Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 256 bài ] 

Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

 
Có bài mới 14.12.2018, 20:02
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 1137
Được thanks: 5562 lần
Điểm: 38.93
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả - Điểm: 43
Chương 5: Vân Tiệp điên

Edit: susublue

"Hàn Phong môn chủ, không biết ngươi tới nơi này có chuyện gì?"

Ngay cả khi không hiểu tại sao người của Hoả Diễm môn lại tới đây thì Hoả Lạc vẫn cất bước tiến lên, chắp tay thành quyền, tươi cười thân thiện hỏi.

Hàn Phong làm như không nghe thấy lời của Hoả Lạc, tự ý đi về phía Hỏa Vũ Sa, khuôn mặt tuấn tú nở nụ cười lấy lòng: "Sa Sa, ta không tới muộn chứ? Ha ha, sau khi nhận được thư của nàng ta liền không ngừng thúc ngựa chạy tới đây, có phải nàng nên thưởng cho ta chút gì không?"

"Chàng tới là tốt rồi, giải quyết chuyện nơi này xong rồi nói sau."

Hoả Vũ Sa quay đầu nhìn đám người phía sau, sắc mặt lạnh nhạt nói.

Người của Hoả Diễm môn đã đuổi tới rồi, như vậy đây cũng là lúc để tính toán rõ ràng món nợ này với Vân gia ...

Cái gì? Hoả Diễm môn tới vì nữ nhân này sao? Đừng nói là những người khác, ngay cả Hoả Lạc Phong cũng sửng sốt, lúc này hắn thật sự không thể nhìn thấu nữ nhi của mình.

Hoả Lạc hơi ngẩn ra, trên khuôn mặt già nua đầy vẻ kinh ngạc và nghi ngờ, nhìn chằm chằm bóng lưng của Hoả Vũ Sa rồi đột nhiên nghĩ đến một khả năng.

Dưới ánh mắt của mọi người, Hoả Vũ Sa chậm rãi nâng tay, một cây đao lớn màu đỏ xuất hiện trong lòng bàn tay nàng, độ nóng cháy lập tức khuếch tán, gió hanh khô nổi lên, ngọn lửa vờn quanh người nàng, hình thành một cảnh tượng tuyệt mỹ.

"Hồng Y, Hồng Đao, Tứ môn chủ của Hoả Diễm môn, như vậy thì..."

Mọi người chợt nhìn qua Hoả Viêm, nghe nói trong Hoả Diễm môn, Đại môn chủ và Tứ môn chủ là huynh muội ruột, chẳng lẽ Hoả Viêm là Đại môn chủ của Hoả Diễm môn sao? Cũng là người nắm quyền cao nhất sao?

Nghĩ đến khả năng này, thân thể già nua của Hoả Lạc run rẩy thật mạnh, trong mắt đầy vẻ hối hận, nếu sớm biết như thế thì dù thế nào ông ta cũng sẽ không bỏ lỡ bọn họ.

"Thuộc hạ tham kiến Đại môn chủ, Tứ môn chủ."

Sau đó cách xưng hô của người Hoả Diễm môn đã khẳng định suy đoán của Hoả Lạc.

"Cái gì? Đại môn chủ và Tứ môn chủ của Hoả Diễm môn sao?"

Mọi người đều ngẩn ra, kinh ngạc nhìn hai huynh muội Hoả Viêm.

Chẳng lẽ hai người này là môn chủ của Hoả Diễm môn sao?

"Không! Không thể!" Vân Tiệp la toáng lên, trong đôi mắt đẹp đầy vẻ điên cuồng "Hai đứa con hoang này sao có thể là môn chủ của Hoả Diễm môn? Ta không tin, đây đều là giả !"

Đứa con hoang vốn bị nàng khinh thường bất giác lại trở thành Môn chủ của cả một thế lực mới nổi của đại lục, diễn*dafnlee~quýdoon lại không phải là Thần Hoàng đỉnh phong mà là cường giả Thần Tôn, kêu nàng chấp nhận điều này thế nào đây?

Nhưng tạm thời Hàn Phong không có thời gian để ý đến nữ nhân đang thét chói tai này, bởi vì hắn đột nhiên phát hiện bên cạnh Hoả Vũ Sa là Dạ Nhược Ly, trong phút chốc liền lập tức kinh ngạc há to mồm.

"Chủ... Chủ mẫu, sao người lại ở đây?"

Chủ mẫu? Mọi người còn chưa lấy lại tinh thần thì lại tiếp tục bị giật mình.

Vì sao Môn chủ của Hoả Diễm môn lại gọi bạch y nữ tử này là chủ mẫu? Chẳng lẽ thân phận của nàng còn tôn quý hơn hắn hay sao? Rốt cục nàng là ai, vì sao tuổi còn trẻ mà đã có luyện đan thuật xuất thần nhập hóa như vậy rồi.

"Hàn Phong, đã lâu không gặp." Dạ Nhược Ly nhíu mày, khẽ cười nói "Đã nhiều năm trôi qua rồi, xem ra ngươi còn chưa theo đuổi được Sa Sa, cần phải cố gắng không ngừng đó."

"Ha ha." Khuôn mặt tuấn tú của Hàn Phong đỏ lên, gãi đầu nói: "Đa tạ chủ mẫu ủng hộ, đúng rồi, chủ mẫu, chủ nhân đi đâu rồi, vì sao ta không cảm nhận được sự tồn tại của hắn?"

Hàn Phong hơi nhíu mày kiếm lại, trong mắt đầy ý lo lắng.

Hắn và Cung Vô Y có khế ước, dù hai người ở hai đại lục khác nhau thì cũng vẫn biết được tình huống của nhau, tuy bây giờ Hàn Phong biết Cung Vô Y còn sống nhưng lại cảm thấy có một luồng sức mạnh ngăn cản hắn thăm dò.

Dù sao khế ước của Hàn Phong và Cung Vô Y đã nhiều năm rồi, dù không thể so sánh với Long Vương nhưng vẫn có thể cảm nhận được tình huống của hắn không được tốt lắm, còn cụ thể là thế nào thì không được rõ lắm.

Nụ cười của Dạ Nhược Ly cứng đờ, chợt miễn cưỡng nở nụ cười: "Hắn sẽ trở lại nơi này, ta có dự cảm ta và hắn sẽ nhanh chóng gặp được nhau..."

Hàn Phong phát hiện trong mắt Dạ Nhược Ly có chút đau đớn thì cũng biết Cung Vô Y đã xảy ra chuyện nên cũng không hỏi nhiều, hắn lại liếc mắt qua nhìn hai người Vân gia, âm hiểm cười nói: "Mấy ngày nay các ngươi đã ức hiếp Sa Sa của ta và đại ca ta kính yêu đúng không? Ha ha, các ngươi đã chuẩn bị sẵn sàng để chịu chết chưa?"

