Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 24 bài ] 

Mắt bão - Sunness

 
Có bài mới 06.12.2018, 10:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2017, 10:47
Bài viết: 298
Được thanks: 248 lần
Điểm: 10.31
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mắt bão - Sunness - Điểm: 11
Chương 11

Sóng não

Type: thuy tien


Lần thứ hai tôi gặp Tần Sâm là sau Tết Âm lịch. Khi ấy, tôi gần như đã cùng đường, tình cờ lục thấy danh thiếp của Tần Sâm trong túi mới chợt nhận ra anh. Vì thế, tôi lên mạng tra tư liệu về anh, nhập từ khóa trong diễn đàn đại học A, đọc qua những nhận xét của đám sinh viên về vị giáo sư này. Sau khi xác nhận anh không có tai tiếng, tôi do dự cả một buổi tối mới dám gọi cho số điện thoại trên danh thiếp, hẹn thời gian đến thăm nhà anh.

Nơi ở của Tần Sâm được mệnh danh là “thánh địa đại học” cách đại học A nửa giờ đi xe, ở vùng ngoại ô, kề núi gần sông, vườn cây nhân tạo thắm sắc đỏ ngát hương xanh nhờ khí hậu ấm áp của phương Nam nuôi dưỡng. Đó là một khu dân cư lớn, có trên mười vạn nhân khẩu, không chỉ diện tích xanh hóa lớn, điều kiện sống cũng dễ chịu hơn trung tâm thành phố nhiều. Mỗi ngã ba trên con đường chính đều đặt trạm gác, chia thành từng khu quản lý khép kín, trạm xe đưa đón miễn phí nằm rải rác các góc. Tôi tìm kiếm theo địa chỉ anh đưa, cuối cùng đã đặt chân đến nhà anh trước chín giờ sáng.

Là căn hộ nằm ở vị trí cao nhất của khu chung cư năm tầng. Tôi men theo số nhà đến trước căn hộ của Tần Sâm, phát hiện cửa hơi hé, như thể đang chờ tôi vậy. Chần chừ chốc lát, tôi đẩy nhẹ cánh cửa đồng thời đưa tay gõ nhẹ mấy tiếng ra hiệu: “Xin chào?”.

Khác với tưởng tượng của tôi, căn hộ này rất rộng rãi, cũng phải khoảng hai trăm mét vuông. Màu chủ đạo trong nhà trông vô cùng thư thái: tường trắng, sàn lát gạch men, vật dụng trong nhà màu nâu vàng, salon màu vàng nhạt và thảm trải sàn bằng lông mềm mại. Cửa chính đối diện với thư phòng, chính giữa là phòng khách thông thoáng, tường phía Nam mở một dãy cửa sổ lớn, đón chào ánh nắng rạng rỡ tràn ngập khắp căn phòng.

Còn Tần Sâm đang đứng yên lặng trong phòng khách, áo len cổ chữ V mặc ngoài áo sơ mi ca rô kết hợp với chiếc quần jean sáng màu, hai tay chắp hờ sau lưng, ung dung chờ tôi dời mắt. Rốt cuộc khi sự chú ý của tôi đã chuyển về phía anh, anh mới hơi hất cằm, thong dong đón nhận.

“Tốt lắm, xem ra cô đã bắt đầu xốc lại tinh thần rồi”. Anh ân cần hỏi thăm. “Tìm việc làm thuận lợi không?”

Đây không phải là lần đầu tiền tôi bị sốc với lời mở đầu của anh, ngơ ngác chốc lát mới có thể cất thành lời: “Thầy Tần!”. Thoáng ngập ngừng, tôi cô gắng tìm từ thỏa đáng hơn. “Thầy vẫn luôn… khiến người ta kinh ngạc như thế à?”

“Nếu cách xuất hiện không đủ đặc sắc, làm sao dụ cô đến đây được chứ?” Anh khẳng khái thừa nhận, thong thả đi đến trước mặt tôi, đưa tay về phía tôi. “Rất vui khi được gặp lại cô, cô Ngụy!”

