Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 

Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

 
Có bài mới 08.11.2018, 22:28
Hình đại diện của thành viên
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
 
Ngày tham gia: 19.02.2016, 21:18
Tuổi: 5 Nữ
Bài viết: 2188
Được thanks: 1827 lần
Điểm: 5.87
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua - Điểm: 37
Chương 53

Edit: Mẫu Tử Song Linh

Mãi đến khi Tô Đường ngồi trên chiếc Porsche mới tinh của Khương Trì, hơn nữa xe còn đang chạy với tốc độ cao, Tô Đường mới nhận ra mình không biết anh muốn đi đâu.

Cô vốn nghĩ rằng Khương Trì chỉ tạm thời nổi hứng, muốn đi đâu đó trong khu vực thủ đô, hoặc ngoại ô gần đó. Nhưng hiện tại tô đường mới phát hiện, đây là một chuyến "nói đi là đi".

"Hiện tại chúng ta đang đi đâu vậy?" Tô Đường quay đầu hỏi Khương Trì.

Khương trì cong môi cười, đáy mắt dường như có ánh sáng chuyển động: "Buổi tối em sẽ biết."

Buổi tối!

Nhưng mà bây giờ mới gần bảy giờ sáng!

Cho nên ý Khương Trì là họ sẽ đi xe cả ngày?

"Anh lái xe lâu như vậy có mệt hay không?" Tô Đường lo lắng hỏi.

Cô không có bằng lái xe, cũng không biết lái xe, vì vậy lộ trình mười mấy giờ này chỉ có một mình Khương Trì đảm nhiệm.

Tô Đường biết rõ, lái xe đường dài là việc mệt mỏi nhất.

Khương Trì liếm môi: "không sao, thể lực của anh rất tốt."

Tô Đường nghẹn họng, không biết nên nói tiếp như thế nào. Cô không nhịn được mà hơi mím môi.

Thật sự Tô Đường không nghĩ ra Khương Trì sẽ đưa mình đi đâu. Dựa theo thời gian di chuyển, nơi anh muốn dẫn cô đến, cách thủ đô rất xa.

Sau khi Khương Trì nói xong, cười khẽ một tiếng, mở bản đồ hướng dẫn. Tô Đường nghiêng người muốn nhìn đích đến, lại bị Khương Trì ngăn cản: "Đừng vội, sớm muộn cũng biết thôi."

Tô Đường nghe Khương Trì nói như vậy, liền ngoan ngoãn ngồi lại vị trí cũ. Thật ra cô rất tò mò. Từ trước tới nay Khương Trì chưa bao giờ đề cập đến chuyến đi này, nhưng nhìn anh không giống đột nhiên nổi hứng chút nào.

Anh che giấu kỹ thật đấy.

Khương Trì mở nhạc ballad. Tối qua Tô Đường ngủ cũng không được ngon lắm, cả đêm nằm mơ. Vì âm nhạc trên xe rất êm dịu nên có chút buồn ngủ, sau đó cô thật sự ngủ thiếp đi rồi,

Mặc dù hai người đi trên đường cao tốc, nhưng Tô Đường ngủ rất ngon. Trên đường cô chỉ tỉnh một lần, là do Khương Trì gọi dậy: "Bánh Bao, còn rất lâu mới đến nơi, đến khu nghỉ dưỡng ăn uống nghỉ ngơi một chút đi."

Lúc này Tô Đường mới phát hiện Khương Trì đã lái xe hai giờ.

Cô mơ mơ màng màng bị Khương Trì nắm tay kéo đến khu nghỉ dưỡng mua chút đồ ăn vặt, uống chút nước, đi vào WC rồi nghỉ ngơi một lúc, sau đó hai người mới đi tiếp.

Cảnh vật hai bên đường cao tốc trải dài bất tận. Thật ra Tô Đường muốn trò chuyện nhiều hơn với Khương Trì, bởi vì người lái xe như anh chắc chắn sẽ mệt mỏi hơn rất nhiều so với người chỉ ngồi im một chỗ như cô, nhưng Tô Đường chỉ trò chuyện với Khương Trì được vài câu lại ngủ mất rồi.

