Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 80 bài ] 

Trong nhà có một nam phụ - Ngũ Gia Bì Đản

 
Có bài mới 13.08.2018, 05:04
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.06.2014, 13:02
Bài viết: 8072
Được thanks: 4719 lần
Điểm: 10.16
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Xuyên không] Trong nhà có một nam phụ - Ngũ Gia Bì Đản - Điểm: 32
Chương 71.2: Ngoại truyện 2

Editor: Snowflake HD

Ngọc Bạch Y đang ôm Diệp Đàn, cả người lập tức cứng đờ.

Hắn nhẹ giọng dỗ dành cô, “Con nhỏ rất ồn ào.”

“Ồn ào mới vui!”

“… Con nhỏ rất phiền phức.”

“Phiền phức chỗ nào chứ! Rõ ràng là thiên sứ!” Diệp Đàn dừng một chút, “Không đúng, lúc trước anh cũng giống em rất hy vọng có con mà!”

Im lặng nửa ngày, Ngọc Bạch Y mới thất vọng nhắm mặt lại, hắn lẳng lặng ôm Diệp Đàn, giọng nói tràn đầy sủng nịnh, “Sinh con rất đau, tôi sợ em bị đau.”

“Lúc tôi trở về đọc sách cổ.” Hắn nhẹ nhàng nói, “Đẻ trứng rất đau.”

Hơn nữa cơ thể bình thường sẽ không chịu nổi.

Tuy rằng hiện tại hắn là người phàm, cũng không có huyết thông long tộc, nhưng hắn vẫn rất sợ, hắn sẽ không để cho cô mạo hiểm dù chỉ một chút.

Đã từng trải qua cảm giác này, cho nên mới không thể chấp nhận tiếp tục mất đi, Diệp Đàn ở chỗ này một tháng, nhưng hắn đã ở đó 60 năm, mỗi năm mỗi ngày mỗi giờ mỗi phút, đều là sự tra tấn giày vò.

“Em không sợ đau.” Diệp Đàn cọ cọ trong ngực Ngọc Bạch Y, “Từng trải qua gian khổ chút đau đớn ấy thì tính làm gì! Sinh em bé mà thôi, người mẹ nào cũng phải trải qua một lần.”

Cho dù Diệp Đàn nói như thế nào, Ngọc Bạch Y vẫn không đồng ý.

Mãi về sau, Diệp Đàn cảm thấy không sinh con cũng đúng, bởi vì Ngọc Bạch Y nói:

“Em có một mình tôi là đủ rồi.”

“Cần con cái làm cái gì.”

Còn chưa ra đời đã bị hắt hủi rồi…

Bước trên con đường muốn có con Diệp Đàn đã chuẩn bị sẵn tâm lý tám năm kháng chiến, nhưng không ngờ em bé lại đến thật quá đột ngột.

Nguyên nhân là, Diệp Đàn tự dưng muốn ăn gà quay do ba Diệp làm, vào lúc đêm hôm khuya khoắt.

Chỉ mới hơn nửa đêm thôi đấy, điều này thật sự rất kì lạ, nhưng mà cô càng ngày càng cảm thấy đói, lật qua lật lại ngủ không được, liền đánh thức Ngọc Bạch Y.

Ngọc Bạch Y mở đèn, dưới ánh đèn mờ nhạt, khuôn mặt Diệp Đàn hết sức thẹn thùng do dự.

Tay hắn lướt qua mái tóc rối loạn buông xõa của cô, “Sao vậy?”

“… đói.”

Sau đó Ngọc Bạch Y đứng lên, nửa đêm nửa hôm đi mò tủ lạnh tìm gà nấu cho Diệp Đàn ăn.

Hôm sau, Ngọc Bạch Y xin nghỉ, dẫn Diệp Đàn đi đến bệnh viện khám.

Trên đường đi, Diệp Đàn rất lo lắng, “Nam thần, anh không khỏe ở đâu hả?”

Nói cho cùng, đêm hôm khuya khắt Diệp Đàn đã được bồi bổ, cho nên bây giờ tràn đầy sức sống, chính là một thiếu nữ khỏe mạnh.

Ngọc Bạch Y ôm cô, đôi mắt hắn đen kịt, mỗi khi hắn nhìn Diệp Đàn đều giống như dòng suối tĩnh lặng, yên bình sâu thẳm, chan chứa dịu dàng bình an.

“Bao lâu rồi em chưa tới tháng?”

Diệp Đàn ở trong ngực Ngọc Bạch Y lập tức ngơ ngác, cho đến khi từ khoa phụ sản đi ra, mới biết bản thân đã có thai hơn hai tháng, Diệp Đàn vui mừng đến mức xém chút nữa nhảy lên!

Sau đó bị Ngọc Bạch Y kéo về lại trong ngực, ôm cẩn thận.

“Không được lộn xông, nghe lời một chút.”

Lông mày hắn nhíu lại, nhưng vẫn dịu dàng ôm cô, hắn nghiêm túc nói, “Không được chơi game nữa.”

Diệp Đàn ngoan ngoãn gật đầu, “Tuân mệnh!”

Vừa về đến nhà, Diệp Đàn liền nhận được điện thoại của Bạch Uyển Thư, “Này, mang thai rồi hả?”

Diệp Đàn có chút bất ngờ, “Sao cậu biết?”

“À, nhân dân cả nước sắp biết hết rồi.” Bạch Uyển Thư có chút hả dạ, “Dù sao hai người đi đến bệnh viện không mang khẩu trang, không đeo mắt kính, bị người ta nhìn thấy cũng chẳng có gì lạ, đúng không?”

Diệp Đàn: …

Fans hâm mộ đang nửa khóc, nửa mừng muốn chết --- rốt cuộc Đường quán cũng chờ được Tiểu Đường Đoàn rồi, thật là hưng phấn.