Tôi bắt tay anh, thừa dịp anh nghiêng người mời vào, tôi liếc nhìn xung quanh: “Lần trước, thầy nhắc đến việc ở ghép… tôi cứ nghĩ nhà không lớn lắm”.

“Không ảnh hưởng đến tiền thuê nhà đâu, bởi vì tôi chính là chủ căn nhà này.” Anh nói nhẹ tênh. Dẫn tôi đến trước sô pha, anh quay người lại, thản nhiên hỏi: “Uống hồng trà không? Tuy cũng có thể uống cà phê xay nhưng tôi cảm thấy hồng trà thích hợp với tình trạng dạ dày trống rỗng của cô hiện giờ hơn”.

Tôi còn đang chìm đắm trong cảm xúc ngạc nhiên vì sự thật vừa tiếp nhận, phảo vài giây sau mới ngộ ra câu hỏi của anh, vội cất lời: “Hồng trà cũng được ạ, phiền thầy quá!”.

May mà anh không ngại, đưa tay ra hiệu cho tôi ngồi xuống. “Mời ngồi, điều khiển tivi ở bên cạnh cô, thích gì cứ xem, đừng ngại gì hết.” Rồi anh đi vào bếp pha trà cho tôi. Tivi trong phòng khách đã mở, chỉnh âm lượng nhỏ hết cỡ, chỉ có hình ảnh trên màn hình di chuyển. Khoảng thời gian trước, tôi bị ảnh hưởng bởi chứng trầm cảm nên không có hứng thú với việc xem tivi, cộng thêm thường xuyên lo âu bất an nên càng không có khả năng ngồi chờ trong phòng khách như thế này.

Vậy nên tôi đứng dậy đi theo Tần Sâm vào bếp, nhìn anh lấy một bộ ấm trà, lưỡng lự nói ra thắc mắc của mình. “Thầy Tần, vừa nãy thầy nói mình là chủ thuê… Nhưng tôi nhớ lần trước, thầy bảo tôi là ở ghép cơ mà?”

“Khi đó, căn nhà này vẫn chưa thuộc quyền sở hữu của tôi.” Anh đưa ấm hứng nước rồi đặt lên bếp. “Có điều tôi rất hài lòng với căn nhà này, nên đợi Tết Nguyên Đán đã mua nó.” Kế đó, anh lấy một hộp trà từ tủ bếp bên cạnh, quay đầu lại nhìn tôi, cất giọng bình thản. “Cô không cần tạo áp lực lớn cho bản thân. Ở đây có rất nhiều phòng, không gian tự do, hai người ở thoải mái. Với lại, nếu tôi đã đề nghị cho cô thuê phòng thì sẽ không nuốt lời. Điều kiện tiên quyết là hiện giờ, tôi rất vui lòng ở chung nhà với cô.”

Tôi vẫn cảm thấy có gì đó không đúng lắm nhưng không có tâm tư dây dưa với anh về đề tài này, chỉ đành tạm thời thỏa hiệp: “Cảm ơn. Thực ra hôm nay, tôi đến đây chình là vì chuyện này. Ngoài ra, tôi cũng rất muốn biết… tại sao thầy lại biết chuyện của tôi?” Tôi thoáng ngập ngừng. “Ý tôi là… sao thầy biết tên tôi, việc ba mẹ tôi qua đời, chứng trầm cảm cũng như việc tôi đang tìm nhà… Cộng thêm khi nãy, thầy nhắc đến chuyện tôi tìm việc làm ấy.”

“Hôm ấy, cô cầm bệnh án, tôi nhìn thấy tên cô trên đó.” Tần Sâm múc hai thìa lá trà bỏ vào ấm, không hề có ý lảng tránh, giọng điệu bình thản cứ như đang nói về thời tiết vậy. “Túi xách cô đem lấp ló một tờ rơi, tuy chỉ lộ ra một góc nhưng tôi có ấn tượng sâu sắc với màu đỏ, là tời rơi quảng cáo nhà cho thuê gần bệnh viện. Bởi vì tiền thuê nhà khá rê nên khách trọ nơi đó đa phần đều là sinh viên mới tốt nghiệp. Mà rõ ràng cô không thuộc phân khúc này nên tôi đoán cô đang tìm nhà trọ giá rẻ.” Nói đến đây, anh dừng lại rồi quay đầu nhìn tôi. “Ban đầu, cô làm giáo viên dạy đàn piano ở tiệm đàn Lai Nhân gần đại học A, đúng không?”