Đợi khi cô tỉnh lại lần nữa... Khung cảnh trước mắt đã thay đổi. Đột nhiên điện thoại trong túi áo tô đường rung lên, báo hiệu có tin nhắn được gửi tới. Đúng lúc này, điện thoại của Khương Trì cũng  kêu 'ding', hai chiếc điện thoại dường như nhận được tin nhắn cùng một lúc.

Tô Đường còn tưởng là tin nhắn quảng cáo hay giới thiệu sản phẩm gì đó, cô lấy di động ra, chuẩn bị xoá tin nhắn. Nhưng khi cô thấy nội dung của tin nhắn vừa đến, động tác lập tức ngừng lại.

Đây là tin nhắn tự động của hệ thống cục du lịch gửi đến, nội dung đại khái là hoan nghênh đã tới Thượng Hải.

Thượng Hải.

Từ Bắc Kinh, đến Thượng Hải.

Hoá ra bọn họ đã đi một đoạn đường xa như vậy.

"Chúng ta đến Ma Đô ( Magic Capital) rồi sao?" Tô Đường không nhịn được muốn xác nhận lại.

Khương Trì cũng nhìn thấy tin nhắn tự động của cục du lịch Thượng Hải trên di động, anh oán trách nói: "Ừ." Anh vốn cho rằng bất ngờ lần này có thể giữ kín lâu hơn một chút, ai biết lại bị cái tin nhắn tự động này phá huỷ chứ.

Tô Đường kinh ngạc đến mức không biết nói gì.

Sau mười phút đi đường nữa, càng nhìn thấy rõ sự hiện đại của Ma Đô. Ma Đô là một đô thị có lịch sử quốc tế hoá khá lâu đời. Mặc dù hiện tại bọn họ vẫn chưa tiến vào khu trung tâm, nhưng mà một loạt những cao ốc chọc trời đã đủ thể hiện sự phồn hoa không gì sánh kịp.

Nếu như Tô Đường đoán không sai, chắc chắn Ma Đô là nơi Khương Trì muốn đến.

Quả nhiên, Khương Trì đã đi khỏi đường cao tốc. Mặc dù đã đến Ma Đô, nhưng muốn đến trung tâm thương mại vẫn phải đi một đoạn đường dài.

Bất tri bất giác, hoàng hôn đã buông xuống. bởi vì mùa đông đến nên chỉ sau một lát, bầu trời đã tối đen.

Toàn bộ ánh đèn neon trong thành phố dường như trong nháy mắt cũng được bật lên, ngọn đèn lấp lánh, càng khiến cho thành phố lớn được quốc tế hoá trở nên lung linh.

Tô Đường dán mặt lên cửa kính, rút ngắn khoảng cách để cảm nhận được sức quyến rũ của thành phố này.

Khương Trì đỗ xe ở Miếu Thành Hoàng.

Bây giờ là khoảng năm sáu giờ chiều. Tuy rằng hai người đã mua một ít đồ ăn vặt ở khu nghỉ dưỡng nhưng bây giờ cũng đã đói bụng. Lúc này Miếu Thành Hoàng  đèn đuốc sáng trưng, người người chen chúc, vào bất cứ thời điểm nào, nơi này dòng người đều như dệt vải, huống chi hôm nay là ngày cuối năm.

Nhiều người còn giống như không hề di chuyển.

Rất nhiều người trên tay cầm thức ăn, vừa ăn vừa ngắm cảnh.

Khương Trì khăng khăng nắm tay Tô Đường, người ở đây quá đông, chỉ cần sơ ý một chút là có thể lạc nhau. Đồ ăn vặt ở Miếu Thành Hoàng rất nhiều. Ban đầu tô đường chỉ muốn mua kem ly thổ nhĩ kỳ, nhưng sau đó hai người lại xếp hàng mua bánh bao hấp. Hàng người xếp hàng mua bánh bao rất dài, cho dù Miếu Thành Hoàng rất lớn nhưng cũng có thể phải xếp hàng đợi đến hai tiếng đồng hồ.

