Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 335 bài ] 

Hào môn: Làm con dâu cả thật là khó! - Ân Ngận Trạch

 
Có bài mới 27.10.2018, 18:52
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 30994 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn: Làm con dâu cả 52.3 - Điểm: 45
Chương 52.3: Ma cao một thước đạo cao một trượng (4)

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Sau đó có người bổ sung nói, “Công việc cần một tâm tình vui vẻ, cứ không thoải mái tiếp như vậy, không chỉ ảnh hưởng đến tiến độ của hạng mục này, càng ảnh hưởng đến chất lượng của hạng mục.”

“Hạng mục này đã từng thay thế quản lý. Hơn nữa tôi cũng không cảm thấy Dụ Lạc Vi không thích hợp.” Kiều Tịch Hoàn gằn từng tiếng.

Sắc mặt của mọi người đều vô cùng khó coi.

Còn không có ai, cho dù độc đoán đi nữa, cũng sẽ không một mực chắn chắn như vậy ở trước mặt nhiều người như thế, “Chuyện ngày hôm nay tôi muốn kết thúc ở đây, nếu như còn có người dị nghị, hoặc không phối hợp, có thể nộp đơn từ chức cho tôi, tôi phê chuẩn bất cứ lúc nào.”

Quản lý phòng ban trợn mắt há mồm, hoàn toàn không ngờ, Kiều Tịch Hoàn cường thế như vậy.

Có thể đột nhiên ngồi lên chức trợ lý giám đốc phòng thị trường, tất cả mọi người đều biết Kiều Tịch Hoàn có bối cảnh, chỉ có mấy lần bộc lộ ra năng lực ở đây mà thôi, nhưng cũng khiến cho người ta cảm phục, nhưng bây giờ, cá tính độc đoán như vậy, quả thật khiến cho người ta khó có khả năng tiếp nhận.

Nhưng không biết vì sao, khí thế của cô, không ai nói thêm một chữ nữa.

“Dụ Lạc Vi, hội nghị của cô kết thúc chưa?” Kiều Tịch Hoàn hỏi Dụ Lạc Vi giờ phút này dường như cũng có phần trố mắt ra.

Cô vẫn cho rằng Kiều Tịch  Hoàn sẽ thuận thế để cho cô rời khỏi chức vị này.

Không ngờ Kiều Tịch Hoàn không hề nghĩ ngợi, trực tiếp phủ quyết.

Thật ra thì, mục đích của cô chính là bị rời khỏi.

Cô biết rất rõ ràng, cô không có năng lực này, cô chính là muốn làm danh tiếng của Kiều Tịch Hoàn rất xấu, cô chính là muốn khiến cho Kiều Tịch Hoàn ở Cố thị, càng ngày càng không có cách nào đặt chân.

Nhưng mà.

Khư khư cố chấp như vậy, dường như không kém kết quả mà cô muốn bao nhiêu.

Âm thầm cười độc ác, ngoài mặt điềm đạm đáng yêu nói, “Đã phân chia xong rồi.”

“Vậy tan họp, cô đi theo tôi tới phòng làm việc.” Kiều Tịch Hoàn ném lại  một câu, sải bước rời đi.

Dụ Lạc Vi vội vàng đi theo Kiều Tịch Hoàn tới phòng làm việc.

Lưu lại các trưởng phòng ban khác không vui.

Doãn Tường cũng ngồi giữa những người này, anh cũng biết Kiều Tịch Hoàn như vậy sẽ chỉ mất lòng người, nhưng không biết vì cái gì, giống như chính là cảm thấy, Kiều Tịch Hoàn làm như vậy, nhất định có mục đích của cô, tuyệt đối không nông cạn như suy nghĩ của những người này.

Anh vươn vai một cái, mở miệng nói, “Cuộc sống luôn phải trôi qua, đừng vì một hai người như vậy huyên náo không vui, mọi người nhanh đi làm việc đi, làm xong sớm một chút tan việc sớm một chút! Tối nay nhất định, là tiết tấu phấn đấu đến rạng sáng.”

Các trưởng phòng ban tức giận bất bình, vẫn tốp năm tốp ba rời đi.

Kiều Tịch Hoàn ngồi trên ghế làm việc của mình, Dụ Lạc Vi khóc đỏ mắt, nhìn về phía Kiều Tịch Hoàn, còn đang không ngừng nức nở.

“Mỗi lần gặp phải chuyện đều khóc, cô cảm thấy có thể giải quyết được vấn đề gì sao?” Kiều Tịch Hoàn hỏi cô ta.

Dụ Lạc Vi cắn môi, đang cố hết sức khống chế mình.

“Lúc này tôi không dạy cô đi đối phó với nhóm lão già kia như thế nào, nhưng mà Dụ Lạc Vi, nếu như cô thật sự muốn ở lại Cố thị có phát triển tốt, thì phải làm thỏa đáng cho tốt hạng mục này.” di3n~d@n`l3q21y'd0n

“Vâng.” Tiếng khóc thút thít của Dụ Lạc Vi nhỏ xuống, đáp lại.

“Lau khô nước mắt của cô đi, đi ra ngoài.” Kiều Tịch Hoàn lạnh lùng nói.

Dụ Lạc Vi gật đầu, rời đi.

Nhìn bóng lưng Dụ Lạc Vi, Kiều Tịch Hoàn hít sâu, tùy ý dựa vào chỗ ngồi, nhìn lên trần nhà.

Mới vừa rồi mình độc đoán, tuyệt đối lại trở thành một nhược điểm của người nào đó.

Nhưng điểm mâu thuẫn càng lên cao, người đang âm thầm điều khiển, càng có thể lộ ra nhược điểm.

Tròng mắt cô đảo một cái, nghĩ đến lời nói mới vừa rồi đã bỏ lại ở trong phòng họp.

Nếu nói có người từ chức, người công tác ở Cố thị lâu như vậy, lại thật vất vả mới leo lên được chức trưởng bộ phận, có rất ít dũng khí này, cho nên cô cũng không lo lắng làm lòng người lọa, cô lo lắng chính là, hạng mục này trong “Vô ý” lại “Thuận nước đẩy thuyền” gặp phải nhiều mâu thuẫn nội bộ như vậy, sau một tuần lễ, khẳng định không đưa ra được.

Cho nên, lần này, cô cần hợp tác với Tề Lăng Phong.

Trước khi trở thành đối thủ cạnh tranh, một lần hợp tác trái lương tâm.

Cô ngồi thẳng người lên, mở laptop ra, gõ bàn phím.

Dưới tình huống thời gian cấp bách như thế, cô quả thật không thể trì hoãn mỗi giây mỗi phút.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Buổi chiều.

