Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 307 bài ] 

Quân hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

 
Có bài mới 11.01.2019, 21:25
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Diệp Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Diệp Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.11.2017, 20:29
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 316
Được thanks: 715 lần
Điểm: 18.8
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quân hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch - Điểm: 25
Chương 280: Yêu em như hút thuốc phiện (22)

Edit & Beta: TranGemy

Dịch Phong Nghiêu đã bày tỏ rõ ràng như vậy rồi Tân Hoành cũng không thể không hiểu được. Mặc dù cô rất muốn hỏi một câu: anh ta ra tay với anh lúc nào vậy?

Chỉ là, nghĩ đến việc cô còn phải nhanh chóng về nhà trước khi người nào đó trở về, vừa rồi cũng đã thực hiện được âm mưu đe dọa nho nhỏ kia rồi, lúc này cũng không cần đứng đây múa mép khua môi với anh ta nữa, cô ngồi vào trước máy tính, lập tức bắt đầu soạn đơn từ chức.

Mặc dù là bị cài đến đây làm trợ lý, nhưng về hình thức thì vẫn phải tuân thủ theo quy định, hơn nữa, cũng chỉ là chút chuyện mất vài phút mà thôi.

Có điều nếu như Tân Hoành có thể biết trước được tương lai thì cô nhất định sẽ không lãng phí mất mấy phút này đâu! Thư từ chức có thể viết ở đâu cũng được, viết xong nộp lại là được, tại sao cô lại phải chậm trễ mà ở lại đây chứ?

Rất nhanh cô đã cảm thấy hối hận…

Nếu như không có mấy phút trì hoãn này, như thế thì lúc này cô cũng sẽ không đụng phải một người, người kia… Cô thầm cầu nguyện trong lòng rằng cả đời cũng không muốn gặp lại nữa…

Nếu như sớm mấy phút là có thể không đụng mặt rồi, vậy mà họ còn có thể lướt qua nhau, đây là loại chuyện trùng hợp đến thế nào chứ!

Nếu vậy cũng sẽ không cần giống như lúc này, cửa thang máy vừa mở ra, Tân Hoành đứng bên trong, cô ta đứng ở bên ngoài, mặt đối mặt, tình địch gặp nhau là loại tình huống hết sức đỏ mắt.

Hơn nửa tiếng trước, cũng là cảnh tượng tương tự, kẻ thù gặp nhau, cũng hết sức đỏ mắt…

Bây giờ, đổi thành tình địch.

Cô ta… Nghê Tranh.

Trước đó thì đụng phải Mạc Tương Đằng, giờ lại đến Nghê Tranh, Tân Hoành cảm thấy vô cùng hối hận, hôm nay cô ra khỏi cửa mà không xem hoàng lịch chăng?

Tân Hoành nghĩ thế nhưng trên mặt đã nở nụ cười, tóm lại vẫn thấy Serena nói rất đúng, trước mắt lưu lại một con đường, ngày sau dễ nói chuyện.

Vậy mà, nụ cười của cô mới được một nửa thì “Bốp” một tiếng, má trái đã trở nên bỏng rát.

“Cô làm cái gì vậy?” Serena kêu lên, khuôn mặt bình tĩnh cũng trở nên hoảng sợ.

Vốn là Serena đưa Tân Hoành xuống lầu, cửa thang máy vừa mở ra, trong nháy mắt đối mặt với Nghê Tranh, sự việc xảy ra nhanh như vậy khiến cô ấy còn chưa kịp có phản ứng gì thì Nghê Tranh đã hung hăng tát lên mặt Tân Hoành một cái.

Dịch Phong Nghiêu để cho cô ấy đưa Tân Hoành xuống, ý tứ hết sức rõ ràng chính là muốn tránh khỏi tình huống tương tự như vừa nãy gặp phải Mạc Tương Đằng. Mặc dù anh ta không nói thẳng ra nhưng Serena cũng nhìn ra được thân phận đặc biệt của Tân Hoành. Thế mà giờ lại để xảy ra chuyện này.

