Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 169 bài ] 

Cha tổng giám đốc quá càn rỡ - Tuyền Thương Tư Phàm

 
Có bài mới 28.09.2018, 14:40
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần U Minh Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần U Minh Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.12.2015, 17:19
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 646
Được thanks: 1617 lần
Điểm: 27.3
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cha tổng giám đốc quá càn rỡ - Tuyền Thương Tư Phàm - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 192:

Lúc này, bên cửa cũng truyền đến một hồi tiếng hút khí không thể tưởng tượng nổi, "Tại sao lại có thể như vậy. . . . . ."

Y Sâm ngừng động tác của mình lại, thu hồi quả đấm sắp vung đến trên mặt Liệp Ưng, có chút ngơ ngác nhìn ba người đứng ở cửa.

Không biết từ lúc nào ba người Ninh Doãn Ngân, Hàn Mộ, Ninh Khuynh Thược đã đứng ở cửa, cùng nhau nhìn một màn đang xảy ra trong tiền sảnh.

Dễ hiểu, tiếng động vừa rồi chính là do ba người bọn họ phát ra.

Trong giọng nói mang theo khiếp sợ, dfienddn lieqiudoon không thể tin được, còn có một loại tình cảm đan xen lẫn lộn.

Y Sâm hung hăng nhíu mày.

Bọn họ trở về lúc nào?

Ba người bọn họ đã đứng ở cửa bao lâu?

Cảm giác say quậy một hồi như vậy, nhất thời lại tỉnh đi bảy tám phần.

Bây giờ hắn đã hoàn toàn thanh tỉnh, phải nói, cũng không thể không tỉnh táo!

Đầu hơi cúi xuống, trong ánh mắt Y Sâm không khỏi hiện lên chút phiền muộn.

Tại sao hắn có thể tựu tùy tiện mượn rượu điên khùng như vậy?

Hắn đúng là đáng chết!

Chẳng những hoài nghi anh em tốt của hắn, còn bắt đầu động thủ với Liệp Ưng!

Hắn thậm chí. . . . . .

Hắn thậm chí còn động thủ đánh Thanh Lưu!

Hai quyền cứ như vậy không chút lưu tình đánh vào trên mặt Thanh Lưu.

Hơi ngẩng đầu, nhìn gương mặt của Thanh Lưu có chút bầm tím, trong lòng áy náy giống như thủy triều, trào lên, nhất thời chôn vùi hắn, hoàn toàn triệt để.

Cúi đầu, quả đấm đã mất đi ý thức, có chút cảm giác tê liệt.

Thanh Lưu hắn cũng vì tốt cho Tiểu Thất!

Bởi vì chỉ có xóa đi đoạn ký ức không chịu nổi cho Tiểu Thất, dieendaanleequuydonn Tiểu Thất mới có thể quên đi, Tiểu Thất mới có thể sống sót, Tiểu Thất mới có thể sống tốt!

Hắn đột nhiên phát hiện, hắn thật sự rất đáng chết. . . . . .

Nắm chặt quả đấm, tức giận đánh vào đáy lòng, nhịn xuống sự phẫn nộ trong lòng bản thân đối với mình.

Tại sao hắn có thể nghi ngờ Thanh Lưu?

Đây không chỉ nghi ngờ y thuật của Thanh Lưu, càng nghi ngờ nhân phẩm của hắn.

Bọn họ còn có thể tiếp tục làm anh em sao?

Bọn họ còn có thể có thể tiếp tục giúp đỡ hỗ trợ lẫn nhau sao?

Thanh Lưu còn có thể cần người anh em này sao?

Một người anh em bất trị như hắn. . . . . .

Làm thương tổn Tiểu Thất, lại hung hăng, bất kể hậu quả đánh Thanh Lưu!

Ngẩng đầu nhìn Tiểu Thất hiện giờ đang đối diện với hắn.

Lúc này, vẻ lo lắng lộ ra trên mặt Tiểu Thất không thể nghi ngờ.

Dĩ nhiên, sự lo lắng là lo lắng cho Thanh Lưu.

Cô ấy đang lo lắng nhìn vết tím bầm trên mặt Thanh Lưu, tay nhè nhẹ lau chùi vết máu trên khóe miệng hắn.

Nhưng, người cô ấy lo lắng cũng không phải hắn!

Mà hiện tại bên cạnh cô ấy là Thanh Lưu!

Trong lòng Y Sâm tràn đầy khổ sở, hơi ngẩng đầu, nhắm lại sự đau đớn trong mắt mình.

Chỉ là, trong lòng đau đớn thật sự một hồi liên tiếp một hồi truyền đến!

Nhìn Thanh Lưu và Tiểu Thất, bọn họ thoạt nhìn giống như một đôi trai tài gái sắc trời sinh!

Hắn, Y Sâm không xứng với Tiểu Thất, d,0dylq.d cũng không xứng nữa rồi!

Cho nên nói. . . . . .

Hắn cứ hoàn toàn buông tay như vậy sao?

Buông tay Tiểu Thất?

Chỉ cần hắn buông tay Tiểu Thất, hắn có thể giải thoát sao?

Tiểu Thất có thể cứ như vậy hạnh phúc sao?

Hắn không biết, hắn thật sự không biết. . . . . .

Phải lựa chọn thế nào mới đều tốt cho hai bên?

Làm sao đây?

Phải làm sao?

Mặt nạ của Liệp Ưng đã bị quăng xuống đất, gần như bị một quyền của Y Sâm làm cho nát bấy.

Nếu như muốn nhặt lên mang lại thì không thể được rồi!

Khuôn mặt của cậu cũng đã hoàn toàn bại lộ trước mặt mọi người.

Hàn Mộ khiếp sợ nhìn Liệp Ưng cách đó không xa, cả người đột nhiên cứng đờ.

Đưa tay, Hàn Mộ lôi kéo tay Ninh Doãn Ngân thật chặt, "Ninh Nhị, anh. . . . . . anh có thể nói cho em biết. . . . . . đây, đây đã xảy ra chuyện gì vậy? di@en*dyan(lee^qu.donnn) Không phải mắt em già rồi chứ, tại sao lại xảy ra chuyện như vậy?"

Tại sao cô nhìn thấy gương mặt giống Thược Thược của cô như đúc?

Mà duy nhất một điểm không giống chính là, Thược Thược là nữ, trên mặt luôn mang theo sự ấm áp.

Mà cậu ấy, trên mặt Liệp Ưng luôn mang theo một cỗ cương nghị.

Nhưng, cô thật không có hoa mắt, cũng không có đang nằm mơ!

Hàn Mộ ngắt thử thịt trên mu bàn tay, "Ai u. . . . . . đau!"