Lúc tan việc.

Kiều Tịch Hoàn nhìn đồng hồ, mở cửa phòng làm việc ra.

Ngoài cửa phòng, cả phòng ngồi quy củ, không ai tan việc, tất cả mọi người đều theo đuổi phương án.

Khi cô xuất hiện ở cửa thì người trong văn phòng đều ngước mắt lên nhìn cô, sau đó lại cúi đầu làm việc.

Milk đứng lên từ chỗ ngồi của mình, “Quản lý Kiều tan ca sao?”

“Ừ.”

“Nhưng mà mọi người…” Milk nhỏ giọng nhắc nhở.

“Tôi có việc bận. Hơn nữa. Tôi chỉ cần lấy kết quả phương án cuối cùng là được. Những chuyện khác giao cho Dụ Lạc Vi tới xử lý.” Rõ ràng chính là, tiết tấu giao quyền hành.

Milk há mồm định nói gì, cuối cùng cái gì cũng không nói nhìn quản lý Kiều sải bước rời đi.

Thật ra thì, tất cả mọi người đều biết Kiều Tịch Hoàn làm như vậy không ổn, làm lãnh đạo cùng làm thêm giờ dường như có thể lôi kéo lòng người, nhưng quản lý Kiều lại đi như chuyện đương nhiên như vậy.

Chỉ có điều.

Tất cả mọi người đều hiểu, quản lý Kiều không thể nào không hiểu.

Cho nên, quản lý Kiều làm như vậy, nhất định có mục đích của cô.

Cô trở lại vị trí của mình, cùng làm thêm giờ với mọi người.

Kiều Tịch Hoàn vào thang máy.

Quả thật.

Tất cả mọi người hiểu chuyện, cô không thể nào không hiểu.

Bây giờ cô chỉ đang đợi, chờ đợi có vài người, tự chui đầu vào lưới mà thôi.

Mà chính cô còn có rất nhiều chuyện, không nên trì hoãn trên người.

Cô mím môi.

Ngồi vào xe Vũ Đại lái, “Đi khách sạn lớn Giang Hoàng.”

“Được.” Vũ Đại lái xe rời khỏi Cố thị.

Từ chỗ thật cao trên tòa nhà Cố thị, xuyên qua xuống dưới đất, một tầm mắt thâm thúy xảo trá.

Cố Tử Hàn nhìn chiếc xe kia rời đi, xoay người trở lại chỗ ngồi.

Khóe miệng đột nhiên cười một tiếng ác độc.

Kiều Tịch Hoàn, tôi cũng không tin, dưới tình huống trong ngoài vây đánh, cô còn có thể, thuận buồm xuôi gió như thế!

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Khách sạn lớn Giang Hoàng.

Kiều Tịch Hoàn trực tiếp đẩy cửa phòng bao đã xác định ra.

Bước chân đột nhiên dừng lại một chút, nhìn bố trí cả phòng, khóe miệng mấp máy, cô đảo mắt nhìn người đàn ông mặc âu phục màu trắng ngồi trên ghế phía trước, giờ phút này đang nâng nụ cười đẹp mắt, thâm tình nhìn mình. dieendaanleequuydonn

Thâm tình.

Đã từng bị luân hãm bởi vì tầm mắt này.

Hiện giờ ngược lại cảm thấy, vô cùng châm chọc.

“Thế nào, không thích phong cách như vậy.” Chân mày người đàn ông mặc âu phục màu trắng giương nhẹ, giọng nói cuốn hút mang theo ý cười nhàn nhạt.

Kiều Tịch Hoàn mím môi.

Trần nhà như sao, làm nổi bật lên từng tia sáng, mộng ảo và thần bí giống như dải ngân hà, trong phòng treo khinh khí cầu hình trái tim màu hồng lơ lửng, nhìn kỹ, phía trên dường như còn có một chữ “Hoàn”. Mà trong phòng bao phong cách lãng mạn như thế, chính giữa phòng là một bàn ăn thủy tinh hình chữ nhật loại nhỏ, phía trên đặt nến đỏ chân cao, ở giữa bàn ăn để một bó hoa hồng màu đỏ, một chai Lafite năm 82, hai ly cao cổ, trên chỗ ngồi đặt dụng cụ dùng cơm xa hoa quy củ. Toàn bộ sắc thái, mê người đến khiến lòng người say mê, còn tan nát cõi lòng.

Kiều Tịch Hoàn nói, là lòng thù hận.

Cô thẳng thắn nhìn Tề Lăng Phong, nhìn anh ta cầm bó hoa hồng màu đỏ xuất hiện ở trước mặt cô, sắc thái cả căn phòng tôn lên phong cách khí vũ hiên ngang của anh ta, nhìn lại hài hòa như vậy, duy mỹ như tranh.

Cô đột nhiên nhớ tới khi bọn họ cầu hôn.

Một lần kia, chính là như vậy.

Nghe nói, là do một tay Sở Dĩ Huân sắp xếp.

Một tay sắp xếp hành vi lãng mạn.

Cười châm chọc, từng chút một hiện lên bên môi Kiều Tịch Hoàn, câu chữ lạnh lùng mở miệng nói, “Sở Dĩ Huân còn chưa chết được bao lâu.”

Đường cong cánh môi đẹp mắt của Tề Lăng Phong dường như cứng ngắc, không chút để ý nói, “Đúng vậy, hài cốt còn chưa lạnh.”

Ai, có thể nói lời tàn nhẫn này, nói như chuyện đương nhiên.

Trên thế giới này trừ Tề Lăng Phong ra, sẽ không có người đàn ông thứ hai.

Cô cất bước chân, bước qua thân thể anh ta, rời đi, đi về phía bàn ăn, ngồi xuống.

Tề Lăng Phong giống như cũng không cảm thấy lúng túng, anh tùy ý ném bó hoa hồng kia vào thùng rác bên cạnh, rất tự nhiên ngồi đối diện Kiều Tịch Hoàn.

Anh nhìn cô, cười đến rất anh tuấn, anh nói, “Hủy đi.”

Lời vừa dứt, trong phòng vốn mang phong cách lãng mạn trong nháy mắt biến mất, thay vào đó là ánh sáng đèn treo thủy tinh, khí cầu màu hồng lơ lửng trên trần nhà trong khoảnh khắc đó giống như cũng không có quy luật nổ tung toàn bộ.

Tất cả, đều giống như trong nháy mắt, tan thành mây khói.

“Tôi nghĩ em cũng sẽ không thích.” Làm những điều này, Tề Lăng Phong vẫn có dáng vẻ đương nhiên, khí vũ hiên ngang, khóe miệng anh cười nói, nhàn nhạt nói, “Cũng may, không phí tâm tư, lấy ra tư tưởng mà thôi.”

