Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 83 bài ] 

Sư phụ Ma Quân, đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

 
Có bài mới 05.10.2018, 20:29
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 1137
Được thanks: 5764 lần
Điểm: 38.96
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân, đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 69: Thầy trò nói chuyện với nhau trong mộng cảnh

Edit: susublue

     Đêm khuya, Đoạn Thần không ngủ được, đang ngồi phê sổ con thì đột nhiên dừng động tác lại. Sau một khắc, Đoạn Thần ngồi thật đàng hoàng, hạ một tầng kết giới quanh thân, nhắm mắt sa vào bên trong mộng cảnh.

     Thấy thân thể mềm mại trắng nõn của A Sửu co rút lại, Đoạn Thần sững sờ một cút.

     "Sư phụ! Sư phụ!" Thấy Đoạn Thần, A Sửu muốn chạy về phía hắn, nhưng chạy được một nửa thì không biết bị vật vô hình gì ngăn cản. A Sửu ngồi trên mây mù, trơ mắt nhìn Đoạn Thần, mặt mũi đầy uất ức.

     Đoạn Thần nhìn thấy A Sửu như vậy thì đau lòng đi tới, cách một lớp bình phong vô hình, Đoạn Thần lạnh mặt mở miệng hỏi: "Sao vậy, có ai bắt nạt ngươi sao?"

     "Hu hu... Sư phụ, ta bị người ta đánh. Đau quá, đau quá..." A Sửu uất ức khóc.

     "Ai đánh, nói cho bản quân biết." Sắc mặt Đoạn Thần âm trầm đến mức đáng sợ. Trên đời này trừ cái tên khốn kiếp đã bị hắn đánh chết trước đó không lâu, lại còn có người dám động đến đồ xấu!

     "Là một phàm nhân..." Thấy mặt mũi Đoạn Thần đầy âm u, bị một tấm bình phong ngăn cản, A Sửu có thể cảm nhận được sát khí nồng nặc tỏa ra quanh người hắn. A Sửu không dám nói cho Đoạn Thần biết người ra tay với nàng.

     "Bản quân biết rõ, bản quân đang hỏi ngươi là ai ra tay với ngươi, thân phận của hắn là gì." Trong lòng càng tức giận, Đoạn Thần càng lạnh lùng. Bây giờ A Sửu có thể gặp hắn trong mộng cảnh thì có nghĩa là thân thể A Sửu sống nhờ đã bị trọng thương, có thể năng đã bị thương mà mất mạng. Nếu tìm không được thân thể để sống nhờ thì sẽ trở thành cô hồn, mờ mịt vất vưởng trong thiên địa. Loại linh hồn sống như A Sửu, lại còn là linh hồn nhỏ tuổi, rất dễ bị cô hồn dã quỷ tìm đến. Càng nghĩ sắc mặt Đoạn Thần càng tệ, hận không thể giết người khiến A Sửu trọng thương.

     "Ta, ta không biết... Sư phụ, hình như Đặng Mỹ Mỹ bị người đánh chết rồi, vậy ta, vậy ta làm sao bây giờ? Hiện tại ta không có thân thể, ta muốn ăn gì cũng không thể ăn..." A Sửu cảm thấy vô cùng đau lòng, không có thân thể, chỉ có thể nhìn mà không thể ăn, quá đau khổ.

     Đoạn Thần im lặng, nếu như không phải trước mặt có lớp bình phong ngăn chặn thì hiện tại Đoạn Thần thật muốn vươn tay gõ mạnh vài cái vào đầu A Sửu. Cái đồ xấu này, chỉ biết nhớ đồ ăn!

     Thấy Đoạn Thần không nói gì, A Sửu sợ hãi, không phải là sau này nàng sẽ như vậy mãi chứ, không ăn được cái gì! Không được! Vẻ mặt A Sửu đau khổ, hô lên: "Sư phụ, có cách nào để ta có thể ăn đồ ăn không?"

     "Ngươi tìm một thân thể thích hợp để nhập vào trước đi, chờ đến khi hoàn toàn thích ứng, có thể khống chế được thân thể thì ngươi có thể ăn được." Thấy A Sửu nóng nảy, Đoạn Thần bất đắc dĩ nói.

     A Sửu lắc đầu, nói: "Sư phụ, ta đã thử tiến vào thân thể nhiều người, nhưng đều vào không được."

     "Ý bản quân là ngươi đi tìm vài thân thể có hồn phách vừa rời khỏi để thử xem một chút." Đoạn Thần không còn gì để nói, diễn dafnlê quysdôn trong lòng càng thêm lo lắng. Đồ xấu này ngu xuẩn như vậy, chỉ biết có ăn thôi, ở nhân gian nhất định dễ dàng bị người khác lừa gạt, bắt nạt. Nghĩ đến đây, Đoạn Thần nhíu mi hỏi: "Ngươi đã tra rõ ràng ngươi ở chỗ nào chưa?"

