Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 83 bài ] 

Sống lại thập niên bảy mươi - Mộ Thủy Chi Ngư

 
Có bài mới 05.11.2018, 10:42
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 31664 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: Sống lại thập niên bảy mươi 31 - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 31: Người đàn ông vóc dáng thấp

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Thiên hạ không có bữa tiệc nào không tàn.

Liễu Nghiên Vũ và Thạch Cương tân hôn sau nửa tháng cha mẹ nhà họ Liễu quyết định về nhà, ban đầu khi tới đã gần rét đậm, bao lớn bao nhỏ mang theo không ít thứ, bây giờ đi về là mùa xuân, vừa đúng có thể hành trang nhẹ nhàng ra trận, Liễu Nghiên Vũ chuẩn bị không ít đặc sản Đông Bắc để cho cha mẹ mang về cho người trong nhà nếm thử một chút.

Ngày rời đi ấy, Thạch Cương và Liễu Nghiên Vũ cùng đi đưa tiễn, tiểu học trong thôn vừa đúng được nghỉ, Tô Mặc Nhiên cũng định cùng bọn họ đến trong huyện, tật ở chân của Trương Diệu Huy uống thuốc cũng sắp bốn tháng rồi, cô xem chừng cũng đã khỏi không sai biệt lắm, lần này vừa đúng đi tái khám một chút tiện thể đến hợp tác xã mua bán mua vài món đồ mang về.

Tô Mặc Nhiên đặc biệt ghét ngồi xe máy kéo, ngồi lên lắc la lắc lư lại còn bốn bề gió lùa, hơn nữa đường xá không tốt, cho dù trên xe đệm lót dày nữa cũng cảm thấy rất xóc nảy, mặc dù đã ngồi mấy lần nhưng cô vẫn không thể quen được.

Đến trong huyện, Tô Mặc Nhiên liền chia ra với bọn họ, cô muốn đến trạm thu hồi trước kiểm tra chân cho Trương Diệu Huy, Liễu Nghiên Vũ và Thạch Cương đưa tiễn cha mẹ nhà họ Liễu đến ga xe lửa, bọn họ hẹn buổi chiều cùng nhau trở về.

Đến trạm thu hồi, người gác cổng tiểu Vương nhìn thấy là cô lập tức mở cửa cho cô đi vào. Cô và mấy người Trương Hoài Dật cùng đi tới hai lần, tiểu Vương còn nhớ rõ cô.

Mặc Nhiên đi vào trạm thu hồi lập tức tìm phòng làm việc của trạm trưởng, gõ cửa.

“Đi vào.”

Tô Mặc Nhiên đẩy cửa đi vào, trong phòng có hai người, Trương Diệu Huy ngồi phía sau bàn làm việc cúi đầu đang viết gì đó, một người đàn ông khác mặc áo kiểu Tôn Trung Sơn màu xám tro đang ngồi trên ghế sa lon bên cạnh uống trà.

“Chú Trương.”

“Là Mặc Nhiên à, sao hôm nay lại lên huyện thành? Là cha chú kêu cháu đến tìm cái gì sao?” Trương Diệu Huy nghe âm thanh vội vàng ngẩng đầu lên.

“Không phải không phải, là một thanh niên trí thức ở cùng cháu tới nhà ga xe lửa trong huyện tiễn cha mẹ cô ấy đi, trường học của chúng cháu vừa đúng được nghỉ, thêm nữa cháu nghĩ thuốc của chú chắc uống xong rồi, nên cùng tới đây với bọn họ.” Tô Mặc Nhiên cười nhẹ, cô ngược lại định đến trạm thu hồi đảo bảo bối, đáng tiếc cô không biết phân biệt, trừ có thể thu một chút vàng bạc đồ ngọc ra, những thứ khác cũng không hiểu, cũng không thể dọn cả kho hàng đi. Trừ phi lần trước đen ăn đen như vậy, nhưng sao có thể có vận khí tốt mỗi một lần đều đụng phải. die ennd kdan/le eequhyd onnn

“Đúng vậy, thuốc cháu cho chú đã uống hết rồi, chân trên căn bản tốt không sai biệt lắm, hiện giờ đầu gối hoạt động tự nhiên, trời đầy mây đổ mưa cũng không đau, làm phiền cháu rồi, thuốc của cháu thật linh, còn có một tay châm cứu kia quá thần kỳ.” Trương Diệu Huy nói xong không để lại dấu vết gật đầu một cái với người đàn ông ngồi trên ghế sa lon.

Trương Diệu Huy nghĩ tới chân mình liền không nhịn được vui mừng, cuối cùng có thể không phải chịu đau đớn hành hạ nữa, bà xã cũng không cần đi theo vất vả rồi. Ông không ngờ Tô Mặc Nhiên tuổi còn trẻ mà có y thuật giỏi như vậy, tương lai tiền đồ không giới hạn, dù sao ai cũng sợ chết, có thể có giao hảo với một vị thần y đó là chuyện bao nhiêu người cầu cũng không được.

“Nào có khoa trương như chú nói, phải là thân thể chú vốn tốt, bên chỗ cháu dùng chút sức chú đã tốt lên rồi, trước kia không kiểm tra ra bởi vì những thầy thuốc kia vốn không dùng đúng phương pháp.”

“Đừng khiêm nhường, y thuật tốt đó là bản lĩnh.” Trương Diệu Huy hài lòng gật đầu, cô bé này không tệ, chững chạc hào phóng không kiêu ngạo không nóng nảy.

“Chú Trương, cháu bắt mạch tái khám cho chú một chút đi.” Cô lấy gối kê tay từ trong túi đeo lưng mang theo người ra đặt lên bàn.

“Được.” Trương Diệu Huy vén tay áo lên đặt tay lên gối kê.

Mặc Nhiên dùng ba ngón tay đặt lên cổ tay của Trương Diệu Huy.

“Chú Trương, chú khôi phục rất tốt, thân thể trên căn bản cũng chữa trị khỏi rồi, tiếp theo không cần uống thuốc nữa, bôi chút thuốc là được rồi.” Nói xong lấy ra một bình tuyết hoa cao màu trắng từ trong túi đeo màu xanh quân đội mang theo người ra đưa cho ông.

“Đây là thuốc mỡ trừ ẩm tự cháu phối ra, có thể bảo vệ được khớp xương không bị khí lạnh ăn mòn, buổi tối mỗi ngày trước khi đi ngủ chú bôi lên các khớp xương.”

