Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 35 bài ] 

Có thể chứng minh, tôi thích em - Thất Bảo Tô

 
Có bài mới 11.01.2019, 20:55
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.07.2018, 07:21
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 111
Được thanks: 159 lần
Điểm: 27.29
Có bài mới Re: [Hiện đại] Có thể chứng minh, tôi thích em - Thất Bảo Tô - Điểm: 10
Chương 6: Tiết học thứ sáu

Edit: Sherry

Cả ngày tâm trí Chu Hạm Đạm đều có chút không tập trung, cô cảm giác như mình bị trúng độc gì đó, trong đầu toàn là hình ảnh thầy Lâm trong giờ học "bỗng nhiên thoáng nhìn".

Không thể quên được, phản ứng của cô thì lại càng buồn cười, chẳng biết anh có chú ý tới hay không.

Mà thôi, biểu hiện của cô vốn rất kỳ quái mà.

Tự học buổi tối, Chu Hạm Đạm làm xong bài tập, tiện tay vẽ vời lên giấy nháp, không biết bao lâu sau, mãi suy nghĩ bâng quơ trôi nổi, đến khi chuông tan học vang lên mới như tỉnh lại từ trong mộng.

Trong lớp giống như đánh vỡ kết giới, lập tức náo nhiệt lên. Cô nghe thấy Tề Gia Giai đang gọi mình, lúc quay đầu lại thì cô ấy đã chạy tới bên cạnh cô: "Đi nhà vệ sinh không?"

Chu Hạm Đạm sững sờ, ngay lập tức để bút xuống, dùng cánh tay che giấy nháp lại, hoàn hồn đáp: "Được."

Trên giấy vẽ rất nhiều cây, đơn giản chỉ vì trong nội tâm cô có một mảng lớn đom đóm chạy tán loạn vào rừng rậm sâu thẳm.

Lấy sách che lại, Chu Hạm Đạm đứng lên.

Tề Gia Giai kéo cánh tay cô, hết sức phấn khởi kéo cô đi ra ngoài, vừa mới đi qua cửa phòng học, liền đụng mặt một người.

Thầy Lâm.

Anh vừa mới đi ra từ lớp bên cạnh, trong tay không cầm bất cứ cái gì, áo sơ mi trắng trên người mơ hồ như được đắp một tầng ánh trăng.

Nhất thời đối mặt, Chu Hạm Đạm lập tức cúi đầu, Tề Gia Giai không hề e sợ mà kêu lên: "Chào Lâm Lâm!"

Lâm Uyên tùy ý mỉm cười.

Ánh mắt Chu Hạm Đạm thoáng lướt qua, ngây ngẩn không dám nhìn thẳng anh, tuân theo lễ nghĩa, vẫn là kính cẩn nói: "Thầy Lâm."

Lâm Uyên "Ừ" xong, đi lướt qua các cô.

Được cô bạn nắm lấy kéo về hướng nhà vệ sinh, trên đường, Chu Hạm Đạm cảm thấy mình như bị bỏ vào trò chơi tách cà phê xoay, đầu óc có hơi choáng váng hỗn loạn.

Cô rất sợ bị Lâm Uyên nhìn ra manh mối gì đó, thậm chí bắt đầu hâm mộ cô bạn của mình có thể cùng anh trò chuyện thoải mái như vậy, cô hoàn toàn không làm được.

Cô thế nào cũng không nghĩ tới, bởi vì một cái áo khoác mà nảy sinh tình cảm khác thường đối với thầy của mình. Lúc nhận thức được những ý nghĩ nảy sinh trong một khoảnh khắc này, cô bỗng hoảng sợ, trận cước đại loạn.

Có phải là do thời kỳ hoocmon bài tiết không ổn định kích thích dẫn đến cái này?

Trên đường về nhà, Chu Hạm Đạm không khỏi hoài nghi như vậy.

Đến nhà, dựng xe đạp xong, một luồng ánh sáng mạnh mẽ hiện lên, Chu Hạm Đạm khóa cửa nhà để xe, đỡ trán quay lại, đèn xe kia đã tắt, người ngồi trên ghế lái, là ba cô.

"Hôm nay ba về muộn thế." Hai cha con cô cùng nhau lên lầu, lúc đổi giày, Chu Hạm Đạm không khỏi thăm hỏi.

Ba cô mệt mỏi, bất đắc dĩ vung giày ra: "Ăn cơm thôi."

Mang dép lê xong, ông liền đi về phía phòng khách.

Mẹ nghe thấy động tĩnh, đi ra phòng ngủ, kéo kéo tay ba Chu: "Chí An anh tới đây xem."

Khom người cầm đôi giày da đen lộn xộn của ba, để chỉnh tề trên tủ giày, bỗng nghe thấy tiếng mẹ không lớn không nhỏ mà hỏi thăm: "Cái áo này không phải là của anh nhỉ."

Chu Hạm Đạm như bị sét đánh, ba bước nhập lại làm hai chạy tới phòng của bọn họ.

Mới vừa vào cửa liền thấy mẹ đứng ở bên giường, giơ cái áo dệt kim hở cổ kia lên, đưa lên trước mặt ba, động tác tùy ý, không hề trân trọng.

Chu Hạm Đạm đi tới, chen ngang đoạt lấy: "Đừng tự ý lấy đồ của con!"

Nói xong thì quay đầu chạy về phòng của mình, cô cạch một tiếng đóng cửa phòng lại, chỉ để lại ba mẹ hai mắt nhìn nhau.

Cuối cùng cũng trở lại địa bàn của mình, Chu Hạm Đạm thở hổn hển, mặt đỏ có thể nhỏ ra máu, tim đập kịch liệt, cầm áo ngồi trên giường kiểm tra một phen, xác định không có nếp nhăn chói mắt nào, mới đem nó cẩn thận phơi lên giá áo trong phòng.

Ba mẹ cô khó hiểu, đi tới trước cửa phòng con gái, thăm dò gõ cửa.

Chu Hạm Đạm giờ phút này cũng giật mình vì phản ứng quá lố của bản thân, không nghĩ ra lí do hợp lý để chối thoát, chỉ có thể mở cửa, nói rõ ràng với ba mẹ đầu đuôi câu chuyện, còn thuận tiện nói luôn vụ tai nạn xấu hổ bữa khai giảng hôm trước.

Ba Chu có chút giật mình, thẳng thắn nói muốn cảm ơn vị thầy giáo này.

Chu Hạm Đạm thật thà đem toàn bộ câu chuyện mua hoa quả nói luôn ra.

Mẹ Chu nghe vậy bật cười: "Lũ nhóc này thật là, còn có thể lén ba mẹ làm nhiều chuyện như vậy."

Chu Hạm Đạm cúi đầu, lí nhí nhận lỗi: "Thật xin lỗi."

Ba Chu đáp: "Xin lỗi ba mẹ vì điều gì, con không làm sai, có thể thấy mắc nợ biết trả ơn, ba và mẹ của con vui mừng còn không kịp. Thầy giáo của con cũng rất bao dung rộng lượng, quan tâm học trò. Trong chuyện này các con đều làm rất tốt đấy."

...

