Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 

Mắt bão - Sunness

 
Có bài mới 06.12.2018, 10:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 29.07.2017, 10:47
Bài viết: 401
Được thanks: 544 lần
Điểm: 10.54
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mắt bão - Sunness - Điểm: 11
Chương 11

Sóng não

Type: thuy tien


Lần thứ hai tôi gặp Tần Sâm là sau Tết Âm lịch. Khi ấy, tôi gần như đã cùng đường, tình cờ lục thấy danh thiếp của Tần Sâm trong túi mới chợt nhận ra anh. Vì thế, tôi lên mạng tra tư liệu về anh, nhập từ khóa trong diễn đàn đại học A, đọc qua những nhận xét của đám sinh viên về vị giáo sư này. Sau khi xác nhận anh không có tai tiếng, tôi do dự cả một buổi tối mới dám gọi cho số điện thoại trên danh thiếp, hẹn thời gian đến thăm nhà anh.

Nơi ở của Tần Sâm được mệnh danh là “thánh địa đại học” cách đại học A nửa giờ đi xe, ở vùng ngoại ô, kề núi gần sông, vườn cây nhân tạo thắm sắc đỏ ngát hương xanh nhờ khí hậu ấm áp của phương Nam nuôi dưỡng. Đó là một khu dân cư lớn, có trên mười vạn nhân khẩu, không chỉ diện tích xanh hóa lớn, điều kiện sống cũng dễ chịu hơn trung tâm thành phố nhiều. Mỗi ngã ba trên con đường chính đều đặt trạm gác, chia thành từng khu quản lý khép kín, trạm xe đưa đón miễn phí nằm rải rác các góc. Tôi tìm kiếm theo địa chỉ anh đưa, cuối cùng đã đặt chân đến nhà anh trước chín giờ sáng.

Là căn hộ nằm ở vị trí cao nhất của khu chung cư năm tầng. Tôi men theo số nhà đến trước căn hộ của Tần Sâm, phát hiện cửa hơi hé, như thể đang chờ tôi vậy. Chần chừ chốc lát, tôi đẩy nhẹ cánh cửa đồng thời đưa tay gõ nhẹ mấy tiếng ra hiệu: “Xin chào?”.

Khác với tưởng tượng của tôi, căn hộ này rất rộng rãi, cũng phải khoảng hai trăm mét vuông. Màu chủ đạo trong nhà trông vô cùng thư thái: tường trắng, sàn lát gạch men, vật dụng trong nhà màu nâu vàng, salon màu vàng nhạt và thảm trải sàn bằng lông mềm mại. Cửa chính đối diện với thư phòng, chính giữa là phòng khách thông thoáng, tường phía Nam mở một dãy cửa sổ lớn, đón chào ánh nắng rạng rỡ tràn ngập khắp căn phòng.

Còn Tần Sâm đang đứng yên lặng trong phòng khách, áo len cổ chữ V mặc ngoài áo sơ mi ca rô kết hợp với chiếc quần jean sáng màu, hai tay chắp hờ sau lưng, ung dung chờ tôi dời mắt. Rốt cuộc khi sự chú ý của tôi đã chuyển về phía anh, anh mới hơi hất cằm, thong dong đón nhận.

“Tốt lắm, xem ra cô đã bắt đầu xốc lại tinh thần rồi”. Anh ân cần hỏi thăm. “Tìm việc làm thuận lợi không?”

Đây không phải là lần đầu tiền tôi bị sốc với lời mở đầu của anh, ngơ ngác chốc lát mới có thể cất thành lời: “Thầy Tần!”. Thoáng ngập ngừng, tôi cô gắng tìm từ thỏa đáng hơn. “Thầy vẫn luôn… khiến người ta kinh ngạc như thế à?”

“Nếu cách xuất hiện không đủ đặc sắc, làm sao dụ cô đến đây được chứ?” Anh khẳng khái thừa nhận, thong thả đi đến trước mặt tôi, đưa tay về phía tôi. “Rất vui khi được gặp lại cô, cô Ngụy!”

Tôi bắt tay anh, thừa dịp anh nghiêng người mời vào, tôi liếc nhìn xung quanh: “Lần trước, thầy nhắc đến việc ở ghép… tôi cứ nghĩ nhà không lớn lắm”.

“Không ảnh hưởng đến tiền thuê nhà đâu, bởi vì tôi chính là chủ căn nhà này.” Anh nói nhẹ tênh. Dẫn tôi đến trước sô pha, anh quay người lại, thản nhiên hỏi: “Uống hồng trà không? Tuy cũng có thể uống cà phê xay nhưng tôi cảm thấy hồng trà thích hợp với tình trạng dạ dày trống rỗng của cô hiện giờ hơn”.

Tôi còn đang chìm đắm trong cảm xúc ngạc nhiên vì sự thật vừa tiếp nhận, phảo vài giây sau mới ngộ ra câu hỏi của anh, vội cất lời: “Hồng trà cũng được ạ, phiền thầy quá!”.

May mà anh không ngại, đưa tay ra hiệu cho tôi ngồi xuống. “Mời ngồi, điều khiển tivi ở bên cạnh cô, thích gì cứ xem, đừng ngại gì hết.” Rồi anh đi vào bếp pha trà cho tôi. Tivi trong phòng khách đã mở, chỉnh âm lượng nhỏ hết cỡ, chỉ có hình ảnh trên màn hình di chuyển. Khoảng thời gian trước, tôi bị ảnh hưởng bởi chứng trầm cảm nên không có hứng thú với việc xem tivi, cộng thêm thường xuyên lo âu bất an nên càng không có khả năng ngồi chờ trong phòng khách như thế này.

Vậy nên tôi đứng dậy đi theo Tần Sâm vào bếp, nhìn anh lấy một bộ ấm trà, lưỡng lự nói ra thắc mắc của mình. “Thầy Tần, vừa nãy thầy nói mình là chủ thuê… Nhưng tôi nhớ lần trước, thầy bảo tôi là ở ghép cơ mà?”

“Khi đó, căn nhà này vẫn chưa thuộc quyền sở hữu của tôi.” Anh đưa ấm hứng nước rồi đặt lên bếp. “Có điều tôi rất hài lòng với căn nhà này, nên đợi Tết Nguyên Đán đã mua nó.” Kế đó, anh lấy một hộp trà từ tủ bếp bên cạnh, quay đầu lại nhìn tôi, cất giọng bình thản. “Cô không cần tạo áp lực lớn cho bản thân. Ở đây có rất nhiều phòng, không gian tự do, hai người ở thoải mái. Với lại, nếu tôi đã đề nghị cho cô thuê phòng thì sẽ không nuốt lời. Điều kiện tiên quyết là hiện giờ, tôi rất vui lòng ở chung nhà với cô.”

Tôi vẫn cảm thấy có gì đó không đúng lắm nhưng không có tâm tư dây dưa với anh về đề tài này, chỉ đành tạm thời thỏa hiệp: “Cảm ơn. Thực ra hôm nay, tôi đến đây chình là vì chuyện này. Ngoài ra, tôi cũng rất muốn biết… tại sao thầy lại biết chuyện của tôi?” Tôi thoáng ngập ngừng. “Ý tôi là… sao thầy biết tên tôi, việc ba mẹ tôi qua đời, chứng trầm cảm cũng như việc tôi đang tìm nhà… Cộng thêm khi nãy, thầy nhắc đến chuyện tôi tìm việc làm ấy.”

“Hôm ấy, cô cầm bệnh án, tôi nhìn thấy tên cô trên đó.” Tần Sâm múc hai thìa lá trà bỏ vào ấm, không hề có ý lảng tránh, giọng điệu bình thản cứ như đang nói về thời tiết vậy. “Túi xách cô đem lấp ló một tờ rơi, tuy chỉ lộ ra một góc nhưng tôi có ấn tượng sâu sắc với màu đỏ, là tời rơi quảng cáo nhà cho thuê gần bệnh viện. Bởi vì tiền thuê nhà khá rê nên khách trọ nơi đó đa phần đều là sinh viên mới tốt nghiệp. Mà rõ ràng cô không thuộc phân khúc này nên tôi đoán cô đang tìm nhà trọ giá rẻ.” Nói đến đây, anh dừng lại rồi quay đầu nhìn tôi. “Ban đầu, cô làm giáo viên dạy đàn piano ở tiệm đàn Lai Nhân gần đại học A, đúng không?”

