hôn cô, thở dốc nói: "Thôi, xem ra em vẫn đủ đàng hoàng."

***

Lâm Sơ quả thật đàng hoàng, nhưng người bên cạnh cô thì không nhất định.

Ngày thứ hai Lâm Sơ còng lưng  làm việc cả ngày, lúc bốn năm giờ chiều cô chạy đến phòng giải khát vặn eo làm vận động một lát, đang làm động tác vặn eo, phía sau lại truyền tới tiếng nói: "Mệt mỏi à?"

Lâm Sơ lập tức khôi phục trạng thái đứng thẳng người, động tác quá mạnh, tóc dài bị cô quăng bay đi, dán vào mặt, sau đó cô đưa tay vén ra lộ ra hai má ửng hồng.

Trần Hoa Đoan cầm ly trà, trái tim giống như là bị cục đá đánh xuống, trên mặt không biến sắc: "Anh chỉ uống ly trà thôi, em tiếp tục đi."

Lâm Sơ ngượng ngùng lấy lược chải tóc: "Thôi cũng được, em đi làm tiếp đây."

Trần Hoa Đoan cười một tiếng, suy nghĩ một chút nói: "Buổi tối tăng ca."

"Việc gì ạ?" Trong công việc mặc dù Lâm Sơ có nhiều thứ không biết, nhưng cô có (lqd) kế hoạch chu đáo cặn kẽ, không cần làm thêm giờ cũng có thể hoàn thành.

Trần Hoa Đoan nói: "Theo anh tới một bữa tiệc." Anh thấy Lâm Sơ vẻ mặt nặng nề, giải thích nói: "Yên tâm, không có chuyện gì lớn, những người khác đều muốn về nhà chăm sóc chồng con, hoặc là hẹn hò, anh bắt bọn họ đi làm cả ngày nghỉ, cũng không thể ngay cả thời gian buổi tối cũng khấu trừ nữa, em là em gái lão Hướng, vậy cũng chính là người mình rồi, có thể hiểu đi!"

Lâm Sơ nhớ lại lúc trước trong đơn vị, đối với bữa tiệc cô có chút sợ hãi, nhưng Trần Hoa Đoan quả thực là anh em của Hướng Dương, vậy nói chung cũng sẽ không hại cô.

Trước khi tan việc cô gọi cho Hướng Dương và Trầm Trọng Tuân mỗi người một cuộc điện thoại, Hướng Dương bảo cô yên tâm: "Anh biết, một bữa tiệc làm ăn bình thường, anh cũng từng theo chân bọn họ đi ăn cơm một lần rồi, em đi cho biết cũng tốt, đừng quá lo lắng, sẽ không rót rượu cho em đâu."

Trầm Trọng Tuân nói: "Buổi tối anh cũng có bữa tiệc, em chú ý an toàn, điện thoại di động tùy thời mở ra, có chuyện gì thì lập tức gọi điện thoại cho anh, uống ít rượu thôi."

Lâm Sơ an tâm, sau khi tan việc thì theo Trần Hoa Đoan đi về phía khách sạn.

Cô vốn dĩ chính là thân phận trợ lý, hai ông chủ trong công ty đều không có thư ký, cô chia sẻ một nửa chức trách của thư ký, còn dư lại một nửa ở trên người tiểu Lưu, bình thường đi bữa tiệc đều là cô ấy ra sân. Nhưng mà lần này tiểu Lưu theo Hướng Dương đi công tác, Trần Hoa Đoan để cho cô thế thân, cũng là chuyện đương nhiên.

Trên xe vô cùng yên tĩnh , Lâm Sơ không biết nói gì với Trần Hoa Đoan, lọ nước hoa thượng đẳng làm khuếch đại một bức chân dung, Lâm Sơ nhìn thêm vài lần, phía trên là một tiểu soái ca mập mạp, cô cười hỏi: "Đây có phải là con trai của anh hay không ạ?"