Kiều Tịch Hoàn chỉ nhìn anh ta, nhìn anh ta tự biên tự diễn.”

“Mang thức ăn lên.” Kiều Tịch Hoàn kêu.

Sau đó, lục tục, bắt đầu mang thức ăn lên.

Thịt bò bít tết thượng hạng, rượu đỏ thơm và tinh khiết.

Vào thời khắc này, bên tai giống như vang lên âm thanh du dương của violin.

Kiều Tịch Hoàn hơi đảo mắt, nhìn violin trình diễn ở trong góc.

“Đây không phải chuẩn bị vì em, cá nhân tôi thích.” Tề Lăng Phong nói, “Con người của tôi luôn đối xử với mình không tệ.” die~nd a4nle^q u21ydo^n

Kiều Tịch Hoàn cười lạnh.

Quả thật đối xử với mình không tệ.

Cô cúi thấp mắt, cầm dao nĩa lên, cắt thịt bò bít tết, lịch sự mà tao nhã.

Trong phòng dường như chỉ có tiếng violin kéo, hai người ăn bữa ăn tây, yên lặng không nói gì.

Hồi lâu.

Tề Lăng Phong lau miệng, nhìn Kiều Tịch Hoàn ở đối diện vẫn cúi thấp mặt, nghiêm túc ăn thịt bò bít tết, “Sức nhẫn nại của em quả thật lợi hại hơn bất kỳ ai, lâu như vậy, em có thể không mở miệng nói một chữ, về hợp tác.”

Kiều Tịch Hoàn ngước mắt nhìn anh ta, hơi cúi mắt xuống, “Con người của tôi luôn đối xử với mình không tồi, trước khi chưa lấp đầy bụng, không muốn nghĩ tới điều gì khác.”

“Em luôn khiến cho tôi, kinh ngạc như vậy.” Tề Lăng Phong cầm ly rượu đỏ, lẳng lặng thưởng thức.

“Bằng không, làm sao có thể khơi lên hứng thú của anh?” Chân mày Kiều Tịch Hoàn khẽ nhíu lên.

Tề Lăng Phong cười nhạt.

Hứng thú.

Đúng vậy, hứng thú.

Hai bên lần nữa yên tĩnh.

Kiều Tịch Hoàn giống như ăn xong rồi, để dao nĩa xuống, cô lau khóe miệng một cái, nhìn Tề Lăng Phong, "Về hợp tác, như thế nào?"

Tề Lăng Phong để ly rượu xuống, đột nhiên đứng lên, đi về phía cô, khom người, "Nhảy một điệu như thế nào?"

"Nhảy xong rồi, là có thể nói chuyện?"

"Tôi cũng nghĩ thế." Tề Lăng Phong ưu nhã cao quý.

Kiều Tịch Hoàn nhìn lòng bàn tay sạch sẽ của anh ta.

Cô rất bài xích đôi tay này.

Đôi tay tàn nhẫn này.

Nhưng giờ phút này, cô để tay mình lên, sau đó ôm nhau, trong giai điệu êm tai của violin, đi theo giai điệu, lắc lư.

Khoảng cách giữa hai người rất gần.

Gần đến nỗi, cô có thể ngửi thấy được mùi nước hoa nhàn nhạt trên người Tề Lăng Phong.

Tề Lăng Phong cố ý phun nước hoa.

Cô ngược lại không dị ứng với nước hoa của đàn ông, nhưng mà ở một khắc kia, lại đột nhiên cảm thấy, mùi nước tắm rửa trên người Cố đại thiếu, càng làm cho cô mê muội.

Khóe miệng cô giương nhẹ, trong một khắc kia bỗng nhiên cười một tiếng.

Tề Lăng Phong nhìn nụ cười trên môi cô, "Chuyện gì vui vẻ như vậy?"

Kiều Tịch Hoàn ngước mắt nhìn anh ta.

"Tôi nghĩ không phải bởi vì tôi, em mới có thể lộ ra nụ cười như vậy." Tề Lăng Phong rất khẳng định, nhưng trên mặt lại không có một chút thất vọng, chỉ như đang trình bày sự thật mà thôi.

"Tôi nghĩ, nếu như anh còn không nói, tôi muốn về nhà." Kiều Tịch Hoàn dừng bước lại.

Cô lui ra, vẫn duy trì khoảng cách xa lạ.

Tề Lăng Phong nhìn Kiều Tịch Hoàn, cảm nhận một khắc kia cô đột nhiên rời khỏi ngực của mình, mất mát.

Cảm giác mất mát, thoáng qua rồi biến mất.

Anh chưa bao giờ để ý tới.

Anh khẽ cười, nói, "Được, chúng ta nói chuyện một chút."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Huogmi, Vân Cà Bông, longhaibien, vananhpham
     

Có bài mới 29.10.2018, 18:04
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 30994 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn: Làm con dâu cả 53.1 - Điểm: 42
Chương 53.1: Ma cao một thước đạo cao một trượng (5)

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Trong phòng ăn yên tĩnh, tiếng violin chảy xuôi từng góc trong phòng.

Tề Lăng Phong và Kiều Tịch Hoàn ngồi đối diện.

Tề Lăng Phong treo nụ cười đẹp mắt, nhìn Kiều Tịch Hoàn nói, "Được, chúng ta nói chuyện một chút."

Kiều Tịch Hoàn cứ nhìn chằm chằm vào đàn ông trước mặt như vậy.

Rất nhiều ký ức không tốt luôn thoáng qua trong đầu, khâu thành đoạn ngắn tàn nhẫn, tích vào trong lòng cô, vĩnh viễn sẽ không sẽ quên được. Mà cô bây giờ, lại có thể rất bình tĩnh hướng về phía người đàn ông trước mặt, lấy một tư thế người xa lạ đi đối mặt anh ta, giọng điệu lạnh nhạt nói, "Hạng mục thị chính hoạch định, định vốn xác định từ trước là nửa tháng, hiện giờ đột nhiên sửa đổi thành một tuần lễ, trong này nhất định là người nào đó động tay động chân."

"Sau đó thì sao?"

"Điều này đều bất lợi đối với chúng ta." Đối với Tề Lăng Phong gió nhẹ nước chảy, Kiều Tịch Hoàn vẫn bình tĩnh tự nhiên.

"Em cảm thấy chúng ta nên hợp tác như thế nào?" Tề Lăng Phong nhướng mày hỏi cô.

Kiều Tịch Hoàn mím môi, "Không phải anh có quan hệ không tệ với thị chính sao? Ít nhất hỏi thăm một chút tin tức là có thể."