Thuốc mỡ này là do cô nghiên cứu bệnh tình của Trương Diệu Huy phối hợp với sách thuốc trong không gian và phương thuốc trong sách cổ cải tiến ra, dược liệu chính là dùng dược liệu bên ngoài không gian, cô cũng không định cho quá nhiều người dùng dược liệu trong không gian trừ phi tính mạng sắp mất, nếu không thì quá mức lệ thuộc vào không gian, hơn nữa làm như vậy cũng quá thánh mẫu, cô cũng không muốn mạo hiểm có nguy cơ lộ ra không gian để chữa bệnh cho người ta, có thể cho Trương Diệu Huy một chai dưỡng sinh hoàn đã coi như báo đáp ân tình của ông cụ Trương đối với cô rồi.

“Cám ơn cháu.” Trương Diệu Huy đưa hai tay nhận lấy bình.

“Chú Trương, đây là lời gì chứ, cần phải vậy.” Tô Mặc Nhiên thu gối kê tay bỏ vào trong túi xách.

“Chú Trương, nếu không có việc gì cháu liền đi trước, chú trước bận rộn.”

Tô Mặc Nhiên thấy trong phòng còn có một người khác vẫn ngồi đây, Trương Diệu Huy cũng không để cho ông ấy tránh đi đoán chừng hai người này có chuyện cần bàn. Từ khi cô bước vào phòng người này vẫn rất không rõ ràng đánh giá cô, đặc biệt khi cô bắt mạch cho Trương Diệu Huy, có lẽ những người khác không nhận ra ông ấy đang quan sát nhưng độ bén nhạy của giác quan Tô Mặc Nhiên gấp hai lần người bình thường làm sao có thể không nhận ra được. Cô có thể cảm giác người này không có ác ý nhưng cô cũng không muốn gây ra phiền toái, cho nên cô vẫn đi trước thì tốt hơn. dfienddn lieqiudoon

“Sao vừa tới liền đi rồi, không bằng đến trong nhà chơi đi, buổi trưa ở nhà chú ăn cơm.” Trương Diệu Huy vừa nghe cô phải đi cũng đứng lên nói.

“Không, cháu còn hẹn đi mua đồ với một thanh niên trí thức khác, chú Trương chú làm việc đi, cháu liền không quấy rầy.”

“Vậy cũng được, thế lần sau tới đi nhà chú ăn cơm, thằng nhóc thúi nhà chú đã sớm lẩm bẩm nhắc tới cháu còn nói sao cháu vẫn không tới, nó vẫn chờ cháu kể chuyện xưa mới đấy.”

“Được, chú Trương, lần sau cháu nhất định tới, vậy cháu đi trước.”

“Được, được.”

Cô đứng lên đi ra ngoài, khi đi ngang qua người đàn ông kia thì tầm mắt hai người chạm nhau, Tô Mặc Nhiên cho đối phương một nụ cười thân thiện.

Tô Mặc Nhiên đi rồi, Trương Diệu Huy đi thẳng tới trên ghế sa lon ngồi xuống.

“Như thế nào?” Trương Diệu Huy nâng tách trà lên hỏi.

“Cũng không tệ lắm, ít nhất tốt hơn tưởng tượng của tôi.” Người đàn ông áo xám vuốt vuốt chân mày, gần đây tình thế kinh thành hỗn loạn, triển vọng không rõ, cố tình vào lúc mấu chốt này phải làm chuyện này, nếu như lúc này có chút gì không may, ông thật sự sợ hãi.

“Tôi thấy cũng không tệ, yên tâm đi, tôi cảm thấy chắc chắn được.”

“Hy vọng như thế.”

Sau khi Tô Mặc Nhiên đi ra khỏi phòng làm việc của Trương Diệu Huy, liền định đi ra ngoài trạm thu hồi, còn chưa tới cửa chính liền phát hiện ngoài cửa có một người, cô biết người này, chính là người đàn ông vóc dáng thấp lần trước đã nhìn thấy ở kho hàng số ba, chỉ thấy ông ta và tiểu Vương gác cổng lên tiếng chào hỏi rồi đi ra ngoài.

Tô Mặc Nhiên cũng không nghĩ nhiều, nhấc chân liền đi ra cửa chính, khi đi ra cửa chính còn phất tay lên tiếng chào tiểu Vương.

Ra khỏi cửa chính cô liền chuẩn bị đi hợp tác xã mua bán mua đồ, đi hai bước đột nhiên phát hiện, ah, không đúng, người đàn ông vóc dáng thấp đó đi đâu rồi?

Muốn hỏi Tô Mặc Nhiên sao lại phát hiện được, thật sự trạm thu hồi này đứng ở vị trí kỳ lạ, đi ra ngoài chỉ có một con đường thẳng, tối thiểu phải đi mười phút mới tới chỗ rẽ, hiện giờ sao không thấy? Chẳng lẽ ông ta bay ra ngoài hoặc đi chỗ khác? Nhưng trong một con đường ông ta có thể đi đâu đây?

Tô Mặc Nhiên đang cảm thấy kỳ quái, đột nhiên nghe được góc tường rào ngoài trạm thu hồi phía trước truyền đến tiếng vang, tâm niệm cô vừa động trốn trong bụi cỏ ven đường, may mà bây giờ là mùa xuân, cỏ dài chim bay, nếu không cô thật sự không có chỗ ẩn thân nếu không lại phải biểu diễn che giấu người sống. die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

Chỉ chốc lát sau chỉ thấy người đàn ông vóc dáng thấp đó từ góc tường mang theo một giỏ trúc lớn đi ra, giỏ trúc dùng mảnh vải quân đội màu xanh lá cây che đậy, không thấy rõ bên trong là thứ gì. Chỉ thấy người đàn ông vóc dáng thấp này lén la lén lút nhìn trái nhìn phải nhìn chung quanh, sau khi phát hiện không có ai liền nhanh chóng gùi giỏ trúc lên đi về phía trước.

Tô Mặc Nhiên cảm thấy hành tung của ông ta vô cùng khả nghi, sao lại giấu đồ vật bên góc tường? Vật này từ đâu tới, ai đặt ở đó? Không phải đồ trộm chứ? Tô Mặc Nhiên vừa nghĩ tới lần trước cô từ chỗ bọn họ lấy được đồ đen ăn đen, tim đập rộn lên, sẽ không phải trong giỏ trúc kia chính là…

Cô lặng lẽ đứng dậy đi theo sau lưng người đàn ông vóc dáng thấp, nhìn dáng vẻ của ông ta chắc là định đưa đồ đến chỗ nào đó, cô lựng lẽ đi theo nói không chừng có thể tìm được tận ổ. Tô Mặc Nhiên đi theo ông ta một đường đều ẩn núp, chờ đến đường phố, cô tìm mũ đội mang theo, kéo thấp vành nón che kín nửa gương mặt.

Đi hồi lâu, người đàn ông vóc dáng thấp cuối cùng dừng lại bên ngoài một tiểu viện yên tĩnh.

Chỉ thấy ông ta tháo giỏ trúc sau lưng xuống, giơ tay lên gõ cửa.

