Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 287 bài ] 

Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

 
Có bài mới 23.10.2018, 18:55
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 261
Được thanks: 971 lần
Điểm: 31.02
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 45
Chương 124 (2):

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

(Cảnh báo có cảnh bạo lực, rất kinh khủng, ai chưa đủ 18 tuổi, thỉnh không nên đọc)

Nàng ngừng một chút: “Bản hầu không thích bị người khác đụng chạm.” Nhất là Dung Thi Thi, nàng xoay người thi triển khinh công bay lên lưng ngựa.

Dung Thi Thi từ trên mặt đất đứng lên, vuốt vuốt chỗ bị đau.Nàng nhặt cây trâm bị gãy lên, hai mắt bốc hỏa nhìn bóng lưng Thanh Linh, Diệp Đàm, ngươi nghĩ ngươi là ai, cầu xin bản trắc phi chạm vào ngươi, bản trắc phi còn không muốn.

Một chút lòng thương hương tiếc ngọc cũng không có, lại còn ném ngã bản trắc phi!

Sau khi Thanh Linh yên vị trên lưng ngựa, hai tay nàng níu chắc lấy bờm ngựa. Con ngựa này lập lại chiêu cũ, bắt đầu xoay thân cùng giơ cao hai vó trước. Nàng tức giận liền giơ tay đập lên đầu nó một phát.

Con ngựa này lại rất có ý tứ, bị Thanh Linh đánh một cái liền đàng hoàng lại.

Hách Liên Dực trợn mắt há mồm nhín, hắn mất nhiều công sức như thế mà vẫn không thể thuần phục được con ngựa này thế nhưng bị Thanh Linh đập cho một cái thế mà lại được?

Dung Thi Thi nhìn phía sau con ngựa, nàng chằm chằm nhìn bóng lưng Thanh Linh, đáy mắt dị quang thoáng hiện. Nếu bây giờ nàng khiến cho Diệp Đàm ngã từ trên lưng ngựa xuống, coi như trả thù Diệp Đàm đạp vỡ cây trâm của nàng.

Nàng nắm chặt đoạn trâm bị gãy, đầu trâm rất bén nhọn, nàng dùng hết sức cắm cây trâm vào người con ngựa.

Dung Thi Thi phía sau ra tay quá nhanh, Thanh Linh bất ngờ. Hai vó trước giơ cao, sau đó lao nhanh ra ngoài. Thanh Linh từ trên lưng ngựa trượt xuống , nàng mượn lực trên thân ngựa, xoay người nhảy lên mới vững vàng đứng trên mặt đất. (MTLTH.dđlqđ)

“Có bị thương không?” Tần Liễm nhanh chóng chạy đến, lo lắng hỏi.

“Không sao.” Nàng lắc đầu: “Trời ơi, ngựa của ta!” Nàng thật vất vả nhìn trúng một con ngựa, đừng để đến tận bây giờ lại mất chứ?

Thanh Linh vội vàng đuổi theo hắc mã, Tần Liễm nhìn nàng lắc đầu bật cười, sau đó cũng đuổi theo.

“Vương gia, Thi nhi giúp chàng xả giận.” Dung Thi Thi tranh công hớn hở nói.

Mặt Hách Liên Dực lạnh xuống: “Nhiều chuyện.” Hắn vốn định thuần phục hắc mã rồi tặng cho Thanh Linh, tranh thủ chiếm được hảo cảm của nàng, bị Dung Thi Thi quấy rối từ  bên trong, chuyện càng ngày càng hỏng bét.

Hắn mang theo Dung Thi Thi đến Thiên Chiếu sơn đúng là bị nước vào đầu mà.

“Vương gia, chàng làm sao vậy?” Dung Thi Thi kinh ngạc nhìn hắn, hôm nay Hách Liên Dực uống lộn thuộc hay sao? Không phải hắn rất chán ghét Diệp Đàm sao? Nàng suýt chút nữa khiến Diệp Đàm té từ trên lưng ngựa xuống, hắn nên cao hứng mới phải.

“Về sau không có sự cho phép của bản vương, không được tìm Diệp Đàm gây sự.” Hắn ra lệnh, nhấc chân sải bước rời đi.

“Hừ, dựa vào cái gì?” Dung Thi Thi rầu rĩ lầm bầm, nàng vừa muốn đuổi theo Hách Liên Dực đột nhiên có một bàn tay che miệng nàng, sau đó giơ tay đạp một phát vào gáy nàng.

Dung Thi Thi mông lung mở mắt. mơ hồ chứng kiến nam nhân mặc bạch y.

“Khiến nàng ta triệt để thanh tỉnh.” Thanh âm nam tử so với tiên âm còn tuyệt vời hơn nhưng ngữ điệu lại rét lạnh đến tận xương.

