Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 66 bài ] 

Người đàn ông bước ra từ ngọn lửa - Nhĩ Đông Thỏ Tử

 
Có bài mới 06.10.2018, 21:46
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Lang Thang Bang Cầm Thú
Đại Thần Lang Thang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 14.05.2015, 10:10
Bài viết: 264
Được thanks: 2341 lần
Điểm: 31.65
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông bước ra từ ngọn lửa - Nhĩ Đông Thỏ Tử - Điểm: 53
Chương 31

Nam Sơ ôm anh, khoan hồng độ lượng nói: "Ừm, em biết."

Lâm Lục Kiêu gãi gãi mày, bỗng chốc đã bị cô gái nhỏ ôm đến rối loạn tâm tư, thiếu chút quên mất chuyện chính, điều chỉnh tâm tình, đẩy cô ra, "Nói chuyện nghiêm túc với em."

Nam Sơ cười, "Vậy trước đó anh không nói chuyện nghiêm túc sao?"

Anh ngoắc miệng cười xấu xa, cúi đầu mổ lên môi cô, mới miễn cưỡng dựa người vào tường, "Như vậy mới là không phải chuyện nghiêm túc."

Hai người đã lâu không ở chung một chỗ, ban đêm nguyệt hắc phong cao, còn trong không gian nhỏ hẹp thế này, người có tình muốn làm chút gì đó, Nam Sơ đưa tay ôm cổ anh, chủ động nhón chân dán lên, môi còn chưa kịp chạm vào, đã bị Lâm Lục Kiêu đưa tay ngăn lại, "Đừng, anh có chút không kiềm chế được."

"Được tiện nghi còn khoe mẽ?" Nam Sơ lùi ra, hừ lạnh.

Lâm Lục Kiêu không cười, nắm hai vai cô, xoay người, đối diện với cô, trịnh trọng nói: "Lời tiếp sau đây, tốt nhất nhớ kỹ, nghe không?"

Nam Sơ gật đầu, "Nói đi."

Lâm Lục Kiêu: "Ngày mai các em vào đám cháy, mỗi người sẽ có một bộ đàm, khóa đầu đã dạy cách dùng cho các em rồi, còn nhớ không?"

Nam Sơ lắc đầu, "Quên rồi."

"..."

Lâm Lục Kiêu quả thực muốn cầm lấy cây lau nhà bên cạnh đánh lên đầu cô.

"Khi lên lớp thì em làm gì hả?"

Nam Sơ đúng lý hợp tình: "Ngắm anh."

"..."

Kỳ quái rồi.

Lâm Lục Kiêu dùng sức nhéo mặt cô, "Ngày mai sẽ dạy lại một lần, ánh mắt đừng phóng lên người đàn ông, nghe không?"

Nam Sơ vội vàng gật đầu, nhịn không được lại nổi lên suy nghĩ muốn hôn một cái, bị Lâm Lục Kiêu kéo về lại, nhướng mày giáo huấn: "Nói với em, nghe cho kỹ, đừng động tay động chân."

Thấy anh nghiêm túc nhìn mình, rốt cục Nam Sơ cũng thành thật lại.

"Ngày mai phát bộ đàm cho em, em nhớ số cho rõ, 119. 234 đây là kênh cộng đồng, mọi người đều có thể nghe thấy, 119. 521 đây là kênh riêng, đến lúc đó em trực tiếp nhấn đến kênh hai, chỉ có hai chúng ta có thể nghe được, em gặp phải vấn đề gì có thể lên kênh hai gọi anh, nghe không?"

Nam Sơ hơi ngừng một chút, cười xán lạn: "521, anh có ý gì hả?"

Lâm Lục Kiêu gãi gãi mày, "Không có ý gì hết, chỉ tùy tiện chọn thôi."

"Cắt, đừng giả vờ."

"Nhớ chưa?"

"Biết - - đến đây, hôn một cái nào." Nam Sơ nhón chân, dán lên.

Lâm Lục Kiêu đẩy ra, xách cô lên, "Chuyện này rất nghiêm túc, đám cháy không phải chuyện đùa, dù là mô phỏng cũng rất nguy hiểm, sóng xung kích của vụ nổ xăng dầu rất mạnh, bình thường anh đã dạy các em tranh thủ thời gian thế nào rồi, một khi lỡ mất thời cơ tốt nhất, em phải thoát ra, bằng không ở lại bên trong chính là vật hi sinh, hiểu không?"

Tuy rằng biết chỉ là quay hình chương trình, nhưng xăng dầu không có mắt, bọn họ lại đều là người mới, không chừng có thể làm ra đến họa thiêu thân.

"Anh lo lắng cho em, sợ em chết hả?" Mắt cô phát sáng.

Lâm Lục Kiêu: "Bớt đùa giỡn lại đi."

Nam Sơ bỗng nhiên đưa tay ôm lấy vòng eo rắn chắc của anh, đầu cọ xát trước ngực anh, "Sau này, anh cũng phải chú ý an toàn, đừng để bản thân gặp nguy hiểm."

Thật lâu sau, trên đỉnh đầu vang lên một tiếng lười nhác, "Ừm."

Lâm Lục Kiêu dựa vào tường, đưa tay ôm lấy cô, hai bóng lưng triền miên.

Đêm này, tựa hồ có vẻ đặc biệt dài.

...

Không ngờ, cư nhiên trận đấu lần này chỗ lãnh đạo đều xuống dưới quan sát, Lâm Lục Kiêu vừa dẫn người ra tập thể dục buổi sáng xong, đã thấy từ ngoài cửa có hai chiếc xe quân dụng lái vào, Mạnh Quốc Hoằng và vài lãnh đạo khác cùng nhau bước xuống, chỉ đạo Dương sốt ruột hoảng hốt chạy tới, "Nhanh lên, Mạnh Xử xuống đến nơi rồi."

Lâm Lục Kiêu đi qua chào theo quân lễ, nói với Mạnh Quốc Hoằng: "Sao chú lại đến đây?"

Ngoài xe quân dụng quân trang một hàng thẳng tắp, so với bình thường mở đại hội còn lớn hơn, Mạnh Quốc Hoằng hừ nhẹ một tiếng: "Tôi đến còn phải báo cáo với cậu sao?"

Lâm Lục Kiêu ngượng ngùng, miệng lão gia tử càng ngày càng lợi hại rồi.

Chỉ đạo Dương dẫn vài vị đi vào bên trong, Hứa Uẩn chẳng biết từ lúc nào đã đi tới, đứng cạnh Mạnh Quốc Hoằng, để lại một mình Lâm Lục Kiêu ở phía sau, chỉ còn ba đến năm người ở đây, từng người một, đứng đối diện với anh.

