Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 

Sống lại lần nữa ở tận thế - Lâm Y Dương

 
Có bài mới 19.10.2018, 22:22
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.06.2015, 04:13
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 568
Được thanks: 2959 lần
Điểm: 22.77
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Mạt thế - Trùng sinh] Sống lại lần nữa ở tận thế - Lâm Y Dương - Điểm: 42
Chương 53: NO 53

Editor: Mai Tuyết Vân

Không biết trời đã sáng từ khi nào, trong không gian đã sáng chứng tỏ bên ngoài cũng sáng. Có linh khí trong không gian nên hai người không mệt nhiều, rửa mặt xong, chuẩn bị thật tốt. Trong tích tắc, Bạch Nhược Oánh mang theo Mặc Doãn Cuồng ra khỏi không gian trở về phòng. Cô nhìn Mặc Doãn Cuồng, không nói gì cả. Mặc Doãn Cuồng cũng nhìn cô, không nói gì. Mặc Doãn Cuồng ôm Bạch Nhược Oánh, ôm rất chặt, giống như Bạch Nhược Oánh chính là bảo vật quý báu của anh vậy, siết chặt.

“Anh nghĩ mình sắp phải đi, anh thật sự không muốn, nhưng đến cuối cùng anh vẫn không thể quyết định được.’’ Mặc Doãn Cuồng cảm thấy, khi mình nói ra lời này, Bạch Nhược Oánh căng thẳng. “Anh không muốn đi, nhưng không thể không đi, Nhược Oánh, anh không bỏ được em. Chuyện ngày hôm qua, có lẽ đối với em mà nói, xảy ra quá nhanh, nhưng mà anh không chịu được. Anh vốn là kẻ ích kỷ, anh phải làm thế, vì em là của anh.’’

Chưa bao giờ nghe Mặc Doãn Cuồng nói nhiều như vậy, Bạch Nhược Oánh không lúc này tâm tình mình ra sao nữa. Thì ra tình yêu chính là đến lúc không đề phòng, tình yêu chỉ trong khoảng khắc, thế nhưng người đàn ông này sắp rời khỏi, cô phải làm gì đây? Với kinh nghiệm kiếp trước, cô không thể để mình tin tưởng vào tinh yêu, nhưng kiếp này thì sao, cô còn có thể tin anh không? “Khi nào anh trở lại?’’ Cố gắng kiềm nén cảm xúc, Bạch Nhược Oánh tỏ ra kiên cường hỏi, không hỏi anh khi nào đi, chỉ hỏi lúc nào anh về.

Biết cô cố tỏ ra mạnh mẽ, Mặc Doãn Cuồng ôm chặt lấy Bạch Nhược Oánh: “Sen đỏ vốn vô tâm, nếu như nó có cơ hội nở hoa, khi hoa nở là lúc thích hợp.’’ Không trả lời câu hỏi của Bạch Nhược Oánh, Mặc Doãn Cuồng chỉ nói một câu, nhưng những lời này lại khiến Mặc Doãn Cuồng cảm thấy mình vô dụng. “Làm sao anh biết sen đỏ?’’ Nghe Mặc Doãn Cuồng nói thế, Bạch Nhược Oánh khiếp sợ đẩy Mặc Doãn Cuồng ra, nhìn vào mắt của anh, sao anh có thể đi vào không gian của cô, vì sao lại biết về sen đỏ?

“Anh không thể tiếp tục ở cạnh em, càng không thể làm liên lụy đến em, thật xin lỗi, Nhược Oánh, anh yêu em.’’ Vẫn không trả lời cô, Mặc Doãn Cuồng khổ sở nhìn Bạch Nhược Oánh. Lúc Mặc Doãn Cuồng nói thế, Bạch Nhược Oánh cảm thấy có một chấn động trong không gian. “Mau trở lại không gian!’’ Bạch Nhược Oánh cảm thấy mình bị anh đẩy một cái, rồi tiến vào không gian của mình. Lúc này, cô muốn đi ra ngoài, lại phát hiện, không gian giống như bị hạ một cấm chế, vì sao cô không thể ra ngoài.

“Ẩm Huyết, Ẩm Huyết.’’ Bạch Nhược Oánh gọi Ẩm Huyết, nhưng Ẩm Huyết không xuất hiện. “Mặc Doãn Cuồng, ngươi chạy đi đâu, không ngờ đã thành hình người rồi, lại còn dám lang thang trong tam giới, hôm nay chúng ta phải đánh ngươi hồn bay phách tán!’’ Giọng điệu mềm mại vang lên, không hiểu vì sao lại có bốn cô gái xuất hiện, đều mặc áo trắng, khiến người ta cảm thấy phiêu diêu như thần tiên.

“Không!’’ Bạch Nhược Oánh hét lên, đáng tiếc người bên ngoài không ai nghe thấy. Mặc Doãn Cuồng bị bốn thanh kiếm xuyên tim, biến mất. Nhìn cảnh tượng này, bốn cô gái kia lộ vẻ tươi cười, “Hừ, còn tưởng thứ gì, dù là đại ma đầu đi nữa, tỷ muội chúng ta mỗi người một kiếm, hắn còn không hồn phi phách tán sao?’’

“Vẫn là sư tôn lợi hại, không ngờ nhiều năm như vậy, lại để hắn hóa hồn lang thang, may đã bị tỷ muội chúng ta tiêu diệt, nhưng tại sao thế giới này lại bất ngờ xuất hiện một cỗ tà khí vậy?’’

“Ta nghĩ là sư tôn chuyện nhỏ xé ra to, để chúng ta cẩn thận tên ma đầu này.’’

"Mặc kệ nó, chúng ta nhanh đi thôi."