“Vâng.” Tôi gật đầu, không ngờ cách anh biết tên tôi lại đơn giản như vậy.

“Năm tôi về nước, có lần chờ xe buýt nghe thấy một người phụ nữ giới thiệu cô giáo dạy đàn piano của con gái cho bạn mình.” Nhận được câu trả lời khẳng định của tôi, Tân Sâm liền tập trung lấy nước sôi rửa tách trà, rót chút nước rồi đặt ấm nước sôi trở lại lò. “Còn lấy hình ra nữa. Lúc ấy, tôi lỡ đãng nhìn sang… Cô biết đấy, cô có khuôn mặt khiến người ta rất khó quên.”

Dứt lời, anh ngoảnh lại, giơ tay phải chỉ vào vài điểm trên gương mặt tôi: “Tỉ lệ hoàng kim. Có thể nói là hoàn mỹ. Hơn nữa, ngũ quan của cô rất xinh xắn”.

Đây là lần đầu tiên tôi được nghe lời khen như vậy, nghĩ ngợi vài giây không biết nên đáp lại thế nào cho phải, cuối cùng chỉ miễn cưỡng nở một nụ cười: “Cảm ơn”.

Anh gật đầu, không để ý đến thái độ của tôi mà quay người nhấc ấm nước đã sôi sùng sục trên bếp xuống, mở nắp ấm trà ra, rót vào: “Vì vậy, tôi mới nhớ được gương mặt cô. Trước khi gặp lại cô ở bệnh viện, tôi xem thời sự biết được vụ tai nạn xe của ba mẹ cô, biên tập viên còn phỏng vấn cô nữa. Tuy đã che mờ phần mắt, nhưng chỉ cần nửa gương mặt tôi cũng có thể nhận ra.” Sau khi hoàn tất, anh đặt ấm nước sôi trở về chỗ cũ, thong thả rửa đĩa đặt tách trà bằng nước nóng. “Về phần chứng trầm cảm, đó là vì tôi ngửi thấy mùi Fluoxetine Hydrochloride* từ người cô. Ngoài ra, căn cứ vào việc cô cầm bệnh án đi lại ở khoa tâm lý, cùng với triệu chứng bọng mắt thâm quầng, ánh mắt phờ phạc, thân thể gầy gò, tôi có thể kết luận cô mắc chứng trầm cảm.”

*Fluoxetine Hydrochloride là thuốc chống trầm cảm thuộc nhóm ức chế tái hấp thu chọn lọc Serotonin (SSRIs) – chất dẫn truyền thần kinh điều chỉnh tâm trạng, sự thèm ăn, giấc ngủ… Fluoxitine Hydrochloride được cho là tạo ảnh hưởng tích cực đến sự dẫn truyền giữa tế bào thần kinh trong hệ thống thần kinh trung ương và giúp cân bằng các chất hóa học trong não.

Mùi Fluoxetine Hydrochloride? Bỗng dưng, tôi không biết đáp lại thế nào.

Thuận tay lấy gói bánh mỏng hình vuông trong tủ lạnh, anh bặt bếp bên kia lên. “Về tình trạng kinh tế khi ấy của cô…” Anh thành thạo rót dầu vào chảo.”…với tiền đề biết được nghề nghiệp cô, tôi chú ý đến móng tay cô đa hai tuần không cắt tỉa. Cô giáo dạy piano không cắt móng tay quả thật rất vô lý, chỉ có thể là đang thất nghiệp thôi. Ngoại trừ việc đó ra, tôi phát hiện đồng hồ và dây chuyền đá mắt mèo của cô đều biến mất. Lúc trước, dù trong bản tin thời sự hay là cuộc sống bình thường, cô đều đeo chúng, bởi vậy tôi nghĩ đây chính là vật phẩm cô luôn mang bên mình.”

Tôi đang thắc mắc không biết anh định làm gì thì thấy anh giơ tay lên xem đồng hồ, vẫn tiếp tục đề tài ban nãy. “Trùng hợp trên túi xách cô treo một vật trang sức nhỏ, đó là quà tặng của công ty cầm đồ duy nhất ở khu đó. Xét thấy hai món trang sức kia không hề rẻ, tôi đoán cô vì túng thiếu, không thể không mang chúng đi cầm. Điều này vừa hay giải thích được vì sao cô tìm nhà trọ giá rẻ.”

Theo bản năng, tôi sờ vào móng tay đã cắt, không dằn được mà suy đoán: “Cho nên thầy khẳng định tôi đang tìm việc là vì tôi đã cắt móng tay à?”.

Tần Sâm gặt đầu, bưng đĩa bánh mì lên, dùng muôi xào cho vào dầu đã sôi, thuận miệng bổ sung: “Khi nãy, cô nhận điện thoại ở hành lang, tình cờ tôi cũng nghe thấy”.

Nhờ anh nhắc nhở, tôi mới nhớ ra chuyện này, là ông chủ của cửa hàng đàn gọi đến bàn bạc về công việc của tôi. Tôi bỗng thả lỏng không ít. Có lẽ do tốc độ nói của Tần Sâm không nhanh như trước nữa, hoặc có lẽ vì dù ánh mắt anh sắc bén vô cùng nhưng cử chỉ lại phóng khoáng, phong thái hòa nhã không mang chút ác ý nào. Điều này rất hiếm có. Thoạt nhìn anh là người đàn ông nghiêm nghị, không ngờ lại có thể toát ra phong thái cởi mở này khiến người ta từ từ dỡ bỏ lớp phòng bị.

“Đến đây, thử bánh chuối rán nhé?” Trở mặt bánh trong chảo dầu, anh không quay đầu lại nhìn tôi mà chỉ nói bâng quơ. “Bác sĩ tâm lý của cô hẳn đã nói chuối có thể giúp não cô tiết ra chất Serotonin với liều lượng vừa phải, giúp tâm trạng cô trở nên vui vẻ hơn nhỉ!”

Không phải anh đang rán bánh chuối rồi sao? Tôi thở dài, nói cảm ơn lần nữa.

Hôm ấy, tôi chưa ăn sáng, dạ dầy rất xót, vô cùng khó chịu. Nhưng căn bệnh trầm cảm đã sớm triệt tiêu cảm giác thèm ăn của tôi. Thực ra, tôi không thiết cơm nước gì cả. Nếu không phải Tần Sâm tiền trảm hậu tấu, tôi sẽ nhất quyết từ chối ý tốt của anh. Lát sau trở lại phòng khách, uống một hớp hồng trà, cắn một miếng bánh chuối rán, tôi vốn tưởng sẽ nhạt như nước ốc nhưng lại bất ngờ phát giác bản thân vẫn muốn ăn thêm một chút.

Anh bỏ rất ít dầu, cộng thêm có giấy thấm dầu thực phẩm hỗ trợ, chiếc bánh rán không hề ngấy mỡ như ở quán ăn. Mùi chuối hòa với lượng đường vừa phải tạo vị ngọt thanh, thêm nước sốt chocolate đen nên không hề thấy ngán.

Tôi từ từ thưởng thức đồ ăn trong đĩa của mình, bất giác không bỏ xuống được. Khẩu vị chuyển biến tốt đẹp như kỳ tích, đồng thời tôi cũng dần dần có tâm tư chú ý vào việc khác, phát hiện trong nhâ có vài âm thaanh là lạ vang vọng.

“Hình như tôi nghe thấy… tiếng gì đó hơi giống sóng biển.”

“Loa đang phát nhạc.” Tần Sâm nhướng mắt ra hiệu cho tôi nhìn lên trên, nâng tách uống một hớp trà hồng trà. “Tôi cho chạy đĩa CD.”

Lúc này, tôi mới chú ý trên mỗi góc trần nhà đều đặt một chiếc loa, nhưng bên tủ đặt tivi lại không thấy bóng dáng đầu đĩa, có lẽ nguồn phát từ máy vi tính rồi. Tôi lắng tai nghe một lát, ngoại trừ tiếng sóng biển êm dịu, không có bất cứ âm thanh nào khác nữa.

“Chỉ có âm thanh của sóng biển thôi sao?”

“Bản này là sóng biển, tiếp theo là nưa, cuối cùng là tiếng suối.”

“Bình thường, anh đều nghe cái này à?” Tôi không chắc có thể gọi đây là “bản nhạc” không nữa. “Không có bản người hát à?”