Làm người nổi tiếng lợi ở một điểm, cho dù bọn họ không nói với bất cứ ai, thì đám bạn bè người thân cũng sẽ sớm biết tin tức, đỡ biết bao công sức gọi điện thông báo cho từng người.

Tuy rằng người mang thai là Diệp Đàn, nhưng người ăn không ngon ngủ không yên là Ngọc Bạch Y.

Ba tháng đầu, người khác ăn không được, Diệp Đàn thì ngược lại, suốt ngày đói bụng, chỉ cần không ăn một chút thì sẽ nghĩ tới đồ ăn ngay lập tức, cô buồn phiền rơi nước mắt.

Chẳng biết tại sao lại rơi nước mắt.

Diệp Đàn cảm thấy bản thân chẳng còn mảnh mai lại ồn ào chết được, vì vậy hơn nửa đêm dù có đói bụng đến rơi nước mắt, cô cũng im lặng chịu đựng.

Tuy nhiên Ngọc Bạch Y lại không nỡ, lần nào cũng tỉnh dậy đúng lúc, một buổi tối đứng dậy rất nhiều lần để giải quyết cơn đói đột xuất của Diệp Đàn, nấu cơm cho cô, còn muốn nấu ra mùi vị mà cô thích ăn.

Ba tháng tiếp theo, Diệp Đàn bắt đầu ăn không vô, ăn cái gì là nôn cái đó, khí sắc cả người rất không tốt, khoảng thời gian đó Ngọc Bạch Y luôn luôn ở bên cạnh Diệp Đàn không rời nửa bước, cũng tốn công học nấu đồ ăn, thử tất cả các cách cho hợp khẩu vị của Diệp Đàn.

“Tiểu cô nương.” Có mấy lần Diệp Đàn nôn rất dữ dội, sắc mặt cực kì kém, làm cho khuôn mặt Ngọc Bạch Y căng thẳng đến mức xoắn lại có thể kẹp được đá, động tác của hắn vô cùng dịu dàng, hắn ôm Diệp Đàn khẽ nói, “Chúng ta không cần con nữa, về sau cũng không cần nữa.”

“Anh cũng không muốn mà.” Mặc dù mang thai hết sức vất vả, nhưng trong lòng Diệp Đàn vẫn vui vẻ, “Vì vậy đứa này là hàng tặng.”

Lục Tịch Vân xúc động nói, “Anh ấy để cô ở trong lòng, nếu cô chịu khổ, bản thân anh ấy càng đau hơn.”

Thật sự là hắn rất đau lòng.

Nhiều lần Diệp Đàn tỉnh dậy lúc nửa đêm, liền thấy Ngọc Bạch Y ngủ không ngon đứng dậy ngồi bên cạnh giường.

Cô chậm rãi nhắm mắt lại giả vờ ngủ, hắn cẩn thận giơ tay xoa cái bụng cô, sau đó lạnh lùng nói, “Sẽ đòi nợ sau.”

Trong giọng nói có chút chán ghét giống hệt tính tình trẻ con.

Trong lòng Diệp Đàn rối loạn, bản tính của người mẹ lập tức hiện lên.

Sau đó hắn hơi dựa vào bụng của cô, lẳng lặng nghe một hồi, nói tiếp, “Trẻ con phải biết nghe lời.”

Rất trầm thấp, ẩn chứa sự dịu dàng và mong đợi mà ngay cả hắn cũng không phát hiện.

Diệp Đàn nghĩ, Ngọc Bạch Y sẽ là một người cha tốt.

Mười tháng mang thai, cuối cùng cũng đến thời điểm sinh, Ngọc Bạch Y bị giữ lại trước phòng sanh.

Người nhà họ Diệp đều chạy đến đông đủ, lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy người lạnh nhạt nghiêm túc, ôn hòa là Ngọc Bạch Y nhíu chặt lông mày, hắn dựa lưng vào vách tường bệnh viện, hai tay sít sao, đầu ngón tay trở nên trắng bệch, mà sắc mặt của hắn cực kì lạnh lùng, cũng cực kì căng thẳng.

Mỗi lần Diệp Đàn đau khổ hét lên, sắc mặt của Ngọc Bạch Y lại tối đi một phần, lông mày nhíu chặt thêm một phần, mãi đến khi Diệp Đàn được đẩy ra ngoài, Ngọc Bạch Y lập tức chạy tới nắm tay cô, cổ họng khàn khàn nói, “Tiểu Diệp, Tiểu Diệp, Tiểu Diệp.”

Người đàn ông này từng tiếng từng tiếng gọi tên cô, Diệp Đàn bị đau đớn làm cho thần trí mơ hồ, nhưng cô biết rõ Ngọc Bạch Y vẫn luôn ở đây.

Diệp Đàn coi như là được vừa ý bản thân, nhưng mà chuyện sinh con quả thực vô cùng đau đớn, sau khi cô sinh xong, Ngọc Bạch Y cũng không đi gặp mặt con, cúi đầu rúc vào cổ cô, hắn không nói gì cả, thế nhưng Diệp Đàn cảm thấy cổ của mình nóng rực.

Ngọc Bạch Y, anh ấy, đang khóc sao?

Hắn cứ ôm cô như vậy, chôn đầu ở cổ cô hồi lâu.

“Một đứa là đủ rồi.” Ngọc Bạch Y giơ tay nhẹ nhàng kéo mái tóc ẩm ướt dính trên mặt Diệp Đàn, thấp giọng, “Một là đủ rồi, Tiểu Diệp, một là đủ rồi.

Diệp Đàn yếu ớt cười, hỏi hắn, “Em nhớ hình như là con trai, anh thấy sao? Đẹp trai không?”

Ngọc Bạch Y: …

Chỉ lo quan tâm vợ chưa kịp liếc nhìn con một cái.

