Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 103 bài ] 

Đại thần, em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch

 
Có bài mới 28.11.2018, 06:24
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.09.2014, 23:59
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 394
Được thanks: 1903 lần
Điểm: 39.38
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đại thần, em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 44
Edit: Thanh Hưng

Bịch đường ngủ suốt dọc đường, bị Lê Họa đón từ trong tay Đường Viên đi cũng không tỉnh, ngoan ngoãn mặc cho Lê Họa ôm.

Lúc xuống xe, Đường Viên giống như cảm thấy cái gì, cô theo bản năng nhìn xung quanh một chút. Rõ ràng xung quanh không có bất kỳ ai, cô lại cảm giác có một ánh mắt rơi vào trên người mình.

Đường Viên ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn ngôi nhà sát vách này.

Sau cửa sổ lầu ba thật giống như có một bóng người cao lớn thon dài, Đường Viên nhớ sát vách là một vị lão thái thái tóc bạch kim sống một mình, chẳng lẽ là khách của bà ấy ư? Cô lại nhìn lại một lần, bóng người kia đã biến mất.

Quả nhiên là tối hôm qua ngủ không ngon lại quá mệt mỏi, Đường Viên duỗi lưng một cái chậm rãi đi vào trong. Lúc gần đi đến cửa lớn thì Đường Viên nghe được tiếng bước chân dồn dập ở sát vách.

Quỷ thần xui khiến cô ngẩng đầu liếc mắt nhìn bên kia, vừa lúc thấy cửa lớn cách vách bị người dùng lực mạnh đẩy từ bên trong ra, một bóng người thon dài từ trong phòng lao ra, cửa sau lưng anh bị đập lên trên tường, phát ra một tiếng vang "Bịch" thật lớn.

Thấy rõ người tới, trái tim Đường Viên cũng chợt (di.da.l.qy.do) run lên một cái ——

Dung Giản!

Thật sự là anh!

Đầu óc cô trống rỗng, hô hấp chợt ngừng, đứng tại chỗ nhìn Dung Giản sải chân dài đi tới phía cô.

Dung Giản mím thật chặt môi mỏng, hầu kết khẽ nhúc nhích, thấy cô đứng ở nơi đó, tâm tình lo lắng mấy tháng gần đây của anh rốt cuộc cũng được thả lỏng.

"Làm sao anh. . . . . ." Cô còn chưa kịp nói ra khỏi miệng được một câu nói nào, đã bị Dung Giản vững vàng giữ tay lại, một phen kéo cô vào  sau cánh cửa đang mở rộng, sau đó "Loảng xoảng" đóng cửa lại, ngăn cách phía ngoài là Lê Họa, cùng với tiểu bịch đường trong tay Lê Họa.

"Làm sao anh lại ở đây. . . . . ." Lần này, Đường Viên âm thầm thở phào nhẹ nhõm, còn chưa kịp nói tiếp câu nói dang dở vừa rồi đã bị Dung Giản ấn vào  trong ngực. Sức lực trên tay anh cực lớn, gần như mang theo vài phần hung ác, lỗ mũi Đường Viên lập tức đụng vào ngực của anh, cô giãy giũa một cái, Dung Giản lại càng ôm cô chặt hơn. Lỗ mũi cô còn đau, bên tai là nhịp tim dồn dập lại có lực của anh.

"Anh ở đây chờ em." Dung Giản một tay đặt lên hông của cô, một cái tay khác vuốt ve từ cổ của cô một đường xuống phía dưới, giống như là trấn an, hoặc như là đang xác định xem cô có sao không, cô là thật sự gầy đi rất nhiều, Dung Giản còn mò được xương bướm nhô ra của cô, cuối cùng hai tay anh kết hợp lại hung hăng ghìm chặt hông của cô.

Đụng vào miệng vết mổ của cô!

Đường Viên hít sâu một hơi, dùng sức đẩy Dung Giản vẫn không nhúc nhích một cái: "Buông em ra."

Dung Giản nghe thấy giọng nói của cô cũng thay đổi, mới buông lỏng cánh tay ra, đổi thành hai tay đè lại bả vai của cô.

"Em làm sao vậy?" Dung Giản cúi đầu xem xét mới phát hiện mặt Đường Viên trắng bệch, nhìn thấy mồ hôi lạnh trên trán cô cũng túa ra, mới ý thức tới mình có thể đụng phải vết thương của cô rồi.

Đường Viên lui về phía sau một bước, lắc đầu một cái.

Một giây kế tiếp, Dung Giản đưa tay phải ra muốn vén áo của cô, giống như là muốn nhìn xem cô bị thương ở đâu. Tay anh cực nhanh, Đường Viên căn bản không còn kịp ngăn cản nữa, áo sơ mi đã bị Dung Giản kéo lên.

Trong nháy mắt đó, hô hấp của Đường Viên chợt ngừng lại, cô sinh mổ mà vết mổ còn chưa tốt lên nhiều, khi tắm cô soi gương, có một vết sẹo thịt màu hồng vắt ngang trên bụng, cực kỳ dễ thấy.

Đường Viên cả kinh, đầu ngón tay có chút run rẩy.

Cô nhanh chóng cúi đầu nhìn một cái, phát hiện vết sẹo kia bị ẩn dưới quần cạp cao của mình mới rốt cuộc tìm về được hô hấp, Đường Viên hung hăng kéo vạt áo sơ mi xuống, ngực kịch liệt phập phồng mấy lần.

Quả thật Dung Giản cái gì cũng không thấy, anh chỉ thấy dưới áo sơ mi của Đường Viên là vòng eo trắng noãn, Đường Viên lại như rất tức giận, cô đỏ mắt đứng ở nơi đó nhìn anh, bình phục hô hấp sau đó xoay người đi ra bên ngoài.

"Em còn muốn đi chỗ nào?"

Đường Viên không đi được mấy bước đã bị Dung Giản lần nữa giữ chặt tay kéo trở về, lần này anh chỉ ấn bả vai của cô, mà không chạm vào hông của cô nữa.

Đường Viên không lên tiếng.

"Em đi đâu vậy?" Dung Giản đè ép lửa giận, trầm giọng hỏi. Anh tựa như một gia trưởng thật vất vả mới tìm được đứa bé bỏ nhà ra đi hơn mấy tháng, trong quá trình tìm đứa bé anh vẫn nghĩ nếu như tìm được nhất định phải đối xử thật tốt, nhưng khi đứa bé thật sự xuất hiện trước mặt anh thì sau khi tất cả bất an sợ hãi kinh hoảng tản đi, xông lên đầu chính là mãnh liệt sợ hãi cùng tức giận.

