Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 203 bài ] 

Sư phụ quá mê người, đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

 
Có bài mới 21.10.2018, 16:28
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.03.2018, 11:20
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 279
Được thanks: 1576 lần
Điểm: 32.47
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Sư phụ quá mê người, đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 126:

Editor: Tiểu Ly Ly.

Đại chiến đi qua, chính là tập thể dưỡng thương.

Ở nơi này trong mấy ngày, người của các đại tiên sơn chẳng những không có ý rời đi, ngược lại càng ngày càng nhiều các đại nhân vật không thường ra vào Tiên giới, lục tục đến, tề tụ Trường Lưu.

Người Thái A, từ hoảng sợ cuối cùng, cho tới bây giờ cảnh giác mà đợi.

Ban đêm yên tĩnh, Ngũ Trưởng Lão Hoa Tần mang theo đê tử Hồng Trang, lặng lẽ chạy về Thái A.

Một Thiên Âm, oanh động Tiên giới.

Mà thời điểm yên tĩnh trước bão táp, tiên nữ không có môt chút cảm giác nguy cơ nào, thừa dịp bóng đêm dùng Phược thần ti, giết hại vô số tiên thú.

Trong lúc này, số lượng tiên thú trên Trường Lưu Tiên sơn, lấy một loại tốc độ như gió thu quét lá rụng, biến mất.

Rốt cuộc có một ngày, chuyện này kinh động đến Nguyên Ly Nặc. Nguyên Ly Nặc thuận miệng ở trước mặt Trọng Hoa đề ra, Trọng Hoa yên lặng chớp mắt một cái, nói như vậy: Trường Lưu Tiên sơn, có lẽ có Thần Thú tụ tập.  

Nghe Nguyên Ly Nặc mừng rỡ, vội hỏi có thể là Thần Thú gì.

Khóe miệng Trọng Hoa run rẩy, đáp viết: Thao Thiết.*

Thao thiết*: Trong thần thoại Trung Hoa cổ đại, Thao Thiết được xếp vào một trong Tứ Đại Hung Thú - những sinh vật xấu xa nhất trần gian. Người ta tìm thấy hình tượng về Thao Thiết qua các vật dụng bằng đồng từ thời nhà Thương và nhà Chu. Theo đó, con quái vật này được khắc họa với một khuôn mặt lớn, miệng rộng, cặp mắt to và đặc biệt là không có hàm dưới. Con quái thú hung ác này sở hữu nguồn sức mạnh không gì sánh bằng. Nó cực độ tham ăn, thậm chí còn tự nuốt chính mình rồi tan vào cõi hư vô. Sau này, Thao Thiết trở thành tượng trưng cho sự tham lam vô độ. Một số giả thuyết còn cho rằng nó chính là một trong 9 đứa con của rồng (Long Sinh Cửu Tử).

Nguyên Ly Nặc trầm mặc.

***

Ban đêm.

Vô cùng yên tĩnh.

Lục Nhiên mặc một bộ trường bào màu đen, gõ cửa Thiên Âm.

Cửa phòng vừa mới mở ra, lộ ra khuôn mặt và y phục đang dính đầy dầu mỡ của Thiên Âm chưa được lau sạch. Thấy là Lục Nhiên, nàng cả kinh, mang theo vẻ mặt lúng túng làm chuyện xấu bị bắt được, cười hắc hắc. Không để lại dấu vết lau đi vấy mỡ bên môi, quay đầu nháy mắt ra hiệu cho Thiên Tuyết đang cắn một miếng thịt ở trong phòng, lập tức chỉ nghe bên trong nhà tiếng chén bát chạm vào nhau.

Sau đó cười nói với Lục Nhiên: "Đã trễ thế này, Lục chưởng môn có chuyện gì? Nếu như là tìm sư phụ ta, người đang ở sát vách."

So với lúc mới gặp gỡ dáng vẻ của hắn, Thiên Âm cảm thấy hắn gầy rất nhiều, quầng thâm dưới mắt giống như là bôi mực đen quá nhiều, hẳn là tiều tụy như vậy.

"Trong phòng ngươi, mùi thịt xông vào mũi." Lục Nhiên vừa nói, bên trong nhà vang lên âm thanh Thiên Tuyết ngã xuống đất, Thiên Âm ngược lại trấn định, cười không lộ một chút dấu vết: "Có thể ánh trăng này quá tốt, khiến Lục chưởng môn sinh ra ảo giác, hương hoa này xông vào mũi, tại sao lại là mùi thịt?"

Lục Nhiên ung dung giống như thường ngày, tao nhã lịch sự nở  nụ cười, không cho người ta có cảm giác quá xa cách, cũng không có ý quá thân cận.

Hắn cười một tiếng đi qua, nhỏ giọng nói: "Ta cố ý tới tìm ngươi."

"À?"

