Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 65 bài ] 

Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

 
Có bài mới 03.10.2018, 17:03
Hình đại diện của thành viên
Salty Potato
Salty Potato
 
Ngày tham gia: 31.05.2017, 18:18
Bài viết: 200
Được thanks: 2947 lần
Điểm: 40.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị - Điểm: 59
Chương 52.2: Hai chương hợp một (2)

Convert:
Sakahara

Editor: Manh

Đợi đến khi Tô Dương phản ứng lại, vệ sĩ đã kéo cô cùng Chu tổng về. Sau khi đưa hai người đến vị trí an toàn ở giữa hai bồn hoa, vệ sĩ nhanh chóng lao sang bên phải.

Tô Dương vẫn còn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra, cô nhìn về phía vệ sĩ của mình.

Xe gắn máy ngã sõng soài, người điều khiển đang quỳ rạp trên đất, cách xe khoảng bốn, năm mét.

Anh Bố đứng ở ngay bên cạnh người nọ, hung ác nhìn gã chằm chằm.

Vệ sĩ của Tô Dương giẫm lên xương bả vai của gã, khiến gã không thể động đậy.

Chuyện xảy ra chỉ trong mấy giây ngắn ngủi, không ai ngoài vệ sĩ cùng Anh Bố phản ứng kịp.

Lục Duật Thành chạy đến trước mặt Tô Dương, "Có sao không?"

Tô Dương lắc đầu, "Tôi không sao."

Giọng cô khàn đi, chuyện khi nãy tựa như một giấc mơ, trong đầu cô hoàn toàn trống rỗng.

Hiện tại, Chu tổng mới tỉnh táo lại, ông vẫn còn chưa hết hoảng hồn.

Vừa rồi, vì tưởng Hà Gia Dương muốn tấn công ông nên Anh Bố đã xô ngã gã ta.

Chu Minh Khiêm dìu ông: "Bố không sao chứ ạ?"

Chu tổng xua tay, vỗ vỗ ngực: "Không có vấn đề gì, không có vấn đề gì."

Chu Minh Khiêm xoay người định tẩn Hà Gia Dương, không ngờ vệ sĩ của Tô Dương đã bắt đầu đánh người.

Anh bèn quay đi lấy ly nước của bố ở trong xe, để ông uống chút nước ấm cho đỡ sợ.

Hà Gia Dương vốn đã ngã đau, bây giờ nào chịu nổi bị đánh.

Gã chẳng màng mặt mũi, hô to: "Tô Dương, tôi là Hà Gia Dương đây, tôi chỉ đùa với chị thôi. Tôi tới đây để xin lỗi chứ không thực sự muốn đâm chị, chỉ muốn hù chị chơi thôi!"

Vì gã gọi một tiếng Tô Dương, vệ sĩ ngừng tay, nhìn về phía cô.

Lục Duật Thành chợt nhớ ra Hà Gia Dương là ai, hắn sải bước về phía trước, đẩy vệ sĩ ra, đạp thẳng lên vai Hà Gia Dương.

Mà vệ sĩ gọi cho Tưởng Bách Xuyên, hỏi Tưởng Bách Xuyên xem phải xử lý việc này như thế nào.

Khi Tưởng Bách Xuyên nhận được điện thoại, anh đang uống trà chiều cùng mẹ Tưởng và Tưởng Mộ Tranh.

Lúc cúp máy, mẹ Tưởng hỏi: "Làm sao thế?"

Tưởng Bách Xuyên: "Là chuyện của Đồng Đồng, Hà Gia Dương cưỡi xe lao về phía cô ấy, nói là muốn dọa cô ấy, xem ra bị dọa không nhẹ."

Mẹ Tưởng cầm túi, vội vàng xuống tầng cùng Tưởng Bách Xuyên.

Thanh toán hóa đơn xong, Tưởng Mộ Tranh cũng sang câu lạc bộ tư nhân.

Mà tại cửa ra vào của câu lạc bộ.

Lục Duật Thành vừa định đạp Hà Gia Dương, Cố Hằng lại cản hắn.

Cố Hằng: "Đừng đánh nữa, để Tưởng Bách Xuyên đánh đi, bây giờ cậu mà đánh thằng này gần chết thì Tưởng Bách Xuyên xả giận thế nào, cậu muốn Tưởng Bách Xuyên đánh chết người à?"

Bằng sự hiểu biết của anh đối với Tưởng Bách Xuyên, nếu Tưởng Bách Xuyên không đánh Hà Gia Dương thì anh ta sẽ không mang họ Tưởng.

Lục Duật Thành dừng tay, lại đi xem Tô Dương.

Tô Dương đã bình ổn tâm trạng, cô hỏi han tình huống của Chu tổng, còn xin lỗi một phen.

Sau khi uống nước xong, Chu tổng đã thấy đỡ hơn nhiều.

Ông nói: "Không sao đâu, chỉ là không kịp phản ứng lúc xe lao đến thôi, sao có thể trách cháu được."

Dứt lời, ông lắc đầu thở dài: "Thanh niên bây giờ thích đùa kiểu không muốn sống như vậy sao? Tăng ga lao về phía người khác, đây là coi mạng sống như trò đùa!"

Vì phải tới sân bay gấp nên Chu tổng không nán lại quá lâu.

Sợ Tô Dương áy náy, trước khi lên xe, ông nửa đùa nửa thật an ủi Tô Dương đôi câu, còn nói nếu cô tới Hồng Kông thì hãy mua món ngon để khao Anh Bố.

Sau đó, ông và Chu Minh Khiêm rời đi.

Lúc này, Tô Dương mới có thời gian để nhìn Hà Gia Dương. Vệ sĩ kéo Hà Gia Dương lên, cởi chiếc mũ bảo hiểm đã nứt toác vì ngã xe của gã, túm tóc, lôi gã đến bên cạnh.

Hà Gia Dương bị túm tóc: "..."

Đời này, gã chưa từng uất ức như vậy.

Từ nhỏ, gã đã luôn hô mưa gọi gió trong đám bạn, không ngờ bây giờ lại suy bại tới mức tùy tiện ăn đòn.

Nghĩ đến đây, gã không khỏi rớt nước mắt chua xót một phen.

Khi nhìn thấy khuôn mặt của Hà Gia Dương ,Tô Dương giật mình, không ngờ gã chính là người thanh niên đã kéo cô tránh đèn đỏ ở Thượng Hải ngày đó.

Hóa ra, tốt hay xấu cũng chỉ là do suy nghĩ của con người mà thôi[1].

[1] Thiện ác chỉ là nhất niệm chi gian: "Nhất niệm chi gian" ám chỉ cách nghĩ của một người, đứng trước muôn vàn luồng tư tưởng khác, chỉ cần một suy nghĩ quyết định cuối cùng sẽ thay đổi toàn cục.

Tâm trạng của cô phức tạp, nhưng vẫn không nhịn được mà mắng: "Hà Gia Dương, đã lớn lên con mẹ nó giống mặt người thân chó[2] rồi mà sao lại làm chút chuyện không phải người thế!"

[2] Nhân mô cẩu dạng: Mặt chó thân người hay thân chó mặt người, dùng để chỉ những người trông rất lịch sự nghiêm chỉnh nhưng thực chất lại là kẻ hèn nhát, mưu mô tính toán.

Khóe miệng Hà Gia Dương giật giật, yếu ớt giải thích: "Tôi không cố ý muốn đâm chị."

Ngoài lời này ra, gã không tìm thấy lý do có lợi nào khác, những gì nên nói cũng đã nói hết rồi. Gã thực sự chỉ muốn tìm cô để xin lỗi, tiện thể hù cô một chút để giải tỏa uất ức của mình mà thôi.

Nào biết sự việc lại mất kiểm soát, cuối cùng không thể nào khống chế nổi như vậy.

Hà Gia Dương vốn chỉ định nhắn tin xin lỗi, sau Tô Dương lại kéo gã vào sổ đen, gã định mặc kệ chuyện này, nhưng nghĩ đến lúc về nhà không thể báo cáo kết quả nhiệm vụ được giao, gã mới kiên trì xin lỗi đến cùng.

Sau khi xác định vị trí của Tô Dương, gã vẫn luôn chờ ở gần đó, rồi đột nhiên nghĩ đến việc tăng tốc để dọa cô.

Ai ngờ con chó kia lại xô ngã gã.

Khiến gã mất đi cơ hội phanh lại đúng lúc để chứng minh mình sẽ không đâm phải cô.

Tô Dương có phần kích động, không khỏi cao giọng: "Hà Gia Dương, cậu có nghĩ nếu cậu lao tới trước mặt tôi nhưng không kịp phanh thì sẽ đâm chết tôi không, cậu có nghĩ đến điều đó không!"

Hiện giờ nhớ lại, cô vẫn còn thấy sợ.

Hà Gia Dương không yên lòng, "Làm gì có chuyện đó!"

Gã đã chơi xe nhiều năm như vậy, nào có khả năng phạm phải một sai lầm đơn giản đến thế!

Quả là vũ nhục đời sống đua xe của gã!

Tô Dương ấn huyệt thái dương, vẫn còn thấy nặng nề, không có sức lực để lớn tiếng cãi nhau với gã.

Cô lạnh lùng nhìn gã chằm chằm, thong thả nói: "Hà Gia Dương, hầu hết những chuyện ngoài ý muốn xảy ra chính là bởi vì những người ôm tâm lý may mắn như cậu. Cho dù tỷ lệ sơ xuất của cậu chỉ là một phần vạn, điều đó cũng đủ để khiến tôi mất mạng rồi!"

Cô thở dài: "Lúc đó còn có một người chú lớn tuổi đang đứng cạnh tôi, nếu ông ấy yếu tim, bị cậu dọa như vậy thì sẽ mang đến hậu quả gì, cậu có nghĩ đến điều đó không?"

Hà Gia Dương há hốc mồm, nhưng gã lại không thể phản bác.

