Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 66 bài ] 

Nhân Hình Quán - Yukito Ayatsuji

 
Có bài mới 22.10.2018, 13:31
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35929
Được thanks: 5308 lần
Điểm: 9.6
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Trinh thám] Nhân Hình Quán - Yukito Ayatsuji - Điểm: 10
5


Rời ban công trở vào nhà, tôi lại nhác thấy góc bên phải đối diện hành lang tầng hai có người.

Thoạt tiên tôi giật mình, nhưng mau chóng nhận ra đó không phải người thật mà chỉ là một hình nhân kiểu ma nơ canh giống bên nhà chính. Cũng là hình hài một cô gái trẻ, lõa thể. Ít nhất, theo con mắt của tôi, khuôn mặt cô ta cũng y hệt khuôn mặt hình nhân kia, không có ngũ quan. Cô ta đứng hơi chếch với cửa sổ và thiếu mất tay trái.

Chắc hình nhân này cũng do cha tôi làm. Dùng nó để trang trí nhà cửa, không khiến khách thuê nhà cảm thấy sợ hãi hay sao?

Bên cạnh hình nhân có một cánh cửa, nằm đúng bên trên phòng quản lý ở tầng một, gắn tấm biển “2-A”.

Tôi muốn vào xem hành lang bên trong, nhưng cô ta đứng ngáng đường tạo cảm giác rất khó chịu. Khuôn mặt phẳng đuột thiếu tự nhiên, khỏi nói cũng biết đáng sợ ra sao.

Tôi đành hậm hực quay trở lại theo lối đi ban nãy.

Đúng như má nói, hành lang tiền sảnh tầng một thông đến nhà chính. Tuy nhiên, sau hai lần rẽ tôi bất giác dừng bước.

Cuối hành lang lại có một hình nhân.

Ánh sáng yếu ớt hắt qua những ô cửa sổ mé phải, khiến khuôn mặt trắng bệch không ngũ quan của người này u ám một cách kỳ lạ. Khuôn mặt cô ta cứ như đang lửng lơ giữa khoảng không, do thiếu mất một phần ở thân trên.

Thân dưới thì vẫn còn. Cô ta có đủ hai cánh tay, nhưng ngực, bụng và bả vai lại không có. Thay vào đó là những khúc gỗ đen chắp thành giá chữ thập tựa như cốt xương kết nối hông, đầu và hai cánh tay.

Rốt cuộc, ở đây có bao nhiêu hình nhân khuyết thân? Đến giờ vẫn bày chúng nhan nhản khắp nơi, là do ý nguyện của cha tôi sao?

Tôi hít mạnh, ớn lạnh đứng nguyên tại chỗ.

Chợt có tiếng lạch cạch.

Đồng thời, cánh tay gắn với cốt xương hơi đung đưa khiến tôi mất vía suýt nữa nhảy dựng lên. Thực ra, không phải do cô ta mà là do cánh cửa bên trái động đậy, mở ra, và một người bước ra khỏi phòng.

“Hợ!” Người ấy cũng giật mình vì sự có mặt của tôi.

Đó là một thanh niên tầm thước, sắc mặt nhợt nhạt. Cậu ta mặc sơ mi nhàu nhĩ màu vàng, quần lửng xanh dài đến đầu gối.

“Xin hỏi, anh có việc gì à?” Cậu ta vò mái tóc rễ tre thô cứng, ngờ ngơ nhìn tôi.

“Tôi là…”

“Anh mới đến thuê nhà à? Anh ở phòng nào?”

“Không, tôi là…” Tôi lúng túng ngoảnh đầu sang cửa sổ mé phải, trông ra nhà chính kiểu Nhật bên kia khoảng sân rộng.

“Hôm nay tôi mới dọn đến ngôi nhà kia…”

“À, thì ra anh là chủ nhà?”

“Cứ coi là thế đi.”

“Anh là Hiryu… Soichi phải không?”

“Đúng. Sao cậu biết tên tôi?”

“Trước đây tôi từng gặp bác gái, có nghe bác nhắc đến anh.”

