Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 83 bài ] 

Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính

 
Có bài mới 13.12.2018, 19:00
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.09.2014, 23:59
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 394
Được thanks: 1846 lần
Điểm: 39.38
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính - Điểm: 74
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 49
Edit: Thanh Hưng

Thứ hai là một ngày gian nan, Lâm Sơ cảm giác ngủ không đủ, ngồi trên xe chợp mắt một lát, Trầm Trọng Tuân đã lay tỉnh cô, Lâm Sơ đẩy anh ra: "Em không ngủ!"

Trầm Trọng Tuân cười một tiếng, dặn dò: "Ăn cơm thật ngon, công việc từ từ làm, buổi tối anh có thời gian lại tới đây, đến lúc đó sẽ gọi điện thoại cho em."

Lâm Sơ gật đầu một cái, ngáp xuống xe.

Trong công ty tràn ngập mùi vị của đồ ăn sáng, Lâm Sơ nói chào buổi sáng với mọi người, ngồi một lát mới thấy hai ông chủ lớn nhỏ xuất hiện, triệu tập mọi người tới phòng họp, Lâm Sơ cầm máy ghi âm và máy vi tính lên đuổi theo, Hướng Dương quay đầu nhìn cô một cái, tựa như trấn an cười cười.

Lâm Sơ cũng không xa lạ gì với những cuộc họp thường xuyên này, ngày trước ở trong đơn vị cô cũng đặc biệt phụ trách mục này, chỉ là ở đây cô còn cần căn cứ vào cuộc họp mà đưa ra phương án phát triển, về phần phương án như thế nào, Hướng Dương đã đưa cho cô mẫu tham khảo trước, những thứ khác thì phải dựa vào bản lĩnh của bản thân cô rồi.

Trần Hoa Đoan ngồi ngay ngắn ở vị trí đầu não, Lâm Sơ cùng Hướng Dương và tất cả mọi người ngồi xuống hai bên, sau khi các đồng nghiệp báo cáo tiến triển công việc một vòng, Trần Hoa Đoan lại phát mấy tập tài liệu cho bọn họ.

Có hai công ty muốn mua trang web gỗ cốp pha cùng với phần mềm phục vụ khách hàng mà bọn họ thiết kế, còn có yêu cầu chi tiết của mấy hạng mục khác, các hạng mục công việc đã định ra, hiện tại cần phân phối nhân lực, Trần Hoa Đoan nhìn xung quanh một vòng, lưu loát đưa ra mệnh lệnh, tiếp theo chính là mọi người thương thảo chi tiết, Lâm Sơ tập trung tinh thần, lạch cạch gõ bàn phím, Trần Hoa Đoan thoáng nghiêng người, tròng mắt liếc nhìn màn hình, hơi nhíu mày, nhỏ giọng nói: "Đơn giản, rõ ràng, ngắn gọn!"

Lâm Sơ sững sờ, gật đầu một cái, động tác bắt đầu chậm hơn. Cô có thói quen ghi chép cặn kẽ, cho dù là vở ghi chép trên lớp hay là biên bản cuộc họp, chỉ (di.da.l.qy.do) cần theo kịp được tốc độ, cô đều cố hết sức ghi chép tất cả các chi tiết nhỏ lại, nhưng Trần Hoa Đoan lại không cần, cái anh ta muốn là đơn giản, rõ ràng, chính xác cùng với nội dung phát triển phía sau, anh ta không cần Lâm Sơ thuật lại lời người khác.

Kết thúc cuộc họp, Lâm Sơ lập tức trở lại chỗ ngồi của chính mình, thử đánh trước bản nháp một lần.

Thoạt nhìn thì dễ dàng, nhưng làm cũng không đơn giản, cô suy nghĩ hồi lâu, cũng chỉ mới liệt kê rõ ràng được vài chi tiết, thẳng tới giữa trưa cũng không viết được một phần ba, các đồng nghiệp gọi cô cùng đi ăn cơm trưa, Lâm Sơ từ chối, vắt hết óc suy nghĩ phương án.

Hướng Dương đứng trên bậc thang nhìn hồi lâu, trông thấy tất cả mọi người đã đi ra ngoài, anh ta mới đi tới bên cạnh Lâm Sơ, kéo một cái ghế qua ngồi xuống.

Lâm Sơ sững sờ, lúng túng nói: “Sao anh còn chưa đi ăn cơm?”

Hướng Dương liếc nhìn nội dung cô viết, cười nói: "Em không đi ăn, sao anh có thể đi ăn được!" Nói xong, anh ta đã chỉ vào màn hình bắt đầu dạy, quá trình giảng bài tiến hành theo chất lượng, trước tiên anh xuống tay từ ý thứ nhất, theo ý nghĩ của mình mà giảng giải, đến điều thứ hai thì lại hướng dẫn Lâm Sơ tự mình nghĩ, hai người một hỏi một đáp, tựa như ngày trước Lâm Sơ đi học thì Hướng Dương dạy cô toán lý hóa, càng về sau Lâm Sơ cũng thoải mái hơn rất nhiều, ý nghĩ cũng dần dần được làm rõ, một khi tiến vào trạng thái, tất cả cũng đều đơn giản hơn.

Trần Hoa Đoan xử lý xong công việc trên đầu, vốn muốn gọi Hướng Dương đi ăn cơm, vừa mở cửa lại thấy anh ta (HD) và Lâm Sơ dựa chung một chỗ, Trần Hoa Đoan nhíu mày cười một tiếng: "Thế nào đều không ăn cơm, liều mạng vì công ty như thế cơ à!"

Hướng Dương cười cười, vỗ vỗ ghế của Lâm Sơ: "Được rồi, trở lại làm tiếp, ăn cơm trước đã!"

"Các anh đi ăn đi!" Không có đạo lý một nhân viên nhỏ như cô lại đơn độc đi ăn cơm trưa cùng hai ông chủ.

Hướng Dương cũng không miễn cưỡng, nói với Trần Hoa Đoan: "Chúng ta đi đi, mặc kệ cô ấy!"

Trần Hoa Đoan khuyên mấy câu, lúc đi tới cửa còn hỏi Hướng Dương: "Cứ để cho cô ấy bị đói như thế ư?"

Hướng Dương cười nói: "Cô ấy sẽ không đói."

Dĩ nhiên Lâm Sơ sẽ không bị đói, sáng sớm Trầm Trọng Tuân đã cố gắng nhét hai cái bánh mì, còn thả một hộp sữa chua vào trong balo của cô, giống như trưởng bối thay đứa bé làm việc.

Hạn sử dụng của bánh mì cực kỳ ngắn, Lâm Sơ sẽ không tùy ý vứt bỏ, quyết định lấy bọn chúng làm cơm trưa, đồ ngọt rất hợp với tâm ý của cô.

Đầu kia Trần Hoa Đoan và Hướng Dương tìm một gian phòng ăn cơm, hai người thương lượng một chút về thương vụ và giá cả, sau đó Trần Hoa Đoan đột nhiên nói: "Cậu và Hân Hân ly hôn cũng hơn nửa năm rồi, trong nhà không thúc giục cậu à?"

Hướng Dương cười nói: "Anh và chị dâu cũng ly hôn ba bốn năm rồi, chú dì cũng đâu có thúc giục anh đâu!"

"Cái này làm sao có thể giống nhau được!" Trần Hoa Đoan nói: "Tôi đã hoàn thành nhiệm vụ nối dõi tông đường, con trai cũng đã học tiểu học rồi, nếu tôi muốn tìm mẹ kế cho nó, tôi cũng phải chọn người có nhân phẩm tốt." Anh ta cười cười: "Thôi, tôi còn chọn người gì nữa, song hôn lại còn có một con trai, có thể có cô gái nào để ý đến tôi đã không tệ rồi!"

Hướng Dương kỳ quái nói: "Từ lúc nào lại coi nhẹ mình thế?"

Trần Hoa Đoan lắc đầu một cái: "Đây là lời nói thật, cậu xem ánh mắt của tôi vẫn luôn cao như vậy, luôn muốn tìm một người trẻ tuổi chưa kết hôn, rồi lại nhìn bản thân tôi xem, trừ có tiền, không có diện mạo cũng không còn trẻ tuổi, lại còn dẫn theo một đứa con trai, nếu như thực sự có cô gái trẻ tuổi xinh đẹp nguyện ý cùng tôi, còn không phải là để ý tiền của tôi sao!"

Cho dù điều kiện bản thân như thế nào, đàn ông đều rất thích cô gái xinh đẹp trẻ tuổi, vui tai vui mắt, mở mày mở mặt, nhưng bọn họ lại không nhìn lại bản thân, nhất là người ở độ tuổi như Trần Hoa Đoan này, đã từng có một người vợ, đàn ông gần bốn mươi tuổi càng cần một cô gái xinh đẹp tới làm phong phú cuộc sống đơn điệu của mình.