“Vâng.” Tôi gật đầu, không ngờ cách anh biết tên tôi lại đơn giản như vậy.

“Năm tôi về nước, có lần chờ xe buýt nghe thấy một người phụ nữ giới thiệu cô giáo dạy đàn piano của con gái cho bạn mình.” Nhận được câu trả lời khẳng định của tôi, Tân Sâm liền tập trung lấy nước sôi rửa tách trà, rót chút nước rồi đặt ấm nước sôi trở lại lò. “Còn lấy hình ra nữa. Lúc ấy, tôi lỡ đãng nhìn sang… Cô biết đấy, cô có khuôn mặt khiến người ta rất khó quên.”

Dứt lời, anh ngoảnh lại, giơ tay phải chỉ vào vài điểm trên gương mặt tôi: “Tỉ lệ hoàng



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn *Cáo* về bài viết trên: dao bac ha

Có bài mới 06.12.2018, 16:14
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2017, 10:47
Bài viết: 298
Được thanks: 248 lần
Điểm: 10.31
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mắt bão - Sunness - Điểm: 11
Chương 12

Chuột con

Type: thuy tien


Lúc thoáng nghe thấy tiếng hét, tôi mới từ từ tỉnh dậy từ cơ mơ. Ngọ đèn đường bẽn lẽn bên rèm cửa sổ. trên trần phòng ngủ là ánh sáng xanh chợt sáng chợt tát. Tôi nghe thấy có tiếng suối chảy róc rách đâu đó, một lúc sau mới định thần lại, tháo chiếc tai nghe đã đươc đeo vài tai minh tự lúc nào rồi quay đầu, bắt gặp bóng dáng Tần Sâm bên cạnh. Ánh đèn máy chiếu màu xanh hắt lên khuông mặt lạnh lùng của anh. Anh dựng chiếc gối lên, ngồi tựa vào đầu giường, chỉ đắp chăn đến bụng, mặc bộ đồ ngủ bằng bông, chiếc cằm bạnh chặt của anh bị chia cắt bởi hai mảng sáng tối, một nửa người và vùng bóng tối sau lưng như hòa thành một thể.

Tôi bò dậy, kéo cao chăn bông quấn chặt lấy mình, nhích sang chỗ anh, vơ bừa lấy một chiếc gối lót phía sau, hoàn thành xong chuỗi hành động này mới cất tiếng hỏi: “Phim gì thế?”.

Kể từ khi tôi kiên quyết mang máy chiếu đặt cố định ở phòng ngủ, Tần Sam rất ít khi dùng nó xem phim. Lúc ngồi dậy, tôi mới có thể thấy rõ được ánh sáng máy chiếu đã phá vỡ bóng tối trong phòng. Hình ảnh hắt lên bức tường đối diện, sắc phim hơi ám vàng, trông như phim điện ảnh những năm chín mươi. Lúc tôi tập trung sự chú ý về phía màn hình, bộ phim vừa khéo chiếu đến cảnh một người phụ nữ ngả người trên ghê, một cánh tay đàn ông tráng kiện đến gần, cầm cọ đánh phấn cho cô ấy. Người phụ nữ hai mắt trợn trừng, vẻ mặt cứng đờ, mãi lâu sau vẫn không thấy chớp mắt. Nhìn kỳ lạ, tôi phát hiện trên cổ cô ấy có một vết hằn như vết dây. Tôi nheo mắt định xem rõ hơn thì màn hình đã thoáng chốc biến thành màu xanh.

“Đồ tể đêm mưa.” Tần Sâm cầm điều khiển tắt mắt chiếu rồi đặt lại trên tủ đầu giường. “Một bộ phim Hồng Kong.” Khi màn hình trở nên đen kịt, anh vuốt tóc tôi theo thói quen: “Ngủ tiếp đi!”, sau đó quấn chăn quanh người, nằm xuống giongwf, thuân tay kéo gối kê dưới đầu.

