Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 382 bài ] 

Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

 
Có bài mới 19.10.2018, 11:18
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32036 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn 32 - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 32:

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Bắc Thành, không ngờ… Anh thật sự đến rồi!

Cô chán nản mất hồn, trong lòng tràn ra trừ khổ sở vẫn là khổ sở.

Từ đầu tới cuối, đều là một mình Hoắc Vân Phi nói chuyện, Triệu Bắc Thành vẫn trầm mặc.

Đợi đến khi cục cưng ăn no bụng, thỏa mãn nhả nụ hoa mẹ ra, lại nhắm tròng mắt lại ngủ, Đỗ Hâm Lôi liền vội vàng ôm thằng bé đi vào phòng ngủ nhỏ.

Thu xếp ổn thỏa cho đứa bé, khi cô một lần nữa đi trở về phòng khách, thấy Triệu Bắc Thành vẫn đứng ở kia, ngay cả tư thế đứng yên cũng không có bất cứ thay đổi nào.

Hoắc Vân Phi lười biếng ngồi trên ghế sa lon, hai chân vắt chéo, khóe miệng mê người khẽ nhếch lên, cười như không cười nheo mắt nhìn tình địch ương ngạnh bất khuất này.

Đỗ Hâm Lôi lúng túng đến gần phía trước, quẫn bách né tránh ánh mắt của Triệu Bắc Thành, cũng không biết nên nói gì cho phải.

Cuối cùng, Triệu Bắc Thành mở miệng trước, giọng nói khàn khàn đến không xong, “Hâm Lôi!”

“Ách.” Đỗ Hâm Lôi không tiện tránh né nữa, ngượng ngùng ngẩng đầu lên, bị động nhìn vào ánh mắt anh.

Trong đôi mắt tuấn tú của Triệu Bắc Thành bi thương, cũng không có ý hận, anh nheo mắt nhìn cô gái đã từng yêu, thâm tình nhìn cô chăm chú, giống như muốn khắc vĩnh viễn bóng hình xinh đẹp của cô vào trong lòng anh. Hồi lâu, anh chậm rãi thở ra một hơi, nói, “Em yên tâm, tôi tới không phải cố ý làm cho em khó xử!”

Trên mặt Đỗ Hâm Lôi nóng phừng phừng, màn hài kịch này không biết nên lấy dáng vẻ nào để kết thúc.

“Nhìn thấy em… Sống bên cạnh anh ta… Hạnh phúc như vậy, tôi rất vì… Em mà cảm thấy vui mừng!” Triệu Bắc Thành cố gắng nói một vài lời chúc phúc, mặc dù giọng nói trống rỗng, nhưng giọng điệu không thành bài.

Đỗ Hâm Lôi chỉ có thể bị động nghe, chờ đợi Triệu Bắc Thành lấy ra mục đích cuối cùng của chuyến này. Nghe giọng điệu của anh, đã bỏ đi tình cảm với cô, nhưng cô có phần không dám tin anh sẽ dễ dàng dừng tay như vậy.

Triệu Bắc Thành di chuyển bước chân, chậm rãi tới gần cô, giống như sợ cô chạy mất, mỗi một bước đều bước cực kỳ chậm chạp cẩn thận. dfienddn lieqiudoon

Hoắc Vân Phi cảnh giác lên, nheo lại tròng mắt ưng sắc bén, một tay sờ bên hông. Nếu Triệu Bắc Thành có lòng bất chính với Đỗ Hâm Lôi, anh bất cứ lúc nào cũng sẽ rút súng.

Đỗ Hâm Lôi đứng ở đó, yên lặng chờ Triệu Bắc Thành đến gần.

Đến chỗ cách cô ước chừng ba bước, anh đứng lại, lấy một xấp giấy gấp vuông vắn thẳng thớm từ trong túi áo ra, chậm rãi đưa cho cô, nói: “Đây là quà tặng cuối cùng tôi đưa cho em!”

Theo bản năng nhận lấy xấp giấy này, tim Đỗ Hâm Lôi đập nhanh hơn, cô mơ hồ dự cảm đến đây là cái gì.

Quả nhiên, sau khi mở ra, cô nhìn thấy là hai bản giấy thỏa thuận ly hôn đã ký tên.

Cột phía bên nhà trai đã ký tên tuổi Triệu Bắc Thành, chữ viết rồng bay phượng múa, đã từng quen thuộc như vậy.

Lần này anh đến tìm cô cũng không phải thật sự muốn tiến hành “Cạnh tranh công bằng” mắc cười với Hoắc Vân Phi, mà đưa cho cô giấy thỏa thuận ly hôn!

Đây mới là Triệu Bắc Thành! Là người đàn ông cô đã từng yêu!

Một lòng bị chua xót rót đầy, cô gần như không nhịn được nhỏ lệ. Ngẩng đầu lên, thấy Triệu Bắc Thành đã xoay người, đi ra cửa.

“Bắc Thành!” Cô gọi anh lại, giọng nói nghẹn ngào.

Triệu Bắc Thành dừng bước, vẫn không quay đầu lại. Có lẽ anh không có dũng khí quay đầu lại, có lẽ anh thật sự không muốn quay đầu lại.

