Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 93 bài ] 

Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

 
Có bài mới 14.10.2018, 14:28
Hình đại diện của thành viên
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
 
Ngày tham gia: 19.02.2016, 21:18
Tuổi: 5 Nữ
Bài viết: 2184
Được thanks: 1672 lần
Điểm: 5.86
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua - Điểm: 49
Chương 51

Edit: Mẫu Tử Song Linh - ddlqd

Nghe được những lời này của Khương Trì, Tô Đường cắn môi, nhất thời không nói gì.

Khương Trì nhíu mày, khẽ cười, sau đó ngắm nhìn Tô Đường đang ở trước mặt. khuôn mặt trắng nõn dưới ánh sáng ấm áp của đèn chiếu rọi càng trở nên mịn màng, chỉ lướt qua cũng khiến người ta nghĩ đến bốn chữ "Tú sắc khả xan" *. Bởi vì hôm nay là sinh nhật của anh, tuy trên mặt không có một chút phấn trang điểm nào, nhưng đôi môi mịn màng vẫn thoa chút son. Mái tóc đen mượt, môi đỏ ướt át, da trắng non mịn, cùng với khuôn mặt hoàn mỹ không chút tì vết, ba loại màu sắc này ở cùng một chỗ khiến thị giác của người khác bị chấn động mãnh liệt.

Khương Trì không nhịn được đưa tay ra, vuốt nhẹ gương mặt non mịn như ngọc: "Bánh bao, hôm nay em đã nói những gì với Quý Tử Khiêm?"

Tô Đường sững sờ, vô thức lắc đầu: "Không có gì."

Ánh mắt Khương Trì hơi đổi, trở nên sâu thẳm, hơi nhăn mày: "Em quen biết anh ta?"

Tô Đường càng thêm hoảng sợ, liên tục lắc đầu, bối rối phủ nhận: "Thật sự không biết. Em gặp anh ta một lần trong vườn hoa, sau đó là gặp lại ở đại sảnh."

"Không gạt anh? Hả?" Khương Trì hơi nâng cao ấm cuối, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Tô Đường.

Tô Đường hơi mím môi, cố gắng bình tĩnh nói: "Không có."

Đời này, cô và Quý Tử Khiêm, thật sự không quen biết.

Cô không lừa gạt anh.

Khương Trì nghe vậy thì thở dài, tựa đầu mình vào vai Tô Đường. Bởi vì Khương Trì cao hơn Tô Đường rất nhiều, vì vậy lúc này động tác của anh lộ ra vẻ trẻ con.

Tô Đường có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở ấm áp của Khương Trì ở trên cổ mình, cô vô thức thở chậm lại.

Ban đêm yên tĩnh, từng giây từng phút đều như trở nên dài hơn.

"Bánh bao, anh ghen."

Mặt Tô Đường hơi đỏ lên, càng lộ ra vẻ mềm mại: "Ghen cái gì chứ?"

"Em nói chuyện với tên Quý Tử Khiêm kia lâu như vậy. Còn chúng ta, mỗi ngày trò chuyện được mấy phút?" Khương Trì vô cùng bất mãn nói.

Tô Đường cắn môi dưới: "Từ hôm nay về sau, em và Quý Tử Khiêm cũng không có cơ hội tiếp xúc mà."

Nghe được Tô Đường nói như vậy, tâm tình của Khương Trì mới tốt lên được một chút. Tuy rằng anh vẫn thấy có gì đó kỳ lạ, mỗi lần nhắc đến cái tên Quý Tử Khiêm này Tô Đường đều có phản ứng bất thường, nhưng anh cũng không quá quan tâm đến Quý Tử Khiêm.

Giống như Tô Đường đã nói, anh cũng không cho rằng, Quý Tử Khiêm còn cơ hội tiếp xúc với bọn họ.

Chẳng qua là một người qua đường mà thôi. Không cần quan tâm.

"Nhưng mà anh ghen, mau dỗ anh đi."

Tô Đường hơi xấu hổ. Đối với Khương Trì làm nũng như vậy, thật sự cô không biết đối phó ra sao.

"Anh rất cần được an ủi đấy, em định không làm gì sao?" Đầu Khương Trì đang dựa trên vai cô hơi nâng lên, giờ phút này mặt hai người kề sát vào nhau, gần đến mức có thể nhìn rõ từng sợi lông tơ mảnh khảnh.

Giọng nói của Khương Trì mang theo vẻ buồn tủi.

Lòng Tô Đường, thoáng chốc đã mềm nhũn.

Cô chưa từng thấy anh bày ra dáng vẻ này trước mặt người khác.

Ở ngoài, anh bá đạo, kiêu ngạo, tự tin, vô cùng chói mắt.

Chỉ khi ở trước mặt cô, mỗi lần anh đều bày ra bộ dáng chân thật nhất.

Anh cũng sẽ không vui. Cũng sẽ yếu ớt.

