Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 379 bài ] 

Nam thần ở phòng bên cạnh - Mèo Tứ Nhi

 
Có bài mới 07.10.2018, 10:44
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.08.2014, 13:49
Bài viết: 3017
Được thanks: 13899 lần
Điểm: 21.13
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nam thần ở phòng bên cạnh 280 - Điểm: 55
Chương 313: Không tránh khỏi nụ hôn
     Editor: Mẹ Bầu

     Âu Dương Văn Nhân gật đầu một cái, đỡ Tô Song Song đi ra ngoài. Thời điểm đi ngang qua bên cạnh Tần Mặc, ánh mắt Âu Dương Văn Nhân vẫn nhìn thẳng, giống như không hề nhìn thấy người này vậy.

     Tô Song Song lại vội vàng cúi đầu, mặc dù cảm thấy cho dù cô có ngẩng đầu ưỡn ngực, không để khí thế bị ném đi, nhưng khi đi tới bên cạnh Tần Mặc, thì trong nháy mắt cô lại không nhịn được phải nhanh chóng cúi đầu xuống, lừa mình dối người không dám nhìn tới Tần Mặc.

     Bất quá trong chớp nhoáng này Tô Song Song lại cảm giác được có một luồng ánh mắt nóng bỏng đang nhìn mình. Theo bản năng Tô Song Song quay đầu nhìn sang, nhưng lại chỉ nhìn thấy gò má của Tần Mặc.

     Tô Song Song lập tức ý thức được mình đã tự mình đa tình rồi. Hai gò má cô vụt đỏ bừng lên. Cô vội vàng cúi đầu, trái tim lại đập rầm rầm rầm một hồi cuồng loạn.

     Đợi đến khi Tô Song Song ngồi vào trên ghế sa lon ở trong góc, cô vội vàng cầm lên một chén nước, @MeBau*diendan@leequyddonn@  ừng ực một hơi uống vào. Khi nước tiến vào trong bụng, cô mới cảm thấy đã có chút trấn định được không ít.

     Âu Dương Văn Nhân ngồi ở bên cạnh đang muốn vươn tay ngăn cản Tô Song Song, nào biết anh vừa mới vươn tay ra, Tô Song Song cũng đã uống hết luôn một chén nước nữa. Âu Dương Văn Nhân chỉ có thể thở dài.

     "Đã đau bụng rồi mà em còn uống nước lạnh?" Âu Dương Văn Nhân nói xong vươn tay hướng về phía nhân viên phục vụ yêu cầu một chén nước ấm. Khi nước ấm được mang lên, Âu Dương Văn Nhân quan tâm để chén nước ấm vào trong tay Tô Song Song.

     Tô Song Song nhất thời cảm giác thấy có một luồng ấm áp, cảm giác thấp thỏm ở trong lòng cũng đã hơi bình phục được một chút. Cô suy nghĩ một chút nhìn về phía Âu Dương Văn Nhân kéo ra vẻ mặt tươi cười.

     Tô Song Song nói sau khi uống một hớp nước, một dòng nước ấm chảy xuống dưới, cô cảm thấy mình đã tốt hơn rất nhiều, giọng nói cũng không khỏi có chút dễ dàng hơn một ít: die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on "Văn Nhân, em đã tốt hơn nhiều rồi, anh đi xã giao đi, em ngồi ở chỗ này nghỉ ngơi một lát, sau đó phải đi đến khu ăn uống để ăn đồ ăn ngon nữa, anh không cần lo lắng cho em đâu."

     Dư quang của Âu Dương Văn Nhân nhìn sang bên cạnh một chút. Mặc dù rất không cam lòng, nhưng mà anh vẫn đứng lên, hướng về phía Tô Song Song cười cười, anh vẫn không yên lòng còn dặn dò lại một câu: "Có chuyện gì thì em gọi điện thoại cho anh, một lát nữa anh sẽ đi đến khu ăn uống để đón em."

     Tô Song Song hiện tại cực kỳ nghĩ muốn bản thân mình được yên lặng một chút, cho nên cô vội vàng phất phất tay, cố làm ra vẻ nhẹ nhõm nhìn Âu Dương Văn Nhân cười cười. Ngay sau đó cô lại cúi đầu xuống uống nước trong chén, cũng không ngẩng đầu lên nữa.

     Khi Tô Song Song cảm giác được Âu Dương Văn Nhân đã đi rồi, cái loại cảm giác đau đớn đó vẫn cứ từ trong lòng lan tràn ra ngoài, không thể có biện pháp nào để che giấu. Trong nháy mắt hàm răng của cô dùng sức cắn mạnh vào cái ly, phát ra tiếng động ken két ken két, nhưng vẫn chậm chạp như cũ không thể giải thoát được sự hốt hoảng trong lòng mình.

     Tô Song Song vốn cho là, di●ễn‿đàn‿l●ê‿quý‿đ●ôn. nếu có nhìn thấy Tần Mặc thì cô vẫn có thể rất bình tĩnh, nhưng mà vạn vạn lần không hề nghĩ tới, cho dù chỉ là một chút dư quang của Tần Mặc, cho dù cô cũng không hề nhìn thẳng vào mắt cùng với Tần Mặc, cũng đã làm cho cô hoảng hốt chạy bừa nghĩ muốn chạy trốn.

     Tô Song Song nghĩ được như vậy, vội vàng quay đầu nhìn chung quanh, không hề nhìn thấy Tần Mặc đâu cả, cô liền thở phào nhẹ nhõm. Tô Song Song nghỉ trong chốc lát, hít một hơi, cư nhiên cảm giác được bụng của mình rất đói.

     Tô Song Song chọc chọc cái bụng xẹp lép của mình, trong lòng có chút tự khinh bỉ, thật là không có tiền đồ!

     Bất quá lúc này Tô Song Song mới nhớ tới, bữa cơm trưa hôm nay cô vẫn còn chưa kịp ăn miếng nào. Tô Song Song lại lặng lẽ dò xét bốn phía, vẫn không hề nhìn thấy Tần Mặc, di✣en✤danlequyd☼n☀c☼m lúc này cô mới đứng dậy đi về hướng khu ăn uống.

     Khi Tô Song Song đi ngang qua một chỗ có chút vắng vẻ ở cửa thang lầu, cô đang định đi tới, đột nhiên cảm giác được có hai bàn tay kéo cánh tay của cô, sau đó kéo thẳng cô vào thang lầu.

     Tô Song Song bị dọa cho sợ đến mức đang định kêu thành tiếng thất thanh, đột nhiên miệng cô lại bị một bàn tay che lại. Tô Song Song xoay người một cái, sau lưng liền bị dán lên vách tường lạnh như băng. Tô Song Song kinh hồn táng đảm, đang muốn nói gì, đột nhiên cảm giác nhận được một cảm giác quen thuộc mãnh liệt.

     Thân thể Tô Song Song chợt cứng đờ, mặt mày chậm rãi ngước lên, khi nhìn thấy đó chính khuôn mặt lãnh khốc quen thuộc kia, diⓔn♧đànⓛê♧quý♧đⓞn thì Tô Song Song chỉ cảm thấy tim mình cũng như ngừng đập.

     "Vị hôn thê?" Tần Mặc nói xong thu tay lại, cúi đầu lạnh lùng nhìn Tô Song Song, cái loại ánh mắt đó cực kỳ  xa lạ và lạnh như băng.