“Ào.” Dung Thi Thi bị người dội cho một thùng nước đá, thoáng chốc tỉnh táo lại.

Nàng nhìn xung quanh, khắp nơi đều là cây cối, không biết đây là nơi nào. Bên cạnh nàng có vài hắc y nam tử sát khí quanh thân, còn có một nam tử khoác áo lông cáo màu trắng lười biếng ngồi trên ghế.

“Ngươi dám đụng vào nàng, bàn tay nàng không thể giữ lại được nữa.” Thanh âm ảm đạm tựa như từ dịa ngục truyền đến.

Một hắc y nhân đè tay nàng lại, làm cho nàng không thể nhúc nhích. Nàng mở to hai mắt nhìn, người ngồi trên ghế là Tần Liễm. Nàng là một nữ tử, đắc tội hắn, cũng không cần bản thân hắn phải ra tay chứ?

Nàng không biết, phàm ở dưới mí mắt hắn dám khi dễ nữ nhân của hắn, hắn đều tự thân động thủ.

Minh Lục lấy ra một cái cưa, không nói hai lời liền nắm chặt lấy bàn tay xinh đẹp của Dung Thi Thi, bắt đầu cưa như cưa gỗ.

Dung Thi Thi kêu gào thảm thiết, nước mắt đau đớn rơi xuống như mưa, bộ dáng kia không phải điềm đạm đáng yêu mà là dữ tợn vặn vẹo. “Ta là Vinh Vương trắc phi, các ngươi không thể đối xử với ta như vậy!” nàng xé cổ họng gào thét, mọi người không ái để ý đến nàng.

“Không để cho nàng ta ngất.” Tần Liễm phân phó, Minh Lục lập tức đút cho nàng một viên thuốc, khiến cho nàng dù đau đớn đến cỡ nào cũng không thể ngấtàn
Từng nhát từng nhát cưa, đau thấu đến xương tủy. Nàng tận mắt nhìn bản thân mất đi hai tay, quá trình tàn nhẫn không dành cho người.

Hắn hành hạ không chỉ thân thể, mà còn hành hạ cả tâm của nàng, ngoan độc đến thế. Khiến cho nàng hiểu cảm giác thế nào là thống khổ tuyệt vọng.

Hai tay bị cưa đứt, đàu nàng gục xuống, trên trán mồ hôi lạnh không ngừng rơi xuống. Trong lúc lơ đãng, khóe mắt nàng thoáng nhìn thấy sợi tơ màu trắng có hoa văn tinh sảo tối màu trên tóc Tần Liễm. Nàng biết, tín vật của lâu chủ Phong Tuyết lâu cũng có cùng một dạng hoa văn này. (MTLTH.dđlqđ)

Nàng hoảng sợ ngẩng đầu, sắc mặt tái nhợt như bị quỷ dọa: “Rốt cuộc ngươi là ai? Ngươi có quan hệ thế nào với Lâu chủ Phong Tuyết lâu?”

“Thấy đồ không nên thấy, mắt cũng không cần dùng nữa.” Tần Liễm cụp mi mắt, lông mi thon dài dưới ánh sáng tạo nên bóng quạt lập thể trên gương mặt hắn.

Một hắc y nam tử mặt không đổi sắc, nâng cằm Dung Thi Thi.

“Không…không thể.” Nàng kinh hoảng nhắm mắt lại nhưng cũng không có tác dụng gì nhiều, một bên mắt của nàng vẫn bị hắc y nam nhân móc ra, nhét thẳng vào trong miệng nàng.

Ngậm chính tròng mắt còn nóng hổi mà tanh mùi máu của bản thân, nàng sợ tới mức tức khắc nhổ ra.

“Ngươi…” Thanh âm nàng run rẩy, có lẽ nàng đã đoán được thân phận của bạch y nam tử, nàng hoảng sợ đến rợn cả tóc gáy, lẩm bẩm nói: “Chẳng lẽ ngươi là ….”

“Nói chuyện không nên nói, đầu lưỡi cũng không thể giữ.” Tần Liễm vẫn bộ dáng không đếm xỉa gì đến.

“Tha..tha cho…” ta, lời nói cuối cũng nàng vĩnh viễn cũng không thể nói nên lời, bởi vì lưỡi của nàng cũng bị hắc y nam tử kia rút đi rồi.

Đôi mắt còn lại của nàng trừng lớn, trong mắt tràn đầy tia máu cùng hoảng sợ, y phục nhuộm một màu máu.