Khi hai người mua được bánh bao hấp, là một giờ sau. Khương Trì mua mỗi loại một ít, nếu không thì thật sự phí phạm một giờ đồng hồ của bọn họ rồi.

Bánh bao hấp nước thịt nhiều, vô cùng ngon miệng, cắn một cái, có thể thấy nước chảy xuống theo khoé miệng, ngon không tả được. Mặt Tô Đường thoả mãn, cảm thấy một giờ chờ đợi cũng xứng đáng.

Hai người tuỳ tiện đi dạo trong Miếu Hoàng Thành một chút đã đến mười giờ tối. Khương Trì kéo Tô Đường ra khỏi Miếu Hoàng Thành, đi dạo dọc theo đường phố Thượng Hải.

Tô Đường không biết khương trì muốn đi đâu, cô cũng không có ý kiến gì, ngoan ngoãn đi theo anh.

Cô biết rõ, lúc này, Khương Trì không nói lời nào mà đưa cô tới Ma Đô, tất nhiên là muốn tặng cô một bất ngờ.

Mà quả thực bất ngờ của cô đã đến.

Hai người đi bộ nửa tiếng. Tuy còn chưa tới nơi, mặc dù khoảng cách vẫn còn xa, Tô Đường vẫn thấy được nơi xa xa công trình kiến trúc văn hoá nổi tiếng của Thượng Hải.

Tháp truyền hình Đông Phương Minh Châu.

Toà tháp này đặc biệt xinh đẹp trong đêm tối.

Khiến cho người ta lưu luyến mà dừng chân.

Hoá ra trong lúc vô tình, bọn họ đã chạy ra ngoài ghềnh.

Cách đó không xa chính là sông Hoàng Phổ. Tuy rằng đứng ở bờ sông có hơi lạnh, gió lạnh thỉnh thoảng thổi qua, nhưng khuôn mặt những du khách xung quanh đều tràn đầy vui vẻ.

Hôm nay là ngày cuối cùng của năm cũ, một giờ sau, chính là sang năm mới rồi.

Ở đây đón giao thừa, ai nấy đều vui vẻ, trong lòng mang theo sự chờ đợi háo hức với một năm mới.

Tô Đường còn chưa ngắm thật kĩ tháp Đông Phương Minh Châu, ngoài ghềnh đã bắt đầu màn trình diễn ánh sáng, đồng thời còn vang lên âm nhạc sôi động. Tâm trạng của tất cả mọi người ở đây đều bắt đầu thay đổi.

Bên tai vang lên tiếng thét chói tai, còn có tiếng hoan hô không ngừng.

Tô Đường cũng bị lây cảm xúc của người bên cạnh, hào hứng ngắm nhìn.

Ánh đèn xếp thành một cái đồ án mĩ lệ, làm cho người ta choáng váng, chưa kịp nhìn kĩ, ngọn đèn bảy màu lại thay đổi hình dạng,. màn trình diễn này chính là một bữa tiệc thịnh soạn của thị giác.

Đứng bên cạnh Tô Đường là một vị du khách nước ngoài, nhìn khung cảnh quá mức hoa lệ trước mắt, không nhịn được thốt lên: “Thật giỏi.”

Tô Đường cảm động lây.

Thật sự, rất đẹp.

Đúng lúc này, ánh sáng dừng lại vài giây.

Mọi người xung quanh nhao nhao đặt câu hỏi: “Sao lại không thấy ánh sáng nữa?”

“Đúng vậy, hay là hỏng mất rồi?”

“Không phải đã kết thúc rồi đấy chứ?”

Ngay lúc du khách còn đang bàn tán xôn xao, toàn bộ đèn đều sáng lên, bày ra vẻ đẹp mĩ lệ của mình.

Chỉ thấy trong bóng đêm từng ngọn đèn một ghép lại với nhau thành bốn chữ.

Toàn bộ ánh mắt, đều bị bốn chữ này thu hút.

Đó là hai cái tên.

Khương Trì, Tô Đường

Chúng được đặt song song cùng một chỗ.

Chính giữa còn có một hình trái tim màu đỏ thật lớn.

Trái tim này nhảy nhót theo ánh đèn, giống như trái tim thực sự vậy.

