Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 

Lao tù ác ma - Cáp Khiếm Huynh

 
Có bài mới 13.09.2018, 11:13
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 20.02.2017, 22:30
Bài viết: 82
Được thanks: 0 lần
Điểm: 9.88
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Lao tù ác ma - Cáp Khiếm Huynh - Điểm: 10
Chương 63: Tại sao kẻ chết không phải Tiếu Tẫn Nghiêm?

Tiếu Tẫn Nghiêm tùy ý ngẩng đầu muốn đối đầu với ánh mắt của Diệp Mạc, hắn muốn biết nam nhân sớm đáng phải chết trong tay hắn giờ khắc này sẽ có biểu hiện ra sao, khủng hoảng? Đáng thương? Hay là vui mừng khi cậu ta lại vớ được một kim chủ khác?

Đáng tiếc là, Tiếu Tẫn Nghiêm chẳng nhìn thấy được gì cả, Diệp Mạc vẫn khẽ cúi thấp đầu, giống như thân thể đã hoàn toàn bị đóng băng không nhìn ra có bất kỳ động tĩnh gì, không biết Trịnh Khắc Nam ở bên dưới làm động tác gì, Diệp Mạc bị đau đến mi tâm nhíu lại, mặt cũng thuận theo đó mà ngước lên, ánh mắt cậu rơi vào nam nhân duy nhất ở đây mà cậu biết, Tiếu Tẫn Nghiêm.

Vừa giống cầu viện lại vừa giống cầu xin, trong đôi con ngươi đen láy của Diệp Mạc tựa hồ bao hàm quá nhiều xúc cảm phức tạp, lẳng lặng đối đầu với tầm mắt của Tiếu Tẫn Nghiêm, muốn nói gì đó nhưng lại ngưng lại, trên khuôn mặt thanh tú trắng nõn hiện lên vẻ ảm đạm yếu đuối, dường giống như người chết đuối vớ được khúc gỗ nhưng lại có kẻ chặt đứt khúc gỗ đó, thê lương đáng thương. Diệp Mạc chỉ mong, cho dù cậu chỉ còn một chút hy vọng rất nhỏ nhoi, cậu cũng vẫn mong chờ, Tiếu Tẫn Nghiêm có thể cứu giúp cậu.

Biểu hiện bàng hoàng cầu xin của Diệp Mạc giống như một thứ vũ khí lợi hại đâm vào nơi nào đó mềm yếu nhất trong nội tâm của Tiếu Tẫn Nghiêm, Tiếu Tẫn Nghiêm cảm thấy thật sự hỗn loạn, lồng ngực như có vật gì đó chèn vào nặng nề, lập tức mặt không hề cảm xúc rời khỏi ánh mắt Diệp Mạc, rút một điếu thuốc ra ngậm trong miệng, Lâm Nhu Nhân ngồi bên cạnh lập tức lấy bật lửa trên bàn giúp Tiếu Tẫn Nghiêm châm lửa.

Tiếu Tẫn Nghiêm không muốn thừa nhận, hắn bị nam nhân kia gây ra biểu hiện yếu lòng ở phương diện tình cảm, một kẻ cả đời giết chóc tuyệt đối tàn nhẫn, ngoại trừ người con trai kia ra, hắn chưa từng luyến tâm đối với bất kỳ thứ gì, Tiếu Tẫn Nghiêm phun ra vòng khói lan tỏa, trong người một lần nữa lóe lên khí tức lạnh lẽo.

Nhìn Tiếu Tẫn Nghiêm giây phút này tỏ ra hờ hững lờ đi, tuyệt vọng đầy trời bao phủ bủa đánh về phía Diệp Mạc, Diệp Mạc một lần nữa bất lực cúi đầu.

Cậu làm sao lại đi hy vọng chứ, hắn ta là kẻ đê tiện cặn bã, hắn ta là tên cầm thú, hắn ta chỉ có thể là ác ma ép cậu đi đến bước đường tuyệt vọng. Số mệnh đã an bài sao? Bất luận cậu có phải là Diệp Mạc không, cậu đều trốn không được.

Vậy cậu còn sống để làm gì… Thế giới này có Tiếu Tẫn Nghiêm, thì căn bản sẽ chẳng có chốn để cậu đặt chân đến, chỉ là một lao tù, cho dù có rỉ sét loang lổ, cũng vẫn kiên cố không thể nào phá vỡ để chạy thoát.