Gã không dám đối mặt với cô, quay đầu sang hướng khác, ảo não gãi đầ

Kỳ thực, gã vốn không ghét Tô Dương, thậm chí còn cảm thấy cô rất xinh đẹp, mang phong cách có một không hai, còn từng nghĩ nếu gã sinh sớm mấy năm thì tốt.

Tuy nhiên, vì cô là tình địch của chị họ Kiều Cẩn, đương nhiên gã phải giúp chị mình vô điều kiện.

Vậy nên, gã đã nghĩ ra chủ ý xấu vào mấy ngày trước, tìm phóng viên để hãm hại Tưởng Bách Xuyên, lại thuê thủy quân[3] để khiến các loại tin xấu quấn lấy Tô Dương...

[3] Thủy quân: Dân mạng được trả tiền thuê nhằm comment khen hoặc chê một người nào đó ở các topic trên mạng xã hội.

Con đường từ quán cà phê tới câu lạc bộ tư nhân bị tắc, Tưởng Bách Xuyên chẳng còn kiên nhẫn để ngồi xe, trực tiếp xuống xe chạy đến câu lạc bộ.

Đến cửa câu lạc bộ, anh thở hồng hộc, trán toát mồ hôi.

Tô Dương đón anh, nhanh chóng nói: "Em không có vấn đề gì."

Tưởng Bách Xuyên nhẹ nhàng ôm cô.

Ánh mắt anh lướt qua cô, nhìn về phía sau.

Khi trông thấy Hà Gia Dương, Tưởng Bách Xuyên không kìm nổi lửa giận ở trong lòng.

Mấy năm lăn lộn trong giới kinh doanh, cái gì anh cũng có thể nhẫn nhịn, hiếm khi nào xúc động, càng không có chuyện gì có thể khiến anh đánh mất lý trí.

Duy chỉ có việc người khác xem sinh mệnh của Tô Dương như một trò đùa... Anh không thể nhịn, mà cũng chẳng nhịn nổi.

Tưởng Bách Xuyên mím chặt môi, ánh mắt lạnh thấu xương.

Anh buông Tô Dương ra, trực tiếp cởi áo khoác ném cho vệ sĩ, nới lỏng mấy cúc áo sơ mi, sắn tay áo tới khuỷu.

Vừa nhìn tư thế này, Hà Gia Dương chỉ biết là xong đời.

Thù cũ hận mới chồng chất, nếu Tưởng Bách Xuyên không đánh gã thì anh không phải là đàn ông.

Hà Gia Dương híp mắt, lúc này, cho dù gã không chết thì cũng sẽ bị lột da.

"Anh Bách Xuyên..." Anh nghe em nói đã...

Tưởng Bách Xuyên túm cổ áo Hà Gia Dương, đấm thẳng lên mặt gã.

Lỗ mũi cùng khóe miệng gã chảy máu ròng ròng.

Hà Gia Dương bị đấm đến mơ hồ.

Còn chưa kịp phản ứng, Tưởng Bách Xuyên đã ghìm chặt vai gã, xoay người gã lại, đạp mạnh lên lưng đầu gối gã.

Hà Gia Dương thét lên, trực tiếp quỳ trên mặt đất.

Tưởng Mộ Tranh cũng chạy đến bên này. Anh quá hiểu cháu mình, Tưởng Bách Xuyên rất ít khi so đo với người khác, nhưng một khi đã chọc giận Tưởng Bách Xuyên, khiến cháu anh không nhịn được mà bắt đầu so đo thì không phải ai cũng có thể thuyết phục, ngăn cản được.

Sợ Tưởng Bách Xuyên đánh mất lý trí, tẩn Hà Gia Dương thành người tàn phế, anh nhắc nhở: "Chú đã từng dạy cháu đánh nhau như thế nào, chắc cháu không quên đâu nhỉ!"

Hà Gia Dương: "..."

Còn mang cả cố vấn đánh nhau đến cơ à?

Lục Duật Thành cùng Cố Hằng ăn ý liếc nhau một cái, sau đó lập tức rời tầm mắt.

Bởi vì bọn họ rất không thoải mái khi nghĩ đến cảnh đánh nhau với Tưởng Bách Xuyên trong quá khứ.

Hai người bọn họ không địch nổi một mình Tưởng Bách Xuyên.

Lục Duật Thành hỏi Cố Hằng: "Đi không?"

Cố Hằng: "Đi."

Đứng đây xem Tưởng Bách Xuyên đánh Hà Gia Dương cứ như đang đánh chính bọn họ, cực kỳ khó chịu.

Nhìn vẻ mặt của họ, Tưởng Mộ Tranh chợt bật cười.

Sau đó, anh bị mỗi người đạp một cước.

Tưởng Mộ Tranh: "..."

Thấy Tưởng Bách Xuyên thực sự động chân động tay, Tô Dương sợ anh xuống tay quá nặng, nhanh chóng tiến tới can ngăn.

"Tưởng Bách Xuyên, được rồi được rồi, mau dừng tay!"

Hà Gia Dương không đánh trả mà cũng chẳng hé răng, chỉ nằm chịu đau.

Tưởng Bách Xuyên bị Tô Dương ôm, anh lạnh giọng nói: "Em buông ra!"

Tô Dương không chịu, xoay tới trước mặt anh, ngẩng đầu nhìn anh.

Hai tay vẫn ôm chặt vòng eo anh, cô không nói chuyện, chỉ lẳng lặng nhìn anh như thế.

Sợ làm Tô Dương bị thương ,Tưởng Bách Xuyên không tiếp tục nữa.

Lúc này, di động của Tưởng Mộ Tranh ngân chuông, là tin nhắn từ Lục Duật Thành: [Chúng tôi chuẩn bị tới Tinh Lan đây, nếu anh rảnh thì cùng qua chơi đi.]

Tưởng Mộ Tranh cười, trong lòng mắng bọn họ mấy câu, xem ra vẫn còn uất ức ở trong lòng, muốn kiếm chuyện đây mà.

Anh cất di động, nói một tiếng với Tưởng Bách Xuyên rồi đi hội quán Tinh Lan.

Sau trận đòn, Hà Gia Dương nằm ngay đơ trên mặt đất, đưa tay sờ sờ mặt, đau tới tận tim.

Gã nghiêng đầu nhìn Tưởng Bách Xuyên, nhỏ giọng nói: "Anh à, anh đánh thì cũng đánh rồi, cũng hả giận phần nào, xem như... Hết chuyện nhé? Anh đừng nói cho bố em..." Được không?

Nói xong, chính gã cũng mất hết sức lực.

Tưởng Bách Xuyên nhìn gã: "Sao không nói tiếp đi!"

Hà Gia Dương: "..."

Vì sợ bị đánh chứ sao.

Tưởng Bách Xuyên lạnh lùng nói: "Hà Gia Dương, tôi sẽ không để cậu yên đâu."

Hà Gia Dương: "..."

Khóc không ra nước mắt.

Thế này còn chưa đủ sao?

Tưởng Bách Xuyên lại liếc Hà Gia Dương, ánh mắt kia đủ để tùng xẻo gã.

May mà Tô Dương chưa mang thai, nếu chuyện này xảy ra khi cô có bầu, Hà Gia Dương không chết cũng tàn.

Tưởng Bách Xuyên ra hiệu cho vệ sĩ đưa Hà Gia Dương tới bệnh viện để bôi thuốc

Hà Gia Dương xua tay: "Không cần, chút thương tích mà thôi, em không chết được đâu."

Gã thường xuyên đánh nhau, đầu rơi máu chảy là chuyện bình thường.

Chỉ là lần này bị đánh thành bộ dạng chó Chowder ở trước mặt Tô Dương, mất sạch tôn nghiêm đàn ông của gã.

Càng nghĩ càng sầu.

Hà Gia Dương mặt dày hỏi Tưởng Bách Xuyên: "Anh à, em phải làm gì thì anh mới không nói cho bố em biết?"

Dứt lời, gã không ngừng cam đoan: "Anh yên tâm, em sẽ không bao giờ làm những chuyện tào lao kia nữa, cũng sẽ khuyên nhủ chị em. Chị ấy nghe lời em lắm."

Tưởng Bách Xuyên cười lạnh một tiếng: "Cậu không biết rõ phẩm hạnh của chính mình chắc!"

Hà Gia Dương: "... Em thay đổi rồi mà." Nghe lời mình nói mà cũng phải thấy chột dạ, tuy rằng gã quả thực đã hoàn lương.

Nếu gã không hoàn lương, bố sẽ cắt nguồn kinh tế của gã.

Gã không cần phải làm khó bản thân vì tiền.

Tưởng Bách Xuyên mất kiên nhẫn phất phất tay: "Mau cút đi! Còn về chuyện này... Bảo bố cậu tới mà gặp tôi!"

Hà Gia Dương: "..." Lập tức ủ rũ.

Gã nâng chiếc xe yêu dậy, hậm hực rời đi.

Trước khi đi, gã còn quay lại nhìn Tô Dương.

Tô Dương chẳng thèm quan tâm tới gã, cô ôm eo Tưởng Bách Xuyên, "Anh đừng mất hứng nữa được không? Em thực sự không sao mà."

Lúc này, mẹ Tưởng chạy tới, người còn chưa tới mà đã hô lên: "Bách Xuyên."

Tô Dương buông Tưởng Bách Xuyên ra, kinh ngạc nói: "Mẹ à, mẹ cũng tới ạ?"

Mẹ Tưởng: "Con không sao chứ? Lúc đấy mẹ đang uống trà chiều với Bách Xuyên cùng Tiểu Ngũ, hai đứa nó chạy trước, mẹ đi giày cao gót nên không chạy được, đành phải ngồi xe đến."

Tô Dương cười nói: "Con không sao mẹ ạ, chỉ là lúc ấy có chút mê man thôi."

Mẹ Tưởng yên lòng: "Nếu không có vấn đề gì thì chúng ta về nhà đi, mẹ sẽ bảo người giúp việc đun canh cho con."