“Chờ một chút, các tỷ có cảm thấy trong phòng này còn một hơi thở khác, hình như có người?’’

“Người nào chứ, không có đâu.’’

“Đúng vậy, chuyện tỷ lo nhất hiện nay chính là roi tiên.’’

“Roi tiên là sư phụ cho chúng ta để bắt sống Mặc Doãn Cuồng, đáng tiếc, khi chúng ta vừa đến thế giới này, roi tiên đã bị mất, khi trở về làm sao ăn nói với sư tôn đây?’’ Đúng lúc bốn người còn đang nói chuyện, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa, “Tiểu Oánh, tiểu Oánh, mau dậy ăn cơm thôi.’’

Lúc tiếng của Lưu Minh vang lên, bốn cô gái kia nói: “Chúng ta mau rời đi, Mặc Doãn Cuồng đã bị tứ kiếm xuyên tim, hồn bay phách tán, chúng ta trở về nói với sư phụ. Mặc Doãn Cuồng không chịu an phận lãnh phạt, đã đồng vu quy tận với roi tiên. Về phần roi tiên, chúng ta vốn không có cách nào tìm thấy, lại nói nếu không phải sư tôn cảm thấy hơi thở của Mặc Doãn Cuồng, sư phụ sẽ không quản chuyện nhân giới. Nói gì thì nói, nhân giới không liên quan đến chúng ta, chỉ cần bốn người chúng ta cùng nhất trí, ai cũng không thể biết được.’’

"Tốt!" Nói xong, bốn người biến mất vào hư không, lúc này, cuối cùng Bạch Nhược Oánh cũng có thể từ không gian bước ra. Ngoài cửa tiếng gõ cửa vẫn vang, nhưng Bạch Nhược Oánh giống như không nghe thấy, cô ngơ ngác nhìn căn phòng. Nhìn vào chỗ Mặc Doãn Cuồng biến mất, vừa rồi đã xảy ra chuyện gì? Mặc Doãn Cuồng đã đi đâu, bốn cô gái lúc nãy là  ai, bọn họ đang nói gì vậy, ai là ma đầu, cái gì là roi tiên, cuối cùng đã xảy ra chuyện gì thế này?

Hồn bay phách tán? Không, không đâu, đột nhiên nói đến bốn chữ này, Bạch Nhược Oánh hoảng sợ, cô liên tục phủ nhận, không đâu, không thể nào. Mặc Doãn Cuồng không thể biến mất như vậy, nhưng anh lại cứ thế mà biến mất, không còn gì cả.

Bạch Nhược Oánh nhớ tới lời Mặc Doãn Cuồng nói, cô lắc mình vào không gian lần nữa, nhìn sen đỏ trong ao máu, Bạch Nhược Oánh do dự, nên hay không nên? Cuối cùng, cô đến gần sen đỏ, hoa nở giữa ao máu không nhìn rõ được bên trong. Bạch Nhược Oánh bước xuống ao máu, ao máu sủi bọt, giống như axit, Bạch Nhược Oánh cảm thấy hai chân bị ăn mòn. Nhưng cô vẫn tiến về phía trước, cô muốn biết một chuyện, càng đến gần càng đua đớn, vẫn không ngăn được Bạch Nhược Oánh tiến lên, cuối cùng, sen đỏ hé nở gần ngay trước mặt.

Sen đỏ không có nhụy? Nhìn sen đỏ, Bạch Nhược Oánh cẩn thận vuốt ve cánh hoa, vậy mà lúc này, cánh sen lại úp vào, nước trong ao máu cũng không sủi bọt nữa. Cuối cùng cô đi từng bước trở về bờ ao.

Ao máu khiến chân cô bị ăn mòn, đau đớn không dứt, cô đi về phía suối nước, bỏ hai chân vào bên trong. Loại bỏ da thịt hư thối, sinh ra da mới, đau đớn càng tăng lên, nhưng cô không cảm thấy gì. Nhìn sen đỏ từ xa, nó nhất định sẽ nở hoa, khi đó, Mặc Doãn Cuồng, em mặc kệ anh là người hay quỷ, anh đều phải xuất hiện trước mặt em.

Ngày trước, hy vọng sen đỏ nở hoa để gia tăng thực lực bản thân, vì muốn sống thật tốt, vì muốn bảo vệ an toàn cho người thân. Nhưng bây giờ, lại thêm một lý do nữa, Mặc Doãn Cuồng, muốn anh trở lại! Muốn sen đỏ nở hoa, sẽ phải cần rất nhiều thủy tinh thể cao cấp nữa, còn phải có nhụy hoa, nhất định phải tìm thấy hoa tâm. Thì ra ngay từ lúc đầu anh xuất hiện, lần đầu tiên hôn cô, khoảnh khắc anh nhìn cô, cô đã dần dần đặt anh trong lòng. Hiểu được những thứ này, sự kiên nghị lóe lên trong mắt cô gái, cuối cùng Bạch Nhược Oánh ra ngoài, tiếng gõ cửa vẫn vang lên, Bạch Nhược Oánh mở cửa phòng

“Tiểu Oánh, cậu làm sao vậy, sao không trả lời tôi, cũng không mở cửa cho tôi, suýt nữa là tôi đạp cửa rồi, có phải cậu bị sao không…’’ Thấy vẻ mặt căng thẳng của Lưu Minh, trong lòng Bạch Nhược Oánh dần ấm lại, chỉ là vừa cẩn thận quan sát bộ dạng Lưu Minh một chút, Bạch Nhược Oánh đã cau mày. Nghĩ thế nào, Bạch Nhược Oánh lại lấy từ không gian ra một bình nước, đưa cho Lưu Minh. “Rửa vết thương một lần, lập tức sẽ khép miệng, haizz!’’ Sao Bạch Nhược Oánh lại đột nhiên có cảm giác “nhà có con gái đã lớn’’ là thế nào nhỉ?