Đột nhiên Tô Đường cảm thấy, chỉ cần có thể dỗ cho Khương Trì vui vẻ, coi như cô phải làm một số chuyện cả kiếp trước và kiếp này chưa từng làm, thậm chí còn chưa từng nghĩ đến, cũng đáng giá.

Cô cứng ngắc nâng tay lên, do dự rất lâu rồi mới chầm chậm ôm lấy eo Khương Trì. Ngoại trừ việc này, cô cũng không biết làm thế nào để dỗ dành anh.

Cô không giống Khương Trì, biết nói nhiều lời dễ nghe như vậy, cho dù là kiếp trước hay kiếp này, cô cũng chưa từng nói qua lời ngon ngọt gì đó, dỗ dành người khác cũng là lần đầu tiên.

Lúc này, Tô Đường luống cuống, tay chân không biết để đâu cho phải, do dự rất lâu, mới miễn cưỡng nói: "Đừng ghen nữa, vua dấm chua."

Chẳng qua là nói với Quý Tử Khiêm mấy câu, vậy mà có thể ghen được, không phải vua dấm chua thì là gì?

Khương Trì nở nụ cười, tiếng cười kia cực kỳ quyến rũ, vang lên bên tai cô, khiến lỗ tai trắng nõn vì xấu hổ mà đỏ bừng.

Khương Trì hào phóng thừa nhận: "Ừ, anh là vua dấm chua."

Khương Ưng đi tiễn chiến hữu trước kia rồi. Dì Lục thì đang ở dưới lầu dọn dẹp lại đại sảnh. Lúc này, trên hành lang chỉ có hai người Tô Đường và Khương Trì.

Ngọn đèn yên tĩnh chiếu ánh sáng ấm áp lên người họ.

Làm cho một khoảnh không gian trống trải, tăng thêm vài phần ấm áp.

Đây chỉ là một cái ôm đơn giản đúng tiêu chuẩn.

Nhưng mà giờ phút này, chỉ yên tĩnh ôm nhau như vậy, dường như còn hơn cả nghìn lời nói.

Tô Đường cảm thấy, bởi vì là Khương Trì, là vì anh khiến cô trở nên dũng cảm hơn trước kia rất nhiều.

Không lâu trước đó, Khương Ưng từng nói chuyện với cô. Ông ấy nói với cô như thế này, "Tô Đường, chú nợ mẹ cháu. Thật đáng tiếc, khi cô ấy còn sống, chú không thể đền bù, trả lại món nợ này được. Vì vậy sau khi cô ấy qua đời, chú liền đưa cháu đến nhà mình nuôi dưỡng. Tuy rằng thường ngày chú đều bận rộn với công việc, nhưng việc cơm áo, cháu cũng chưa từng thiếu thốn thứ gì."

Ông lại nói tiếp: "Chú biết, cháu là đứa trẻ ngoan. Nhưng chú chỉ có một đứa con trai là Khương Trì. Chú đặt kỳ vọng rất cao vào nó. Bầu trời tương lai của nó, sẽ càng thêm rộng lớn, thế giới của nó càng thêm đặc sắc. Cháu cũng hy vọng sẽ thấy được ngày hùng ưng giang cánh đúng không?"

"Tương lai còn rất dai, biến cố cũng nhiều. Hiện tại hai đứa vẫn còn nhỏ. A Trì là con chú, tất nhiên chú hiểu rõ nó, tính cách của nó chưa thành thục, không lâu trước kia, lúc cháu chưa chuyển tới đây, nó cũng từng đánh người ta vào viện vì tranh giành một cô gái. Nó lúc trước, có lẽ cháu cũng hiểu rõ đôi chút. Nếu có một số việc đã được định trước là sẽ chấm dứt, chi bằng đừng bắt đầu nó."

Nói xong những lời này, Khương Ưng liền đi tiễn bạn cũ, để lại Tô Đường một mình tiêu hoá lời nói của mình.

Thật ra Tô Đường không hề ghét Khương Ưng một chút nào. Sau khi ông nói những lời kia, cô vẫn không có một chút ác cảm. Thậm chí vẫn luôn biết ơn ông như trước. Là Khương Ưng, đã giúp cô vào lúc cô nguy nan nhất.

Tô Đường hiểu rõ, Khương Ưng là một người cha, đã thành thật nói chuyện với cô. Cho dù cô tốt hơn, ngoan ngoãn hơn, vĩnh viễn sẽ không ngang hàng với Khương Trì. Bởi vì Khương Trì là đứa con duy nhất của ông. Thường ngày ông có thể đối xử ôn hoà với cô, hỏi tiền sinh hoạt có thiếu không, nhưng chỉ cần chạm đến chuyện liên quan đến Khương Trì, sự ôn hoà này liền hoàn toàn biến mất.

Cô sẽ không cảm thấy không cam lòng hay tức giận. Cô chỉ cảm thấy may mắn, may mắn bởi vì thường ngày Khương Trì và Khương Ưng vừa gặp mặt đã xích mích với nhau, nhưng làm một người cha, Khương Ưng vẫn luôn quan tâm đến Khương Trì.