Nghĩ tới đây, trong lòng Serena hoảng hốt, tiến lên một bước nhanh chóng kéo tay Nghê Tranh lại.

Bấy giờ Tân Hoành mới chậm rãi đưa mắt nhìn Nghê Tranh, vừa rồi trong một phút cảm thấy đau đớn trên mặt, ꓄ꋪꀎꌩệꈤ độꉓ ꆰꀎꌩềꈤ ꓄ạꀤ đꍟ ꒒ê ꆰꀎý Đôꈤ đầu óc cô thoáng trở nên trống rỗng.

Ai ngờ, so với cô bị đánh thì thái độ của Nghê Tranh còn tức giận hơn, đôi mắt đối diện kia đỏ bừng như sung huyết, toàn bộ đều là hận ý, dáng vẻ nhìn chằm chằm Tân Hoành, như thể muốn chặt cô thành trăm mảnh.

Trong nháy mắt, Tân Hoành đã bắt đầu nghi ngờ cái thế giới này rồi.

Bắt đầu từ khi nào thì cô bị đánh còn không đến nỗi thế, cô ta đánh người lại còn thể hiện ra vẻ mặt như vậy, cứ như cả nhà cô ta bị cô giết không bằng!

“Tân Hoành, sao cô có thể độc ác như vậy! Đúng là tôi đã xem thường cô rồi!”

Nghê Tranh hung ác nhìn cô, hết sức lạnh lẽo nói từng tiếng.

Người phụ nữ như Nghê Tranh, bình thường đều rất chú ý đến hình tượng, lúc này giọng nói lại cao vút hết sức thê lương, còn có đôi mắt tràn đầy hận thù, nào còn thấy được dáng vẻ thường ngày của cô ta?

Trong hành lang đã bắt đầu có người nhìn về phía bọn họ bên này.

Trong lòng Tân Hoành tự giễu mà nghĩ, Nghê Tranh, cô lớn tiếng hơn chút nữa thì bọn họ đã lập tức bu lại đây xem náo nhiệt rồi!

Nhưng mặt cô vẫn chỉ lạnh nhạt, lạnh nhạt hỏi ngược lại: “Tôi đã làm cái gì?”

Nghê Tranh cười lạnh, híp con mắt, ánh mắt hết sức khinh miệt lại oán hận.

Serena thấy thế thì cuống quít kéo Tân Hoành, ý muốn cô đi trước: “Em đi trước đi, chuyện này để đấy chị lo.”

Tân Hoành vẫn đứng bất động tại chỗ, mắt chỉ bình tĩnh nhìn thẳng Nghê Tranh, lạnh lùng nói: ❀♊ Tᶉ anᎶem¥ ♊ ❀ “Tôi cũng không đi tranh chồng người khác, cũng không phí công phí sức đi tranh đoạt thứ vốn không thuộc về mình, tôi tự hỏi, Tân Hoành tôi không làm chuyện khuất tất, cũng chẳng làm cái gì để cho cô tới chỉ trích tôi!”

Tân Hoành nói xong còn nhấn mạnh vào chữ “cô”.

Sắc mặt Nghê Tranh trắng nhợt, nở nụ cười trào phúng, cầm thứ đồ trong tay quăng về phía Tân Hoành, Tân Hoành giơ tay đón lấy thì thấy đó là một tờ báo.

“Tân Hoành, đi đi, đừng để ý đến cô ta!” Serena vội vàng muốn đưa Tân Hoành đi, một bên chắn trước ngăn cản Nghê Tranh, một bên cố gắng lôi kéo Tân Hoành.

Tân Hoành giữ tay cô ấy lại, nhìn Serena: “Chị Serena, chị giúp em để đồ lên xe trước đi, em xử lý xong chuyện này rồi sẽ lập tức qua đó.”

Serena nghe thế thì sắc mặt cứng đờ, Tân Hoành lại tiếp tục đẩy cô ấy: “Mau đi đi, không có chuyện gì đâu.”