Hướng Dương cười nói: "Tiền cũng là tư cách, thế nào, lúc nào thì mâu thuẫn như vậy, cảm thấy tình yêu quan trọng rồi à?"

Trần Hoa Đoan cười một tiếng: "Còn không phải là nhìn thấy cậu và Lâm Sơ ở chung một chỗ, làm cho người ta hâm mộ ư, đều là ly dị, cậu lại có thể tìm được một cô gái tốt, tôi còn nhiều tiền hơn cậu!"

Hướng Dương nhíu mày lại: "Đừng nói mò, Lâm Sơ là tôi nhìn từ nhỏ đến lớn, cô ấy có bạn trai!"

Trần Hoa Đoan giống như vừa mới biết: "Có bạn trai? Tôi vẫn cho là các người có cái gì đấy, nếu cô ấy không có bạn trai, có phải hay không sẽ. . . . . ."

Hướng Dương vội vàng ngắt lời, sợ hãi nói: "Đủ rồi đủ rồi, cô ấy mới bao lớn, nếu là ở cổ đại, cô ấy cũng có thể làm con gái của tôi rồi, đùa giỡn cái gì cũng có thể, nhưng riêng chuyện này thì không được."

Trần Hoa Đoan như có điều suy nghĩ, châm chước nói: "Đó là tôi nghĩ quá nhiều, khó được khi thấy cậu đối xử đặc biệt tốt với một cô gái như thế." Anh ta cười cười: "Hơn nữa Lâm Sơ quả thật không tệ, xinh đẹp khéo léo, cô ấy tìm bạn trai lúc nào thế, tôi nhớ là khi chúng ta lái xe tới đón cô ấy, cô ấy còn chưa có bạn trai mà?"

"Lúc đó bọn họ cãi nhau, người trẻ tuổi cãi nhau xong là lại tốt hết!" Thấy mình nói nhiều giống như ông già, Hướng Dương lại cười nói: "Chỉ là bạn trai cô ấy tôi cũng đã gặp rồi, gia thế nhân phẩm cùng diện mạo cũng không tệ, trong nhà còn thúc giục bọn họ kết hôn đấy." Nói xong, anh ta (HD) không biến sắc nhìn sang Trần Hoa Đoan, uống trà lau miệng, lại hàn huyên một lát hai người mới về đến công ty.

***

Ưu điểm của Lâm Sơ là dùng chuyên cần để bổ khuyết, thời gian mọi người ăn cơm uống trà, cô dùng để suy nghĩ (lqd) phương án, đến hai giờ chiều rốt cuộc cô cũng hoàn thành công tác, sau khi kiểm tra trau chuốt lại cô len lén gửi đến hộp thư của Hướng Dương, để cho anh ta giúp cô nhìn một chút, sau một lúc lâu Hướng Dương mới phản hồi lại, dòng chỉnh sửa màu đỏ chỉ có mấy chữ, chứng minh Lâm Sơ hoàn thành không tệ, Lâm Sơ lại sửa đổi lần nữa, sau đó gửi đến hộp thư của Trần Hoa Đoan.

Tuần này cả hai ông chủ lớn nhỏ đều không cho cô thêm thời gian học tập, công ty đã đi vào quỹ đạo, những thương vụ nhỏ tới không ngừng, những mối lớn cũng thỉnh thoảng tới một, các đồng nghiệp có người đeo tai nghe nói chuyện với khách hàng, có người ngồi thiết kế một ngày, Lâm Sơ biết đạo lý khổ tận cam lai, hôm nay cô không thể lười biếng nữa, nếu cơ sở cũng không đánh được, về sau sẽ phải cố hết sức, vì vậy cô mất ăn mất ngủ, còn bận rộn hơn các đồng nghiệp, có lúc gặp phải chỗ không hiểu, cô không thể luôn thỉnh giáo Hướng Dương, bèn đi phòng trà nước pha 1 ly trà sữa, bưng tới cho anh Béo, anh Béo cười ha hả một hơi uống cạn, thành công chuyển hóa nhiệt lượng thành mỡ, lúc dạy Lâm Sơ càng thêm hòa ái nhẫn nại.

Trần Hoa Đoan quan sát mấy lần, phát hiện Lâm Sơ là một người lanh lẹ, mới tới hơn một tuần, đã có thể phân ra cây hồng cứng mềm, một khi mọi người tụ chung một chỗ nói chuyện trời đất có người tẻ ngắt, Lâm Sơ cũng có thể lặng lẽ thêm một câu, ai cũng không lúng túng. Thú vị nhất là lúc đồng sự nhờ cô giúp một tay làm việc, cô sẽ giả bộ như bận tối mày tối mặt, nhưng vẫn là ngoan ngoãn đồng ý với đồng nghiệp, làm cho đồng nghiệp cũng biết ý tứ, qua mấy lần cũng không ai lại đi quấy rầy cô nữa.

Trần Hoa Đoan đứng sau cửa kính, đột nhiên phát hiện Hướng Dương sắp xếp chỗ ngồi này cho Lâm Sơ rất hợp tâm ý của anh ta (THĐ).

***

Thật ra thì Lâm Sơ cũng không tinh tế như vậy, cô ngây người trong quốc xí gần hai năm, cũng hiểu được không ít cong cong quẹo quẹo, lại tạm thời chưa phát huy được chút công dụng nào ở chỗ này, chỗ thông minh nhất của cô là cô sẽ xin ý kiến quân sư.

"Làm thế nào để có thể nhanh chóng dung nhập vào một đoàn thể?" Lúc cô hỏi Trầm Trọng Tuân những lời này, giống như tiểu hồ li.

Trầm Trọng Tuân vẫn còn chưa trở về chỗ, ôm chặt người thân không mảnh vải là Lâm Sơ, lười biếng nói: "Em nói xem."

Lâm Sơ cười, lần lượt nói ra những gì mình quan sát được ở các đồng nghiệp, trong lòng cô đã có chủ ý, nhưng cô càng hy vọng Trầm Trọng Tuân cho cô một viên định tâm hoàn: “Em không thể động một chút là hỏi Hướng Dương được, có lúc thỉnh giáo đồng nghiệp là trực tiếp nhất, nhưng em phát hiện ra có người rất kỳ quái, lúc lạnh lúc nóng, lúc mọi người ở chung một chỗ thì nói nói cười cười, lúc em thật sự đơn độc nói chuyện phiếm với cô ta, cô ta lại tỏ vẻ xa cách."

Thứ người như thế, sẽ thích nói chuyện phiếm với người khác phái hơn, Lâm Sơ đẹp hơn cô ta, mặc dù cô ta không căm ghét, nhưng cũng không muốn liên quan tới.

Nghĩ tới nghĩ lui, ngược lại vẫn là anh Béo tốt nhất, chỉ là anh Béo lớn tuổi nhất, kinh nghiệm làm việc cũng phong phú nhất, có lúc anh ta cũng sẽ tự cao tự đại, luôn có một loại cảm giác anh ta mới là lão đại.

Trầm Trọng Tuân suy nghĩ nói: "Dù sao em cũng còn nhỏ tuổi, làm bộ đáng yêu cũng không có chuyện gì, đừng nịnh hót là được, nếu không sẽ làm cho người ta nghị luận sau lưng em, nhớ kỹ một điều, cho dù là làm việc ở đâu, nịnh hót là thứ không nên nhất, bản lãnh chân chính của vỗ mông ngựa là không thanh không vang."

Lâm Sơ thích nghe Trầm Trọng Tuân giảng dạy, mỗi lần như thế, giọng nói của anh trầm thấp hùng hậu giống như đang hát ru.

Ban ngày cô đã liều mạng công tác, buổi tối lại vẫn tranh thủ thời gian để học bổ túc, nếu Trầm Trọng Tuân tranh thủ trở lại nội thành, cô sẽ bị bắt đi nhà trọ, sau khi chiến đấu một phen đến sức cùng lực kiệt, một tuần trôi qua rốt cuộc cũng ngã bệnh, chỉ là không phải bệnh hay gặp, mà là đau răng.

Lâm Sơ núp ở trong góc soi gương, luôn cảm giác mình lại bị   sâu răng, nhưng tạm thời không nhìn thấy răng lung lay. Buổi trưa mọi người gọi cô đi ăn cơm, Lâm Sơ che quai hàm cự tuyệt, luôn muốn nhét xuống dưới hàm răng chút đồ cứng rắn gì đó.

Hướng Dương tìm được cô, bảo cô há mồm, bây giờ Lâm Sơ đã không phải là đứa bé nữa, mặc dù có quan hệ tốt với Hướng Dương, nhưng cũng không muốn lộ ra khoang miệng trước mặt anh ta, thân mật như vậy, chỉ có cha mẹ và nha sĩ mới có thể nhìn, còn có Trầm Trọng Tuân.