Đáy mắt hắn bình tĩnh, bờ môi lại là khổ sở: "Có liên quan chuyện Xích Hỏa." Hắn nhìn nàng thật lâu: "Ta muốn thấy nàng một lần."

"Ta đồng ý với sư phụ, sẽ không tiếp tục lui tới với Ma tộc. . . . . ."

"Ta yêu nàng."

Thiên Âm đột nhiên nhìn chăm chú vào hắn, hắn khẽ mỉm cười, giống như lá cây khô trong gió thu bị quét xuống, bi thương nhuộm vầng: "Ta không làm khó ngươi, nhưng mà, lần sau gặp lại nàng thì chuyển lời nói này đến cho nàng. Nói cho nàng biết, thật ra ta vẫn rất yêu nàng, yêu nàng ba ngàn năm trước, nghĩ tới nàng ba ngàn năm trước, tương tư chưa bao giờ từng đứt đoạn."

Hắn xoay người muốn đi, Thiên Âm cong môi cao giọng cười nói: "Người quên, nàng đã bị ngươi tự tay giết chết."

Thân thể Lục Nhiên dừng lại, lần một lần nữa bước đi, khi đó bóng lưng của hắn giống như già nua trong nháy mắt, suy tàn như gỗ mục.

Thiên Âm trầm mặc chốc lát, đột nhiên cười một tiếng: "Thật ra thì, coi như người không phải giết nàng, nàng cũng sống không được bao lâu."

Phía trước bóng dáng bị kinh sợ run lên bần bật, chợt quay đầu lại, trong mắt có tơ máu: "Ngươi. . . . . . Nói gì?"

Thân thể của Thiên Âm tránh qua một bên, trên trán châu ngọc được làm thành đai buộc đầu ở dưới hào quang lóe sáng, nàng giống như thường ngày, cười ngây thơ sáng tỏ: "Tức là vì chuyện của Xích Hỏa tỷ tỷ, Lục chưởng môn không ngại vào nói thôi."

Lục Nhiên ngắm nhìn gian phòng của Trọng Hoa, Thiên Âm nói: "Sư phụ ta đi ôn trì chữa thương, ban đêm không trở lại."

Hắn gật đầu, nói đa tạ, liền cất bước đi vào.

Chẳng biết lúc nào, trên bàn đã bày xong trà nóng, Thiên Tuyết ngoan ngoãn nằm lỳ ở trên giường. Sau khi Lục Nhiên đi vào, nó trừng mí mắt lên, liền lại nhắm mắt lại giả vờ ngủ say.

Thiên Âm rót một ly trà cho hắn, nói: "Ban đêm sư phụ không cho ta uống trà, chẳng qua ta vẫn cảm thấy, ban đêm yên tĩnh là lúc thưởng thức trà ngon nhất, lại lắng đọng buồn phiền ở trong lòng một ngày, cho nên ta đều là len lén uống. Chỗ này của ta chỉ có cái này có thể chiêu đãi người."

Lục Nhiên cười khẽ: "Ngược lại ham mê kỳ quái."

"Thật ra thì trước đây thật lâu, ta cũng là không thích. Chỉ lúc trước sống ở điện Cửu Trọng quá nhàm chán, trong một đêm tâm huyết dâng trào liền nấu trà, Trà Hương đưa tới cho sư phụ. Tuy là dạy dỗ ta một trận, nhưng có thể thấy người, trong lòng ta lại thật là vui mừng. Vì vậy ta liền mỗi đêm đều nấu, nấu đến bây giờ, thành thói quen." Thiên Âm nhấp một hớp nhỏ, ngậm trong chốc lát lại nuốt vào cổ họng, cười nói: "Chỉ là hôm nay sư phụ cũng quen ban đêm ta đều pha trà, thì cũng lười dạy dỗ ta. Một mình ta nấu cũng không còn ý tứ, thời điểm gần đây liền ngừng rồi."

Trà Hương lượn lờ vòng quanh hai người, Lục Nhiên sợ run chớp mắt một cái, thở dài: "Ngươi, cần gì."

"Mà ta chính là nhớ hắn, dù là hắn ở bên cạnh ta." Thiên Âm cười, trong tươi cười không một chút tạp chất, thậm chí khiến Lục Nhiên chợt hiểu cho là, hắn đoán sai.

Vậy mà nàng lại nói: "Tựa như Xích Hỏa tỷ tỷ lúc nào cũng nghĩ tới người."

Lục Nhiên trầm mặc, uống trà.

Ngoài ý muốn đắng.

Thiên Âm nói: "Chính thời điểm ta ở Ma tộc, Xích Hỏa tỷ tỷ nói cho ta biết, lúc nào nàng cũng nhớ tới người. Nàng nói cả đời này của nàng, chỉ muốn nghe một câu trả lời của người. Một câu nói thật." Cười cười: "Nhưng mà ta nghĩ, nếu như nàng nghe lời người mới nói vừa rồi, tất nhiên là vui mừng."