Trần Hoa Đoan liếc mắt nhìn lọ nước hoa một cái, cười nói: "Đúng vậy, năm nay mới vừa lên tiểu học, tên là Trần Vũ Phi."

"Thật đáng yêu!" Mắt to mặt như quả trứng, hai gò má cũng là thịt, không nhìn ra điểm nào giống Trần Hoa Đoan. Diện mạo của Trần Hoa Đoan cũng không anh tuấn, vóc dáng cũng không cao, đứng ở trong đám người rất dễ dàng bị bỏ qua, nhưng Trần Vũ Phi lại như tiểu minh tinh trên tạp chí quần áo trẻ em, chỉ là không biết sau khi cậu bé lớn lên sẽ là cái bộ dáng gì thôi, có câu khi còn bé mà xinh đẹp thì trưởng thành sẽ xấu xí, cô không tự chủ được liếc mắt nhìn Trần Hoa Đoan một cái.

Hai người nhắc tới đề tài đứa bé, từ lúc đái dầm trò chuyện tới khi đi học, còn có các hoạt động cùng sở thích.

"Nó thích saxophone, nhìn thấy trong TV có người thổi, bèn nói muốn học, mẹ của nó lại còn đồng ý, anh thấy nó là nhất thời yêu thích thôi, thứ sáu này anh định đưa nó đi học Piano, Piano học được hơn, sau này có tương lai, dù sao cũng coi như là luyện đầu ngón tay!"

Lâm Sơ cười nói: "Cũng đúng, lúc em còn nhỏ nhìn thấy trong phim cổ trang người ta thổi sáo, mình cũng muốn đi học, ba em phải tới hiệu sách mua cho em một cây sáo tám khối tiền, nhưng không tìm thầy dạy cho em, em chơi hai ba ngày, thổi ra được một vài âm thanh, sau đó thì chán, đứa bé đều như vậy."

Trần Hoa Đoan tưởng tượng bộ dáng Lâm Sơ thổi sáo, nhất định là dáng vẻ như lúc cô mặc quần dài màu xanh rêu, cao ngạo đi từ trong tầng làm việc ra.

Đi tới khách sạn, trong phòng đã có rất nhiều người, rõ ràng là Trần Hoa Đoan đến muộn, chỉ là rượu trên bàn còn chưa rót, anh ta cũng không trễ quá nhiều.

Đám người kia lại thích náo nhiệt, ép Trần Hoa Đoan phải tự phạt ba ly, Trần Hoa Đoan cũng sảng khoái, uống xong mới giới thiệu Lâm Sơ với bọn họ, chỉ giới thiệu sơ lược: "Lâm tiểu thư, trợ lý trong công ty." Những thứ khác không nói thêm gì.

Lần này Tân Hòa muốn thay đổi trang web mới, nhiệm vụ thiết kế giao cho Hoa Dương, dưới cờ Tân Hòa còn có một vài công ty chi nhánh, hóa đơn rất lớn, nếu không phải Trần Hoa Đoan và Bàn Tử là bạn bè, vụ làm ăn này cũng không nhất định có thể bắt tới tay.

Phụ nữ trên bàn rượu cũng không nhiều, Bàn Tử cười nói: "Đây là Lưu tiểu thư của chúng tôi, vừa mới tốt nghiệp vào công ty, những cô gái trẻ tuổi như các em có nhiều đề tài, trò chuyện nhiều một chút!"

Lưu Nhàn gật đầu cười một tiếng với Lâm Sơ, cũng không trò chuyện nhiều với Lâm Sơ như lời của Bàn Tử, ánh mắt của cô ta vẫn luôn di động giữa những người đàn ông, Lâm Sơ uống một hớp thức uống, theo thói quen quan sát xung quanh.