Tần Sâm lắc đầu phủ định. “Đây là thứ tôi chuẩn bị cho cô.”

Anh đặt tách trà xuống. “Tôi nghĩ cô hẳn từng có giấc ngủ thư thái khi lắng nghe tiếng mưa rổi ngoài cửa sổ.”

Nghĩ ngợi chốc lát, tôi gật đầu. Trước kia, quả thật tôi từng lưu ý đến hiện tượng này. Không chỉ có tôi, phần đông bạn bè của tôi cũng ngủ rất ngon vào ngày mưa.

“Đó là vì bước sóng và tần số của tiếng mưa rơi sẽ từ từ điều chỉnh sóng não của con người đến trạng thái đồng bộ với sóng alpha.”

Anh tựa lưng vào sô pha, khuỷa tay khoác hờ lên tay ghế, rồi theo thói quen đan hai tay đặt trước ngưc, hai ngón trỏ giao nhau, trông khá lười nhác. “Cô có biết não người luôn sinh ra ‘dòng điện mạch xung’, cũng chính là sóng não mà vừa rồi tôi nhắc đến không? Trong bốn loại sóng não, sóng alpha có thể trợ giúp người tiến vào tiềm thức, khiến đầu óc của cô được thư giãn, giảm bớt lo âu và cảm giác căng thẳng. Giống như vậy, ân thanh sóng biển và suối chảy khi đến tần số nào đó cũng có hiệu quả tương tự.”

Dường như anh chợt nhớ ra điều gì đó, dừng lại giây lát, điềm tính chớp đôi mắt sâu hun hút, cất lời: “Có điều, âm tần của chiếc đĩa này đều là tám đến chín herts, nếu cô cần âm thanh ru ngủ thì chỗ tôi còn có một chiếc đĩa khác có thể cho cô mang về.”

Anh tiếp đãi chu đáo như vậy hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của tôi. Tuy tâm trạng đang sa sút nhưng lúc ấy, tôi cũng phần nào cảm thấy kinh ngạc, há hốc miệng gần như mất đi năng lực sắp xếp ngôn từ, hồi lâu sau mới có thế lên tiếng: “Không biết phải cảm tạ thầy thế nào…”.

“Tôi rất muốn khác sáo nói với cô rằng tôi luôn chu đáo với người mắc bệnh trầm cảm.” So sánh với tôi, từ đầu đến cuối, anh đều biểu hiện rất bình tĩnh, gương mặt không mang ý cười, nghiêm túc nhìn tôi. “Nhưng xét trên phương diện tôi đang theo đuổi cô, tôi cảm thấy vẫn nên ăn ngay nói thật thì hơn. Tôi chỉ để ý đến mình cô Ngụy thôi, nguyên nhân là vì tôi thích cô, nên cô có thể yên tâm, thoải mái tiếp nhận.”

“Thầy đang nói nghiêm túc à?” Nghĩ đến đây không phải là lần đầu tiên anh nhắc đến vấn đề này, tôi không thể không xác nhận lại một lần nữa.

Tần Sâm khẽ chau mày, nghiêng đầu đăm chiêu quan sát tôi. “Tôi cho rằng lần trước mình đã nói rất rõ ràng rồi mà nhỉ?” Anh hơi nheo mắt, đầu mày giãn ra, bắt đầu thử tìm hiểu nguyên nhân. “Hay là khi nãy tôi nên dùng sốt chocolate vẽ hình trái tim lên bánh của cô? Tuy tôi không hề muốn biểu hiện giống nhân viên phục vụ quán cà phê chút nào.”

Thật ra lúc ấy, tôi không thể xác định có phải anh đang nói đùa hay không, nhưng quả thật rôi đã bị vẻ mặt nghiêm túc kia của anh chọc cười. Sau đó, tôi thấy môi anh vẽ thành một đường cong chân thành hiếm có, đáy mắt cũng ẩn chứa nét cười.

Anh giơ khuỷa tay phải lên, nắm bàn tay lại chống bên đầu, nhìn gương mặt tôi thật kĩ. “Phải nói rằng rất thấn kỳ.”

“Gì cơ?” Tôi không theo kịp suy nghĩ của anh.

Co bàn tay đang chống lên đầu lại, mười ngón tay anh đan vào nhau, hai ngón cái vờn quanh không ngừng nghỉ như một thói quen. “Lúc thấy hình của cô, tôi không hề có bất kỳ cảm giác say nắng nào cả. Đến tận hôm gặp mặt cô ở bệnh viện mới nảy sinh phản ứng. Vì vậy, tôi luôn nghĩ, có phải sóng não trong trạng thái trầm cảm của cô đã gây ảnh hưởng gì đó đến tôi hay không. Dĩ nhiên sóng não con người có thể ảnh hưởng lẫn nhau hau không còn phải đợi nghiệm chứng. Thế nên, một mặt khác, tôi cũng hoài nghi có lẽ trạng thái trầm cảm của cô có một chút sức hấp dẫn với tôi.”  Vẻ mặt anh tĩnh lặng như nước, ngang nhiên quan sát tôi, tốc độ nói chầm chậm như vừa suy tư vừa cố gắng tìm kiếm từ ngữ để giải thích. “Nhưng lần này gặp mặt, lúc thấy cô cười, tôi phát hiện mình đợi cô trong trạng thái hoàn toàn khỏe mạnh hơn. Cho dù bây giờ nhớ lại tấm hình kia của cô, tôi cũng có cảm giác khác với lúc đầu.”

Tôi lẳng lặng nhìn lại anh, không hề cảm thấy căng thẳng hay kháng cự, chỉ thản nhiên nở nụ cười. “Thầy rất đặc biệt.”

Vẻ mặt anh vẫn vậy, nhưng tôi rõ ràng cảm nhận đươc anh đã vui lên nhiều vì câu nói ấy.

“Hi vọng kiểu ‘đặc biệt’ này sẽ là ‘độc nhất vô nhị’ đối với cô.”

Anh ngồi dưới ánh nắng mùa xuân, mặc dù ngược sáng nhưng đôi mắt đen láy vẫn rạng ngời. “Như vậy, bây giờ, chúng ta cùng bàn về vấn đề thuê phòng nhé?”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn *Cáo* về bài viết trên: chu tước, dao bac ha
     

Có bài mới 06.12.2018, 16:14
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 29.07.2017, 10:47
Bài viết: 401
Được thanks: 544 lần
Điểm: 10.54
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mắt bão - Sunness - Điểm: 11
Chương 12

Chuột con

Type: thuy tien


Lúc thoáng nghe thấy tiếng hét, tôi mới từ từ tỉnh dậy từ cơ mơ. Ngọ đèn đường bẽn lẽn bên rèm cửa sổ. trên trần phòng ngủ là ánh sáng xanh chợt sáng chợt tát. Tôi nghe thấy có tiếng suối chảy róc rách đâu đó, một lúc sau mới định thần lại, tháo chiếc tai nghe đã đươc đeo vài tai minh tự lúc nào rồi quay đầu, bắt gặp bóng dáng Tần Sâm bên cạnh. Ánh đèn máy chiếu màu xanh hắt lên khuông mặt lạnh lùng của anh. Anh dựng chiếc gối lên, ngồi tựa vào đầu giường, chỉ đắp chăn đến bụng, mặc bộ đồ ngủ bằng bông, chiếc cằm bạnh chặt của anh bị chia cắt bởi hai mảng sáng tối, một nửa người và vùng bóng tối sau lưng như hòa thành một thể.

Tôi bò dậy, kéo cao chăn bông quấn chặt lấy mình, nhích sang chỗ anh, vơ bừa lấy một chiếc gối lót phía sau, hoàn thành xong chuỗi hành động này mới cất tiếng hỏi: “Phim gì thế?”.

Kể từ khi tôi kiên quyết mang máy chiếu đặt cố định ở phòng ngủ, Tần Sam rất ít khi dùng nó xem phim. Lúc ngồi dậy, tôi mới có thể thấy rõ được ánh sáng máy chiếu đã phá vỡ bóng tối trong phòng. Hình ảnh hắt lên bức tường đối diện, sắc phim hơi ám vàng, trông như phim điện ảnh những năm chín mươi. Lúc tôi tập trung sự chú ý về phía màn hình, bộ phim vừa khéo chiếu đến cảnh một người phụ nữ ngả người trên ghê, một cánh tay đàn ông tráng kiện đến gần, cầm cọ đánh phấn cho cô ấy. Người phụ nữ hai mắt trợn trừng, vẻ mặt cứng đờ, mãi lâu sau vẫn không thấy chớp mắt. Nhìn kỳ lạ, tôi phát hiện trên cổ cô ấy có một vết hằn như vết dây. Tôi nheo mắt định xem rõ hơn thì màn hình đã thoáng chốc biến thành màu xanh.