Thôi quên đi.

Giờ cơm trưa, Mạnh Quốc Hoằng nói với Lâm Lục Kiêu, "Buổi chiều các nhà tài trợ của chương trình sẽ đến quan sát, cậu cho người theo bảo vệ họ."

Lâm Lục Kiêu ngậm tăm tựa vào ghế, "Không ngờ nơi này lại biến thành nơi tham quan rồi sao?"

Mạnh Quốc Hoằng trừng mắt nhìn anh, "Kỳ cuối này, đưa người ta đến quan sát, làm nhanh cho bọn họ kết thúc sớm, mấy ngày nay, trong đầu ta buồn đến phát ngán."

Lâm Lục Kiêu, "Chú mà còn sợ gì sao?"

Mạnh Quốc Hoằng đặt đũa xuống, bắt chéo tay trước mặt nói: "Còn không phải do cậu sao?"

Lâm Lục Kiêu không nói gì mà nhún vai, bàn bên cạnh là các tân binh đang ăn cơm, ánh mắt Mạnh Quốc Hoằng liếc qua, tầm mắt dừng trên người Nam Sơ quét mắt một vòng, nâng cằm, ánh mắt ý nói, - - là cô gái này?

Lâm Lục Kiêu ngậm cây tăm, nhấp lên nhấp xuống, không lên tiếng.

Mạnh Quốc Hoằng hừ lạnh, "Tiền đồ! Từ nhỏ ta đã cảm thấy đứa nhỏ cậu ánh mắt không giống với người khác, vẫn rất nông cạn! Trốn không thoát thói hư tật xấu của đàn ông! Cậu thấy hai người các cậu đáng tin sao? Cậu cả ngày dãi nắng dầm mưa, cô nhóc đó có thể chịu được? Trong cái đầu này của cậu nghĩ gì vậy?"

Lâm Lục Kiêu lấy cây tăm xuống: "Chú cứ mắng chửi đi, cố gắng mắng thêm vài câu, có thể mắng tỉnh được con sao?"

Mạnh Quốc Hoằng tức giận đến thiếu chút là ném chén đi, "Cậu bị cho uống thuốc đến mê muội rồi?"

Không nói đến có hay không, nếu như thực là như vậy, cô nhóc kia là từ khi nào đã cho anh uống rồi?

...

Buổi chiều, trước lúc huấn luyện, lãnh đạo ngồi một hàng, Nam Sơ thế nào cũng không nghĩ tới có thể trong đội phòng cháy nhìn thấy vị Tưởng thiếu kia.

Tưởng Cách một thân tây trang thẳng thớm đứng dưới gốc cây, bên cạnh còn có hai người cầm dù che, hiển nhiên là một thiếu gia nhà giàu mà, ánh mắt nhìn chằm chặp Nam Sơ.

Nghiêm Đại nhìn Nam Sơ một cái, châm chọc khiêu khích nói: "Kim chủ của cô đến kìa."

Tin tức hơn nửa tháng trước còn rành rành trước mắt, diễn viên tuyến 18 và Tưởng nhị thiếu đêm khuya đua xe bị bắt vào cục cảnh sát, trong báo lá cải còn nói, ám chỉ cô quyến rũ Tưởng Cách, nói Tưởng Cách chính là kim chủ sau lưng cô. Nam Sơ giật nhẹ khóe miệng, lườm Nghiêm Đại một cái: "Lo tốt cho chính mình đi."

Lâm Lục Kiêu đang kiểm tra từng cái trang bị.

Đi đến trước mặt Nam Sơ, xách đai lưng của cô, lại kiểm tra móc khóa, cúi đầu, dùng kẽ răng nói: "Ánh mắt đừng nhìn lung tung, nhớ kỹ lời anh nói."

Nam Sơ nghiêm túc cúi chào anh, cô gái nhỏ mặt mày xinh đẹp.

Lâm Lục Kiêu bị cô chọc cười, méo mó khóe miệng, "Đức hạnh."

Dưới bóng cây Tưởng Cách nhìn chằm chằm Nam Sơ không chớp mắt, trợ lý bên cạnh nhắc nhở: "Ông chủ nhỏ, nếu không chúng ta lùi lại? Chẳng may nếu nổ chúng anh, cũng không phải chuyện đùa."

Trên mặt Tưởng Cách treo một nụ cười, "Cậu đi nói với tổ chương trình đưa một cái bộ đàm."

Trợ lý hơi chần chờ, "Ách, ngài muốn thứ kia làm gì?"

Tưởng Cách trừng mắt nhìn anh ta, "Nói nhiều vậy? Muốn tìm người khâu miệng cậu lại không?"

Trợ lý biết tính tình ông chủ nhỏ này, yêu thích tranh đoạt, thích đối nghịch với người khác, nhiều chuyện thái quá chỉ cần anh ta nói ra nhất định sẽ làm được, cúi người, lĩnh mệnh mà đi.

...

Mô phỏng huấn luyện chính thức bắt đầu, sáu nghệ sĩ ăn mặc chỉnh tề, phía sau lưng đeo bình dưỡng khí (oxygen, kí hiệu O), đi ra đứng ở khu đất trống trải phía trước, Dương Chấn Cường đọc thể lệ trận đấu một lần.

"Tôi chia tổ cho mọi người, ba người một tổ, mỗi tổ phải cứu chín người nộm ra ngoài, bên trong tổng cộng có mười tám người nộm, sức nặng của người nộm sẽ có khác biệt, phân bố ở nhiều khu vực, tổng diện tích đám cháy 350 bình*, từng điểm, đều có thùng xăng có khả năng cháy nổ, mọi người phải quyết đoán, một điểm cuối cùng, chú ý an toàn, đừng ra vẻ thể hiện, không kiên trì nổi thì dùng bộ đàm kêu cứu báo vị trí, chúng tôi đã chuẩn bị đội cứu trợ sẽ tùy thời xông vào cứu mọi người. Phía dưới, là danh sách phân tổ, Từ Á, Mục Trạch, Trịnh Bình làm một tổ, Nghiêm Đại, Nam Sơ, Lưu Hạ Hàn tổ hai."
*Bình: một đơn vị đo lường (Vùng đất bằng phẳng) dùng ở Nhật, Trung, Hàn,…   1 bình = 3,3579 mét vuông

Đọc danh sách xong, Nam Sơ theo bản năng nhìn nhìn Lâm Lục Kiêu, người phía sau cầm bộ đàm, khuôn mặt lạnh nhạt, không có cảm xúc gì.