Hướng Dương cũng không để ý, trực tiếp nhéo hai gò má của cô, Lâm Sơ "A a" kêu hai tiếng, nói năng không rõ: "Không có sâu răng." Hướng Dương buông tay ra, Lâm Sơ lại hỏi: "Đúng rồi, trước kia em bị sâu răng là bên nào? Hiện tại là đau bên trái."

Hướng Dương cau mày nói: "Chuyện của mình cũng không nhớ được? (di.da.l.qy.do) Bên phải, chiếc thứ ba đếm ngược, ban đầu em đánh răng một tháng, mỗi lần đều phải pha nước lạnh, nói nước nóng súc miệng đau, nếu không phải nhờ anh kiểm tra hàm răng của em, hàm răng của em đã bị hủy rồi!"

Nào có khoa trương như vậy, Lâm Sơ oán thầm, Trần Hoa Đoan đi từ trên bậc thang xuống, cười nói: "Thế nào hôm nay lại thảo luận về sâu răng rồi hả? Được rồi, đau răng cũng phải ăn cơm, lão Hướng, cậu mang cô ấy đi ăn cháo đi!"

Húp cháo lót dạ, đến lúc tan việc, Lâm Sơ đói bụng đến không còn hơi sức.

Trầm Trọng Tuân tới đón cô, hôn má cô một cái: "Đau như vậy à? Ngày mai dẫn em đi gặp nha sĩ thôi."

Lâm Sơ lắc đầu một cái: "Là mệt, không cần đi nha sĩ."

Trầm Trọng Tuân đau lòng: "Cái người này sao lại liều mạng làm gì!"

Lâm Sơ than thở: "Cái gì cũng không hiểu, cuối cùng em cũng không thể để Hướng Dương mất thể diện được."

Nghe Lâm Sơ tự nhận cô là vì Hướng Dương, Trầm Trọng Tuân có chút không vui: "Công việc em làm chẳng lẽ cũng là vì anh ta? Nếu anh ta đã bảo em tới đó, tự nhiên trong lòng cũng đã hiểu rõ, coi anh ta như ông chủ bình thường, đừng coi như người quen là được."

Nhưng Lâm Sơ và Hướng Dương lại không phải người quen bình thường, mặc dù bọn họ cắt đứt liên lạc mấy năm, nhưng tình cảm nhiều năm vẫn còn đó, Hướng Dương đối tốt với cô, dĩ nhiên cô cũng muốn đối tốt với Hướng Dương, ít nhất không thể để cho Trần Hoa Đoan kia kín đáo phê bình được.

Sau khi trở lại nhà trọ Lâm Sơ vẫn còn nói: "Mặc dù Trần Hoa Đoan và Hướng Dương là anh em tốt, nhưng ở trong công ty, anh ta thật không cho người ta mặt mũi, em từng thấy anh ta gào to qua điện thoại mấy lần, hơn nữa nói thật, Trần Hoa Đoan không thích biểu hiện công việc của em, có rất nhiều phương diện em và anh ta đều không hợp nhau, anh ta là ông chủ lạc hậu, tất cả đều do anh ta định đoạt, ngoài miệng nói dân chủ, nhưng làm việc lại cũng không dân chủ, rất nhiều mệnh lệnh đều nói không rõ ràng, em hoàn toàn không biết nên làm sao, hỏi hai câu, anh ta lại nói em nhiều vấn đề, nói mời em tới là để làm việc, không phải là để đặt câu hỏi!"

Trầm Trọng Tuân cau mày nói: "Đây là công ty mang tính chất tư nhân, ông chủ sẽ vĩnh viễn không sai, chỉ có em phải thích ứng với anh ta, chứ không có đạo lý nào mà anh ta phải thích ứng với em, mệnh lệnh mà anh ta đưa ra người khác có thể nghe hiểu, thì đã chứng minh anh ta càng không có vấn đề."

Lâm Sơ bĩu môi, cô hi vọng Trầm Trọng Tuân sẽ nói chuyện giúp cô: “Đạo lý này em đương nhiên hiểu, nhưng em cần phải có thời gian á, có lúc anh ta nói chuyện quá nhanh, vậy thì em nghe càng không hiểu, nhưng anh ta lại không cho người ta hỏi lại."

Mặc dù Trầm Trọng Tuân không đồng ý với cô, nhưng rốt cuộc vẫn xót cô bị người khác giáo huấn, khó được trái lương tâm nói: "Anh ta cũng quá mức, đáng lẽ nên cho em thời gian."

Lâm Sơ mặt mày hớn hở, chỉ chốc lát sau lại nghe Trầm Trọng Tuân giáo dục, nói một hồi lại bảo Lâm Sơ dứt khoát từ chức, Lâm Sơ hừ hừ, sau khi ăn xong hai người lại dây dưa trong phòng ngủ, cô cố ý không để cho Trầm Trọng Tuân thoải mái, ép Trầm Trọng Tuân quả thật muốn ăn cô, cặp mắt đỏ ngầu, đến cuối cùng gặp họa vẫn là Lâm Sơ, giả bộ đáng thương vừa khóc lại cầu xin tha thứ, Trầm Trọng Tuân mới mềm lòng tha cho cô một lần.

Sau đó Trầm Trọng Tuân lại trêu chọc Lâm Sơ giả chết sống lại, Lâm Sơ đẩy anh kêu "Không cần", Trầm Trọng Tuân cười cười, ôm chặt cô hơn một chút, nói: "Chủ nhật theo anh đi ăn một bữa cơm."

Lâm Sơ nhắm mắt lại hỏi: "Là cơm gì?"

"Một người bạn làm rượu đầy năm cho con trai, chúng ta đến góp vui một chút là được." Nghe Lâm Sơ "Ừ" một tiếng, Trầm Trọng Tuân hôn trán của cô một cái: "Anh ta chỉ lớn hơn anh mấy tuổi, vậy mà con trai cũng đã có, em nói xem, trước tết cùng anh về nhà như thế nào?"

Cũng không biết Lâm Sơ có nghe hay không, cũng không trả lời, Trầm Trọng Tuân nắm đầu ngón tay Lâm Sơ, nhỏ giọng nói: "Nhẫn cũng đã đeo lên, chúng ta cũng đã như vậy, em còn cảm thấy quá nhanh ư?"

Hôn nhân quá mức trang trọng thần thánh, Lâm Sơ chậm rãi mở mắt, hôn lên lồng ngực của Trầm Trọng Tuân một cái, lầm bầm nói: "Em đã gặp Trầm tổng, cảm giác quá hung dữ." Trong phòng họp ở lầu hai của đơn vị, khi Lâm Sơ lần đầu tiên nhìn thấy Trầm Trọng Tuân, ngày đó Trầm Hồng Sơn mắng Trầm Trọng Tuân đến cẩu huyết lâm đầu.

Trầm Trọng Tuân mừng rỡ, cúi đầu tìm môi Lâm Sơ, hôn vài hớp mới nói: "Ở nhà ông ấy chính là một người già, không hung dữ."

Ngày hôm sau Lâm Sơ vẫn đau răng, Trầm Trọng Tuân mạnh mẽ dẫn cô đi khám nha khoa, bác sĩ khám xét một hồi, kê mấy hộp thuốc rồi để cho bọn họ đi về. Buổi trưa Trầm Trọng Tuân nấu chút cháo, lần đầu tiên không bỏ đường, Lâm Sơ muốn ăn đồ ăn vặt, anh cũng đẩy tay của cô ra.

Lâm Sơ kháng nghị: "Bác sĩ chỉ nói em bị mệt mỏi, chưa nói sâu răng!"

Trầm Trọng Tuân cau mày: "Mệt mỏi phải nghỉ ngơi, ít động đến quai hàm!"

Lâm Sơ lầm bầm: "Nghỉ ngơi gì chứ, tối hôm qua là ai không để cho người ta nghỉ ngơi!"

Trầm Trọng Tuân thính tai, ngắt mặt của Lâm Sơ: "Ngày hôm qua là anh sai rồi, thật xin lỗi, không có cân nhắc đến tình trạng thân thể của em." Thực ra là sau khi ăn xong cảm giác đau răng của Lâm Sơ cũng biến mất một chút, anh mới không có đúng mực: "Hôm nay anh sẽ bồi thường, tuyệt đối không đụng đến em... Em thoải mái ngủ một ngày đi!"

Lâm Sơ nhìn chằm chằm đôi mắt gần trong gang tấc này, bên trong đôi mắt đen là gương mặt của cô, Trầm Trọng Tuân tốt như vậy, cô cũng đã giao chính mình cho anh, còn có cái gì mà khổ não nữa chứ, cô vô cùng mong đợi tương lai tốt đẹp của mình.

