Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 559 bài ] 

Lãng tích hương đô - Yên Lộ Thương Mang

 
Có bài mới 14.09.2018, 22:04
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 06.03.2016, 02:14
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 3061
Được thanks: 804 lần
Điểm: 9.62
Có bài mới Re: [Hiện đại] Lãng tích hương đô - Yên Lộ Thương Mang - Điểm: 10
Chương 415: Số đen? Số đỏ?
          

Sắc mặt Lâm Bắc Phàm tái mét, “Quét Rác Tình Thánh ” chẳng qua chỉ là cái tên trên Inte của mình, sao họ lại biết nhỉ? Chẳng lẽ Đường Quả Quả biết nick của mình ta? Không có khả năng này chứ? Miệng hắn cố mím lại, thiếu chút nữa thì sùi bọt mép, bất tỉnh nhân sự.

“Đúng vậy, thằng đó gọi là cái gì mà Quét Rác Tình Thánh vừa nghe đã biết chỉ là một thằng trai bao, chỉ sợ là thằng ẻo lả, anh nói xem, sao em có thể để Quả Quả thích loại gay như thế chứ? Em cũng không muốn sau này ngay cả một thằng cháu cũng không có.”

Đường Phong rất không vui kêu lên, tựa như là cái tên chết tiệt kia đang ở trước mặt hắn.

Hai tay Lâm Bắc Phàm run lẩy bẩy, hai mắt trắng dã.

“Nếu như để em biết được nó là cái thằng chết tiệt nào, nhất định phải tìm người, chặt đứt hai chân nó, để nó quyến rũ em gái em, thật quá ghê tởm!”

Đường Phong vừa tức giận vừa bất bình gào lên, giống như một con trâu đực lên cơn điên.

Tim Lâm Bắc Phàm tựa như không kìm được mà co quắp lại.

“Cũng không rõ là thằng nhãi đó chết ở đâu rồi, có người nói trong khoảng thời gian này không thấy nó nữa.” Đường Phong rất không khách khí kêu lên.

Trán Lâm Bắc Phàm đã toát vài giọt mồ hôi lạnh. Con bà nó, lúc mình online đâu có biết ai vào với ai? Sao họ lại có thể biết mình nhỉ? Chẳng lẽ là Tiểu Kim khốn nạn đã lợi dụng nick của mình để đi lừa đảo?

“Lão đại, oan uổng quá, trong khoảng thời gian qua em còn lo ăn nhậu chơi bời, thời gian lên mạng cực ít, sao có thể là em được? Em thấy họ chắc chắn là không biết từ đâu biết được nick của anh, cố ý làm loạn lên ấy mà.”

Tiểu Kim nghe thấy lời nói thầm của Lâm Bắc Phàm, nhịn không được vì bản thân mình cãi lại.

Lâm Bắc Phàm không kềm chế được, hỏi lại một câu: “Sao họ lại biết nick của tao nhỉ? Hơn nữa sao Đường Quả Quả lại biết tao? Chẳng lẽ là người quen của tao lúc online hay sao?”

Trong đầu hắn lúc này hỗn loạn, thực sự không biết mình làm thế nào mà quen Đường Quả Quả, loại chuyện này quả thực là có phần không thể tưởng tượng nổi.

“Chỉ sợ là người tình đầu tiên của lão đại rồi!”

Tiểu Kim cười xấu xa.

“Mày đi chết đi!”

Lâm Bắc Phàm rất không vui kêu lên.

Đường Thiết Sơn và Đường Phong thấy sắc mặt của Lâm Bắc Phàm không bình thường, vội vàng tiến lên hỏi thăm: “Lâm Bắc Phàm, anh sao vậy?”

Sắc mặt của Lâm Bắc Phàm quả thực khá xấu, tựa như người khác thiếu hắn mấy trăm vạn nhân dân tệ, vô duyên vô cớ bị người ta mắng, trong lòng sao có thể thoải mái đây? Hắn gượng cười nói: “À, không biết nick của Quả Quả là cái gì nhỉ?”

“À, nick của Quả Quả thì em biết, gọi là Phân Vũ gì đó!”

Đường Phong gật đầu nói.

“Ầm!”

Lần này, Lâm Bắc Phàm thực sự ngã lăn xuống đất, hai mắt trắng dã, dứt khoát chết ngất đi.

Làm sao hắn có thể nghĩ được rằng Đường Quả Quả chính là “Phân Vũ” đây? Hắn và Phân Vũ nói chuyện là nhiều nhất, quan hệ cũng tốt nhất, nhưng sau đó lại sợ mình mê mải vào, cho nên tự động kick ra khỏi list bằng hữu tốt nhất, ai ngờ lại được nghe lại cái tên này ở đây, làm cho đầu hắn mộng mị hoàn toàn.

“Phân Vũ” đã từng nói mình bị bệnh nan y, chẳng mấy chốc nữa sẽ rời xa nhân thế. Mà khi đó quả thực là Đường Quả Quả đang giãy dụa trước móng vuốt của tử thần. Hơn nữa, Phân Vũ cũng từng nói, nhà cô có rất nhiều tiền, nhiều đến mức có thể dọa chết người khác. Mà tại Nam thành quả thực Đường gia là nhà có tiền đại danh đỉnh đỉnh, tài sản của họ quả thực khiến cho người ta đạt đến mức kinh khủng.

Lúc này Lâm Bắc Phàm liền liên hệ giữa hai người này lại với nhau, cảm giác quả thực hai người có thể là cùng một người. Nhưng tỷ lệ cũng không quá cao. Sợ rằng so với việc đoạt giải thưởng một trăm vạn còn có phần may mắn hơn.


Hai người Đường Thiết Sơn và Đường Phong thấy Lâm Bắc Phàm nằm lăn trên đất, chẳng khác gì một con cá chết, vội vàng chạy lại kêu lên: “Lâm Bắc Phàm, Lâm Bắc Phàm, anh không sao chứ, mau tỉnh lại đi.”

Lâm Bắc Phàm chật vật lắm mới tỉnh lại được, thiếu chút nữa thì khóc to.

Đây gọi là vận may, vận rủi của mình đây?

