Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 

Lao tù ác ma - Cáp Khiếm Huynh

 
Có bài mới 09.10.2018, 21:37
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 20.02.2017, 22:30
Bài viết: 82
Được thanks: 0 lần
Điểm: 9.88
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Lao tù ác ma - Cáp Khiếm Huynh - Điểm: 10
Chương 8: Không biết tự lượng sức mình sẽ chết người

Tiếu Tẫn Nghiêm vẫn ngồi trong xe, lạnh lẽo cứng rắn giống như cỗ máy kim loại, loại chờ đợi trái với tác phong làm việc hằng ngày của Tiếu Tẫn Nghiêm càng khiến hắn không biết là nên vui hay giận, càng ngày càng rõ ràng, nam nhân tên Diệp Tuyền kia thật sự đã mang đến cho hắn thứ khát vọng mà hắn như chờ mong đã lâu.

Nếu như nói hôm qua đột nhiên đi đến là bởi vì nhất thời kích động, vậy đêm nay là vì gì?

Tiếu Tẫn Nghiêm trước nay luôn là kiểu người nghĩ cái gì sẽ lập tức làm ngay cái đó, nếu như hắn đã nghĩ đến nam nhân kia, vậy hắn đương nhiên sẽ chẳng có chút do dự gì mà đến tìm cậu ngay…

Diệp Mạc vừa mới rời phòng trọ bước xuống cầu thang dưới lầu liền nhìn thấy chiếc xe tối hôm qua, dưới ánh sáng khúc xạ thần bí quỷ dị của đèn pha ôtô, trái tim Diệp Mạc liền nhảy lên, thần kinh căng thẳng, mỗi tế bào khắp toàn thân đều nhộn nhạo hết cả lên, đó là xe của Tiếu Tẫn Nghiêm! Cái tên đấy, sao lại đến nữa rồi? Chẳng lẽ hắn lại muốn đối với cậu….

Tiếu Tẫn Nghiêm nhìn qua cửa sổ xe cũng nhìn thấy Diệp Mạc, đôi con ngươi đen tuyền sâu không thấy đáy lộ ra tia nhìn phức tạp, trông thấy Diệp Mạc sau khi giật mình không nói hai lời liền vội vàng cấp tốc chạy lại lên lầu, hắn chỉ cười lạnh rồi mở cửa xe đi ra ngoài.

“Sau ba tiếng tới đón tôi!” Tiếu Tẫn Nghiêm tháo nút áo khoác âu phục trước ngực, lạnh lùng ném ra một tiếng. (Jian: bữa nay tăng thêm 1 tiếng hả =)) )

“Đã rõ!”

Diệp Mạc vừa chạy lên phòng trọ lập tức liền khóa chặt cửa lại, nhìn cái ổ khóa không có vẻ đủ rắn chắc để chống trộm như thế, tim cậu như muốn nhảy vọt ra ngoài.


Diệp Mạc chẳng thể nào hiểu nổi tại sao Tiếu Tẫn Nghiêm cứ muốn tự làm mình ủy khuất đi tới chỗ ở của cậu làm gì không biết nữa, cái nơi mà không khí sặc mùi rẻ tiền nghèo nàn này trong mắt Tiếu Tẫn Nghiêm chẳng khác gì đòi mạng, đối với nam nhân quen ở biệt thự lớn sang trọng như Tiếu Tẫn Nghiêm mà nói, trừ khi là nơi này có lạc thú hắn muốn đùa bỡn.

Diệp Mạc tự nhiên chột dạ nghĩ đến chính bản thân mình, chỉ là Diệp Mạc khó có thể lý giải nổi, Tiếu Tẫn Nghiêm không phải xem thường cậu lắm sao? Với lại không giết được Hạ Hải Long, chẳng phải hắn hận cậu lắm sao?

Tiếng gõ cửa vang lên, Diệp Mạc giật mình, vừa định hỏi là ai, liền nghe được tiếng của Tiếu Tẫn Nghiêm xuyên qua ván cửa lạnh lùng đâm tới “Mở cửa!”

Diệp Mạc đứng ở cửa, vẻ mặt trông rất khó nhìn, bình tĩnh nhìn cánh cửa kia “Tiếu tổng có chuyện gì không?”