“Hả? Vết thương, tiểu Oánh?’’ Lưu Minh vẫn còn đang làu bàu đột nhiên bị Bạch Nhược Oánh cắt ngang, anh nhận lấy bình nước trong tay Bạch Nhược Oánh, hoài nghi nhìn cô. Nhưng lúc này, Bạch Nhược Oánh đã đi ra ngoài, Lưu Minh vừa cử động, thì một cơn đau thấu tim truyền đến từ phía dưới. Lưu Minh tỉnh ngộ, chẳng lẽ tiểu Oánh đã đoán đúng, là cái này, vậy, vậy…Trời ạ, Nguyên Ưng đáng chết, anh không còn mặt mũi nhìn ai nữa rồi…

Đi tới phòng khách, ngồi trước bàn ăn, nhìn người đang mặc tạp dề bận rộn, “Đối tốt với cậu ấy, không được lừa gạt hay bắt nạt Lưu Minh, nếu không tôi sẽ không bỏ qua cho anh.’’ Nghe thấy Bạch Nhược Oánh nói, khóe miệng Nguyên Ưng lộ nụ cười thỏa mãn, “Cô yên tâm, bánh bao nhỏ là của tôi, ngoại trừ tôi ra, không ai có thể bắt nạt em ấy.’’ Nhìn Nguyên Ưng kiên định, Bạch Nhược Oánh cúi đầu ăn bữa sáng trên bàn, “Mặc Doãn Cuồng, anh cũng là của em, ngoại trừ em ra, ai đừng hòng bắt nạt anh.’’ Bạch Nhược Oánh âm thầm thề.

Lúc này, Lưu Minh đi ra, anh cúi đầu, giống như trẻ con làm sai việc bị bắt quả tang vậy, mắc cỡ, ngại ngùng không dám ngồi xuống. “Bánh bao nhỏ, em làm sao vậy, sao lại xuống giường rồi, không phải đã bảo em ở trên giường nghỉ ngơi rồi sao ư? Còn xuống giường làm gì, còn đau không, thật xin lỗi, hôm qua anh dùng sức hơi mạnh. Có thể ngồi ghế được không, hay là anh lấy cho em cái đệm, không thì về giường đi, anh mang đồ ăn vào cho em….’’ Nhìn Nguyên Ưng ríu rít như bà mẹ già, Lưu Minh thật sự muốn giết người tịa chỗ, nhưng anh vẫn cúi đầu, cẩn thận liếc trộm Bạch Nhược Oánh.

Nhìn bộ dạng cô vợ nhỏ của Lưu Minh, Bạch Nhược Oánh cảm thấy trên trán mình đổ mồ hôi: “Khụ, vết thương của cậu ấy đã tốt hơn rồi.’’ Bạch Nhược Oánh cố ý ho khan, thật ra cô không có thành kiến với việc này. Trước khi mạt thế, cô không kiêng kỵ gì, huống chi bây giờ đã mạt thế, phần lớn phụ nữ là hàng hóa trong tay đàn ông. Một số đàn ông cũng tìm người mạnh, đi chung với mình. Ai còn để ý chuyện này chứ? Thêm việc dọc đường cô đã quan sát Nguyên Ưng, nhân phẩm của người này không tệ. Nghĩ thế, Bạch Nhược Oánh không kiêng dè lấy mấy viên thủy tinh thể và mấy bình nước từ không gian ra.

Nhìn động tác của Bạch Nhược Oánh, Nguyên Ưng sửng sốt một chút, sau đó thoải mái, thì ra Bạch Nhược Oánh cũng sở hữu không gian, nghĩ thế, anh ta bật cười. “Anh cười cái gì?’’ Thấy Nguyên Ưng cười, Lưu Minh hung hăng trừng mắt nhìn Nguyên Ưng.

“Bánh bao nhỏ, em thật đáng yêu.’’ Nói xong, Nguyên Ưng hôn lên mặt Lưu Minh một cái, khiến Lưu Minh đỏ bừng mặt: “Không ngờ, cô Bạch lại có dị năng không gian, thấy như vậy, tôi nhất định phải nhìn Tần Thiên bị xấu mặt, nhưng bánh bao nhỏ không sao thật chứ?’’ Thật ra, cả Lưu Minh và Nguyên Ưng đều rất cảm động, Lưu Minh không ngờ cô lại vì mình mà bộc lộ không gian trước mặt người khác, còn lấy rất nhiều thủy tinh thể và nước suối ra ngoài.

Thì ra trong lòng Lưu Minh đã sớm phát hiện nước suối của Bạch Nhược Oánh là nước suối thánh rồi. Vì nước không chỉ nâng cao thực lực dị năng giả, mà còn chữa được bệnh và vết thương. Thật ra anh rất muốn gọi nước suối này là “nước thần tiên’’, nhưng ngày hôm đó khi anh vừa nói ra suy nghĩ này, đã bị mọi người cười nhạo. Bạch Nhược Oánh vừa cho anh nước suối rồi, vậy còn lấy ra vài bình nữa, Lưu Minh nhìn Nguyên Ưng bên cạnh một chút, rồi đẩy một bình qua.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mai Tuyết Vân về bài viết trên: Hoacamtu, Htv7300, Tư Di, kotranhvoidoi, tamanh1908, thuyl
     

Có bài mới 28.10.2018, 00:04
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.06.2015, 04:13
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 568
Được thanks: 2959 lần
Điểm: 22.77
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Mạt thế - Trùng sinh] Sống lại lần nữa ở tận thế - Lâm Y Dương - Điểm: 53
Chương 54: NO 54

Editor: Mai Tuyết Vân

“Em không sao, nhưng nước Tiểu Oánh đưa cho anh không phải nước suối bình thường, đây chính là nước suối thánh. Nếu như anh bị thương, cho dù vết thương có nặng đến đâu, chỉ cần nhỏ vài giọt, sẽ lành lại ngay. Chưa hết đâu, nước suối này còn có thể tăng cấp dị năng của anh lên đấy.’’ Nói xong, Lưu Minh đưa nước suối và thủy tinh thể trên bàn cho Nguyên Ưng.