Tần Liễm đứng lên: “Cắt đứt gân chân, ném vào hang sói, tùy nàng ta tự sinh tự diệt.” Thanh âm của hắn vẫn cứ bình thản như cũ nhưng vào tai Dung Thi Thi lại cứ như ma chú.

Dung Thi Thi mạnh mẽ lắc đầu, bị cưa hai tay, cắt đứt gân chân, chảy nhiều máu như vậy, mệnh nàng đã không còn dài nữa. Lại bị ném tới hang sói nhất định sẽ bị xẻ thành tám khối, chết không toàn thây.

Ngẫm đến kết cục cũng là một loại hành hạ, nàng mở miệng, trong miệng máu chảy như suối, không tiếng động: Tha mạng.

Nhìn bóng lưng Tần Liễm phiêu dật rời đi, Dung Thi Thi tâm như tro tàn, nam tử thoạt nhìn như trích tiên không nhiễm bụi trần kia, thực tế hắn mới chính là ác ma.

Dung Thi Thi bị ném vào hang soi, một đám ác lang bị đói đến mờ mắt xông lên cắn xé không chưa chút thịt.

Một giây trước khi ý thức tiêu tán, nàng ngẩng đầu nhìn lên trời, vô cùng hối hận hôm nay ngàn vạn lần không nên đắc tội Diệp Đàm, triệt để chọc giận ác ma kia, khiến kết cục của bản thân chết không toàn thây.

“Công tử, Dung Thi Thi đã chết.” Minh Lục bẩm báo.

Ánh tà dương trời chiều xuyên qua rừng cây, ánh sáng nhỏ vụn rơi xuống bạch y lông hồ, cả người tựa như ảo mộng.

“Dung Tường đã về chưa?” Thanh âm đạm mạc của Tần Liễm rơi vào tai Minh Lục.

“Đã trở lại.” Minh Lục trả lời, Dung Tường là người trong Phong Tuyết lâu, trước đó bị phái đi chấp hành nhiệm vụ, hiện tại đã trở về.

“Nói cho nàng biết, bắt đầu từ bây giờ nàng là Dung Thi Thi.” Tần Liễm có ý an bài nàng trở thành quân cờ bên cạnh Hách Liên Dực.

Tiếng vó ngựa từ xa truyền đến ngày càng gần, Tần Liễm ngẩng đầu, chứng kiến phu nhân của hắn ngồi trên lưng ngựa, thần thái tung bay, rực rỡ như ánh mặt trời. Nàng sáng ngời như vậy, hắn thấy thương thế nào cũng không đủ.

“Tần Liễm, chàng vừa đi đâu vậy?” Thanh Linh đuổi theo hắc mã, lúc trở về lại không nhìn thấy hắn, nàng liên tục tìm kiếm xung quang, tới bây giờ mới tìm thấy hắn.

Hắn nhìn nàng ngồi trên lưng ngựa, ôn nhu cười: “Đi xử trí Dung Thi Thi.” Hắn duỗi tay về phía nàng, ý bảo nàng xuống.

Nàng nháy mắt mấy cái, hết sức không khách khí nhảy trực tiếp vào lòng hắn, lực đạo rất lớn, hắn lại có thể vững vàng tiếp được nàng: “Nghịch ngợm.” Hắn dịu dạng nói khẽ bên tai nàng.

Tần Liễm phân phó người đưa hắc mã của Thanh Linh về, sau đó liền cùng nàng tay trong tay quay trở lại hành cung.

Minh Lục lặng lẽ đến một nơi yên tĩnh, từ trong ngực lấy ra một cái mặt nạ đeo lên. Hắn huýt sáo, sau đó lẳng lặng chờ ở đó một hồi, không lâu sau lưng có tiếng động truyền đến.

Hắn xoay người, một nữ tử mặc y phục màu đỏ, dung mạo giống Dung Thi Thi như đúc.

Chỉ khác nhau ở chỗ, nàng thiếu đi vài phần quyến rũ, lại có nhiều hơn phần sát khí. Khóe mắt cũng không có nốt ruồi hình giọt lệ.

“Dung Tường tham kiến Chủ Thượng.” Nàng chính là tỷ tỷ sinh đôi của Dung Thi Thi- Dung Tường.

Hai tỷ muội Dung thị từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, sinh sống tại một thôn làng nhỏ. Có một năm lũ lụt, nàng cùng Dung Thi Thi phải tha hương. Dưới cơ duyên xảo hợp, nàng vào Phong Tuyết lâu, Dung Thi Thi vào Tiêu Dao thành.

Tất cả sự vụ của Phong Tuyết lâu, Tần Liễm đều không tự mình ra mặt xử lý, cho nên không có nhiều người biết Lâu chủ Phong Tuyết lâu chính là hắn, cho dù nàng bao nhiêu năm bán mạng cho Phong Tuyết lâu cũng không biết chính xác chủ tử của mình là ai.