“Ừ…” Hắn ngập ngừng trả lời, “Đẹp lắm.”

“Vậy đặt tên là gì?”

Diệp Đàn mang thai, hắn chỉ quan tâm Diệp Đàn căn bản không nghĩ tới chuyện này: “Em quyết định đi.”

Hắn nhìn thấy vẻ mặt không đồng ý của Diệp Đàn, vội vàng đổi giọng, “Gọi là Đường Đoàn, Bạch Đường Đoàn.”

Diệp Đàn: …

Cái tên này thật có tâm.

Con ngoan đừng khóc, vi nương cảm thấy tên này cũng hay.

Một đám người bên cạnh … … vân vân…

Lâm Nguyệt: “Đây là nhũ danh à?”

Diệp Đàn: “Đại danh, em cảm thấy cũng được, rất đáng yêu.”

Bạch Uyển Thư: “… Nếu tôi nhớ không lầm hai người các người một người họ Diệp một người họ Ngọc?”

Diệp Đàn: “À, hình như là vậy, nhưng không sao đâu.”

Ngọc Bạch Y: “Tên là gì cũng không có vấn đề.”

… A… bé ngoan chúng ta thắp đèn cầu phúc cho con.

Tương lai của con nhất định rất phong phú.

Nói chung tên là Đường Đoàn gì đó, mỉm cười.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Snow cầm thú HD về bài viết trên: An Du, Thiên Minh Tuyết, Trà Hoa Nữ 88, thaothanhvu
     

Có bài mới 22.08.2018, 07:07
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.06.2014, 13:02
Bài viết: 8072
Được thanks: 4719 lần
Điểm: 10.16
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Xuyên không] Trong nhà có một nam phụ - Ngũ Gia Bì Đản - Điểm: 43
Chương 72: Ngoại truyện ba

Editor: HD

Gần đây trong Đường Quán có một sự kiện không ai là không biết, không ai là không thích thú…

Tìm thấy ID của Ngọc đại thần ha ha ha ha ha!

Có người nhìn thấy một cái ID trên weibo tên là ‘ybz’, ảnh đại diện là một con tát ma lớn đang nằm rạp xuống đất, trên lưng chở một em bé mập mạp vẻ mặt cực kì nghiêm túc.

Kèm theo câu: Đồ bỏ.

Quan trọng là, người Đường Quán cảm thấy con chó trắng trong hình hết sức quen mắt, cho nên lấy ảnh này đi so sánh với con chó đã từng xuất hiện bên cạnh Ngọc Thần gia trong chương trình <<Ta có được người>> để xác minh, kết quả, giống nhau như đúc.

Tài khoản weibo này mới được tạo, cho nên chỉ có một bài đăng.

Nhưng như vậy cũng đủ khiến fans hâm mộ điên đảo.

Trong ba ngày weibo ‘ybz’ đã có hơn mấy chục ngàn lượt theo dõi, một đám đông cô dì bác thím loli suốt ngày suốt đêm lên weibo bình luận: Gào khóc ô ô, đại thần có em bé rồi, có cảm thấy áp lực không, đại thần có suy nghĩ đến việc quay lại đóng phim để kiếm tiền mua sữa không vậy a?

Trong nháy mắt, đại thần đã làm cha.

Người như hắn lại không chịu đựng được một chó và một em bé.

Khi chủ đề #Phát hiện ID của Ngọc Bạch Y# được bùng nổ ở trang đầu, mọi người bắt đầu nghi ngờ weibo này là giả, nhưng ngay sau đó, bọn họ liền biết, Đường Khải Dương và Bạch Uyển Thư đều theo dõi ‘ybz’.

Nói cách khác chính là xác nhận sự chân thật của weibo này.

Sau đó mọi người bắt đầu chính thức bàn luận.

A! Đại thần nhà ta vậy mà lén lút chụp ảnh đăng weibo nha, tiểu Đường Đoàn ra đời Ngọc đại thần vui mừng lắm đây mà!

Đồ bỏ gì chứ, trong giọng điệu toàn là mùi sủng nịch không à?

Một nhà năm miệng thật hạnh phúc nha! Kẻ nào dám nói vợ chồng Ngọc thần nhà chúng ta không bền vững, giờ mất mặt chưa?

Điểm trọng yếu là!!! Không cần Tiểu Đường Đoàn thì để chúng ta tới nhặt cho!

Tuy nhiên weibo của Ngọc đại thần chỉ đăng một tấm ảnh duy nhất, sau đó liền mai danh ẩn tích, rồi lại nhận được tin tức của hắn lần nữa, hắn được đề cử làm nam phụ xuất sắc nhất.

Fans hâm mộ tiếp tục nhốn nháo, bọn họ rất mong chờ đấy, giống như chờ nhân vật trong truyền thuyết vậy.

Hắn đóng một bộ phim, liền nổi tiếng nửa góc trời, người hâm mộ vô số, thậm chí còn được đề cử là nam phụ xuất sắc nhất; tin tức về hắn không quá nhiều, chỉ biết tình cảm vợ chồng cực kì tốt đẹp, cuối cùng trở thành giảng viên đại học A.

Muốn tướng mạo có tướng mạo, muốn tài năng có tài năng, muốn thông minh có thông minh, quan trọng nhất là yêu thương vợ! Có khí chất! Hết sức hấp dẫn a!

Tối hôm đó, Đường Quán nghiêm túc trông coi chương trình trực tiếp, cuối cùng giải nam phụ xuất sắc nhất thực sự bị Ngọc Bạch Y cầm đi.

Hắn bình tĩnh đi lên đài nhận thưởng, sau khi nhận cúp, hắn nhẹ nhàng cầm trong tay, hắn mặc bộ âu phục chính thống, buộc mái tóc dài lên, vẻ mặt bình thản như nước, cho dù đứng im hay vẫy tay, cơ thể đều rất vững vàng, bất kể thế nào tâm tình hắn cũng không chuyển động.

