Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 83 bài ] 

Sống lại thập niên bảy mươi - Mộ Thủy Chi Ngư

 
Có bài mới 24.09.2018, 10:26
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 31664 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: Sống lại thập niên bảy mươi 17 - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 17: Tìm được

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Sau khi chuẩn bị xong, đoàn người chuẩn bị lên núi, giống như nghĩ đến điều gì, Tô Mặc Nhiên đột nhiên nói, “Chờ tôi một chút.”

Cô nhanh chóng trở về sân nhỏ, về nhà lấy cái mền trước, lại đi phòng chứa củi tìm hai cây gậy trúc thô to bằng cánh tay dài hơn hai mét cùng với một cuộn dây thừng, suy nghĩ một chút lại dùng bình nước pha một bình trà đường treo trên người, lúc này mới ôm đồ chạy tới tập hợp.

“Em mang gậy trúc, sợi dây, để làm gì.” Tôn Hiểu Mỹ thấy cô cầm rất nhiều đồ vội vàng nhận lấy.

“Có lẽ sẽ dùng tới, mới vừa xuống núi đường đi trơn trượt, cây gậy trúc có thể coi như gậy.” Nếu quả thật như cô phỏng đoán, Liễu Nghiên Vũ ở trong một hang núi nào đó cho đến bây giờ vẫn không về tám phần chắc đã bị thương, vẫn làm xong các biện pháp đề phòng trước tránh cho đến lúc đó phiền toái.

Từ Tường nhìn đồ trong tay cô, trong mắt lóe lên một tia sáng.

“Cũng không cần cầm cây to dài như vậy chứ.”

“Nhất thời không tìm được thứ thích hợp, chấp nhận dùng thôi.”

Một nhóm bốn người đi lên phía sau núi tìm, tìm được một hang núi tránh mưa, quả nhiên Liễu Nghiên Vũ đang ở bên trong.

Khi bọn họ tìm đến, Liễu Nghiên Vũ đang ngồi trên tảng đá có lót rơm rạ, trước người là một đống lửa, bên cạnh còn có chút củi đốt, quần áo trên người khô chắc không gặp mưa.

Tô Mặc Nhiên liếc nhìn Từ Tường bên cạnh, sao anh ta biết Liễu Nghiên Vũ ở trong hang núi? die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

Từ Tường đối diện với ánh mắt nghi ngờ của Tô Mặc Nhiên, chỉ có thể nhún nhún vai, hiện giờ anh không thể nói là Thạch Cương nói cho anh biết.

“Nghiên Vũ, đã tìm được cậu.” Tôn Hiểu Mỹ vừa nhìn thấy cô ấy lập tức nhào tới.

“Ôi.” Liễu Nghiên Vũ nhìn thấy người tới, vừa định đứng lên, chỗ cổ chân truyền đến đau đớn một trận, đau đến cô lập tức ngã về trên tảng đá.

“Cậu làm sao vậy, như thế nào?” Tôn Hiểu Mỹ thấy thế vội đỡ cô ấy.

“Không có việc gì, không có việc gì, chính là không cẩn thận bị đau chân.” Liễu Nghiên Vũ đau đến sắc mặt hơi tái nhợt, tóc hơi xốc xếch.

Tôn Hiểu Mỹ vén ống quần cô ấy lên, mắt cá chân tím bầm, sưng thành bánh màn thầu lớn.

“Vậy phải làm sao bây giờ?”

“Để cho em xem.” Tô Mặc Nhiên đi tới đứng bên cạnh Liễu Nghiên Vũ, đưa tay sờ lên mắt cá chân của cô ấy.

“Không có chuyện gì lớn, bẻ lên là được, chỗ sưng đỏ này dùng chút dầu hồng hoa xoa bóp một chút, chị Nghiên Vũ trước uống chút nước đi.” Mặc Nhiên cởi bình nước trên người đưa cho cô ấy, lúc trước cô pha là nước trà đường, vào lúc này vừa đúng vừa miệng.

“Cám ơn em, Mặc Nhiên.” Liễu Nghiên Vũ nhận lấy bình nước uống ngụm nhỏ, trà ngọt ngào sưởi ấm lòng cô.

“Chân không thể chạm đất, làm như thế nào?” Tôn Hiểu Mỹ nóng nảy, dựa vào hai người phụ nữ bọn họ làm sao xuống núi được, chẳng lẽ để Bạch Mộ Ngôn cõng xuống? Thân thể thằng nhóc Từ Tường này giống như gió vừa thổi sẽ té khẳng định không trông cậy được vào.

“Em có biện pháp, trước chờ một chút.”

Tô Mặc Nhiên đặt hai cây gậy trúc cầm theo tới lên đất, dùng sợi dây thừng bện qua giữa hai cây gậy trúc, chỉ chốc lát sau một cái cáng cứu thương giản dị đã làm xong.

“Được rồi, thử thôi.”

Hai người Từ Tường và Bạch Mộ Ngôn một trước một sau khiêng cáng cứu thương, vốn Tôn Hiểu Mỹ nói thân thể Từ Tường quá yếu cứ để cho cô và Bạch Mộ Ngôn khiêng, Từ Tường lại nói anh còn chưa yếu đến mức ngay cả một cái cáng cứu thương cũng không khiêng nổi.