Toàn trường không hẹn mà cùng vang lên từng tiếng hít khí.

“Mẹ nó, trình diễn ánh sáng còn có thể dùng để tỏ tình sao? Chơi lớn như vậy, quả thực là vạn tiễn xuyên tim.”

“Thật đó, quá lãng mạn!”

“Hâm mộ!”

“Tôi cũng hâm mộ!”

Mọi người nhao nhao nói, cũng không quên lấy di động, chụp lại một màn này.

Mà người trong cuộc là Tô Đường đã sợ ngây người.

Vượt qua mười mấy tiếng đồng hồ đi xe, khoảng cách mấy ngàn km, cô cũng không thể tưởng tượng nổi, sẽ có một bất ngờ lớn như vậy.

Chắc chắn Khương Trì đã chuẩn bị cho chuyến đi này từ rất lâu rồi.

Chắc chắn anh cũng chuẩn bị bất ngờ này rất lâu rồi.

Trong lòng Tô Đường là một mảnh ấm áp.

Sự ấm áp này bao phủ cả cơ thể, khiến cho hai hốc mắt chua xót, đáy mắt mờ mịt.

Hai cái tên này cũng không xuất hiện quá lâu, sau đó, liền hiện số đếm ngược thời gian.

Hoá ra, sắp đến 12 giờ rồi.

Thời gian trôi qua thật nhanh.

Toàn bộ người ở ghềnh, bất kể lớn nhỏ, nam nữ, đẹp hay xấu, trăm miệng một lời bắt đầu đếm ngược.

“3!”

“2!”

“1!’

“Oa!”

Trong tiếng hò reo của mọi người, một năm mới cuối cùng đã đến.

Từng chùm pháo hoa nở rộ trong không trung, chiếu sáng sông Hoàng Phổ lấp lánh như ban ngày.

Trong mắt Tô Đường, pháo hoa muôn màu sắc tạo nên một mảnh thịnh thế pháo hoa.

Giờ phút này, cô không nhịn được quay đầu lại nhìn Khương Trì.

Anh cũng đang nhìn cô.

Trong đám đông như thuỷ triều đang chen chúc, anh mở miệng, nói với cô một câu.

Cho dù xung quanh ầm ĩ vô cùng, nhưng Tô Đường cảm thấy, mình nghe rất rõ từng chữ anh nói ra.

Anh nói: “Bánh Bao, sau này giao thừa nào anh cũng sẽ ở bên em.”

Cô hơi nghiêng đầu, nở nụ cười hạnh phúc nhất với anh, nụ cười này, so với hoa mùa xuân còn tươi đẹp hơn, so với pháo hoa còn rực rỡ hơn.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 29.11.2018, 15:03
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Mặc Lân Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Mặc Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 11.06.2015, 15:32
Tuổi: 15 Nữ
Bài viết: 1495
Được thanks: 4833 lần
Điểm: 12.16
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua - Điểm: 38
Chương 54

Edit: Tiểu Lăng

Trên đầu Tô Đường tràn ngập ánh rực rỡ đèn hoa. Pháo hoa ngũ sắc tô điểm cả mảnh trời đêm đen như mực, vài vệt sáng ánh vào mắt cô, khiến đôi mắt ấy càng long lanh hơn. Mà đằng sau cô, là dòng Hoàng Phổ lặng lẽ chảy trôi, đời đời không đổi; cách đó không xa là tháp Minh Châu Đông Phương* sừng sững.

(*) tháp Minh Châu Đông Phương (Oriental Pearl Tower): một tháp truyền hình ở Thượng Hải, cao nhất châu Á và cao thứ 3 thế giới

Cảnh ấy tình này, rơi vào mắt người qua đường, chỉ thấy đêm đã đẹp, người còn đẹp hơn.

Dù là ánh hào quang lóe lên từ Minh Châu Đông Phương, cũng không sánh kịp một phần vạn vẻ đẹp của cô, lại càng không bì nổi với ánh sáng lưu chuyển trong đôi mắt đẹp ấy.