     A Sửu mơ hồ lắc đầu, nói: "Sư phụ, bọn họ chỉ nói cho ta biết đó là phố Thanh Thủy, ta hỏi bọn họ đó là châu phủ gì, các nàng đều nói không biết rõ, không chịu nói cho ta biết. Sau đó ta tự mình chạy đi hỏi những người khác, những người đó nói cho ta biết là Võ châu."

     "Võ châu? Bản quân sẽ điều tra thêm. Tóm lại ngươi đợi ở đó đừng chạy loạn khắp nơi." Đoạn Thần dặn dò A Sửu.

     A Sửu cúi đầu, im lặng một chút rồi mới ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn Đoạn Thần nói: "Sư phụ, hình như ta không còn ở đó nữa... Sau khi ta bay ra khỏi người Đặng Mỹ Mỹ thì cũng không biết đã ở nơi nào. Cảnh vật xung quanh xấu xí đều hết sức xa lạ, ta mở miệng hỏi người ta nhưng bọn họ đều không nhìn thấy ta..."

     Đoạn Thần cảm thấy đau đầu, mặc dù hắn và A Sửu có ‘Tỏa Hồn Chú’, nhưng kể từ khi A Sửu bị mang đến Thần giới, được dưỡng ở Phượng Hoàng tộc, sau khi mất tích thì Đoạn Thần không thể chủ động cảm nhận được A Sửu nữa. Đoạn Thần cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, điều duy nhất mà Đoạn Thần có thể chắc chắn là Tỏa Hồn Chú giữa hắn và A Sửu vẫn chưa biến mất. Tỏa Hồn chú không biến mất, nhưng lại không thể cảm nhận được A Sửu, điều này khiến Đoạn Thần không thể nắm chắc. Bây giờ chuyện quan trọng nhất chính là tìm được linh hồn và thân thể của A Sửu rồi mang về Ma giới. Cả hai đều phải tìm được, thiếu một thứ cũng không được, gần đây Đoạn Thần liên tục phiền lòng vì chuyện này.

     "Việc cấp bách, ngươi mau chóng tìm thân thể để sống nhờ đi, thăm dò cho rõ ràng nơi ở của mình, sau đó nói cho bản quân biết, bản quân sẽ lập tức tới đón ngươi. Vả lại, bản quân đã kêu Linh hộ pháp chuyển cáo cho ngươi, hỏi ngươi có thể cảm nhận được thân thể của mình không, ngươi đã cảm nhận được gì rồi?" Đoạn Thần ngưng trọng nhìn A Sửu.

     A Sửu lắc đầu: "Sư phụ, ta không cảm nhận được thân thể mình. Ta nhớ người rất lâu rồi, cũng không ngừng kêu tên người, nhưng ta cũng không cảm nhận được người. Linh hộ pháp, ta phát hiện chỉ cần ta nghĩ đến con quạ đen ở Ma giới thì liền có thể sa vào trong mộng cảnh, rồi có thể gặp được Linh hộ pháp." Giờ phút này, A Sửu cảm thấy mình rất vô dụng. Biến thành bộ dạng như bây giờ, nàng không thể làm được gì.

     Thấy A Sửu thất lạc, Đoạn Thần ngồi xổm người xuống, vươn tay lên muốn xoa đầu nàng, nhưng bàn tay vừa chạm vào bình chướng vô hình thì lại bị ngăn cản. Đoạn Thần than thở, trấn an nàng: "Bản quân biết rõ, hiện tại đã như thế rồi, ngươi không cần khổ sở. Ngươi có thể cảm nhận được Linh hộ pháp, nguyên nhân là vì nguyên hình của Linh hộ pháp chính là quạ đen. Nếu không thể cảm nhận được bản quân thì ngươi có thể tìm một con quạ, thông qua Linh hộ pháp để nói cho bản quân biết tình huống của ngươi. Ngươi bình tĩnh lại trước đi, nguyên thần rời khỏi linh hồn quá lâu sẽ không an toàn."

     Không thể cảm nhận được A Sửu, sao Đoạn Thần lại không thất vọng, không buồn bực được. Nhưng nếu điều kiện tiên quyết để cảm nhận được A Sửu là linh hồn nàng không được phụ thuộc vào bất cứ thân thể nào thì Đoạn Thần thà rằng không cảm nhận được A Sửu. Dù sao lúc nguyên thần của A Sửu tiếp xúc với hắn trong mộng cảnh thì linh hồn nàng hoàn toàn rơi vào trạng thái vô thần, rất dễ dàng bị cô hồn dã quỷ, đạo sĩ người phàm ra tay.

     Nghe Đoạn Thần nói muốn nàng đi, A Sửu không nỡ liếc mắt nhìn Đoạn Thần thật lâu."Sư phụ, ta rời khỏi người lâu như vậy, ta mới nói vưới người vài câu mà người đã đuổi ta đi. Ta không muốn rời khỏi người nhanh như vậy..."

