Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 266 bài ] 

Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

 
Có bài mới 18.11.2018, 12:18
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Giải Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Giải Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.04.2013, 13:14
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 119
Được thanks: 870 lần
Điểm: 48.35
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt - Điểm: 50
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 231: Triệu Oánh tính toán (thượng)

Tư Đồ Húc đi vào thư phòng, mới phát hiện Triệu Tùng cũng không có ở đây.

Hắn xoay đầu lại, nhìn gã sai vặt dẫn đường, lạnh lùng mở miệng hỏi, “Ngươi không phải nói nhạc phụ có chuyện tìm ta sao, người đâu?”

“Hồi vương gia. Lão gia một lát sẽ tới.” Nói xong, gã sai vặt kia rất nhanh lui ra ngoài.

Trong thư phòng ánh sáng sáng rỡ, Tư Đồ Húc nhất thời nhàm chán, quanh quẩn trước giá sách, nhưng dường như không nhìn trúng cái gì. Sách trong thư phòng không ít, hơn nữa rất nhiều đều có dấu hiệu đã đụng qua. Có một số thậm chí còn có chú giải.

Nhưng, khi thấy những chú giải này, Tư Đồ Húc cũng biết, những quyển sách này chỉ sợ không phải nhạc phụ của mình xem, mà là tiểu cữu tử của mình xem Chỉ là, từ những chú giải này, hắn càng thêm thưởng thức Triệu Khả Phong. Bởi vì từ những chú giải kia, cũng có thể thấy được, giải thích của hắn rất đặc biệt. Ngay cả Tư Đồ Húc cũng không nhịn được bị hấp dẫn.

Tư Đồ Húc chăm chú nhìn, một bóng dáng màu xanh nhạt bưng mâm trà vào.

Nàng nhìn thấy Tư Đồ Húc, vội vàng thi lễ, “Gặp qua Húc vương điện hạ.”

“Đứng lên đi!” Tư Đồ Húc ngay cả nhìn cũng không nhìn nàng một cái.

“Phụ thân không có ở đây sao?” Nữ tử ăn mặc có chút mát mẻ, mặt mày như họa, giữa hai lông mày ẩn nấp nhàn nhạt quyến rũ. Thấy Tư Đồ Húc, cũng không ân cần và ngượng ngùng giống nữ tử khác, nàng nhìn xung quanh một lượt, xem phụ thân của mình có ở đây hay không.

Tư Đồ Húc nhìn một cái đã nhận ra người này chính là Triệu Oánh, mặc dù trong lòng chán ghét, nhưng hắn vẫn gật đầu một cái, lạnh lùng mở miệng nói: “Nhạc phụ đại nhân còn chưa tới, ngươi có chuyện gì không?”

Triệu Oánh đặt ly trà lên bàn sách, nhàn nhạt cười, mở miệng nói, “Nghe nói phụ thân và vương gia ở thư phòng nói chuyện, cho nên Oánh nhi muốn đưa chút nước trà tới đây, để nói xong, khát nước có thể thấm giọng.”

“Vậy ngươi để xuống đi!” Tư Đồ Húc làm sao không nhìn ra vấn đề trong này, cho nên không chút để ý đáp lại một câu, sau đó dời đi lực chú ý, không nhìn nàng nữa.

Triệu Oánh thấy hắn xoay người sang chỗ khác, không hề nhìn mình nữa, trong lòng có chút nóng nảy. Nàng vất vả lấy được một cơ hội tốt như vậy, tuyệt đối không thể dễ dàng lãng phí.

Tiện tay rót một ly trà, Triệu Oánh đi lên phía trước, nhẹ giọng nói: “Vương gia, sợ rằng còn phải đợi phụ thân một lát, không bằng vừa uống trà vừa chờ đợi!”

“Không cần.” Tư Đồ Húc cau mày, mở miệng nói, “Nếu không còn chuyện gì, vậy ngươi ra ngoài trước đi! Dù sao nam nữ hữu biệt, ngươi và bổn vương ở cùng một phòng sợ rằng không ổn. Nhất là ngươi lại là tiểu thư chưa xuất giá.”

Triệu Oánh không nhịn được khẽ cau mày, trong lòng vô cùng nóng nảy. Nàng tranh thủ thời gian không nhiều lắm, nếu như không vội vàng làm việc, sợ rằng sẽ sinh ra biến cố.

Vì vậy nàng rũ mắt xuống, làm bộ uất ức nói, “Vương gia không uống trà này, chẳng lẽ ghét bỏ tay nghề Oánh nhi không bằng đại tỷ? Hay là sợ Oánh nhi hạ độc sao?”

Bị nàng nói như vậy, Tư Đồ Húc càng cảm thấy trong nước trà này có vấn đề. Nhất là hôm nay hắn và Triệu Khả Nhiên đến phủ Thái sư, cũng là Triệu Oánh  tính toán. Chỉ là, rốt cuộc Triệu Oánh muốn làm gì? Tại sao vẫn thúc giục hắn uống ly trà này? Xem ra bên trong thật sự có vấn đề! Ddiieennddaannlleeqquuyyddoonn

Nhưng nếu cự tuyệt nữa, sợ rằng nàng sẽ tiếp tục dây dưa, thậm chí càng làm cho người ta hiểu lầm. Hơn nữa nếu không uống vào, chỉ sợ cũng không biết rốt cuộc nàng có chủ ý gì. Tư Đồ Húc suy nghĩ một chút, cuối cùng quyết định, uống ly trà này trước, sau đó nhìn một chút nàng có trò quỷ gì.

Tư Đồ Húc nhíu mày, nhưng vẫn uống ly trà.

“Ta ra ngoài xem phụ thân đã đến chưa?” Nhìn hắn uống chén trà, trong lòng Triệu Oánh kích động không dứt. Vì vậy làm bộ lấy cớ đi ra ngoài, nhưng thật ra là núp ở ngoài cửa phòng chờ dược phát tác.

Qua một lúc lâu, vang lên tiếng cái ly rớt uống đất. Triệu Oánh nhếch miệng cười quỷ dị, sau đó rón rén đi vào thư phòng. Thấy bóng dáng kia nghiêng dựa vào trong ghế, trên mặt Triệu Oánh lộ ra vẻ mặt hả hê.

Chờ một lát phụ thân đi vào thư phòng, thấy cảnh tượng trước mắt, sợ rằng sẽ sợ ngây người! Sắc mặt Triệu Khả Nhiên cũng sẽ không đẹp mắt chứ?

Một nam tử ưu tú như vậy, bị Triệu Khả Nhiên một mình độc chiếm, có phải hay không? Như vậy từ nay về sau, nam tử này chính là của nàng! Coi như Triệu Khả Nhiên là chính phi thì như thế nào, chỉ cần hắn ôm áy náy, sẽ đối tốt với mình. Đến lúc đó, nàng nhất định phải làm cho Húc vương đối với nàng muốn gì được đó, sau đó lợi dụng tất cả thủ đoạn, để cho bọn họ sinh ra hiểu lầm, ly gián tình cảm của bọn họ. Nàng tin tưởng, một ngày nào đó, nàng sẽ kéo Triệu Khả Nhiên xuống vị trí chính phi. Cho dù không thể kéo Triệu Khả Nhiên xuống, nàng cũng sẽ không để cho Triệu Khả Nhiên tốt hơn.

Không sai, hôm nay tất cả mọi chuyện đều do nàng thiết kế. Phụ thân muốn tìm hắn nói chuyện, nhưng tạm thời bị chặn lại mà thôi. Chờ một chút phụ thân đi tới thư phòng, mình có thể như ý nguyện.

Thật ra thì vừa bắt đầu lúc nàng tính toán, nàng chỉ muốn phá hư hạnh phúc của Triệu Khả Nhiên mà thôi. Trước kia Húc vương cầu hôn, câu cam kết “Nhất sinh nhất thế nhất song nhân”, nàng biết. Nàng muốn nhìn dáng vẻ khổ sở của Triệu Khả Nhiên. Đồng thời cũng muốn tìm cho mình một gia đình tốt.

Nhưng hôm nay nhìn thấy Tư Đồ Húc, ý tưởng của nàng liền thay đổi. Nam tử xuất sắc như vậy, tại sao lại là Triệu Khả Nhiên. Triệu Khả Nhiên chẳng qua chỉ là mạng tốt mà thôi, đầu thai thành dòng chính nữ mà thôi, chính mình một điểm cũng không kém hơn Triệu Khả Nhiên. Cho nên mình càng phải lấy được nam tử xuất sắc này.

Đang vô cùng đắc ý, chợt người đã hôn mê đột nhiên mở mắt. Tiếp đó, một ly nước trà nóng đổ vào cổ họng của nàng.