Chỉ là kế hoạch vĩnh viễn đều biến hóa khó lường, tất cả biến số cũng bắt đầu từ buổi tiệc đầy năm vào chủ nhật kia.

***

Vào ngày chủ nhật trung tuần tháng mười hai này, bên trong phòng yến hội ở tầng dưới cùng của đại khách sạn Nam Hồ có rất nhiều khách mời tụ tập, con trai của chủ tịch khách sạn Phùng Chí đầy năm, tất cả nhân sĩ lớn nhỏ trong thương giới của thành phố Nam Giang đều được mời đến, trong phòng tiệc được tăng cường các biện pháp bảo vệ, đề phòng phóng viên tới đưa tin tức, tới khi các quan viên lục tục khiêm tốn tiến vào, nghiệp quan hai phái giống như là lão hữu, gặp mặt chính là bắt tay hàn huyên.

Lâm Sơ được gặp gỡ đại biểu tập đoàn ăn uống đắt nhất đất Nam, giày Tây nhất biểu nhân tài, bên cạnh nam quý Trình Hạo ngoại hình phát tướng là thiên kim Lữ Lâu Nhàn, ngày trước cao ngạo diễm lệ, hôm nay cao ngạo vẫn còn, nhưng diễm lệ thì không, chỉ có một bộ dáng của người phụ nữ trung niên hơn ba mươi tuổi, Lâm Sơ đột nhiên cảm thấy khó chịu, ma thuật của thời gian thật quá mức tàn nhẫn.

Lữ Lâu Nhàn là chị khóa trên của Lâm Sơ, cô và chị ta từng có vài lần duyên phận, nhưng mà cũng không có ấn tượng gì với chị ta, Trình Hạo lại có tật giật mình, sau khi nhìn thấy Lâm Sơ lập tức dẫn Lữ Lâu Nhàn đi chỗ khác, tầm mắt Lâm Sơ không tự chủ được mà đi theo đám bọn họ, vừa nhấc mắt, lại thấy Trần Hoa Đoan xuất hiện trong đám người, tay đút túi quần vui vẻ chuyện trò với mọi người.

Trầm Trọng Tuân nắm tay Lâm Sơ, để cho cô khoác ở cánh tay của anh, ánh mắt ý bảo Lâm Sơ: "Bên kia là vị trí trung tâm, bên trong có họ hàng xa nhà chúng ta, như thế này cùng anh qua đó chào hỏi."

Lâm Sơ gật đầu một cái, vuốt tóc dài, thong dong mỉm cười, theo Trầm Trọng Tuân tiến vào phòng tiệc.

#Thanh Hưng: Bạn nào đã đọc convert cho tớ hỏi tên 2 nhân vật tớ dịch là Lữ Lâu Nhàn và Trình Hạo đã đúng chưa với, tớ ko biếy dịch tên 2 người đó thế nào -_-



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thanh Hưng về bài viết trên: My heaven, Ngô Thanh, SầmPhuNhân, san san, sâu ngủ ngày
     

Có bài mới 24.12.2018, 21:10
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.09.2014, 23:59
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 394
Được thanks: 1846 lần
Điểm: 39.38
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 50
Edit: Thanh Hưng

Qua Trầm Trọng Tuân giới thiệu, Lâm Sơ mới biết đại diện Hằng Uy là con trai (di.da.l.qy.do) của chủ tịch Hằng Uy, quan hệ thân thích của hai nhà cách bốn năm đời, đúng là họ hàng xa, bên cạnh còn có hai vị Hằng Uy cao tầng khác, những người còn lại không biết là thân phận gì, tất cả mọi người đều lên tiếng chào hỏi nhau, Trầm Trọng Tuân mới giới thiệu một chút.

Lâm Sơ chỉ từng nghe nói Hằng Uy là nổi danh nhất, các công ty khác thứ cho cô cô lậu quả văn, chỉ là trên mặt vẫn phải làm bộ như nghe đại danh đã lâu.

Hai người nhập tọa ở bàn bên này, Trầm Trọng Tuân cùng ông chủ nhỏ của Hằng Uy nhỏ giọng nói chuyện, Lâm Sơ không có việc gì, không tự chủ được đưa mắt nhìn khắp mọi nơi.

Cô không thể không thừa nhận buổi dạ tiệc này làm được thanh thế to lớn, sơ sơ nhìn lại, hơn phân nửa chỗ ngồi của mười mấy bàn tiệc rượu đã đầy người, còn có một vài khách mời đang lục tục đi từ cửa vào, mỗi người đều mặc quần áo trang trọng, Lâm Sơ cúi đầu nhìn lại mình, cũng không biết chiếc áo khoác nỉ mới mua này có thể làm cho Trầm Trọng Tuân mất thể diện hay không.

Đầu kia Trần Hoa Đoan cùng Trình Hạo ngồi chung một bàn, hai người báo tên công ty lẫn nhau, sau đó "Hạnh ngộ hạnh ngộ", hàn huyên lẫn nhau không bao nhiêu chuyện, cho đến khi Trần Hoa Đoan phát hiện tầm mắt Trình Hạo có chút lén lén lút lút.

Trần Hoa Đoan không biến sắc giơ ly rượu lên, nhìn theo tầm mắt của hắn ta, cũng không thấy nhân vật nào khả nghi, chỉ là đột nhiên lại nhìn thấy Lâm Sơ.

Mái tóc thẳng đã được cô uốn thành sóng lớn, so với bộ dáng non nớt trước kia thì thành thục hơn một chút, khoác bên ngoài một cái áo khoác màu đen, bên trong không biết mặc cái gì, lộ ra cổ áo màu trắng, lúc nói chuyện với người khác thì giơ tay lên vén tóc dài bên má vào sau tai, lộ ra gò má tinh sảo, còn có lỗ tai nho nhỏ.

Trần Hoa Đoan nheo mắt, chậm rãi nuốt rượu xuống. Phụ nữ thay đổi ngoại hình, đa số thời điểm cũng là vì khác phái, tỷ như người đàn ông bên người cô.

Trong những trường hợp thế này, thích hợp nhất là kết giao, hỏi thăm một người cũng là dễ dàng, Trần Hoa Đoan trò chuyện với người khác trong chốc lát, hỏi tình hình một bàn kia, đối phương nói là người của Hằng Uy, suy nghĩ một chút, lại không xác định nói: "Cái đó hình như là. . . . . . Tôi nhớ từng thấy anh ta ở đâu đó!" Hắn quay đầu hỏi Trình Hạo: "Ai Hạo, người nọ anh có ấn tượng hay không, tôi cảm thấy thật quen mặt!"

Trình Hạo liếc mắt nhìn, lại nhanh chóng thu hồi tầm mắt, cười đáp: "Trầm Trọng Tuân, công ty ở cảnh khu Trữ Tiền kia, phụ trách lĩnh vực đầu tư."

Đối phương bừng tỉnh hiểu ra: "Đúng đúng đúng, tôi đã nói rồi, quen mặt như vậy, lần trước lúc ăn cơm ở phòng sát vách từng gặp qua."

Hai người lại hàn huyên về Trầm Trọng Tuân "Dầu muối không vào", trên thế giới này không có người đàn ông nào lại không thích tiền bạc, gái gú, anh hoặc cố làm thanh cao, hoặc chính là khẩu vị quá lớn, tổng kết chính là—— quá khó khăn.

Người nọ lại cười hỏi Trần Hoa Đoan: "Anh cũng đã lăn lộn nhiều năm như vậy, nhìn người rất chính xác, anh xem một chút người nọ rốt cuộc là cái dạng gì, tham tiền hay là háo sắc, hay là thật sự chính trực như vậy?"

Trần Hoa Đoan cười một tiếng, chậm rãi nói: "Anh ta à, tuổi có chút lớn!"

Đối phương sững sờ, như rơi vào trong sương mù.

***

Lữ Lâu Nhàn cũng một mực lưu ý tới bàn kia, lúc cánh đàn ông nói chuyện phiếm, chị ta tận lực không chen miệng vào, đợi trò chuyện không sai biệt lắm, chị ta mới tiến tới nói khẽ với Trình Hạo: "Tới chào hỏi quản lí Trầm một lát."

Trình Hạo lập tức nói: "Không cần đi!"

Lữ Lâu Nhàn chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Cái gì mà không cần, anh xem hai người kia một chút, mới vừa rồi lúc đi mời rượu, đối thủ cạnh tranh của anh đều đã đi rồi, anh vẫn còn ngồi ở chỗ này?"

Chị ta dùng sức nhéo nhéo bắp đùi Trình Hạo: "Ở bên ngoài anh có thể lôi kéo tình cảm với quản lí Trầm thì trên công việc cũng dễ nói hơn, thế nào, anh ta còn chưa xứng để anh đi nịnh hót ư?"