Một tiếng kêu đau này thật sự xác nhận không phải cô đang ở trong mơ!

Dáng dấp của Thược Thược gần giống cậu ấy y như đúc!

"Mắt em không già." Ninh Doãn Ngân lắc đầu, nhìn Liệp Ưng.

"À?" Giọng Hàn Mộ có chút mê mang, "Đến cuối cùng đã xay ra chuyện gì?"

"Anh còn muốn hỏi em đây? Anh nói nè tiểu Mộ, em có thể nói cho anh biết, đến cuối cùng. . . . . . đến cuối cùng em sinh mấy vậy?" Ninh Doãn Ngân nâng trán, vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi.

Chuyện này là sao vậy?

Ninh Doãn Ngân cúi đầu, nhìn bụng bằng phẳng của Hàn Mộ!

Trong bụng bà xã nhà hắn, thật có hai đứa con chui ra sao?

Hay là, lúc trước hắn thật sự trồng hai hạt mầm trong bụng của cô?

"Một?" Hàn Mộ nhăn mày thành một đoàn, dienndnle,qu.y don lắc đầu, cười còn khó nhìn hơn khóc, "Em cũng không biết!"

Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, cô thật sự không biết!

Ai có thể tới nói cho cô biết đi!

Chính cô cũng muốn biết đến cuối cùng đã xảy ra chuyện gì!

Thân thể của cô từ nhỏ đã vô cùng suy yếu, dinh dưỡng cơ thể không đầy đủ.

Hơn nữa lúc mang thai đứa bé, có một đoạn thời gian ba bữa cơm không no, bữa có bữa không.

Quan trọng hơn là, lúc Hàn Mộ sinh, đứa bé ở trong bụng của cô còn chưa đủ tháng.

Khi đó là sinh non!

Không chỉ sinh non, lúc ấy cô còn khó sinh.

Khi một đứa bé oa oa chào đời, cô hoàn toàn hôn mê, cũng không kịp hỏi là nam hay nữ càng không cần phải nói tới cô rốt cuộc sinh mấy!

Cô càng không biết, thì ra trong bụng của cô có hai hạt mầm!

Thì ra, cô đã mang thai hai sinh mệnh nhỏ đáng yêu, một đôi long phượng thai!

Ninh Doãn Ngân nhìn Hàn Mộ, lại nhìn Ninh Khuynh Thược đứng ngơ ngác, không nhúc nhích  ở bên cạnh Hàn Mộ, "Nếu không, tự tiểu Mộ em đi hỏi thử xem?"

Đột nhiên, Ninh Doãn Ngân có một loại kích động không muốn tiến lên một bước!

Thì ra, bọn họ rất có thể đã sinh một đôi long phượng thai!

Bà xã của hắn có thể đã sinh cho hắn một đôi bảo bảo long phượng!

"Ninh Nhị, anh kích động không?" Ánh mắt của Hàn Mộ nhìn Liệp Ưng, không nhúc nhích, không chút nào muốn dời tầm mắt của mình sang chỗ khác, Dieenndkdan/leeequhydonnn "Em cũng không biết tại sao, cuối cùng em cảm thấy tim vẫn đập không ngừng. Em. . . . . . em chính là không dám đi hỏi!"

Kể từ lần đầu tiên gặp Liệp Ưng, trong lòng của cô đã sinh ra một cỗ cảm giác hết sức thân thiết.

Loại cảm giác không chút nào khiến cô cảm thấy ghét!

Ngược lại, cô thậm chí cảm thấy rất thân thiết ấm áp!

Cô thật sự thích người tên là Liệp Ưng từ trong lòng rồi!

Cô sợ, nếu như cô hỏi, mà đáp án không hoàn toàn như ý nguyện, cô sẽ đau lòng!

Cô càng sợ, sợ Liệp Ưng sẽ ghét hành vi của bọn họ!

"Vậy để anh hỏi?" Ninh Doãn Ngân cau mày, "Nếu như cậu ta nói. . . . . . cậu ta nói không?"

Có một Thược Thược, hắn đã thỏa mãn.

Loại thỏa mãn này là do bà xã thân yêu của hắn mang đến cho hắn!

Nhưng, nếu như Liệp Ưng cũng là con của hắn, như vậy đời này của hắn không phải thật quá tốt đẹp sao!

"Em cũng không biết." Hàn Mộ lắc đầu.

Có thể không nghĩ tới vấn đề như vậy không?

"Nếu không, chúng ta đi xét nghiệm DNA?"

Muốn lấy một sợi tóc của Liệp Ưng, dfienddn lieqiudoon hắn cảm thấy vẫn dễ như trở bàn tay.

"Không cần!" Hàn Mộ lắc đầu lần nữa.

Cô muốn chính miệng nghe Liệp Ưng nói.

Là đúng, cô tất nhiên rất vui mừng, rất hưng phấn!

Nếu như không phải, cô cũng hết hi vọng!

"Anh đi hỏi đi!" Hàn Mộ đưa tay đẩy Ninh Doãn Ngân tới trước, trong lòng có chút lo lắng, lại mang theo chút kích động.

Loại cảm giác muốn biết rồi lại không dám biết thật sự không tốt!

Ninh Doãn Ngân không đứng vững, bị Hàn Mộ cho đẩy ra.

Đứng ở trước mặt Liệp Ưng, nhưng mà cảm xúc trên mặt lại làm cho người ta không mảy may nhìn ra.

Hai tay ôm ngực, từ trên cao nhìn xuống Liệp Ưng.

Thoạt nhìn Liệp Ưng đã có chiều cao của đứa bé mười tuổi, sự lạnh lùng trên mặt khiến cả người cậu nhiều thêm một phần trưởng thành.

Không thể không nói, cẩn thận nhìn Liệp Ưng, cậu ấy vẫn có chút tương tự hắn, giống nhất là đôi môi mỏng.

"Tên của cậu. . . . . . cậu thật sự tên Liệp Ưng?" dinendian.lơqid]on Ninh Doãn Ngân nhìn Liệp Ưng, giọng điệu chậm rãi, nhưng cũng gằn từng chữ một.

Liệp Ưng ngẩng mặt lên, khiến Ninh Doãn Ngân nhìn càng thêm rõ ràng.

Liệp Ưng không nói gì, chỉ nhìn ba người trước mắt.

Trên mặt Ninh Doãn Ngân và Hàn Mộ lộ sự khiếp sợ, còn có sự phức tạp trên mặt Ninh Khuynh Thược mà từ đầu đến cuối vẫn không nói một câu nào.

Không khí trong khoảng thời gian ngắn yên tĩnh lại, nhưng lại không ai bỏ sót sự khẩn trương trên mặt Ninh Doãn Ngân và Hàn Mộ.