Đoạn, bà nhìn về phía Tưởng Bách Xuyên: "Vừa rồi bố con gọi cho mẹ, bảo về nhà để ăn tối. Hai đứa sắp đi Đức rồi, chắc phải đến Tết âm lịch mới về. Thừa dịp này, cả nhà ta cùng ăn một bữa đi."

Sau đó, bà bảo Tô Dương: "Tối nay sẽ làm món cá xào giấm con thích đấy."

Vừa nghe mẹ Tưởng bảo phải về nhà, còn phải ăn cơm với bố Tưởng, Tưởng Bách Xuyên không khỏi nhớ tới việc bố anh muốn tặng album ảnh thay lễ gặp mặt cho Tô Dương.

Anh nhanh chóng cắt ngang: "Mẹ à, ăn cơm thì để sau đi, bọn con bận chuyện khác rồi, tối nay Đồng Đồng còn phải tham dự một buổi tiệc nữa."

Dứt lời, anh nắm tay Tô Dương: "Bọn con đi trước nhé."

Tô Dương có phần mờ mịt, nhìn Tưởng Bách Xuyên, chớp chớp mắt, cô làm gì có bữa tiệc nào nhỉ.

Mẹ Tưởng chỉ cần liếc một cái là có thể nhìn ra tâm tư nhỏ của Tưởng Bách Xuyên, nhưng vì có Tô Dương ở đây nên bà cũng không vạch trần anh.

Cho dù ngứa mắt với anh, bà vẫn phải giữ phần thể diện này cho con trai mình.

Nhưng bà sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội trêu cợt nào: "Phải đến tối mới cần đi dự tiệc cơ mà, bây giờ còn sớm, vẫn có thời gian để qua chơi chứ?"

Tưởng Bách Xuyên bất đắc dĩ nói: "Mẹ à, bọn con sắp đi Đức đến nơi rồi, phải dọn dẹp nhà cửa, quét tước vệ sinh, giặt giũ quần áo nữa, thực sự không có thời gian đâu."

Tô Dương: "..."

Mẹ Tưởng: "..."

Dọn dẹp nhà cửa?

Quét tước vệ sinh?

Giặt giũ quần áo?

Nếu không phải chính tai cặp mẹ chồng nàng dâu nghe thấy, hai người thực sự sẽ không tin Tưởng Bách Xuyên nói ra được những lời này.

Sau đó, Tô Dương và mẹ Tưởng không hẹn mà cùng nín cười, nhìn về phía Tưởng Bách Xuyên.

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Anh ho nhẹ hai tiếng, nhìn sang chỗ khác.

Tác giả:

PS: Bởi vì hôm qua có một vị thiên sứ nhỏ nào đó nói đoạn miêu tả phần đánh nhau khá gượng gạo, khi ấy tôi lại không thấy vậy (Dù sao cũng là truyện tôi viết với nguyên tắc đối xử tốt với tất cả những đứa con tinh thần của mình mà (Ý là Hà Gia Dương sẽ không ăn đòn) (Vừa cười vừa khóc)).

Sau đó, tôi nghiền ngẫm hồi lâu, viết một phiên bản tẩn người khác.

Nhưng sau khi xem phiên bản sửa rồi đọc lại phiên bản cũ, tôi thấy đúng là không đành lòng nhìn thẳng...

Bên dưới có đính kèm phiên bản cũ, mọi người có thể tự so sánh xem cái nào hợp lý hơn nhé ~~

Rầu gì, tác phẩm này cũng chỉ là một ý tưởng của tôi mà thôi, có đôi khi tình tiết trong truyện không phù hợp với thị hiếu của mọi người lắm ~ Mong mọi người có thể bao dung một chút ~

Phiên bản gốc: Phiên bản không đánh Hà Gia Dương

Tô Dương thấy Tưởng Bách Xuyên thực sự muốn đánh người, tuy bên này khá yên tĩnh nhưng cũng có không ít người qua đường.

Nếu ai đó tung video đánh người lên mạng thì hình tượng của anh sẽ bị hủy hoại.

Cô nhanh chóng tiến tới, ôm chặt Tưởng Bách Xuyên.

Tưởng Bách Xuyên lạnh lùng nói: "Em buông ra!"

Tô Dương không chịu, xoay tới trước mặt Tưởng Bách Xuyên, ngẩng đầu nhìn anh.

Hai tay vẫn ôm chặt eo anh.

Cô không nói chuyện, chỉ lẳng lặng nhìn anh như vậy.

Thấy anh thờ ơ, ánh mắt vẫn lạnh nhạt, Tô Dương chợt nhón chân, hôn lên môi anh một cái.

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Lửa giận trong lòng tắt hơn phân nửa.

Anh bất đắc dĩ rời tầm mắt.

Lại nhìn về phía Hà Gia Dương.

Nhân cơ hội này, Hà Gia Dương chịu thua, giả bộ đáng thương nhìn Tưởng Bách Xuyên: "Anh ơi, em sai rồi."

Tưởng Mộ Tranh bước tới, ném chai nước cho Tưởng Bách Xuyên: "Hạ nhiệt đi!"

Tô Dương lại trả nước cho Tưởng Mộ Tranh: "Dạ dày Bách Xuyên không tốt, không thể uống nước lạnh đâu chú."

Trong lòng Tưởng Bách Xuyên mềm nhũn.

Anh sờ đầu cô, xoa tới xoa lui, quyết định không xử lý Hà Gia Dương nữa.



Đã sửa bởi Vivi3010 lúc 21.10.2018, 22:20, lần sửa thứ 7.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 04.10.2018, 16:57
Hình đại diện của thành viên
Salty Potato
Salty Potato
 
Ngày tham gia: 31.05.2017, 18:18
Bài viết: 200
Được thanks: 2947 lần
Điểm: 40.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị - Điểm: 68
Chương 53: Tạo bánh bao nhỏ

Convert: Sakahara

Editor: Manh

Khi Kiều Cẩn nhận được điện thoại của mẹ Kiều, cô ta đang quay chương trình thực tế ở Vân Nam.

Giữa giờ nghỉ, trợ lý đưa di động cho cô ta: "Chị Kiều ơi, nhà chị gọi này."

Trông thấy cuộc gọi nhỡ từ mẹ mình, trong lòng Kiều Cẩn nổi lên dự cảm xấu.

Nhất định là có liên quan tới công ty của nhà dì.

Cô ta châm lửa điếu thuốc, bước tới khúc quanh để nghe điện thoại.

"A lô, mẹ à."

"Cẩn Nhi, vẫn đang quay hả con? Khi nào thì xong việc?"

"Vâng, con đang quay cảnh buổi tối, chắc phải 11 giờ đêm mới kết thúc cơ. Mẹ nói đi, có chuyện gì thế ạ?"

Mẹ Kiều thở dài, chính là chuyện công ty của em gái bà chứ còn có thể là chuyện gì, hiện tại đúng là hỏng bét.

Không riêng gì bên mẹ đẻ của bà, nhà họ Kiều cũng rối như tơ vò. Tối hôm qua, chú cùng thím của Kiều Cẩn tìm đến, nói nếu Kiều Cẩn còn tiếp tục như vậy thì đừng trách bọn họ trở mặt.

"Mẹ ơi?"

Mẹ Kiều hoàn hồn.

"Cẩn Nhi à, con đừng tùy hứng nữa. Tối qua các chú đến nhà cãi nhau với bố con rồi ai cũng bực bội mà về đấy."

Có chút chuyện mẹ Kiều vốn không định nói với Kiều Cẩn, nhưng hiện tại chuyện sắp sửa đi đến bờ vực sụp đổ, bà không thể không kiềm hãm con gái mình.

Mẹ Kiều tiếp tục: "Con cũng biết quan hệ giữa nhà ta cùng nhà họ Tưởng rồi đấy, dù là về chính trị hay thương nghiệp thì hai nhà đều có quan hệ mật thiết với nhau, mà hiện tại, người nhà họ Tưởng lại không chịu bỏ qua cho chúng ta."

Kiều Cẩn cắt ngang: "Vậy là sao? Họ không chịu bỏ qua thế nào ạ?"

Mẹ Kiều: "Bố con bó tay với chuyện nhà dì nên đi tìm chú cả Tưởng, kết quả ông ấy trực tiếp từ chối, nói ông ấy mặc kệ chuyện của bọn trẻ, cũng không quản được việc này. Mà nhất là... Chú hai Tưởng..."

Kiều Cẩn tiếp lời: "Chú ấy làm sao ạ?"

Mẹ Kiều: "Trong khoảng thời gian này, ông ấy không tiếp bất kỳ cuộc gọi nào của chú con, lần nào cũng là thư ký nghe máy, nói đang bận, không tiện nhận điện thoại, cũng kì kèo không chịu xử lý chuyện chú con nhờ vả."

Kiều Cẩn nhìn đêm đen thăm thẳm, trong lòng phiền loạn không thôi.

Mẹ Kiều tiếp tục: "Chú và thím cảm thấy con ảnh hưởng tới lợi ích của bọn họ nên chỉ trích bố con tới tấp, nói bố con không quản lý con cho tốt, vứt sạch mặt mũi của nhà họ Kiều, hại bọn họ không ngóc đầu lên nổi trước bạn bè thân thích..."

Kiều Cẩn cười lạnh, hít sâu một hơi thuốc.

Người nhà họ Kiều chính là như thế, rõ ràng là máu mủ tình thâm, nhưng ở thời điểm quan trọng, bọn họ chẳng khác gì người dưng nước lã, lúc nào cũng chỉ lo cho lợi ích của bản thân.

Nếu bạn có thể mang đến cơ may cho bọn họ, bọn họ sẽ nâng niu bạn vô điều kiện.

Nhưng nếu bạn không còn bất kỳ giá trị nào để lợi dụng, bọn họ chỉ ước mình chẳng liên quan gì đến bạn, hận không thể không có bạn là người nhà.