Dọc theo đường đi Tôn Hiểu Mỹ còn không ngừng nói với Từ Tường, “Nếu anh khiêng không nổi nhanh gọi tôi.” di3n~d@n`l3q21y'd0n

“Anh có được không vậy, cầm cự không nổi nhanh nói.”

Về đến nhà, Tôn Hiểu Mỹ chân không chạy đi tìm thầy lang, Bạch Mộ Ngôn đi thông báo cho những người khác để cho bọn họ không cần tìm tiếp.

Trong nhà chỉ còn lại ba người Liễu Nghiên Vũ, Từ Tường, Tô Mặc Nhiên.

“Thạch Cương, không sao chứ?” Liễu Nghiên Vũ liếc nhìn Từ Tường hỏi.

“Không chết được.” Không biết tại sao giọng Từ Tường có phần không vui.

“Tay của anh ấy…” Liễu Nghiên Vũ định hỏi gì lại phát hiện câu từ của Từ Tường không được tốt, dừng lại ở đó.

“Không biết, trời vừa sáng liền bị cậu ta đẩy ra ngoài tìm cô, hiện giờ cũng còn chưa tìm thầy lang.”

Tô Mặc Nhiên thế mới biết thì ra Thạch Cương cứu Liễu Nghiên Vũ, cõng cô đến hang núi tránh dầm mưa, lại nổi lửa sưởi ấm canh chừng cô cả một đêm, sợ ảnh hưởng đến danh tiếng của Liễu Nghiên Vũ, trời chưa sáng đã trở về.

Mặc Nhiên cảm thấy Thạch Cương này mới là người đàn ông chân chính.

Thầy lang trong thôn tới, nhưng bó tay hết cách với chân của Liễu Nghiên Vũ. Thầy lang do trong huyện huấn luyện thống nhất, tổng cộng chỉ huấn luyện một hai tháng, huấn luyện chính là truyền nước, phần xương cốt này thật sự chưa từng học, sau đó chỉ kê chút thuốc tiêu viêm và dầu hồng hoa là được rồi.

“Vậy phải làm sao bây giờ? Chẳng lẽ đưa đi bệnh viện huyện?” Tôn Hiểu Mỹ hỏi.

Đời trước Tô Mặc Nhiên cũng từng bẻ khớp, chỉ có điều khi đó sức lực tay cô không đủ, khi bẻ khớp đặc biệt mệt mỏi, hiện giờ không giống vậy, sau khi luyện rèn thể dưỡng thân lực lượng đã gia tăng rồi.

“Em xem giúp chị một chút.”

Tô Mặc Nhiên đi qua ngồi xổm xuống, đặt chân Liễu Nghiên Vũ lên chân mình, nhéo chỗ sưng tấy.

“Đau…” Liễu Nghiên Vũ khẩn trương nhìn tay Tô Mặc Nhiên đặt trên cổ chân của cô.

“Thả lỏng.” Động tác của Tô Mặc Nhiên êm ái xoay xoay quanh mắt cá chân của cô ấy, chậm rãi vận động.

Toàn thân Liễu Nghiên Vũ căng thẳng, hai tay túm chặt cái mền dưới thân.

Tô Mặc Nhiên xoay xoay hồi lâu cũng không có động tác gì, điều này khiến cho Liễu Nghiên Vũ hơi nóng nảy.

“Chị Nghiên Vũ, chị và Tống Khai Minh định ly hôn sao?”

“Hả?” Liễu Nghiên Vũ không ngờ Tô Mặc Nhiên sẽ hỏi chuyện này, nhất thời ngẩn người ở đó.

“Chị, a…” Một tiếng hét thảm.

Khi Liễu Nghiên Vũ mất hồn, Tô Mặc Nhiên đột nhiên túm chặt lấy bẻ một phát, rắc rắc, được rồi.

“Được rồi, chị thử đi loanh quanh xem còn đau không.”

Liễu Nghiên Vũ đi loanh quanh, phát hiện mắt cá chan thật sự không đau, chỉ có điều sưng tấy nghiêm trọng, “Mặc Nhiên, em thật lợi hại, đã hết đau.”

“Nhiên Nhiên, không ngờ em còn có tay này.” Tôn Hiểu Mỹ vừa nhìn chân của Liễu Nghiên Vũ khỏi rồi, lập tức ngạc nhiên nhìn Tô Mặc Nhiên. dieendaanleequuydonn

“Bà nội em là bác sỹ trung y, từ nhỏ em cũng theo học một chút, đợi lát nữa để chị Hiểu Mỹ dùng dầu hồng hoa xoa bóp đẩy máu bầm ra, kê chân, lại nghỉ ngơi vài ngày liền xong chuyện.”

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Lúc Tống Khai Minh trở lại, Liễu Nghiên Vũ đã tốt rồi, chỉ có điều bây giờ Liễu Nghiên Vũ không muốn gặp anh ta, để Tôn Hiểu Mỹ đuổi anh ta đi.