Tôi liếc mắt nhìn đồng hồ đặt đầu giường, đã ba giờ sáng rồi.

“Sao đêm hôm khuya khoắt, anh lại dậy xem phim kinh dị thế?” Tôi cũng nằm xuống theo, gỡ dây tai nghe quấn trên cánh tay ra rồi bỏ lên đầu giường. “Còn đeo tai nghe cho em khiến sóng não em tiến vào trạng thái delta nữa.”

“Xem ra em vẫn nhớ năm loại sóng não kia.” Anh trở mình, đưa lưng về phía tôi, ngữ điệu đều đều không rõ cảm xúc, vì trời khuya lạnh lẽo nên hơi đặc giọng mũi. “Tự nhiên muốn xem thôi. Ngủ đi!”

Nép sát vào người anh, tôi kéo kín chăn lên đến tận cổ để không khí lạnh lẽo không len lỏi vào được rồi cất tiếng thì thầm: “Vừa nãy, em mơ thấy hôm chúng ta gặp mặt lần thứ hai đấy!”.

Mí mắt vừa khép, cơn buồn ngủ đã ùa đến, giọng tôi chậm lại, nhỏ dần. “Thật thần kỳ, chuyện bảy năm trước mà em còn nhớ như in vậy.”

Anh vẫn không xoay người, chỉ đáp lại theo bản năng: “Tiềm thức con người…”.

Tiếng nói bên tai bỗng im bặt. Cơn buôn ngủ khiến ý thức tôi dần trở nên mơ hồ, đâu còn tâm trí để nghĩ xem tại sao anh lại không nói hết. Thế rồi anh bỗng dưng trở mình, tiếp theo, người tôi bị đè nặng. Thoáng giật mình, tôi mở mắt ra, nhìn thấy bóng dáng mờ mờ của anh ẩn hiện trong bóng tối: “Tần Sâm?”.

Không có tiếng đáp lại, hơi thở của anh nhanh chóng ập đến, một tay ôm chặt eo tôi, đôi môi nứt nẻ cọ sát cổ tôi. Tôi tưởng anh lại bắt đầu không tỉnh táo bèn giãy giụa cự tuyệt theo bản năng, nhưng hai cổ tay tôi



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn *Cáo* về bài viết trên: poohtran, dao bac ha
Có bài mới Hôm qua, 08:39
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 29.07.2017, 10:47
Bài viết: 298
Được thanks: 248 lần
Điểm: 10.31
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mắt bão - Sunness - Điểm: 11
Chương 13

Đồ tể

Type: thuy tien


Hiển nhiên Tăng Khải Thụy không vui cho lắm. Ông ấy bước qua tôi đi vào nhà, trên người còn vương mùi nước mưa và bùn đất trong lành. Tôi bất giác nhìn ra ngoài cửa, thấy nước đọng trên mặt đất còn chưa khô hết, chắc hẳn tối qua trời đổ con mưa mà tôi chẳng hay biết. Tôi đóng cửa lại, quay người vào nhà, thấy ông Tăng Khải Thụy vội vàng chạy đến thư phòng bỗng dừng lại đột ngột, đứng cạnh bàn tròn nhỏ bên sô pha, nhìn chiếc điện thoại bị rút dây hồi lâu mới quay về phía tôi xác nhận lại: “Cậu ta làm à?”

Tần Sâm chưa dặn nên đối phó thế nào nên tôi chỉ có thể thành thật, nhún vai ra chiều bất đắc dĩ.

Nhận được câu trả lời của tôi, Tăng Khải Thụy tặc lưỡi lắc đầu, sải bước đi đến thư phòng, vặn tay nắm mới phát hiện cửa đã bị khóa trái, liền bất lực gõ gõ ra hiệu, hắng cao giọng gọi: “Tần Sâm?”.