“Diệp Tuyền, tôi nghĩ cậu nên hiểu rõ thủ đoạn của tôi, tôi chỉ lặp lại lần nữa, mở cửa!” Thanh âm của Tiếu Tẫn Nghiêm không hề có bất kỳ nhiệt độ nào, trầm lạnh tựa như Tu La chốn Địa Ngục, nghe mà lòng bàn tay Diệp Mạc đổ cả mồ hôi, Diệp Mạc biết thủ đoạn của Tiếu Tẫn Nghiêm, cậu hiểu rõ hơn bất kỳ ai hết, chỉ một cánh cửa gỗ như vậy căn bản chẳng thể nào ngăn cản được Tiếu Tẫn Nghiêm.

Diệp Mạc mở cửa ra, Tiếu Tẫn Nghiêm âu phục thẳng thớm đứng ở cửa, ánh mắt thâm trầm, quét lướt qua Diệp Mạc một chút, trực tiếp đi vào.

Diệp Mạc lại bắt đầu âm thầm căm tức, cái tên Tiếu Tẫn Nghiêm làm ra dáng vẻ cao cao tại thượng này đúng là cứ như đây là địa bàn của hắn vậy, chỗ này mặc dù không sánh được với biệt thự xa hoa cao cấp của Tiếu Tẫn Nghiêm, cơ mà tốt xấu gì cũng là nhà của Diệp Mạc cậu!

Sau khi ở trong lòng âm thầm chém chém Tiếu Tẫn Nghiêm mấy nhát cho bõ tức, Diệp Mạc ngoan ngoãn đứng ở trước mặt Tiếu Tẫn Nghiêm (Jian: em thiệt không có tiền đồ =)) ) cậu cũng hết cách, cậu vốn dĩ không thể kháng cự được Tiếu Tẫn Nghiêm, dưới tình huống này, cậu chỉ có thể giả bộ thuận theo hắn. Tiếu Tẫn Nghiêm giống như vua chúa ngồi nghênh ngang trên ghế sopha, ánh mắt nhìn Diệp Mạc so với lúc trước đã hòa hoãn hơn rất nhiều, lấy ra một cái thẻ đặt ở trên bàn.

“Đây là phúc lợi đêm qua cậu ngủ với tôi.”


Diệp Mạc nhìn chằm chằm vào cái thẻ ngân hàng trên mặt bàn, một luồng cảm xúc như bị sỉ nhục dâng lên trong lòng, tức muốn chết mà không thể phát tiết, uất ức dâng lên nghẹn cả cổ mà Diệp Mạc vẫn chỉ có thể cắn răng cúi đầu, không hề có một tiếng phát ra chống lại.

“Không thấy thèm khát sao?” Nhìn thấy Diệp Mạc đứng yên bất động, Tiếu Tẫn Nghiêm cười lạnh một tiếng “Chỗ tiền này đủ để cậu mua một căn nhà, cậu nên tự biết rõ giá trị của cậu là bao nhiêu, đánh giá cao cậu như vậy, cậu nên thấy đủ.” (Jian: tui có thể cho là anh thấy Mạc Mạc ở nhà trọ nên đưa tiền cho em nó mua nhà không =.,= tui thấy anh có mùi tsun lắm nghe =)) )

Diệp Mạc cũng không nhịn được nữa….

“Tiếu Tẫn Nghiêm!” Hai mắt Diệp Mạc nổ lửa, không nhịn được nói lớn “Rốt cuộc anh muốn thế nào hả?!”

Tiếu Tẫn Nghiêm có chút sững sờ, Diệp Mạc đột nhiên lại dám ở trước mặt hắn gọi thẳng tên hắn, có vẻ như là đã đến cực hạn rồi, Tiếu Tẫn Nghiêm cười lạnh, tiếng nói tùy tùy tiện tiện “Tôi thích cậu, thế nên tôi muốn cậu làm người của tôi.” Ở trong trí nhớ của Diệp Mạc, Tiếu Tẫn Nghiêm chỉ thừa nhận thích cậu ở kiếp trước, lúc này một câu “thích cậu” của hắn khiến Diệp Mạc ớn lạnh cả người, sự yêu thích của Tiếu Tẫn Nghiêm chính là một sợi dây xích bằng sắt kiên cố khóa chặt người ta lại, bị hắn thích rồi sẽ chỉ trở thành con mồi của hắn, bị hắn làm cho da tróc thịt bong.