Lục Nhiên thêm đầy trà, tiến tới khóe miệng, mặc cho vị đắng tràn ra ở giữa môi lưỡi.

Thiên Âm lại nói: "Nàng nói cho ta biết, nàng từng bị người hạ Phệ Hồn Đan, thời gian đã không còn nhiều. Ta nghĩ lần này nàng xông vào tiên sơn, cũng là ôm quyết tâm cho dù có chết cũng tới gặp người một lần cuối."

Thấy vẻ mặt hắn kỳ quái, nghe những lời này ngón tay cầm ly trà phiếm trắng, mơ hồ run rẩy, tựa như tức giận tựa như bi thương tựa như thất vọng. Thiên Âm nghĩ lại, đoán được mấy phần.

Ban đầu Xích Hỏa ngậm miệng không nói chuyện Phệ Hồn Đan, chắc hẳn cũng là bởi vì bị người bỏ thuốc, chính là vị ngay trước mắt này, người vô cùng quan trọng  trong lòng Xích Hỏa tỷ tỷ.

Phệ Hồn Đan chính là một trong kịch độc Tiên giới, nếu ăn thuốc này vào, dược tính tựa như Phụ Cốt Chi Thư, từng chút từng chút xâm chiếm hồn phách, cho đến khi không còn dư lại.

Nếu là tu vi người cao, chịu đựng Phệ Hồn Đan mấy trăm năm cũng không có vấn đề, tu vi thấp người, trong vòng mấy ngày hồn phách bị xơi tái sạch sẽ cũng là nhìn mãi quen mắt.

Thật ra thì nàng không biết là, năm đó Xích Hỏa lộ vẻ một chút chết đi, là Mặc Tử Tụ hao phí khí lực thật lớn, dùng rất nhiều linh bảo trong đất trời mới khó khăn lắm ngăn chận dược tính của Phệ Hồn Đan, khiến Xích Hỏa an toàn sống ba ngàn năm. Chỉ là Phệ Hồn Đan này đã sớm dung nhập vào trong mạch máu, không cách nào trừ tận gốc, năm gần đây mới lại từ từ khôi phục dược tính.

Nàng hỏi "Thứ cho ta mạo muội hỏi một câu, năm đó ngài, vì sao phải trục xuất nàng sư môn?"

"Bởi vì sư phụ ta."

"Sư phụ ngươi? Tiên Tôn Trường Lưu?"

Lục Nhiên chưa từng nghĩ bao giờ, mình với một hậu bối, đối diện mà ngồi, ở trong Trà Hương mờ mịt, nói chuyện cũ với nhau.

Đối diện người thiếu nữ này, luôn là cười đến ngây thơ hồn nhiên như vậy, thế nhưng hắn lại từ trong nụ cười đó, thấy được kỳ vọng và bất đắc dĩ đối với tương lai.

Hắn chậm rãi nói: "Hắn hận Xích Hỏa."



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Ly Ly về bài viết trên: Tư Di, anvils2_99
     

Có bài mới 23.10.2018, 15:23
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.03.2018, 11:20
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 279
Được thanks: 1576 lần
Điểm: 32.47
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Sư phụ quá mê người, đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 127:

Editor: Tiểu Ly Ly.

"Ta từng là đệ tử mà hắn vẫn kiêu ngạo, nhưng cuối cùng lại không để tâm ở lại Trường Lưu, mà là để lại cho một nữ nhân. Hắn lấy Xích Hỏa và mạng của hắn, ép ta làm ra quyết định. Mà ta, chỉ có một lựa chọn. Ta thân là Chưởng môn của một phương, gông xiềng gánh vác không cách nào tháo xuống, không được tự do càng không cách nào tùy hứng. Trên dưới Tiên môn đều lấy ta làm gương mẫu, ở trong mắt rất nhiều đệ tử, ta chính là tín ngưỡng của bọn họ, bọn họ lấy ta làm mục tiêu để tu hành lâu dài, làm sao ta có thể vì một đoạn chấp niệm, vô tình ruồng bỏ hi vọng và tín ngưỡng của những người này. Mà sư phụ từ nhỏ đã dưỡng dục ta thành người, ta không đành lòng làm cho hắn thất vọng."

"Cho nên người hy sinh Xích Hỏa."

Thiên Âm sợ run một lát, Lục Nhiên không nói lời gì nữa. Thật lâu sau, Thiên Âm từ từ nói: "Có cơ hội, ta thấy được Xích Hỏa tỷ tỷ, sẽ truyền lời của ngưởi."

"Đa tạ."

Nói đến đây, cũng không có ai có thêm ham muốn nào nữa. Nói thêm một chút nữa, chỉ biết càng nói càng thương cảm. Lục Nhiên sẽ nghĩ tới quá khứ, Thiên Âm không muốn nghĩ tới tương lai.