Ngăn cách ba mẹ qua cánh cửa kia, lòng Chu Hạm Đạm dần dần yên tĩnh. Rửa mặt xong, cô trở lại phòng, như thường lệ lấy ra "công cụ phạm tội" giấu kín đã lâu - điện thoại, cầm trong tay, lúc chui và ổ chăn, Chu Hạm Đạm nghĩ đến thái độ của ba mẹ vừa rồi, bỗng thấy xấu hổ.

Kỳ thật trong mắt ba mẹ, cô luôn luôn là một đứa trẻ ngoan ngoãn nghe lời. nhưng tâm tư của cô thật sự không giống như biểu hiện bên ngoài, chính trực chăm chỉ, không ăn chơi trác táng.

Ít nhất, cũng không giống như kỳ vọng của bọn họ, toàn tâm toàn ý dốc sức học tập.

Nằm ở trên giường, Chu Hạm Đạm mở QQ, tin nhắn cùng thầy Lâm lúc trước xếp vị trí đầu tiên, cô ấn mở ra.

Thầy Lâm, cám ơn thầy. Áo khoác em sẽ mau chóng trả lại ngay!

Không sao.

...

Ahh...

Nhìn nó nhiều lần, trong lòng cô liền vang lên cái âm thanh này, còn nâng cao âm cuối, có chút đắc ý vui vẻ thỏa mãn.

Cùng thầy Lâm chat riêng, anh còn có thái độ ôn nhu như vậy... Chu Hạm Đạm lại có chút muốn cười rồi, bạn học khác làm gì có ai được cùng anh trò chuyện như vậy chứ?

Cô thoát ra ngoài, gửi cho Tề Gia Giai tin nhắn: Gia Giai.

Không thể chỉ trực tiếp đặt câu hỏi, như vậy sẽ làm lộ chuyện đã chat rõ ràng, cô bèn bịa ra một cái cớ: Các cậu đã chat riêng với thầy Lâm qua QQ chưa? Tớ còn chưa có nói cảm ơn với thầy ấy, muốn nhắn tin nói cảm ơn, nhưng sợ quấy rầy thầy.

Tề Gia Giai đáp lại gần như sau một giây: Từng trò chuyện rồi.

Tim Chu Hạm Đạm trầm xuống.

Tề Gia Giai lại gửi tới một đống ảnh chụp màn hình, đó là ngày đầu tiên lúc cô ấy được Lâm Uyên thêm vào, ngay sau đó liền thanh tú động lòng người mà nói với anh "Lâm Lâm, buổi tối vui vẻ!", còn kèm theo một biểu tượng phất cờ hò reo.

Chu Hạm Đạm bắt đầu hối hận, tối hôm qua nói cảm ơn tại sao mình lại quên trau chuốt những thứ này, tuyệt không đáng yêu chút nào.

Mà thầy Lâm trả lời Tề Gia Giai là: Đã muộn rồi, các em mau đi ngủ đi.

Tề Gia Giai lại nói: Tuân lệnh, ngủ ngon!

Thầy Lâm cũng đáp lại ngủ ngon.

... Nội dung trò chuyện nhiều hơn cô, giọng điệu cũng thân thiết hơn cô rất nhiều.

Chút vui vẻ tự đắc lúc ban đầu kia, thoáng cái down xuống đáy cốc, tất cả niềm vui tự mình đa tình kia, trong phút chốc tan thành mây khói.

Chu Hạm Đạm chua xót gắng gượng trả lời tin nhắn cho cô bạn: Vậy tớ yên tâm rồi.

Tề Gia Giai: Phục cậu rồi đấy, đến tận bây giờ mà vẫn chưa cảm ơn.

Chu Hạm Đạm:...

Tề Gia Giai: Mau đi đi, đừng sợ.

Cô quả thật đã quá lo sợ rồi, Chu Hạm Đạm nhớ tới cảnh gặp được thầy Lâm vào giờ giải lao buổi tự học tối kia, cư xử với cô không hề thân thiết một chút nào. Có lẽ cũng giống với thầy Hứa đều ưa thích những học trò vui vẻ hoạt bát cởi mở, còn cô sợ đầu sợ đuôi bình thường như vậy, không thích cũng không có gì lạ.

Chẳng qua là quan tâm tới hoàn cảnh túng quẫn và thân thể của học trò mà thôi, cô thật không nên ảo tưởng như vậy.

Chu Hạm Đạm thở dài, trong lòng nhắc nhở bản thân, này, đừng có thích giáo viên đấy, ngàn vạn lần đừng có thích...

***

Sáng sớm hôm sau, đang uống cháo loãng, mẹ đưa tới một cái túi giấy loè loẹt: "Một lát nữa đem áo của giáo viên bỏ vào cái túi trả lại, nhìn đẹp mắt."

Thẩm mỹ của phụ nữ trung niên...

Chu Hạm Đạm cự tuyệt: "Không dùng cái này." Cô cầm chén uống hết phần cháo còn lại vào trong bụng, chạy tới tủ đồ tìm kiếm, lấy thẳng ra một cái túi phong cách cổ xưa màu đen tuyền, sau đó mới đem áo dệt kim hở cổ gấp gọn cẩn thận từng li từng tí bỏ vào.

Bởi vì bạn học khác không hề biết chuyện này, nên Chu Hạm Đạm vẫn có chút sợ hãi.

Đặt cái túi trong hộc bàn, cảm thấy như đồ bên trong biết bay nhảy loạn xạ vậy, Chu Hạm Đạm nhịn không được cúi người liếc mắt nhìn trộm, sợ nó xuất hiện vết nhăn, sợ không để ý nó sẽ thay đổi hoàn toàn.

Tiết học thứ hai của buổi sáng kết thúc, cô lấy lí do "đau bụng kinh" làm cái cớ nói với lớp trưởng, nghỉ tập thể dục giữa giờ.

Ở trong lớp chờ một lát, đợi đến lúc xung quanh yên tĩnh, không còn một ai, Chu Hạm Đạm mới lấy túi giấy ra, xem một chút, rồi cầm nó đi lên lầu.

Đi đến văn phòng năm ba gần đây, cô băn khoăn do dự, từ xa xác nhận thầy Lâm ở đây, hơn nữa trong văn phòng không có người nào, mới dám đến gần.

Phía trên lầu dạy học, trời xanh như hồ nước, dịu dàng đè lên mái ngói màu đỏ ở đỉnh lầu dạy học, giai điệu bài thể dục buổi sáng truyền đến rõ ràng.

Thầy Lâm quả thật ở trong phòng làm việc, một tay anh chống cằm, mày mi như mực, dường như đang chuyên tâm làm việc.

Có thể đến tìm anh.

Nắm chặt dây đai túi giấy trong tay, tim của cô đã sớm thành công chạy mất, không khống chế được khẽ mừng thầm, như là viên kẹo bảy màu ngọt ngào không ngừng lan tỏa ra ngoài.

Dừng ở trước cửa, là đang kép hờ. Hơi lạnh trong phòng vù vù tuôn ra, hoàn toàn đối lập với thời tiết nóng bức bên ngoài phòng. Nhiệt độ không khí cao, mở điều hòa trong văn phòng mà không đóng kín cửa, sẽ càng làm tốn nhiều năng lượng hơn.

Chu Hạm Đạm thò đầu dò xét, thầy Lâm vẫn còn đang ngồi phía sau bàn, không có chú ý tới cô.

Cô đành phải gõ nhẹ hai cái lên cánh cửa, lúc này người kia mới ngẩng đầu lên, ánh mắt phóng ra xa, giao nhau với cô.