Tất cả biểu hiện trên gương mặt Diệp Mạc đều rơi vào đáy mắt Trịnh Khắc Nam, tâm hắn ta như bị rung động bởi vẻ thê lương tuyệt mỹ đó, điều này khiến cho Trịnh Khắc Nam cảm thấy miệng lưỡi khô khốc.

Uống rượu đủ rồi, Trịnh Khắc Nam là người đầu tiên nói muốn ngừng lại, trong bữa tiệc, tất cả mọi người đều có thể nhìn ra Trịnh Khắc Nam cực kỳ ân cần đối với Diệp Mạc, tuy rằng Diệp Mạc đáp lại rất lạnh lùng, nhưng Trịnh Khắc Nam vẫn thấy hứng thú mà dán vào Diệp Mạc rồi nói rất nhiều.

Tàn tiệc, dựa theo quy tắc cũ đi đến Thiên Đường hưởng thụ, Trịnh Khắc Nam lại bỗng nhiên hai tay vươn ra ôm lấy Diệp Mạc, cười ha hả nói “Tôi không bồi mọi người được rồi, tên tiểu tử Tiếu tổng ban thưởng vừa nãy đã quyến rũ tôi, nếu không ra tay thì thật là…”
Mọi người liền cười rộ lên, Tiền tổng khẽ cười nói “Kỹ thuật nam kỹ ở Thiên Đường là cực phẩm hạng nhất, Trịnh tổng thật sự không đi?”

Trịnh Khắc Nam cười ha hả, cúi đầu ở trên mặt Diệp Mạc hôn một cái “Những tên kia đều quá dơ bẩn, so với người này, không giống nhau.”

Khuôn mặt Diệp Mạc không hề biểu lộ cảm xúc gì khi bị Trịnh Khắc Nam ôm, cũng không phản kháng, dường như đã buông xuôi khuất phục, yên lặng đem đầu tựa trước ngực Trịnh Khắc Nam, mí mắt mở một nửa, tất cả đều là ảm đạm lạnh lẽo.

Tiếu Tẫn Nghiêm nhìn Diệp Mạc lúc này, xáo động trong lồng ngực càng lúc càng tích tụ dâng đầy.

“Vậy không quấy rầy Trịnh tổng nữa” Tiếu Tẫn Nghiêm hờ hững buông một tiếng, sau đó xoay người rời đi, đáy mắt đen tối phủ lên một tầng phức tạp hỗn loạn, vẻ mặt lạnh nhạt lạnh băng như cương thi của Diệp Mạc như một chiếc mũ đính gai mạnh mẽ đâm vào đáy lòng Tiếu Tẫn Nghiêm. Có điều, nó chỉ diễn ra trong nháy mắt.

“Bảo bối, em là của tôi rồi.” Trịnh Khắc Nam ôm lấy Diệp Mạc vui sướng cười cười, chân bước hướng về phía thang máy đi đến, trên lầu có phòng tổng thống, hết thảy mọi thứ bên trong đều đã chuẩn bị sẵn sàng.

……….

Trên xe, Lâm Nhu Nhân ngồi bên cạnh Tiếu Tẫn Nghiêm, nhìn vẻ mặt yên tĩnh đến đáng sợ của Tiếu Tẫn Nghiêm, Lâm Nhu Nhân liền biết điều không nói câu nào.

Ánh mắt Tiếu Tẫn Nghiêm hướng ra bên ngoài cửa sổ, cảnh đêm náo nhiệt phồn hoa lướt qua giờ phút này nhạt nhẽo trống rỗng trong mắt hắn, giống như dòng thủy lưu khô khan vô lực, Tiếu Tẫn Nghiêm xoa xoa mi tâm, hạ kính xe xuống phun ra luồng khói, có đôi khi, mùi khói thuốc lại là thứ tốt nhất để loại trừ tạp niệm trong đại não.

Tốc độ xe rất nhanh, cách khách sạn ngày càng xa, mà sắc mặt Tiếu Tẫn Nghiêm cũng ngày càng trở nên âm u, tính cách tàn nhẫn tuyệt tình, kiên định sắc bén, Tiếu Tẫn Nghiêm xưa nay chưa từng một lần do dự thiếu quyết đoán, ngay cả khi từng đối xử với người mà hắn yêu nhất, cũng đều lấy thủ đoạn hung hăng tàn bạo để trói buộc người đó, thế nhưng, vẻ bi thương của nam nhân kia trong bữa tiệc, cùng với vẻ lạnh lùng khi bị Trịnh Khắc Nam ôm vào lồng ngực, lại làm cho Tiếu Tẫn Nghiêm nội tâm nôn nóng bất an.