Trình Hạo nhíu mày, len lén liếc nhìn Lâm Sơ một cái, thấy Trầm Trọng Tuân vẫn luôn thay cô gắp thức ăn, hai người dán lại gần nhau, không biết đang nói những chuyện gì. Trình Hạo cười nhạt, xem ra Trầm Trọng Tuân cũng chỉ là một người phàm, hắn ta đã có chủ ý, lại liếc nhìn Lâm Sơ.

***

Lâm Sơ đang ưu nhã ăn cơm, Trầm Trọng Tuân liên tiếp quay đầu nhìn cô, nếu không (lqd) phải hoàn cảnh không hợp, anh nhất định phải nhéo má cô một cái.

Trầm Trọng Tuân lại gắp một đũa cá cho cô: "Còn đau răng không?"

Lâm Sơ gật đầu: "Đau, không muốn ăn." Cô nhỏ giọng nói: "Anh đừng gắp thức ăn cho em, rất khó coi á."

Trầm Trọng Tuân cười cười: "Không có việc gì, bàn này đều là người quen, cũng không phải là trường hợp trang trọng gì, chỉ là tiệc đầy năm mà thôi!"

Lâm Sơ không đồng ý: "Em đau răng, nhưng thị lực không tệ đâu, anh tốt nhất dùng bữa uống rượu, để em lái xe là được."

Đa số phụ nữ lúc ở trên bàn rượu chỉ biết khuyên đàn ông uống ít một chút, Lâm Sơ lại bảo Trầm Trọng Tuân thoải mái uống..., Trầm Trọng Tuân len lén cầm tay của cô, nghe lời thoải mái uống.

Chỉ chốc lát sau đã có người tới đây mời rượu, Lâm Sơ cầm thức uống đã chuẩn bị sẵn, trước đó đã có hai lần kinh nghiệm, Trầm Trọng Tuân sẽ giới thiệu mình cho người khác, Lâm Sơ không tránh được phải uống một hớp, ngã bệnh là một cái cớ thật hay, cô có thể không cần uống đồ uống.

Nhưng lần này cô lại không nhịn được ý muốn tạt thức uống trong tay vào trên người đối phương, Trình Hạo cười nói: "Quản lí Trầm, mới vừa rồi đã nhìn thấy anh, không ngờ tất cả mọi người đều tới rồi!"

Trầm Trọng Tuân cười cười, khách sáo mấy câu cùng hắn ta cụng ly, đang muốn giới thiệu Lâm Sơ, Trình Hạo đã mở miệng: "Lâm tiểu thư tôi biết, là bạn học cùng trường!"

Trầm Trọng Tuân hơi kinh ngạc: "A, quản lý Trình cũng học Giang đại?"

Hai bên lập tức thân thiết hơn không ít, Trầm Trọng Tuân yêu ai yêu cả đường đi, tự nhiên sẽ có cảm tình với bạn học của Lâm Sơ. Trình Hạo chắc chắn Lâm Sơ sẽ không nói lung tung, mặc dù hắn ta và Lâm Sơ không quen, nhưng là ngồi cùng bàn ăn cơm mấy lần, thỉnh thoảng cũng cùng nhau đánh bài trong phòng ngủ nam, Lâm Sơ không nhiều lời, cũng không ăn không nói có như người khác nói, có hai nơi có thể quan sát phẩm chất của một người tốt nhất, đó là bàn cơm cùng chiếu bạc, cô ăn không nói, thua đến trong người không còn đồng nào cũng vẫn như cũ khí định thần nhàn, bên ngoài nhu bên trong thuận, cũng sẽ không đặt chính bản thân mình vào tình cảnh khó chịu.

Trình Hạo thắng, Lâm Sơ không thể nói chuyện của Diệp Tĩnh cho Trầm Trọng Tuân, cho dù Trầm Trọng Tuân biết chuyện Diệp Tĩnh sẩy thai. Nhưng cô không thể để Trình Hạo uống sung sướng, ngồi chốc lát, cô vừa định mở miệng, đã nghe Lữ Lâu Nhàn cười nói: "Nói như vậy cũng là bạn học của tôi, cô là nghành gì? Bây giờ nhìn lại, tôi cũng cảm thấy cô có chút quen mặt đấy."

Lâm Sơ giật mình: "Sinh học." Cô cười nói: "Không phải cùng một chuyên ngành với mọi người."

Lữ Lâu Nhàn nghe được hai chữ "Sinh học", hơi biến sắc mặt, nụ cười cũng phai nhạt không ít, như có điều suy nghĩ liếc nhìn Lâm Sơ, không hề đến gần nữa, Lâm Sơ lại cảm thấy đau răng, định cũng không thanh không vang.

Trình Hạo hàn huyên với Trầm Trọng Tuân mấy câu, sau đó thì trở về chỗ, Trầm Trọng Tuân lôi kéo Lâm Sơ lần nữa ngồi xuống, đột nhiên hỏi: "Chỉ là bạn học bình thường?"

Lâm Sơ che quai hàm, hàm hồ "Ừ" một tiếng, Trầm Trọng Tuân nhíu nhíu mày.

***

Lúc cơm tối kết thúc, bên ngoài đã đổ tuyết, rất nhỏ rất nhỏ, vừa rơi vào lòng bàn tay đảo mắt đã biến thành nước, Lâm Sơ tay trong tay theo Trầm Trọng Tuân đi tới bãi đậu xe bên ngoài, một số người khác cũng đi tới bãi đỗ xe ngầm, một lúc lâu sau người chung quanh mới giải tán, Trầm Trọng Tuân đan tay vào tay cô: "Có lạnh không, có phải nhàm chán lắm hay không?" Anh cúi đầu hôn tóc Lâm Sơ một cái: "Hoàn hảo hôm nay tan sớm."

Lâm Sơ chọc má của mình, đau răng là không muốn nói chuyện, hừ hừ lắc đầu một cái, mới vừa đi tới bên cạnh xe, đã nghe có người gọi: "Lâm Sơ!"

Lâm Sơ theo tiếng kêu nhìn lại, cười nói: "Ông. . . . . . Trần đại ca!"

Trần Hoa Đoan đóng cửa xe lại, đi lại gần bọn họ mấy bước, cười nói: "Mới vừa rồi đã nhìn thấy các người, đây là bạn trai em à?"

Lâm Sơ lập tức làm một lần giới thiệu, Trầm Trọng Tuân bắt tay anh ta một cái, hai người lại nói mấy lời xã giao, lúc này mới nói tạm biệt.

"Không ngờ Trần Hoa Đoan cũng tới." Lâm Sơ tiếp tục ôm quai hàm.

Trầm Trọng Tuân nói: "Trước lúc ăn cơm anh thấy anh ta ngồi ở bàn của Trình Hạo, vẫn luôn không nghĩ rằng anh ta chính là ông chủ của em." Nói xong, anh lại cười như không cười: "Sao lại gọi anh ta là Trần đại ca, em không cảm thấy kỳ quái à?"

Lâm Sơ giả bộ ngu: "Chẳng lẽ gọi là Trần thúc thúc?"

Trầm Trọng Tuân không nhịn được cười ra tiếng, tức giận vỗ vỗ đầu của cô, Lâm Sơ lập tức bảo anh chú ý một chút: "Em đang lái xe đấy, anh đừng cử động!"

Cần gạt nước thỉnh thoảng di động trên cửa xe thủy tinh, Lâm Sơ cảm giác chói mắt, lo lắng chỉ sơ ý một chút là xe sẽ bị trượt, lo lắng đề phòng một đường, rốt cuộc cũng lái đến nhà trọ.

***

Mấy ngày này hai người rơi vào tình yêu cuồng nhiệt, Lâm Sơ từng cùng Trầm Trọng Tuân tham thảo về đề tài này, cái gì gọi là tình yêu cuồng nhiệt?

Trầm Trọng Tuân không biết đáp án, anh chỉ biết có lúc không nhúc nhích nhìn Lâm Sơ, cả người anh cũng có thể nóng lên, lời nói yêu càng thêm không có lúc nào ngớt.

Lâm Sơ bày tỏ tự hào với lần này, cô hưởng thụ cảm giác bị Trầm Trọng Tuân yêu, bồn hoa trong căn hộ được cô tỉ mỉ chăm sóc, mấy tuần trôi qua càng thêm có sức sống, Lâm Sơ cũng chia một phần tỉ mỉ này cho Trầm Trọng Tuân, sau khi rửa mặt cảm giác đau răng của cô hơi bớt hơn một chút, bèn rót một chén nước mật ong đút cho Trầm Trọng Tuân uống, lại xoa huyệt Thái Dương hỏi anh có thoải mái hay không.

Mùi rượu trên người Trầm Trọng Tuân đã tản đi, còn dư lại chính là mùi thơm của sữa tắm, nhưng anh giống như vẫn còn say mê trong mùi rượu, ngón tay Lâm Sơ quá mức ấm áp.