“Nói cho anh biết, dị năng giả muốn tăng cấp phải dựa vào thủy tinh thể, nhưng bây giờ trong căn cứ mọi người còn chưa biết. Còn chúng em là ngoài ý muốn mà biết được, anh nắm chặt thủy tinh thể trong tay, phát động tinh thần hấp thụ năng lượng bên trong, như vậy dị năng của anh sẽ tăng cấp.’’

“Hả? Nhờ vào cái này mà tăng cấp sao, anh vẫn cho là dựa vào thực chiến để nâng cao năng lực chứ. Nhưng bánh bao nhỏ, nước suối có thật là hiệu nghiệm không, em thật sự không sao chứ?’’

“Tất nhiên rồi, nước suối của Tiểu Oánh là thuốc chữa bệnh siêu cấp đấy, anh dám không tin sao?’’ Nghe Nguyên Ưng nghi ngờ nước suối của cô, Lưu Minh lập tức đứng dậy, muốn chứng minh công dụng của nước suối: “Anh xem, hiện tại em rất tốt, đi lại bình thường, sao không có tác dụng được.’’

Nhìn Lưu Minh, Bạch Nhược Oánh lắc đầu một cái, tên ngốc này, cô đã sớm nhận được ánh mắt cảm ơn của Nguyên Ưng. Chỉ có anh là ngốc mà thôi, nhưng khoan hãy nói, con hàng bại não này rất biết cách làm người khác cảm động. “Anh cứ gọi tôi là Nhược Oánh, nhưng vừa rồi anh nói chuyện Tần Thiên là thế nào?’’ Lắc đầu một cái, Bạch Nhược Oánh nhìn về phí Nguyên Ưng lần nữa.

“Tên Tần Thiên, tôi nghĩ mọi người cũng nhận ra, Tần Thiên luôn nhìn cô với con mắt khác. Nhưng cho dù tiểu đội Lôi Điện có thực lực mạnh mẽ, nhưng bây giờ thứ họ thiếu nhất chính là dị năng giả không gian. Cô nhìn cách Tần Thiên đối xử với ả Phương Di đáng ghét đó cũng biết. Chẳng qua, nếu như hắn biết được cô sở hữu dị năng này mà nói, ha ha…’’ Nguyên Ưng không nói tiếp.

“Im miệng, nói cho anh biết, việc Tiểu Oánh có dị năng không gian, nếu anh dám nói cho người khác biết, em sẽ dạy dỗ anh, hừ.’’ Nghe Nguyên Ưng nói xong, Lưu Minh lập tức xù lông, Tiểu Oánh làm vậy coi như là vì mình, chuyện này không thể lan truyền.

“Em không thích Tần Thiên, dối trá, cả ngày mang bộ dạng hòa nhã, với ai cũng cười, hắn ta không thấy mệt sao? Hừ, so với Mặc Doãn Cuồng thì hắn còn kém xa, em vẫn thích Mặc Doãn Cuồng hơn, phong thái rất xứng đôi với Tiểu Oánh. Khó trách Tần Thiên có thể chịu đựng sự dây dưa của Phương Di. Hừ, anh, nhớ, nếu như anh dám tiết lộ bí mật của Tiểu Oánh…’’

Nhìn ánh mắt uy hiếp của Lưu Minh, sao Nguyên Ưng lại cảm thấy bánh bao nhỏ đang quyến rũ mình thế này? Nhớ đến chuyện tối qua, Nguyên Ưng cảm thấy lòng mình rạo rực. “Yên tâm, anh sẽ không rảnh rỗi mà nói cho Tần Thiên biết đâu. Anh còn muốn xem chuyện cười của hắn mà, nếu hắn thật sự đón nhận Phương Di. Không biết Thiện Lăng Băng sẽ ra sao, ha ha, khi đó đúng là không dễ nhìn đâu.’’

“Hừ, coi như anh biết điều.’’ Lưu Minh cảm thấy có thể miễn cưỡng tha thứ cho Nguyên Ưng được rồi. “Nhưng sao hôm nay không thấy Mặc Doãn Cuồng nhỉ?’’ Nghe Lưu Minh nhắc đến Mặc Doãn Cuồng, Bạch Nhược Oánh đột nhiên cảm thấy mình ăn no rồi, “Tôi no rồi, ra ngoài đi dạo, xem tình hình bên ngoài một chút, chốc nữa sẽ trở lại.’’ Nói xong, Bạch Nhược Oánh đứng dậy rời khỏi phòng. Nhìn cô rời đi, Lưu Minh nhìn Nguyên Ưng, “Tiểu Oánh sao thế, giống như có tâm sự?’’

Thấy bánh bao nhỏ cố làm ra vẻ nghiêm túc, Nguyên Ưng híp đôi mắt đào hoa của mình, “Bánh bao nhỏ, em ổn chứ, không được, anh phải tự mình kiểm tra một chút mới được, anh không yên lòng.’’