“Tôi không muốn” Diệp Mạc nghĩ tới hình ảnh gì đó, đột nhiên lớn tiếng nói, vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc nhìn Tiếu Tẫn Nghiêm, đau dài không bằng đau ngắn, Diệp Mạc tin tưởng vào bản thân cậu bây giờ không còn lý do gì để bị Tiếu Tẫn Nghiêm uy hiếp.

Chết thì cho chết luôn!

“Không muốn?” Tiếu Tẫn Nghiêm đột nhiên đứng lên khỏi ghế salong, ngũ quan lãnh khốc phủ lên một tầng băng giá, nỗi sợ hãi của Diệp Mạc đối với Tiếu Tẫn Nghiêm sớm đã cắm rễ sâu, thấy toàn thân Tiếu Tẫn Nghiêm tỏa ra khí tức hung hãn thô bạo, khiến Diệp Mạc không nhịn được ở trong lòng thầm rùng mình, nhưng sau khi cân nhắc, Diệp Mạc vẫn cứng cỏi đứng thẳng, kiên định trong mắt lúc ẩn lúc hiện.

“Diệp Tuyền không biết tự lượng sức mình sẽ chết người…” Tiếu Tẫn Nghiêm đột nhiên âm lãnh cười lên, chỉ là ở trong mắt Diệp Mạc, cái nụ cười kia ẩn giấu quá nhiều lừa gạt.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 26.10.2018, 22:13
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 20.02.2017, 22:30
Bài viết: 82
Được thanks: 0 lần
Điểm: 9.88
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Lao tù ác ma - Cáp Khiếm Huynh - Điểm: 10
Chương 9: Ý gì vậy?

“Tiếu Tẫn Nghiêm, anh là tên khốn khiếp! Cầm thú! Mẹ nó, sao anh không chết quách đi cho rồi!” Miệng Diệp Mạc đầy kem đánh răng, mạnh mẽ dùng hết sức hét lớn vào tấm gương “Tôi bây giờ là Diệp Tuyền, không phải là đồ vật để anh độc chiếm, ông đây sẽ không khuất phục anh đâu!”

Sau khi Diệp Mạc hét sau, cảm thấy khoan khoái nhẹ nhõm hơn nhiều, súc miệng rửa mặt xong, Diệp Mạc đỡ cái eo đau nhức từng bước từng bước một gian nan đi tới nhà bếp bắt đầu làm chút điểm tâm sáng, hai quầng thâm gấu trúc dưới mắt càng khiến cho khuôn mặt nhỏ gầy thêm phần tiều tụy. Chỉ là ánh sáng trong trẻo trong mắt tăng thêm mấy phần cứng cỏi. (Jian: Đau eo? Lại bị thịt à =v=)

Bước ra khỏi cửa, Diệp Mạc ngẩng đầu nhắm mắt hít vào ngụm không khí trong lành mới mẻ, trên gương mặt thanh tú miễn cưỡng mỉm cười, cậu nhất định phải kiên cường, nếu đã không chết được thì cậu chỉ có thể kiên cường mà sống, nếu phải dây dưa mãi không kết thúc với Tiếu Tẫn Nghiêm như thế này, cậu nhất định phải không ngừng củng cố tường tâm mình thật kiên cố vững chắc.

Cậu nên cảm thấy vui mừng, việc hợp tác với tập đoàn MY hoàn toàn là vì cậu…

Diệp Mạc ngồi trên ghế làm việc, đầu óc lơ đãng nhớ tới câu nói này của Tiếu Tẫn Nghiêm, hợp tác với Hoàng Sát thật sự mang lại lợi nhuận khổng lồ cho công ty, là người phụ trách hạng mục hợp tác lần này, Diệp Mạc hiểu rõ hơn bất kỳ ai khác, dù cuộc giao dịch này ngầm có ý nguy hiểm, nhưng cũng tỉ lệ thuận với khả năng sinh lời, cuộc giao dịch này đã không dừng lại được nữa rồi, Diệp Mạc chỉ có thể cẩn thận mà cảnh giác, nam nhân như Tiếu Tẫn Nghiêm thường thường sẽ đột ngột đưa ra thủ đoạn rồi khiến đối thủ bất ngờ thất thủ, vạn kiếp bất phục. Công ty Hạ Hải Long chính là bị hắn trong một lần hợp tác nhỏ mà từng bước từng bước đưa ông vào trong rồi cuối cùng tung một đòn triệt để tiêu diệt.