Kiều Cẩn cùng Tưởng Bách Xuyên xấp xỉ tuổi nhau, mấy năm trước, cô ta thường xuyên kiếm cớ để lân la sang nhà Tưởng Bách Xuyên, dù Tưởng Bách Xuyên có ở nhà hay không, cô ta đều sẽ ngồi trò chuyện với bố mẹ Tưởng.

Dần dà, cô ta thân thuộc với bố mẹ Tưởng hơn, cũng có mối quan hệ không tồi với chú hai Tưởng quyền thế.

Khi ấy, hai người chú trong nhà họ Kiều luôn lấy cô ta làm chủ, còn ra sức làm mối cho cô ta cùng Tưởng Bách Xuyên.

Hiện tại thì sao?

Vì một trận cãi vã, cô ta trở mặt với Tưởng Bách Xuyên, bọn họ cũng lập tức trở mặt.

Nhưng người nhà họ Tưởng thì khác.

Bất luận ai đúng, ai sai, bọn họ sẽ luôn bênh vực người nhà trước.

Kỳ thực, giữa hai nhà từng không có khoảng cách, gia thế ngang hàng, nhưng sau này... Càng ngày càng chênh lệch.

Người nhà họ Kiều luôn toan tính cho bản thân, dù đũa nhiều đến mấy, chỉ cần bẻ từng cái, từng cái một thì sẽ chẳng cần tốn nhiều sức lực.

Nhưng nhà họ Tưởng lại không giống như vậy, tất cả chiếc đũa luôn quấn chặt một chỗ, bẻ thế nào cũng không gãy.

Trong điện thoại yên lặng một hồi.

Mẹ Kiều không lên tiếng, Kiều Cẩn cũng chẳng nói chuyện.

Hút xong một điếu thuốc, Kiều Cẩn nói với mẹ Kiều: "Thế sao mẹ không mắng lại? Lúc bọn họ cần con, sao họ không thấy xấu mặt vì chuyện tai tiếng? Không phải còn chung tay làm lớn chuyện sao? Thế mà hiện tại lại cảm thấy mất mặt ạ?"

Mẹ Kiều: "Mẹ biết nói gì bây giờ? Mẹ vừa nói hai câu, bố con đã tranh luận với mẹ, bảo mẹ bớt chen miệng, còn ngại chuyện chưa đủ loạn à!"

Không chỉ cãi vã, sau khi chú dì Kiều Cẩn rời đi, bố Kiều còn ầm ĩ với bà một trận, nói nếu không giải quyết được chuyện này thì sẽ ly hôn.

Bà tủi thân khóc hơn nửa đêm, dường như tất cả lỗi lầm đều thuộc về bà, xảy ra vấn đề gì là mọi người đều chỉ trích bà.

Kiều Cẩn lại châm lửa, chậm rãi nhả khói.

"Bên dì thì sao? Hiện tại thế nào rồi ạ?"

Mẹ Kiều: "Còn có thể thế nào nữa? Em họ con bị dượng nhốt trong nhà, không cho nó ra ngoài để nó tự hối lỗi, lại cãi nhau ỏm tỏi với dì con, ầm ĩ tới mức gà chó không yên."

Lại yên lặng một hồi.

Kiều Cẩn hỏi mẹ: "Giờ bố có ý gì không mẹ?"

Mẹ Kiều: "Bố con bảo con... Đi nhận lỗi với Tô Dương, chuyện đã qua rồi thì cứ để nó qua, nếu còn tiếp tục như vậy, các chú của con sẽ thực sự xích mích với bố con đấy, mà công ty của dì... Có khi sẽ không buôn bán nổi.

Kiều Cẩn kích động, nói năng lộn xộn: "Còn lâu con mới xin lỗi! Cô ta là cái thá gì chứ! Vì sao con lại phải xin lỗi cô ta! Đời này cô ta đừng hy vọng con sẽ chịu thua, cho dù có chết con cũng không xin lỗi cô ta đâu! Bọn họ nên bỏ cái suy nghĩ đó đi!"

Bảo cô ta xin lỗi Tô Dương còn khiến cô ta đau đớn hơn cả việc bảo cô ta đi chết.

Tưởng Bách Xuyên phải tàn nhẫn cỡ nào mới có thể nghĩ ra một chiêu ác độc như vậy.

Mẹ Kiều không dám kích thích cô ta quá mức, nhanh chóng an ủi cô ta: "Cẩn Nhi à, mẹ chỉ nói vậy thôi, con đừng suy nghĩ nhiều."

Nếu thực sự không được, bà sẽ đi thỉnh cầu Tô Dương.

Mẹ Kiều vốn không muốn gọi cú điện thoại này, bà rất hiểu con gái mình, bảo con bé xin lỗi chính là muốn mạng con bé.

Nhưng nếu bà không gọi, những người trong nhà họ Kiều cũng sẽ gọi thay, bà không thể để người khác trách mắng con gái mình.

Cuối cùng, mẹ Kiều bảo Kiều Cẩn: "Mẹ nói với con chuyện này là để con cân nhắc, con không xin lỗi cũng được nhưng đừng gây thêm chuyện nữa. Nếu con thực sự khiến bố con tức chết thì hai mẹ con ta phải làm sao bây giờ?"

Mắt Kiều Cẩn đỏ bừng, chỉ nghĩ thôi cũng thấy sợ.

Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện, Kiều Cẩn hút thêm hai điếu thuốc trong giờ nghỉ, cô ta sặc sụa tới mức suýt rơi nước mắt.

Kiều Cẩn chưa bao giờ chật vật đến nhường này.

Cô ta bị mọi người xa lánh.

Ngoài mẹ ruột ra, ai ai cũng oán trách cô ta.

*

Về phía Tô Dương cùng Tưởng Bách Xuyên, hai vợ chồng đương nhiên không ăn bữa cơm chiều hôm đó.

Vì giữ thể diện cho con trai mình, sau khi cười xong, mẹ Tưởng ngừng trêu chọc Tưởng Bách Xuyên.

Tô Dương lại càng là thế. Cho dù ở trước mặt mẹ chồng, cô cũng phải giữ vững thể diện cho Tưởng Bách Xuyên, nên khi ấy cô nói bọn họ thực sự phải về nhà dọn dẹp vệ sinh.

Mấy ngày ở nhà, Tưởng Bách Xuyên bận rộn với công cuộc tạo người.

Tô Dương bị lăn qua lăn lại thậm tệ.

Rốt cuộc cô cũng cảm nhận được cái gọi là chân mềm không xuống nổi giường...

Tô Dương mua que kiểm tra trứng rụng, một ngày dùng mấy lần, khi hai vạch đỏ đậm màu nhất là vào khoảng một giờ chiều.

Cô lặng lẽ nhìn về phía Tưởng Bách Xuyên, hỏi: "Sáng nay mới chúng ta làm một lần, chắc không cần nữa đâu nhỉ? Hay là đợi đến tối được không?"

Huống hồ, nếu liên tục làm việc này thì sẽ không còn thấy nồng nàn, cứ như thể họ chỉ thân mật theo một thói quen.

Thấy cô mệt mỏi chán chường, Tưởng Bách Xuyên không nói đồng ý mà chỉ bảo: "Em đi tắm rồi ngủ trưa đi."

Lại bổ sung một câu: "Anh cũng mệt rồi."

Tô Dương khẽ giật mình, sao bây giờ lại dễ nói chuyện thế?

Cuối cùng cũng có thể ngủ yên!

Cô vào phòng tắm qua loa, khi chuẩn bị mặc đồ ngủ, Tưởng Bách Xuyên đẩy cửa tiến vào.

Tóc anh cũng ướt sũng.

Tô Dương: "Anh vào phòng ngủ trước đi, em sẽ xong ngay thôi."

Tưởng Bách Xuyên duỗi tay túm quần áo cô đang cầm, tiện tay đặt trên bồn rửa.

Tô Dương còn chưa kịp phản ứng đã bị anh bế bổng, đặt trên bồn rửa tay.

"Này..." Anh làm gì thế!

Còn chưa nói hết câu, Tưởng Bách Xuyên đã nâng mông cô lên, cởi quần lót ra.

Thân thể Tô Dương lùi về phía sau theo quán tính, chống hai tay lên bồn rửa.

"Tưởng Bách Xuyên!"

Cô biết anh muốn làm gì, còn chưa kịp nói mình mệt, Tưởng Bách Xuyên đã túm mắt cá chân cô, mở rộng hai chân, cúi đầu hôn lên thân thể cô.

Mới vừa rồi Tô Dương còn cảm thấy mệt mỏi, vô vị, nhưng ngay khi nụ hôn của anh rơi xuống, thân thể cô vẫn không nhịn được mà run rẩy.

Người đàn ông này luôn tìm mọi cách để đem lại trải nghiệm vui vẻ cực hạn khác biệt cho cô.

*
Năm ngày trôi qua chỉ trong chớp mắt.

Trước khi sang Đức, Tô Dương dùng chính máy ảnh của mình để quay một đoạn video về tường máy ảnh, tiếp đó sẽ giao video cùng ý tưởng thiết kế quảng cáo cho LACA.

Sau khi quay xong, cô xem qua một lần.

Tưởng Bách Xuyên đã sắp xếp hành lý thoả đáng.

Anh đẩy cửa tiến vào: "Em sắp xong chưa?"

Tô Dương vẫn cúi đầu nhìn máy ảnh, lơ đãng nói: "Xong rồi xong rồi, có thể đi ngay đây."

Tưởng Bách Xuyên: "Anh lấy cho em hai cái áo lông, gần đây bên Đức đang có tuyết rơi."

"Vậy sao." Tô Dương ngẩng đầu, "Anh lấy thêm mấy cái váy giúp em nhé, lễ phục cũng được, màu sắc phải tương phản, chọn đồ trong tủ đồ mùa thu, hàng đầu tiên bên trái ấy, lấy váy rồi nhét vào vali giúp em, đến lúc quay quảng cáo thì sẽ dùng."