     Thấy bộ dáng A Sửu đáng thương, tim Đoạn Thần đều hóa thành một vũng nước. Cách một lớp bình phong, tay chạm vào mặt A Sửu, coi lớp bình phong thành mặt A Sửu, Đoạn Thần dịu dàng vuốt ve. Giọng nói cũng nhu hòa hơn, Đoạn Thần bất đắc dĩ nói: "Bản quân vì tốt cho ngươi. Ngươi còn gì muốn nói với bản quân, bản quân cho phép ngươi nói trong chốc lát. Chỉ trong chốc lát thôi."

     A Sửu kề mặt vào lớp bình phong ngăn cách, nói hết lời rong lòng ra: "Sư phụ, bây giờ ta không trở về thân thể của Đặng Mỹ Mỹ được, vậy ta phải làm thế nào mới về Đặng gia được?"

     "Ngươi muốn về Đặng gia làm gì?" Đoạn Thần thấy kỳ quái, nhướn mày hỏi. Chẳng lẽ không bỏ được đôi cha mẹ người phàm kia sao?

     "Sư phụ, ta giấu mấy thứ đồ rất quan trọng ở Đặng gia, ta muốn đi lấy..." Vừa nghĩ tới những thứ mà A Sửu gọi là bảo bối, nàng liền nhăn mày lại.

     "Ngươi có đồ gì quan trọng để ở Đặng gia sao?" Đoạn Thần cực kỳ hiếu kỳ, là vật gì quan trọng đến vậy, diễn dafnlê quysdôn nhân gian có thứ gì tốt đáng giá để xấu đồ coi trọng như vậy?

     "Ta giấu một cái bánh ngô chua, một quả dưa mật, hai miếng bánh bí đỏ ở gầm giường. Những thứ này đều là bảo bối mà ta đặc biệt để lại cho sư phụ. Hương vị đều rất ngon, ta muốn cho sư phụ nếm thử. Nhưng bây giờ ta không phải là Đặng Mỹ Mỹ, ta làm sao mới có thể lấy được những món bảo bối kia từ Đặng gia đây?" A Sửu đặc biệt hoang mang.

     Đoạn Thần đen mặt, quả nhiên hắn đã suy nghĩ nhiều... Vừa nghĩ tới bánh ngô A Sửu đã giấu không biết bao lâu rồi mang cho hắn, bụng Đoạn Thần đột nhiên có chút không thoải mái.

     "Sư phụ, người làm sao vậy? Vì sao lại tỏ vẻ ghét bỏ? Cái bánh ngô chua, dưa mật và bánh bí đỏ thật sự rất ngon." A Sửu nâng bộ mặt bánh bao lên, chăm chú nhìn Đoạn Thần.

     "Nói xong rồi thì ngươi nhanh đi nhập hồn đi. Đừng nhớ thương mấy thứ bánh ngô kia nữa, nếu thích thì bản quân sẽ cho yêu ma đến nhân gian học tập rồi mang tài nghệ về lan truyền rộng khắp Ma giới." Đoạn Thần đứng lên.

     A Sửu cũng đứng lên, nghe Đoạn Thần nói xong, trong nháy mắt cười một tiếng. tủm tỉm nói: "Sư phụ tốt nhất! Sư phụ hiểu ta nhất! Ta thích sư phụ nhất! Sư phụ nhất định cũng rất yêu thích ta, nếu không sao lại thương ta như vậy!"

     Đoạn Thần xoay người, đưa lưng về phía A Sửu, nói: "Nguyên thần của ngươi không thích hợp rời khỏi linh hồn quá lâu, không an toàn, ngươi mau hoàn hồn đi. Ở nhân gian chú ý an toàn một chút, biết rõ vị trí của mình rồi thì lập tức nói cho bản quân biết."

     "Được!" A Sửu gật đầu, lưu luyến nhìn chằm chằm bóng lưng Đoạn Thần, nhìn một cái thật sâu rồi mới xoay người rời đi, biến mất trong mây mù.

     Bên trong cảnh mộng đầy mây mù chỉ còn lại một mình Đoạn Thần.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Chungphat181297, Cuncute, kotranhvoidoi, samtrần, thtrungkuti
     

Có bài mới 06.10.2018, 19:56
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 1137
Được thanks: 5764 lần
Điểm: 38.96
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân, đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết - Điểm: 34
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 70: Kỳ Lân tộc nói chuyện

Edit: susublue

     Thần giới, trong Kỳ Lân tộc, Hoa Dục vừa uống chút rượu vừa suy ngẫm nhìn chằm chằm cỗ thân thể trước mặt.

     "Thượng thần, ai vậy?" Các đại trưởng lão của Kỳ Lân tộc không nhịn được hỏi hắn điều mình tò mò mấy ngày nay. Rốt cuộc cỗ thân thể này là ai, tại sao lại xuất hiện ở Kỳ Lân tộc? Bộ dáng giống Thượng thần đã cho biết rõ ràng thân phận của cỗ thân thể, nhưng lại không có chút hành vi khác thường gì, điều này khiến Thanh trưởng lão hết sức nghi hoặc.