Hai người bị hắn liếc nhìn thì cảm thấy cần cổ mình như bị một con rắn độc quấn quanh vậy, thiếu chút nữa hít thở không thông.

Vân Trần thì tốt hơn một chút, dù sao ông ta cũng là cường giả Thần Tôn, nhưng mà Vân Tiệp lại không có thực lượng mạnh như vậy nên lúc này đã tê liệt ngã xuống đất, sắc mặt trắng bệch, cố gắng thở phì phò.

"A, đúng rồi, cách trừng phạt tốt nhất là giết người thân trước mặt nàng ta, người đâu, mau bắt đứa con hoang Hỏa Lăng Vân tới đây cho bổn môn chủ, bổn môn chủ phải lăng trì hắn ở đây."

Hiển nhiên trước khi tới đây Hàn Phong đã điều tra chuyện của Vân Tiệp rất rõ ràng rồi.

Thân là Môn chủ của Hoả Diễm môn, hắn muốn biết những chuyện này thì không hề quá khó khăn.

Không cần quá lâu người Hoả Diễm môn đã bắt được Hỏa Lăng Vân vốn đang mây mưa với tiểu thiếp tới nơi, hung hăng ném hắn tới trước mặt Hàn Phong rồi chắp tay lui xuống.

Lúc này quần áo Hỏa Lăng Vân không chỉnh tề, trên mặt còn ngơ ngẩn không hiểu gì, có vẻ hắn không hề biết chuyện gì đang xảy ra.

Mà sau khi Vân Tiệp thấy Hỏa Lăng Vân xuất hiện thì khuôn mặt vốn đã trắng bệch lại càng tái nhợt hơn, thân thể mềm mại nhịn không được run rẩy lên: "Lạc Phong, nể tình Vân nhi gọi chàng là phụ thân nhiều năm như vậy mà buông tha cho hắn đi! Chàng muốn ta làm gì ta cũng đồng ý, đừng động đến nhi tử của ta."

Hoả Lạc Phong châm chọc nhếch môi rồi nhìn Hỏa Vũ Sa chứ không thèm liếc nhìn đến Vân Tiệp.

Hắn nhìn thấy nữ nhân này thì liền ghê tởm, mà Hỏa Lăng Vân cũng không phải nhi tử hắn, sống hay chết thì có liên quan gì đến hắn đâu? Huống chi những năm gần đây tiểu tử này gây ra không ít chuyện xấu.

"Thật ra Lăng Trì cũng quá có lợi cho hắn rồi, ta có một biện pháp tốt hơn."

"Sao?" Mắt Hàn Phong sáng ngời, cung kính nói, "Xin chủ mẫu chỉ giáo."

"Cầm lấy đi."

Dạ Nhược Ly vung tay lên, ném bình ngọc trong tay cho Hàn Phong.

"Đây là Hóa Cốt Đan, một viên thôi đã đủ sống không bằng chết rồi."

"Chủ mẫu, công hiệu của Hóa Cốt Đan này là gì?"

"Sau khi ăn đan dược này vào thì từng bộ phận trên thân thể sẽ hóa thành nước mủ, cho đến khi hoàn toàn tan biến, nhưng tác dụng của nó lại cực kỳ chậm, đại khái sẽ phải chịu đau cả nửa tháng mới chết được."

Hóa Cốt Đan là đan dược do Diệu Nhi tập tành luyện chế tạo ra trong lúc nhàm chán, vừa đúng lúc dùng được trong trường hợp này, ban đầu nghe đến cái tên Hóa Cốt Đan, đám người Gia Nhi đều cách xa hắn mười mét, không dám tiếp cận tiểu ác ma này.

"Không! Ta không muốn uống đan dược này, nương, phụ thân, gia gia, ngoại công, các ngươi mau cứu ta."

Hỏa Lăng Vân hoảng sợ lui về phía sau, đến bây giờ hắn còn không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng không có nghĩa là hắn đoán không được, nếu kêu hắn uống viên đan dược này thì hắn thà rằng chọn chết!

Hàn Phong cười âm hiểm, vốn không hề cho hắn cơ hội trốn thoát, bàn tay nắm chặt cằm của Hỏa Lăng Vân, ép hắn mở miệng nuốt viên đan dược này xuống.

Lúc Hàn Phong buông tay ra thì hắn vội vàng duỗi tay móc cổ họng, nhưng đan dược đã hóa thành chất lỏng chảy vào trong thân thể rồi.

"A!"

Đầu ngón tay đau đớn kịch liệt, Hỏa Lăng Vân đau đến mức lăn lộn trên đất, trên mặt không ngừng đổ mồ hôi lạnh, thấm ướt cả mặt đất chỗ hắn nằm.

Thân thể hắn dần dần hóa thành nước mủ, bốc ra mùi tanh tưởi...

"Không, không muốn! Nhi tử của ta, không được tổn thương nhi tử ta!" Vân Tiệp nhào lên, nhưng còn chưa kịp đến gần Hỏa Lăng Vân đã bị Hàn Phong đá một cước.

Vân Trần đỡ Vân Tiệp, bất giác thở dài một tiếng.

Bây giờ tất nhiên Hoả gia sẽ không bênh ông ta, chỉ một mình ông ta sao có thể đối phó được ba vị Thần Tôn cường giả của Hoả Diễm môn?

Hoả Lạc nhắm mắt lại, quay đầu đi không muốn nhìn thấy cảnh tượng tàn nhẫn này, dù Hỏa Lăng Vân không phải con nối dõi của Hỏa gia nhưng dù sao ông ta vẫn đã thương hắn rất nhiều năm rồi, diẽndaffnleequysdoon nhìn thấy cảnh tượng này sao lại không đau lòng được?

Nhưng tất cả cũng chỉ vẻn vẹn như thế thôi, ông ta kiên quyết không ra mặt bênh vực một đứa con riêng.

"Nhi tử!" Vân Tiệp run rẩy không thôi, nước mắt chảy ra liên tục, gương mặt tái nhợt làm người ta đau lòng.

"Thấy nhi tử mình biến mất từng chút một như vậy, cảm giác không tệ chứ? Ngươi quên lúc trước ngươi đối xử với mẹ ruột của Sa Sa thế nào rồi sao? Ngươi phế tu vi của nàng, chính mắt nhìn nàng bị một đám ăn xin làm bẩn đến chết! Còn ném thi thể nàng cho mãnh thú ăn."