“Á, tên khốn này, sao anh lại cởi quần cảu em, á…’’ Từ xa, Bạch Nhược Oánh nghe được giọng nói quan tâm của Nguyên Ưng còn ẩn chứa sự gian xảo, trong lòng âm thầm mặc niệm cho Lưu Minh. Lúc này, Bạch Nhược Oánh lại nhớ đến Mặc Doãn Cuồng, anh đã thật sự hồn bay phách tán rồi sao? Không đâu, sẽ không đâu, nhất định phải làm cho sen đỏ nở hoa, khi đó mọi chuyện đều rõ ràng, đúng rồi, nhất định phải khiến sen đỏ nở hoa. “Nhược Oánh, dậy sớm vậy, cô đã ăn sáng chứa?’’ Bạch Nhược Oánh vừa ra khỏi cửa chưa bao lâu đã nghe thấy tiếng Tần Thiên. Đúng là “nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến’’, mới vừa rồi bọn họ còn nhắc đến anh ta.

“Đội trưởng Tần, chào anh.’’ Nói thật, Bạch Nhược Oánh cũng không thích Tần Thiên, không nói chuyện đời trước, chỉ nhắc đời này. Khi vừa quen biết Tần Thiên, bề ngoài hòa nhã khiến người khác có cảm tình với anh ta. Nhưng ở lâu sẽ phát hiện, suy tư của người này rất sâu, bề ngoài hòa nhã chỉ là giả tạo, dã tâm bên trong lớn biết bao nhiêu.

Thật ra cô luôn cho rằng Tần Thiên luôn có ý với mình, nhưng người ta không nói rõ, cô sẽ không hỏi thêm. Sau khi quân đội tuyên bố Phương Di là dị năng giả không gian, rồi quan sát ý tứ của Tần Thiên, cho nên Tần Thiên càng ẩn nhẫn. Cô càng không cần nói gì, cho đến cuộc chiến ngày hôm qua, có lẽ anh ta đã thấy được thực lực của cô. Cho nên hôm nay mới bắt đầu chủ động nói chuyện, nhìn nụ cười thân thiện trước mắt, nếu không cẩn thận quan sát nhiệt độ trong mắt Tần Thiên, có lẽ cô cũng đã bị mê hoặc rồi. Đang lúc Tần Thiên còn muốn nói thêm, “Anh Tần, thì ra anh ở đây, người ta đã làm xong cơm rồi, anh để người ta tìm khắp nơi, á, cô Bạch, sao cô lại ở đây?’’

Nhìn Phương Di ôm lấy cánh tay Tần Thiên, ánh mắt của Tần Thiên lộ ra vẻ chán ghét. Cô cảm thấy Lưu Minh nói rất đúng, Tần Thiên rất giả tạo, nhưng chuyện này không liên quan đến cô. “Cô Phương, tôi vừa ra ngoài đi dạo, không ngờ lại trùng hợp gặp được đội trưởng Tần, nếu hai người có chuyện, tôi cũng không quấy rầy nữa, tôi đi trước.’’ Nói xong Bạch Nhược Oánh rời đi.

Nhìn theo bóng dáng của Bạch Nhược Oánh, Phương Di lộ ra vẻ ghen tỵ, vậy mà, khi cô nhìn về phía Tần Thiên, đã là vẻ đắm đuối, “Anh Tần, bữa sáng của anh, em đã làm xong rồi, nhanh về ăn thôi.’’ Nói xong kéo tay Tần Thiên. Tần Thiên nhìn theo bóng lưng của Bạch Nhược Oánh, rồi nhìn sang Phương Di, nhấc chân rời đi cùng với cô ta.

Thực lực của Bạch Nhược Oánh không thể khinh thường, nhưng thực lực của anh cũng có thể tăng lên. Còn đội ngũ của anh bây giờ lại thiếu dị năng giả không gian, chứ không phải dị năng giả tốc độ. Nghĩ đến thái độ của Bạch Nhược Oánh đối với mình, cục xương không gặm được, sẽ khiến người ta có cảm giác muốn chinh phục. Rồi lại nhìn sang Phương Di bên cạnh, bộ ngực lớn cọ trên thân thể mình, rõ ràng là đang quyến rũ, sao anh ta lại không nhìn ra.

Nhưng suy đi tính lại, vẫn còn Thiện Lăng Băng, ý của cô ta với anh, Tần Thiên không phải là không biết. Như gần như xa cũng là một thủ đoạn, huống chi phía sau cô ta còn có núi lớn làm chỗ dựa, phía trước còn có một tiểu đội không tầm thường. Nghĩ tới đây, Tần Thiên đi cùng Phương Di trở về phòng mình. Bạch Nhược Oánh ra ngoài đi dạo, nhìn thấy mầm cây bắt đầu nhú, nếu như trước mạt thế, nhìn thấy cảnh tượng tươi đẹp như vậy, chắc chắn lúc đó tâm tình sẽ rất tốt, còn bây giờ?

Haizz, kể từ sau khi cô sống lại, mạt thế đã thay đổi, rất nhiều việc cô không thể nói trước, giống như Lý Hiển Nghiêu. Vốn là mạt thế rất lâu, hắn mới thức tỉnh dị năng, nhưng không ngờ mạt thế vừa bắt đầu có dị năng. Kể từ khi cô có không gian, sẽ không bước theo con đường giống đời trước, như vậy sẽ có rất nhiều chuyện không giống nhau.

Còn gặp được Mặc Doãn Cuồng, từ Mặc Doãn Cuồng lại nhìn thấy chuyện kỳ lạ, còn đám zb kỳ quái nữa. Xem ra những chuyện trong tương lai cô không có cách nào biết trước được, dựa vào một ít kiến thức của cô đời trước không hữu dụng. Hôm nay, cô muốn sống cho thật tốt, chỉ còn cách nâng cao thực lực của bản thân. Nhìn chiếc xe bán tải phía xa, chiếc xe này vẫn luôn đi theo đội ngũ của cô, vậy mà không đến gần, khiến mọi người hầu như quên mất họ. Vào giờ phút này, cổ hơi thở kỳ quái kia lại không thấy, Bạch Nhược Oánh suy nghĩ một chút rồi đi về phía chiếc xe kia.