Không bằng liền dừng ở giờ phút này, nàng có thể ngây thơ mà tư nhiên bỏ qua.

Một bình nước trà đã nhanh chóng thấy đáy, Thiên Âm nói: "Nếu là Xích Hỏa tỷ tỷ thật sự chết rồi, người sẽ như thế nào?"

"Ta sẽ trả lại cho nàng một mạng."

Thiên Âm cứng đờ.

"Đa tạ trà của ngươi, mùi vị rất tốt, đây là loại trà ngon nhất mà những năm này ta uống được." Lục Nhiên đứng dậy từ biệt, Thiên Âm đưa tới cửa, nhìn thấy một mình Trọng Hoa đứng bên cạnh ao ở trong viện.

Trong lòng nàng giật mình, lập tức nâng lên khuôn mặt tươi cười nói với Lục Nhiên: "Lục chưởng môn, có cơ hội trở lại ngồi một chút, người nói những chuyện xưa rất thú vị ."

Lục Nhiên cũng cười: "Đã lâu không gặp người như vậy, một hậu bối làm cho người hài lòng, lại có thể tán gẫu trò chuyện tới bây giờ." Rồi nhìn về phía Trọng Hoa hành lễ: "Tôn thượng có phúc, thu nhận được đồ đệ biết điều như vậy."

Nói xong nhẹ lướt đi.

Thiên Âm nhảy mấy bước đến trước mặt Trọng Hoa, ngưỡng mặt thần bí nói: "Sư phụ, người đoán Lục chưởng môn nói với chuyện gì với con?"

Trọng Hoa tránh không đáp, chỉ nhàn nhạt nói: "Ngươi lại đang pha trà?"

"Khụ, con ăn quá dầu mở, uống chút trà trôi dầu đi, buổi tối mới ngủ ngon. . . . . ." Vừa nhấc mắt, Trọng Hoa cười nồng đậm nhưng nhìn mình chằm chằm, Thiên Âm hô to một tiếng không được, lại còn nói ra khỏi miệng rồi!

Nàng vội chê cười chỉ bầu trời đêm: "Mặt trời thật sáng. . . . . ."

"Là trăng sáng."

Từ sau lưng truyền đến tiếng cười của Trọng Hoa, Thiên Âm thì biết rõ hắn không có ý trách mình, vội dắt tay áo hắn kéo vào trong phòng: "Còn có chút nước trà, chớ lãng phí, liền hiếu kính sư phụ!"

Chỉ chốc lát sau, trong phòng truyền đến âm thanh của Trọng Hoa: "Thiên Tuyết, ngươi giấu đi, hoặc là ngươi ăn xong, hoặc là vứt bỏ, tóm lại, không cho Thiên Âm ăn."

"Sư phụ! !"

Ánh trăng vừa đúng, hương hoa đang nồng.

Thiên Tuyết ôm túi đựng đồ mặt mày cong cong nhảy tới nóc nhà, phơi trăng sáng ăn thịt .

Không tới mấy ngày nữa, lại một ban đêm, cửa phòng Thiên Âm lần nữa bị người gõ vang.

Thiên Âm cho là Lục Nhiên, vội vàng thu thập trong phòng, đứng dậy mở cửa, lại không ngờ tới, hẳn là Phương Diệc Nhiên đã lâu không gặp.

"Phương sư huynh, khi nào ngươi trở về?"

"Hôm qua."

Thân hình hắn thẳng tắp giống như cây tùng bách, trên nét mặt cũng là mơ hồ có mất mát, môi không có huyết sắc, sắc mặt tái xanh, giống như bị người giày vò một phen, so với người có tư thế hiên ngang mạnh mẽ của tháng trước lại không giống nhau.

Hắn nhìn nàng, muốn nói lại thôi.

Thiên Âm từ trong vui mừng hồi hồn, đóng cửa phòng lại, hai người ngồi vào trong sân.

Đón gió tươi mát, tay áo ở trong gió lưu luyến, vang lên phành phạch.

"Phương sư huynh, bọn người Tru Tiên không có tổn thương ngươi chứ?" Thiên Âm tỉ mỉ quan sát hắn, trừ đáy mắt non nớt không hề có gì, vẻ mặt của hắn vẫn lạnh lùng như cũ.

Phương Diệc Nhiên tránh không đáp, ngược lại hỏi "Làm sao ngươi thành vị thần cuối cùng?"

Nhắc tới cái này, Thiên Âm cũng là khổ não cực kỳ. Thần Đãng Sơn thật tốt, làm sao lại đột nhiên phá vỡ Liệt Cốc? Có một Đại Liệt Cốc thì cũng được, vì sao lại cố tình ở nơi không khả năng xuất hiện tại tên tuổi của Thiên Âm nàng?