Cửa mở ra, một người đàn ông khác ra ngoài cùng ông ta mang giỏ trúc đi vào.

Cô núp ở bên quan sát tiểu viện này, ngoài mặt rất đơn giản không có gì khác các nhà khác bên cạnh, chính là bức tường cao hơn nhà người khác một chút. Bình thường bức tường không phải dùng để chống trộm sao? Tô Mặc Nhiên cảm thấy bọn họ đây là giấu đầu lòi đuôi, đây không phải rõ ràng nói cho người ta biết trong tiểu viện này có thứ gì đáng giá sao.

Chường mười lăm phút sau, người đàn ông vóc dáng thấp lại đi ra, lần này đi tay không, đoán chừng đồ vật đã bị thu lại, nếu như cô đoán không lầm nơi đây nhất định là nơi nhóm người kia cất giấu tang vật.

Chờ người đàn ông vóc dáng thấp rời đi, người đàn ông mở cửa cho ông ta lại đóng cửa lại.

Tô Mặc Nhiên chạy một vòng quanh tường rào tiểu viện này, tìm một góc hẻo lánh, chạy lấy đà mấy bước nhẹ nhàng nhảy một cái liền lên đầu tường, không ngờ có một ngày cô cũng có bản lĩnh làm đầu trộm đuôi cướp.

Vào tiểu viện, cô bước chân nhẹ nhàng đi tới ba gian nhà ngói trong viện. Nhà mở cửa ra, cô núp dưới chân tường nhìn qua cửa sổ, chỉ thấy người đàn ông mở cửa đó đang nằm trên ghế dựa nhắm mắt dưỡng thần, ngón tay không ngừng gõ tay vịn, trong miệng còn ngâm nga một ca khúc đơn giản.

Cô quan sát cẩn thận một chút, cả viện dường như chỉ có một mình ông ta.

Vậy thì dễ làm, cô xoay tay phải lại lấy một bình sứ từ trong không gian ra, là chủ nhân không gian đời trước lưu lại, là một loại thuốc mê dạng bột phấn, tên là “Tùy Phong”, thuốc mê này chỉ cần thổi một chút vào trong không khí, bị người hút vào, cho dù là người đàn ông cường tráng đến đâu cũng phải hôn mê trong thời gian một giờ trở lên.

Tô Mặc Nhiên uống một ngụm linh tuyền trước, để cho mình cũng đừng bị mê ngã. Cô đổ ra một chút thuốc bột vào trong lòng bàn tay sau đó lợi dụng nội lực vẩy bột thuốc vào trong nhà.

Chỉ chốc lát sau tác dụng của thuốc dần phát tác, người đàn ông trên ghế dựa dần xụi lơ trên ghế rơi vào trạng thái ngủ say.

Đợi trong chốc lát, xác định người đàn ông kia thật sự hôn mê sâu, cô đứng lên vỗ tay một cái, nghênh ngang đi vào.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Catstreet21, Heo♥LoveLy, Muavanganh17, My Nam Anh, kunmau92, nevercry1402, nunu2906, onazara, thtrungkuti, thucquy, yuriashakira
     

Có bài mới 07.11.2018, 11:02
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 31664 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: Sống lại thập niên bảy mươi 32 - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 32: Phát “tài”

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

(*) Nguyên gốc: 发横财 phát hoành tài, hoành tài – tiền của bất chính, tiền của phi nghĩa.

Ba gian nhà lớn, phòng phía đông treo quả khóa lớn, phòng phía tây mở rộng cửa.

Cô đi vào gian phòng phía tây, gian phòng này chắc là chỗ để cho người canh chừng ở, bên trong phòng là một chiếc giường gỗ, một tủ treo quần áo lớn còn có mấy chiếc bàn ghế đồ gia dụng nhỏ. Căn cứ vào tình huống trong phòng đến xem, điều kiện cuộc sống của người canh chừng thật sự không tệ, sử dụng vật phẩm có chất lượng cao cấp, chính là thứ đồ đắt tiền bán trong hợp tác xã mua bán, còn có một vài thứ đồ có tiền cũng mua không được, ví dụ như sữa mạch nha.

Nếu điều kiện tốt như vậy đoán chừng làm chuyện này kiếm được không ít, đã đến như vậy rồi sao có thể đi tay không về?

Cô lập tức lục lọi trong phòng, chỉ chốc lát sau thật sự để cho cô lục ra không ít thứ.

Phiếu lương thực phiếu thịt phiếu dầu phiếu vân vân phiếu định mức lại một đống lớn, phát hiện tiền giấy còn hơn một vạn hai ngàn còn có một biên lai gửi tiền hai vạn, suy nghĩ một chút hiện giờ mệnh giá tiền mặt lớn nhất chỉ có mười đồng, một vạn đồng nhiều đồng xếp chồng chung một chỗ cảm giấc giống như sau này mười mấy vạn đồng chồng chất chung một chỗ. Như vậy có thể thấy được bọn họ làm việc này thật sự kiếm được không ít, phải biết hiện giờ tiền lương mỗi tháng của công nhân chỉ có mười mấy đến mấy chục không hơn, hơn ba vạn đồng vào lúc này quả thật là một khoản tiền lớn.

Trừ những thứ này ra cô còn phát hiện ra một vài món đồ trang sức bằng vàng và trang sức bằng ngọc trong một bao vải màu xám tro, đây chắc do người đàn ông canh chừng lén giấu đi.

Cô thu toàn bộ đồ tìm được vào.

Phòng phía đông bị khóa lại, Tô Mặc Nhiên chạy đến lục soát trên người đàn ông nằm trên ghế, cuối cùng tìm được chìa khóa trong túi áo trong.

Mở cửa đi vào phòng, trong phòng để không ít thứ, có vài thứ dùng hòm chứa, có vài thứ dùng giỏ trúc đựng, còn có vài thứ rơi vãi đầy đất.

Trong một góc khuất là một món đồ cao chừng hai mét, thứ kia bị miếng vải màu xanh dương che lại.

Vén vải lên, thì ra là một bộ bình phong dạng gấp, tổng cộng có sáu tấm, chất gỗ tử đàn điêu khắc hoa văn sơn thủy, khí thế hùng vĩ tài nghệ tinh xảo.

Tô Mặc Nhiên nhìn vô cùng thích, bên trong gian phòng trong không gian của cô cũng có một bức bình phong khắc rỗng chạm trổ hoa chim, cô vẫn luôn muốn bày một món cho thư phòng, chỉ có điều hiện giờ giá tiền bình phong loại tốt cũng không rẻ, cô vẫn không thể như nguyện. di3n~d@n`l3q21y'd0n

Thấy bức bình phong sơn thủy này, cô lập tức thích, yêu thích không buông tay vuốt ve qua lại, nếu cái này đặt trong thư phòng khẳng định xinh đẹp, cô lập tức vung tay lên thu nó vào trong thư phòng.