“Cảm ơn.”

Hắn đứng dưới ngọn đèn lung linh rực rỡ ở giữa sân khấu, nhưng trong mắt hắn chỉ có nụ cười của vợ đang ngồi dưới khán đài màu xanh mới là đẹp đẽ nhất.

Ngọc Bạch Y hơi cúi người, sau đó đi thẳng xuống sân khấu.

MC thấy Ngọc Bạch Y lấy được giải thưởng nhưng chỉ nói hai chữ ‘Cảm ơn’ đơn giản, làm cho kinh ngạc đến ngây người, hắn giơ tay ngăn cản, nhẹ nhàng lễ phép nửa đùa nửa cứu trận nói, “Ai nha, giáo sư Ngọc vội vã muốn tìm phu nhân sao? Diễn văn khen thưởng vẫn chưa có đọc xong đâu.”

“Đúng vậy.” Ngọc Bạch Y chợt dừng bước, giọng nói lạnh nhạt không chút do dự, “Tôi nhớ vợ.”

MC không ngờ Ngọc Bạch Y lại thẳng thắn đến như vậy: … Đây là chương trình phát sóng trực tiếp nha!

“Đã sớm nghe nói giáo sư Ngọc cực kì yêu thương vợ mình.” MC cười cười vội vàng chuyển đề tài, “Được tất cả mọi người chúc phúc, hôm nay giáo sư Ngọc không có gì để nói với mọi người và fans hâm mộ sao?

Ánh mắt Ngọc Bạch Y vẫn dừng trên người Diệp Đàn, đứng hồi lâu hắn mới cầm lấy microphone, nhìn Diệp Đàn, giống như nói với cô cũng giống như nói với người xem đài, chậm rãi nói một đoạn văn:

“Vinh dự lớn nhất trong đời của tôi chính là được làm chồng của Diệp Đàn.”

“Cuộc đời bây giờ, không còn gì thiếu sót.”

Hắn yên tĩnh đứng dưới ánh đèn, bộ dáng xuất trần mà tiêu sái, mỗi câu mỗi chữ của hắn đều rất rõ ràng, hơn nữa lại hết sức nghiêm túc.

Ánh mắt hắn lạnh lùng, nhưng máy quay bên dưới hoàn toàn có thể quay được sự dịu dàng hòa nhã, trong mắt hắn không có sân khấu long trọng và giải thưởng vinh dự, chỉ chứa mỗi một người mặc đầm đỏ, Diệp Đàn.

Ống kính quay về phía Diệp Đàn, trong đôi mắt cô ngấn lệ, nhưng tràn đầy hạnh phúc chăm chú nhìn Ngọc Bạch Y ở trên sân khấu cao ngất rực rỡ.

Ánh mắt kia thể hiện: Trừ người đó ra, không còn kẻ khác.

Tối nay, rất nhiều fans hâm mộ ngồi coi chương trình trực tiếp bật khóc.

Các cô không biết rốt cuộc là bản thân đau lòng vì thần tượng đã kết hôn, hay bị cảm động bởi chuyện tình của bọn họ, hay là hâm mộ tình yêu mà thần tượng dành cho Đường phu nhân.

Nhưng nói chung là, bởi vì thần tượng của bọn họ quyết tâm rời khỏi nghề diễn viên mà đặc biệt đau lòng.

Hơn nữa… bọn họ chỉ muốn yên tĩnh ở nhà xem thần tượng nhận giải thưởng thôi mà, tại sao phải tàn nhẫn quăng thức ăn cho chó như vậy.

Tại thời điểm mọi người lấy khăn tay ra lau nước mắt, weibo ‘yzb’ có biến.

Yzb: Hắn nói, con trai tên là Bạch Đường Đoàn.

Kèm theo một tấm hình, bàn tay nhỏ bé được mười ngón tay khác nắm lấy.

Rõ ràng là giọng điệu của Đường phu nhân!

Đám fans hâm mộ lập tức ngỏ lời: Gào khóc gào khóc gào khóc! Vừa nhìn thấy Bạch Đường Đoàn tất cả bệnh tật đều lành! Cả nhà Ngọc đại thần là nhất a \^O^ không ngờ thật sự đặt tên Bạch Đường Đoàn a, Ngọc đại thần anh làm tốt lắm ngao ô o o o! Nói cho cùng đám fans chúng tôi chỉ thuận miệng nói Đường Đoàn Đường Đoàn mà thôi!

Nhưng mà… tên Bạch Đường Đoàn liệu có thật sự ổn không vậy? Về sau con trai lớn rồi sẽ phản kháng đấy!

Sự thật chứng minh, tiểu bằng hữu Đường Đoàn tỏ vẻ từ chối.

Ngày đầu tiên sau khi hắn trở về từ nhà trẻ, nói thẳng với Diệp Đàn: “Mẹ, con phải đổi tên.”

Diệp Đàn đang cầm bút vẽ linh tinh, nghe thấy con trai bảo bối đưa ra đề nghị đổi tên, Diệp Đàn tỏ vẻ bản thân cũng rất tôn trọng ý kiến của con.

Cô dừng bút lại, nghiêm túc hỏi, “Tại sao vậy?”

Bộ dạng của Bạch Đường Đoàn không khác gì phiên bản thu nhỏ của Ngọc Bạch Y, khuôn mặt nhỏ nhắn đẹp đẽ muốn chết, lại ngây thơ đáng yêu, là một bé trai cực kì anh tuấn.

Nhưng mà tính tình… một lời khó nói hết…

Từ nhỏ đã không thích nói chuyện, cũng không thích la khóc, cũng không thích đi đi lại lại, thời điểm hắn vừa biết đi đã lập tức đi tới ôm chân của cô không chịu buông, y hệt đồ trang sức gắn lên người, Ngọc Bạch Y gỡ hắn xuống một lần, hắn liền thở hổn hển bò đến một lần.