“Đồ tể đêm mưa.” Tần Sâm cầm điều khiển tắt mắt chiếu rồi đặt lại trên tủ đầu giường. “Một bộ phim Hồng Kong.” Khi màn hình trở nên đen kịt, anh vuốt tóc tôi theo thói quen: “Ngủ tiếp đi!”, sau đó quấn chăn quanh người, nằm xuống giongwf, thuân tay kéo gối kê dưới đầu.

Tôi liếc mắt nhìn đồng hồ đặt đầu giường, đã ba giờ sáng rồi.

“Sao đêm hôm khuya khoắt, anh lại dậy xem phim kinh dị thế?” Tôi cũng nằm xuống theo, gỡ dây tai nghe quấn trên cánh tay ra rồi bỏ lên đầu giường. “Còn đeo tai nghe cho em khiến sóng não em tiến vào trạng thái delta nữa.”

“Xem ra em vẫn nhớ năm loại sóng não kia.” Anh trở mình, đưa lưng về phía tôi, ngữ điệu đều đều không rõ cảm xúc, vì trời khuya lạnh lẽo nên hơi đặc giọng mũi. “Tự nhiên muốn xem thôi. Ngủ đi!”

Nép sát vào người anh, tôi kéo kín chăn lên đến tận cổ để không khí lạnh lẽo không len lỏi vào được rồi cất tiếng thì thầm: “Vừa nãy, em mơ thấy hôm chúng ta gặp mặt lần thứ hai đấy!”.

Mí mắt vừa khép, cơn buồn ngủ đã ùa đến, giọng tôi chậm lại, nhỏ dần. “Thật thần kỳ, chuyện bảy năm trước mà em còn nhớ như in vậy.”

Anh vẫn không xoay người, chỉ đáp lại theo bản năng: “Tiềm thức con người…”.

Tiếng nói bên tai bỗng im bặt. Cơn buôn ngủ khiến ý thức tôi dần trở nên mơ hồ, đâu còn tâm trí để nghĩ xem tại sao anh lại không nói hết. Thế rồi anh bỗng dưng trở mình, tiếp theo, người  tôi bị đè nặng. Thoáng giật mình, tôi mở mắt ra, nhìn thấy bóng dáng mờ mờ của anh ẩn hiện trong bóng tối: “Tần Sâm?”.

Không có tiếng đáp lại, hơi thở của anh nhanh chóng ập đến, một tay ôm chặt eo tôi, đôi môi nứt nẻ cọ sát cổ tôi. Tôi tưởng anh lại bắt đầu không tỉnh táo bèn giãy giụa cự tuyệt theo bản năng, nhưng hai cổ tay tôi bị tay còn lại của anh giữ chặt khóa trên bụng. Anh hôn ngược lên môi tôi, lúc nhẹ nhàng, lúc thì ngấu nghiến như muốn nuốt cả lưỡi vào bụng, vừa giống trấn an lại vừa như trả thù.

Tình huốn này khiến tôi nhớ lại cảnh tượng ba năm trước, lần đầu anh phát bệnh. Thời điểm đó, anh trói tôi ở nhà suốt năm ngày, nếu không phải cuối cùng tôi cũng nghĩ cách liên hệ với cục trưởng Hồ Thái Phong, có lẽ cả tôi và Tần Sâm đều không sống được đến ngày hôm nay. Tôi ra sức phản kháng bằng cả tay lẫn chân, nhưng Tần Sâm phản ứng quá nhanh, đè chân tôi lại, ghì sâu hai cánh tay tôi vào gối khiến tôi đau nhói. Tôi chỉ có thể quay đầu né tránh, bắt được cơ hội thở dốc liền vùng vẫy như cá mắc cạn.

“Ngụy Lâm! Ngụy Lâm…” Anh hạ thấp giọng, cúi đầu xuống cọ trán vào vành tai như âu yếm. “Không sao đâu, đừng giãy!” Hơi thở anh dồn dập, nóng hổi phả vào mặt tôi, giọng điệu trầm ổn, khẽ khàng từng chữ trấn an: “Là anh, anh rất tỉnh táo, đừng giãy!”.

Sau đó, anh không có động tác nào khác, chỉ yên lặng gục bên tai tôi, chờ tôi an ổn trở lại.

Biết đây là biểu hiện anh còn tỉnh tóa, tôi cũng dần bình ổn hơi thở hỗn loạn. Không thể trách tôi suy nghĩ nhiều, dù sao ba năm nay, anh hiếm khi hoàn toàn thanh tỉnh, càng hiếm khi giày vò tôi lúc minh mẫn thế này. Thấy tôi bình tĩnh trở lại, Tần Sâm mới buông cổ tay tôi, luồn xuống gối nâng đầu tôi lên, cọ cổ quấn quýt.

Toi do dự chốc lát rồi nhẹ nhàng ôm lấy anh, thắm thiết khăng khít một hồi, anh mới hé môi cắn nhẹ vành tai tôi, ngậm mút, liếm láp, thân thể cả hai từ từ nóng lên.

Phối hợp với anh vài hồi, khi tôi cuộn tròn trong chăn nồng ấm áp ngủ say sưa, bên ngoài, trời đã hửng sáng.

Tôi tỉnh giấc do tiếng chuông điện thoại bàn vang liên hồi ở phòng khách, mở mắt ra phát hiện Tần Sâm đã biến mất từ lúc nào, có lẽ anh đến thư phòng rồi. Máy nội bộ ở phòng ngủ đã bị anh ném vỡ, tôi quên mang đi sửa, chỉ đành lê dép bông xuống lầu nghe điện thoại. Không ngờ vừa ra đến phòng khách, tôi đã nhìn thấy Tần Sâm đứng trên bàn tròn nhỏ, rút dây điện thoại ra.

Tôi khựng bước ở bậc cầu thang, không tài nào đoán được dụng ý của anh: “Sao anh không nhân điện?”.

“Không cần thiết.” Anh đặt điện thoại xuống, quay lại nhìn tôi, lập tức đổi đề tài. “Anh đề nghị em đi rửa mặt đi, bữa sáng sắp xong rồi.” Nói xong, anh thong thả bước vào bếp.

Bữa sáng? Có lẽ đây là lần đầu tiên trong ba năm qua anh chuẩn bị bữa sáng cho tôi. Tôi nhìn chằm chằm vào bóng lưng anh một cách quái gở hồi lâu rồi mới xuống nhà vệ sinh tầng một rửa mặt. Đột nhiên, tôi có ảo giác được quay về khoảng thời gian anh nghỉ đông và nghỉ hè trước đây. Khi ấy, anh sẽ đưa tôi đi biển hoặc du ngoạn nơi non xanh nước biếc, đổi sim điện thoại, không để công việc quấy rầy, nhàn nhã thuê nhà đồng thời chia sẻ việc nhà với tôi, lúc lười xuống bếp sẽ kéo tôi ra ngoài thưởng thức mỹ thực. Vì thế, Cục trưởng Hồ Thái Phong đã bao lần nổi cơn tam bành vì phải mất rất nhiều công sức mới tìm được anh.

“Lúc nghỉ phép không bàn công việc.” Anh luôn lôi nguyên tắc này ra đáp trả Cục trưởng Hồ Thái Phong. Dù ông ấy có muốn trở mặt làm ầm ĩm anh cũng không hề nao núng.

Tôi đã từng tò mò hỏi anh: “Vậy sao anh còn chon nghề tay trái này?”.

Khi ấy, anh ung dung lật quyển sách trong tay, điềm nhiên đáp: “Nếu năng khiếu đã đưa đẩy anh lựa chọn nghề này, mà trên đời chỉ có anh mới có thể hoàn thành chuyện ấy, vậy anh đành miễn cưỡng chấp nhận thôi:.

Rõ rang đã quen với thói cao ngạo của anh từ lâu, nhưng khi nghe giọng điệu như lẽ đương nhiên này, tôi vẫn không nhịn được cười, luôn cảm thấy dù anh tự tâng bốc bản thân thế nào cũng đều rất đáng yêu: “Coi như là thỏa mãn lòng hư vinh của anh hả?”.

