Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 57 bài ] 

Người tình hắc bang của anh chàng bán cá - GRVITATION

 
Có bài mới 03.11.2018, 16:05
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 5405
Được thanks: 12338 lần
Điểm: 13.49
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Người tình hắc bang của anh chàng bán cá - GRVITATION - Điểm: 45
Chương 87 + 88:

Edit: Ngọc Hân – diễn đàn Lê Quý Đôn

“Con mới không cần!” Nước mắt lã chã rơi xuống, Mại Vu nhìn người phụ nữ trước mắt lắc đầu, “Con mới không tách khỏi Huyền Huyền, cho dù mẹ Huyền Huyền muốn con với anh ấy xa nhau cũng không được!” LQĐIÔN

Người đàn ông trước mắt có xu thế càng khóc mạnh hơn, lúc này ngược lại Thu Chỉ tay chân luống cuống. Sao chiêu này vô dụng với Mại Vu? Xem ra lấy nội dung vở kịch quá cũ sẽ bị sai sót.

“Nhưng…. Con phải suy nghĩ về tương lai cho Hoàng Huyền nhà chúng ta chứ, sau này nó không có con thì bang phái gia tộc ta phải kéo dài thế nào? Sau này có tuổi, khó bảo đảm không có người muốn cướp vị trí của nó, cho nên vì nó….” Thu Chỉ tiếp tục nhỏ nhẹ khuyên nhủ, thỉnh thoảng lấy khăn tay lau nước mắt cho Mại Vu.

“Không cần, con không cần mà!” Nước mắt tiếp tục rơi xuống, Mại Vu bĩu môi, ngược lại hiếm khi nổi tính đùa giỡn, “Con theo đuổi Huyền Huyền lâu như vậy, rất vất vả bây giờ mới ở cùng anh ấy, cho dù hàng ngày bị bắt nạt, vẫn sống rất hạnh phúc!”

Thu Chỉ nghe Mại Vu nói, vẻ mặt đáng thương… Cũng khó trách con mình muốn bắt nạt cậu ta! Đáng yêu như vậy cơ mà…….

Nhưng nói đến bắt nạt, rốt cuộc là bắt nạt kiểu gì?

Màu hồng nổi lên mặt, Thu Chỉ không khỏi nghĩ tới mấy hình ảnh hạn chế cấp độ 1.

“Cho nên con mới không rời khỏi Huyền Huyền, con đã yêu anh ấy lâu như vậy, sao có thể lúc hạnh phúc nhất lại nói buông tay?” Khóc sụt sùi, Mại Vu dùng ống tay áo lau nước mắt không ngừng rơi xuống, “Con mới mặc kệ nhà Huyền Huyền có người thừa kế hay không có người thừa kế, nếu như nói sau này địa vị thật sự bị tranh đoạt, thì con đây có trách nhiệm nuôi anh ấy tốt! Tốt xấu gì con cũng là một nam tử hán!”

“Con….” Đối mặt với mấy lời liên tiếp của Mại Vu, ngược lại Thu Chỉ không nói ra lời phản đối.

“Nói tóm lại, trừ phi ngày nào đó Huyền Huyển đuổi con đi, nếu không cho dù mẹ Huyền Huyền ngăn cản con cũng sẽ không rời khỏi Huyền Huyền!” Duỗi ngón tay chỉ vào Thu Chỉ, Mại Vu nâng cặp mắt ướt át lên, nhìn giống như đang tuyên chiến với bà ta.

“Vu Vu….” Vẻ mặt vốn tươi cười chìm xuống, Thu Chỉ không nghĩ tới nhỏ nhẹ khuyên nhủ lại không có hiệu quả…. Thật sự đáng tiếc, vậy kế hoạch ban đầu của bà ta chẳng phải sẽ ngâm nước à?

Không, bà ta không muốn kế hoạch bị ngâng nước, bà ta thật sự rất thích đứa bé Mại Vu này.

Đã nhỏ nhẹ khuyên nhủ không hiệu quả, vậy thì dứt khoát……

“Vu Vu……” Thu Chỉ ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy quyến rũ khiến lòng người ngứa ngáy, một lát sau, người phụ nữ xinh đẹp lại thay đổi bộ dạng, giống như chú báo nhỏ nhào tới Mại Vu.

“Hu oa oa, dì muốn làm gì?” Đối mặt với người phụ nữ nhào lên mình, Mại Vu chợt lùi sang bên cạnh, tránh được lần đầu tiên công kích của Thu Chỉ. Nhìn đáy mắt Thu Chỉ hưng phấn…. Mại Vu hoảng sợ. Trốn vào góc phòng, lại phát hiện đã không còn đường lui, phòng dù lớn nhưng vẫn có không gian hạn chế, Mại Vu chỉ có thể nhìn người phụ nữ xinh đẹp khí thế bừng bừng nhào tới gần anh.

“Đừng trốn nữa….. Vu Vu.” Âm cuối kéo dài, mang theo ý tứ nũng nịu, Thu Chỉ cúi người dựa vào trong ngực Mại Vu, cười yêu mị nói: “Hỏi ta muốn làm gì à,…… Đương nhiên là muốn cường bạo con!”

Ha ha, đã nhỏ nhẹ khuyên nhủ không có tác dụng, vậy thì dứt khoát…. Dốc sức cưng nựng, yêu thương đứa bé đáng yêu này, đến lúc đó nếu như gạo đã nấu thành cơm, tin Mại Vu sẽ không bỏ mặc bà dì này, nói không chừng có thể mượn cơ hội này bắt cậu ta rời khỏi đứa trẻ nhà bọn bà ta.

********

Hoàng Huyền mang theo vẻ mặt khó chịu đá văng cửa chính, bước vội qua lối đi rộng rãi, trên mặt lạnh như băng, ngay cả đôi mắt xinh đẹp kia cũng như nhiễm một tầng băng lạnh. Khi hắn bước vào phòng khách rộng rãi sạch sẽ nhìn thấy tên kia bộ dạng xinh xắn ngồi ngay ngắn trên sofa thì nháy mắt hai mắt nổi cuồn cuộn lửa giận.  

“Liễu Hiên Hạo….” Nghiến răng nghiến lợi nhìn mỹ nhân nhiều năm không gặp, trên mặt Hoàng Huyền lại chẳng có chút vui sướng nào.

“Ơ, anh trai Hoàng Huyền,” trong mắt Liễu Hiên Hạo mang theo ý cười, cố ý nâng cao hai chữ anh trai.

“Ngậm miệng cẩu của cậu lại đi, ngoan ngoãn giao Vu Vu ra đây!” Hoàng Huyền tiến lên phía trước, đưa chân đạp cái bàn đẹp trong phòng khách, “Vu Vu ở đâu?”

“Em nói này anh Hoàng Huyền, anh vừa kêu em ngậm miệng xinh xắn lại, lại muốn em nói anh biết người yêu anh ở đâu…. Anh cho em là thần tiên hả, muốn chỉnh người cũng không cần chỉnh như vậy chứ.”

Hoàng Huyền vốn không kiên nhẫn nên tâm tình khó chịu, bây giờ nghe Liễu Hiên Hạo khích liền bạo phát, hắn bước một bước xông lên trước túm cổ áo Liễu Hiên Hạo.

