Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 

Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu

 
Có bài mới 11.01.2019, 08:23
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 5117
Được thanks: 15720 lần
Điểm: 9.64
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu - Điểm: 11
Chương 12

Type: Lương Nguyễn


Mùa hè kết thúc năm lớp Tám, nền nhiệt ở Yên Xuyên cao liên tục không hạ. Hơi nóng hầm hập đặc sệt trong không khí tựa hồ muốn hút cạn từng giọt nước trên nền đất nơi này. Đất đai cằn khô, cây cối xác xơ, chỉ cần một ngọn lửa nhỏ là có thể thiêu rụi đồng cỏ úa tàn. Khi ấy, Tô Hạ Hoan và Tô Triệt hào hứng quay trở về căn nhà cũ trong thôn, lần tiên sống những ngày tháng mặc sức chơi đùa, hoàn toàn không có sự quản thúc của bố mẹ.

     Thời gian đó, bố mẹ của họ đang dốc hết sức mình phấn đấu cho một tương lai tươi đẹp, nói dễ nghe một chút là đang tiến hành đầu tư, còn nói khó nghe hơn là đang lao vào ván cờ phú quý. Sau khi trong tay có một chút vốn, tâm trạng họ phơi phới hẳn lên, cảm thấy bản thân mình quá lợi hại, làm sao có thể chịu số phận luồn cúi, oằn mình trong thị trấn Bạch Hồ. Phải dùng số vốn trong tay để nó tiếp tục sinh lời, lên thành phố đầu tư, bét nhất cũng phải đầu tư được gì đó trong khu Trường Duyệt. Vì vậy, họ bận rộn đến quên cả chơi bời.

     Việc con cái có ngoan ngoãn hay không, đa số đều thích dùng thành tích quyết định. Thế là những thành tích thi cử đẹp tuyệt vời của Tô Triệt và Tô Hạ Hoan lập tức đưa họ bước vào con đường “ngoan ngoãn và biết nghe lời”. Những đứa trẻ nghịch ngợm, ương bướng thì cần phụ huynh quản thúc, tránh để chúng đi gây chuyện thị phi. Nhưng những đứa trẻ ngoan thì không cần. Chúng luôn khiến bố mẹ yên lòng, không phải tốn quá nhiều thời gian để trông chừng. Nếu xem xét ở góc độ này thì có phần châm biếm, bởi chính những đứa trẻ ngoan lại không cần quản giáo, thậm chí có thể ít được quan tâm hơn.

     Nhưng đối với những đãi ngộ như thế, Tô Triệt và Tô Hạ Hoan cực kỳ vui sướng. Họ vui vẻ rời xa tầm mắt của bố mẹ, mà bố mẹ cũng hài lòng với việc không phải lo lắng cho con, một lòng tập trung vào chuyện làm ăn, cả hai việc đều tốt đẹp êm xuôi.

     Việc muốn trở về căn nhà cũ trong thôn sống, Tô Hạ Hoan nghĩ nát óc cũng không tìm ra được một cái cớ. Dẫu sao sống ở trong thị trấn vẫn tiện lợi hơn, chuyện ăn uống cũng không có vấn đề gì. Về thôn thì khác, mỗi bữa đều phải tự mình nấu nướng, ra ngoài mua đồ ăn sẵn bất tiện vô cùng.

     Nhưng Tô Triệt lại có thể nói ra ba lý do trước mặt bố mẹ anh một cách rành mạch, đầy lý lẽ: Lý do thứ nhất, họ không còn nhỏ nữa, nên học cách sống tự lập thực sự, sớm thích ứng để sau này dù có phải sống xa bố mẹ cũng không bỡ ngỡ trước những hoàn cảnh khó khăn. Quê nhà rất gần, vừa có thể thỏa mãn được suy nghĩ muốn thử sống tự lập của họ, vừa giúp học nếu có vấn đề gì vẫn có thể báo ngay với bố mẹ. Lý do thứ hai, ông nội và bà nội của anh vẫn sống ở thôn. Tuy rằng ông bà sống chung với bác cả nhưng nếu anh về quê sống, thi thoảng vẫn có thể về thăm ông bà, thể hiện lòng hiếu thảo. Lý do thứ ba, những căn nhà ở quê chất lượng không so được với thành phố, bỏ không trong một thời gian dài thì chỉ sau một cơn gió dữ, một trận mưa to sẽ rất dễ sập. Anh quay về đó sống cũng có ý muốn chăm nom nhà cửa.

     Tô Phong và Đường Anh lập tức bị con trai thuyết phục.

     Tô Triệt muốn về nhà cũ sống, Tô Hạ Hoan dĩ nhiên sẽ đi theo.

     Tô Hạ Hoan quả thực khâm phục anh không sao kể hết. Cô xách túi lớn túi nhỏ ngồi trên chiếc xe trở về quê, miệng vẫn cón liến thoắng liên hồi: “Cậu giỏi bịa chuyện quá đấy. Mọi người như cậu thật đáng sợ, nói dối mà cũng tìm ra được cả đống lý do để thuyết phục người ta.”

     “Tôi bịa chuyện chỗ nào?” Tô Triệt bĩu môi.

     “Rõ ràng cậu muốn về đó... để chơi mà!”

     “Đó là bản thân cậu thì có, còn tôi về quê là để hiếu kính ông bà.”

     “Hừ, tôi cũng vậy.”

     Hai đứa trẻ choai choai trở về căn nhà cũ đầy bụi bặm, ban đầu họ có chút suy sụp, nhưng sau đó cũng đành chấp nhận số phận. Căn nhà ở nông thôn rất rộng rãi, nhiều phòng, họ hoàn toàn không cần phải dọn dẹp cả hai căn. Thế là hai người quyết định oẳn tù tì, ai thắng sẽ ở trong nhà người đó.

     Tô Triệt thắng, thế là hai người họ bắt đầu thở phì phò dọn dẹp phòng ốc. Đầu tiên là dọn dẹp đồ lặt vặt, sau đó là phủi bụi cho nhà cửa, cuối cùng là rửa những đồ mới bằng nước sạch rồi lấy nước nóng tráng qua. Thế là ngày đầu tiên trôi qua trong bận rộn như thế, buổi tối họ chỉ úp đại một bát mỳ gói rồi lăn ra ngủ.

     Chiếc điều hòa kiểu cũ lắp trong phòng Tô Triệt vẫn còn dùng được, mỗi lần họ phải oẳn tù tì, ai thắng sẽ được ngủ giường, người thua phải trải chăn nằm dưới đất. Tô Hạ Hoan chơi xấu, dù tua cũng không chịu làm theo, cuối cùng Tô Triệt đành phát huy một chút phong độ con trai nhường giường cho cô vậy. Cũng may thời tiết nóng nực nên ngủ dưới đất không vấn đề gì.