     "Đây là Phượng Hoàng Chu Tước." Nhấp một ngụm rượu, Hoa Dục mím môi.

     Nghe vậy, Thanh trưởng lão không thể tin trừng to mắt, cả kinh nói: "Cái gì! Đây là Phượng Hoàng Chu Tước? Thượng thần đời sau của Phượng Hoàng tộc? Thượng thần, sao thân thể Phượng Hoàng Chu Tước lại đột nhiên xuất hiện ở tộc ta? Linh hồn nàng đi đâu rồi?"

     "Bổn thần cũng thật sự rất hiếu kỳ và khó hiểu." Hoa Dục lại uống một hớp rượu, nheo mắt lại, hàm ý sâu xa.

     Thanh trưởng lão cảm thấy nhất định Thượng thần của mình biết chút gì đó, nhưng Thượng thần đã nói như vậy thì nhất định là lười giải thích với hắn nên mới trả lời cho có lệ. Thanh trưởng lão có chút thất lạc, diễn dafnlê quysdôn dầu gì hắn cũng trung thành hầu hạ Thượng thần mấy trăm năm, tận tâm tận lực giúp Thượng thần xử lý mọi chuyện lớn nhỏ trong Kỳ Lân tộc một cách thích đáng.

     "Rượu hết rồi, ngươi đi lấy hai vò khác tới đây cho Bổn thần. Mấy trăm năm rồi không uống rượu, bây giờ uống một ngụm liền không dừng lại được!" Hoa Dục đổ đổ cái vò rượu, không còn rượu nữa nên nâng vò rượu lên cười tủm tỉm với Thanh trưởng lão.

     "Thượng thần, người đã uống ba vò rồi, không thể uống nữa! Người mới vừa khôi phục không bao lâu, không thích hợp uống rượu!" Thanh trưởng lão đau lòng nói. Đây chính là rượu hoa đào hắn ủ năm trăm năm! Tổng cộng chỉ có hai mươi vò, hôm nay Thượng thần uống liền ba vò, bây giờ còn muốn uống hai vò nữa, Thanh trưởng lão không làm được. Rượu năm trăm năm, chỉ mấy chén thôi mà hắn còn không dám uống, bỗng chốc liền mất đi năm hũ, đây không phải là cắt thịt trong lòng hắn ra sao!

     Nhìn thấu tâm tư của Thanh trưởng lão, Hoa Dục khẽ cười nói: "Thanh trưởng lão, không phải ngươi muốn biết vì sao Phượng Hoàng Chu Tước lại ở đây ư? Ngươi đi lấy hai vò rượu đến đây, Bổn thần liền nói rõ ràng cho ngươi biết."

     Bị lòng hiếu kỳ điều khiển, Thanh trưởng lão đấu tranh trong lòng, đau lòng gật đầu: "Vậy thuộc hạ đi lấy rượu, chờ thuộc hạ mang tới Thượng thần nhất định phải nói cho thuộc hạ biết."

     Hoa Dục cười gật đầu, nhìn Thanh trưởng lão rời đi.

     Sau thời gian nửa chén trà, Thanh trưởng lão ôm đến hai vò rượu. Đặt trước mặt Hoa Dục, khẩn cấp mở miệng hỏi: "Thượng thần, rốt cục đã xảy ra chuyện gì, vì sao linh hồn và thân thể của Thượng thần Phượng Hoàng tộc lại chia lìa, sao lại xuất hiện ở trong Kỳ Lân tộc chúng ta? Việc này có liên quan đến Thượng thần sao?"

     Hoa Dục thong thả ung dung mở nút rượu ra, hít hà, rồi hài lòng gật đầu, không thèm đếm xỉa nói: "Ừ, hình như có chút liên quan đến Bổn thần. Mấy ngày trước Bổn thần khó chịu nên đến Phượng Hoàng tộc đi dạo một vòng. Bổn thần rất muốn vào rừng Tịch Vụ nên vào đó đi dạo một vòng. Nhưng sau khi phát hiện Phượng Hoàng Chu Tước nằm hỏa ao chữa thương. Bổn thần cảm thấy thật là ngoài ý muốn nên đi tới gần để nhìn. Còn chưa đến gần thân thể Phượng Hoàng Chu Tước thì đã bị một luồng huyễn lực công kích. Bổn thần vội vàng ứng đối những chiêu thức kia, chờ khi gió êm sóng lặng xong thì đã không thấy Phượng Hoàng Chu Tước đâu." Nói đến đây, Hoa Dục ôm vò rượu, ngửa đầu uống.

     Thanh trưởng lão nghe thấy thế thì mắt tỏa sáng, thấy Hoa Dục không nói nữa mà chỉ nâng vò rượu đổ ào ào vào miệng thì mặt nhăn thành một đoàn, lòng đang rỉ máu. Thanh trưởng lão khẽ cắn răng hỏi: "Sau đó thì sao? Thượng thần, sao Thượng thần Phượng Hoàng lại biến thành như vậy?"