     Tô Song Song cũng nhìn lại Tần Mặc trong nháy mắt, lỗ tai cô đột nhiên phát ra một hồi ông ông, căn bản cũng không hề nghe rõ Tần Mặc vừa nói gì. Cô ngơ ngác phát ra một tiếng: "A?"

     Tần Mặc lại cúi đầu, đến gần sát mặt Tô Song Song, hai người bốn mắt nhìn nhau, chóp mũi đã gần như sắp dán lại với nhau đến nơi, Tô Song Song lập tức khẩn trương lui lại về phía sau.

     Nhưng mà cô quên mất phía sau mình lại chính là vách tường, cho nên cô vừa di động lập tức không có bất kỳ hiệu quả nào, di@en*dyan(lee^qu.donnn),  mà ngược lại, lại bị phản lực bắn ngược làm cho cô bị bắn về phía trước một ít, chóp mũi của Tô Song Song trực tiếp đụng vào trúng Tần Mặc.

     Tần Mặc dùng một tay tóm được bả vai Tô Song Song, khẽ lôi kéo lên trước, một tay kia chế trụ nơi cái ót Tô Song Song, nghiêng đầu chính xác đặt một nụ hôn xuống.

     Tô Song Song cảm nhận được cặp môi mỏng của Tần Mặc dán lên trên đôi môi của mình, thì chỉ cảm thấy một hồi lạnh như băng. Cô trợn to cặp mắt cả kinh, theo bản năng mở to miệng muốn chất vấn. Ai biết được vừa mới như vậy một cái, Tần Mặc liền thừa dịp thời cơ liền tiến vào.

     Tô Song Song chỉ cảm thấy trong đầu óc của mình trong nháy mắt bốc lên một cặp bóng bay màu hồng, cả người cô cũng do cứng ngắc liền nhẹ nhàng bay bổng lên cao.

     Cô cảm giác được có một đôi tay lạnh như băng đang chay ở trên thân cô, đến mức, làm cho cô trong nháy mắt cảm giác được cái lạnh thấm sâu vào tận xương tủy, phảng phất trái tim của mình cũng bị đông lạnh mất rồi! Tô Song Song không sao nhịn được liền hơi run rẩy.

     Không biết qua bao lâu, lâu đến mức Tô Song Song đã sắp thở không ra hơi, đã sắp ngất đi rồi, thì Tần Mặc mới rời khỏi đôi môi của Tô Song Song. Tô Song Song vội vàng há miệng to ra mà hô hấp.

     Tần Mặc chống đỡ cái trán của mình lên trên trán của Tô Song Song. Một đôi ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm vào cặp mắt của Tô Song Song, tựa như đang suy nghĩ muốn xuyên thấu qua hai mắt của cô để nhìn thấy nội tâm của Tô Song Song vậy. Giờ khắc này hai mắt của anh lại mang theo một ít vẻ nhu tình mật ý (*) hiếm khi có được.

(*) nhu tình mật ý: chỉ tình cảm dịu dàng, ngọt ngào

     Hai mắt Tô Song Song mịt mờ như có sương mù, cô há to miệng để hô hấp bởi vì thiếu dưỡng khí, trước ngực phập phồng lên xuống một hồi. Tô Song Song cảm thấy đôi môi của mình đau rát, theo bản năng cô liền lè lưỡi liếm liếm.

     Nhưng động tác vô ý thức này của Tô Song Song đã làm cho Tần Mặc chỉ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô. Nụ hôn mới vừa rồi chỉ giống như lướt qua rồi dừng lại, tựa như làm cho giờ khắc này càng trở nên gian nan thêm. Cặp mắt của Tần Mặc vốn dĩ lạnh như băng trong nháy mắt cũng liền lộ ra một cổ nóng bỏng.

     Vào lúc này Tô Song Song mới lấy lại được tinh thần. Cô cảm thấy có cái gì đó rất không đúng! Đây rốt cuộc được coi như là đã xảy ra chuyện gì! Rốt cuộc Tần Mặc đã coi cô trở thành cái gì?

     Tô Song Song ngẩng đầu lên căm tức nhìn Tần Mặc, chậm một chút khôi phục khí lực, cô nghĩ muốn đẩy Tần Mặc ra, chỉ tiếc một ít khí lực lúc này của Tô Song Song đơn giản chính là lấy trứng chọi đá.

     Tần Mặc thấy của Tô Song Song nhìn mình với vẻ mặt tràn đầy sự chán ghét ruồng bỏ, trong lòng vốn dĩ đang mang loại cảm xúc tình cảm nồng đậm nhứ nhung, trong nháy mắt bị cơn tức giận phẫn nộ che khuất. Anh một tay tóm được tay của Tô Song Song, sau đó áp chặt lại ở trên tường, hơi cúi đầu nhìn Tô Song Song có vẻ hung ác.

     "Tô! Song! Song!" Tần Mặc cắn răng nghiến lợi, kêu lên rành rọt từng chữ từng chữ một cái tên suốt bốn năm qua đã hành hạ anh, cái tên đã làm cho anh cả ngày lẫn đêm nhung nhớ, cái tên đã làm cho anh cả ngày lẫn đêm phải phẫn hận.

     "Tần Mặc!" Tô Song Song cũng không cam chịu yếu thế, nếu như nói tức giận phẫn hận, suốt bốn năm qua cái tên Tần Mặc kia cũng đã hành hạ cô không ít. Hai người cứ nhìn chằm chằm lẫn nhau như vậy. Tô Song Song quật cường vươn tay lên xoa xoa cái miệng của mình.

     Tay của Tần Mặc đang nắm chặt lấy cổ tay của Tô Song Song thoáng chốc liền nhanh chóng buông ra. Anh sửa sang lại quần áo hơi có chút xốc xếch của mình sau đó xoay người sãi bước rời đi.

     Tô Song Song đứng tại chỗ, hai mắt mở trừng, lẳng lặng nhìn Tần Mặc rời đi mà không nói gì, theo bản năng cô đưa tay lên chạm một cái vào môi của mình.

     Khi Tô Song Song cảm nhận được môi của mình vừa đau lại vừa sưng, thì cô mới chợt nhận ra được, chuyện nụ hôn mới vừa rồi không phải là mộng, mà là đã chân thật xảy ra.

     Nhưng mà Tô Song Song lại càng thêm mơ hồ một vòng rồi. Cô vừa tức vừa giận lại vừa cảm thấy trong lòng khó chịu, nhưng cứ đứng yên ở chỗ này lại không biết phải sẽ làm gì.

     Tô Song Song ở trong góc u ám đó chậm thật lâu mới tìm lại được nhịp tim của mình. Cô hít một hơi thật sâu, cúi đầu sửa sang lại váy áo của mình vừa bị Tần Mặc kéo xộc xệch cẩn thận, lúc này mới đi ra khỏi nơi đó.

     Vừa đi ra ngoài cô đã nhìn thấy Âu Dương Văn Nhân đang đi tìm cô. Tô Song Song vừa thấy được Âu Dương Văn Nhân không biết tại sao, đột nhiên cảm thấy vô cùng chột dạ, cúi đầu.

     Âu Dương Văn Nhân vừa nhìn thấy cô, lại sải bước đi tới gần. Âu Dương Văn Nhân vừa liếc mắt một cái liền nhìn thấy đôi môi Tô Song Song có sự khác thường, trên mặt vốn dĩ đang mang theo nụ cười liền trở nên có chút hơi dữ tợn.