     Trong phòng điều hòa không khí mát mẻ dễ chịu, bên ngoài lại nóng rực giống như có một ngọn lửa không thể nào dập tắt. Tô Hạ Hoan rất hay đứng ngay ở cửa phòng, lúc thì cảm nhận sự mát rượi, lúc lại cảm nhận ngọn lửa đữ dội kia. Hai cảm giác hoàn toàn khác biệt mang đến trải nghiệm độc đáo lạ lẫm khiến cô chơi đến hăng say. Sau mấy lần khuyên can vô ích, Tô Triệt đành từ bỏ, giả vờ không nhìn thấy gì.

     Cuộc sống nông thôn nếu chỉ kéo dài một, hai ngày thì rất thú vị, nhưng lâu hơn một chút sẽ cực kỳ nhạt nhẽo. Tô Triệt và Tô Hạ Hoan thẳng thừng gọi tất cả đám trẻ con trong thôn về nhà. Cả đám trẻ con ngồi trong căn phòng điều hòa, chơi bài, chơi game, xem tivi gì đó, ồn ào vô cùng.

     Bản thân Tô Triệt và Tô Hạ Hoan không thường xuyên ở lì trong nhà hay lên thị trấn cạnh Bạch Hồ để dạo phố, mua đồ, mua kem, dưa hấu và đủ các loại đồ ăn thức uống, lúc về kiểu gì cũng xách cả đống túi lớn, túi nhỏ trong tay. Thậm chí có lần vì mua quá nhiều đồ, họ quyết định gọi hẳn xe đưa về.

     Hai người nhân tiện mua cho ông bà nội mình một ít đồ. Nhận được phản hồi nhiệt tình của ông bà, họ lại càng hay mua đồ hơn, từ tiện đường trở thành cất công.

     Có lúc vì quá nhàm chán, họ ngồi xe lên thành phố chơi, uống mấy cốc trà sữa mát lạnh, ăn những món đắt đỏ hơn một chút, cuối cùng mua một ít đồ mà thị trấn không có rồi xách đủ các loại túi trở về nhà.

     Thời tiết oi ả, hoàn toàn không có một giọt mưa. Chẳng bao lâu sau, nước giếng sắp cạn và hệ thống nước máy ngừng hoạt động, hoàn toàn không đủ để cung cấp nước cho nhu cầu sử dụng của người dân trong thôn nữa.

     Tô Triệt sầu não về vấn đề nước nôi, Tô Hạ Hoan lại cảm thấy ngạc nhiên. Ở thời đại này mà vẫn còn chuyện cắt nước, giống như giây phút đại họa hạn hán sắp đến mà mấy bộ phim truyền hình hay diễn vậy. Cô không cảm thấy đáng sợ, chỉ cảm thấy thú vị cực kỳ.

     Tô Triệt thông minh nhanh nhạy, bỗng nhớ ra trong nhà thật ra còn một giếng nước ngầm, chỉ có điều chất lượng không còn tốt nữa. Mấy năm trước, trong nhà còn từng mở cái giếng đó ra xem.

     “Nước này không uống được đâu.” Tô Hạ Hoan vui vẻ nhìn Tô Triệt đẩy phiến đá chặn trên miệng giếng. Giếng sâu hun hút không nhìn thấy đáy, làn nước mờ ảo đến ghê người.

     “Tôi đâu có bảo cậu uống.”

     “Vậy có tác dụng gì?” Tô Hạ Hoan bĩu môi.

     “Có thể dùng để tắm rửa, giặt quần áo, còn nước uống thì mang thùng ra giếng lấy.”

     Chủ ý này cũng không tệ đâu. Nước để họ nấu nướng và uống vốn không nhiều, mà tắm giặt lại cần quá nhiều nước. Như vậy vấn đề sử dụng nước được giải quyết êm xuôi rồi.

     Nhưng làm sao để lấy được chỗ nước giặt giũ, tắm rửa này cũng là một vấn đề đau đầu.

     Tuy vậy, chuyện này không làm khó được họ. Khi người lớn đi gánh nước, lấy sợi dây thừng trên đòn gánh cột chặt vào những chiếc thùng rỗng, thả vào trong nước là có thể nâng một thùng nước lên. Họ không có bản lĩnh đó nhưng vẫn có thể nghĩ cách khác mà!

     Thế là sáng hôm sau, Tô Triệt và Tô Hạ Hoan lén lút ra phía sau thôn, cầm dao chặt một cây tre, phạt hết cành lá rồi hoan hỉ vác về nhà, dùng cây tre ấy mắc vào một chiếc thùng dầu đã rửa sạch, như vậy từ nay có thể lấy nước từ dưới giếng lên.

     Họ còn chưa kịp vui mừng vì kiệt tác của mình thì đã nghe thấy một họ gia đình trong thôn đứng đó la mắng inh ỏi: “Ai ăn trộm tre của nhà ông sẽ không được chết tử tế...”

     Tiếng mắng chửi ấy vang dền như sấm dậy, những lời thô tục văng ra liên tiếp, làm như gia đình ông ta không phải bị ăn trộm một cây tre mà là bị giết cả nhà vậy. Tô Hạ Hoan sợ run người, nói sao cũng không chịu bước ra khỏi cửa. Tô Triệt cười cô cứ như vậy có khi lại làm lộ chuyện. Lúc họ đi chặt tre làm gì có ai nhìn thấy, sợ gì chứ?

     Tóm lại, từ sau lần đó, chỉ cần nhìn thấy người của gia đình nhà kia, Tô Hạ Hoan nhất định sẽ vòng đi đường khác. Tiếng mắng chửi của nhà họ vài ngày sau vẫn còn văng vẳng bên tai cô.

     Cái giếng mà Tô Triệt và Tô Hạ Hoan tìm ra rất được mọi người trong thôn hưởng ứng. Họ cũng nói với hai người rằng nước này không thể uống được, chỉ có thể lấy ra giặt quần áo hoặc tắm rửa gì đó thôi. Những người đến gánh nước nườm nượp không  ngừng, bao gồm cả gia đình bị trộm tre rồi chửi mắng tơi bời kia nữa.

     Buổi tối, lúc đi ngủ, Tô Hạ Hoan hỏi Tô Triệt: “Cậu nói xem, lúc họ cầm cây tre đó để lấy nước, liệu có nhận ra đó chính là tre nhà họ bị mất trộm không?”

     “Chắc không đâu...” Nếu không bọn họ đã bị cảnh cáo rồi. Mà nói chính xác hơn là Tô Triệt đã bị cảnh cáo rồi, có khi phải bồi thường cũng nên?