Tưởng Bách Xuyên thuận miệng hỏi: "Em tự chuẩn bị trang phục à?"

Tô Dương: "Ừm, lần quảng cáo nào cũng thế, nhiều đồ của em đều là hàng độc, hoàn toàn được may thủ công, cả thế giới chỉ có một chiếc."

Ngoài ra còn không phải là thương hiệu bên ngoài.

Tưởng Bách Xuyên: "Lại là đồ Carlos mang đến à?"

Tô Dương gật đầu: "Đúng vậy, đầu tháng 12 này cô ấy sẽ tới Bắc Kinh để gặp em đấy, tiện thể mang theo mấy bộ váy xuân luôn, là bản nâng cấp của trang phục mùa xuân L&D."

Carlos là bạn thân của Tô Dương, cũng là người PR cho thương hiệu nữ trang cao cấp toàn cầu L&D tại Trung Quốc.

Cô mang quốc tịch Mỹ, là nữ ma đầu thời thượng thích tất cả những thứ liên quan đến mốt, có cha mẹ là cổ đông lớn của L&D và là một cô gái tham ăn.

Sau khi đến Trung Quốc một chuyến, cô đã hoàn toàn trở thành nô lệ của món ngon Trung Hoa, chủ động yêu cầu phụ trách PR cho khu vực Trung Quốc.

Ông nội của Carlos từng là cựu giám đốc thiết kế của L&D, còn bà nội của cô là một thợ may cao cấp.

Sau khi hai cụ lớn tuổi, họ mở một cửa hàng may thủ công ở Paris, chỉ nhận đơn của một số minh tinh lớn.

Tô Dương đóng máy ảnh, lại bảo: "Cô ấy nói, chờ tuần lễ thời trang Paris tháng hai được tổ chức, cô ấy sẽ tặng em một niềm vui bất ngờ lúc em qua. Hẳn là tác phẩm do ông nội cô ấy thiết kế khi đột nhiên tìm được cảm hứng."

Tưởng Bách Xuyên "Ừ" một tiếng, dặn dò cô: "Nếu em muốn chụp ảnh kỷ niệm cho tuần lễ thời trang thì chụp bình thường thôi."

Tô Dương: "..."

Trong mắt Tưởng Bách Xuyên, tất cả những hành động như ôm ôm ấp ấp, hôn hít bạn thân để tự sướng đều vô cùng không bình thường.

Có ba người phụ nữ mà anh không thích.

Một là Đinh Thiến.

Hai là Tô Nịnh Nịnh.

Người còn lại chính là Carlos.

Tô Dương ngước mắt, đụng phải tầm mắt vừa trầm tĩnh vừa cố chấp của anh.

Cô đành phải đáp ứng: "Em biết rồi, sau này sẽ không tự sướng nữa."

Tưởng Bách Xuyên biết cô gần như chỉ ăn nói có lệ mà chẳng suy nghĩ gì, há miệng một cái là có thể nói ra, độ tin cậy quá thấp.

Anh ngừng một lát rồi bảo "Em có thể tự sướng."

Hả?

Tô Dương híp mắt, ngờ vực nhìn anh, đoạn nghe thấy anh nói: "Chỉ cần chụp mình em là được."

Tô Dương: "..."

Cô bước qua, cởi dép, đôi chân trần đạp mấy cái lên mu bàn chân anh.

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Lại bắt đầu không phân phải trái rồi.

Sau khi Tô Dương ầm ĩ xong, Tưởng Bách Xuyên vào phòng chứa quần áo để tìm váy cho cô.

Hai mươi phút sau, tất cả hành lý đã được thu xếp thỏa đáng.

Sáng nay bọn họ dậy sớm, hiện tại mới chỉ là 8 rưỡi.

Tô Dương thay quần áo xong, "Giờ qua cửa hàng của bố mẹ nhỉ?"

Cô sắp phải ra ngoài nhiều ngày, đã nói với bố mẹ Tưởng vào tối hôm qua, hôm nay hai vợ chồng sẽ tới cửa hàng ăn cơm, sau đó trực tiếp ra sân bay.

Tưởng Bách Xuyên đặt hai chiếc vali tại cửa chính, "Ừ, người lái xe đã ở dưới nhà rồi, xuống nhà đi."

Khi xuống nhà, Tô Dương lại nhắn cho Đinh Thiến, hỏi mấy tiếng nữa sẽ đón cô ở đâu.

Đinh Thiến trả lời: [Mình không muốn ăn thức ăn cho chó đâu, gần đây ăn no thức ăn của các cậu rồi, mình cùng Tiểu Hạ sẽ tự gọi xe. Mình không muốn thấy các cậu ở cửa kiểm tra an ninh, cũng không muốn thấy các cậu ở trên đường.]

Tô Dương: "..."

Ngồi trên xe, hai vợ chồng nói chuyện phiếm.

Tô Dương hỏi về tiến triển của cuộc hợp tác giữa anh và Phương Vinh.

Vì không muốn làm cô lo lắng, Tưởng Bách Xuyên nói: "Còn phải chờ bọn họ họp cổ đông xong mới có kết quả, chắc không có vấn đề gì đâu."

Ngày đó, sau khi đánh cờ cùng ông nội, anh cũng cảm thấy chính mình trông gà hóa cuốc.

Từ trước tới nay, anh chưa bao giờ để ý bất kỳ dự án thu mua nào.

Dù là lúc cạnh tranh hạng mục IPO do một công ty lớn đưa ra thị trường, anh cũng chưa bao giờ căng thẳng như thế.

Bởi vì lần này quá để tâm, có lẽ là do dự án hợp tác này có liên quan tới tương lai của LACA, anh chờ mong quá nhiều, lại quá cẩn trọng, kết quả là khiến chính bản thân mình bối rối.

Kỳ thực, Tô Dương nghe hiểu ý ngầm trong lời anh nói, chính là triển vọng không lớn, cô cũng không tiếp tục hỏi nhiều.

Cô nhắc đến quảng cáo của LACA, nói qua ý tưởng một lần.

Sau đó, cô hỏi quanh co: "Trong quảng cáo chỉ để lộ bóng lưng của người mẫu nam, anh thấy em nên tìm vị khách mời nào? Khí chất của ai phù hợp với hình tượng tổng giám đốc bá đạo thâm tình, có thể tặng 129 chiếc máy ảnh cho người mình yêu?"

Tưởng Bách Xuyên nhìn Tô Dương mấy giây, cô nhìn anh như một chú hồ ly gian xảo.

Anh không khỏi bật cười.

Không chờ được đáp án, Tô Dương vỗ nhẹ lên người anh mấy cái: "Cười cái gì mà cười, nói!"

Tưởng Bách Xuyên biết cô đang nghĩ gì.

Câu hỏi của cô là một cái bẫy rập, dù anh trả lời thế nào, cô cũng sẽ chế nhạo một phen, nhưng nếu không trả lời thì cô sẽ làm loạn.

Anh duỗi tay vân vê mái tóc tản mạn trên bờ vai cô, đoạn nói: "Nếu ý tưởng của em được chấp nhận thì gọi cho anh, anh sẽ qua đó."

Tô Dương chớp chớp mắt, khóe miệng vương ý cười xấu xa.

Cô được tiện nghi mà còn khoe mẽ: "Tưởng Bách Xuyên, có phải anh hiểu lầm cái gì không?"

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Anh biết ngay là cô chỉ đợi cơ hội để chà đạp anh mà.

Tô Dương nói: "Chủ đề của người ta là mối tình đầu, là mối tình đầu đấy, anh hiểu không? Nếu đã là về mối tình đầu thì nhất định phải chọn tiểu thịt tươi trẻ tuổi tuấn tú chứ, anh chủ động xin đi giết giặc là có ý gì? Còn không chịu thừa nhận là mình đã già phải không?"

Tưởng Bách Xuyên nghẹn họng, không nói nên lời.

Một tiếng sau, họ có mặt tại cửa hàng Ông Nội Khoai Lang.

Vì mới sáng sớm nên không có người mua hàng.

Biết sáng nay hai vợ chồng sẽ qua, thỉnh thoảng bố Tô sẽ ra cửa ngó nghiêng. Khi thấy hai vợ chồng, nếp nhăn trên khóe mắt ông giãn ra.

Tô Dương chạy đến, kéo tay bố Tô: "Bố đúng là trông chờ mòn mỏi rồi."

Bố Tô cười, hỏi: "Có lạnh không?"

"Không ạ, con mặc nhiều quần áo lắm, mẹ đâu hả bố?"

"Mẹ ở trên nhà, đang nhào bột, nói trưa nay muốn làm mì cán tay cho hai đứa." Bố Tô nhanh chóng gọi Tưởng Bách Xuyên, bảo anh lên nhà cho ấm.

Tô Dương lên nhà tìm mẹ Tô, Tưởng Bách Xuyên không đi theo mà ở dưới nói chuyện với bố Tô.

Kỳ thật, bố vợ và chàng rể không có đề tài chung, bố Tô lại không am hiểu về tài chính.

Nhưng Tưởng Bách Xuyên sẽ tìm đề tài nói chuyện, hỏi ông khoai lang trồng ở đâu, là tự ông đi lấy hàng hay người ta đưa đến cửa, lại hỏi giá bán sỉ một cân.

Nhắc đến cái này, bố Tô lập tức liến thoắng không ngừng, bảo tiền kiếm được trong nửa tháng cũng đủ để trả một một tháng tiền thuê nhà, còn nói không ngờ sẽ buôn bán tốt như thế.

Tưởng Bách Xuyên nói, lúc này mới chỉ là khởi đầu, một khi cửa hàng có tiếng tăm hơn, chuyện làm ăn sẽ càng ngày càng phát đạt, còn bảo bố Tô là mấy hôm nữa sẽ gửi người của công ty mình đến, đưa cửa hàng lên trang web Mỹ Đoàn.

Bố Tô mừng đến mức không khép được miệng.