Trần Hoa Đoan quả thật rất chăm sóc cô, đối phương có người tới chạm cốc, anh ta chỉ để cho Lâm Sơ uống nửa (di.da.l.qy.do) ly bia, còn dư đều thay Lâm Sơ cản lại. Trong lúc dùng bữa anh ta còn rỉ tai Lâm Sơ, nói một chút về công việc của Tân Hòa, thuận tiện giải thích phương án phải làm như thế nào, điểm nhấn thiết kế ở nơi nào, phần mềm phục vụ khách hàng phải thay đổi như thế nào, đây là đang dạy Lâm Sơ kiến thức mới, Lâm Sơ lập tức lên tinh thần.

Trên bàn có người thấy hai người này thân mật nói chuyện, trêu ghẹo nói: "Tôi thắc mắc là sao Trần tổng lại dẫn theo tiểu cô nương, trước kia lúc ăn cơm cũng không như vậy mà, ăn cơm uống rượu rất chuyên tâm, hôm nay tinh thần lại đều tập trung ở trên người con gái nhà người ta!"

Trần Hoa Đoan cười nói: "Chẳng lẽ tâm tư của tôi nên đặt trên một mình đại lão gia ngài à?"

Lâm Sơ cũng bị anh ta chọc cười, hì hì một cái cười ra tiếng, Trần Hoa Đoan nghiêng đầu nhìn cô một cái, cũng cười cười.

Sau khi ăn xong đoàn người đi ca hát, Lâm Sơ vốn dĩ còn sợ sẽ có cả những thứ khác, thật may là chỉ ca hát đơn thuần.

Lưu Nhàn nhỏ tuổi nhất, cũng rất hoạt bát, am hiểu việc chế tạo bầu không khí, sau khi ra sân hát hai bài remix thì trong phòng lập tức náo nhiệt lên, cô ta rất biết sắp xếp thời gian, nửa canh giờ trước chỉ nghe hát, sau đó thì lại tổ chức trò chơi, các hạng mục phần thưởng cùng các biện pháp trừng phạt khiến mọi người chơi  tận hứng, ngay cả Trần Hoa Đoan cũng tham dự vào.

Sau khi chơi hai vòng thì Lâm Sơ đã cảm thấy có chút mệt mỏi, nhìn thời gian lại mới hơn tám giờ, cô lấy cớ đi nhà vệ sinh, nhân cơ hội hít thở một chút không khí mới mẻ.

Cô vừa đi, Bàn Tử lập tức ngồi vào bên cạnh Trần Hoa Đoan, cười trộm hỏi: "Tôi thấy lúc ăn cơm anh không thật sự nhiệt tình, coi trọng à?"

Trần Hoa Đoan cười nhạt không nói, bên cạnh còn có một người có quen viết với anh ta, cũng đi qua cười: "Ơ, vậy Lưu tiểu thư của chúng ta không phải sẽ đau lòng rồi ư!"

Lưu Nhàn đang điều hòa không khí, căn bản không biết bọn họ đang nói chuyện gì, Bàn Tử cười nói: "Ánh mắt Lưu Nhàn kia rất cao, sớm đã để ý họ Trầm ở cảnh khu Trữ Tiền này rồi, nhà cô ta cũng ở Trữ Tiền, gần quan được ban lộc a!" Nói xong, anh ta lại cảm thấy mình dùng từ không đúng, vội nói: "Ai ai, coi như tôi chưa nói gì cả nhé!" Mặc dù tuổi gần bốn mươi tướng mạo bình thường ly dị lại dẫn theo một đứa con trai, Bàn Tử yên lặng tặng thêm một câu ở trong lòng.

Bên cạnh người nọ cười anh ta: "Anh xem anh không cẩn thận đã nói lời thật rồi!"

Trần Hoa Đoan lại nhíu nhíu mày, hỏi: "Họ Trầm ư? Tên gì?"

"Trầm Trọng Tuân, anh biết à?" Trần Hoa Đoan lại không liên quan đến mảng này, Bàn Tử không cho là anh ta từng nghe nói qua về Trầm Trọng Tuân.

Đáng tiếc Trần Hoa Đoan thật sự từng nghe nói qua, anh ta ngước mắt liếc mắt nhìn Lưu Nhàn một cái, ý vị sâu xa ngoắc ngoắc môi.