"Ý của em chính là, để cho tôi hỏi một chút, hạng mục vì cái gì lại sửa đổi thời gian, mà sửa đổi thời gian này, rốt cuộc là ai đang động tay động chân?" Tề Lăng Phong nhìn cô.

"Ừ."

"Cứ như vậy?" Tề Lăng Phong tiếp tục hỏi.

"Bằng không anh cảm thấy tôi sẽ có mong đợi lớn hơn đối với anh." Kiều Tịch Hoàn châm chọc cười một tiếng.

Tề Lăng Phong mím môi, đột nhiên không nói lời nào, cứ nhìn chằm chằm vào Kiều Tịch Hoàn như vậy, giống như đang quan sát cô, từng chút từng chú một, ánh mắt thâm thúy bén nhọn của anh, từ trên xuống dưới quan sát cô, một khắc kia, không che giấu chút nào muốn nhìn rõ ràng, cô rốt cuộc là hạng người gì. Dieễn ddàn lee quiy đôn

"Kiều Tịch Hoàn, em rốt cuộc có bao nhiêu khả năng?" Tề Lăng Phong hỏi.

"Tôi có bao nhiêu khả năng, lui về phía sau, chẳng phải sẽ biết." Kiều Tịch Hoàn nói, có vẻ gió nhẹ nước chảy.

Tề Lăng Phong bỗng nhiên nở nụ cười, nói, "Vẫn muốn hợp tác với em, xem ra, lần đầu tiên hợp tác của chúng ta, là bắt đầu từ thân phận của người cạnh tranh."

"Có gì không thể? Thương trường vốn chính là vậy, một giây trước là bạn bè, một giây tiếp theo là kẻ địch. Tiền bạc và quyền lợi là thứ có khả năng hư hỏng lòng người nhất, anh nên hiểu rõ hơn bất kỳ ai khác." Giọng Kiều Tịch Hoàn hơi châm chọc, lạnh lạnh nhạt nhạt nói.

Sắc mặt Tề Lăng Phong không thay đổi chút nào, khóe miệng vẫn treo nụ cười, hình như không để ý một chút nào đến Kiều Tịch Hoàn châm chọc, cũng hoặc là nói, đã quen giọng điệu như vậy của Kiều Tịch Hoàn, hắn mím mím môi, "Ngày mai tôi cho em câu trả lời thuyết phục."

"Được." Kiều Tịch Hoàn gật đầu, cầm giỏ xách lên, "Thời gian không còn sớm, nếu như đã đạt thành nhận thức chung, vậy tôi đi trước."

"Đợi chút." Tề Lăng Phong nhìn cô.

Kiều Tịch Hoàn cau mày.

"Tôi tiễn em." Tề Lăng Phong đứng lên, vẫn khí vũ hiên ngang, "Làm lễ nghi cơ bản, tiễn đưa em trở về, chẳng phải là chuyện đương nhiên."

Tròng mắt Kiều Tịch Hoàn đảo một cái, "Giữa chúng ta không có lễ nghi căn bản."

Sau đó, mở ra cửa chính rời đi.

Tề Lăng Phong nhìn bóng lưng Kiều Tịch Hoàn, trầm mặc một giây, đột nhiên bước chân đang dừng lại sải bước lên trước, kéo Kiều Tịch Hoàn ở đằng trước lại.

Kiều Tịch Hoàn ngẩn ra, hung hăng nhìn Tề Lăng Phong.

"Không biết vì sao, rất ghét bóng lưng của em." Tề Lăng Phong gằn từng tiếng, nụ cười trên mặt dần dần mất, "Tôi đưa em trở về."

Giọng điệu cường thế, yêu cầu bá đạo.

Kiều Tịch Hoàn nhíu chặt mày.

Tề Lăng Phong lôi kéo Kiều Tịch Hoàn, trực tiếp đi ra khỏi khách sạn lớn Giang Hoàng.

Kiều Tịch Hoàn ngồi vào ghế phụ trên xe Tề Lăng Phong.

Tề Lăng Phong lái xe, bên trong xe rất yên tĩnh.

Ban đêm mùa hè ở Thượng Hải, thời tiết hơi nóng ran.

Tề Lăng Phong đóng cửa sổ xe, bật điều hòa không khí.

Giờ khắc này, Kiều Tịch Hoàn lại mở cửa sổ xe ra, không khí nóng ran mà ướt át đập đi vào, da nhớp nhúa, cũng không thoải mái.

Tề Lăng Phong đảo mắt liếc nhìn Kiều Tịch Hoàn, không chút để ý nói, "Em đang hóng mát."

Kiều Tịch Hoàn không nói gì.

"Ở trong cùng một không gian với tôi, khiến cho em không được tự nhiên như vậy?" Tề Lăng Phong tiếp tục hỏi. die nd da nl e q uu ydo n

Kiều Tịch Hoàn quay đầu nhìn ngoài cửa sổ xe, nhìn phong cảnh mê người trên đường Thượng Hải, nhìn sông Hoàng Phổ, ánh đèn và ngôi sao rực rỡ.

Kiếp trước mình thường ngồi bên tay lái phụ của anh ta.

Tốc độ lái xe theo thói quen của anh ta, không nhanh, rất ổn định.

Cô có thói quen tăng tốc độ, nhưng mỗi lần ngồi ở trên xe anh ta, cũng đều cảm thấy tốc độ nhanh, thậm chí có lúc cô sẽ ngây ngốc cảm thấy, bọn họ cứ vẫn tiếp tục chạy như vậy, lâu như trời đất cũng được, chỉ cần có anh ở bên cạnh cô.

Cô không để lại dấu vết điều chỉnh cảm xúc, lại mắt điếc tai ngơ với lời nói của Tề Lăng Phong.

"Kiều Tịch Hoàn, em bài xích tôi như vậy, tại sao?" Không có chờ được trả lời, Tề Lăng Phong tiếp tục hỏi.

"Anh thông minh như vậy, bản thân có thể tự điều tra." Ánh mắt của Kiều Tịch Hoàn vẫn đặt ở ngoài cửa xe, sâu kín nhàn nhạt nói.

Tề Lăng Phong nở nụ cười.

Kiều Tịch Hoàn anh điều tra không được.

Người phụ nữ này, giống như không có dấu vết gì có thể khiến cho người ta phát hiện ra khác thường.

Nhưng mà, Tề Lăng Phong không hỏi tới nữa, anh nghiêm túc lái xe, xuyên qua thành thị lộng lẫy ở Thượng Hải, hai người yên lặng không nói gì.

Một đường đến đại viện nhà họ Cố.