“Bắt đầu từ ngày hôm nay, ngươi lấy thân phận của Dung Thi Thi ở bên cạnh Hách Liên Dực.” Minh Lục trầm giọng.

Dung Tường khó hiểu: “Chủ Thượng, muội muội Thi Thi của Dung Tường…”

“Ngươi đã quên quy củ của Phong Tuyết lâu rồi sao?” Minh Lục lạnh lùng nói.

“Là Dung Tường vượt khuôn.” Dung Tường trả lời, Phong Tuyết lâu có nguyên tắc, nhiệm vụ Chủ Thượng giao phó, không được thắc mắc, không thể hỏi nhiều, chỉ có thể nhận mệnh. “Dung Tường bắt đầu từ bây giờ chính là Dung Thi Thi.”

Sau khi Hách Liên Dực trở lại hành cung, thấy Dung Thi Thi vẫn chưa trở lại liền phái người đi tìm. (MTLTH.dđlqđ)

Tìm vài canh giờ cũng không có tin tức, hắn liền mặc kệ. Dù sao ngoại trừ chiêu cuối cùng của Hàn băng chưởng hắn vẫn chưa lĩnh hội được thì những chiêu thức khác đều đã luyện không sai biệt lắm.

Hắn cảm giác tiện nhận Dung Thi Thi kia cũng không giao chiêu cuối cùng kia dễ dàng cho hắn, hiện tại hắn rất chán ghét nàng ta. Lúc này không có người bên cạnh, hắn cũng không để chuyện này vào trong lòng.

Hắn đang muốn trở về phòng nghỉ ngơi, không ngờ vừa mới xoay người, Dung Thi Thi lại đột nhiên xuất hiện.

“Ngươi đã đi đâu?” Sắc mặt Hách Liên Dực âm trầm.

“Thi Nhi bị rơi đồ, đi tìm liền quên canh giờ cho nên mới về trễ.” Dung Thi Thi cụp mắt nói.

“Vương gia, chàng tức giận?” Nàng kéo cánh tay hắn làm nũng nói: “Vương giam chàng đừng tức giận mà, Thi Nhi cũng không phải cố ý.”

Hách Liên Dực nâng cằm của nàng, tình thâm quyến luyến nói: “ Về sau tìm đồ thì phái người đi tìm, chính mình đi tìm vạn nhất lạc đường, hại bản vương lo lắng một trận.”

Sáng sớm ngày tiếp theo, Hách Liên Dực đến thỉnh an Ninh Thục phi.

“Dực nhi, Phụ hoàng con cố ý tuyển chọn ngôi vị Thái tử từ con và Tĩnh Vương.” Đếm qua Nguyên Ung Đế nghỉ tại phòng Ninh Thục phi, trong lúc vô tình đã tiết lộ tin tức này.

Đoạn thời gian trước, Hách Liên Dực cũng nghe một chút tiếng gió nói Nguyên Ung Đế muốn lập Thái tử vị, về phần là ai thì còn chưa định xuống. Bây giờ nghe Ninh Thục phi nói như vậy, chuyện Nguyên Ung Đế sắp sửa lập Thái tử là sự thật.

Cái chết của Mạch Sương ( kiếp trước của Thanh Linh) dần dần được hé lộ.
Sự thật có hơi đau lòng một chút.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: Chery, LinMin, SầmPhuNhân
     

Có bài mới 24.10.2018, 19:20
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 261
Được thanks: 971 lần
Điểm: 31.02
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 28
Chương 125: Mỗi thời khắc nhìn thấy nàng (chàng) đều là ngạc nhiên và mừng rỡ.

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

Ninh Thục phi thở dài, lo lắng trùng trùng: “ Bây giờ Vân Quý phi mặc dù không có nhà mẹ đẻ hùng hậu chống lưng.” Vân Quý phi cũng là danh môn quý nữ, tổ tiên ba đời đều công trạng hiển hách nhưng con nối dòng lại giống Ninh gia, rất điêu linh. Nhất là đến thế hệ này của Vân Quý phi, Vân gia chỉ còn một mình nàng là nữ nhi.

Sau khi cha nàng qua đời, Vân gia liền lụi bại dần: “ Nhưng từ khi tra ra chuyện Túng nhi tham ô quan ngân, phụ thân hiện thời vẫn bị cấm túc trong phủ. Trước mắt tình thế Ninh gia cũng không mấy lạc quan, không chiếm hơn bao nhiêu ưu thế so với Vân gia.