“Anh muốn đánh nhau phải không hả?”

“Nếu như anh muốn đánh thì em cũng không vấn đề gì….” Liễu Hiên Hạo nhướng mắt nhìn đối phương, lâu lắm rồi không đánh nhau với Hoàng Huyền rồi, hiện giờ muốn ôn lại chút chuyện cũ, vui vẻ sao lại không làm chứ?

Ngay lúc bầu không khí vô cùng căng thẳng, giọng lạnh lùng của một người đàn ông đột ngột truyền tới, “Này, muốn đánh nhau cũng đừng đánh nhau ở đây………”

Nói chuyện là thầy giáo nào đó đang đau khổ vùi đầu sửa bài thi của học trò – Quan Thần.

Hai người đàn ông vốn đã lên dây cung, bị Quan Thần lạnh lùng lên tiếng, lập tức giảm khí thế xuống bảy tám phần.

Nâng bút lên, Quan Thần nghiêm túc nói, “Nếu như các người đánh nhau trong phòng thì quá ồn ào, sẽ ảnh hưởng đến tôi, hơn nữa thư phòng lầu hai đã bị chiếm, cộng thêm phòng khách có mấy thứ đồ quý giá…..”

Hoàng Huyền nghe Quan Thần nói một luồi, cũng chỉ nghe trọng điểm – Thư phòng ở lầu hai đã bị chiếm dụng.

Liếc Quan Thần dò xét, lại phát hiện đối phương cũng đầy hàm xúc âm trầm nhìn lại hắn.

Quả nhiên là vậy? Hiện tại Mại Vu đang ở trong thư phòng bọn hắn…….

Buông tay giữ Liễu Hiên Hạo ra, Hoàng Huyền tự mình rời khỏi phòng khách di chuyển lên tầng hai, để lại Liễu Hiên Hạo với vẻ mặt hơi oán giận và vẻ mặt như đang giải quyết vấn đề to lớn của Quan Thần.

“Đáng ghét…. Sao Quan Thần anh lại nói với anh ta sớm thế, chơi không vui!” Liễu Hạ Hiên bĩu môi, hai ba bước muốn đi tới Quan Thần ôm người, đáng tiếc cuối cùng chỉ nhận được sự đón tiếp là hai đường gạch bút màu đỏ lên mặt.

Chương 88:

Khi Hoàng Huyền mang theo khí thế như gió bão đi lên lầu hai nhìn từng phòng giống thư phòng, cuối cùng hắn tìm được một phòng bên phải phía trong cùng là thư phòng chân chính.

Đưa chân đá văng cửa, lại phát hiện cảnh tượng trước mắt là như vầy –

Người mẹ đã lâu Hoàng Huyền không gặp, là người và hắn vốn từ một khuôn đúc ra đang ngồi trên lưng người đàn ông nằm trên mặt đất, còn người đàn ông gục trên đất thì tóc tai rối bù, áo sơ mi trên người bị xé thê thảm, không ngừng kêu thét đau đớn cầu cứu như con gái bị cường bạo, bởi vì hiện tại anh thật sự bị người ta cưỡng chế xâm phạm.

Hoàng Huyền nhìn người đàn ông gục trên đất, tấm lưng kia không tốn mấy giây đã nhận ra được.

“Vu Vu!” Bước một bước dài, Hoàng Huyền đẩy người phụ nữ đang cưỡng chế Mại Vu ra, vội ôm đồ thuộc về mình.

“Huyền Huyền….” Mùi hương quen thuộc lấp đầy cõi lòng, Mại Vu ôm chặt người trước mắt, mới vừa tránh thoát khỏi cọp mẹ đáng sợ xâm phạm, anh vẫn còn chưa tỉnh hồn!

Nhào vào trong ngực Hoàng Huyền, lần đầu tiên Mại Vu tin mấy lời “Con cái sẽ giống cha mẹ”……. Thì ra Hoàng Huyền đáng sợ là di truyền từ mẹ anh ấy!

Hoàn toàn không biết trong đầu Mại Vu nghĩ tới chuyện không thể nào xảy ra, Hoàng Huyền chỉ kéo anh vào ngực ôm chặt lấy, tỉ mỉ kiểm tra anh từ trên xuống dưới một lần, muốn tìm xem có xảy ra vấn đề gì không.

Thu Chỉ bị đẩy qua một bên, thật vất vả mới lấy lại tinh thần, nhìn con trai lỗ mãng xông tới phá hư chuyện tốt của mình, Thu Chỉ thở phì phì bước lên trước, đưa tay kéo Mại Vu ra.

“Con thật không có lễ phép ghê, sao tùy tiện xông tới quấy rầy bọn ta?” Ngón trỏ xinh đẹp chỉ vào vẻ mặt đầy khó chịu của con trai, Thu Chỉ kéo Mại Vu còn chưa kịp phản ứng, đang chuẩn bị tiếp tục ôm anh, một giây sau, đồ trong ngực lại bị kéo về.

“Bà mới không lễ phép!” Gân xanh trên trán nổi lên, Hoàng Huyền kéo Mại Vu ra sau người mình, độc ác nhìn Thu Chỉ… Hai con hổ - đối đầu, vậy còn con mồi thì sao? Chỉ có thể mặt đầy vạch đen, chờ một trong hai người kia đưa mình về nhà.

“Kế hoạch độc ác trói Vu Vu của tôi đưa về nhà tên tiểu tử thối dưới lầu kia, bây giờ thế mà còn muốn xâm phạm em ấy?”

“Gì mà kế hoạch độc ác! Con nói cái này nghe cũng hơi quá đáng! Mẹ là mẹ của con đó!” Tức giận giậm chân, Thu Chỉ nháy mắt mấy cái, dùng thân phận làm mẹ phản kích.

“Bà đây là mẹ kiểu gì nhỉ! Khi còn bé hoàn toàn không chăm sóc tôi, toàn ném tôi cho người làm chăm sóc, còn mình cả ngày chạy ngoài đường!”

“Là khi còn bé con quá nghịch ngợm được không, đứa bé gian xảo như vậy sao ta quản được!” Ngẫm lại, trước kia bà ta cũng từng thử muốn làm người mẹ tốt, hàng ngày dẫn Hoàng Huyền theo bên cạnh, nhưng kết quả thì sao, chính là mỗi lần bà ta dẫn tới chỗ nào hoặc quang cảnh nào đó đều bị phá hoại không còn thứ gì…. Không biết nên nên nuôi Hoàng Huyền thế nào, khi còn bé chính là ác ma!  

Cho nên cuối cùng, nhất là người không kiên nhẫn như Thu Chỉ, lười nuôi con, dứt khoát giao hết thảy cho người giúp việc đỡ đau đầu.

“Cái gì mà đứa bé gian xảo, không phải làm mẹ nên bao dung tất cả của con cái sao?”

Mại Vu nhìn hình ảnh mẹ con lâu ngày không gặp kích động trước mặt, đột nhiên cảm thấy…. Chủ đề bọn họ cãi nhau hình như có chút vô nghĩa, nói trắng ra, chính là chệch khỏi đề tài….