Kiều Tịch Hoàn mở cửa xe liền chuẩn bị rời đi.

Tề Lăng Phong kéo cô lại, nhìn cô.

Giờ phút này đèn trên mui xe mở ra, bên trong xe được bao phủ trong một mảnh sắc màu ấm hoàng hôn, Tề Lăng Phong nhìn chằm chằm vào Kiều Tịch Hoàn, nhìn dáng vẻ xa lánh mà lạnh nhạt của cô, lại vẫn xinh đẹp làm cho người ta muốn ngừng mà không được.

Anh thừa nhận.

Ngay lúc này anh có một dục vọng mãnh liệt đối với cô.

Anh không truy cứu đến cùng dục vọng đó, cũng chưa bao giờ để cho mình vạch trần, anh có thể nhẫn nại có thể không nhìn, cũng có thể thẳng thắn như vậy, muốn có.

Đầu của anh đến gần cô.

Kiều Tịch Hoàn không kéo thêm khoảng cách giữa bọn họ, cũng không quay đầu, cô chỉ lạnh nhạt nhìn người đàn ông trước mặt, khi người đàn ông cách mình càng ngày càng gần, từng chữ từng câu lạnh lùng mà nói, "Tề Lăng Phong, đừng hòng mơ tưởng."

Tề Lăng Phong dừng lại trước mặt cô, khoảng cách giữa hai người rất gần, mắt đối mắt, mũi đối mũi, miệng đối miệng, gần đến nỗi có lẽ anh hơi động đôi môi, thì có thể hôn lên, đôi môi đầy đặn mà dụ người này. di3nd@nl3qu.yd0n

"Đừng hòng mơ tưởng." Lặp lại lần nữa, Kiều Tịch Hoàn đầu quay đi, mở cửa xe, xuống xe.

Tề Lăng Phong nhìn bóng lưng Kiều Tịch Hoàn.

Đối với cô, đừng hòng mơ tưởng?!

Bài xích rõ ràng như vậy.

Tròng mắt anh chợt căng thẳng.

Anh không phải đã nói, anh rất ghét nhìn bóng lưng của cô?! Mà người phụ nữ này, chung quy lại như thế đối với hắn.

Sắc mặt của anh càng ngày càng lạnh, nhìn người phụ nữ vào đại viện nhà họ Cố, biến mất ở trước mặt mình, quả đấm không tự chủ siết lại, anh nhớ tới hình ảnh "Một nhà ba người", hình ảnh đó, anh thường nhớ tới, anh sẽ không nóng nảy, bởi vì anh không phải một người sẽ biểu lộ cảm xúc của mình ra, nhưng mà anh sẽ khó chịu, khi đêm khuya yên tĩnh, mùi vị đó càng ngày sẽ càng rõ ràng.

Anh không nhìn được bất cứ kẻ nào sống tốt hơn anh, cho nên, anh nói anh nhất định phải hung hăng xé nát hình ảnh kia!

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Kiều Tịch Hoàn đi vào biệt thự, trở lại phòng của Cố Tử Thần.

Tề Lăng Phong!

Người đàn ông này một ngày nào đó phải nhận được kết quả anh ta cần có.

Cô một đường cắn răng, cho đến khi đẩy cửa phòng Cố Tử Thần ra.

Cố Tử Thần đã nằm trên giường.

Bên trong gian phòng giữ lại một ánh đèn hoàng hôn.

Kiều Tịch Hoàn cởi quần áo ra, đi tới phòng tắm.

Cô cảm thấy ở trong cùng một không gian với Tề Lăng Phong, cũng sẽ vô cùng bẩn thỉu, cho nên cô muốn rửa sạch thân thể của mình, rửa sạch sẽ.

Cho nên lần này, cô tắm hơi lâu.

Tắm toàn bộ nửa giờ.

Một khắc kia, toàn thân hình như cũng đã chà xát rách da.

Cô nhìn thân thể đỏ bừng trong gương, nhìn sắc mặt có khác biệt một trời một vực với thân thể, nhìn một chút, khóe miệng đột nhiên chán nản cười một tiếng, trước khi Tề Lăng Phong không có được báo ứng nên có thì cô nghĩ cô vĩnh viễn đều không làm được, đối xử lạnh nhạt với người đàn ông này.

Cô bôi sữa dưỡng thể, đi ra phòng tắm.

Bên trong gian phòng hoàn toàn yên tĩnh.

Cô khẽ bước nhẹ tay lên giường, nằm ở bên cạnh Cố Tử Thần.

Vẫn thích ôm hông của anh, vùi đầu mình vào trong cần cổ anh.

Đây giống như là một điểm an toàn, một điểm an toàn có thể cho mình dựa vào.

Cô nhắm mắt lại, để cho mình thả lỏng thân thể, ngủ.

Mỗi một đêm thao thức, cũng bởi vì sẽ nghĩ tới một vài ký ức không tốt. Mà vài ký ức… Người đàn ông Tề Lăng Phong này, thành nguyên nhân cơn ác mộng của

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Sáng sớm hôm sau.

Kiều Tịch Hoàn rời khỏi đại viện nhà họ Cố, ngồi trong xe con của Vũ Đại.

Tối hôm qua mất ngủ, hôm nay khí sắc đương nhiên không được tốt.

Vũ Đại nhìn cô, "Tối hôm qua trở về như thế nào?"

"Cô còn không biết sao? Tề Lăng Phong đưa về." Kiều Tịch Hoàn hơi lười biếng nói.

"Tề Lăng Phong rất đặc biệt đối với cô sao?" Vũ Đại hỏi.

Kiều Tịch Hoàn đảo mắt nhìn Vũ Đại.

"Không có gì, chính là tùy tiện hỏi một chút." Vũ Đại tỏ vẻ bình tĩnh.

Kiều Tịch Hoàn cau mày, "Tôi không cảm thấy cô tùy tiện hỏi một chút."

Vũ Đại nhún vai, cũng không giải thích nhiều.

Kiều Tịch Hoàn vẫn nhìn cô ấy, nhìn dáng vẻ nghiêm túc lái xe của cô ấy, "Cảm giác trong khoảng thời gian này hình như cô quan tâm quá mức tới chuyện của tôi."

"Nếu như cô không thích, tôi có thể lựa chọn không quan tâm." Vũ Đại nói rất tự nhiên.

"Tôi chỉ là cảm thấy, hẳn không phải là cô đang chủ động quan tâm."

"Vậy cô cảm thấy là cái gì?" Vũ Đại đột nhiên nở nụ cười.