Lấy được đồ hài lòng tâm tình cô vui vẻ, lại mở các hòm khác, phát hiện bên trong đều là một vài món tranh chữ cổ và vàng bạc đồ ngọc giống với năm cái hòm lần trước cô thu ở kho hàng số ba.

Vung tay lên thu tất cả mọi thứ trong phòng vào trong không gian, trong khoảng thời gian này đồ cất giữ trong phòng bị dùng hết không ít, vừa đúng dọn không gian ra để những thứ này vào.

Cô nhanh chóng thu thập một chút, một lần nữa khóa cửa phòng lại đặt chìa khóa ở chỗ cũ, theo đường lúc đến nhảy tường đi ra ngoài. Mà người đàn ông canh chừng đó vẫn vô tri vô giác ngủ mê man, cho đến gần tối ông ta mới mơ mơ màng màng tỉnh lại.

Trong ký túc xá công nhân viên chức của trạm thu hồi huyện.

“Anh Triệu, anh Chu, không xong, không xong.”

Nửa đêm một loạt tiếng gõ cửa dồn dập có vẻ cực kỳ rõ ràng, một người đàn ông trẻ tuổi mặc quân trang màu xanh lục lo lắng gõ cửa một trong các phòng ở khu ký túc xá.

Có người ở trong phòng bị đánh thức từ trong giấc mộng, mở đèn, cực kỳ tức giận mắng: “Làm cái quái gì vậy, ầm ĩ cái gì.”

Chỉ chốc lát sau, một người đàn ông cao cao hơi gầy khoác áo khoác mở cửa.

“Là cậu à, buổi tối khuya tới làm gì?” Anh Triệu đôi mắt mơ màng nhìn người đàn ông gõ cửa.

“Anh Triệu không xong, đồ lại không thấy.” Người đàn ông gõ cửa vô cùng lo lắng nói, rõ ràng đồ yên ổn khóa ở trong phòng, không ngờ khi anh tỉnh dậy lại tất cả đều không thấy, còn có mấy món đồ riêng của mình cũng không thấy, mẹ nó, đúng là gặp quỷ.

“Cậu nói cái gì? Đi vào lại nói.” Anh Triệu một tay kéo người đàn ông gõ cửa vào phòng, thò đầu ra ngoài nhìn chung quanh phát hiện không có ai lập tức đóng cửa lại.

“Cậu nói đồ không thấy là chuyện gì?” Anh Triệu một phát túm lấy cổ áo người đàn ông gõ cửa nói.

“Em cũng không biết xảy ra chuyện gì, sáng nay lúc anh Chu đi đưa đồ, sau khi anh Chu đi em liền ngồi trên ghế dựa ngủ một chút, không ngờ lúc thức dậy phát hiện tất cả tiền trong phòng em đều không thấy, em vừa nghĩ không xong, lập tức mở cửa phòng phía đông ra, phát hiện tất cả đồ vật  bên trong phòng đều không cánh mà bay.”

“Mẹ nó, nhiều đồ như vậy bị người mang đi mà mày một chút cũng không có cảm giác sao? Mày con mẹ nó chết à?” Anh Triệu nghe xong lập tức một cái tát vung lên trên khuôn mặt người đàn ông gõ cửa, lại kéo cổ áo ông ta không ngừng gào lên giận dữ.

“Em, em cũng không biết, hôm nay không biết làm sao lại ngủ sâu như vậy, bình thường em đều  ngủ một lát rồi tỉnh, hôm nay lại ngủ đến tận gần tối, trong này nhất định có quỷ.” Người đàn ông gõ cửa bị anh Triệu siết chặt cổ, cuống quýt giải thích.

Anh Triệu buông người đàn ông gõ cửa ra, động tác thô bạo rút một điếu thuốc ra hút, vẻ mặt đen tối, trên vẻ mặt giống như mây mù như ẩn như hiện, hồi lâu, “Chẳng lẽ nơi đó cũng bị người theo dõi?” dieendaanleequuydonn

“Nhất định vậy, anh Triệu, anh nghĩ đi, nếu không có chuẩn bị sao có thể thần không biết quỷ không hay mang tất cả đồ tốt đi, nhất định có người nhìn chúng ta chằm chằm không ít thời gian rồi.”

“Chẳng lẽ lại là Trương Diệu Huy?” Anh Triệu giọng thâm trầm nói.

“Nhất định là ông ta, không phải ông ta còn có thể có ai có bản lĩnh lớn như vậy, còn có ai dám đối nghịch với chúng ta.”

Anh Triệu hút mạnh một hơi khói sau đó dí tàn thuốc trên đất, mũi chân hung hăng giẫm lên, cắn răng nghiến lợi nói: “Trương Diệu Huy, mày đã không cho tụi tao đường sống vậy chúng tao cũng không khách khí, vốn còn định đợi thêm một đoạn thời gian nữa, xem ra kế hoạch phải đẩy lên sớm rồi.”

“Được, anh Triệu, làm đi, tiêu diệt ông ta sớm một chút chúng ta cũng tiện hưởng phúc.”

“Được, cậu trở về trước đi, hai ngày nay đàng hoàng ngây ngô chờ thông báo của tôi.” Anh Triệu phất phất tay với người đàn ông gõ cửa.

“Được rồi, anh Triệu.”

Sau khi Tô Mặc Nhiên từ viện nhỏ ra ngoài đã gần buổi trưa, cô tùy tiện tìm một tiệm mỳ ăn một chén mì. Buổi chiều cô và vợ chồng Liễu Nghiên Vũ tụ họp cùng đi hợp tác xã mua bán mua đồ. Vào hợp tác xã mua bán cô liền bắt đầu lựa chọn đồ, vừa mới kiếm được một khoản tiền phi nghĩa liền mua đồ cực kỳ hào phóng, đông lấy một món tây lấy một món, người bán hàng bị cô sai đến xoay quanh, khiến Thạch Cương và Liễu Nghiên Vũ giật mình, đặc biệt là Liễu Nghiên Vũ.

“Này này, có tiền cũng không thể xài như vậy, em tiết kiệm một chút, đừng tiêu hết tiền để dành.” Liễu Nghiên Vũ tặc lưỡi hít hà nói.

“Không có việc gì, gần đây em mới kiếm được một khoản tiền phi nghĩa, mua được, này, chị có mua hay không, cứ lấy, em mời khách.” Tô Mặc Nhiên nghiêng người nói bên tai Liễu Nghiên Vũ.

“Không trách được người ta nói ‘Ngựa không ăn cỏ đêm không mập, người không làm chuyện phi nghĩa không giàu’, đúng là không lừa người.” Liễu Nghiên Vũ thấy dáng vẻ nhà giàu mới nổi của cô không khỏi cảm thán nói.