"Nghỉ phép!" Vết thương trên bụng Đường Viên ẩn ẩn đau, cô cũng cực kỳ tức giận: "Em đi nghỉ phép!"

"Tại sao không nhận điện thoại, em có biết hay không. . . . . ." Anh rất lo lắng cho em!

"Em không muốn nhận." Đường Viên nhanh chóng ngắt lời anh, ngẩng mặt quật cường nhìn thẳng vào đôi mắt của Dung Giản, bật thốt lên: "Lúc em muốn tìm anh, anh cũng không nhận của em đấy."

Trước kia mỗi khi buổi tối ngồi trên ghế sa lon chờ Dung Giản, cô cũng gọi điện thoại cho anh, nhưng mỗi lần cũng đều bị nhấn tắt, sau đó nhận được một cái tin nhắn trả lời tự động lạnh lẽo —— Anh đi họp, lát nữa sẽ trở về.

Sau đó cô lại học được không quấy rầy anh, tự mình xem ti vi giết thời gian.

Phòng khách lập tức rơi vào tĩnh mịch hoàn toàn.

"Thật xin lỗi." Âm thanh Dung Giản khàn khàn, anh giơ tay nhẹ nhàng chạm (lqd) vào khóe mắt ửng hồng của Đường Viên một cái.

"Không sao, là em quá kích động." Đường Viên hít sâu một hơi, cố gắng bình phục tâm tình kích động của mình, hôm nay cô phản ứng quá độ rồi: "Em muốn về nhà."

Cô nói xong lập tức xoay người đi ra bên ngoài, cô không muốn khóc trước mặt Dung Giản, không muốn yếu thế, không muốn bởi vì thích một người mà trở nên chật vật không chịu nổi. Trong đoạn tình cảm này của cô và Dung Giản, đúng là cô là người theo đuổi anh, nhưng cô sẽ không cầu xin tình cảm.

Đường Viên mới vừa bước ra một bước đã nghe được âm thanh trầm thấp của Dung Giản ở sau lưng ——

"Đường Viên."

"Trong khoảng thời gian này, anh rất nhớ em, rất lo lắng cho em. . . . . ." Trong khoảng thời gian chờ đợi khá dài kia, anh từng chút từng chút một nhận rõ tình cảm của mình: "Anh rất thích em."

"Ừ." Đường Viên nghe được mình cúi đầu ừ một tiếng, ngón tay Đường Viên đặt ở trên tay nắm cửa, cô không quay đầu lại: "Có chuyện. . . . . ."

Cô đi tới cửa mới nhớ tới một chuyện, lúc trước cô rời đi quá vội vàng, vừa tới bên này lại tra ra chuyện mang thai, sau lại sinh tiểu bảo bảo, cô vẫn chưa kịp gửi thỏa thuận li hôn cho Dung Giản.

"Chuyện gì?" Dung Giản đi tới nhìn cô.

"Em còn không đưa ly. . . . . ." Cô mới nói được nửa câu đã bị Dung Giản bụm miệng, lòng bàn tay anh lành lạnh dính vào trên bờ môi của cô, khoảng cách quá gần, Đường Viên rõ ràng nhìn thấy cổ họng anh nhúc nhích một cái, giống như là kích động, hoặc như là đè nén cái gì: "Đường Viên!"

Dung Giản giống như là có rất nhiều lời muốn nói, nhưng cuối cùng cái gì cũng không nói.

Dung Giản buông lỏng tay ra, thay vào đó, là một nụ hôn, lúc nụ hôn kia rơi xuống Đường Viên nghiêng đầu né tránh, nhưng vẫn bị Dung Giản nâng cằm lên hôn.

Đôi môi mỏng của anh dán vào môi cô, nhẹ nhàng đặt xuống, nụ hôn kia vừa nhẹ vừa nông, rồi lại chứa đựng thâm tình.

***

Đường Viên không biết cuối cùng cô về nhà thế nào.

Trên môi của cô vẫn còn lưu lại xúc cảm lúc trước, Đường Viên nâng mu bàn tay hung hăng lau đôi môi một cái.

Sau khi trở về cô an vị trước máy vi tính viết một phần giấy thỏa thuận li hôn gửi cho Dung Giản. Ngày hôm sau Đường Viên mở hộp thư ra, phát hiện trong hộp thư đã gửi của cô lại không có bức thư này.

Đường Viên sửng sốt một chút, làm mới lại một lần, sau đó phát hiện ngay cả thỏa thuận ly hôn tối hôm qua cô viết để trên bàn cũng biến mất.

***

Đường Viên cho rằng rất nhanh Dung Giản sẽ trở về nước, nhưng anh lại không đi.

Sáng ngày hôm sau Đường Viên đi ra ban công của thư phòng còn nhìn thấy bóng dáng của Dung Giản ở đối diện.

Đường Viên có chút sợ.

Cô ôm tiểu bịch đường đến một gian phòng ở vị trí cách xa ngôi nhà kia của Dung Giản nhất, tiếng khóc của bịch đường rất kinh thiên động địa, cho dù giữa hai căn nhà có chút khoảng cách, cô cũng luôn lo lắng Dung Giản sẽ nghe được.

Thật ra thì Đường Viên biết, chỉ cần Dung Giản không đi, thì chuyện bịch đường bị phát hiện chỉ là vấn đề thời gian sớm hay muộn mà thôi.

Lúc ăn cơm trưa, Lê Họa nhận được một cuộc điện thoại, vẻ mặt đột nhiên nặng nề: "Đường Viên, ông ngoại con đột phát chảy máu não, bây giờ đang ở phòng ICU, mẹ muốn qua đó một chuyến."

"Được." Đường Viên gật đầu: "Có muốn con. . . . . ."

"Con không cần đi, con ở nhà cùng với tiểu bịch đường, mẹ đã gọi điện thoại cho bảo mẫu, buổi chiều là người ta có thể tới rồi."

Xế chiều hôm đó Lê Họa lập tức vội vã rời đi, bảo mẫu bà tìm là một cô gái tóc đỏ, người bảo mẫu trẻ tuổi rất quan tâm bịch đường, tay chân cũng rất nhanh nhẹn, bịch đường cũng không kháng cự cô ấy.