Triệu Oánh muốn giãy giụa, lại không thoát được sự kiềm chế của hắn, chỉ có thể hoảng sợ mở to hai mắt, nuốt nước trà xuống.

“Là ngươi tự đâm đầu vào chỗ chết, lại dám thiết kế bổn vương.” Tư Đồ Húc tóm lấy nàng, sau đó ném nàng lên giường bên trong thư phòng, liền từ cửa sổ nhảy ra ngoài.

Chẳng bao lâu, Tư Đồ Húc mang theo một người ăn mặt như gã sai vặt đi vào, hơn nữa trực tiếp vứt xuống giường.

Chỉ chốc lát sau, Triệu Tùng cau mày từ bên ngoài trở lại, sắc mặt thật không đẹp mắt.

Triệu Khả Nhiên vẫn đợi không được Tư Đồ Húc trở lại, hơn nữa hôm nay Triệu Oánh thiết kế bọn họ trở về. Cho nên trong lòng nàng vẫn rất lo lắng, ngay cả cơn buồn ngủ cũng đều chạy hết. Cho nên nàng quyết định đi ra ngoài tìm Tư Đồ Húc.

Sắp tới thư phòng, Triệu Khả Nhiên nhìn thấy Triệu Tùng gương mặt không vui, vì vậy tiến lên mở miệng hỏi, “Phụ thân, rốt cuộc xảy ra chuyện gì, lại chọc cho phụ thân như thế? Còn nữa, không phải người nói chuyện với vương gia  trong thư phòng sao? Tại sao lại ở chỗ này?”

“Đừng nói nữa, ta vừa mới tìm vương gia nói chuyện, nhưng bị Trương thị ngăn trở rồi, nàng nói nàng không thoải mái, muốn gặp ta.” Triệu Tùng vừa nhắc tới chuyện này trong lòng liền cảm thấy không vui, “Nhưng ta đến đó, nàng cũng không có chuyện gì, nàng nói chỉ là vì muốn gặp ta mới nói láo.”

“Vậy vương gia đâu?” Triệu Khả Nhiên vội vàng mở miệng hỏi, “Bây giờ hắn đang ở đâu?”

“Cũng đã ở trong thư phòng đi!” Triệu Tùng mở miệng nói, “Ta muốn đi thư phòng!”

Nói xong, Triệu Tùng cũng mặc kệ Triệu Khả Nhiên, trực tiếp vội vã chạy tới thư phòng. Mặc dù Tư Đồ Húc là nữ tế của ông, nhưng cũng là vương gia! Ông cũng không dám để vương gia chờ lâu như vậy.

“Vương phi, nếu không, chúng ta cũng đến xem một chút.” Cầm Hương mở miệng đề nghị, “Cho dù thế nào, nô tỳ cảm thấy chuyện này rất cổ quái, nhất là Trương thị kia còn là mẫu thân của Triệu Oánh.”

“Ta cũng nghĩ như vậy.” Triệu Khả Nhiên gật đầu một cái, sau đó cũng đi đến thư phòng. Nhưng lúc gần đến thư phòng, nàng nghe được một trận tranh chấp.

“Chạy nơi này tới làm gì? Thư phòng là ai cũng có thể tới sao?” Đây là âm thanh tức giận của Triệu Tùng.

“Nô tài không dám, chỉ là, chỉ là tam tiểu thư nghe nói lão gia và cô gia ở thư phòng nói chuyện, sợ lão gia nói chuyện mệt mỏi, cho nên chuẩn bị trà thơm, muốn cho lão gia nhuận họng.” Nói chuyện là một tiểu nha hoàn. Ddiieennddaannlleeqquuyyddoonn

“Không ngờ, Oánh nhi lại tri kỷ như vậy!” Nghĩ đến nữ nhi này, cơn tức giận Triệu Tùng  cũng dần dần lắng xuống.

Trước kia, ông cũng không chú ý nhiều đến Triệu Oánh. Nhất là sau đó xảy ra chuyện này, trong lòng ông càng thất vọng. Chỉ là sau khi đón nàng từ từ đường trở về, nữ nhi này biến thành người khác, vô cùng khéo léo hiểu chuyện, tim của ông cảm thấy ấm áp. Hôm nay thấy nữ nhi săn sóc như vậy, ông đương nhiên vui vẻ! Vừa định muốn khích lệ mấy câu, lại phát hiện cửa thư phòng khép. Trong lòng nhất thời hiếu kỳ, liền đưa tay đẩy vào.

“Vương gia?” Triệu Tùng thử dò xét kêu một tiếng, tuy nhiên không nghe được âm thanh đáp lại nào, vì vậy ông nói lẩm bẩm, “Thế nào không ở nơi này, người đi đâu được chứ?”

Chợt từ trong ở trên giường bên truyền đến một hồi vang động, hình như xen lẫn một chút âm thanh và tiếng thở dốc. Triệu Tùng vô cùng rõ ràng với cấu tạo thư phòng, vì vậy nhấc chân bước vào bên trong Bảo Các đứng trước giường. Ánh mặt trời loang lổ chiếu vào giường hẹp, đột nhiên có người đang dây dưa nhúc nhích, tiếng thở dốc dồn dập xen lẫn tiếng quần áo dây dưa tràn vào tai người nghe, hết sức mập mờ.

Triệu Tùng đã người kết hôn, có vài phòng thê thiếp, nghe tiếng đã biết ý nghĩa, nhất thời đổi sắc mặt, vì vậy lớn tiếng quát, “Các ngươi đang làm gì?!”

Triệu Khả Nhiên ngh thấy âm thanh như vậy, cũng lập tức đi vào. Tự nhiên cũng nhìn thấy màn này, chỉ là, trên mặt nàng cũng không có gì khác thường.

Triệu Tùng không phải đứa ngốc, từ chuyện vừa rồi, ông đại khái cũng biết xảy ra chuyện gì. Nhưng mà, mặc dù giọng nói của ông vang vang có lực như vậy, nhưng nếu nhìn kỹ, vẫn có thể phát hiện đáy mắt ông có vẻ vui mừng. Oánh nhi biết điều hiểu chuyện như vậy. Ông đã muốn  tìm cho Oánh nhi một mối hôn sự tốt, nhưng vẫn luôn phí thời gian.

Hiện tại nếu Oánh nhi có thể gả cho Húc vương làm trắc phi, đó cũng là một chuyện tốt. Hơn nữa Khả Nhiên là tỷ tỷ của nàng, tương lai hai tỷ muội nhất định có thể chung đụng hòa hợp.

Mà Triệu Khả Nhiên, chứng kiến tới sắc mặt của Triệu Tùng, cũng biết ông đang suy nghĩ gì, trong lòng nàng cười lạnh, đây chính là phụ than tốt của mình! Vào lúc này nghĩ đến chuyện như vậy, chỉ là, tính toán của ông chỉ sợ là thất bại.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Không biết khi nào, nghe được tiếng ồn ào nô tỳ đã truyền chuyện này ra ngoài, chủ tử khác trong phủ cũng đi tới trong thư phòng.

Triệu Khả Nhiên nhìn người tiến vào, gương mặt của mẫu thân mình âm trầm, còn có gương mặt của nhị nương và Phong nhi cũng là màu đen, chắc hẳn trước khi bọn họ tới, cũng đã biết chuyện gì xảy ra. Nhưng, trong các di nương, cũng chỉ có Trương di nương tới mà thôi. Hơn nữa mặc dù thoạt nhìn Trương di nương rất gấp gáp, nhưng nếu nhìn kỹ, có thể thấy đáy mắt nàng thoáng qua một chút vẻ hả hê.

Triệu Khả Nhiên hơi liếc một mắt, chuyện như vậy, Trương thị cũng biết, hơn nữa còn tham dự trong đó! Nàng cũng không có quên, vừa rồi phụ than có nói qua, là bị Trương thị cản trở.

Triệu Khả Nhiên rất trầm, không có thất kinh. Dù sao Tư Đồ Húc cũng không phải người bình thường, dù họ dùng thủ đoạn hèn hạ gì, tin tưởng hắn cũng có thể ứng phó! Nếu không có biện pháp ứng phó, vậy thì không phải là Tư Đồ Húc rồi.

Hai người trên giường nhỏ hình như cũng không nghe Triệu Tùng quát lớn, cũng không có ý dừng lại, ngược lại càng ngày càng nghiêm trọng, âm thanh cũng càng ngày càng lớn.

Trong nội tâm Trương di nương mừng thầm, ánh mắt của nàng nhìn Tích Nhược có một tia khiêu khích và khinh miệt, “Lão gia, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Thiếp thân vừa nghe nói, Oánh nhi tới dâng trà cho người và vương gia, nàng sẽ không có chuyện gì chứ!”