Cô xốc bình dưỡng khí sau lưng lên, đi theo đại đội vào bên trong, cũng không quay đầu nhìn lại một cái, bóng dáng nhỏ gầy cứ như vậy biến mất sau tòa nhà.

Hiện trường hoả hoạn ở tầng năm, là hiện trường mô phỏng bình thường bọn họ dùng diễn tập, mặt tường cửa thang lầu tất cả đều là tro tàn đen thui, mặt đất đổ cột đá ống tuýp lộn xộn, chờ khi họ lên đến lầu 4, bộ đàm treo trên vai phát ra tiếng vang.

"Tôi là Tưởng Cách, có nghe được không?"

Mấy người dừng lại, Lưu Hạ Hàn lấy bộ đàm trên vai xuống, đáp lại: "Có thể nghe được, Tưởng tổng."

Tưởng Cách: "Để Nam Sơ nói chuyện."

Lưu Hạ Hàn nhìn nhìn Nam Sơ, Nam sơ không quan tâm, Lưu Hạ Hàn đưa bộ đàm qua.

Tưởng Cách đợi non nửa một lúc, nghe thấy bên trong vang một tiếng lười nhác, "Làm gì."

Cô nàng này thực mẹ nó đúng là yêu tinh mà.

Tưởng Cách nháy mắt tinh thần phấn chấn, hướng về phía bộ đàm: "Cô cố gắng chiến thắng đi, thắng tôi đưa cô - - "

Tất cả mọi người đều dán lỗ tai nghe câu sau.

Kết quả giọng Tưởng Cách bị người khác chen lên, thay vào đó là một đạo thanh âm thanh lãnh, hờn giận: "Ở bên trong chơi sao?! Ai mẹ nó cho mấy người dừng lại hả!"

Lâm Lục Kiêu rống xong cho người lấy đi bộ đàm trong tay Tưởng Cách, Tưởng Cách nhìn theo anh cân nhắc nửa ngày, hỏi trợ lý bên cạnh, "Người này là ai?"

Trợ lý nói: "Là Trung Đội Trưởng ở đây."

Tưởng Cách không thể tin, "Một tên Trung Đội Trưởng mà có gan trời vậy sao?"

Trợ lý giống như bách khoa toàn thư, hỏi cái gì, anh ta đều biết, nói: "Đúng vậy, nghe nói tính cách của anh ta là như vậy, anh ta có người anh em, hẳn là anh có biết, tên là Thẩm Mục, nghe nói người bạn Thẩm Tổng này của anh ta không dễ chọc, từ nhỏ rất được nuông chiều trong đại viện, mấy ông cụ đều rất thương anh ta, người ngồi chính giữa là giám đốc sở cảnh sát, còn có chỗ huấn luyện, đều coi anh ta như con cái trong nhà."

Tưởng Cách như có hơi đăm chiêu, bỗng nhiên nhớ tới đêm đua xe đó, trong cục cảnh sát, Nam Sơ giống như là ở cùng người này?

...

Ngọn lửa bên trong không lớn lắm, nhưng hơi nóng bốc lên rất cao, khói dày đặc, không thấy rõ đường, có chút khó đi.

Lưu Hạ Hàn phát hiện một người nộm cạnh một thùng xăng, số ký của người nộm quả thật bằng với người thật, ít nhất cũng tám mươi cân, Lưu Hạ Hàn khiêng người trên vai, kéo qua Nam Sơ, "Cô theo sát tôi, đừng tụt lại phía sau. Chúng ta đưa người này ra ngoài trước, cùng tới cửa, đợi lát nữa cùng nhau kéo ra ngoài."

Kéo dài tới người nộm thứ sáu, thể lực Lưu Hạ Hàn đã chống đỡ hết nổi, mồ hôi và khói bụi làm ngột ngạt, anh lấy cánh tay lau sơ qua, quay đầu nhìn Nam Sơ, cô gái nhỏ mang mặt nạ dưỡng khí, cái cằm lộ ra ngoài cũng bị đen sẫm lại do bụi bám, nhịn không được nở nụ cười. Thời gian đã qua hơn một nửa, gần tới thời gian thùng xăng nổ, người nộm thứ bảy ở phía sau thùng xăng, bị lửa đốt gần cháy, trên tường tất cả đều là vết tích do lửa phá nát, nhiệt kế trên mặt nạ dưỡng khí hiển thị đã đạt tới hơn tám mươi độ, đám cháy dĩ nhiên thành cái phòng tắm hơi, Nam Sơ và Lưu Hạ Hàn thủ thế, - - này, tôi đi.

Cô bước tới gần thùng xăng.

Giọng Lâm Lục Kiêu vang lên ở kênh hai, "Được bao nhiêu rồi?"

"Sáu ngưởi." Nam Sơ từng bước một tới gần, dưới chân ngẫu nhiên đạp phải vài thanh sắt, vang lên kẽo kẹt, tim theo đó cũng run lên, cô muốn nói chuyện với Lâm Lục Kiêu để giảm sự khẩn trương lại: "Kênh hai chỉ có hai chúng ta có thể nghe được sao?"

Đầu bên kia khẽ ừ.

Thùng xăng đã ngay trước mắt, phía sau là màn khói dày đặc, ngọn lửa đỏ rực đang cháy hừng hực, phía sau cây cột trụ lộ ra một người nộm không có tay.

"Bình thường trong đám cháy có nhiệt độ bao nhiêu?"

"Mấy chục độ đến mấy trăm độ, tới gần mồi lửa thì tương đối cao. Em chú ý trên đầu một chút."

Vừa dứt lời, một cây xà ngang rơi xuống trước mặt Nam Sơ, cắt thành hai đoạn, khói bụi nổi lên bốn phía, Nam Sơ lắp bắp kinh hãi, quay người nằm sấp, hít một ngụm khói bụi, phục hồi lại tinh thần, trong tai truyền đến tiêng cười của người nào đó: "Em phải cẩn thận một chút."

"Có phải anh đang xem lại màn hình camera rất nhiều đúng không?" Nam Sơ đứng lên, vỗ vỗ bụi đất trên người.

Lâm Lục Kiêu nhìn chằm chằm màn hình, mặt không đỏ tim không đập, chậm rãi nói: "Anh sẽ đếm."

Nam Sơ đi đến phía sau thùng xăng, khói đặc sặc mũi, ho nhẹ một tiếng, xoa xoa cái mũi, cô kéo dài giọng, "A - - "

Lâm Lục Kiêu xoay người nhìn chằm chằm màn hình, không có cảm xúc gì, nhìn người trong màn hình đang cố hết sức kéo người nộm ra khiêng lên vai, người nộm vốn nặng, cô nhóc này đại khái không ngờ sẽ nặng như vậy, trực tiếp bị đè nằm sấp trên đất, giãy dụa đứng lên, trong tai nghe còn nghe cô ‘PHI’ một tiếng lên án một câu, người này cũng phải nặng hơn một trăm hai mươi cân đó.