“Không…” Serena muốn ở lại, trong lòng hết sức hối hận, sớm biết thế, cô ấy đã không chen miệng vào… có thể đứng quan sát ở một bên, ngộ nhỡ có đánh nhau, cô ấy còn có thể giúp một tay.

Ánh mắt Tân Hoành hết sức kiên định, rõ ràng là không còn cách nào cứu vãn.

Trong lòng Serena không khỏi hối hận.

Không ngờ vào lúc mấu chốt, Nghê Tranh lại lạnh lùng cất tiếng châm chọc: “Sao thế, Tân Hoành, rốt cuộc cũng nhớ ra chuyện cô làm không thể để cho người khác biết rồi sao? Đuổi người đi, cô cho rằng không để người khác biết chuyện vô lại cô làm thì cô sẽ không gặp báo ứng à?”

Serena nghe thế, ngược lại trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm, cô có thể không cần rời đi rồi…

Quả nghiên, Tân Hoành nghe xong thì nheo mắt lại, bàn tay đang muốn đẩy Serena đi cũng từ từ hạ xuống.

Lạnh nhạt liếc qua Nghê Tranh rồi mới mở tờ báo trong tay ra.

Vừa nhìn thấy tin tức trên báo thì cô hoàn toàn chấn động.

Trang bìa in đậm bốn chữ tiêu đề: Nhị Long Hí Châu*.

*Nhị long hí châu: Hai rồng giỡn châu: Hai rồng: Ý chỉ địa vị, thân phận. Giỡn: đùa giỡn, chơi đùa. Châu: Trân châu, châu ngọc. Cái này mình tra google ra vậy, ý hiểu theo ngữ cảnh là quan hệ của hai người đàn ông và một người phụ nữ, kiểu mối quan hệ tay ba ấy.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn TranGemy về bài viết trên: Huogmi, meomeo1993, thanh_thanh1
     

Có bài mới 13.01.2019, 23:09
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Diệp Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Diệp Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.11.2017, 20:29
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 316
Được thanks: 715 lần
Điểm: 18.8
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quân hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch - Điểm: 25
Chương 281: Yêu em như hút thuốc phiện (23)

Edit: TranGemy

Trích dẫn bên dưới là: Hai vị thiếu gia nhà họ Dịch, ai mới thực sự là chân mệnh thiên tử* của “Dịch thiếu phu nhân”?

Trong lòng giật mình, Tân Hoành ổn định lại tinh thần, cẩn thận nhìn xuống hai tấm hình giữa trang báo.

Bên trái là hình ảnh lúc nửa đêm, Nghê Tranh và Dịch Tân ôm ấp nhau đi vào khách sạn.

Ngay sát bên phải là hình ngoài cửa phòng khách sạn, Nghê Tranh và Dịch Phong Nghiêu nhiệt tình ôm hôn hết sức thân mật.

Chuyện này. . .

Nhị long hí châu… Tân Hoành chỉ là người xem mà cũng thấy lạnh cả người, những lời lẽ âm hiểm như vậy, thật sự là quá độc ác!

Tuy chỉ có bốn chữ, lại khiến cho người ta suy ngẫm, còn kèm theo hình ảnh thuyết minh như vậy, rõ ràng là… mang hàm nghĩa nói người ta dâm đãng!

Như vậy, sau này Nghê Tranh biết phải sống thế nào đây?

Tuy là tình địch, mặc dù gặp nhau thì rất chán ghét, nhưng trong lòng, Tân Hoành cũng cảm thấy thủ đoạn này thật quá tuyệt tình!

Khó trách người lúc nào cũng ưu nhã như Nghê Tranh, lại có thể thay đổi hoàn toàn như vậy.

Ngẩng đầu lên từ tờ báo, Tân Hoành nhìn về phía Nghê Tranh, lại thấy cô ta đỏ bừng mắt vẫn đang nhìn cô chằm chằm, rõ ràng là vừa giận dữ vừa thù hận, khóe môi lại khẽ nhếch lên thành một đường cong vặn vẹo.

Cho dù có là kẻ địch thì trong lòng Tân Hoành cũng cảm thấy không đành lòng.