Trước khi Từ Tường trở về liền nói tình huống của Thạch Cương cho Tô Mặc Nhiên một lần, hy vọng cô có thể giúp Thạch Cương nắn lại xương, cô đồng ý.

Khi nắn lại xương cho Thạch Cương cũng không khó khăn, nói rõ ý đến, trực tiếp túm lấy hai ngón tay của anh thi triển đại lực kim cương chỉ một lần, cũng không quản anh ta có khẩn trương hay không, dù thế nào đi nữa anh ta là đàn ông, chút đau này mà không chịu nổi còn tính là đàn ông gì.

Nhìn Thạch Cương giống như bị cảm nhẹ, cô lại có tình cung cấp thuốc cảm, Thạch Cương vẫn là thanh niên trí thức đầu tiên mà cô biết từ khi tới đây.

Buổi tối Tô Mặc Nhiên vào không gian, tìm kiếm quyển sách về bệnh tình của Từ Tường.

Thật ra thì Từ Tường cũng không phải bị bệnh mà bị trúng cổ độc, một loạn cổ độc tên là thất nhật phệ tâm cổ. Tên như ý nghĩa thất nhật phệ tâm cổ chính là cứ mỗi bảy ngày sẽ phát tác, lúc phát tác sẽ có đau đớn giống như vạn kiến đốt thân. Từ Tường này rốt cuộc đã đắc tội ai, lại bị hạ cổ ác độc như vậy.

(*) Thất nhật = bảy ngày, phệ tâm = cắn nuốt tim

Thất nhật phệ tâm cổ được xếp hạng thứ sáu trên bảng xếp hạng cổ hiếm, theo như ghi lại mười cổ đầu tiên trên bảng xếp hạng cổ hiếm đã biến mất nhiều năm, không nghĩ tới bây giờ lại bị cô phát hiện.

Theo trong sách thuốc nói thất nhật phệ tâm cổ này cũng không phải không có thuốc nào chữa được, chỉ cần dùng ngân châm đóng huyệt lại lấy nội lực bức ra là được. Nhưng mà thất nhật phệ tâm cổ này hết sức giảo hoạt, thường ngày núp ở khắp nơi trong cơ thể vốn không cách nào tra tìm, chỉ có điều con sâu nhỏ này lại có khuyết điểm hết sức trí mạng, yêu ngọt, đặc biệt yêu thích mật ong mùi vị trong veo, phẩm chất càng thượng thừa càng tốt.

Sau khi biết được phương pháp giải phệ tâm cổ, cô suy tính có cần giải giúp Từ Tường hay không, cuối cùng thấy trong sách thuốc nói có một bí pháp có thể thông qua tử cổ khống chế mẫu cổ, hơn nữa chỉ cần người ăn tinh thể cổ trùng này, cổ trùng cấp bậc thấp hơn nó đều không thể tổn hại được, chỗ tốt như vậy để cho ánh mắt của cô lập tức sáng lên, nếu như vậy còn sợ cái gì? Vốn không dám giải chính là bởi vì sợ người hạ độc trả thù, hiện giờ có bí pháp như vậy cô hoàn toàn không cần lo lắng.

Chiếm được tin tức mình muốn lại giải quyết được họa lớn trong lòng, Tô Mặc Nhiên lập tức ra khỏi không gian, định ngủ ngon một giấc, chờ sau đó tìm cơ hội thử phệ tâm cổ một chút, nhìn xem có đúng là thất nhật phệ tâm cổ không.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Catstreet21, Heo♥LoveLy, Muavanganh17, My Nam Anh, kunmau92, nevercry1402, nunu2906, thtrungkuti, thucquy, yuriashakira
     

Có bài mới 27.09.2018, 12:46
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 31664 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: Sống lại thập niên bảy mươi 18 - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 18: Ly hôn

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Mặc dù Tống Khai Minh nói anh ta có bao nhiêu bất đắc dĩ, Liễu Nghiên Vũ cuối cùng vẫn còn ly hôn với anh ta, một cọng rơm cuối cùng ép hỏng cuộc hôn nhân của bọn họ là một bức điện báo đến từ kinh thành.

Tần Tố Ngọc mang thai.

Bức điện báo này khiến tất cả giải thích của Tống Khai Minh biến thành châm chọc, ánh mắt Liễu Nghiên Vũ nhìn anh ta giống như nhìn món đồ cực kỳ bẩn thỉu, điều này khiến cho anh ta cảm thấy nhếch nhác khó chịu, nghĩ tới những chuyện kia lại phát hiện đã không cách nào mở miệng.

Ngày bọn họ ly hôn, Đông Bắc rơi xuống trận tuyết đầu tiên, bông tuyết bay lả tả bay múa đầy trời, chỉ chốc lát sau cả vùng đất liền trùm lên một màu trắng bạc, khắp nơi đều là màu trắng sạch sẽ, toàn bộ thế giới đều có vẻ sạch sẽ, linh hoạt kỳ ảo.