Cậu ta vừa nói vừa khép cửa lại, tiến về phía tôi.

“Tôi là Tsujii. Tsujii Yukihito. Tôi ở phòng 1-B.”

Tsujii có khuôn mặt nhỏ, dài, hàm dưới hơi nhô ra. Đôi mắt một mí với phần lòng trắng nổi bật, không hẳn là trắng dã, nhưng lại mang nét cười giả tạo. Cậu ta nhìn tôi không chớp mắt.

“Tôi rất ngưỡng mộ anh. Kể ra thì chúng ta có cùng huyết thống đấy, nhưng anh là chủ một tòa nhà to, tôi chỉ là người ở thuê. Xã hội thật bất công. Nay tôi đã thấm thía điều này rồi.”

“Có cùng… huyết thống?”

“Sao?” Tsujii Yukihito thoáng bất ngờ, nhướng cặp lông mày thưa, “Anh chưa nghe nói về tôi à?”

“Mọi việc liên quan đến khu nhà này đều do má theo dõi, cho nên…”

“Cha của chúng ta là anh em họ. Cho nên anh và tôi cũng là anh em họ xa.”

“Thế ư?” Tôi kinh ngạc đáp.

Với tôi, ngay cha đẻ còn cách rất xa nữa là bà con của ông. Màn nhận mặt họ hàng này chẳng có nghĩa lý gì cả.

“Gia đình tôi ngày xưa cũng hiển hách tầm cỡ lắm, nhưng nay đã sa sút. Ông già tôi qua đời tám năm rồi, trước đó có mở cửa hàng cơ khí. Ông già rất ngưỡng mộ nhà Hiryu.”

“Thế à?”

“Nghe nói anh biết hội họa?”

“Ừ, đúng thế.”

“Tranh có bán được không?”

“À… Tôi chưa bao giờ định sống bảng nghề vẽ tranh, cho nên…”

“Đúng là cậu ấm giàu sang!”

“Cậu Tsujii… làm nghề gì vậy?”

“Tôi ư?” Cậu ta trưng ra nụ cười có phần tự ti. “Tạm coi là nhà văn đi!”

“Nhà văn? Viết tiểu thuyết hay cái gì?”

“Viết tiểu thuyết. Tsujii Yukihito là bút danh của tôi.” Về sau, má cho tôi biết tên thật cậu em họ này là Yukio Morita. Cậu ta khát khao trở thành nhà văn, khoảng hai năm trước đã được một tạp chí văn nghệ trao giải thưởng ‘Nhà văn mới’. Kế đó cũng có vài truyện ngắn đăng báo nhưng không gây tiếng vang, chưa đủ tầm để in thành sách.

Đầu năm nay, Tsujii Yukihito nghe nói ông Hiryu Koyo qua đời, bèn đề nghị má cho thuê trọ ở Lục Ảnh Trang với giá phải chăng. Hiện giờ, cậu ta vừa sáng tác vừa làm bán thời gian tại một cửa hàng tiện lợi.

“Cậu viết tiểu thuyết gì vậy?” Tôi hào hứng hỏi.

Tsujii Yukihito vẫn giữ nụ cười tự ti, “Ban đầu tôi hướng tới những tác phẩm thuần túy văn chương. Nhưng hiện giờ đang điều chỉnh lại, tôi định viết tiểu thuyết trinh thám.”

“Tiểu thuyết trinh thám?”

“Ví dụ, lấy khu nhà kiểu Tây này làm bối cảnh.” Cậu ta ngẩng nhìn trần nhà, rồi quay ra đằng sau, dán mắt vào hình nhân ở cuối hành lang. “Thiết kế đầy đủ đạo cụ cần thiết cho một tác phẩm trinh thám, rồi đặt tên là Án mạng tại Nhân Hình Quán. Anh thấy sao? Có thú vị không?”