     "Song Song, sao vậy? Có còn cảm thấy không được thoải mái nữa không?" Âu Dương Văn Nhân quả thực đã nhịn được sự phiền não ở trong lòng, anh vươn tay ra kéo tay Tô Song Song, cảm giác được tay của cô lạnh như băng đến dọa người, vội vàng cởi áo khoác của mình ra khoác lên trên người Tô Song Song.

     "Chúng ta trở về nhà thôi." Âu Dương Văn Nhân nói xong liền vươn tay ra nắm lấy bả vai Tô Song Song, dìu cô đi ra ngoài. Tô Song Song hiện tại lại muốn làm một con đà điểu rúc đầu, chỉ sợ lại gặp lại Tần Mặc lần nữa.

     Nhưng mà không biết có phải là hôm nay lúc ra cửa Tô Song Song không có nhìn Hoàng Lịch hay không, cô không muốn gặp gặp người nào, thì hết lần này tới lần khác liền hội ngộ gặp đúng người đó.

     Âu Dương Văn Nhân dìu Tô Song Song đi tới cửa, lại gặp Tần Mặc cư nhiên đứng ở cửa. Tô Song Song không hề ngẩng đầu lên cũng cảm nhận được hơi thở của Tần Mặc. Theo bản năng, cô liền rụt một cái hướng vào trong ngực Âu Dương Văn Nhân.

     Hành động này của cô đã làm cho sắc mặt Tần Mặc càng thêm khó coi. Đến lúc này Âu Dương Văn Nhân tựa như mới nhìn thấy Tần Mặc, liền ngẩng đầu lên, mỉm cười lễ độ chào hỏi: "Tần tổng, ngài có chuyện gì sao?"

     Mấy năm này Tần Mặc ở trong nước có thể nói giống như mặt trời ban trưa, gần như một tay che trời. Thương giới chính giới (giới thương nghiệp và giới chính trị) phỏng là người hơi có chút thân phận đều biết đến Tần Mặc, cho nên Âu Dương Văn Nhân chào hỏi Tần Mặc như vậy, thật sự cũng không có vẻ gì là đột ngột.

     Tần Mặc để ý cũng không thèm để ý tới Âu Dương Văn Nhân. Một đôi ánh mắt lạnh như băng vẫn gắt gao nhìn chằm chằm vào Tô Song Song. Ánh mắt kia đã làm cho Tô Song Song cảm thấy cả người mình tựa như đã bị tê tê dại dại đi, cực kỳ khó chịu.

     "Tô Song Song, em còn nghĩ muốn con mèo của mình nữa hay không vậy?" Tần Mặc đột nhiên nói một câu như vậy, khiến Tô Song Song sửng sốt một chút, cô mãnh liệt ngẩng đầu lên nhìn về phía Tần Mặc.

     Mèo! Tứ gia! Năm đó cô rời đi vội vàng, ngay cả Tứ gia của mình cũng quên mất rồi. Suốt bốn năm qua cô vẫn sinh lòng áy náy, bất quá năm đó thời điểm cô nhắn tin gửi cho Chiến Hâm, cũng đã cố ý dặn dò về chuyện Tứ gia, thật ra thì cô cũng không lo lắng nó sống không được tốt.

     Chẳng qua là, dù thế nào Tô Song Song cũng không nghĩ tới bây giờ Tứ gia lại vẫn còn đang ở chỗ của Tần Mặc, cho nên trong lòng cô một hồi sợ hãi.

     Tô Song Song càng nghĩ càng cảm thấy áy náy, cô cẩn thận nhìn lại Tần Mặc, chột dạ hỏi: "Tứ gia... Tứ gia có khỏe không?"

     "Muốn mèo, hãy đi cùng với anh." Tần Mặc nói xong, xoay người đi tới hướng về phía cửa, tỏ rõ không có nửa phần thương lượng đường sống.

     Tô Song Song nghĩ đến đây suốt nhiều năm qua đã để cho Tứ gia sổng lẻ loi hiu quạnh ở chỗ của Tần Mặc như vậy, trong lòng cô cảm giác áy náy, tưởng chừng muốn tự tiêu diệt chính mình đi rồi. Cô không hề nghĩ ngợi, liền trước đi theo hướng Tần Mặc vừa đi.

     Âu Dương Văn Nhân lại một phát bắt được cánh tay của Tô Song Song. Tô Song Song lúc này mới hậu tri hậu giác nhớ ra, mình đã tới đây cùng với Âu Dương Văn Nhân kia, hơn nữa anh cũng biết quan hệ của cô cùng với Tần Mặc

     Tô Song Song một mực gấp gáp. Một mặt thì Tần Mặc lại không đợi chờ cô, một mặt cô lại vẫn còn không biết mình phải ứng đối, giải thích như thế nào cùng với Âu Dương Văn Nhân… Cô đã gấp gáp muốn chết.

     Thời điểm không thấy Tần Mặc đâu, Tô Song Song rốt cục cảm thấy cần phải thu hồi lại suy nghĩ của mình, rằng bây giờ Tứ gia mới là quan trọng nhất. Cô hướng về phía Âu Dương Văn Nhân cười cười nói xin lỗi: "Hắc hắc! Rồi sau này em sẽ giải thích rõ với anh! Hắc hắc!"

     Tô Song Song nói xong, vươn tay ra đẩy cái tay của Âu Dương Văn Nhân vẫn còn đang lôi kéo tay của mình, xách tà váy lên, sải bước men theo lối đi mà Tần Mặc vừa mới đi kia.

     Âu Dương Văn Nhân đứng tại chỗ nhìn bóng dáng Tô Song Song rời đi. Anh nghĩ muốn đuổi theo, nhưng lại cứng rắn nhịn được, anh lấy điện thoại di động ra, không cam lòng nắm lấy thật chặt, chậm rãi một lúc, trong chốc lát, Âu Dương Văn Nhân mới đi ra ngoài.

     Tô Song Song vừa đi ra ngoài, chính lúc đang buồn vì không tìm được Tần Mặc, không nghĩ tới vừa quay đầu, cô đã nhìn thấy Tần Mặc đứng ở bên ngoài một chiếc xe. Nhìn thấy cô đi về phía đó với anh, Tần Mặc mới lên xe, lại mở cửa xe phía bên khách, mời Tô Song Song vào.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 11.10.2018, 19:37
Hình đại diện của thành viên
Đại Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Đại Thánh Thần Nguyên Lão Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.08.2014, 13:49
Bài viết: 3017
Được thanks: 13899 lần
Điểm: 21.13
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nam thần ở phòng bên cạnh 280 - Điểm: 54
Chương 314: Em không thể mang nó đi
Editor: Mẹ Bầu

     Tô Song Song nhìn Tần Mặc ngồi ở trong xe một chút, thoáng một chút do dự. Đã bốn năm không gặp nhau, tình cảm của cô đối với Tần Mặc hết sức phức tạp, cô rất muốn gặp Tần Mặc, rồi lại sợ phải gặp anh.

     Cô lần chần lưỡng lự tốn thời gian nửa ngày mới lên xe, nhưng lại không ngồi ở ghế tay lái phụ, mà là ngồi ở phía sau. Tần Mặc nhìn xuyên thấu qua kích chiếu hậu liếc mắt nhìn Tô Song Song, ánh mắt đầy vẻ lạnh lùng. Tô Song Song nhìn thấy, theo bản năng cô liền rụt cổ một cái.