“Nói cái gì đấy?” Thạch Cương nghi ngờ hỏi.

“Không có gì, hôm nay có người mời khách, cứ lấy, đừng khách khí.” Liễu Nghiên Vũ cười khẽ nói với ông xã nhà mình, rất có ý tứ “Đánh cường hào, chia ruộng đất”.

Liễu Nghiên Vũ chỉ cho rằng Tô Mặc Nhiên xem bệnh cho người ta được chỗ tốt gì, kể từ khi Tô Mặc Nhiên thành thầy thuốc trong thôn, địa vị trong thôn đó chính là lên như diều gặp gió, mỗi lần cô đi xem bệnh cho người ta, người ta đều cho cô chút đồ để đáp tạ, chờ bệnh nhân khả quan lại mang vài thứ tốt tới cửa cám ơn cô, trong khoảng thời gian ngắn này viện nhỏ của các cô đầy béo bở. die~nd a4nle^q u21ydo^n

“Đúng, đúng, cứ lấy.” Tô Mặc Nhiên cũng đang gật đầu lại rất vô tình nói.

Cuối cùng ba người bao lớn bao nhỏ xách một đống đồ ngồi máy kéo trở về trong thôn, vừa đến nhà Tôn Hiểu Mỹ liền bị đống đồ bọn họ xách về dọa cho phát sợ rồi. Không phải buổi sáng ôm một đống đồ tiễn cha Liễu mẹ Liễu sao, tại sao lại xách về rồi, chẳng lẽ không mang đi?

Sau khi Liễu Nghiên Vũ nói vài thứ này đều do bọn họ mua được trong hợp tác xã mua bán, Tôn Hiểu Mỹ vừa mắng hai cô bại gia vừa tìm bảo bối trong đống đồ. Khi cô nhìn thấy bánh sơn tra cô thích ăn nhất lập tức vui vẻ ra mặt, khen Liễu Nghiên Vũ và Tô Mặc Nhiên hai người đều là đồng chí tốt, thời thời khắc khắc đều có thể nghĩ tới chiến hữu tốt của mình nên tăng thêm cổ vũ, hy vọng các cô có thể tiếp tục giữ vững truyền thống tốt đẹp này.

Ba người nói giỡn nhốn nháo mãi cho đến khi Thạch Cương làm xong cơm tối.

Bây giờ Thạch Cương đã chuyển đến sống trong tiểu viện của các cô, Thạch Cương vốn định để cho Liễu Nghiên Vũ dời đến trong viện của anh và Từ Tường, dù sao anh lo lắng cho thân thể của Từ Tường lỡ như vô cùng đau đớn không có ai chăm sóc. Chỉ có điều Từ Tường không đồng ý, anh cảm thấy vẫn là Thạch Cương dọn đến chỗ Liễu Nghiên Vũ thì tốt hơn, như vậy bọn họ có thể ở riêng trong một gian nhà lớn, chỗ ở cũng rộng rãi.

Từ Tường nói với Thạch Cương rằng gia đình anh sẽ lập tức có người đến, vừa đúng Thạch Cương chuyển đi có chỗ cho thân thích của anh ở, lại nói bệnh này nhiều năm như vậy, anh đã quen rồi, khi đau uống thuốc là được không nhất đinh phải có người chăm sóc, một mình anh cũng được. Nói hơn nói kém, Thạch Cương mới chuyển đi.

Một ngày sau đó không lâu, trước khi trường học vào học, Trương Hoài Dật nói với Tô Mặc nhiên nhà ông cụ có khách tới rồi, người này là thân thích của Từ Tường, kêu cô sau khi tan học cùng đến nhà ông cụ ăn cơm tối.

Tô Mặc Nhiên vốn nghĩ là thân thích của Từ Tường cô đi làm gì liền định từ chối, sau đó Trương Hoài Dật lại nói người ta muốn gặp cô. Tô Mặc Nhiên hơi ngây người, gặp cô? Gặp cô làm gì, cô và Từ Tường nhiều nhất chính là bạn ăn cơm và đồng nghiệp, lại không có quan đệ đặc thù gì, thân thích của Từ Tường gặp cô làm gì?

Trương Hoài Dật nói đoán chừng vì y thuật của cô.

Tô Mặc Nhiên vừa nghĩ tới bệnh của Từ Tường liền hiểu, nhưng cô lại buồn bực làm sao người ta biết được cô có thể trị được bệnh của Từ Tường, chẳng lẽ trong lúc vô ý mình để lộ sơ hở, nghĩ tới đây trong lòng cô không khỏi hoảng hốt sau lưng bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.

Trương Hoài Dật thấy sắc mặt của cô không được tốt liền khuyên cô đừng khẩn trương, đoán chừng người ta cũng không có cách nào rồi mới có thể đến tìm cô một cô bé này, nghe nói là Trương Diệu Huy giới thiệu.

Nghe đến đó lòng thấp thỏm của cô lập tức để xuống, cũng còn may, chỉ cần không để lộ sơ hở là được rồi, vì vậy cô đồng ý buổi tối tới ăn cơm, Từ Tường người này đối xử với cô không tệ cũng rất chăm sóc, là một người bạn đáng kết giao,  đã như vậy giải độc giúp anh ta cô cũng không hề phản cảm gì.

Buổi tối Tô Mặc Nhiên đến nhà họ Trương, nhìn thấy người ngồi trên giường cùng với Trương Hoài Dật và Từ Tường, trong mắt cô thoáng qua vẻ kinh ngạc, lại là ông ấy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Anhdva, Catstreet21, Heo♥LoveLy, Hoai Thuong 0703, Muavanganh17, My Nam Anh, kunmau92, nevercry1402, nunu2906, thtrungkuti, thucquy, yuriashakira
     
Có bài mới 09.11.2018, 11:19
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 31664 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: Sống lại thập niên bảy mươi 33 - Điểm: 52
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 33: Chữa bệnh cho Từ Tường

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Lúc này người đàn ông ngồi trên giường gạch không phải  người nào khác mà chính là người đàn ông mặc áo xám lúc trước cô nhìn thấy ngồi trong phòng làm việc của Trương Hoài Dật, ông ấy là thân thích của Từ Tường? Vậy sao ông ấy lại xuất hiện trong phòng làm việc của Trương Diệu Huy, là trùng hợp? Hay là…

“Mặc Nhiên đến rồi, nào, giới thiệu cho cháu một chút, đây là chú hai của Từ Tường cũng là bạn cũ của con trai ông Từ Tiền Tiến, lần này đặc biệt đến thăm Từ Tường, có thể sẽ ở lại đây một thời gian ngắn.” Trương Hoài Dật giới thiệu đơn giản cho Tô Mặc Nhiên, Trương Hoài Dật đại khái biết được ý đến đây của Từ Tiền Tiến, mới vừa rồi Từ Tiền Tiến cũng thương lượng một chút với ông cụ, muốn nhờ ông cụ giúp một tay.