Nếu là lúc trước, nghe được những lời này, chỉ sợ tương lai vừa gặp Khương Trì cô đã trốn thật xa. Cô sợ hãi, nếu như cứ tiếp xúc với Khương Trì, Khương Ưng có thể chán ghét mà vứt bỏ mình hay không.

Nhưng hiện tại, so với việc đó, cô lại sợ Khương Trì không vui hơn.

Mặc kệ tương lai có ra sao, Khương Trì hiện tại, khiến cô không có cách nào lờ đi, giả bộ như người xa lạ để trốn tránh anh, không quan tâm anh.

Chuyện xảy ra sau này, cô quyết định thuận theo tự nhiên.

Ngày hôm sau, sau khi Tô Đường đến trường, Địch Lộ luôn miệng hỏi cô về tiệc sinh nhật tối qua của Khương Trì.

"Có phải tối qua có rất nhiều người nổi tiếng không? Nhiều trai đẹp không? Mỹ nữ thì sao? Tính cách bọn họ như thế nào? Có phải tất cả đều rất kiêu ngạo không? Còn có, tổ chức bữa tiệc hôm qua tiêu tốn bao nhiêu tiền vậy?"

Những câu hỏi của Địch Lộ liên tiếp tuôn ra mà không hề thở, hai mắt nhìn chằm chằm Tô Đường, dường như hiếu kỳ cực điểm với bữa tiệc sinh nhật tối qua.

Tô Đường thở dài: "Nhiều câu hỏi như vậy, cậu muốn tớ trả lời cái nào?"

Địch Lộ cười ngốc: "Tất nhiên là từng cái từng cái một rồi."

Tô Đường nghĩ lại những vấn đề của Địch Lộ, trí nhớ cô rất tốt, tuy rằng Địch Lộ nói nhanh, nội dung lại nhiều, nhưng cô vẫn nhớ rõ thứ tự các câu, cô cân nhắc một chút rồi trả lời: "Đúng, nhiều, nhiều, không biết, tàm tạm, không biết"

Địch Lộ 'A' một tiếng: "Tô Đường, cậu thật xấu, sao có thể trả lời như vậy chứ!"

Địch Lộ cũng quên mất vừa rồi tại sao mình có thể hỏi được mấy câu đó Tô Đường trả lời như vậy, cô cũng không biết đáp án nào là của câu nào.

Địch Lộ thở dài, cũng không tiếp tục hỏi chuyện ở tiệc sinh nhật, dù sao cô không tới, hỏi cũng chỉ là thuận miệng. Địch Lộ nằm ườn lên bàn Tô Đường, đặt sách của cô ở trước mặt: "Tô Đường, tớ vừa hỏi Lăng Lan tối hôm qua đùa thế nào, cậu ta liền nói, mỹ nữ nhiều như thế nào, thân hình bọn họ nóng bỏng ra sao. Cậu ta thật sự rất phong lưu."

Tuy rằng trước nay Địch Lộ chưa từng nói ra, nhưng người có mắt nhìn đều biết, Địch Lộ thích Lăng Lang. Tô Đường không biết Lăng Lang có biết Địch Lộ thích anh ta không, nhưng mà anh ta chưa bao giờ đề cập đến, chắc là chỉ coi Địch Lộ như bạn bè bình thường.

Thật ra như vậy cũng rất tốt.

Lăng Lang như vậy, không phù hợp với Địch Lộ. Giống như cô ấy vừa nói, anh ta quá phong lưu.

Đột nhiên Tô Đường cảm thấy, Khương Trì giữa một đám người như vậy, thật giống như Liễu Hạ Huệ.

Bất kể là Trình Dương, Bắc Tử, Ti Yến, còn có Lăng Lang ngày hôm qua, bọn họ dường như đã chơi đùa với mấy cô gái này từ lâu, tuỳ ý chơi đùa với tình cảm của người khác. Giống như Trình Dương, tuy rằng Tô Đường chỉ thấy loáng thoáng anh ta vài lần, nhưng độ phong lưu chỉ có hơn chứ không kém Lăng Lang. Ít nhất là lúc anh ta rời đi, bên người có ba mỹ nữ quyến rũ. Mà Lăng Lang chỉ có một.

Nhưng mà Khương Trì, hoàn toàn khác biệt với bọn họ.

Cô không hề nghi ngờ lời nói trước đây của Khương Trì với mình. Anh không lừa cô. Cô biết rõ.

Sau khi lễ Giáng Sinh qua đi, rất nhanh sẽ tới tết Nguyên Đán rồi. Cuối tháng mười hai hàng năm đều là thời điểm học sinh vui vẻ nhất. Bởi vì ngày lễ rất nhiều, cứ nối tiếp nhau. Không chỉ toàn bộ Đô Thành, còn ở trong trường học, bầu không khí vô cùng náo nhiệt.

Trường học bắt đầu cho nghỉ từ ngày 30.

Trên đường tất cả các cửa hàng đều đang bán hạ giá, người đến người đi, rất sôi nổi.