Sau đó, chỉ cần Ngọc Bạch Y ở nhà, sẽ dành cả ngày để ôm Diệp Đàn, hễ Đường Đoàn dính tới một lần, đều bị Ngọc Bạch Y xách đi chỗ khác, Ngọc Bạch Y cực kì nghiêm túc dạy bảo hắn: “Không được phép dính người như vậy, đặc biệt là thân cận với tiểu cô nương của ta.”

Diệp Đàn: … Nam thần, em là mẹ của nó a.

Ngọc Bạch Y hết sức không thích Đường Đoàn dính lấy cô, nhưng mỗi lần Đường Đoàn chơi đùa rồi ngủ quên trên ghế sofa, hắn đều cúi người dịu dàng ôm lấy, đi tới trước mặt Diệp Đàn nói, “Thật nhỏ.”

Diệp Đàn nhân cơ hội giáo dục nam thần: “Vì vậy, nam thần anh không thể động một chút là ném nó qua một bên, con vẫn còn nhỏ, cần phải yêu thương.”

“Bởi vì còn nhỏ…” Tiếng nói Ngọc Bạch Y rất nhỏ nhẹ êm tai, khuôn mặt hắn dưới ánh đèn trở nên ấm áp hơn, “Cho nên phải dạy dỗ từ nhỏ.”

“Dạy cái gì.”

“Không cho phép nó đụng vào cô nương của tôi.”

Diệp Đàn: … Mị là một người mẹ thất bại a!

Đường Đoàn lại lớn hơn một chút, liền ôm gối đứng đợi trước cửa phòng bọn họ, hắn rất thích kê đầu bằng gối lớn, đôi khi vóc dáng của hắn còn không cao bằng cái gối, khuôn mặt nhỏ nhắn anh tuấn, ảnh mắt vừa tròn vừa đen, đầy mong chờ nhìn Diệp Đàn, vẻ mặt hắn vô cùng đáng thương.

Diệp Đàn lập tức mềm lòng, ôm Đường Đoàn lên giường, nhưng cách giường khoảng hai ba mét, liền bị Ngọc Bạch Y xách đi.

Tối ngày hôm sau, hắn lại kéo gối kéo chăn đòi qua phòng bọn họ.

Ngọc Bạch Y chuẩn bị xách hắn đi, khuôn mặt Đường Đoàn nhăn nhó nhìn cha mình, “Bố, người không thấy con đáng thương sao?”

Ngọc Bạch Y xoa đầu hắn, lạnh lùng trả lời, “Ngươi có mang chăn gối, sẽ không bị cảm lạnh.”

Tối ngày thứ ba, hắn không cầm theo gì cả, mùa đông lạnh lẽo nhưng lại mặc áo ngắn tay, hắn tiếp tục gõ cửa phòng bọn họ, Diệp Đàn vừa mở cửa lập tức giận đến chết khiếp.

Lập tức ôm hắn nhét vào trong chăn, cho nằm kế bên Ngọc Bạch Y, Ngọc Bạch Y chưa kịp nói lời nào, Diệp Đàn liền nói trước, “Ngủ ở chỗ này! Nằm hết mùa đông, vậy đi, không được phép xách nó đi nữa!”

Báo hiệu toàn bộ không thể ăn được vợ, Ngọc Bạch Y: …

Đưa lưng về phía Diệp Đàn, Đường Đoàn nháy mắt với cha mình: w.

Tóm lại có thể khiến khuôn mặt nghiêm túc đứng đắn của cha già biến thành hình dạng co quắp, hắn cực kì thỏa mãn.

Đúng là đột biến gien, tính tình không giống ai cả!

Có đôi khi cô cảm thấy bị con trai đùa giỡn vòng vòng! Nhưng mà con trai càng lớn càng đáng yêu a!

Nhớ lại chuyện cũ, Diệp Đàn ho nhẹ vài tiếng ném bánh nóng sang cho Ngọc Bạch Y, “Chuyện đổi tên, con đi tìm cha đi, mẹ không làm chủ được.”

Sau đó Đường Đoàn thật sự ôm từ điển đi tìm cha hắn.

Ngọc Bạch Y đang làm việc trong phòng sách, nhìn thấy con trai đi vào, hắn chỉ hơi nâng mắt, nhìn thấy trong tay Đường Đoàn có ôm quyển từ điển, hắn thấp giọng, “Muốn đổi tên?”

Sau đó Ngọc Bạch Y tiếp tục nhìn vào máy tính, bình tĩnh hỏi con mình, “Lần này muốn đổi cái gì với ta?”

Đường Đoàn bò lên ghế ngồi, cái cằm để lên trên mặt bàn của Ngọc Bạch Y, nghiêng đầu nghiêm trang: “Tháng này con không dính lấy mẹ nữa.”

Bàn tay gõ phím của Ngọc Bạch Y dừng lại.

“Ngày mai con qua nhà ông bà ngoại ở một tháng.”

Ngọc Bạch Y tiếp tục đánh máy với tốc độ cực nhanh, giọng nói bình tĩnh không gợn sóng, “Hai tháng.”

“Nửa tháng.”

“Ba tháng.”

“Hai tháng hai tháng!”

“Bốn tháng!” Rốt cuộc Ngọc Bạch Y cũng liếc mắt qua nhìn con mình, bàn tay hắn nhẹ nhàng vỗ đầu Đường Đoàn, “Bốn tháng, nói tiếp lên năm tháng.”

Đường Đoàn: “… bốn tháng thì bốn tháng.”

Lúc Đường Đoàn chuẩn bị ra khỏi phòng khách, xoay người nói thêm một câu, “Con muốn đem miêu miêu với con chó đi cùng.”