     Hoa Dục không để ý tới Thanh trưởng lão, uống xong một vò lại mở vò khác ra, rót một hết vào mồm.

     Thấy Hoa Dục uống rượu ngon như uống nước, còn không thèm để ý hắn thì Thanh trưởng lão có dự cảm xấu, vội vàng đau lòng lên tiếng: "Thượng thần, rượu nhiều hại thân! Không thể uống nhiều như vậy!

     Uống hết giọt cuối cùng, Hoa Dục vừa lòng thỏa mãn để vò rượu xuống, hé miệng khen: " Rượu năm trăm năm, hương vị quả thật không tệ."

     Nói nhảm! Rượu ủ năm trăm năm sao có thể không tốt. Thanh trưởng lão nhìn hai vò rượu nằm nghiêng ngả trên bàn đá, cảm thấy trong lòng rất đau. Vẻ mặt đau khổ, Thanh trưởng lão hỏi: "Thượng thần, sau đó thì sao? Sao lại trở thành bộ dáng như bây giờ ? Chẳng lẽ trong do Thượng thần cho nên Thượng thần Phượng Hoàng mới biến thành như vậy?" Đây là nghi vấn lớn nhất của Thanh trưởng lão.

     "Ta? Bổn thần thật sự không làm gì cả. Bổn thần cũng đang nghi hoặc tại sao lại biến thành như vậy!" Hoa Dục vô tội nhún vai.

     Thanh trưởng lão sụp đổ, hai bình rượu nha! Vấn đề mấu chốt muốn biết thì lại không được biết! Thanh trưởng lão khóc không ra nước mắt nhìn chằm chằm Hoa Dục. Rõ ràng là hắn bị lừa gạt! Người bày hố hại hắn lại là Thượng thần Kỳ Lân tộc bọn họ. Nếu như lúc này người trước mặt không phải là Thượng thần Kỳ Lân tộc thì Thanh trưởng lão đã sớm tức giận chửi ầm lên và xắn tay áo động thủ rồi.

     Thấy Thanh trưởng lão nghẹn khuất nhìn chằm chằm mình, Hoa Dục nhíu mày, nói: "Sao, Thanh trưởng lão không tin bản quân sao?"

     Thanh trưởng lão uất ức lắc đầu, khổ sở không nói được gì.

     Thấy rõ trưởng lão đen mặt đứng một bên, Hoa Dục vốn muốn nói thêm chút nữa, nhưng thấy gương mặt hắn khó coi thì không nói được nữa. Hoa Dục mở miệng nói với Thanh trưởng lão: "Không có việc gì nữa, ngươi tùy ý đi!" Ngụ ý là nơi này không cần ngươi nữa, ngươi có thể đi.

     Thanh trưởng lão đứng im không động đậy, sắc mặt từ uất ức chậm rãi khôi phục lại vẻ thâm trầm như trước. Im lặng đứng im đó, diẽndafnleequysdoon giống như không nghe thấy lời Hoa Dục nói.

     Nhìn Thanh trưởng lão đột nhiên trở nên trang nghiêm, Hoa Dục tò mò hỏi: "Thanh trưởng lão nghĩ đến chuyện gì, sao sắc mặt lại ngưng trọng như thế?"

     "Thượng thần, vừa rồi thuộc hạ nghiêm túc phân tích thế cục. Thiên đế đã già, lúc tuổi còn trẻ từng đại chiến với Hổ vương Thái Thường, nguyên thần đã bị tổn thương nặng nề. Mặc dù an dưỡng mấy trăm năm, nhưng nhất định không thể khôi phục được tu vi như trước. Nếu không thì sao pháp lực lại không địch lại Ma quân Đoạn Thần chứ?" Thanh trưởng lão chậm rãi lên tiếng diễn giải.

     Hoa Dục liếc xéo Thanh trưởng lão, nói: "Ngươi muốn nói cái gì thì nói thẳng đi, Bổn thần lười phải hao tâm tốn sức đoán mò."

     "Thượng thần, ý thuộc hạ là... Bây giờ giữa tam đại cổ Linh trong Thần giới, Phượng Hoàng tộc đã sớm không còn được như quá khứ, hiện tại tình huống của Thượng thần Phượng Hoàng tộc không rõ, thân thể lại ở trong tay Kỳ Lân tộc chúng ta, sinh tử tùy ý chúng ta. Mà Long tộc, ngoại trừ Thiên đế có huyết mạch Thanh long ra thì năng lực của những hậu duệ khác đều không bằng Kỳ Lân tộc chúng ta. Thuộc hạ cho rằng năng lực của Thượng thần vượt trên Thiên đế, năng lực Kỳ Lân tộc vượt hơn Long tộc. Thần tộc đã do Long tộc làm chủ vài ngàn năm cũng nên đổi chủ rồi." Thanh trưởng lão vừa nói, vừa cẩn thận quan sát sắc mặt Hoa Dục.