“Em nói cái này nhé…..” Đột ngột cắt ngang mẹ con hắn tranh luận, Mại Vu hối lỗi gãi mặt, nhưng một câu cũng chưa kịp nói ra đã bị người ta kéo vào trong ngực.

“Nói túm lại, tôi không muốn lãng phí thời gian cãi nhau với bà, bây giờ tôi muốn dẫn em ấy về nhà!” Hoàng Huyền ôm chặt Mại Vu trong ngực, vẻ mặt kiên định nhìn Thu Chỉ.

“Cho dù ta vẫn cứ ngăn cản, con vẫn muốn ở cùng nó?” Thu Chỉ thấy trên mặt con mình hiếm khi xuất hiện biểu cảm, tâm tình có chút phức tạp, còn bây giờ hỏi, vừa hỏi Mại Vu lại vừa hỏi Hoàng Huyền.

“Đương nhiên!” Vẻ mặt đương nhiên đồng thời cùng xuất hiện trên mặt Hoàng Huyền và Mại Vu.

“Nhưng chuyện trong nhà phải tính sao đây, ba con là lão đại bang phái, sau này lấy ai thừa kế, tương lai con tính sao đây?” Thu Chỉ nhìn biểu hiện của hai người họ, trong lòng nhất thời hiểu ra…. Bây giờ muốn xoay chuyển… Không thể nghi ngờ là không tốt.

Quả nhiên, Hoàng Huyền dứt khoát ném cho bà ta đáp án.

“Tôi quản khỉ gió nhiều như vậy làm gì? Cùng lắm là sau này chọn cách giải tán bang phái, còn chờ tôi già rồi, đương nhiên là dựa vào đồng lương ít ỏi tích góp từng chút một của người này sau này nuôi tôi!” Chỉ vào người đàn ông trong ngực, trên mặt Hoàng Huyền hiếm khi dí dỏm.

Truyện chỉ đăng bên diễn đàn LEEQUYDON, mọi trang khác là ăn cắp, bất nhân!

Nhưng thật ra cũng không cần nghĩ nhiều như vậy, hiện tại Hoàng Huyền có tiền, đâu cần lo đến chuyện sau này? Có điều bây giờ Hoàng Huyền không nghĩ tới điều này, điều vừa nói… Đơn giản là hẹn ước ngầm cùng Mại Vu.

Thu Chỉ nhìn hai người ôm nhau một chỗ, yên lặng thở dài.

Thất bại rồi.

“Mặc kệ các con!” Dọn dẹp đồ đạc của mình, Thu Chỉ trừng mắt liếc nhìn con mình, phóng khoáng rời đi.

Làm ơn đi! Thu Chỉ bà cũng không phải là nhân vật không có trình độ, sẽ không tốn công vô ích tiếp tục chuyện chia rẻ gì đó mà vừa nhìn là biết không có khả năng …. Nhưng trước khi đi bà vẫn phải cho đứa con bất hiếu này chút sắc mặt khó ưa.

“Vu Vu, mặc dù bây giờ ta mặc kệ các người, nhưng vẫn phải tiếp tục liên lạc với ta đó!” Kéo Mại Vu qua rồi hôn khẽ lên môi anh, sau đó không thèm nhìn con trai mình bộc phát cơn giận, dứt khoát rời đi.

Hết chương 88



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 04.11.2018, 22:08
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 5405
Được thanks: 12338 lần
Điểm: 13.49
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Người tình hắc bang của anh chàng bán cá - GRVITATION - Điểm: 30
Chương 89:

Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn Lê Quý Đôn

Nhìn hai đốm lửa giận thiêu đốt trong mắt Hoàng Huyền, Mại Vu vô cùng hoảng sợ lùi ra sau mấy bước, đang định trốn trước đã thì bị Hoàng Huyền ôm kéo về. LQĐ

“Em nói nên thế nào đây?” Kéo cổ Mại Vu, Hoàng Huyền cầm ống tay áo chà sát trên môi anh, như thể muốn xóa bỏ hết những gì Thu Chỉ in lại.

“Cái gì thế nào?” Không ngừng né tránh móng vuốt Hoàng Huyền duỗi tới, Mại Vu ứa mồ hôi lạnh.

“Đúng đấy vừa nãy….” Đột nhiên người như không có chút sức lực mềm nhũn tựa vào Mại Vu, tảng đá treo trong lòng Hoàng Huyền thật vất vả rơi xuống… Cũng may tên ngốc này không xảy ra chuyện gì.

Vốn lúc Thu Chỉ dẫn Mại Vu đi hắn cứ sợ bà sẽ làm chuyện gì đó xúc phạm Mại Vu, may là không xảy ra chuyện gì lớn, nhưng……..

“Tại sao người phụ nữ kia vừa gặp đã thân với em như vậy?” Hơn nữa còn nói với Mại Vu là muốn xâm phạm em ấy?

“Sao em biết được!” Cố gắng giữ chặt đối phương đang níu người anh, Mại Vu nhún vai, cũng không biết là do mình khiến mẹ Huyền Huyền mê vào cái hôm ở sân bay nên mới có hậu quả như vừa rồi.

“Ngốc….” Hoàng Huyền bất đắc dĩ giữ mặt người yêu ngốc nghếch hôn một cái.

Thật sự may quá, Mại Vu không xảy ra chuyện gì, nếu không bây giờ mà mất em ấy, hắn không biết mình sẽ như thế nào nữa?

“Vu Vu…..”

“Hả?” Mại Vu híp con mắt bị đối phương hôn lên, lúng ta lúng túng đáp lời.

“Chúng ta về nhà nhé…..”

“Dạ.” Mại Vu gật đầu, nhín đối phương nắm tay mình sau đó mỉm cười.

Mới chuẩn bị ra khỏi phòng, dường như Hoàng Huyền đột nhiên nhớ đến điều gì đó nên ném xuống vấn đề, “….. Đúng rồi, em thật sự không để lại cách liên lạc cho Thu Chỉ đấy chứ?”

“Không có mà.” Đối với vấn đề Hoàng Huyền đột nhiên hỏi, Mại Vu chỉ lắc đầu.

“Vậy thì tốt rồi….” Hoàng Huyền cười tà, cười mẹ dỗi mình rời đi trước, bây giờ nhất định đã phát hiện bản thân không lưu lại số để liên lạc với Mại Vu rồi chứ?

Quả nhiên, lúc rời khỏi nhà Liễu Hiên Hạo, Thu Chỉ không mặt mũi nào trở lại, vì nhớ ra không để lại cách thức liên lạc với Mại Vu đành phát ra tiếng hét hối hận.

Nắm tay Mại Vu, tâm tình Hoàng Huyền rất tốt.

“Đi thôi, về nhà nào.”

**********

“Liễu Hiên Hạo, cảnh cáo cậu lần sau tốt nhất đừng làm như vậy!” Trước khi đi, Hoàng Huyền không quên quẳng lời ác độc cho mỹ nhân Liễu Hiên Hạo.