     Tô Hạ Hoan “hừ” một tiếng: “Cả cây tre nhà mình cũng không nhận ra còn mắng hăng như vậy, tưởng họ có tình cảm sâu đậm đến mức nào chứ!”

     Tô Hạ Hoan chống tay lên trán: “Ngữ khí tiếc nuối này của cậu là sao hả?”

     Tô Hạ Hoan cười lăn lộn trên giường: “Thì tại tôi muốn nhìn thấy cảnh cậu bị mắng, ha ha ha...”

     “Đồ con gái ác độc.”

     Tô Hạ Hoan ngủ say sưa, trên người đắp một chiếc chăn điều hòa nhiệt độ mềm mại vô cùng dính người. Nó được chính cô lựa chọn vì lúc ngủ trên giường cô hay cuộn tròn người lại, lăn tới lăn lui, ngủ cũng không yên giấc.

     Tô Triệt vẫn chưa ngủ, nghiêng người nhìn chằm chằm bóng dáng nằm sát mép giường, một chân thậm chí còn thò ra khỏi giường. Anh thầm mong đợi trong lòng rằng một giây sau cô sẽ lăn xuống đất. Những lúc mùi vị chơi đểu này xuất hiện, con người thường hưng phấn như vậy đấy. Thế mà cô lại lật người, quay về giữa giường. Cảm giác tiếc nuối kia thật không dễ chịu chút nào.

     Tô Triệt thở dài, nhắm mắt chuẩn bị ngủ. Thế nhưng chỉ một giây sau, trên giường lại vang lên tiếng lăn tròn. Khi anh mở mắt ra lần nữa, Tô Hạ Hoan đã lăn xuống dưới.

     Trong đầu anh chỉ có một suy nghĩ, cuối cùng cô cũng ngã xuống rồi.

     “Cậu... vẫn ổn chứ?”

     Tô Hạ Hoan thút thít mấy tiếng rồi tiếp tục thiếp đi. Chiếc chăn điều hòa nhiệt độ bị cô quấn chặt vào người, giường cũng không cao lắm, chắc cô cũng không bị thương đâu.

     Tô Triệt lặng thinh, đành mặc kệ cô luôn. Kết quả là ngày hôm sau tỉnh dậy, anh phát hiện cô đã lăn tới ngủ bên cạnh mình lúc nào. Anh thảng thốt nhảy dựng lên, ngẩn người nhìn cô, sau đó lại nghĩ hình như mình kích đọng thái quá rồi, có phải chưa từng ngủ chung với nhau đâu.

     Mấy chuyện kiểu này, có lần một thì sẽ có lần hai. Tóm lại, họ là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, nói khó nghe một chút thì còn từng trần truồng tắm chung một cái chậu, còn ngồi một bên vừa nhìn vừa đợi trong lúc đối phương đang tắm... Ừm, đó là chuyện lúc bé tý rồi.

     Tô Triệt và Tô Hạ Hoan đều không phải không phải mãu người cần mẫn chịu khó. Quần áo lúc nào cũng chất một đống to, khi nào nhớ ra mới giặt. Hôm ấy, Tô Hạ Hoan bông dưng nhiệt huyết đang trào, không những chăm chỉ giặt hết quần áo của mình mà còn vô cùng “đảm đang” giặt luôn cả đống quần áo của Tô Triệt...

     Nhưng khi cô cầm chiếc quần trong của Tô Triệt, nhảu chân sáo đi tới trước mặt anh cà nói: “Mấy chấm nhỏ trên quần của cậu là gì vậy?”

     Sắc mặt Tô Triệt lập tức thay đổi trong chớp mắt. Anh giật ngay chiếc quần của mình lại: “Cậu cầm quần trong của tôi làm gì?”

     “Thì tôi định giặt cho cậu mà! Rốt cuộc đó là thứ gì thế? Lúc cậu đi vệ sinh...”

     “Tô Hạ Hoan!” Tô Triệt gào to tên cô: “Cậu là con gái, sao có thể cầm quần trong của người khác...”

     Đó là lần đầu tiên Tô Hạ Hoan nhìn thấy cảnh Tô Triệt mặt đỏ tía tai, thật sự là đỏ rực rỡ, cò đỏ hơn cả lúc bố cô uống rượu say.

     Kể từ lần đó, Tô Triệt hình thành một thói quen, sau khi tắm sẽ giặt ngay quần trong của mình. Đến tận bậy giờ, vẫn không ai thay đổi được thói quen này của anh, quần áo có thể không giặt, nhưng quần lót bắt buộc phải giặt ngay lập tức.

     Sau hôm ấy, tròn ba ngày trời Tô Triệt không đoái hoài gì tới cô. Tô Hạ Hoan buồn bực nghĩ thầm, rõ ràng cô làm chuyện tốt cơ mà, sao người này không biết cảm kích vậy?

     Phải đến khi Tô Hạ Hoan đồng ý lần sau khi lên thị trấn mua đồ, anh cứ ở trong căn phòng điều hòa đợi cô quay về là được, Tô Triệt mới tha thứ cho cô. Cái giá này cũng thật đắt, cảm giác một lần ra khỏi cửa và một lần mất mạng không khác nhau là bao.

     Về sau, đến ngày họ phải trở về thị trấn, đám bạn trong thôn rất quyến luyến họ, còn suýt nữa tiễn họ rời đi trong nước mắt.

     Tô Hạ Hoan cảm thán: “Quan hệ giữa chúng ta và mọi người thật tốt đẹp.”

     Tô Triệt âm thầm đáp: chỉ là họ không đành lòng rời xa căn phòng điều hòa mát rượi và những ngày được ăn quà vặt miễn phí thôi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: dao bac ha, meomeo1993
     

Có bài mới 12.01.2019, 08:23
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 5117
Được thanks: 15720 lần
Điểm: 9.64
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu - Điểm: 11
Chương 13

Type: Lương Nguyễn


Giữa mùa hạ oi ả ấy còn xảy ra một vài chuyện thú vị khác.

     Khi họ cùng tới con sông nhỏ mò cua thì kinh hoàng phát hiện nước dưới sông đã cạn khô từ bao giờ, lúc này chỉ còn lớp cát ánh vàng rực rỡ, nói chi đến sự tồn tại của nhưng sinh vật như cua.

     Tô Hạ Hoan nói một câu như bị ma quỷ sui khiến: “Có phải chúng ta nên cầu mưa không?”

     Tô Triệt làm vẻ mặt vô cảm: “Cậu xem nhiều phim truyền hình quá rồi.”