Tôi không biết trả lời thế nào cho phải. Tsujii Yukihito nói tiếp. “Chúng ta sẽ gặp lại nhau, mong được anh quan tâm.” Đoạn khẽ gật đầu cất bước, nhưng khi lướt ngang qua tôi, cậu ta lại dừng chân, lẩm bẩm. “À, đúng rồi. Tự nhiên nói ra điều này e không hay lắm, nhưng anh đổi tôi sang phòng khác được không? Ở phòng này, tôi không sao tĩnh tâm được. Trẻ con hàng xóm chạy vào sân nô đùa, cậu nghiên cứu sinh Kuratani Makoto ở sát vách thì bập bùng đàn ghi ta… Đủ thứ âm thanh khiến tôi không sao chuyên tâm viết lách được.”

Tôi hứa sẽ bàn với má về vấn đề này rồi tạm biệt cậu ta.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 22.10.2018, 13:32
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35929
Được thanks: 5308 lần
Điểm: 9.6
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Trinh thám] Nhân Hình Quán - Yukito Ayatsuji - Điểm: 10
6


Đi hết hành lang trải thảm màu rêu sẫm thì lên hành lang giật cấp lát gỗ, ngăn cách nhau bởi một cánh cửa. Hình như đây là nơi nối liền với nhà chính. Cách trang trí tường và trần không theo lối phương Tây nữa, mà chuyển sang phong cách Nhật Bản.

Tôi nhón chân nhẹ bước trên hành lang kêu cót két, rẽ trái rồi rẽ phải, hành lang bỗng chia làm hai ngả.

Đi thẳng sẽ xuyên qua gian nhà âm u ra tiền sảnh; rẽ trái là ngõ cụt, và cuối ngõ cụt là…

Tôi lại hít mạnh.

Hình nhân không mặt.

Lần này không chỉ thiếu ngũ quan, mà thực sự là không có mặt, bởi nó cụt đầu.

Bên trái hình nhân là một cánh cửa đôi. Trông cánh cửa hấp dẫn một cách mãnh liệt, khác hẳn những cánh cửa khác.

Sau một thoáng do dự, tôi tiến về phía đó, nhưng cố không nhìn hình nhân.

Cửa trát thạch cao rất dày, nặng nề và chắc chắn. Khe giữa hai cánh gắn một cái chốt nhưng không có khóa.

Tôi đẩy cửa. Hình như bản lề bị gỉ nên phát ra tiếng ken két, có điều, vẫn mở được dễ dàng.

Đây là một căn phòng tương đối rộng.

Trần cao gấp vài lần độ rộng hành lang. Những thanh xà to bằng gỗ. Tường trổ ô thoáng để lấy sáng… Căn phòng khiến tôi liên tưởng đến kho chứa đồ.

Thực ra, khi đi vòng từ tiền sảnh nhà chính sang Lục Ảnh Trang, tôi đã trông thấy một gian nhà ngang rộng rãi với tường quét vôi trắng. Đây hẳn là bên trong của gian nhà ngang đó.

Ánh sáng rất yếu. Còn tối hơn cả hành lang.

Tôi căng mắt nhìn, dần dần phân biệt được hình dáng các đồ vật náu mình trong bống tối.

Đó là…?

Tôi lần sờ bức tường gần cửa ra vào và thấy thứ gì đó như công tắc. Tôi ấn xuống, đèn tuýp lắp trên xà ngang bật sáng.

Trời đất ơi…

Một cảnh tượng khác thường hiện ra.

Có thể nói đây là nơi tập kết hình nhân.

Rải rác khắp phòng là những thân hình trắng, lõa thể, số lượng phải đến hai mươi… Không, có lẽ còn nhiều hơn thế.

Cô nào cũng khuyết thiếu một cái gì đấy. Thiếu một tay, thiếu một chân… Có những cô mất cả hai tay hoặc cụt thân dưới. Tất cả đều là thiếu nữ, khuôn mặt phẳng dẹt, không mắt mũi gì hết.

Tôi thận trọng bước vào.

Xen giữa đám hình nhân là các họa cụ như giá vẽ khung vải… Cũng không ít dụng cụ điêu khắc. Có lẽ nhà ngang tối tăm này là xưởng vẽ của Hiryu Koyo quá cố.