“Anh quản khỉ gì em!” Giả vờ làm vẻ mặt quỷ quái dí dỏm với đối phương, Liễu Hiên Hạo biết làm như vậy sẽ khơi mào cơn giận của đối phương, thật không nghĩ đến đối phương chỉ cười rất người lớn, sau đó nói với hắn ta –

“Nói cách khác lần sau sẽ mời Thần đến nhà chúng tôi ngồi một lát.” Ánh mắt liếc về Quan Thần đang nói chuyện với Mại Vu bên cạnh.

“Cái gì…. Không thể!” Trợn trừng mắt, không ngờ đối phương sẽ dùng tới chiêu này, Liễu Hiên Hao căng thẳng nhào tới bên Quan Thần, nhưng chỉ rước lấy Quan Thần không hiểu vì sao giáo huấn cho một trận.

Hoàng Huyền vui sướng nhìn Liễu Hiên Hạo bại trận, quả nhiên là một vật khắc chế một vật –

Ha ha, tâm tình thật sự là sướng không thể sướng hơn được!

Hoàng Huyền nắm tay Mại Vu, để lại Liễu Hiên Hạo đáng thương đang bị mắng mỏ, tự mình rời đi.

Còn Mại Vu bị Hoàng Huyền kéo đi một mạch từ nhà họ Liễu tới vào trong xe, đột nhiên có một nghi vấn.

“Huyền, bây giờ chúng ta đi về khách sạn sao?” Rất không hình tượng quỳ gối ở vị trí ghế lái phụ, vẻ mặt Mại Vu ngốc nghếch hỏi.

“Về khách sạn nào? Nói với em về nhà tất nhiên là phải về nhà mình chứ!” Tức giận cho đối phương cái nhìn xem thường, Hoàng Huyền khởi động xe, “Em vẫn đang choáng váng à?”

“Nhưng…. Không phải bây giờ chúng ta vẫn đang ở Nhật Bản à?”

“Ở đó mới lạ, em sớm bị tên tiểu tử thối Liễu Hiên Hạo đưa về nước.”

“Cái gì!” Vẻ mặt khiếp sợ, Mại Vu quay đầu nhìn ngoài cửa sổ mới phát hiện sắc trời đã tối nên không biết thời gian nào?

“Em không biết sao?” Hoàng Huyền kinh ngạc hỏi, đẳng cấp ngốc nghếch của Mại Vu tựa như tăng cao… Nhưng như vậy cũng tốt, dù sao cũng đỡ hơn là để anh lừa gạt hắn, đây không phải là chuyện không tốt.

“Không biết mà, khi em tỉnh lại đã ở trong nhà bọn họ, sao em biết giữa lúc đó đã xảy ra chuyện gì chứ?”

“Em tỉnh lại…. Cậu ta bỏ thuốc em? Thật làm càn quá! Mặt Hoàng Huyền tái nhợt, tên tiểu tử thối kia lại bỏ thuốc bậy bạ cho đồ nhà hắn.

“Ừ, có lẽ vậy..”

Mại Vu thấy sắc mặt Hoàng Huyền không vui, rất tự nhiên mà không suy nghĩ nhỏ giọng phản kháng lại một câu: “Đừng tức giận, chính anh còn không phải cũng thường xuyên làm bậy à?”

“Em nói cái gì?” Hoàng Huyền nhíu mày nhìn Mại Vu, nhìn dáng vẻ như động vật to xác bị hắn trừng mắt sợ tới mức cả người co rúm lại, thật muốn một ngụm ăn hết.

“Không có gì!” Mại Vu cười phất tay, chột dạ nhìn ngoài cửa sổ xe vội lảng sang chuyện khác, “Đúng rồi, vậy bây giờ chúng ta thật sự về nhà hả?”

“Đương nhiên….” Hoàng Huyền không tiếp tục trêu chọc Mại Vu nữa, hắn tính đợi lát nữa về nhà sẽ từ từ chơi đùa.

“À! Nhưng mà….”

“Nhưng mà gì?”

“Nhưng mà em còn chưa chào tạm biệt với Thanh Nhi.” Vẻ mặt thất vọng đáng thương, khóe mắt rưng rưng đưa tay kéo áo Hoàng Huyền, Mại Vu hít hít nước mũi.

Truyện bên LÊQUYDON

“Nói tạm biệt nó làm gì?” Nghĩ đến vẻ mặt đứa bé cao ngạo kia… Bụng Hoàng Huyền đầy bất mãn.

“Vì cậu bé rất đáng yêu!” Thật vọng rồi lại trưng ra vẻ mặt sáng láng, Mại Vu vòng tay ôm đầu gối tự bế.

“Vậy có cách gì chứ, chẳng lẽ chỉ vì một câu nói tạm biệt còn phải đặc biệt bay trở về Nhật Bản hả?” Lạnh lùng nói, Hoàng Huyền vốn không muốn nói với Mại Vu, thật ra chỉ cần gọi điện thoại đến chỗ bà chủ khách sạn đó là có thể nói chuyện qua điện thoại với tiểu quỷ kia rồi.

Hừ, tất cả những chuyện này cũng là vì ngăn chặn tai họa về sau……

“Hu hu, Thanh Nhi rất đáng yêu….” Mại Vu nảy mầm dục vọng muốn có em bé gần như cũng vì Thanh Nhi! Khó gặp đứa bé đáng yêu non mềm yếu ớt như vậy! Nếu như sinh một đứa bé đáng yêu như thế, nhất định phải tìm mẹ xinh đẹp như ba của tiểu mỹ nhân Thanh Nhi? Nhưng phải tìm ở đâu ra người mẹ đẹp như thế? Mắt tròn của Mại Vu di chuyển…. Chuyển lên trên người Hoàng Huyền.

“Ưm, Huyền Huyền….” Nói đến xinh đẹp…….

“Cái gì?” Hoàng Huyền chỉ liếc qua Mại Vu, sau đó tập trung lái xe.

“Anh sinh cho em một đứa bé được không?” Con mắt Mại Vu lóe sáng, nói đến xinh đẹp thì ngoài Hoàng Huyền không còn ai xứng hơn… Đứa bé Hoàng Huyền sinh ra nhất định rất đáng yêu.

Hoàng Huyền nghe xong thiếu chút nữa bị đụng xe.

“Em cái tên ngốc nghếch này! Sao anh có thể sinh được em bé!” Thưởng cho người bên cạnh một cú gõ đầu, Hoàng Huyền tức giận nói.

“Hu hu, không được à?”

“Đương nhiên không được! Hơn nữa…. Tại sao lại là anh sinh?”

“Vì nếu Huyền Huyền sinh, đứa bé nhất định sẽ rất đáng yêu!” Mắt tròn của Mại Vu nhìn chằm chằm vào Hoàng Huyền, vẻ mặt sùng bái, hại Hoàng Huyền bị anh nhìn đỏ cả mặt.

“Em thật sự muốn đứa bé đến thế à?” Trên mặt trắng nõn nà hơi ửng hồng, bộ dạng quyến rũ Mại Vu nhìn mà lòng không kiềm chế được.

“Ừ!” Mại Vu gật đầu như băm tỏi.

Đoạn, gương mặt xinh đẹp của Hoàng Huyền nở nụ cười tà.