Bông tuyết bay múa đầy trời chiếu rọi trong lòng Liễu Nghiên Vũ, trái lại vẻ mặt hết sức bình tĩnh, bình tĩnh đến làm cho người ta sợ hãi.

Những năm bảy mươi, ly hôn là chuyện thật sự rất cần dũng khí.

Buổi tối ba người bọn họ cùng trùm chăn nằm trên giường gạch nói chuyện phiếm, Tôn Hiểu Mỹ không dám để cho Liễu Nghiên Vũ ngủ một mình, chỉ sợ cô ấy sẽ nghĩ lung tung làm ra chuyện gì không kịp hối hận.

Tôn Hiểu Mỹ khuyên Liễu Nghiên Vũ không nên quá đau lòng nhịn hỏng thân thể, vì tên đàn ông nát đó không đáng giá.

Liễu Nghiên Vũ nói cô thương tâm khổ sở không phải bởi vì người đàn ông kia.

Thật ra thì cô và Tống Khai Minh ở chung một chỗ chính là trong thời gian một năm, hai năm trước khi kết hôn vẫn luôn là Tống Khai Minh theo đuổi cô, sau khi kết hôn cô mới chính thức đặt Tống Khai Minh vào trong lòng.

Thời gian một năm này nói ngắn cũng không ngắn, nói dài cũng không dài, tình cảm giữa cô và Tống Khai Minh còn chưa sâu sắc đến mức không có anh ta đến chết cũng không thay đổi. dfienddn lieqiudoon

Cô thương tâm khổ sở như vậy không phải bởi vì Tống Khai Minh phản bội, mà thất vọng với đàn ông và tuyệt vọng với tương lai.

Đàn ông rõ ràng một giây trước vẫn còn thề non hẹn biển tình nồng ý mật với mình, một giây tiếp theo lại có thể lời ngon tiếng ngọt thậm chí còn bò lên giường với người phụ nữ khác.

Anh ta nói anh ta không thể tự làm chủ, là bởi vì cha mẹ lấy cái chết ra ép buộc, thật sự buồn cười.

Người khác có thể ép buộc anh ta gặp mặt cô ta, còn có thể ép buộc anh ta cởi áo tháo dây lưng vác súng ra trận sao?

Đàn ông khác súc sinh ở chỗ chính là đàn ông có tư tưởng, có thể khống chế hành vi của mình, mà đàn ông không quản được nửa người dưới của mình tính là đàn ông gì, khác súc sinh ở điểm nào.

Mà Tống Khai Minh không chỉ là súc sinh không quản được nửa người dưới của mình, còn là một kẻ hèn nhát điển hình, làm việc sai không dám thừa nhận lại đẩy trách nhiệm đến trên người cha mẹ, dám làm không dám nhận càng khiến cho cô khinh thường. Cô không chỉ giận anh ta phản bội lời thề lúc bọn họ yêu nhau, càng giận chính mình lại có mắt không tròng chọn tới chọn lui lại chọn thứ mặt hàng như vậy, còn ngủ chung với anh ta hơn một năm, bây giờ suy nghĩ một chút cũng cảm thấy mắc ói.

Còn có chính là những năm bảy mươi này cũng không khoan dung với phụ nữ đã ly hôn, địa vị rất thấp. Chỉ có rất ít người sẽ lý trí với chuyện ly hôn như vậy, đại đa số người đều sẽ không quan tâm tại sao bạn ly hôn, chỉ cần đã từng ly hôn sẽ có điểm nhơ, lúc tái hôn cũng rất khó tìm được một đối tượng tốt. Cho dù là mẹ chồng hay mẹ đẻ nhà ai đều không đồng ý tìm con dâu đã từng ly hôn, thái độ của cha mẹ thường quyết định mấu chốt thành bại hôn nhân. die,n; da.nlze.qu;ydo/nn

Tình huống  như vậy hiếm có người phụ nữ đã từng ly hôn nào đồng ý tái giá, đặc biệt là ở nông thôn, nếu như có đứa bé tình nguyện giữ lấy đứa bé cả đời.

Dưới tình huống như thế, Liễu Nghiên Vũ càng cảm thấy tiền đồ hoàn toàn tối tăm.

Sau khi thất bại với đàn ông, Liễu Nghiên Vũ bộc phát khát vọng được người thân an ủi, cuối cùng viết thư nói chuyện với cha mẹ trong nhà chuyện mình ly dị cùng với tình trạng gần đây của  mình, cha  mẹ già nóng lòng con gái yêu lập tức ngồi xe lửa chạy tới Đông Bắc.

Lại nói Tống Khai Minh, sau khi ly hôn, ngày hôm sau anh làm thủ tục dọn dẹp đồ đạc trở về kinh thành, nếu không trở về bụng của Tần Tố Ngọc sẽ không giấu được. Anh để áo bông và tiền trên khoản mục trong thôn của mình lại cho Liễu Nghiên Vũ, sau khi Liễu Nghiên Vũ biết lấy yên tâm thoải mái.

Nghe nói lúc Tống Khai Minh đi bị đánh úp không ngờ, bi người dùng bao tải bịt kín đánh cho tê người một trận, ngay trên đường anh ta ngồi máy kéo lên thị trấn ở thôn bên cạnh.