     Tần Mặc không nói gì, chỉ sợ là bởi vì trong lòng anh không thoải mái, nên một cước đạp chân ga, chiếc xe nhanh chóng xông ra. Thân thể Tô Song Song chợt bị va chạm giật về phía sau, suýt nữa thì ngã xuống.

     Đang trong thời điểm cô sắp bị ngã xuống, thì đột nhiên Tần Mặc lại thả tốc độ cho xe chạy chậm lại. die,n;da.nlze.qu;ydo/nn, Tô Song Song vội vàng ngồi nghiêm chỉnh, cũng không nói chuyện gì, không khí ở trong xe trong nháy mắt trở nên cực kỳ quỷ dị.

     Thật ra thì cũng chỉ mất có khoảng hơn mười phút đồng hồ, nhưng mà Tô Song Song lại cảm thấy giống như đã trải qua một thế giới dài dằng dặc. Đợi đến lúc xe dừng lại, trong nháy mắt Tô Song Song theo bản năng liền muốn mở cửa xe đi ra ngoài, ai biết cô vừa mới cử động mới phát hiện ra thân thể của mình đã cứng ngắc.

     Tô Song Song có vẻ hơi lúng túng từ từ lắc lư thân thể, nhấc cái thân thể cứng ngắc của mình để mở cửa xe. Vừa mới bước ra một cái, cơn gió lạnh đêm xuân vừa thổi tới, Tô Song Song chỉ cảm thấy thân thể run lên, diễ●n☆đ●ànlê☆q●uýđ●ôn theo bản năng, cô kéo kín lại chiếc âu phục mà Âu Dương Văn Nhân đã khoác lên trên người mình.

     Lúc này Tần Mặc cũng đã xuống rồi, anh không nói hai lời, vươn tay ra, bàn tay một phát túm lấy luôn chiếc áo âu phục của Âu Dương Văn Nhân mà Tô Song Song đang khoác bên ngoài kia.

     Tô Song Song sửng sốt một chút, chỉ cảm thấy thân thể chợt lạnh run. Cô quay đầu nhìn lại, đã nhìn thấy Tần Mặc vung tay lên, ném luôn chiếc áo âu phục của Âu Dương Văn Nhân vào trong hồ nước ở bên cạnh.

     Tô Song Song nháy nháy ánh mắt, ngay sau đó cô mãnh liệt hít một hơi, ngọn lửa nhỏ vẫn đè nén trong lòng cô, trong nháy mắt liền bốc lên.

     Tô Song Song vừa định vươn tay ra nắm lấy cổ áo của Tần Mặc, không ngờ rằng, cánh tay của Tần Mặc lại vừa vặn cử động, cởi luôn chiếc áo Tây phục của mình ra.

     Cánh tay của Tô Song Song vươn ra ở trên không trung liền bị hụt vào khoảng không thì lại càng thêm tức giận hơn. di●ễn‿đàn‿l●ê‿quý‿đ●ôn Hiện tại điều duy nhất mà cô có thể nghĩ ra lúc này là đưa chân ra đá cho Tần Mặc một cái. Nhưng Tô Song Song còn chưa kịp đưa chân ra, lại cảm thấy nơi đầu vai của mình trầm xuống.

     Theo bản năng Tô Song Song quay đầu liếc mắt nhìn, cư nhiên phát hiện Tần Mặc đã khoác chiếc áo Tây phục của anh lên trên người cô rồi. Trong nháy mắt Tô Song Song liền cảm thấy mình đã bị dính chặt rồi.

     Tần Mặc tùy ý khoác chiếc áo Tây phục của mình lên trên người của Tô Song Song, sau đó liền thu hồi tay lại. Tô Song Song cảm giác thấy chiếc áo âu phục khoác lên trên người mình trong nháy mắt dường như bị tuột xuống khỏi bả vai trơn bóng, theo bản năng hai tay cô liền bắt chéo, nắm chặt lấy âu phục.

     Chờ đến lúc Tô Song Song phản ứng kịp, đã thấy Tây phục của Tần Mặc đã che kín trên thân mình. Cô có chút không được tự nhiên, muốn cởi ra, nhưng không biết có phải là nguyên nhân sắp mưa hay không, diⓔn♧đànⓛê♧quý♧đⓞn mà một hồi gió xuân thổi đến lại thấy một hồi lạnh lẽo.

     Cô suy nghĩ một chút, nếu như lúc này mình nghĩ muốn tỏ ra có vẻ cốt khí một ít thì tựa như không có tác dụng gì lớn lắm. Cô yên lặng không lên tiếng, khoác chiếc âu phục của Tần Mặc dự định đi đến bên hồ nước vớt chiếc áo âu phục của Âu Dương Văn Nhân lên.

     Tô Song Song vừa mới đi đến bên cạnh hồ nước, nhưng cánh tay cô còn không chưa kịp vươn ra, thì đã bị Tần Mặc lôi cánh tay kéo ngược trở lại. Hai chân Tô Song Song còn chưa kịp đứng vững, liền chợt bị ngã ngược trở lại về phía sau, cú ngã này cũng vừa đúng lúc nhào vào trong ngực của Tần Mặc.

     Tô Song Song bị đụng vào lồng ngực bền chắc Tần Mặc, trong nháy mắt liền thoáng sững sờ một chút. dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹com Trong nháy mắt khắp bốn phía lỗ mũi của cô tràn đầy mùi vị vừa quen thuộc lại vừa xa lạ suốt trong bốn năm qua, một mùi vị độc nhất chỉ thuộc về Tần Mặc.

     Tô Song Song suýt nữa không nhịn được mà đỏ mắt, cô phảng phất như bị chạm phải điện vậy, dùng sức tránh ra khỏi cánh tay của Tần Mặc đang lôi kéo tay của mình, từ trong ngực của anh lui ra ngoài.

     Tần Mặc cũng không hề ngăn trở lại với Tô Song Song, mà anh chỉ xoay người đi về hướng nhà trọ ở bên cạnh. Tô Song Song ngẩng đầu nhìn lên, chợt cặp mắt liền trợn to.

     Mới vừa rồi cô ở trong xe chỉ lo căng thẳng lúng túng, căn bản cũng không hề chú ý tới con đường này đi thông tới chỗ nào. Cái tiểu khu này, không phải là chính làcái tiểu khu  mà dạo trước Tô Song Song đã từng làm hàng xóm cùng với  Tần Mặc lúc anh ở đây đó sao!

     Tô Song Song nhìn cảnh vật quen thuộc, diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn hô hấp càng lúc càng nhanh, muốn đi về phía trước, nhưng làm thế nào cũng không bước chân đi nổi. Chuyện cũ đủ loại, tốt xấu, vui vẻ không vui, hạnh phúc thương tâm thi nhau hiện ra.

     Cô hết sức suy nghĩ, trong nháy mắt tất cả những quên lãng đều dâng lên, kích thích ánh mắt của cô trở nên đỏ hồng, Tô Song Song phải cố nén lắm mới không bật lên tiếng khóc.

     Tần Mặc đi tới cửa, cảm nhận thấy Tô Song Song vẫn chưa đi theo tới bên mình, nhưng anh vẫn không quay đầu lại, hai tay rủ xuống ở hai bên người liền dùng sức nắm chặt lại.