“Được rồi, bây giờ chúng ta đi về nhà thử nghiệm xem đàn ông với đàn ông có thể sinh con không nhé, nhưng người phải sinh tuyệt đối là em chứ không phải là anh!”

“Cái gì chứ!” Nghĩ cũng biết anh tuyệt đối không thể sinh mà! Mại Vu kinh ngạc nhìn Hoàng Huyền, thực sự không nghĩ tới Hoàng Huyền cũng không thể nào sinh em bé được.

Nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của Mại Vu, Hoàng Huyền biết sau khi về nhà mình sẽ có rất nhiều trò chơi mà mượn danh sinh con để thử nghiệm!

Cười hì hì một tiếng, thấy Mại Vu lúc thì kinh ngạc lúc thì thất vọng, nhìn ra ngoài cửa sổ xe không biết đang cảm thán điều gì, trong lòng cảm thấy người đàn ông này cực kỳ đáng yêu. Nhưng nhìn bộ dạng Mại Vu thật sự muốn sinh đứa bé như vậy, Hoàng Huyền chợt nhớ tới sinh nhật Mại Vu, sắp tới rồi –  

Lần này dứt khoát sẽ tặng em ấy……..

Hết chương 89


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 04.11.2018, 22:10
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 5405
Được thanks: 12338 lần
Điểm: 13.49
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Hiện đại] Người tình hắc bang của anh chàng bán cá - GRVITATION - Điểm: 63
Chương 90: (Hết)

Ngồi trong phòng khách, Hoàng Huyền ưu nhã uống một ngụm nhỏ hồng trà trong chén sứ, ngẩng đầu nhìn thời gian hiện tại, mới hơn 8h sáng, cách giờ Mại Vu ra ngoài làm việc trở về chỉ còn thời gian ngắn.

Hoàng Huyền gấp mấy tờ báo trên bàn mình vừa xem xong, không khỏi mỉm cười vui vẻ. Gần đây tâm tình của hắn rất tốt! Từ sau lần chuyện Thu Chỉ trôi qua, sinh nhật cuối cùng cũng có xu thế yên tĩnh, mặc dù thỉnh thoảng Thu Chỉ vẫn chạy tới bang phái của hắn ầm ĩ muốn tìm Mại Vu, nhưng dưới sự cản trở cật lực của hắn, tạm thời 10 năm tới vẫn chắc sẽ không để bà tìm được Mại Vu, cho dù bà ta đi tìm Liễu Hiên Hạo…. Hừ hừ, Liễu Hiên Hạo còn có nhược điểm là tên Quan Thần kia! Nghĩ rằng bây giờ hắn ta cũng không có can đảm động tới hắn.

À a, không còn chuyện lo lắng, hiện tại mỗi ngày còn có thể chuyên tâm chơi đùa cùng Mại Vu…. Khóe miệng xinh đẹp của Hoàng Huyền hiếm khi giương cao.

Nói tới Mại Vu, Hoàng Huyền càng muốn nở nụ cười.

Nhớ về sáng sớm nay, hắn hiếm lần tỉnh lại trước khi Mại Vu ra cửa, sáng sớm không biết Mại Vu phát bệnh thần kinh gì liền nằm trên người hắn, dùng cặp mắt sáng lấp lánh nhìn hắn. Cũng may khi đó Hoàng Huyền vẫn đang ở trong trạng thái mơ màng, nhất thời không có tinh lực gì, bằng không lúc bấy giờ Mại Vu đã sớm bị đẩy ngã xuống giường ăn hết sạch, sạp cá lại lần nữa phủ tấm biển nghĩ bán.

Sau đó bọn họ cứ nhìn đối phương vào sáng sớm, mãi đến khi Hoàng Huyền hỏi câu: “Có chuyện gì?”

“Huyền Huyền, anh biết hôm nay là ngày gì không?” Vẻ mặt Mại Vu đỏ ửng, con ngươi sáng chói chợt ẩn chợt hiện.

Hoàng Huyền hơi dừng lại, đoạn kéo chăn đắp kín đầu, nặng nề nói câu: “Không biết.”

Hoàng Huyền nằm dí trong chăn là cố ý không để Mại Vu thấy vẻ mặt hắn đang cười trộm, thật ra sao hắn lại không biết hôm nay là sinh nhật….

Tiếp theo là im lặng, Hoàng Huyền cảm thấy sức nặng trên người không còn, tiếng Mại Vu sột soạt bò xuống giường, nói với hắn câu: “Huyền Huyền là một tên rất ngu ngốc!” Sau đó rời đi nên không biết lúc này Hoàng Huyền đang trốn trong chăn bật cười.

Sở dĩ hôm nay Mại Vu khác thường ồn ào hắn ngủ còn không sợ bị hắn đè vào sáng sớm, dùng vẻ mặt tràn ngập mong chờ, không có gì hơn là vì…. Hôm nay là sinh nhật em ấy.

Nghĩ xong, Hoàng Huyền đi ra khỏi phòng khách, mặc áo khoác cầm chìa khóa xe đi ra cửa.

Bây giờ hắn cần phải đi lấy món quà mà đã chuẩn bị xong, chờ sau khi nhận được, chắc Mại Vu sẽ vui vẻ nhảy cẩng lên?

Cùng khi đó –

Khóe mắt Mại Vu rưng rưng, trong lòng cô đơn không nói nên lời, mặc dù như thế, anh vẫn rất có trách nhiệm mổ cá cho vào bao đưa cho mấy người đứng xếp hàng ở cửa sạp.

Tên Hoàng Huyền ngốc nghếch kia thế mà lại nói không biết hôm nay là ngày đặc biệt gì, quá đáng – Nhưng anh thì ngay cả những ngày đặc biệt của Hoàng Huyền thời trung học đều nhớ rất rõ ràng…….

Mại Vu mếu máo.

Nhưng hôm nay Hoàng Huyền lại nói anh ấy không biết là ngày gì, hôm nay chính là ngày…. Là ngày sinh nhật anh!

Mặc kệ, chờ anh về tới nhà nhất định phải quấn quít Hoàng Huyền đòi quà mới được!

******

“Haizzz, cậu nghe nói gì không?” Tiếng nói chuyện nhỏ vụn với nhau.

“Cái gì thế?”

“Hôm nay có một soái ca tới chỗ chúng ta muốn nhận nuôi một đứa bé đó!”

“Thật hay giả?”

“Thật mà! Lần trước tôi đã gặp anh ta một lần, thật sự rất đẹp trai!” Một người khác nói.

“A a, tôi đây muốn đi xem!”

Đây là buổi sáng ngày hôm nay, cô nhi viện nào đó hơi xôn xao.

Đoạn có một mỹ nhân đầu nhuộm tóc trắng, gương mặt mỹ lệ mang theo biểu cảm nhàn nhạt xuất hiện thì ồn ào càng ầm ĩ hơn.

“Tiên sinh, xin chào ngài, hôm nay tới là muốn dẫn đứa bé ngài nhận nuôi về phải không?” Mấy cô phục vụ trong cô nhi viện chạy tới, thẹn thùng xấu hổ hỏi soái cả trước mắt mà thoạt nhìn không hợp với cô nhi viện……

“Ừ đúng vậy, có thể dẫn nó ra gặp tôi không?” Thản nhiên, Hoàng Huyền không mỉm cười cũng không trưng khuôn mặt thối ra, nhưng có thể khiến người ta nhận ra hiện giờ tâm tình hắn rất tốt.