Thật ra Tiếu Tẫn Nghiêm hiểu rất rõ thứ tình cảm phát sinh ở trong lòng hắn là gì, đó chính là hình ảnh Diệp Mạc lưu lại, là nỗi tơ vương yêu hận thấp hèn đáng thương của chính hắn, trùng hợp lại hiện hữu trên người một nam nhân khác mà thôi, ngay thời điểm hắn nhớ nhung nhất căm hận nhất người hắn yêu nhất, thì nam nhân kia lại ở trước mặt hắn tự nhiên làm ra dáng vẻ giống hệt như người hắn yêu, dù biết rõ ràng cậu ta không phải người kia, nhưng thật buồn cười là hắn vẫn bị ảo ảnh hoa mắt lừa gạt nhiều lần như vậy.

Để cậu ta đi, đại khái cũng sẽ triệt để cắt đứt tất cả… Sớm nên để trở về cuộc sống bình thường, sớm nên bỏ đi cái đoạn yêu hận hèn yếu kia…
Tiếu Tẫn Nghiêm hít mạnh một hơi thuốc, muốn tách khỏi đầu óc cái hình ảnh Diệp Mạc ở trong bữa tiệc hướng về phía hắn lộ ra vẻ mặt cầu viện, nhớ tới điều này, hắn sẽ tỏ ra mềm lòng, hắn quyết không cho phép tâm mình trở nên mềm yếu.

Tiếu Tẫn Nghiêm đột nhiên bóp tắt điếu thuốc trong tay, xoay người hôn Lâm Nhu Nhân, không một chút ôn nhu mà cắn môi Lâm Nhu Nhân, Lâm Nhu Nhân bị đau, nhưng cũng chủ động đưa tay tới ôm lấy cổ hắn, Tiếu Tẫn Nghiêm cho dù cuồng dã, nhưng cô vẫn rất yêu thích.

……….

“Bảo bối, vừa nãy nhìn em trong bữa tiệc điềm đạm đáng yêu, khiến tôi sắp đau lòng chết rồi.” Trịnh Khắc Nam vừa nói vừa không thể chờ đợi được nữa mà thoát y phục của chính mình.

“Tôi lúc nãy đổ hơi nhiều mồ hôi… có thể đi tắm không…” Diệp Mạc gượng gạo cố mỉm cười, nhẹ giọng nói.

Trịnh Khắc Nam có chút nôn nóng, nhưng nhìn khuôn mặt thanh tú của Diệp Mạc, vẫn gật đầu.

Diệp Mạc vừa bước vào phòng tắm liền khóa trái cửa lại, giờ phút này Diệp Mạc giống như con thú bị thương đang cận kề bên bờ vực tử vong, hiện thực tàn khốc đang rút đi toàn bộ hô hấp của cậu, cậu đã tuyệt vọng đến hai lần, đối thủ là cùng một người, hơn nữa căn bản cậu chẳng có một chút cơ hội nào để phản kháng.

Còn chưa tới một trăm ngày nữa, Diệp Mạc tự cười nhạo chính mình, cơ hội sống lại lần thứ hai liền như vậy bị cậu lãng phí đi mất, rõ ràng cậu đã từng vì bản thân thoát khỏi lao tù của Tiếu Tẫn Nghiêm mà mừng như điên, rõ ràng cậu đã tin chắc rằng bản thân có thể sống sót vượt qua tất cả những cửa ải khó khăn nhất, thế nhưng lại bị Tiếu Tẫn Nghiêm dùng phương thức đê hèn thúc ép đẩy cậu về bờ vực tuyệt vọng, rõ ràng cậu đã cố gắng sống sót như vậy cơ mà… cậu muốn sống như vậy cơ mà…

Tại sao? Tại sao kẻ chết không phải Tiếu Tẫn Nghiêm?

Diệp Mạc vặn vòi hoa sen mở nước xả xuống, bản thân thì ngồi trên mặt đất men theo vách tường trắng, ở thế giới có sự tồn tại của Tiếu Tẫn Nghiêm, thì chết, chính là một loại giải thoát, Diệp Mạc vẫn luôn cho rằng như thế.