Bà là một phụ nữ nhân gia, không thể nói trực bạch như vậy. Nhất là người ở bên trong, là khuê nữ của bà!

Mọi người đều biết, Tư Đồ Húc bị gọi vào thư phòng nói chuyện với Triệu Tùng. Triệu Tùng vẫn chưa tới, mà Tư Đồ Húc vẫn ở thư phòng. Tiếp đó Triệu Oánh lại tiến vào thư phòng, rất nhiều người liền bắt đầu liên tưởng. Rất nhanh có thể cho ra kết luận - ban ngày ở thư phòng hẹn hò làm  chuyện cẩu thả này, chính là Húc vương điện hạ và tam tiểu thư Triệu Oánh.

Ánh mắt của mọi người nhìn Triệu Khả Nhiên chợt có chút thương hại. Hiện tại đại tiểu thư có thai, mới trở về phủ liền xảy ra chuyện như vậy, nàng làm sao chịu nổi.

Sắc mặt Triệu Khả Phong âm trầm, nhưng vẫn nhẹ giọng mở miệng nói, “Đại tỷ, chuyện ở đây, chúng ta cũng không cần quản, chúng ta đi ra ngoài trước đi!”

Triệu Khả Nhiên không có động, trên mặt vẫn mang theo nụ cười, nhìn Triệu Khả Phong trong ánh mắt mang theo tự tin, “Phong nhi, không phải lo lắng, ta không sao, chuyện này vẫn còn chưa biết rõ ràng, cũng không cần vội vã nhất thời. Ta hiểu biết rõ đệ đang lo lắng ta. Nhưng ta cũng không phải người không rộng lượng như vậy. Xem trước một chút rồi hãy nói, có lẽ mọi người hiểu lầm cũng không chừng. Hơn nữa, vương gia cũng không phải là người như vậy, ta tin tưởng hắn.” Ddiieennddaannlleeqquuyyddoonn

Thấy tự tin trên mặt Triệu Khả Nhiên, Triệu Khả Phong cũng yên tâm hơn nhiều. Sao hắn lại  quên chứ? Cho dù là tỷ phu, hay là tỷ tỷ, đều không phải là người bình thường, tại sao có thể dễ dàng bị tính toán như vậy! Xem ra chính mình thật sự là quan tâm sẽ bị loạn!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn linhcan1552 về bài viết trên: Chery, Una, hamdoctruyen, hatrang221, hienbach, pelovecf, tamanh1908, thtrungkuti
     

Có bài mới 19.11.2018, 11:59
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Giải Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Giải Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.04.2013, 13:14
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 119
Được thanks: 870 lần
Điểm: 48.35
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt - Điểm: 51
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 232: Triệu Oánh tính toán (hạ)

“Đại tiểu thư! Thiếp thân biết người không muốn tin, nhưng người vẫn nên chấp nhận sự thật thì tốt hơn!” Trương thị giả mù sa mưa mở miệng nói, “Người nên đi ra ngoài trước đi!”

“Câm miệng.” Tần Hương Hà giận dữ trợn mắt nhìn Trương thị một cái. Mặc dù bà không thích Triệu Khả Nhiên, nhưng cho dù nói thế nào, đều là hài tử của mình, nếu xảy ra chuyện như vậy, bà vẫn không muốn nhìn thấy.

“Khả Nhiên, con thật sự không có chuyện gì sao?” Trong mắt Triệu Tùng nhìn Triệu Khả Nhiên mang theo một tia quan tâm, nhưng hơn nữa là mừng thầm.

“Con không sao.” Triệu Khả Nhiên mở miệng cười nói, “Phụ thân, bây giờ chuyện còn chưa rõ ràng? Chờ sau khi biết rõ, chúng ta lại thảo luận cái khác!”

Mặc dù trên mặt Triệu Khả Nhiên đang cười, nhưng đáy mắt là một mảnh sương lạnh.

Trương thị thấy nàng kiên trì như vậy, trong lòng cười lạnh, thật sự là chưa tới phút cuối chưa biết dừng! Dù sao cũng là phụ nhân đã kết hôn, hơn nữa còn là con gái của mình. Trương thị ra mặt, so với người khác càng thích hợp một chút. Bởi vì sợ Triệu Khả Nhiên nhìn không rõ ràng lắm, Trương thị vươn tay vén màn lụa trên giường nhỏ.

Cũng không biết hai người quá nhập tâm hay là cố ý, tóm lại, một đám người đến trước mắt thế nhưng không biết, cho đến Trương thị nhấc màn lên, người trên giường mới phát hiện khác thường, một người cuống quít xuống giường, vả lại cũng không có ý chạy trốn, chỉ là không dậy nổi, hình như sợ người nhận ra mình.

Mà mọi người nhìn nữ nhân trên giường, lại thấy người nọ quần áo rã rời, vai lộ ra ngoài, phía trên có một chút ấn ký mập mờ, trên người chỉ còn lại một cái yếm nhỏ thêu mẫu đơn đỏ thẫm, làm nổi lên toàn thân mềm mại, sắc mặt yêu mị. Nhìn thấy mọi người xấu hổ không chịu nổi, thất kinh, thế nhưng sững sờ tại chỗ, một hồi lâu mới kéo chăn đắp che thân thể, người phát run, nhẹ nhàng khóc. Người này rõ ràng chính là tam tiểu thư phủ Thái sư Triệu Oánh.

“Oánh nhi, hài tử đáng thương của ta!” Trương thị tiến lên ôm lấy Triệu Oánh, bắt đầu khóc, “Sao lại xảy ra chuyện này! Về sau sao con có thể lập gia đình!”

Thấy bộ dạng Trương thị, trong lòng Triệu Khả Nhiên cười lạnh, bà ta thật sự xem mọi người là đứa ngốc, vào lúc này diễn trò diễn như thật! Không phải bà đã sớm biết rồi sao?

Mà Tần Hương Hà khi nhìn bộ dạng Triệu Oánh, cũng nhịn không được nữa, tiến lên cho Triệu Oánh một cái tát, “Ngươi tiện nhân này, cư nhiên làm ra chuyện như vậy, dám quyến rũ tỷ phu của ngươi, hôm nay ta đánh chết tiện nhân ngươi.”

Hành động của Tần Hương Hà, trong lòng Triệu Khả Nhiên thoáng qua một cảm giác khác thường.

“Phu nhân, chuyện này vẫn chưa tra rõ!” Trương thị vội vàng che chở Triệu Oánh, mở miệng nói, “Chuyện này còn chưa biết rõ ràng, tại sao có thể nói là lỗi của Oánh nhi!”

Nhìn Triệu Oánh được Trương thị bảo hộ ở trong ngực, Tần Hương Hà đánh không tới. Mặc dù bà không thích Triệu Khả Nhiên, nhưng không thích thì đó cũng là hài tử của mình. Hiện tại nữ nhi của mình lại rơi vào hoàn cảnh này, cư nhiên tự mình bắt được trượng phu của mình và muội muội của mình ở trên một cái giường.

Bởi vì nam tử kia vẫn cúi thấp đầu, cho nên mọi người không nhìn thấy dung mạo của hắn, nhưng vì suy nghĩ trước đó, liền cho rằng người kia là Húc vương điện hạ. Không ít nha hoàn cũng nhìn Triệu Khả Nhiên với ánh mắt khác thường, cảm thấy mệnh đại tiểu thư thật là khổ! Chỉ về nhà mẹ đẻ một chút, lại có thể gặp phải chuyện như vậy!

Trong lòng Triệu Tùng rất rõ ràng, rốt cuộc người này là người nào, chỉ là tại nhiều người nhìn  như vậy, mặc dù trong nội tâm mừng thầm, nhưng vẫn lấy ra uy nghiêm, lớn tiếng mở miệng hỏi, “Rốt cuộc ngươi là ai? Vì sao phải hủy trong sạch của con gái ta.”

Người nọ hình như mới vừa tỉnh lại, nhìn thấy nhiều người ở trong phòng như vậy, lại nhìn mình một chút và bộ dạng quần áo xốc xếch của tam tiểu thư, nhất thời bị sợ đến dập đầu thùng thùng, mở miệng cầu xin tha thứ, “Lão gia thứ tội, nô tài không biết đã xảy ra chuyện gì, xin lão gia nể tình nô tài nhiều năm tận tâm hầu hạ, tha thứ nô tài say rượu không biết gì.” ddiieennddaannllqqdd

Mọi người vừa nghe, xưng hô này không đúng rồi, giống như không phải vương gia! Nếu thật sự là vương gia, cũng sẽ không nói ra lời như vậy, hơn nữa còn hèn mọn dập đầu!