"Cái gì?" Hoả Lạc Phong kinh sợ, tuy rằng ông ta biết Vân Tiệp hại chết người hắn yêu nhưng lại không biết nàng ta mất tính người như vậy!

"Vân Tiệp, ngươi đáng chết!"

Hoả Lạc Phong nắm chặt quyền, trong lòng chưa từng tức giận như vậy.

Hắn xúc động muốn chém nữ nhân này thành tám đoạn.

"Đây đều do tiện nhân đó sai, là nàng, là nàng ta dụ dỗ nam nhân của ta, ta làm vậy thì có gì sai? Ha ha, nếu nàng ta chết như vậy thì không phải quá có lợi sao, vì vậy nên ta ném nàng ta cho đám mãnh thú khi nàng ta còn một chút hơi thở, để nàng ta nhìn thấy thân thể của mình biến mất từng cái một, ha ha ha..."

Vân Tiệp ngửa đầu cười ha hả, thái độ đầy điên cuồng.

Nàng vẫn không nhận mình sai, theo nàng thì Hoả Lạc Phong không thích nàng là do tiện nhân đó dụ dỗ, nếu như không phải nàng ta xuất hiện thì trái tim của Hoả Lạc Phong đã thuộc về nàng rồi.

Vân Tiệp như không hề thấy vẻ tức giận trên mặt Hoả Lạc Phong, thâm tình nói: "Lạc Phong, ta vẫn yêu ngươi, ta không hề yêu nam nhân kia, nhưng vì đêm nào ngươi cũng không có phản ứng với ta nên ta cô đơn mới ở với hắn, ngươi cho ta một cơ hội nữa được không? Ta cam đoan mình kẻ có thể lấy lòng ngươi tốt hơn tiện nhân kia."

Mọi người đều sửng sốt, trừng mắt nhìn Vân Tiệp đầu bù tóc rối.

Ngay cả Vân Trần cũng trợn tròn mắt nhìn nàng nói ra những lời vô sỉ, giống như không ngờ nàng sẽ nói ra được những lời như vậy.

"Điên rồi."

Dạ Nhược Ly lắc đầu, không ngờ nữ nhân này lại yếu ớt như thế, chịu một chút đả kích đã điên rồi, khi một người đã xuất hiện trạng thái điên thì tất nhiên những chuyện kế tiếp đều sẽ ngoài dự đoán của mọi người...

Hàn Phong chớp mắt, ngạc nhiên nhìn Vân Tiệp.

Nàng ta điên nhanh như vậy không phải quá không thú vị sao? Một kẻ điên thì có thể biết được cái gì? Vốn dĩ hắn còn nghĩ ra rất nhiều thủ đoạn để đày đọa kẻ đã chọc tiểu Sa Sa của hắn tức giận.

"Lấy lòng ta sao?"

Mắt Hoả Lạc Phong lóe lên, hiển nhiên cũng nhìn ra tình huống của Vân Tiệp, hắn cười lạnh một tiếng: "Không biết ngươi muốn lấy lòng ta thế nào?"

Hoả Lạc Phong đã thấy Xuất Vân Tiệp đã điên, sao những người khác lại không nhìn ra được chứ? Vân Trần còn chưa kịp ngăn cản Vân Tiệp thì nàng đã đi về phía Hoả Lạc Phong.

"Mọi thứ của ta đều mạnh hơn nàng ta, thân hình ta cũng đẹp hơn nàng ta, không tin ngươi nhìn xem..."

Nói xong Vân Tiệp cởi y phục trước mắt bao nhiêu người...



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 15.12.2018, 12:33
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 1137
Được thanks: 5562 lần
Điểm: 38.93
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả - Điểm: 42
Chương 6: Người quen

Edit: susublue

Mọi người đều trừng lớn hai tròng mắt, trợn mắt há mồm nhìn nữ nhân đang chậm rãi cởi quần áo, nước miếng cũng chảy liên tục nhưng Vân Tiệp lại không biết gì, trong đôi mắt đẹp ẩn chứa đầy tình cảm.

"Chao ôi!"

Vân Trần than thở thật mạnh, muốn ra tay đánh nữ nhân này ngất xỉu, nhưng còn chưa kịp ra tay thì một bóng đen đã che ở trước người ông ta, cản đường hắn lại.

"Vân gia chủ, vở kịch hay vừa mới bắt đầu, ngươi gấp gáp như vậy làm cái gì."

Vân Trần biến sắc, hai tay Vân Trần để ở hai bên đùi nắm chặt lại, sắc mặt xanh mét nói: "Hàn Phong môn chủ, các ngươi không thấy làm như vậy thật sự rất quá đáng sao?"

"Ha ha? Chúng ta có làm gì sao?" Hàn Phong quay đầu nhìn đám người Hoả Diễm môn, nghi ngờ không hiểu, chớp mắt hỏi: "Các ngươi có làm ra chuyện gì không?"

"Tam môn chủ, chúng ta không làm gì cả."

Hàn Phong thu ánh mắt lại, nhún vai: "Ngươi có nghe thấy chưa? Chúng ta không làm gì cả, là nữ nhân điên kia muốn dụ dỗ nam nhân, có liên quan gì đến chúng ta?"

"Ngươi..." Vân Trần chỉ tay vào mặt Hàn Phong, tức giận gào lên, "Nếu như không phải các ngươi đày đọa Thiên nhi trước mặt Tiệp nhi thì sao nàng có thể phát điên được? Ngươi không thấy ngươi làm như vậy là quá tàn nhẫn sao?"

Mắ Hàn Phong lạnh thấu xương, khóe môi nở nụ cười lạnh: "Vậy ngươi đã quên mất năm đó nữ nhi ngươi đối xử với mẫu thân của Sa Sa thế nào rồi sao? Chẳng những bắt nàng nhận hết nhục nhã mà chết, còn ngũ mã phân thây nữa! Sao ngươi không nói nàng ta tàn nhẫn? Mấy ngày nay vật Hỏa Lăng Vân đã nhục nhã Sa Sa thế nào, muốn mưu hại nàng thế nào? Ta không cho rằng ta giết sai người, đây đều do bọn chúng đáng chết!"

Lại dám thừa dịp hắn không ở đây ức hiếp tiểu Sa Sa, để nữ nhân này điên quả thực đã quá có lợi cho nàng ta rồi.

"Hàn Phong nói không sai."

Một giọng nói lạnh nhạt vang lên, Hàn Phong quay đầu lại liền thấy Dạ Nhược Ly đi về phía hắn.

Gió nhẹ thổi qua, góc áo đong đưa trong gió, Dạ Nhược Ly dừng bước lại, đôi mắt đen nhánh đầy rét lạnh: "Vân gia làm sai, trừ việc bị diệt môn ra sẽ không còn kết cục nào khác, đây cũng là cái giá mà các ngươi phải trả!"