Đường Đoàn ở chỗ ba Diệp khỏang một tháng, thì gọi điện thoại cho Diệp Đàn: “Mẹ, gần đây ông bà ngoại rất nhớ mẹ, em gái cũng nhớ mẹ nữa, có phải lâu rồi mẹ không tới chơi phải không?”

Em gái trong miệng Đường Đoàn chính là con gái của Diệp Ôn và Lâm Nguyệt, nhỏ hơn Đường Đoàn một tuổi.

Ba Diệp và Diệp phu nhân tuổi tác đã cao, Diệp Đàn suy nghĩ, quả thực ba bốn tháng rồi chưa qua đó, cho nên đồng ý với hắn, “Được, ngày mai mẹ tới.”

Cúp điện thoại, Đường Đoàn nói với ba Diệp và Diệp phu nhân: “Ông ngoại bà ngoại, cháu biết hai người rất nhớ mẹ, lần này chúng ta giữ mẹ cháu ở lại mấy tháng đi?”

Ba Diệp biết rõ sự thật, liền cười híp mắt hỏi cháu ngoại mình: “Giữ lại mấy tháng thì được đây?”

Đường Đoàn: “Hai ba tháng được rồi ạ.”

p/s: con hơn cha là nhà có phúc :3


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Snow cầm thú HD về bài viết trên: An Du, Heo mi, Thiên Minh Tuyết, Trà Hoa Nữ 88, rinnina, thaothanhvu, Đại Hắc Thật Uy Vũ
     
Có bài mới 13.09.2018, 12:42
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Kim Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.06.2014, 13:02
Bài viết: 8072
Được thanks: 4719 lần
Điểm: 10.16
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Xuyên không] Trong nhà có một nam phụ - Ngũ Gia Bì Đản - Điểm: 37
Chương 73.1: Hoàn ngoại truyện

Editor: HD

<<< Ngoại truyện Ngọc Bạch Y>>>

Lần đầu tiên Đường Đoàn dẫn bạn gái về nhà, sau khi ăn xong, hắn gọi con trai mình đi uống rượu trên sân thượng.

Từ sau tiệc cưới với Diệp Đàn, hắn không có đụng vào rượu nữa, cho nên Đường Đoàn vừa nhìn thấy hắn cầm rượu đi ra, vẻ mặt có hơi giật mình.

“Cha, người biết uống rượu sao?”

Hắn rót cho con trai một ly, “Biết một chút.”

Trong phòng khách, cô gái kia cầm tay Diệp Đàn hỏi không ngừng: “Là thật sao bác gái? Tên gọi còn bé của Thiên Nam là Đường Đoàn ạ? Tên thật là Đường Đoàn?”

“Đúng vậy, có phải rất đáng yêu hay không?” Diệp Đàn có chút tiếc nuối nói, “Về sau, lúc nó cỡ năm sáu tuổi, bản thân chạy đi tìm ông ngoại đòi đổi tên, đổi thành Ngọc Thiên Nam, em họ của nó tên là Diệp Thủy Bắc.”

Cô gái đó thở dài, thật là tiếc nha.

Đường Đoàn dựa lưng vào rào chắn sân thượng, nhìn vào phòng khách “Chậc” một tiếng.

“Mẹ lại kể về chuyện cũ rồi.” Đường Đoàn kế thừa tất cả các ưu điểm diện mạo của cha mẹ, vẻ mặt lạnh lùng y chang Ngọc Bạch Y, nhưng hai mắt cong lên giống Diệp Đàn, lộ ra một chút vẻ dịu dàng, “Tiết Đình quay về lại có thêm chuyện để cười nhạo rồi đây.”

Hắn hỏi con trai mình, “Là cô gái ấy?”

Đường Đoàn thu hồi sự vui vẻ, nghiêng đầu, dùng ánh mắt xinh đẹp nghiêm túc giống hệt Diệp Đàn hỏi hắn, “Phải, là cô ấy.”

Sau đó, Đường Đoàn hỏi ngược lại cha, “Cha, vì sao người lại thích mẹ?”

Vì sao lại thích?

Từ khi bắt đầu đến bên giờ, đã qua ba mươi năm.

Cô gái Diệp Đàn này, thật sự quá đặc biệt đối với hắn, chính bản thân hắn cũng không biết kể từ lúc nào mình lại thích cô.

Có lẽ từ khi hắn thay cô chọn người yêu, lo lắng cô chọn phải người không tốt; có lẽ là lúc thấy cô lẻ loi bất lực đứng trước máy quay, hắn không đành lòng để bàn tay của cô lạnh buốt; có lẽ đó là lần đầu tiên hắn quyết định phải bảo vệ cô gái này, cứ như vậy hắn thầm nhận định cô gái này chính là của mình.

Bởi vì vậy, khi Diệp Đàn ôm hắn, bản thân hắn cũng bảo vệ cô gái gầy yếu này sau lưng.

Trước đây, hắn giao ‘tố hồi’ cho Diệp Đàn, sau đó đi gặp Bạch Uyển Thư.

“Ta thật không ngờ, ta thật sự có thể mang ngươi đến thế giới này.” Lục Thế Linh nói với hắn, “Ta viết một câu ‘Gởi thượng thần Phạm Huy cho Diệp Đàn’, chẳng qua chỉ là nhất thời cao hứng, ai ngờ ngươi thật sự được gởi đến chỗ bạn thân ta, bây giờ ngươi quay về, ta sẽ cố gắng hỗ trợ, tìm cơ hội đưa ngươi quay trở lại.”

“Quy tắc bài xích ta.”

“Đúng vậy, ngươi không thể ở lại nơi này, nhưng mà cũng không thể quay về dễ dàng như vậy.” Bạch Uyển Thư xoa xoa ấn đường, “Vì vậy ta phải nhanh chóng tìm ra phương pháp đưa ngươi trở về, ngươi không nên tiếp xúc với người khác thêm nữa, đỡ phải gặp thêm nhiều phiền phức.”