     Tô Song Song chậm chậm, mặc dù rất không muốn đi vào, nhưng mà vừa nghĩ tới Tứ gia đã bị cô từ bỏ suốt bốn năm qua, trong lòng liền thấy phá lệ khó chịu, một khắc cũng không muốn trì hoãn nữa. Cô sải bước đi về hướng bên kia Tần Mặc.

     Tần Mặc đứng ở cửa cảm giác được Tô Song Song đã đi tới, thời điểm thấy cô còn cách mình một bước xa, anh liền sải bước đi về phía trước, dẫn đầu đi vào thang máy trước.

     Bên trong thang máy bị bịt kín, Tô Song Song cố gắng hết sức để đứng cách Tần Mặc xa một chút. Tô Song Song cúi đầu không dám nhìn vào vách tường thanh máy sáng ngời giống như gương, nhưng mà cô vẫn có thể cảm giác được sau lưng mình có ánh mắt nóng rực như cũ, khiến cho cô toàn thân đều cảm thấy rất khó chịu.

     Thật vất vả nhịn đến lúc thang máy đến nơi, Tô Song Song vội vàng vọt ra ngoài, vừa đi ra ngoài, cô đã cảm thấy không khí cũng nhẹ nhõm không ít.

     Tần Mặc trái lại, rất thong thả ung dung. Chờ đến lúc đi tới cửa, anh mới lấy từ trong túi quần ra cái chìa khóa, mở cửa căn phòng mà ngày trước Tô Song Song đã từng ở.

     Tô Song Song đứng ở sau lưng Tần Mặc. Cô nhìn mình căn phòng mình đã ở nhiều năm qua, Cánh cửa phòng dần dần mở ra, cô liền có một loại cảm giác nói không ra lời. Đợi đến lúc cửa phòng mở hẳn ra, trong nháy mắt, khi Tô Song Song nhìn thấy cảnh vật quen thuộc, rốt cục cô không nhịn được nữa liền sải bước đi tới vào bên trong.

     Một năm kia khi Tô Song Song rời đi, không phải chỉ bỏ lại một mình Tần Mặc, cô cũng đã bỏ lại tất cả mọi thứ mà ba mẹ đã lưu lại. Tô Song Song đi vào, nhìn những bảo bối để ở trong ngăn kéo kia, trong nháy mắt ánh mắt lại đỏ lên.

     Tần Mặc đứng ở cửa không hề bước vào, chẳng qua là anh chỉ rủ tròng mắt xuống liếc nhìn cô, trong cặp mắt hoa đào lạnh như băng không nhìn ra được sự vui buồn.

     "Meo meo!" Đột nhiên có một tiếng mèo kêu, Tô Song Song cả người run lên, trên mặt lộ ra biểu tình mừng rỡ. Cô quay đầu nhìn lại, quả thật nhìn thấy một con mèo Xiêm La màu lông đen bóng loáng.

     Tứ gia nhìn thấy Tô Song Song, nó quan sát trên dưới một chút, vẫn giữ cái bộ dáng chán ghét kia, nhưng bất quá nó lại nhanh chóng chạy lao tới, nhảy đến trong ngực Tô Song Song.

     Qua bốn năm, Tứ gia đã lớn lên không ít, nó vùi ở trong ngực Tô Song Song. Tô Song Song sử dụng cả hai tay ôm lấy nó, nếu không thì cũng không thể ôm chặt nó được.

     Tô Song Song nhìn thấy thân mật hiếm có của Tứ gia ở trong ngực cô như vậy, cô hít hít mũi một cái, rốt cục không nhịn được liền bật khóc. Cảm giác đau lòng, cảm giác uất ức trong nháy mắt cũng đều bừng lên.

     Bước chân của Tần Mặc khẽ nhúc nhích. Anh định bước lên trước một bước, nhưng lại cứng rắn nén nhịn lại, anh cứ đứng như cũ nhìn Tô Song Song như vậy.

     Tô Song Song vuốt ve Tứ gia trong chốc lát, hít mũi một cái, rốt cục cũng nhịn lại được nước mắt, cô phí sức ôm Tứ gia, đi ra ngoài. Khi đi tới cửa, cô suy nghĩ một chút, bả vai run lên cởi chiếc áo khoác xuống muốn rời đi khỏi.

     Tô Song Song một tay ôm Tứ gia, một cái tay khác phí sức đưa chiếc Tây phục ra ngoài. Nhưng cô không ngờ rằng Tần Mặc lại cũng không nhận. Tô Song Song cũng có chút tức giận, trực tiếp ném luôn Tây phục xuống ngay trên giường ở bên cạnh, ôm Tứ gia định đi.

     Nhưng mà Tô Song Song còn chưa kịp đi ra ngoài, Tần Mặc liền kéo cánh tay của cô, chỉ cần một bàn tay to của mình đã dễ dàng liền bắt lại trở lại Tứ gia đang ở trong ngực Tô Song Song, ôm vào trong ngực mình.

     Dù thế nào Tô Song Song cũng không nghĩ tới Tần Mặc cư nhiên sẽ cướp lại Tứ gia như vậy. Cô sửng sốt một giây, cau mày nhìn chằm chằm vào Tần Mặc, rốt cục không thể nhịn được nữa.

     "Tần Mặc anh làm gì vậy!" Tô Song Song gầm nhẹ một tiếng, làm bộ muốn đi giành lại, nhưng chẳng qua là Tần Mặc lại giơ cánh tay lên trên đầu, cho nên Tô Song Song liền không thể với tới Tứ gia được.

     Tô Song Song hít một hơi thật sâu, lúc này mới nhịn được kích động muốn nổi đóa lên. Mặc dù tính tình của cô cũng có chút nóng nảy, nhưng mà bây giờ rốt cuộc cô đã là mẹ của hai đứa bé, đã trầm ổn hơn một chút.

     Tô Song Song tức giận mở miệng nói: "Trả Tứ gia lại cho em!"

     "Anh đã chăm sóc nó suốt bốn năm, em nói mang đi thì liền mang đi sao?" Giọng nói của Tần Mặc nghe lạnh băng băng, nghe phá lệ nghiêm túc, thế nhưng nội dung bên trong nghe thế nào cũng nhận thấy có chút bậy bạ ứng phó.

     Tô Song Song trợn tròn mắt hơn. Cho tới tận bây giờ cô cũng vẫn chưa từng bao giờ thấy Tần Mặc có cái kiểu quấy phá bậy bạ như vậy, trong lúc nhất thời cô cũng không biết phải làm gì nữa rồi.

     Tô Song Song không muốn lằng nhằng cùng với Tần Mặc tiếp nữa, cô cố đè ép lửa giận, tỉnh táo hỏi lại một câu: "Về chuyện này... vậy thì anh nghĩ muốn như thế nào?"

     "Từ ngày em bỏ lại nó rời đi, thì ngày đó trở đi, nó đã là của anh rồi!" Tần Mặc nói xong bỏ qua Tô Song Song, đi tới hướng vào trong phòng.

     Thời điểm Tần Mặc bỏ qua Tô Song Song ở bên cạnh, anh bổ sung thêm một câu: "Em đã xem nó qua rồi, bây giờ đã có thể đi!"

     Tô Song Song tức giận đến ngón chân cũng muốn co rút lại thành quyền. Cô cắn răng, chỉ vào sau lưng Tần Mặc, rốt cục cũng không nhịn được nữa, rống lên một tiếng khàn khàn: "Tần Mặc, anh nói xong chưa? Rốt cuộc anh còn muốn làm cái gì nữa?"