Tĩnh Vương là hài tử của Liên phi, Phụ hoàng con vốn vẫn thiên sủng hắn. Sau lưng hắn còn có Tần Thừa tướng, thực lực người này tột cùng sâu bao nhiêu, đến nay chúng ta vẫn chưa biết được rõ ràng.

So sánh con với Tĩnh vương, hắn dường như đã thắng con một bậc.”

“Nếu muốn đoạt được Thái tử vị, nhất định phải diệt trừ Tĩnh Vương trước khi Phụ hoàng con ra quyết định.” Thần sắc Ninh Thục phi dần trở nên ngoan lệ.

Những lời này của Ninh Thục phi, Hách Liên Dực làm sao không biết? Diệt trừ Tĩnh Vương là điều tất nhiên, chỉ là vấn đề thời gian.


“Dực nhi, con có thượng sách gì không?” Ninh Thục phi hỏi.

Hách Liên Dực trầm mặc hồi lâu: “Nhi thần nghe thuộc hạ nói vài ngày trước đó, Tĩnh Vưỡng đã tặng Vân Quý phi một cây cổ cầm tên Băng Huyền.”

Ninh Thục phi kinh ngạc: “Con nói chính là chiếc cổ cầm mà sinh thời Liên phi yêu thích nhất?”

“Đúng vậy.” Hách Liên Dực trả lời.

Liên phi khi còn sống rất thích đánh đàn, chiếc cổ cầm Băng Huyền này chính là cây đàn nàng thường xuyên dùng. Chỉ là cây cổ cầm này sau khi Liên phi mất liền biến mất, hiện thời thế nhưng lại xuất hiện.

Vân Quý phi cũng thích đánh đàn, Tĩnh Vương tặng nàng cây cổ cầm của mẫu phi hắn cũng không phải điều kỳ lạ.

Trên mặt Ninh Thục phi hiện rõ vẻ tức giận: “Chuyện này sao không thấy Như Châu nhắc tới?” Đại cung nữ bên cạnh Vân Quý phi tên Như Châu, là người bà an bài ở bên cạnh Vân Quý phi. “Xem ra nha đầu kia lại bắt đầu không thành thật rồi.”

“Nhi thần còn nghe nói lần này Vân Quý phi cũng mang Băng Huyền cầm đến Thiên Chiếu sơn.” Hách Liên Dực nói tiếp. (MTLTH.dđlqđ)

Chân mày Ninh Thục phi khẽ nhướng lên: “Ý của con là động tay chân vào Băng Huyền cầm?” Nếu không hắn cũng không đề cập đến cây đàn đó.

Hách Liên Dực gật đầu: “Đúng vậy.”

Ninh Thục phi suy nghĩ một lát, mở miệng nói: “Bản cung phải nghĩ lại chuyện này đã, con về trước đi.”

Nguyên Ung Đế phân phó nên quần thần ở trên Thiên Chiếu sơn cũng không còn câu nệ nghiêm túc như ở trên triều nữa, tùy ý chọn cho mình một địa phương để ngâm mình. Đến Thiên Chiếu sơn không nhất thiết phải ngâm ôn tuyền, cũng có thể đi xung quanh ngắm cảnh.

Hương Thảo bưng chén cháo vào trong phòng Thanh Linh, Thanh Linh ngồi trên giường may đồ.

Hương Thảo đặt chén cháo lên bàn: “Tiểu thư, bao tay lông chồn vẫn chưa xong sao?

“Một chút nữa là được rồi.” Thanh Linh vẫn không ngẩng đầu lên, Tần Liễm sợ lạnh, nàng muốn làm cho hắn một đôi bao tay lông chồn, cũng ấm áp hơn chút. Nữ công của nàng thực chẳng có gì đặc sắc, nhưng lại không nghĩ nhờ người khác làm đồ giúp, vì vậy nàng đành phải vừa học vừa làm.

“Nhị tiểu thư ăn chút cháo trước đi, ăn xong rồi làm sau cũng được mà.” Hương Thảo nói, nàng không thấy Thanh Linh trả lời lại, phát hiện Thanh Linh vẫn đang tập trung tinh thần may đồ.

“May xong rồi.” Thanh Linh cắn đứt sợi chỉ, cầm lấy bao tay nhìn, hài lòng gật đầu. Đứng dậy, cháo cũng không ăn liền đi ra khỏi phòng. (MTLTH.dđlqđ)

“Nhị tiểu thư, người còn chưa ăn sáng đâu.” Hương Thảo đuổi theo liền thấy nàng đi vào phòng của Tần Liễm.

Cửa phòng Tần Liễm khép hờ, Thanh Linh giấu bao tay sau lưng, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng, bước chân nhẹ nhàng đi vào.