Dòng nước ào ào rơi xuống phun trên người Diệp Mạc, Diệp Mạc thật sự không cam lòng mà nở nụ cười, huyết dịch chói mắt nơi cổ tay cuồn cuồn chảy ra, hai mắt cậu dần dần nhắm lại…

P/s: làm 3 chương này muốn nổi điên quá >.<



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân

Có bài mới 13.09.2018, 11:14
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 20.02.2017, 22:30
Bài viết: 82
Được thanks: 0 lần
Điểm: 9.88
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Lao tù ác ma - Cáp Khiếm Huynh - Điểm: 10
Chương 64: Tình nguyện ngồi tù

Xe vừa mới dừng lại ở trước cửa Thiên Đường, Tiếu Tẫn Nghiêm liền nhận được điện thoại của Trịnh Khắc Nam.

Diệp Mạc tự sát…

“Đã chết rồi sao?” Tiếu Tẫn Nghiêm nắm vững điện thoại, gương mặt trầm lạnh, bình tĩnh như một khối tượng đá, tâm tưởng như cứng rắn như đá nhưng trong một thoáng nhịp tim như nhảy thót lên giãy giụa vặn vẹo.

Nghe xong điện thoại của Trịnh Khắc Nam, trên mặt Tiếu Tẫn Nghiêm cũng không biểu hiện ra cảm xúc gì, cánh tay rắn chắc ôm lấy Lâm Nhu Nhân bên cạnh bước chân đi vào Thiên Đường.

Thiên Đường xa hoa mỹ lệ vô cùng, Thiên Đường hưởng lạc bất tận, Thiên Tường có thủ đoạn bòn rút tiền cùng sức lực đặc biệt, là hộp đêm ăn chơi được hoan nghênh nhất dưới trướng Hoàng Sát.

Dưới ánh đèn lung linh, tiếng nhạc vang dội vào màng nhĩ, Tiếu Tẫn Nghiêm lại rời khỏi phòng khách đi tới nhà vệ sinh, lẳng lặng châm một điếu thuốc ngậm vào miệng, trong đầu lần thứ hai lướt qua vẻ mặt bi thương tuyệt vọng của nam nhân kia khi bị Trịnh Khắc Nam ôm vào lòng, ngũ quan luôn quật cường lúc đấy như phủ kín một tầng sương mờ.

Diệp Mạc không chết, Trịnh Khắc Nam đúng lúc đã phát hiện ra, cũng đã phái người đem cậu đến bệnh viện xử lý khẩn cấp, lượng máu chảy ra cũng không lớn nên chỉ nằm viện một buổi tối liền có thể xuất viện.

Một người phải tuyệt vọng đến mức nào mới có dũng khí tự mình cứa dao vào người mình, huống gì, đây lại là nam nhân từng đứng trước mặt hắn run rẩy không ngừng.

Điếu thuốc trên đầu ngón tay Tiếu Tẫn Nghiêm lúc này mới hoàn hồn vứt xuống, thật sự rất muốn phủ nhận phần lo lắng trong lòng, nhưng bởi vì thời gian cứ từng chút từng chút một trôi qua mà nỗi lo lắng càng thêm dày đặc, trầm trọng đè nặng nơi lồng ngực. Tiếu Tẫn Nghiêm không thoải mái mà xoa xoa mi tâm, mấy ngày này, nỗi lòng của hắn thật sự, không có cách nào khống chế vững vàng được.
“Sáng mai phái người đem Diệp Tuyền đến biệt thự cạnh biển” Tiếu Tẫn Nghiêm cúp điện thoại, vẻ ám trầm phức tạp trên mặt không ai nhìn thấu nổi.

……………

Diệp Mạc lờ mờ mở mắt ra, chợt phát hiện mình đang nằm ngủ trên giường trong một căn phòng rộng lớn, cách giường không xa là một cửa sổ lớn sát đất áp trên tường, mảnh mành vải màu trắng dài một mét chỉ kéo dài đến một nửa, Diệp Mạc mơ hồ nhớ lại, khi cậu tới đang ở bệnh viện truyền dịch thì liền bị mấy người vừa giữ bình truyền dịch vừa đồng thời đưa cậu lên xe đi đến nơi này.