"Không." Liệp Ưng mở miệng, giọng nói nhẹ nhàng, "Liệp Ưng chỉ là danh hiệu của con mà thôi!"

Cho tới nay, cậu cũng rất muốn có một cái tên thuộc về mình.

Liệp Ưng là danh hiệu của cậu, danh hiệu ở trong tổ chức Đệ Nhất!

Tên?

Thược Thược tên Ninh Khuynh Thược, cái tên này là do Hàn Mộ đặt.

Cho nên trong lòng bản thân cậu cũng âm thầm đặt cho mình một cái tên, là Ninh Khuynh Liệt.

"Vậy cha mẹ của cậu là ai?" Hàn Mộ tiến lên, kích động nhìn Liệp Ưng, "Nói cho cô biết, cha mẹ của cậu là ai?"

Hàn Mộ càng ngày càng xác định, da.nlze.qu;ydo/nn xác định Liệp Ưng này có khả năng là anh trai long phượng thai của Thược Thược, xác định nó là miếng thịt rớt xuống từ trên người cô.

"Cha mẹ của con. . . . . ." Liệp Ưng đột nhiên nhếch miệng cười một tiếng, "Concó thể nói, suy nghĩ của hai người, chính là sự thật!"

Suy nghĩ của hai người chính là sự thật. . . . . .

Một câu nói này không ngừng lẩn quẩn trong đầu Hàn Mộ, không biết bao nhiêu lần, thật lâu không chưa rời đi.

"Là thật?" Hàn Mộ che kín miệng của mình, ngơ ngác nhìn Liệp Ưng, cảm xúc trong lòng cũng sớm đã nghiêng trời lệch đất rồi.

Thật sự là con của cô, thật sự là con của cô. . . . . .

Hàn Mộ hít thật sâu thở ra, liều mạng nói với mình phải bình tĩnh.

Bình tĩnh, bình tĩnh, bình tĩnh!

Cô có thể ngửa mặt lên trời cười lớn hai tiếng sao?

Cám ơn ông trời, cảm tạ, cảm tạ Ninh Nhị tặng thêm cho cô một đứa con!

Hóa ra, Liệp Ưng thật sự là con của cô;

Hóa ra, một buổi tối gần bảy năm trước kia, Ninh Nhị đã để lại ở trong bụng của cô hai hạt mầm, một là Thược Thược, một là nó!

"Ninh Nhị!" Hàn Mộ nhìn Ninh Doãn Ngân, dieendaanleequuydonn kích động giữ tay cô lại, vui mừng đến miệng cũng không cười được, "Ninh Nhị, là thật. . . . . . là thật đấy!"

Cho nên, hắn là đứa bé này đã sớm biết thân phận của mình sao?

Nó mới đến gần cô, mới có thể đến gần Thược Thược?

Trong lòng Hàn Mộ có chút sáng tỏ, cô không thể không hoài nghi, lần đầu tiên hai người bọn họ gặp nhau cũng là do một tay tên tiểu tử này bày ra!

Ninh Doãn Ngân gật đầu, "Tiểu Mộ, nó không có lý do gạt chúng ta! Nó thật sự là con của chúng ta!"

Trên mặt Ninh Doãn Ngân chỉ có nụ cười, tựa hồ không có dao động quá lớn!

Thật ra, gương mặt của Liệp Ưng chính là bằng chứng!

Chỉ là trong lòng bọn họ muốn xác định lại một lần nữa mà thôi.

Hàn Mộ chạy chậm tới trước mặt Liệp Ưng, lập tức ôm nó vào trong ngực mình!

"Con của ta, đây là thật , đây là thật . . . . . ."

Hoàn toàn có thể không cần đi nghiệm chứng DNA, không cần xác nhận cái gì cả.

Dù sao Hàn Mộ cô đã xác nhận, người này chính là miếng thịt rớt xuống trên người tô, xác nhận Liệp Ưng chính là con của cô!

Ninh Doãn Ngân nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai Hàn Mộ, an ủi cô.

Giờ khắc này tựa hồ có một chút ấm áp.

Trong tiền sảnh mọi người yên tĩnh nhìn một màn này.

Chỉ là, tựa hồ tất cả mọi người quá mức yên lặng, Die nd da nl e q uu ydo n nên không phát hiện Ninh Khuynh Thược không nói một câu nào vừa mới ở bên cạnh Ninh Doãn Ngân đã mang theo một chút ưu thương, lặng lẽ đi ra ngoài.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Van Tuyet Nhi về bài viết trên: NgọcTrâm, hatrang221
     

Có bài mới 05.10.2018, 20:23
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần U Minh Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần U Minh Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.12.2015, 17:19
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 646
Được thanks: 1617 lần
Điểm: 27.3
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cha tổng giám đốc quá càn rỡ - Tuyền Thương Tư Phàm - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 193:

Chỉ là, tựa hồ tất cả mọi người quá mức yên lặng, Die nd da nl e q uu ydo n nên không phát hiện Ninh Khuynh Thược không nói một câu nào vừa mới ở bên cạnh Ninh Doãn Ngân đã mang theo một chút ưu thương, lặng lẽ đi ra ngoài.

"Thì ra, tôi có một đứa con trai bảo bối lợi hại như vậy." di@en*dyan(lee^qu.donnn) Nước mắt tràn ra khỏi hốc mắt của Hàn Mộ, giống như cô chỉ cần hơi nháy mắt, giọt nước mắt sẽ rơi ào xuống.

Cô kiêu ngạo, cô tự hào!

Cô thật không nghĩ tới, càng không dám nghĩ tới!

Giọng nói Hàn Mộ mang theo ấm áp vang lên ở trên đầu Liệp Ưng.

Trong lòng Liệp Ưng ấm áp, trong khoảng thời gian ngắn ngay cả mấy lời cũng không nói ra được.

Thì ra, đây chính là hương vị của mẹ!

Thì ra, đây chính là hương vị cậu đã mong chờ bảy năm.

Ấm áp như vậy, thơm như vậy, dịu dàng như vậy!

Từ giây phút cậu biết được thân phận của mình, ai biết cậu muốn ở trong lòng mẹ đến cỡ nào, cứ như vậy ngửi lấy hương vị của mẹ!

Cho dù cậu mạnh mẹ, lúc này cậu cũng chỉ là một đứa bé cần tình thương của mẹ mà thôi;

Cho dù cậu lợi hại thế nào, cậu cũng muốn như dáng vẻ hiện tại, được mẹ ôm ở trong lòng;

Cho dù cậu kiên cường thế nào, hôm nay giờ phút này cậu lại có loại kích động muốn rơi lệ!

Mẹ, đây là mẹ của cậu!