“Không phải tôi làm…” Cô giải thích, lại không biết là vì sao, muốn giải thích lại không biết nói cái gì.

“Không phải cô?” Nghê Tranh cười, Tân Hoành chỉ cảm thấy nụ cười kia vừa lạnh lẽo vừa thê thảm.

“Ngoài cô ra, còn có thể là ai? Lần trước, cũng là cô! Đã có kinh nghiệm một lần mua chuộc truyền thông tạo scandal, lần này cô đã quen rồi, lại càng thuận buồm xuôi gió, không phải sao?" Từng câu từng chữ của Nghê Tranh đầy vẻ lên án: "Tân Hoành, mặc dù tôi từng có tình cảm với Dịch Tân, nhưng bây giờ, anh ấy đã là của cô rồi, cô còn phải đuổi tận giết tuyệt như vậy, cô thật sự không sợ gặp phải báo ứng sao?"

Nghê Tranh càng nói càng thê thảm, dần trở thành gào thét, đám người bu lại quanh đó cũng ngày càng nhiều, bàng quan, chế giễu, hả hê…

Hình như con người ai cũng thích vây xem chuyện náo nhiệt của hai người phụ nữ thì phải.

Không giống như tình huống ban nãy với Mạc Tương Đằng, một người đàn ông như Mạc Tương Đằng bắt nạt cô, bên cạnh còn có hai vệ sĩ cao lớn vạm vỡ, cho dù người đi đường có nhìn thấy cũng sẽ lập tức quay đầu đi thẳng, làm bộ như không thấy, vội vã tránh xa, chỉ sợ rước họa vào thân.

Nhưng chuyện của hai người phụ nữ thì không nguy hiểm như vậy, động tĩnh lớn lắm cũng chỉ là hai người đánh nhau mà thôi, cho nên mọi người cũng không cần sợ, ngày càng tới đông hơn, vẻ mặt cũng ngày càng hứng thú.

Lúc này Nghê Tranh rõ ràng đã ngày càng mất lý trí, không thèm quan tâm đến cái gì nữa.

Tân Hoành thì còn gì để mà bất chấp? Dưới tình huống thế này thì danh dự đã sớm bị mang ra lau sàn rồi.

Tân Hoành nắm chặt bàn tay, nhìn cô ta, nghiêm túc lặp lại: “Cô tin hay không thì tùy, thật sự không phải tôi. Tân Hoành tôi dám làm dám chịu, nếu thật sự là tôi… tuyệt đối sẽ không phủ nhận.”

Nghê Tranh vẫn cười khinh thường như cũ, chỉ có sắc mặt là dần dần giãn ra, oán hận trong mắt cũng bắt đầu dao động.

Tân Hoành khẽ thở dài một cái: “Chính cô tự mình nghĩ xem đã đắc tội với ai. Tôi và cô cũng chỉ là tình địch, nhưng cũng giống như cô nói, Dịch Tân đã là của tôi rồi, tôi còn phí thời gian đi đuổi tận giết tuyệt cô làm gì, còn không bằng dành để ở bên Dịch Tân.”

Tân Hoành cũng không nhiều lời, ⋆ ꒒ê ꆰꀎý Đôꈤ ⋆ không muốn để cho người ta chế giễu, nói xong thì lướt qua Nghê Tranh, nhanh chóng rời khỏi.

Serena thấy thế cuối cùng cũng thở phào một hơi, cuống quít đuổi theo.

Nghê Tranh lại đột nhiên xoay người…



“Két!”

Tiếng phanh xe ghê tai vang lên trước cửa biệt thự, ngay sau đó cửa xe bị đẩy ra. Bóng dáng anh tuấn nhanh chóng đi vào đại sảnh, đường cong trên mặt hết sức nghiêm nghị, cả người toát ra hơi thở băng lãnh.

“Thiếu gia.”

Quản gia nhìn thấy thế, lên tiếng tiếng chào hỏi cũng không nhịn được mà run run.

Người trở về chính là Dịch Tân, thấy quản gia thì lạnh giọng hỏi: “Phong Dương đến chưa?”