Cô rất ít cười, nhưng cũng không cố ý không để cho mình cười, giống như chỉ là thói quen không cười mà thôi. di@en*dyan(lee^qu.donnn)

Cho nên ở trước mặt Kiều Tịch Hoàn, cũng không thu lại tâm tình của mình.

"Nếu như tôi biết, cũng sẽ không hỏi cô." Kiều Tịch Hoàn nói từng chữ từng câu.

Vũ Đại mím mím môi, không tiếp tục nhiều lời.

Vũ Đại không nói dối, người không nói dối, cũng chỉ biết lựa chọn trầm mặc.

Xe một đường đến tòa nhà Cố thị.

Kiều Tịch Hoàn đi vào phòng làm việc, Milk đi theo bước chân của cô, "Tối hôm qua bản phác thảo đã làm ra rồi, khi nào quản lý Kiều rảnh rỗi, Dụ Lạc Vi hẹn cô thông qua phương án hạng mục."

"Nửa giờ sau."

"Được, tôi lập tức thông báo cho Dụ Lạc Vi."

"Đợi chút, tối qua làm thêm đến mấy giờ?" Kiều Tịch Hoàn hỏi.

"Mười giờ rưỡi." Milk nói.

Kiều Tịch Hoàn nhếch miệng nở nụ cười, "Đi ra ngoài đi."

"Vâng." Milk rời đi.

Mười giờ rưỡi.

Thời gian ngắn thế mà lấy ra được phương án.

Cô ngược lại có thể xem một chút.

Nửa giờ sau, phòng họp.

Dụ Lạc Vi mở ppt, Kiều Tịch Hoàn ngồi ở ngay vị trí chính giữa, nhìn cô ta, Milk ở bên cạnh ghi chép, bên cạnh Dụ Lạc Vi còn có quản lý bộ phận lập kế hoạch Vương Vinh Xuyên đang ngồi.

Phòng họp có bốn người, có vẻ hơi lớn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Huogmi, Vân Cà Bông, longhaibien, vananhpham
     
Có bài mới 31.10.2018, 18:42
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 30994 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Hào môn: Làm con dâu cả 53.2 - Điểm: 41
Chương 53.2: Ma cao một thước đạo cao một trượng (5)

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Dụ Lạc Vi giống như hít vào một hơi thật sâu, nói, "Quản lý Kiều, tôi bắt đầu."

Kiều Tịch Hoàn gật đầu.

Dụ Lạc Vi cuối cùng lần đầu tiên trong trường hợp chính thức như vậy, gọi chức vị của cô.

Cô mím môi, không có biểu cảm gì, khẽ gật đầu.

Dụ Lạc Vi nhìn về phía màn ảnh lớn, nói, " Ý niệm của chúng tôi chính là tiếp tục sử dụng thiết kế phát triển chung cư kiểu gia đình, phần lớn căn hộ bên trong là ở khoảng bốn mươi – tám mươi mét vuông, vả lại lựa chọn tổ hợp kiểu marketing, mà các công trình bên trong chung cư cũng đều thiên về hình thức nhu cầu gia đình truyền thống, ví dụ như bãi đỗ xe ngầm chia làm nhà để xe lớn nhỏ, bên trong chung cư xây dựng siêu thị, khu vui chơi thiếu nhi và máy tập thể hình cho người già của khu vực công cộng, đều thiết kế theo nhu cầu tổ tôn ba đời…"

Dụ Lạc Vi trình bày từng chữ từng câu.

Kiều Tịch Hoàn yên vị ở đó, không có biểu cảm gì, nghe phương án của cô ta.

Bốn mươi phút, Dụ Lạc Vi coi như sinh động như thật trình bày xong, cô cung kính nhìn về phía Kiều Tịch Hoàn, nói, "Quản lý Kiều, phương án đại khái là như thế."

Kiều Tịch Hoàn nhìn Dụ Lạc Vi, "Cái này và văn án làm nhận xét và đánh giá người mới lần trước của cô, có chỗ cải tiến nào không?"

Dụ Lạc Vi nhìn cô, một hồi lâu mới phản ứng được, liền vội vàng giải thích nói, "Phương án vẫn hoàn thiện rất nhiều, ví dụ như một vài số liệu đo lường tính toán, chi tiết xây dựng diện tích khu vực công cộng và rất nhiều xanh hóa, hoạch định siêu thị…"

(*) xanh hóa: trồng cây xanh nhằm giảm  bớt tiếng ồn, chống khói bụi.

Kiều Tịch Hoàn cắt lời Dụ Lạc Vi, "Tôi muốn phương án bước đầu ít nhất hoàn thiện từ 80% trở lên, mà cô, tôi chỉ thấy 50%."

Dụ Lạc Vi cắn môi, "Nhưng trong thời gian cấp bách như thế, đây đã tương đối hoàn thiện rồi."

"Cho nên nói, bây giờ cô đang yêu cầu tôi, tiếp nhận phương án của cô rồi hả?" Kiều Tịch Hoàn nhướng mày. die ennd kdan/le eequhyd onnn

Sắc mặt Dụ Lạc Vi lúc đỏ lúc trắng, "Không phải, tôi chỉ nói…"

"Đừng nói. Ta lại cho cô thêm một ngày, ngày cuối cùng, tôi cần phương án thiết kế của cô." Kiều Tịch Hoàn đứng lên, rời đi.

Dụ Lạc Vi nhìn bóng lưng Kiều Tịch Hoàn, trong nháy mắt sắc mặt trở nên vô cùng khó coi.

Cô biết phương án này rất thô thiển, nhưng thời gian ngắn như thế, cô cũng làm không được cái gì tốt hơn, hơn nữa rõ ràng, trợ giúp của phòng thị trường các phòng ban đối cô cũng không lớn, trên căn bản cô yêu cầu cái gì nên cái gì, không có ai chủ động đưa ra ý kiến, cũng không có ai chỉ ra không đúng chỗ nào, rõ ràng chính là đang cố ý xa lánh cô.

Cô cắn môi, một mình ngồi trong phòng họp.

Thật ra thì cô biết rất rõ cô không thể nhịn, cũng không làm được chuyện lớn như vậy.

Đừng nói cho cô thêm một ngày, cho cô thời gian một tháng cô cũng không có cải thiện.

Trong lòng cô hơi khó chịu.

Bây giờ cô thậm chí cảm thấy, Kiều Tịch Hoàn chính là cố ý, cố ý khiến cho cô khó chịu, biết rõ cô không có cách nào đảm nhiệm lại cố ý để cho cô ngồi vào vị trí này, để mọi người trong công ty nhìn chuyện cười của cô!

Cô hung hăng cắn môi, cầm điện thoại lên, gọi.

Bên kia vang lên mấy tiếng, "Có chuyện gì?"