Cả đời này của cậu phải dùng tính mạng của mình đi bảo vệ một người phụ nữ, d,0dylq.d là một người phụ nữ rất quan trọng của cậu!

Mẹ. . . . . .

"Được rồi, đừng ôm nữa!" Ninh Doãn Ngân nhìn lướt qua Liệp Ưng, giọng nói có chút ghen ghét vang lên trong không khí.

Đứa con trai này chẳng lẽ cũng chỉ muốn mẹ, không cần cha sao?

Không nhìn thấy hắn cũng đứng ở đây sao?

Còn có. . . . . .

Tại sao nó có thể dính lấy Tiểu Mộ của hắn, tay ôm ở ngang hông của cô như vậy.

Chẳng lẽ, đứa con trai này không biết đó là nơi dành riêng cho hắn sao?

Dường như đứa con trai của hắn còn không biết điểm này!

Tựa hồ nghe thấy giọng điệu ghen ghét của Ninh Doãn Ngân, Liệp Ưng ngẩng đầu nhỏ lên, tay còn cố ý để ở ngang hông của Hàn Mộ, giống như hoàn toàn không có ý muốn thả ra, hơi nhe răng cười một tiếng, dáng vẻ đó khiến Ninh Doãn Ngân cảm thấy có một chút đáng ghét, nói ra lời càng làm cho Ninh Doãn Ngân có một loại kích động hận không thể tiến lên bóp chết đứa nhỏ này.

"Xin hỏi Ninh thiếu, ngài có gì chỉ giáo sao?"

Một câu nói của Liệp Ưng, khiến mấy người gần như cùng lúc, "Hì hì. . . . . ." ha ha cười ra tiếng.

Chu Tiêu đặt tay lên bả vai Ngũ Nhật, cười nói, "Ngũ Nhật, nhìn xem, đây hẳn là cha ăn giấm của con trai đi?"

"Không, không, không." Ngũ Nhật liên tiếp nói ba từ không, giọng điệu có chút nhạo báng, "Tiêu, chẳng lẽ anh nhìn không ra, đây là con trai bảo bối cố ý để cho cha tổng giám đốc ghen sao."

Sắc mặt Ngũ Nhật có chút khiếp sợ, cũng không biết là thực hay là giả, "Không phải chứ? Chẳng lẽ anh thật không có nhìn ra?"

Y Sâm cũng hơi mỉm cười.

Mắt thoáng nhìn, nhìn Tiểu Thất ở đối diện đỡ lấy Thanh Lưu, trong mắt mang theo tâm tình nhàn nhạt.

Chỉ là, người đã tỉnh táo, ngoài trừ tức giận bản thân, hắn cũng không biết tâm tình của mình là gì.

Đáy lòng của hắn đã hiểu rõ, cho dù có không cam lòng.

Bầu không khí khẩn trương vừa rồi tựa như có lẽ đã từ từ biến mất.

"Mời con mau bỏ cái móng heo đó ra!" Dieenndkdan/leeequhydonnn Ninh Doãn Ngân nheo mắt lại, nhìn chằm chằm bàn tay Liệp Ưng vẫn còn ngang hông của Hàn Mộ, vốn không định muốn bỏ tay ra.

"Tại sao phải bỏ?" Liệp Ưng cười ha ha, tựa hồ không hiểu Ninh Doãn Ngân nói gì.

Thật ra thì Liệp Ưng cậu hoàn toàn đang giả bộ thôi.

Hàn Mộ bất đắc dĩ lướt nhìn Ninh Doãn Ngân.

Ninh Nhị quả nhiên đủ ngốc!

Nếu tay con trai anh có thể gọi là móng heo, vậy thử liên hệ lại một chút, chính anh chẳng phải cũng là một con heo đực sao.

Bằng không sao lại sinh ra một con heo bảo bối có móng heo chứ?

Đủ ngốc mà!

Đúng là hoàn toàn không lời gì để nói!

"Người phụ nữ này, là người phụ nữ của ta!" Ninh Doãn Ngân đi tới bên cạnh Hàn Mộ, bá đạo lôi cô đến bên cạnh mình, một tay giam cầm hông của cô thật chặt, tuyên thệ chủ quyền của mình!

"Mẹ. . . . . ." Liệp Ưng ngẩng đầu lên, nhìn Hàn Mộ, vẻ mặt nở nụ cười rạng rỡ, "Mẹ gần gũi với tôi hơn, là mẹ thân yêu của tôi!"

Ý của Liệp Ưng thật nói đến vô cùng rõ, cũng rất rất rõ ràng.

Ông xã có thể tìm thêm một người, nhưng con trai cũng chỉ có nó!

Ông xã vẫn chưa từng gần gũi với con trai, cho nên Ninh thiếu ngài hoàn toàn có thể bị đá sang một bên!

Tới nơi nào mát mẻ đợi chứ sao. . . . . .

Một câu mẹ của Liệp Ưng gần như khiến Hàn Mộ đỏ mắt.

Cô nghe Thược Thược của cô gọi cô mẹ, nhưng đây lại là lần đầu tiên cô nghe con trai của cô gọi cô là mẹ!

Con trai của cô đang gọi mẹ, hiện tại lại thêm một người gọi cô là mẹ rồi !

Lần này tới Milan cuối cùng cũng không có uổng phí !

Trước khi tới Milan, trong lòng của cô luôn cảm thấy không khỏi lo lắng, dinendian.lơqid]on thời thời khắc khắc đều có chút không khỏi khẩn trương.

Trực giác của cô nói cho cô biết, nếu như lần này bỏ lỡ chuyến đi tới Milan, như vậy cô sẽ nhất định bỏ qua cái gì đó!

Cũng may, cô đến rồi! Cô gặp được đứa con trai đã mất tích gần bảy năm của cô.

Bọn họ nhận nhau rồi. . . . . .

Mặc dù có một chút cẩu huyết, nhưng cô lại hết sức tin tưởng, 100% cảm thấy thỏa mãn.

Đây, thật sự là con của cô. . . . . .

Cô lại sinh ra một đứa con trai bảo bối có thể điều khiển tổ chức Đệ Nhất châu Âu!

Con trai của cô quả thật lợi hại hơn cô nghĩ, so với cha tổng giám đốc của nó quả thật cũng không còn gì để nói!

Hàn Mộ liếc mắt nhìn Ninh Doãn Ngân, ý bảo hắn có thể ngậm miệng.

Nhận được ý của bà xã thân yêu, Ninh Doãn Ngân thật đúng là nghe lời ngậm miệng của mình lại.

Vì vậy. . . . . .

Vì vậy, Hàn Mộ lại một lần nữa ôm Liệp Ưng, hoa hoa lệ lệ lại vô tình bỏ qua Ninh Doãn Ngân ở một bên, gạt hắn dang một bên, "Ninh Nhị, đừng quấy rầy em nhận con trai bảo bối của em."