Khi đó Tiếu Tẫn Nghiêm là vì muốn lật đổ Hạ Hải Long, còn lúc này hắn là vì muốn đùa giỡn cậu. Diệp Mạc rơi vào trầm tư, quay đầu nhìn sang bầu trời sáng sủa bên ngoài cửa sổ, cây bút linh hoạt chuyển động trong những ngón tay, chỉ là cả gương mặt một mảnh u ám.

Mặc dù hiện tại đã khác kiếp trước rồi, nhưng loại cảm giác bất an này cùng với thủ đoạn mà Tiếu Tẫn Nghiêm dùng với cậu đều mang đến cảm giác ngột ngạt y như đúc. Diệp Mạc thậm chí không thể tin được chính mình lại trở thành lý do để Tiếu Tẫn Nghiêm hợp tác với MY, nếu như đã vậy thì cậu chỉ có thể liều mạng mà chống đỡ lại.

Diệp Mạc ngồi không yên, lần thứ hai tập hợp những người phụ trách hạng mục hợp tác lần này lại mở ra cuộc họp, yêu cầu bất kỳ chi tiết nhỏ nào trong hạng mục hợp tác cũng phải được cậu phê duyệt kỹ càng rồi có thể mới thực hiện. Mọi người đối với trạng thái quá lo lắng này của Diệp Mạc thì chỉ cho là thần kinh cậu quá nhạy cảm thôi, ai cũng biết loại cơ hội hợp tác ngàn năm có một này sẽ mang đến cho công ty bước nhảy vọt lớn cỡ nào, mà đây là đôi bên đều có lợi, Hoàng Sát như thế nào lại vì một chi tiết nhỏ mà làm ảnh hưởng đến lợi ích của đôi bên.

Để đảm bảo mọi thứ đều được diễn ra trôi chảy, Diệp Mạc càng thêm ra sức làm việc, từ ngoài vào trong, Diệp Mạc hoàn toàn đem công ty này của Diệp Thần Tuấn làm sào huyệt hậu thuẫn cho cậu, tướng tài trí cùng tinh lực hào đều dốc hết ra không lưu giữ lại chút nào.

Diệp Thần Tuấn đối với Diệp Mạc đang trong giai đoạn làm việc điên cuồng tới mức tự ngược thì cảm nhận rất sâu sắc nhưng không nói gì, chỉ là vừa cảm động lại vừa thấy đau lòng, nghĩ đến chuyện nam nhân nhỏ bé này vì anh mà dốc sức làm việc tìm kiếm lợi nhuận về cho công ty anh, người ngoài nhìn vào sợ là sẽ chỉ trích anh không biết thương yêu cậu.


  


Mà khuyên bảo cỡ nào cũng không được, Diệp Thần Tuấn chỉ có thể không ngừng quan tâm Diệp Mạc ở từng chi tiết nhỏ, tặng hoa gây bất ngờ đủ các loại cách thức theo đuổi người yêu, chỉ là sẽ không quá lộ rõ ràng ra, Diệp Mạc căn bản không phản ứng kịp. Cứ cho là cậu đã kịp nhận ra Thần ca đang chăm sóc quan tâm đến cậu thì Diệp Mạc cũng sẽ không suy nghĩ sâu xa đến mục đích của Diệp Thần Tuấn, đầu óc cậu đang còn bận suy nghĩ làm sao để phòng bị Tiếu Tẫn Nghiêm, căn bản chả có thời gian đi suy đoán tâm tư của người bên cạnh đối với mình.

Mặc dù Diệp Mạc ngốc manh, nhưng chút quan tâm nhạy cảm này đã bị các nhân viên trong công ty sớm nhận ra tổng giám đốc của mình đang theo đuổi một cách nhiệt tình mà ám muội, chỉ là Diệp Thần Tuấn không có công khai mà tất cả mọi người cũng chỉ dám lén lút bàn tán say sưa, chả ai dại dám nói ở trước mặt cả, đối với Diệp Mạc, mọi người tự nhiên cũng đã xem cậu là Tổng giám đốc phu nhân mà thái độ bình thường cứ thành kính rồi khen ngợi lấy lòng.