Thanh âm sao lại cảm thấy đáng yêu đến lạ, ngón trỏ của Lâm Lục Kiêu chà xát chóp mũi, cúi đầu cười mà không nói.

Một trận im lặng, Nam Sơ cố ý nói: "Vừa rồi Lưu Hạ Hàn đỡ tay em đó."

"Ừ, đợi lát nữa anh sẽ chặt tay anh ta." Thanh âm có chút tản mạn, không chút để ý, lại mang một phần nghiêm túc.

Cô gái nhỏ cười khanh khách trên kênh hai.

"Đội trưởng Lâm, có phải anh đặc biệt rất thích em không?" Một lúc sau, Nam Sơ thì thầm.

Lâm Lục Kiêu lười biếng cười, không lên tiếng, phía sau bị người vỗ vỗ, anh quay lại nhìn, là Hứa Uẩn, thu lại nụ cười: "Có việc gì?"

Hứa Uẩn nhàn nhạt liếc anh, sau đó nói: "Mạnh Xử gọi anh qua."

Lâm Lục Kiêu thuận thế nhìn qua, tầm mắt của Mạnh Quốc Hoằng đang nhìn chằm chặp anh.

Anh đeo bộ đàm lên vai, đi qua, chào nghiêm, "Chuyện gì?"

Mạnh Quốc Hoằng liếc nhìn anh một cái, ánh mắt chỉa chỉa bộ đàm trên vai anh: "Đưa bộ đàm đây."

...



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn san san về bài viết trên: Băng Phong, Nguyễn Minh Thảo, meomeo1993
     

Có bài mới 06.10.2018, 23:04
Hình đại diện của thành viên
Thành viên mới
Thành viên mới
 
Ngày tham gia: 16.05.2017, 16:46
Bài viết: 11
Được thanks: 6 lần
Điểm: 1.18
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông bước ra từ ngọn lửa - Nhĩ Đông Thỏ Tử
Trời đất ơi nói chuyện với tình nhân nhỏ bị phát hiện rồi.  Thuơng đội trưởng Lâm.  Cám ơn editor nha.  Giữ sức khỏe. Hóng chương mới


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 15.10.2018, 00:22
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Phượng Vũ Cửu Thiên Bang Cầm Thú
Thượng Thần Phượng Vũ Cửu Thiên Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.06.2015, 19:37
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 696
Được thanks: 6824 lần
Điểm: 33.63
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người đàn ông bước ra từ ngọn lửa - Nhĩ Đông Thỏ Tử - Điểm: 72
Chapter 32: Bảo vệ
Editor: coki

Tay Lâm Lục Kiêu vừa mới đi cầm bộ đàm trên vai thì sau lưng đột nhiên vang lên một tiếng nổ rất lớn, anh quay đầu lại thì thấy lầu năm nổ tung, một ngọn lửa lớn bốc lên, khói đen dầy đặc giống như một tấm màn màu đen trên sân khấu, ánh lửa đỏ rực chiếu sáng cả bầu trời.

Anh lập tức lấy bộ đàm xuống, hét lớn với đầu bên kia: "Tổ 1, tổ 2, báo cáo vị trí! !"

"Vị trí tổ 1 ở, đông khu tam vực, tọa độ, 031, 045."

"Tổ 2!"

Trong bộ đàm chỉ có tiếng xẹt xẹt, cả tổ 2 đều im lặng, không có một người nào nói chuyện.

Từ Á: "Hình như tổ 2 ở chỗ kho dầu bị nổ tung."

Trong lòng Lâm Lục Kiêu chấn động, giọng nói nặng nề: "Chuẩn bị chiến đấu!"

"Vâng!" Vài chiến sĩ chuẩn bị chiến đấu mang bình dưỡng khí, lập tức đứng nghiêm, thẳng lưng chờ đợi mệnh lệnh.

Đạo diễn ngăn bọn họ lại: “Bọn họ cần cầu cứu thì bọn họ sẽ hô lên, như vậy không phải đang ép buộc bọn họ chấm dứt cuộc tranh tài sao?”

Lâm Lục Kiêu hoàn toàn không thèm để ý đến đạo diễn, anh ngẩng đầu, nhìn thẳng về mấy chiến sĩ đang chuẩn bị chiến đấu: "Đi vào tìm người mang ra ngoài!"

Ở chung với nhau nhiều ngày nên đạo diễn vô cùng hiểu rõ tính tình của Lâm Lục Kiêu vì vậy hoàn toàn hết cách với anh, chỉ có thể nôn nóng sốt ruột nói: "Đội trưởng Lâm! Chúng ta đang ghi chương trình đấy!"

Vóc dáng đạo diễn đã mập lại lùn, lúc nóng nảy tóc mái trên trán bay bay, quả thật là một ông chú mập mạp buồn cười.

Rốt cuộc Lâm Lục Kiêu cũng nhìn đạo diễn, nói một cách ngạo mạn: "Ông không chịu thì cứ kiện đi!"

Đạo diễn tức giận đến ná thở, ông ta nổi trận lôi đình, muốn cãi nhau với anh nhưng lại bị anh cắt đứt một cách thô bạo.

"Nếu như bọn họ bị vụ nổ làm cho hôn mê không thể cầu cứu được thì làm thế nào? Ông không biết sau khi nổ sẽ xảy ra hỏa hoạn sao? Nếu bọn họ là hôn mê ở bên trong thì sẽ bị chết cháy, ông có biết không? ! Ông không hiểu gì thì đừng nói nữa? !"

"Nếu nghiêm trọng như anh nói thì nhất định bọn họ sẽ kêu cứu!" Đạo diễn không chịu yếu thế.

Lâm Lục Kiêu chống nạnh, vẻ mặt không kiên nhẫn, anh thật sự không muốn thảo luận với cái tên ngu ngốc trước mặt về vấn đề này nữa.

Anh quay đầu nhìn sang thì thấy đã có hai người xuống.

Hai người mang kính bảo hộ, quân phục xốc xếch, trên người toàn là tro bụi, bình dưỡng khí mang lỏng lẻo sau lưng, vẻ mặt hốt hoảng, nhìn dáng vẻ hai người thì lính phòng cháy chữa cháy đều biết đã gặp phải sóng xung kích.

"Cút ngay!"