Thời khắc ấm áp như thế này, Ninh Nhị chính là sẽ phá rối hết lên!

Hàn Mộ có chút bất đắc dĩ trợn trắng mắt, nếu Ninh Nhị không làm rối, như vậy hắn còn có thể gọi là Ninh Nhị sao?

Người ngốc yên lặng lại, thế giới thật sự sẽ thái bình.

( Mỗ Ninh Nhị: bà xã, em coi ông xã thân yêu của em là như vậy sao? Tiểu Mộ: trẻ nhỏ Ninh Nhị, nếu không anh muốn em coi anh thế nào? Mỗ Ninh Nhị: ở trần nhìn thấy thế nào? Tiểu Mộ: Ninh Nhị, anh cút sang một bên cho em. Mỗ Ninh Nhị bắt đầu rơi lệ. . . . . . )

"Mẹ." Liệp Ưng ngẩng đầu lên, ngũ quan trên mặt mặc dù vẫn chưa hoàn toàn nẩy nở, nhưng lại cũng là đẹp mắt khác thường, hết sức tinh xảo. "Con cũng lấy cho mình một cái tên, Thược Thược tên Ninh Khuynh Thược, con tên Ninh Khuynh Liệt! Dốc hết lòng khuynh đảo thiên hạ, bùng cháy mãnh liệt!"

"Ninh Khuynh Liệt!" Hàn Mộ hơi nhướng mày lên, da.nlze.qu;ydo/nn nở nụ cười, "Được, tên là Tiểu Liệt, con chính là tiểu Liệt của mẹ!"

Hàn Mộ hận không thể để lại một nụ hôn trên mặt Liệp Ưng.

Nhưng mới vừa quay người lại nhìn thấy Ninh Doãn Ngân ôm ngực nhíu mày nhìn mình, Hàn Mộ lặng yên, trong lòng thầm suy nghĩ một chút, thở dài, thôi vậy!

Một con hồ ly sẽ ghen, hắn ghen, buổi tối mình lại muốn ngủ cũng không được . . . . . .

Buổi tối không ngủ được cũng may, cái đòi mạng là, buổi sáng cô cũng đừng nghĩ sẽ tốt hơn!

Mẹ nó, con hồ ly này quả thật chính là một thùng giấm mà.

Không, phải nói là một vại giấm!

Hàn Mộ nhìn Ninh Doãn Ngân, khẽ cau mày, sao cô cảm giác tựa hồ có chỗ nào không đúng.

Chung quanh tựa hồ có một chút yên tĩnh!

"Ninh Nhị, anh có cảm thấy thiếu cái gì đó không?"

"Thiếu cái gì?" Ninh Doãn Ngân lắc đầu, khóe miệng hơi nhếch lên, "Có thể thiếu cái gì?"

Không bọn họ lại có thêm một đứa con trai sao?

Lại thêm một người tranh giành tiểu Mộ với hắn rồi !

Rơi nước mắt. . . . . .

Liệp Ưng hơi cau mày, trong lòng có chút ngừng lại, nhìn quanh bốn phía, "Thiếu Thược Thược, không thấy Thược Thược!"

"Sao lại không thấy Thược Thược?" Trong lòng Hàn Mộ mơ hồ lo lắng một hồi, sâu trong đáy lòng có mấy chữ gì đó không ngừng nảy sinh, khiến cô có chút khó chịu.

"Chúng ta cũng không chú ý tới, không thấy Thược Thược từ lúc nào?" Chu Tiêu nhìn Liệp Ưng, chân mày cũng nhíu lại. "Các người đều chỉ lo cho Ưng, sẽ không phải là cô nhóc Thược Thược cũng ghen, len lén trốn vào góc nào đó khóc thút thít rồi chứ?"

Theo đạo lý mà nói, nếu cô nhóc biết Liệp Ưng là anh trai của nó, trong lòng nó hẳn sẽ vui mừng lắm!

Chỉ là lúc này, sao lại không thấy bóng dáng cô nhóc đâu?

"Ninh Nhị, chúng ta coi thường Thược Thược rồi !" Hàn Mộ cau mày.

Con bé thật ngốc, dienndnle,qu.y don bất kể có phải nhận lại Liệp Ưng hay không, nó đều vĩnh viễn là con gái bảo bối của cô mà!

Bọn họ cũng đúng là, chỉ lo nhận con trai, kết quả bỏ quên con gái!

Bọn họ cũng đều biết tư tưởng của con bé Thược Thược đó tương đối thành thục.

Cũng không biết bọn họ coi thường, con bé có thể cứ để ở trong lòng như vậy, kết quả có chút vướng mắc ở trong lòng hay không.

Nhưng, bất kể nó thấy thế nào, con bé vẫn rất thích Liệp Ưng mà!

Thược Thược đã từng nói, nó sẽ ở lại tổ chức Đệ Nhất, muốn ở lại tổ chức Đệ Nhất, hoàn toàn là bởi vì trong tổ chức Đệ Nhất có động lực khiến nó muốn ở lại.

Chẳng lẽ người này không phải Liệp Ưng sao?

"Sẽ không, cái con bé Thược Thược kia, hẳn vẫn còn ở nơi này." Ninh Doãn Ngân lắc đầu, "Nó mới vừa nói mệt mỏi, muốn ngủ một giấc."

"Không đúng!" Liệp Ưng nhíu chặt mày, cậu sẽ không quên khi Thược Thược biết cậu là anh trai của nó trong mắt lóe lên một chút mất mát.

Tại sao lại có mất mát?

Chẳng lẽ cô nhóc Thược Thược không thích cậu sao?

Nhưng. . . . . .

Liệp Ưng hơi rủ mắt xuống.

Nhưng, không phải Thược Thược rất dính cậu sao? Không phải em ấy rất thích cậu sao?

"Tìm, lập tức tìm cho tôi!" Sắc mặt Liệp Ưng chợt lạnh.

Nếu như Thược Thược vẫn còn ở trong tổ chức thì tốt rồi, hiện tại cậu lo lắng nhất chính là Thược Thược sẽ chạy ra ngoài một mình.

Bây giờ ở Milan, tựa hồ còn không yên bình. . . . . .

Mà nhân tố dẫn đến không yên bình như vậy đến nay vẫn còn ở Milan, Lộ Á Sâm!

"Được." Chu Tiêu gật đầu, "Ngũ Nhật, chúng ta đi lên lầu xem thử."

