Diễn đàn Lê Quý Đôn
Xin chú ý!! Các bạn đang đọc truyện trong mục ĐÃ NGỪNG ĐĂNG hoặc TẠM NGỪNG ĐĂNG. Truyện có thể sẽ không có chương tiếp trong thời gian dài hoặc không được làm tiếp nữa.


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 122 bài ] 

Tuyệt thế thần y: Nghịch Thiên Ma Phi - Tầm Mạt Ương Ương

 
Có bài mới 09.11.2018, 21:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 10.05.2018, 14:12
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 179
Được thanks: 447 lần
Điểm: 28.28
Có bài mới Re: [Xuyên Không] Tuyệt thế thần y: Nghịch Thiên Ma Phi - Tầm Mạt Ương Ương - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 18: Khương quý phi, mẫu tử dã tâm
Edit: Diệp Lưu Nhiên


Đêm, Hoàng cung Tần quốc.

Tường cung trùng trùng điệp điệp, cất giấu một mỹ nhân như hoa của hoàng đế Tần quốc.

Phượng Nghi cung, chính là nơi ở của Khương thị, sủng phi của Hoàng đế đương triều. Chỉ cần nghe đến tên của cung điện, là có thể đoán được địa vị của vị quý phi nương nương này trong cung.

Huống chi, nàng còn là thân mẫu của Duệ Vương Tần Cẩn Hạo.

Các cung nữ cầm đèn bước đi nhẹ nhàng trong cung, xua tan bóng tối bao trùm.

Hôm nay, là ngày mùng một.

Quy củ hậu cung trong Tần quốc, ngày mùng một và ngày mười lăm, Hoàng Thượng đều phải nghỉ ngơi ở tẩm cung Hoàng Hậu. Vì vậy, đêm nay Phượng Nghi Cung có vẻ phá lệ quạnh quẽ.

Bên trong cung điện hoa lệ, lụa mỏng phất phơ, màn che tầng tầng lớp lớp.

Một nữ tử cao quý, trên thân vận y phục hoa mỹ nhất, trên đầu lại không có bất kỳ vật trang sức gì. Tựa hồ, nàng đang chuẩn bị tháo bỏ trang điểm đi ngủ, nhưng lại bị đột nhiên gọi đến.

"Đều đi xuống đi." Từ sau màn che, vang lên giọng điệu cao ngạo lười biếng của nữ tử, đối với cung nữ trái phải hầu hạ phân phó.

Đám cung nữ đều theo lời khom người thối lui, bên trong cung điện rộng lớn chỉ còn lại dáng người yêu mị ung dung sau màn che kia, còn có bóng dáng cao lớn đứng trước màn.

"Đêm khuya tới đây, có chuyện gấp gì?" Thanh âm nữ tử lần nữa vang lên, tự nhiên hướng bóng dáng cao lớn hỏi.

Thân ảnh cao lớn một thân y phục màu đen, ôm trọn dáng người cao ngạo của hắn. Mặc dù không người bên ngoài nhìn rõ, cũng khó che giấu được vẻ tao nhã của hắn. Nghe được câu hỏi của nữ tử, hắn tôn kính hơi khom người nói: "Mẫu phi, Hà Thành đã trở về. Nhưng là..." Hắn liền giản lược đem chuyện phát sinh ở Trích Hoa lâu nói ra.

Chờ sau khi hắn nói xong, sau màn che vươn ra một đoạn cánh tay tinh tế trắng nõn, vén nhẹ màn che bước ra.

Ánh nến chiếu tới người nàng làm lộ ra dung mạo diễm tuyệt, thần thái toàn bộ đều toát lên vẻ kiều mị. Kiều diễm như hoa, lại mềm mại đáng yêu tựa dòng nước. Trong lúc giơ tay nhấc chân đều hiện ra một cỗ phong tình, rung động lòng người.

Chỉ là giữa hai đầu lông mày che giấu thần tình cao ngạo, tựa hồ mang theo vài phần khí thế cao không thể với.

Nàng, chính là sủng phi của đương kim Thánh thượng, Khương quý phi. Cũng là thân mẫu của Duệ Vương Tần Cẩn Hạo, và Trường Nhạc công chúa.

Ánh mắt sắc bén của Khương quý phi dừng trên người nhi tử, ẩn ẩn có chút nghiêm khắc. Con trai của nàng, là kiêu ngạo của nàng. So với nhi tử của tiện nhân kia mà nói, nàng cảm thấy con mình càng thích hợp làm Thái Tử.