"Kiều Tịch Hoàn không ủng hộ phương án của tôi." Cô nói thẳng.

Bên kia hình như cười lạnh, "Loại công phu mèo quào như cô, nếu Kiều Tịch Hoàn có thể coi trọng, cũng là xưa nay chưa từng thấy rồi."

"Vậy làm sao bây giờ? Tôi sẽ thành chuyện cười của mọi người trong công ty."

"Dụ Lạc Vi, quên mục đích chính của cô sao?" Bên kia lạnh lùng hỏi.

Dụ Lạc Vi cau mày.

"Cô tới để khiến Kiều Tịch Hoàn khổ sở. Cho nên cho dù cô không đưa ra được phương án, cuối cùng người bị xử phạt trong hạng mục này cũng là cô, bởi vì là cô ta chất vấn để cho cô ngồi lên vị trí này. Hơn nữa người phụ trách chủ yếu của hạng mục này chính là Kiều Tịch Hoàn, cô hãy yên tâm đi, hạng người như cô ta, đến thời điểm cuối cùng, sẽ tự mình ra tay, cô ta không thể nào để hạng mục này cứ bóp chết ở trên tay cô như vậy, cho nên cô sẽ không xuống đài không được, cô chỉ cần đưa tất cả phương án cuối cùng của hạng mục này tới trên tay tôi là được." Bên kia gằn từng tiếng. dfienddn lieqiudoon

Dụ Lạc Vi cắn môi, "Vậy chuyện anh đáp ứng tôi?"

"Tôi sẽ không lừa cô." Nói xong, liền cúp điện thoại.

Dụ Lạc Vi nhìn hiển thị "Kết thúc trò chuyện", tròng mắt đột nhiên sâu thẳm.

Cô nhất định phải để cho Kiều Tịch Hoàn nhận được kết quả nên có!

Vĩnh viễn không lật người được!

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Kiều Tịch Hoàn trở lại phòng làm việc của mình, ngồi xuống.

Milk đi theo Kiều Tịch Hoàn, lo lắng nói, "Tối hôm qua tôi làm thêm giờ với bọn họ, năng lực của Dụ Lạc Vi chưa đủ, cũng không có lực kêu gọi và lực khống chế đối với tất cả các phòng ban, phương án này cô ta không làm được."

"Tôi biết rõ." Kiều Tịch Hoàn gằn từng tiếng, "Thời gian ngắn thế này, ta cũng không thể bảo đảm có thể làm được."

"Vậy làm sao bây giờ? Chủ tịch không phải nói rất coi trọng hạng mục này sao? Chúng ta có thể khiến cho ông ấy thất vọng không?!" Milk khẩn trương hỏi.

"Tôi đang nghĩ biện pháp." Kiều Tịch Hoàn nói.

Milk nhìn cô, có phần không rõ, hỏi, "Nếu Dụ Lạc Vi không có biện pháp làm được, tại sao quản lý Kiều còn muốn để cho cô ta làm, đây không phải trì hoãn thời gian sao? Hơn nữa cũng làm cho Dụ Lạc Vi ở trước mặt nhiều người như vậy, bị chế giễu."

Kiều Tịch Hoàn nhìn Milk, khóe miệng cười một tiếng, "Đương nhiên là có mục đích của tôi."

"Đuổi Dụ Lạc Vi ra ngoài?" Milk hỏi dò.

Cô chỉ nhớ quản lý Kiều nói, muốn đuổi Dụ Lạc Vi ra ngoài.

"Có lẽ." Kiều Tịch Hoàn cho cô một đáp án lập lờ nước đôi. Lại không tỏ vẻ gì nói, "Đến lúc, tôi sẽ tự mình đến chủ trì hạng mục này. Chỉ có điều trước đó, tôi phải tranh thủ thời gian có lợi

"A." Milk gật đầu, vẫn không quá rõ ràng.

Kiều Tịch Hoàn cũng không giải thích nhiều, "Cô đi ra ngoài đi, chú ý động thái của Dụ Lạc Vi bất cứ lúc nào."

“Vâng.” Milk vội vàng đồng ý.

Milk vừa rời đi, điện thoại đột nhiên vang lên.

Kiều Tịch Hoàn nhìn hiển thị gọi tới, nhận, "Tề Lăng Phong."

"Người phụ trách hạng mục của thị chính Liêu Văn Phong, người lãnh đạo phụ trách hoạch định chủ yếu của thị chính. Mà theo khoảng thời gian quỹ đạo hoạt động của Liêu Văn Phong mà nói, công ty có thể khiến cho ông ta thay đổi chủ ý rút ngắn xuống năm ngày khả năng lớn nhất là công ty phát triển bất động sản Hồng Phúc từ trước đến nay có quan hệ rất tốt với thị chính. Công ty bất động sản Hồng Phúc ở Thượng Hải có kích thước không tính là đặc biệt lớn, nhưng vẫn đều làm hạng mục của chánh phủ, tự nhiên có quan hệ với chính phủ không giống bình thường, hơn nữa người phụ trách của Hồng Phúc là Chu Phú Xuyên nghe nói là bà con xa của Liêu Văn Phong, hai người vẫn luôn có lui tới thân mật, chắc cũng biết trước phát triển hạng mục này chuẩn bị kỹ càng công việc, cho nên tính chuẩn thời gian cho công ty của mình ưu thế lớn nhất." die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

"Nếu công ty bất động sản Hồng Phúc vẫn luôn là công ty hợp tác với chính phủ, tại sao hạng mục lần này còn phải ra chiêu bỏ thầu như vậy."

"Thị chính cũng cần đổi mới, vốn có ý niệm để các công ty khác cạnh tranh nhiều phương diện tìm kiếm tốt nhất, chỉ có điều Liêu Văn Phong phụ trách hạng mục của thị chính khẳng định không thể nào nghĩ như vậy, nhưng vì nghênh đón cải cách của thị chính, cũng phải làm ra vẻ mặt mũi, sau đó liền xảy ra chuyện như vậy." Tề Lăng Phong nói ngắn gọn dễ hiểu.

Kiều Tịch Hoàn nhíu lại chân mày, hồi lâu, "Được, tôi biết rồi."

"Kiều Tịch Hoàn, em có thể để cho tôi tiếp tục hợp tác với em." Tề Lăng Phong nói.

"Nhưng tôi tạm thời không tìm được điểm chung để hợp tác." Nói xong, Kiều Tịch Hoàn cúp điện thoại.