"Ừ." Ngũ Nhật nhìn Liệp Ưng, "Đừng lo lắng, chắc chắn cô nhóc Thược Thược sẽ không đi xa. Nói không chừng là đi dạo một buổi sáng rồi, dieendaanleequuydonn hơi mệt chút, tự mình len lén chạy đi ngủ !"

Chu Tiêu và Ngũ Nhật sóng vai nghĩ chạy lên lầu.

Thật ra thì, trong lòng bọn hắn cũng không biết vì sao hốt hoảng, luôn cảm thấy sẽ xảy ra chuyện gì đó!

"Tôi cũng đi xem thử." Y Sâm đi theo sau lưng hai người.

"Tôi đi xem camera thử." Thanh Lưu an ủi Tiểu Thất ngồi ở trên ghế sa lon, đi tới trước máy vi tính, tra tìm.

Liệp Ưng và Ninh Doãn Ngân, Hàn Mộ đều ngồi trên sa lon, Hàn Mộ ngồi như có kim đâm, đứng ngồi không yên.

Chốc lát, chỉ có Chu Tiêu và Ngũ Nhật chạy từ trên lầu xuống, sắc mặt có gì đó không đúng.

"Sao rồi?" Liệp Ưng hỏi một câu.

Chu Tiêu lắc đầu, "Không có, tìm khắp rồi, cũng không thấy bóng dáng Thược Thược!"

"Vậy Thược Thược đâu?" Giọng điệu Hàn Mộ có chút nóng nảy, "Không thể nào chỉ đảo mắt một lát đã không thấy người chứ!"

"Tìm được rồi." Giọng Thanh Lưu đột ngột vang lên trong không khí, "Thược Thược đi ra ngoài."

Mấy người vừa nghe thấy, lập tức liền chạy tới trước máy vi tính.

Trên màn hình, bóng lưng Ninh Khuynh Thược biến mất ở khúc quanh.

"Chúng ta phải lập tức tìm được Thược Thược." Die nd da nl e q uu ydo n Liệp Ưng nhìn bóng lưng Ninh Khuynh Thược biến mất trên màn hình, nhíu mày.

Thược Thược ở bên ngoài một mình nhất định tồn tại nguy hiểm, nếu không chuyện Lộ Á Sâm thì không sao, nhưng cố tình. . . . . .

Hơn nữa, vẻ mặt Ninh Khuynh Thược tựa hồ cũng có cái gì đó không đúng. . . . . .


Đã sửa bởi Van Tuyet Nhi lúc 18.11.2018, 22:12.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Van Tuyet Nhi về bài viết trên: NgọcTrâm, hatrang221, phuong thi
     
Có bài mới 19.10.2018, 16:02
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần U Minh Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần U Minh Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 03.12.2015, 17:19
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 646
Được thanks: 1617 lần
Điểm: 27.3
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cha tổng giám đốc quá càn rỡ - Tuyền Thương Tư Phàm - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 194:

"Tí tách. . . . . . Tí tách. . . . . . Tí tách. . . . . ."

"Tí tách. . . . . . Tí tách. . . . . . Tí tách. . . . . .

Bầu trời vốn ảm đạm nhất thời mưa trút xuống, từng giọt, di@en*dyan(lee^qu.donnn) rơi vào trên đường, đồng thời cũng rơi vào trên người của Ninh Khuynh Thược.

Vẻ mặt Ninh Khuynh Thược không chút thay đổi, từ từ đi ở trên đường, bên cạnh không có một người, ánh mắt cứ nhìn xuống.

Anh Ưng là anh trai ruột của nó. . . . . .

Anh Ưng là anh trai ruột của nó. . . . . .

Anh Ưng là anh trai ruột của nó. . . . . .

Nhưng, nó thật sự không muốn anh Ưng là anh trai ruột của nó!

"Ngươi cứ rơi tiếp đi! Cứ tiếp tục, đừng ngừng lại."

Ninh Khuynh Thược hơi ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời âm u.

Nước mưa không chút nào hiểu được thương hương tiếc ngọc rơi vào trên gương mặt tinh xảo của Ninh Khuynh Thược.

"Có phải ngươi cũng đau lòng không?" Ninh Khuynh Thược mím môi, nụ cười có chút trống rỗng.

Nếu không phải không đau lòng, sao lại đột nhiên có cơn mưa lớn như vậy?

Hay là, vì nó cảm thấy nó (Khuynh Thược) đau lòng?

"Anh Ưng là anh trai ruột của mình!" Ninh Khuynh Thược ngơ ngác đứng đó, không biết mình nên đi nơi nào.

Tại sao anh Ưng lại là anh trai ruột của nó chứ?

Tại sao phải để nó biết anh Ưng mà nó thích lại là anh trai ruột của nó?

Lần đầu tiên gặp anh Ưng, không hiểu sao nó bị lão Ốc Khắc khiển trách một trận, mẹ không có ở đây, nó không có chỗ để kể khổ, dfienddn lieqiudoon chỉ có thể tự mình một người len lén chạy tới nơi không ai thấy, len lén trốn, khóc thút thít!

Khi đó, nó không hiểu được cái gì là kiên cường, nó cũng không biết cái gì gọi là mạnh mẽ!

Nhưng mà. . . . . .

Nhưng mà, trời cao để cho nó gặp được anh Ưng!

Dưới ánh trăng toàn thân anh Ưng tản ra một loại ánh sáng, cái loại ánh sáng đó khác với người khác, đồng thời cũng là khí phách bẩm sinh.

Một phút kia, trong nháy mắt trái tim nho nhỏ của nó đập thình thịch.

Một phút kia, nó không biết đó là cảm giác gì, nhưng một trái tim nhỏ cứ như vậy bất ổn!

Sau lại, nó nghe người làm đang thảo luận Lộ Á Sâm và mẹ của nó, bọn họ nói Lộ Á Sâm thích mẹ nó!

Thích?

Lộ Á Sâm đối bất kỳ người nào của hắn đều lãnh khốc, duy chỉ có đối với mẹ của nó, dịu dàng!

Cũng chỉ có khi Lộ Á Sâm thấy mẹ mới có thể tay chân luống cuống, mặt đỏ tim đập!

Mặt đỏ tim đập!

Hiện tại nó có tình trạng y như vậy.

Cho nên nói. . . . . .

Cho nên nói, nó thích người trước mắt này!

Dưới ánh trăng, anh Ưng từng bước từng bước chạy về phia nó, khóe miệng dưới mặt nạ nhẹ nhàng cong lên .

Mặc dù Ninh Khuynh Thược không thấy được vẻ mặt của anh ấy, nhưng mà, từ trong lòng nó biết, có một loại cảm giác kỳ quái, nó lại có thể cảm giác được anh Ưng đang cười.

Nụ cười đó gần như sưởi ấm đau lòng trong lòng nó, khiến nó ngừng khóc thút thít.