Muốn chống thân thể ngồi dậy, nơi cổ tay lại truyền lên cảm giác đau nhức, Diệp Mạc lúc này mới nhớ tới vết thương nơi tay, vừa giơ lên nhìn, cổ tay cậu bao bọc một tầng băng gạc dày.

Ông trời thật thích trêu đùa, Diệp Mạc nhìn cổ tay mình, không biết là nên khóc hay nên cười, viền mắt hiện lên chua xót, trong miệng khẽ hừ hừ cười ra tiếng, đã đi đến bước đường tuyệt vọng, cậu mới nghĩ đến quyên sinh, nhưng vì sao lại còn sống sót.

Diệp Mạc không hiểu vì sao cậu khi sống cũng như lúc muốn chết cũng không thoát khỏi dây dưa với Tiếu Tẫn Nghiêm, như là mặc định sẵn từ lâu vậy, cho dù cậu đang là Diệp Tuyền, cũng phải chịu đựng nỗi thống khổ đau đớn trước mặt Tiếu Tẫn Nghiêm như khi là Diệp Mạc.

Nhưng tại sao Tiếu Tẫn Nghiêm lại đối xử với cậu như thế…

Bởi vì cha của Diệp Tuyền đã hại chết cha mẹ của hắn? Hay là bởi vì cậu không vẫy đuôi cầu xin nịnh hót hắn như những người bên cạnh hắn? Hay còn là, bởi vì Tiếu Tẫn Nghiêm thích đem nỗi oán hận gì phát tiết trên người cậu…

Diệp Mạc bước xuống giường, đi tới cửa sổ to lớn sát đất phía trước, đem toàn bộ mành vải trắng kéo dài mở ra hết, tia sáng rất yếu ớt, ngoài cửa sổ may đen dày đặc, Diệp Mạc ngơ ngác nhìn một mảnh sóng biển xô đá tảng, nỗi lòng bay về quá khứ, nhưng trí nhớ trong quá khứ của cậu toàn bộ đều là Tiếu Tẫn Nghiêm, hắn ta giống như trăm nghìn gai nhọn mạnh mẽ đâm sâu xuyên thủng vào máu thịt của cậu, khiến cậu đau đớn khôn cùng, muốn rút ra nhưng không thể nào rút ra được.

“Đang nghĩ gì?”
Diệp Mạc đột nhiên quay đầu lại, chợt nhìn thấy thân hình cao lớn của Tiếu Tẫn Nghiêm đứng phía sau cậu cách đó không xa, tựa tiếu phi tiếu nhìn cậu.

Tiếu Tẫn Nghiêm có chút bất ngờ khi nhìn thấy vẻ mặt Diệp Mạc lúc này, rất lạnh lùng, rất lạnh nhạt, trong mắt không một chút kinh hoảng, so với những lần trước nhìn thấy hắn, tựa hồ như đã… trấn định, thành thục hơn rất nhiều.

Vẻ mặt như thế còn không bằng khi cậu tỏ ra kinh hoảng…

“Tại sao muốn chết?” Tiếu Tẫn Nghiêm vừa lạnh giọng nói vừa đi về phía Diệp Mạc. (Jian: hỏi ngu, thế là mài thì mài có muốn chết không?”

Diệp Mạc cũng không lùi lại, bình tĩnh nhìn bước chân Tiếu Tẫn Nghiêm đang đi tới, lúc Tiếu Tẫn Nghiêm theo thói quen đưa tay muốn chạm vào mặt của cậu, Diệp Mạc mới lùi lại một bước về phía sau, né tránh.

Vẻ mặt Tiếu Tẫn Nghiêm trở nên nghiêm nghị, tay đột nhiên vươn ra mạnh mẽ nắm lấy cổ tay bị băng bó băng gạc của Diệp Mạc, gằn giọng nói “Đã chết một lần rồi cậu vẫn còn không thành thật sao?”

Diệp Mạc nén đau, cố gắng tỏ ra bình tĩnh “Anh đã đem tặng tôi cho kẻ khác, hiện tại, tôi thuộc về tôi”

Tiếu Tẫn Nghiêm cứ như là vừa nghe được chuyện cười, khóe môi khẽ nhếch lên, mặt tiến gần đến mặt Diệp Mạc, trầm giọng nói “Cậu là tình nhân tôi dùng 20 triệu đổi lấy, cậu cho rằng trong mắt tôi cái mạng của cậu đáng giá bao nhiêu?”