Tôi ngồi xuống chiếc ghế tròn thấp đặt giữa phòng lần tìm trong túi áo ngực ra một điếu thuốc, đưa lên miệng.

Xưởng vẽ của cha tôi.

Nơi cha một mình sáng tác gần ba mươi năm, kể từ khi trở lại thành phố này cho đến lúc từ giã cõi đời.

Hiryu Koyo vốn đã lập dị, những năm cuối đời lại càng ghét giao tiếp hơn. Ông giam mình trong nhà, hầu như không giao du với ai và cũng không công bố bất cứ tác phẩm nào. Chẳng lẽ trong quãng thời gian ấy, ông chỉ ở đây tạo tác những hình nhân này?

Những hình nhân này…

Nghe nói, toàn bộ tranh và điêu khắc của Hiryu Koyo đều đã sang tên cho người khác, ông chẳng còn sở hữu bất kì tác phẩm nào mang tên mình. Cũng có nghĩa, mấy hình nhân vô giá trị kia chính là di sản nghệ thuật duy nhất của ông.

Ở đây, ông đã nghĩ gì, mong mỏi điều gì?

Đôi mắt ông chứng kiến những gì? Nhiệt huyết nào thôi thúc ông sáng tạo ra số hình nhân này?

Giữa vòng vây của các cô gái không mặt, tôi chậm rãi hút thuốc. Chìm trong bầu không khí ngột ngạt pha làn khói lay động, cuối cùng tôi đã tìm ra câu trả lời. Điều cha mong muốn…

Điều cha mong muốn, là mẹ.

Cha khao khát người vợ yêu quý của mình, mẹ đẻ tôi, Hiryu Miwako.

Kể từ lúc nhìn thấy hình nhân đầu tiên bên nhà chính, có lẽ tôi đã nhận ra ý nghĩa rồi, chỉ là chưa thừa nhận mà thôi.

Mẹ ra đi khi còn trẻ, vào mùa thu cách đây hai mươi tám năm.

Cha rất yêu mẹ, yêu tha thiết… Đúng vậy, ông yêu bà nhiều đến nỗi ghét cay ghét đắng cả đứa con duy nhất của mình, là tôi.

Dù ông không nói trắng ra, nhưng tôi có thể cảm nhận được. Ánh mắt ngập tràn băng giá đó…

Với ông, tôi chưa bao giờ là kết tinh của tình yêu hai người. Tôi chỉ là một con quái vật bí ẩn đã lấy mất trái tim bà, rút cạn sinh mệnh bà để lớn lên.

Hoặc có lẽ, cha nhìn thấy chính mình trong tôi, và kẻ đó đang dần cướp đi người phụ nữ mà ông nặng lòng yêu thương. Cha bị bao vây bởi nỗi tuyệt vọng và sợ hãi, không sao thoát ra được. Hoặc cũng có thể là nhìn tôi, ông nhận ra cái bóng của ông nội Takenaga.

‘Cậu chỉ có nét từa tựa cha, nhưng lại y chang lão gia Takenaga hồi trẻ.’

Lúc nãy, người quản lý già đã nói thế.

Cha vùi đầu trong xưởng vẽ, mải miết theo đuổi ảo ảnh người vợ quá cố. Dù là tranh hay tượng, các tác phẩm cha tạo ra ở đây đều bắt nguồn từ sự đau khổ hoặc phẫn nộ trước cái chết của mẹ, cùng nỗi hoài niệm về dĩ vãng hai người…

Và…

Tôi lại mông lung suy nghĩ…

Chỉ ít lâu sau khi mẹ mất, cha bắt đầu nghĩ đến việc lưu giữ trọn vẹn những ký ức về bà trước khi tuổi già kéo đến và xóa nhòa tất cả. Nhưng làm thế nào để tái hiện được dòng ký ức đó? Không chỉ tái hiện bằng những phương pháp mang tính biểu hiện tượng trưng, ông còn muốn hồi sinh người phụ nữ mình yêu say đắm để ngắm nhìn khuôn mặt, nói chuyện, vuốt ve và ôm bà vào lòng.

Và ông tạo ra lũ hình nhân này.