Chiều chủ nhật là thời gian nghỉ ngơi dưỡng sức, hai người dựa (di.da.l.qy.do) chung một chỗ nói chuyện trời đất, cũng không biết ngày hôm sau thức dậy có phải là một mảnh trắng xóa hay không.

***

Trong căn hộ của Trầm Trọng Tuân vô cùng ấm áp, nhưng Trình Hạo lại không có vận tốt như vậy.

Sau sinh Lữ Lâu Nhàn vẫn nóng nảy, hôm nay nhịn một đêm, sau khi về nhà rốt cuộc bộc phát, đập vỡ hai bình hoa, trong phòng trẻ lập tức truyền đến tiếng khóc, chị Nguyệt ôm bảo bảo vào bên trong phòng của mình, khóa cửa phòng giả bộ ẩn thân, để lại không khí càng ngày càng đậm mùi thuốc súng giữa hai người.

"Anh cho là tôi không biết ư? Hôm nay anh vừa vào khách sạn tôi đã thấy không đúng, tôi đang thắc mắc, thì ra là thấy chị em tốt của người tình cũ, thế nào, lại nhớ tới con đàn bà đê tiện đó đúng không?"

Trình Hạo bởi vì chị ta ồn ào, mở miệng ra là xấu xa thô tục không chịu nổi, hắn ta nghe mà bực mình, trong đầu chỉ muốn đạp chị ta một cước, để cho chị ta cút khỏi nơi này.

Chửi mệt, Lữ Lâu Nhàn mới tạm thời nghỉ ngơi, rốt cuộc Trình Hạo cũng đi lên, nói một phen lời ngon tiếng ngọt, ôm lấy chị ta bắt đầu thân thiết.

Trong thời gian mang thai Lữ Lâu Nhàn tăng lên 30 cân, sinh xong vẫn không khôi phục, Trình Hạo không muốn phí sức ôm chị ta đi phòng ngủ, trực tiếp đè chị ta lên trên sàn nhà bắt đầu động tác, Lữ Lâu Nhàn cảm thấy kích thích, khắc chế tiếng kêu bắt đầu thuận theo.

Trình Hạo tận lực coi chị ta thành Diệp Tĩnh, nhưng chị ta không có vóc người tốt như Diệp Tĩnh, cũng không xinh đẹp như Diệp Tĩnh, lại càng không có âm thanh gọi tên hắn ta không muốn xa rời như Diệp Tĩnh.

Trình Hạo hi vọng Diệp Tĩnh đợi hắn ta một chút, đợi đến khi hắn ta công thành danh toại, đợi đến khi hắn ta thăng chức, hắn ta có thể đưa tất cả đồ tốt nhất trên thế giới này đến trước mặt Diệp Tĩnh, chỉ là trước đó thứ hắn ta muốn có nhất là sự nghiệp, không tiếc bất kỳ giá nào.

Ngày hôm sau hắn ta từ trên người của Lữ Lâu Nhàn bò dậy, mặc quần áo rửa mặt sau đó ra cửa tới công ty, bận rộn đến mười giờ mới quyết định gọi cuộc điện thoại đắn đo một đêm kia: "Diệp Tĩnh, là anh."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thanh Hưng về bài viết trên: My heaven, san san, sâu ngủ ngày
     
Có bài mới 26.12.2018, 12:23
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.09.2014, 23:59
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 394
Được thanks: 1846 lần
Điểm: 39.38
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nhật ký theo đuổi Lâm cô nương - Kim Bính - Điểm: 57
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 51
Edit: Thanh Hưng

Lúc Lâm Sơ nhận được điện thoại của Diệp Tĩnh thì cô đang uống trà chiều.

Phía sau phòng giải khát là một rừng cây nhỏ, cây cối xanh um tươi tốt, mơ hồ có thể nhìn thấy một góc của đình nghỉ mát. Đợt tuyết nhỏ tối hôm qua quả nhiên không để lại dấu vết gì, anh Béo tìm được cà phê, vừa pha vừa nói: "Ở đâu mà rừng cây, cũng chỉ có mấy gốc cây thôi, em có rảnh rỗi có thể đi dạo khắp nơi, chờ trời ấm hơn một chút, nghỉ ngơi ở trong lương đình ngược lại không tệ."

Lâm Sơ cười cười, lấy điện thoại di động ra nghe: "Thứ hai đấy, muốn đi dạo phố à?"

Diệp Tĩnh ấp úng nửa ngày mới nói: "Trong lòng (di.da.l.qy.do) không yên ổn, gọi điện thoại cho cậu xin yên tĩnh một chút."

Lâm Sơ kỳ quái: "Có chuyện gì sao?"

Diệp Tĩnh "Ừ" một tiếng, còn nói: "Cũng không có gì, đúng rồi, ngày mai là Giáng sinh đã có hẹn gì chưa?"

Lâm Sơ trả lời: "Không có, tớ lại không mấy khi đón Giáng Sinh." Nhưng ngộ nhỡ Trầm Trọng Tuân muốn cho cô vui mừng, vậy thì khó mà nói.

***

Trầm Trọng Tuân cũng không phải một người lãng mạn, nhưng yêu đương sẽ làm cho người ta thay đổi, ngày trước anh căn bản không nghĩ tới cái gì mà lễ Giáng Sinh, nhưng hôm nay ngồi trên xe, đi ngang qua phố lớn ngõ nhỏ, phát hiện rất nhiều cửa hàng đều dán thông báo ưu đãi đặc biệt nhân dịp lễ Nô-en, còn có các loại trang trí liên quan tới lễ Giáng Sinh trên cửa kính, trước cửa trung tâm thương mại cũng trưng cây thông noel, liếc nhìn lại, thành phố Nam Giang nghiễm nhiên bị màu đỏ xâm nhập.

Trầm Trọng Tuân hỏi trợ lý: "Ngày mai là đêm Giáng sinh phải không?"

Trợ lý trả lời: "Đúng, chỉ là tối mai còn có bữa tiệc."

Trầm Trọng Tuân gật đầu một cái, qua một hồi, anh lại chỉ vào một nơi bảo trợ lý dừng xe, sau khi xuống xe thì đi vào một cửa hàng tổng hợp, đi chung quanh một vòng, cũng không biết nên mua cái gì, sau lại nghĩ đến Lâm Sơ sợ lạnh, không bằng mua khăn quàng cổ và găng tay cho cô.

***

Tới giờ tan việc Lâm Sơ đột nhiên hăng hái lên, ngồi xe đi tới cao ốc Nam Giang, bồi hồi một lát mới đi vào trong lầu.

Lúc trước cô mua cà vạt cho Trầm Trọng Tuân, Trầm Trọng Tuân thường xuyên thắt ở trên cổ, vốn là cô vẫn còn rất mừng rỡ, sau lại phát hiện cà vạt này với Trầm Trọng Tuân mà nói thật sự là giá rẻ, mấy cái nhãn hiệu trong ngăn kéo kia không phải cô không mua được.

Hiện tiền gửi ngân hàng của Lâm Sơ chỉ có hai ngàn nguyên của cha mẹ và một nghìn đồng của Diệp Tĩnh, cô không có ý định động tới, chỉ giữ lại tiền lương ở đơn vị lúc trước để quay vòng.

Nhưng chút quần áo kia vẫn còn quá đắt, giá tiền của đồ hạ giá cũng có thể tiếp nhận được, nhưng cô lại không muốn để Trầm Trọng Tuân mặc hàng giảm giá đi ra ngoài xã giao với người ta, Trầm Trọng Tuân nên mặc thứ tốt nhất.

Đến cuối cùng Lâm Sơ chuyển mục tiêu tới trên quần lót, quần lót nho nhỏ, nhưng giá tiền cũng làm người ta chắt lưỡi hít hà, chỉ là đối với những bộ quần áo kia mà nói, quần lót đã rẻ hơn rất nhiều rồi.

Lâm Sơ làm công tác tư tưởng cho mình, nếu cô đã cùng Trầm Trọng Tuân tiếp xúc thân mật nhiều lần như vậy thì mua vài món đồ lót cận thân này cũng không quá phận, quyết định đi, Lâm Sơ che gương mặt ửng hồng ngượng ngùng quay trở về hoa viên Quan Cẩm.

***

Ngày hôm sau rất vui vẻ, giống như đêm Giáng sinh thật sự là một ngày lễ lớn, mặt trời lúc giữa trưa đặc biệt ấm áp, mọi người đều đi ra ngoài công ty phơi nắng sát trùng.

Lâm Sơ thay mọi người pha thức uống ở phòng giải khát, đột nhiên lại nhận được một tin nhắn: “Buổi tối có hẹn với Trầm Trọng Tuân à?”