Gió bờ sông đêm thổi tới, lập tức làm rối tóc Tô Đường. Cô đang định gạt tóc bay loạn ra sau tai, Khương Trì đã giành trước, vuốt lại từng li từng tí tóc cô.

Khương Trì nhìn Tô Đường, sâu sắc mà chăm chú, cô thậm chí có thể thấy bóng của mình trong mắt Khương Trì.

Tô Đường không nhịn được nghĩ, bây giờ cô đang có vẻ mặt gì?

Hẳn là khẩn trương, kích động, lại thẹn thùng – đủ loại cảm xúc hòa trộn vào nhau.

Tiếng pháo hoa nở rộ trên đỉnh đầu hãy còn vang dài, đây là một cuộc cuồng hoan thịnh thế, tiếng ồn ào, giọng cười vui xung quanh vọt tới như thủy triều, sóng sau cao hơn sóng trước. Nhưng Tô Đường lại cảm thấy, bên tai cô chỉ nghe được tiếng tim đập dữ dội của mình.

Thình thịch. Thình thịch.

Ánh mắt của Khương Trì quá mức nghiêm túc.

Không phải lần đầu tiên cô thấy ánh mắt như thế.

Cho nên trong lòng Tô Đường có một dự cảm.

Dự cảm này khiến lòng bàn tay cô đổ mồ hôi.

“Chúng ta yêu nhau đi.” Ngay khi năm mới vừa đến, trong biển người chen chúc, Khương Trì chăm chú nhìn Tô Đường, một lần nữa nói lời tỏ tình.

Lần đầu tiên Khương Trì tỏ tình, Tô Đường lui bước. Cô của lúc đó, quá mức nhát gan, cũng quá mức tự ti. Vì kiếp trước đã từng thất bại trong tình cảm, cô trở nên nhát như chuột. Nhưng Khương Trì lại tiếp thêm dũng khí cho cô.

Lần này, cô cảm thấy mình đã không có bất kỳ lý do gì để từ chối anh. Dù Khương Ưng không coi trọng họ, dù một ngày nào đó trong tương lai, cô sẽ thật sự chia tay với Khương Trì; thì giờ phút này, cô vẫn muốn cho mình một cơ hội, cũng cho Khương Trì một cơ hội.

Đơn giản, vì người đó là Khương Trì.

Cho nên cô nguyện ý.

Tương lai sẽ ra sao, bây giờ cô không muốn nghĩ. Hiện tại, cô chỉ muốn đồng hành cùng anh trong nửa năm tiếp theo của cấp ba, để khỏi phí công cô sống lại.

Bên môi Tô Đường từ từ xuất hiện ý cười nhẹ nhàng, đôi mắt cô hơi cong lên, trong mắt đều là bóng Khương Trì, chỉ mình Khương Trì. Cô nhẹ giọng, nhưng kiên định nói, “Được.”

Được cô đồng ý, Khương Trì cong môi cười, hai tay anh nhẹ nhàng nâng mặt cô lên, sau đó, hết nụ hôn này đến nụ hôn khác ào ào rơi xuống. Từ trán, đến mí mắt, gương mặt, đến tận đôi môi mềm mại như hoa nở mùa xuân kia của cô, trằn trọc và lưu luyến.

Giữa biển người chen chúc, họ lại thân mật như thể ở chốn không người.

Đây là lần đầu tiên Tô Đường làm một chuyện to gan đến vậy.

Nếu trước kia có người nói với cô, sẽ có ngày cô ôm hôn người mình thích trước mặt mọi người, cô nhất định sẽ cảm thấy đó là người điên.

Nhưng hiện tại, cô lại thật sự làm như vậy.

Xung quanh đều là người qua đường.

Nhưng có thể do bầu không khí năm mới quá tuyệt vời, nên rất nhiều người qua đường cũng chỉ lộ ra nụ cười thân thiện.

Ban đầu, Tô Đường căng thẳng đến mức cứng đờ cả người. Nhưng dần dần, cô từ từ bình tĩnh lại.

Cô nghĩ, cô vượt qua bao thời gian, mới gặp được anh ở kiếp này. Lần này, cứ thế đi cùng anh, điên cuồng cho đã một đời đi.