Trong lòng Đỗ Hâm Lôi có ngàn câu vạn chữ, đến cuối cùng chỉ hóa thành một câu nói: “Cám ơn anh!”

Cám ơn anh buông tay, cám ơn anh thành toàn, cám ơn anh xoay người! Để cho chúng ta không cần lại tiếp tục cây kim so với cọng râu, để cho em thở phào nhẹ nhõm thật sâu.

Triệu Bắc Thành đưa lưng về phía cô, hầu kết tán loạn, trên gương mặt tuấn tú dâng trào vẻ mỉa mai khổ sở, anh định nặn ra một nụ cười, đáng tiếc nỗ lực thật lâu, vẫn không thành hình giễu cợt và bi thương nồng đậm như vậy.

Cám ơn anh? Bởi vì anh đưa tới giấy thỏa thuận ly hôn!

Hâm Lôi, em cũng biết, chữ cám ơn này của em giống như một thanh dao sắc bén vô tình hung hăng đâm vào trái tim tôi, khiến cho trái tim bể tan tành không chịu nổi của tôi càng thêm vết thương chồng chất? die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

Anh hít sâu một hơi, nhịn nước mắt trong hốc mắt, một lần nữa bước chân đi. Lần này anh không hề lưu luyến bồi hồi chút nào nữa, không chút do dự rời đi.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Sau khi Triệu Bắc Thành rời đi, trong lòng Đỗ Hâm Lôi hơi lo lắng. Nhưng cho dù suy tính từ phương diện nào, đây đều là kết quả tốt nhất rồi!

Hai trái tim của cô và Triệu Bắc Thành càng lúc càng xa, cuối cùng đi ngược lại, đây là sự thật không thể trốn tránh!

Xong sớm một chút, tổn thương bọn họ nhận được sẽ càng nhẹ, nếu không, chỉ có thể ở trong vũng nước xoáy khổ sở này càng lún càng sâu.

Qua vài ngày, tâm tình của cô dần khôi phục, chậm rãi buông chuyện này xuống, tiếp tục hưởng thụ cuộc sống ấm áp của mình.

Cục cưng càng ngày càng đáng yêu, khiến cho cô yêu thích không buông tay. Có lúc cô muốn hôn cục cưng, Hoắc Vân Phi cũng muốn hôn, kết quả hai người bọn họ liền hôn nhau.

Hoắc Vân Phi đồ mồm mép lém lình kia cố tình vu hãm cho cô cố ý chiếm tiện nghi của anh, ai chứ, da mặt dày giống như tường thành. Cô còn lâu mới thèm chiếm tiện nghi của anh!

Cho cho rằng cuộc sống tốt đẹp ấm áp vui vẻ như vậy sẽ luôn tiếp tục đi xuống, chưa bao giờ nghĩ tới phải thay đổi điều gì.

Cho đến sau một buổi trưa quang đãng, cục cưng đã ngủ say, Hoắc Vân Phi lấy ra hai bộ đồ trang sức đã sớm cho cô xem hình. Một bộ là “Phấn hồng giai nhân”, bạch kim được khảm viên kim cương màu hồng phấn làm thành nhẫn và bông tai; một bộ khác là lắc chân, chính là món ví von phi phàm “Tình yêu vĩnh hằng”!

“Tiểu thư Đỗ Hâm Lôi đáng yêu xinh đẹp, em có bằng lòng tiếp nhận lời cầu hôn của anh không? Từ nay về sau đi theo Hoắc Vân Phi tới chân trời góc bể, vĩnh viễn không vứt bỏ nhau, không chia cách nhau, ân ân ái ái cho đến bạc đầu!”

Một chân Hoắc Vân Phi quỳ trên mặt đất, đôi tay nắm lại, trịnh trọng thành kính cầu hôn cô! Bên cạnh để hai bộ đồ trang sức sáng chói lóa mắt, chỉ chờ sau khi cô đồng ý sẽ tự tay đeo lên cho cô. di3n~d@n`l3q21y'd0n

Đỗ Hâm Lôi vội vàng không chuẩn bị kịp, không ngờ người này thế mà lại biểu diễn tiết mục cầu hôn, trong lúc nhất thời không biết nên trả lời như thế nào cho phải!

“Từ lần đầu tiên anh gặp mặt em, liền bị sóng mắt sáng ngời và khuôn mặt xinh đẹp của em mê hoặc! Đỗ Hâm Lôi tiểu thư, em là thiên sứ ông trời ban cho anh, xin cho anh cơ hội được bảo vệ em một đời! Mặc dù ban đầu hai chúng ta hơi hỏng bét, ảnh hưởng tới thiện cảm và ấn tượng của anh đối với em, nhưng anh sẽ dùng hành động thực tế đền bù cho em, chứng minh cho em, tình yêu của anh đối với em chắc hơn vàng sâu hơn biển! Không có em, anh liền giống như thực vật mất đi ánh sáng mặt trời, động vật mất ddi không khí, ngay cả mười phút cũng không thể sống!”