Nước mắt, là đồ vô dụng!

Một câu nói này cũng là anh Ưng nói với nó!

Anh Ưng đỡ nó dậy trốn ở góc phòng len lén khóc thầm, di@en*dyan(lee^qu.donnn) dịu dàng lau đi nước mắt của nó, khóe miệng mím thật chặt, "Em tên là Hàn Khuynh Thược!"

Anh Ưng lại biết tên của nó! Điều này làm cho Hàn Khuynh Thược ngay lúc đó từ trong đáy lòng không khỏi vui mừng!

Nó lại không bài xích anh Ưng từ lần đầu tiên gặp mặt, nhất là sau khi nó biết anh Ưng biết tên của nó!

"Đừng khóc! Nước mắt, vĩnh viễn đều vô dụng. . . . . ."

"Lúc đau, lúc khổ, em cũng chỉ có thể nhịn ở trong lòng. . . . . ."

"Muốn khóc cũng chỉ có thể khóc ở trong lòng người em yêu, em thích. . . . . ."

"Nhưng mà, em thật sự muốn khóc! Mẹ không có ở đây, em bị ức hiếp, không biết phải làm sao!"

Thời điểm đó Hàn Khuynh Thược ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nước mắt lên, nhìn Liệp Ưng.

Chỉ thấy, Liệp Ưng đột nhiên mở rộng lòng anh ấy ra, cười, "Vậy em hãy khóc ở đây đi! Nơi này vĩnh viễn rộng mở vì em!"

Khi đó, Ninh Khuynh Thược cũng không biết mình là gặp phải ma chú gì, lại thật sự ào vào trong lòng Liệp Ưng, ôm Liệp Ưng cao hơn nó hai cái đầu, hoàn toàn khóc lớn một trận.

Mà Liệp Ưng cũng không nói một câu, để Ninh Khuynh Thược phát tiết tâm tình của mình.

Cho đến Ninh Khuynh Thược khóc mệt, nó mới loạn xạ lau chùi nước mắt trên mặt mình, nhìn Liệp Ưng trên mặt mang theo một chiếc mặt nạ bạc, "Anh là ai?"

"Anh là Liệp Ưng!" Lúc ấy Liệp Ưng cũng không giấu giếm thân phận của mình, "Tại sao em lại khóc một mình ở chỗ này?"

"Đau lòng, bị ức hiếp rồi !" Gương mặt của Ninh Khuynh Thược đã sớm giống như một con mèo hoa!

"Nhưng, sau này em không bao giờ len lén khóc một mình nữa. . . . . ." Ninh Khuynh Thược ngừng một chút, "Không. . . . . . em không khóc."

Liệp Ưng nhíu mày, nhìn Ninh Khuynh Thược.

Ninh Khuynh Thược ngừng một chút, tiếp tục nói, Dieenndkdan/leeequhydonnn "Em muốn để những người ức hiếp em khóc, em muốn trở nên mạnh mẽ!"

Đột nhiên, Liệp Ưng cười, cười đến rực rỡ, cho tới khi Ninh Khuynh Thược cũng có thể nhìn đến bắp thịt lay động dưới mặt nạ của cậu.

"Em có thể không?"

"Em có gì mà không thể." Ninh Khuynh Thược lầm bầm, "Anh tên là Liệp Ưng? Vậy sau này em se gọi anh là anh Ưng!"

Liệp Ưng gật đầu.

"Anh Ưng, anh mạnh mẽ sao?"

"Tạm thời còn chưa đủ mạnh!"

"Với trí tuệ của anh Ưng sau này sẽ rất mạnh mẽ, đúng không?"

"Đúng!” Liệp Ưng kiên định.

"Mạnh mẽ đến khi anh có thể bảo vệ người mình muốn bảo vệ!"

"Anh Ưng có người muốn bảo vệ?" Ninh Khuynh Thược lầm bầm lần nữa, nhăn nhó, "Em cũng có người muốn bảo vệ! Nhưng, em không đủ mạnh!"

"Anh sẽ khiến em trở nên mạnh mẽ!" Liệp Ưng hơi khom người ngồi xổm xuống, lấy một cái khăn tay ra, nhè nhẹ lau sạch dơ bẩn trên mặt Ninh Khuynh Thược, "Cho dù em không phải đủ lớn mạnh, anh cũng sẽ bảo vệ em!"

Một câu nói thật đơn giản, anh cũng sẽ bảo vệ em, khiến khi đó thế giới của Ninh Khuynh Thược tràn ngập ánh sáng, giống như là khí trời tháng tư và tháng năm, ấm áp.

Ninh Khuynh Thược cười, gật đầu, "Được, như vậy đời này của Thược Thược cũng để cho anh Ưng bảo vệ!"

Ninh Khuynh Thược khóc, nước mắt xen lẫn nước mưa rơi xuống, lọt vào trong miệng, Ninh Khuynh Thược chỉ cảm thấy vô số khổ sở tập kích về phía nó.

"Anh Ưng, Thược Thược đã đồng ý với anh, về sau không bao giờ khóc nữa!"

"Nhưng mà. . . . . . Nhưng mà, Thược Thược cũng chịu không nổi nữa rồi!"

"Anh Ưng, anh nói, có phải Thược Thược rất vô dụng hay không?"

"Anh Ưng, tại sao anh là anh trai ruột của Thược Thược?"

"Anh Ưng, anh biết không? Từ khi lần đầu tiên Thược Thược gặp anh, trong lòng Thược Thược đã có thêm một mơ ước, một nguyện vọng! dinendian.lơqid]on Thược Thược tự nói với mình, sau khi Thược Thược trưởng thành sẽ phải làm cô dâu của anh!"

"Nhưng, anh là anh trai ruột của Thược Thược!"

Cho nên, anh Ưng sớm đã biết mình là em gái ruột của anh ấy. . . . . .

Cho nên, anh Ưng mới có thể tới gần mình. . . . . .

Cho nên, anh Ưng nói muốn bảo vệ mình, cũng là bởi vì mình là em gái ruột của anh ấy. . . . . .

Cho nên, anh Ưng vẫn luôn xem nó như em gái ruột. . . . . .

Cho nên, có phải anh Ưng không thích nó hay không!

"Oa oa oa. . . . . ." Ninh Khuynh Thược lập tức khóc rống lên, "Anh Ưng không thích mình. . . . . . Anh Ưng không thích Thược Thược nữa rồi. . . . . . Mẹ và cha hồ ly cũng không cần Thược Thược nữa rồi. . . . . . Oa. . . . . . có phải Thược Thược không còn người bảo vệ nữa không?"

Mưa cứ như vậy rơi, tí tách, nước mưa rơi đầy đất.