Lúc Khương Trì buông Tô Đường ra, đôi môi mềm mại của cô đã ướt át kiều diễm, càng trông càng thấy sắc đẹp thay cơm. Ánh mắt Khương Trì lại càng sâu hơn.

Khương Trì bỗng nghĩ tới một câu hát: Đời nay anh còn muốn gì nữa? Chỉ mình em mà thôi.

Đối với Khương Trì, cả đời này anh chỉ muốn mình Tô Đường, chỉ mình cô mà thôi.

Giọng Khương Trì hơi khàn khàn hỏi, “Đói chưa?”

Tô Đường lắc đầu, “Hơi khát.”

Khương Trì không hỏi thêm gì, trực tiếp kép tay cô đi tìm một tiệm trà sữa, gọi một cốc cho cô.

Tô Đường cầm cốc trà sữa trong tay, hơi ấm từ trà sữa nóng từ từ truyền vào lòng bàn tay cô. Cô đi theo Khương Trì, vừa đi vừa từ từ uống.

Khi đến khách sạn, cũng vừa lúc Tô Đường uống hết cốc trà sữa.

Khương Trì làm thủ tục check-in, thấy trên tay anh cầm hai tấm thẻ phòng, Tô Đường bất giác thở dài.

Sau đó cô không nhịn được mà phỉ nhổ mình, Khương Trì mới không phải loại người đó.

Phòng của hai bọn họ ngay cạnh nhau, lúc này đã rất muộn, nên hai người chúc nhau ngủ ngon xong, Tô Đường đã chuẩn bị vào phòng nghỉ ngơi.

Nhưng cô vừa định đóng cửa phòng, Khương Trì đã lách mình theo vào.

Tô Đường trợn to mắt vì kinh ngạc, nét mặt của cô trông cực giật mình, Khương Trì bất giác cười khẽ, “Suýt nữa quên nụ hôn chúc ngủ ngon.”

Tim Tô Đường đập mạnh hai cái, cô nhảy dựng lên, thơm lên môi Khương Trì, cực nhanh cực nhẹ, “Được rồi, ngủ ngon, Khương Trì.”

Khương Trì liếm liếm môi, dường như vẫn chưa thỏa mãn lắm.

Tô Đường đẩy nhẹ Khương Trì mấy cái, “Anh phải về phòng rồi.”

Khương Trì chậc một tiếng, ấn ót Tô Đường, làm một nụ hôn sâu rồi mới thả cô ra, “Ngủ ngon, bánh bao của anh.”

Cuối cùng anh cũng có thể danh chính ngôn thuận có được cô.

Trước tên họ của cô, cũng dán lên mác của anh.

Nghĩ như thế, đôi mắt đuôi mày của Khương Trì đều mang nét phấn chấn.

Vất vả lắm mới đuổi được Khương Trì ra khỏi phòng, lúc này Tô Đường mới có thời gian đưa mu bàn tay đặt lên gương mặt nóng hổi của mình để hạ nhiệt. Vừa rồi cô suýt cho là Khương Trì không muốn rời đi, may mà anh vẫn về phòng mình rồi.

Tô Đường nhẹ thở ra. Mãi đến khi tắm rửa xong, nằm dài ra giường rồi, trong lòng cô vẫn có một cảm giác không chân thực.

Cô và Khương Trì đã chính thức yêu đương.

Cô thật sự chính thức yêu đương với Khương Trì.

Cô chính thức yêu đương với nam thần trong lòng rất nhiều cô gái, bất kể là ở kiếp trước hay kiếp này.

Nghĩ lại đã thấy vô cùng kích động.

Mãi đến lúc sắc trời dần tỏ, Tô Đường mới ngủ thiếp đi.

Nhưng trong mơ, cô không mơ thấy Khương Trì, mà là Quý Tử Khiêm kiếp trước.

Có lẽ vì đêm nay Khương Trì tỏ tình với cô, nên cô mơ thấy lần đầu tiên gặp Quý Tử Khiêm ở kiếp trước. Khi đó cô đã sắp lên năm ba đại học, không biết trang điểm, cũng chẳng biết ăn mặc, ngày ngày mặt mộc ngâm mình trong tiệm sách, làm bạn với sách vở.