Chẳng mấy chốc, Tô Dương cùng mẹ Tô xuống tầng.

Sau khi chào hỏi, mẹ Tô bảo Tưởng Bách Xuyên lên nhà, nói nhà đã lắp mạng, anh có thể xử lý công việc.

Thấy Tô Dương đội mũ, đeo khẩu trang, còn cầm một chiếc khăn quàng cổ dày trong tay, Tưởng Bách Xuyên hỏi: "Em muốn ra ngoài à?"

Tô Dương: "Vâng, em với mẹ ra chợ mua ít thức ăn."

Vừa nghe thấy thế, bố Tô nhanh chóng giành việc: "Để bố đi cho, ngoài đường lạnh lắm, hai mẹ con ở nhà đi."

Tô Dương nói với mẹ Tô: "Thế để con với bố đi mẹ ạ, lâu rồi hai bố con không đi dạo, bọn con mua đồ ăn rồi tiện thể làm một vòng quanh công viên luôn."

Lại hỏi Tưởng Bách Xuyên: "Anh có muốn đi cùng không?"

Hiếm khi nào bố Tô có thời gian để trò chuyện cùng Tô Dương, Tưởng Bách Xuyên không định tham gia góp vui.

Anh nói: "Lát nữa anh sẽ lên nhà, anh còn phải xử lý một số e-mail nữa."

Trước khi ra cửa, Tô Dương vừa muốn đeo khăn quàng cổ, bố Tô đã trực tiếp cầm khăn, sửa mũ của cô, lại cẩn thận quàng khăn cho cô, thắt một cái nút xinh đẹp.

Sau khi chỉnh trang xong, ông ngắm nhìn con gái: "Ừ, được rồi đấy, đi thôi."

Tưởng Bách Xuyên cũng theo chân hai bố con ra cửa.

Tô Dương quay đầu vẫy tay với Tưởng Bách Xuyên, sau đó ôm tay bố Tô như một đứa trẻ. Hai người nhỏ giọng trò chuyện, lắc lư bước trên vỉa hè.

Thỉnh thoảng, Tô Dương còn quay đầu nhìn bố Tô, khóe mắt chân mày nhuốm ý cười.

Tưởng Bách Xuyên rút di động, chụp mấy tấm có bóng lưng của hai bố con.

Lúc này, không biết bố Tô nói gì mà khiến Tô Dương tức đến giậm chân, lại như đang chơi xỏ lá.

Tựa như một đứa trẻ nhỏ.

Tính tình trẻ con của cô hình thành dưới sự nuông chiều của bố Tô.

Bố Tô không có trình độ học vấn, ông không nhiều lời mà cũng chẳng giàu sang, nhưng ông lại chiều chuộng Tô Dương từng li từng tí.

Trước khi hai người yêu đương, móng tay móng chân của Tô Dương đều là do ông cắt.

Sau khi bọn họ ở bên nhau, anh đương nhiên đảm nhận "trọng trách" này.

Vì trình độ học vấn không cao, bố Tô không thể kèm cặp Tô Dương, nhưng ông lại dùng cách khác để đồng hành cùng cô trong quãng thời gian đi học.

Từ nhỏ tới lớn, mỗi khi một học kỳ bắt đầu, bố Tô sẽ bọc số sách mới mà Tô Dương được phát cho cô.

Ông mua giấy kraft chất lượng tốt ở chợ, bọc toàn bộ sách vở, ngay cả sách bài tập cũng không tha.

Trên góc phải của từng cuốn sách là họ tên, lớp học của Tô Dương cùng tên sách.

Với khoảng trống lớn còn dư trên bọc sách, Tô Dương sẽ thoải mái vẽ lên đó, mỗi bọc sách là những hình vẽ khác nhau.

Bố Tô chịu trách nhiệm tô màu.

Từ cấp một đến cấp ba, mỗi năm đều là thế.

Bố Tô chưa từng vắng mặt lần nào.

Đối với những bọc sách đã bị hỏng, cứ đến cuối kỳ, Tô Dương sẽ tháo chúng ra và giữ mãi cho đến tận bây giờ.

Sau khi anh cùng cô kết hôn, Tô Dương lại chuyển những bọc sách của mười mấy năm qua về nhà họ.

Dựa theo trình tự thời gian, anh đóng những chiếc bọc này thành hơn mười cuốn sách, lại làm bìa cho từng cuốn, dùng bút lông viết hai chữ "Tình cha" lên từng chiếc bìa.

Đó là món đồ cưới quý giá nhất của Tô Dương.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 09.10.2018, 12:16
Hình đại diện của thành viên
Salty Potato
Salty Potato
 
Ngày tham gia: 31.05.2017, 18:18
Bài viết: 200
Được thanks: 2947 lần
Điểm: 40.51
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị - Điểm: 59
Chương 54: Trúng số độc đắc

Convert: Sakahara

Editor: Manh

Trên đường đến sân bay Bắc Kinh.

Tô Dương đang xem e-mail về kế hoạch công việc trong hai tháng kế tiếp.

Vào tháng một, cô phải chụp ảnh cho trang bìa của ba tạp chí thời trang, hai trong số đó thuộc L&D, để quảng cáo cho trang phục mùa hè của năm 2017.

Không dừng lại ở đó, bên trong có không ít trang cần ảnh cô chụp.

Lượng công việc lớn hơn lúc trước rất nhiều.

Minh tinh hợp tác cùng tạp chí đều là những người đang nổi như cồn, có danh tiếng không tồi trong nghề.

Cuối tháng hai, cô sẽ phải quay video ra mắt bộ sưu tập mùa đông T của L&D.

Bộ sưu tập T sở hữu phong cách giống trang phục mùa thu, mang vẻ đẹp cuồng dã ẩn trong nét hoài cổ.

Tô Dương rút di động, gửi tin nhắn cho Carlos: [Bảo bối ơi, người mẫu nào được chọn cho trang phục mùa đông của L&D thế?]

Đợi vài phút cũng không nhận được câu trả lời, hẳn là cô nàng lại đi đâu chơi rồi.

Cô đặt di động sang một bên, tiếp tục xem e-mail.

Xử lý công việc xong, Tưởng Bách Xuyên nghiêng đầu nhìn Tô Dương. Thấy cô còn đang chăm chú xem e-mail, anh không quấy rầy cô mà lấy di động đăng nhập vào Weibo.

Kể từ khi công khai chuyện hôn nhân, dường như lướt Weibo đã trở thành chuyện anh phải làm mỗi ngày.

Tưởng Bách Xuyên thấy có chút nghiện.

Ngày nào cũng có vô số fan hâm mộ gửi tin nhắn, lúc trước anh không có thời gian đọc, nhân lúc rảnh rang nhàm chán, anh mở từng tin ra xem.

Một vị fan tên "Thiếu nữ xinh đẹp vô địch vũ trụ" gửi cho anh mấy tấm hình, là ảnh chụp bóng lưng anh cùng Tô Dương tại nhà hàng buffet Tây ở Thượng Hải mấy hôm trước.

Trong ảnh, anh nắm tay Tô Dương, còn cô nghiêng đầu cười nói với anh.

Tưởng Bách Xuyên đăng trạng thái mới: [Tôi thấy ảnh bạn gửi rồi, cảm ơn nhé! @Thiếu nữ xinh đẹp vô địch vũ trụ]

Tiếp đó, anh đăng tải những tấm hình kia lên.

Sau khi xong việc, Tô Dương bắt đầu dính lấy Tưởng Bách Xuyên.

Lúc thì gác chân lên đùi anh, lúc thì gối đầu lên tay anh, thỉnh thoảng còn chợt hôn anh một cái.

Tưởng Bách Xuyên để mặc cô làm loạn, anh không nói lời nào, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt đắc dĩ.

Khuôn mặt Tô Dương nhẹ nhàng cọ lên lòng bàn tay anh, cô nhìn anh, hỏi: "Tết âm anh ở nhà được mấy ngày?"

Chỉ còn chưa đầy hai mươi ngày nữa là một năm mới lại đến.

Tưởng Bách Xuyên: "Khó nói lắm, sớm thì cũng phải sau mùng tám, có khi qua Tết Nguyên Tiêu mới về được. Mà dù có quay lại New York thì cũng không nhất thiết phải luôn ở đó, anh qua New York bàn giao một số công việc thôi, năm sau phụ trách công việc trong nước là chính."

Tô Dương: "Anh sẽ chuyển giao toàn bộ công việc cho Hoắc Viễn Chu à?"

Tưởng Bách Xuyên gật đầu: "Dự án IPO và việc góp vốn tư nhân sẽ được bàn giao cho anh ta, sau này anh chỉ phụ trách mảng thu mua thôi."

Hoắc Viễn Chu là cổ đông lớn thứ hai của Hải Nạp, cũng là một trong những người sáng lập ra ngân hàng đầu tư.

Sau này, anh ta mở rộng ngành công nghiệp dược phẩm, không còn nhiều tinh lực để bận tâm về ngân hàng nữa.

Nay phía dược phẩm đã ổn định, Tưởng Bách Xuyên lại điều Hoắc Viễn Chu về ngân hàng.

Từ năm sau trở đi, cô và anh không cần phải tách ra nữa.

Tô Dương sung sướng đứng dậy hôn lên khóe môi anh.

Mười mấy tiếng sau, máy bay hạ cánh tại sân bay Berlin.

Giờ chia ly lại đến.

Đứng trong đại sảnh sân bay ở nước ngoài, Tưởng Bách Xuyên đưa vali cho Tô Dương, xoa mặt cô, "Mấy ngày nữa anh sẽ tới thăm em."

Tô Dương gật đầu.

Cô đã sớm biết anh tới đây không phải vì có việc, chỉ là anh muốn cùng cô vượt qua mười mấy tiếng gian lao trên máy bay mà thôi.

Anh vừa ra khỏi sảnh đến để mua vé máy bay về New York.