“Mang theo thiên thần Thượng đế ban thưởng cho hai chúng ta gả cho anh đi! Tin tưởng anh sẽ dành cho hai mẹ con em cuộc sống hạnh phúc nhất! Tin tưởng anh sẽ là ông xã thâm tình nhất, người cha hiền từ nhất!”

“Hâm Lôi, người anh thích nhất, xin đáp ứng lời cầu hôn của anh!”

Cả người Đỗ Hâm Lôi bị chấn động đến ngổn ngang trong gió, từ trước tới nay không biết được Hoắc Vân Phi điên cuồng hoang dã thế mà lại có thể đọc được ra những lời nho nhã như thế, khiến cho cô cảm thấy ngoài buồn cười ra lại không nhịn được cảm động thật sâu.

Chỉ có điều… Phải đồng ý lời cầu hôn của anh sao? Quá dễ dàng chút đi! Oán khí tức giận nơi đáy lòng cô còn chưa hoàn toàn tiêu tan!

“Hâm Lôi, người anh thích nhất, xin đáp ứng lời cầu hôn của anh!”

Hoắc Vân Phi thấy cô trầm mặc không đáp,  không khỏi hơi nóng nảy, lặp lại một lần nữa, nhắc nhở thúc giục cô đưa ra câu trả lời.

Nhìn vẻ mặt chắc chắn của anh, nhìn ánh mắt mong đợi của anh, Đỗ Hâm Lôi đột nhiên đưa ra một câu trả lời làm cho người ta cảm thấy ngoài ý muốn, "Hoắc Vân Phi tiên sinh, xin thứ cho tôi không thể đồng ý lời cầu hôn của anh!"

Ngẩn ngơ, Hoắc Vân Phi kinh ngạc nhìn hỏi, "Tại sao?"

"Tôi còn chưa cân nhắc kỹ có muốn gả cho anh không!" Đỗ Hâm Lôi nhíu đôi mày thanh tú, nói cho anh biết: "Cũng không phải anh muốn lấy tôi là có thể! Nhất định phải để tôi muốn gả mới có thể! Anh hiểu không?"

Hoắc Vân Phi tràn đầy nhiệt tình bị quay đầu tưới một chậu nước lạnh, thất vọng. Anh cho rằng cô sẽ đáp ứng lời cầu hôn của anh, là anh quá tự tin, người phụ nữ này cũng không dễ dàng thu phục giống như anh nghĩ vậy.

Đỗ Hâm Lôi chỉ vào hai bộ đồ trang sức sáng chói, nói với anh: "Anh cất đi trước! Chờ ngày tôi quyết định gả cho anh, anh lại đưa cho tôi!"

Tiết mục tỉ mỉ chuẩn bị rất lâu, mở màn long trọng, kết thúc thảm bại, Hoắc Vân Phi giống như hơi mất hứng, anh chậm rãi thu hồi "Phấn hồng giai nhân" và "Tình yêu vĩnh hằng " .

"Buổi chiều chờ cục cưng tỉnh ngủ, dẫn thằng bé đến trong công viên chơi một lát đi!" Thời tiết dịu mát, phải mang đứa bé đi ra xem thế giới bên ngoài một chút.

Hoắc Vân Phi hơi khó xử, một hồi lâu mới mở miệng: "Ba giờ chiều, anh nhất định phải bay về!"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Diep bach, SầmPhuNhân, phamhakt209, xichgo
     

Có bài mới 20.10.2018, 10:23
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32036 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn 33 - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 33:

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

"Cái gì? Anh phải đi?" Đỗ Hâm Lôi chưa bao giờ nghĩ tới vấn đề anh phải rời đi, cô cho rằng... Bọn họ có thể tiếp tục sống như vậy.

"Thân phận của anh đặc biệt, không thể một mực lưu lại trong nước." Người đàn ông lựa lời rất uyển chuyển, giọng nói không che giấu được bất đắc dĩ.

Anh là Hoắc tam thiếu tiếng tăm lừng lẫy, hai nhà hắc bạch ở Đông Nam Á có bao nhiêu người truy nã đuổi giết anh? Thế nhưng anh lại ở thành phố A cùng với cô gần hai tháng, trong mạo hiểm có bao nhiêu phiêu lưu?

Nếu như tiếp tục ở lại, sớm muộn gì anh sẽ tiết lộ hành tung, đưa tới cảnh sát và quân đội vây quét.

Hôm nay là kỳ hạn chót để anh lưu lại, cho nên anh trịnh trọng cầu hôn Đỗ Hâm Lôi. Nếu như Đỗ Hâm Lôi chịu đồng ý lời cầu hôn của anh, anh liền mang theo hai mẹ con bọn họ cùng rời đi.

Nhưng mà, cô từ chối anh!

Tròng mắt đen nhánh của Đỗ Hâm Lôi ảm đạm, trầm mặc không nói.

Cô thật sự còn chưa cân nhắc kỹ có muốn gả cho anh không! Tối thiểu cô còn chưa làm xong chuẩn bị tư tưởng theo anh góc bể chân trời.

Ở trong cảm nhận của cô, cô khát vọng một gia đình ổn định ấm áp, thân là trùm thuốc phiện, Hoắc Vân Phi có thể cho cô thỏa mãn sao?