Ngày đó, lúc cô ôm sách rời tiệm, có một nam sinh rất đẹp trai ngăn đón cô.

Nam sinh này chính là Quý Tử Khiêm.

Nụ cười của anh rực rỡ lại cởi mở, “Bạn học à, tôi cảm thấy diện mạo của bạn rất giống bạn gái tương lai của tôi.”

Lúc này nghĩ lại, cách anh bắt chuyện thật sự là quê mùa vô cùng, nhưng câu nói này đối với Tô Đường của khi đó – vô cùng bình thường, không có duyên với người khác phải – lại có lực sát thương to lớn.

“Bạn học, có thể để lại cách liên lạc chứ.”

Có lẽ người đẹp rất dễ khiến người ta bỏ đi cảnh giác, Tô Đường hoàn toàn không chút do dự, cứ thế mơ hồ nói phương thức liên lạc của mình cho Quý Tử Khiêm.

Sau đó anh bắt đầu theo đuổi cô. Rồi không bao lâu sau, hai người thuận lý thành chương yêu đương.

Khi Tô Đường giãy dụa tỉnh lại, mới là sáu giờ sáng. Nói cách khác, cô mới chỉ ngủ một hai tiếng.

Nhưng cô không muốn ngủ tiếp.

Nếu như tất cả những khó khăn trắc trở cô trải qua kiếp trước đều là để gặp Khương Trì ở kiếp này, vậy Tô Đường cảm thấy, tất cả đều đáng giá.

Không có gì so với gặp được Khương Trì và yêu anh khiến Tô Đường cảm thấy may mắn hơn.

Tô Đường và Khương Trì dạo chơi một vòng quanh Thượng Hải, rồi lên đường về thủ đô.

Tô Đường cảm thấy, cái chuyện vượt qua lộ trình mấy ngàn cây số xa xôi, cố ý từ Bắc Kinh tới Thượng Hải đón Tết này, cũng chỉ có Khương Trì mới làm được.

Nhưng cô không hề cảm thấy mệt mỏi. Vì cô cũng có thể hiểu được dụng ý của Khương Trì.

Anh hẳn là muốn cho cô một kinh hỉ khác lạ đi.

Ngay buổi sáng, Lăng Lang lén gửi cho Tô Đường một bức ảnh chụp sổ tay. Đây là bức ảnh mà Lăng Lang nhân cơ Khương Trì không kịp chuẩn bị, lén chụp.

Trên đó ghi lại từng bước đón đêm giao thừa mà Khương Trì định ra, đầu tiên là liên hệ cậu họ bên Thượng Hải từ trước, sắp xếp kinh hỉ (pháo hoa); bước kế tiếp là lén đem người, cũng chính là cô tới Thượng Hải.

Mà bước cuối cùng, là cùng nhau về khách sạn.

Nghĩ đến bước cuối cùng, Tô Đường hơi xấu hổ.

Tại bước cuối cùng là khách sạn, Khương Trì còn cố ý ghi chú.

Đại khái ý là vì cô còn chưa trưởng thành. Nên anh chỉ có thể kiên nhẫn chờ gì gì đó.

Nhưng nhìn từ trong ra ngoài, đều có thể thấy được cảm giác đáng tiếc.

Tô Đường không nhịn được trừng Khương Trì bên cạnh một cái.

Dù còn đang lái xe, nhưng mắt Khương Trì vẫn luôn chú ý nhất cử nhất động của Tô Đường, lúc này đương nhiên cũng nhìn ra động tác nhỏ mà cô tự cho là không ai biết ấy.

Khương Trì chìa tay ra cầm tay nhỏ của Tô Đường, giọng lười biếng, “Sao thế?”

Tô Đường giật mình kêu, vội vàng dứt tay anh ra, “Anh đang lái xe đó, đừng có làm rộn.”

Khương Trì vốn cũng không định ầm ĩ, thấy cô nói thế cũng thu tay về.

“Hử?”

Tô Đường vội ấp úng nói, “Không có việc gì.”