Đáng tiếc, lớn nhỏ có thứ tự, đích thứ có khác biệt. Mặc dù nàng được sủng ái, nhưng cũng không thể thay đổi sự thật nhi tử là thứ xuất.

"Hạo nhi, lần này ngươi quá sơ suất." Khương quý phi trách cứ một câu.

Trước mặt người khác Tần Cẩn Hạo cao ngạo lạnh lùng, giờ phút này cũng không dám thanh minh cho bản thân một câu. Bởi vì, mẫu phi của hắn, ở trong lòng hắn là một nữ nhân có thể so với nam nhi, các loại thủ đoạn làm cho người bội phục.

Khương quý phi nâng tay khẽ vuốt một chút búi tóc, nói: "Tối nay ngươi tới, sợ là muốn nói với ta buông tha con cờ Hà gia này đi."

Tần Cẩn Hạo không có phủ nhận: "Vâng, mẫu phi. Hiện giờ, Hà Thành trở thành trò cười lớn nhất của Lạc Đô. Nếu ta còn tiếp tục dùng hắn, chỉ sợ thanh danh bị ảnh hưởng, huống chi Hà Thành này cũng không phải tài cán gì, một chút chuyện nhỏ đều làm không xong."

Trong lời nói, Tần Cẩn Hạo để lộ tức giận và bất mãn, không tránh được ánh mắt của Khương quý phi.

Ánh mắt Khương quý phi hơi đổi: "Ngươi nói, là giáo huấn của Mộ gia Mộ Khinh Ca đi?"

Tần Cẩn Hạo cam chịu.

Thấy nhi tử ưu tú của mình thiếu kiên nhẫn như thế, Khương quý phi có chút sinh khí. Nàng theo bậc thang xuống, đi tới bên người Tần Cẩn Hạo, nghiêm khắc nói: "Bổn cung đã nói với ngươi bao nhiêu lần, phải nhẫn, hết thảy phải lấy đại cục làm trọng. Nhưng ngươi cố tình âm thầm sai khiến Hà Thành nhục nhã Mộ Khinh Ca, dẫn đến hắn gặp nạn. Lần này nếu không phải thân vệ hắn liều mình cứu giúp, chỉ sợ hắn đã chết rồi. Một khi hắn chết, toàn bộ bố cục của chúng ta đều chịu ảnh hưởng. Còn có Mộ Hùng, ai cũng không biết hắn dưới cơn đau khổ sẽ chọc ra chuyện gì."

Tần Cẩn Hạo bị giáo huấn khiến sắc mặt trầm xuống, không nhịn được biện giải cho mình: "Nhi tử thật sự chịu không được Mộ Khinh Ca dùng ánh mắt đó nhìn ta. Mẫu phi, chẳng lẽ người không biết, hiện giờ dân gian đều truyền ta với hắn có quan hệ ái muội, đoạn tụ chi phích sao? Nhi tử làm sao có thể chịu được thanh danh ô uế này? Huống hồ, nếu phụ hoàng đem lời đồn đãi đó thành sự thật, đối với tương lai đại sự của ta cũng cực kỳ không tốt. Ta làm cho Hà Thành ra mặt, vốn là muốn dạy dỗ nhục nhã hắn một phen, khiến hắn biết thu liễm. Ai ngờ hắn cư nhiên chạy tới hoang nguyên Lạc Nhật chịu chết, vậy sao có thể đổ lên đầu ta. Lại nói, sau khi biết rõ hành tung của hắn, để biểu hiện ra vẻ ngoài quan tâm, nhi tử cũng theo Mộ Hùng ra khỏi Lạc Đô tìm hắn."

"Hồ đồ! Ngươi thật là hồ đồ! Một chút ánh mắt ái mộ ngươi đều chịu đựng không được, như thế nào có thể thành đại sự? Nếu Mộ Khinh Ca không phân biệt nam nữ ái mộ ngươi, đối với ngươi không phải là thiên đại hỉ sự sao?" Khương quý phi chỉ hận không thể đâm tỉnh cái đầu của người trước mắt.

"Mẫu phi!" Tần Cẩn Hạo trong lòng cả kinh.