Hết giờ làm việc, Diệp Thần Tuấn gọi Diệp Mạc vào văn phòng, chủ yếu là muốn hỏi tại sao Diệp Mạc lại… à ừ… không đeo cái đồng hồ anh tặng lên cổ tay ấy mà, Diệp Mạc giải thích tại vì nó quá đắt với quý giá, cậu sợ ra đường bị cướp giật, thế nên đã tháo ra để ở nhà. Diệp Thần Tuấn nghe xong liền đỡ trán thở dài, bất đắc dĩ nở nụ cười, anh đưa cái đồng hồ ấy cho Diệp Mạc ngoài việc che đi vết cứa dao còn có ý khác là khi cậu nhìn đồng hồ sẽ nghĩ đến anh, chả ngờ tên nhóc này lại thật thà như thế.

Diệp Thần Tuấn tháo đồng hồ đeo tay trên cổ tay mình xuống, nắm chặt lấy tay Diệp Mạc, đem đồng hồ đeo vào cho cậu.

Diệp Mạc ngơ ngác nhìn cái đồng hồ trên cổ tay “Cái đồng hồ này… sao Thần ca lại cho em mượn cái đồng hồ này thế a?”

“Đây là đồng hồ tình nhân!” Diệp Thần Tuấn thỏa mãn nhìn cái đồng hồ lấp lánh rạng rỡ, ánh mắt chậm rãi rơi trên mu bàn tay trắng nõn của Diệp Mạc, nhẹ giọng nói “Tiểu Tuyền, làn da em bảo dưỡng sao tốt như vậy.”

Diệp Thần Tuấn nói chuyện mà Diệp Mạc lại trì độn đem trọng điểm lời nói đặt ở nửa câu sau “Em không có bảo dưỡng a!” Diệp Mạc nở nụ cười “Đại khái da em trời sinh nó tốt sẵn rồi, toàn thân em đều trắng như vậy á.” Diệp Mạc ngây ngốc nói một câu nhưng mang theo chút hài hước trêu chọc khiến Diệp Thần Tuấn nghe mà không nhịn được cười.

“Vậy lúc nào thì cho Thần ca nhìn?” Diệp Thần Tuấn là vì trêu chọc lại Diệp Mạc ngốc ngốc, nhưng da mặt Diệp Mạc mỏng, sắc mặt không khỏi đỏ ửng lên, lúng túng cười nói “Thần ca thật hài hước a.”

Diệp Thần Tuấn thấy Diệp Mạc đỏ mặt đáng yêu, bất đắc dĩ cười nhẹ, biểu hiện vô cùng rung động lòng người, không nhịn được nắm lấy bàn tay Diệp Mạc, cúi đầu thất thần hôn lên mu bàn tay cậu.

Sau khi nụ hôn nho nhã phong độ của Diệp Thần Tuấn vừa kết thúc, Diệp Mạc lúng túng lộ ra vẻ mặt tươi cười miễn cưỡng mà không biết nên nói cái gì, còn Diệp Thần Tuấn lại phi thường vui sướng vỗ vỗ vai Diệp Mạc, khẽ cười không rõ ý tứ “Được rồi Tiểu Tuyền, đi làm việc đi. Chờ em ngày mai đi làm mang theo đồng hồ của em thì cái đồng hồ này trả lại cho anh.”

Diệp Mạc vừa ra khỏi văn phòng của Diệp Thần Tuấn, theo bản năng sờ sờ nơi mu bàn tay bị hôn, nhất thời đại não không hoạt động linh hoạt lắm, Thần ca… đây là ý gì vậy?


  


……………….

P/s: ôi dồi =)) Diệp Thần Tuấn đúng kiểu soái ca luôn í =)) tên cũng soái ca mà người cũng soái ca =)) tiếc là anh k đủ ác để giành được Mạc Mạc, cơ mà nói chung cũng thích anh lắm =)) thôi về phe e đi =))