Vị thần cuối cùng? Liền chính nàng cũng không tin, nàng sẽ là Cửu Thiên Chi Ngoại mà Lục giới kính sợ.

Nếu nàng là thần, sẽ đảm nhận nhiệm vụ quan trọng nhất chính là muốn hành hung nhóm người có ham muốn ẩn sâu này một trận, sau đó vứt xuống nhân gian, thể nghiệm và quan sát bảy điều khổ của cuộc sống, dạy cho bọn hắn biết cái gì gọi là “thỏa mãn”!

Mặc dù Trọng Hoa không có nhắc tới những thứ này ở trước mặt nàng, nhưng tiếng người như gió, bất kỳ xó xỉnh nào cũng có thể xông vào, làm sao tình huống Trường Lưu này càng ngày càng nhiều người, lời đồn đãi như gió thổi, mặc dù nàng không có tận lực đi thám thính, ít nhiều cũng có thể nghe được một chút ít tin tức.

Nghĩ đến Trọng Hoa  ân cần dặn dò, nàng vì không để cho hắn lo lắng, mấy ngày gần đây cũng cực kỳ ít bước ra khỏi Trích Tinh Các một bước, cho dù là nướng tiên thú, cũng là Thiên Tuyết làm thay.

Nhưng cuối cùng, lòng người lại tham lam. Người không ngừng đi tới Trường Lưu ngày càng nhiều, bọn họ có mưu đồ gì, Trọng Hoa biết, nàng cũng biết. Nếu không Hoa Tần sẽ không mang theo một đám đệ tử hậu bối lặng lẽ trở về Thái A. Lần này Hoa Tần trở về, hơn phân nửa là tìm cứu binh, nếu không dựa vào mấy trăm người của Thái A đang ở nơi này, làm sao có thể trong lúc mọi người như hổ rình mồi mà có thể bình yên trở về Thái A?

Nàng mãn bất không thèm để ý cười nói: "Xem ra tiểu Thiên Âm ta vô cùng có sức quyến rũ, ngày hôm nay ở trong đất Lục giới, tên của ta không có người nào không biết nhé!"

"Ngươi còn có tâm trạng nói đùa? Dọc đường ta trở về, người người đều ở đây bàn về Thần Tàng, thật đúng là Thất Phu Vô Tội* có báu vật là mang tội, hiện giờ ngươi là chìa khóa mở ra Thần Tàng, tình cảnh cực kỳ hung hiểm. Sao ngươi lại không lo lắng?" Ánh mắt của Phương Diệc Nhiên hung hăng, dáng vẻ lúc này của hắn rất được tôn trọng, thật sự có chút tức cười, nhưng Thiên Âm không có cười.

Thất phu vô tội*: người bình thường không có tội.

"Lo lắng có tác dụng gì? Bọn họ sẽ không bởi vì lo lắng của ta mà bỏ qua cho ta, trừ phi ta biến mất ở trên đời này." Nàng ngửa đầu nhìn sao trên trời, lẩm bẩm nói: "Mà ta còn không muốn chết."

Trong nháy mắt, Phương Diệc Nhiên cho là mình sinh ra ảo giác. Trong mắt của nàng, lại lóe lên huyết quang rồi biến mất.

" Thiên Âm?"

"Hả?" Một mình Thiên Âm nhìn sao trên trời đến mất hồn, lại quên bên cạnh còn có một người, làm như nhớ ra cái gì đó, mặt tò mò hỏi: "Phương sư huynh, Dao Dao không có bắt ngươi trở lại?"

Phương Diệc Nhiên không tự nhiên vội ho một tiếng, thời điểm quay mặt sang, vẻ mặt lạnh lùng lại như nước, nhu hòa ánh trăng trên đỉnh đầu.

Thiên Âm vẫn nghĩ tới Bạch Dao hung hãn bá vương ngạnh thượng cung khiến cho hắn nộp vũ khí đầu hàng, trái tim lại không giữ được, âm thầm thu dáng vẻ tựa như thẹn thùng lại giống như tức giận của hắn vào đáy mắt, nhỏ giọng hỏi: "Xem như chúng ta là đồng môn, ngươi không ngại nói cho ta biết một chút, rốt cuộc có từng bị ăn sạch sành sanh?"

Gương mặt của Phương Diệc Nhiên bỗng chốc thay đổi một lần, dưới ánh trăng bên tai đều đỏ, hắn làm như giận, phất tay áo đứng dậy, đối mặt với câu hỏi vẫn chưa trả lời.

Không biết tại sao, bầu trời đầy sao mênh mông dưới ánh trăng thanh u trong bóng đêm, hắn đứng ngắm hồ mà bóng lưng lại lộ ra mấy phần hiu quạnh.

Thật lâu, âm thanh của hắn trộn lẫn trong bóng đêm, lạnh lẽo làm người ta cảm thấy đè nén: "Ta với Dao Dao, cuộc đời này không thể nào ở chung một chỗ."