Thấy hắn hoàn toàn không hiểu, Khương quý phi không thể không lắc đầu than nhỏ: "Ngươi đừng quên, Mộ Khinh Ca trên danh nghĩa là muội phu của ngươi. Lúc trước, bổn cung để ngươi tiếp cận hắn, nắm lấy cơ hội thu nạp, cũng chính là bởi vì quan hệ đến Trường Nhạc. Trường Nhạc là thân muội muội của ngươi, lại bị Thái Hậu chỉ cho Mộ Khinh Ca. Hắn một cái phế vật, mặc dù lớn lên tuấn mỹ vô song, nhưng sao có thể xứng với nhi nữ ta? Chỉ là ý chỉ của Thái Hậu, Hoàng thượng không thể dễ dàng vi phạm, chúng ta cũng chỉ có thể nhịn. Nhưng dù sao, cũng muốn đào móc hết giá trị của Mộ Khinh Ca, cho ta sử dụng. Mộ Khinh Ca là đích tôn duy nhất của Mộ Hùng, nếu ngươi có thể đem hắn thu dưới trướng, đối với tương lai đại sự của ngươi là cực kỳ có lợi. Huống chi, có thêm tầng quan hệ Trường Nhạc, ai cũng không dám nói ngươi kết bè kết cánh, âm thầm lôi kéo đệ tử thế gia, nuôi dưỡng thế lực. Nhưng ngươi lại..."

Tần Cẩn Hạo bị nói khiến sắc mặt thay đổi mấy lần, uất ức hô lên: "Mẫu phi..."

Những đạo lý này, hắn không phải không hiểu. Chính là, mẫu phi lại không biết, hắn bị Mộ Khinh Ca thân cận khiến cho cả người khó chịu, lại còn phải cố tình miễn cưỡng lộ ra vẻ mặt tươi cười, một bộ dạng cưng chiều.

Một phế vật mà thôi, còn là một hoàn khố vô dụng, đồng tính ghê tởm, sao có thể đáng giá hắn tốn tâm tư tiếp cận? Ngẫm lại, hắn liền cảm thấy buồn nôn không muốn ăn.

Mộ gia, nếu đổi là người khác ái mộ hắn... Tỷ như, Bạch Tịch Nguyệt sống nhờ Mộ phủ kia...

Trong đầu đột nhiên hiện lên bóng dáng bạch y nhu nhược, lập tức khiến cho tâm thần Tần Cẩn Hạo rung động.

"Hạo nhi, Hạo nhi?"

Thanh âm không vui của Khương quý phi truyền đến kéo lại suy nghĩ của Tần Cẩn Hạo.

Khi hắn chống lại cặp mắt của mẫu phi, lại liền nghe được lời nghiêm khắc răn dạy: "Ngươi suy nghĩ cái gì? Mẫu phi nói chuyện với ngươi, ngươi thế mà lại thất thần? Ngươi không tập trung như thế, xem ra là không tiến bộ thêm bước nào. Sự tình Mộ gia lần này, tất cả hành động của ngươi, thật làm Bổn cung thất vọng. Vì để cho ngươi nhớ lâu một chút, sau này biết thế nào kiềm chế xúc động, Bổn cung liền phạt ngươi cấm túc mười ngày. Mười ngày này, ngươi tốt nhất nên ở trong Duệ Vương phủ nghiên cứu binh pháp, mưu lược. Chuyện của Hà gia tạm thời để đó, đợi tin đồn qua đi, ngươi hãy đi hảo hảo trấn an Hà gia. Nếu làm chuyện cắt bỏ cánh tay của mình, chỉ sợ sẽ khiến những người khác tâm lạnh. Tốt rồi, Bổn cung mệt mỏi, ngươi lui ra đi."

Tần Cẩn Hạo mặt đen ra khỏi Phượng Nghi Cung.

Bao nhiêu năm rồi, hắn không có bị mẫu phi nghiêm khắc khiển trách như thế?

Đều là do... Mộ Khinh Ca chết tiệt kia!

Đem tất cả nguyên nhân quy kết lại trên người khiến bản thân ghê tởm, ngũ quan lạnh lùng của Tần Cẩn Hạo hơi chút vặn vẹo. Bàn tay giấu trong tay áo, cũng siết lại thành nắm đấm.

'Sớm muộn gì cũng có một ngày, ta sẽ giết ngươi, để rửa sạch sự sỉ nhục ngươi mang đến cho bổn vương!'

  



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ranchild về bài viết trên: Chery, Chungphat181297, LinMin, Phuongphuong57500, lq0410, tamanh1908, thtrungkuti
     

Có bài mới 10.11.2018, 19:39
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 10.05.2018, 14:12
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 179
Được thanks: 447 lần
Điểm: 28.28
Có bài mới Re: [Xuyên Không] Tuyệt thế thần y: Nghịch Thiên Ma Phi - Tầm Mạt Ương Ương - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 19: Thể chất thay đổi, triệu nàng vào cung
Edit: Diệp Lưu Nhiên


Mộ phủ, Trì Vân uyển.

Sắc trời không rõ, nơi giao nhau giữa hai màu trắng đen, xuất hiện một tầng lóa mắt màu trần bì bắt đầu lan tràn.