Vân Trần nắm chặt tay, thân thể già nua nhịn không được run lên.

Lúc này ông ta cảm nhận được một sự hối hận chưa từng có, nếu lúc trước ông ta chọn ngăn cản Vân Tiệp chứ không phải cùng nàng đứng cười nhìn nữ nhân kia bị vũ nhục đến chết thảm thì có phải bây giờ Vân gia sẽ không phải đối mặt với thế lực của Hoả Diễm môn không?

Ai ngờ nhi nữ của nàng ta tốt số không chết mà còn quay trở về đại lục Thần Chi, còn thành lập Hoả Diễm môn, nếu như năm đó ông ta không giữ lại hai đứa con hoang này thì có phải kết cục sẽ khác hay không?

Đều do lão già lỗ mãng Hoả Lạc này, nếu năm đó không phải ông ta ngăn cản thì hai đứa con hoang này sẽ không thể sống tới bây giờ!

Cùng lúc đó Vân Tiệp đã cởi hết xiêm y không thừa lại cái gì, đám nam nhân chung quanh chảy nước miếng nhìn nàng không chút nào kiêng dè, nhưng nàng ta vẫn chỉ nhìn chằm chằm Hoả Lạc Phong.

"Lạc Phong, ngươi nhìn xem có phải thân hình ta rất tuyệt hay không? Vậy vì sao ngươi không chịu liếc mắ nhìn ta lấy một lần?"

Vân Tiệp cắn môi, mặt đầy uất ức nói.

Dạ Nhược Ly lắc đầu, chậm rãi đi đến trước mặt Vân Tiệp vung tay lên sau đó hai viên đan dược đồng thời bay vào trong miệng nàng. Sau khi đan dược bay vào miệng thì thân thể Vân Tiệp run mạnh lên, diễn;dàn~leequysdoon sắc mặt dần khôi phục lại bình thường.

"A!"

Một tiếng thét chói tai vang vọng khắp trời đất, khiến đàn chim nhỏ đang tạm hạ cánh nghỉ ngơi trên ngọn cây bị kinh sợ nên vỗ cánh bay mất.

Vân Tiệp thấy người mình không có một mảnh vải che thân thì sắc mặt lập tức trắng bệch, thân thể mềm mại run lên thật mạnh, hận không thể lập tức ngất đi để tránh chịu nỗi sỉ nhục này.

Nàng làm sao vậy? Sao lại có hành vi này? Chẳng lẽ...

"Tiện nhân, ta biết, ta biết nhất định là ngươi, là ngươi dùng đan dược biến ta thành bộ dáng này, ta muốn giết tiểu tiện nhân nhà ngươi, ngươi đi chết đi!"

Vân Tiệp chẳng quan tâm đến xiêm y trên đất, sắc mặt hung ác nhào về phía Dạ Nhược Ly.

Nhưng mà nàng ta còn chưa tới trước mặt Dạ Nhược Ly thì đã cảm thấy cả thân thể đau đớn kịch liệt, đau đến mức nàng ta phải dừng bước, cả người co rút nằm trên mặt đất.

Vừa rồi Dạ Nhược Ly cho nàng ta ăn hai viên đan dược, một viên là để nàng ta khôi phục thần chí, viên còn lại là Hóa Cốt Đan...

Nhìn thấy nữ nhi của mình đau khổ, Vân Trần thở dài một hơi, trong nháy mắt như già đi mấy trăm tuổi, sắc mặt suy sút, rốt cuộc không còn vẻ cao ngạo như ban đầu.

Qua ngày hôm nay thì cả Vân gia đều bị chôn vùi trong dĩ vãng...

Mặc dù không phải Vân gia không có cường giả Thần Tôn, nhưng lại chỉ có ba người mà thôi, Vân Trần và Hoả gia trở mặt nên chỉ còn lại hai người, như vậy sao có thể đấu lại ba Môn chủ của Hoả Diễm môn? Hơn nữa Hàn Phong còn dẫn thêm những tinh anh của Hoả Diễm môn tới đây.

Nếu Hoả gia và Vân gia liên hợp thì nói không chừng Hoả Diễm môn còn sẽ không thể diệt được Vân gia, đáng tiếc bây giờ Hoả gia không muốn giúp Vân gia, vì vậy kết cục của Vân gia đã được định đoạt.

Mà cũng vì kiêng kỵ hai thế lực hợp tác nên huynh muội Hoả Viêm mới không ra tay, bây giờ Hàn Phong đã dẫn người của Hoả Diễm môn đến rồi, vậy thì đây là lúc bọn họ tính sổ với Vân gia.

Tin tức Vân gia bị diệt cũng nhanh chóng được truyền khắp cả Hỏa Vân thành, khi mọi người biết được thân phận huynh muội Hoả Viêm và cả vị luyện đan đại sư trẻ tuổi thần bí kia thì đều than thở không thôi, ai ngờ mọi chuyện lại kết thúc như thế này.

Dù Hoả gia không có thương vong nhưng lại mất đi vị trí cao quý nhất.

Bởi vì những gì mà Hoả Lạc đã làm nên huynh muội Hoả Viêm không tha thứ cho ông ta, cả đời này Hoả Lạc Phong cũng không muốn ở tại Hoả gia nữa...

Ở ngoài cửa thành, gió Thu đìu hiu, Dạ Nhược Ly quay đầu nhìn mọi người ở phía sau, khẽ cười nói: "Sa Sa, Hoả Viêm, Hàn Phong, bây giờ ta muốn đến Thần Môn thành để tham gia Tế hội Thần Chi, không biết các ngươi có sự tính gì không?"

"Nhược Ly, ngươi không biết gì sao?" Hoả Vũ Sa chớp mắt, cười rất quyến rũ, " Hoả Diễm môn chúng ta thuộc về Bắc Ảnh thế gia, mà vừa khéo Bắc Ảnh thế gia cũng có tư cách để tham gia Tế hội Thần Chi lần này."

"Cái gì?"

Dạ Nhược Ly ngẩn ra, chỉ có những thế lực mạnh nhất của hai đại lục mới có thể tham gia Tế hội Thần Chi, Bắc Ảnh thế gia có quyền hạn này sao?

"Chẳng lẽ Phong nhi không nói chuyện này cho ngươi biết?"

Lần này đến lượt Hoả Vũ Sa sửng sốt , nàng không ngờ Dạ Nhược Ly thật sự không biết chuyện này.

"Ở đại lục Thần Chi cũng chỉ có một Bắc Ảnh thế gia, những năm nay con nối dòng của Bắc Ảnh thế gia ở đại lục Thần Chi đã đến đại lục Huyền Vũ, hơn nữa còn để lại huyết mạch ở đó."