Đường Phong thở dài một hơi nói: “Lâm Bắc Phàm, em biết trong lòng anh không thoải mái. Mỗi người đàn ông, khi biết người trong lòng mình nghĩ đến một gã đàn ông khác, đều cảm thấy khó chịu. Nhưng anh cũng đừng nghĩ nhiều làm gì. Cái thằng chó chết Quét Rác Tình Thánh kia chẳng qua cũng chỉ nói chuyện online vài câu với Quả Quả, ngay cả mặt mũi cũng chẳng biết, làm gì có cơ sở để nảy sinh tình cảm? Chỉ cần anh thường giúp đỡ Quả Quả, nó sẽ mau chóng quen đi thằng chó chết kia, một mực ở cùng anh!”

Hóa ra Đường Phong tưởng rằng bởi vì Quả Quả nghĩ đến người đàn ông khác khiến cho Lâm Bắc Phàm tức giận, cho nên dùng lời lẽ thật tốt để khuyên bảo, dù sao trong cách nhìn nhận của hắn, mỗi người đàn ông đều không thích vợ mình ngoại tình, tuy bên cạnh Lâm Bắc Phàm có vô số mỹ nữ, thì chắc cũng không đến mức như thế.

Lâm Bắc Phàm cười khổ một tiếng. Mình còn biết làm thế nào nữa đây? Lẽ nào mình lại nói mình là thằng chó chết “Quét Rác Tình Thánh” hay sao? Chỉ sọ hai người bọn họ sẽ càng không bỏ qua mình, thậm chí sẽ càng bá đạo, tìm một tay mạnh mẽ nào đó đến, ép mình trở thành con rể của Đường gia.

“Tôi, tôi không sao, tôi chỉ hơi choáng đầu thôi. Lát nữa là ổn ấy mà.”

Lâm Bắc Phàm đứng lên, có chút bất đắc dĩ nói.

Đường Phong vỗ nhẹ vai hắn, trên mặt lộ ra một nụ cười giảo hoạt: “Từ giờ trở đi, mỗi ngày anh đều có thể đến Đường gia, tâm sự với Quả Quả nhiều hơn. Em tin rằng bằng vào bản lĩnh tán gái của anh, không mất quá nhiều thời gian, có thể cưa đổ Quả Quả. Đương nhiên, nhà em cũng sẽ nói thêm vào cho anh nữa.”

Đường Thiết Sơn còn xuất ra vương bài cuối cùng của mình, nói: “Lâm Bắc Phàm à, ta biết cậu rất không tệ, nhưng nếu cậu có thể cưa đổ Quả Quả, ta sẽ thưởng cho cậu một công ty, để cậu tử mình quản lý, được không nào? Cam đoan chỉ vài ngày cậu sẽ nổi tiếng, cả đời thư thản thoải mái, không cần phải vì chút tiền bạc mà sầu lo.”

Lâm Bắc Phàm nhìn vẻ mặt tha thiết của hai người kia, thật sự không biết nên nói gì mới tốt. Hắn khoát tay áo, xoay người rời khỏi phòng, đi xuống đại sảnh dưới lầu.

Bầu không khí trong đại sảnh không còn nhiệt liệt như lúc ban đầu, nhưng còn rất nhiều những chàng trai trẻ đang vây xung quanh Đường Quả Quả, muốn nói chuyện với đối phương vài câu, mong làm cho đối phương thích thú, như vậy mình sẽ có cơ hội đoạt lấy một phần tài sản của Đường gia, cũng đủ để mình tiêu sài. Huống hồ, Đường Quả Quả là một tiểu mỹ nữ cực phẩm như thế, quả thực là đối tượng ưa thích trong mắt họ, nhưng ai ngờ Đường Quả Quả đối với mấy kẻ chỉ thích ăn chơi trác táng này chẳng thèm liếc mắt, thậm chí với cả Khổng Băng Nhi bình thường hay nói chuyện phiếm với cô, hay là Trương Minh Thắng, cũng chẳng buồn nói một câu nào.

“Được rồi, chị Băng Nhi à, Lâm đại ca nói chuyện gì với bố và anh trai em thế? Sao bây giờ còn chưa xuống? Chẳng lẽ họ đang thương lượng đại sự hay sao?”

Đường Quả Quả ôn nhu cười, thấp giọng hỏi Khổng Băng Nhi.

Khổng Băng Nhi nhìn thấy vẻ tươi cười cổ quái trên mặt Đường Thiết Sơn và Đường Phong, làm gì có chuyện không biết ba người đó ở trên lầu đã phát sinh chuyện gì? Cô nàng có chút hờn giận nói: “Họ á? Ai biết được họ làm cái gì, nhưng xem bộ dạng lén lút của mấy người đó, sợ rằng chẳng có gì hay ho đâu. Được rồi, mỗi ngày em đều ở đây, không đi ra ngoài chơi hay sao?”

Đường Quả Quả có chút bất đắc dĩ thở dài một hơi: “Bố với anh trai em nói bên ngoài có nhiều người xấu lắm, không muốn để em ra ngoài. Mà mỗi lần đi ra ngoài, có rất nhiều người đi theo, chẳng tự do tẹo nào. Những người khác đều nhìn em với ánh mắt rất không tự nhiên, thế thì thà ở nhà còn hơn.”

Khổng Băng Nhi từ lời của Lâm Bắc Phàm, cũng biết một ít chuyện tình của Đường Quả Quả, nếu như là trước đây, đâu có thể nghĩ rằng đối phương lại giống như Lộ Lộ, từng vật lộn với ma bệnh? Bây giờ tuy rằng đối phương đã khỏe lại, nhưng lại không có tự do. Cô nhẹ nhàng cầm lấy tay đối phương, ôn nhu nói: “Không sao đâu, sau này nếu em muốn ra ngoài chơi, cứ tìm chị, chị sẽ cùng đi với em, cho dù có người xấu, cũng không dám khi dễ em.”

“Thật vậy hả chị Băng Nhi?”

Trong đôi mắt Đường Quả Quả toát ra ánh mắt vui mừng. Xem cô rất chán ghét cảnh hằng ngày phải ở nhà, muốn ra thế giới bên ngoài.

Khổng Băng Nhi gật đầu chắc chắn: “Đương nhiên là thật rồi. Chị lừa em làm gì?”

“Đúng vậy, có anh với lão đại rồi, còn ai dám khi dễ em nào? Hê hê!”

Trương Minh Thắng ở bên cạnh chêm vào.