Khoanh chân ngồi ở trên giường, Mộ Ca vừa thử tu luyện chậm rãi mở hai mắt ra, đôi môi đỏ thẫm khẽ mở, phun ra một ngụm trọc khí.

Con mắt lạnh thấu triệt rõ ràng mở ra, liền đối mặt với bóng dáng trong suốt trôi lơ lửng cách nàng ba thước.

"Ngươi cư nhiên có thể tu luyện!" Ngữ khí khiếp sợ, kèm theo là vẻ mặt kích động.

Mộ Ca lần đần tiên phát hiện trên người Mộ Khinh Ca thế mà lại có nhiều biểu tình như vậy.

"Có thể sao? Thì ra cái dạng này giống như là có thứ gì đó nhảy vào cơ thể, cảm giác tiến nhập vào tứ chi khắp người, chính là phản ứng dẫn linh nhập thể?" So với Mộ Khinh Ca kích động khó tin, Mộ Ca lại lộ ra bình tĩnh.

Không đi giải thích nghi ngờ trong lòng Mộ Khinh Ca, nàng chỉ rũ mắt trầm tư. Nhớ lại một chút cảm giác tối hôm qua sau khi bắt đầu tu luyện.

Đêm qua sau khi từ chỗ Mộ Hùng trở về, đuổi Ấu Hà và Hoa Nguyệt rời đi, nàng mới có thời gian dựa theo công pháp tu luyện mà Mộ Khinh Ca nói mà bắt đầu thử.

Ngay từ đầu, nàng không có bất luận cảm giác gì.

Tựa hồ, bởi vì nàng là một linh hồn hiện đại, không cách nào lĩnh ngộ hoàn toàn những pháp quyết cổ xưa kia.

Thế nhưng, trong lúc nàng không ngừng mặc niệm pháp quyết trong lòng, đem tinh thần của mình hoàn toàn nhập định. Nàng liền tiến vào một trạng thái thập phần huyền diệu, dường như có thể cảm nhận được lực lượng tràn ngập óng ánh bay tới quanh người. Những thứ kia không thể chạm đến, lại giống như thu được triệu hoán, thuận theo làn da của nàng tiến nhập vào thân thể, theo kinh mạch lưu động.

Cảm giác ấm áp từ đáy lòng trồi ra.

Loại cảm giác này tựa hồ chỉ là một cái chớp mắt, sau khi thoát khỏi cảm giác này. Mộ Ca mở mắt ra, liền phát hiện nàng chỉ là chớp mắt một cái, thực tế đã qua suốt một đêm.

"Xem ra, thuốc cải tạo gen này không khiến ta thất vọng." Mộ Ca thấp giọng tự nói. Bất kể như thế nào, nàng có thể tu luyện không phải sao?

Có thể tu luyện, nàng sẽ chậm rãi khiến cho một vài người biết, cái gì gọi là phế vật!

Nghĩ đến nguy cơ khắp nơi của Mộ phủ, mà nàng cũng bị dính trong đó. Khóe miệng Mộ Ca cong lên một mạt tươi cười lãnh diễm.

"Ngươi làm cái gì? Vì sao có thể tu luyện." Mộ Khinh Ca nhìn từ trên xuống dưới cơ thể đã từng là của bản thân, sâu trong đáy mắt tràn đầy cảm xúc phức tạp.

Nếu điều kỳ tích này xảy ra khi nàng vẫn còn sống, có lẽ mọi thứ sẽ khác.

Mộ Ca liếc mắt nhìn nàng, đứng dậy phủi phủi y phục đỏ như lửa của mình, thản nhiên nói: "Không có gì. Có lẽ sau khi phục sinh từ cái chết, có đưa tặng thêm quả trứng màu."

Mộ Khinh Ca không phải thời thời khắc khắc đều đi theo nàng. Có lẽ phải nói, thời điểm Mộ Ca cần, nàng mới có thể xuất hiện. Cho nên về chuyện của thuốc cải tạo gen, Mộ Khinh Ca cũng không biết. Mà Mộ Ca hiển nhiên cũng không có ý định giải thích.

"Ngươi có thể tu luyện! Tin tức tốt như vậy, phải lập tức nói cho gia gia!" Cũng may, trong lòng Mộ Khinh Ca sớm đã hiểu rõ bản thân mình chỉ là một u hồn. Cho dù thân thể có thể tu luyện, cũng không liên quan gì tới nàng. Chỉ là muốn Mộ Ca đem kỳ tích này nói cho Mộ Hùng.