"Anh nói rồi, lần này sẽ tôn trọng ý kiến và lựa chọn của em! Cho dù em có muốn đi theo anh hay không, cũng có thể theo ý nguyện của em để làm!" Hoắc Vân Phi thấy cô rối rắm, liền đi tới nhẹ nhàng ôm cô vào trong ngực, dịu dàng khuyên lơn: "Đừng vì chuyện này mà không vui, hả?" diee ndda fnleeq uysd doon

Cô nằm ở trong ngực của anh, đỏ vành mắt. Nhưng thủy chung không đưa ra trả lời ngay mặt, cô cũng không đồng ý lời cầu hôn của anh.

"Giấc ngủ này của cục cưng thật say, chỉ sợ anh không cách nào nói lời từ biệt con!" Hoắc Vân Phi ôm lấy cô, giọng nói đầy truyền cảm hơi có vẻ ưu thương: "Thật không nỡ xa hai mẹ con, về sau hàng năm cho dù bận rộn cỡ nào, anh đều sẽ bớt ra ba ngày đến thăm hai mẹ con các em!"

"..." Cô hơi mụ mị, hình như chưa bao giờ hiểu được ý trong lời nói của anh. Hàng năm bớt ra thời gian ba ngày... Anh đang nói gì? Đùa giỡn phải không?

“Sau khi anh rời đi, em có thể nói chuyện yêu đương kết hôn, nhưng nhất định phải chọn một người đàn ông thật lòng yêu thương cục cưng! Không được để cục cưng chịu uất ức!” Hoắc Vân Phi cẩn thận dặn dò.

Hả? Kết hôn? Nói chuyện yêu đương? Cùng với đàn ông khác? Cô hoài nghi đầu Hoắc Vân Phi này có phải mới bị lừa đá không, anh đang nói hươu nói vượn cái gì!

Hoắc Vân Phi nhẹ nhàng đẩy cô ra, giải thích, “Anh chuẩn bị một chút, phải đi!”

Cô ngơ ngác nhìn anh, đầu óc hiển nhiên hơi mơ hồ.

Lấy ra một cái túi du lịch nho nhỏ (Khi cầu hôn Đỗ Hâm Lôi thì những “Đạo cụ” Kia chính là lấy từ bên trong này ra), anh móc ra một bọc khóa trường mệnh vàng bạc ngọc cho đứa bé, còn có mấy vòng tay vòng chân lắc chân kiểu dáng chất liệu khác nhau không đếm được… Bày đầy một bàn.

“Những thứ này là khi anh đi châu Âu bàn chuyện làm ăn đặc biệt chọn lựa cất lại làm quà tặng cho cục cưng, là tâm ý của anh người làm cha để lại cho thằng bé, hy vọng em có thể tạm thời thay thế cục cưng nhận lấy!”

Giọng điệu của anh thành khẩn như vậy, khiến Đỗ Hâm Lôi không cách nào từ chối, cô không tự chủ gật đầu một cái.

Tròng mắt đen xẹt qua tia sáng lạnh không biến sắc, anh như không có việc gì cất hai món đồ trang sức vừa mới dùng để cầu hôn Đỗ Hâm Lôi vào trong túi du lịch, giải thích: “Em không tiếp nhận lời cầu hôn của anh, những món đồ trang sức này anh liền không cho em!”

Đỗ Hâm Lôi trơ mắt nhìn Hoắc Vân Phi thu hồi “Phấn hồng giai nhân” và “Tình yêu vĩnh hằng”, không biết anh lại chuẩn bị đưa cho ai.

Cũng phải, cô không đồng ý lời cầu hôn của anh, đương nhiên cũng không có tư cách tiếp nhận vật đính ước của anh. di ien n#dang# yuklle e#q quiq on

“Lâm Tuyết cho em mượn mười vạn đồng, là tiền lì xì của cô ấy người làm cô đưa cho cục cưng, em không cần phải nhớ thương chuyện kia nữa! Kiên trì trả tiền lại cho cô ấy, cô ấy ngược lại sẽ phiền lòng!”

Cô cắn môi, hung hăng nhìn anh.

Thu dọn xong túi du lịch, Hoắc Vân Phi nâng thân thể cường tráng cao lớn đứng lên, tròng mắt đen sâu thẳm lưu luyến nheo mắt nhìn cô. Cuối cùng, anh cúi người ấn xuống một nụ hôn nhẹ nhàng lên môi hồng của cô, ảm đạm thương cảm mà nói: “Chờ cục cưng tỉnh… Thay anh hôn thằng bé!”

Từ đầu đến cuối, Đỗ Hâm Lôi vẫn không chịu tin tưởng anh thật sự phải đi.

Hôn cô, Hoắc Vân Phi quyến luyến vô hạn nói hẹn gặp lại với cô, xoay người, cũng không quay đầu lại rời đi!

Cửa phòng mở đóng, người đàn ông kia biến mất trong tầm mắt của cô.

Cô ngồi một mình trên ghế sa lon, bên cạnh còn có hơi ấm của anh, trên môi còn có hơi thở của anh, mà người đàn ông kia thế nhưng đã rời đi.