Khi Triệu Khả Nhiên nhìn thấy người này, cũng đã hoàn toàn xác định người nọ cũng không phải là Tư Đồ Húc, nhất thời cả trái tim cũng hạ xuống. Húc lợi hại như vậy, sẽ không dễ dàng bị tính toán như vậy. Nhưng, nàng cũng muốn nhìn một chút, hiện tại Triệu Oánh muốn dọn dẹp tàn cuộc này như thế nào.

“Trương di nương, bổn vương phi đã nói rồi, chuyện này có chút kỳ hoặc! Vương gia tuyệt đối không phải là người như vậy.” Trên mặt Triệu Khả Nhiên trào phúng cười nhìn Trương di nương.

Mà nghe Triệu Khả Nhiên châm chọc, trên mặt Trương di nương lúc trắng lúc xanh, nói không ra bất kỳ lời phản bác nào.

Triệu Oánh cũng sợ hãi, vừa rồi nàng còn cho là lúc Tư Đồ Húc ôm nàng, là động tâm tư với nàng, nghĩ thuận nước đẩy thuyền. Vì vậy trong mơ mơ màng màng, cùng hắn dây dưa. Nhưng lúc tỉnh táo lại, thấy người nọ không phải Húc vương, nàng liền không nhịn được thét lên.

“A! Tại sao có thể như vậy? Ngươi là ai, sao ngươi lại ở chỗ này?” Triệu Oánh cũng không biết làm sao mới tốt, chỉ có thể lớn tiếng kêu.

Mà lúc này Triệu Tùng cũng không biết nên phản ứng gì mới tốt, lúc mới bắt đầu, ông cho là, Húc vương và Oánh nhi đi chung với nhau. Nếu thật là Húc vương, ông có thể lẽ thẳng khí hùng yêu cầu Húc vương phụ trách, cưới Oánh nhi, nhưng bây giờ ở chỗ này là một nam tử xa lạ, hơn nữa nhìn dáng vẻ, chỉ là một nô bộc mà thôi. Bây giờ, thật sự ông không biết nên phản ứng gì mới tốt.

Triệu Khả Nhiên nhìn thấy trên mặt bọn họ những thần sắc đặc sắc, trong lòng không ngừng cười lạnh, vừa rồi, bọn họ không phải vẫn còn rất vui mừng sao? Thế nào hiện tại sắc mặt khẩn trương rồi!

Triệu Oánh sợ đến cuống quít bò trên đất, ngã quỵ trước mặt Triệu Tùng, mở miệng biện giải cho mình, “Phụ thân, nữ nhi bị oan uổng! Nữ nhi chỉ tới đây đưa nước trà, lại không biết cuối cùng làm sao lại ngủ mê man. Xin phụ thân minh xét! Lấy lại công đạo cho nữ nhi!”

Vừa lúc bước vào Thi Hương cũng đã kiểm tra nước trà này.

Nghe Triệu Oánh nói, nàng đi lên phía trước, cố ý dùng âm thanh tất cả mọi người nghe được nói, “Vương phi, nô tỳ đã kiểm tra nước trà này, cũng không có gì không ổn!”

Lời của nàng chỉ nói phân nửa, còn dư lại một nửa là, chỉ có một cái ly bị hạ thuốc. Rõ ràng, Triệu Oánh tự cho là rất thông minh, cho là hạ thuốc ở trong ly, đến lúc đó xảy ra chuyện, cũng sẽ không tra được trên đầu của nàng.

Nhưng Thi Hương cố ý chỉ nói phân nửa, Triệu Tùng sau khi nghe, đã biết, là Triệu Oánh thiết kế tất cả. Nhất là nghĩ tới lúc nãy ông bị Trương thị ngăn trở. Xem ra bọn họ đã sớm thiết kế với nhau.

Chỉ là Triệu Tùng có chút buồn bực, nam tử trên giường này, vì sao không phải Tư Đồ Húc. Triệu Oánh lòng dạ nhỏ nhen, ông thấy rất rõ ràng. Cũng chỉ nghĩ ném đá dấu tay, thuận nước đẩy thuyền gả vào Húc vương phủ. Nhưng quay đầu lại, ủy thân là một nô bộc! Chuyện này rốt cuộc là như thế nào đây?

“Ha ha, tam muội muội vốn dĩ tốt bụng vội đưa trà tới cho phụ thân, nhưng chưa từng nghĩ đến bị gã sai vặt này to gan cợt nhã. Tam muội muội chưa gả, nhưng bây giờ gây ra chuyện như vậy. Phụ thân, người xem, chuyện này, nên xử trí như thế nào mới phải?” Triệu Khả Nhiên nói chuyện, vẫn là nhắc nhở Triệu Tùng, nên xử lý nữ nhi này như thế nào.

Triệu Oánh mới được Triệu Tùng thừa nhận mà thôi, hôm nay gây ra chuyện như vậy. Nhất là lúc nãy còn nhắc đến hôn sự của nàng. Hơn nữa hiện tại nhiều gã sai vặt nha hoàn cũng nhìn thấy được, cho dù là muốn che giấu, vậy cũng không giấu được! Chỉ là, nếu gả Triệu Oánh cho gã sai vặt này, trong lòng Triệu Tùng cũng không muốn. Dù sao hiện tại ông vẫn thương yêu Triệu Oánh.

Đang nhức đầu phiền não lúc, Tư Đồ Húc từ bên ngoài đi vào, nghi ngờ nhìn mọi người, mở miệng hỏi, “Ah, sao mà nhiều người như vậy? Đã xảy ra chuyện gì?”

“Vương gia, vừa rồi người đi đâu?” Không chỉ có Triệu Tùng tò mò, dường như tất cả người cũng nhìn hắn, chờ hắn giải thích.

“Hành tung của bổn vương cũng không cần báo cáo với các ngươi!” Tư Đồ Húc cười lạnh, “Hay là nhạc phụ cảm thấy, cho dù bổn vương đi đâu, cũng phải báo cáo với ngươi một tiếng! Ngay cả phụ hoàng cũng không quản bổn vương nhiều như vậy!” ddiieennddaannllqqdd

Nghe Tư Đồ Húc nói, Triệu Tùng lộ vẻ lúng túng, lại không dám mở miệng nói gì.

Lúc này Triệu Khả Nhiên tiến lên một bước, mở miệng nói, “Vương gia không nên tức giận, mọi người chẳng qua là tò mò mà thôi, nhất là có một chút chuyện xảy ra.”

Tư Đồ Húc đưa ánh mắt yên tâm nhìn Triệu Khả Nhiên, sau đó mới lên tiếng, “Bổn vương mới đợi thật lâu cũng không thấy nhạc phụ đến, cảm thấy trong phòng có chút buồn bực, nên đi về trước tìm vương phi. Nhưng đến Xuân Huy viên, mới phát hiện vương phi đã không có ở đó. Sau đó nghe nói vương phi đi tìm bổn vương. Cho nên bổn vương quyết định trở về thư phòng. Không ngờ vừa trở về, đã nhìn thấy cả phòng đầy người. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Nhìn vẻ mặt khó hiểu của hắn, Triệu Tùng cũng không biết nên nói cái gì cho phải. Vừa rồi ông còn tưởng rằng vương gia và tam nữ nhi của mình có cái gì, hơn nữa còn thầm vui ở trong lòng đấy.

Cho nên lúc này đối mặt với Tư Đồ Húc, vẻ mặt Triệu Tùng có chút xấu hổ, “Không có việc gì không có việc gì, thư phòng này đích xác có chút ngột ngạt. Không phải người tìm Khả Nhiên  sao? Trong thư phòng người nhiều như vậy, Khả Nhiên còn có thai, như vậy không tốt. Chúng ta vẫn là đến đại sảnh nói đi!”

Tư Đồ Húc tự nhiên sẽ không vạch trần điểm này, vì vậy hắn đỡ Triệu Khả Nhiên, đi theo Triệu Tùng rời đi thư phòng.

Triệu Khả Nhiên lạnh lùng nhìn Trương thị và Triệu Oánh một cái, đi theo phu quân của mình rời khỏi thư phòng. Hiện tại nàng cũng muốn nhìn một chút họ muốn dọn dẹp thế nào.

Triệu Khả Phong và Tôn Thiến cũng đi theo rời khỏi thư phòng.

Đợi đến tất cả mọi người rời đi, Tần Hương Hà lạnh lùng nhìn Triệu Oánh, mở miệng châm chọc nói: “Còn tưởng rằng ngươi thật sự nguyện ý hối cải làm người mới, không ngờ còn hạ tiện hơn trước kia! Cư nhiên dây dưa cùng một gã sai vặt, thật sự là lợi hại! Trương thị, ngươi còn không nhanh chóng mang nữ nhi hạ tiện này của ngươi trở về Sướng Âm các đi. Còn ở đây mất mặt xấu hổ sao?”