Cuối cùng Đường Viên cũng có thể thở phào một cái.

Buổi tối Đường Viên dỗ bịch đường ngủ sau đó đi tới thư phòng làm lại bài luận văn kia của mình, cô kiểm tra đi kiểm tra lại nhiều lần, cảm giác không có vấn đề gì mới về trên giường ngủ.

Một đêm, cô thỉnh thoảng lại nhớ tới nụ hôn (di.da.l.qy.do) kia và ánh mắt nhìn chằm chằm cô của Dung Giản.

Hơn sáu giờ Đường Viên đã tỉnh, cô đi tới phòng trẻ nhìn tiểu bịch đường một chút, bịch đường còn đang ngủ, cô lại theo bản năng chạy ra hành lang liếc mắt nhìn gian phòng cách vách, phòng sát vách tối đen như mực, là cơ hội tốt để chạy trốn!

Đường Viên chào tạm biệt bảo mẫu, đeo balo đựng sách rón rén xuống lầu.

Mãi cho đến đi ra khỏi cửa chính, cô mới thật sự yên tâm.

Trời còn chưa sáng rõ, Đường Viên thấy nhà xe trống rỗng mới nhớ tới ngày hôm qua Lê Họa đã lái xe đi, không còn xe cho cô lái nữa rồi.

Cô cúi đầu lật danh bạ điện thoại, muốn gọi taxi tới trường học, cửa chính căn nhà sát vách lại đột ngột mở ra.

"Em muốn đi chỗ nào?" Dung Giản đi xuống bậc thang.

Đường Viên bị anh dọa sợ hết hồn, không nói gì, cô không biết là vừa lúc Dung Giản muốn đi ra ngoài, hay là ở đối diện thấy cô đèn sáng rồi. . . . . .

"Em lại muốn chạy?" Anh tiến tới gần cô, trầm giọng hỏi.

"Em đi học." Anh rất cao làm cho cô thật sự rất có cảm giác bị áp bức, cả người Đường Viên gần như bị bao phủ trong bóng dáng của anh, cô không nhịn được lên tiếng phản bác, cô mới sẽ không chạy, cô sẽ không bao giờ chạy.

Dung Giản mở cửa xe: "Anh đưa em đi học."

***

"Em ăn điểm tâm chưa?"

Một hồi lâu, lúc đèn đỏ sáng lên Dung Giản phá vỡ không khí yên lặng trong buồng xe.

Anh đưa chai sữa tươi cho Đường Viên.

"Cảm ơn." Đường Viên lễ phép nói cảm ơn sau đó nhận lấy sữa tươi.

Dung Giản thấy cô vẫn cầm bình sữa tươi kia, cuối cùng cũng không uống.

Trường học không nhiều việc lắm, Đường Viên tìm lão giáo sư chân thành nói xin lỗi, ông cụ cũng không mãi nắm chặt không thả, chỉ nói sẽ theo dõi luận văn của cô, hi vọng về sau cô học tập thật tốt.

Lúc cô đi từ trong sân trường ra, xe Dung Giản vẫn còn chờ ở nơi đó.

Đường Viên vòng qua xe của anh, cuối cùng vẫn bị Dung Giản ôm eo, lấy một loại thái độ không cho phép cự tuyệt ấn vào chỗ ngồi cạnh tài xế, dứt khoát thắt dây an toàn vào.

Dọc theo đường đi trở về, Đường Viên cũng không yên lòng, cô lo lắng bịch đường sẽ khóc, cũng lo lắng Dung Giản đưa cô tới cửa sẽ nghe được tiếng bịch đường khóc, sau đó đoán được cái gì.

Cuối cùng, cô lo lắng vô ích một trận. . . . . .

Bởi vì, tất cả lo lắng của cô cuối cùng cũng đã xảy ra.

Bịch đường đang khóc, khóc đến kinh thiên động địa, Đường Viên vừa xuống xe đã nghe thấy tiếng khóc vang dội của bé, bảo mẫu tóc đỏ không dỗ được bé, vừa nghe thấy tiếng xe đã vội ôm bé ra rồi.

Bảo mẫu tóc đỏ ôm đứa bé đang khóc ầm lên đứng ở cửa chính đợi cô.

Hình ảnh này. . . . . . Đường Viên thấy trong nháy mắt cũng bối rối.

Dung Giản vừa không điếc, lại cũng không mù.

Nghe rất rõ ràng, thấy cũng rất rõ ràng.

Anh nhìn Đường Viên mở cửa xe, vội vã chạy tới ôm lấy vật nhỏ đang khóc kia. Đầu ngón tay Dung Giản có chút run rẩy, anh xuống xe, đi về phía Đường Viên.

Dung Giản mới ý thức được, bọc đồ màu lam nhạt nhìn thấy ngày ấy, là một đứa bé.

Đứa bé đang khóc kia mặc một bộ quần liền áo màu trắng, nhìn qua nhỏ nhỏ trắng trắng, Dung Giản nhìn thấy gương mặt trắng noãn của bé cũng vì khóc mà đỏ bừng lên, đôi mắt tròn đen láy ướt nhẹp.

Không biết vì sao, anh cố ý thả nhẹ hô hấp.

Sau khi bị Đường Viên ôm lấy, rất nhanh vật nhỏ kia đã ngừng khóc, giọt nước mắt lớn còn vương trên lông mi, không rơi hết.

Bé lớn lên cực kỳ giống Đường Viên.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thanh Hưng về bài viết trên: Bongbong28, Bora, Catstreet21, Huogmi, SầmPhuNhân, Yến My, vananhpham
     

Có bài mới 02.12.2018, 20:34
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.09.2014, 23:59
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 394
Được thanks: 1903 lần
Điểm: 39.38
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đại thần, em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 45
Edit: Thanh Hưng

Ánh mắt Dung Giản rơi vào trên người cô và Bịch đường, Đường Viên đứng nơi đó cũng cảm giác như có gai ở sau lưng.

"Dung Giản, cám ơn anh đã đưa em... Em đi về trước." Cô không nhìn Dung Giản, cố tự trấn định nói xong cũng xoay người, ôm tiểu Bịch đường không thể chờ đợi đi vào bên trong.

Tận lúc đi vào sau cửa lớn, rốt cuộc Đường Viên mới thở dài một hơi,  cô vừa muốn đóng cửa lại, một cánh tay thon dài đột nhiên chen vào. Đường Viên nhìn cánh cửa kim loại nặng nề đập trúng vào bàn tay Dung Giản, phát ra một tiếng trầm đục, phóng đại ở bên tai Đường Viên.