Khi cô đến gần, chỉ thấy trong xe có một cô gái đang nằm, hình như bị hôn mê. Cô nhận ra, cô gái trẻ này chính là người đã cầu cứu hôm đó. Khi đó cô cảm thấy bên trong xe có mấy người, bây giờ lại không thấy, nghĩ đến, chính là bốn cô gái? Không biết họ là ai, không biết vì sao lại biết được hành tung của Mặc Doãn Cuồng, cũng không biết làm cách nào khống chế cô gái trẻ này, sau đó đi theo sau cô.

Nghĩ đến đây, Bạch Nhược Oánh cảm thấy rất hối hận, nếu như cô chú ý đến cái xe này, thì sao đây? Nhưng cô lại lắc đầu, cô làm được gì chứ? Cho dù cô biết rõ bọn họ, cũng không phải đối thủ của họ. Ngay cả Mặc Doãn Cuồng cũng không phải đối thủ của bọn họ kia mà. Bạch Nhược Oánh muốn rời đi, nhưng khi cô xoay người, chiếc vòng hồng ngọc trên cổ cô gái đã hấp dẫn ánh mắt của Bạch Nhược Oánh.

Màu đỏ như máu, giống như sen đỏ, nhìn thấy vòng hồng ngọc, Bạch Nhược Oánh không khỏi muốn chạm vào, cảm giác ấm áp lan truyền khắp cơ thể, rất thoải mái. Bạch Nhược Oánh thả thần thức, bốn phía không có ai, cô gạt tay cô gái kia ra, nhìn thấy cô ta vẫn hôn mê. Mặc kệ cô ả, nghĩ như vậy, Bạch Nhược Oánh đoạt lấy hồng ngọc ném vào không gian của mình, lập tức xoay người rời đi.

[Mai Tuyết Vân: Ở đời, cái câu nước sông không phạm nước giếng hình như không bao giờ tồn tại. Mình không làm gì họ, họ cũng kiếm chuyện với mình. R.I.P nữ chính/ =-=]

Lúc Bạch Nhược Oánh rời đi không bao lâu, cô gái hôn mê trong xe bán tải bắt đầu tỉnh lại. Cô nhìn xung quanh, ôm đầu đau đớn, đây là đâu? Đột nhiên, ký ức dần trở lại, cô nhớ khi mạt thế mình lái xe bán tải chạy trốn. Một ngày nọ, có bốn cô gái đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, sau đó họ làm gì, cô cũng không biết, nhưng thời gian qua, cuối cùng đã xảy ra chuyện gì đây?

Cô gái gõ mạnh lên đầu mình, đột nhiên cô nhớ ra trên cổ mình có đeo một chiếc vòng hồng liên ngọc bích. Cô vội vàng sờ cổ mình, không thấy, không có, sao lại mất rồi, cô nhớ mình luôn đeo nó trên người, một tấc cũng không rời mà. Chẳng lẽ, là bốn người kia, thật ra họ vì muốn đoạt hồng liên ngọc bích mà đến sao?

Cô ta tên là Hàn Tinh Nhi, trong một lần mê tiểu thuyết xuyên không, cô ta thích nhất là đọc truyện mạt thế. Nhưng đột nhiên lại có một ngày, cô ta xuyên vào một quyển thiểu thuyết, sau khi tỉnh lại đã thấy mình ở đây. Hàn Tinh Nhi cảm thấy sợ hãi, buồn bực, mất rất lâu, cô mới chấp nhận được sự thật này. Khi đó, biết được tình hình của mình, mới ý thức mình đã xuyên qua cô gái có cùng tên gọi Hàn Tinh Nhi, hơn nữa còn là vai đỡ đạn trong tiểu thuyết mạt thế kia.

Biết được tất cả, cô ta căm phẫn, vì sao khi cô đến thế giới này còn phải vào vai bia đỡ đạn chứ. Cho nên cô gái xốc lại tinh thần, cô nhớ lại, thân phận của mình là bạn học của nữ chính. Mà nữ chính nổi tiếng, tất cả đều vì có vòng hồng liên ngọc bích trong nhà truyền lại. Trong tiểu thuyết có nói, bên trong chiếc vòng có một không gian rất lớn, có thể chứa được rất nhiều đồ, cũng nhờ có không gian này, mà nữ chính mới thu thập vật tư, có bàn tay vàng.

Vì thế, dựa theo hướng đi của cốt truyện, Hàn Tinh Nhi tìm đến phòng ngủ của nữ chính, thừa dịp nữ chính không có ở đây, lấy trộm hồng liên ngọc bích. Sau đó không bao lâu, mạt thế bộc phát, vốn tưởng rằng mình có thể giống nữ chính, có được hồng liên ngọc bích cô ta sẽ có được bàn tay vàng. Nhưng lại không ngờ, khi nhỏ máu nhận chủ, mới phát hiện bên trong ngọc bích chỉ có một không gian 10m2, bụi bay mịt mù, còn không có gì. Không đúng, cô nhớ, trong không gian của nữ chính rất lớn, rộng mấy trăm mét vuông, sao bây giờ lại như vậy?

Chẳng lẽ vì cô là nữ phụ nên không chiếm được, cho dù có bảo bối trong tay cũng không cách nào sử dụng? Tức giận khi nghĩ đến đây, bốn cô gái kia lại bất ngờ xuất hiện trước mắt mình, sau đó cô ta không nhớ cái gì. Cũng không biết bây giờ đã là lúc nào, trong thời gian qua cô đã làm những gì? Bây giờ sao không thấy bọn họ, mà không thấy hồng liên ngọc bích, cô phải làm sao đây? Nhìn người cách đó không xa, Hàn Tinh Nhi vừa định xuống xe, hả? Không gian?