“Có thể nói là vậy.” Anh chăng buồn nhướng mí mắt, thẳng thắn thừa nhận.

Lúc đó, tôi khá kinh ngạc: “Em cứ cho rằng thiên tài đều không có lòng hư vinh mới đúng chứ!”

“Thiên tài cũng là người mà.” Anh không đặt mình ở vị thế cao như tôi nghĩ, chỉ bình thản ứng đối: “Con người có lòng hư vinh, cũng cần kết hợp làm và chơi. Cho nên dù là thiên tài, lúc nghỉ ngơi cũng không bàn đến công việc”. Nói đến đây, anh gập sách lại kết thúc đề tài, bình thản ngẩng đầu đón nhận ánh mắt của tôi. “Buổi tối, em muốn ăn gì?”

Bây giờ hồi tưởng lại, dáng vẻ thờ ơ kia của anh như vẫn còn nguyên trong ký ức.

Rửa mặt qua loa xong, khi tôi trở lại phòng đã thấy anh dọn điểm tâm đặt lên bàn. Bánh mì lúa mạch, xúc xích nướng, bánh rán thịt băm, salad ngô ,trứng ốp la và cà chua, chính là kiểu bữa sáng Đông Tây kếp hợp trước đây anh vẫn hay làm. Tôi ngồi bên bàn, nhìn anh đưa bát cháo táo đỏ và ngô đến trước mặt mình. Dù đã cẩn thận quan sát anh rất lâu nhưng tôi vẫn không tài nào đoán được hôm nay trạng thái tinh thần của anh thế nào.

“Có một tin muốn nói cho em biết.” Anh cắt miếng xúc xích nướng, trước khi đưa vào miệng, thoáng rũ mi mắt từ tốn cất lời: “Ngụy Lâm số 336 đã thụ thai thành công. Nếu không có gì ngoài ý muốn, hai mươi ngày sau, nó sẽ sinh ra ít nhất mười đứa con.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, ngây ra giây lát mới nhận ra “Ngụy Lâm số 336” mà anh vừa nói chính là con chuột cái trong hai con chuột bạch hôm trước tôi mua về. Mấy năm trước, khi tôi bắt đầu giúp anh chăm sóc những con chuột thí nghiệm này, anh liền khăng khăng dùng tên tôi đặt cho chuột cái. Lý do là một khi thí nghiệm chúng tham gia có đóng góp cho khoa học, tôi sẽ có cơ hội lưu danh sử sách.

Ban đầu, tôi không tán thành cho lắm, đến lúc biết trước khi mình xuất hiện trong đời anh, bất kể là chuột đực hay chuột cái, anh đều đặt tên là Tần Sâm hết, tôi mới cảm thấy thoải mái đôi chút, cuối cùng cam tâm tình nguyện cùng anh chia sẻ.

Vì vậy, sau mấy năm lại được nghe cách gọi này, tôi chỉ nghĩ ngợi chốc lát rồi tiếp tục nhấm nháp bữa sáng, thuận miệng hỏi anh: “Cần em mua thêm thiết bị nào không?”.

“Tạm thời không cần.” Anh ăn miếng xúc xích thứ hai.

Sáng hôm ấy, tôi và anh chuyển Ngụy Lâm số 336 và Tần Sâm số 942 vào căn nhà mới rộng rãi hơn, chuẩn bị sẵn sàng nghênh đón sinh mệnh mới.

Dĩ nhiên, ông Tăng Khải Thụy vẫn đến sớm hơn những chú chuột con này.

Lúc ông ấy ấn vang chuông cửa nhà tôi đã là bốn giờ chiều.

Tôi vừa định đi tắm thay quần áo, thấy Tần Sâm không có ý định nói khỏi thư phòng, đành tự đi mở cửa. Ông Tăng Khải Thụy đến với bộ dạng gấp gáp vội vàng, thậm chí còn chưa kịp thay bộ cảnh phục trang trọng ra, khiến cư dân qua lại gần đó không ngừng ngoái đầu lại tò mò.

“Xin lỗi, tôi đến vội quá, không kịp liên lạc trước với cô…”

Chắc hẳn cũng nhận ra trang phục của mình quá gây chú ý, ông Tăng Khải Thụy ben cởi mũ cảnh sát xuống, lau mồ hồi trên chóp mũi, ánh mắt lướt qua vai tôi, nhìn về phía thư phòng. “Tần Sâm có nhà không? Tôi gọi điện thoại bàn mãi không được…”

Tôi ngoái lại phía sau thăm dò, bên kia thư phòng lặng im thin thít. Theo lý, Tần Sâm hẳn đã nhận thấy sự xuất hiện của ông Tăng Khải Thụy rồi mới phải. Tôi nghĩ, mình đã hiểu tại sao sáng nay anh lại rút dây điện thoại rồi.

“Anh ấy có nhà đấy!” Thế là tôi nghiêng người ra dấu cho ông ấy: “Mời ông vào”.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn *Cáo* về bài viết trên: chu tước, dao bac ha, poohtran
     
Có bài mới 10.12.2018, 08:39
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 29.07.2017, 10:47
Bài viết: 401
Được thanks: 544 lần
Điểm: 10.54
Có bài mới Re: [Hiện đại] Mắt bão - Sunness - Điểm: 11
Chương 13

Đồ tể

Type: thuy tien


Hiển nhiên Tăng Khải Thụy không vui cho lắm. Ông ấy bước qua tôi đi vào nhà, trên người còn vương mùi nước mưa và bùn đất trong lành. Tôi bất giác nhìn ra ngoài cửa, thấy nước đọng trên mặt đất còn chưa khô hết, chắc hẳn tối qua trời đổ con mưa mà tôi chẳng hay biết. Tôi đóng cửa lại, quay người vào nhà, thấy ông Tăng Khải Thụy vội vàng chạy đến thư phòng bỗng dừng lại đột ngột, đứng cạnh bàn tròn nhỏ bên sô pha, nhìn chiếc điện thoại bị rút dây hồi lâu mới quay về phía tôi xác nhận lại: “Cậu ta làm à?”

Tần Sâm chưa dặn nên đối phó thế nào nên tôi chỉ có thể thành thật, nhún vai ra chiều bất đắc dĩ.

Nhận được câu trả lời của tôi, Tăng Khải Thụy tặc lưỡi lắc đầu, sải bước đi đến thư phòng, vặn tay nắm mới phát hiện cửa đã bị khóa trái, liền bất lực gõ gõ ra hiệu, hắng cao giọng gọi: “Tần Sâm?”.

Bên trong không có bất cứ động tĩnh nào. Tôi đến bên bàn tròn, cắm dây điện thoại lại, thấy ông Tăng Khải Thụy đưa mắt nhìn mình như muốn cầu cứu, kiểu như cho ông ấy một chiếc chìa khóa sơ cua chẳng hạn. Đáng tiếc tôi chỉ cso thể thờ ơ đứng nhìn, sau mấy chục giây, rốt cuộc cũng đã mài mòn hết sự kiên nhẫn của người đàn ông kia. Cuối cùng, ông ấy đành quay lại đối mặt với cánh cửa im lìm, tiếp tục thử trao đổi với Tần Sâm: “Đừng trốn trong đó nữa, chắc chắn cậu đã xem tin tức sáng nay rồi, đây đã là nạn nhân thứ mười hai rồi đấy! Tôi dắm chắc hắn chình là ‘Đồ tể đêm mưa thành phố V’ mai danh ẩn tích hai năm nay… Tổ chuyên án của chúng tôi đã theo dõi vụ này bốn năm rồi, bây giờ cân một kết quả”. Mãi mới kết thúc một đoạn trình bày thật dài, ông ấy hít sâu một hơi, đưa con át chủ bài: “Tần Sâm, Tổ chuyên án cần cậu…”.

Cửa thư phòng bỗng bật mở, Tăng Khải Thụy giật mình, âm cuối cố ý kéo dài chợt im bặt. Tần Sâm lẳng lặng xuất hiện, một tay đặt hờ sau lưng theo thói quen, tay kia nắm lấy nắm đâm cửa, hờ hững đón nhận ánh mặt kinh ngạc xen lẫn vui mừng của ông, hất cằm đáp lời: “Lặp lại chiêu cũ là mánh khóe không khôn ngoan đâu”.