     Thực tế, người xem nhiều phim truyền hình thật sự không chỉ có mình Tô Hạ Hoan. Đám trẻ con trong thôn vô cùng hứng thú khi nhớ về những cảnh cầu mưa trên ti vi, bèn thật sự tổ chức một lễ “cầu mưa” linh tinh ở đó. Tô Triệt đứng nhìn họ như nhìn một lũ ngốc, còn Tô Hạ Hoan không quên nhắc nhở mấy đứa trẻ động tác này làm sai rồi, câu nói kia cũng không đúng...

     Tô Hạ Hoan nghiêng đầu: “Cầu mưa hình như phải quỳ xuống nữa?”

     Tô Triệt không nhịn được nữa, vươn tay cốc lên trán cô: “Cậu học nhiều đến ngớ ngẩn rồi à? Tôi về nhà ngồi điều hòa cho mát đây, cậu thích làm gì thì làm.”

     Kết quả sang ngày hôm sau, trời đổ mưa thật, mà còn là một cơn mưa rào tầm tã sau một cơn mưa đá. Tô Hạ Hoan đứng trước cửa sổ tấm tắc hết lời, kinh ngạc reo lên: “ Thì ra cầu mưa thật sự có tác dụng đấy!”

     Nhưng một cơn mưa lớn qua đi, nhiệt độ vẫn cao như cũ.

     Lúc đó Tô Hạ Hoan có nhiều suy nghĩ rất quái dị. Cho dù cô và Tô Triệt cùng đi khỏi nhà thì điều hòa trong phòng anh cũng không được tắt. Lý do cô đưa ra là lúc cần hưởng thụ điều hòa nhất, trở về còn phải tiếp tục đợi gió lạnh từ điều hòa thổi ra, tội gì phải khổ sở thế chứ?

     Thế nên điều hòa luôn luôn được bật, sau khi từ ngoài trở về, họ có thể lập tức hưởng thụ làn gió mát lạnh như tủ đá.

     Đến nỗi sau này mỗi lần nhà Tô Triệt nộp tiền điện, To Phong và Đường Anh đều lấy làm lạ: Sao lại dùng nhiều điện đến mức này? Tô Hạ Hoan im như thóc, cô luôn cảm thấy mình là kẻ đầu sỏ cho mọi chuyện, nên khi gặp hai cô chú liền có cảm giác mình đã nợ nhà họ mấy trăm đồng.

***

     Những ngày tháng ngây ngô, sôi nổi trong quá khứ vụt qua tâm trí Tô Hạ Hoan, sau đó cô vô cùng nhỏ mọn oán trách Tô Triệt. Tất cả là lỗi của anh, muốn về quê sao còn lôi kéo cô theo, nếu không lúc này cô đã chẳng phải âu sầu vì quan hệ giữa hai người.

     Từng thân mật như thế, mà nay xa cách đến vậy.

     Có điều, cô vẫn tới căn nhà mới của Tô Triệt, giúp anh trông nom việc trang trí. Cứ nghĩ đến chuyện vì mua nguyên vật liệu mà phải tiếp xúc với Tô Triệt dài dài, cô một lần nữa cảm thấy vô cùng bực dọc.

     Ngày hôm sau đi làm, Tô Hạ Hoan nhận được “chăm sóc đặc biệt” của Triệu Hồng. Chị ta sắp xếp cho cô rất nhiều việc để làm. Những việc Tô Hạ Hoan ứng phó được thì không gọi là khó khăn, chỉ hơi phí thời gian một chút. Có điều, cô chợt nghĩ, phải chăng vì “nhân tài” kia sắp đến mới khiến Triệu Hồng bắt đầu giương oai giễu võ, ngang nhiên thể hiện ra ngoài sự bất mãn với cô? Hoặc có lẽ đây cũng là một loại “quy tắc ngầm” nơi công sở, Triệu Hồng cố tình dùng cách này để ép mình phải ra đi?

     Tác phong làm việc của cô trong công ty quả thực không quá khéo léo đối với đồng nghiệp. Cô cũng chưa từng đi nịnh nọt các sếp trên. Nhưng cô hoàn toàn không cho rằng mình làm sai điều gì. Tiến độ công việc cô hoàn thành rất tốt, những giá trị tạo dựng được cho công ty xứng đáng với đồng lương mà cô được nhận. Còn vấn đề thái độ, lẽ nào không phải công ty gay gắt với cô hơn?

     Chẳng lẽ Triệu Hồng còn hy vọng cô sẽ cúi đầu trước? Dựa vào đâu chứ?

     Chị ta nghĩ sau khi rời khỏi công ty này, cô sẽ hết cửa sao? Bây giờ đích thực cô đang làm ở một công ty trò chơi, nhưng như vậy không có nghĩa cô thật sự chỉ có thể làm những việc này. Hồi đại học, chuyên nghành của cô là Công nghệ thông tin đấy nhé.

     Cô càng nghĩ càng thấy tức, chợt nảy sinh một sự kích động. Đã thế thì nghỉ việc luôn cho xong, cô đâu phải người thật sự không có nơi nào nhận. Chỉ có điều, hành động kiểu này rất ấu trĩ, là một sự ra đi trong bực tức. Huống hồ Triệu Hồng còn chẳng thân thiết với cô, sao cô phải vì một người như vậy mà từ chức?

     Vẫn nên nghiêm túc chăm chỉ làm các công việc được giao thì hơn!

     Buổi trưa, lúc đi ăn cơm, Tô Hạ Hoan gặp Lương Kiến Vũ. Lúc này anh ta không cố tình né tránh nữa. Sau khi chào hỏi nhau, anh ta ngồi xuống chung bàn với cô. Từ ngày họ thẳng thắn thể hiện quan điểm của mình, mặc dù không tiến thêm bước nào về phía “người yêu” nhưng quan hệ giữa họ hòa hợp hơn rất nhiều.

     Vì thái độ không chút kiêng dè này, bắt đầu có người đồn đại những câu chuyện thất thiệt xung quanh họ. Về sau thấy họ càng lúc càng thản nhiên, đường hoàng, không có một chút mờ ám nào, mấy tin đồn ấy cũng nhanh chóng lắng xuống.

     Chuyện giữa Tô Hạ Hoan và Lương Kiến Vũ giống như bong bóng sủi tăm trong lòng nước vậy, nhỏ nhặt, tầm thường, không hề quan trọng. Lúc nó sủi lên sẽ có người để ý, quan sát một lúc, sau đó chẳng buồn quan tâm nữa, bởi gần đây, những câu chuyện bà tám trong công ty đều tập trung hết về phía giám đốc thị trường sắp đến, nhất là sau khi nghe tin vị giám đốc này rất được hai tổng giám đốc coi trọng. Hơn nữa người này tốt nghiệp từ một ngôi trường danh giá, trước đây còn làm tại một công ty có tiếng tăm trên toàn thế giới. Thế là người ấy còn chưa lộ diện, lời đồn thổi dồn dập như nước lũ đã lan truyền khắp công ty.