“Đến rồi, đến rồi.” Quản gia tuy đã làm ở nhà họ Dịch qua ba thế hệ rồi, lúc này đối mặt với khuôn mặt lạnh lùng của Dịch Tân vẫn có phần kính sợ.

Ngay sau đó, Dịch Tân lướt qua quản gia đi vào cửa.

Lúc Dịch Tân thấy Tân Hoành thì cô đang nửa dựa trên vai Tang Nhuế, đáng thương hỏi Phong Dương: “Nhất định phải kéo trở về vị trí cũ à?”

Phong Dương: “…”

“Không thể để nó từ từ hồi phục ư?”

Phong Dương, ". . . . . ."

“Chuyện gì vậy?”

Vừa lên tiếng gấp gáp hỏi han, Dịch Tân đã nhanh chóng đi tới bên cạnh Tân Hoành, nhìn thấy ống quần cô kéo cao lộ ra bắp chân phải, ngoài da hiện rõ mấy vệt xước đỏ, lại nhìn xuống thì thấy ngay mắt cá chân sưng vù đáng sợ, trong lòng không khỏi đau nhói, nghiêm khắc lên tiếng: ❀♊ Tᶉ anᎶem¥ ♊ ❀ “Tân Hoành, em nói thật cho anh biết, chân em thế này là có chuyện gì vậy?”

Anh xuất hiện quá nhanh, Tân Hoành vốn còn đang sững sờ nhìn vẻ mặt anh có vẻ không tốt, lúc này nghe thấy giọng nói như thể đang nghiến răng nghiến lợi, trong lòng kêu to không ổn.

Vội vàng mềm giọng, nhìn về phía anh, nửa thật nửa giả bộ đáng thương: “Dịch Tân, em bị ngã từ trên cầu thang xuống, anh không biết đâu, em đau đến tí nữa thì khóc luôn đấy.”

Quả nhiên, Dịch Tân nghe thế thì hết sức đau lòng, sắc mặt cũng hòa hoãn không ít.

Phong Dương nhìn tình tình, lúc này mới lên tiếng: “Trên bắp chân chỉ là chút vết thương ngoài da, mấy ngày là khỏi thôi, chỉ là mắt cá chân bị trật một chút, cần phải nắn trở về vị trí cũ.”

Dịch Tân nhìn chân cô sưng vù lên như bị phù nề, cau mày: “Vậy thì nhanh chóng làm đi.”

Tân Hoành: “…”

Phong Dương liếc Tân Hoành: “Cô ấy không được đồng ý cho lắm…”

Chân mày Dịch Tân càng nhíu chặt hơn, anh nhìn Tang Nhuế một cái, cô ấy lập tức đứng dậy, Dịch Tân ngồi xuống, ôm cả người Tân Hoành vào trong ngực.

Sức lực anh dùng hơi lớn khiến Tân Hoành khẽ bất mãn, cô muốn giãy ra lại bị anh túm lại càng chặt hơn, giọng nói cứng rắn trầm thấp mang theo ý khiển trách: “Không được nhúc nhích!”

Tân Hoành bị anh làm cho giật mình, lập túc ngoan ngoãn không dám nhúc nhích.

Lúc này Dịch Tân mới nhìn Phong Dương ở đối diện: “Ra tay đi!”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn TranGemy về bài viết trên: Huogmi, meomeo1993, thanh_thanh1
     
Có bài mới 16.01.2019, 21:43
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Diệp Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Diệp Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.11.2017, 20:29
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 316
Được thanks: 715 lần
Điểm: 18.8
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Quân hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch - Điểm: 26
Chương 282: Yêu em như hút thuốc phiện (24)

Edit: TranGemy

Không được nhúc nhích…

Ra tay đi…

Tân Hoành bi phẫn, cũng không phải là mưu sát mà…

Nhưng trong lúc cô còn đang hoảng sợ, trên chân phải truyền tới một trận đau đớn kịch liệt, âm thanh “rắc rắc” vang lên, Phong Dương đã ra tay.