Lâm Lục Kiêu giắt bộ đàm lên vai, không khách khí đẩy đạo diễn mập lùn trước mặt ra, nhìn thế nào ông ta cũng phải gần trăm kí nhưng lại dễ dàng bị anh đẩy qua một bên. Đạo diễn có chút tức giận, còn muốn đuổi theo lý luận nhưng Lâm Lục Kiêu đã đoạt lấy một bình dưỡng khí cùng một túi dụng cụ sau đó dẫn theo mấy chiến sĩ xông vào bên trong.

. . . . . .

Bên trong khói đen dầy đặc, hai khu vực đều đỏ rực sắc lửa, bảy thùng dầu đổ tràn mặt đất, tình thế rất không lạc quan.

Lâm Lục Kiêu chỉ tay ra lệnh: “Hai người các cậu qua bên kia tìm, nếu gặp người tổ một thì lập tức mang ra ngoài, đợi lát nữa bảo người của chúng ta vào dọn dẹp hiện trường."

Sau khi nói xong anh lập tức xoay người đi đến vị trí tổ hai, sau đó lấy bộ đàm trên vai xuống, điều chỉnh tần số hai: “Nam Sơ?"

Bên kia chỉ vang lên vài tiếng xẹt xẹt, may nhờ anh đã trải qua nhiều trận, kinh nghiệm phong phú nên thuận lợi tìm được miệng thông gió, lại căn cứ chảy vào hướng nhiệt độ của đám cháy để tìm được vị trí của vụ nổ, anh cầm bộ đàm gọi tên Nam Sơ mấy lần nhưng vẫn không hề được đáp lại như cũ.


Lâm Lục Kiêu luống cuống cào tóc, anh nghĩ lát nữa tìm được phải dạy dỗ cô nhóc này một trận thật tốt mới được, đến bộ đàm mà cũng làm mất được! Kết quả vừa mới bước thêm một bước đã dẫm phải một cái cục hình vuông màu đen, anh lập tức cúi đầu xem xét, mặc dù cách một lớp khói dày đặc nhưng vẫn có thể xác định được đây là bộ đàm của Nam Sơ, trên màn hình còn lóe lên ánh sáng của đường cong tần số hai.

Anh ngồi xuống cầm bộ đàm lên, ánh mắt nhìn về phía một bóng lưng gầy nhỏ đang cuộn tròn ở chân tường bên trái, ánh mắt mừng rỡ, cũng quên suy nghĩ muốn dạy dỗ cô..., chỉ hai ba bước Lâm Lục Kiêu đã bước tới kéo người ra sau đó ôm tới sát tường khu vực hai, nơi không có khỏi, gấp gáp hỏi hai tiếng: "Nam Sơ? !"

Trống trải nơi chốn đều là anh ngắn ngủi dồn dập hồi âm.

Ý thức Nam Sơ đang mơ hồ, mê man thì nghe có người ở gọi mình, đầu chôn ở trên đầu gối, làm thế nào cũng không ngẩng lên được.

Lâm Lục Kiêu ngồi xuống, nâng mặt của Nam Sơ lên, tháo kính bảo hộ bám đầy bụi xuống, da thịt lộ ra bên ngoài cũng đen thùi lùi, khuôn mặt nhỏ nhắn ngã trái ngã phải trong bàn tay anh, lòng anh như bị ai nhéo một cái, Lâm Lục Kiêu lập tức gỡ mặt nạ trên mặt mình xuống, úp lên mặt cô: “Thở đi, Nam Sơ."

Ý thức của cô giờ rất mơ hồ, còn chưa hít vào đã ho ra.

Lâm Lục Kiêu nóng nảy, dứt khoát ngồi bệt xuống dưới đất, ôm cô vào trong ngực, nâng gáy cô lên, vừa véo người cô vừa dỗ dành: “Mở mắt ra nào."

Nam Sơ cố gắng mở mắt ra sau đó lại khép lại.

Lâm Lục Kiêu để cô nằm trên mặt đất, cởi quần áo phòng cháy ra sau đó vén áo ngắn bên trong lên.

Áo ngực màu đen bao bọc cặp nhũ trắng như tuyết tạo thành một cái rãnh rất sâu ở giữa, thật sự. . . . . . không nhỏ, anh đã quên —— cô không còn là cô gái nhỏ năm xưa nữa rồi.

Lâm Lục Kiêu thoáng thất thần, anh quỳ trên mặt đất, tay đặt lên ngực cô, ấn mấy lần, sáu đó bịt mũi cô, cúi người ngậm lấy môi cô hô hấp nhân tạo, đến khi vẻ mặt cô thả lỏng, tự thở được thì anh mới chụp mặt nạ lên, Nam Sơ hít sâu hai cái, ý thức dần dần trở lại.

Thứ đầu tiên Nam Sơ nhìn nhìn thấy chính là gương mặt tuấn tú mang theo một ít hốt hoảng của Lâm Lục Kiêu thì có chút không thể tin được, huống chi anh không mặc trang phục phòng cháy chữa cháy, chỉ mang theo bình dưỡng khí đã xông vào, Nam Sơ lập tức hiểu ra cô đã khiến mọi người lo lắng, lúc này cô cảm thấy trong lòng trướng trướng ê ẩm, có loại hạnh phúc khi được người khác yêu thương, cô không nhịn được trực tiếp nhào vào trong ngực anh, ôm cổ của anh: “Đội trưởng."

Lâm Lục Kiêu thả lỏng, thở dài một hơi, thuận thế để cô nhào vào trong lòng mình, bàn tay đỡ gáy cô: "Bị xung kích sóng nổ tung?"

Nam Sơ nằm ở trên vai anh, hít hít mũi, nửa đùa nói: "Ừ, em vừa đẩy người khác ra, kết quả là bị nổ tung, không ctính đúng thời gian, nghiệp vụ không thành thạo."

"Đồng đội của em đâu?"

"Chạy rồi."

"Em bị ngất còn bọn họ thì chạy?" Lâm Lục Kiêu cười lạnh: “Không phải thằng nhóc kia thích em sao? Anh ta đối xử với người mình thích như vậy à?"

Nam Sơ không để ý lắm: "Chạy là chạy chứ sao."

"Không khó chịu sao?"

"À, không."

"Tại sao?"

Nam Sơ ngẩng đầu lên khỏi vai anh, ôm lấy mặt anh, nhìn thẳng vào khuôn mặt bám đầy bụi nhưng ánh mắt vẫn đen láy như cũ: “Không phải là anh đã tới sao?"

Lâm Lục Kiêu nhéo nhéo cái má đầy bụi của cô: "Có phải em cố ý giả chết chờ anh đi vào hay không?"

Nam Sơ cười duyên, muốn nhào qua hôn anh thì đột nhiên bộ đàm trên mặt đất vang lên: "Lục Kiêu!"