Hai ngày nghỉ của Khương Trì đều kín lịch. Những người bạn ngoại quốc của anh qua tết Nguyên Đán liền muốn xuất ngoại, lần này trở về chính là vì sinh nhật của anh. Lần tiếp theo trở lại chắc là vào tết âm lịch, nhưng cũng có thể không, vì vậy mấy ngày nay Khương Trì vô cùng bận rộn. Vội vàng tiếp đãi bạn bè của mình.

Đáng nhẽ ra Khương Trì muốn Tô Đường cùng đi, nhưng cô từ chối. Mấy ngày nay trong lòng cô có tâm sự, không có hứng ra ngoài chơi đùa. Cũng may cô không để lộ trước mặt anh, chỉ nói là ngày càng gần đến kỳ thi Đại học rồi, muốn chăm chỉ ôn bài. Khương Trì cũng không nghi ngờ, chỉ dặn dò cô phải nghỉ ngơi cho tốt.

Chuyện trong lòng vẫn là chuyện về Tô Đường.

Sau khi gặp được Quý Tử Khiêm, Tô Đường biết rõ, cô của kiếp trước không phải hoàn toàn không tồn tại.

Cô trùng sinh đã được nửa năm, lúc trước, cô không hề để ý đến tin tức kiếp trước của mình, có lẽ bởi vì cô sợ hãi  *****888

Nhưng mà nếu như chuyện gặp mặt cô ấy chỉ là sớm hay muộn, chi bằng bây giờ đi làm rõ, cũng tốt hơn lúc nào cũng đứng ngồi không yên.

Nghĩ như vậy, Tô Đường nhân dịp ba ngày nghỉ tết Nguyên Đán, gạt Khương Trì, ***

Vé tàu hoả đi đến nơi thành phố nhỏ mà cả đời cô sinh sống tại đó. Dạo gần đây Khương Trì đều đi sớm về trễ, khi trở về thì cũng đã khuya. Nếu như cô nhanh nhẹn, nhất định có thể đi đi về về trong một ngày.

Thủ đô cách thành phố nhỏ Tô Đường sinh sống trước kia chỉ một giờ đi tàu hoả.

Vì vậy một giờ sau, Tô Đường đứng trên mảnh đất mà cô sinh sống cùng học tập rất nhiều năm ở kiếp trước, thoáng chốc, cô cảm thấy như mấy đời đã trôi qua vậy.

Trước mắt là khung cảnh vô cùng quen thuộc, dù sao cô cũng đã ở đây hơn mười năm. Nhưng trước mắt từng cọng cây ngọn cỏ dường như bị phủ lên một tầng sương mù, mang theo cảm giác xa vời.

Tô Đường nhớ rõ vào thời điểm này kiếp trước, cô vẫn đang học tại trường trọng điểm cấp ba. Nghĩ vậy, cô liền nhanh chóng ngồi xe buýt công cộng đến đó.

Cô nhớ kỹ, kiếp trước ngôi trường này, quản lý vô cùng nghiêm khắc, học sinh đều vô cùng khổ cực, đến cả ngày nghỉ cũng ít hơn trường khác một ngày. Vì vậy Tô Đường mới chọn hôm nay để tới đây mà không lo lắng sẽ bị bắt gặp.

Khuôn mặt của Tô Đường ngọt ngào ngoan ngoãn, sau khi chú bảo vệ họ An biết cô đến nơi này tìm người, cũng không bắt cô phải chứng minh thân phận gì cả, trực tiếp cho cô vào trong trường.

Lớn lên xinh đẹp như vậy, nhất định là trẻ ngoan. Chú bảo vệ họ An thầm nghĩ như vậy.

Tô Đường vô thức sờ mặt một cái.

Lúc này, toàn bộ học sinh đang đi học. Một mình Tô Đường, dựa theo trí nhớ, tìm đến cửa lớp mười hai của mình.

Lớp, chính là lớp cô học kiếp trước.

Bên trong đang học Vật lý.

Giáo viên dạy Vật Lý vẫn là cô giáo kia giống như trong trí nhớ của mình. Cô ấy là một giáo viên vô cùng tài giỏi tốt nghiệp trường đại học Phục Đán, không chỉ dạy tốt, mà cũng rất xinh đẹp, mỗi lần học sinh chưa hiểu bài, cô ấy cũng kiên nhẫn tỉ mỉ giảng lại, cho nên rất được học sinh yêu thích.

Tô Đường dời ánh mắt đang đặt trên người cô giáo Vật lý trên bục giảng, bắt đầu quan sát phòng học.

Cô đang tìm Tô Đường.

Tô Đường quan sát cẩn thận cả căn phòng.

Nhưng mà, không có.

Không có cô của kiếp trước.

Cô quan sát kĩ hai lượt, đều không nhìn thấy.

Đột nhiên Tô Đường có một dự cảm mãnh liệt.