Tim bắt đầu điên cuồng đập thình thịch, Chu Hạm Đạm hơi cuối mặt xuống, không được tự nhiên nhìn anh gật đầu, đứng không nhúc nhích.

"Vào đi." Lâm Uyên gọi cô.

Chu Hạm Đạm mắt nhìn mũi, mũi nhìn đường dưới chân, đi về hướng kia.

So với lần đầu tiên đến đây, tâm tình có chút khác biệt.

"Thầy Lâm," đứng trước bàn làm việc của anh, cô bắt đầu "đọc thuộc lòng" câu nói đã chuẩn bị xong từ sáng sớm: "Em tới trả..."

Tiêu đời, lại cà lăm rồi, cô chặn cổ họng: "Trả lại áo của thầy."

Chu Hạm Đạm đem túi giấy bỏ lên trên bàn, "Cảm ơn ạ."

Tiếp đó cúi thật thấp người xuống chào, chỉ là lúc thẳng lưng lên, cô mới mò mẫm đầu óc, căn bản không hề thiết lập cái động tác này cơ mà, không hề. Cơ thể và lời nói của cô đã không thể phối hợp nhịp nhàng rồi, động tác không bị đại não khống chế.

"Em không đi tập luyện à?" Lâm Uyên chậm chạp tiếp nhận túi giấy, bất luận bên trong nó có cái gì, nhìn vẫn có chút kỳ quái, đây có lẽ là điểm nhạy cảm đặc thù của người làm nghề nhà giáo.

"Em..." Cô vừa mới nói dối, bị anh liếc mắt một cái đã nhìn ra, hô hấp yếu ớt nói: "Ừm, không có đi, muốn đi trả áo cho thầy."

Lâm Uyên vốn định khách sáo quan tâm vài lời, vừa muốn nói việc này trong mắt các thiếu nữ khác trông rất mờ ám, có thể bị bàn tán lung tung, nhưng cuối cùng lại đáp lại câu: "Lần sau nói sớm với tôi, tôi tới chỗ em lấy, đừng chậm trễ buổi tập thể dục giữa buổi. Các em mỗi ngày đều ở trong lớp làm bài tập, cơ hội rèn luyện sức khỏe vốn rất ít."

Bị anh dặn dò như trưởng bối, Chu Hạm Đạm nhất thời nghẹn lời: "..."

Bỗng nhiên, cô để ý từ "lần sau" trong lời anh nói, có chút sửng sốt.

Lâm Uyên dường như cũng ý thức được từ ngữ không đúng lắm, tự nhiên nở nụ cười: "Vẫn là không nên có lần sau nhỉ."

Nhìn anh cười, cảm thấy khoảng cách như sương tản đi, lúng túng cũng tan thành mây khói, tâm trạng giống như ánh nắng bên ngoài, Chu Hạm Đạm cũng vụng trộm cong khóe môi, vào thời điểm này cô đã ngầm hiểu lẫn nhau.

"Quay về đi." Lâm Uyên nói.

"Vâng." Chu Hạm Đạm đáp.

Vừa muốn trở về, Lâm Uyên lại gọi cô.

Chu Hạm Đạm quay đầu lại, chỉ thấy người đàn ông đã đứng lên, lấy áo dệt kim hở cổ ra, đem cái túi không đưa cho cô: "Lấy cái này về."

Chu Hạm Đạm: "..."

Ôi, uổng công cô tỉ mỉ lựa chọn túi giấy, thôi được... được rồi... Trong lòng cô uất ức mà lầm bầm, ngoài mặt vẫn là ngoan ngoãn tới lấy.

Hai cánh tay cùng buông xuống, "Thầy, em đi trước ạ."

Lâm Uyên gật đầu.

Chu Hạm Đạm hít sâu một hơi, mau chóng mở cửa phòng làm việc ra, cô vô thức quay đầu, thấy thầy Lâm đứng ở đó, tiện tay mặc cái áo dệt kim hở cổ kia lên, đang chậm rãi vuốt vuốt cổ áo sơ mi, anh đột nhiên dừng động tác, sau đó hơi nhíu mi tâm, giơ tay áo lên chóp mũi, giống như ngửi một chút.

Tiếp đó, anh nhìn về phía cửa.

Bốn mắt chạm nhau.

Giống như điện giật, Chu Hạm Đạm bị ánh mắt của anh bắt lấy làm trở tay không kịp, một suy nghĩ bay qua đại não, cô vội vàng hoảng hốt phá cửa chạy đi.

Gió tạt vào mặt, thời tiết cuối mùa hè còn sót lại chút nóng bức, giờ tất cả đều đang tập trung trên hai má cô, tiếng tim đập cùng với tiếng bước chân xuống lầu hỗn loạn khác thường, aaaaa, làm sao bây giờ aa, mặt cô đỏ quá đi mất a, cô vui vẻ quá đi mất a.

Trong nội tâm cô không hề chua xót một chút nào, cũng không hề khổ sở một chút nào, đối với thầy Lâm cô chính là độc nhất vô nhị, bởi vì, trên đồ của thầy ấy, từng có mùi hương thơm ngát của nước tẩy rửa nhà cô nha.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 12.01.2019, 20:59
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.07.2018, 07:21
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 111
Được thanks: 159 lần
Điểm: 27.29
Có bài mới Re: [Hiện đại] Có thể chứng minh, tôi thích em - Thất Bảo Tô - Điểm: 10
Chương 7: Tiết học thứ bảy

Edit: Sherry

Cả ngày sau đó, tâm trạng của Chu Hạm Đạm giống như một vườn cây rậm rạp rộng rãi, tỏa hương hoa thơm ngát, cỏ cây dạt dào.

Đặc biệt hơn, suốt hai tiết toán Lâm Uyên đều mặc cái áo dệt kim hở cổ này trong lớp.

Cô vui đến sắp chết rồi.

Anh vừa quay đầu lại, cô liền xấu hổ cúi đầu, sợ tiếp xúc với ánh mắt của anh.

Anh lại quay lưng, công thức viết trên bảng như biến thành nhạc phổ, nhẹ nhàng diễn tấu trong lòng cô.

Hết tiết học, lớp phó toán học ngồi cùng bàn với cô thu sách bài tập của mọi người, đang định đem lên trên lầu.

"Cậu cầm hết được không?" Chu Hạm Đạm chủ động tỏ ý muốn chia sẻ sức nặng, đồng thời cũng cố gắng che dấu thái độ nhiệt tình quá mức của bản thân.

Trương Vân nhìn cô một cái: "Cậu muốn giúp đỡ?"

Chu Hạm Đạm gật đầu.

Trương Vân rất thẳng thắn, lập tức lấy ra một nửa trong đó, giao cho cô: "Cảm ơn."

Chu Hạm Đạm cười cười: "Không có gì."

Đây là lần thứ hai đến gặp thầy Lâm... a, không đúng, là lần thứ ba nha.

Tim của cô, cũng điên cuồng run rẩy theo từng bậc từng bậc thang đi lên, Chu Hạm Đạm mím môi, theo Trương Vân đi vào phòng làm việc.

Lại một lần nữa đến thăm, hy vọng thầy Lâm không cảm thấy cô là vị khách không mời mà đến.

Chu Hạm Đạm đi vào trong, cầm sách bài tập trên tay không nặng chút nào, nhẹ tựa như gió, không nỡ bỏ xuống.