Tăng Khải Thụy thở phảo nhẹ nhõm, nhún vai thừa nhận: “Nếu lần nào cũng hữu dụng với cậu, có thể xem là kể hay mà”.

Sau khi nhìn ông ấy trong chốc lát, sự chú ý của Tần Sâm bỗng chuyển sang tôi, im lặng thẳng thắn, thậm chí không hề gửi gắm bất ký ám hiệu nào qua ánh mắt, anh chỉ đứng đấy nhìn tôi, không biết đang nghĩ gì. Anh không che giấu hành động của mình, thế nên sau giây lát, ngay cả ông Tăng Khải Thụy cũng quay lại nhin theo, chợt nhận thấy vấn đề bèn ra hiệu bằng ánh mắt với tôi rồi hắng giọng quay về phía Tần Sâm: “Thỏa thuận của chúng ta đương nhiên là lâu dài. Cô Ngụy là người giám hộ của cậu, có thể theo cậu suốt toàn bộ quá trình”. Dứt lời, ông áy lại dời mắt nhìn tôi. “Tin rằng cô Ngụy cũng sẽ tuân thủ luật pháp, không tiết lộ chi tiết vụ án, phải không?”

Tần Sâm và  tôi đều không lên tiếng.

Mười phút sau, tôi theo anh lên xe cảnh sát. Tuy Tăng Khải Thụy đã lớn tuổi nhưng vẫn thích phóng nhanh vượt ẩu hệt đám thanh niên hư hỏng. Suốt quãng đường, Tần Sâm chỉ im lặng xem tập hồ sơ vụ án ông ấy mang đến. Thân xe xóc nảy, đảo nghiêng đảo ngả, tôi hơi bị say xe nên đành tìm cách dời sự chú ý của bản thân sang chuyện khác, bèn thuận miệng hỏi anh: “Đồ tể đêm mưa thành phố V có liên quan đến bộ phi anh xem tối qua không?”.

“Không.” Tần Sâm trả lời dứt khoát, chẳng buồn ngẩng đầu lên, chỉ rũ mắt đọc lướt qua nội dung hồ sơ, tốc độ lật trang còn nhanh hơn tôi tưởng tượng nhưng tôc độ nói lại vô cùng ổn định. “’Đồ tể đêm mưa là bộ phim được lấy ý tưởng từ cụ án cưỡng hiếp giết người liên hoàn của Lâm Quá Vân năm 1982 ở Hồng Kong, có nhiều phần bị phóng đại, không có nhiều giá trị tham khảo.”

Xem ra trạng thái tinh thần của anh khá tốt, tôi cầm lấy tay vịn bên cửa xe, đầu gối lên cánh tay, cảm thấy hơi nhàm chán.

“Đúng vậy, phim ảnh có khác biệt rất lớn với vụ án thật sự.”

Tăng Khải Thụy vừa lái xe vừa chủ động bổ sung thông tin. “Cố điều, hung thủ chúng ta cần tìm…cũng chính ‘Đồ tể đêm mưa thành phố V’, chắc hẳn đã bị bộ phim này dẫn dắt.” Ông cau chặt mày, thở dài. “Bốn năm rồi, nhân số Tổ chuyên án từ hai mươi đã tăng lên sáu mươi những vẫn chưa bắt được hắn. Sau khi lắn mất tăm hai năm, bây giờ hắn lại ra tay. Chúng ta phải bắt được hắn, để hắn chịu chế tài pháp luật trươc khi dư luận dấy lên hồi xôn xao.”

Không khó để nhận ra vụ án này rất có ý nghĩa với ông ấy.

Đáng tiếc Tần Sâm lại có sự quan tâm không giống tôi cho lắm, chỉ đột ngột cất giọng nhắc nhở: “Đội trưởng Tăng, xin ông lái chậm một chút”. Anh vừa đưa ra yêu cầu vừa lật hồ sơ. “Vợ tôi say xe, có lẽ ông cần mở cửa sổ nữa.”

“À, rất xin lỗi!” Bấy giờ, Tăng Khải Thụy mới thức được mình đang lái xe quá nhanh, liền sang số giảm tốc độ, còn mở cửa sổ xe cho tôi thoáng khí. Cơn gió trong lành lập tức ùa vào, quá đột ngột suýt nữa làm  tôi ngạt thở. Tôi kéo chặt cổ áo, không khí man mát lấp đầy khoang phổi, giảm bớt cảm giác khó chịu.

“Tôi cho rằng ông sẽ nhân thời gian này cung cấp cho tôi chi tiết vụ án chứ?” Tần Sâm vừa đưa tay chỉnh độ cao cửa kính giúp tôi vừa chú ý vào hồ sơ, cách nói chuyện với ông Tăng Khải Thụy càng thêm vẻ thờ ơ. “Ví dụ như bắt đầu từ tháng Ba ba năm trước, trong vòng một năm, hắn đã giết hại mười người phụ nữ, sau khi xâm hại thi thể, hắn đã vứt xác nạn nhân giữa đêm mưa.”

“Là tôi suy nghĩ không chu đáo.” Không tự cao tự đại như Cục trưởng Hồ Thái Phong, ông Tăng luôn khảng khái thừa nhận sai lầm, hơn nữa không bao giờ để những việc nhỏ nhặt như thế này làm ảnh hưởng đên tâm trạng, vì thế nhanh chóng chuyển đề tai trở về trọng điểm. “Trên thực tế, không chỉ xâm hại thi thể, hắn còn… cắt lấy một vài…” Ông ấy ngập ngừng, thoáng nhìn tôi qua kính chiếu hậu vẻ lúng túng.”… một vài bộ phận đặc trưng giới tính trên người nạn nhân…”

Bộ phận đặc trưng giới tính của phái nữ?

“Ngực và âm hộ.” Tần Sâm dùng hai từ cụ thể làm rõ nghi ngờ của tôi, thuận tay rút một xấp hình màu trong hồ sơ đưa cho tôi rôi tiếp tục trao đổi với Tăng Khải Thụy. “Ông không cần lo lắng đến cảm giác của Ngụy Lâm đâu. Cô ấy đã hỗ trợ tôi làm không ít thí nghiệm, có hiểu biết mang tính khoa học về bộ phận cơ thể người, nhất là về đặc trưng giới tính. Trong những trường hợp khác, tôi và cô ấy cũng từng trao đổi và thảo luận sâu về vấn đề này, nên ông có thể nói thẳng ra, cô ấy sẽ không cảm thấy ngại ngùng hay có suy nghĩ không đúng đắn về ông đâu.”

Tuy đã sớm quen với kiểu nói chuyện “thẳng thắn” không biết giữ mồm giữ miệng của Tần Sâm, nhưng đối tượng phải hứng chịu thói xấu của anh lần này lại là một người đàn ông đáng được tôn trọng, tôi vẫn không nhịn được liếc một cái thăm dò rồi cúi đầu xem tấm hình anh vừa đưa cho tôi.

Trong ảnh có hai nạn nhân có vệ dây hằn trên cổ khiến tôi không khỏi nhìn thêm vài lần, trong đầu bất chợt hiện lên hình ảnh bộ phim “Đồ tể đêm mưa” tối qua. Tên hung thủ này cũng trang điểm cho người chết ư? Tôi lật xem hai tấm sau, phát hiện những nạn nhân chết trong tu thế quái dị đều không trang điểm, ngược lại khuôn mặt còn bị ngâm nước mưa đến mức biến dạng phần nào.

“Được rồi, tôi biết rồi.” Miễn cưỡng chấp nhận lời đề nghị của Tần Sâm, ông Tăng Khải Thụy giơ tay lên vuốt vuốt chóp mũi, bắt đầu đi vào vấn đề. “Mười nạn nhân có người đã bị siết cổ đến chết, có người bị cắt động mạch cổ, hoặc là bị vũ khí sắc nhọn đâm đến chết… Tuy nguyên nhân cái chết không đồng nhất, nhưng chúng tôi vẫn có thể phán đoán đều do cùng một người gây nên. Bởi vì thi thế đều được quấn trong lớp bao tải cùng kích cỡ và chất liệu, hơn nữa đều bị cắt ngực và âm hộ. Ngoài ra, bác sỹ pháp y còn lấy được kha khá vụ chì từ vết thương của mỗi thi thể nữa.” Ông bẻ ngoặt tay lái, tốc độ nói chuyện vẫn không thay đổi. “Bởi vậy, có thể phán đoán hung khí gây án còn được nhiều lần sử dụng để gọt bút chì.”