Chính là, Tô Đường của kiếp trước hoàn toàn không xuất hiện ở kiếp này.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẫu Tử Song Linh về bài viết trên: Béo Túp Típ, Hạt Tiêu, Ngô Thanh, SầmPhuNhân, ThiểnThiển, minh sen, tiểu sắc vi, Đinh Thu Hiền
     

Có bài mới 28.10.2018, 18:03
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 1097
Được thanks: 9642 lần
Điểm: 21.24
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua - Điểm: 37
Chương 52:

Editor: Đào Sindy

Lúc này, trong phòng học đã có một số học sinh chú ý tới Tô Đường. Khi nhìn rõ mặt cô, phòng học đã có bạo động nhỏ.

Giáo viên Vật lý nhíu mày, cầm phấn nặng nề gõ lên bảng mấy lần, lớn tiếng nói "Yên lặng” hai lần, nhưng vẫn không thể kéo về tâm tư chuyên tâm học tập của một số bạn nam, cô buông phấn xuống, mở cửa đi ra cố ý hỏi Tô Đường một câu: "Bạn kia, em đến lớp A5 tìm người à?"

Tô Đường còn nhớ, ở kiếp trước cô Vật lý thích cô nhất trong tất cả các học sinh, bởi vì thành tích của cô tốt nhất.

Nhưng đời này, cô trong mắt đối phương chỉ là một người xa lạ mà thôi.

Tô Đường lắc đầu. Người cô muốn tìm không ở đây. Hoặc nói, người cô muốn tìm vô cùng có khả năng đời này không tồn tại.

Cô Vật lý nói: "Bạn học này, nếu không tìm người, vậy em đừng đứng ở ngoài phòng học quấy rầy chúng tôi học."

Có người ngồi cạnh mở cửa sỏ lén nhìn Tô Đường, nghe cô Vật lý nói như vậy, người kia nhịn không được lên tiếng: "Cô ơi, cô nhẹ nhàng một chút, đừng dữ với mỹ nữ như vậy."

Tô Đường nhìn người đang nói, đối phương vội vàng vẫy tay với cô. Tô Đường tìm tòi trong trí nhớ thật lâu, mới miễn cưỡng nhớ tới tên của đối phương, Trương Khách.

Liên quan tới người này, ấn tượng của Tô Đường không sâu khắc.

Co Vật lý nghe vậy lập tức gọi một tiếng: "Trương Khách, thu đầu của em vào."

Trương Khách bất mãn, vẫn luôn lải nhải gì đó.

Tô Đường không dừng lại lâu, cô nói nhỏ với cô Vật lý: "Cô ơi, em đi nhé" liền xoay người rời đi. Trong phòng học từng gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ với cô đấy, từng là thời gian ba năm, chung đụng với họ từng li từng tí sớm đã mơ hồ trong trí nhớ của Tô Đường, có rất nhiều tên bạn học cô làm sao cũng không nhớ nổi.

Tô Đường cảm thấy, cô học ba năm tại trường cấp ba Quân Học kiếp trước, vậy mà không bù được khắc sâu chung đụng nửa năm qua với Khương Trì.

Cô kiếp trước, gò bó theo khuôn phép sống hơn hai mươi năm.

Hơn hai mươi năm còn chưa bằng nửa năm trùng sinh chấn động lòng người, khắc cốt ghi tâm.

Đời này có một số chuyện, một ít câu, cô vững tin dù trôi qua mấy chục năm, cô cũng không quên.

Đột nhiên Tô Đường muốn trở về. Trở lại nơi có Khương Trì. Nhưng đã đến đều đến, hay là cô xác nhận một số chuyện của Tô Đường luôn. Cô trở về trường tiểu học và cấp hai trước kia Tô Đường đã học. Ở kiếp trước, lúc cô học tiểu học và cấp hai thì đã là học phách, cấp độ học phách đến ngay cả bảo vệ cổng còn biết.

Nhưng lần này cô đi đến trường tiểu học và cấp hai, hỏi luôn cả bảo vệ cổng, bọn họ đều nói cho tới bây giờ chưa từng nghe qua cái tên này. Trong trường học chiếm lấy hạng nhất lâu dài không còn là Tô Đường, mà thay vào đó chính là hai cái tên Tô Đường rất quen thuộc.

Cho tới giờ khắc này, Tô Đường mới vững tin, đời này, thật sự không có Tô Đường rồi.

Tô Đường không muốn đến nhìn lại nơi trước kia mình từng ở. Thành phố này, không đáng giá để cô lưu luyến.

Tô Đường đã từng ở thành phố này hơn hai mươi năm bây giờ chỉ dừng chân khoảng hai giờ.

Hơn một giờ sau cô lại đặt chân trên đất Thủ Đô, trong lòng cô vậy mà hiện lên chút cảm giác thân thiết.

Rõ ràng thành phố này, cô sống không lâu bằng cố hương, nhưng hết lần này tới lần khác, cô hiện tại càng thích thành phố này. Tô Đường nghĩ, một thành phố có thể làm cho một người cảm thấy thân thiết không phải do bản thân thành phố ấy, mà vì trong thành phố này, có người khiến cho người ấy ấm áp.