Tần Liễm ngồi trên ghế, tóc chưa buộc, mái tóc đen nhánh cơ hồ sắp rơi trên mặt đất.

Minh Lục cầm lấy lược giúp hắn chải đầu, khóe mắt nhìn thấy Thanh Linh lại gần, động tác hơi ngừng lại.

Thanh Linh thủ thế ý muốn nói hắn chớ lên tiếng, hắn vẫn cứ làm như không thấy giúp Tần Liễm chải đầu.

Nàng lặng lẽ đi qua, nhẹ nhàng chuyển qua chỗ chiếc gương không phản chiếu được. Nàng đột nhiên hào hứng, nghĩ muốn dọa hắn nhảy dựng, đi đến cạnh đó không xa, nhét bao tay vào trong ngực. Giả trang mặt quỷ, vừa định nhào đến, không ngờ bên hông bị lụa trắng bao lấy, đầu kia của bạch lăng có một bàn tay thon dài nắm lấy.

“Nàng lại nghịch ngơm rồi.” Tần Liễm quay đầu ôn nhu nói.

Gương mặt Thanh Linh thoáng chốc cứng đờ, trước ngực đút bao tay nhìn có chút phình ra. Bộ dáng nàng rơi vào trong mắt hắn vừa tức cười vừa đáng yêu hết sức, chỉ muốn hung hăng ôm nàng vào lòng, cuồng hôn một trận.

Trong lòng nghĩ vậy, trên tay liền có động tác, tay khẽ kéo, bạch lăng liền cuốn lấy nàng bào trong ngực hắn.

Hắn cúi đầu hôn lên môi nàng, khóe miệng Minh Lục hung hăng giật giật, may mắn lúc này tóc cũng đã buộc gọn gàng. Hắn ném lược lại nhanh chóng chạy đi, lúc gần đi còn rất ý thức mà đóng chặt cửa lại.

Cuốn lấy đầu lưỡi nàng cùng nhảy múa, hương vị ngọt ngào cứ như mới ăn mật, nàng rất dễ dàng trầm luân trong đó, không muốn tiếp tục kiềm chế nữa. Ôm chặt phu quân của mình, nàng đáp trả lại hắn.

“Đây là cái gì?” Tần Liễm thở dốc hỏi, thanh âm trầm khàn mê người. Áo nàng nửa bị cởi, bao tay cũng rơi xuống đất.

Hắn nhặt bao tay kia lên, nhìn thấy đường may có chút vặn vẹo, chậm rãi nở nụ cười: “Phu nhân tự tay làm?”

Nàng gật đầu, bĩu môi trả lời: “Không vui gì hết, định cho chàng chút kinh hỉ, không ngờ bị phát hiện nhanh thế.”

Thần sắc hắn nhu hòa, trong đôi mắt cứ như có vô số ánh sao: “Vi phu thực sự rất thích đôi bao tay này.”

Nhìn nàng có hơi tiếc nuối, hắn cười nói: “Mỗi thời mỗi khắc nhìn thấy phu nhân đều là ngạc nhiên và mừng rỡ.” Cho dù cái gì nàng cũng không làm, chỉ muốn nhìn thấy nàng, tâm hắn đều sẽ nhấc lên từng gợn sóng.

Hắn ung dung thong thả giúp nàng chỉnh trang lại trang phục: “Phu nhân chuẩn bị cho vi phu kinh hỉ, vi phu cũng vậy.”

Hai mắt nàng tỏa sáng: “Cái gì vậy?”

Hắn thần bí cười một tiếng: “Bây giờ nói ra cũng hết vui.”

Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt của hắn, nghiêm túc nói: “Mỗi thời mỗi khắc nhìn thấy phu quân đều là ngạc nhiên và mừng rỡ, thế nên phu quân không cần khiến ta kinh hỉ, nhanh nói cho ta biết đi.”

Hắn cười mà không nói.

“Chàng mà không nói ta liền tức giận.” Nàng nâng mặt hắn làm nũng nói.

Tay hắn ôm lấy eo nàng, ngưng mắt nhìn nàng, đôi mắt lộng lẫy rực sáng: “ Được, hôn vi phu một cái, vi phu liền nói cho nàng biết.”

“Được.” Đôi mắt nàng giảo hoạt đảo quanh, cúi đầu cắn lên môi hắn, hắn bị đau khó chịu hừ một tiếng: “Ta hôn chàng rồi, chàng mau nói cho ta biết đi.” Nhìn hắn bị đau, nàng cười đến đắc ý.