Một nháy mắt kia, Tân Hoành đau đến không thốt ra được tiếng nào, sau đó, nước mắt lập tức chảy xuống.

“Tốt rồi, tốt rồi, ngoan, không đau nữa.”

Tân Hoành đã bao lâu rồi chưa khóc trước mặt người ngoài? Lúc này thấy nước mắt cô nói rơi là rơi, Dịch Tân cũng bị dọa sợ, vội vàng lên tiếng dỗ dành, giơ tay nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt cô.

Tân Hoành mất một lúc mới phản ứng lại được, bắt đầu hít vào một hơi thật sau, lại mở lớn hai mắt.

Lúc này mới kêu ra tiếng: “Dịch Tân, đau chết em rồi….”

Giọng cô không thê thảm, chỉ là đang run run, đau đến run rẩy.

Thấy dáng vẻ đáng thương của cô, Dịch Tân được coi là lòng dạ sắt đá cũng thoáng chốc trở nên mềm nhũn, không để ý đến còn có người ngoài, quay sang hôn lên mặt cô một cái, nhỏ giọng dỗ dành: “Ngoan, không đau.”

Trong lúc bọn họ còn đang âu yếm dỗ dành nhau, Phong Dương đã hết sức thuần thục thực hiện các thao tác, băng bó chân Tân Hoành kỹ càng.

Nhìn về phía Tân Hoành, Phong Dương ngắn gọn dặn dò còn không quên dọa dẫm: “Không phải hù dọa em đâu, nghỉ ngơi cho hẳn hoi, thay thuốc đúng giờ, đừng có để bị động đến vết thương. Nếu không, khẳng định sẽ phải vào phòng phẫu thuật mổ đấy.”

Mặt Tân Hoành đầy vẻ oán niệm nhìn Phong Dương: “Thế này chẳng lẽ còn không phải hù dọa à?”

Phong Dương: “…”

Tang Nhuế bên cạnh nhanh nhẹn chen vào: “Cái này mà gọi là hù dọa? Tớ nói cho cậu biết cái gì mới là hù dọa: “Lần này cậu chỉ là nghe thấy tiếng rắc rắc, nhưng ít ra vẫn còn đầy đủ da thịt. Còn bị thương lần nữa là phải găm dao vào chân rạch da thịt mở ra, sau đó là hình ảnh máu thịt be bét, rồi rắc rắc một tiếng nữa, sau đó với khâu lại như vá quần áo ấy, mũi kim sẽ xuyên qua từng thớ da cậu, sau đó còn phải bó thạch cao ngồi xe lăn. Cái này còn chưa hết đâu. Đã nghe qua bị thương đến gân cốt phải nghỉ ngơi trăm ngày chưa? Đúng thế, chính là cậu phải ngồi xe lăn đủ trăm ngày, trong thời gian đó, đi đâu cũng cần Dịch Tân đẩy xe cho cậu đấy.”

Tân Hoành: “…”

Phong Dương nhìn khuôn mặt cứng đờ của Tân Hoành, cuối cùng thì đạo đức lương y như từ mẫu cũng trỗi dậy, không đành lòng mà lên tiếng an ủi: “Thật ra thì, sau khi máu thịt be bét rồi cũng sẽ không nghe ra được tiếng rắc rắc đâu.”

Tân Hoành: “…”

Xoa xoa mồ hôi lạnh trên trán, Tân Hoành quay đầu, nhìn Dịch Tân, ngượng ngùng nói: “Cái đó, lần sau, chúng ta không tìm hai người này tới nữa có được không?”

Đôi mắt Dịch Tân nheo lại hết sức nguy hiểm, kéo dài giọng nói đầy ý tứ: “Lần này còn chưa đủ? Em còn muốn có lần sau nữa?”

Tân Hoành nghe thế cả người lại run lên, sống lưng cứng đờ cũng toát mồ hôi lạnh.

Thấy vẻ mặt Dịch Tân trầm xuống, tiếng chuông cảnh báo trong lòng Phong Dương và Tang Nhuế không hẹn mà gặp cùng vang lên, không nhịn được mà thầm run một cái, đánh mắt về phía đối diện hết sức ăn ý.