“Nhà ngươi có chắc không đó? Hình như mỗi lần có chuyện đều là Lâm Bắc Phàm xuất thủ mà nhỉ?”

Khổng Băng Nhi liếc mắt khinh bỉ nhìn hắn, hừ khẽ nói.

Trương Minh Thắng xấu hổ cười cười, đưa tay gãi đầu, một chữ cũng không nói được nữa.

Knb nói quả không sai, tựa hồ mỗi lần gặp chuyện không may, đều là lão đại xông lên trước, còn mình thì trốn ở phía sau.

“Mấy người nói chuyện gì mà náo nhiệt thế?”

Đúng lúc này, Đường Thiết Sơn, Đường Phong và Lâm Bắc Phàm từ trên lầu đi xuống. Nhìn bầu không khí đặc biệt náo nhiệt ở chỗ mấy người kia, Đường Thiết Sơn cũng vui vẻ bước lên hỏi một câu.

“Bố, chị Băng Nhi nói, sau này chị ấy có thể dẫn con đi chơi, không cần phải mang nhiều vệ sĩ nữa.”

Vẻ mặt vui vẻ, Đường Quả Quả chầm chậm chạy đến, ôm tay Đường Thiết Sơn tươi cười.

Đường Thiết Sơn liếc nhìn Khổng Băng Nhi. Tuy mình không biết thân phận của đối phương, nhưng thấy quan hệ thân mật của cô ta và Lâm Bắc Phàm, cách nói chuyện lại rất khéo léo, chỉ sợ không phải là người bình thường. Có điều mình không quá quen đối phương, sao có thể để Quả Quả ở chung với người ta đây? Ông ta đang định cự tuyệt, lập tức lại nghĩ đến một vấn đề là nếu như để Quả Quả ở chung với cô ta chẳng phải sẽ đi cùng Lâm Bắc Phàm hay sao? Như vậy chẳng phải có thể để cho hai người có thêm nhiều thời gian ở chung với nhau ư? Nghĩ đến đây, ông ta liền cười rất hào sảng: “Đây là chuyện tốt, sao bố lại phản đối cho được? Nhưng mà thế sẽ làm phiền Khổng tiểu thư rồi!”

Đôi mắt ông ta như hữu ý như vô ý đảo qua Lâm Bắc Phàm vài lần, ánh mắt như vậy rõ ràng là, Quả Quả ta giao cho ngươi, nếu như nó có xảy ra chuyện gì, lão tử không giết chết ngươi không được. Nhưng nếu như ngươi làm cho bụng Quả Quả to lên, ta đây không cảm tạ ngươi cũng không được nha.

Đường Phong cũng hề hề cười: “Cách hành xử của Quả Quả rất đơn thuần, nó lại không có bạn bè gì cả. Lần này có thể ra ngoài chơi với mấy người, đích xác là có thể mang lại cho nó nhiều niềm vui hơn, cũng sẽ cho nó nhiều lợi ích hơn.”

Hắn lại cũng rất vô sỉ liếc nhìn Lâm Bắc Phàm, ý tứ trong đó, không cần nói cũng biết.

Lâm Bắc Phàm có chút bất đắc dĩ nhìn thoáng qua Khổng Băng Nhi và Đường Quả Quả đang rất mãn lòng mãn ý, lại nhìn Đường Thiết Sơn và Đường Phong đang không chút hảo ý, chẳng hiểu sao cảm thấy áp lực tăng gấp bội.

Bên cạnh mình hiện tại đã nhiều đàn bà như vậy, giờ tăng thêm một Đường Quả Quả nữa hay sao? Đây chẳng phải giỡn chết mình rồi?

“Lão đại, em thấy anh thực sự bắt đầu may mắn rồi đấy!”

Tiểu Kim có chút vô sỉ nói một câu.

“Mày muốn để tao đi tìm chết à!”

Lâm Bắc Phàm phiền muộn nói.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 14.09.2018, 22:05
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 06.03.2016, 02:14
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 3061
Được thanks: 804 lần
Điểm: 9.62
Có bài mới Re: [Hiện đại] Lãng tích hương đô - Yên Lộ Thương Mang - Điểm: 10
Chương 416: Đại kiếp nạn trong khu mua sắm (1)
          


Hai người Lâm Bắc Phàm và Trương Minh Thắng đều rơi vào kiếp lâu la tùy tùng, có một cảm giác bực bội khó diễn tả bằng lời, nhìn Khổng Băng Nhi và Đường Quả Quả đang nói cười rả rích ở phía trước, còn hai người họ trên tay xách nào là túi to túi nhỏ, nhìn thế nào cũng thấy giống nhân viên của công ty chuyển nhà.

“Tôi nói này lão đại, phụ nữ sao lại thích đi mua sắm đến vậy nhỉ? Họ đã đi 5 tiếng đồng hồ rồi, chẳng nhẽ không cảm thấy chút gì mệt mỏi sao?”.

Trương Minh Thắng trừng mắt nhìn chằm chằm vào bờ lưng thon nhỏ của Khổng Băng Nhi, khẽ cằn nhằn một câu.

Lâm Bắc Phàm thấy hắn sắc mặt bắt đầu đỏ lên, trên trán còn toát ra mấy giọt mồ hôi, biết là hắn đã mệt mỏi lắm rồi, bất giác mỉm cười, nói: “Nếu như phụ nữ không thích mua sắm, thì những công ty sản xuất chả phải là đều phải đóng cửa sao?”.

“Tôi chính là muốn những công ty đó phá sản, tôi thật sự không thích chịu tội kiểu như này”.

Trương Minh Thắng cằn nhằn một câu rất bất mãn.

Lâm Bắc Phàm hiện giờ hi vọng Đường Quả Quả sẽ không thèm để ý đến hắn nữa, chỉ cần mối quan hệ giữa cô ấy với Khổng Băng Nhi càng thân thiết một chút, là sẽ quên ngay một tên ‘tình thánh quét đường’ như hắn, kể cả là hắn đi mua sắm cùng với họ nhiều hơn, cũng chẳng có gì là ghê gớm cả.

“Đúng rồi, Lâm đại ca, nghe nói trung tâm thương mại Ortolan hôm nay có giảm giá, chúng ta nhanh đến đó xem đi”.

Khổng Băng Nhi đột nhiên quay đầu lại, cười híp mắt lại nói với họ một câu.