     Có người đồn rằng, chàng trai đó ngay từ thời đại học đã là một nhân vật đình đám, sau khi tốt nghiệp đi làm thì nhận được sự coi trọng của công ty,  lần này sở dĩ tới với công ty của họ chính là vì bị hấp dẫn bởi đãi ngộ hậu hĩnh từ hai vị tổng giám đốc họ Triệu.

     Có người lại kể, chàng trai này vốn là dân Yên Xuyên chính gốc, trở về đây làm việc tuyệt đối không phải vì đã gây ra sai sót nào đó ở nơi làm cũ, mà vì anh ấy vô cùng yêu quê hương, dự định mang những kiến thức mình học hỏi được trở về, cố gắng phát triển những nghành nghề liên quan tới trò chơi cho vùng đất Yên Xuyên.

     Lại có một lời đồn rằng chàng trai này là một cậu chủ con nhà giàu, hồi đại học từng ra nước ngoài trao đổi học thuật, vừa hay quen biết với tổng giám đốc Tiểu Triệu khi ấy cũng đi du học. Thế là hai người họ đã vẽ nên một câu chuyện tình yêu lãng mạn nơi đất khách quê người. Nay dựa vào mối quan hệ khăng khít ấy, tổng giám đốc Tiểu Triệu mới mời được người ta về công ty mình, định dựa vào anh ấy để nâng công ty lên một tầm cao mới.

     Và còn một lời đồn khác, chàng trai ấy tuấn tú hơn người, làm việc ở công ty trước đây rất thành thạo, điêu luyện, nhưng vì cô gái anh ấy yêu thương đang ở Yên Xuyên nên anh ấy yêu thương đang ở Yên Xuyên nên anh ấy chấp nhận từ bỏ một công việc tốt , một tiền đồ rộng mở để quay về

...

     Có quá nhiều lời đồn đại, Tô Hạ Hoan đã nghe qua không biết bao nhiêu dị bản. Những dị bản này khiến nhân tài tuổi trẻ tài cao còn chưa xuất hiện kia ngậm tràn cảm giác bí ẩn. Các nữ đồng ghiệp trong công ty thì bị nhân vật có tố chất xuất sắc theo tin đồn làm mê mệt tâm hồn, chỉ mong sao anh ấy xuất hiện ngay lập tức để bắt đầu một câu chuyện tình yêu công sở đầy lãng mạn.

     Trong bữa trưa, Tôn Phương và Trần Vân Nhã ngồi bên cạnh giữ ý không tám những chuyện linh tinh ấy trước mặt Tô Hạ Hoan. Nhưng cô thấy hai người họ phải nhịn quá khổ sở nên thảng thừng bảo họ muốn nói gì cứ nói.

     Lần này là một đám đồng nghiệp cùng đi ăn với nhau. Có lẽ vì dạo gần đây, các đồng nghiệp nữ quá nhiệt tình với vị giám đốc thị trường còn chưa nhậm chức nên một vài đồng nghiệp nam khách tỏ vẻ hơi khó chịu. Khi họ một lần nữa nhắc đến người kia, cuối cùng cũng có một anh chàng không chịu nổi, lên tiếng châm chọc: “Bây giờ mấy cô tô vẽ người ta lung linh như thế, nào là đẹp trai sáng sủa, nào là yêu quê rồi sinh tình chung thủy. Mấy cô không sợ diện mạo có lỗi với tổ quốc của anh ta khiến các cô tuyệt vọng à?”

     Các nữ đồng nghiệp rầm rộ phản bác: “Anh rõ ràng đang ghen tỵ, một sự ghen tỵ lộ liễu.”

     Đồng nghiệp nam thở dài: “Chúng tôi có thể ghen tỵ được gì? Chằng qua chúng tôi sợ tới lúc đó các cô phải thất vọng, cả ngày ngồi trong văn phòng gào rú bi thương, ảnh hưởng tới công việc của chúng tôi thôi.”

     “Thôi đi, các anh chỉ mong sao người ta xấu xí, nhưng rất tiếc người xấu xí, nhưng rất tiếc người ta lại không như ý muốn của các anh.”

     “Cô đã gặp người ta đâu, sao biết tôi nói sai chứ?”

     Tô Hạ Hoan cũng nhìn về  phía nữ đồng nghiệp  kia với anh mắt tò mò: Đúng vậy, cô ta dựa vào đâu mà nghĩ người đó nhất định rất tuấn tú đẹp trai?

     Nữ đồng nghiệp vênh mặt lên: “Mấy anh mù cả rồi sao? Không thấy dạo gần đây tổng giám đốc Tiểu Triệu cả ngày bày ra vẻ hớn ha hớn hở à? Trên wechat của chị ta đăng không biết bao nhiêu ảnh, quần áo, túi xách, đồ trang điểm linh tinh đấy. Con gái luôn thích làm đẹp cho người mình yêu ngắm. Nhìn dáng vẻ của chị ta là biết giám đốc thị trường sắp đến kia nhất định không phải nhân vật đơn giản rồi. Nếu không một người mắt cao hơn đầu như chị ta sao có thể thích được.

     Lý do này quá có tính thuyết phục, ngay cả Tô Hạ Hoan cũng cảm thấy có lý. Ai bảo bản chất Triệu Hồng là một người như thế cơ chứ?

     Ăn cơm xong, mọi người lần lượt rời đi. Tô Hạ Hoan vẫn đi cùng Tôn Phương và Trần Vân Nhã như mọi khi. Thật ra không phải vì tình cảm của họ quá khăng khít, chỉ là họ đã quen ăn uống và đi đâu cũng có nhau rồi.

     Trần Vân Nhã uống thử trà sữa ở một quán mới mở gần đó, Tôn Phương và Tô Hạ Hoan dĩ nhiên sẽ đi cùng.

     “Mấy lời đồn về vị tổng giám đốc kia quá nhiều, thật thật giả giả chẳng biết đâu mà lần. Nhưng việc tổng giám đốc Tiểu Triệu từng quen anh ấy hồi đi du học thì chắc chắn không sai được đâu.” Trần Vân Nhã nhướng mày, kiêu ngạo và tự hào vì là người giật được nguồn tin hot đầu tiên.

     Tôn Phương tò mò: “Sao em biết?”