Cô nghiêng đầu nhìn Đinh Thiến và trợ lý Tiểu Hạ đang đứng đợi cô cách đó không xa.

Tưởng Bách Xuyên thúc giục: "Em mau đi đi."

Trong lòng Tô Dương có chút ý tưởng, đôi mắt đen láy đảo quanh vài vòng.

Cô hắng giọng, cười nói: "Em muốn hát một bài cho anh nghe."

Tưởng Bách Xuyên cười nhạt, "Em hát đi."

Anh còn tưởng sẽ là bài "Đồng dao".

Thật lòng mà nói, cô hát bài nào cũng giống nhau, có giai có điệu, thường thường còn đổi từ giọng Bắc Kinh sang giọng Hải Nam.

Nhưng anh nghe đã quen nên nhịn xuống.

Tô Dương suy nghĩ lời bài hát, đoạn tới gần anh nửa bước.

Sân bay vốn rất ầm ĩ, còn có tiếng loa phóng thanh, giọng của cô sẽ không quá rõ ràng.

Cô nhỏ giọng hát: "Tiễn anh tiễn đến đầu làng..."

Tưởng Bách Xuyên: "..."

Anh nhíu chặt mày, nhìn cô chằm chằm.

Tô Dương vẫn tiếp tục: "Em có đôi lời cần bày tỏ, tuy rằng trăm hoa đua nở...[1]"

[1] Lời bài hát "Đừng hái hoa dại ven đường" :)))))))))))

Sau đó, Tưởng Bách Xuyên thực sự không nhịn nổi nữa, cúi đầu bịt miệng cô lại.

Tô Dương chỉ đợi khoảnh khắc này.

Hai tay cô thuận thế ôm cổ anh, mạnh mẽ đáp trả, đầu lưỡi quấn quít lưỡi anh.

Không giống như khi còn ở trong nước, lúc nào cũng phải chú ý đến phóng viên, còn thường xuyên gặp phải fan hâm mộ, hiện tại, họ đang ở một nước khác, sẽ không ai chú ý tới bọn họ, hai người cũng buông thả phần nào.

Nụ hôn vừa kết thúc, hô hấp của hai người đều dồn dập.

Tưởng Bách Xuyên chỉnh lại áo khoác thay cô, "Em qua đó đi, anh cũng phải ra cửa kiểm tra an ninh rồi."

Tô Dương lấy một viên sôcôla từ trong túi quần, đưa cho anh: "Tiền boa của anh đây, cảm ơn anh đã đưa em tới Berlin nhé."

Tưởng Bách Xuyên nhìn sôcôla, bật cười, đây là thứ tiếp viên hàng không đưa cho cô ở trên máy bay.

Anh thả sôcôla vào túi áo, "Anh đi đây."

Tưởng Bách Xuyên đẩy vali tới sảnh chờ cùng một trong số các vệ sĩ.

Người vệ sĩ còn lại vẫn ở bên cạnh Tô Dương.

Tô Dương rút di động, chụp mấy tấm có bóng lưng anh.

"Chị hai à, chị vung thức ăn cho chó xong chưa?"

Đinh Thiến bước tới chế nhạo cô.

Tô Dương cất di động: "Nếu không vung nhiều một chút, mình chỉ sợ người đàn ông bụng bự như cậu sẽ ăn không đủ no."

Đinh Thiến: "... Đồ không tim không phổi!"

Tô Dương cười.

"Đi thôi, chúng ta đổi xe rồi vào thị trấn, mình sợ hôm nay không kịp tới trụ sở của LACA đâu."

Đinh Thiến sóng vai ra ngoài cùng cô, "Ừ, lúc đến nơi thì bọn họ cũng tan việc rồi, sáng sớm mai chúng ta qua sau."

Ngồi trên xe, khi Đinh Thiến lướt Weibo, cô thấy Tô Dương lại lên bảng tìm kiếm nóng.

Xem xong trạng thái kia, cô chỉ có thể nói là tâm tư của Tưởng Bách Xuyên quá thâm trầm.

Đinh Thiến đưa di động cho Tô Dương: "Khối băng vạn năm nhà cậu lại phô bày tình cảm rồi này."

Mắt Tô Dương giật giật, "Khối băng vạn năm?"

Sao từ nghe quen thế nhỉ?

Cô chợt nhớ Chu Minh Khiêm đã từng chế giếu cô là viên đường vạn năm.

Tô Dương cầm di động, đúng là Tưởng Bách Xuyên tự đăng trạng thái trên Weibo.

Mượn danh cảm ơn fan hâm mộ, thực chất là để phô bày tình cảm với chính cô chứ không phải ai khác.

Đinh Thiến liếc xéo cô một cái: "Kiềm chế lại chút đi, cậu nhìn bản thân cậu mà xem, miệng sắp ngoác tới mang tai rồi đấy."

Tô Dương: "..."

Đương lúc ngồi trên xe, Tô Dương nhớ đến thiết bị quay phim.

Những thứ ấy đều do Đinh Thiến thu xếp, cô chưa bao giờ phải nhọc lòng, nhưng cô vẫn hỏi: "Đúng rồi, Thiến Nhi, phần thiết bị đã chuẩn bị chưa?"

Khác với lần quay quảng cáo nữ trang tại Hồng Kông, đây là lần đầu tiên bọn họ quay chụp độc lập ở nước ngoài.

Thiết bị họ sử dụng trong quảng cáo nữ trang được cung cấp bởi một công ty quảng cáo dưới trướng KING.

Mà hiện tại, họ đang ở Đức, trời xa đất lạ.

Đội ngũ của cô có thể băng qua đại dương, vượt qua biển cả để tới đây, nhưng thiết bị là một vấn đề.

Có một số thứ họ có thể mang đến.

Những thứ như máy ảnh, steadicam[2] đều tiện mang đi, nhưng những thiết bị có kích cỡ lớn thì lại không như vậy.

[2] Steadicam: Steadicam là một hệ thống ổn định máy ảnh, được phát minh vào năm 1976 bởi Garrett Brown.

Thủ tục hải quan quá rườm rà.

Đinh Thiến gật đầu: "Mình sắp xếp xong rồi, là Carlos giúp chúng ta liên hệ, thuê đồ từ một đội quay phim ở bên này, thiết bị hiện đại và đầy đủ lắm. Bọn họ nể mặt Carlos nên cho chúng ta dùng miễn phí một ngày đấy."

Tô Dương: "Đến lúc đó chúng ta trả phí vận chuyển và nhân công cho bọn họ nhé, không thể để bọn họ bỏ tiền được."

Đinh Thiến, "Ok, mình sẽ thu xếp chuyện này."

Khi đến thị trấn LACA, trời đã sẩm tối.

Tiết trời âm u, chẳng khác lần trước là bao, dường như sắp có tuyết rơi.

Ăn cơm xong, Tô Dương về phòng.

Cô lại xem qua đồ án quảng cáo, tranh vẽ cùng video quay tường máy ảnh một lần. Sau khi chắc chắn mỗi chi tiết đều không có tì vết, cô đóng file toàn bộ để chuẩn bị trình bày ý tưởng với bộ phận kế hoạch của LACA vào ngày mai.

Có lẽ phải mất hai ngày để hoàn thiện cả quá trình.

Làm xong công tác chuẩn bị, thấy thời gian còn sớm, trên máy bay cũng ngủ đủ nên Tô Dương chẳng buồn ngủ chút nào, bắt đầu lướt Weibo.

Không ngờ Weibo của cô lại thất thủ.

Bình luận đều bắt cô phải chịu trách nhiệm, khóc nói không bao giờ có thể tìm được tình yêu nữa.

Cô tiếp tục xem, hóa ra cảnh cô cùng Tưởng Bách Xuyên hôn nhau ở sân bay bị quay lại.

Là fan của Tưởng Bách Xuyên đăng bài.

Người này là một phóng viên kinh tế nổi tiếng, có hơn năm mươi ngàn người hâm mộ.

Video về Tưởng Bách Xuyên ở sở giao dịch chứng khoán New York lúc trước cũng đến từ cô gái này.

Mà đoạn video hôn nhau nồng nhiệt ở sân bay được đăng vào hai tiếng trước.

Cô phóng viên viết trạng thái như sau: [Mấy tấm ảnh chụp bóng lưng nam thần vung thức ăn cho chó còn chưa đủ, tôi thấy vẫn nên tay làm hàm nhai để ăn no một bụng thức ăn cho chó đi, không chỉ có thể ăn no mà còn có thể ăn thức ăn cho chó kèm thịt [Cười sằng sặc] [Cười sằng sặc] [Dơ bẩn][Dơ bẩn]]

Bình luận phía dưới gần như điên cuồng.

Tô Dương nhìn mấy lần, bên tai không khỏi nóng lên.

Trẻ con thời nay thật tùy ý, nghĩ thế nao nói thế nấy, nói đến mức Tô Dương ngại phải xem tiếp.

Có fan còn truy hỏi khi nào thì bọn họ có bánh bao nhỏ.

Cô yên lặng rời khỏi Weibo.

Mấy ngày nay, Tưởng Bách Xuyên không chỉ để lộ Weibo phụ của mẹ chồng, mà còn phô bày tình cảm trên Weibo, hủy diệt hình tượng của bản thân một cách không thương tiếc. Hiện tại, những tin đồn về việc cô không được nhà chồng chào đón, thậm chí còn ép Tưởng Bách Xuyên phải kết hôn cuối cùng cũng từ từ biến mất.

Tô Dương nằm ngửa trên giường, ngẩn ngơ nhìn trần nhà chằm chằm.

Một lát sau, cô cầm di động, gửi tin nhắn cho Tưởng Bách Xuyên: [I miss you now.]

*

Chín giờ sáng hôm sau, Tô Dương cùng Đinh Thiến có mặt tại trụ sở của LACA.

Tô Dương trình bày tất cả ý tưởng bằng tiếng Anh một cách cặn kẽ với trưởng phòng kế hoạch của LACA, ngay cả những chi tiết nhỏ cũng miêu tả.