“Trung tâm thương mại Ortolan có giảm giá?”.

Trương Minh Thắng nháy nháy đôi mắt của hắn, hỏi lại một câu: “Em cũng để ý đến mấy đồng giảm giá đó sao? Hình như mấy trăm tệ, mấy nghìn tệ trong mắt em gần như không được xem là gì mà?”.

Khổng Băng Nhan hai má đỏ lên, đúng như những lời Trương Minh Thắng nói, bình thường lúc mua quần áo, hay là đồ mĩ phẩm gì đó, mấy trăm tệ đối với cô mà nói không là gì cả, mà trước giờ cô cũng chưa bao giờ mua những loại hàng giảm giá đó. Nhưng lúc này cô là đang muốn làm bộ dạng giản dị tiết kiệm trước mặt Lâm Bắc Phàm, sợ thói quen tiêu tiền như rác của cô dọa cho đối phương chạy mất, ai ngờ lại bị tên Trương Minh Thắng này vạch trần ngay tại trận. Cô xấu hổ trừng mắt lên với hắn, hai mắt như muốn tóe ra lửa, nói: “Không cần anh phải quan tâm”.

Trương Minh Thắng rụt rụt cổ lại, nhìn cô một cái, rồi lại quay sang nhìn Lâm Bắc Phàm, trong mắt hiện lên một nét rất là cổ quái.

Khổng Băng Nhi sao có thể không biết trong ánh mắt của hắn là đang muốn biểu đạt ý gì? Sắc đỏ trên mặt nhanh chóng tràn lan ra cả vành tai, làm cho cô nhìn càng đáng yêu dễ xương, làm người ta không kìm được cố nhìn thêm một cái.

Lâm Bắc Phàm sao có thể không nhìn ra suy nghĩ trong lòng của Khổng Băng Nhan, hắn mỉm cười nói: “Nếu như đã đến trung tâm thương mại Ortolan, vậy thì chúng ta cứ vào trong xem thế nào, bọn anh ở thành phố Nam Thành này đã lâu như vậy rồi, vẫn chưa từng đến những nơi như này đấy”.

Khổng Băng Nhi cười khúc khích hai tiếng, kéo bàn tay nhỏ nhắn của Đường Quả Quả, bước vào phía bên trong.

Tòa nhà thương mại Ortolan là một trung tâm thương mại tổng hợp, diện tích rất lớn, quy mô khổng lồ, trang hoàng cũng rất xa hoa, tất cả trên dưới chia thành 5 tầng, bên trong đó có các loại y phục, đồ mĩ phẩm trong và ngoài nước đều có cả, trở thành nơi mà rất nhiều phụ nữ đến mà quên đường về, ngày nào ở đây cũng là tiếng nói cười ồn ào, ầm ĩ, công việc kinh doanh bên trong nó cũng là rất phát đạt, trở thành một địa điểm nổi tiếng của thành phố Nam Thành, cũng là nơi tốt nhất để mọi người đi dạo ngắm đồ.

Sau khi bốn người bọn họ bước vào trong, thấy trong đại sảnh của tầng 1 đâu đâu cũng là người, hình như ai ai cũng biết tòa nhà thương mại Ortolan có hoạt động khuyến mãi giảm giá vậy, cho nên thu hút đến rất nhiều phụ nữ, mà bên cạnh họ là rất nhiều những người đàn ông đi cùng, ai nấy như là cha mẹ vừa mới chết vậy, mặt mày ủ rũ, nhăn nhó, trên tay xách túi lớn túi nhỏ, trong lòng chửi đi chửi lại cái trung tâm thương mại này đến mấy trăm lần.

Các người tổ chức hoạt động giảm giá làm cái quái gì chứ? Há chẳng phải là gây phiền phức cho cánh đàn ông chúng tôi sao? Nhiều túi thế này, xách bằng lỗ mũi à?

Những lời nguyền rủa của họ hoàn toàn không thể chặn lại được lòng nhiệt tình hăng hái mua sắm của các nữ đồng chí có mặt tại đây, bất luận là từng trông thấy hay chưa từng trông thấy, bất luận là của hãng nào, đều mua tất, dù gì thì trong tủ quần áo của phụ nữ vĩnh viễn luôn thiếu một vài thứ y phục gì đó, kể cả là có mua nhiều hơn đi chăng nữa, trong mắt họ vẫn là không bao giờ đủ.

“Í, Lâm đại ca, anh xem cái áo này thế nào? Em thấy anh mặc chắc sẽ hợp lắm đấy”. Khổng Băng Nhi và Đường Quả Quả nhìn vào một cái áo, cười híp mắt lại nói với Lâm Bắc Phàm.

“Anh? Hình như cũng không tồi”.

Lâm Bắc Phàm không hiểu biết lắm về quần áo, thế là hắn cứ gật đầu đại cho xong.

“Hai vị tiên sinh, hai vị tiểu thư, chúng tôi đến từ khoa thời trong của đại học Hán Nhã, hôm nay có chương trình giảm giá, mỗi một y phục đều giảm giá 30% , sau hôm nay, ngày mai sẽ không còn khuyến mãi thế này nữa”.

Người bán hàng đó vội vàng giới thiệu sản phẩm của mình, vóc dáng của anh ta không cao lắm, khoảng 1.63m, trên mặt nở một nụ cười có thể nói là rất thân thiện.

Lâm Bắc Phàm khẽ giật giật lông mày, hắn ngửi thấy một mùi rất cổ quái trên người tên bán hàng này, còn về là mùi gì, hắn nhất thời cũng không nghĩ ra được. Hắn lờ mờ cảm thấy bầu không khí ở trong này có chút gì đó không đúng lắm, những nhân viên bán hàng trong trung tâm thương mại này hình như có chút quá nhiều, mà gần như là có rất ít nhân viên bán hàng là nữ, chẳng nhẽ bên trong này có chuyện gì đó mờ ám?



Sau khi trải qua thời gian phấn đấu gần đây, hắn bắt đầu rất cẩn thận đối với tất cả sự việc xung quanh. Hắn vội vàng truyền âm cho Tiểu Kim: “Cậu đừng ngủ, đầu tiên quan sát giúp tôi trung tâm thương mại, rồi xem xét người đàn ông trước mặt này, tôi cảm thấy có chút cổ quái”.

“Cổ quái?”.