Chúng đều thiếu mặt. Chẳng lẽ vào những năm cuối đời, cha đã quên mất dung nhan mẹ Miwako? Hay là bởi…

Ông đã già và cô độc, thể chất, tâm hồn đều suy kiệt, cuối cùng tự kết liễu đời mình. Trước khi chết, ông nói gì với đám hình nhân dị dạng này?

Tôi đứng lên, ngón tay vẫn kẹp điếu thuốc cháy dở, nhìn khắp lượt hình nhân đứng im lìm, tâm trạng vô cùng phức tạp.

… Mẹ?

Từ những khuôn mặt phẳng dẹt trắng bệch tôi cố lục tìm trong ký ức mơ hồ những đường nét còn lại về người mẹ đã mất, nhưng không thể.

Mẹ…

“Soichi.” Từ hướng nào không biết vọng lại tiếng gọi, “Soichi…”

À, đó là tiếng má Sawako, người mẹ hiện tại của tôi.

Như bừng tỉnh giấc mơ, tôi quay người về phía cửa. Chắc vì lâu không thấy tôi trở lại nhà chính, bà đã lo lắng đi tìm.

Tôi cất tiếng, “Dạ!” Rồi bước ra khỏi xưởng vẽ.

Gã choàng tỉnh.

Căn phòng đen kịt. Bóng tối bao trùm. Lặng ngắt như tờ.

Đang giữa đêm khuya, không khí ẩm thấp, oi hức, nặng nề, nhưng không vì thế mà gã cảm thấy khó chịu.

Đó là…

Tỉnh lại chốc lát giữa giấc ngủ chập chờn.

Đó là…

Ừ, đúng rồi…

Một lần nữa, khi chìm vào mộng mị, gã biết ý thức đó vẫn tồn tại trong cơ thể mình.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 24.10.2018, 09:04
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35929
Được thanks: 5308 lần
Điểm: 9.6
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Trinh thám] Nhân Hình Quán - Yukito Ayatsuji - Điểm: 10
Chương 2

THÁNG TÁM

7


Người ta bảo mùa hè ở Kyoto rất nóng, mùa đông lại lạnh lẽo vô cùng.

Nơi này không giáp biển, ba mặt núi bọc kín. Nghe đồn cái oi bức riêng có ở miền đất trũng này rất khó chịu. Nhưng tháng Bảy đã qua, giờ là giữa tháng Tám, tôi vẫn chưa cảm nhận được cái nóng nực ấy.

Phải chăng là tại biến đổi khí hậu mà người ta vẫn ra rả nói dạo gần đây, rằng thì là cả nước sẽ có một mùa hè lạnh ấy? Hay là nhờ vị trí đắc địa của căn nhà? Không biết, chỉ biết hé mở cửa sổ ra, những cơn gió mát lành sẽ lùa vào suốt cả ngày. Nhà lắp điều hòa nhưng chẳng mấy khi cần dùng đến.

Tuy nhiên, không phải tất cả mọi người trong nhà đều thấy vậy.

Vợ chồng bác quản lý Mizujiri Dokichi mỗi khi gặp tôi đều than ‘Nóng quá’.

Hạ tuần tháng trước, Tsujii Yukihito chuyển sang phòng 2-A phía Nam tầng hai. Cậu ta luôn miệng cần nhằn oi ả, không làm việc được, mở cửa sổ thì phải nghe trẻ con la hét inh ỏi. Lại kêu túng bấn, định vay má ít tiền lắp điều hòa nhưng má khéo léo từ chối.

Khách thuê trọ ở Lục Ảnh Trang, ngoài Tsujii Yukihito còn hai người nữa.

Một là Kuratani Makoto, thuê phòng 1-C. Cậu ta đến chào hỏi tôi rất sớm, tiếng là nghiên cứu sinh Đại học K nhưng không tạo ra cảm giác gì của người làm nghiên cứu. Vóc dáng thấp bé, dễ hòa đồng và hoạt ngôn. Năm nay 26 tuổi, đang học tiến sĩ khoa học tự nhiên, chuyên ngành là Động vật học thì phải.