Người gửi là Giang Tấn, Lâm Sơ có chút kinh ngạc, bọn họ đã rất lâu không liên lạc. Lâm Sơ trả lời nói có hẹn, Giang Tấn lại nhắn lại: “Nghe nói Tết nguyên đán cô muốn đến gặp gia trưởng, thật sự quyết định rồi ư, không suy nghĩ đến tôi một chút à?”

Lâm Sơ nhíu nhíu mày, còn chưa nghĩ ra nên trả lời thế nào, lại nhận được một cái: “Nói đùa thôi, cô đừng để ý, Tết nguyên đán tôi ở bên ngoài, cũng không trở lại ăn cơm đoàn viên.”

Đang trò chuyện, Trần Hoa Đoan cầm cái ly đi từ bên ngoài vào, sau khi thấy Lâm Sơ thì trêu ghẹo: "Bọn họ để cho em làm nhân viên phục vụ đấy à?"

Lâm Sơ thả điện thoại di động, tiếp tục pha trà sữa, cười nói: "Em nghĩ lát nữa sẽ thu tiền boa."

Trần Hoa Đoan cười một tiếng, lấy lá trà trong ngăn kéo ra: "Đúng rồi, răng của em tốt hơn chút nào hay chưa?"

Lâm Sơ gật đầu một cái: "Tốt hơn nhiều rồi ạ." Thật ra thì còn đau một chút, chỉ là so với trước kia đã khá hơn rồi, bây giờ ngay cả đồ ngọt cô cũng không dám ăn, đồ chua cay cũng bỏ qua.

Trần Hoa Đoan nói: "Về em hãy thử dùng nước muối súc miệng xem, hiệu quả giảm đau cũng không tệ đâu."

Lâm Sơ chưa nghe nói nước muối có tác dụng, chỉ là thử một lần cũng không sao.

Sau khi tan việc mọi người tìm nơi vui chơi, Lâm Sơ vốn định tham gia, Trầm Trọng Tuân lại kịp thời gọi điện thoại tới, bảo cô tối nay tới nhà trọ ngủ: “Hôm nay buổi tối anh có tiệc xã giao ở thành phố, cơm nước xong sẽ trở lại, em tắm một cái trước rồi ngủ đi, đến lúc đó anh sẽ tặng quà cho em."

Lâm Sơ vui vẻ nói: "Quà tặng gì?"

Trầm Trọng Tuân cười nói: "Trở về chờ!"

Lâm Sơ tự nhiên nghe lời, lập tức tạm biệt các đồng nghiệp, mọi người oán trách mấy câu, lại cười trêu cô đi hẹn hò với người yêu, vẫn là Hướng Dương giải vây cho cô: "Nhanh đi nhanh đi, đeo khăn quàng cổ vào, bên ngoài có gió!"

Lâm Sơ quấn mặt của chính mình vào trong khăn quàng cổ, nhanh chân bỏ chạy, đi về hoa viên Quan Cẩm cầm hộp đựng quần lót trước, lại mua chút vịt quay, sau khi trở lại nhà trọ thì tắm rửa, giặt đồ xong ra ngoài lại nằm luôn lên ghế sa lon, vừa xem ti vi vừa gặm vịt, thỉnh thoảng gọi mấy cuộc điện thoại với bạn học thời đại học, nghe nói trước Tết lớp trưởng muốn tổ chức họp lớp, Lâm Sơ vui vẻ nói: "Vậy các cậu đều trở về ư? Thật tốt quá!"

Đồng học nói: "Dĩ nhiên sẽ trở lại, thuận tiện giới thiệu bạn trai tớ mới quen cho mọi người, đúng rồi, nghe Diệp Tĩnh nói cậu cư nhiên cũng có bạn trai, thật hay giả đấy, tớ còn tưởng rằng cậu đang chờ người ngoài hành tinh!"

Lâm Sơ vứt xương, lại rút ra một miếng tiếp theo, nghĩ nghĩ rồi nói: "Anh ấy đúng là người ngoài hành tinh." Hiếm có khi, Lâm Sơ cảm nhận được sinh vật giống đực trên địa cầu, Trầm Trọng Tuân là tồn tại độc nhất vô nhị.

Đồng học "Phi" một tiếng, mắng cô da mặt dày, nhất định muốn Lâm Sơ dẫn loại hiếm có này đến họp lớp, Lâm Sơ cười nói: "Được rồi, nhưng mà anh ấy rất bận, nếu như đến lúc đó không có thời gian, tớ có thể mang ảnh anh ấy đến."

***

Trầm Trọng Tuân ngồi trong phòng riêng của khách sạn hắt xì một tiếng, xê dịch cái ghế. Người phụ nữ bên trên vẫn tiếp tục kiên nhẫn, mùi nước hoa nồng nặc vọt vào trong mũi Trầm Trọng Tuân, Trầm Trọng Tuân không vui cau mày, quay đầu đi lại muốn hắt xì.

Một tên mập nói: "Lưu tiểu thư, mời rượu quản lí Trầm đi!"

Lưu Nhàn chậm rãi rót một ly rượu, mùi rượu vẫn không lấn át được mùi nước hoa của cô ta, cô ta mềm mại nói: "Quản lí Trầm, em mời anh ạ!"

Trầm Trọng Tuân đẩy ly rượu ra, lạnh nhạt nói: "Cám ơn, tôi bụng rỗng không uống rượu!"

Lưu Nhàn sững sờ, lúng túng buông cái ly xuống. Tên mập cười giải vây: "Lưu tiểu thư (lqd) chính là cái gì cũng không hiểu, tháng sáu năm nay cô ấy mới vừa tốt nghiệp, đến công ty chúng tôi mới nửa năm, làm việc rất cố gắng, trong xã hội hiện tại kiểu con gái thế này quá ít, bồi dưỡng thêm một chút sẽ là một nhân tố mới, cô ấy cũng là lần đầu đi ra ngoài ăn cơm với tôi, ngay cả mời rượu thế nào cũng không biết."

Lưu Nhàn ngượng ngùng cười một tiếng, hơi ngồi xa ra một chút, lúc này Trầm Trọng Tuân mới liếc cô ta một cái, mặc dù người tốt nghiệp khóa này trang điểm nhiều son dầy phấn, nhưng vẫn không đẹp bằng nửa đầu ngón tay của Lâm Sơ nhà anh ta.

Đồng nghiệp ở bên cạnh Trầm Trọng Tuân thở dài, tên mập hạ lỗi gặp kì ngộ, Trầm Trọng Tuân không ăn một bộ này, qua chuyện này, ấn tượng nhất định giảm bớt rất nhiều.

***

Lâm Sơ xem hết các tiết mục giải trí, bèn đi toilet đánh răng, thuận tiện dùng nước muối súc miệng, liếc mắt nhìn đồng hồ, cũng không biết Trầm Trọng Tuân mấy giờ mới trở lại, cô tiếp tục chờ ở phòng khách, nằm một lát càng ngày càng mệt, mắt bất tri bất giác đóng lại rồi.

Lúc Trầm Trọng Tuân trở lại Lâm Sơ đã ngủ say như chết, co ro trên ghế sa lon thành một cục, nhiệt độ điều hòa có chút thấp, cũng không biết cô có lạnh hay không.

Trầm Trọng Tuân sờ sờ bàn chân trần của cô, thấy nhiệt độ bình thường, lại vén tóc dài che ở trên mặt cô ra.

Trong phòng khách tràn ngập mùi thịt vịt, dễ ngửi hơn mùi nước hoa gấp trăm lần, Trầm Trọng Tuân thở phào nhẹ nhõm, nhìn đống xương nhỏ trên bàn uống trà tươi cười, lại liếc thấy một cái hộp được đóng gói cẩn thận, suy nghĩ một chút, anh rón rén mở ra.

Sau khi thấy quà tặng anh ngẩn người, lấy quần lót ra lắc lư ngay trước mắt, lại mở ra nhìn một chút, trước trước sau sau lặp lại nhìn hai lần, xác định đây thật sự là quà tặng cho mình, lúc này Trầm Trọng Tuân mới khôi phục vẻ mặt, im lặng không tiếng động đứng lên, sột sột soạt soạt một hồi, sau đó đi đánh thức Lâm Sơ.

Lâm Sơ thụy nhãn mông lung, lầm bầm một tiếng dụi dụi mắt, tầm mắt đầu tiên có chút mơ hồ, loáng thoáng chỉ có thấy được một hình dáng trần truồng xích lõa, Lâm Sơ từ từ mở to hai mắt, lúc này mới phát hiện ra hình dáng kia là Trầm Trọng Tuân, thân thể trần truồng, chỉ có một cái quần lót màu đen, tượng trưng phái nam hiện ra đặc biệt rõ ràng, Lâm Sơ ngượng ngùng kêu khẽ một tiếng, lập tức quay đầu qua dán lên ghế sa lon.