Thiên Âm xem thường: "Chẳng lẽ cũng bởi vì nàng là Ma tộc? Nếu ngươi thật lòng yêu nàng, cho dù dấn thân vào Ma tộc thì có làm sao?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Ly Ly về bài viết trên: 520kaiqian, Hằng mèo0902, SầmPhuNhân, Tư Di, anvils2_99
     
Có bài mới 25.10.2018, 21:46
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 06.03.2018, 11:20
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 279
Được thanks: 1576 lần
Điểm: 32.47
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Sư phụ quá mê người, đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 128: Có sư phụ đi tắm

Editor: Tiểu Ly Ly

Phương Diệc Nhiên xoay người trừng nàng vừa giận vừa buồn cười: "Ngươi đường đường là đệ tử Tiên Tôn, nói chuyện sao không chịu trách nhiệm như vậy, nói chuyện với ngươi thật là không có ý nghĩa."

Thiên Âm không biết giẫm lên tử huyệt trong lòng nàng, chọc cho hắn nổi giận. Nhưng thấy vẻ mặt hắn mệt mỏi, một dáng vẻ đã thật lâu không có nghỉ ngơi tốt, cặp mắt hằn lên tia máu cho dù là ban đêm vẫn có thể thấy rõ, trong đầu run lên, liền không hề nói kích thích hắn nữa. Ai có chí nấy, tín niệm trong lòng mỗi người không giống nhau. Hắn lấy Trừ Ma Vệ Đạo trở thành nhiệm vụ của mình, nàng chỉ là muốn ở chung với sư phụ. Hắn giống như các đệ tử tiên môn khác, coi Ma tộc là địch. Mà nàng chỉ biết, nếu như có một người như vậy, nàng để hắn trong lòng, trong lòng hắn cũng có mình, như vậy ngay cả bỏ tu tiên nhập ma tộc thì như thế nào? Nhược thủy tam thiên*, một gáo nước lại khó tìm.

Nhược thủy tam thiên*: khát nước ba ngày.

Trầm mặc chốc lát, nàng nói: "Phương sư huynh ngươi trở lại tìm ta, cũng không phải vì tới để cho ta trêu chọc ngươi tức giận chứ?"

Thật lâu sau, Phương Diệc Nhiên thở thật dài một tiếng, còn trẻ như hắn, vốn không nên buồn như thế, đến Ma giới một lần, lại khiến cho tiểu thiếu niên vốn nên khí vũ hiên ngang huyết khí phương cương* trở nên tang thương đến thế.

Khí vũ hiên ngang huyết khí phương cương*: phong thái hiên ngang, khí huyết sôi trào.

Hắn nói: "Xích Hỏa nói, nhờ ta nhắn cho ngươi, nàng nói, nàng ở Thần Đãng Sơn chờ Lục Nhiên. Van ngươi giúp nàng một lần."

Thiên Âm nghĩ, cuối cùng Xích Hỏa cũng không có chết lòng.

Nhưng nàng cũng đã đồng ý sư phụ sẽ không tiếp tục lui tới với Ma tộc.

Bởi vì Phương Diệc Nhiên mang về một câu nói này, nàng ngồi một mình trong viện, lẳng lặng nhìn sao trên trời, cho đến khi phía chân trời để lộ ra.

Cuối cùng, nàng vẫn là đi tìm Lục Nhiên.

Nhưng nàng lại không nghĩ rằng, nàng hẳn là tự tay đẩy Lục Nhiên vào chỗ chết.

Từ Tiên điện Trường Lưu đi ra, nhìn bầu trời trong sáng như được tẩy sạch, nhớ tới Lục Nhiên nghe được Xích Hỏa chưa chết thì vẻ mặt mừng như điên đến mắt ứa lệ, nàng nghĩ, cho dù là lần này thất tín với sư phụ, cũng đáng giá.

Đi chưa được mấy bước, Thiên Tuyết bỗng dưng chạy đến trước mắt, móng vuốt nhỏ duỗi một cái, miệng nói tiếng người: "Tỷ tỷ, ta phát hiện một nơi tốt!"

Không đợi nàng phản ứng, nó vui mừng chạy, Thiên Âm chỉ đành phải theo sau xem một chút, có thể để cho Thiên Tuyết cũng khen chỗ tốt, đến tột cùng là vùng đất may mắn nào.

Thời điểm có đoàn người, Thiên Âm cố ý tránh ra, né tránh mấy lần, ngay cả Thiên Tuyết dẫn đường phía trước cũng cảm nhận được sự khác lạ của nàng. Nhìn nàng chằm chằm một lát, móng vuốt nhỏ vung lên, ánh sáng màu tím nhàn nhạt chợt lóe, Thiên Âm chỉ cảm thấy dưới chân chợt nhẹ, đợi đến hồi hồn thì đã đến một nơi khói trên sông mênh mông, trên mặt đất tràn đầy linh khí.  