Sau khi Tôn Hiểu Mỹ biết được luôn miệng khen hay, không biết vị anh hùng hảo hán kia là ai giúp cô ra cơn tức này. Tôn Hiểu Mỹ đã sớm muốn đánh Tống Khai Minh, chỉ có điều vẫn luôn không tìm được cơ hội.

Liễu Nghiên Vũ nghe được mắt lóe lên, cúi đầu trầm tư.

Mặc kệ Tống Khai Minh như thế nào, thời gian vẫn còn tiến lên. Tuyết đọng bám dày đặc toàn bộ vùng đất, khắp nơi đều trắng xóa một mảnh, nhiệt độ hạ xuống dưới không độ, bây giờ có rất ít người ra ngoài hoạt động, vốn đều làm mèo đông trong nhà.

Trong phòng đốt kháng hết sức ấm áp, bên trong phòng có một cái kệ gỗ cao ba tầng, trên mỗi tầng để một cái chậu gỗ to lớn, trong chậu gỗ là màu xanh biếc khả quan, màu này ở Đông Bắc nhìn thấy màu xanh lá cây khó được cỡ nào.

Trồng rau dưa ở trong phòng là do Tô Mặc Nhiên đọc tiểu thuyết lấy được dẫn dắt, nhân vật chính trong sách dùng phương pháp này trồng ra rau xanh trong mùa đông từ đó rất được hoan nghênh, cô cũng quyết định thử một lần.

Tìm ba bốn chậu gỗ lớn, một chậu trồng hành tỏi một chậu trồng rau cải một chậu trồng rau hẹ, mỗi ngày tỉ mỉ chăm sóc hơn nữa dùng nước giếng không gian tưới mới thành công nhú lên chồi xanh, bây giờ đã có dáng vẻ xanh um tươi tốt. di3n~d@n`l3q21y'd0n

Không ít người biết cô trồng ra rau xanh về nhà cũng nhìn quả bầu mà vẽ gáo, không ít người cũng trồng ra ngoài, chỉ có điều mọc không được tươi tốt như cô, cô chọn lựa mấy nhà chăm sóc tương đối tỉ mỉ len lén tưới nước giếng lên cho chúng, thoạt nhìn không khác cô lắm, dần dần rau xanh nhà cô cũng không bị người ta để ý như vậy.

Mùa đông thích hợp ăn lẩu nhất, nước canh đỏ nóng, thịt tươi ngon hoặc cắt miếng hoặc cắt khối không ngừng nhúng vào trong nồi nước canh, cá viên trắng nõn từng viên tròn mập, lại nhúng thêm một ít rau xanh nhẹ ngon miệng, một nồi nước quả thật là món ngon trên đời.

Ba người núp trên giường gạch ấm áp dễ chịu, vây quanh cái lẩu trên kháng không ngừng đưa đũa.

“Thật cay, thật cay.”

“Ăn thật sảng khoái.”

“Nước… Nước…”

Đúng lúc ba người ăn đến lửa nóng thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.

“Lúc này ai tới nhỉ?” Liễu Nghiên Vũ buông đũa xuống hỏi.

“Nhìn một chút chẳng phải sẽ biết, hai chị ăn trước đi, em đi xem một chút.” Tô Mặc Nhiên nhảy xuống kháng, khoác thêm áo khoác ngoài, đi ra ngoài mở cửa.

Cửa vừa mở ra, một đôi vợ chồng trung niên đứng ở phía ngoài, khoác áo khoác quân phục thật dày đội mũ, trên đất đặt ba cái ba lô cực lớn, dáng vẻ rất mệt mỏi phong trần.

Tô Mặc Nhiên vội vàng mời hai người vào phòng, người đàn ông xách ba lô đi vào.

“Xin hỏi Liễu Nghiên Vũ ở đây đúng không?” Người phụ nữ mở miệng hỏi.

“Dạ, chị Nghiên Vũ ở đây, hai bác là?”

“Chúng tôi là cha mẹ của Nghiên Vũ, con bé có ở đây không?” Người phụ nữ vừa nghe con gái mình ở đây, thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng tìm được.

“Hóa ra là chú dì, chị Nghiên Vũ ở đây, đang ở trong phòng ăn lẩu, chú dì đi theo cháu.”

Cha mẹ Liễu Nghiên Vũ chạy hơn mười ngày đi đường cuối cùng đã tới.

“Tôn Hiểu Mỹ, cá viên đó là tớ nhìn thấy trước.” Còn chưa vào trong phòng đã nghe thấy Liễu Nghiên Vũ kêu to một tiếng.

“Là tớ gắp trước, tiên hạ thủ vi cường hậu hạ thủ tao ương *, không phải cậu không biết.” Tôn Hiểu Mỹ nói đúng lý hợp tình.

(*) tiên hạ thủ vi cường = ra tay trước được lợi, hậu hạ thủ tao ương = ra tay sau bị thiệt thòi

“Cậu… Cậu…”

Mắt thấy hai người tham ăn này lại định cãi vã, Tô Mặc Nhiên một phát vén rèm cửa thật dày lên nói: “Chị Nghiên Vũ, chị xem ai tới.”