Xã giao quay về, Lâm Sơ vốn định ngã đầu đi ngủ, cuối cùng vẫn là miễn cưỡng lên tinh thần nhập nội dung nghe được trong bữa tiệc tối nay vào máy vi tính, cẩn tắc vô áy náy, cô không muốn để cho Trần Hoa Đoan lần nữa có cơ hội bới móc.

Trước lúc ngủ Trầm Trọng Tuân rốt cuộc cũng gọi điện thoại tới, xem ra anh uống không ít, thấy hơi mệt, ở trong điện thoại chỉ thấp giọng nói: "Anh muốn ôm em một cái."

Lâm Sơ buồn bực ở trong chăn cười, vì uống một chút bia, lá gan cũng lớn lên: "Chỉ muốn ôm, không muốn làm gì khác à?"

Trầm Trọng Tuân dừng lại, hô hấp đột nhiên có chút gấp gáp: "Cũng muốn!"

Lâm Sơ mặt đỏ tới mang tai, cắn môi cười nói: "Không cho!"

Loại đề tài mắc cỡ này không thích hợp tán gẫu lúc nửa đêm canh ba, đưa đến hậu quả là Lâm Sơ tim đập bịch bịch, vì mình da mặt dày mà lăn lộn khó ngủ, mà Trầm Trọng Tuân là nghĩ Lâm Sơ nghĩ đến dòng máu khắp người đều tập trung ở một chỗ, ngày hôm sau tỉnh lại, cư nhiên lần đầu tinh thần uể oải.

Nhưng dù Trầm Trọng Tuân uể oải như thế nào đi nữa, cũng nhất định phải làm việc.

Buổi trưa trợ lý mới gọi điện tới, mời anh tham gia dạ tiệc vào thứ sáu, các nhân vật có tiếng tăm đều tới, Trầm Trọng Tuân suy tính một lát, đồng ý.

Lần dạ tiệc này anh không biết là có nên dẫn Lâm Sơ đi hay không, đến lúc đó nhất định là các loại chào hỏi đếm không hết, còn có nội dung nói chuyện rất khô khan, Lâm Sơ có lẽ sẽ cảm thấy không thú vị.

Gọi điện thoại cho cô, quả nhiên Lâm Sơ nói: "A, em có nhất định phải đi không?"

Trầm Trọng Tuân nói: "Không cần, thật ra thì không dẫn bạn gái theo cũng không sao cả."

Thật ra thì tuần này Lâm Sơ đã mệt chết đi rồi, tối thứ sáu cô muốn nghỉ ngơi sớm, suy nghĩ một chút rồi nói không đi, Trầm Trọng Tuân cũng không cưỡng cầu.

Đến thứ sáu ngày này, Trần Hoa Đoan nói cho bọn họ tan việc sớm, hiếm có phúc lợi tốt như vậy, mọi người cũng hoan hô lên, Trần Hoa Đoan cười nói mấy câu, lái xe rời đi.

Hôm nay anh ta đi tham gia dạ tiệc của Tân Hòa, chỉ là cũng không phải thân phận lão tổng Hoa Dương, mà là lão tổng công ty Lâm thị, cho nên bạn gái mà anh ta lựa chọn đi cùng là quản lý quan hệ xã hội trong công ty.

Bên trong phòng yến hội tân khách tụ tập, tất cả các vị đổng sự của Tân Hòa đều đã xuất hiện, Trần Hoa Đoan và quản lý quan hệ xã hội tiến lên nhất nhất lên tiếng chào bọn họ, tìm một chiếc ghế sofa bắt đầu ngồi xuống nói chuyện phiếm.