Lâm Lục Kiêu cúi đầu lườm một cái, sau đó cầm lên, một tay chận môi cô lại, giọng nói bình thản: "Hả?"

Bên kia bộ đàm là Mạnh Quốc Hằng: "Đã tìm được người chưa?"

"Tìm được rồi."

"Vậy mau ngoài!"

Anh nhìn Nam Sơ, chậm rãi nói: "Ừ, hết."

Lâm Lục Kiêu xoay người ôm Nam Sơ lên, nói với cô: "Anh phải đi ra ngoài rồi, anh dẫn em đi tìm dì Thiệu, em cố gắng chịu đựng một lát."

Nam Sơ cực kì thích nghe Lâm Lục Kiêu ở trước mặt cô nói về dị Thiệu và Dương Chấn Cương như thế, cảm giác không có khoảng cách giống như những người đó cũng là trường bối của nàng, cực kì thân thiết.

Cô vùi ở trong ngực anh, ngoan ngoãn gật đầu.

Nam Sơ rất gầy, lúc ôm gần như không cảm thấy nặng, Lâm Lục Kiêu ước lượng thử, nói: “Tại sao em lại gầy như vậy?"

Nam Sơ nằm ở trong ngực anh, tìm một tư thế thoải mái: “Gầy tốt hơn, lúc chụp sẽ đẹp, bình thường lúc chụp em đều có vẻ mập hơn."

Nói đến chụp hình, Lâm Lục Kiêu lập tức nhớ lại lần trước cô nhóc này đã gửi cho anh một tấm hình mặc đồ tắm ướt át đầy dụ dỗ.

"Em hay chụp những thứ đó à?"

"Thứ gì?"

"Đừng giả bộ ngu, lần trước em gửi anh cái gì em quên rồi hả?"

Nam Sơ bừng tỉnh hiểu ra: “Anh đang nói đến ảnh mặc đồ tắm?"

Lâm Lục Kiêu lầm bầm.

"Tấm gửi cho anh đã rất kín đáo rồi, em còn có những tấm mức độ cao hơn, anh có muốn xem hay không?"

Anh nói mà không có biểu cảm gì: "Không xem."

"Thật đáng tiếc." Cô nhóc nào đó lộ ra vẻ đáng tiếc.

Lâm Lục Kiêu cười một tiếng, cúi đầu nói bên tai cô: "Cảnh cáo em một lần cuối cùng, đừng gây chuyện nữa."

. . . . . .

Lâm Lục Kiêu ôm cô đi đến phòng y tế, lúc này ở hiện trường chỉ còn lại vài chiến sĩ đang xử lí đám cháy và tổ chương trình đang dọn dẹp đạo cụ, chân trước anh vừa mới để Nam Sơ xuống, chân sau Dương Chấn đã tiến vào: “Lục Kiêu, cậu ra rồi."

Lâm Lục Kiêu xoa xoa tóc Nam Sơ, nói với dì Thiệu: "Dì xem thử, cô nhóc này bị sóng xung kích đánh trúng, không biết đầu óc có bị gì hay không."

Dì Thiệu vung tay lên: “Dì không khám được nội thương, chuyển qua bệnh viện khu ba đi."

Lâm Lục Kiêu gật đầu: “Được, dì cởi quần áo cô ấy kiểm tra vết thương ngoài một chút, đợi lát nữa tôi sẽ cho người đưa đi bệnh viện khu ba kiểm tra."

Dì Thiệu ngoắc ngoắc tay với Nam Sơ: “Cô gái, cởi quần áo."

Nam Sơ nhìn Lâm Lục Kiêu, tay đã cởi nút áo quân phục xuống: "Đội trưởng Lâm, em muốn cởi quần áo."

Tay Lâm Lục Kiêu đè ở trên đầu nàng, cúi người, cười xấu xa nói hai chữ khiến Nam Sơ cứng người, đến khi phản ứng lại thì người đã đi tới cửa rồi.

Lâm Lục Kiêu dựa vào tường châm điếu thuốc, hỏi Dương Chấn Cương đang đứng trên hành lang: "Thế nào rồi?"

Vẻ mặt Dương Chấn Cương rất nghiêm túc: “Mạnh Xử bảo cậu xử lí cho xong chuyện nơi này rồi đi đến chi đội một chuyến."

Lâm Lục Kiêu hít một hơi thuốc lá, khóe miệng cong cong: "Biết rồi."

"Mạnh Xử với cậu là cha con, có chuyện gì bình tĩnh nói, đừng có tức giận, nghe không?"

"Lão Dương, làm người không mích lòng người khác như vậy có mệt không?" Lâm Lục Kiêu là người trời có sụp xuống cũng không có gì đáng lo, ngược lại Dương Chấn Cương mới là người lo trước lo sau: “Được rồi, tôi biết rồi, đợi lát nữa bên này rút lui xong, tôi sẽ qua."

Vừa dứt lời, ở chỗ khúc quanh sáng chói có một bóng người đi vào, Lâm Lục Kiêu híp mắt nhìn, —— là Tưởng Cách, đi theo phía sau là hai phụ tá.

Lâm Lục Kiêu ngăn người lại, nói: "Định làm gì?"

Tưởng Cách cười một tiếng cực kì giống công tử khiêm nhường, cũng không biết bên trong vẻ ngoài ôn hòa này cất giấu dã tâm như thế nào: “Đội trưởng Lâm, sao tôi lại thấy anh nói chuyện khó khăn như vậy? Tôi tới thăm bạn gái tôi, sao vậy? Có vấn đề gì không?"

Lâm Lục Kiêu làm một động tác hài hước, nếu gặp phải người không đứng đắn, anh lại càng không đứng đắn hơn, chỉ thấy anh nhíu mi, khó xử nhìn Dương Chấn Cương: "Lão Dương, tôi không có nghe nói dì Thiệu có bạn trai mà? Thằng nhóc này ở đâu ra vậy?"

Khóe miệng Dương Chấn Cương giật giật: "Nói bậy bạ gì đó, kể từ khi ly hôn dì Thiệu của cậu cũng đã độc thân bao lâu rôi."

Lâm Lục Kiêu nhìn về phía Tưởng Cách, hếch mày, vẻ mặt vô lại: "A, nghe chưa?"

Tưởng Cách ho khan một cái, nghiêm nghị: “Tôi tìm Nam Sơ."

"Không tiện."

Tưởng Cách cảm thấy anh lính trước mắt tại sao lại vô lại như vậy khiến anh ta gần như không giữ được vẻ lịch sự, phong độ nữa: “Tôi tìm cô ấy mắc mớ gì đến anh? Không có thấy báo chí viết hai chúng tôi là người yêu à! Người yêu!"