“Ai vậy…”

“Cha… Mẹ…”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Catstreet21, Heo♥LoveLy, Muavanganh17, My Nam Anh, kunmau92, lammaithao, nunu2906, thtrungkuti, thucquy, yuriashakira
     
Có bài mới 30.09.2018, 21:51
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 31664 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: Sống lại thập niên bảy mươi 19 - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 19: Cha mẹ nhà họ Liễu

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Cha mẹ nhà họ Liễu nhìn thấy trạng thái con gái mình không tệ, còn có thể giành ăn với người ta, lập tức yên tâm không ít.

Con gái rời nhà hơn ba năm, bọn họ một lần cũng chưa từng gặp, nháy mắt liền từ thiếu nữ chưa cưới biến thành người phụ nữ ly hôn, biến hóa này khiến cho bọn họ không thể tiếp nhận, càng căm hận người đàn ông đã tổn thương con gái của bọn họ.

Kể từ khi cha mẹ vào phòng, Liễu Nghiên Vũ đã nhào vào trong ngực mẹ Liễu khóc lớn một trận, không cần biết bạn lớn bao nhiêu, ở trước mặt cha mẹ vĩnh viễn là đứa trẻ, cái ôm trong ngực mẹ là cảng an toàn ấm áp nhất, khóc cho tất cả tổn thương uất ức mấy ngày nay ra.

Tô Mặc Nhiên và Tôn Hiểu Mỹ cùng đi nhà bếp làm chút thức ăn cho cha Liễu mẹ Liễu, quan tâm để không gian lại cho một nhà ba người bọn họ, bọn họ đã lâu không gặp nhất định có rất nhiều lời muốn nói.

Nhiều thêm hai người, một cái lẩu cũng không đủ ăn, hơn nữa cha Liễu mẹ Liễu mới bôn ba đường dài, trên đường ăn đồ hơi đơn giản, lúc này ăn đồ quá cay không tốt cho dạ dày, vẫn ăn một chút thanh đạm thì tốt hơn.

Hôm nay họ ăn lẩu, Tô Mặc Nhiên dùng xương lớn hầm một nồi nước lớn, làm nước lẩu dùng hết một nửa, còn dư lại gần nửa nồ. Cô rót nước canh vào trong nồi, đốt lửa lên, đánh hai quả trứng, lấy mì cán tay hôm qua ăn còn dư lại ra, thả vào trong nồi, lại bỏ vào một chút rau cải rửa sạch, thêm chút muối, chỉ chốc lát sau hai tô mỳ rau cải trứng gà nước xương đã làm xong, có nước có đồ, có tư có vị. dieendaanleequuydonn

Tô Mặc Nhiên và Tôn Hiểu Mỹ bưng tô mỳ một trước một sau vào phòng.

“Chú dì, đói bụng không, ăn chút mỳ nước cho ấm áp đi.” Tôn Hiểu Mỹ đặt tô mì lên trên bàn đất.

“Thật ngượng ngùng, làm phiền các cháu.” Mẹ Liễu lau nước mắt hơi ngượng ngùng.

“Không sao, chú dì mau nhân lúc còn nóng ăn đi, để lạnh mùi vị không ngon.”

“Cha mẹ hai người mau ăn đi, trên đường cực khổ.”

Cha Liễu mẹ Liễu quả thật cũng đói bụng, bưng tô ăn, còn khen Tô Mặc Nhiên làm đồ ăn ngon lắm.

Cha Liễu mẹ Liễu đến sân nhỏ này rất được hoan nghênh, mẹ Liễu làm được một tay thức ăn ngon, hơn nữa mang theo không ít đặc sản quê hương trước tới thăm con gái, cô và Tôn Hiểu Mỹ hai người cũng ăn không ít đồ ngon.

Vào ngày đến đây, Liễu Nghiên Vũ liền dẫn cha mẹ đến chỗ trưởng thôn chào hỏi, dù sao phải ở trong thôn một thời gian ngắn. Trong thôn không phân phát lương thực cho người bên ngoài đến, đây là quy củ, nhưng bọn họ có thể tự động mau cùng đồng hương hoặc đến trấn trên mua.

Tống Khai Minh đi, căn nhà vốn thuộc về hắn trong thôn muốn lấy lại, hiện giờ vừa đúng cho cha Liễu mẹ Liễu ở, đây cũng là quan tâm lớn nhất mà trong thôn có thể cho. Liễu Nghiên Vũ vốn còn định nếu như trong thôn không sắp xếp chỗ, cô liền đưa nhà cho cha mẹ ở, mình ngủ chung với Tôn Hiểu Mỹ.