Tiểu Kim giật mình, vội vàng tỉnh dậy, lập tức tập trung tinh thần nhìn quét qua một lượt xung quanh.

“Lão đại, không hay rồi, bên trong tòa nhà thương mại này có đến 3, 4 trăm người cầm súng đang mai phục ở đây, chỉ sợ họ không phải là người lương thiện, người đàn ông trước mặt anh, trên người cũng là có súng đấy!”.

Tiểu Kim rất nhanh truyền âm lại cho hắn, nói.

Lâm Bắc Phàm kinh hãi trong lòng, bên trong một trung tâm thương mại sao lại có nhiều người cầm súng đến vậy? Đây là Trung Quốc ya, chứ không phải là những quốc gia hỗn loạn ở Châu Phi, cũng không phải là nước không quản lí nghiêm ngặt về súng đạn như Mĩ, xem ra ở đây chắc chắn sẽ xảy ra rất nhiều chuyện lớn. Lúc này hắn mới hiểu ra, vừa nãy mùi mà hắn ngửi được trên người của tên bán hàng này là mùi tanh của máu, mà đó còn là khí tức rất mạnh mà chỉ có sát thủ từng giết cả trăm người mới có. Hắn nghĩ đến đây, lông mày hơi trau lại, vội vàng nắm lấy tay của Khổng Băng Nhi và Đường Quả Quả, trên mặt nở một nụ cười như tỏ ý xin lỗi: “Vừa nãy anh không mang theo tiền, chúng ta cứ ra ngoài rút tiền đã chốc nữa quay lại mua!”.

“Lâm đại ca, em có mang tiền, không cần anh…..”. Khổng Băng Nhan vẫn cho rằng đối phương không mang theo tiền thật, vội vàng biện giải một câu. Nhưng cô chú ý thấy ánh mắt của hắn có gì đó không đúng lắm, tuy không biết ánh mắt này của hắn có nghĩa là gì, nhưng niềm tin của cô đối với hắn là 100%, lập tức gật gật đầu, tiếp đó phụ họa thêm một câu: “Vậy cũng được, nhưng lần này anh phải rút nhiều tiền một chút, em còn muốn mua mấy chiếc áo nữa cơ”.

Cô để mặc cho hắn kéo tay, bước ra phía bên ngoài.

Đường Quả Quả không có chủ kiến gì, tự nhiên là sẽ không nói gì, còn Trương Minh Thắng thì sắc mặt kinh ngạc, hắn xoa xoa đầu mình, nói: “Lão đại từ lúc nào biến thành quyết đoán như vậy nhỉ? Từ đầu đã nên làm thế này rồi, hai chân tôi sắp gẫy đến nơi rồi này, nhanh chóng tìm chỗ nào nghỉ ngơi thôi, tôi không muốn tiếp tục đi bộ nữa đâu”.

Lâm Bắc Phàm khẽ trau mày lại, trầm giọng xuống, nói: “Tòa nhà này rất không bình thường, nhanh chóng rời khỏi đây thôi”.

Cả ba người họ mặt đều hơi có chút biến sắc, thấy sắc mặt của Lâm Bắc Phàm là cực kì khác thường, không giống như là đang đùa, lúc này mới cảm thấy sự việc chắc chắn là có gì đó không đúng, họ cũng vội vàng tăng nhanh nhịp bước chân, bước ra phía bên ngoài.

Do họ chỉ là vừa mới bước vào tòa nhà thương mại, cách cửa chính hoàn toàn không xa lắm, trước sau cũng chỉ là hai phút đi bộ, họ cuối cùng cũng bước được ra ngoài đường, nhìn thấy ánh nắng mặt trời chói chang, ai nấy toàn thân toát hết mồ hôi lạnh.

“Lão đại, anh vừa nãy là sợ họ tiếp tục đi mua sắm, cho nên mới cố ý nói như vậy phải không?”.

Trương Minh Thắng quay đầu lại, nhìn tòa nhà thương mại Ortolan đang ở phía sau, sắc mặt có chút nhợt nhạt đi, đến giọng nói cũng có chút run run.

Lâm Bắc Phàm không nhìn hắn ta, vội vàng lôi điện thoại ra gọi cho Long Yên Nguyệt.

Long Yên Nguyệt không ngờ hắn lúc này lại gọi điện cho mình, trong lòng cảm thấy rất hiếu kì, nhưng nghĩ đến việc đã mấy ngày rồi hắn không để ý đến mình, ngày nào cũng chỉ biết đi chơi bời linh tinh, trong lòng liền cảm thấy có chút tức tối, hậm hực nói: “Lâm đại thiếu gia, anh hôm nay sao lại rỗi rãi gọi điện cho một cảnh sát nhỏ bé như tôi vậy?”.

Lâm Bắc Phàm nghe xong suýt chút nữa ói máu, người đàn bà thích gây họa này sao đến giờ vẫn thích ghen như thế này chứ?

Có điều hắn hiện giờ không có thời gian nói những lời thừa thãi với cô, hắn thở dốc từng hơi, nói từng chữ một: “Long Yên Nguyệt, anh nói với em một chuyện rất quan trọng, em bây giờ hãy điều động tất cả cảnh sát của thành phố Nam Thành, tốt nhất là điều động cả đơn vị bộ đội đóng quân gần đó nữa, toàn bộ đến tòa nhà thương mại Ortolan, ở đây sắp xảy ra chuyện lớn rồi”.

“Cái gì? Tòa nhà thương mại Ortolan? Tại sao lại phải đến đó? Còn cần cả tất cả cảnh sát, đơn vị bộ đội đóng quân gần đây nữa? Anh, anh chắc không phải là đang đùa đấy chứ? Làm kinh động đến đơn vị bộ đội gần đây, vậy thì trách nhiệm lớn lắm đấy”.

Long Yên Nguyệt cảm giác thấy hắn như là bị điên rồi, chưa nói một cục trưởng phân cục cảnh sát như cô không có quyền lực như vậy, kể cả là có quyền điều động, thì cũng không thể nào làm như vậy.

“Vậy tính mạng của mấy nghìn người đặt trong tay em, việc như vậy có lớn không?”.

Lâm Bắc Phàm lập tức nổi giận, hắn quát lớn.

“Cái gì cơ? Mấy nghìn người? Anh rốt cuộc là đang nói gì vậy? Anh nhanh nói rõ cho em xem nào, anh, anh đừng dọa em đấy”.