“Đặc biệt là, căn bản không được giải thích sự tồn tại của ngươi, sau khi ngươi rời đi, cũng không thể giải thích ngươi đã đi đâu.”

Đây là đề xuất tốt nhất.

Tuy nhiên hắn đột nhiên nhớ lại ánh mắt trong trẻo xinh đẹp của cô gái kia, cô cọ vào cổ hắn, cơ thể ấm áp và nước mắt lạnh buốt.

“Không sao.” Hắn nói với Bạch Uyển Thư, “Trong khoảng thời gian ta quay về, làm phiền trông coi nàng.”

Bạch Uyển Thư ngây người nhìn vị thượng thần lạnh lùng này, vẻ mặt hắn bình tĩnh, tâm tình cũng không có gì quá xúc động.

“Nàng là nhân quả, nhân quả của ta.”

Hắn canh giữ Thương Sơn ngàn vạn năm, lần đầu nghiêm túc bảo vệ một cô gái.

Chỉ có thể là nàng, chỉ có thể là nàng.

“Cũng không cần lo lắng phải giải thích mọi chuyện.” Hắn hơi cúi đầu, nắm chặt bàn tay, nhàn nhạt nói, “Ta đã chuẩn bị kĩ càng.”

Dù gì cũng chỉ là đứa bé mà thôi.

Đứa bé này khiến hắn phải quan tâm, phải báo đáp một chút; bởi vì nàng hắn mới đến, đây chính là nhân quả.

Tất cả đồ vật đều nói với hắn: Nàng không giống với những người khác, bởi vì nàng là độc nhất, cũng là duy nhất.”

Chính hắn cũng không ý thức được, hắn đối xử với nàng không giống với mọi người.

Ngay trong cảnh hôn kia, liền bộc phát.

Nàng ôm hắn, hôn hắn, một lần rồi lại một lần, cánh tay nhỏ bé cùng đôi chân dài quấn lấy hắn, đôi môi mềm mại tràn đầy vị ngọt ngào.

Đó là lần đầu tiên hắn hôn môi một cô gái, cũng là lần đầu tiên biết được, máu huyết trong người hắn sẽ sôi trào, bởi vì nụ hôn đó mà không khống chế được bản thân.

Lúc ấy…

Rõ ràng, trước khi hắn đều âm thầm bảo vệ nàng, kết quả biến thành giám sát rồi.

Giống như khi đứng trước ai đó, đều cho rằng bản thân mình hoàn toàn không phải người tốt nhất.

Ngọc Bạch Y yên lặng nhìn vợ mình ngồi trong phòng khách cười tủm tỉm, nói với con trai: “Khi nhìn thấy cô ấy sẽ không khống chế được, muốn ôm hôn cô ấy, lúc đó biết bản thân đã bại.”

Dùng chữ ‘bại’ để diễn tả về bản thân.

Đường Đoàn nhìn Tiết Đình, gật đầu đồng ý, “Đúng vậy, bại.”

Nhưng mà can tâm tình nguyện.

<<<<<Đi dạo một vòng quanh thế giới của nam chính>>>>>

Diệp Đàn chợt mở mắt.

“Người dậy rồi sao?”

Cô gái trước mặt vận váy dài màu xanh, khuôn mặt thanh khiết xinh đẹp, tóc rất dài, cột phân nửa mái tóc dài bằng kiểu tóc đơn giản, nàng đang bưng một bát bạch ngọc, đưa đến bên miệng Diệp Đàn, giọng nói của nàng cực kì dịu dàng, so sánh với Lục Tịch Vân thì có vẻ dịu dàng và mang đậm khí chất thần tiên hơn, “Uống chút ngọc lộ.”

Lúc này Diệp Đàn mới giật mình, ánh mắt vội vàng nhìn bài trí bốn hướng xung quanh, rõ ràng là cách trang trí cổ xưa, đồ vật cũng rất đơn giản.

Tất cả đồ vật nơi này giống như được dùng băng ngọc tạo thành, dưới giường cô ngủ, bay ra một chút hàn khí, sự lãnh lẽo này không giống như ở nhân gian.

Đầu óc Diệp Đàn cứng ngắc không kịp phản ứng, trong đầu hiện lên mấy dòng chữ -- cô mới xuyên không sao??? Đã xuyên không thực sự xuyên không rồi sao???

Quan trọng hơn, Ngọc Bạch Y đâu?

Chỉ có một mình cô ở đây sao?

Người trước mặt là ai?

Diệp Đàn cố gắng đè nén tất cả hoảng sợ trong mắt, cô gái kia cũng có vẻ rất hiểu lòng người, nhìn Diệp Đàn, sau đó mang theo vài phần áy náy và tôn kính nói, “Ta vừa thấy người tỉnh lại, cho nên đặc biệt vui mừng vì vậy quên mất.” Nàng cẩn thận từng li từng tí đưa cái bát trong tay cho Diệp Đàn, vật này cuốn lên phong vân cửu châu, san bằng thời kì cổ đại loạn lạc của tân thần Long tộc, hiện tại ở trước mặt Diệp Đàn, lại sợ hãi chỉ một cử động nhỏ thôi cũng thổi bay con người yếu ớt này, nó được coi là trân bảo của nhân loại, “Tôn thượng đang ở trên Thiên Điện, thật không ngờ người tỉnh dậy sớm như vậy, bằng không tôn thượng sẽ không đồng ý với Phạm Châu đi lên Thiên Điện đâu.”

Phạm Châu…

Tên gọi này thật quen thuộc, Diệp Đàn lập tức phản ứng –

Nơi này là, thế giới Bạch Ngư Đăng Châu.