Phong Dương vội vàng tỏ ý, vết thương của Tân Hoành đã không sao rồi, nghỉ ngơi một hai tuần là sẽ tốt thôi, có đi chơi nhảy sào cũng không có vấn đề gì.

Tang Nhuế cũng tiếp lời nói với Phong Dương, muốn bọn họ rời đi trước, để cho Tân Hoành nghỉ ngơi cho tốt, sớm có thể đi chơi nhảy sào.

Sau đó, hai người chạy ra cửa biến mất nhanh như thỏ.

Để lại cho Tân Hoành vẫn còn đang trợn mắt há miệng hai bóng lưng hoảng hốt.

Có điều cô cũng không thể nán lại quá lâu.

Hai người Phong Dương và Tang Nhuế kia cũng luyện gần như thành hồ ly tinh rồi, bình thường hành động của bọn họ đều là có dự tính từ trước, lúc này hai người đột nhiên chạy trốn, trong lòng Tân Hoành cũng nên có cảnh giác mới đúng.

Nhưng mà có cảnh giác cũng có tác dụng gì chứ, hơn nữa cô có trốn cũng chẳng thoát, chứ đừng nói đến việc có trốn hay không.

Cô cúi đầu nhìn cái chân vẫn đang quấn băng trắng…

“Ngoan, nói cho anh biết, làm sao lại bị ngã thế này?”

Giọng điệu kia… Êm ái lại dịu dàng, ⋆ ꒒ê ꆰꀎý Đôꈤ ⋆ êm ái dịu dàng đến mức làm cả người cô không tự chủ được mà co rụt lại, có điều co lại cũng vẫn là núp trong ngực anh, bị cánh tay anh quấn chặt quanh eo.

Cô co rúm khúm núm trả lời: “Em tự ngã.”

“Ừ.” Dịch Tân chỉ nói một chữ, còn dùng cái giọng điệu “Hóa ra là như vậy”, vô cùng thành thật như thể rất tin tưởng.

Tân Hoành nghe thế càng không biết đường nào mà lần, lại một lần nữa giải thích: “Thật sự là em tự ngã.”

Ánh mắt Dịch Tân nhìn đỉnh đầu cô, im lặng.

Hồi lâu sau anh khẽ thở dài, để đầu cô áp vào ngực: “Nói cho anh biết, không sao đâu, anh giúp em báo thù, ai dám bắt nạt em, anh đều không tha cho chúng.”

Tân Hoành rối loạn, lúng ta lúng túng nói: “Nhưng mà thật sự là em tự mình vấp ngã, làm sao bây giờ?”

Khóe môi Dịch Tân cong lên.

Giơ tay vuốt tóc cô, giọng anh trầm thấp lại kiên định: “Tân Hoành, em cũng biết, anh không thích em giấu giếm anh chuyện gì, cực kỳ không thích.”

Trong lòng Tân Hoành suy nghĩ một chút, nghĩ đến việc hôm nay cô gặp Mạc Tương Đằng và Nghê Tranh ở sảnh lớn, người đến người đi, sau đó còn bị ngã trật chân, cho dù Dịch Phong Nghiêu có không nói thì sau này Dịch Tân cũng có thể điều tra ra được.

Cân nhắc một chút, chỉ có thể nói thẳng: “Được rồi, hôm nay, em đi từ chức, đầu tiên thì gặp phải Mạc Tương Đằng, không có việc gì, sau đó gặp Nghê Tranh, cũng không có việc gì, ꓄ꋪꀎꌩệꈤ độꉓ ꆰꀎꌩềꈤ ꓄ạꀤ đꍟ ꒒ê ꆰꀎý Đôꈤ cuối cùng đang đi xuống bậc thang thì lại không cẩn thận trượt chân ngã.”