     "Không làm cái gì cả, em, hãy rời đi!" Tần Mặc lúc này đã quay đầu lại, ánh mắt nhìn Tô Song Song lạnh như băng, không có chút tình cảm nào.

     Tô Song Song nghiêm mặt không nói gì nữa, xoay người định bỏ đi. Nào biết cô vừa mới bước ra được một bước, đột nhiên Tần Mặc lại vươn tay ra chụp lấy cánh tay của cô.

     Tay Tần Mặc rất lạnh, Tô Song Song bị anh trực tiếp túm được cánh tay để trần kia thì cảm nhận được cái loại cảm giác lạnh đó. Cả người cô run lên, đột nhiên cảm thấy có chút vô lực.

     Tô Song Song đưa lưng về phía Tần Mặc, lạnh lùng nói một câu: "Tần Mặc, buông tay đi, lần này em trở về chính là muốn ly hôn với anh."

     Tần Mặc vừa nghe thấy lời này của Tô Song Song, cánh tay đang lôi kéo tay của Tô Song Song trong nháy mắt lại gia tăng thêm một phần khí lực. Anh cắn răng, dằn từng tiếng một, hỏi: "Em nói gì?"

     Tô Song Song chợt quay đầu lại, nhìn Tần Mặc chằm chằm, gào thét: "Em trở lại là muốn ly hôn với anh! Tần Mặc như vậy anh có ý tứ gì không? Chúng ta rõ ràng không thể nào ở cùng một chỗ với nhau, anh còn muốn thân thiết với em làm gì? Còn dây dưa với em để làm cái gì?"

     Tô Song Song rống xong, dùng sức hất tay của Tần Mặc ra. Ai biết Tần Mặc cũng không phòng bị, anh dùng sức nắm lấy cô, chợt kéo cô vào trong ngực của mình.

     Tần Mặc thuận tay buông Tứ gia ở trong tay ra. Tứ gia kêu "Meo meo" gọi một tiếng, sau đó xoay người rời đi. Cái tay của Tần Mặc còn để trống kia liền chế trụ lấy cái ót của Tô Song Song. Anh không nói hai lời, cúi đầu xuống nghĩ muốn hôn Tô Song Song.

     Lúc này Tô Song Song đã có vết xe đổ ở trong thang lầu lúc trước, cảm giác được Tần Mặc chế trụ cái ót của mình, cô liền chợt quay đầu đi. Đôi môi mỏng lạnh như băng của Tần Mặc dán lên gò má của Tô Song Song.

     Hai người cùng sửng sốt lo lắng một chút, ngay sau đó Tô Song Song càng dùng sức giằng co thêm, Tần Mặc cau mày không biết phải ở đây so tài cùng ai, nói gì chính là không chịu buông tay.

     Cuối cùng Tô Song Song gần như đã dùng toàn bộ khí lực của thân thể cũng không làm gì nổi, vẫn không thể nào tránh thoát khỏi tay của Tần Mặc. Hai vai của cô liền rủ xuống, cũng không cãi cọ, quay đầu nhìn chằm chằm vào Tần Mặc, ánh mắt mang theo sự tức giận nhìn vào cặp mắt lạnh như băng của anh.

     Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau một lát. Khi Tần Mặc nhìn thấy sự oán giận ở trong đôi mắt Tô Song Song, một khắc kia, anh phảng phất cảm thấy giống như tay mình đang sờ phải củ khoai lang nóng bỏng, anh liền buông lỏng cánh tay đang lôi kéo tay Tô Song Song ra.

     Tần Mặc chợt lui về phía sau một bước, cúi đầu xuống. Tần Mặc tựa như đã phải hạ quyết tâm thật lớn, anh phất phất tay, giọng nói trở nên khàn khàn: "Em đi đi, nhưng mà con mèo thì em không thể mang đi."

     Tô Song Song cúi đầu không cam lòng liếc mắt nhìn Tứ gia đang núp ở dưới chân Tần Mặc. Cô biết hôm nay coi như làcô không thể mang Tứ gia đi rồi. Tô Song Song hung tợn trừng mắt nhìn Tần Mặc một cái, sau đó dùng sức xoa xoa nơi mặt mới vừa rồi Tần Mặc đã từng hôn, bộ dáng rất có khí thế xoay người đi ra ngoài.

     Chẳng qua là cô vừa mới đi được một bước, đột nhiên trước mắt liền tối sầm, con ngươi trong cặp mắt của Tô Song Song liền co rụt lại, ngay sau đó cô hoảng sợ hét to một tiếng: "A!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 14.10.2018, 17:01
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3663
Được thanks: 28629 lần
Điểm: 32.4
Có bài mới Re: [Hiện đại] Nam thần ở phòng bên cạnh 315 - Điểm: 46
Chương 315: Em đừng mong ly hôn

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Sau khi Tô Song Song thét lên một tiếng, chợt ngồi chồm hổm xuống, theo bản năng liền co mình lại thành một vật tròn nhỏ, tăm tối bốn phía đột nhiên tới giống như lưới lớn vô hình trong nháy mắt bao trùm lấy cô.

Tô Song Song chỉ cảm thấy cả người run rẩy lạnh lẽo, trong bốn năm này cho tới bây giờ cô chưa từng rơi vào trong bóng tối như thế, vốn cho rằng những ký ức kinh sợ nhất kia đã bị quên lãng.

Thế nhưng một khắc này, khi cô một lần nữa rơi vào trong bóng tối, cô phát hiện mình vẫn không quên được, ký ức kinh khủng kia như hình với bóng, khiến cho cô hoảng sợ cổ họng ngai ngái một trận, giống như rơi vào trong ảo giác hôm đó, thế nào cũng trốn không thoát.

Đột nhiên thân thể Tô Song Song nhẹ bẫng, một giây kế tiếp liền được ôm vào trong ngực hơi lạnh lẽo, nhưng Tô Song Song lại cảm thấy yên tâm, cô theo bản năng nhích lại gần trong ngực anh.

Hô hấp trầm ổn, hơi thở quen thuộc, khiến Tô Song Song theo bản năng liền lưu luyến. Nhưng khoảnh khắc khi Tô Song Song thả lỏng thần kinh, đột nhiên nghĩ đến chính là vì người này khiến cho cô mất đi cha mẹ, đã trải qua một đêm đau đớn thê thảm như vậy.

Tô Song Song chợt mở hai mắt ra, gầm nhẹ một tiếng: "Anh tránh ra!" Ngay sau đó cô dùng sức đẩy Tần Mặc ra.

Tần Mặc thế nào cũng không nghĩ đến dưới tình huống này Tô Song Song sẽ đẩy anh ra, vội vàng không kịp chuẩn bị, trực tiếp bị cô đẩy ngã ngồi trên mặt đất, trong lúc nhất thời không kịp phản ứng.

Trong lòng Tô Song Song vẫn sợ hãi, không biết có phải vì nhớ tới chuyện không tốt không, bóng tối vốn khiến cho cô sợ hãi dường như lại bắt đầu tràn ngập vị ngai ngái trong trí nhớ đó, ngay sau đó cô bắt đầu không nhịn được nôn ra một trận.