Người này muốn đặt điều kiện với nàng, quả thật là muốn ăn đòn mà.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: Chery, LinMin, Melody
     
Có bài mới 26.10.2018, 19:19
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Xà Ngáo Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.11.2017, 20:38
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 261
Được thanks: 971 lần
Điểm: 31.02
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y - Điểm: 24
Chương 125 (2):

Edit: Mẹ tớ là Thái Hậu.

Hắn sờ sờ môi, phát hiện có dấu răng rất sâu, nha đầu đúng thật là nhẫn tâm:  “Sợ nàng rồi, đúng là tiểu phụ nhân đanh đá.” Hắn bật cười nói.

“Vi phu lấy nàng, chính là muốn quang minh chính đại mà cưới. Thân phận của Diệp Đàm không thể dùng được nữa, chúng ta thành thân nhất định phải có lời chúc phúc của thân ca ca nàng.

Ta đã đón hắn từ Linh Y cốc về lại Hạ thành, hiện tại hắn đã ở tại Hạ thành, không lâu nữa hai huynh muội có thể gặp nhau rồi.”

“Chàng đón Nhị ca về Hạ thành rồi? Thật sự là tốt quá đi!” Thanh Linh vui vẻ nói, kích động đến nỗi nâng mặt Tần Liễm hôn lấy hôn để.

Nụ hôn của nàng rơi xuống gò má hắn, hắn bất mãn nói: “Phu nhân, nàng lại hôn sai chỗ rồi, môi vi phu rõ ràng là ở chỗ này!”

“Khi nào ta có thể gặp Nhị ca?” Hai tay nàng ôm lấy cổ hắn, hơi thở của hai người giao triền lấy nhau.

“Nếu muốn gặp ngay ta sẽ lập tức an bài người.” Thấy nàng vui vẻ, lòng của hắn cũng thấy vui vẻ theo.

“Ta hiện tại rất muốn gặp ca ca, chàng có thể an bài sao?” Nàng hỏi.

“Có thể.” Hắn trả lời.

Hiện tại thân phận của nàng là Diệp Đàm, vẫn không thể quang minh chính đại đi gặp Nhị ca, thế nên Tần Liễm đích thân đi an bài mọi chuyện.

Tần Liễm không có ở đây, ở trong phòng lại rất nhàm chán, nàng liền ra ngoài tùy ý đi quanh quanh.

Hách Liên Dực từ phía trước đi tới, phía sau hắn còn có bảy tám vị quan viên, đám người kia thoáng cái đã ngăn cản đường đi của nàng.

Thanh Linh nheo mắt, trận địa lớn như vậy, Hách Liên Dực muốn làm cái gì đây?

“Nhị công tử, có hứng thú cùng bổn vương đi ngâm ôn tuyền không?” Hách Liên Dực cười cười.

Thanh Linh rất bội phục Hách Liên dực ở một điểm, bất luận đối phương có từng làm hắn tức giận hay không, đến lúc gặp lại vẫn cứ cười cứ như không có chuyện gì xảy ra.

Nhìn hắn ôn hòa tươi cười, nàng biết hắn lại không có hảo ý. Hơn nữa hôm nay ánh mắt của Hách Liên Dực nhìn nàng hơi là lạ, ánh mắt này nàng cũng không xa lạ gì, chính là ánh mắt của nam tử nhìn thấy nứ tử mình thích. (MTLTH.dđlqđ)

“Đa tạ ý tốt của Vương gia, chỉ là thân thể thần hơi khó chịu, không nên đi ngâm ôn tuyền.”

“Vương gia chính mình mở miệng mời, Diệp Nhị công tử nghĩ cũng không cần nghĩ đã thẳng thừng cự tuyệt, thân phận ngươi lớn thật đấy.” Sau lưng Hách Liên Dực, quan viên họ Trương trào phúng.

Thanh Linh lại cười nói: “Trương đại nhân làm sao biết Diệp Đàm cái gì cũng không nghĩ? Chẳng lẽ đại nhân là con giun trong bụng ta sao?” Nếu không phải giun trong bụng nàng, làm sao biết nàng không nghĩ gì?

“Hừ, bổn quan mới không phải cái thứ ghê tởm ấy.” Trương đại nhân là quan viên cấp nhị phẩm, lời nói với Diệp Đàm vì vậy mà cũng không cần phải khách khí.

“Nhị công tử thân thể khó chịu, bản vương gọi Thái y đến bắt mạch cho ngươi nhé?” Hách Liên Dực ân cần nói.

“Không cần, cũng không phải chuyện gì lớn, không nhọc Vương gia quan tâm.” Thanh Linh từ chối.

“Ôn tuyền tại Thiên Chiếu sơn còn có tác dụng điều dưỡng cơ thể, thân thể Diệp nhị công tử không thoải mái, đi ngâm ôn truyền có sẽ sẽ tốt hơn.”  Mạc đại nhân cười nói.