Có lẽ, bởi vì thể chất của mình không thể tu luyện, cũng làm cho nội tâm thiếu nữ này thẹn với Mộ Hùng, trong lòng áy náy.

Thế nhưng Mộ Ca lại lắc đầu, cự tuyệt nói: "Tình huống Mộ gia hiện giờ, có một số việc không nói sẽ tốt hơn." Đưa tay cắt ngang Mộ Khinh Ca đang muốn mở miệng khuyên bảo, ánh mắt lạnh nhạt nhìn về phía nàng: "Khi nào nói, ta đều có kế hoạch."

Không phải là nàng không tin Mộ Hùng. Mà là chuyện này thêm một người biết, là nhiều thêm một phần nguy hiểm.

Trước khi không có thực lực tuyệt đối bảo vệ mình, nàng không muốn trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích.

Hiện giờ Mộ gia, có một người thừa kế phế vật hoàn khố phong lưu không thể tu luyện, chính là điều tất cả mọi người nhận định, cảm thấy thích hợp.

Mộ Khinh Ca im lặng, ánh mắt ẩn ẩn có chút không tán đồng nhìn Mộ Ca.

Mộ Ca lười để ý tới, ngược lại nhíu mày nói với nàng: "Ngươi ngẫm lại đi, đến cùng có bao nhiêu chuyện gạt ta. Từng chuyện từng chuyện nghĩ cho rõ ràng, sửa sang lại tốt, cẩn thận, một chuyện không thiếu nói ta nghe."

Tối hôm qua, nàng ở trong thư phòng Mộ Hùng, thế nhưng bị tin tức mình có vị hôn thê làm cho chấn động không nhẹ.

Ngữ khí Mộ Ca mang theo uy hiếp, làm cho thanh âm mờ nhạt của Mộ Khinh Ca có chút run lên, khẩn trương nhấp môi, rũ xuống hai con ngươi.

"Tiểu tước gia, ngài tỉnh sao? Công công trong cung tới tuyên chỉ, lão công gia sai nô tỳ mời ngài qua." Ngoài cửa, đột nhiên truyền đến thanh âm của Ấu Hà.

Người trong cung tới?

Mộ Ca có chút kinh ngạc nhướng mày. Dư quang khóe mắt nhàn nhạt quét nhìn Mộ Khinh Ca, đẩy cửa phòng đi ra ngoài.

Tu luyện suốt đêm, nàng nhưng không có cảm giác mỏi mệt, ngược lại tinh lực tràn đầy.

...

Theo Ấu Hà đi vào chính sảnh Tiền viện Mộ phủ, Mộ Ca liếc mắt liền thấy được thái giám đến tuyên chỉ trong cung.

Hắn ngồi ngay ngắn ở ghế trên chính sảnh, một tay bưng lấy một cuốn vải lụa sáng màu vàng, một tay nhấc lên Lan Hoa chỉ (*) nhẹ nhàng uống trà, trên mặt bôi son phấn so với nữ tử còn dày hơn.

(*) Lan Hoa chỉ: ngón tay xếp thành hình hoa phong lan.

Trên eo cột lấy đai lưng cơ hồ muốn vặn gãy, thêu lên hoa văn diễm tục.

Người như vậy xuất hiện ở Mộ phủ, tức khắc làm cho Mộ Ca cảm thấy gió lạnh từng trận.

Ở chủ vị, Mộ Hùng đang phụng bồi. Đương nhiên, đây không phải là mặt mũi của công công lớn, mà là bởi vì mặt mũi cuốn màu vàng trên tay hắn.

"Nha~! Tiểu tước gia tới rồi! Người làm cho tạp gia đợi thật lâu nha."

Thanh âm ra vẻ đáng yêu, lập tức làm cho làn da Mộ Ca nổi lên một tầng da gà, trong lòng muốn nôn.

'Yêu quái! Cách xa ta một chút!'

Mộ Ca lạnh mặt, vòng qua mặt son phấn trước mặt ập tới, hướng tới chỗ Mộ Hùng.

Thái độ của tôn nhi bị Mộ Hùng xem ở trong mắt. Ông nhếch miệng cười, giải vây nói: "Hoàng công công, Ca nhi đã tới, mau tuyên chỉ đi. Đừng làm chậm trễ sự tình của bệ hạ."

Hoàng công công thấy Mộ Ca rõ ràng tránh hắn đi, trừng mắt hờn dỗi liếc nhìn nàng một cái, mới hắng giọng mở ra vàng cuốn trong tay, cất cao giọng: "Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết... Đặc biệt tuyên Mộ Khinh Ca tiến cung, khâm thưởng!"