Đúng lúc Lâm Uyên đang cầm ly nước cùng các giáo viên khác nói chuyện phiếm, ánh mắt dường như liếc qua hai học sinh một cái, xoay đầu lại: "Để đó đi."

Nói xong lại quay đầu, tiếp tục đề tài vừa rồi.

Thậm chí còn không liếc nhìn cô một cái, Chu Hạm Đạm mơ hồ cảm thấy chán nản trong lòng, cúi thấp đầu, cùng với bạn ngồi cùng bàn phía sau đem bài tập sách để lên trên bàn.

Nhưng vẫn là nhịn không được từ khóe mắt liếc trộm thầy Lâm, người đàn ông đã kết thúc cuộc chuyện trò vui vẻ, trở lại ngồi trên ghế.

Anh nhấc mi, tùy ý đóng lại sách trước mặt, tiếp đó giương đôi mắt dài hẹp.

Chu Hạm Đạm cấp tốc thu hồi ánh mắt, trong phút chốc tim bắt đầu chênh vênh.

"Hai em đợi một lát." Mắt thấy học trò muốn đi, Lâm Uyên gọi hai cô lại.

Chu Hạm Đạm ngạc nhiên, quay đầu lại.

Người đàn ông thu mắt, kéo ngăn kéo ra, từ bên trong lấy ra hai vật màu trắng.

Chu Hạm Đạm nhìn chăm chú, đó là hai viên chocolate trắng, trước kia cô đã từng nếm qua, nhân bên trong là hạt phỉ [1], còn bên ngoài thì phủ đầy vụn dừa trắng như tuyết.

[1] Hạt phỉ (hạt hazelnut) là hạt của cây phỉ (cây thuộc họ hạt dẻ), bao gồm bất kỳ loại hạt nào có nguồn gốc từ các loài thuộc chi Corylus, đặc biệt là hạt của loài Corylus avellana. Thường được dùng để làm bánh.

Lâm Uyên nhìn về phía các cô, như thể bề trên khen thưởng trẻ con cười nói: "Một người một cái."

Chu Hạm Đạm kinh ngạc, người này... Hoá ra không có đùa giỡn nha, thật sự luôn luôn cho học trò phí dịch vụ sao.

"Không cần." Trương Vân bên cạnh đã từ chối.

"Cầm lấy đi." Lâm Uyên đẩy ngăn kéo vào, bản thân ngồi xuống, động tác này làm cho anh nhìn như không cho phép từ chối.

Trương Vân có lẽ cũng hiểu thái độ giáo viên, thò tay cầm lên, đưa một viên cho Chu Hạm Đạm, sau đó nói: "Cảm ơn thầy."

Chu Hạm Đạm làm theo y như đúc: "Cảm ơn thầy."

Lâm Uyên nhìn về phía cô, anh cười, chung quy vẫn tỏa ra vài phần nho nhã. Chu Hạm Đạm không dám nhìn thẳng vào anh lâu, hai tay nhận lấy viên chocolate kia.

Ở trong lòng bàn tay xoay xoay hai lần, Chu Hạm Đạm lặng lẽ cất nó vào túi quần.

Thầy Cao dạy lý hóa ở bên cạnh tỏ vẻ căm giận: "Tên Lâm Uyên này, đem toàn bộ bánh kẹo cưới của tôi cho học trò, về sau cậu kết hôn, tôi cũng muốn trả thù lại."

Thầy Lâm khẽ cười ra tiếng, cười lộ răng hiếm thấy, như dỗ dành đứa trẻ lớn, anh nhìn thầy giáo kia nói: "Không vấn đề gì."

Một người giáo viên nữ cũng cười vui vẻ theo, còn bát quái nói: "Thầy Lâm dự định khi nào kết hôn?"

Chu Hạm Đạm trong nháy mắt vểnh tai lên, giống như đi săn thỏ trong rừng.

Lâm Uyên xoay thành ghế một vòng, giọng điệu tự do tự tại như dáng vẻ của anh: "Sớm mà."

"Cậu cũng già đầu rồi."

Lâm Uyên liếc xéo: "Tôi mới hai mươi ba nha [2]."

[2] Bạn Lâm thực sự là 32 rồi đấy ạ, đừng tin lời bạn ấy ><.

Thầy Cao xùy bộ dạng giả bộ nai tơ của anh.

"Có bạn gái chưa, cân nhắc tôi đi chứ, tôi vẫn còn độc thân nha." Người giáo viên nữ tính tình thoải mái phóng khoáng, vẫn còn đang trêu chọc anh.

Lâm Uyên chỉ cười, không nói gì. Trong văn phòng vui vẻ hòa hợp.

***

Tự học buổi tối kết thúc, Chu Hạm Đạm ngay cả đi dạo một chút cũng không, nghênh đón cảnh ban đêm, đạp xe một mạch về nhà.

Trở về phòng, cô đóng cửa lại, đem túi sách treo xong, liền thoát lực nằm sấp trên bàn.

Ô...

Thầy Lâm có bạn gái chưa?

Từ văn phòng đi về, cô một mực nhớ kỹ vấn đề này cùng với phản ứng của anh.

Nhưng đến buổi tối, cô đã hoàn toàn hiểu rõ, dù cho thầy Lâm không có bạn gái, cô và anh cũng không có khả năng.

Anh đã đến tuổi lập gia đình, còn cô vẫn là một học sinh cấp 3.

Anh có thể giảng dạy giải thích nghi vấn, còn cô vẫn còn là bề dưới non nớt cần chỉ bảo, ngốc nghếch mê muội.

Anh đã ba mươi cũng đã xây dựng được sự nghiệp thành công, mà cô ngay cả tư cách nắm giữ chìa khóa mở ra cuộc sống thật sự của chính mình cũng không có.

Cô thật sự kém anh nhiều lắm.

Chu Hạm Đạm nằm sấp trên cánh tay, không hiểu tại sao mình lại muốn nhiều như vậy, xa như vậy.

Thậm chí còn bắt đầu phân tích cô cùng thầy Lâm đủ loại... không có khả năng.

Chu Hạm Đạm càng nghĩ càng bực bội, cô nắm tóc, vô cùng chán nản, rốt cuộc là cô đang tưởng tượng cái quái gì, thật quá ngu xuẩn a.

Cô lấy điện thoại di động ra, nhập từng chữ từng chữ vào:

[ Thích Giáo viên làm sao bây giờ ]

Chủ topic và cô gần như có cùng cảm giác, "Anh vừa cao vừa gầy, dí dỏm hài hước, tri thức uyên bác, rộng lượng tinh tế... Tôi biết không thể nói điều này cho anh nghe, ai có thể giúp tôi thoát khỏi loại ý nghĩ này không?"

Chu Hạm Đạm xem kĩ từng câu trả lời, tim trái lại yên tĩnh xuống, cô ý thức được mình không phải một thân một mình, cũng không phải là ngoại tộc. Trong đó đa số đều là không bệnh mà chết, nhưng cũng không thiếu kết cục viên mãn, cô nhịn không được thay mình vào đó, phần tình cảm mật ngọt kia xâm thẳng vào đáy lòng.