“Đúng vậy, thân thể khó chịu nên ngâm ôn tuyền.”

“Đúng vậy, đi cùng chúng ta đi.”

“Đi một chút đi, chớ để người khác mất hứng vậy chứ.”

“…”

Sáu bảy quan viên vây quanh nàng nhiệt tình mời mọc, thậm chí có người còn đưa tay ra định đẩy nàng đi lại bị nàng xảo diệu né tránh.

Xem điệu bộ này chính là nếu không đáp ứng, bọn họ có lôi cũng phải lôi bằng được nàng đi.

“Thân thể Diệp Đàm không thoải mái, không thể ngâm ôn tuyền, thứ lỗi không thể tiếp được!” Nàng xông ra khỏi vòng vây của đám quan viên, không có tâm tư cùng bọn họ đấu mồm, đầu cũng không quay lại cứ như vậy mà đi thẳng.

“Diệp Đàm cũng quá không để cho chúng ta mặt mũi rồi!” Có quan viên cả giận nói.

Thanh Linh trong lòng cười lạnh, bổn cô nương việc quái gì phải để cho các ngươi mặt mũi.

Đám quan viên kia muốn tiến lên ngăn người lại, chỉ là mới trong nháy mắt, đến cả bóng dáng Diệp Đàm cũng không thấy.

Chạy nhanh như vậy, đây là thân thể khó chịu cái kiểu gì vậy?

Hách Liên Dực nhìn phương hướng Thanh Linh biến mất, nhếch môi cười. Diệp Thanh Linh, ôn tuyền này ngươi không muốn ngâm, bổn vương chắc chắn khiến ngươi phải ngâm.

Cảnh trí Thiên Chiếu sơn rất hợp lòng người, giống như tiên cảnh vậy.

Thanh Linh chậm rãi đi trong rừng cây, sau lưng đột nhiên truyền đến tiếng bước chân rất nhỏ. Nàng nhẹ nhàng cười một tiếng, không quay đầu lại, tiếp tục đi về trước.

Đi mệt rồi liền ngồi trên một tảng đá lớn ngắm phong cảnh nơi xa.

Ninh Thục phi đang ngồi bên trong đình, bên cạnh có hai thị nữ đứng hầu, trước mặt bà là một người mặc trang phục nam tử.

“Bẩm Thục phi nương nương, Diệp Đàm hiện tại đang ngồi một mình trên đá ngắm phong cảnh, phụ cận không có người nào khác.” Nam tử bẩm báo, hắn vừa phụng chỉ Ninh Thục phi yên lặng theo dõi Diệp Đàm.

“Được rồi, lui xuống đi.” Ninh Thục phi phất tay.

“Nương nương, hiện tại chúng ta đi tìm Diệp Đàm sao?” Thị nữ tên Như Điệp hỏi, trong ngực nàng ôm một con chó nhỏ lông màu đen.

“Con chó này sẽ không cắn người chứ?” Ninh Thục phi đứng lên, dùng tay vuốt lông con chó nhỏ trong lòng Như Điệp.

“Nương nương yên tâm, con chó nhỏ đã được huấn luyện nhiều lân, chắc chắn sẽ không cắn người.” Như Điệp khẳng định.

Ninh Thục phi dẫn theo hai thị nữ bước thẳng đến chỗ Thanh Linh, cách Thanh Linh không xa, Ninh Thục phi rắc chút vật gì đó vào váy của mình, con chó nhỏ trong lòng Như Điệp thoáng chốc như phát điên quẫy đạp.

Ninh Thục phi hài lòng cười, nhanh chân chạy tới gần Thanh Linh. Con chó nhỏ từ trong lòng Như Điệp nhảy xuống, đuổi theo Ninh Thục phi.

“Có ai không? Mau bắt súc sinh này lại chi bản cung!” Ninh Thục phi bị con chó nhỏ đuổi theo, cố làm ra vẻ kinh hoảng hô.

Thanh Linh nghe thấy động tĩnh sau lưng, quay đầu lại.

Sau lưng Ninh Thục phi có một con chó nhỏ bộ dạng dữ tợn điên cuồng đuổi theo, sắc mặt bà ta thất thường. Hai người thị nữ bối rối chạy tới, ngược lại chạy có vẻ như cố ý chậm lại.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẹ tớ là Thái Hậu về bài viết trên: Chery, LinMin, Melody, Ngô Thanh
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 287 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: le nguyen, NP1478965, trangdumi và 191 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

9 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

17 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

18 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

19 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1222 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày đen 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1105 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 591 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 561 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1051 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1000 điểm để mua Anh bộ đội

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.