Anh thật sự đi? Sẽ không! Không thể nào!

Nhìn vòng quanh phòng khách trống trải, trong lòng Đỗ Hâm Lôi trống rỗng đến đáng sợ! Cô đột nhiên nhảy dựng lên, chạy đến trước cửa sổ sát đất thật to, vén rèm cửa sổ, nhìn xuống phía dưới.

Ánh mắt của cô cũng không dám chớp, đợi ước chừng mấy phút, thấy Hoắc Vân Phi đi ra, chui vào trong một chiếc xe thể thao sang trọng đậu dưới lầu, khởi động xe, quay đầu xe, nhanh chóng lái rời đi, biến mất trong dòng xe chạy như dệt cửi ở phương xa.

Từ ngày anh trở về, vẫn cùng cô như hình với bóng. Cho dù là lúc cô sinh con anh cũng chưa từng rời khỏi bên cạnh cô. Bất tri bất giác hai tháng rồi, cô đã quen anh giống như quen với không khí và ánh mặt trời, đột nhiên mất đi, quả thật có nguy hiểm hủy diệt.

Hoắc Vân Phi đi rồi! Anh trở về tam giác vàng rồi! Anh nói để cho cô thay anh hôn cục cưng của bọn họ! Anh nói hàng năm bận rộn nữa anh cũng sẽ bớt ra thời gian ba ngày tới thăm bọn họ…

“Khốn kiếp!”

Đỗ Hâm Lôi bị tiếng mắng chửi tức giận sắc lạnh của mình làm cho sợ hết hồn, cô thể tin được người phụ nữ sa sút tinh thần như vậy thế nhưng là cô! Cô nổi điên kéo xé rèm cửa, cho đến khi kéo cả tấm rèm cửa xuống, ném dưới chân hung hăng đạp, giống như đạp lên khuôn mặt tuấn tú tức chết người không đền mạng của Hoắc Vân Phi.

Nghe tiếng động, Lưu Nga vội vội vàng vàng đi vào phòng khách, thấy Đỗ Hâm Lôi đang đọ sức với mảnh rèm cửa, rất giật mình. Vội vàng đi lên trước kéo cô, lo lắng hỏi, “Sao vậy? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” di1enda4nle3qu21ydo0n

Đỗ Hâm Lôi giận đến mặt biến vàng, mắt đỏ lên, lông mày xám ngắt, “Hoắc Vân Phi tên khốn kia, súc sinh, cầm thú…” Mắng đến cuối cùng, cô tức giận phát khóc.

Bởi vì đồ lòng lang dạ sói kia cứ như vậy bỏ rơi cô và cục cưng, cũng không quay đầu lại rời đi rồi!

“Con và tam thiếu cãi nhau?” Lưu Nga vội vàng kéo cô ngồi xuống trên ghế sa lon, đấm nhẹ lưng cho cô, kiên nhẫn hỏi, “Sao lại thế này, con nói cho dì nghe một chút!”

“Hu hu…” Cô có thể nói mình và đứa bé bị người đàn ông nhẫn tâm kia từ bỏ sao? Người đàn ông kia nói đến là đến nói đi là đi, vô tình lại vô nghĩa!

Lưu Nga đứng dậy mở tất cả cửa phòng ngủ ra nhìn một chút, xác định Hoắc Vân Phi không có ở nhà.

Kể từ khi Hoắc Vân Phi trở về, vẫn luôn như hình với bóng với Đỗ Hâm Lôi. Đột nhiên không thấy, Đỗ Hâm Lôi mắng đến tức giận như thế khóc đến đau lòng như thế, khẳng định hai vợ chồng này cãi nhau. Một tức giận trốn đi, một đau lòng rơi lệ.

“Ôi, dì còn tưởng là chuyện bao lớn!” Lưu Nga buồn cười lắc đầu một cái, nhìn cô gái ngồi trên ghế sa lon nước mắt chảy hai hàng, quở trách nói: “Đi rồi thì thôi! Khóc cái gì? Muốn để cậu ấy trở lại còn không dễ dàng?”

Dễ dàng sao? Anh trở về tam giác vàng rồi ! Một năm chỉ có thể bớt ra thời gian ba ngày trở lại nhìn hai mẹ con bọn họ! Ba ngày... Thua thiệt đồ cầm thú lòng lang dạ sói này nói ra miệng được! Điều này giống như anh có được tài sản hàng tỷ, hàng năm chỉ cho cô và đứa bé ba trăm tệ  tiền sinh hoạt, keo kiệt như vậy!

Dĩ nhiên, về mặt vật chất anh đối với cô và đứa bé cực kỳ xa hoa, trên bàn còn bày đầy vàng bạc châu báu anh để lại cho con trai, đống đồ kia có thể đủ để mua toàn bộ nhà trọ này!

Nhưng mà, tình cảm của anh đối với cô và đứa bé vô cùng thiếu thốn, anh nói một năm chỉ trở lại thăm bọn họ ba ngày! Hoắc Vân Phi đáng chết, Hoắc cầm thú đáng chết!