Hàn huyên một lát, Trần Hoa Đoan đột nhiên nhìn thấy Lưu Nhàn, sau khi cởi áo khoác ngoài thì lộ ra một thân dạ phục khoét lưng sâu hình chữ V, đường cong lộ liễu, tối nay cô ta đã cởi bỏ lớp trang điểm đậm, tìm thợ trang điểm dốc lòng phối hợp, trang dung rất tinh xảo, ngũ quan rốt cuộc cũng rõ ràng hơn thường ngày, Trần Hoa Đoan không ngờ thì ra che giấu dưới lớp trang điểm đậm là dung nhan thanh tú xinh đẹp như vậy, không biết đẹp mắt hơn thường ngày bao nhiêu, thiếu chút nữa anh ta còn cho là mình nhận lầm người.

Cho đến khi Lưu Nhàn lên tiếng chào hỏi Bàn Tử, lại chân thành đi tới phía người đàn ông bên cạnh, anh ta mới xác định mình không nhận lầm, Lưu Nhàn đang trò chuyện với Trầm Trọng Tuân.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thanh Hưng về bài viết trên: san san
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 86 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: AdsBot [Google], dung lung tung, Google Adsense [Bot], Mind, muanhobaybay, SAYan NT, thanhtam0209, thanhthuy85, tt010998, Tịnh Hảo, vitconathena và 632 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 83, 84, 85

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 22, 23, 24

3 • [Hiện đại] Ông xã là trung khuyển - Thập Vĩ Thố

1 ... 31, 32, 33

4 • [Hiện đại - Sắc] Cam tâm tình nguyện lên thuyền giặc - Mộc Tâm

1 ... 22, 23, 24

5 • [Hiện đại] Đại thần em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch

1 ... 32, 33, 34

6 • [Cổ đại] Buông gian thần của trẫm ra! - A Tiều

1 ... 117, 118, 119

7 • [Hiện đại] Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu

1 ... 19, 20, 21

[Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

1 ... 129, 130, 131

9 • [Hiện đại] Ngọt ẩn - Hứa Sâm Nhiên

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại] Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính

1 ... 27, 28, 29

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 189, 190, 191

12 • [Hiện đại showbiz] Đẹp trai là số 1 - Lục Manh Tinh

1 ... 19, 20, 21

13 • [Hiện đại] Anh trai nhỏ - Phong Hà Du Nguyệt

1 ... 9, 10, 11

14 • [Hiện đại] Nhà có chồng ngoan - Kim Đại

1 ... 22, 23, 24

15 • [Hiện đại] Cô dâu mười chín tuổi - Minh Châu Hoàn

1 ... 33, 34, 35

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 110, 111, 112

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Xuyên không - Điền văn - Tùy thân không gian] Sống lại thập niên bảy mươi - Mộ Thủy Chi Ngư

1 ... 25, 26, 27

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Nữ tôn - Điền văn] Cuộc sống cầu nhỏ nước chảy - Lan Nhân Hiểu Nguyệt

1 ... 28, 29, 30


Thành viên nổi bật 
Ngọc Hân
Ngọc Hân
Renni
Renni
THO THO
THO THO
Hàm Nguyệt
Hàm Nguyệt
Hoalala
Hoalala
Voicoi08
Voicoi08

Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 365 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 230 điểm để mua Giường thiên nhiên
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 342 điểm để mua Dù tình yêu may mắn
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 267 điểm để mua Giường thỏ hồng
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 357 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 346 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 328 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 311 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 295 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 999 điểm để mua Nhẫn kim cương xoay
vovanlocpro: Hello
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 838 điểm để mua Nhẫn kim cương xoay
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 280 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: Nguyetvansuong vừa đặt giá 533 điểm để mua Bé Bean
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 487 điểm để mua BMW
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 503 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 342 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 1700 điểm để mua Ngọc xanh lá
Vũ Trung Anh: Trong truyện buông gian thần của trẫm ra
Vũ Trung Anh: Cho mình hỏi Lưu Chân là con của lưu lăng hay lưu ký vậy mn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy chụp hình
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 279 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1000 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: thu thảo vừa đặt giá 232 điểm để mua Cute Ghost
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 423 điểm để mua Chuột ham tiền
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 364 điểm để mua Bé sao vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.