Trong quá trình tuyên chỉ, tổ tôn hai người đều không quỳ không bái. Thái giám tuyên chỉ kia cũng không dám nói cái gì.

Xét cho cùng, hắn là một mình đến đây, truyền bất quá chỉ là tin miệng mà thôi, không phải là đại sự trọng yếu gì. Lấy thân phận Vĩnh Ninh công tại Tần quốc, tự nhiên không cần dập đầu. Tiểu tước gia lại là hoàn khố kiêu ngạo, có lão công gia cưng chiều chống lưng. Tự nhiên cũng miễn.

Hoàng công công trong nội tâm hiểu rõ, thái độ của tổ tôn hai người này, coi như là chọc đến chỗ Hoàng thượng, cũng sẽ không có kết quả gì.

Vì vậy, còn không bằng mở một con mắt nhắm một con mắt.

"Tiểu tước gia, người đã thu thập xong? Nếu tốt rồi, liền cùng tạp gia đi một chuyến. Chớ để bệ hạ đợi lâu." Hoàng công công đem thánh chỉ giao vào tay Mộ ca, vẻ mặt nịnh nọt nói.

Trong tay Mộ Ca nắm cuộn thánh chỉ, trong lòng thì thầm: Tiến cung diện thánh sao?

  


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ranchild về bài viết trên: Chery, Chungphat181297, LinMin, Phuongphuong57500, lq0410, thtrungkuti
     
Có bài mới 11.11.2018, 11:54
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 10.05.2018, 14:12
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 179
Được thanks: 447 lần
Điểm: 28.28
Có bài mới Re: [Xuyên Không] Tuyệt thế thần y: Nghịch Thiên Ma Phi - Tầm Mạt Ương Ương - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 20: Thái Hậu triệu kiến, Vị hôn thê
Edit: Diệp Lưu Nhiên


Hoàng cung Tần quốc, bên trong Từ Tường cung.

Đây là cung nơi Thái Hậu ngụ ở, cách xa triều đình, cũng cách xa tam cung lục viện của Hoàng thượng.

Đương kim Thái Hậu, mẹ đẻ của Hoàng đế bệ hạ.

Sau khi Hoàng Đế chấp chính, nàng liền lui về ở ẩn trong Từ Tường cung ít ra ngoài.

Ngày thường, nếu Thái Hậu không triệu kiến, bất luận kẻ nào đều khó vào Từ Tường cung. Hôm nay đại môn của Từ Tường cung đã hoàn toàn mở ra, xem ra là có người tới.

Một trận tiếng cười, từ chỗ sâu trong Từ Tường cung vang lên.

Tiếng cười hiền lành mang theo một loại uy nghi của năm tháng lắng đọng, nhưng đã thu liễm đi rất nhiều.

Nhưng dù vậy, người tới thỉnh an tại Từ Tường cung, ai cũng không dám dễ dàng khiêu khích chủ nhân của thanh âm này. Ngay cả Khương quý phi được ân sủng của Hoàng đế, lúc này cũng chỉ có thể che miệng cười làm lành, cẩn thận chú ý biểu tình biến hóa của vị ngồi trên thượng vị kia.

Trong chánh điện, trừ bỏ cung nữ bên ngoài, bất quá chỉ có bốn người.

Trong đó một lão phu nhân ngồi ngay ngắn ở chủ vị, ngũ quan tuy rằng đã có nếp nhăn, nhưng vẫn khó nén phong hoa tao nhã trước kia. Nàng mặc lên hoa y cẩm bào, kim tuyến thêu hoàng điểu đồ đằng tượng trưng cho nữ quyến hoàng thất, trên búi tóc điểm xuyết một ít ngọc trâm cổ xưa giá trị phi phàm. Phía trên hổ khẩu (*) tại tay trái, còn treo một chuỗi hạt bồ đề tỉ mỉ điêu khắc mà thành phật châu.

(*) Hổ khẩu: Khe ngón tay cái với ngón tay trỏ.

Sau lưng nàng, đứng một vị lão ma ma. Trên mặt ma ma cũng treo nhàn nhạt ý cười, an tĩnh bồi cùng.
Vừa đứng, liền nhìn ra nữ nhân tôn quý nhất Tần quốc trước mặt lão ma ma, là địa vị cỡ nào.

Dưới bên tay trái Thái Hậu, có hai nữ tử ngồi nghiêm chỉnh. Xét từ tướng mạo của các nàng có vài phần tương tự và phán đoán theo tuổi tác, các nàng là quan hệ mẫu tử.