     “Em vô tình nghe được cuộc đối thoại giữa tổng giám đốc Tiểu Triệu và Đại Triệu. Tổng giám đốc Đại Triệu hỏi chị ta khen người kia nhiều như vậy có phải vì đã ưng ý “nhan sắc” của người ta không. Tổng giám đốc Tiểu Triệu nổi giận đùng đùng, bảo rằng tổng giám đốc Đại Triệu nói thế là đang hạ nhục người kia. Lúc chị ta ra nước ngoài từng từng gặp mặt đối phương. Anh ấy dựa vào bản lĩnh của mình lấy được một suất giao lưu  sinh viên. ở một nơi đâu đâu cũng kiếm được sinh viên xuất sắc như đại học B mà cũng có thể giành giật được, nghĩ cũng đủ biết anh ấy siêu đẳng cỡ nào.”

     Tô Hạ Hoan bĩu môi: “Có siêu đẳng mấy cũng vô dụng, anh ta mù mà!”

     “Hả?” Tôn Phương và Trần Vân Nhã đồng thời nhìn Tô Hạ Hoan. Nói vậy là có ý gì?

     “Một người không mù lại từ bỏ tương lai rộng mở như vậy để tới công ty chúng ta à?”

     Việc này...

     Thôi được rồi, không thể phản bác.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: dao bac ha, meomeo1993, poohtran
     
Có bài mới 14.01.2019, 09:18
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 5117
Được thanks: 15720 lần
Điểm: 9.64
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu - Điểm: 11
Chương 14

Type: Nhã


     Trước khi vị giám đốc thị trường bí ẩn kia nhậm chức, cuối cùng Tô Hạ Hoan cũng được thăng chức, tuy rằng chỉ là một tổ trưởng hữu danh vô thực. Phải biết rằng công ty này vốn dĩ không chia thành các bộ phận, nên làm gì có chức danh “tổ trưởng” nào. Nhưng công ty làm như vậy cũng coi như có ý xem trọng cô, nếu không đã chẳng buồn cân nhắc cô lên. Tuy các nhân viên do cô quản lý không nhiều, thậm chí giống như cô đang dẫn dắt thực tập sinh hơn, nhưng ít nhiều vẫn được coi là một lãnh đạo nhỏ. Tô Hạ Hoan chẳng kỳ vọng gì nhiều với công ty này, thế nên cảm thấy chức vụ này cũng không quá tệ.

     Còn về việc công ty làm vậy có phải để thể hiện cho vị giám đốc thị trường kia thấy hay không thì Tô Hạ Hoan không biết. Tóm lại, cô được thăng chức, đãi ngộ và lương bổng cũng tăng theo, vậy là đủ rồi.

     Ngày mà nhân vật trong “truyền thuyết” kia xuất hiện, các nhân viên nữ trong công ty tuy chưa khoa trương tới mức đặc biệt cất công đi mua son phấn, quần áo mới, nhưng cũng chải chuốt bản thân cho thật chỉnh tề, gọn gàng. Chuyện này khiến một  vài nhân viên ở công ty hàng xóm cảm thấy quá đỗi hiếu kỳ, cũng muốn được tới chiêm ngưỡng nhân vật thần bí ấy. Không thể không thừa nhận sức hấp dẫn của những tin vỉa hè, hay nói đúng hơn là sức hấp dẫn của “mỹ nam” thật to lớn. Ngay cả Tô Hạ Hoan cũng rất ngóng chờ sự xuất hiện của đối phương, hoàn toàn không để ý rằng sự tồn tại của anh ta sẽ cướp đi danh hiệu người có học vấn tốt nhất trong công ty của cô, khiến giá trị bản thân hao đi vài phần.

     Tô Hạ Hoan chỉ âm thầm cầu nguyện rằng nhân vật truyền kỳ ấy đừng khiến người ta thất vọng. Được ngồi chung với một chàng điển trai sẽ tăng thêm nhiệt tình trong lúc làm việc mà!

     Cuối cùng thì tổng giám đốc Đại Triệu - Triệu Thanh và tổng giám đốc Tiểu Triệu - Triệu Hồng cũng gọi mọi người đến phòng họp. Tất cả đều hiểu hai vị tổng giám đốc muốn giới thiệu vị giám đốc thị trường kia cho tất cả mọi người. Đãi ngộ này thật sự mới thấy lần đầu.

     Tô Hạ Hoan nhỏ mọn cảm thấy hơi xót xa, sớm biết thế năm xưa cô cũng nên ở lại thành phố S làm việc vài năm rồi mới quay về Yên Xuyên. Nếu như thế, giá trị của bản thân cô nhất định sẽ tăng vọt. Đúng là thất sách. Chỉ có điều nếu làm như vậy thật, lúc ấy cô có thể thuyết phục nổi bố mẹ mình không? Cô không có quá nhiều tự tin.

     Sau khi mọi người ngồi ổn định trong phòng họp, tổng giám đốc Đại Triệu lên tiếng trước, phát biểu mang tính tổng kết về quy mô của công ty hiện nay, thành tựu trong vòng một năm gần đây và chi tiêu kinh doanh là bao nhiêu. Sau đó đến lượt tổng giám đốc Tiểu Triệu tiếp lời, thông báo kế hoạch tiếp theo của công ty là gì, công ty muốn giành thêm được thành tựu gì trong tương lai.

     Màn kịch quan trong phải tới cuối cùng mới được tiết lộ. Kế cả những người không mấy quan tâm cũng ngồi thẳng lưng lên, hai mắt chằm chằm nhìn về phía cửa phòng họp, chờ đợi nhân vật ấy long trọng xuất hiện.

     “Để giúp công ty phát triển tốt hơn, có sức cạnh tranh cao hơn, chúng tôi đặc biệt mời về đây một nhân tài xuất sắc. Bây giờ mời mọi người chào đón giám đốc thị trường…”

     Cánh cửa phòng họp bật mở.

     Gần như trong lòng tất cả mọi người đều có cùng một suy nghĩ: Công ty này như một ngôi miếu nhỏ, thật sự có thể đặt vừa một bức tượng Phật lớn như vậy sao?

     Trên người anh không hề mặc quần áo hàng hiệu hay đồ thiết kế, chỉ là một bộ vest màu xám đơn giản được làm bằng chất liệu tốt. Nhưng quan trọng hơn hết là khí thế không cần vật ngoài thân vẫn có thể chèn ép đối phương, đủ để chấn động lòng người. Đây là một chàng trai trẻ và sự ung dung và tự tin toát ra từ chính con người anh. So với gương mặt không góc chết của anh, thần thái ấy càng khiến người ta khó mà dời mắt.

     Anh chậm rãi bước tới, lập tức khiến người khác nảy sinh cảm giác thật vinh hạnh trong lòng. Đó là sự vinh hạnh khi mình sắp được làm việc chung với người ấy.

     Và thế là tất thảy mọi việc xảy ra trước đó: Công ty đặc biệt sắp xếp cho anh một vị trí, cả hai tổng giám đốc họ Triệu đều vô cùng coi trọng anh, cùng vô số những lời đồn đại xung quanh đều trở nên hợp lý.