Hoả Vũ Sa ngừng một chút rồi tiếp tục nói: "Chính bởi vì như thế cho nên Bắc Ảnh thế gia của đại lục Huyền Vũ mới được di chuyển đến đại lục Thần Chi, nhưng ta cũng vì ngươi cho nên ta rất hi vọng ngươi có thể nắm được quyền lực của Bắc Ảnh thế gia."

Hoả Vũ Sa vỗ vai Dạ Nhược Ly, trong mắt đầy vẻ kiên định.

Nàng tin tưởng ít ngày nữa nữ tử này sẽ đứng đầu đại lục Thần Chi, trở thành người mà vạn người tỗn kính ngưỡng mộ, gia chủ Bắc Ảnh thế gia không phải kẻ ngu mà không biết nên lựa chọn ra sao.

"Mặt khác, vì có được một cuộc kỳ ngộ nên bây giờ thực lực của Thần thúc thúc đã là Thần Tôn rồi."

Sắc mặt Dạ Nhược Ly dịu đi, khóe miệng bất giác xuất hiện nụ cười mềm mại, nhưng trong mắt lại đầy vẻ na kiên định.

Không ngờ cha cũng đã đạt được thực lực của hôm nay, vậy nàng cần phải nỗ lực tu luyện để sớm ngày đột phá Thần Tôn, chỉ có thực lực tuyệt đối mới có thể bảo vệ được người nàng yêu quý.

"Nhưng mà..." Hoả Vũ Sa ngập ngừng, liếc mắt nhìn Dạ Nhược Ly, "Ta và đại ca, còn cả Hàn Phong cần phải về Hoả Diễm môn một chuyến, sau đó sẽ trực tiếp đến Thần Môn thành trước."

"Được, vậy chúng ta gặp nhau ở Thần Môn thành. " Dạ Nhược Ly phục hồi tinh thần rồi bỗng nhiên nghĩ đến cái gì đó lại hỏi "Đúng rồi, các ngươi là Tam Môn chủ của Hoả Diễm môn, vậy người còn lại đâu?"

"Ha ha." Hoả Vũ Sa cười gượng hai tiếng, chớp mắt, "Người kia ngươi cũng biết, còn về việc đó là ai thì cho ta giữ bí mật đi, cứ như vậy nha Nhược Ly, chúng ta đi trước đây."

Nói xong Hoả Vũ Sa thục cùi chỏ vào người Hoả Viêm, cười nói: "Đại ca, chúng ta đi thôi, được không? Huynh không bỏ được Nhược Ly sao? Yên tâm, chúng ta sẽ nhanh chóng gặp lại."

Hoả Viêm không nhìn Dạ Nhược Ly nữa, chỉ cười cười, trên khuôn tuấn mỹ có chút khác thường.

"Tiểu muội, đi thôi, chúng ta tranh thủ về Hoả Diễm môn."

Dứt lời Hoả Viêm lại nhìn Dạ Nhược Ly lần nữa rồi mới xoay người đi theo phía sau Hoả Vũ Sa...

Dạ Nhược Ly nhìn bọn họ rời đi, cho đến khi bóng người bọn hắn biến mất thì mới thu tầm mắt lại, xoay người đi ra khỏi cửa thành, dienxdafnleequysdoon chớp mắt một cái nữ tử áo trắng đã biến mất dưới bầu trời xanh.

Thần Môn thành nằm ở trung tâm của đại lục Thần Chi, cũng là thành trấn phồn hoa nhất.

Cứ cách trăm năm thì nơi lại cử hành Tế hội Thần Chi một lần, mời các thế lực mạnh nhất của các đại lục đến tham dự, mỗi khi đến lúc này thì khắp Thần Môn thành đều đầy cường giả, ngay cả những Thần Tôn cao cấp và đỉnh phong mà ngày thường khó gặp cũng có thể thấy vào lúc này.

Người phát thiệp mới đi khắp các đại lục chính là ba vị cường giả thần bí, nghe nói thực lực của ba người này đã đạt tới bán Chí Tôn, ở nơi không có Chí Tôn như chỗ này thì bán Chí Tôn đã được coi là Thần rồi.

Nhưng mà đây chỉ là lời đồn, không ai biết thực lực của ba người kia mạnh đến cỡ nào.

Nhưng mà có vài cường giả Thần Tôn đỉnh phong vẫn phải lễ độ cung kính trước mặt ba người này, không dám lỗ mãng, thế cho nên mọi người lại càng nghi ngờ thực lực của họ.

Lúc này trên phố trong Thần Môn thành, ngựa xe như nước, nhộn nhịp hưng thịnh, là cảnh tượng mà một thành trấn giàu có nổi danh nên có.

Nhiều tốp năm tốp ba sóng vai đi trên đường, nếu không thì phía sau cũng có một tốp người hầu đi theo, vì vậy một bạch y nữ tử đi một mình trên đường, dung mạo tuyệt thế và khí chất xuất trần bất giác hấp dẫn ánh mắt mọi người.

Nữ tử có khuôn mặt tinh xảo, tóc đen lười nhác tán bay theo gió, một bộ áo trắng như tuyết, sạch sẽ không nhiễm bụi trần.

Sẽ không có ai ngờ trên tay nữ tử này đã từng nhiễm máu tươi...

"Đã đến Thần Môn thành rồi, không biết người của Liên Minh luyện đan và Bắc Ảnh thế gia có đến chưa."

Dạ Nhược Ly vuốt cằm, hơi nhướng mắt, trong mắt có ánh sáng khác thường.

"Bây giờ cách Thần Môn thành còn vài ngày đường nữa, ta thấy nên tìm chỗ nghỉ chân trước đã, hiện tại cũng rất khó tìm được bọn họ, chờ tới ngày diễn ra tranh đấu thì tự nhiên sẽ gặp lại."

Nghĩ đến đây Dạ Nhược Ly liền cất bước đi về phía tửu lâu, bỗng nhiên nàng thấy một bóng người trước mặt thì bất giác dừng bước lại, trong mắt đầy vẻ kinh ngạc.

"Sao hắn lại ở đây?"

Không ngờ mới vào tới Thần Môn thành đã gặp được một người quen...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
15 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Bvan123, Chery, Comay nguyen, Huykngan94, Nhất tiến, Quỷ Yêu, anamini564, antunhi, củ cải, kotranhvoidoi, lq0410, thtrungkuti, xichgo, xinmayco, y229917
     
Có bài mới 16.12.2018, 08:54
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 1137
Được thanks: 5562 lần
Điểm: 38.93
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả - Điểm: 46
Chương 7: Ta từ chối

Edit: susublue

"Tử lão đầu, đừng đứng chắn trước cửa của tửu lâu chúng ta, đi đi, mau tránh sang một bên cho ta."