     Đuôi mắt nhếch lên, Hoa Dục nghiêm túc nhìn Thanh trưởng lão. Người ít khi mở miệng như hắn giờ lại không mặn không nhạt nói thế, "Đã nhiều năm như vậy, Bổn thần không còn nhìn ra dã tâm của Thanh trưởng lão nữa rồi."

     Nghe hắn nói vậy, Thanh trưởng lão không biết ý Hoa Dục là gì nên lập tức quỳ xuống, nói: "Thượng thần, Long tộc dùng Kỳ Lân tộc của ta để giẫm đạp Phượng Hoàng tộc đã lâu. Thượng thần Chu Tước, thủy tổ của Phượng Hoàng tộc từng phát lời thề trọn đời Phượng Hoàng tộc không được đối địch với Long tộc. Phượng Hoàng tộc không thể ra tay với Long tộc, nhưng bị Long tộc giẫm đạp nhiều lần, chỉ sợ tất cả oán khí trong lòng đều đổ lên đầu Kỳ Lân tộc chúng ta. Thời gian lâu dài Kỳ Lân tộc và Phượng Hoàng tộc sẽ có một trận đại chiến. Đến lúc đó, Long tộc sẽ đạt được kết quả bọn họ muốn, nghêu sò tranh nhau, ngư ông đắc lợi. Nếu ngồi đợi sau này đấu với Phượng Hoàng tộc thì không bằng nhân cơ hội thế cục có lợi bây giờ, Kỳ Lân tộc chúng ta chủ động ra tay thống trị Thần giới!"

     Tay vuốt vuốt cây sáo ngắn, Hoa Dục nghe Thanh trưởng lão nói thì im lặng không nói gì, suy ngẫm nhìn chằm chằm vò rượu trống rỗng trước mặt.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Chungphat181297, Cuncute, Hoa và tuyết, kotranhvoidoi, samtrần, thtrungkuti
     
Có bài mới 07.10.2018, 20:23
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 1137
Được thanks: 5764 lần
Điểm: 38.96
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân, đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 71: Nhập vào hoa khôi Thanh Liễu

Edit: susublue

     Cảm thấy mình bị kim châm đau, A Sửu bị buộc phải mở mắt.

     "Ơ, mẹ Ngô, ngài nhìn xem, Thanh Liễu tỉnh rồi! Ta nói đúng không, nàng ta chỉ giả bộ thôi! Vì không muốn lên đài, không muốn tiếp khách nên cố ý giả chết! Cầm kim thử một chút, chẳng phải bây giờ đã biết rồi sao!" Một nữ nhân mày liễu mắt hạnh, trên gương mặt mập như heo thoa một đống bột son phấn kinh hãi kêu thành tiếng, chỉ chỉ A Sửu, trừng mi trợn mắt hô lớn.

     Nghe vậy, Từ nương lớn tuổi đi về phía A Sửu, nhếch đôi môi đỏ mọng, cười lạnh nói: "Thanh Liễu, ngươi là đứa bé ta coi trọng nhất, không ngờ sau khi bị bệnh dậy lại không muốn lên đài, bây giờ còn dám giả bộ với ta. Ngươi cũng biết thủ đoạn của ta rồi đấy, nếu ngươi không nghe lời thì ta có rất nhiều cách để khiến ngươi nghe lời! Hôm nay tắm cho sạch sẽ đi, ngày mai lên đài biểu diễn cho ta!"

     A Sửu nghi hoặc khó hiểu, hoàn toàn không hiểu người trước mặt đang nói cái gì. Thanh Liễu? Đó là ai? Có thể ăn được không? Còn nữa, đây là nơi nào? Không phải lúc nãy nàng còn đang nói chuyện với sư phụ sao? Sao bỗng chốc đã thay đổi một địa phương khác rồi? Mấy người này là ai, đang làm gì?

     Thấy người trên giường dại mặt ra, trông như kẻ ngốc thì mẹ Ngô (ý là má mì Ngô đó ạ) nhất thời không phân biệt được có phải nàng ta đang giả bộ hay không, nhăn mày lại nói: "Nếu đã tỉnh rồi, còn không mau đứng lên!"

     Nuốt một ngụm nước bọt, A Sửu ngạc nhiên cảm nhận được vị đắng! Lại dùng lực nuốt xuống một cái, dienxdafnleequysdoon nàng kích động. Người có khuôn mặt tái nhợt nằm trên giường cuối cùng cũng có một chút sức sống.

     Người lúc nãy cầm kim châm đâm Thanh Liễu cuối cùng cũng phát hiện điều bất thường, nhìn thấy người trên giường kỳ dị như thế thì sợ hãi trốn ra sau lưng mẹ Ngô, còn kéo áo mẹ Ngô.