     Anh đi tới trước mặt hai vị tổng giám đốc, bắt tay từng người một:”Cảm ơn hai vị đã xem trọng tôi, tôi nhất định sẽ dốc hết sức mình để không phụ sự kỳ vọng và tin tưởng của hai vị.”

     Rồi anh hướng mặt về phía mọi người, tự giới thiệu ngắn gọn về bản thân như chuyên ngành, công ty từng làm việc sau khi ra trường hay những dự án anh từng góp mặt. Mỗi một từ một chữ bật ra gần như đều khiến người ta choáng ngợp.

     Có vẻ như anh cảm nhận được tâm lý của mọi người lúc này, bèn khẽ mỉm cười:”Mọi chuyện trước đây không thể nói lên tất cả về một con người. Ai cũng cần nhìn về phía trước. Sắp tới được cùng làm việc với mọi người cũng là một mối duyên giữa chúng ta. Lần đầu tiên tôi đến đây, đối với rất nhiều chuyện còn chưa hiểu rõ, hy vọng mọi người sẽ quan tâm chiếu cố tôi nhiều hơn. Cũng mong sao trong tương lai, chúng ta có thể giúp đỡ nhau cùng tiến bộ.”

     Khi bầu không khí dần thoải mái và cởi mở hơn, mọi người bắt đầu rì rầm bàn tán.

     Đôi mắt Tô Hạ Hoan mở to hết cỡ nhìn người đang đứng bên trên nói chuyện như chưa từng quen biết. Một người cũng cô lớn lên từ nhỏ, nói khó nghe một chút là anh có hoá thành tro cô vẫn có thể nhận ra. Nhưng chính vì nhận ra, cô mới cảm thấy khó tin như thế.

     Sao Tô Triệt có thể xuất hiện ở đây chứ? Lại còn là giám đốc thị trường mới về công ty? Điều này quả thật không thể lý giải nổi. Chẳng phải anh nên yên ổn ở lại thành phố B ư? Làm việc ở một công ty lớn, rồi còn cả cô bạn gái đang ở thành phố B nữa? Sao anh lại chạy về Yên Xuyên?

     Chẳng lẽ trên thế giới này thật sự tồn tại hai con người giống nhau y như đúc? Nhưng đây đâu phải là phim truyền hình. Bố mẹ Tô Triệt không hề đẻ ra một cặp sinh đôi, anh cũng chưa từng có anh trai hay em trai thất lạc nhiều năm nào. Còn về con riêng chắc là cũng không có nốt. Nếu không, chắc chắn ai ai trong cái thị trấn nhỏ xíu kia cũng đều biết cả.

     Nhưng sao anh lại quay về đây nhỉ?

     “Giám đốc, tôi có thể hỏi anh một vấn đề không?” Một đồng nghiệp nam xung phong đi đầu.

     “Mời anh.”

     “Chắc cũng có rất nhiều người tò mò giống như tôi. Nếu như anh phát triển tốt ở thành phố B, vì sao lại đột ngột quay về Yên Xuyên?” Anh ta không hỏi thẳng vì sao lại tới công ty này, nhưng ý tứ ẩn giấu bên trong cũng đã toát ra phần nào. Đang phát triển tốt ở một công ty lớn thì chạy về đây làm gì? Phải biết rằng có thể chen chân trong công ty đó cần phải sứt đầu mẻ trán. Trò chơi mà họ tung ra thị trường có tiếng tăm vang dội, doanh thu khổng lồ, nên dĩ nhiên đãi ngộ của các nhân viên cũng khỏi phải nói.

     Tô Triệt cười khó xử:”Tôi tin rằng mọi người đều từng nghe một câu nói: Bố mẹ còn thì không thể đi xa. Mà ngày này cũng có một câu rằng: Lệnh của cha mẹ không thể cãi.”

     Nói cách khác, vì bố mẹ anh mới quay về đây, chứ không phải vì anh mắc sai lầm ở công ty cũ hay bị thu hút bởi đãi ngộ hấp dẫn của hai vị giám đốc Triệu.

     Sắc mặt của Triệu Thanh hơi ngượng ngập. Nhưng nếu thật sự nói rằng Tô Triệt bị công ty của anh ta hấp dẫn thì cũng chưa chắc đã có người tin.

     Ngoài ra, cũng có một vài đồng nghiệp đưa ra một số câu hỏi lặt vặt khác, đều không phải là chuyện riêng tư nên Tô Triệt trả lời rất thoải mái.

     Cái gọi là “buổi họp” này nhanh chóng kết thúc. Mọi người ai về vị trí người nấy để tiếp tục công việc. Tổng giám đốc Tiểu Triệu - Triệu Hồng dẫn Tô Triệt đi làm quen với môi trường công ty.

     Ra khỏi phòng họp, Tôn Phương lấy khuỷu tay huých vào Tô Hạ Hoan:”Cậu ấy cũng giống em đấy!”

     Tô Hạ Hoan giật nảy mình, cứ như bị người ta nhìn ra điều gì vậy:”Giống cái gì ạ?”

     “Đều bị bố mẹ yêu cầu phải về quê phát triển.” Tôn Phương nhún vai:”Chị mà giỏi giang như hai đứa, chắc bố mẹ chị sẽ sống chết không cho chị về đây mới đúng. Thật không hiểu nổi bố mẹ của hai đứa suy nghĩ thế nào, hoàn toàn không suy nghĩ cho tiền đồ của con cái.”

     Tô Hạ Hoan không hề cảm thấy ấm ức gì trong chuyện này:”Cũng không thể nói như vậy được. Bố mẹ nuôi nấng em bao nhiêu năm nay, cũng chỉ đưa ra đúng một yêu cầu như thế. Nếu cả việc này cũng được coi là ích kỷ thì người làm con cái còn ích kỷ hơn.”

     Tôn Phương liếc nhìn cô:”Em thì hiếu thảo lắm rồi.”

     Tô Hạ Hoan tươi cười không đáp. Nếu làm một việc cỏn con này cũng được coi là hiếu thảo thì chỉ có thể nói tiêu chuẩn của sự hiếu thảo thực sự quá thấp.

     Tô Hạ Hoan trở về chỗ ngồi của mình. Từ sau khi thăng chức, tuy cô không được phân một văn phòng riêng như khu vực làm việc đã rộng hơn rất nhiều. Cũng vì nguyên nhân này mà khoảng cách giữa cô và Tôn Phương trở nên xa cách hơn không chỉ xét về phương diện vị trí ngồi.