À mà cho tui lảm nhảm thêm tí nhé, ai đọc QT rồi cmt tám với t chơi =)) mới đọc lại QT của bộ này nên xả tí =)) huhu nói thiệt chứ may mà Mạc Mạc chọn thằng Nghiêm còn đỡ chán chứ thằng Lạc Tần Thiên điên bỏ bà, à mà sự thật cả 3 thằng công chả thằng nào đầu óc bình thường =.=’ ê tui thích bé Lăng Nghị ghê á =)))))) chồi ôi cũng k đến mức nữ vương cơ mà được coi là cường nhất trong 3 e thụ sồi =)) không như Nguyên Hướng còn nhược hơn cả Mạc Mạc nữa, thiệt chứ trong 3 cặp tui thích cặp Phục Luân Lăng Nghị nhất =)) nói k phải chớ cặp này tui cứ đọc đi đọc lại woài =))) thích kiểu thằng Luân giác ngộ phát là cưới liền =)) thậm chí tiêm thuốc tê để em Nghị đơ luôn để cưới =)) ờ tui thích =)) cưới vợ là phải cưới liền tay =)))) mới cả thấy thằng Luân nó dứt khoát gọn gàng nhất í =))) mỗi tội yêu quá hóa ngu, bị thằng Nghiêm troll 1 phát đau cả đời =))))))) nghĩ sao đi nghe lời cái thằng thê nô đội vợ lên đầu suốt ngày bị đuổi ra sopha đạp xuống giường bày cho cách dạy vợ vại boa =))))))

Xì poi đại khái vại nè

Luân: Làm sao khiến người ghét mình chuyển sang yêu mình được?

Nghiêm: *cười âm hiểm* muốn không anh bày cho chú, vậy nè, trói cậu ấy lại bên mình, độc chiếm cậu ấy, cậu ấy bỏ chạy thì đánh gãy chân cậu ấy, tiêm ma túy vào người cậu ấy, phải tàn nhẫn lên, thấy Mạc Mạc nhà anh không, nghe lời anh một phép!

Mấy phút sau.

Mạc gọi điện, Nghiêm trả lời “A lô em hả, ấy ấy anh biết lỗi rồi… đừng giận anh nữa mà… được được, em muốn gì cũng được… đừng đuổi anh ra sopha nghe…” bla bla một tràng những câu thê nô đội vợ lên đầu =)))))))

đọc khúc đó cười méo chịu đc =)))))))))))

Ê thiệt chứ hồi đầu tui không thích bộ này lắm đâu mà giờ đọc kỹ lại QT tự dưng thấy mãn nguyện ghê =)) cả 3 đôi đều đẹp, đều hấp dẫn hết =))

LOL bts vẫn thích chết cặp Luân Nghị >v< trời ơi muốn nhanh làm đôi đó quá đi TT______TT


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 26.10.2018, 22:14
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 20.02.2017, 22:30
Bài viết: 82
Được thanks: 0 lần
Điểm: 9.88
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Lao tù ác ma - Cáp Khiếm Huynh - Điểm: 10
Chương 10: Phục vụ đặc biệt.

Diệp Mạc tâm tư rất đơn thuần, cậu cũng không suy nghĩ nhiều gì về chuyện Diệp Thần Tuấn hôn mu bàn tay mình, rất nhanh lại tập trung hết tinh thần vào công việc, còn Diệp Thần Tuấn thì vì nụ hôn vừa này mà trong lòng cao hứng rất lâu.

Diệp Mạc không tăng ca quá trễ, dạo này ngủ không được đủ giấc nên tinh lực không còn dồi dào như lúc trước, huống gì, cậu bị đau thắt lưng nguyên cả ngày.

Cách chỗ ở còn mấy trạm xe nữa, Diệp Mạc xuống xe sớm, ký ức về hai đêm trước bị điên cuồng nghiền ép cưỡng bước vẫn còn lưu lại trong đầu đuổi mãi không xua đi được. Diệp Mạc sợ rằng có khi tối nay Tiếu Tẫn Nghiêm lại ở dưới lầu chờ cậu nữa. Đối với Diệp Mạc mà nói, hiện tại đối với Tiếu Tẫn Nghiêm, có thể trốn được thì trốn, nếu như thứ tình cảm Tiếu Tẫn Nghiêm dành cho cậu lúc này chỉ là vì ham mê cái mới mẻ thú vị, vậy cậu có thể chờ cho hắn chán thì thôi sau đó sẽ buông tha cậu, còn nếu như không phải, Diệp Mạc nguyện ý vì tôn nghiêm cùng tự do của mình mà chống đối Tiếu Tẫn Nghiêm đến cùng.