Tần Sâm vẫn cụp mắt đọc thông tin trong hồ sơ, dường như không có bất cứ lưu tâm nào đến chi tiết trên hung khí có vụn chì cả. “Thời gian gây án của hắn không theo bất cứ quy luật nào. Ngoại trừ hai nạn nhân đầu tiên, những người còn lại đều bị giết sau hai giờ mất tích và bị vứt xác trong hai mươi bốn giờ.” Anh khẽ chau mày như thể cuối cùng cũng tìm  thấy thứ gì đó đáng chú ý. “Nói cách khác, thời gian hung thủ ở cùng nạn nhân khi họ đã chết còn nhiều hơn khi họ còn sống. Vậy trong khoảng thời gian đó, hắn đã làm những gì?”

Lúc này, nhìn qua kính chắn gió trước xe, dây phong tỏa của cảnh sát phía xa đã xuất hiện trong tầm mắt, kỳ lạ là toàn bộ xe cảnh sát đều đỗ cách đó ít nhất một trăm mét, chặn lại vòng vây của đám phóng viên. Tôi nhìn phóng viên đang rướn cổ ngó vào bên trong hiện trường, chợt nhớ đến cô phóng viên mình gặp phải khi mới bước chân ra cửa sau ngày Tết.

Tăng Khải Thụy từ từ dừng xe. “Khi ấy, chúng tôi từng phán đoán hắn có một công việc ổn định, hoặc có một cuộc sống gia đình bình thường.”

Khép hồ sơ lại, Tần Sâm không tỏ thái độ nào khác mà lại gật đầu tán thành một cách khó tin. “Ừ”. Anh lấy ra một chiếc khẩu trang đã gấp gọn trong túi áo khoác, bỗng dưng quay sang đeo cho tôi, không quên tiếp tục đề tài ban nãy. “Bao tải là bao gạo. Chỉ để tìm loại bao tải và nơi sản xuất gạo đựng trong bao tải này đã phải điều động hơn nghìn cảnh sát, điều tra luôn cả tỉnh khác… Năm đó, các người cũng liều mạng đấy!”

Chỉnh lại độ cao của khẩu trang, xác định nó đã che kín hơn nửa khuôn mặt, Tần Sâm mới hài lòng rút tay lại, mở cửa xe bên phía mình ngồi. Tôi nhìn phóng viên bên ngoài, đưa tay lên kiểm tra khẩu trang một lần nữa rồi cũng mở cửa xe bên này bước xuống.

Đây là con đường thưa thớt bóng người ở vùng ngoại ô, tuy chưa được xây dựng thành đường quốc lộ nhừng nhìn từ dấu vết hỗn độn trên mặt đường sình lầy, có thể thấy thường có xe hơi chạy qua nơi này. Rừng cây hai bên sườn núi được bao quanh bởi sông ngòi, nhưng có lẽ đã bị ô nhiễm nặng nề, nếu không cơn gió thổi qua không thể nào mang theo mùi hôi thối tanh tưởi như vậy.

Không ít phóng viên bị xe cảnh sát ngăn lại đã bắt đầu đổ dồn sự chú ý về phía ông Tăng Khải Thụy. Họ vội vàng vác máy quay, máy ảnh chạy về bên này nhưng lại bị mấy nhân viên cảnh sát nhanh chóng ngăn cản.

Tăng Khải Thụy vừa bước xuống xe, trở tay đóng cửa lại, thoáng liếc nhìn đám phóng viên đang ùn ùn kéo đến rồi bình tĩnh dẫn chúng tôi tới khu vực dây phong tỏa cách đó khá xa, “Mưa to đã rửa trôi quá nhiều manh mối, chúng tôi cũng không biết làm sao, đành phải nhặt nhạnh chút đầu mối còn sót lại cố gắng điều  tra thôi.” Ông hơi cúi đầu, nhìn chằm chằm về phía dây phong tỏa, mày nhăn tít lại, vẻ mặt trầm trọng. “Năm đó, chúng tôi đều tra trên diện rộng ở trấn Thu Thủy, khoanh vùng được 3260 người khả nghi, tiến hành kiểm tra từng tên một. Tốn bao sức người sức của, cuối cùng, chúng tôi phá gần chín mươi vụ án khác, nhưng vẫn không bắt được hung thủ giết người gian thi liên hoàn này.”

“Không có đầu mối nào khác sao?” Tôi vừa cúi đầu nhìn đường vừa hỏi. Mặt đường sình lầy đầy ổ gà khiến tôi bước đi khá khó khăn. May mà Tần Sâm đi phía trước nghiêng người liếc thấy vẻ chật vật ấy, liền quay người kéo tôi theo. Anh bình thản nắm chặt tay tôi, thỉnh thoảng còn đưa tay còn lại ra giúp đỡ, giúp tôi nhảy qua vũng sình.

Thấy Tần Sam quay lại, ông Tăng Khải Thụy cũng dừng chân chờ chúng tôi. “Không phải là hoàn toàn không có.” Vẻ mặt ông từ đè nén chuyển sang bất đắc dĩ. “Hung thủ để lại số lượng lớn… tinh dịch trong cơ thể nạn nhân. Phòng kiểm nghiệm lưu lại không ít bản mẫu, nhưng không trợ giúp được gì nhiều. Bởi vì trong điều kiện không có nghi phạm, chúng tôi không thể dựa vào AND mò kim đáy biển. Cậu cũng biết loại kỹ thuật này mới được đưa vào ứng dụng mấy năm gần đây, chúng tôi chưa kịp tập hợp cơ sở dũ liệu AND của cơ quan cảnh sát cả nước. Ngay cả cơ sở dữ liệu vân tay còn chưa đâu  vào đâu chứ đừng nói là cái này.”

Bấy giờ, Tần Sâm đã dẫn tôi đến bãi cỏ. Quãng đường này khá bằng phẳng nên anh không dìu tôi nữa mà thong thả bước trên con đường bùn sình men thao bãi cỏ, cúi đầu quan sát những dấu vết lộn xộn kia. Ông Tăng Khải Thụy vẫn đứng yên đấy, dường như không cho rằng những dấu vết đó có gì đáng lưu luyến, chỉ tiếp tục trao đổi với Tần Sâm. “Chúng tôi muốn bắt tay vào điều tra dấu vết bánh xe, nhưng dù hiện trường phi tang thi thể khá kín đáo, xung quanh vẫn có quá nhiều xe cộ qua lại , không thể tiến hành loại trừ vết bánh xe được.”

Tần Sâm không buồn quay đầu lại mà chợt dừng chân, cúi người nhìn chăm chú vào cái gì đó, từ tốn nêu ý kiến: “Tôi không cho là vậy”.

Chắc anh đã phát hiện ra cái gì rồi đây! Tôi nghĩ ngợi rồi cất bước đi đến cho anh.

“Xe vận tải cỡ nhỏ 0.6 tấn, mới đổi lốp khoảng nửa năm, tin tốt lành là xưởng này ở huyện M kế bên.” Tần Sâm thuận tay nhặt một cành cây dưới đất lên, thẳng lưng tiến vế phía trước hai bước rồi chỉ vào hai vết bánh xe còn lưu lại hiện trường. “Ngoài ra, gần đây, hung thủ từng lái chiếc xe này đi qua đường đèo quốc lộ, các ông có thể lấy băng giám sát ở cổng ra vào đường đèo quanh đây về tiến hành kiểm tra, tìm kiếm manh mối.”

Nói xong, anh ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua tôi hướng về phía Tăng Khải Thụy, điềm nhiên vứt bỏ cành cây đã không còn giá trị lợi dụng đi: “Dĩ nhiên, điều kiện tiên quyết là ở đó có camera giám sát.”

Tôi dừng chân xem hai vết bánh xe anh chỉ, không tài nào nhìn ra chúng có gì khác so với những vết bánh xe khác. Tăng Khải Thụy đi đến bên cạnh tôi, cúi đầu nhìn thật kỹ, hiển nhiên cũng có nghi vấn tương tự: “Tại sao cậu lại khẳng định là hai vết này?”.