     Tô Hạ Hoan ngồi lặng người một lát mà không làm gì cả. Đến tận bây giờ, đầu óc cô vẫn còn mơ mơ màng màng, hoàn toàn không thể hiểu nổi những chuyện xảy ra hôm na. Hơn nữa cô vẫn chưa thấy mấy thực tập sinh bình thường luôn tích cực hỏi han mình. Nhìn qua chỗ ngồi của họ, thấy cả đám hai mắt đều sáng như sao, không biết là đang bàn tán chuyện gì.

     Tính hiếu kỳ thúc giục cô đi về phía bọn họ.

     “Vị giám đốc mới đến đẹp trai thật đấy. Thật sự đẹp trai, trái tim của tôi bây giờ vẫn còn đập thình thịch đây này.”

     “Thì đó, hơn nữa từ học vấn đến năng lực đều xuất sắc, thần thái cũng tuyệt vời, quả thực là không có một chút khuyết điểm nào.”

     “Đúng là hình tượng mà tôi thích chứ. Nếu có thể bắt đầu một chuyện tình công sở thì hay quá. Haiz, phải làm sao đây, suy nghĩ này cứ luẩn quẩn trong đầu tôi, không xua tan được!”

     “Cậu đừng nằm mơ giữa ban ngày nữa. Trông người ta như thế giống người chưa có bạn gái à?”

     “Cũng không đến lượt cậu đâu, đừng suy nghĩ viển vông nữa.”

     

     “Nghĩ một chút cũng không được à?”

     Tô Hạ Hoan ho mấy tiếng.

     “Chị Tô”. Mấy thực tập sinh lập tức trở nên e dè, sợ sệt.

     “Trong giờ làm việc bớt buôn chuyện linh tinh đi. Việc tôi yêu cầu các cô làm sáng nay đã xong chưa?”

     “Vẫn chưa ạ…”

     Tô Hạ Hoan nhướng mày:”Vậy mà có vẻ nhàn hạ, rảnh rang quá nhỉ.”

     Tô Hạ Hoan trở lại chỗ của mình. Tiếng “chị Tô” đó khiến cô cảm thấy bức bối trong lòng. Lần trước lúc tới chăm sóc bà ngoại đang nằm viện, người nằm giường kế bên còn hỏi cô đã tốt nghiệp cấp ba chưa đấy. Đương nhiên, có lẽ người ta đã có tuổi nên hoa mắt mà thôi…

                         ***

     Triệu Hồng dẫn Tô Triệt đi loanh quanh khắp nơi. Công ty cũng không rộng lớn gì cho cam, sao phải lòng vòng lâu đến vậy? Nhưng Triệu Hồng lại có bản lĩnh này. Chị ta giới thiệu cho Tô Triệt lần lượt từng nhân viên trong công ty, thế nên không lâu sao được?

     Tô Hạ Hoan chống cằm nhìn Triệu Hồng dẫn Tô Triệt qua đây. Hoá ra cũng có một ngày, cô và Tô Triệt lại cần một người khác giới thiệu lẫn nhau. Cảm giác này thật sự quá kỳ lạ.

     Những người xung quanh họ đều biết sự tồn tại của đối phương. Câu nói mà họ nghe nhiều nhất chính là “Trúc mã nhà cậu tới rồi kìa”, “Thanh mai nhà cậu đang nhìn cậu kìa”... Còn cảnh tượng giống như bây giờ thì họ chưa bao giờ tưởng tượng được.

     Nhưng Triệu Hồng cứ thế thẳng thừng dắt Tô Triệt đi qua. Vậy là có ý gì? Đến cả thực tập sinh chị ta cũng không bỏ qua, mà lại nhất quyết để sót cô?

     Vô lý hết sức!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: meomeo1993
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: HanXu, hh09, khanhthi, Momysubin và 631 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 83, 84, 85

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 22, 23, 24

3 • [Hiện đại - Sắc] Cam tâm tình nguyện lên thuyền giặc - Mộc Tâm

1 ... 22, 23, 24

4 • [Hiện đại] Đại thần em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch

1 ... 32, 33, 34

5 • [Cổ đại] Buông gian thần của trẫm ra! - A Tiều

1 ... 117, 118, 119

[Cổ đại - Trùng sinh] Tiểu độc phi khuynh thành - Bình Quả Trùng Tử

1 ... 129, 130, 131

7 • [Hiện đại] Anh trai nhỏ - Phong Hà Du Nguyệt

1 ... 8, 9, 10

8 • [Hiện đại] Ngọt ẩn - Hứa Sâm Nhiên

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại] Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính

1 ... 26, 27, 28

10 • [Hiện đại showbiz] Đẹp trai là số 1 - Lục Manh Tinh

1 ... 19, 20, 21

11 • [Hiện đại] Đừng nói với anh ấy tôi vẫn còn hận - Lục Xu

1 ... 18, 19, 20

12 • [Hiện đại] Nhà có chồng ngoan - Kim Đại

1 ... 22, 23, 24

13 • [Xuyên không - Điền văn - Tùy thân không gian] Sống lại thập niên bảy mươi - Mộ Thủy Chi Ngư

1 ... 25, 26, 27

14 • [Hiện đại] Cô dâu mười chín tuổi - Minh Châu Hoàn

1 ... 33, 34, 35

15 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 28, 29, 30

16 • [Xuyên không - Nữ tôn - Điền văn] Cuộc sống cầu nhỏ nước chảy - Lan Nhân Hiểu Nguyệt

1 ... 28, 29, 30

17 • [Hiện đại] Ông xã là trung khuyển - Thập Vĩ Thố

1 ... 30, 31, 32

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 110, 111, 112

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 189, 190, 191

20 • [Hiện đại] Dưỡng em thành vợ anh - Phức Mai

1 ... 13, 14, 15



Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 285 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 432 điểm để mua Beautiful blue candles
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 536 điểm để mua Hoa hồng 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 270 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 828 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 244 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 509 điểm để mua Hoa hồng 2
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 935 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 889 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 629 điểm để mua Hamster nghịch hoa
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 598 điểm để mua Hamster nghịch hoa
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 568 điểm để mua Hamster nghịch hoa
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 845 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 803 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 763 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Tư Di vừa đặt giá 725 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 689 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 421 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: Nana Trang vừa đặt giá 250 điểm để mua Nàng tiên cá
Shop - Đấu giá: Nana Trang vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 2
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 296 điểm để mua Thiên thần nữ
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 287 điểm để mua Trái Cherry
Shop - Đấu giá: Tư Di vừa đặt giá 655 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: hàn ánh nguyệt vừa đặt giá 400 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 622 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 277 điểm để mua Bé hôn hoa hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 272 điểm để mua Trái Cherry
Công Tử Tuyết: Re: Những cái xấu của cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 2)
thuonglu: Shop Đấu giá... hazzzz

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.