Bên trong không có bất cứ động tĩnh nào. Tôi đến bên bàn tròn, cắm dây điện thoại lại, thấy ông Tăng Khải Thụy đưa mắt nhìn mình như muốn cầu cứu, kiểu như cho ông ấy một chiếc chìa khóa sơ cua chẳng hạn. Đáng tiếc tôi chỉ cso thể thờ ơ đứng nhìn, sau mấy chục giây, rốt cuộc cũng đã mài mòn hết sự kiên nhẫn của người đàn ông kia. Cuối cùng, ông ấy đành quay lại đối mặt với cánh cửa im lìm, tiếp tục thử trao đổi với Tần Sâm: “Đừng trốn trong đó nữa, chắc chắn cậu đã xem tin tức sáng nay rồi, đây đã là nạn nhân thứ mười hai rồi đấy! Tôi dắm chắc hắn chình là ‘Đồ tể đêm mưa thành phố V’ mai danh ẩn tích hai năm nay… Tổ chuyên án của chúng tôi đã theo dõi vụ này bốn năm rồi, bây giờ cân một kết quả”. Mãi mới kết thúc một đoạn trình bày thật dài, ông ấy hít sâu một hơi, đưa con át chủ bài: “Tần Sâm, Tổ chuyên án cần cậu…”.

Cửa thư phòng bỗng bật mở, Tăng Khải Thụy giật mình, âm cuối cố ý kéo dài chợt im bặt. Tần Sâm lẳng lặng xuất hiện, một tay đặt hờ sau lưng theo thói quen, tay kia nắm lấy nắm đâm cửa, hờ hững đón nhận ánh mặt kinh ngạc xen lẫn vui mừng của ông, hất cằm đáp lời: “Lặp lại chiêu cũ là mánh khóe không khôn ngoan đâu”.

Tăng Khải Thụy thở phảo nhẹ nhõm, nhún vai thừa nhận: “Nếu lần nào cũng hữu dụng với cậu, có thể xem là kể hay mà”.

Sau khi nhìn ông ấy trong chốc lát, sự chú ý của Tần Sâm bỗng chuyển sang tôi, im lặng thẳng thắn, thậm chí không hề gửi gắm bất ký ám hiệu nào qua ánh mắt, anh chỉ đứng đấy nhìn tôi, không biết đang nghĩ gì. Anh không che giấu hành động của mình, thế nên sau giây lát, ngay cả ông Tăng Khải Thụy cũng quay lại nhin theo, chợt nhận thấy vấn đề bèn ra hiệu bằng ánh mắt với tôi rồi hắng giọng quay về phía Tần Sâm: “Thỏa thuận của chúng ta đương nhiên là lâu dài. Cô Ngụy là người giám hộ của cậu, có thể theo cậu suốt toàn bộ quá trình”. Dứt lời, ông áy lại dời mắt nhìn tôi. “Tin rằng cô Ngụy cũng sẽ tuân thủ luật pháp, không tiết lộ chi tiết vụ án, phải không?”

Tần Sâm và tôi đều không lên tiếng.

Mười phút sau, tôi theo anh lên xe cảnh sát. Tuy Tăng Khải Thụy đã lớn tuổi nhưng vẫn thích phóng nhanh vượt ẩu hệt đám thanh niên hư hỏng. Suốt quãng đường, Tần Sâm chỉ im lặng xem tập hồ sơ vụ án ông ấy mang đến. Thân xe xóc nảy, đảo nghiêng đảo ngả, tôi hơi bị say xe nên đành tìm cách dời sự chú ý của bản thân sang chuyện khác, bèn thuận miệng hỏi anh: “Đồ tể đêm mưa thành phố V có liên quan đến bộ phi anh xem tối qua không?”.

“Không.” Tần Sâm trả lời dứt khoát, chẳng buồn ngẩng đầu lên, chỉ rũ mắt đọc lướt qua nội dung hồ sơ, tốc độ lật trang còn nhanh hơn tôi tưởng tượng nhưng tôc độ nói lại vô cùng ổn định. “’Đồ tể đêm mưa là bộ phim được lấy ý tưởng từ cụ án cưỡng hiếp giết người liên hoàn của Lâm Quá Vân năm 1982 ở Hồng Kong, có nhiều phần bị phóng đại, không có nhiều giá trị tham khảo.”