Đóng websites, Chu Hạm Đạm nhịn không được mà nghĩ, về sau thầy Lâm nhất định cũng sẽ kết hôn, ai có thể trở thành vợ anh nhỉ, thật là hâm mộ cô gái kia, có thể có được người chồng đẹp trai tuyệt vời độc nhất như vậy, thật quá may mắn.

Người thích thầy Lâm, nhất định rất nhiều, như Tề Gia Giai nói, toàn bộ nữ sinh có ai không muốn cùng thầy Lâm yêu đương chứ. Kỳ thật cô cũng như vậy thôi, tình hữu khả nguyên[3], Chu Hạm Đạm tự an ủi bản thân, tại sao phải vì cái dạng tình cảm này mà phiền não xấu hổ, lặng lẽ nhớ nhung cũng đâu có gì sai, cô sẽ không yêu cầu kết quả xa vời, dù cho đã định trước phải hối tiếc.

[3] Tình hữu khả nguyên: xét về tình thì có thể tha thứ, cho qua.

Đứng dưới vòi hoa sen, rửa sạch những hoang mang bối rối lúc ban ngày, Chu Hạm Đạm cả người sạch sẽ, nằm lên trên giường, rơi vào mộng đẹp.

***

Hôm sau, lo âu rối loạn đều đã ném đi rồi, Chu Hạm Đạm chỉ cảm thấy tinh thần sảng khoái, cô duỗi thẳng thân trên, thoải mái đạp xe đạp, hướng tới trường học, thắt lưng mềm dẻo tô điểm màu xanh như lá tre.

Chim chóc tản ra khắp trời, vì cô mở đường.

Rất nhanh đã đến trước cổng trường, Chu Hạm Đạm nhìn thấy một chiếc xe SUV màu trắng quen mắt, vững vàng ngừng ở chỗ kia, nhìn qua loại kí hiệu cũng biết là xe của thầy Lâm.

Sợ giẫm lên vết xe đổ, Chu Hạm Đạm thả chậm tốc độ, lúc tới gần, hiển nhiên không nhìn thấy vết trầy ngày đó trên thân xe.

Chu Hạm Đạm đạp chân xuống đất, dừng lại tìm xem bằng chứng mình đã từng gây chuyện, nhưng thế nào cũng nhìn không ra, là cái này sao? Nước sơn được bảo dưỡng tốt như vậy sao? Hoàn toàn nguyên vẹn?

Cô sinh nghi, xoay người áp sát vào vài phần, tỉ mỉ quan sát, cô nhớ rõ chính là cái chỗ này nha, thật sự không sao a, xe hàng hiệu quả nhiên không giống nhau, chiếc xe hơi kia của ba cô để ý chút là có thể tìm thấy rõ nơi nào đã từng bị tổn thương.

Thật tốt quá.

Chu Hạm Đạm nhẹ nhàng thở phào một hơi, vừa muốn thẳng người lên rời đi, đột nhiên, cửa sổ xe ở ghế lái chuyển động xuống.

A!

Cô sợ tới mức thân thể co lại, suýt nữa không giữ vững được xe đạp, cùng lúc đó, cửa sổ trước mặt cũng chậm chạp hạ xuống, lộ ra một gương mặt tuấn tú trắng nõn.

Mặt Chu Hạm Đạm, đột nhiên đỏ bừng.

Người bên trong cửa sổ, cười bất đắc dĩ: "Có thể để tôi đi ra không?"

Chu Hạm Đạm:...

Cô lập tức phản ứng lại, nhanh nhẹn lùi ra khỏi cửa xe, lui ra sau tạo một khoảng trống.

Vì sao thầy Lâm lại ở bên trong aaaaaaaa! Chu Hạm Đạm xấu hổ muốn được đào mười thước đất, từ đó biến mất khỏi nhân gian.

Lâm Uyên mở cửa xe, sau đó vòng qua ghế phó lái lấy tập công văn, anh không vội vàng đi, nhìn về phía cô nhóc còn đang cúi đầu ở bên cạnh.

Nhận ra được ánh mắt của anh, Chu Hạm Đạm ngẩng đầu, ánh mắt vừa mới tiếp xúc, cô lập tức vùi đầu xuống thấp hơn: "Thật xin lỗi! Em không biết thầy ở bên trong, em cứ tưởng xe đỗ ở chỗ này!"

"Tôi biết rõ." Lâm Uyên khẽ cười.

"Thật sự rất xin lỗi..." Cô vẫn còn phiền muộn, năm lần bảy lượt mất mặt trước mặt người mình thích, dù là ai cũng đều thấy trái tim nổ tung.

Huống chi, giờ phút này bạn học trong trường đi qua đường, đều nhìn hai người họ.

"Không có gì, vào trường đi, " Lâm Uyên nhớ đến cảnh vừa rồi chứng kiến trong xe, càng thêm vui vẻ: "Em không tới sớm học à."

Chu Hạm Đạm muốn nói lại thôi, đành vội vàng đạp xe đi, cùng một đường với thầy Lâm đang đi không nhanh không chậm, tùy tiện đem giáo viên ném ra sau lưng hình như có chút không được lễ phép.

Chu Hạm Đạm đành phải dắt lấy xe, kiên trì đi bên cạnh anh.

"Tìm được chỗ lần trước cạo rồi hả?" Tiến vào cổng trường, thầy Lâm đột nhiên hỏi.

"Không tìm được."

"À." Giọng điệu anh nhàn hạ thoải mái.

"Được bảo dưỡng rất tốt..." Cô nhỏ giọng nói.

Dứt lời, nhất thời trầm mặc.

Thầy Lâm đột nhiên hỏi: "Tôi giảng bài các em theo kịp không?"

Chu Hạm Đạm sững sờ, mạnh mẽ gật đầu, từ tận đáy lòng nói: "Theo kịp ạ, thầy giảng rất tốt."

"Ừ." Lâm Uyên trầm ngâm.

Bóng người như thoi đưa, Chu Hạm Đạm yên lặng liếc mắt nhìn người đàn ông bên người, anh so với cô cao hơn khoảng một cái đầu, tư thế thẳng tắp như núi cao độc lập.

Khoảng cách thật là gần a... Ngàn vạn lần đừng có cùng cô nói chuyện, để cho cô tận hưởng một lát, trong lòng, lẳng lặng tan ra, bất chợt cảm thấy thực là may mắn.

Chu Hạm Đạm xiết chặt xe tay lái, vụng trộm cong khóe môi, chỉ sợ hoa xuân trong tim chấn động rơi xuống rớt ra ngoài, bị người ta nhìn thấy.

Lại đi vài bước, Lâm Uyên lên tiếng lần nữa: "So với Tưởng giáo viên của các em trước đây thì sao?"

Tâm trạng phơi phới, câu hỏi cũng chưa kịp qua não bộ, Chu Hạm Đạm đã vô thức đáp: "Thầy so với thầy ấy nhìn tốt hơn nhiều."

Ha, Lâm Uyên cười ra tiếng, như cơn gió sáng sớm xuyên qua cánh rừng.

Chu Hạm Đạm đột nhiên tỉnh ngủ, vừa muốn vội vàng bổ sung một câu "Giảng bài cũng tốt hơn thầy ấy.", Lâm Uyên đã nhanh chóng mở miệng trước một bước, nói với cô:

"Tôi chính là hỏi cái này này."

"Không phải..." Chu Hạm Đạm âm thầm đấm ngực dậm chân, chỉ cảm thấy vô lực xoay chuyển trời đất.