Diệp Mạc muốn tránh tay Tiếu Tẫn Nghiêm ra, lại bị vây bức đến cửa sổ sát đất phía sau lưng, Diệp Mạc ngoảnh đầu sang một bên, né tránh ánh mắt của Tiếu Tẫn Nghiêm, nhưng rất nghiêm túc mở miệng nói “Tôi sẽ không tiếp tục làm tình nhân của anh, anh đi tố cáo tôi đi, tôi tình nguyện ngồi tù.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 13.09.2018, 11:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 20.02.2017, 22:30
Bài viết: 82
Được thanks: 0 lần
Điểm: 9.88
Có bài mới Re: [Đam mỹ - Trùng sinh] Lao tù ác ma - Cáp Khiếm Huynh - Điểm: 10
Chương 65: Cậu mãi mãi cũng không chống lại tôi được.

Trước nay Tiếu Tẫn Nghiêm nghĩ bản thân chẳng cần gì phải đi tranh thủ cố gắng để lấy một thứ gì cả, thứ hắn muốn, hắn sẽ lấy được, chỉ cần thêm một chút tâm cơ thủ đoạn là liền có để đoạt được, hắn cảm giác mình chẳng thiếu bất cứ thứ gì, đứng ở nơi đỉnh cao, tất cả đều nằm trong tầm mắt của hắn, căn bản chẳng có bất kỳ món đồ gì đáng để hắn phải kiên nhẫn đối xử.

Khi hắn lần đầu tiên phát hiện ra toàn bộ tình cảm tiềm tại của bản thân đều dành hết cho một nam nhân tên Diệp Mạc, trong lòng hắn vô cùng hưng phấn, cảm giác âu yếm ôm ấp thứ mình yêu thích vào trong lồng ngực khiến cho hắn có cảm giác hài lòng thư thái, là loại thỏa mãn hắn chưa từng có, hắn thậm chí có thể từ bỏ cả thế giới của bản thân vì cậu ta, vì cậu ta mà làm tất cả, nhưng đổi lại là cậu ta liều mạng chạy trốn khỏi hắn.

Tiếu Tẫn Nghiêm cảm thấy bản thân thật thất bại, bởi vì cuối cùng người hắn yêu nhất vẫn chạy trốn khỏi hắn, đã chạy thoát mất dạng không thấy hình bóng nữa, chỉ để lại cho hắn nỗi đau đớn dằn vặt cùng với hình ảnh cậu ta cứ ám ảnh quanh quẩn lấy hắn.

Đối với Diệp Tuyền, Tiếu Tẫn Nghiêm không thể nào giải thích được cảm giác của mình đối với nam nhân này, thậm chí khi hắn đã giao cậu ta cho Trịnh Khắc Nam thì trong lòng hắn vẫn mơ hồ bất an. Hắn hận cảm giác này, bởi vì nó quá mơ hồ không rõ ràng. Hắn sẽ không bao giờ để tâm đến ai khác ngoại trừ người con trai tên Diệp Mạc, càng sẽ không sinh lòng thương hại với con trai kẻ thù. Nam nhân này mặc dù có quá nhiều hình ảnh giống như Diệp Mạc, nhưng cậu ta chung quy không phải Diệp Mạc, thế nên hắn có thể đem nỗi hận với Diệp Mạc phát tiết ở trên người cậu ta, còn những cái khác, cậu ta căn bản không đáng.

Nhìn ánh mắt kiên quyết của Diệp Mạc, Tiếu Tẫn Nghiêm dùng thân thể chính mình gắt gao chống đỡ lên cửa sổ pha lên áp lấy Diệp Mạc, dùng loại giọng điệu cực kỳ khinh thường thấp giọng nói “Nợ tôi tiền, cậu cho rằng cứ ngồi tù là có thể thoát được sao?”

“Tôi căn bản là không nợ tiền anh, là anh bịa đặt, nếu không có tờ giấy nợ kia, tôi liền…” Diệp Mạc nói còn chưa dứt lời, môi Tiếu Tẫn Nghiêm đã trượt đến bên tai Diệp Mạc, trừng phạt cậu bằng cách cúi đầu ở vành tai Diệp Mạc khéo léo tà ác trêu đùa liếm liếm rồi cắn một cái.