“Được!” Sau đó có mấy cô nhân viên phục vụ trong cô nhi viện đi mở cửa ký túc xá.

Từ sau khi Mại Vu ầm ĩ với Hoàng Huyền muốn có em bé, và trước đó gặp phải tên tiểu tử thối Thanh Nhi ở Nhật Bản, Hoàng Huyền liền quyết định, nếu Mại Vu đã thật sự muốn có một đứa bé… Vậy thì tặng cho em ấy là được, nhưng điều kiện là, nhất định phải do hắn tự chọn một đứa trẻ ngoan ngoãn.

Từ sau khi Hoàng Huyền quyết định chuyện này, hắn nhanh chóng thực hiện.

Mấy ngày hôm trước hắn từng tới cô nhi viện này một lần rồi, cũng đã đi qua ký túc xá có rất nhiều trẻ em kia.

Mấu chốt là nuôi bé trai hay bé gái? Chuyện này Hoàng Huyền cẩn thận lo nghĩ, nói thực ra hắn vẫn muốn nuôi bé gái, bé gái đáng yêu và cũng nghe lời hơn, nhưng hắn và Mại Vu đường đường là đàn ông trưởng thành, muốn dẫn bé gái về nhà chắc chắn không tiện, cộng thêm thần kinh Mại Vu như vậy… Cuối cùng vẫn quyết định chọn bé trai.

Tiếp đó, trải qua từng bước lựa chọn, Hoàng Huyền nhìn thấy một đứa bé đứng trong góc… Giữa một đám trẻ nhỏ đang chơi đùa, đứa bé đứng trong góc có vẻ đặc biệt lạ lẫm.

Đứa bé kia không giống với những đứa bé khác, một mình ngồi trong góc, chỉ giương đôi mắt to nhấp nháy nhìn Hoàng Huyền.

Lần đầu Hoàng Huyền nhìn thấy đứa bé nọ thì cảm thấy dường như giống mình… Có thể vì đứa bé kia bày ra khuôn mặt nhỏ nhắn dáng điệu nghiêm túc, khiến Hoàng Huyền cảm thấy vẻ mặt đứa bé này hơi giống một người họ Quan mà hắn biết.

Lúc này Quan Thần đang dạy, bất chợt hắt xì hơi một cái, làm mấy bạn học trên lớp cười vang.

Trực giác Hoàng Huyền phản ứng bay thẳng tới chỗ đứa bé kia, cũng không biết tại sao? Có lẽ vì hắn thấy ánh mắt nghiêm túc của đứa bé kia rất đáng yêu.

Khi Hoàng Huyền đứng trước mặt đứa bé thì đứa bé chỉ ngẩng đầu nhìn hắn, vẻ mặt căng thẳng như người lần đầu đi xem mắt, thấy Hoàng Huyền, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên.

Hoàng Huyền nhìn đứa bé này rõ ràng không lộ vẻ gì nhưng có thể đoán cậu suy nghĩ gì, không khỏi mỉm cười.

“Bé con, con muốn một mái nhà không?” Câu đầu tiên, Hoàng Huyền hỏi như vầy.

Bé trai nhìn Hoàng Huyền, không chỉ gò má ửng đó, trong mắt còn lóe lên tia sáng, nhưng bộ mặt nghiêm túc dường như không thảy đổi, khiến Hoàng Huyền thậm chí nghi ngờ có phải cậu đang đeo mặt nạ hay không?

Cậu bé gật mạnh đầu.

Hoàng Huyền nhìn đứa bé, hành động khó có được ngoại trừ trước mặt Mại Vu, hào phòng bố thí cho cậu nụ cười.

“Nếu như ta mang con về nhà, con sẽ làm một đứa trẻ ngoan chứ?”

Cậu bé gật đầu như trước.

“Được rồi, vậy thì quyết định là con.” Hoàng Huyền sờ mái tóc đen mềm mại giống Mại Vu của cậu bé, đây là tình cảnh lần đầu tiên bọn họ gặp nhau.

Còn bây giờ, là lần thứ hai gặp mặt.

“Đến đây, Tiểu Hoan nhanh lên.” Cô nhân viên trong cô nhi viện nắm tay bé trai, giúp cậu cầm đồ đi tới trước mặt Hoàng Huyền.

Vài ngày không gặp, Hoàng Huyền cảm thấy đứa bé này càng nhìn càng thuận mắt.

Khi cậu bé nhìn thấy dáng người cao gầy của Hoàng Huyền đứng đằng kia thì khuôn mặt nhỏ nhắn lại đỏ ửng.

“Đi thôi!” Hoàng Huyền thấy đứa bé thoạt nhìn trông như không biểu hiện gì, nhưng từ khuôn mặt đỏ ửng và đôi mắt sáng lấp lánh thì có thể nhìn ra cậu rất vui vẻ, khóe miệng khẽ nhếch lên, chìa tay về phía cậu bé.

Cậu bé nhìn hắn, đầu tiên là hơi sững sờ, trên mặt càng đỏ không cách nào che giấu, cậu đưa tay cho người ba đột nhiên xuất hiện.

**********

Khi Mại Vu về đến nhà thì lại phát hiện trong nhà chỉ có mình anh, anh chạy vội tới phòng khách, rất biết diễn trò ngã vào ghế sofa khóc lớn.

Hu hu, tại sao Hoàng Huyền không ở nhà, hôm nay là sinh nhật anh đó nhé!

Mại Vu ngẩng đầu, trên mặt mang theo vệt nước mắt còn cả nước mũi! Anh đứng thẳng người dậy, cô đơn đi tới phòng bếp, mở tủ lạnh ra muốn lấy sữa an ủi mình, thì phát hiện….

“Không còn sữa.”

Mại Vu ngã xuống đất.

Đáng giận ghê! Sao hôm nay lại gặp xui xẻo như vậy chứ? Hu hu hu……

Cả người dán lên sàn nhà bằng đá cẩm thạch lạnh như băng, Mại Vu nghĩ, dứt khoát để sàn nhà hút sạch nhiệt độ cơ thể anh rồi khiến anh chết đi vì nhiệt độ cơ thể quá thấp.

Đương nhiên, nghĩ cũng biết điều này là chuyện không thể nào.

*********

“Tên con là Tiểu Hoan?” Hoàng Huyền không nhìn đứa bé ngồi cạnh mình, chỉ chuyên chú nắm tay lái, chờ đèn đỏ hiện thành đèn xanh.

“Dạ.” Rất ngắn gọn, đứa bé trả lời như vậy.

Im lặng một lúc, Hoàng Huyền cũng nói câu rất ngắn gọn, “Thực khó nghe.”

“Dạ?” Cậu bé nhìn gò má xinh đẹp của ba mới, lần đầu tiên…. Có người đồng cảm với cậu.

Tiểu Hoan là tên người ở cô nhi viện đặt cho, cũng không thể nói là khó nghe, chỉ cảm thấy không thích hợp lắm… Nhưng từ trước tới giờ cậu chưa từng phản kháng bị gọi như vậy, hôm nay, cuối cùng có người đồng cảm với cậu sao?

Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên, cậu bé dùng vẻ mặt nghiêm túc sùng bái nhìn Hoàng Huyền.

“Sau này theo họ ba, hơn nữa con là quà ba tặng cho tên kia… Quyết định gọi con là Hoàng Lễ.” Hoàng Huyền lấy tên mới, lý do đơn giản như vậy.

“Hoàng Lễ….” Cậu bé thì thào đọc theo, ngồi vững trên ghế, thân thể hơi run rẩy cho thấy…. Trong lòng cậu cảm động cỡ nào! Cảm động đến mức có thể thấy hiện giờ thiên sứ đang bay bốn phía xung quanh!

Hoàng Lễ, tên mới của cậu…. Cậu thích.

“Sau này con phải ngoan ngoãn nghe lời ba, Tiểu Lễ.”

Hoàng Lễ đang đắm chìm trong hạnh phúc tên mới thật vất vả kịp phản ứng, gật đầu với người ba mới mà cậu rất sùng bái.

“Sau này con phải gọi người thế nào?” Giọng nho nhỏ, lần đầu tiên Hoàng Lễ nói hơn một chữ trước mặt Hoàng Huyền.

“Ừ… Con có thể gọi ba là ba, còn một người khác, ngoại trừ tên Vu Vu ra thì con có thể tùy tiện gọi.”

“Ba…..” Hoàng Lễ nhìn Hoàng Huyền, có phần hưng phấn, mình có thể gọi từ ba này, mặc dù trên khuôn mặt nhỏ nhắn kia chưa từng xuất hiện biểu cảm gì khác.

Nhưng Hoàng Huyền chỉ một người khác thì có thể tùy ý gọi, là chỉ mẹ sao?

Khi Hoàng Lễ nắm tay ba mới đi vào trong căn nhà mới, Hoàng Lễ cảm thấy…. Cậu bị người đáng sợ nhận nuôi rồi. Ngẩng đầu nhìn gương mặt điển trai của ba mới, lại nhìn một loạt hung thần ác sát mặc đồ đen đứng trước cửa ra vào của căn nhà trước mặt.

“Xảy ra chuyện gì?” Hoàng Huyền nhìn Hoàng Lễ đang kéo căng khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn hắn, thầm nghĩ, đứa nhỏ này không biết cười sao? Cười rộ lên chắc là rất đáng yêu, giống hệt người nào đó nhất định đang như oán phụ vừa khóc lóc kể lể hắn quên sinh nhật em ấy.

Lắc đầu, Hoàng Lễ dùng phương thức trả lời ngắn gọn nhất mà cậu hay dùng từ trước đến nay.

“Chúng ta vào đi thôi.” Nắm bàn tay nhỏ bé của đối phương, Hoàng Huyền đưa chìa khóa cắm vào vặn mở tay cầm chốt cửa, hắn đỏ mặt, là vì chờ đợi biểu hiện của Mại Vu khi trông thấy quà hắn tặng.

Hoàng Huyền vừa mới muốn đẩy cửa ra thì cửa lại bị một lực kéo ra trước.

“Huyền Huyền!” Có sức mạnh đánh lên người Hoàng Huyền, sau đó cọ xát vào người hắn, “Anh hơi quá đáng sáng hôm nay thế mà nói với em anh không biết hôm nay là ngày gì nhưng lại chạy ra ngoài điện thoại cũng tắt máy để em ở nhà một mình rất cô đơn hôm nay là sinh nhật của em anh biết là anh quá đáng lắm không hả!”

Một tràng dài liên tiếp ngay cả dấu câu cũng không có, chính là từ trong miệng Mại Vu đang trong ngực Hoàng Huyền, trên mặt anh đầy nước mắt nước mũi nói ra.

Hoàng Lễ há hốc mồm nhìn người đàn ôngvừa nhào vào ba mới, người này là…. Mẹ mới trong truyền thuyết?

Hoàng Huyền buồn cười nhìn Mại Vu, cũng không lên tiếng, chỉ dùng tay chống trán anh đẩy ra xa một chút.

“À, sáng này chỉ đùa với em thôi, anh không ngốc như em đâu, sao lại quên sinh nhật em được chứ?” Mang theo nụ cười luôn khiến Mại Vu mê luyến chịu chết, Hoàng Huyền đưa tay kéo bả vai nho nhỏ của Hoàng Lễ bên cạnh, đẩy cậu lên trước mặt Mại Vu, “Giới thiệu với em, nó tên là Hoàng Lễ, là quà anh tặng cho em.”

Mại Vu ngơ ngác nhìn Hoàng Huyền, gương mặt vẫn còn nước mắt nước mũi đột nhiên đỏ lựng, lại nhào tới quấn chặt lấy Hoàng Huyền, “Huyền Huyền – Em rất yêu anh!”

*********

“Muốn uống nước không?”

Lắc đầu.

“Muốn ăn gì không?”

Lắc đầu.

Hoàng Lễ nhìn người đàn ông nhiệt tình quá đáng giống như chú chó nhỏ, trong lòng đang rất nghiêm túc tự hỏi… Phải gọi người trước mắt này là ba hay là…. Mẹ?

Mại Vu ngồi bên cạnh Hoàng Lễ, mắt tròn sáng ngời theo dõi nhìn cậu. A a a a – thật sự là không nghĩ tới! Không ngờ nhà họ lại xuất hiện đứa bé đáng yêu thế, sao Hoàng Huyền lại nghĩ ra đưa quà tặng lớn thế này cho sinh nhật anh? Rất cảm động, hu hu, anh sắp chảy máu mũi rồi.

Mại Vu đỏ mặt bụm lấy lỗ mũi, vẻ mặt hưng phấn, cũng may trước khi anh sắp kìm lòng không được nhào tới Hoàng Lễ thì nhận được ánh mắt lạnh băng của Hoàng Huyền, Mại Vu đành phải ngoan ngoãn đổi phương hướng dịch sát lại bên cạnh Hoàng Huyền, một tay quấn lên tay Hoàng Huyền.

Hoàng Huyền cười khẽ, ngón tay nhéo mặt co dãn của Mại Vu, khóe miệng cười nhưng có ý tứ cảnh cáo.

“Từ giờ trở đi em làm ba rồi nên cũng đừng vượt quá giới hạn với con trai….”

“Sẽ vậy mà, Huyền Huyền…….” Giả vờ ra vẻ vô cùng ngoan ngoãn, Mại Vu vô tội nhấp nháy mắt mấy cái.

“Đúng thế không?” Hắn nhướng mày.

“Đúng vậy mà, nếu lừa anh thì buổi tối cho anh……”

“Cho anh thế nào?”

“Không có, không có, anh xem em chưa nói gì….”

Hoàng Lễ nhìn hai người, một người đàn ông mà mình gọi là ba và một người đàn ông mình gọi là cha (hoặc mẹ?) bên kia đang tiến hành hành vi có thể gọi là liếc mắt đưa tình…? Khẽ nhếch miệng mỉm cười, vì Hoàng Lễ có thể đoán được đại khái, cho dù bây giờ tổ hợp gia đình có bao nhiêu kỳ cục, ít nhất sau này sẽ vô cùng hạnh phúc – Cậu nghĩ đây là điều chắc chắn.