“Cô bé chúng ta lại gặp mặt.” Từ Tiền Tiến thấy vẻ mặt kinh ngạc của cô cũng biết cô còn nhớ rõ mình, ngày đó gặp mặt ở trạm thu hồi, mặc dù bọn họ không nói gì nhưng ông vẫn biết cô bé này có quan sát cẩn thận ông, mặc dù cô làm không rõ ràng lắm nhưng người có kinh nghiệm sa trường như ông sao có thể không cảm thấy được.

“Đúng, chào chú.” Tô Mặc Nhiên lễ phép chào hỏi.

“Hai người từng gặp nhau?” Trương Hoài Dật kinh ngạc hỏi.

“Đúng vậy, ít ngày trước cháu lên trạm thu hồi trong huyện tái khám cho chú Trương, lúc ấy chú Từ đang ở trong phòng làm việc của chú Trương, chỉ có điều khi đó cháu cũng không biết chú ấy là chú hai của Từ Tường, còn tưởng rằng là đồng nghiệp của chú Trương.” Tô Mặc Nhiên giải thích, xem ra ngày đó người này liền nhận ra mình, không trách được ngày đó ông vẫn không để lại dấu vết quan sát cô.

“Đúng, ngày đó chú vừa lúc ở trong phòng làm việc của Trương Diệu Huy, không ngờ cháu chính là Tô Mặc Nhiên.” Từ Tiền Tiến cũng gật đầu nói, nhưng trên mặt lại tỏ vẻ mới vừa biết được.

Tô Mặc Nhiên cũng vụng trộm mím môi, giả bộ cũng thật giống, cô cũng không tin ông vừa mới biết, nói không chừng ông đã sớm điều tra rõ ràng tổ tông tám đời của cô rồi, đúng là nhân tinh *, kỹ thuật diễn này quả thật những Oscar ảnh đế kia thật sự không thể so sánh cùng.

(*) Nhân tinh: chỉ một người đặc biệt có tâm nhãn, có khả năng tính kế, đối nhân xử thế khôn khéo, không dễ gạt gẫm, xử sự khéo léo đưa đẩy không chịu thiệt thòi.

Không thể không nói, Tô Mặc Nhiên đoán đúng chân tướng.

Tiếp theo đương nhiên là hàn huyên một trận, hàn huyên xong lại khích lệ và ca ngợi y thuật của cô một hồi. Tô Mặc Nhiên cảm thấy nói chuyện với những nhân tinh này thật mệt mỏi, đi thẳng vào vấn đề vẫn tốt hơn, làm nhiều đệm nền như vậy làm cái gì, cũng không phải viết văn vẻ hay chú ý tiến hành theo chất lượng.

Cuối cùng vẫn là Trương Hoài Dật đưa ra vấn đề mấu chốt, đoán chừng nhà họ Từ cảm thấy do Trương Hoài Dật mở miệng thì Tô Mặc Nhiên từ chối có thể sẽ nhỏ một chút. Thật ra thì bọn họ sai rồi, nếu cô không muốn cho dù là ai mở miệng hiệu quả đều giống nhau, mấu chốt vẫn ở chỗ Tô Mặc Nhiên có tình nguyện cứu hay không.

“Thật ra thì cháu đã sớm xem ra bệnh của Từ Tường, cũng có suy đoán nhất định, nhưng cháu không bắt mạch cụ thể, cũng không thể tùy tiện có kết luận.” Tô Mặc Nhiên ngồi bên cạnh vẻ mặt bình tĩnh nói. die nda nle equ ydo nn

Lời này vừa nói ra, Từ Tường ngồi bên cạnh Từ Tiền Tiến liền tỏ vẻ “Quả thế”. Trước kia anh từng suy đoán Tô Mặc Nhiên có thể biết được anh bị bệnh gì, sau đó dần tiếp xúc với cô càng chắc chắn suy nghĩ này, cho nên mới nói với ông nội định để cho Tô Mặc Nhiên tới kiểm tra bệnh của anh, mặc dù không biết có bao nhiêu nắm chắc nhưng có hy vọng dù sao cũng mạnh hơn chờ đợi không giới hạn như bây giờ nhiều.

“Vậy có thể mời kiểm tra một chút cho tiểu Tường không, nhà chúng tôi đã mang tiểu Tường đi gặp không ít thầy thuốc đều nói không cách nào chữa trị, bọn họ thậm chí ngay cả tiểu Tường bị bệnh gì cũng không nhìn ra được, chỉ có thể nhìn ra bệnh này từng bước xâm chiếm sức sống của nó, trưởng bối trong nhà vì thế mà hết sức gấp gáp, cho nên khi nghe nhà họ Trương nói y thuật của cháu rất cao mới vội vàng đến cầu y, có nhiều chỗ mạo phạm vẫn xin cháu đừng lấy làm phiền lòng.” Ánh mắt Từ Tiền Tiến thành khẩn, nghĩ đến đường đã từng cầu y mà hạ thấp giọng nói xuống.

“Không sao, mọi người đều là bạn bè không cần khách khí như thế, ban đầu cháu cũng nghĩ tới kiểm tra một chút cho Từ Tường, chỉ có điều dù sao đây cũng là công tử của nhà họ Từ, cháu chỉ là một dân chúng nhỏ thêm nữa cũng quả thật không nắm chắc nên chưa mở miệng, hiện giờ nếu như mọi người nói ra, vậy thì cháu bắt mạch cho anh ấy thôi.”

Nói xong ý bảo Từ Tường chìa tay.

Ba ngón tay của Tô Mặc Nhiên giữ chặt mạch môn của Từ Tường, chia ra một tia nội lực theo kinh mạch trong thân thể đi về phía trước, thời gian từng giây từng phút trôi qua, vẻ mặt Tô Mặc Nhiên lúc nặng nề chau mày trong chốc lát lại dần dần sắc mặt thoải mái, một hồi lâu cô mới chậm rãi thu hồi nội lực.

“Như thế nào?” Từ Tiền Tiến không kịp chờ đợi hỏi.

“Không sai biệt lắm với suy đoán của cháu.” Tô Mặc Nhiên buông cổ tay Từ Tường ra nói.

“Tiểu Tường bị bệnh gì?” Từ Tiền Tiến liền vội vàng hỏi, những người khác trong phòng cũng tỏ vẻ tò mò nhìn cô.