Nói xong, cũng hất tay rời đi.

Nước mắt trên mặt Triệu Oánh chưa khô, nghe được giọng điệu như vậy, cả người cũng có chút kinh ngạc. Nàng không thể tin được, mình bày kế cục này, dễ dàng để người ta phá được. Húc vương rõ ràng uống chén trà kia, làm sao lại bình yên vô sự? Cái này không thể nào, không thể nào, sao nàng lại thất bại? Nàng không thể thất bại!

Bây giờ nàng nên làm gì cho phải đây? Hiện tại nhiều người đều biết chuyện này, về sau nàng làm như thế nào gặp người!

Nhìn Triệu Oánh còn đang ngẩn người, Trương thị đau buồn, ôm Triệu Oánh bắt đầu khóc ồ lên.

Gã sai vặt thấy mọi người cũng rời đi, lại thấy quần áo xốc xếch, có mấy phần vẻ thùy mị, trong lòng liền thầm dễ chịu. Mặc dù nói không biết rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, chỉ là bị người tính kế rồi, lại còn ngủ một giấc với thiên kim tiểu thư trong phủ. Nhất thời cảm thấy cuộc sống vô cùng tốt đẹp, coi như hiện tại đi tìm chết, cũng đáng!

Chuyện đã xảy ra như vậy, Triệu Khả Nhiên và Tư Đồ Húc cũng không thể ở lại trong phủ dùng bữa được. Bọn họ nhanh chóng trở về Húc vương phủ.

Nhưng mà, Triệu Khả Nhiên tự nhiên sẽ không dễ dàng coi như xong như vậy, nàng vẫn tiếp tục chú ý chuyện này. Nhưng, để cho nàng không ngờ chính là, chuyện đến cuối cùng, Triệu Tùng chỉ sai người nhốt Triệu Oánh trong Sướng Âm các cấm túc, cũng hạ lệnh cho mọi người kín miệng, không được truyền chuyện này ra ngoài, thậm chí còn bí mật xử tử gã sai vặt kia. Còn nữa, chuyện ghi tên Triệu Oánh trở lại tộc phổ cũng bị trì hoãn.

Vì giữ được danh tiếng Triệu Oánh, phụ thân của mình thật đúng là dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào.

Triệu Khả Nhiên nghe tin tức này, ánh sáng lạnh trong mắt hiện ra, “Tính toán chúng ta, nghĩ đơn giản liền che giấu như vậy, có phải quá tiện nghi cho các nàng hay không?”

Nghe được tin tức này, Triệu Khả Nhiên không thể tránh khỏi nghĩ đến chuyện của mình đời trước. Đời trước mình bị người tính toán, phụ thân của mình xử tử mình! Nhưng bây giờ xảy ra chuyện như vậy, ông lại có cách làm khác với Triệu Oánh, thật đúng là làm tâm người băng giá! Đây chính là phụ thân của mình, đối với nữ nhi khác biệt, cách làm lại hoàn toàn khác nhau.

“Vật nhỏ, nàng muốn làm sao?” Tư Đồ Húc nắm hông của vương phi, cưng chìu hỏi.

“Lại dám đánh chủ ý như vậy, hơn nữa còn tưởng rằng ta không biết, nếu chuyện này thành, sợ rằng phụ thân sẽ vui mừng quá độ! Trước đó, ta thấy rất rõ ràng. Hừ, ta sẽ không dễ dàng bỏ qua cho chuyện này! Họ càng không muốn biết, ta liền muốn dư luận xôn xao. Dù sao ta đã gả đi, không còn quan hệ với phủ Thái sư. Phong nhi cũng đã là Thế tử, hơn nữa chẳng mấy chốc sẽ dời đến phủ Trấn Bắc Hầu. Hiện tại, dù là phá hủy phủ Thái Sư, ta cũng sẽ không tiếc!”

Triệu Khả Nhiên chỉ cần vừa nghĩ tới Triệu Tùng đối xử khác biệt với mình và Triệu Oánh, trong lòng của nàng từng trận lạnh lẽo. Chuyện này mặc kệ như thế nào, nàng tuyệt đối sẽ không để nó cứ như thế.

“Được, chỉ cần việc nàng muốn làm, ta nhất định ủng hộ!” Tư Đồ Húc ôm chặt nàng, cười cực kỳ sung sướng.

Mặc dù hắn không biết Triệu Khả Nhiên muốn làm gì, nhưng chỉ cần Triệu Khả Nhiên muốn làm, hắn nhất định không có phản đối.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn linhcan1552 về bài viết trên: Chery, Comay nguyen, Phuongphuong57500, Una, hamdoctruyen, hatrang221, hienbach, tamanh1908, thtrungkuti
     
Có bài mới 28.11.2018, 12:58
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Giải Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Giải Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.04.2013, 13:14
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 119
Được thanks: 870 lần
Điểm: 48.35
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt - Điểm: 71
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 233: Kết quả của Triệu Oánh

“Nghe nói, tam tiểu thư phủ Thái sư nhân lúc tỷ tỷ của nàng cũng chính là Húc vương phi về nhà mẹ đẻ, quyến rũ Húc vương. Thật đúng là không biết xấu hổ!”

“A? Nàng thật sự bò lên giường của Húc vương? Trời ơi, không thể nào!”

“Yên tâm, chưa thành công! Thật may là lúc ấy vương gia đi tìm vương phi, kết quả tam tiểu thư không cam lòng, lại không chịu nổi tịch mịch, liền cùng một chỗ với gã sai vặt!”

“Chậc chậc, thật đúng là phóng khoáng! Còn đâu là thiên kim danh môn, quả thật chính là điều sỉ nhục của khuê tú kinh thành!”

“Cũng không phải sao! Mặc dù phủ Thái sư rất kín miệng, nhưng ta có thân thích phương xa làm người hầu trong phủ, những bí mật này sao có thể giấu được đôi mắt của ta?”

Trong kinh thành, không ít người đều nghị luận chuyện này. Mặc dù Triệu Oánh không thu hút sự chú ý của người khác như Triệu Khả Nhiên, nhưng dầu gì cũng là tam tiểu thư phủ Thái sư, tin tức như thế, người khác đương nhiên là cảm thấy hứng thú.

Triệu Tùng nghe được những lời đồn đãi kia, mấy ngày qua mặt vẫn đen thui, thậm chí cũng không dám vào triều. Ngay cả cửa cũng không muốn ra, rất sợ nhìn thấy ánh mắt khác thường của người khác.

Phủ Thái sư, trong Giải Vũ các.

Trước chuyện của Triệu Oánh, mặc dù Triệu Tùng đã hết sức ém nhẹm, nhưng trên đời không có tường nào không bị gió lùa, không ngờ chuyện này vẫn bị người biết, hơn nữa hiện tại mọi người đều nghị luận ầm ĩ chuyện này, mặt mũi của ông cũng muốn vứt sạch, bây giờ đối với Triệu Oánh, ông thật không biết nên xử trí như thế nào.

“Lão gia, trước uống ly trà!” Lưu di nương bưng một ly trà đưa cho Triệu Tùng, bắt đầu đấm bả vai cho Triệu Tùng, “Lão gia, thật ra thì người cũng không cần gấp gáp như vậy, dù là chuyện gì cũng sẽ có phương pháp giải quyết.”

“Ta cũng muốn có phương pháp giải quyết!” Vừa nhắc tới chuyện này, Triệu Tùng hận đến cắn răng nghiến lợi, “Không biết rốt cuộc đời trước của ta tạo nghiệt gì, đời này lại có một nữ nhi như vậy. Cư nhiên trong thư phòng cùng một nô bộc…”

“Lão gia, đừng nóng vội.” Lưu di nương vội vàng vỗ ngực Triệu Tùng, mở miệng trấn an nói, “Tuổi tam tiểu thư còn nhỏ! Không hiểu chuyện, cho nên nhất thời hồ đồ, làm ra chuyện như vậy.”

“Cái gì tam tiểu thư!” Triệu Tùng cau mày mở miệng quát lớn, “Hiện tại nàng không phải là tam tiểu thư, chỉ là tam cô nương mà thôi.”

“Được, là tam cô nương.” Mặc dù bị quát lớn, nhưng giọng nói Lưu di nương cũng không bất mãn, bà hận Triệu Oánh thấu xương, Triệu Tùng càng không coi trọng Triệu Oánh, trong lòng của bà càng vui mừng, “Chỉ là, nói thật, hiện tại danh tiếng tam cô nương kém như vậy, về sau sợ rằng rất khó tìm được gia đình tốt. Hơn nữa sẽ ảnh hưởng đến những các vị tiểu thư khác kết hôn!”