Tiểu nhị đang không kiên nhẫn xua đuổi một lão già ngay trước cửa lớn của tửu lâu, ánh mắt đầy vẻ chán ghét, giống như lão già lôi thôi trước mặt làm bẩn cửa của bọn họ vậy.

Bị người ta đuổi như thế nhưng ông ta cũng không tức giận mà khuôn mặt lại vẫn đầy ý cười khó hiểu như trước.

"Tửu lâu này có người trông mặt mà bắt hình dong như vậy, chưa tới trăm năm sẽ bị hủy, dù ta không gây chuyện thì cũng sẽ có người không vừa mắt, ha ha..."

Lão già ngửa đầu cười lớn hai tiếng rồi xoay người đi ra khỏi ngưỡng cửa.

"Phụt!" Tiểu nhị nhổ một ngụm nước bọt về phía lão ta rồi khinh thường nói, "Ngươi cho rằng ngươi là ai? Là Chí Tôn chuyển thế hay là bán Chí Tôn? Ta thấy nếu không phải là một tên ăn xin thì cũng là thuật sĩ giang hồ chuyên đi lừa gạt người khác, ở trong Thần Môn thành này người có khả năng đắc tội với Thần Môn tửu lâu chúng ta quả thực rất ít!"

Lão giả cười nhạt một tiếng, diễn*dafn~lle;quý#dôn không muốn nhiều lời mà chỉ là bất đắc dĩ lắc đầu.

Không ngờ rằng trăm năm sau lời của ông ta quả nhiên trở thành một câu tiên đoán, bởi vì tiểu nhị mắt chó của tửu lâu đắc tội với một đại thế lực nên nơi này đã bị hủy đến mức ngay cả một mảnh vụn cũng không còn.

Đột nhiên lão ta bị bóng người phía trước ngăn cản lại, hắn kinh ngạc ngẩng đầu,lúc nhìn thấy người đứng trước mặt hắn là một thiếu nữ mặc bạch y thì đáy mắt lại có ý cười, nói: "Vị cô nương này, không biết ngươi ngăn lão hủ lại làm gì?"

"Dù thế nào thì chúng ta cũng được tính là người quen cho nên ta có chút chuyện muốn hỏi ngươi."

"Ha ha, cô nương nói đùa rồi." Lão giả vuốt chùm râu bạc trắng xồm xoàm, nhẹ nhàng mỉm cười, "Lão hủ chỉ là một lão già thì sao có thể trả lời được chuyện cô nương muốn biết? Cho nên cô nương tìm lầm người rồi."

"Vậy sao?" Dạ Nhược Ly vuốt cằm, trong mắt có chút âm hiểm, "Vậy ta nên làm thế nào mới giúp ngươi nhớ ra đây? Giúp ngươi nhổ sạch bộ râu mép kia có được không?"

Nghĩ đến bộ dạng mình không có râu mép thì lão ta liền giật thót mình: "Không biết cô nương muốn biết chuyện gì?"

"Thanh Minh phủ." Đột nhiên sắc mặt Dạ Nhược Ly trở nên nghiêm trọng "Rốt cục Thanh Minh phủ là cái gì? Vì sao chủ nhân của Thanh Minh phủ lại phải gánh vác trách nhiệm như vậy, mà tại sao Thanh Minh phủ lại có sức mạnh thần kỳ đến thế, rốt cục nó do ai tạo ra, còn chuyện về Hỏa Thần là sao? Ngoài ra, ngươi là ai! Vì sao ta lại trở thành người đứng đầu Thanh Minh phủ?"

Những vấn đề này vẫn luôn quấy nhiễu nàng, mà không phải là nàng chưa từng hỏi Linh Đồng, đáng tiếc có hỏi gì nó cũng không nói, như thế thì chỉ có tìm đến người năm đó đưa Thanh Minh phủ cho nàng thôi.

Có được linh tính như vậy thì tất nhiên lão già này không phải người bình thường.

"Ha ha, tiểu cô nương, ngươi có nhiều câu hỏi quá, như vậy đi, lão hủ còn chưa dùng cơm, nếu không chúng ta tìm một nơi ngồi ăn trước rồi ta sẽ trả lời câu hỏi của ngươi."

Lão giả cười nhìn Dạ Nhược Ly, nha đầu này không dễ lừa gạt, nhưng mà bây giờ có nên nói cho nàng biết sự thật hay không đây?

"Được, vậy chúng ta vào tửu lâu này đi."

Dạ Nhược Ly nhìn tửu lâu gần đó rồi thản nhiên nói.

Bây giờ đã gần đến thời điểm đông khách nhất, các tửu lâu khác lại cách xa nơi này quá, đợi khi bọn họ đến đó thì không phải đã kín người rồi sao? Vì vậy chỉ có thể vào tửu lâu này để dùng bữa.

Tiểu nhị thấy lão già ăn xin kia quay lại lần nữa thì liền chán ghét nhíu mày, lúc hắn cười lạnh muốn mở miệng thì lại thấy bạch y nữ tử đi bên cạnh lão ta liếc mắt nhìn hắn, cái nhìn này khiến hắn cảm thấy rét lạnh như rơi hầm băng vậy.

Tất cả lời hắn chuẩn bị nói đều bị nuốt ngược trở lại ngay lập tức, hắn sững sờ nhìn bóng lưng hai người bước vào tửu lâu...

Từ khi hai người tiến vào, mọi âm thanh ồn ào trong tửu lâu thoáng chốc im bặt, tất cả ánh mắt đều nhìn hai người bọn họ.

Ăn mày? Một tên ăn mày mà có thể vào tửu lâu sao? Rốt... Rốt cụ nơi này đang làm cái gì?

"Nhã gian."

Quản lý của tửu lâu đang muốn đuổi lão ta đi thì vào lúc này một giọng nói lạnh nhạt mà rõ ràng vang lên.

Lúc hắn ngẩng đầu lên thì liền nhìn thấy một đống tinh thạch sáng bóng bay tới nên vội vàng duỗi tay bắt lất, quản lý nhìn một cái rồi liền cười nói: "Hai vị khách quan, mời vào bên trong."

Nói xong còn gào lên với tiểu nhị đang đứng ở ngưỡng cửa: "Ngươi còn đứng ở đó làm gì? Không mang dẫn hai vị khách này đến nhã gian đi?"

Không cần biết thân phận đối phương thế nào, chỉ cần có tiền đó là đại gia, chỉ có kẻ ngu mới không thu tiền vào tay.