Lúc Tô Đường về đến nhà họ Khương, Khương Trì quả nhiên không ở đây. Cô ăn cơm tối xong rồi nằm trên giường, trong đầu đột nhiên xẹt qua mặt Quý Tử Khiêm.

Hôm tiệc sinh nhật Khương Trì, vì trong lòng bối rối, cho nên cô không nhận ra Quý Tử Khiêm khác thường.

Cho tới hiện tại, cô nhớ lại ngày đó chung đụng từng li từng tí cùng Quý Tử Khiêm, mới nhận ra có rất nhiều chỗ không đúng.

Anh ta thực sự quá chú ý cô. Còn có ánh mắt của anh ta xẹt qua con mèo trong ngực mình, sắc mặt khác thường.

Quý Tử Khiêm ròng rã hỏi hai lần chuyện liên quan đến con mèo. Đây thật sự là không hợp tính cách của anh ta. Chí ít trong trí nhớ của Tô Đường, giáo dưỡng của Quý Tử Khiêm cho tới bây giờ sẽ không để anh ta làm ra chuyện thất lễ.

Nhưng lần này, rõ ràng là thất lễ.

Lần thứ nhất anh ta hỏi cô: "Cô Tô thích nuôi mèo à?"

Lần thứ hai anh ta hỏi: "Hình như con mèo cô Tô nuôi cũng không quý giá, là nhặt ở ven đường chăng?"

Giờ phút này Tô Đường nghĩ đến, mới phát giác được anh ta nói chắc nịch "Nhặt ở ven đường" khi đó.

Tô Đường đột nhiên nhớ lại một việc, nguyên thân từ đầu đến cuối không hề thích nuôi mèo, huống chi nhặt mèo ven đường về nuôi, đây là chuyện tuyệt đối không xảy ra! Làm minh tinh nổi tiếng, nguyên thân tham gia qua rất nhiều chương trình phỏng vấn, trong đó đồng thời có phỏng vấn sưu tầm trên Weibo, được đăng trên Weibo hai ngày. Phần đăng đó, Tô Đường đã vào xem rồi.

Nguyên thân kể rất nhiều chuyện lúc nhỏ. Trong đó có một chuyện là từ nhỏ đến lớn cô ấy không dám nuôi mèo.

Bởi vì chuyện này, năm đó bàn tán sôi nổi.

Có rất nhiều dân mạng bôi đen cô ấy không lòng yêu thích, không chịu nuôi động vật nhỏ.

Còn có người bôi đen cô ấy tính tình lạnh nhạt.

Nguyên thân đã giải thích rất nhiều, cô ấy nói, bởi vì cô ấy vô cùng sợ cảnh chia li.

Bởi vì tuổi thơ chịu cảnh người thân ra đi, cho nên đời này cô ấy sợ nhất chính là vĩnh biệt.

Sinh mệnh của mèo và chó đối với con người mà nói quá ngắn ngủi, có một số con mèo quý, có lẽ chỉ có thể sống hai ba năm. Nếu như cô ấy nuôi mèo hoặc chó, như vậy cô ấy nhất định sẽ dùng hết tình cảm đối với bọn nó, như vậy khi chúng nó mất đi sinh mệnh, rời khỏi cuộc sống của cô ấy, thật sự là quá mức ngược tâm. Nếu cô ấy tận mắt chứng kiến bọn chúng rời đi, cô ấy sẽ không chịu nổi.

Cho nên nguyên thân thề rằng, đời này sẽ không nuôi mèo và chó.

Lúc đó nguyên thân vừa nói ra, rất nhiều người lại lần nữa đứng về phía cô. Cho rằng cô ấy là một người trọng tình trọng nghĩa.

Nghĩ tới những thứ này, trong lòng Tô Đường càng rối loạn.

Quý Tử Khiêm ở trong trí nhớ của cô kiếp trước, thật sự khác biệt quá lớn. Từ lần đầu tiên đã cảm thấy có chút không hài hòa.

Giờ phút này cô nghĩ kỹ lại, mới phát hiện, cô đối mặt với anh ta kiếp trước la lúc Quý Tử Khiêm hai mươi tuổi, mà không phải mười tám tuổi!

Cho nên cô mới có cảm giác không hài hòa!

IQ của Tô Đường không thấp, nếu như cô tỉnh táo lại, cẩn thận phân tích chuyện mấy ngày gần đây, cô rất nhanh có thể phát hiện chỗ không đúng.

Tô Đường nghĩ tới điều gì, đột nhiên cả người vì kinh ngạc mà từ trên giường ngồi dậy!

Nếu như Quý Tử Khiêm trùng sinh thì sao?

Nếu như anh ta trùng sinh, như vậy tất cả chỗ không hợp lý đều đã có giải thích hợp lý!