"Được rồi, " Anh cười thở dài một hơi: "Đáp án này cũng không tệ."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 12.01.2019, 21:01
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Kỳ Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Kỳ Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.07.2018, 07:21
Tuổi: 17 Nữ
Bài viết: 111
Được thanks: 159 lần
Điểm: 27.29
Có bài mới Re: [Hiện đại] Có thể chứng minh, tôi thích em - Thất Bảo Tô - Điểm: 10
Chương 8: Tiết học thứ tám

Edit: Sherry

Anh cười than, như một mảnh lông chim lướt qua màng nhĩ, Chu Hạm Đạm chỉ cảm thấy trong tim vừa mềm mại vừa ngứa ngáy, mặt cũng đỏ hơn.

Đi song song về hướng trường học, trên đường lớn màu xám trắng làm từ xi măng, dòng người như dệt, ánh nắng xuyên qua khe hở giữa những chiếc lá xanh mởn chiếu xuống.

Chu Hạm Đạm xúc động mà nghĩ, có lẽ đây sẽ trở thành buổi sáng tốt nhất trong toàn bộ thời cấp ba của cô.

Nhưng, đường cuối cùng cũng sẽ hết, theo như nội quy trường học, xe đạp của học sinh phải đem đến để trong nhà giữ xe.

Đi tới hai bước nữa là rẽ cua, buộc phải chia thành hai ngả, Chu Hạm Đạm mấp máy môi, đành phải sớm nói rõ tình huống với Lâm Uyên:

"Thầy Lâm..."

"Ừm." Lâm Uyên đáp.

Chu Hạm Đạm liếc mắt nhìn sống mũi thẳng tắp của anh: "Em phải dắt xe đến để trong nhà xe."

Lâm Uyên chợt hiểu ra: "Ừ, đi đi."

"Sẽ không..." Cô ra vẻ đĩnh đạc nói, lại thẹn thùng kì quái, ánh mắt rơi đến chỗ khác: "Đi cùng với thầy."

Lâm Uyên thu mắt, nhìn cô gái có hơi nghiêng nghiêng đầu, cuối cùng sót lại trong tầm mắt anh một đoạn lông mi mềm mại, khóe môi hơi cong: "Được."

"A, " Chu Hạm Đạm nhớ lại: "So với thầy Tưởng thầy giảng bài tốt hơn, thật đó, em và bạn của em đều cảm thấy như vậy, ánh mắt của quần chúng là sáng như tuyết đấy."

Lâm Uyên nhíu mày: "À, vậy tôi đây chờ xem thành tích bài kiểm tra tháng của các em."

Chu Hạm Đạm: "..."

Cái này có tính là mình đào hố cả lớp không?

Cô nán lại chờ anh chu đáo hỏi: "Thầy còn vấn đề nào khác không ạ?"

"Tạm thời không có." Lâm Uyên đáp.

Ngã ba đường, Chu Hạm Đạm bẻ tay lái, gấp gáp muốn chạy đi. Cô cấp tốc tìm kiếm nhà xe ở khu vực gần sát đường đi xem có còn chỗ trống hay không, nếu còn cô sẽ không để lỡ thời gian, còn có thể đi cùng thầy Lâm một tầng lầu dạy học.

Bất đắc dĩ tất cả đều bị đám bạn học quỷ lười kia chiếm kín không một kẽ hở, căn bản không thể chen vào.

Chỉ có thể mệt mỏi nói: "Em phải đi rồi."

Lâm Uyên ngừng chân: "Ừ, gặp lại trên lớp."

Một câu, khiến Chu Hạm Đạm trong nháy mắt nở hoa nhỏ trong lòng, đột nhiên xuất hiện cảm giác ước hẹn, làm cho tim cô đập nhanh như hươu chạy.

Xoay xe quay người, bước chân cũng trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều.

Nhất định là cô suy nghĩ quá nhiều rồi, thầy Lâm rõ ràng chỉ là lễ độ tạm biệt. Nhưng bất kể thế nào, cũng chính là hẹn ước cùng cô gặp nhau trên lớp nha, anh cũng không có cùng bạn học khác hẹn ước gặp nhau trên lớp đâu đó.

Suy nghĩ đến đây, Chu Hạm Đạm không kìm nén được quay đầu lại.

Một giây sau, khóe miệng cô sụp xuống, cõi lòng tan nát muốn nứt toát, bởi vì có một nữ sinh đi ngang qua đang cùng thầy Lâm trò chuyện.

Nữ sinh kia, cô không biết, chắc là bạn học lớp khác, nhưng nhất định cũng là học sinh của thầy Lâm.

Còn xõa tóc, màu đen dài thẳng rất đỏm dáng, không sợ hết giờ chủ nhiệm lớp tìm đến nói chuyện à?

Chào buổi sáng rồi còn ngại chưa đủ, vẫn ở lại cùng thầy Lâm tán gẫu cười nói hai câu, rồi mới cùng nhau rời đi.

Đồ xe hư!

Xe hư xe hư xe hư xe hư!!!

Khóa kỹ xe, Chu Hạm Đạm nổi giận đùng đùng rút chìa khoá ra. Nếu không phải sợ động tác quá lớn sẽ làm ra cái gì mà "hiệu ứng domino" ở nhà xe, cô thật hận không thể tàn nhẫn đạp một phát vào đằng sau đuôi xe.

***

Tiết toán học, Chu Hạm Đạm vẫn nhớ kỹ câu ước định kia, giương mắt mong đợi từng lời nói tuyệt diệu của thầy Lâm đang giở sách trên bục giảng.

Người này, lời nói rất hiếm khi rối loạn, cũng không hề tự cao tự đại, bất luận là trong giờ học hay ngoài giờ, đều giống như bạn bè bình thường dễ thân thiết.

Đến một nửa giờ học, anh ra đề toán, định gọi người lên làm.

Người trong lớp, hiển nhiên đều không ngoại lệ cúi đầu tránh nạn, đem sách chồng lên làm chỗ ẩn nấp, lo sợ lửa đạn của việc kiểm tra thành quả học tập ngộ thương đến đầu mình.

"Sợ lên đây như vậy sao, " Lâm Uyên đã nhìn quen lắm rồi mà vẫn cười nhạt: "Cái đề này rất đơn giản."

"Đơn giản chỗ nào." Có nam sinh quan hệ tốt.

Lâm Uyên đáp: "Chỗ nào không đơn giản, thời cấp ba môn toán của tôi căn bản là điểm tối đa, ngữ văn thì đọc hiểu lý giải viết lách liên tục, liền ngưng làm đề toán."

"..." Cả lớp thổn thức.

Lâm Uyên buông phấn: "Tôi đây chỉ có thể gọi người."

"..." Trong phòng học, trong nháy mắt tĩnh mịch như nghĩa địa.

Lâm Uyên nhìn một vòng dưới bục giảng, cuộc đối thoại ngẫu nhiên lúc sáng, bỗng nhiên lóe ra trong đầu, anh lập tức kêu lên: "Chu Hạm Đạm."

Chu Hạm Đạm: "...???"

Không phải chứ...

Phía sau chồng sách, một cái đầu đột ngột nhô lên, ngay sau đó là một đôi mắt trong veo vô cùng kinh ngạc.