Tiểu nhị bĩu môi không tình nguyện đi đến bên cạnh hai người: "Đi theo ta."

Bắt hắn dẫn đường cho một tên ăn mày sao? Như vậy không phải chứng minh hắn không bằng một tên ăn mày sao? Thật không biết quản lý nghĩ cái gì nữa, dienxdafn;lê#quýdoon tên ăn mày này vốn không có tư cách bước vào tửu lâu của bọn họ...

Trong một căn phòng trang nhã, Dạ Nhược Ly rót một chén nước trà đặt trước mặt mình, lạnh nhạt nói: "Có phải ngươi nên trả lời câu hỏi của ta rồi không? Đặc biệt là... Rốt cục ngươi là ai!"

Mắt lão già lóe sáng kỳ lạ rồi không chút khách sáo cầm lấy chén nước trà trước mặt Dạ Nhược Ly, ngửa đầu uống ừng ực vào trong bụng, chép miệng hai ba cái rồi lắc đầu thở dài: "Nước trà của tửu lâu này không tệ, đáng tiếc tiểu nhị lại quá không có tố chất, ngay cả trà còn chưa rót cho chúng ta mà đã bỏ đi rồi."

Dạ Nhược Ly nhẹ nhíu lông mày lại, xoa nắn bàn tay, nói: "Ngươi đang nói sang chuyện khác sao?"

"Ha ha." Lão giả để tách trà trong tay xuống rồi cười gượng hai tiếng "Ngươi hỏi nhiều chuyện như vậy, ta nên trả lời cái nào mới tốt đây? Thật ra ngươi đã gặp Hỏa Thần rồi không phải sao? Điều nên nói hắn cũng đã nói với ngươi rồi, cần gì phải hỏi lại ta?"

Dạ Nhược Ly hơi híp mắt lại, lão già này quả thật không đơn giản.

"Ta muốn biết lai lịch của Thanh Minh phủ, vì sao lúc trước ngươi lại giao Thanh Minh phủ cho ta?"

" Ngươi không nên biết lai lịch của Thanh Minh phủ từ ta." Lão già lắc đầu rồi thầm thở dài nói, "Chờ đến sau này ngươi sẽ biết, còn về vì sao lại chọn ngươi làm người thừa kế Thanh Minh phủ..."

Lão giả dừng lại rồi cười cười: "Bởi vì ta không thích những người trẻ tuổi ở đại lục Thần Chi và Phong Vực nên mới muốn đến đại lục Huyền Vũ để thử vận may, vừa vặn nghe được lời đồn về ngươi, ở một cái đại lục lạc hậu như vậy lại có một thiên tài như ngươi, với thiên phú của ngươi nếu sinh ra ở đại lục Thần Chi hay Phong Vực thì nhất định sẽ trở thành nhân vật người người kinh sợ."

Không thích những người trẻ tuổi ở đại lục Thần Chi và Phong Vực sao?

Dạ Nhược Ly nhếch khóe miệng lên, quả nhiên lão già này luôn làm chuyện kỳ lạ, không hề giống người thường.

"Nói như vậy là ngươi không chọn tùy tiện mà là đã nghe ngóng kỹ lưỡng rồi mới quyết định sao?"

"Đương nhiên như thế, người thừa kế của Thanh Minh phủ sao có thể chọn bậy được? Ta nhìn trúng thiên phú và cách làm việc của ngươi nên mới giao Thanh Minh phủ cho ngươi, ha ha, ngươi đã là người ta chọn thì cũng xem như ta là sư phụ ngươi."

"Ngay cả khi Thanh Minh phủ mang đến cho ta một trách nhiệm phải gánh vác nhưng cũng không có gì đáng trách, nếu không nhờ Thanh Minh thì không biết ta đã chết bao nhiêu lần rồi chứ đừng nói là phát triển nhanh chóng như vậy, bởi vậy cái danh sư phụ này ngươi cũng xứng đáng."

Quả thật đúng như thế, không có Thanh Minh phủ thì tất nhiên nàng sẽ không có thần khí và siêu thần khí, dienxdafnleequysdoon càng không thể trở thành luyện đan sư Siêu Thần Phẩm được, cho nên mọi thứ của nàng bây giờ đều có liên quan đến Thanh Minh phủ.

"Tiểu nha đầu, hi vọng ta không nhìn lầm người." Lão già thở dài một tiếng rồi trong mắt đầy vẻ lo âu.

"Ngươi lo lắng đến Hỗn Độn sao?" Sắc Dạ Nhược Ly hơi nghiêm trọng "Rốt cục Hỗn Độn là cái gì?"

"Ngươi có biết Thần Chi thịnh hội lần này không? Cứ cách trăm năm thì sẽ tổ chức Thần Chi thịnh hội một lần, mà nguyên nhân tổ chức là vì muốn tranh đoạt Thần bài."

"Thần bài?" Dạ Nhược Ly hơi ngẩn ra, kinh ngạc nói "Thần bài là vật gì?"

"Thần bài là giấy thông hành để bước vào mộ Thần Tôn, mỗi một thế lực đều có thể lấy được Thần bài này thông quá thi đấu, số lượng không hạn chế, nhưng tất cả phải bằng chính thực lực của mình."

Mộ Thần Tôn sao?

Dạ Nhược Ly nhíu mày, không hề lên tiếng ngắt lời ông ta mà chỉ là lẳng lặng lắng nghe .

" Mộ Thần Tôn có ý nghĩa như tên gọi của nó, dù là Thần Tôn thì khi bước vào mảnh đất đó cũng sẽ chết, cho dù là Thần Tôn đỉnh phong cũng như thế, cho nên mọi người đều biết nơi đó đáng sợ thế nào, nhưng vì sao lại có nhiều người muốn tranh giành như vậy? Nguyên nhân là..." Lão già nhìn Dạ Nhược Ly rồi vuốt râu, tiếp tục nói "Nếu tu luyện trong mộ Thần Tôn thì sẽ nhanh tiến bộ hơn bên ngoài mấy chục lần, mà sự nguy hiểm và kết quả gặt hái được thường có tỷ lệ thuận với nhau..."

Dạ Nhược Ly nhìn lão ta, đáy mắt thoáng lóe sáng.

Nghe khí thế ông ta nói chuyện thì Dạ Nhược Ly cũng đoán được đại khái thân phận của ông ta...

"Hơn nữa." Lão giả dừng một chút rồi lại tỏ vẻ nghiêm trọng, "Qua hơn vạn năm Hỗn Độn đã có hình người, mà mộ Thần Tôn chính là nơi giam cầm hắn, nếu để Hỗn Độn đi tới đại lục thì sẽ gây ra một tai nạn lớn."