“Anh ấy không phải mắc bệnh mà là trúng cổ.” Tô Mặc Nhiên ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt Từ Tiền Tiến nói, hy vọng có thể dùng cái này tăng cường độ tin cậy trong lời nói của cô, dù sao người bình thường rất ít ai biết cổ, cũng không có bao nhiêu người tin tưởng sự tồn tại của thứ này.

“Cổ?” Từ Tiền Tiến nhíu mày thì thào nói, trước kia ông từng nghe nói tới cổ.

Cổ trùng vô cùng ít thấy, bình thường xuất hiện ở khu vực Vân Nam Hồ Nam Tứ Xuyên, hơn nữa bồi dưỡng cổ vô cùng không dễ, điều kiện cực kỳ hà khắc, vì vậy người biết nuôi cổ đã ít lại càng ít, đồ hiếm có như vậy sao lại xuất hiện trên người tiểu Tường? Nhà họ Từ bọn họ rốt cuộc đã đắc tội ai hay là cản đường của ai? Lại có thể có người dùng biện pháp ác độc như thế này đối phó với nhà họ Từ, muốn cho tiểu Tường cứ bảy ngày đau một lần, ở trong khổ sở dần dần chết đi.

“Cái gì gọi là cổ?” Từ Tường hỏi, sao anh chưa từng nghe nói tới.

“Cổ là một loại trùng độc do người bồi dưỡng ra, căn cứ ghi chép dân tộc Miêu dân tộc Choang là một số ít dân tộc sẽ nuôi cổ. Phương pháp nuôi cổ cũng có nhiều loại đa dạng, em từng nghe nói một loại, chính là bỏ trăm con trùng độc vào trong một thùng bịt kín để chúng nó tự giết lẫn nhau, đợi đến khi còn một con cuối cùng lấy ra ngoài nuôi, mỗi ngày cho ăn, trong đồ ăn có chứa nước miếng của người nuôi, như vậy cổ trùng sẽ nhận ra người chủ nuôi nấng mình mà chịu khống chế của kẻ đó, còn có người chờ cổ trùng sinh sôi nảy nở sau đó nuôi mẫu cổ trong cơ thể mình đến khống chế tử cổ.”

(*) Mẫu cổ: cổ mẹ, tử cổ = cổ con

“Cổ trùng trên người Từ Tường chắc là tử cổ, một loại cổ trùng được đặt tên là Thất nhật phệ tâm cổ.” Tô Mặc Nhiên tỏ vẻ nghiêm túc cẩn thận giảng giải cổ như thế nào cho mọi người.

Mọi người hết sức giật mình, còn có chuyện ly kỳ như vậy, thiên hạ rộng lớn thật sự có đủ những chuyện lạ.

“Vậy em có thể trị không?” Từ Tường mang theo mong đợi hỏi.

“Có thể, chỉ có điều em không có kinh nghiệm ở phương diện này, chỉ nắm chắc 70%, anh phải suy nghĩ kỹ càng.”

Thật ra thì cô nắm chắc 100% có thể giải được, nhưng cô không muốn quá phách lối cũng không muốn để cho bọn họ cảm thấy chất độc này dễ giải. Nhiều thầy thuốc như vậy đều nhìn không ra bệnh, nếu như đến trên tay mình dễ dàng nhìn ra, trừ biểu hiện y thuật của mình cao siêu ra, cũng không phải đã nói với người khác rằng trên người mình có bảo bối nhanh chạy đến cướp sao? Tài năng lộ ra như vậy không thích hợp với tác phong của mình, đặc biệt là hiện giờ mình không có vốn liếng gì, giả heo ăn thịt cọp mới là vương đạo. d1en d4nl 3q21y d0n

Một khi giải tử cổ, mẫu cổ rất chắc chắn sẽ bị cắn trả, đến lúc người hạ cổ cũng sẽ biết được, dám ra tay với nhà họ Từ tầng lớp quý tộc cách mạng như vậy đoán chừng cũng không đơn giản, nếu như biết rõ cô có thể giải cổ bọn họ nhất định sẽ tìm diệt cô, như vậy cô chỉ đành làm cho lần giải cổ này trở nên vô cùng khó khăn phức tạp lại không dễ lặp lại, như vậy cũng có thể bảo vệ mình.

“Bảy mươi? Tốt quá, anh chính là tính toán có thể có năm mươi liền làm.” Từ Tường vừa nghe có 70% nắm chắc lập tức vui mừng lên.

“Tiểu Tường, cháu chắc chắn chứ? Đây có thể liên quan đến mạng của cháu.” Từ Tiền Tiến không ngờ Từ Tường kiên quyết không chút nghĩ ngợi sẽ giải cổ như vậy.

“Thay vì còn sống nửa sống nửa chết như vậy, còn không bằng đánh cuộc một lần, lại nói cháu tin tưởng y thuật của Mặc Nhiên.” Nói xong anh đầy mặt chân thành tha thiết nhìn về phía Tô Mặc Nhiên.

Tô Mặc Nhiên cho anh một liếc mắt, quay đầu không nhìn anh, Mặc Nhiên, Mặc Nhiên, trước kia không phải đều gọi Tô Mặc Nhiên sao, ân cần này hiến quá nhanh.

“Đừng ôm hy vọng lớn như vậy với em, em sẽ áp lực lớn! Giải cổ mấu chốt nhất vẫn xem anh, xem lực ý chí của anh có mạnh không, chỉ cần chịu được, tỷ lệ giải cổ thành công càng cao.”

“Em cứ yên tâm, nhiều năm  như vậy anh còn sống được, lần này anh tuyệt đối không buông tha!”

“Đã như vậy xin mời Tô tiểu thư giải cổ cho tiểu Tường đi.” Từ Tiền Tiến nói.

Tô Mặc Nhiên gật đầu một cái, đi tới trước giường gạch cầm giấy bút lên viết một phương thuốc đưa cho Từ Tường, “Hàng năm anh bị cổ độc ăn mòn, thân thể suy yếu, hiện giờ chưa phải là thời điểm giải cổ tốt nhất, đơn thuốc này là phương thuốc tắm, lấy về pha nước ngâm mỗi ngày một giờ.”

“Ngày mai em lại đưa cho anh mấy viên dưỡng sinh hoàn, trước điều dưỡng một tháng, đến lúc đó sẽ giải cổ.”

Từ Tường nhận lấy phương thuốc, “Còn phải chuẩn bị thứ gì khác không?”

Tô Mặc Nhiên suy nghĩ một chút nói: “Mật ong, chất lượng loại tốt nhất, có thể tìm được không?”

“Được, cái này chú để cho người đưa tới, cần bao nhiêu?” Từ Tiền Tiến nói.

“Một chén nhỏ là được.” Chỉ dùng để dẫn cổ trùng, không cần quá nhiều.