“Nàng có ý gì?” Nghe Lưu di nương nói, Triệu Tùng cau mày, mở miệng hỏi, “Chuyện này, có liên quan gì đến Lâm nhi và Mân nhi?”

“Lão gia, chắc người vẫn còn chưa biết! Ai…” Lưu di nương làm bộ thở dài một hơi, “Hiện tại mọi người bên ngoài đều nghị luận sôi nổi chuyện của tam cô nương. Mà lúc bọn họ đang nghị luận, đều sẽ dính dấp đến danh tiếng phủ Thái sư chúng ta. Người cũng biết, hiện tại tam tiểu thư và ngũ tiểu thư đều sắp đến lúc bàn luận hỏi cưới, nếu cứ như vậy, sao người làm mai dám lên cửa cầu hôn chứ?”

Nghe Lưu di nương nói, Triệu Tùng rơi vào trầm tư. Trước đó, ông cố gắng che giấu chuyện này, vì muốn giữ được danh tiếng phủ Thái sư, nhưng không nghĩ tới bây giờ toàn bộ chuyện đã truyền ra ngoài. #?diễn#?đàn??Lê#?Quý#?Đôn?%

“Ai, thật ra thì cũng không thể trách tam cô nương.” Lưu di nương giống như lầm bầm lầu bầu nhỏ giọng nói, “Nếu không phải nàng muốn trèo cao, chuyện cũng sẽ không biến thành bộ dáng như hôm nay. Thật ra thì nói, làm người phải tự hiểu rõ, Húc vương là hạng người gì! May là không có xảy ra chuyện gì, nếu thật sự có chuyện, nói không chừng còn liên lụy đến phủ Thái sư chúng ta!”

“Nàng đang nói cái gì!” Triệu Tùng không nhịn được chau mày. Nếu Oánh nhi thành công, vậy bây giờ ông cũng không cần phiền não, cũng bởi vì không thành công, ông mới khổ não như vậy.

“Lão gia, cận thân cũng không phải nói lung tung.” Lưu di nương vội vàng mở miệng giải thích, “Vương gia đối đãi đại tiểu thư rốt cuộc như thế nào, trong lòng mọi người chúng ta đều rất rõ ràng. Tam cô nương chọn vào lúc này làm ra chuyện như vậy, tình trạng thân thể đại tiểu thư mọi người đều là biết, nếu thật sự thành công, không chừng nàng xảy ra chuyện gì! Người nghĩ xem! Nếu hài tử trong bụng đại tiểu thư trong bụng có chuyện gì xảy ra, đến lúc đó không chỉ có vương gia, chỉ sợ ngay cả hoàng thượng cũng phải trách tội phủ Thái sư chúng ta!”

Nghe Lưu di nương phân tích, Triệu Tùng nhất thời bị hù dọa chảy mồ hôi lạnh ướt sũng cả người. Trước kia, ông căn bản cũng không ngẫm nghĩ qua, bây giờ nghe Lưu thị vừa nói như vậy, ông mới cảm thấy chuyện chính là như vậy. Nếu thật sự thành công, sợ rằng hiện tại sẽ xảy ra chuyện lớn!

Nghĩ thông điểm này, Triệu Tùng không khỏi cảm thấy may mắn, may mắn chuyện chưa thành công.

“Lão gia, cận thân cảm thấy, nếu tiếp tục như vậy thật không được.” Nhìn vẻ mặt Triệu Tùng, Lưu di nương quyết định đánh sắt khi còn nóng, “Chuyện bây giờ đã biến thành bộ dáng này, nếu chúng ta không nhanh chóng áp chế, đến lúc đó sợ rằng sẽ không thể ngăn cản.”

“Nàng nói ta đều biết.” Vừa nhắc điểm này, trong lòng của Triệu Tùng cảm thấy phiền não, “Nhưng bây giờ không có cách nào! Nếu có cách, ta cũng không cần khổ não như vậy. Nàng phạm vào lỗi lớn như vậy, ta cũng không biết xử phạt nàng như thế nào mới có thể khiến sự kiện lắng lại.”

“Lão gia, thật ra thì, cận thân có một ý tưởng.” Lưu di nương nhìn Triệu Tùng, ấp úng, dáng vẻ do dự, giống như có cái gì muốn nói, nhưng lại không nói ra.

“Nàng có biện pháp?” Nghe Lưu di nương nói, ánh mắt Triệu Tùng sáng lên, nhìn về phía nàng,  “Nàng có cách gì, vậy thì nhanh nói ra, không cần ấp a ấp úng, nếu có thể giải quyết chuyện lần này, vậy ta nhất định sẽ trọng thưởng.”

“Chính là, chính là, ai nha, vẫn là không có gì.” Lưu di nương ấp a ấp úng, chính là không muốn nói thẳng ra ý tưởng của nàng, giống như kiêng kỵ thứ gì, “Lão gia, vẫn là không có chuyện. Thiếp thất chỉ là một phụ nhân mà thôi, thật sự khó mà nói được cái gì.”

“Nàng mau nói ra!” Triệu Tùng mở miệng thúc giục, “Nàng cũng biết, bây giờ chuyện này đã dính líu đến danh tiếng phủ Thái sư chúng ta, nếu không nhanh chóng, đối với ai cũng không tốt.”

“Nhưng mà, lão gia, nếu ta nói ra, người nhất định cảm thấy cận thân đang chèn ép tam cô nương.” Lưu di nương lộ vẻ khó xử, vẫn không dám mở miệng.

“Nàng chỉ cần nói ra là được, có tiếp nhận hay không, thì là chuyện của ta.” Triệu Tùng vội vàng mở miệng nói, “Hơn nữa ta hiểu rõ nàng không phải là người như vậy, cho nên nàng cứ việc nói ra đi!”

“Lão gia, cận thân cho là, chuyện này nhất định phải mau sớm giải quyết.” Lưu di nương nghiêm túc mở miệng nói. “Bằng không cứ kéo dài, đối với người nào cũng không có chỗ tốt. Thật ra thì mọi người đều biết, chuyện này xảy ra ở trên người tam cô nương. Nếu không, để cho tam cô nương tự gánh chịu hậu quả.”

“Để Oánh nhi gánh chịu hậu quả.”

“Đúng vậy.” Lưu di nương gật đầu một cái, tiếp tục nói, “Tam tiểu thư cũng không phải hài tử, làm sai chuyện sẽ phải trả giá lớn. Cũng không thể bởi vì nàng làm chuyện này, liền phá hủy toàn bộ phủ Thái sư. Nếu nàng làm ra chuyện như vậy, cho dù thành công, hay là thất bại, đều phải do chính nàng gánh chịu hậu quả.”

“Gánh chịu thế nào?”

“Lão gia, cận thân chỉ nói ra cách nhìn của bản thân mà thôi, nếu có chỗ nào không đúng, mong người lượng thứ!” Lưu di nương nhìn Triệu Tùng một cái, khổ sở mở miệng nói, “Tam cô nương cũng không nhỏ, vốn dĩ đến tuổi thành thân. Nhưng theo tình huống bây giờ xem ra, hẳn không có người nguyện ý cưới nàng rồi, đã như vậy, vậy không bằng chúng ta đưa tam cô nương đến chùa miếu.”

“Đưa đi chùa miếu?” Mắt Triệu Tùng nhất thời trừng lớn, “Ý của nàng là nói, đưa Oánh nhi đi chùa miếu, để cho nàng xuất gia sao?”

“Không sai.” Lưu di nương gật đầu một cái, “Lão gia, vốn dĩ cận thân muốn nếu có thể, đưa tam cô nương đến từ đường cũng tốt. Nhưng ngẫm nghĩ lại một chút, cảm thấy làm như vậy không ổn.”

“Có gì không ổn?” Triệu Tùng vội vàng tiếp lời, “Bằng không đưa Oánh nhi đến từ đường! Như vậy dù sao cũng tốt hơn đi xuất gia.” #?diễn#?đàn??Lê#?Quý#?Đôn?%

Bất kể Triệu Tùng nghĩ như thế nào cũng được, đều cảm thấy đưa Triệu Oánh đến từ đường sẽ tốt hơn đi đến chùa. Nếu thật sự đưa đi xuất gia, sợ rằng cả đời này chỉ có thể làm bạn với thanh đèn cổ phật. Đưa đi từ đường, về sau nếu có cơ hội, nói không chừng còn có thể đón trở về.