Không thể không bội phục hiệu suất xử lý công việc của Tề Lăng Phong, trong thời gian ngắn như thế thăm dò được tất cả rõ ràng như thế. Nếu như đổi lại là cô, cô cũng không cảm thấy mình có thể làm được như vậy, nếu có thể làm được, tiêu tốn thời gian tuyệt đối vượt hơn gấp đôi Tề Lăng Phong, mà thời gian như vậy, lại càng khiến cô bây giờ không trì hoãn nổi.

Cô mím mím môi, để điện thoại xuống.

Liêu Văn Phong, nếu như không nhớ lầm, hẳn là lãnh đạo thị cục lần trước Cố Diệu Kỳ mang theo cô và Cố Tử Hàn cùng đi ăn cơm, kiếp trước mình cũng từng tiếp xúc, nhưng bởi vì không có quá nhiều hạng mục hợp tác với thị chính, cho nên vốn đều trốn tránh người này, chỉ cần không làm khó Hoàn Vũ là được!

Người này nhất định lòng tham không đáy, người bình thường cũng không thỏa mãn được khẩu vị của ông ta, hơn nữa cô quả thật không thích đi lấy lòng một người như vậy khắp nơi, người không thấy được lợi ích thực tế, ngược lại bị uy hiếp khắp nơi. Có lẽ cuối cùng bị chơi một trận sau, không thu hoạch được gì.

Cô cau mày, tròng mắt đột nhiên căng thẳng.

Cô mím môi, cầm điện thoại lên, "Cố Tử Tuấn. Cậu đến phòng làm việc của tôi."

Nói xong, cúp điện thoại.

Cố Tử Tuấn không giải thích được xuất hiện tại phòng làm việc của Kiều Tịch Hoàn, mở miệng chính là, "Đừng lại để cho tôi làm việc, việc chị giao cho tôi, tôi còn chưa làm xong."

"Yên tâm, cậu còn chưa có khả năng kia, chuyện gì cũng có thể giao cho cậu làm." Kiều Tịch Hoàn nói từng chữ từng câu. Sắc mặc Cố Tử Tuấn hơi khó coi, đây rõ ràng chính là cố ý chọc anh, chọc anh năng lực chưa đủ! di3n~d@n`l3q21y'd0n

Khóe miệng Kiều Tịch Hoàn cười cười, khôi phục tự nhiên, "Cậu có số điện thoại của Ngôn Hân Nghiên chứ?"

"Ai?" Cố Tử Tuấn hơi kinh ngạc.

"Ngôn Hân Nghiên." Kiều Tịch Hoàn lặp lại.

"Chị muốn số điện thoại của cô ta làm cái gì?" Cố Tử Tuấn cau mày, "Chị tính kế cô ta một phen như vậy, lại đột nhiên định làm gì?"

"Tôi không tính kế cô ta, tôi chỉ bảo vệ lợi ích của mình mà thôi." Kiều Tịch Hoàn giải thích.

Lý do đường hoàng!

Kết quả cuối cùng chính là, Ngôn Hân Nghiên chính là bị gài bẫy, hơn nữa nghe nói hiện giờ cuộc sống cũng không tốt.

Dĩ nhiên, Cố Tử Tuấn anh cũng không phải một người thích xen vào chuyện của người khác như vậy.

Anh cúi đầu, lấy điện thoại ra, sau đó gửi số điện thoại của Ngôn Hân Nghiên cho Kiều Tịch Hoàn.

Anh đây luôn luôn không xóa số điện thoại của phụ nữ, bằng không một ngày kia đột nhiên nhớ tới, vui đùa một chút cũng được.

Kiều Tịch Hoàn nhìn tin nhắn điện thoại di động, khóe miệng cười một tiếng, "Cám ơn."

Cố Tử Tuấn không tỏ vẻ gì, "Tôi đi ra ngoài."

"Đừng quên chuyện giao cho cậu."

"Biết rồi, dài dòng." Cố Tử Tuấn không nhịn được đi ra ngoài.

Kiều Tịch Hoàn nhìn bóng lưng của cậu ta, đảo mắt nhìn điện thoại di động, ấn số điện thoại, chờ đợi.

Tiếng chuông vang lên rất lâu, bên kia nhận, "Ai vậy?"

"Ngôn Hân Nghiên, tôi là Kiều Tịch Hoàn." Kiều Tịch Hoàn nói.

Bên kia hình như trầm mặc một chút, ngay sau đó lạnh lùng cười, "Cô gọi nhầm số điện thoại rồi sao?"

"Tôi tìm cô có chuyện, nếu như thuận tiện, hiện giờ gặp mặt được không?" Kiều Tịch Hoàn hỏi.

Ngôn Hân Nghiên cực kỳ châm chọc, "Cô tìm tôi có chuyện gì? Tôi có giá trị lợi dụng gì với cô sao?"

Giọng nói, rõ ràng cực kì thẳng thắn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Huogmi, Vân Cà Bông, longhaibien, vananhpham
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 335 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hồng Bạch, Loverainbowtq, m0n.prim và 101 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

2 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

3 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Vân long phá nguyệt - Hạ Nhiễm Tuyết

1 ... 94, 95, 96

5 • [Hiện đại] Không thể không là em - Yến Ngữ Phỉ Phỉ

1 ... 19, 20, 21

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 191, 192, 193

7 • [Hiện đại] Bệnh "Không thể yêu" - Huyên Thảo Yêu Hoa

1 ... 18, 19, 20

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 162, 163, 164

10 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

11 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Siêu mẫu - Hồ Ly Xù Lông

1 ... 24, 25, 26

13 • [Hiện đại] Ép yêu 100 ngày - Diệp Phi Dạ (Phần I)

1 ... 167, 168, 169

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

16 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

18 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

19 • [Hiện đại] Hello tiểu thư mặt than - Uyển Uyển

1 ... 16, 17, 18

20 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1131

1 ... 142, 143, 144



Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Cành hồng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 293 điểm để mua Nhảy hip-hop
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 396 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 238 điểm để mua Gấu Pooh ngớ ngẩn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 494 điểm để mua Mèo hát
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Mèo bưng cơm
Công Tử Tuyết: Re: [Tổng hợp - Phân tích] Cung Cự Giải - Cancer
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo bưng cơm
TranGemy: CUỘC ĐỜI LÀ HỘP CHOCOLATE, CUỘC ĐỜI LÀ HỘP NỖI BUỒN
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 519 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 493 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 369 điểm để mua Chuột tai to
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 700 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 630 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 264 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 333 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua CiCi mít ướt
Shin-sama: có đạo hữu nào ở đây không
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 284 điểm để mua Tiên lá
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 244 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 579 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 550 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 476 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 3
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 332 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Ông trăng
Tuyền Uri: Thặc là phá của :no5:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 428 điểm để mua Bé xích đu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.