Kiếp trước bản thân cậu hèn hạ thấp kém như giun dế, kiếp này, nếu như muốn chết không được thì Diệp Mạc cũng không muốn bị Tiếu Tẫn Nghiêm xem như một con chó cưng nuôi ở bên người. Trên thế gian này ai cũng đều cho rằng một nam nhân thần thánh quỷ dị kiên cố như Tiếu Tẫn Nghiêm không thể phá vỡ, nhưng Diệp Mạc biết, hắn ta, cũng có nhược điểm, có thể khiến cho hắn núi lở thạch nứt chính là cậu của kiếp trước, đến lúc cùng được cá chết lưới rách, Diệp Mạc thề rằng, cậu sẽ làm cho Tiếu Tẫn Nghiêm cả đời đau đớn đến không muốn sống nữa.

Diệp Mạc liếc nhìn bóp tiền một chút, nếu không phải dạo này nhận được không ít tiền thưởng thì Diệp Mạc cũng chẳng nỡ đi ở khách sạn, không, là nhà nghỉ. Mở cửa phòng ra, Diệp Mạc liền thư giãn thoải mái tắm nước nóng, uể oải nhiều ngày như vậy, Diệp Mạc gần như vừa dính vào giường là liền vù vù bắt đầu ngủ say như chết. Ngủ không tới 2 tiếng đồng hồ, tiếng chuông điện thoại bàn phục vụ ở đầu giường réo lên ầm ĩ khiến Diệp Mạc tỉnh giấc, Diệp Mạc thiếu kiên nhẫn cầm điện thoải lên, trong lòng thầm nói, cái nhà nghỉ này nhìn thế mà cả điện thoại phục vụ cũng có, trang bị thế này cũng quá đầy đủ đi.

“Tiên sinh, có cần phục vụ đặc biệt không?” Thanh âm ở đầu dây bên kia điện thoại khép nép ngọt ngào dịu dàng nũng nịu, nhẹ nhàng chầm chầm thông qua điện thoại truyền vào lỗ tai Diệp Mạc, Diệp Mạc giật nảy mình, đem điện thoại đẩy cách ra xa bên tai một chút, nếu như Diệp Mạc không phải đồng tính, sợ là sẽ rất khó chống cự được giọng nói này.

Phục vụ đặc biệt? Diệp Mạc cau mày, muộn như vậy rồi, ở đâu cái cái phục vụ đặc biệt gì đó vậy! Chuyện cậu muốn làm hiện giờ chỉ là ngủ thôi!

“Không cần, cảm ơn! Tôi đang ngủ.” Diệp Mạc bình tĩnh đáp.


  


“Tiên sinh đừng cúp điện thoại trước.” Thanh âm bên trong điện thoại dịu dàng lo lắng “Hay là tôi đến trước phòng của ngài nhé, sau khi được phục vụ xong ngài nhất định sẽ thấy hài lòng.”

Diệp Mạc đầu óc mơ hồ, buồn ngủ gần chết, trong lòng vô cũng ảo não “Vị tiểu thư này, đừng nói là các cô đang định tiếp thị sản phẩm gì đấy chứ? Rất tiếc, tôi không có mang tiền!”

Diệp Mạc sợ cô gái này lại léo nha léo nhéo nói huyên thuyên, thế nên vừa nói dứt lời liền lập tức cúp điện thoại, kéo cái chăn trùm lên đầu ngủ tiếp, kết quả chỉ một lát sau lại có tiếng gõ cửa, kèm theo đó là giọng mềm mại của nữ nhân vang lên “Tiên sinh, phục vụ anh muốn đã đến rồi.”

Diệp Mạc chịu hết nổi, xuống giường mở cửa, uất giận nói “Đã bảo là không cần mà…”

Mới nói được nửa câu đã nghẹn lại, nhìn nữ nhân trước mắt chỉ mặc một bộ áo ngủ mỏng, bộ ngực mềm nửa lộ ra, đường cong như hiện quyến rũ mị nhân. Đại não Diệp Mạc chết sững mấy giây, nghiễm nhiên bị chấn động mạnh.

“Tiểu thư, có phải cô gõ sai phòng không?” Định thần lại, Diệp Mạc hỏi. Nữ nhân này hai tay trống trơn không mang theo gì, hiển nhiên là không định tiếp thị hàng hóa gì cho cậu.