Tô Mặc Nhiên còn căn dặn chuyện cần chú ý khi tắm cùng với cấm kỵ ăn uống trong thời kỳ dùng thuốc cho Từ Tường, có vài thức ăn tương khắc với thuộc tính của thuốc sẽ hóa giải tác dụng của thuốc cần phải nghiêm ngặt ăn kiêng.

Kể từ ngày đó Từ Tường bắt đầu cuộc sống điều dưỡng trước khi giải cổ.

Nghe nói Từ Tường muốn giải cổ độc, Thạch Cương tỏ vẻ muốn chuyển về chăm sóc anh, có thể giúp một tay sắc thuốc múc nước, vốn Từ Tường định từ chối nhưng sau Thạch Cương kiên trì mới bất đắc dĩ đồng ý.

Trong khoảng thời gian Từ Tường điều dưỡng, nhà họ Trương xảy ra một chuyện lớn, chuyện này thiếu chút nữa làm cho cả nhà họ Trương bị tiêu diệt.

Ngày này trường học nghỉ, Trương Hoài Dật và Bạch Minh Viễn hai lão thủ lĩnh lại lòng ngứa ngáy khó nhịn muốn đi trạm thu hồi đào bảo bối, hai người mang theo Tô Mặc Nhiên và Bạch Mộ Ngôn hào hứng chạy tới huyện thành. dinendian.lơqid]on

Trong lòng Tô Mặc Nhiên suy nghĩ tới căn nhà lần trước đi qua, những người đó sau khi phát hiện đồ bị trộm không biết sẽ có hành động gì, cô còn muốn đi xem một lần nữa, vì vậy cô nói với Trương Hoài Dật mình còn có một số đồ cần phải mua, để cho bọn họ đến trạm thu hồi trước, đợi cô mua đồ xong sẽ theo chân bọn họ hội họp.

Sau khi tách ra khỏi ba người, cô dọc theo đường đi trong trí nhớ đi tới tiểu viện đó, ngựa quen đường cũ bật người đi vào, động tác nhanh chóng nhẹ nhàng đến gần phòng.

Cô đứng ngoài phòng quan sát, lần này trong viện nhiều thêm một nhân viên canh chừng, khóa cửa phòng phía đông cũng đổi.

Bọn họ cho rằng nhiều thêm một người trông coi có thể canh chừng được những bảo bối kia sao? Nằm mơ!

Cô đang suy nghĩ làm như thế nào để hôn mê hai người trông coi này đi, thần không biết quỷ không hay lấy đồ trong phòng phía đông, chẳng lẽ vẫn dùng thuốc mê?

Đúng lúc cô chuẩn bị ra tay, ngoài cửa lớn truyền đến tiếng vang, cô cả kinh vội vàng trốn vào trong không gian.

Cô ở trong không gian nhìn thấy người đàn ông vóc dáng thấp gọi là anh Chu đó vừa lau mồ hôi vừa thở hồng hộc chạy vào.

“Nhanh, nhanh, hai lão lại tới.” Anh Chu vừa tiến đến liền cao giọng kêu.

“Anh Chu anh Chu, anh tới rồi.” Hai nhân viên canh chừng bên trong phòng nghe tiếng kêu chạy ra.

“Nhanh lên một chút, chính sự quan trọng hơn.” Anh Chu nuốt một ngụm nước bọt, càng không ngừng thở mạnh.

“Người ở đâu?”

“Đã đến trạm thu hồi rồi, lần này nhất định phải bắt ngay tại trận, khiến Trương Diệu Huy đó không chết cũng lột da.” Anh Chu hung tợn nói.

“Nghe nói nhà cũ của lão già kia ở nông thôn cất giấu không ít hàng cấm mang từ trạm thu hồi về, vẫn do một nữ thanh niên trí thức cùng thôn với bọn họ mật báo, phía trên vừa đúng mượn cơ hội này đối phó với Trương Diệu Huy, về sau không có Trương Diệu Huy ngăn cản con đường tiền tài của chúng ta, chúng ta có thể kiếm đến điên rồi.” Một nhân viên canh chừng trong đó hưng phấn nói.

“Đây là cơ hội ngàn năm một thuở, chúng ta nhất định phải nắm chặt, bỏ lỡ lần này cơ hội lần sau không biết phải chờ tới lúc nào.”

“Biết rồi.”

“Hiện giờ anh Triệu nghĩ cách lừa Trương Diệu Huy ra khỏi trạm thu hồi, trong chốc lát không về được, chờ hai lão già này ra ngoài chúng ta bắt bọn họ ngay trước mặt mọi người, hừ! Trộm giấu hàng cấm, đến lúc đó chứng cứ đặt trước mặt quần chúng, nhìn xem ông ta ngụy biện như thế nào. Ngoài ra các cậu nhanh tìm Hồng vệ binh, ngồi chung xe đi nông thôn lục soát nhà hai lão già này, trong thôn có người tiếp ứng, khi các cậu đi mỗi một góc nhất định phải lục soát tỉ mỉ, tôi đoán chừng lão già kia khẳng định giấu đồ ở một nơi bí ẩn, các cậu đào sâu ba hước cũng nhất định phải tìm đồ vật ra.”

“Anh Chu yên tâm, chúng em nhất định làm tốt.” Hai nhân viên canh chừng vỗ ngực  bảo đảm.

“Được, vậy bây giờ đi thôi.”

“Được rồi.”

Chờ sau khi ba người đều đi, Tô Mặc Nhiên lập tức từ bên trong không gian ra ngoài.

Không được, đây là một âm mưu nhằm vào Trương Diệu Huy, nhà họ Trương gặp nguy hiểm!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Anhdva, Catstreet21, HNRTV, Heo♥LoveLy, Muavanganh17, My Nam Anh, kunmau92, nunu2906, onazara, thtrungkuti, thucquy, tiểu sắc vi, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 83 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

4 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

8 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

11 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 183, 184, 185

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 98, 99, 100

14 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 15, 16, 17

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42



Van9292: Các admin ơi mình đang xem Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài - Thượng Quan Nhiêu sao ghi tình trạng Đã Hoàn 235 chương nhưng khi xem đến trang 41 chỉ mới được phân nữa số chương thì hết rồi ??? Ai giúp mình với
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 261 điểm để mua Gấu Pooh ôm hổ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Air Blade đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tai xanh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Áo thun xanh tay dài
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh Sandwich
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 552 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Xylyphon
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Nữ hoàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 524 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 498 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Tuyền Uri: Mơ đi cưng :no2: để đó cà khịa thiên hạ chơi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường thỏ đen
LogOut Bomb: Hàn Tử Song -> Huyen Jenzy
Lý do: 22
Công Tử Tuyết: #giàu thì chia bớt cho em đi =))))
Tuyền Uri: Đậu, điểm nhiều để làm gì :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Quà sinh nhật
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 304 điểm để mua Cún ăn chocolate

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.