"Tuyết Tuyết, thuật di chuyển trong nhảy mắt của ngươi tiến bộ không ít!" Ngoài miệng khen  Thiên Tuyết, đợi nàng thu hết tất cả xung quanh mình vào mắt, không khỏi khen lớn: "Khá lắm, bồng lai tiên cảnh!"

Trong giữa biển khói, chợt có mấy nhánh lá cây đung đưa vươn ra. Làn khói và biển mây như hòa chung một chỗ, đưa mắt nhìn lại, một cảnh trắng toát, đúng như vào một nơi tuyệt đẹp.

Cho đến khi nàng dò xét cẩn thận một phen, lần nữa kinh ngạc không thôi. Nơi này hẳn là một ôn trì, diện tích rộng lớn, chỉ là sương mù lượn lờ, liền bao phủ cánh rừng này trong sương khói, chợt vừa nhìn lại, như biển như trời, khiến cho nội tâm con người sinh ra cảm xúc khác lạ không nhiễm bụi trần.

Trong làn sương, một gian lục giác ở trong ao lộ ra nửa người, trừ lần đó ra, chính là thảm thực vật ở trên bờ bị bao phủ bởi khói mù mờ mịt của ôn trì.

Thiên Tuyết chỉ vào ôn trì này nhao nhao muốn thử: "Ao này linh khí dồi dào, thích hợp chữa thương tu luyện, mấy ngày nay ta đều đến nơi này, gần đây cảm thấy tu vi tăng lên không ít, lần sau thời điểm Hồng Trang khi dễ ngươi lần nữa. . . . . ." Nói đến phía sau, lại biến thành âm thanh của trẻ sơ sinh, y y nha nha, cực kỳ hưng phấn, cuối cùng hẳn là phịch một tiếng, đã nhảy vào ôn trì, không thấy bóng dáng.

"Tuyết Tuyết, ngươi đặc biệt dẫn ta tới nơi đây là muốn tắm suối nước nóng?"

"Bì bõm!" Thiên Tuyết ngóc lên đầu, gật một cái, lại lắc đầu, Thiên Âm hiểu không rõ nó rốt cuộc muốn biểu đạt cái gì, cuối cùng nhìn theo nơi mà móng vuốt nó chỉ tới, lập tức cả người dường như bị sét đánh cứng ngắc.

Sương mù lượn lờ, bóng dáng một tiên đồng chợt hiện, tay hắn nâng một xấp quần áo, cung kính mà đứng.

Nhưng tiên đồng cũng không phải trọng điểm, trọng điểm là hắn đứng cách xa ở bên ao một trượng, một dung nhan như ẩn như hiện ở trong sương mù.

Bên bờ không biết tên của cây, hoa hồng chấm một cái. Phiêu sái, như tuyết giương nhẹ.

Hắn tựa bên bờ ao, tóc đen chưa được buộc bị thấm nước, tùy ý rũ xuống, rơi trên đầu vai như ngọc kia. Dòng nước srong suốt tựa như lộ ra điểm sáng chảy xuôi theo da thịt của hắn, phản chiếu sự rung động. Lông mày dày đặc trên gương mặt trơn bóng sáng long lanh, giống như chứa đựng Thiên Sơn Vạn Thủy, thẳng đến khi chờ đợi đôi mắt kia khẽ mở trong phút chốc làm đất trời thay đổi.

Giữa lông mày xuất hiện ấn Tiên tôn đỏ rực giống như một đóa hoa, lộ ra hào quang màu bạc, hiện lên thần thái cao quý không thể xâm phạm.

Một đám cánh hoa rơi trên cánh môi của hắn, tựa như muốn nhuộm đỏ sắc môi có hơi tái nhợt, lại cuối cùng chống không lại gió nhẹ, giãy giụa bay về trước ngực hắn. Hai điểm đỏ tươi, bửng bừng đập vào mắt. . . . . .

Phốc!

Trong mũi Thiên Âm đột nhiên xông ra một luồng nhiệt lưu, ào ạt đều không đủ lấy hình dung máu mũi đang phun trào.

Nàng nhếch nhác cực kỳ hóa thành ánh sáng xông vào phía sau cây, sắc mặt đỏ rực, nhịp tim như sấm. Một cảnh vừa rồi, làm sao cũng không cách nào từ trong đầu xóa đi.

Thời điểm sư phụ không mặc quần áo. . . . . . Qủa thật rất mê người!

Nàng không tự chủ cười, trong tươi cười dần dần có một phần bỉ ổi.

Thiên Tuyết đột nhiên một thân ướt chạy đến trước mặt, nhìn nàng, trong mắt to tràn đầy vẻ không hiểu.

Thiên Âm hung ác nuốt từng ngụm nước bọt, trừng mắt nó: "Tuyết Tuyết, ngươi biết sư phụ cũng ở nơi đây?"