Lâm Uyên đang nhìn cô, dù bận vẫn ung dung, giống như đợi cô đi lên.

Cả lớp ném đến ánh mắt cảm thông, đưa mắt nhìn cô đi như đeo chì, chậm rì rì di chuyển đến trước bảng đen.

Đến trước mặt Lâm Uyên, Chu Hạm Đạm không dám nhìn anh, đầu óc trống rỗng, đề bài vẫn còn chưa có xem xong đâu, trong lòng không hiểu tại sao anh lại phải kéo mình lên "phạt thị chúng"...

Cô vừa lúng túng vừa sợ sệt mà gãi gãi trán, đi đến lục tìm phấn trong máng bảng đen, nhưng một khắc sau, một bàn tay khớp xương rõ ràng, đưa tới một viên phấn màu trắng.

"Gặp lại rồi."

Sau đầu, là giọng người đàn ông trầm thấp đến không thể nghe thấy.

Không phải cách xa trăm sông ngàn núi, cũng không mơ hồ như phủ tầng lớp sương mù.

Là cực gần đấy, cực kỳ rõ ràng đấy, chỉ có hai người có thể nghe được âm thanh.

Còn pha lẫn chút vui vẻ, giống như một chấm ánh sáng nhỏ, thắp sáng bục giảng này lên, bức bách tình cảnh này.

Cơ thể Chu Hạm Đạm căng cứng trong nháy mắt, lồng ngực phía trên rung động như nhịp đập mạnh mẽ nổi lên.

Anh nhớ kỹ lời đã nói với cô!

Thế nhưng tại sao phải dùng loại phương thức này "gặp lại" chứ!

Nhận lấy phấn viết bảng, màu đỏ từ mặt cô đã lan đến tai, ngay trong lòng bàn tay cũng rịn mồ hôi.

Phát hiện dáng vẻ của cô, tưởng là cô căng thẳng, Lâm Uyên vỗ về hỏi: "Làm được không?"

Sống lưng Chu Hạm Đạm run lên, cô xấu hổ không dám nói cho anh biết, là mình không nghĩ tới sẽ bị tóm lên, ngay cả đề bài cũng chưa kịp xem hết.

"Chắn là được..." Bất chấp khó khăn đáp, còn lặng lẽ bổ sung, sai rồi cũng đừng có trách cô nha.

Không muốn làm thầy Lâm thất vọng, cô ngửa mặt nghiêm túc xem xét đề... Một lát sau, cô giơ cánh tay lên, múa bút thành văn, phấn viết dồn dập ma sát với bảng đen, kít kít... rung lên.

Thật ra...

Thật sự không khó...

Không khác biệt lắm so với đề bài anh đã nói qua trong tiết trên, gia tăng độ khó cho nó, chỉ để dọa mọi người nao núng sợ hãi thôi.

Lâm Uyên chăm chú nhìn cô chuyên tâm giải đề, cũng nhìn cô tập trung tinh thần viết bảng, lúc nhanh lúc chậm, bất chợt ngừng bất chợt ghi, lặng lẽ tính toán ở phần trống còn lại phía dưới bảng đen, viết xuống chữ nhỏ dầy đặc, tính ra đáp án thì vô thức dịch cổ tay tới chỗ vừa ghi, cấp tốc xóa đi vết tích, rồi lại đem đáp án lấp vào đúng chỗ theo các bước chứng minh.

Trong lớp thỉnh thoảng phát ra tiếng xì xào bàn tán, phân tích bài chứng minh của cô.

Cuối cùng cũng ra kết quả, Chu Hạm Đạm thở một hơi dài nhẹ nhõm, cánh tay vẫn còn áp lên bảng đen, không tự tin lắm mà quay đầu lại nhìn Lâm Uyên, hình như muốn nói gì đó.

Ánh mắt của cô, trắng đen rõ ràng, sạch sẽ trong suốt, không dính bụi trần, thuần khiết như một đầm nước vừa tan ra từ tuyết.

Anh thường xuyên được nhìn thấy ánh mắt như vậy trên người học trò, đó là tính chất đặc biệt ở cái tuổi này.

Lâm Uyên dựa vào bàn giáo viên, mi tâm hơi nhíu lại dò hỏi.

"Đúng không..." Tiếng Chu Hạm Đạm nhỏ mà nhẹ.

Lâm Uyên khẽ cười, gật đầu.

Chu Hạm Đạm cuối cùng cũng thả lỏng tinh thần, đem phấn viết ném vào khe bảng, vô cùng vui vẻ đi xuống bục giảng, nhận được khẳng định của thầy Lâm, trên đường quay về chỗ ngồi, cơ thể nhẹ nhàng đi không ít, trong lòng cũng không khỏi kiêu ngạo.

Ngồi xuống rồi, vẫn có hơi không yên tâm hỏi bạn ngồi cùng bàn: "Tớ làm không sai chứ?"

"Đúng rồi." Trương Vân đáp.

Chu Hạm Đạm vỗ vỗ ngực: "Vậy thì tốt."

Lại nâng tầm mắt, muốn tìm người trên bục giảng khoe công, nhưng anh đã bắt đầu giảng cho bạn học cái đề này, chẳng hề nhìn tới chỗ của cô, vừa định tiếc nuối rủ mắt xuống, ánh mắt thầy Lâm đã nhẹ nhàng chuyển đến phía này, tuy chưa có tiếp xúc, nhưng cô bỗng nhiên lại không dám nhìn, đầu luôn luôn cúi xuống, tim lại bịch bịch rồi.

Ôi...

Thật kinh sợ, cô cảm thấy thật kinh sợ[1].

[1] Kinh sợ: kinh ngạc + sợ hãi.

***

Tự học buổi tối kết thúc, tích lũy một ngày tâm tình hoàn hảo, Chu Hạm Đạm không vội vã về nhà, mà cùng Tề Gia Giai đi dạo tiệm văn phòng phẩm ở ngoài trường.

Tề Gia Giai là một vở khống­­[2], lưu luyến đứng trước giá bày vở tập.

[2] Vở khống: có thể hiểu là cực kì cực kì yêu thích... vở, cũng giống như "thanh khống" hay "xx khống" gì gì đó. Từ có mô típ này được nhắc đến nhiều trên mạng(ở TQ), từ "vở khống" này có lẽ cũng nảy sinh ra từ đó.

Chu Hạm Đạm thì chăm chú chọn lấy ba cây bút trung tính, định sau này lấy ra làm đề toán.

Trên đường đi tìm Tề Gia Giai, cô bị một loạt các loại giấy gấp sao đủ màu lấp lánh hấp dẫn.

Lam này hồng này vàng này xanh này, đều nhàn nhạt, nhẹ nhàng mà đáng yêu, cô dừng lại, chọn hai túi.

Lúc tính tiền, Tề Gia Giai tò mò hỏi: "Mua cái vật này làm chi?"

Chu Hạm Đạm đáp: "Đẹp mà."

"Cậu muốn gấp ngôi sao hả?"

"Đúng vậy."

"Ngài thật là nhàn hạ thoải mái."

"Dù sao về nhà cũng không có gì làm."

Ông chủ bíp bíp quét mã vạch, lấy giấy gấp sao bỏ vào một bên túi ny lon: "Cái này bán tốt lắm đấy, trường học các cháu có rất nhiều nữ sinh mua."