Lưu Nga nhét điện thoại di động vào trong tay Đỗ Hâm Lôi, nói: "Gọi điện thoại cho cậu ấy, cậu ấy bảo đảm lập tức quay đầu lại!"

"Thôi!" Đỗ Hâm Lôi giận dỗi ném điện thoại di động lại, "Con cũng không cần để ý đến anh ta! Anh ta có thể vĩnh viễn vĩnh viễn đừng nữa trở lại! Trở lại con cũng sẽ không để ý đến anh ta! Vĩnh viễn vĩnh viễn sẽ không nói một câu nào với anh ta!"

Thấy cảm xúc của Đỗ Hâm Lôi quá kích động, Lưu Nga biết khuyên cái gì cô cũng không nghe lọt. Liền nuốt lời lại khóe miệng, sửa lời nói: "Con ở đây nổi nóng, dì cũng không nói nhiều. Như vậy đi, con trước yên tĩnh một chút bớt giận. Dì vào trong phòng ngủ nhìn xem cục cưng tỉnh chưa."

Như vậy, Lưu Nga cũng rời đi, lưu lại Đỗ Hâm Lôi tiếp tục một mình căm phẫn buồn bực đau thương. Cô lựa chọn giày xéo ghế sa lon bằng da vô tội, dùng móng tay bén nhọn hung hăng cấu véo.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: phamhakt209, quynhpk, xichgo
     
Có bài mới 20.10.2018, 12:57
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32036 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn 34 - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chúc các nữ bạn đọc luôn xinh đẹp, vui khỏe nha. Quà tặng của ít lòng nhiều. Thân!

Chương 34:

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

"Khốn kiếp! Súc sinh! Cầm thú! Khốn kiếp! ..."

Ghế sa lon đáng thương sẽ không nói chuyện cũng sẽ không kháng nghị, rất nhanh đã vết thương chồng chất. Làm cho cô không khỏi nhớ tới Hoắc Vân Phi, mỗi lần bị cô nhéo thời điểm cũng không đánh lại cũng không giãy giụa, cho đến khi cô hết giận mới thôi. Có đến vài lần, anh đều thiếu chút nữa mắt trợn trắng!

Nghĩ đến dáng vẻ người kia, trong mắt cô nén lệ cười lên. Sau khi cười xong, lại khổ sở tăng gấp bội.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Ăn xong cơm tối, Lưu Nga ôm cục cưng vào trong phòng ngủ chơi trống bỏi, lưu lại một mình Đỗ Hâm Lôi tiếp tục ngồi ở trong phòng khách "Tỉnh táo!"

Mãi cho đến lúc này, Đỗ Hâm Lôi rốt cuộc đón nhận sự thật Hoắc Vân Phi đã rời đi.

Anh đường xa mà đến, cùng cô ân ân ái ái không tới hai tháng. Có một ngày, bởi vì cầu hôn bị từ chối, anh nâng người, lên tiếng chào liền đi, hoàn toàn không cho cô chuẩn bị tư tưởng gì cả.              

Giống như một người đứng ở trên đám mây đột nhiên rơi xuống từ trên cao vạn trượng, đó là tan xương nát thịt và vạn kiếp bất phục! Kêu cô tiếp nhận được như thế nào?

Đàn ông, thật sự là động vật kỳ quái. Tại sao anh có thể nói đến là đến nói đi liền đi, không lưu luyến chút nào đây? Tình cảm của anh tại sao có thể nắm thả tự nhiên, cao thâm không thể khó lường đây? Đáng thương cho cô, hoàn toàn như bé ngốc, mặc anh vê dẹp vò tròn, không hề có đất phản kháng.

Đầu tiên anh đuổi Triệu Bắc Thành đi, sau khi loại bỏ tai họa ngầm an toàn này, không có đối thủ cạnh tranh anh hò hét lợi hại, một khi mất hứng liền dám chạy lấy người cho cô xem.

Đỗ Hâm Lôi tức giận tới mức lau nước mắt, cô nghĩ, nếu Triệu Bắc Thành không đi, thường đến tìm cô, cô cũng không tin Hoắc Vân Phi con kia heo dám đi được phóng khoáng như vậy!

Nói một cách thẳng thừng người này chính là một tên khốn kiếp bỏ đá xuống giếng!

Không nghĩ tới anh! Cô coi như trong khoảng thời gian này chưa từng thấy anh, coi như... Cô chưa từng động lòng động tình với anh! Dieễn ddàn lee quiy đôn

Đứng dậy đi vào phòng tắm tắm nước nóng, trở ra sảng khoái tinh thần.

Hoắc Vân Phi, anh đi được phóng khoáng như vậy, tôi sẽ khiến anh hối hận! Hừ hừ, muốn để cho tôi tìm cha mới cho cục cưng? Được! Ngày mai tôi liền đăng quảng cáo tìm bạn trăm năm, tìm mười cha mới cho cục cưng, cho anh tức chết!

Trở lại phòng ngủ, cục cưng đã ngủ, Lưu Nga ngồi ở bên giường nhỏ, tỉ mỉ đắp kín bụng nhỏ cho thằng bé. Thấy Đỗ Hâm Lôi đi tới, hỏi, "Tối nay dì giúp con chăm sóc đứa bé sao?"