Thiên Tuyết gật đầu.

Nàng lại hỏi: "Ngươi cũng biết sư phụ hắn cởi hết ngâm mình ở trong hồ chữa thương?"

Lại gật đầu.

Thiên Âm cười.

"Tuyết Tuyết, ta không thể không nói, ban đầu đưa ngươi quay trở lại, là quyết định sáng suốt nhất trong cuộc đời cùa Thiên Âm ta. Ngươi để cho ta truy đuổi bước chân sư phụ, lại tiến lên trước một bước thật dài!"

Thiên Tuyết không rõ chân tướng, rốt cuộc nói tiếng người: "Tỷ tỷ sắc mặt ngươi ửng hồng, tinh thần thất thường, có phải là bị bệnh hay không? Ta gọi sư phụ Trọng Hoa tới xem một chút. . . . . ."

"Không. . . . . ."

Thiên Âm muốn ngăn cản đã tới không kịp, nhìn tốc độ Thiên Tuyết giống như ánh sáng bay về phía Trọng Hoa, nàng chưa từng có một khắc nào, trong lòng phức tạp khó hiểu như thế. . . . . .

Nhưng không đợi Thiên Tuyết ra tiếng, tiên đồng này nghe được động tĩnh đã nhìn lại, lập tức mắt miệng mở lớn, một dáng vẻ không cách nào thở được. Thiên Âm và hắn bốn mắt nhìn nhau, trong lòng tràn đầy lo lắng, chỉ sợ hắn cứ như vậy một hơi cũng không thở được đi.

Tiên đồng này hoảng sợ không lời nào nói được, một lúc lâu, Kinh Thiên vừa hô: "Tôn thượng, đồ đệ của ngài lại có thể nhìn lén ngài tắm rửa! ! Đây chính là tội phạm thượng, phạm thượng!"

Mặc hắn nhảy lên nhảy xuống, cổ họng hô ra, sư đồ bốn mắt nhìn nhau, Trọng Hoa lẳng lặng thu hồi mắt, vẻ mặt bình thản ung dung: "Đồ đệ ta còn trẻ, chưa từng thấy qua nam tử tắm rửa, đối với món đồ không biết tò mò một chút luôn là tốt." Ngón tay hắn khẽ nhúc nhích, quần áo trên tay tiên đồng đã được mặc chỉnh tề trên người hắn, hắn khẽ mỉm cười với tiên đồng, người sau chỉ cảm thấy gió mát úp mặt toàn thân thoải mái.

Hắn một tay ôm lấy Thiên Tuyết, vừa bình tĩnh nói: "Ngươi trước trở về đi thôi, không cần chờ."

Tiên đồng kinh sợ chưa lui, cứ như vậy thẳng thắn tiêu sái đi ra.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Ly Ly về bài viết trên: Hằng mèo0902, anvils2_99
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 203 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: gemitarius.kat, Phuongphuong57500 và 172 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

7 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

15 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

19 • [Hiện đại] Cookie ngọt ngào - Mặn Ngọt Bùi Đắng Cay (Ngoại truyện trang 18)

1 ... 16, 17, 18

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



cửu sắc ưu tư: mình cần hỏi chút
cửu sắc ưu tư: còn ai onl không
Hà Linh Sơn: Cũng muốn có một nhóm bạn để cùng nhau đi ăn, đi du lịch, tán gẫu.
Cảm giác cô độc giữa thành phố rộng lớn này
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 633 điểm để mua Sư Tử Nữ
songngu45: ai biết tên truyện đó chỉ dùm mình, lâu quá nên mình quên mất tên gì rồi, truyện hiện đại chỉ nhớ là mưu sinh hay là gì đó
songngu45: mình muốn tìm truyện có nội dung là mở đầu là nữ chính đang trốn tránh nam chính đi làm chui nhưng do có một giao dịch nên nữ chính đi kích hoạt lại thẻ ngân hàng thế là không đầy 24 tiếng sau nam chính đã tìm được cô qua thông tin thẻ ngân hàng cảu cô và bắt về, sau này nam chính đi tù để trả nợ việc làm chết cha của nữ chính trong quá khứ sau 7 năm trở về đoàn tụ với nữ chính đã có con trai lớn được 6 tuổi
songngu45: mọi ngioefi ơi cho mình hỏii
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 313 điểm để mua Bạch tuột
ngocquynh520: J
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 601 điểm để mua Sư Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Vòng tay đá quý
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 610 điểm để mua Ngọc tím 3
Shop - Đấu giá: Ngọc Sơn Bạc vừa đặt giá 500 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 457 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Mèo Lười Cận Thị vừa đặt giá 350 điểm để mua Bé áo xanh
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 434 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
Shop - Đấu giá: Chimy Lữ vừa đặt giá 267 điểm để mua Giày hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.