Nữ nhân không biết Diệp Mạc là đồng tính, trông thấy Diệp Mạc nhìn mình xinh đẹp quyến rũ như thế mà vẻ mặt còn vô cùng bình tĩnh thì thoáng giật mình, bàn tay nhỏ mềm mại đặt trước ngực Diệp Mạc, thanh âm êm dịu “Tiểu ca không cần phục vụ đặc biệt sao, người ta chuyên nghiệp lắm đó nha”

Diệp Mạc lúc này hoàn toàn rõ hết rồi, hóa ra cái cô gái này đến đây là để bán thân kiếm tiền, thật là cậu sao lại đi chui vô cái nhà nghỉ thế này chứ, xúi quẩy hết sức!

“Xin lỗi tiểu thư, tôi không có hứng thú với phục vụ đặc biệt của cô” Diệp Mạc lạnh nhạt, nói xong chuẩn đóng cửa, nữ nhân kia lại tìm được thời cơ tốt trực tiếp qua khỏi cánh tay Diệp Mạc lẹ làng chui vào phòng.


  


“Tiểu ca, đừng nghiêm túc như vậy mà ~~” Nữ nhân đi tới bên giường, đưa tay muốn thoát áo ngủ mỏng manh nửa che nửa hở trên người “Sau khi nghiệm hàng xong ngài nhất định sẽ thỏa mãn.”

Sắc mặt Diệp Mạc tối sầm lạnh lẽo, thanh âm rõ ràng hiện lên tức giận “Tiểu thư, nếu cô còn không đi, tôi sẽ báo cảnh sát đấy!”

Nữ nhân nở nụ cười dịu dàng, áo ngủ từ trên vai trượt xuống, hai tay duỗi ra bất ngờ ôm lấy eo Diệp Mạc, Diệp Mạc bị động tác đột ngột của nữ nhân kia làm cho giật mình, theo bản năng đẩy nữ nhân ra khiến cô ta lảo đảo ngã xuống trên giường, khí lực của Diệp Mạc tuy rằng chẳng bằng 1/10 Tiếu Tẫn Nghiêm, nhưng dù sao cậu cũng là đàn ông, thừa sức đối phó với một cô gái.

“Lập tức cút ra ngoài cho tôi!” Diệp Mạc tức giận quát, vẫn có mấy phần uy nghiêm, nhưng nữ nhân trên giường lại cười càng lả lơi ngả ngớn, sau khi xuống giường liền trực tiếp ôm lấy một chân Diệp Mạc, đánh chết cũng không buông…

Ở bên ngoài nhà nghỉ, một chiếc xe màu đen quen thuộc lẳng lặng đậu ở chỗ rẽ, Tiếu Tẫn Nghiêm bình tĩnh ngồi ở trong xe, ngón tay giữ điếu thuốc mang theo làn khói bay ra bên ngoài cửa sổ, ánh mắt thâm trầm mà vững vàng nhìn bảng hiệu đèn neon của nhà nghỉ cách đó không xa, khóe miệng âm hiểm nhếch lên một vệt cười tà lạnh.

“Báo cảnh sát chưa?” Ném tàn thuốc xuống, Tiếu Tẫn Nghiêm thư thái ngồi ở chỗ phía sau xe, tựa như một con dã thú đang nghỉ ngơi, lười biếng mà gợi cảm.

“Đã báo” Mạnh Truyền Tân trả lời rành rọt “Cảnh sát lập tức sẽ tới ngay!”

(Jian: Ơ đệt =)) dắt gái cho em nó rồi đi báo cảnh sát, não anh bị úng hả =)) )


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 23, 24, 25

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 143, 144, 145

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 16, 17, 18

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147



LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Trịnh Phương
Duy Khôi: alo alo có ai hông
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Mẫu Tử Song Linh: yo
Tiểu Yết Scorpio: Ai nhớ ta giơ tay  T.T
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 242 điểm để mua Mắt kính hồng
Độc Bá Thiên: Cô nguyệt
Ngọc Nguyệt: :(
Cô Quân: Ôi lâu lắm mới vào tnn mà k có ma nào à
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 272 điểm để mua Tóc xù chăm học
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Tinh Zombie
Ranchild: wow, hế lô Gemy
TranGemy: có nè =))
Ranchild: giờ này hông có ai nhỉ -_-
Ranchild: chào mọi người
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Ngôn Tình
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 258 điểm để mua Tóc xù chăm học
dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 240 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 346 điểm để mua Mèo trong giỏ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 328 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 1050 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 999 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> THO THO

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.