“Cậu liền thế nào?” Hơi thở nóng rẫy của Tiếu Tẫn Nghiêm phả vào bên tai Diệp Mạc, thanh âm mang theo vài phần ngoan độc, thân thể cao lớn kiên lãng đem Diệp Mạc ép sát vào cửa sổ sát đất, thanh âm rất nhỏ nhưng cũng vô cùng đáng sợ “Có tin là bất kỳ lúc nào tôi cũng có thể lại đưa cậu đi không?”

Diệp Mạc bị ép đến khó chịu, có cảm giác như Tiếu Tẫn Nghiêm sắp ép cậu chết giữa tấm pha lê và hắn, nhưng ngay cả dũng khí để chết cậu cũng có, thế nên tự nhiên Diệp Mạc không lập tức lại tiếp tục yếu đuối nữa, mà cậu cố gắng dùng tay đẩy lồng ngực Tiếu Tẫn Nghiêm ra, đột nhiên ngẩng đầu “Sớm muộn gì anh cũng sẽ gặp báo ứng, cho dù pháp luật không khống chế được anh, nhưng ông trời có mắt sẽ không bỏ qua cho anh.”

Vẻ quyết đoán bất chợt của Diệp Mạc thật sự đã làm cho Tiếu Tẫn Nghiêm kinh ngạc, bởi vì đã theo thói quen nhìn thấy nam nhân này ở trước mặt hắn luôn sợ hãi yếu đuối trốn tránh, Tiếu Tẫn Nghiêm đúng là bắt đầu hoài nghi, có phải dao cắt cổ tay đã cắt trúng dây thần kinh gì của cậu ta rồi hay không, vừa mới từ trong cái chết vực dậy, có cảm giác nam nhân này liền trở nên ngông cuồng tự đại không sợ thứ gì như thế.

Diệp Tuyền như vậy, Tiếu Tẫn Nghiêm rất không thích… kẻ nhu nhược thì cứ tiếp tục nhu nhược đi, còn cố giãy giụa khi sắp chết như thế, thực sự rất buồn cười…
“Ông trời chỉ quan tâm đến người có thực lực, loại người như cậu rốt cuộc cũng chỉ có thể phải đi cầu xin tôi” Tiếu Tẫn Nghiêm thấp giọng nói xong, trở tay ôm lấy Diệp Mạc, xoay người hướng tới chiếc giường lớn ném cậu cậu lên đấy, sau đó cởi áo khoác ra.

Diệp Mạc cố gắng hết sức nén lại đau đớn bình tĩnh mà ngồi dậy, không ngừng di chuyển lui về phía sau, gương mặt trắng nõn thanh tú dần dần hiện lên vẻ khủng hoảng, thân thể Diệp Mạc nhỏ gầy, mà Tiếu Tẫn Nghiêm tựa hồ trời sinh đã mang một nguồn sức mạnh to lớn, Diệp Mạc trước nay vẫn chẳng phải là đối thủ của hắn, ngay cả cơ bắp mạnh mẽ, thân thể cao to kiện mỹ của Tiếu Tẫn Nghiêm cũng đều sẽ khiến cho Diệp Mạc cảm thấy vô cùng áp lực bức bách.

Áo được cởi bỏ, hiện ra từng khối cơ bắp màu đồng rắn chắc quyến rũ trên người, bờ vai rộng rãi vòng eo rắn chắc cùng cơ bụng mơ hồ nhịp đập, hình xăm dữ tợn trên cánh tay, tựa hồ hàm ẩn vô số sức mạnh bức người. Xoay chung quanh Tiếu Tẫn Nghiêm chính là hơi thở nam tính nồng đậm, giống như người thợ săn trải gió tanh mưa máu, lẫm lẫm sinh uy.

Diệp Mạc vẫn luôn không dám nhìn thẳng vào thân thể Tiếu Tẫn Nghiêm, mỗi lần Tiếu Tẫn Nghiêm ở trước mặt cậu cởi sạch quần áo, Diệp Mạc đều có cảm giác như mình đang nằm trên tấm thớt trước mặt một dã thú hung bạo.

Ánh mắt kinh hoảng của Diệp Mạc rũ xuống, nghe đến thanh âm Tiếu Tẫn Nghiêm tháo thắt lưng thì sợ hãi đến ấp úng nói “Thân thể tôi vẫn chưa hồi phục, anh không thể như vậy…”

Tiếu Tẫn Nghiêm xem thường hừ lạnh một tiếng “Chết cậu còn không sợ, lại sợ chuyện này sao?” Nói xong, một đầu gối quỳ trên giường, một tay vươn về phía trước túm lấy cổ áo ngủ của Diệp Mạc kéo phăng mạnh một cái, ánh mắt sắc bén thâm thúy chiếu lên người Diệp Mạc, đôi con ngươi như hắc tử nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Diệp Mạc lúc này đây đang nỗ lực duy trì vẻ trấn định, khẽ cười nói “Cậu vừa mới nói tình nguyện ngồi tù cũng không muốn làm tình nhân của tôi?”