Từ sau khi sinh cục cưng, vẫn là Hoắc Vân Phi chăm sóc. Ban ngày còn tốt một chút, đến buổi tối cục cưng mở mắt không thấy anh sẽ khóc. Trừ khi ăn sữa, nhất định do anh ôm dụ dỗ, nhất định do anh thay tã cho.

Không quen sống chung một gian phòng ngủ với Lưu Nga, Đỗ Hâm Lôi nói: "Không cần! Dù sao buổi tối con đều cho cục cưng bú sữa, do con chăm sóc là được rồi!"

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Trước khi ngủ dùng thời gian thật lâu nguyền rủa Hoắc Vân Phi, lúc Đỗ Hâm Lôi ngủ đã khuya lắm rồi. Mới vừa nhắm mắt lại chìm vào mộng đẹp, chỉ nghe thấy cục cưng khóc lên.

Cô chỉ đành gắng gượng mở mắt, bò dậy, ôm cục cưng đang vung tay chân nhỏ trên giường nhỏ lên. Trước thay tã cho thằng bé, lại ôm vào trong ngực bú sữa mẹ.

Trước kia cô vốn không cần đứng dậy, Hoắc Vân Phi sẽ ôm đứa bé tới trực tiếp đặt vào trong ngực của cô, hiện giờ đều phải dựa vào chính cô.

Thật vất vả đứa bé lại ngủ, cô cũng chẳng thèm ôm tới trên giường nhỏ, trực tiếp ôm vào trong ngực ngủ.

Chưa ngủ được hai phút đồng hồ, chỉ nghe thấy tiếng khóc tê tâm liệt phế của cục cưng, cô vội vã mở mắt to hai mắt ra, thấy trên khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại như trứng bồ câu của đứa bé có một vết cắt do móng tay, nhìn thấy mà ghê.

Cô sợ hết hồn, vội vàng kiểm tra ngón tay của mình, thì ra khi ngủ thời điểm, cô không cẩn thận dùng móng tay cào vào mặt đứa bé.

Vội vàng ôm cục cưng lên, dỗ hồi lâu. Thật vất vả, đứa bé ngưng khóc, uất ức nấc nghẹn ngào hai tiếng, bĩu bĩu miệng nhỏ tỏ vẻ bất mãn với mẹ, lúc này mới ngủ thiếp đi.

Tướng ngủ của cô cực kém, lần này là không cẩn thận quẹt làm bị thương mặt đứa bé, lần sau nói không chừng sẽ đè đến thằng bé. Cục cưng quá nhỏ, cô lại không dám mạo hiểm, chỉ có thể ôm con trở về trên giường nhỏ.

Lần này, cô ngủ không tới hai giờ đồng hồ, tiếng khóc của đứa bé quả thật giống như đồng hồ báo thức, cô lại nhắm mắt bò dậy, trong trạng thái nửa ngủ nửa tỉnh thay tã cho thằng bé.  die nd da nl e q uu ydo n

Cả đêm, không ngủ ngon được mấy phút, đến bốn năm giờ sáng, mặc cho cục cưng căng giọng kêu gào, cô vẫn trùm đầu ngủ mê mệt, bỏ mặc.

Cuối cùng Lưu Nga cũng bị ầm ĩ tới, đi tới ôm lấy đứa bé dỗ một lát, làm thế nào cũng dỗ không được.

Đứa bé muốn tìm cha mẹ, không chịu để cho Lưu Nga ôm.

Lưu Nga nhét cục cưng vào trong ngực Đỗ Hâm Lôi đang ngủ say, thở dài nói: "Đứa bé khóc đến lợi hại như vậy, mẹ ngủ được sâu như thế, thật hiếm thấy!"

Dính vào mẹ, tiếng khóc của cục cưng mới dừng lại. Bởi vì bao lâu mới tìm được mẹ, bé uất ức tới nghẹn ngào.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Ngày hôm sau, Đỗ Hâm Lôi uể oải không có tinh thần. Ngày hôm qua định hôm nay đi tìm mười cha mới cho cục cưng, xem ra cô không có hơi sức đi thực hiện giấc mộng này trong thực tế rồi! Hiện giờ, cô chỉ muốn ngon lành ngủ một giấc lại nói!

Tối hôm qua ngủ không ngon, ban ngày cũng không yên. Cục cưng đã cả đêm không thấy cha, ban ngày lại không thấy, bé nóng nảy, càng không ngừng kêu gào, cổ họng đã khóc đến khàn, dáng vẻ đáng thương cho dù ai nhìn thấy cũng đau lòng.

Đỗ Hâm Lôi cùng với cục cưng cùng nhau khóc, cô không biết ngày tháng sau này nên vượt qua như thế nào.

Phải làm gì đây? Hoắc Vân Phi đáng chết, cầm thú máu lạnh lòng lang dạ sói, nếu như lúc này anh đứng ở trước mặt cô, cô không thể không nhào tới bóp chết anh!