Đường Viên sững sờ, đốt ngón tay Dung Giản bị cửa đập phải chợt trắng bệch sau đó nhanh chóng bầm máu.

"Nó là ai?" Dung Giản giống như là hoàn toàn không cảm thấy vết thương trên tay, nhìn chằm chằm Đường Viên, anh luôn luôn trấn định, nhưng giờ phút này âm thanh lại khẽ run.

"Ngón tay của anh. . . . . ." Đường Viên xoay người muốn đi lấy hòm thuốc lại bị Dung Giản kéo cổ tay khe khẽ (di.da.l.qy.do) đẩy đến trên tường, hai tay anh đặt bên tai cô, vây cả cô và đứa nhỏ ở trong ngực anh.

Tiểu Bịch đường bị Đường Viên ẵm ngửa ở trong ngực. Dung Giản vừa sáp lại đây, tầm mắt tiểu Bịch đường lập tức bị chặn lại, bé "A a" kêu hai tiếng, còn dùng sức phất tay trên không một cái, quả đấm nhỏ béo mập đập trúng xương sườn Dung Giản.

Bé quá nhỏ, một quyền kia gần như không có sức lực gì, người bị bé đánh một cái ngay cả nhìn cũng chưa từng nhìn bé.

"A!" Tiểu Bịch đường nghẹn gần như muốn nổ phổi, lại hô một tiếng.

Đường Viên bị anh bức lui về phía sau một bước: "Dung Giản!"

"Đường Viên, nó là ai?" Dung Giản đã mơ hồ có đáp án trong lòng, lúc vừa mới nhìn thấy tiểu bảo bảo anh lập tức không tự chủ được mà suy đoán. . . . . .

Anh đột nhiên nhớ đến ngày ấy, lúc anh cho là Đường Viên bị thương nhấc vạt áo sơ mi của cô lên kia, rõ ràng vẻ mặt Đường Viên là hoang mang sợ hãi, cô giống như là đang cực lực che giấu cái gì; còn có Đường Viên một lòng cố gắng học tập nỗ lực thật vất vả mới có cơ hội ra nước ngoài học tập, nhưng thái độ lại đột nhiên thay đổi khác thường mà biến mất khỏi trường học hơn mấy tháng; thậm chí xa hơn, đoạn thời gian đó Đường Viên mỗi đêm đều chạy bộ trên máy chạy bộ một giờ nhưng là thế nào cũng không gầy xuống. . . . . .

Còn có sau khi cưới một đêm kia, đến cuối cùng anh lười phải xé thêm một hộp gấu bông khác. . . . . .

Cổ họng Dung Giản căng thẳng, chỉ là nghĩ đến loại khả năng này, trong lòng anh lập tức nhấc lên sóng to gió lớn.

Đường Viên không lên tiếng, vốn là mấy ngày trước cô đã vắt hết óc suy nghĩ rất nhiều biện pháp, thậm chí nghĩ tới ngộ nhỡ Bịch đường bị Dung Giản phát hiện, cô sẽ nói Bịch đường là của em trai của mình.

Nhưng khi thật sự đến lúc này cô căn bản là không nói ra miệng được, Dung Giản thông minh như vậy, loại lời nói dối kém chất lượng này ở trước mặt anh chỉ giống như một chuyện cười.

Dung Giản cúi đầu nhìn thẳng vào mắt cô, lại lặp lại một lần: "Đường Viên, nó là ai?"

"Chính là như anh nghĩ." Tầm mắt Dung Giản rơi vào bụng của cô, gần như muốn khoét áo cô ra một cái lỗ, lộ ra vết sẹo thịt màu hồng  trên bụng cô kia.

Anh nhất định là đã đoán được, Đường Viên dứt khoát tự giận mình, ngẩng mặt lên nhìn về phía ánh mắt của Dung Giản: "Nó là đứa bé của em."

Trong nháy mắt đó, con ngươi Dung Giản kịch liệt co rút lại một chút, hô hấp cũng trầm trọng hơn.

Cho dù đoán được loại khả năng này, nhưng khi Đường Viên chính miệng nói ra thì Dung Giản vẫn bị bối rối.

Đường Viên vẫn là lần đầu tiên thấy loại ánh mắt khiếp sợ như vậy ở trên mặt Dung Giản, lông mày bén nhọn của anh khẽ nhíu, môi mỏng mím chặt, hầu kết lăn lên lăn xuống, cả người giống như là bị đông cứng, nửa ngày không nói ra được một câu nào.

Thừa dịp Dung Giản còn bị vây ở trong cực độ khiếp sợ, Đường Viên ôm tiểu Bịch đường chui ra từ giữa anh và vách tường, thả tiểu Bịch đường vừa khẽ ngáp một cái, khóe mắt còn rơi ra hai giọt nước mắt vào nôi nhỏ trong phòng khách sau đó khẽ lắc lư.

Tiểu Bịch đường khép hờ mắt, khẽ giương cái miệng nhỏ nhắn, giống như là muốn ngủ thiếp đi.

Đường Viên giúp bé đắp kín chăn nhỏ, quay người lại lại bị Dung Giản chạm mặt ôm lấy.

Sau khi khiếp sợ cực độ thì cảm giác xông lên đầu chính là lo lắng cùng sợ hãi, thậm chí Dung Giản còn không để ý tới tiểu bảo bảo trong nôi, một phen vén áo Đường Viên lên, Đường Viên mặc chính là một cái quần jean thấp eo, vết sẹo thịt màu hồng kia lập tức đập vào mắt Dung Giản.

Vết sẹo thịt màu hồng vắt ngang trên cái bụng tròn bóng loáng của Đường Viên, cực kỳ rõ ràng, thậm chí Dung Giản còn (lqd) có thể nhìn rõ vết chỉ khâu, trong nháy mắt, ngay cả hô hấp của anh đều không bình thường.

Khi đó Đường Viên đã mang thai, một mình cô mang theo đứa nhỏ trong bụng chạy thoát khỏi đám cháy, sau đó anh còn để cho cô một mình ra nước ngoài, thậm chí còn không đến tiễn cô, ngay cả khi cô một mình sinh đứa bé ở nơi đất khách quê người anh cũng đều không biết gì cả.

Ấn thời gian để tính, tiểu bảo bảo còn là sinh non, thậm chí Dung Giản không dám tưởng tượng lúc ấy có bao nhiêu hung hiểm. . . . . .