Cha Liễu mẹ Liễu đến chỗ thanh niên trí thức dâng lên một cơn gió lốc, nhà ai cũng không cưng chiều con gái cưng chiều thành như vậy. Hiện giờ nhà ai không phải mấy đứa con, cha mẹ nhà ai sẽ vì đứa con nào mà cố ý đi lại, còn phải nghỉ ngơi thời gian không ngắn, người đỏ mắt cũng không phải không có. die~nd a4nle^q u21ydo^n

Ngô Mẫn vốn cho rằng sau khi Liễu Nghiên Vũ ly hôn sẽ vô cùng thê thảm, người phụ nữ đã ly hôn ở nông thôn có thanh danh không tốt, thường đều là trung tâm của lời đồn đại. Nhưng sau khi Liễu Nghiên Vũ ly hôn, mặc dù sa sút tinh thần một khoảng thời gian, nhưng lại giống như người không có việc gì, bình thường chung đụng với người ta cũng không còn thấy tự ti ngược lại càng thêm tự tin, điều này vốn cho cô ta có nhan sắc không sai giờ càng thêm nét mặt tỏa sáng, hiện giờ cha mẹ cô ta còn đặc biệt vì cô ta mà chạy tới, điều này khiến cho Ngô Mẫn thiếu chút nữa cắn gãy răng.

“Một người phụ nữ từng cưới một lần có gì hay mà đắc chí.”

“Không trách được Tống Khai Minh không cần cô ta, cả ngày không làm việc, ăn mặc trang điểm xinh đẹp trêu hoa ghẹo nguyệt, thật sự coi mình là thiên kim tiểu thư.”

“Nói là Tống Khai Minh ngoại tình, chuyện ở đây ai biết đã xảy ra chuyện gì, không chừng bởi vì Liễu Nghiên Vũ là một con gà mái không đẻ trứng mới ly hôn, vì danh tiếng của mình mà đẩy tội danh lên người Tống Khai Minh, thật đúng là vô sỉ.”

Vài lời đồn không tốt dần dần truyền ra từ trong thanh niên trí thức.

Tình huống trước mắt là như thế nào?

Liễu Nghiên Vũ vừa mới mở cửa đã thấy người đàn ông đĩnh đạc đứng ở phía ngoài, khoác áo bông dày, trong tay xách một túi lớn.

“Có chuyện gì sao?” Liễu Nghiên Vũ tỏ vẻ khẩn trương nhìn anh.

Trí nhớ về một đêm kia đã bị Liễu Nghiên Vũ ẩn sâu trong đáy lòng, cô thật sự không biết dùng thái độ gì đối mặt với người đàn ông đã từng giúp đỡ mình. Cô không thông minh cũng không ngu ngốc, cô cũng biết một chút tâm tư của người đàn ông trước mặt, cho dù trước kia không biết, trải qua một đêm ở chung muốn giả bộ không biết cũng không được.

Nhưng bây giờ cô không thể đáp lại bất cứ điều gì, không chỉ bởi vì cô vẫn chưa quên đi đau đớn, còn có gần đây lời đồn đại trong thôn càng lúc càng mãnh liệt, lúc này còn truyền ra chút nói bóng nói gió, cô thật sự sẽ bị nước bọt của đám bà tám kia làm chết đuối.

Thạch Cương si mê nhìn người phụ nữ trước mặt, kể từ sau khi cha Liễu mẹ Liễu đến đây, cuộc sống của Liễu Nghiên Vũ cực kỳ thư thái, sắc mặt đỏ thắm thần thái sáng láng, đây quả thật không khoa học, đây là trạng thái mà người phụ nữ vừa ly hôn nên có sao?

Điều này khiến cho anh xuống tay như thế nào, cách thức ôn nhu săn sóc thừa cơ mà vào một lần ra tay chiếm được v.v… mà Từ Tường hoa hoa công tử đó dạy anh thực hành như thế nào? Chẳng lẽ anh còn phải tiếp tục chịu đựng một mình tiếp, không được, phải trở về tìm Từ Tường thương lượng một chút. die nda nle equ ydo nn

“Anh tìm Tô Mặc Nhiên.” Trong đầu liên tục xoay chuyển nhưng trên mặt vẫn sóng êm gió lặng, Thạch Cương nói ra được lý do tốt.

“Hiện giờ Mặc Nhiên không có ở đây, đi nhà giáo viên Trương ăn cơm.” Liễu Nghiên Vũ thở phào nhẹ nhõm, chỉ sợ anh nhất thời rối rắm nói ra một vài lời không thể cứu vãn.

Thạch Cương nghĩ thầm, Từ Tường cũng được gọi đi nhà họ Trương ăn cơm, tôi còn có thể không biết cô ấy không có ở đây sao, cô ấy mà ở đây còn chưa tới rồi.

“Vậy em giúp anh đưa cái này cho cô ấy, nói cám ơn cô ấy đã giúp anh nắn lại xương.” Nói xong chuyển túi xách lớn trong tay mình vào trong phòng.

“Được, chờ cô ấy trở lại em nói cho cô ấy.” Liễu Nghiên Vũ nhìn túi đồ còn rất nặng cũng không biết đựng cái gì, không phải đồ của mình cô cũng không tiện hỏi.

“Được, vậy anh đi trước.” Nói xong Thạch Cương đi thẳng về nhà rồi, chờ nhanh chóng thương lượng một chút đối sách với Từ Tường, thừa dịp cha mẹ của cô đều ở đây định chuyện ra.