Cho dù là Tô Đường biết, cô và nguyên thân là người khác nhau. Bất kể hai người có cùng một khuôn mặt, nhưng tính tình hai người khác xa, cho nên khí chất ngày đêm khác biệt. Chỉ cần là người từng gặp qua hai người, chỉ cần một chút là có thể thoải mái phân biệt ra được.

Nếu như là nguyên thân, như vậy trong buổi tiệc gặp Quý Tử Khiêm đủ loại phản ứng, sẽ không giống cô! Nguyên thân có lẽ sẽ kiêu ngạo mà bước qua người anh ta, sẽ không để ý tới anh ta.

Nếu như Quý Tử Khiêm thật sự trùng sinh đấy, như vậy anh ta chỉ cần một lát là đã nhận ra, Tô Đường đã không còn là Tô Đường trước kia!

Lại thêm đời này Tô Đường không tồn tại, anh ta còn có thể liên tưởng đến ai?

Có lẽ trong giây phút họ tiếp xúc trong vườn, Quý Tử Khiêm đã nhận ra cô.

Dù sao hai người bọn họ từng ở cùng nhau hơn hai năm.

Thời gian hơn hai năm, sớm đã làm họ quen thuộc lẫn nhau đến cấp độ không tầm thường.

Lòng Tô Đường đột nhiên bắt đầu nhảy lên.

Cô nỗ lực tự an ủi mình, vẻn vẹn chỉ là một suy đoán thôi, có lẽ cô đoán sai rồi.

Nhưng đáy lòng có một giọng nói, rất lớn, giọng nói này tinh tường bảo với cô rằng, suy đoán của cô không sai, sự thật chính như cô nghĩ.

Tô Đường bối rối không thôi, cô dùng mền che đầu cố gắng chìm vào giấc ngủ, chỉ có ngủ thiếp đi, mới không cần mơ mộng những chuyện phiền não này.

Trong lúc bất tri bất giác, Tô Đường không biết trở người bao lần, sau đó thật sự ngủ thiếp đi, cho nên ngay cả Khương Trì vào phòng cô, nhìn cô ngủ say rồi hôn lên trán cô một cái chúc ngủ ngon mà cô cũng không biết.

Sáng sớm ngày hôm sau, sau khi Tô Đường tỉnh lại thì chỉnh đốn tâm trạng của mình. Coi như Quý Tử Khiêm trùng sinh thì đã sao?

Cô sẽ không để anh ta ảnh hưởng đến cuộc sống của mình.

Nghĩ như vậy, Tô Đường bình tĩnh hơn rất nhiều.

Tô Đường ăn sáng xong muốn về phòng ôn bài, cô bị Khương Trì ngăn cản.

Tô Đường liếc mắt liền phát hiện, tóc nâu của Khương Trì đã về màu đen. Tóc anh bị cắt đi nhiều, nhìn qua thành thục hơn trước.

"Đẹp không?" Khương Trì cười nhẹ hỏi. Khuôn mặt đẹp trai toả sáng.

"Hả?"

"Kiểu tóc mới của anh." Khương Trì nhẹ chẹp một tiếng.

Tô Đường ở khoảng cách gần đánh giá Khương Trì vài lần, mặt anh có ý cười, trên khuôn mặt anh tuấn là người thiếu niên hăng hái. Tô Đường nhịn không được nhẹ cười rộ lên, cô nhẹ gật đầu, thật lòng nói: "Đẹp lắm."

"Sao em không hỏi anh tại sao lại nhuộm về màu đen?" Giọng nói Khương Trì có chút bất mãn. Lúc này thong dong ổn trọng trên người anh lại lần nữa biến mất không thấy gì, chỉ thấy tính trẻ con.

Vấn đề này, Tô Đường thật đúng là không biết, cô mím mím môi, khéo léo thuận theo ý Khương Trì hỏi: "Tại sao?"

"Bởi vì của em màu đen." Khương Trì cười khẽ một tiếng: "Cho nên anh muốn giống em."

Mặt Tô Đường có chút nóng lên.

Lúc này, Khương Trì đã kéo cánh tay Tô Đường: "Bánh Bao, anh dẫn em đến một nơi."

Tô Đường không hỏi nhiều, trực tiếp ngoan ngoãn đi theo Khương Trì.

Cô nghĩ Khương Trì nhiều lắm là dùng xe gắn máy chở cô dạo chơi gần đây, dầu gì chính là một lần nữa đi núi Thu Danh, một lần nữa cảm nhận khoái cảm đua xe.

Dù sao, cô nhớ đã lâu Khương Trì không đua xe.

Nhưng cô không nghĩ tới, vậy mà cô đã đoán sai hoàn toàn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: Béo Túp Típ, Hana93, Hạt Tiêu, SầmPhuNhân, ThiểnThiển, trâu đầm nước, Đinh Thu Hiền
     
Có bài mới 08.11.2018, 22:28
Hình đại diện của thành viên
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
 
Ngày tham gia: 19.02.2016, 21:18
Tuổi: 5 Nữ
Bài viết: 2184
Được thanks: 1672 lần
Điểm: 5.86
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua - Điểm: 37
Chương 53

Edit: Mẫu Tử Song Linh

Mãi đến khi Tô Đường ngồi trên chiếc Porsche mới tinh của Khương Trì, hơn nữa xe còn đang chạy với tốc độ cao, Tô Đường mới nhận ra mình không biết anh muốn đi đâu.