Ánh mắt Diệp Đàn kì quái lại bình tĩnh, nàng ngẩng đầu nhìn khuôn mặt cô gái áo xanh, ngập ngừng nói, “Cô, cô là… Bạch Ngư?”

“Đúng vậy.” Bạch Ngư khẽ mỉm cười, mặt mày nàng giãn ra, nhìn Diệp Đàn, tiếp tục giải thích, “Là ta với Phạm Châu hy vọng các người có thể tới đây, vì thế chúng ta đã cố gắng rất nhiều năm, ngàn năm trước tôn thượng lấy thân thể phàm nhân rời khỏi nơi này, đến bây giờ chúng ta vẫn cực kì lo lắng.”

“Hôm nay có thể nhìn thấy tôn thượng bình an vui vẻ, trong lòng ta và Phạm Châu vô cùng mừng rỡ.” Trong khóe mắt Bạch Ngư hiện lên sự vui vẻ sung sướng, “Nhưng tuổi thọ của các người có hạn, ta hy vọng, tôn thượng có thể quay về cố hương nhìn một chút, người cũng có thể kính một chén trà cho lão tổ.”

Diệp Đàn trợn mắt há mồm.

“Lão… lão tổ?”

“Là người đã dạy dỗ tôn thượng, chính là ân sư của tôn thượng.”

… Sau khi thức dậy liền phát hiện, người bên cạnh mình điều là thần tiên sống trăm ngàn thậm chí là vạn năm?

… Hơn nữa không hiểu tại sao lại phải gặp phụ huynh?

Bạch Ngư nghiêng tai lắng nghe, quay lại cười dịu dàng nói, “Tôn thượng đã về, chuẩn bị tới cửa rồi.”

Diệp Đàn nghe xong, lập tức vén chăn nhảy xuống giường, không quan tâm Bạch Ngư la cái gì, nàng mặc kệ đôi chân trần, xuyên qua mấy cái hành lang, vừa mới đẩy cửa ra chính là gió nói, ánh nắng ấm áp chiếu trên mặt đất, Ngọc Bạch Y mặc trường bào màu trắng đứng ngay đầu gió, mái tóc dài tản ra, trường bào của hắn tung bay như vỗ cánh, đi vài bước liền thấy Diệp Đàn, hắn bước chậm rãi, ánh mắt xa xôi thong thả.

Diệp Đàn cực kì nhanh nhẹn chạy như bay tới, phút chốc nhảy lên người Ngọc Bạch Y, hắn thuận thế ôm chặt lấy eo của cô, để cô yên ổn trong lòng mình, tùy ý để hai cánh tay Diệp Đàn ôm cổ hắn, nghe cô lớn tiếng nói bên tai mình, “Ngọc Bạch Y anh thật xấu xa!!! Làm em sợ muốn chết! Cứ tưởng rằng anh lại vứt bỏ em rồi!”

Vì biết rõ hắn sẽ đến, cho nên ý nghĩ đầu tiên trong đầu của cô chính là đến bên cạnh hắn, ôm hắn, không để cho hắn đi đâu cả.

Ngọc Bạch Y khổ sở trăm cay nghìn đắng mới đến được thế giới của cô, nhưng bản thân cô lại không hiểu vì sao có thể đi vào thế giới của hắn.

Ngọc Bạch Y cúi đầu dùng gương mặt của mình cọ vào gương mặt Diệp Đàn, giọng nói đặc biệt dịu dàng, giữa núi non lạnh giá cũng phải hiện ra chút ấm áp.

“Sao lại không mang giày?”

Hắn hơi dùng sức kéo Diệp Đàn lên, để bàn chân của cô đứng trên mặt giày của chính mình, thấp giọng nói bên tai cô, “Lạnh không?”

Ngọc Bạch Y ôm cô thật chặt, giống như giấu toàn bộ cơ thể cô vào trong áo rộng thùng thình của hắn.

Diệp Đàn lẩm bẩm, “Không lạnh.” Chính cô cũng cảm thấy kì lạ, có chút kinh ngạc hỏi, “Bạch Ngư đưa cho em một chén ngọc lộ, sau đó em không thấy lạnh nữa, là do cái đó sao?”

“Đúng vậy.”

Người trả lời không phải Ngọc Bạch Y, cái cằm Diệp Đàn đặt trên vai Ngọc Bạch Y, cô nhìn theo hướng tiếng nói phát ra, sau đó lập tức ngây ngốc.

Nam nhân áo đỏ dùng đôi mắt xinh đẹp như hoa đào nhìn nàng, phía sau hắn, hàng ngàn đệ tử áo lam quỳ gối nghiêm túc trên bậc thềm xanh ngọc, cúi đầu, không ai ngẩng đầu lên nhìn, cũng không ai nói chữ nào.

Diệp Đàn: !!!


Đã sửa bởi Snow cầm thú HD lúc 10.10.2018, 14:30.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Snow cầm thú HD về bài viết trên: Trà Hoa Nữ 88
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 80 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: hnim_ah, hongyu, Thvn1010, Thảo TNLuân và 927 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 155, 156, 157

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C957

1 ... 136, 137, 138

10 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

12 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

13 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C71]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 52, 53, 54

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



TranGemy: Hôm nay của bạn thế nào, How are you today?
LogOut Bomb: heocon13 -> dienvi2011
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Gwendolynn: ồ, cảm ơn mn
heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé
Gwendolynn: ai cho mình hỏi với, cái rank thành viên năng nổ hay thành viên nổi bật ấy có phải rank mãi mãi ko? Dừng đăng bài có bị mất không nhỉ?
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Korean Prince
TranGemy: [Hiện đại] Quấn hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 261, truyện cập nhật chương mới 4 - 7 chương/tuần.
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 880 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 837 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 796 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
mymy0191: g9 cả nhà.:D
Xích Liên Nhi: alo
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 757 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 248 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 720 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.