Chỉ là, so với giữa hai đầu lông mày của vị mẫu thân là loại kiều mị trời sinh, thì trên người thiếu nữ tôn quý kia càng nhiều là sự rụt rè cao quý, cô độc.

"Thái Hậu, lão nhân gia ngài không cần giễu cợt Dao nhi. Nàng tuổi còn nhỏ, thần thiếp còn muốn nàng bồi mình mấy năm đây." Khương quý phi cầm trên tay khăn lụa, che miệng cười khẽ, bên trong thần thái tràn đầy làm nũng.

Chỉ sợ ra vẻ hài tử trước mặt hướng Thái Hậu làm nũng, cũng chỉ có vị Khương quý phi quyến rũ này làm được.

Đối với biểu hiện của mẫu thân, Trường Nhạc công chúa Tần Diệc Dao ngồi bên người nàng không lộ ra quá nhiều biểu tình, hai đầu lông mày bình tĩnh. Dường như người trong miệng Thái Hậu vừa rồi không phải là nàng.

Trong tay Thái Hậu vân vê phật châu nhẵn mịn chuyển động, đối với lời của Khương quý phi cười mắng: "Cái gì còn nhỏ? Nữ tử Tần quốc ta mười ba tuổi cập kê, tuổi của Dao nhi đã là mười lăm, là đại cô nương rồi. Nếu không phải vì chờ tiểu tử Mộ gia kia nhược quán (*), sợ là ngươi đã có ngoại tôn để ôm."

(*) Nhược quán: Hai mươi tuổi.

Khương quý phi khóe miệng cứng đờ, trộm liếc mắt nhìn nữ nhi, lại thấy nàng bình tĩnh giống hệt pho tượng duy mỹ, không hề có biểu hiện gì là của nữ nhi gia nên có như thẹn thùng khi nghe về chung thân đại sự của mình, con mắt không khỏi tối xuống.

Cũng may, Thái Hậu tựa hồ cũng không chú ý đến họ, mà là tự lo nói: "Tính toán thời gian, tiểu tử Mộ gia kia sợ là cũng sắp thành quan lễ đi."

Lời này của nàng, tựa như lầm bầm, lại giống như đang hỏi người khác.

Ma ma đối với thói quen của Thái Hậu rõ như lòng bàn tay, vội vàng hơi cúi người thấp giọng nói: "Là, Mộ tiểu tước gia thêm một năm nữa, liền nhược quán rồi." Nhược quán, chính là trưởng thành, chuyện hôn sự của Mộ phủ cùng Hoàng gia liền sắp đệ trình rồi.

Thái Hậu gật đầu vài lần, trong lòng đã có ý định.

Theo nàng thấy, huyết mạch Mộ gia chỉ còn lại người cuối cùng là Mộ Khinh Ca, mà Mộ Khinh Ca lại là thiếu gia ăn chơi, hắn thừa kế Mộ gia, đã định trước Mộ gia thất bại. Hiện giờ, hoàng gia đem công chúa tôn quý gả vào Mộ gia, trước không nói huyết mạch Mộ gia sẽ bị huyết mạch hoàng thất ngầm chiếm, chỉ riêng thanh danh đã có tiếng tốt. Sao phải sử dụng thủ đoạn tính kế, rước lấy một thân tanh đây?

Trong lòng nghĩ xong, Thái Hậu nhìn về phía Tần Diệc Dao không nói một tiếng. Khuôn mặt nhỏ nhắn, được hưởng toàn bộ ưu điểm của phụ mẫu, kiều diễm như hoa, tuyệt mỹ như nước, có thể nói là nhân gian tuyệt sắc. Càng khó chính là, nàng sinh ra đã có một cỗ khí chất cao quý cao ngạo bẩm sinh, khiến cho nàng so với nữ tử bình thường càng thêm dẫn ánh mắt chú ý người ngoài.

Đem người như vậy gả vào hoàn khố Mộ gia kia, cũng không tính là thua thiệt bọn chúng.

Thái Hậu trong lòng thở dài, đối với Tần Diệc Dao lộ ra yêu thương vui vẻ nói: "Dao nhi của chúng ta đúng là càng lớn càng xinh đẹp, tiểu tử Mộ gia thực sự là hảo phúc khí."

"Hoàng tổ mẫu quá khen." Bị Thái Hậu điểm danh, thần sắc Tần Diệc Dao vẫn như cũ nhàn nhạt, lời nói đáp lại mang theo cung lễ.

Giọng điệu đạm mạc có lệ, làm cho Khương quý phi trong lòng có chút nôn nóng. Sợ thái độ của nữ nhi chọc Thái Hậu không vui, khiến Thái Hậu ở trong cung làm cho nàng "đi giày nhỏ".