"Nói như vậy thì ta nhất định phải đến mộ Thần Tôn trước?" Dạ Nhược Ly nhíu mày, ngón tay nhẹ gõ mặt bàn, "Trùng hợp là ta cũng có chút hứng thú với mộ Thần Tôn, bởi vậy nên ta sẽ dốc toàn lực trong Tế hội Thần Chi vào mấy ngày sau!"

Lão giả nhẹ nhàng mỉm cười rồi không nói nữa, lúc bầu không khí trở nên yên ắng thì ngoài cửa lại vang lên giọng nói của một thanh niên.

"Cúc hoa tiểu thư, nhã gian này quả thật không tệ, hôm nay chúng ta dùng bữa ở đây đi."

"Phụt!"

Dạ Nhược Ly vừa mới rót cho mình một chén trà, nhưng mà vừa mới uống một ngụm thì đã phun hết ra khi nghe thấy cái tên này, vẻ mặt nàng có chút kỳ dị.

"Tiểu nha đầu, ngươi sao vậy?"

Lão giả không hiểu nhìn Dạ Nhược Ly, không biết tại sao nàng lại có phản ứng lớn như vậy chỉ vì một cái tên.

"Khụ khụ. " Dạ Nhược Ly ho hai tiếng rồi chùi nước đọng ở khóe miệng, nhưng trên mặt vẫn có chút quái dị.

Cúc Hoa? Lại có người dám gọi cái tên này...

Lúc hai người đều đang kinh ngạc thì cửa nhã gian bị đẩy ra.

Người đầu tiên đi vào là một thanh niên mặc áo xanh, tiếp theo là một đám người đang vây quanh một nữ tử mặc y phục màu vàng, có vẻ như bọn họ chưa từng nghĩ rằng bên trong phòng có người nên hơi ngẩn ra.

"Tiểu nhị, sao ở đây lại có người?" Thanh niên nhướng mày, giữa lông mày là vẻ bất mãn, "Nơi này đã có người sao ngươi lại dẫn chúng ta tới đây?"

"Ha ha, Lâm công tử xin bớt giận." Tiểu nhị khinh thường liếc mắt nhìn Dạ Nhược Ly và lão giả rồi lại nhìn người thanh niên, nói "Bởi vì hôm nay đồng khách, thật sự không còn dư sương phòng nào cả, người cao quý như Lâm công tử sao có thể làm ồn ào ở đại sảnh được? Vậy nên ta mới tự quyết định dẫn Lâm công tử đến đây."

"Đông khách?" Thanh niên lại nhíu mày, lúc nhìn Dạ Nhược Ly thì trong mắt đầy vẻ khinh ngạc, nhưng nghĩ lại thân phận tôn quý của nữ tử áo vàng ở phía sau thì lại nhanh chóng thu hồi vẻ kinh ngạc của mình lại.

"Hai vị, đây là một miếng Tinh Thạch thượng phẩm, các ngươi hãy để lại căn phòng này cho chúng ta đi."

Tên thanh niên hơi nâng cằm, giọng điệu không quá tồi tệ nhưng vẻ cao ngạo giữa lông mày đã bán đứng hắn.

Trong hai người này có một tên ăn xin, chắc hẳn cả cuộc đời này chưa hề nhìn thấy Tinh Thạch thượng phẩm, hắn đã chủ động đưa Tinh Thạch thượng phẩm ra rồi thì tất nhiên bọn họ sẽ không thể không đồng ý.

Nhìn Tinh Thạch thượng phẩm trên bàn, tiểu nhị nuốt nước bọt, nếu sớm biết Lâm công tử này hào phóng như vậy thì hắn sẽ không dẫn hắn tới đây tìm phiền phức, đáng tiếc, thật là đáng tiếc...

Dạ Nhược Ly nhấp nhẹ một ngụm nước trà rồi để chén xuống bàn, môi mỏng lạnh nhạt nói ba chữ: "Ta từ chối."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
15 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Bvan123, Chery, Comay nguyen, HNRTV, Huykngan94, Nhất tiến, Quỷ Yêu, antunhi, củ cải, kotranhvoidoi, lq0410, thtrungkuti, xichgo, xinmayco, y229917
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 256 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Dung Nguyên Linh, Hổ con - Sophie, lu haj yen, MicaeBeNin, Nguyễn Thùy Trang, ngọc đặng, V.O và 347 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

3 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

5 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 163, 164, 165

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa

1 ... 18, 19, 20

8 • [Xuyên không] Vân long phá nguyệt - Hạ Nhiễm Tuyết

1 ... 94, 95, 96

9 • [Hiện đại] Không thể không là em - Yến Ngữ Phỉ Phỉ

1 ... 19, 20, 21

10 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

11 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

12 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

14 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 110, 111, 112

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 91, 92, 93



Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 656 điểm để mua Dây chuyền đá Topaz xanh Thụy Sỹ
Thảo TNLuân: M. N có ai có thể chỉ cho mình cách tắt quảng cáo không ạ
Thảo TNLuân: Diễn đàn dạo này toàn quảng cáo vào đọc truyện mà bực hết cả mình
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 290 điểm để mua Tay trống
Windwanderer: abc
Windwanderer: có ai không tâm sự tí đê tâm sự cùng ng lạ đê
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 275 điểm để mua Tay trống
Cô Quân: Lâu lâu về quét nhà mà chả có ai hết á
Cô Quân: Ôi buồn ơi,  nếu nỗi buồn là đôla thì ta là ng giàu nhất thế gian này :)))
Cô Quân: Dd mình ảm đạm quá,  quá buồn
Cô Quân: Ôi chao, lão công bán bikini???
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bán bikini đây ~ :speaker: 50 điểm thôi đại hạ giá
Tuyền Uri: Qua nhà ca ở hết cô đơn, nếu ko sợ ck ca chém :)2
Thiên Hạ Đại Nhân: hê lô e ve ry bo đy
Cuccungcuama: sắp chết vì cô đơn này =))
Cuccungcuama: =)) đệ cô đơn quá
Cuccungcuama: ca ca
Tuyền Uri: Mod 2 box cuối nghỉ ngơi hết dồi te ơi, không ai dọn rác luôn =.=
Cuccungcuama: huhu oa oa =)) người đâu hết rồi =))
Cuccungcuama: tớ thèm gặp người
Cuccungcuama: =)) cầu người
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 391 điểm để mua Sư Tử Nam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 498 điểm để mua Thần Nông Nữ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 567 điểm để mua Bướm xanh đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 570 điểm để mua Bé và cỏ bốn lá
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Máy nhắn tin
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 305 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 360 điểm để mua Nơ bông hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.