“Không khó để phán đoán dấu vết cũ và mới, nên ông sẽ dễ dàng nhận ra được dấu vết lưu lại gần đây.” Phủi đi vết bùn bám trên tay, Tần Sâm thờ ơ nhìn xung quanh. “Quanh đây không có gì thu hút tài xế dừng xe lại cả: thôn làng, quán ăn, cảnh đẹp… chẳng có cái nào. Vậy tại sao lại đỗ xe ở đoạn đường này, nếu không phải vì xe xảy ra trục trặc, hoặc tài xế muốn dừng lại hút điếu thuốc nghỉ ngơi thì chỉ còn lại lý do là để vứt xác thôi.” Sau đó, anh rũ mắt nhìn lướt qua những vết bánh xe khác. “Trùng hợp là, trong những dấu vết để lại gần đây, chỉ có hai vết này là chỉ rõ có xe dừng lại.”

Tăng Khai Thụy quay đầu lại nhìn dây phong tỏa cách đó chừng hai mươi mét, gật gù: “Rất gần điểm vứt xác”.

“Em không nhìn ra được có xe từng đỗ lại chỗ này.” Tôi vẫn không tài nào phân biệt được sự khác nhau giữa những dấu vết kia.

“Khi phanh, bánh xe sẽ tạo nên vết nghiến trên mặt đường. Trong trường hợp trời mưa, đường trơn thì vết nghiến sẽ dài hơn.” Cánh tay đang rũ bên người của Tần Sâm đưa lên chỉ vào một dấu vết. “Rõ ràng đây là vết nghiến bánh xe.”

Độ sâu quả thật có sự khác biệt khá nhỏ, vết bánh xe cũng tương đối hỗn loạn. Thị lực của anh quả thật rất tốt!

Tăng Khải Thụy cuối cùng cũng đuổi kịp suy nghĩ của anh. “Căn cứ vào chiều rộng của bánh xe để phán đoán kích cỡ xe… Cậu thật sự có năng lực nhìn qua là nhớ à?” Ngay sau đó, ông nhíu mày. “Vậy đường đèo quốc lộ là sao?”

“Rõ ràng chiếc xe của hung thủ rất giống với con người hắn, thích lưu lại dấu vết nơi nó từng đi qua. “ Tân Sâm khom lưng bới được thứ gì đó từ vết bánh xe, vân vê giữa ngón tay cái và ngón giữa rồi giơ lên trước mắt Tang Khải Thụy. “Lốp xe lưu lại bùn đất, nếu có hứng thú với Thổ nhưỡng học, ông có thể nhìn ra được nó đến từ nơi nào.”

“Khiến cậu thất vọng rồi, tôi không hề có hứng thú với thể loại đó.” Tăng Khải Thụy lấy điện thoại di động ra. “Nhưng tôi phải bảo lính của mình đi điều tra camera giám sát mới được.”

Chợt, một giọng nói quen thuộc vang lên: “Đội trưởng Tăng!”.

Tôi quay đầu lại, thấy cảnh sát Tiêu Minh đang băng qua dây phong tỏa đi về phía chúng tôi. Bả vai anh ta ướt nước, vẻ mặt vẫn lạnh lùng, gật đầu chào tôi và Tần Sâm một cách qua loa rồi quay sang Tăng Khải Thụy, dừng bước sau lưng ông: “Phác họa địa lý đã hoàn thành”.

Thế giới thật nhỏ. Tôi cho rằng sau này, cảnh sát Tiêu trở về thành phố A, chúng tôi sẽ hiếm có cơ hội gặp nhau, không ngờ mới một tháng đã lại chạm mặt rồi.

Không đợi ông Tăng Khải Thụy đáp lời, Tần Sâm đã lên tiếng ngay: “Ông không nói cho tôi biết cảnh sát Tiêu cũng ở đây”.

Giọng điệu anh vô cùng bình tĩnh, nhưng vẻ thù địch trong lời nói lại rõ mồn một.

Ông Tăng Khải Thụy khó tránh khỏi lúng túng, liếc cảnh sát Tiêu một cái lại quay sang nhìn Tần Sâm: “Bởi vì Tiêu Minh cũng là thành viên Tổ chuyên án…”.

“Vậy à?” Tần Sâm hất nhẹ cằm ngắt lời ông, hoàn toàn không hề che giấu vẻ kiêu ngạo và lạnh nhạt trong ánh mắt. “Đã có cảnh sát Tiêu ở đây rồi, tôi nghĩ mình không cần tham gia điều tra nữa.” Anh quay người ra hiệu cho tôi đi  theo: “Đi thôi, Ngụy Lâm!”, còn chưa dứt lời đã sải bước đi trước.

Tôi lập tức đuổi theo anh.

“Khoan đã, Tần Sâm!” Tăng Khải Thụy vội vàng đuổi theo. “Tôi không hiểu, tại sao cậu lại luôn đối địch với cảnh sát Tiêu vậy?”

Tần Sâm khựng lại làm tôi suýt nữa không kịp phanh mà đâm sầm vào lưng anh. Anh quay người, bắt lấy cánh tay tôi, kéo sang bên cạnh: “Tôi không rộng lượng đến mức hòa nhã với một cộng sự nam có mưu đồ bất chính với vợ mình”. Anh lạnh lùng cười khẩy, dường như còn chẳng ngại chuyện “vạch áo cho người xem lưng”. “Huống chi người đàn ông này tháng trước còn đặc biệt đến chợ đón vợ tôi, lái xe đưa cô ấy về nhà nữa.”

Nhưng mà tôi nhớ khi ấy, phản ứng của anh đâu “kịch liệt” như bây giờ nhỉ?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn *Cáo* về bài viết trên: chu tước, dao bac ha
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Minh Viên, Tiểu Linh Đang và 158 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

3 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

5 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 163, 164, 165

6 • [Hiện đại] Không thể không là em - Yến Ngữ Phỉ Phỉ

1 ... 20, 21, 22

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Xuyên không] Vân long phá nguyệt - Hạ Nhiễm Tuyết

1 ... 94, 95, 96

9 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

10 • [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa

1 ... 18, 19, 20

11 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169

12 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

13 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 91, 92, 93

15 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hết khổ chuyển sướng - Tân Tiểu Y

1 ... 13, 14, 15

17 • [Hiện đại] Tình đầu trong vũ trụ - Thủy Thiên Mặc

1 ... 11, 12, 13

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 512 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
nhulu2905: mình muốn đăng truyện lên nhưng ko tìm đc chỗ tạo đề tài ạ
Shop - Đấu giá: Cổ Thể Ni vừa đặt giá 274 điểm để mua Nàng tiên cá 3
thuonglu: hè rồi, đàn cú đêm đâu nhở
thuonglu: ...
alin: Trời đất cc về mình đã bỏ qua điều gì
Phương Tiểu Hỉ: Có ai ở đây không? Mình muốn hỏi một chút, tin nhắn vào thư mục Outbox là đã gửi được chưa ạ?
Shop - Đấu giá: vũ linh vừa đặt giá 244 điểm để mua Huy chương vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xinmayco
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 473 điểm để mua Mèo hồng nhảy múa
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo nhí nhảnh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 600 điểm để mua Hồng ngọc 3
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 656 điểm để mua Dây chuyền đá Topaz xanh Thụy Sỹ
Thảo TNLuân: M. N có ai có thể chỉ cho mình cách tắt quảng cáo không ạ
Thảo TNLuân: Diễn đàn dạo này toàn quảng cáo vào đọc truyện mà bực hết cả mình
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 290 điểm để mua Tay trống
Windwanderer: abc
Windwanderer: có ai không tâm sự tí đê tâm sự cùng ng lạ đê
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 275 điểm để mua Tay trống
Cô Quân: Lâu lâu về quét nhà mà chả có ai hết á
Cô Quân: Ôi buồn ơi,  nếu nỗi buồn là đôla thì ta là ng giàu nhất thế gian này :)))
Cô Quân: Dd mình ảm đạm quá,  quá buồn
Cô Quân: Ôi chao, lão công bán bikini???
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Bán bikini đây ~ :speaker: 50 điểm thôi đại hạ giá
Tuyền Uri: Qua nhà ca ở hết cô đơn, nếu ko sợ ck ca chém :)2
Thiên Hạ Đại Nhân: hê lô e ve ry bo đy
Cuccungcuama: sắp chết vì cô đơn này =))
Cuccungcuama: =)) đệ cô đơn quá
Cuccungcuama: ca ca
Tuyền Uri: Mod 2 box cuối nghỉ ngơi hết dồi te ơi, không ai dọn rác luôn =.=

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.