Anh tự tay vuốt ve vết thương kia, cổ họng khô khốc.

"Đã không sao rồi.” Đường Viên lấy lại tinh thần, đưa tay đẩy ngón tay Dung Giản đang đặt trên bụng cô ra, lui về phía sau một bước: "Tiêm thuốc mê, lúc ấy em không có cảm giác gì."

Lúc ấy quả thật là cô không có cảm giác gì, là sau khi sinh Bịch đường xong tỉnh lại mới đau.

"Ô oa ——" Tiểu Bịch đường bị xem nhẹ đột nhiên vung tay nhỏ không hề có điểm báo trước mà khóc lên, Đường Viên xoay người ôm bé từ trong nôi ra, Bịch đường lập tức dừng nước mắt, ngừng khóc.

Đường Viên đổi phương hướng, dựng bé lên ôm ở trước ngực, tầm mắt của tiểu bảo bảo lập tức rộng rãi hơn một chút.

Cô ôm như vậy, tiểu Bịch đường vừa lúc đối mặt với ánh mắt của Dung Giản.

Lúc trước chưa nghe được Đường Viên chính miệng thừa nhận, Dung Giản còn chưa có cảm giác gì. Giờ phút này sau khi biết đây là tiểu bảo bảo Đường Viên sinh cho anh, khi lần nữa đối diện với ánh mắt u mê của bé, anh lập tức kinh hoảng luống cuống.

Đời này Dung Giản cũng chưa từng khẩn trương như vậy, anh đứng ở nơi đó không nhúc nhích, mắt to trừng mắt nhỏ với tiểu bảo bảo Đường Viên ôm trong ngực.

Tiểu bảo bảo ngày thường đặc biệt trắng, mập mạp giống như khối thịt, bé không chỉ có đôi mắt tròn cực kỳ giống Đường Viên, mà hàng lông mi dầy dậm cũng rất giống Đường Viên, mí mắt bé cũng rất mỏng, lộ ra mạch máu màu xanh nhạt, thoạt nhìn giống như là kèm theo bóng mắt.

Đây là đứa bé của anh.

Đường Viên và đứa bé của anh.

"Con tên là gì?" Định thần lại, anh nhỏ giọng hỏi Đường Viên.

"Con tên Bịch đường." Đường Viên nói xong còn giải thích một chút: "Chính là cái bịch đường để ăn kia."

Cô muốn đi lên lầu cầm bình sữa xuống cho Bịch đường, mới vừa rồi rõ ràng Bịch đường đã mệt mỏi, nằm ở trong nôi cũng muốn ngủ thiếp đi rồi, thế nhưng hiện tại lại khóc, chắc hẳn là đói bụng.

Lúc muốn thả Bịch đường lại vào trong nôi thì đột nhiên Đường Viên lại thay đổi chủ ý, dù sao tiểu Bịch đường cũng đã bị phát hiện rồi, cứ để cho Dung Giản ôm bé một cái cũng được.

Dù sao Dung Giản cũng là ba của bé.

Dù sao sau này tiểu Bịch đường cũng sẽ đi theo cô.

"Anh có muốn ôm con không?" Đường Viên nhìn về phía Dung Giản, hỏi.

Dung Giản sửng sốt một chút, còn chưa kịp phản ứng Đường Viên đã đưa tiểu Bịch đường trong ngực tới, Dung Giản cả kinh, vội vàng dùng hai tay tiếp nhận tiểu thịt béo mềm nhũn kia.

Tiểu Bịch đường nhìn thẳng mặt anh.

Vị mới làm cha Dung Giản căng cứng thân thể, khẩn trương ôm đứa bé trong tay, không nhúc nhích, trái tim anh gần như muốn vọt lên tận cổ họng.

"Oa ——" Tiểu bảo bảo vừa rơi vào trong ngực anh, tựa như máy báo động vang lên: "Ô oa, ô oa ô ô ô ô. . . . . ."

Tiểu Bịch đường khóc đến khắp mặt đều là nước mắt, cánh tay nhỏ dùng sức vung, còn đạp chân giống như là muốn chạy ra khỏi ngực của anh.

"Đường Viên! Con khóc!" Đời này Dung Giản chưa từng chật vật như vậy, anh luống cuống tay chân ôm con trai đứng ở nơi đó, giống như là bưng một quả bom đã tiến vào thời gian đếm ngược không dám có một cử động nhỏ nào.

Đường Viên còn chưa chạy lên lầu cũng bị tiểu Bịch đường đột nhiên khóc lên dọa sợ hết hồn, cô chạy mấy bước từ trên bậc thang xuống, cầm ngón trỏ chọc chọc lòng bàn tay béo mập của tiểu Bịch đường, tiểu Bịch đường lập tức nắm ngón tay của cô.

Nửa thân thể nhỏ bé của Bịch đường vẫn còn ở trong ngực Dung Giản, sau khi nắm ngón tay Đường Viên, bé rốt cuộc cũng dừng tiếng khóc kinh thiên động địa lại, nhưng vẫn còn thút tha thút thít, xem ra cực kỳ đáng thương.

Hết cách rồi, Đường Viên không thể làm gì khác hơn là ôm bé lên lầu tìm bình sữa, hai tay cô ôm tiểu Bịch đường còn đang thút thít, ngón út cầm bình sữa của Bịch đường từ trên lầu đi xuống, lúc muốn tìm bảo mẫu giúp một tay hòa sữa bột thì mới nhớ tới, hình như mới vừa rồi bảo mẫu tóc đỏ không theo vào.

Đường Viên thả tiểu Bịch đường không hề thút thít nữa vào lại trong nôi, mình thì ra ngoài tìm bảo mẫu.

Bảo mẫu tóc đỏ vẫn chưa đi, còn đang lo lắng đứng ở cửa.

Thấy Đường Viên đi ra bảo mẫu cũng sắp khóc, nhìn về phía cô luôn miệng nói xin lỗi: "Thật xin lỗi thật xin lỗi, tôi thật sự không dỗ được bé, bé khóc suốt. . . . . ."

"Không sao, bé chính là thích làm nũng." Đường Viên vội vàng an ủi bảo mẫu tóc đỏ, bảo mẫu trẻ tuổi khoát khoát tay, hình như đã cho rằng mình không chăm (di.da.l.qy.do)  sóc tốt cho bảo bảo, cúi đầu với cô một cái, có ý muốn từ chức.