Một ngày hỗn loạn đi qua rồi, đến buổi tối Đỗ Hâm Lôi sức cùng lực kiệt, Lưu Nga không thể làm gì khác hơn là cùng với cô cùng nhau chăm sóc đứa bé.

Vẫn chưa tới mười giờ đâu, cục cưng lại bắt đầu giở chiêu bài  khóc lớn, dụ dỗ thế nào cũng không ngừng. Đỗ Hâm Lôi cho thằng bé ăn sữa không ăn, quơ múa cánh tay nhỏ nhất định tìm người ôm. di3nd@nl3qu.yd0n

Lưu Nga ôm bé khóc, Đỗ Hâm Lôi ôm bé cũng khóc.

Khuôn mặt nhỏ nhắn bị nước mắt làm cho rối tinh rối mù, miệng nhỏ uất ức mím lại, giương cánh tay nhỏ, mắt to ngấn đầy nước mắt tìm kiếm khắp nơi, làm thế nào cũng không tìm được bóng dáng cường tráng quen thuộc đó.

"Cục cưng muốn tìm cha!" Lưu Nga có phần chịu không nổi! Bà cũng không phải làm nghề chăm sóc cho trẻ sơ sinh, thằng nhóc mệt nhọc này thật sự khiến cho bà sức cùng lực kiệt lại không có kế khả thi. Tiếng khóc decibel cao của thằng bé như muốn đâm rách màng nhĩ của bà bẻ gãy thần kinh của bà, vì mau sớm kết thúc hành hạ tàn khốc này, bà tranh thủ thời gian hiến kế cho nữ chủ nhân: "Mau cho gọi điện thoại tam thiếu đi! Hai vợ chồng giận dỗi, sao lại cam lòng lại để cho đứa bé chịu uất ức nữa!"

Đỗ Hâm Lôi cắn môi, không lên tiếng. Để cho cô gọi điện thoại cho Hoắc Vân Phi trước? Đừng mơ tưởng!

Lưu Nga nhét thằng bé vào trong ngực của cô, để cho cô nghĩ biện pháp đối phó. Bản thân cầm điện thoại không dây ở đầu giường bấm số điện thoại của Hoắc Vân Phi: "Tam thiếu gia, đã ngủ chưa? ... Haizzz, cậu nghe chứ, chúng tôi cũng không ngủ đây! Cục cưng khóc đến quá lợi hại cổ họng cũng khàn..."

Không biết thế nào, ống nghe điện thoại bị đè lên lỗ tai Đỗ Hâm Lôi, cô nghe được giọng nói hấp dẫn dễ nghe của Hoắc Vân Phi: "... Cục cưng đói bụng không, để Hâm Lôi cho thằng bé bú sữa! Người mẹ ngốc này, lúc nào thì mới có thể học được chăm sóc đứa bé..."

Đỗ Hâm Lôi vốn một bụng tức giận, nghe được tên khốn kiếp này thế mà lại ở trong điện thoại oán trách cô là người mẹ ngốc, càng giận dễ sợ. Nén lấy một bụng tức, oán giận gầm rống vào trong ống nghe điện thoại: "Hoắc Vân Phi, anh đồ lòng lang dạ sói! Có gan anh vĩnh viễn đừng trở lại nữa! Ngày mai tôi mang theo cục cưng dọn nhà, đến một nơi anh vĩnh viễn đều không tìm được, để cho anh đời này cũng đừng mong lại nhìn thấy thằng bé..."

Hung hăng ném điện thoại, Đỗ Hâm Lôi và cục cưng ôm đầu gào khóc, hai mẹ con được gọi là thê thảm, Lưu Nga ở bên cạnh cũng không nhịn được rơi lệ.

Thật vất vả, cục cưng khóc mệt ngủ mất, Đỗ Hâm Lôi cũng gần như mệt lả. Lưu Nga giúp cô ôm đứa bé đến trên giường nhỏ đi ngủ, sau đó đỡ cô nằm xuống.

Thân thể mệt mỏi vô cùng, trong đầu vô cùng tỉnh táo, cô thế nào cũng không ngủ được. Nhắm mắt lại, liền nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú tức chết người không đền mạng của Hoắc Vân Phi, khiến cho cô lại căm phẫn lại uất ức lại lòng chua xót.

Khốn kiếp, tôi vĩnh viễn sẽ không để ý đến anh! Ngày mai sẽ dọn nhà! Tìm mười cha mới cho cục cưng... Cô ở trong lòng tỏ ra hung ác, thề phải để cho anh hối hận cả đời!

A, cô làm sao lại chắc chắn anh sẽ hối hận như vậy chứ? Chẳng lẽ cô xác định được vị trí và trọng lượng của mình và đứa bé ở trong lòng anh?

Trong ngủ gật gà gật gù, chuông điện thoại lại vang lên, Lưu Nga đứng dậy nhận điện thoại, nghe mấy câu, liền một lần nữa nhét ống nghe điện thoại vào bên cạnh lỗ tai Đỗ Hâm Lôi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Diep bach, phamhakt209, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 382 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: gia ky pham, Ninh Hải Yến và 201 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

13 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

17 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

19 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

20 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86



Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 343 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn?
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lúa xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.