********

Vốn Mại Vu cho rằng, trong cuộc sống có đứa bé điều hòa, thì thỉnh thoảng Hoàng Huyền sẽ giảm bớt bộc lộ thú tính đúng không? Đứa bé hẳn là sẽ giống Thanh Nhi đáng yêu anh gặp ở Nhật Bản, mang chút hứng thú nho nhỏ thích quấn lấy người lớn… Nhưng trên thế giới này trường hợp ngoại lệ thì rất nhiều, xem ra thế sự và điều Mại Vu nghĩ không đơn giản như vậy.

“Tiểu Lễ, tối con không ở lại ngủ với bọn ta sao?” Mại Vu lén lút nói nhỏ bên tai Hoàng Lễ, nhưng thật ra là không muốn để người nào đó trong phòng tắm nghe thấy.

“Không, ba đã nói trước với con, sau mười giờ phải ngoàn ngoãn về phòng mình ngủ,” Lắc đầu, Hoàng Lễ cảm thấy thật sự khó xử với lời mời nhiệt tình của Mại Vu…. Nhưng cuối cùng cậu vẫn quyết định nghe lời ba Hoàng Huyền mà cậu kính trọng nhất.

“Tiểu Lễ - con thể hiện chút phóng khoáng đi, ở lại nhé! Cha còn có thể đọc chuyện cổ tích cho con nghe nữa”! Như chú gấu Kola ôm lấy cây quấn quít ôm lấy Hoàng Lễ không tha, Mại Vu cọ cọ trên người Hoàng Lễ.

“Không được….” Hoàng Lễ cố gắng muốn thoát khỏi cái ôm của Mại Vu, nhưng công lực dính người như gấu Kola của cha thật sự cao siêu, ngay lúc cậu tính buông tha thì có một sức mạnh kéo thân thể vốn đang dán lên người cậu ra.

Truyện của LÊ Quý Đôn!,

Theo góc độ Hoàng Lễ ngẩng đầu lên thì thấy, cha của mình vừa mới quấn lấy cậu như gấu Kola đã bị người ba cậu sùng bái nhất – Hoàng Huyền, ôm vào trong ngực.

Nói là ôm, lãng mạn chút thì đúng là ôm, nói đúng hơn là bắt. Hoàng Huyền giữ chặt Mại Vu, cười với Hoàng Lễ đang đứng trước họ, dùng ánh mắt ý bảo cậu ngoan ngoãn đi ngủ đi.

Hoàng Lễ và Hoàng Huyền rất ăn ý, nói không chừng đời là trước ba con thật, cho nên Hoàng Lễ tiếp nhận ánh mắt của Hoàng Huyền, liền ngoan ngoãn lùi ra sau rời khỏi phòng, tâm tình vui sướng đi ngủ.

Mặt Mại Vu tái nhợt, nghe tiếng cười trầm thấp của Hoàng Huyền phía sau, buồn bã thở dài. Sao Tiểu Lễ nhà họ không bốc đồng đáng yêu như Tiểu Thanh nhỉ… Tính cách thành thục nhưng lại ở cùng Hoàng Huyền rất hòa thuận. Hu hu hu – Vậy anh có chút tính toán chẳng phải đều tuyên cáo không có hiệu quả ư?

Không được, hôm nào nhất định phải thừa dịp Hoàng Huyền không ở nhà, phải giáo dục Tiểu Lễ thành đứa bé đáng yêu hơn mới được.

“Đang nghĩ gì thế?” Cắn lên cổ trơn bóng của đối phương, hơi thở ấm nóng của Hoàng Huyền phun lên cổ Mại Vu, khiến anh hơi ngứa ngáy.

“Không có gì.” Để anh ấy biết suy nghĩ thì còn nói gì nữa?

“Thật hả?” Một tay vuốt lồng ngực Mại Vu rồi đẩy anh lên giường, Hoàng Huyền dạng chân trên lưng Mại Vu, cười khẽ.

Mại Vu ngây ngốc nhìn Hoàng Huyền nở nụ cười, xấu hổ đỏ mặt, ra vẻ như cô gái e thẹn quay mặt đi, “Đáng ghét, đừng dùng nụ cười đẹp như vậy nhìn em chứ, người ta sẽ xấu hổ.”

“Anh không biết ngốc mà cũng sẽ thẹn thùng.”

“Đó là kiến thức anh quá ít ỏi, Huyền Huyền.” Vẻ mặt Mại Vu cợt nhả nhìn đối phương, biểu cảm hời hợt.

Tiểu tử này, gần đầy mồm miệng càng ngày càng lợi hại hơn, Hoàng Huyền nhíu mày, đang muốn nói gì đó thì bị Mại Vu cắt ngang trước.

“À, Huyền Huyền.”

“Gì thế?”

“Cảm ơn anh tặng cho em món quà sinh nhật lần này, em rất thích.” Mại Vu ngồi dậy, nắm tay Hoàng Huyền rồi hôn lên mặt hắn.

Ban đầu Hoàng Huyền hơi sựng lại, nhìn mặt mày Mại Vu tràn đầy nụ cười xán lạn cũng cười theo.

“Thích quà anh tặng …. Vậy lần sau đổi lại em sẽ tặng anh món quà gì làm quà sinh nhật hả?”

“Ừ, để em suy nghĩ đã…” Mại Vu nhìn Hoàng Huyền, cười trả lời, “Tặng anh chiếc nhẫn đính hôn thì thế nào?”

“Được, anh không có ý kiến!” Ngón tay lướt trên đường cong xinh đẹp của chiếc cằm, Hoàng Hoàng cong khóe miệng, đoạn hôn sâu đối phương, “Vậy lần sau nữa, anh tặng em tờ giấy đăng ký kết hôn nhé.”

“Được.” Mại Vu mỉm cười.

Hai người nhìn nhau, hai người ngầm hiểu ý nhau.

Tương lai, dường như còn rất nhiều chuyện đáng để mong đợi…





images


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 57 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 158, 159, 160

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C975

1 ... 138, 139, 140

7 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

8 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

9 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

10 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C73]

1 ... 28, 29, 30

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

14 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

15 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

16 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

17 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 161, 162, 163

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 1237 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 1192 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 250 điểm để mua Hot Dog
anonkit99: hello
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 1072 điểm để mua Ngọc cam
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 264 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 474 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1020 điểm để mua Ngọc cam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1177 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1134 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: becuacon vừa đặt giá 500 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 250 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 970 điểm để mua Ngọc cam
Kim Jong-hyun: Nhường con rùa nha :hixhix: nó theo chụy từ ngày mới dô diễn đàn đó, me lâu lắm mới hiện  :cry:  ri ri
Shop - Đấu giá: Kim Jong-hyun vừa đặt giá 310 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 450 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 294 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 820 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 780 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1120 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 922 điểm để mua Ngọc cam
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 364 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 332 điểm để mua Bí xinh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 432 điểm để mua Bé hoa
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 345 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 327 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 310 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 264 điểm để mua Rùa võ sĩ

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.