Phát động tinh thần của mình, Hàn Tinh Nhi phát hiện, không gian 10m2 của mình còn nguyên. Chẳng lẽ đó vốn là dị năng không gian của cô, không hề liên quan đến hồng liên ngọc bích? Vậy cái đó là giả rồi, nghĩ như thế, giống như mình bị lừa, Hàn Tinh Nhi tức giận. Bây giờ còn không biết đám người nữ chính ở đâu, nhưng cô đã rời khỏi, như vậy đã thoát khỏi cốt truyện từ lâu. Hừ cô xem trước mắt phải phát triển bên này một chút, nếu như không có những tình tiết trong truyện xuất hiện. Tin rằng cô có thể thoát khỏi bi kịch của mình, như vậy cũng tốt, cô ta không tin dựa vào kiến thức của mình cuối thời, lại không thể sáng tạo một khoảng trời cho riêng mình. Nghĩ như thế, Hàn Tinh Nhi bước xuống khỏi xe bán tải của mình, đi về phía một binh sĩ.

Mà lúc này, Bạch Nhược Oánh vừa mới rời đi không bao lâu, đã bất ngờ cảm thấy không gian của mình rung chuyển. Khi cô muốn tiến vào xem tình hình, thì không gian lại cự tuyệt không cho cô tiến vào. Lúc này, Bạch Nhược Oánh không cảm nhận được bên trong trong, hết sức sốt ruột, nghĩ đến sen đỏ, nghĩ đến Mặc Doãn Cuồng. Bạch Nhược Oánh muốn xông vào, thần thức mạnh mẽ tiến vào không gian, vậy mà, kết quả lại phun ra một ngụm máu tươi.

Bạch Nhược Oánh gọi Ẩm Huyết, cũng may, Ẩm Huyết vẫn còn, dùng cảm ứng tâm linh, Bạch Nhược Oánh hỏi Ẩm Huyết, cuối cùng đã xảy ra chuyện gì, bởi vì không gian vẫn là của Ẩm Huyết. Ẩm Huyết trả lời, để cô yên tâm, trong không gian không có chuyện gì, nếu muốn đi vào, phải mất một khoảng thời gian, mà chính nó cũng phải rời đi, bảo Bạch Nhược Oánh kiên nhẫn chờ đợi. Nói xong những lời này, Ẩm Huyết biến mất vào bên trong cơ thể Bạch Nhược Oánh.

Bạch Nhược Oánh gọi Ẩm Huyết lần nữa, nhưng không có bất kỳ phản ứng nào, cuối cùng cô không thể không buông xuống. Bạch Nhược Oánh ôm ngực mình, không quấy rầy Lưu Minh và Nguyên Ưng, cô trở lại phòng, nghỉ ngơi một lát, tiếp thu những chuyện vừa xảy ra.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mai Tuyết Vân về bài viết trên: Hoacamtu, Htv7300, kotranhvoidoi, samtrần, tamanh1908, thuyl
     
Có bài mới 09.11.2018, 00:11
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.06.2015, 04:13
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 568
Được thanks: 2959 lần
Điểm: 22.77
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Mạt thế - Trùng sinh] Sống lại lần nữa ở tận thế - Lâm Y Dương - Điểm: 38
Chương 55: NO 55

Editor: Mai Tuyết Vân

“Khốn khiếp, anh đủ rồi đấy, anh không cần mặt mũi nhưng em vẫn cần, ban ngày ban mặt, anh mau tránh ra chỗ khác, em không muốn nữa.’’ Lúc này, Lưu Minh đang biểu diễn cảnh trẻ con không nên xem trong phòng.

“Bảo bối của anh, bánh bao nhỏ, miệng thì nói không muốn, nhưng sao phía dưới lại kẹp chặt thế này, không để anh đi ra. Xem ra bánh bao nhỏ và phụ nữ đều giống nhau, cũng thích dối lòng.’’ Nghe bánh bao nhỏ nói, Nguyên Ưng cố ý trêu chọc.

“Anh mới giống phụ nữ, cả nhà anh đều giống phụ nữ, á, anh đang làm gì vậy, ư, anh đừng đụng vào chỗ ấy, không được…’’ Thấy Nguyên Ưng nói mình giống phụ nữ, Lưu Minh xù lông, anh không vui, nhưng chỉ một chút, sau đó lại hét lên một tiếng.

“Bảo bối, thả lỏng, thả lỏng một chút, em kẹp đứt anh rồi.’’

“Hừ, đứt thì đáng đời, ư.’’

“Nếu quả thật gãy mất, vậy người đau lòng không phải bảo bối sao, thật ra anh sớm đã muốn làm như vậy, ha ha…’’ Nhìn khuôn mặt vui vẻ gian xảo của Nguyên Ưng, Lưu Minh buồn bực. Sao anh lại không cẩn thận, để tên đáng ghét này thành công, lại nói tối ngày hôm qua…

Nguyên Ưng mặt dày bỏ đội viên của mình lại, nhất định phải đi theo Lưu Minh, muốn ngủ chung với anh. Lưu Minh vốn không muốn, nhưng lại không từ chối được Nguyên Ưng. Nghĩ rằng trước đây đâu phải chưa từng “ngủ chung’’, cho nên đồng ý với yêu cầu của Nguyên Ưng, sau đó thì, sẩy một bước thành hận thiên cổ.