Ninh Khuynh Thược khóc mệt liền trực tiếp ngồi ở trên sàn nhà, cả người nó dính nước mưa ươn ướt, nhưng nó vẫn hoàn toàn không phản ứng, trong đầu chỉ nghĩ chính là Liệp Ưng không thích nó, Hàn Mộ và Ninh Doãn Ngân không cần nó!

Ninh Khuynh Thược vùi đầu nhỏ vào trên đùi của mình, ngồi lẳng lặng.

Cho đến khi. . . . . .

"Cộc. . . . . ." Một tiếng dừng ngay ở trên đầu Ninh Khuynh Thược.

Trong lòng Ninh Khuynh Thược hơi kinh hãi, chẳng lẽ là anh Ưng và cha mẹ đuổi theo tới?

Bọn họ phát hiện không thấy nó, cho nên ra ngoài tìm nó rồi !

Cho nên, bọn họ không phải là không cần nó nữa!

Bọn họ vẫn có suy nghĩ phải bảo vệ nó. . . . . .

"Hừ. . . . . ." Một tiếng hừ nhẹ, Ninh Khuynh Thược lầm bầm.

Không để ý tới bọn họ, bây giờ mới biết không thấy nó!

Dù sao chính là không để ý tới bọn họ!

Ninh Khuynh Thược vẫn không ngẩng đầu lên, trong lòng đang suy tư chờ lát nữa phải xử phạt ba người này thế nào, da.nlze.qu;ydo/nn cha hồ ly, mẹ, còn có anh Ưng lừa gạt nó bao lâu nay!

Không khí rất yên tĩnh, chỉ có mưa vẫn rơi, âm thanh hơi loạn!

"Tại sao không nói chuyện?" Ninh Khuynh Thược nhẹ nhàng lẩm bẩm.

Mới vừa dính mưa lâu như vậy, vừa khóc bù lu bù loa, hiện tại nó có cảm giác hơi lạnh.

Hơi lạnh từ lòng bàn chân tràn lên trên, bây giờ nó còn muốn ở trong lòng ấm áp của mẹ nó mà ngủ một giấc thật ngon.

"Hừ. . . . . ." Ninh Khuynh Thược quật cường cắn môi.

Ba người bọn họ xấu xa không mở miệng trước, nó cũng không cần mở miệng nói chuyện.

Người mở miệng nói chuyện trước vĩnh viễn đều sai!

Nó mới không có lỗi!

Là cha hồ ly, mẹ không cần nó trước!

Là anh Ưng lừa gạt nó trước. . . . . .

Mặc dù nó len lén chạy ra ngoài, nhưng nó chính là không sai!

Khi ấy trong lòng nó rất đau lòng, không biết làm thế nào.

Cho nên, chỉ có thể len lén chạy đi, tìm một chỗ thổ lộ tâm tình mà thôi!

Ninh Khuynh Thược lạnh đến phát run, hàm răng va đập lập cập , cả người cũng khẽ run lên.

Mặc dù mới tháng mười, nhưng trải qua một trận mưa lớn như vậy, gió cũng lớn lên.

Nhất là khi gió rét lạnh thổi qua, sượt qua thân thể mỏng manh của nó, Ninh Khuynh Thược thật sự muốn ngẩng đầu lên, đứng dậy, lập tức chạy vào lòng mẹ nó.

"Các người mở miệng đi! Mở miệng đi!" Ninh Khuynh Thược liều mạng chịu đựng.

Lúc này, người đứng ở phía trước nó, dieendaanleequuydonn tựa hồ lại hơi đến gần nó, thay nó chặn lại từng cơn gió lạnh.

Ninh Khuynh Thược hơi thở phào nhẹ nhõm.

Nó có thể nói, nếu không mở miệng, nó sẽ sắp lạnh muốn chết rồi?

"Không nói thì không nói sao!" Ninh Khuynh Thược lầm bầm, vẻ mặt bất mãn.

Lúc này, Ninh Khuynh Thược phát hiện khuôn mặt mình nằm ở trên đùi có hơi nóng lên.

Nóng lên khác thường nhất thời khiến đầu óc nó có chút hôn mê

"Nhức đầu quá!" Ninh Khuynh Thược khẽ nguyền rủa một tiếng.

Ba người này đúng là người xấu!

Chẳng lẽ không thấy cả người nó đã phát run lên sao?

Nếu bọn họ không mở miệng, nó sẽ thật sự lạnh chết ở đầu đường đấy!

Sau đó bọn họ sẽ ôm nó về! Nó mới không muốn bị mang trở về đâu!

Mưa tựa hồ nhỏ đi rất nhiều, cả người Ninh Khuynh Thược cũng ướt rất nhiều, nhưng nó lại cảm thấy mình càng ngày càng lạnh, đầu cũng là càng ngày càng choáng, nhiệt độ trên trán cũng càng ngày càng nóng.

Ninh Khuynh Thược nhẹ nhàng che kín trán của mình, "Má ơi, mình lại sốt rồi!"

Nhất định là dính mưa quá lâu, cho nên bị cảm!

Ninh Khuynh Thược thật sự giận điên rồi.

Nó thật sự bị ba người này làm tức chết, sao lại không mở miệng, sao lại không gọi nó?

Nó vẫn chờ bọn họ kêu nó một tiếng Thược Thược.

Như vậy, nó mà có thể trở về núp trong chiếc chăn ấm áp.

Nhưng, nhưng bọn họ kiên quyết không mở miệng.

Bọn họ cố ý đang giỡn nó sao?

Thật không thích nó nữa sao?

"Thôi." Ninh Khuynh Thược mím môi.

Nếu nó vẫn đợi bọn họ mở miệng, nó sẽ phải hôn mê ở chỗ này, thậm chí phát sốt chết ở chỗ này.

Ninh Khuynh Thược che kín trán, Die nd da nl e q uu ydo n từ từ ngẩng khuôn mặt nhỏ bé nóng đến đỏ bừng, "Mẹ, Thược Thược sốt rồi!"

Chỉ là khi nó vừa ngẩng đầu lên, lại bị tất cả trước mắt làm cho sợ ngây người.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Van Tuyet Nhi về bài viết trên: NgọcTrâm
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 169 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: agrohimbre, khuyendoan87, Pavlosnrn, Pavlosqqw, yenbach1122 và 150 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

6 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

7 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 123, 124, 125

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 105, 106, 107

18 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

19 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

20 • [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa

1 ... 10, 11, 12



Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 822 điểm để mua Ngọc xanh 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 240 điểm để mua Chuông vàng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 781 điểm để mua Ngọc xanh 3
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 389 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 230 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 272 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 294 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 258 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 256 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 279 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 369 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 244 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Heo cầm lửa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.