     Ngô ma ma quay đầu lại trừng mắt một cái, mặt không chút thay đổi lạnh lùng nhìn chằm chằm người trên giường, tiếp tục cười lạnh nói: "Không ngờ bị bệnh xong lại còn có gan lớn hơn, xem ra không coi lời ta nói ra gì rồi. Triệu ma ma, Khang ma ma vào đây cho ta, các ngươi hầu hạ Thanh Liễu cô nương một chút!"

     Không đợi A Sửu kịp phản ứng, đã có hai ma ma đi vào từ bên ngoài. Cong môi cười nịnh nọt với mẹ Ngô, hỏi: "Mẹ có gì muốn dặn dò thì nói đi ạ."

     " Thân thể Thanh Liễu cô nương của các ngươi không tốt, đầu óc không tỉnh táo, các ngươi đâm hai châm cho nàng đi. Đâm thật tốt vào cho ta!" Dứt lời, mẹ Ngô lui qua bên cạnh hai bước mở đường cho hai vị ma ma.

     Mắt thấy hai lão thái bà này cầm ngân châm đi gần đến mình, trong lòng A Sửu sợ hãi."Các ngươi... Các ngươi muốn... Khụ khụ... Các ngươi muốn... Muốn làm gì..." Vừa lên tiếng, A Sửu đã cảm thấy cổ họng rất khó chịu. Nàng bừng tỉnh, lập tức ngồi dậy, vén chăn lên, cúi đầu nhìn chằm chằm tay chân trắng nõn.

     Hai ma ma thấy thế, cảm thấy không thích hợp, quay đầu lại nhìn mẹ Ngô. Mẹ Ngô không nói gì, chỉ nghiêm mặt, không tỏ vẻ gì cả. Trong lòng nàng cũng đang thấy kỳ quái không biết Thanh Liễu đang giở trò gì, nhưng nàng không thể biểu hiện ra ngoài, nhất định phải bình tĩnh.

     A Sửu đã chắc chắn linh hồn mình đã nhập vào trong một thân thể khác. Trong lòng cũng vui sướng, có thân thể, nàng có thể ăn được đồ ăn rồi!

     Bốn nữ nhân trong phòng đều nhìn chằm chằm A Sửu không chớp, A Sửu kích động trong chốc lát mới phát hiện có vài đôi mắt đang nhìn nàng. Lúc trước đã từng nhập vào thân thể Đặng Mỹ Mỹ nên A Sửu đã có chút kinh nghiệm. Sững sờ nhìn mấy người này rồi che đầu lại, khàn khàn mở miệng: "Ta... Ta làm sao... Làm sao vậy... Đầu thật là đau... Thật khó chịu... Các ngươi là ai..."

     Mấy người trong phòng nghe nàng nói thế thì đều bị dọa, hai ma ma cũng đều nhìn về phía mẹ Ngô với cùng một biểu cảm, ánh mắt dò hỏi: Đây là tình huống gì?

     Vẻ mặt mẹ Ngô cực kỳ lạnh nhạt, khẽ mở đôi môi đỏ mọng rồi chậm rãi nói: "Nếu Thanh Liễu cô nương đã không thoải mái, còn không mau đi tìm đại phu xem bệnh cho nàng!"

     Khang ma ma cơ trí lập tức gật đầu: "Chao ôi! Tiểu nhân phải đi mời đại phu cho Thanh Liễu cô nương!" Nói xong, chân chạy nhanh ra ngoài như bay.

     Lăn qua lăn lại mấy vòng, A Sửu để đại phu xem bệnh cho mình, đại phu xem xong thì lắc đầu, đứng dậy vừa đi ra ngoài vừa nói với mẹ Ngô: "Tại hạ đã xem bệnh cho Thanh Liễu cô nương rồi. Là y thuật của lão phu không tinh thông, lần trước xem bệnh cho Thanh Liễu cô nương không nhận ra Thanh Liễu cô nương bị trúng độc!"

     "Cái gì? Trúng độc?" Lần này mẹ Ngô không lạnh nhạt được nữa.

     "Đúng, là trúng độc! Lần trước xem bệnh cho Thanh Liễu cô nương, tại hạ cho là chỉ bị cảm thông thường. Không ngờ bây giờ lại phát hiện không chỉ đơn giản như vậy. Thanh Liễu cô nương đột nhiên bệnh nặng như thế, diễn dafnlê quysdôn mà lại thật lâu không hết bệnh, chính là vì trúng một loại độc tên là 'Đoản mệnh tán'. Loại độc này lúc đầu thì không khác gì loại bệnh thương hàn thông thường, nhưng một thời gian lâu sau mới chậm rãi phát tác. Nếu độc được hạ trước ngày ta chẩn mạch cho Thanh Liễu cô nương vài ngày thì nhất định có thể tra ra..." Lô đại phu lắc đầu than thở.