Buổi tối, Lưu Minh không ngờ người bên cạnh sắp hóa thành sói, cứ an tâm nằm ngủ. Ngủ bên cạnh Lưu Minh, nhìn khuôn mặt bánh bao của anh, dáng vẻ ngây thơ, Nguyên Ưng cảm thấy lúc này Lưu Minh rất dễ thương. Nhìn bờ môi hơi đưa ra của Lưu Minh, Nguyên Ưng lặng lẽ hôn lên. Anh ta vốn chỉ muốn hôn, nhưng khi hôn xong, ý định liền thay đổi.

Đôi môi của Lưu Minh quá mềm mại, rất ngọt ngào, giống như kẹo đường vậy. Nguyên Ưng và Lưu Minh, môi lưỡi dây dưa, còn bàn tay lại dạo khắp cơ thể Lưu Minh. Thời tiết ấm áo, Lưu Minh ngủ không mặc áo lông, lại dễ dàng cho Nguyên Ưng. Tay Nguyên Ưng trên người Lưu Minh, chạy dọc vuốt ve. Nguyên Ưng đặt tay lên cổ áo Lưu Minh, cởi từng nút áo của anh ra, thuận tay tháo thắt lưng sờ soạng vào, Nguyên Ưng cảm thán, thân thể bánh bao nhỏ thật mượt mà.

“Ừm!’’ Ngón tay của Nguyên Ưng bất ngờ chạm vào nụ hoa nhạy cảm của Lưu Minh, Lưu Minh ừ một tiếng, sau đó lật người, tiếp tục ngủ. Động tác của Lưu Minh dọa Nguyên Ưng, vậy mà khi nhìn Lưu Minh vẫn ngủ như heo, lá gan của Nguyên Ưng lại lớn hơn.

Bánh bao nhỏ ngày thường rực rỡ trước mặt anh, anh sớm đã không nhịn được. Nhưng anh không biết sẽ xảy ra chuyện gì, nghĩ tới bộ dạng ngốc nghếch của bánh bao. Nhớ đến hoàn cảnh lần đầu gặp Lưu Minh, Nguyên Ưng hôn lên môi bánh bao nhỏ, không còn dịu dàng triền miên, mà mút lấy gặm cắn. Đột nhiên, Nguyên Ưng cảm thấy có một cánh tay, quấn lên cổ mình, Nguyên Ưng buông Lưu Minh ra, cuối đầu nhìn anh, lại phát hiện Lưu Minh vẫn chưa tỉnh, là hành động theo bản năng.

“Người đẹp, hôn.’’ Lưu Minh trong mơ gọi người đẹp, điều này khiến Nguyên Ưng không vui, bánh bao nhỏ muốn người đẹp sao, đợi kiếp sau đi. Nghĩ như vậy, Nguyên Ưng cúi đầu, hôn càng lúc càng mãnh liệt, nhớ tới bánh bao nhỏ vừa kêu người đẹp, Nguyên Ưng hung hăng cắn môi Lưu Minh. Anh có thể nhận ra vị máu tanh nhàn nhạt trong miệng mình. Nguyên Ưng hôn chưa đủ, men theo môi Lưu Minh, lướt xuống cằm, động vào hầu kết nhỏ của Lưu Minh.

“Á…’’ Khi đầu lưỡi của Nguyên Ưng liếm qua hầu kết của bánh bao nhỏ, thì Lưu Minh lại rên rỉ một tiếng. Tiếng rên rỉ này khiến Nguyên Ưng rất hài lòng, tất nhiên càng thêm động tình. Nguyên Ưng cởi quần áo Lưu Minh, bắt đầu từ quần, sau đó bung hết các cúc áo. Thân thể bánh bao nhỏ trắng mịn, mềm mại, hai nụ hoa đỏ thẫm trước ngực lộ ra. Đầu lưỡi Nguyên Ưng chạm vào ngực Lưu Minh… “Ừ…ứ….’’ Lúc này Lưu Minh bị kích thích, ngẩng đầu lên, mở mắt ra. Mơ hồ nhìn thấy đầu Nguyên Ưng trước ngực mình không biết đang làm gì. Anh chưa từng trải qua chuyện này, sao có thể chống lại sự trêu đùa đó, rất nhanh đã có phản ứng mãnh liệt.

Ngẩng đầu lên nhìn đã tỉnh, nhưng thần trí vẫn còn mơ màng, “Bánh bao nhỏ, em thật đáng yêu, tỉnh rồi à…’’ Miệng Nguyên Ưng không dừng lại, tựa như đang cười nhẹ, cố ý đưa tay xuống dưới Lưu Minh. “Á….Hả….Đừng….’’ Sự tiếp xúc xa lạ khiến Lưu Minh không nhị được lớn tiếng kêu. “Bánh bao nhỏ, có phải rất thoải mái hay không?’’ Nghe tiếng bánh bao nhỏ động tình,



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mai Tuyết Vân về bài viết trên: Hoacamtu, kotranhvoidoi, tamanh1908
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: nguocnam và 230 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 155, 156, 157

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C957

1 ... 136, 137, 138

10 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

12 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

13 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C71]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 52, 53, 54

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé
Gwendolynn: ai cho mình hỏi với, cái rank thành viên năng nổ hay thành viên nổi bật ấy có phải rank mãi mãi ko? Dừng đăng bài có bị mất không nhỉ?
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Korean Prince
TranGemy: [Hiện đại] Quấn hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 261, truyện cập nhật chương mới 4 - 7 chương/tuần.
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 880 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 837 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 796 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
mymy0191: g9 cả nhà.:D
Xích Liên Nhi: alo
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 757 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 248 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 720 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 548 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 593 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 591 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 258 điểm để mua Sách dạy yêu
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 272 điểm để mua Người tuyết 3

cron
DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.