Tần Mặc nghe Tô Song Song nôn ọe, phản ứng kịp, đưa tay muốn kéo cô, lại bị Tô Song Song một phát gạt ra, Tần Mặc nhíu đầu lông mày, biết Tô Song Song nhớ tới chuyện tai nạn xe cộ. di3n~d@n`l3q21y'd0n

Anh lấy điện thoại di động từ trong túi áo ra, mở đèn pin lên, Tô Song Song vừa thấy được ánh sáng, bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn chùm sáng này mới nhớ tới bản thân mình cũng có điện thoại di động.

Cô vội vàng run rẩy lục điện thoại di động ra, mở đèn pin lên, trong phòng có ánh sáng, Tô Song Song tất nhiên không hề sợ, cô cuộn thành một đống, mới vừa bởi vì quá sợ, thân thể cứng ngắc, bây giờ muốn động cũng không động được.

Tần Mặc định cũng bất động, cứ như vậy ngồi ở bên cạnh Tô Song Song, cúi đầu nhìn cô, ánh mắt của Tần Mặc rất phức tạp, mang theo ý hận, lại có đau lòng tan không được.

Tô Song Song vẫn cúi đầu, mặc dù cảm nhận được Tần Mặc đang nhìn mình, nhưng không biết tâm tình của anh ở giờ khắc này có bao nhiêu phức tạp.

"Em không thể quên được chuyện kia?" Tần Mặc cuối cùng mở miệng, bởi vì đè nén giọng nói của anh hết sức khàn khàn.

Trời mới biết anh dùng  bao nhiêu nhẫn nại, mới có thể nhịn được kích động không nhốt Tô Song Song trong phòng, cột vào trên giường, để cho cô không thể trốn thoát khỏi tầm mắt của mình.

Tô Song Song cắn môi, không lên tiếng, ngày sinh bánh bao và bánh màn thầu, Tô Song Song có một cảm giác nhìn thấu sống chết, khi đó cô quả thật muốn buông xuống, nhưng một cú điện thoại, coi như để cho cô thấy rõ mình có bao nhiêu ngu ngốc.

Tô Song Song thật sự không nghĩ ra Tần Mặc nghĩ như thế nào, người đẹp trong ngực, còn ở lại đây lừa dối cô, chẳng lẽ thật sự rảnh rỗi nhàm chán, vẫn coi cô như con ngốc rồi!

Tô Song Song kìm nén bực bội, trì hoãn trong chốc lát, mới mở miệng cắn răng nói: "Dù sao lần này tôi trở lại chính là vì ly dị với anh, chúng ta đã chia tay chừng bốn năm rồi, cho dù anh muốn ly hôn hay không, chúng ta cũng…"

Ai biết Tô Song Song còn chưa nói hết, Tần Mặc đột nhiên làm khó dễ, trực tiếp nhào qua, đè Tô Song Song ở phía dưới, một tay của anh túm lấy đôi tay Tô Song Song, đè chúng dưới đỉnh đầu Tô Song Song.

Một tay khác của Tần Mặc chống ở bên người Tô Song Song, anh cúi đầu khẽ híp đôi mắt hoa đào nhìn Tô Song Song, ánh mắt cực kỳ hung ác, nhìn Tô Song Song biến mất bốn năm, tức giận trong nháy mắt lại xông ra.  dieendaanleequuydonn

Tô Song Song cảm giác ánh mắt này của Tần Mặc giống như muốn ăn tươi nuốt sống cô, cô theo bản năng nuốt nước miếng một cái, vẫn cứng cổ không thua khí thế giật giật tay, Tô Song Song cảm giác tránh không được, dứt khoát không tránh.

Mắt Tô Song Song trừng tròn trịa, không chịu thua nhìn về phía Tần Mặc, hỏi anh: "Tần Mặc, anh rốt cuộc muốn làm cái gì? Anh trêu chọc tôi có ý tứ gì?"

Tần Mặc khẽ thắt chặt tay nắm hai tay Tô Song Song, rõ ràng tâm tình càng thêm tệ hơn mới vừa rồi, anh cắn răng, ánh mắt càng hung dữ hơn mới vừa rồi, chỉ có điều chính anh biết, ở trước mặt Tô Song Song, anh cũng chính là một con cọp giấy.

"Tô Song Song, em rốt cuộc có trái tim hay không? Chỉ vì chuyện tai nạn xe cộ như vậy, liền dứt khoát kiên quyết rời khỏi anh?" Tần Mặc người có tính cách như vậy có thể hỏi ra lời như thế, đã vô cùng khó có được.

Thật ra thì Tần Mặc càng muốn hỏi chính là, hóa ra tình yêu của em đối với anh dễ dàng có thể để xuống như vậy? Anh đang ở đây khóc rống tự trách bốn năm, nhưng Tô Song Song thì sao? Có chồng! Có con trai con gái!

Lời này của Tần Mặc rõ ràng là lời oán giận chua xót bất đắc dĩ, nói lại khiến Tô Song Song càng thêm tức giận, cô cười lạnh một tiếng, nhìn Tần Mặc, hỏi ngược lại: "Cha mẹ tôi chết rồi, chính là một chuyện như vậy? Rất nhỏ? Vậy có phải giết chết cả nhà tôi rồi, mới xem như chuyện lớn không?"

"Tô Song Song nếu em lại ép anh, anh liền thật sự giết chết cả nhà em!" Tần Mặc cũng bị thái độ này của Tô Song Song làm tức giận, đối với cách nhìn của Tần Mặc, anh đã nói ra những lời này rồi, cô lại còn không rõ mình là có ý gì.

"Vậy anh giết đi! Dù sao nhà tôi chỉ còn một mình tôi! Anh giết tôi đi!" Tô Song Song bị Tần Mặc chọc tức đến mất lý trí, cương lên với anh.

"Em còn có hai đứa bé." Khi Tần Mặc nhắc tới hai đứa bé này, lửa giận trong lòng càng sâu, anh như thế nào cũng không ngờ đến bốn năm sau, Tô Song Song cuối cùng cũng trở lại, cô lại cùng người đàn ông khác, mang theo đứa bé đã sinh với người đàn ông khác trở lại.

Hơn nữa còn vì ly hôn với anh! Tần Mặc càng nghĩ càng giận, thật hận không thể trực tiếp giết chết người đàn ông kia và hai đứa bé kia.

Vừa nghe Tần Mặc lại nhắc đến mình có con, trong nháy mắt khẩn trương, khí thế cương cứng với Tần Mặc cũng mất, cô chột dạ nhìn Tần Mặc, hỏi một câu: "Làm sao anh biết?"

"Em trắng trợn cùng người đàn ông khác mang theo đứa bé trở lại, sao anh lại không biết?" Tần Mặc vừa thấy Tô Song Song khẩn trương về hai đứa bé kia như vậy, tức giận lại tăng lên một bậc, tay nắm Tô Song Song cổ tay càng thêm dùng sức.

Tô Song Song nghe Tần Mặc hiểu lầm, theo bản năng định giải thích, nhưng thay đổi ý niệm, lời đến khóe miệng lại thay đổi. die~nd a4nle^q u21ydo^n

"Tôi… Dù sao tôi đã có con với người khác rồi, hôn nhân này của chúng ta nên bỏ đi!" Tô Song Song sinh lòng sợ hãi Tần Mặc biết hai đứa bé kia là của anh, sau đó cướp bọn họ từ bên người cô đi, quay đầu nhắm mắt bắt đầu bịa chuyện.