"Báo chí còn viết anh lưu manh nhiều hơn, nếu vậy không phải tôi nên bắt anh lại à?"

Hôm nay Tưởng Cách coi như gặp phải kì phùng địch thủ, từ nhỏ đến lớn không có người nào dám nói chuyện với anh ta như vậy, anh ta vừa muốn nói lại thì cửa phòng quân y đã mở ra, quân y Thiệu đứng ở cửa, nói với Tưởng Cách: "Cậu là Tưởng Cách đúng không?"

Tưởng Cách gật đầu.

"Nam Sơ bảo cậu vào trong nói chuyện."

Lâm Lục Kiêu đứng ở cửa, dùng đầu lưỡi liếm răng, vẻ mặt đen tối khó dò.

. . . . . .

Tưởng Cách đi vào kéo ghế ngồi đối diện với Nam Sơ sau đó huýt sáo.

Nam Sơ không kiên nhẫn, nhíu nhíu mày: “Có lời cứ nói, có rắm cứ thả.”

Tưởng Cách chậc chậc hai tiếng, vẻ mặt thổn thức: "Em càng ngày càng chướng mắt anh, như vậy lại càng kích thích anh muốn chinh phục em."

Nam Sơ cười với anh ta, mặc dù trên mặt đều là bụi than nhưng hai mắt sáng rực, dáng vẻ xinh đẹp, Tưởng Cách đẩy cái ghế về phía trước: “Không bằng theo anh? Bảo đảm sau này em sẽ bước lên thảm đỏ!"

"Cút."

Lời ít mà ý nhiều, một chữ tỏ rõ lập trường.

Tưởng Cách cũng không tức giận, ngược lại cười cười dựa vào cái ghế: "Em tin hay không? Nếu anh muốn chỉ cần nói Hàn Bắc Nghiêu đưa em đến giường anh, chỉ mất vài phút mà thôi."

"Ừ, tôi cũng sẽ dùng chừng đó phút trói anh lại sau đó vẽ mấy trăm con rùa đen lên người anh rồi đăng lên Ins, có thể nào ông Tưởng lại nhốt anh nửa năm không?"

Cô gái này rất lanh lợi, Tưởng Cách nhìn chằm chằm cô một lát sau đó đi đường vòng: "Được rồi, không đùa giỡn với em nữa, giao thằng nhóc lần trước ra đây, ân oán hai ta xóa bỏ."

Nam Sơ: "Tôi không biết."

"Không biết? Hả? Nếu em không biết anh là cháu em."

"Anh tìm anh ta làm gì?"

Tưởng Cách là kiểu người gì, là người có thù oán phải trả, lần trước thằng nhóc kia và Nam Sơ chỉnh anh ta thảm như vậy, làm sao anh có thể dễ dàng bỏ qua cho được. Đối với Nam Sơ, trước mắt anh vẫn còn ôm suy nghĩ như cũ, mặc dù cô gái này rất sắc bén nhưng anh vẫn muốn ngủ với cô.

Báu vật như vậy, không ngủ thật đáng tiếc.

Anh đứng lên, đá văng cái ghế: “Không nói thì thôi, anh tới thuận tiện thông báo một chút, em không cần phải tham gia tập ba nữa."

"Có bệnh à?"

"Đợi lát nữa trở về người đại diện của em sẽ thông báo em bởi vì anh đã tính bước tiếp theo giúp em, mấy ngày nữa đi thử vai, nếu đạo diễn chọn trúng em hẳn phần diễn sẽ không ít, là một bộ phim lớn, về sau nổi tiếng đừng quên anh đã tìm giúp em, anh đã phải bỏ ra mặt mũi rất lớn đấy." Tưởng Cách vỗ vỗ khuôn mặt đáng đánh đòn của mình.

. . . . . .

Lúc Lâm Lục Kiêu dọn dẹp xong hiện trường trở về túc xá thì đụng phải Nghiêm Đại đang xách hành lý xuống, anh cũng không nhìn mà trực tiếp lướt cô ta, coi như cô ta không tồn tại.

Nghiêm Đại dừng một chút, gọi anh lại theo bản năng: "Đội trưởng Lâm."

Lâm Lục Kiêu tiếp tục đi.

Nghiêm Đại ném hành lý xuống đất, vòng trở lại đến trước mặt anh, cản anh lại, lúc này Lâm Lục Kiêu mới dừng bước, đút tay vào trong túi, không nói tiếng nào nhìn nàng.

Nghiêm Đại nói: "Có phải anh rát xem thường em hay không?"

Lâm Lục Kiêu không lên tiếng, cúi đầu không cảm xúc quan sát cô gái trước mắt.

Thật ra thì Nghiêm Đại là một cô gái rất cứng cỏi, cũng rất biết mục tiêu của mình là cái gì, từ trước đến giờ đều như vậy, mặc dù biết mình có cảm tình với Lâm Lục Kiêu nhưng mục tiêu của cô ta không chỉ như thế, cô ta cũng sẽ không đi theo đuổi, chuyện không có kết quả chuyện Nghiêm Đại sẽ không đi lãng phí thời gian.

Nhưng Lâm Lục Kiêu không để ý đến Nghiêm Đại khiến cô ta rất khó chịu.

Loại cảm giác bị xem thường này đả kích tự ái của Nghiêm Đại một cách nghiêm trọng, cô ta thà bị Lâm Lục Kiêu mắng cô ta, chỉ trích cô ta, —— cô là đồ phản bội đồng đội.

Nhưng anh không có, loại lạnh nhạt coi thường này khiến trong lòng Nghiêm Đại như có trăm móng vuốt đang cào cấu lại mờ mịt không biết nên như thế nào, chỉ muốn ngăn anh lại theo bản năng, giải thích với anh thật ra cô ta không có xấu xa như vậy.

"Em và Nam Sơ từng có quan hệ, mặc dù em thường hay gây chuyện với Nam Sơ nhưng lúc vụ nổ xảy ra em cũng rất sợ, em cung từng nghĩ có nên quay trở lại tìm Nam Sơ hay không nhưng thời điểm em thấy Lưu Hạ Hàn cũng chạy ra ngoài em lại không dám nữa, em muốn đi ra ngoài tìm các anh để các anh vào cứu Nam Sơ, mặc dù em không thích Nam Sơ nhưng cũng sẽ không cố ý bỏ mặc cô ấy trong đó."

"Ừ." Lâm Lục Kiêu gật đầu, hoàn toàn không để ý Nghiêm Đại đang nói gì.