Cô vốn nghĩ rằng Khương Trì chỉ tạm thời nổi hứng, muốn đi đâu đó trong khu vực thủ đô, hoặc ngoại ô gần đó. Nhưng hiện tại tô đường mới phát hiện, đây là một chuyến "nói đi là đi".

"Hiện tại chúng ta đang đi đâu vậy?" Tô Đường quay đầu hỏi Khương Trì.

Khương trì cong môi cười, đáy mắt dường như có ánh sáng chuyển động: "Buổi tối em sẽ biết."

Buổi tối!

Nhưng mà bây giờ mới gần bảy giờ sáng!

Cho nên ý Khương Trì là họ sẽ đi xe cả ngày?

"Anh lái xe lâu như vậy có mệt hay không?" Tô Đường lo lắng hỏi.

Cô không có bằng lái xe, cũng không biết lái xe, vì vậy lộ trình mười mấy giờ này chỉ có một mình Khương Trì đảm nhiệm.

Tô Đường biết rõ, lái xe đường dài là việc mệt mỏi nhất.

Khương Trì liếm môi: "không sao, thể lực của anh rất tốt."

Tô Đường nghẹn họng, không biết nên nói tiếp như thế nào. Cô không nhịn được mà hơi mím môi.

Thật sự Tô Đường không nghĩ ra Khương Trì sẽ đưa mình đi đâu. Dựa theo thời gian di chuyển, nơi anh muốn dẫn cô đến, cách thủ đô rất xa.

Sau khi Khương Trì nói xong, cười khẽ một tiếng, mở bản đồ hướng dẫn. Tô Đường nghiêng người muốn nhìn đích đến, lại bị Khương Trì ngăn cản: "Đừng vội, sớm muộn cũng biết thôi."

Tô Đường nghe Khương Trì nói như vậy, liền ngoan ngoãn ngồi lại vị trí cũ. Thật ra cô rất tò mò. Từ trước tới nay Khương Trì chưa bao giờ đề cập đến chuyến đi này, nhưng nhìn anh không giống đột nhiên nổi hứng chút nào.

Anh che giấu kỹ thật đấy.

Khương Trì mở nhạc ballad. Tối qua Tô Đường ngủ cũng không được ngon lắm, cả đêm nằm mơ. Vì âm nhạc trên xe rất êm dịu nên có chút buồn ngủ, sau đó cô thật sự ngủ thiếp đi rồi,

Mặc dù hai người đi trên đường cao tốc, nhưng Tô Đường ngủ rất ngon. Trên đường cô chỉ tỉnh một lần, là do Khương Trì gọi dậy: "Bánh Bao, còn rất lâu mới đến nơi, đến khu nghỉ dưỡng ăn uống nghỉ ngơi một chút đi."

Lúc này Tô Đường mới phát hiện Khương Trì đã lái xe hai giờ.

Cô mơ mơ màng màng bị Khương Trì nắm tay kéo đến khu nghỉ dưỡng mua chút đồ ăn vặt, uống chút nước, đi vào WC rồi nghỉ ngơi một lúc, sau đó hai người mới đi tiếp.

Cảnh vật hai bên đường cao tốc trải dài bất tận. Thật ra Tô Đường muốn trò chuyện nhiều hơn với Khương Trì, bởi vì người lái xe như anh chắc chắn sẽ mệt mỏi hơn rất nhiều so với người chỉ ngồi im một chỗ như cô, nhưng Tô Đường chỉ trò chuyện với Khương Trì được vài câu lại ngủ mất rồi.

Đợi khi



Click vào đây để xem tiếp nếu không thấy ảnh


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẫu Tử Song Linh về bài viết trên: Hạt Tiêu, Ngô Thanh, hienpham1619, nhóc đen, vũ pigg
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 93 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Dituyen199*, fumi, Huyenminhduc, lebang19942013, Nguyễn Vũ An Thy, NgọcTrâm và 239 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 156, 157, 158

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C963

1 ... 137, 138, 139

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

10 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

12 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

13 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C72]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

16 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 82, 83, 84

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 307 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày cao gót nâu hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 288 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu ôm kẹo
TranGemy: Hôm nay của bạn thế nào, How are you today?
LogOut Bomb: heocon13 -> dienvi2011
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Gwendolynn: ồ, cảm ơn mn
heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé
Gwendolynn: ai cho mình hỏi với, cái rank thành viên năng nổ hay thành viên nổi bật ấy có phải rank mãi mãi ko? Dừng đăng bài có bị mất không nhỉ?
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Korean Prince
TranGemy: [Hiện đại] Quấn hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 261, truyện cập nhật chương mới 4 - 7 chương/tuần.
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 880 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 837 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.