Tân Hoành cũng cảm thấy rất mất mặt. Cô đối mặt với Mạc Tương Đằng biến thái, lòng dạ độc ác còn có thể bình tĩnh như vậy, thành thạo như thế, sau đó còn gặp phải Nghê Tranh… Đủ loại tình huống, nhưng cũng coi như miễn cưỡng an ổn,… Nào biết gặp phải hai người quái thai như vậy cô đều không có việc gì, cuối cùng lại vì một bước hụt chân một cái mà ngã từ trên cầu thang xuống.

Trước mặt biết bao nhiêu người, cô đi một mình cũng vấp ngã… Mặt mũi cô còn biết để vào đâu được nữa!

Lại còn ngã đến trật khớp, nghĩ thế nào cũng thấy có cảm giác “lật thuyền trong mương”*!

*Lật thuyền trong mương: Thuyền lớn mà vì gợn nước trong cái mương nhỏ mà bị lật, ý nói rất mất mặt.

“Thật sự là tự mình ngã?” Dịch Tân rõ ràng rất lo lắng.

Tân Hoành nặng nề gật đầu: “Thật sự là em tự ngã, em thề!”

Cô nắm chặt tay, bởi vì, nhớ đến thôi cũng cảm thấy mất thể diện!

“Thế thì dấu tay trên mặt cũng là tự mình tát à?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn TranGemy về bài viết trên: Huogmi, meomeo1993, thanh_thanh1
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 307 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hoàng diệp, NKT2901, Windyphan và 227 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 83, 84, 85

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 22, 23, 24

3 • [Hiện đại] Ông xã là trung khuyển - Thập Vĩ Thố

1 ... 31, 32, 33

4 • [Hiện đại - Sắc] Cam tâm tình nguyện lên thuyền giặc - Mộc Tâm

1 ... 22, 23, 24

5 • [Hiện đại] Đại thần em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch

1 ... 32, 33, 34

6 • [Cổ đại] Buông gian thần của trẫm ra! - A Tiều

1 ... 117, 118, 119

[Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

1 ... 129, 130, 131

8 • [Hiện đại] Ngọt ẩn - Hứa Sâm Nhiên

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại] Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính

1 ... 27, 28, 29

10 • [Hiện đại] Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu

1 ... 19, 20, 21

11 • [Hiện đại showbiz] Đẹp trai là số 1 - Lục Manh Tinh

1 ... 19, 20, 21

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 189, 190, 191

13 • [Hiện đại] Anh trai nhỏ - Phong Hà Du Nguyệt

1 ... 9, 10, 11

14 • [Hiện đại] Nhà có chồng ngoan - Kim Đại

1 ... 22, 23, 24

15 • [Hiện đại] Cô dâu mười chín tuổi - Minh Châu Hoàn

1 ... 33, 34, 35

16 • [Xuyên không - Điền văn - Tùy thân không gian] Sống lại thập niên bảy mươi - Mộ Thủy Chi Ngư

1 ... 25, 26, 27

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 110, 111, 112

19 • [Xuyên không - Nữ tôn - Điền văn] Cuộc sống cầu nhỏ nước chảy - Lan Nhân Hiểu Nguyệt

1 ... 28, 29, 30

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 700 điểm để mua Diamond Heart
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy for tình nhân
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 671 điểm để mua Ma Kết Nữ
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 365 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 230 điểm để mua Giường thiên nhiên
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 342 điểm để mua Dù tình yêu may mắn
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 267 điểm để mua Giường thỏ hồng
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 357 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 346 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 328 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 311 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 295 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 999 điểm để mua Nhẫn kim cương xoay
vovanlocpro: Hello
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 838 điểm để mua Nhẫn kim cương xoay
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 280 điểm để mua Tiên nữ hoa sen
Shop - Đấu giá: Nguyetvansuong vừa đặt giá 533 điểm để mua Bé Bean
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 487 điểm để mua BMW
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 503 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 342 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 1700 điểm để mua Ngọc xanh lá
Vũ Trung Anh: Trong truyện buông gian thần của trẫm ra
Vũ Trung Anh: Cho mình hỏi Lưu Chân là con của lưu lăng hay lưu ký vậy mn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy chụp hình
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 279 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1000 điểm để mua Ngọc xanh lá

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.