Hai là Kizugawa Shinjo, ở phòng 1-D, làm nghề mát xa. Ông ta rời nhà đi làm từ chiều cho đến tận đêm khuya. Vì bị mù nên thường đeo cặp kính râm mắt tròn, tay cầm gậy trắng. Có lẽ đã ngoài năm mươi. Nghe nói ông ta đã sống một mình mấy năm rồi, từ ngày bà vợ qua đời.

Khu nhà trọ vẫn còn ba gian bỏ trống.

Từng có vài người đến xem nhà, nhưng đều không thỏa thuận được. Hình như là tại mấy người hàng xóm cứ dồn đại, ‘Chủ cũ của Nhân Hình Quán mới chết nửa năm nay này, chính là do phát điên rồi treo cổ tự tử trong vườn đấy.’

Má nghe môi giới kể xong, liền ngừng đăng quảng cáo cho thuê nhà.

Tôi gần như không đi đâu.

Buổi sáng ra ngoài bách bộ, sẩm tối tới quán cà phê quen, còn lại toàn ở nhà.

Tôi vẫn do dự không biết nên chọn phòng nào làm phòng làm việc của mình.

Phòng kiểu Nhật ở nhà chính thì không thích hợp ở mấy gian bỏ trống bên nhà trọ thì lại phải tiếp xúc với khách thuê. Cuối cùng tôi đành chọn xưởng vẽ vậy.

Thoạt đầu, tôi không mấy dễ chịu.

Hễ ngồi trong đó, đầu óc tôi lại luẩn quẩn về song thân đã khuất. Tôi cho rằng, cha tạo ra những tác phẩm này vì muốn lưu giữ hồn phách mẹ Miwako nên đối với chúng, tôi thấy khó chịu hơn là đồng cảm. Huống chi, tôi không khỏi rờn rợn trước những khuôn mặt phẳng lì không mắt mũi ấy.

Tuy nhiên, tôi không thể tống khứ hết cho khuất mắt, vì đã được truyền lại di ngôn của cha, rằng phải giữ nguyên vẹn, đúng vị trí các hình nhân trong nhà, kể cả mấy cô bày ở cửa chính và hành lang.

Thời gian trôi đi, ác cảm với những hình nhân không mặt cũng nhạt dần.

Không phải vì ngắm mãi quen mắt mà vì, cả tình ý cha gửi gắm vào các hình nhân lẫn cảm xúc của ông đối với tôi (e ràng là sự căm ghét) thì rốt cuộc đều là chuyện đã qua. Hiện tại, tôi không bị thứ gì trói buộc cả

Cuối cùng, tôi đã có thể suy nghĩ rạch ròi như thế.

Bây giờ, tôi rất thích gian phòng làm việc này. Điều quan trọng nhất là ở đây luôn yên tĩnh. Má lo lắng nhắc nhở đừng giam mình ở đó quá lâu, nhưng không hiểu sao tôi càng lúc càng dành nhiều thời gian cho xưởng vẽ.

Một mình ngồi đây, tôi có thể vẽ vời, đọc sách hoặc nghe đĩa hát… tùy ý.

Nhưng phần lớn thời gian tôi chẳng làm gì, chỉ lặng lẽ ngồi đó mà thôi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 66 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 155, 156, 157

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C957

1 ... 136, 137, 138

10 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

12 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

13 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C71]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 52, 53, 54

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



TranGemy: Hôm nay của bạn thế nào, How are you today?
LogOut Bomb: heocon13 -> dienvi2011
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Gwendolynn: ồ, cảm ơn mn
heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé
Gwendolynn: ai cho mình hỏi với, cái rank thành viên năng nổ hay thành viên nổi bật ấy có phải rank mãi mãi ko? Dừng đăng bài có bị mất không nhỉ?
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Korean Prince
TranGemy: [Hiện đại] Quấn hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 261, truyện cập nhật chương mới 4 - 7 chương/tuần.
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 880 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 837 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 796 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
mymy0191: g9 cả nhà.:D
Xích Liên Nhi: alo
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 757 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 248 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 720 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.