Long Yên Nguyệt nghe thấy giọng điệu của đối phương rất không giống với ngày thường, cô cảm thấy có chút sợ hãi.

“Bên trong tòa nhà Ortolan có mấy trăm người có súng trong tay, hôm nay lại là ngày ở đó có tổ chức hoạt động giảm giá, ít nhất có hơn 1 nghìn người ở trong đó mua sắm, nếu như xảy ra bạo loạn, thì sẽ là tình hình như thế nào?”.

Lâm Bắc Phàm cũng cảm giác thấy trán hắn đang toát mồ hôi, chỗ cổ họng như có vật gì đó chặn lại, toàn thân đang khẽ rung lên.

Chuyện như này nếu thật sự xảy ra, chỉ sợ hơn 1 nghìn người này sẽ bị nguy hiểm đến tính mạng.

“Cái gì?”.

Long Yên Nguyệt cũng là bị lời của hắn dọa cho giật mình.

Mấy trăm người cầm súng và hơn 1 nghìn người bình thường?

“Anh đã nói với em rồi đấy, sự an toàn của hơn 1 nghìn người này giao cho em đấy”.

Lâm Bắc Phàm hít sâu một hơi, sau khi cúp máy liền nói với Trương Minh Thắng, Khổng Băng Nhi và Đường Quả Quả: “Ba người cứ rời khỏi đây trước đi, càng nhanh càng tốt”.

Ba người họ nghe thấy nội dung cuộc điện thoại vừa nãy của Lâm Bắc Phàm, biết là hắn hoàn toàn không nói đùa, ai nấy sắc mặt nặng nề, vội vàng nói: “Nhưng, bên trong có nhiều người như vậy”.

“Anh không phải là thần thánh, cũng không phải là chúa cứu thế, hiện giờ chỉ có thể cứu được người nào hay người đó thôi”.

Lâm Bắc Phàm nói một cách chán nản.

Mặt của cả ba người đều là biến sắc, biết hắn nói rất đúng, đối phương có 3, 4 trăm người, mà trong tay còn có súng, đó thực sự là một lực lượng không nhỏ, kể cả Lâm Bắc Phàm có lợi hại hơn nữa, chỉ sợ là giáo mác không chống lại được súng đạn.

“Pằng!”.

Chính ngay tại lúc này, từ bên trong tòa nhà thương mại vang lên một tiếng súng nổ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 14.09.2018, 22:06
Hình đại diện của thành viên
Thành viên năng nổ
Thành viên năng nổ
 
Ngày tham gia: 06.03.2016, 02:14
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 3061
Được thanks: 804 lần
Điểm: 9.62
Có bài mới Re: [Hiện đại] Lãng tích hương đô - Yên Lộ Thương Mang - Điểm: 10
Chương 417: Đại kiếp nạn trong khu mua sắm (2)
          

Tòa nhà thương mại Ortolan vốn dĩ ồn ào huyên náo, cùng với tiếng súng nổ vang lên, lập tức tất cả chìm trong im lặng, nhưng sự yên lặng này chỉ duy trì được trong mấy giây, sau đó lập tức vang lên những tiếng kêu thất thanh và những tiếng gào thét, tiếng hét của phụ nữ, tiếng khóc của trẻ con, làm cho cả bầu không khí trong khoảnh khắc trở nên càng huyên náo gấp bội, giống như là một con vịt còn sống nguyên bị vứt vào trong nồi nước sôi vậy.

Những người này chỉ là người bình thường, đã bao giờ họ thấy cảnh tượng như thế này đâu? Một người vẫn đang sống sờ sờ đột nhiên biến thành một xác chết lạnh băng băng, cái bộ dạng mắt mũi trợn ngược, chết không nhắm được mắt đó, sự kích thích đối với họ quả thực còn hơn gấp mấy trăm lần so với xem phim kinh dị, có mấy cô gái trẻ tuổi hai mắt trợn ngược, ngất luôn tại chỗ. Nhưng sự ngất đi đó của họ, hoàn toàn không thể ngăn cản được sự hỗn loạn hiện giờ, thậm chí là còn làm cho những người khác càng thêm sợ hãi, càng thêm hoảng hốt, tất cả đều ào ào giẫm đạp lên nhau mà chạy ra phía cửa. Mà những cô gái mềm yếu đó, bị người ta giẫm đạp lên người, không thể làm gì được, chết rất thảm thiết.

Cảnh tượng lúc này là không gì có thể khống chế được, bởi vì nó quá điên cuồng.

Nhưng tòa nhà thương mại Ortolan lúc này có thể dễ dàng tháo chạy ra ngoài được như vậy? Chính tại lúc mười mấy người chạy ra đầu tiên đang sắp chạy tới cửa, liền không biết từ đâu chui ra mười mấy tên cầm súng AK, nâng khẩu súng trong tay lên, chỉ mũi súng về phía họ là bắt đầu nã đạn liên tục, vô số những viên đạn bắn mười mấy người này thành tổ ong, những người đó đến hét một câu cũng không kịp hét, nằm xuống vũng máu trên mặt đất, chỉ có hai người vẫn chưa chết hản, hai tay hơi hơi co giật, nhưng ngay sau đó là cũng không còn động tĩnh gì.

Những người ở phía sau đang xông lên thấy cảnh tượng máu me be bét này, cũng là sợ đến hồn bay phách lạc, lại vội vã lùi về sau, nhưng những người phía sau họ không biết phía trước xảy ra chuyện gì, vẫn đang ra sức chen về phía trước, dẫn đến việc hai đoàn người va chạm vào nhau ở bên trong đại sảnh, lại có mấy người ngã lăn ra đất, cùng với những tiếng kêu gào thảm thiết vang lên, họ liền bị đoàn người điên cuồng giẫm chết.

Tâm lí hoảng sợ lan tràn trong những sợi dây thần kinh trong đầu của mỗi người, dường như chỉ cần hơi giãy lên một cái là sẽ đứt lìa vậy. Trong mắt của họ, chỉ cần mình có thể sống sót là được, sao còn có thể quan tâm đến sự sống chết của người khác? Nhưng họ thật sự có thể rời khỏi đây?.

“Pằng! Pằng!Pằng!”.