Nghiêm Đại cũng không biết nên nói cái gì, cô ta hối hận mình không nên ngăn Lâm Lục Kiêu lại, cô ta cần phải cao ngạo rời đi, như vậy mới phù hợp với dự tính của cô ta nhưng lại sợ không giải thích thì cả đời sẽ để lại ấn tượng phản bội đồng đội cho anh nên tóm lại là không cam lòng.

Cho dù nói cái gì cũng đành chịu vì Nghiêm Đại làm như thế nào, Lâm Lục Kiêu cũng hoàn toàn không quan tâm.

. . . . . .

Lúc Nam Sơ ra khỏi phòng quân y thì sẽ về kí túc xá thu dọn đồ đạc, Thẩm Quang Tông đã cho xe tới, đang chờ ở dưới lầu.

Cô đã đóng gói hết hành lí, điện thoại đặt bên mép giường cũng đã vang lên nhiều lần, Nghiêm Đại và Từ Á đã được người đại diện đón đi, cô là người cuối cùng, mặc dù ở đây không tới một tháng nhưng thường ngày huấn luyện đều là đao thật súng thật, không có một chút lười biếng làm dáng  nên khó tránh khỏi có chút cảm xúc.

Từ Á và Nghiêm Đại cũng thế, lúc rời đi đều chào tạm biệt với các chiến sĩ giống như một binh sĩ giải ngũ thật sư.

Điện thoại lại vang lên, Nam Sơ lại ngắt sau đó yên lặng ngồi ở trên giường.

Lúc này có một bóng người đi vào cửa, cô mừng rỡ ngẩng đầu thì nhìn thấy một khuôn mặt ngăm đen, gầy gò, đôi mắt ti hí khiến cô không khỏi mất mác: "Tiểu đội trưởng Thiệu."

Thiệu Nhất Cửu thần kinh thô, không có nghe ra hàm ý trong lời nói, anh ta vỗ vỗ cánh cửa: “Tất cả mọi người đều ở sát vách, có muốn đi qua nói vài câu không?"

Trong ba người Nam Sơ là người nói ít nhất, trước khi cô đến, cũng có người tìm kiếm cách thông tin trên mạng, lúc đầu tất cả mọi người đều không thích tính tình lạnh lùng của Nam Sơ, sau ở lâu mới phát hiện thật ra thì tính tình Nam Sơ rất hiền hòa, lúc huấn luyện lại rất quật cường, không chịu thua, điểm này rất giống đội trưởng, thỉnh thoảng lại giống như một cô gái nhỏ nhưng phần lớn thời gian cô đều tỏ vẻ lạnh lùng khiến người khác yêu thương, giống như là đó là lá chắn cho sự cô độc và tịch mịch của mình mà thôi.

Nam Sơ gật đầu, đi theo tiểu đội trưởng Thiệu tới phòng bên cạnh, cách chiến sĩ nam đều ngồi hoặc đứng trong phòng, ánh mắt lấp lánh nhìn cô, thật ra thì trong đám người kia có người còn nhỏ hơn kia, Tiểu Cửu mới mười tám, thỉnh thoảng sẽ đuổi theo phía sau cô kêu chị Nam Sơ, lúc cười lên để lộ hai cái răng nanh. . . . . .

Cô không giỏi nói chuyện, cũng không quá tình cảm, sẽ không giống Từ Á và Nghiêm Đại biết nói những lời xã giao vui vẻ, từ nhỏ đã không ai đã dạy cô làm như thế nào biểu đạt sự cảm ơn, thứ cô có thể nghĩ tới chỉ là cúi người chào một cái, cám ơn bọn họ mỗi ngày đem đều huấn luyện để bảo vệ quốc gia, bảo vệ nhân dân.

Đó là một cái cúi người đủ 90 độ tiêu chuẩn.

Cảnh tượng đang náo nhiệt lập tức im lặng, tất cả mọi người đều hai mặt nhìn nhau, Tiểu Cửu là một người cảm tính, anh thích Nam Sơ nhất, cảm thấy cô gái này vừa xinh đẹp lại mang theo tiên khí nên lần này bị chọc khóc, hốc mắt hồng hồng, anh dẫn đầu trả lễ cho Nam Sơ.

Là quân lễ tiêu chuẩn.

Điều đó khiến tất cả binh sĩ đều đứng nghiêm, đồng loạt chào cô theo nghi thức quân đội.

Nam Sơ bật cười, có cảm giác giống như tráng sĩ chặt tay.

Tiểu đội trưởng Thiệu vỗ vỗ vai của cô: “Con gái nên cười nhiều, cô cười rất đẹp."

Nam Sơ cũng chào một cái: “Ừ!"

Sau khi chào tạm biệt với các chiến sĩ, Nam Sơ lại trở về phòng ngủ chờ một lát.

Điện thoại di động lại vang lên lần nữa.

Cô liếc nhìn sau đó gọi Thiệu Nhất Cửu lại: “Đội trưởng các anh đi đâu vậy?"

Thiệu Nhất Cửu tò mò hỏi: "Cô đang đợi đội trưởng à?"

"Ừ, muốn nói tạm biệt với anh ấy."

"Đội trưởng bị Mạnh Xử gọi đi rất gấp, đoán chừng một lát cũng không về được."

Nam Sơ nghe vậy xách túi đứng lên, nhìn tiểu đội trưởng Thiệu, cười cười: “Biết rồi, tôi đi đây!"

Thật sự đi rồi!

Cũng không quay đầu lại, rất phóng khoáng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn coki về bài viết trên: Băng Phong, Nguyễn Minh Thảo, m0n.prim, san san, trinhaof
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 66 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hana93, Nguyễn Minh Thảo và 106 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 23, 24, 25

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 143, 144, 145

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 16, 17, 18

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147



Duy Khôi: alo alo có ai hông
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Mẫu Tử Song Linh: yo
Tiểu Yết Scorpio: Ai nhớ ta giơ tay  T.T
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 242 điểm để mua Mắt kính hồng
Độc Bá Thiên: Cô nguyệt
Ngọc Nguyệt: :(
Cô Quân: Ôi lâu lắm mới vào tnn mà k có ma nào à
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 272 điểm để mua Tóc xù chăm học
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Tinh Zombie
Ranchild: wow, hế lô Gemy
TranGemy: có nè =))
Ranchild: giờ này hông có ai nhỉ -_-
Ranchild: chào mọi người
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Ngôn Tình
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 258 điểm để mua Tóc xù chăm học
dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 240 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 346 điểm để mua Mèo trong giỏ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 328 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 1050 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 999 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> THO THO
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 817 điểm để mua Cô bé cưỡi châu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.