Trầm Trọng Tuân nghiêm trang nói: "Quà tặng anh rất thích, cảm ơn!" Dứt lời, anh cúi đầu nhìn mình một cái, ngoắc ngoắc môi, ôm ngang Lâm Sơ lên.

Lâm Sơ chôn ở trong ngực của anh: "Sao anh lại như vậy, em còn không nói là tặng cho anh đâu!"

Trầm Trọng Tuân đặt cô vào trên giường, nói: "Chẳng lẽ không phải là tặng cho anh à? Em muốn đưa cho người nào?"

Anh cũng không cần Lâm Sơ trả lời, lột áo ngủ của cô ra, chỉ để lại một thân áo ngực màu đen cùng quần lót, cũng xứng đôi với anh.

Lâm Sơ ôm ngực nói: "Sắc lang, anh còn chưa tắm rửa đâu!"

Trầm Trọng Tuân cười một tiếng, vỗ vỗ đầu của cô: "Suy nghĩ bậy bạ gì thế!" Anh lấy khăn quàng cổ cùng găng tay trong ngăn kéo ra, hai ba vòng đã quấn chặt cổ của Lâm Sơ, lại thay cô đeo bao tay.

Trầm Trọng Tuân vòng qua hông của Lâm Sơ, dọc theo khăn quàng cổ nhìn về phía trước ngực cô, buông lỏng khăn quàng cổ một chút, che lên ngực cô, sau đó hôn cô một cái: "Anh không có ý tưởng gì mới, quà tặng này em tạm chấp nhận trước đi, lần sau anh cũng sẽ tặng quần lót cho em!"

Lâm Sơ mặt đỏ tới mang tai, đẩy anh một cái: "Anh uống say rồi!"

"Không say!" Trầm Trọng Tuân ôm chặt Lâm Sơ, cọ vào gương mặt của cô: "Mới vừa rồi lúc ăn cơm anh chỉ muốn lập tức trở về, anh thật sự nhớ em, nếu có thể đút túi mang em đi theo thì tốt!"

Anh không thể trói Lâm Sơ trong vòng tay, nhưng có thể trói cô vào khăn quàng cổ, lúc quấn lại chung với nhau anh hỏi Lâm Sơ có thích quà tặng này hay không, Lâm Sơ vẫn còn nhớ anh dùng cái từ "Buộc" kia, cả giận nói: "Anh xem em là chó con đấy à!"

Trầm Trọng Tuân rượu mời lên tới, ôm Lâm Sơ trở mình một cái, vịn hông của cô bắt đầu chạy nước rút, tư thế này thật sự nhục nhã, Lâm Sơ nhũn như con chi chi vô lực phản kích, mãi mới chờ đến lúc anh yên tĩnh một lát, cô lập tức chạy trốn, đảo mắt lại bị Trầm Trọng Tuân bắt được.

Sau cuộc mây mưa, Trầm Trọng Tuân "Buộc" Lâm Sơ vào trong ngực, quấn thật chặt cô không thả.

Lâm Sơ khôi phục hơi sức, hôn anh một ngụm hỏi: "Tuần sau đi đến nhà của anh, em còn chưa nghĩ ra nên mua cái gì đấy, ba anh và anh trai chị dâu thích cái gì?"

Trầm Trọng Tuân hôn trả lại, mút đầu lưỡi của cô quấn quýt một hồi, mới thở gấp nói: "Đến lúc đó anh thay em mua hết, em mang người tới là được."

"Vậy không được!" Lâm Sơ đẩy anh một cái: "Không thể giả vờ qua loa được, đây là vì tôn trọng bọn họ, em muốn thể hiện tâm ý của mình!"

Trầm Trọng Tuân ôm chặt cô, cười nói: "Vậy thì tốt, anh trai anh thích đồ cổ, em tùy tiện mua một cái 180 vạn đi!"

Lâm Sơ bày ra vẻ mặt sụp đổ, Trầm Trọng Tuân lập tức nói: "Không trêu em nữa, mua hai chai rượu ngon là được, mua một cái chân giò hun khói nữa."

Lâm Sơ trừng lớn mắt: "Chân giò hun khói?"

Trầm Trọng Tuân hôn cô một cái, cười nói: "Hai ngày trước ba anh nói muốn ăn chân giò hun khói, anh đã dặn chị dâu rồi, bảo chị ấy trước đừng mua."

Lâm Sơ trừng mắt nhìn, nín hồi lâu mới nói: "Anh thật là hư!"

Hai bại hoại lại bắt đầu phập phồng qua đêm Giáng sinh.

***

Sống qua hai mươi ba lễ Giáng Sinh, Lâm Sơ rất ít khi nhận được quà tặng. Thời tiểu học nhân duyên của cô cũng không tốt, lúc mọi người tặng thiệp chúc mừng cô vĩnh viễn không có phần, đến năm nhất trung học, hàng năm ngược lại có thể thu được hơn mười tờ thiệp chúc mừng, chỉ là năm hai trung học cũng không phổ biến việc tặng quà nhân dịp lễ Nô-en, cũng không ít người chọn thổ lộ vào lễ Nô-en, nam sinh thích vào lúc tự học buổi tối đốt cây nến liều mạng bày tỏ tình yêu.

Lúc học đại học rốt cuộc cũng có quà tặng rồi, nhưng mỗi lần Lâm Sơ cũng đều cự tuyệt, cô không muốn để cho người theo đuổi mình có bất kỳ hiểu lầm gì, cho tới bây giờ —— Lâm Sơ đeo khăn quàng cổ mới, mang bao tay mới, mặt mày hớn hở đi làm, có đồng nghiệp khen khăn quàng cổ của cô xinh đẹp, Lâm Sơ mỉm cười không nói, chờ đồng nghiệp hỏi một câu nữa "Là bạn trai đưa sao?", nhưng chậm chạp không ai hỏi cô, Lâm Sơ thất vọng vô cùng.

Cuối cùng vẫn là Trần Hoa Đoan hỏi cô: "Khăn quàng cổ này không tệ, bạn trai tặng?"

Lâm Sơ cười híp mắt nói: "Ừ, ngày hôm qua tặng quà Giáng sinh!"

Trần Hoa Đoan lại hỏi: "Em tặng lại cái gì?"

Khóe miệng Lâm Sơ cứng đờ, đột nhiên cảm thấy công việc rất nhiều, lúc không giúp được thì cũng không nên nói chuyện phiếm.

Đợi đến khi tan việc, Trầm Trọng Tuân gọi điện thoại tới nói phải ở Trữ Tiền không thể phân thân, Lâm Sơ có chút thất vọng: "Vậy tự em đi ăn cơm."

Trầm Trọng Tuân nói: "Em tốt nhất là ăn (di.da.l.qy.do) uống đầy đủ, buổi tối anh lại gọi điện thoại cho em."

Một người ban đêm vắng ngắt, Lâm Sơ đi bộ được một đoạn đường, định ngồi xe đi cửa hàng bên cạnh mua rượu. Mẹ Lâm cũng sớm đã gọi điện thoại tới dặn dò cô: "Đừng tiếc tiền, mua tốt một chút, mẹ và cha con sẽ gửi thêm tiền cho."

Lâm Sơ không muốn lại tiếp tục nhận tiền của bọn họ, hai chai rượu cô vẫn còn mua được.

Lúc chọn rượu đột nhiên cô lại nhận được một cuộc điện thoại từ một số lạ, đối phương đi thẳng vào vấn đề: "Là Lâm Sơ sao? Tôi là Trình Hạo, bây giờ cô có rảnh hay không?"

Lâm Sơ nhíu nhíu mày, không trả lời mà hỏi lại: "Làm sao anh lại có số điện thoại của tôi?"

Trình Hạo nói: "Hỏi thăm, tôi có chút chuyện muốn nhờ cô giúp một tay."

Lâm Sơ căn bản không muốn để ý đến hắn ta, ai ngờ Trình Hạo lại nói: "Vợ tôi giống như biết Diệp Tĩnh và tôi. . . . . Tôi có chút lo lắng, nhưng bây giờ Diệp Tĩnh cũng không để ý tới tôi!"

Lâm Sơ lộp bộp trong lòng, nhất thời không còn tâm tình mua rượu nữa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thanh Hưng về bài viết trên: HNRTV, My heaven, san san, sâu ngủ ngày
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 83 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: _Smily_, aries-aries, dao bac ha, Hanggpull, hphucao95, ngocnhimina, Tiểu Linh Đang, voivoi94 và 166 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

13 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

17 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

18 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30

19 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81



Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Giường mèo vàng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 397 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Túi xách xanh nơ hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 238 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu tai hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 334 điểm để mua Trà hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Giày cao gót hồng
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 343 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn?
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lúa xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.