Cô biết Lăng Lang gửi ảnh chụp sổ tay cho cô là có ý tốt, nói rõ Khương Trì thật sự để cô vào trong lòng, ngay cả lần kinh hỉ này, anh cũng đã chuẩn bị từ trước. Lúc bắt đầu chuẩn bị đã từ lâu lắm rồi.

Nhưng vừa nghĩ tới bước cuối cùng trong sổ tay, mặt Tô Đường không nhịn được phát nóng. Cô vội vàng lắc lắc đầu mình, không được nghĩ nữa.

Khương Trì nhíu mày, “Nóng lắm à?”

Tô Đường vô ý thức gật đầu.

Khương Trì nghe vậy, giảm nhiệt độ trong xe xuống một chút. Tô Đường hé miệng, vẫn không định giải thích gì.

Lúc hai người về đến nhà, đã là rạng sáng. Lúc này, điện thoại cô nhận được mấy tin nhắn đến từ Địch Lộ.

“Nghe nói anh Trì lại tỏ tình rồi? Hai người chính thức chưa?”

Đầu ngón tay Tô Đường hơi nhúc nhích, dưới cái nhìn soi mói của Khương Trì, đánh một chữ “Ừ”.

Một chữ ấy như giọt nước rơi xuống mặt hồ, tạo nên gợn sóng không nhỏ.

Địch Lộ lập tức nhắn một đống dấu chấm than (!!!).

“Đường của tớ lợi hại! Chúc hai người thiên trường địa cửu nha!”

Tô Đường đang định nhắn lại, Khương Trì đã đoạt điện thoại qua, ngón tay nhanh chóng đánh hai chữ “Cảm ơn”, sau đó gửi đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: fumi, hoang ngoc anh, nguyenbychngan, thuThai và 177 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại cung đấu] Làm phi - Lệ Tiêu

1 ... 63, 64, 65

2 • [Cổ đại] Con đường sủng thê - Tiếu Giai Nhân (Ngoại truyện 23)

1 ... 67, 68, 69

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

1 ... 106, 107, 108

4 • [Hiện đại] Trấm chi Mị - Tư Minh

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại Trùng sinh] Trùng sinh mạt thế độc sủng - Vũ Thỉ Dực

1 ... 46, 47, 48

6 • [Xuyên không] Tiêu Dao vương tuyệt sủng Hãn phi - Mộng Lí Đào Tuý

1 ... 41, 42, 43

[Xuyên không] Vương gia xấu xa cưng chiều thê tử bỏ trốn Nương tử nàng phải biết nghe lời - Thẩm Du [Hoàn CV+PN T87]

1 ... 95, 96, 97

8 • [Hiện đại] Có một không hai - Chiết Hỏa Nhất Hạ

1 ... 18, 19, 20

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

10 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 75, 76, 77

11 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

12 • [Xuyên không] Cùng quân ca - Thiên Hạ Vô Bệnh

1 ... 36, 37, 38

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

16 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

17 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

18 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 37, 38, 39

19 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1053

1 ... 123, 124, 125

20 • [Xuyên không] Dưỡng chồn thành hậu tà mị lãnh đế ôn nhu yêu - Túy Mộng Khinh Cuồng

1 ... 215, 216, 217



Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Cây thông 4
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 500 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 578 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 396 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Cáo Tuyết: <3
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 376 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: TTripleNguyen vừa đặt giá 549 điểm để mua Mèo xám ngủ
Tuyền Uri: -.-
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 248 điểm để mua Hải cẩu xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 250 điểm để mua Giày hồng thắt nơ
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 312 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 738 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1738 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 544 điểm để mua Hamster trắng
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 701 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 385 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 365 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1654 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 517 điểm để mua Hamster trắng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 420 điểm để mua Ngựa gỗ biết bay
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 1574 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 1498 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 346 điểm để mua Kún sủa
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là ai trong truyện Đam mỹ ?
lazy_nhi: làm sao để đăng truyện lên diễn đànvajay?
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 244 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 343 điểm để mua Dù đỏ
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 328 điểm để mua Kún sủa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.