Xem ra trạng thái tinh thần của anh khá tốt, tôi cầm lấy tay vịn bên cửa xe, đầu gối lên cánh tay, cảm thấy hơi nhàm chán.

“Đúng vậy, phim ảnh có khác biệt rất lớn với vụ án thật sự.”

Tăng Khải Thụy vừa lái xe vừa chủ động bổ sung thông tin. “Cố điều, hung thủ chúng ta cần tìm…cũng chính ‘Đồ tể đêm mưa thành phố V’, chắc hẳn đã bị bộ phim này dẫn dắt.” Ông cau chặt mày, thở dài. “Bốn năm rồi, nhân số Tổ chuyên án từ hai mươi đã tăng lên sáu mươi những vẫn chưa bắt được hắn. Sau khi lắn mất tăm hai năm, bây giờ hắn lại ra tay. Chúng ta phải bắt được hắn, để hắn chịu chế tài pháp luật trươc khi dư luận dấy lên hồi xôn xao.”

Không khó để nhận ra vụ án này rất có ý nghĩa với ông ấy.

Đáng tiếc Tần Sâm lại có sự quan tâm không giống tôi cho lắm, chỉ đột ngột cất giọng nhắc nhở: “Đội trưởng Tăng, xin ông lái chậm một chút”. Anh vừa đưa ra yêu cầu vừa lật hồ sơ. “Vợ tôi say xe, có lẽ ông cần mở cửa sổ nữa.”

“À, rất xin lỗi!” Bấy giờ, Tăng Khải Thụy mới thức được mình đang lái xe quá nhanh, liền sang số giảm tốc độ, còn mở cửa sổ xe cho tôi thoáng khí. Cơn gió trong lành lập tức ùa vào, quá đột ngột suýt nữa làm tôi ngạt thở. Tôi kéo chặt cổ áo, không khí man mát lấp đầy khoang phổi, giảm bớt cảm giác khó chịu.

“Tôi cho rằng ông sẽ nhân thời gian này cung cấp cho tôi chi tiết vụ án chứ?” Tần Sâm vừa đưa tay chỉnh độ cao cửa kính giúp tôi vừa chú ý vào hồ sơ, cách nói chuyện với ông Tăng Khải Thụy càng thêm vẻ thờ ơ. “Ví dụ như bắt đầu từ tháng Ba ba năm trước, trong vòng một năm, hắn đã giết hại mười người phụ nữ, sau khi xâm hại thi thể, hắn đã vứt xác nạn nhân giữa đêm mưa.”

“Là tôi suy nghĩ không chu đáo.” Không tự cao tự đại như Cục trưởng Hồ Thái Phong, ông Tăng luôn khảng khái thừa nhận sai lầm, hơn nữa không bao giờ để những việc nhỏ nhặt như thế này làm ảnh hưởng đên tâm trạng, vì thế nhanh chóng chuyển đề tai trở về trọng điểm. “Trên thực tế, không chỉ xâm hại



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn *Cáo* về bài viết trên: dao bac ha
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 24 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: nhungtasa, phamhoung và 36 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 23, 24, 25

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 143, 144, 145

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 16, 17, 18

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147



Cô Quân: Ôi lâu lắm mới vào tnn mà k có ma nào à
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 272 điểm để mua Tóc xù chăm học
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Tinh Zombie
Ranchild: wow, hế lô Gemy
TranGemy: có nè =))
Ranchild: giờ này hông có ai nhỉ -_-
Ranchild: chào mọi người
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Ngôn Tình
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 258 điểm để mua Tóc xù chăm học
dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 240 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 346 điểm để mua Mèo trong giỏ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 328 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 1050 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 999 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> THO THO
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 817 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 777 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xichgo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> pandainlove
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 278 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 732 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
TranGemy: Dạo này bạn có đọc được truyện nào hay không? Chia sẻ với chúng mình ngay tại Nhật ký đọc Sách nhé!
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 484 điểm để mua Bướm hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.