Trong đại sảnh lại vang lên ba tiếng súng giòn tan, lại có ba người đàn ông bị bắn vào giữa trán, đổ sầm xuống mặt đất.

“Không được cử động, nghe thấy chưa? Kẻ nào còn cử động, tao bắn chết kẻ đó”.

Một giọng nói đột nhiên vang lên trong đại sảnh, giọng nói không lớn lắm, nhưng tràn đầy sự hung hãn, trong giọng nói còn tràn đầy mùi máu tanh nòng, làm cho bầu không khí vốn đã kinh dị trong đại sảnh lại càng tăng thêm mấy phần kinh dị, người vừa lên tiếng đó không ngờ chính là người đàn ông thấp bé vừa nãy bán quần áo cho bọn Lâm Bắc Phàm, tay phải của hắn cầm một khẩu súng ngắn màu đen, nòng súng vẫn đang có những tia khói xanh đang bốc lên, trong mắt hắn toát lên sát cơ hừng hực, hắn nhìn những người đang ở trong đại sảnh, khóe miệng khẽ nhếch lên, lộ ra một nét mặt cực kì hiểm ác.

Vẫn còn có mấy cô gái sợ quá gào thét liên hồi không nghe thấy câu nói này của hắn, họ đang ra sức chạy về phía trước, nhưng bị người đàn ông này nhấc súng lên nã cho vài phát đạn, sau mấy tiếng súng là mấy xác người đổ rầm xuống đất, hai mắt trợn trừng, trên khuôn mặt đã nhợt nhạt đi là sự không cam tâm và hoảng sợ đến cực độ, nhưng sinh mạng của họ là đang lao vụt ra khỏi cơ thể, không được mấy giây, họ đều là không còn hô hấp nữa. Trong tay họ vẫn đang cầm chặt lấy những túi đựng quần áo vừa mới mua, nhưng đời này của họ không còn cơ hội để mặc nữa rồi.

Những người ở gần đấy thấy hắn nói giết người là giết ngay, không hề do dự gì, còn khủng khiếp hơn bọn ác ma dưới địa ngục, điều đó làm họ tràn đầy sự sợ hãi và kinh hoàng, giống như con dê con bị lạc vào đàn sói, đến sự giãy dụa cuối cùng cũng không có bất kì tác dụng gì, điều họ có thể làm lúc này là để mặc cho chúng muốn làm gì thì làm. Họ liền rào rào hai tay ôm đầu, ngổi xổm lên đất, toàn thân không ngừng run rẩy, giống như là lá vàng trong gió thu, không biết những người này rốt cuộc là muốn làm gì.

Những người ở các phía khác hoàn toàn không chú ý đến tình hình bên này, vẫn đang điên cuồng tháo chạy về bốn phía, nhưng cùng với những tiếng súng vang lên, lại có 2 mươi mấy người ngã lăn ra đất, trên ngực họ có nhiều hơn một cái lỗ, máu tươi đang không ngừng từ đó phun ra, không ai có thể thoát được sự vẫy gọi của tử thần. Mà những người khác còn đang đứng, nhìn thấy cảnh tượng này, cũng là sợ đến tái xanh mặt, đều ào ào ngồi xổm trên mặt đất, nhìn những xác chết máu me toe toét xung quanh, rồi nhìn những túi quần áo và các loại mĩ phẩm lăn lóc khắp nơi, họ cũng đến sắp khóc thành tiếng.

Vừa nãy họ vẫn là đang mua sắm một cách điên cuồng, nhưng hiện giờ thì sao?

Quần áo hàng hiệu gì đó, rồi mĩ phẩm hàng hiệu nữa, hiện giờ đều đã trở thành không quan trọng, cái mạng của mình mới là quan trọng nhất. Quần áo có thể không mặc, mĩ phẩm có thể không dùng, nhưng tính mạng thì không thể không cần.

Trong đại sảnh có tổng cộng hơn 30 tên côn đồ, chúng đều là nhìn những người này, cười một cách nham hiểm, giống như là nhìn một đàn cừu đang chờ chúng giết thịt, gần như là suýt cười vang thành tiếng. Người Trung Quốc chẳng phải là thích càn quấy làm bừa sao? Sự phát triển trong những năm gần đây, làm cho Trung Quốc gần như trở thành một nước mạnh trên thế giới, đến Mĩ và Nga cũng không thể không nể mặt họ, vậy thì lần này cần phải cho họ thấy một chút sự lợi hại.

Chúng lần này tổng cộng xuất động 300 người, mục đích là khống chế những người này làm con tin, gây sức ép cho chính phủ Trung Quốc, thậm chí là cho sức ảnh hưởng của Trung Quốc bị giảm sút trên trường quốc tế, tốt nhất là ép chính phủ Trung Quốc đáp ứng một số yêu cầu của họ.

Người đàn ông trung niên thấp lùn đó cầm trong tay một khẩu súng ngắn, hắn nhìn quét qua một lượt những người có mặt trong đại sảnh, thấy họ đã không còn có sự phản kháng gì, lúc này mới lôi điện thoại ra, gọi đến một số điện thoại khác, hạ giọng xuống, nói: “Yamamoto, phía các anh thế nào rồi?”.

“Inoue, tầng 2 và tầng 3 đã bị chúng tôi khống chế hoàn toàn”.



Trong điện thoại vang ra một giọng nói âm hiểm.

Người đàn ông trung niên thấp lùn này hơi hơi gật đầu, nói: “Vậy thì tốt”.

Sau khi hắn cúp máy, lại tiếp tục gọi đến một số khác, hỏi thăm tình hình tầng bốn và tầng năm, sau khi xác định cả tòa nhà đã bị chúng khống chế, lúc này mới gật đầu một cách hài lòng, hét lên với tất cả những người có trong đại sảnh: “Bây giờ các người có thể gọi điện thoại, cầu cứu cũng được, tìm người cũng được, ta chính là để các người biết sự lợi hại của bọn ta, hahaha…….”. Hắn cười lớn một cách điên dại, giống như một thằng điên vừa mới chạy thoát ra khỏi bệnh viện tâm thần, nhưng mỗi người có mặt lúc này nghe sao mà chói tai, nghe sao mà đáng sợ đến vậy.

Những người đó khi nghe thấy hắn nói như vậy, ai nấy đều lộ ra nét vui mừng, vội vàng lôi điện thoại của mình ra, bắt đầu tiến hành gọi điện.