Trưởng phòng kế hoạch là một người phụ nữ trung niên mập mạp, sau khi xem qua video về tường máy ảnh, bà kinh ngạc vô cùng, thật lâu sau vẫn không nói nên lời.

Sau khi lấy lại tinh thần, bà hỏi Tô Dương: "Toàn bộ số máy ảnh này đều là của cô sao?"

Lời bà tràn ngập vẻ khó tin.

Tô Dương cười: "Đúng vậy, là chồng tôi tặng đấy."

"Vậy sao, đúng là không thể tưởng tượng nổi, cậu ấy là mối tình đầu của cô à? Câu chuyện cô viết chính là về tình yêu mười một năm của hai người sao?"

Tô Dương gật đầu: "Đúng vậy."

Trưởng phòng kế hoạch bùi ngùi thật lâu, còn nói sẽ mau chóng trình lên cuộc họp cổ đông lâm thời.

Nghe xong, Tô Dương sửng sốt.

Chỉ là đồ án kế hoạch của một quảng cáo mà thôi, cổ đông còn phải biết sao?

Mãi đến sau này, Tô Dương mới biết, đoạn quảng cáo ấy sẽ đồng thời được phát hành khắp toàn cầu bằng nhiều ngôn ngữ khác nhau.

Mà trước đó, không chỉ riêng tổng giám đốc của LACA, những cổ đông khác cũng yêu cầu lấy mối tình đầu là chủ đề quảng cáo.

Cô chính thức trở thành người phát ngôn toàn cầu của LACA.

Nhận được điện thoại của giám đốc kế hoạch LACA đã là ba ngày sau.

Ngày ấy, tuyết rơi mênh mông, phủ kín cả thị trấn.

Khi đó, cô và Đinh Thiến đang nằm trên bệ cửa sổ, vừa ngắm cảnh tuyết, vừa thảo luận về việc chọn cảnh trong tuyết cho quảng cáo trang phục mùa đông năm 2017 của L&D.

Giám đốc kế hoạch gọi đến vào lúc này, nói với cô: "Tô, kế hoạch quay chụp của cô đã nhận được toàn bộ phiếu đồng ý rồi. Đây là lần đầu tiên cổ đông của LACA nhất trí như vậy đấy, xin chúc mừng!"

Còn chuyển lời khen của tổng giám đốc LACA đối với kế hoạch của cô.

Còn nói, hiện tại tổng giám đốc đang ở New York, chờ sau này có cơ hội, tổng giám dốc sẽ mời cô ăn tối để trò chuyện về câu chuyện của 129 chiếc máy ảnh kia.

Sau khi cúp điện thoại, Tô Dương phấn khởi, vội gọi Đinh Thiến: "Thiến Nhi, kế hoạch được chấp nhận rồi, không cần sửa nữa, chúng ta có thể chuẩn bị quay được rồi."

Đinh Thiến còn kích động hơn cả cô, bật nhảy tại chỗ vài lần, thiếu chút nữa ôm hôn Tô Dương.

Đây phát ngôn quốc tế đầu tiên mà Tô Dương lên kế hoạch quay chụp, có ý nghĩa rất đặc biệt.

Tuy cô đã từng là người phát ngôn cho quảng cáo cũ của LACA, cũng chỉ đạo quay chụp, ý tưởng lại không phải là của cô. Cô chưa bao giờ bằng lòng với ý tưởng ấy, nhưng lúc đó không có danh tiếng, studio lại càng không có tên tuổi, chỉ có thể giữ lại ý kiến cá nhân.

Nhưng hiện tại đã khác.

Đinh Thiến nhìn trời tuyết trắng như lông ngỗng ở ngoài.

"Phải lùi lịch quay phim thôi, Carlos đã liên lạc với công ty thiết bị ở Berlin rồi. Lần này chúng ta gặp phải tuyết lớn hiếm thấy ở Đức trong nhiều năm trở lại đây, nhiều đoạn đường còn bị chặn nữa."

Tô Dương: "Ừ, bên LACA cũng nói sẽ hoãn lại một tuần, tuyết rơi quá nhiều, không đủ an toàn."

Sau đó, Đinh Thiến về phòng sắp xếp công việc, còn Tô Dương tiếp tục suy nghĩ về quảng cáo cho trang phục mùa đông của L&D.

Tô Dương cùng Tưởng Bách Xuyên không chỉ lệch múi giờ, Tưởng Bách Xuyên gần như luôn ở trong tình trạng ngồi trên máy bay, hai người cũng không liên lạc nhiều.

Hôm nay, Tưởng Bách Xuyên bay từ Tokyo về New York.

Vừa vào phòng làm việc, Giang Phàm đã đưa cho anh một bức thư.

"Tưởng tổng, thư của ngài này."

Tưởng Bách Xuyên mệt mỏi xoa bóp huyệt thái dương, anh hay nhận được thư nhưng không có thời gian để đọc. Bình thường thư ký sẽ xử lý thay anh, chỉ bức thư nào quan trọng mới được chuyển giao lại.

Anh hỏi: "Thư gì thế?"

Giang Phàm: "Thư của Tô Dương."

"Thư của Đồng Đồng sao?"

Tưởng Bách Xuyên duỗi tay nhận bức thư. Vì không còn chuyện gì khác, Giang Phàm lui ra ngoài.

Tưởng Bách Xuyên mở thư, là một xấp giấy rất dày.

Anh xem những bức tranh trước.

Trông thấy tấm cô bọc chăn, khóe miệng anh không khỏi giật giật.

Kỳ thực lần đó... Không thể tính là lừa cô, chỉ là sớm làm một số việc mà thôi.

Dù sao, cô là của anh, anh cũng sẽ là của cô, làm chuyện đó vào ngày nào đều không phải giống nhau sao.

Anh nhịn đến khi cô 18 tuổi đã là không dễ rồi.

Tiếp tục xem tranh, mỗi khi xem một bức, trong lòng lại ấm thêm một chút.

Đây là những hình ảnh anh quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn.

Mà khi cô thể hiện chúng bằng một hình thức khác thì dường như chúng trở nên rất khác biệt.

Anh chụp tất cả tranh vẽ rồi cẩn thận gom chúng lại, sau đó, anh bắt đọc đầu đọc thư của cô.

Chứng kiến chuỗi dấu chấm lửng, lại nhìn câu "Mong hồi âm", anh yên lặng bật cười.

Ngẩn ngơ nhìn bức thư hồi lâu, anh đứng dậy, cầm một tờ giấy viết thư từ giá sách để hồi âm Tô Dương.

Bảo bối Đồng:

Mong rằng em vẫn khỏe!

Anh rất vui khi nhận được thư của em.

...

Khi ngôn từ thất bại, sự im lặng sẽ lên tiếng.

P.S: Anh không thích bức thứ năm!

Người đàn ông của bảo bối Đồng: Tưởng Bách Xuyên.

12.01.2017.

Viết xong thư, Tưởng Bách Xuyên tìm phong bì nhét thư vào, lại nhờ Giang Phàm gửi đến phòng làm việc của cô.

Sau đó, Tưởng Bách Xuyên gửi tin nhắn cho Tô Dương: [Em dậy chưa?]

Bên kia mới là 6 giờ sáng.

Khi Tô Dương nhận được tin nhắn của Tưởng Bách Xuyên, cô đang ở trong nhà vệ sinh.

Cô không có thời gian để đọc tin nhắn, chỉ mải lo chuyện của mình.

Hôm nay là ngày thứ ba của kỳ kinh nguyệt.

Dì cả không đến đúng hạn.

Cô có phần kích động, rời giường từ sáng sớm, lấy que thử đã mua từ sớm ra thí nghiệm.

Sợ một que không chuẩn, cô còn mua vài que thử từ hai thương hiệu khác nhau.

Hiện tại đang cùng thí nghiệm.

Ba phút trôi qua.

Tô Dương kích động so sánh que thử thai.

Dù không quá rõ, nhưng vẫn có thể nhìn thấy vạch thứ hai màu hồng hồng.

Một cảm giác kỳ lạ lập tức ập đến.

Đáy mắt cô không khỏi nóng lên.

Cô sờ phần bụng dưới bằng phẳng, cô đã làm mẹ rồi.

Đây là kết tinh tình yêu của cô cùng Tưởng Bách Xuyên.

Editor: Nếu ai thắc mắc bức thứ 5 chị Tô Dương vẽ gì mà để anh Tưởng dislike, xin phép trích đoạn từ chương 48.

"Tấm thứ năm, trời đông giá rét, trong nhà trọ nhỏ có máy sưởi vẫn đang "làm nóng" cùng điều hòa "bị hỏng", anh đắp tấm chăn mỏng đến không thể mỏng hơn lên người cô.

Đi kèm với lời thoại: [Nếu em vẫn thấy lạnh thì chúng ta tập thể dục nhịp điệu nhé.]"


Đã sửa bởi Vivi3010 lúc 10.10.2018, 09:28, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 65 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cuncute, Gia Khiêm, hienphich, myyy1307, phanlephuongtram và 155 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 23, 24, 25

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 143, 144, 145

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 16, 17, 18

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147



Mẫu Tử Song Linh: yo
Tiểu Yết Scorpio: Ai nhớ ta giơ tay  T.T
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 242 điểm để mua Mắt kính hồng
Độc Bá Thiên: Cô nguyệt
Ngọc Nguyệt: :(
Cô Quân: Ôi lâu lắm mới vào tnn mà k có ma nào à
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 272 điểm để mua Tóc xù chăm học
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Tinh Zombie
Ranchild: wow, hế lô Gemy
TranGemy: có nè =))
Ranchild: giờ này hông có ai nhỉ -_-
Ranchild: chào mọi người
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Ngôn Tình
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 258 điểm để mua Tóc xù chăm học
dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 240 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 346 điểm để mua Mèo trong giỏ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 328 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 1050 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 999 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> THO THO
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 817 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 777 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xichgo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.