Nhìn Thạch Cương từ khi bắt đầu vào nhà vẫn mặt không chút thay đổi (Hơ, đó là do anh ta vẫn đang suy nghĩ sự tình, lực chú ý không ở đây), Liễu Nghiên Vũ cảm thấy người đàn ông dịu dàng xấu hổ đêm đó hình như là ảo giác thật ra chỉ tồn tại trong ảo tưởng của mình.

Phụ nữ chính là sao mâu thuẫn như vậy, hy vọng Thạch Cương đừng nói vài lời khiến cho cô khó xử, đợi đến thật sự như cô mong muốn, trong lòng lại cảm thấy không thoải mái.

Liễu Nghiên Vũ lắc lắc đầu, mình rốt cuộc đang suy nghĩ gì, còn ngại sự tình chưa đủ nhiều sao? Đừng nghĩ.

Ba miệng ăn nhà họ Liễu thương lượng một chút, quyết định ngày mai đi trấn trên mua lượng lớn gạo và dầu, lại mua chút trứng gà, bột mì, bột ngô với đường hương trong thôn, cộng thêm khẩu phần lương thực của con gái qua mùa đông ở đây chắc là đủ.

Liễu Nghiên Vũ nói lễ mừng năm mới trong thôn còn có thể phát một ít hàng tết, có trứng gà thịt heo, kêu bọn họ đi trấn trên đừng mua.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Tô Mặc Nhiên cơm nước xong trở lại nhà, Liễu Nghiên Vũ giao đồ Thạch Cương đưa tới cho cô, Tô Mặc Nhiên mở ra nhìn, lại là một túi gạo, ước chừng có năm sáu chục cân.

Thạch Cương này thật sự lợi dụng cô hoàn toàn, thứ này tặng cho ai vừa nhìn hiểu ngay, cô có khẩu phần lương thực trong thôn phát, tặng thêm gạo có ích lợi gì?

Tô Mặc Nhiên xách gạo vào trong phòng bếp, nói với hai mẹ con nhà họ Liễu đang dọn dẹp trong phòng bếp: “Dì à, ngày mai mọi người không cần lên trấn trên mua gạo rồi, vừa đúng có một thanh niên trí thức tặng một túi gạo tới đây, mọi người lấy ăn đi.”

“Như vậy sao được, đây là người ta đưa cho cháu, chúng ta sao có thể ăn.” Mẹ Liễu vừa nghe vội vàng từ chối. d1en d4nl 3q21y d0n

“Không sao đâu dì, dù sao cũng tặng không, mọi người ăn đi.”

“Cái này không được, không được, tại sao có thể chiếm tiện nghi của cháu, nếu không như vậy đi, chúng ta lấy tiền mua của cháu.”

“Như vậy sao được, quan hệ giữa cháu và chị Nghiên Vũ, nói tiền sẽ tổn thương tình cảm.” Nếu cô thật sự thu tiền nhà họ Liễu, quay đầu lại không biết Thạch Cương có chém cô không.

“Anh em ruột thịt còn cần tính toán rõ ràng, không lấy tiền, chúng ta không thể ăn.”

“Chị Nghiên Vũ, chị nói một câu đi, nếu chị không muốn bây giờ em liền trả về, đến lúc đó…” Đến lúc đó nếu Thạch Cương định làm gì cô đã không thể quản được.

“Mẹ, để cho mẹ ăn thì mẹ cứ ăn đi, con và mấy người Mặc Nhiên không cần khách khí như thế.” Liễu Nghiên Vũ cuối cùng giữ lại túi gạo này, cô không ngờ Thạch Cương còn biết đưa gạo tới.

“Đúng thế đúng thế, không cần khách khí.” Cuối cùng hoàn thành nhiệm vụ rồi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Anhdva, Catstreet21, HNRTV, Heo♥LoveLy, Muavanganh17, My Nam Anh, kunmau92, nevercry1402, nunu2906, phuongktqdk48, thtrungkuti, thucquy, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 83 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

4 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

8 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

11 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 183, 184, 185

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 98, 99, 100

14 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 15, 16, 17

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42



Van9292: Các admin ơi mình đang xem Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài - Thượng Quan Nhiêu sao ghi tình trạng Đã Hoàn 235 chương nhưng khi xem đến trang 41 chỉ mới được phân nữa số chương thì hết rồi ??? Ai giúp mình với
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 261 điểm để mua Gấu Pooh ôm hổ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Air Blade đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tai xanh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Áo thun xanh tay dài
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh Sandwich
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 552 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Xylyphon
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Nữ hoàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 524 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 498 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Tuyền Uri: Mơ đi cưng :no2: để đó cà khịa thiên hạ chơi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường thỏ đen
LogOut Bomb: Hàn Tử Song -> Huyen Jenzy
Lý do: 22
Công Tử Tuyết: #giàu thì chia bớt cho em đi =))))
Tuyền Uri: Đậu, điểm nhiều để làm gì :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Quà sinh nhật
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 304 điểm để mua Cún ăn chocolate

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.