Nghe Triệu Tùng nói, đáy lòng Lưu di nương cười lạnh, sao nàng lại không biết ý của lão gia chứ! Không phải là không nỡ để Triệu Oánh chịu khổ sao? Nói thật, Triệu Oánh làm ra chuyện như vậy, vốn dĩ coi như ban cho cái chết đó cũng là đương nhiên, chứ nói chi là đưa đi xuất gia. Bà cũng không muốn Triệu Oánh có cơ hội có thể bước vào cái nhà này một bước.

“Lão gia, làm như vậy cũng không thỏa đáng!” Lưu di nương vội vàng mở miệng khuyên can, “Thật ra thì người nói, trước đó cận thân cũng nghĩ qua, nhưng sau lại phát hiện căn bản không thể. Lần này tam cô nương phạm lỗi cũng không phải là chuyện bình thường. Từ đường là địa phương nào! Đây chính là nơi an nghỉ của lịch đại tổ tiên Triệu gia, tại sao có thể để người như tam cô nương đi quấy rầy chứ? Như vậy không phải quấy rầy thanh tịnh của các vị sao? Cho nên cận thân mới có thể nghĩ tới, để tam cô nương đến chùa miếu, làm bạn ở bên cạnh bồ tát, như vậy vừa có thể thanh tẩy tội lỗi của nàng, lại có thể cầu phúc cho lão gia, tam cô nương cũng có một chỗ đặt chân, như vậy cớ sao không làm?”

“Nhưng mà, để Oánh nhi một tiểu cô nương trẻ tuổi như vậy đến địa phương đó, vậy có phải hay không quá…”

Nói cho cùng Triệu Oánh còn là nữ nhi của mình, trong lòng Triệu Tùng vẫn là không nỡ bỏ.

“Lão gia, người cũng không thể mềm lòng!” Lưu di nương mở miệng khuyên, “Người xem, hiện tại khắp kinh thành đều bàn tán chuyện này, trước đó, chúng ta gạt Húc vương. Hiện tại Húc vương sợ rằng đã biết tam cô nương thiết kế hắn. Lúc này, chúng ta nên tỏ thái độ, nói cho mọi người chuyện này là tam cô nương một mình làm, không liên quan đến phủ Thái sư chúng ta. Nếu không, đến lúc đó, nếu Húc vương coi chúng ta là đồng lõa với tam cô nương, hắn sẽ bỏ qua cho chúng ta sao?”

“Nhưng, không phải còn có Khả Nhiên ở đây sao?” Giọng nói Triệu Tùng tràn đầy do dự, “Nàng sẽ biên hộ giúp chúng ta!”

Nghe Triệu Tùng nói như vậy, Lưu di nương thật rất muốn đập đầu của hắn ra xem một chút, bên trong rốt cuộc là cái gì. Triệu Oánh mưu tính trượng phu của đại tiểu thư, hắn lại còn trông cậy vào lúc này, đại tiểu thư có thể mở miệng cầu cạnh, đó không phải là người si nói mộng sao? Nếu đại tiểu thư độ lượng như vậy, vậy hiện tại nàng cũng không ở nơi đây nói những chuyện này với hắn.

“Lão gia, cận thân cảm thấy, người muốn đại tiểu thư biện hộ, sợ rằng sẽ rất khó khăn.” Lưu di nương hít sâu một hơi, ngăn chặn tức giận trong lòng, mở miệng nói, “Người nên biết, lần này người tam cô nương thiết kế là trượng phu của nàng, nhất là lúc nàng còn có thai. Muội muội của mình trong lúc mình mang thai, thiết kế trượng phu của mình, thử hỏi sỉ nhục như vậy, nữ tử nào có thể chịu được! Lão gia, lần này, người nhất định phải tỏ rõ thái độ, thiếp thất sợ về sau, đại tiểu thư sẽ nảy sinh hiềm khích với phủ Thái sư. Nếu vì tam cô nương, vậy không phải là mất nhiều hơn được sao?”

Triệu Tùng suy nghĩ thật lâu, cuối cùng cắn răng, ra quyết định, “Đã như vậy, chuyện kia cứ dựa theo nàng nói mà làm! Nàng phái người thông báo phu nhân. Còn nữa, nói cho phu nhân, chuyện phải nhanh chóng làm xong, tuyệt đối không thể kéo dài nữa.”

Mặc dù đoạn thời gian trước, Triệu Oánh khéo léo hiểu chuyện, khiến lòng ông rất vui mừng, cũng làm cho ông sinh ra mấy phần tình cảm quấn quýt với nàng. Nhưng mà, mặc kệ là cái gì, cũng tuyệt đối không bằng lợi ích của phủ Thái sư. Hiện tại ông đã mất đi quyền thừa kế Trấn bắc hầu. Nếu ông muốn nửa đời sau trôi qua phong phong quang quang, chỉ sợ là phải đem hi vọng ký thác vào trên người nữ nhi của ông. Nếu lúc này huyên náo với Khả Nhiên, Phong nhi luôn thân cận với Khả Nhiên, vậy mình lập tức mất đi hai nam nữ rồi, làm như vậy không đáng giá.

“Được.”

Được Triệu Tùng đồng ý, Lưu di nương lập tức phái người đi thông báo cho Tần Hương Hà. Chỉ là, mặc dù trong lòng của nàng vui mừng, nhưng lại không hề có một chút biểu hiện nào ở trên mặt.

Đợi Triệu Tùng rời đi, Lưu di nương lập tức dặn dò nha hoàn cận thân mình tín nhiệm nhất, nói, “Hiện tại ngươi lập tức truyền tin cho đại tiểu thư, chuyện nàng phân phó, ta đã làm xong. Triệu Oánh rất nhanh sẽ bị đưa đi.”

“Vâng, di nương.” Phán Nhi nhận được mệnh lệnh, rất nhanh truyền tin tức cho Triệu Khả Nhiên.

Khi nhận được tin tức, Triệu Khả Nhiên đang ăn thuốc bổ. Trải qua chuyện lần trước, đồ Triệu Khả Nhiên ăn vào, Thi Hương cũng sẽ kiểm tra trước, xác định không sao nàng mới có thể bắt đầu ăn. Mà Tư Đồ Húc ở một bên, theo dõi nàng ăn mọi thứ.

Cầm Hương cung kính đem tin tức vừa mới lấy được đến báo cáo.

Triệu Khả Nhiên nghe xong, chậm rãi đặt chén trong tay xuống, nhếch miệng cười, “Ha ha, xem ra, trong lòng của phụ thân, không có gì quan trọng hơn lợi ích! Mặc dù trong khoảng thời gian này, ông yêu thương Triệu Oánh, nhưng chỉ cần liên quan đến lợi ích, ông sẽ không chút do dự  hy sinh Triệu Oánh.”

“Như vậy không phải rất tốt sao?” Trong mắt Tư Đồ Húc lóe lên một tia ánh sáng lạnh, “Chỉ là, thật sự lợi cho nàng. Nàng ta muốn hại nàng, còn muốn thiết kế ta, nhưng bây giờ chỉ để cho nàng  xuống tóc làm ni cô mà thôi, cũng không phải lấy mạng của nàng.”

“Nhưng, so với lấy mạng của nàng còn khó chịu hơn!” Triệu Khả Nhiên nhếch miệng cười xấu xa, “Chỉ là, trước khi vị tam muội muội rời đi, sợ rằng ta còn phải trở về một chuyến! Cho dù nói thế nào cũng được, đều là tỷ muội! Nên đưa tiễn nàng một chút mới được!”

“Vậy vật nhỏ, nàng muốn khi nào đi?” Tư Đồ Húc cưng chìu nhìn nàng, mở miệng hỏi, “Bất kể lúc nào, vi phu sẽ theo nàng.”

“Vậy thì tốt, hôm nào không bằng hôm nay.” Triệu Khả Nhiên nhìn Tư Đồ Húc mỉm cười rực rỡ, “Vậy thì tối hôm nay đi!”

“Cẩn tuân thê mệnh!”

—= =—

Nghe được tin muốn đưa nàng đến tự miếu xuất gia, mặc kệ là Trương thị hay là Triệu Oánh cũng sụp đổ. Nhưng dù họ khóc rống thế nào, cũng không có người quản các nàng. #?diễn#?đàn??Lê#?Quý#?Đôn?%

Trương thị muốn đi cầu Triệu Tùng, nhưng bà căn bản không thể rời khỏi Sướng Âm các. Hiện tại bà vẫn còn cấm túc, không có biện pháp rời khỏi Sướng Âm các. Nhưng cho dù thật sự có thể rời đi, bà cũng không nhất định nhìn thấy lão gia.