"Ai, xem ra là tôi già rồi, không còn tâm tư thiếu nữ nữa." Tề Gia Giai thở dài.

Ông chủ cười rộ lên, thuận tiện chào hàng: "Cháu có thể mua vải thêu chữ thập."

Giọng điệu Tề Gia Giai như là muốn chạy trốn ngay tức khắc, "Bỏ qua cho cháu đi, giấy gấp sao cháu còn không muốn làm, lại còn thêu chữ thập á, bảo cháu làm những thứ này, chẳng thà đi ngủ còn hơn."

Chu Hạm Đạm cầm lấy cái túi, vỗ vào lưng cô: "Đi thôi."

***

Trở về nhà, Chu Hạm Đạm bóc bao bì, lấy ra một tờ giấy gấp sao màu lam nhạt, tìm cây bút vừa mua tối nay, ấn đầu bút, còn chưa có ghi chữ nào, đã lấy tay trái che miệng, hưng phấn cười rộ lên.

Cười ngây ngô một hồi, mới viết xuống mặt sau:

[ Ngày 16 tháng 9, anh nói, "Gặp lại trên lớp.", "Lại gặp rồi." ]

Viết xong bản thân lại chịu không được mà điên cuồng vặn xoắn ngón tay, ngửa ra ghế dựa, duỗi thẳng chân che mặt.

Bình tĩnh nhấc tay khỏi khuôn mặt đỏ bừng, cô thuần thục gấp ra một ngôi sao năm cánh xinh đẹp chắc chắn, sau đó đứng lên, từ trên giá sách lấy xuống một bình thủy tinh từng dùng để nuôi cá con, bỏ ngôi sao màu xanh lam này vào.

Nó lướt theo thành thủy tinh, trượt xuống dưới đáy, không còn động tĩnh.

Dường như một ngôi sao nhỏ bé mang theo tâm sự thiếu nữ, có thể giữ kín trong nhiều năm.

An tâm một chút, Chu Hạm Đạm nhét tai nghe vào, lấy điện thoại di động ra, vừa nghe vừa nhìn, nhiều lần vô tình nghĩ tới chuyện lúc sáng.

Cuối cùng, cô vào trang cá nhân của mình trong viết xuống trạng thái:

"Lên bảng giải đề cũng không đáng sợ lắm đâu nha."

Có khả năng thầy Lâm lướt xuống cũng sẽ nhìn thấy cái này, cô cẩn thận cân nhắc, bỏ thêm cái biểu cảm dí dỏm nho nhỏ.

Đăng xong cái này, Chu Hạm Đạm kẹp áo ngủ, chuẩn bị đi tắm rửa sạch sẽ.

Vừa ra khỏi cửa, cô bị dọa đến nhảy dựng lên, mẹ thế mà lại còn ở phòng khách xem tivi.

"Sao mẹ còn chưa ngủ!"

"Sao con còn chưa tắm rửa!"

Hai mẹ con cùng lúc hỏi, tiếp đó cùng cười rộ lên.

Mẹ nói: "Còn có một chút, sắp xem xong rồi."

Chu Hạm Đạm chỉ vào quần áo lúng túng đáp: "Con tắm trước đó rồi giờ đi thay đồ~ "

Mẹ khẽ cười, cho đi.

Tắm rửa xong, đứng ở trước gương, Chu Hạm Đạm kéo dây cột tóc trên đầu xuống, một đầu tóc hơi cong mềm mại tuôn ra, rơi xuống phủ kín đầu vai.

Khi còn bé ba mẹ cũng không có bạc đãi cô nha, tóc chính là châu báu của nữ giới, cũng không hề thua kém người khác đen bóng như sơn.

Cô nắm tóc lên chải chải hai cái, đột nhiên nhớ tới nữ sinh sáng nay cùng thầy Lâm tán gẫu có mái tóc đen dài thẳng kia, không khỏi nhăn nhăn mũi, khỉ thật, chắc chắn đã từng duỗi tóc.

Đặt lược xuống, lau sơ chỗ ẩm, Chu Hạm Đạm mở cửa trở về phòng.

Trong phòng khách đã không còn một bóng người, mẹ xem phim xong quay về phòng ngủ rồi, nhưng để lại cho cô chén quýt nhỏ để lót dạ.

Chu Hạm Đạm về phòng, bấm sáng điện thoại, QQ đã có không ít thông báo nhắc nhở.

Một giây sau, mẹ Chu đang có chút buồn ngủ nghe thấy phòng bên cạnh truyền đến hai tiếng "A a" ngắn ngủi, hưng phấn khó đè nén thét lên.

Sao vậy A Hạm Đạm? Bà nhịn không được mở cửa đến hỏi.

"Không có gì, không có gì!" Con gái trả lời như vậy.

Mẹ Chu không muốn hỏi nhiều, mang nghi vấn trở về phòng.

Chu Hạm Đạm chớp mắt vài cái, nhìn hai hàng ID khen ngợi[3] kia nhiều lần, sợ mình hoa mắt nhìn lầm.

Thật sự có anh.

Thật sự là anh.

Cô lừa mẹ,

Làm sao không có gì được chứ!

Aaaaaa!

Cô vui chết mất thôi!

Đêm nay nhất định không ngủ được!

Thầy Lâm cho cô trạng thái khen ngợi a!

[3]: Mình không dùng QQ, không biết khen ngợi có giống như like trên facebook không... lại không dám chém bừa nên để nguyên vậy. (TvT)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 35 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Củ dền đỏ, Doanngoc, Đoàn Kim Anh, Khải Khải 21, Moclanhoa, Nuong_ng, phamhakt209, Tuanh83, Yuusa và 859 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 63, 64, 65

2 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 46, 47, 48

3 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 24)

1 ... 68, 69, 70

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du [Hoàn CV+PN T87]

1 ... 95, 96, 97

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 106, 107, 108

6 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

7 • [Hiện đại] Trấm chi Mị - Tư Minh

1 ... 28, 29, 30

8 • [Hiện đại - Nam trùng sinh] Sống lại cưng vợ như mạng - Thập Vĩ Thỏ

1 ... 19, 20, 21

9 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 146, 147, 148

12 • [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 18, 19, 20

13 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

14 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Xuyên không] Cùng quân ca - Thiên Hạ Vô Bệnh

1 ... 36, 37, 38

17 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 183, 184, 185

18 • [Hiện đại] Tôi chưa từng biết yêu - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 24, 25, 26

19 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1059

1 ... 124, 125, 126

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 662 điểm để mua Princess 1
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Laptop Style
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 871 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 357 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 250 điểm để mua Kem đôi
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 300 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Jenny D vừa đặt giá 250 điểm để mua Sunflower Bed
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: lazy_nhi vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: lazy_nhi vừa đặt giá 280 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Diệp Băng Linh: à nhon
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 469 điểm để mua Cung Sư Tử
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1261 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 265 điểm để mua Cô gái phép thuật 3
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 1200 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 276 điểm để mua Giày xinh
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1083 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 1030 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 980 điểm để mua Sparkly Diamond
Công Tử Tuyết: Lần đầu tiên hả you. Không thử sao biết: [Game] Soái ca sẽ làm gì với bạn?!
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 259 điểm để mua Thiên thần áo đỏ
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 786 điểm để mua Đá Amethyst
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 629 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 262 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: TTripleNguyen vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> vi ngôn lục ngạn
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 598 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 568 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.