Lời này quả thực là trên lửa tưới dầu sôi nóng bỏng với Tần Mặc rồi, hàm răng của anh cắn đến kêu ken két vang dội, nhịn hồi lâu mới nhịn được lửa giận trong lòng, không quát Tô Song Song.

Anh nặn ra mấy chữ từ trong kẽ răng: "Tô Song Song, chuyện ly hôn này, em đừng mơ tưởng! Cả đời này em chỉ có thể là người phụ nữ của anh!"

Tô Song Song vừa nghe cũng gấp gáp, lại bắt đầu giằng co: "Chúng ta đã ở riêng bốn năm rồi, trên luật pháp cũng là ly hôn đấy!"

"Ở riêng?" Tần Mặc hừ lạnh một tiếng, nói xong ngồi dậy, tay khác để không đưa qua kéo quần áo của Tô Song Song, Tô Song Song sửng sốt một chút, mới rõ ràng Tần Mặc có ý gì.

"Tần Mặc, anh là tên khốn kiếp! Anh định làm gì!" Tô Song Song nghe roẹt một tiếng, lễ phục mỏng manh trước ngực trong nháy mắt bị xé rách, lộ ra áo ngực bên trong.

Tô Song Song cảm giác trước ngực chợt lạnh, bị sợ đến mắt đỏ lên trong nháy mắt, cô hừ ra giọng mũi: "Tần Mặc, đừng…"

Tay Tần Mặc xé quần áo Tô Song Song dừng một chút, nhưng nghĩ tới Tô Song Song và người đàn ông khác ở chung một chỗ bốn năm, lại sinh ra  đứa bé, trong nháy mắt lại đỏ  mắt.

"Tần Mặc, anh tại sao! Ngươi và người khác…" Tô Song Song quát một nửa, đột nhiên ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa kịch liệt.

"Song song! Song song! Em có ở bên trong không? Làm sao vậy?" Giọng Âu Dương Văn Nhân vang lên ngoài cửa, tay Tần Mặc xé quần áo Tô Song Song ngừng lại.

"Rầm!" một tiếng, cửa bị một cước đá văng, Tần Mặc theo bản năng liền túm lấy âu phục bên cạnh khoác lên trên người Tô Song Song.

Âu Dương Văn Nhân đi vào hốt hoảng nhìn bốn phía một lượt, khi nhìn thấy Tô Song Song nằm trên mặt đất bị Tần Mặc đè ở dưới người, khuôn mặt luôn mang nét cười trong nháy mắt nổi giận.

Anh ba chân bốn cẳng đi qua, hai tay trong nháy mắt túm lấy áo Tần Mặc, định kéo Tần Mặc lên, Tần Mặc sợ tổn thương đến Tô Song Song, liền theo anh ta đứng lên.

Chỉ có điều Tần Mặc vừa đứng lên, liền một quyền đánh về phía mặt của Âu Dương Văn Nhân, đôi tay Âu Dương Văn Nhân túm cổ áo của Tần Mặc, bị Tần Mặc đánh một quyền này không kịp ứng phó, theo bản năng buông tay ra, lui về phía sau hai bước dựa đến cửa mới dừng bước.

Tô Song Song vội vàng ngồi dậy, ngồi xuống đứng lên, trong nháy mắt cảm giác trước ngực chợt lạnh, vội vàng túm lấy âu phục trượt xuống hốt hoảng khoác lên người.

Âu Dương Văn Nhân lắc đầu, mới vừa rồi bị một quyền này của Tần Mặc đánh hoa cả mắt, còn chưa kịp phản ứng, Tần Mặc trực tiếp dùng sức đánh một quyền vào bụng của Âu Dương Văn Nhân.

"Hự!" Âu Dương Văn Nhân rên lên một tiếng, thân thể trong nháy mắt khụy xuống, cổ họng ngai ngái một trận, suýt chút nữa phun ra máu.

Tô Song Song vừa thấy liền nóng nảy, vội vàng đứng lên, khi Tần Mặc lại định đánh Âu Dương Văn Nhân, Tô Song Song chợt xông tới, chặn ở trước người Âu Dương Văn Nhân.

Trong nháy mắt Tần Mặc ý thức được, nhanh chóng vòng tay qua, một quyền rắn chắc này đánh vào trên tường bên cạnh.

Tô Song Song mới vừa bị sợ đến nhắm mắt lại, cảm nhận được quả đấm của Tần Mặc cuốn theo từng trận gió, thân thể run lên, mặc dù không cảm thấy đau, lại nghe được một tiếng trầm đục sau lưng.

Cô nhanh chóng mở mắt, theo bản năng quay đầu nhìn Âu Dương Văn Nhân, thấy anh một tay ôm bụng, mặt lộ vẻ đau đớn, quay đầu lại nhìn Tần Mặc, tức giận gào to một tiếng: "Tần Mặc! Anh rốt cuộc định làm gì!"

Tô Song Song gào xong, mới phát giác được có phần không thích hợp, cô liếc mắt nhìn tay Tần Mặc, lúc này mới phát hiện ra trên tay của anh một mảnh máu thịt be bét, cô mới run lên, đang định hỏi, rồi lại nhịn xuống.

Tần Mặc luôn luôn vui giận không lộ vào lúc này cặp mắt giận dữ trừng lên, hung ác nhìn Âu Dương Văn Nhân, ánh mắt kia giống như hận không thể ăn tươi nuốt sống anh ta.

"Đi!" Tần Mặc không tiếp tục nhìn Tô Song Song một lần, bởi vì anh sợ chỉ cần nhìn một lần, anh cũng sẽ không để cho Tô Song Song rời đi.

Tô Song Song bị một tiếng gầm nhẹ này của Tần Mặc dọa sợ đến run lên, lấy lại tinh thần, lập tức đỡ Âu Dương Văn Nhân đi ra ngoài, khi đi tới cửa, mặc dù Tô Song Song không muốn, nhưng vẫn không nhịn được quay đầu lại nhìn Tần Mặc một lần.

Cô nhìn một lần, liền dứt khoát quay đầu, đỡ Âu Dương Văn Nhân đi ra ngoài.

Tô Song Song chân trước mới vừa đi, Tần Mặc liền một cước đá đổ hộc tủ bên cạnh, đá xong rồi, anh nhìn vật nhỏ rơi lả tả trên đất.

Cuối cùng Tần Mặc vẫn cắn răng, đỡ hộc tủ dậy, ngồi chồm hổm xuống, chậm rãi nhặt từng món từng món vật nhỏ mà Tô Song Song cất giữ lên.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 379 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Đông Thiên, Kimkha0808, NgọcTrâm, nhimxu1701, thuyntt121185, Thỏ Đần, Tử Hương và 238 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 23, 24, 25

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 143, 144, 145

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 16, 17, 18

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147



dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 240 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 346 điểm để mua Mèo trong giỏ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 328 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 1050 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 999 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> THO THO
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 817 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 777 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xichgo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> pandainlove
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 278 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 732 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
TranGemy: Dạo này bạn có đọc được truyện nào hay không? Chia sẻ với chúng mình ngay tại Nhật ký đọc Sách nhé!
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 484 điểm để mua Bướm hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 407 điểm để mua Thỏ xinh
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 696 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 313 điểm để mua Bạch tuột
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ đi mua sắm
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 584 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 555 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 480 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 456 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 386 điểm để mua Cô bé cưỡi châu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.