Giờ phút này, trong lòng của Trương thị tràn đầy hối hận. Vừa bắt đầu Triệu Oánh nói đề nghị đó, bà không đồng ý. Nhưng sau đó bà thật sự không thể thay đổi được Triệu Oánh, hơn nữa có lẽ trong lòng của bà vẫn có một chút ý định may mắn! Hi vọng nữ nhi tìm một người trong sạch. Nhưng bà thật không ngờ chuyện lại có thể biết thành như hôm nay, nếu biết, bà tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện như vậy. Chỉ là, hiện tại hối hận thì đã muộn rồi.

Lúc đêm khuya, Triệu Oánh phát cáu một ngày, cũng sớm đã sức cùng lực kiệt. Nhưng một chút buồn ngủ nàng cũng không có, chỉ cần vừa nghĩ tới sắp xuống tóc làm ni cô, nàng không thể nào ngủ được. Nàng lẳng lặng ngồi một chỗ, hy vọng có thể nghĩ ra biện pháp.

Nàng biết, hiện tại nàng đã bị cô lập hoàn toàn. Nhưng cũng may, nàng còn có một đồng minh, đó chính là Lâm Tú Tú. Nàng đã truyền thư cho Lâm Tú Tú, tin tưởng lấy thông minh tài trí của nàng, nhất định có thể tìm cách giúp nàng.

Chỉ là, mặc dù trong lòng nghĩ như vậy, nhưng trong lòng của nàng vẫn rất lo lắng. Bởi vì thư từ đã truyền đi mấy ngày rồi, tuy nhiên một chút động tĩnh cũng không có.

“Thế nào, hảo muội muội của ta đang suy nghĩ gì! Có phải đang nghĩ đến làm như thế nào thoát khỏi khốn cảnh này hay không?”

Lúc Triệu Oánh nghĩ đến nhập thần, đột nhiên truyền đến âm thanh thanh thúy, dọa nàng giật mình. Nàng vội vã quay đầu lại nhìn, nhìn thấy trong phòng mình chẳng biết lúc nào có thêm hai người, hơn nữa còn là người nàng biết. Đó chính là Tư Đồ Húc và Triệu Khả Nhiên.

“Triệu Khả Nhiên, tại sao ngươi lại xuất hiện ở đây?” Vừa nhìn thấy Triệu Khả Nhiên, Triệu Oánh lập tức cảnh giác, “Ngươi tới nơi này làm gì? Còn nữa, ngươi vào bằng cách nào?”

“Ha ha, ta làm sao tới, ngươi cũng không cần biết.” Triệu Khả Nhiên xem gian phòng như phòng của mình, trực tiếp tìm một cái ghế, thong thả ngồi xuống, cười nhìn Triệu Oánh, tiếp tục mở miệng nói: “Về phần ta làm cái gì! Cũng có thể nói cho ngươi biết. Mặc kệ nói thế nào cũng được, chúng ta đều là tỷ muội! Nghe nói ngươi sắp rời đi, ta đương nhiên đến đưa tiễn vị hảo muội muội của ta một chút!”

Tư Đồ Húc cũng không nói gì, chỉ là đứng bình tĩnh bên cạnh Triệu Khả Nhiên, ngay cả nhìn cũng không nhìn Triệu Oánh một cái.

“Là ngươi, là ngươi, có đúng hay không?” Triệu Oánh nghe Triệu Khả Nhiên nói, đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn nàng, mở miệng hỏi tới, “Là ngươi làm, là ngươi ở sau lưng xui khiến, cho nên phụ thân mới có thể đưa ta đến chùa miếu, phải hay không?”

“Đúng!” Triệu Khả Nhiên cũng không giấu giếm, sảng khoái trả lời khẳng định, “Ngươi đều đoán trúng toàn bộ, chính là ta ở sau lưng thiết kế, chính là ta muốn ngươi đi chùa miếu. Coi như nói cho ngươi biết cũng không sao. Được rồi, bây giờ ngươi đã biết, nhưng ngươi có thể làm gì chứ? Ngươi có thể thay đổi chuyện này sao?”

“Triệu Khả Nhiên, thì ra thật sự là ngươi.” Triệu Oánh ngược lại không nghĩ tới Triệu Khả Nhiên thế nhưng dễ dàng thừa nhận như vậy, nhưng nghe được câu nói kế tiếp, nàng liền không nhịn được cơn giận dữ, “Lòng của ngươi thật sự quá ác độc. Ta là muội muội của ngươi, ngươi lại thiết kế ta như vậy, ngươi nữ nhân ác độc này, ngươi nên bị thiên lôi đánh.”

Nói xong, nàng quay đầu, nhìn Tư Đồ Húc đứng cạnh Triệu Khả Nhiên, mở miệng nói, “Húc vương, người nhìn xem, đây chính là bộ mặt thật của Triệu Khả Nhiên, nàng chính là một nữ nhân ác độc như vậy, ngay cả muội muội của mình cũng có thể đối xử như thế, một chút tình tỷ muội cũng không nghĩ đến.”

Tư Đồ Húc cũng không để ý tới Triệu Oánh, ngay cả một ánh mắt cũng không dừng trên người nàng, tựa như nàng căn bản không tồn tại.

Thấy đến lúc này, Triệu Oánh lại còn muốn khích bác ly gián, Triệu Khả Nhiên cười lạnh, “Xem ra ta thật sự quá xem trọng ngươi, không ngờ đến tận lúc này, ngươi vẫn không thay đổi tính xấu. Xem ra ngươi thật sự nên đi đến chùa miếu tu tâm dưỡng tính mới được!”

“Triệu Khả Nhiên, ta có lỗi gì!” Trong ánh mắt Triệu Oánh nhìn Triệu Khả Nhiên tràn đầy hận ý, “Sở dĩ ta rơi vào kết quả như hôm nay, toàn bộ đều là ngươi làm hại. Nếu không phải bởi vì ngươi, hôm nay tsao ta sẽ biến thành bộ dáng này chứ?”

Nhìn dáng vẻ không phân rõ phải trái của Triệu Oánh, Triệu Khả Nhiên giận quá hóa cười, “Sở dĩ ngươi có kết quả hôm nay, hoàn toàn cũng là ngươi tự làm tự chịu, không liên quan đến người khác. Nếu không phải ngươi lòng tham không đáy, muốn lên giường của Húc, ta căn bản cũng sẽ không quản ngươi. Từ lúc ngươi bước vào phủ Thái sư, ta đã biết, nhưng chưa từng để ý tới. Nếu không phải ngươi tới trêu chọc ta, vậy ta sẽ mặc kệ ngươi.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn linhcan1552 về bài viết trên: Chery, Comay nguyen, Jennyhang, Moclanhoa, Phuongphuong57500, Una, hamdoctruyen, hatrang221, hienbach, pelovecf, tamanh1908, thtrungkuti, xinmayco
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 266 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hoanganhvo, i_love_JESUS, khả tâm, lu haj yen, phuongktqdk48, Thienhuong90, todien, Una, Xuxu97, yendh2812 và 329 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

6 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

8 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

9 • [Hiện đại] Cookie ngọt ngào - Mặn Ngọt Bùi Đắng Cay (Ngoại truyện trang 18)

1 ... 16, 17, 18

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

18 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17



Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 666 điểm để mua Sư Tử Nữ
cửu sắc ưu tư: mình cần hỏi chút
cửu sắc ưu tư: còn ai onl không
Hà Linh Sơn: Cũng muốn có một nhóm bạn để cùng nhau đi ăn, đi du lịch, tán gẫu.
Cảm giác cô độc giữa thành phố rộng lớn này
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 633 điểm để mua Sư Tử Nữ
songngu45: ai biết tên truyện đó chỉ dùm mình, lâu quá nên mình quên mất tên gì rồi, truyện hiện đại chỉ nhớ là mưu sinh hay là gì đó
songngu45: mình muốn tìm truyện có nội dung là mở đầu là nữ chính đang trốn tránh nam chính đi làm chui nhưng do có một giao dịch nên nữ chính đi kích hoạt lại thẻ ngân hàng thế là không đầy 24 tiếng sau nam chính đã tìm được cô qua thông tin thẻ ngân hàng cảu cô và bắt về, sau này nam chính đi tù để trả nợ việc làm chết cha của nữ chính trong quá khứ sau 7 năm trở về đoàn tụ với nữ chính đã có con trai lớn được 6 tuổi
songngu45: mọi ngioefi ơi cho mình hỏii
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 313 điểm để mua Bạch tuột
ngocquynh520: J
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 601 điểm để mua Sư Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Vòng tay đá quý
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 610 điểm để mua Ngọc tím 3
Shop - Đấu giá: Ngọc Sơn Bạc vừa đặt giá 500 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 457 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Mèo Lười Cận Thị vừa đặt giá 350 điểm để mua Bé áo xanh
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 434 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
Shop - Đấu giá: Chimy Lữ vừa đặt giá 267 điểm để mua Giày hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.