Hết cách rồi, Đường Viên gửi cho cô ấy tiền lương mấy ngày này.

Giờ thì tốt rồi, buổi tối khẳng định tiểu Bịch đường còn phải khóc, Đường Viên cảm giác lần này cô cũng muốn khóc rồi.

Hôm nay cô mang về một đống bài tập lớn, buổi tối Bịch đường vừa khóc khẳng định ngay cả một bài tập cô cũng không làm được, Đường Viên cảm giác cuối cùng thì lần này cuộc sống đại học của cô cũng hoàn chỉnh, cô phải nợ môn rồi.

Trong phòng khách, Dung Giản đang hòa sữa bột cho tiểu Bịch đường, anh một tay cầm sách hướng dẫn một tay cầm bình sữa, có lẽ là quá chuyên chú nên ngay cả âm thanh Đường Viên đi vào cũng không nghe được.

Dung Giản pha sữa bột xong, tiểu Bịch đường đã giương cánh tay ngủ thiếp đi rồi, anh bỏ bình sữa qua một bên lại nhìn thấy vẻ mặt sầu não của Đường Viên.

"Em làm sao vậy?" Đường Viên là một người tiến vào, vị bảo mẫu tóc đỏ đó không theo vào.

"Không có việc gì, bài tập quá nhiều. . . . . ." Đường Viên khoát tay, cô đang muốn nói đã muộn rồi anh hãy về đi, Dung Giản đã ngắt lời cô——

"Buổi tối anh chăm sóc các em." Anh nói rất kiên định.

"Không cần." Đường Viên lắc đầu một cái, bật thốt lên: "Bịch đường nhìn thấy anh sẽ khóc."

"Vậy em chăm sóc con." Dung Giản nhìn cô, nghiêm túc nói: "Anh chăm sóc em."

"Em không cần người chăm sóc." Một mình cô rất tốt mà.

"Anh có thể giúp em làm bài tập." Dung Giản xuất đòn sát thủ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thanh Hưng về bài viết trên: Bongbong28, Bora, Catstreet21, Huogmi, SầmPhuNhân, Yến My, vananhpham
     
Có bài mới 05.12.2018, 06:23
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 20.09.2014, 23:59
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 394
Được thanks: 1903 lần
Điểm: 39.38
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đại thần, em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 46
Edit: Thanh Hưng

Buổi tối Dung Giản ở dưới lầu làm bữa tối, Đường Viên ở phòng trẻ chơi với Bịch đường.

Hôm nay tiểu Bịch đường khóc quá nhiều, có thể là khóc mệt, buổi tối ngược lại một tiếng cũng không khóc, siết ngón út của Đường Viên ngoan ngoãn nằm trong giường trẻ con, đôi mắt to vẫn nhìn chằm chằm Đường Viên.

Bịch đường khóc làm ánh mắt long lanh giống như là ngâm nước, nhìn thấy mà trong lòng Đường Viên cũng vui mừng.

"Mít ướt." Đường Viên đưa ngón tay chỉ, dẫn theo móng vuốt nhỏ của tiểu Bịch đường cũng vì vậy mà lay động.

"A a." Tiểu Bịch đường kêu hai tiếng, đôi chân trắng noãn ra sức đạp.

Vừa nghĩ tới buổi tối không cần làm một đống bài tập nữa, Đường Viên cũng thoải mái hơn nhiều, cô nằm bên cạnh giường trẻ con tiếp tục nói chuyện với Bịch đường: "Con còn nhỏ như vậy, cũng sẽ không nhận thức a, thế nào người khác ôm một cái con sẽ khóc đây?"

Nhất là khi bị Dung Giản. . . . . . Ôm.

"Con khóc rất tốt, lần sau hắn ôm con con lại tiếp tục khóc nhé." Đường Viên vui vẻ tiến tới siết chặt mặt của bé, tiểu Bịch đường hồ đồ nháy nháy mắt, vung cánh tay nhỏ.

"Khụ."

Ngoài cửa truyền đến một tiếng ho nhẹ.

Đường Viên quay đầu lại lập tức nhìn thấy Dung Giản không biết đã tới từ lúc nào, anh mặc một chiếc áo sơ mi (di.da.l.qy.do) trắng phẳng phiu, một cái tay còn cầm bình sữa có núm vú cao su nhỏ màu xanh dương nhạt, cho dù mới vừa làm cơm, áo sơ mi trên người của anh vẫn sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái, không có một chút xốc xếch và nếp nhăn nào.

"Cơm tối đã làm xong rồi." Dung Giản lắc lư bình sữa trong tay, đi tới giường trẻ con: "Để anh cho con ăn nhé?"

Anh rõ ràng là chỉ Bịch đường, nhưng ánh mắt mong chờ lại thẳng tắp rơi vào trên người Đường Viên. Đường Viên sờ mũi một cái, cô không biết mới rồi Dung Giản nghe được bao nhiêu, chỉ lung tung gật đầu một cái.

"Bịch đường." Dung Giản cúi người xuống, nín thở đưa bình sữa đưa đến khóe miệng Bịch đường.

Anh cực kỳ khẩn trương, chỉ sợ vật nhỏ này lại khóc lớn lên.

Lần này Bịch đường há mồm ngậm núm vú cao su, từng ngụm từng ngụm uống đến vui vẻ, lúc bé bú sữa bàn tay nhỏ bé còn siết chặt ngón tay Đường Viên, Đường Viên rút không ra, cùng Dung Giản một trái một phải đứng ở hai bên giường trẻ con, Dung Giản khom người, Đường Viên dễ dàng nhìn thấy hai lỗ tai ửng hồng của anh.

Bịch đường khóc rống suốt một ngày, uống xong sữa thì rất nhanh đã buông lỏng bàn tay nhỏ bé ra mà ngủ thiếp đi.

Đường Viên nhân cơ hội rút ngón tay của mình ra, xuống lầu ăn bữa tối.

Bữa ăn tối rất phong phú, mùi vị cũng rất được, chỉ là lúc Đường Viên ăn cơm thì Dung Giản lại an vị ở đối diện nhìn cô.

Anh cũng không ăn, cứ như vậy chuyên chú nhìn Đường Viên, trong lúc đó tiếng chuông điện thoại của Dung Giản đột nhiên vang lên, anh trực tiếp từ chối không nghe, bên kia rất nhanh lại gọi lại, giống như là Dung Giản không nhận thì thề không bỏ qua, cuối cùng Dung Giản không nhịn được chuyển sang chế độ im lặng.