     "Đoản mệnh tán... Vậy Lô đại phu, Thanh Liễu còn có thể cứu chữa không?" Điều mẹ Ngô lo lắng là cái này. Nếu hết thuốc chữa thì chẳng phải những tâm huyết nàng bỏ ra bồi dưỡng hoa khôi mấy năm nay đều tan thành mây khói sao. Nghĩ đến việc cây rụng tiền đổ thì mẹ Ngô mụ mụ liền đau đứt ruột.

     "A, lão phu bắt mạch thấy bệnh tình quỷ dị, còn phải quan sát thêm mấy ngày..." Lô đại phu cũng không dám bảo đảm.

     "Quan sát mấy ngày? Được! Lô đại phu cứ việc quan sát!" Quan sát thêm nghĩa là còn có thể chữa được, mẹ Ngô lập tức cảm thấy được an ủi. Chỉ cần Thanh Liễu không chết thì nàng vẫn có thể kiếm lời được tới tám, mười năm.

     Đưa Lô đại phu đến, sắc mặt mẹ Ngô khôi phục lại vẻ lạnh nhạt như lúc trước, đi đến phòng A Sửu. Đẩy cửa ra liền nhìn thấy A Sửu đang cắn một quả táo, cắn rộp rộp rộp, vô cùng có tiết tấu.

Nhìn thấy cảnh tượng này, những lời mẹ Ngô vốn muốn nói lại không nói ra được. Vốn là muốn an ủi Thanh Liễu một chút, nhưng nhìn thấy sắc mặt không lo không nghĩ của nàng, tinh thần cũng không tệ lắm thì mẹ Ngô chỉ có thể nói: "Thanh Liễu đừng sợ, Lô đại phu sẽ chữa tốt cho ngươi. Ngươi muốn ăn cái gì thì ăn, cứ dặn hạ nhân đi làm là được."

     A Sửu không nói lời nào, chỉ gật đầu rồi tiếp tục ăn.

     Mẹ Ngô cảm thấy kỳ quái, hỏi: "Thanh Liễu, không phải ngươi không thích ăn táo sao?"

     A Sửu như không nghe thấy gì, tiếp tục ăn. Ăn xong một quả lại cầm một quả khác lên, cắn một miếng rồm rộp.

     Mẹ Ngô bị ngó lơ cũng không thấy tức giận, ngược lại còn suy nghĩ sâu xa. Chẳng lẽ sau khi Thanh Liễu biết mình bị trúng độc, sợ lại bị người ta hại nên dứt khoát giả ngu? Mẹ Ngô cảm thấy rất có khả năng này, hoài nghi người hạ độc Thanh Liễu đang ở bên cạnh. Nghĩ đến trong Phú Quý lâu lại có người dám hạ độc, cả người mẹ Ngô đầy khí lạnh. Càng nghĩ càng sợ hãi, bỗng nhiên đứng dậy, đi ra ngoài.

     Đi tới cửa còn đặc biệt dặn dò nha hoàn Tiểu Vũ hầu hạ Thanh Liễu vài câu, còn để lại Khang ma ma và Triệu ma ma để trông chừng Thanh Liễu, lúc này mới rời đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Chungphat181297, Cuncute, kotranhvoidoi, thtrungkuti
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 83 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: boole318, giangphong, huong CT, jenny.b1, lienads, luna.moon, Ngangongan, Nguyen Thu, Nguyễn Thảo Anh, Nhỏ ơi, nobi, oanh phạm, phuong thi, phuongktqdk48, tinhlinhmayman, Tuyen.Van và 349 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 18, 19, 20

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

7 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

8 • [Hiện đại] Định mệnh anh và em - Quai Quai Băng

1 ... 132, 133, 134

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

13 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

14 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

15 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

17 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

18 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 99, 100, 101



Ngạo Tình: -.-
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 841 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 800 điểm để mua Lục ngọc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 800 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1060 điểm để mua Đá quý hình tim
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 671 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 638 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 487 điểm để mua Yoyo vui vẻ
Suzu Adelia: Bao nhiêu bài viết thì mở được chức năng tin nhắn ạ?
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 606 điểm để mua Mề đay đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 438 điểm để mua Mề đay đá Citrine 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 265 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 416 điểm để mua Panda có cánh
meoancamam: Xin chào mọi người! Mình đang làm một bài luận tiếng Anh và rất cần lời khuyên từ mọi người, nếu ai có thể hãy giúp mình với :<Xem thêm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 509 điểm để mua Cô gái phép thuật 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 754 điểm để mua Ngọc cam
Tuyền Uri: Nay sinh nhật em đó :hixhix:
Shop - Đấu giá: Tú Vy vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ hồng
Tú Vy: Mách liền
Tuyền Uri: Muốn đánh mod st vn ghê, âm điểm cmnr :cry: hựn nhé. Hựn luôn đứa nào đi mách lẻo bên kia nhé :))
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Thỏ mây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 395 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Mashimaro vệ sinh toilet
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 376 điểm để mua Bạch Dương Nam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Pooh ăn mật

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.