Lúc bọn Lâm Bắc Phàm nghe thấy tiếng súng nổ, trong lòng đều là kinh hãi, vội vàng nấp vào mép đường, nhưng lại là vừa khéo nhìn thấy mười mấy người đang nổ súng giết hại những người bình thường khác, mười mấy mạng người cứ như vậy mất đi ngay trước mắt họ, cảnh tượng này làm cho họ phẫn uất đến mức hai mắt muốn tóe ra lửa, quả thực là quá phẫn nộ.

Bọn người này rốt cuộc là ai? Tại sao lại có hỏa lực mạnh như thế này?

“CMN, bọn người này rốt cuộc từ đâu đến vậy? Chết tiệt, dám đến thành phố Nam Thành gây chuyện, tôi không giết chúng không được”.

Kể cả là cái loại nhị thế tổ (trong có giải thích qua: là con cháu nhà có tiền, chỉ thích ăn chơi quậy phá, không khác bọn lưu manh là bao, chỉ khác là ở chỗ có nhìu nhìu tiền) như Trương Minh Thắng cũng là cảm thấy cực kì phẫn nộ, hắn vung nắm đấm lên, gầm lớn.

Khổng Băng Nhi và Đường Quả Quả hai người mặt trắng bệch như giấy, sợ đến máu chảy ngược, ôm chặt lấy nhau, run lên cầm cập.

Họ đã bao giờ nhìn thấy cảnh tượng khủng khiếp như thế này đâu? Điều này rõ ràng còn kinh khủng hơn cả ngày tận thế, nghĩ đến việc vừa nãy nếu không phải là Lâm Bắc Phàm kéo họ vội vàng rời khỏi đó, chỉ sợ hiện giờ cũng đang bị nhốt bên trong.

Lâm Bắc Phàm nhìn xung quanh một lượt, phát hiện ra bên cạnh cái thùng rác cách họ khoảng 100m có bốn người đàn ông đang đứng đó giống như là đang thưởng thức phong cảnh vậy, điều này làm hắn có chút không nói được gì, hắn vẫy vẫy tay với bốn người đó, nói: “Mấy anh qua đây đi, không cần ở đó diễn trò nữa”.

Bốn người đó hơi ngây người ra, không hiểu tại sao đối phương phát hiện ra sự ngụy trang của mình, nhưng vẫn là bước đến phía đó, ra vẻ không hiểu gì, nói: “Vị tiên sinh này, anh đang tìm chúng tôi à? Chẳng nhẽ có chuyện gì?”.

Lâm Bắc Phàm thấy họ lúc này rồi mà vẫn còn diễn kịch, bất giác lắc đầu, nói: “Chẳng nhẽ không phải là Thiết Đầu và A Phong bảo các anh bám theo bảo vệ Quả Quả sao? Từ bước đi của các anh tôi đã có thể nhìn ra các anh là lính đã giải ngũ, các anh mang theo súng không? Nhanh đưa tôi một khẩu.”.

Bốn người đó thấy đối phương đã biết thân phận của mình, cũng không giấu giếm nữa, vừa cười vừa nói: “Lâm tiên sinh, đúng vậy, là lão gia và thiếu gia bảo chúng tôi bám theo mọi người, nói là sợ mọi người gặp phải phiền phức gì đó….”.

“Tôi biết ý của họ, có súng không?”.

Lâm Bắc Phàm có chút mất kiên nhẫn, hỏi.

Một người đàn ông trong số đó vội lôi ra một khẩu súng ngắn màu đen, hai tay đưa cho Lâm Bắc Phàm, nói: “Lâm tiên sinh….”.

Do mấy ngày này là tương đối nhàn hạ, cho nên Lâm Bắc Phàm không mang súng theo trong người.

Hắn từng cầm khẩu súng này, cũng là tương đối thuận tay, hắn nhét súng vào trong người, nói với bốn người này: “Ba người bọn họ giao cho các anh đấy, tôi vào trong xem thế nào”.

Nói xong câu nói này, cũng không để ý đến mấy người bọn họ nữa, hắn quay người hướng về phía tòa nhà Ortolan liền chạy vụt đi.

“Lão đại, anh…..”.

Trương Minh Thắng cũng muốn bám theo, nhưng nghĩ đến bản lĩnh của bản thân, cuối cùng vẫn là lắc lắc đầu, dựa vào trình độ công phu mèo ba chân của hắn, có xông lên thì cũng chỉ là làm vướng chân vướng tay người khác. Hắn lôi điện thoại của mình ra, gọi điện thoại cho cha hắn, nói đại khái chuyện này với ông ấy một chút.

Thành phố Nam Thành triệt để trở nên sôi sục.

Hơn 300 tên côn đồ? Bắt cóc hơn 1000 con tin?

Chỉ sợ đặt ở cả Trung Quốc, thì cũng là vụ án lớn kinh thiên động địa, trên có trung ương, dưới có cục công an, đều bị thông tin này làm cho kinh hãi.

Long Yên Nguyệt gọi điện cho phụ thân mình, sau khi nói rõ chuyện này, làm cho Long Thiên Hựu suýt chút nữa ngã từ trên ghế xuống, hơn 300 tên côn đồ?

Số lượng này là quá lớn. Ông ta biết Lâm Bắc Phàm chắc chắn sẽ dám làm bừa, cho nên vội vàng gọi điện cho các phân cục của cục công an khắp thành phố Nam Thành, bảo họ lập tức điều động lực lượng cảnh sát, nhanh chóng đến tòa nhà Ortolan, còn gọi điện cầu cứu cho đơn vị bộ đội đóng quân gần đó.

Nếu như nói lần trước Lâm Bắc Phàm đánh chết Tống Kiến Quốc và Tống Nhân Hóa ở thành phố Nam Thành là một vụ án siêu cấp, vậy thì vụ bắt cóc lần này là một vụ án kinh thiên động địa, các đội phòng chống bạo lực, cảnh sát cơ động, cảnh sát hình sự đều được ào ào điều động đến, mục tiêu đến của họ chỉ có một, đó chính là tòa nhà Ortolan.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 559 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: ducklovely1106, nashiki96, Nguyên Lý, Trần thị thu uyên và 487 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

4 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

9 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C810

1 ... 117, 118, 119

12 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

13 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

14 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 550 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 522 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.