Đường Viên nhìn động tác của anh, không tự chủ nghĩ, lần đó lúc cô gọi điện thoại, Dung Giản có phải cũng giống như bây giờ không nhịn được, cuối cùng chuyển sang chế độ im lặng, để mặc cho điện thoại di động vẫn im lặng vang lên hay không.

Cô lắc đầu, không muốn nhớ lại nữa.

Đường Viên lại ăn một khối cá, sau đó buông cái muỗng trong tay: "Anh đừng nhìn em."

"Anh rất nhớ em." Âm thanh Dung Giản trầm thấp, rốt cuộc anh cũng cảm nhận được loại tâm tình mất đi lại tìm lại được này, cho tới bây giờ anh còn có loại cảm giác không quá chân thật.

"Dung Giản." Đường Viên hít sâu một hơi, nhìn ánh mắt của Dung Giản, vô cùng nghiêm túc nói: "Những gì em nói ngày đó đều là thật."

"Trước kia là em quá ngây thơ, cảm giác tình yêu là thứ quan trọng nhất trên thế giới này."

"Khi đó em nghĩ rằng em sẽ vĩnh viễn thích một người, hơn nữa có thể bởi vì thích mà buông tha cơ hội ra nước ngoài của mình, cũng có thể bởi vì một chữ thích mà dễ dàng kết hôn. . . . . ."

"Nhưng bây giờ em đã không nghĩ như vậy nữa."

Thật ra thì Đường Viên cũng không phải là một người không tim không phổi, vừa bắt đầu mỗi khi nhớ tới Dung Giản thì cô cũng sẽ nổi điên, sẽ khóc, sẽ khó chịu. Chỉ là cô liều mạng đè nén những tâm tình tiêu cực kia, cố gắng để cho mình vui vẻ. Cô không muốn bởi vì một đoạn tình cảm mà bản thân mình trở nên yếu ớt không chịu nổi, cũng không muốn mình khó khăn lấy số điện thoại tổng đài làm chữa thương đơn thuần.

Cô đã từng bởi vì thích Dung Giản mà khiến mình trở nên tốt hơn, hiện tại cũng có thể bởi vì rời khỏi anh mà học được cách lớn lên.

"Ừ." Dung Giản nhìn Đường Viên ở đối diện, trầm giọng nói: "Anh biết rồi."

Anh dừng lại một chút, nói: "Nhưng bây giờ anh lại nghĩ."

Cái muỗng trong tay Đường Viên đột nhiên đụng phải bàn sứ trắng, phát ra một tiếng vang lanh lảnh. Đường Viên cảm giác có thể là Dung Giản bị vật kỳ quái gì nhập vào người, cô suy nghĩ lại một chút lời nói mới vừa rồi của mình, khó có thể tin hỏi Dung Giản: "Bây giờ anh cảm thấy. . . . . . Tình yêu là thứ quan trọng nhất trên thế giới?"

"Không." Dung Giản hắng giọng, giơ tay lên cởi bỏ hai nút áo sơ mi: "Là em."

Đường Viên: ". . . . . ." Quả nhiên là Dung Giản bị vật kỳ quái gì nhập vào người rồi.

. . . . . .

Sau khi ăn xong Dung Giản đi lên lầu giúp Đường Viên làm bài tập, anh và Đường Viên không cùng một chuyên ngành, muốn giúp cô làm bài tập còn cần tra rất nhiều tài liệu chuyên ngành có liên quan.

Điều Đường Viên quan tâm là một đống lớn bài tập của mình, cô chạy đi ôm một chồng sách dầy lên bàn, đứng ở (lqd) sau lưng Dung Giản nhìn màn hình máy tính của anh.

Ngón trỏ của Dung Giản vì buổi chiều bị cửa đập phải mà rách da, ngón tay anh trắng nõn, bây giờ nơi khớp xương lại có một vết bầm xanh có vẻ cực kỳ rõ ràng.

Vậy mà Dung Giản hoàn toàn không bị ảnh hưởng vì ngón trỏ bị thương, lúc ngón tay thon dài của anh gõ chữ trên bàn phím thì Đường Viên đều không kịp nhìn rõ. Cô nhìn anh nhanh chóng nhập vào các thuật ngữ chuyên ngành, sau đó một trang lại một trang nhanh chóng xuất hiện, chỉ nhìn thôi mà cô cũng hoa cả mắt.

"Anh nói xem, anh không lên lớp, cũng lại chưa từng học cái chuyên ngành này của chúng em." Đường Viên nhìn một hồi, rốt cuộc không nhịn được mở miệng nói.

Cô cảm thấy buổi chiều cô nhất định là bị ma xui quỷ khiến rồi.

Trong giây phút Dung Giản nói anh sẽ làm bài tập cho cô, đột nhiên cô lại nhớ tới thời gian học trung học đệ nhị, bài tập của lớp trọng điểm lớp mười cực khó, mọi người thường bị ngược làm không xong bài tập, thừa dịp tự học buổi tối sáp lại gần hỏi lẫn nhau, nhưng Dung Giản chưa bao giờ trợ giúp bất kỳ kẻ nào, cũng chưa bao giờ có người nào dám nghĩ tới việc đi hỏi cái người có tỷ lệ làm đúng bài tập cao nhất lớp Dung Giản này.

Sau đó cô cứ không có cốt khí như thế, sự dụ hoặc của bài tập hoàn mỹ quá lớn.

"Em cũng không lên lớp à?" Dung Giản nhíu lông mày, động tác gõ bàn phím không hề có dấu hiệu dừng lại, bài tập của Đường Viên cũng không khó làm, chỉ là mỗi đề đều cần tương đối nhiều kiến thức chuyên ngành, không chỉ yêu cầu trả lời chính xác, mà còn phải biểu đạt được quan điểm riêng của mình.

Người gần đây vẫn luôn xin nghỉ ngay cả một tiết cũng không đi Đường Viên lắc đầu một cái: "Em cũng vậy không từng lên qua."

Cô nói xong, thư phòng rộng rãi sáng ngời lập tức rơi vào yên lặng.

Người mới làm cha Dung Giản nói xong mới nhớ tới Đường Viên phải đi sinh bảo bảo, ngày hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, trong lòng Dung Giản ngũ vị tạp trần, vừa kích động lại mừng rỡ như điên, cảm giác tất cả điều này đều giống như là một giấc mộng. Anh giơ tay hung hăng nhéo mi tâm của mình một cái, đứng dậy nhìn về phía Đường Viên: "Thật xin lỗi."