  Vì vậy, nàng giận dữ nói: "Dao nhi, sao lại trả lời Thái Hậu như vậy? Dạy quy củ cho ngươi đều quên hết rồi sao?"

"Dao nhi không dám quên." Tần Diệc Dao rũ mắt trả lời, giọng điệu như cũ không kiêu ngạo không siểm nịnh.

"Được rồi được rồi, không phải là chuyện lớn gì. Tính tình Dao nhi đạm mạc, ai gia không phải hôm nay mới biết. Kêu các ngươi tới đây, là vì hôm nay Hoàng đế truyền tiểu tử Mộ gia tiến cung." Thái Hậu khoát tay nói.

Khương quý phi nghe vậy sửng sốt, trong lòng thầm nghĩ: Hoàng thượng truyền Mộ Khinh Ca tiến cung, vì sao ta không nhận được tin tức gì?

Mà người một mực đạm mạc giống như người ngoài cuộc Tần Diệc Dao, cuối cùng lúc này cũng có chút phản ứng. Lông mi cong dài như cánh bướm, khẽ run rẩy.

Còn chưa chờ Khương quý phi mở miệng, liền nghe Thái Hậu nói: "Ai gia đã phái người đem tiểu tử Mộ gia kêu tới đây, nghe nói tiểu tử này đoạn thời gian trước chịu chút đau khổ. Hai người các ngươi, một là nhạc mẫu tương lai, một là thê tử tương lai, hôm nay phải hảo hảo quan tâm một phen. Đặc biệt là Dao nhi, ngươi với Khinh Ca coi như là cùng nhau lớn lên, chỉ là nam nữ khác biệt, liền dần dần xa cách. Ngươi sớm muộn gì cũng phải gả vào Mộ gia, phu thê hai người cảm tình càng tốt, về sau càng hạnh phúc. Hôm nay, ngươi liền bồi Khinh Ca đi dạo trong cung, chờ hắn xuất cung, ngươi liền bồi cùng hắn. Sau đó ngươi lại quay về Trường Nhạc công chúa phủ của ngươi đi."

Không có bất luận chỗ trống phản kháng nào, Thái Hậu đã nói ra quyết định cho nàng.

Luật pháp Tần quốc quy định, hoàng tử cùng công chúa sau khi thành niên, đều phải dọn ra Hoàng cung xây phủ. Hiện giờ có thể ở trong cung, chỉ sợ cũng chỉ có Thất hoàng tử chín tuổi.

"Thái Hậu, cái này... Dao nhi dù sao còn chưa đi qua cửa..." Khương quý phi đối với hôn sự của nữ nhi vốn không thích. Theo suy nghĩ của nàng, nàng có thể thông qua cọc hôn sự này lợi dụng Mộ Khinh Ca, nhưng không thể mất nữ nhi của mình. Nữ nhi của nàng nên đến một nơi tốt hơn.

Thí dụ như, liên hôn với quốc khác, đổi lấy sự ủng hộ của lân bang đối với nàng. Hay là, lợi dụng bản thân mỹ mạo tài hoa, giúp nàng thu nạp hiền sĩ.

Tóm lại, nữ nhi của nàng sao có thể để một kẻ hoàn khố không dậy nổi chiếm tiện nghi?

Thế nhưng, Thái Hậu lại không để ý tới, phất tay áo nói: "Được rồi, thiên hạ này người nào không biết vị hôn phu tương lai của Dao nhi là ai? Cảm tình của hai nhỏ vô tư, bao nhiêu người hâm mộ không hết, còn sẽ hồ ngôn loạn ngữ cái gì?"

Dứt lời, ánh mắt nàng tràn đầy cơ trí nhìn thẳng Tần Diệc Dao, hỏi: "Dao nhi, lời tổ mẫu nói, ngươi đã biết?"

Tần Diệc Dao mím môi, lông mi run rẩy vài cái, mới gật đầu nói: "Dao nhi đã biết."

"Này mới ngoan, mới là cháu gái tốt của tổ mẫu, Tần quốc công chúa." Thái Hậu hài lòng nhẹ gật đầu.

  


Đã sửa bởi Ranchild lúc 02.12.2018, 11:25.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ranchild về bài viết trên: Chery, Chungphat181297, LinMin, Phuongphuong57500, lq0410, tamanh1908, thtrungkuti
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 122 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: MyBen, Nguyễn Minh Thảo, Phạm Hà Bảo Nhi, Tiểu Linh Đang, vi phương và 147 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 795 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 756 điểm để mua Vương miện hoàng đế

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.