Là anh làm hại Đường Viên bỏ lỡ việc học.

Vừa lúc Đường Viên đứng ở trước ngọn đèn vàng trên tường, Dung Giản vẫn có hơi tản quang, tối nay anh không đeo mắt kính, trong tầm mắt Đường Viên giống như là đang phát sáng.

"Em không đi học không liên quan đến anh." Rất nhanh Đường Viên đã hiểu ý của Dung Giản rồi, cô khoát khoát tay: "Là em tự mình muốn sinh Bịch đường ra, nó là con em đấy."

Đường Viên cũng không cảm thấy Dung Giản có lỗi với cô, cô nghĩ là chính cô tự sinh đứa bé.

Giọng nói của cô rất kiên định, còn cố ý nhấn mạnh hai chữ "con em", giống như là đang tuyên cáo chủ quyền.

Bất kểnhư thế nào, cô tuyệt đối sẽ không để Dung Giản mang Bịch đường đi.

Đường Viên không những đang phát sáng, cô còn đang xù lông.

"Em yên tâm, anh sẽ không mang con đi." Dung Giản nghiêm túc an ủi cô, quả thật anh không có ý định này. Bây giờ Bịch đường còn nhỏ, Đường Viên vẫn đang đi học, uy hiếp trong nước còn chưa được giải trừ hoàn toàn, anh sẽ không nóng lòng dẫn bọn họ trở về.

Đường Viên gật đầu, yên tâm hơn không ít.

Dù sao Dung Giản cũng không nán lại chỗ này được mấy ngày.

. . . . . .

Đêm đã khuya, Đường Viên có chút khó rồi.

Dung Giản nói được là làm được, vẫn còn ở lại làm bài tập giúp cô, không có ý định đi ngủ.

Đường Viên tới phòng trẻ nhìn Bịch đường sau đó trở về phòng ngủ của mình, vất vả lắm tối nay cô mới (di.da.l.qy.do) có thể ngủ một giấc ngon lành, gần như là vừa chạm vào giường là cô đã lập tức ngủ mất rồi.

Một giờ sau, cửa phòng ngủ bị người đẩy ra.

Dung Giản đi vào phòng, rèm cửa sổ trong phòng không kéo, nhờ ánh trăng, Dung Giản nhìn thấy Đường Viên nằm ở giữa giường lớn, cô giang rộng tay chân ngủ rất ngon, có lẽ là trong khoảng thời gian này quá mệt mỏi, còn khẽ cất lên tiếng ngáy khò khè.

Dưới sự che chở của bóng đêm, Dung Giản cúi người hôn trán Đường Viên một cái, sau đó hôn chóp mũi của cô, cuối cùng, là đôi môi mềm mại.

Anh giống như đột nhiên hiểu tại sao ngay từ đầu các nam sinh ở trung học đệ nhị đã biết rõ hôn môi trong rừng cây nhỏ sẽ bị bắt còn luôn làm không biết mệt.

Trong lúc nửa ngủ nửa tỉnh, Đường Viên cũng cảm giác trên trán cô có chút nhột, sau đó là chóp mũi, còn có đôi môi, giống như bị người nào cắn xuống.

Dung Giản thấy con ngươi dưới mí mắt thật mỏng của cô bỗng nhúc nhích một cái, anh nín thở, thấy Đường Viên mở mắt, bốn mắt nhìn nhau, Dung Giản hôn trộm bị bắt được giống như bị nhấn nút tạm dừng cứng đờ tại chỗ.

Đường Viên giơ tay lên ngay trước mặt dùng sức quơ quơ, cô giống như là tỉnh, lại như là không tỉnh, chỉ lẩm bẩm nói: "Tránh ra."

***

Hơn nửa đêm Đường Viên thức dậy uống nước, lúc đi ngang qua thư phòng thì thấy trong khe cửa vẫn có ánh sáng, Dung Giản vẫn còn đang đưa lưng về phía cô gõ bàn phím.

Quả nhiên, mới vừa rồi là cô nằm mơ.

Đường Viên đi xuống máy lọc lước dưới lầu lấy một chén nước, lúc bưng ly nước lên lại nghe được âm thanh cố ý đè thấp của Dung Giản trong thư phòng, hình như anh đang nghe điện thoại.

Bên kia không biết đang nói gì, âm thanh Dung Giản nghe cực kỳ không kiên nhẫn.

Quả thật Dung Giản rất phiền não, anh đang bận làm bài tập cho vợ, nhưng hiện tại lại chỉ có thể đứng ở cửa sổ sát đất nghe đối phương thao thao bất tuyệt.

"Bây giờ tôi không rảnh." Dung Giản hạ thấp giọng: "Có chuyện gì ngày mai lại nói."

"Cậu điên rồi sao Dung Giản!" Đối phương còn kích động hơn anh, tốc độ nói chuyện cực nhanh, gần như là đang gào lên: "Rốt cuộc khi nào thì cậu trở lại! Đừng nói chuyện của công ty, nói Tống Dư Ca trước!"

"Mới vừa nãy, cái đồ đầu óc ngu ngốc Tống Dư Ca kia còn chạy đến tìm tôi, cậu nói có phải cô ta có chứng vọng tưởng không, cô ta còn khóc lóc hỏi tôi rằng có phải cậu và cha cô ta có hiểu lầm gì hay không, trời ơi, tôi an ủi cô ta nửa ngày, đến lúc đó nếu cô ta nhất thời kích động chạy đi chất vấn cha cô ta. . . . . ."

"Tóm lại, tôi không biết đâu, rõ ràng có đường tắt tại sao cậu lại không đi, dù sao Tống Dư Ca cũng thích cậu, cậu giả bộ ở chung một chỗ với Tống Dư Ca, sau đó mượn tay Tống Dư Ca giết chết Tống Khen không phải dễ như trở bàn tay sao?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thanh Hưng về bài viết trên: Bora, Catstreet21, Huogmi, SầmPhuNhân, Yến My, monkeylinh, pypyl, vananhpham
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 103 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: AdsBot [Google], agrohimpcv, agrohimqxv, Google Adsense [Bot], Hoanganhvo, lynathan121992, NhiĐường, nula, Sal.it_study_, Thanhthuy2910, Yumiiiii và 170 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.