“Phải… phải…” Diệp Mạc định thần lại, thân thể tuy rằng không có run rẩy, nhưng lòng bàn tay đã từ từ đổ mồ hôi, đột nhiên nắm chặt lấy nắm tay, Diệp Mạc nhìn thẳng vào Tiếu Tẫn Nghiêm.

Tia cười lạnh lẽo dưới đáy mắt Tiếu Tẫn Nghiêm chợt lóe lên, hàn khí đột nhiên tăng thêm, không cần suy nghĩ liền nhấn Diệp Mạc xuống giường, một tay vuốt ve gò má Diệp Mạc “Thật ra chiều nay Diệp Thần Tuấn đã đem 20 triệu đến, cậu đã được tự do”

Diệp Mạc vốn đang hoảng loạn, vừa nghe Tiếu Tẫn Nghiêm nói như vậy, hai mắt liền giật mình trợn to “Thần ca anh ấy… a…”

Diệp Mạc còn chưa nói xong câu, tay Tiếu Tẫn Nghiêm đột nhiên bóp lấy cổ Diệp Mạc, khẽ cười quái gở “Đúng đấy, Thần ca của cậu thật là vạn năng, không chỉ cho cậu 50 vạn, hiện tại, ngay cả 20 triệu cũng liền cho cậu.”

Lúc Diệp Mạc cắt cổ tay tự sát trong khách sạn, thủ hạ của Trịnh Khắc Nam đưa cậu rời khỏi khách sạn chuẩn bị chạy đến bệnh viện, vừa vặn đúng lúc đó Diệp Thần Tuấn mở cửa phòng rượu trông thấy cảnh này thì kinh ngạc không ngớt, lập tức ôm lấy Diệp Mạc vào lòng, tự mình đưa cậu đến bệnh viện, chăm sóc Diệp Mạc cả một đêm.
Sáng sớm hôm sau lúc Tiếu Tẫn Nghiêm xuất hiện ở phòng bệnh, Diệp Thần Tuấn đoán được chuyện Diệp Mạc tự sát nhất định có liên quan đến Tiếu Tẫn Nghiêm, lúc này mới cùng Tiếu Tẫn Nghiêm nói chuyện một hồi rất lâu. Tiếu Tẫn Nghiêm chưa từng để Diệp Thần Tuấn vào trong mắt, tờ giấy nợ 20 triệu kia cũng chỉ là hắn thuận miệng nói ra.

Tiếu Tẫn Nghiêm vốn biết Diệp Thần Tuấn đặc biệt rất quan tâm đến Diệp Mạc, nhưng hắn không ngờ tới Diệp Thần Tuấn lại lưu loát lấy ra 20 triệu như vậy, ở trong mắt Tiếu Tẫn Nghiêm, thương nhân ở thành phố X là một lũ ô uế không thể tả, lợi ích của bản thân là tối thượng, và điều quan trọng là, không có một ai dám can đảm công khai đối đầu với hắn.

Diệp Thần Tuấn đã biết Diệp Mạc là tình nhân của hắn, trong tình huống đó vậy mà vẫn lấy ra 20 triệu, Tiếu Tẫn Nghiêm xem ra có vẻ như Diệp Thần Tuấn thực sự đã động tình với Diệp Mạc rồi.

Tiếu Tẫn Nghiêm nhìn chằm chằm vào Diệp Mạc, bàn tay chậm rãi luồn vào bên trong quần ngủ của Diệp mạc, đem thứ bên trong Diệp Mạc nắm lấy khiến cậu giật mình tỉnh lại, Diệp Mạc lập tức vặn vẹo giãy giụa thân thể, mặc dù để Diệp Thần Tuấn phải tổn thất mất 20 triệu không phải là ý muốn của Diệp Mạc, nhưng hiện tại căn bản là không lo nghĩ nhiều được như thế, giờ khắc này chuyện quan trọng nhất là, bản thân cậu đã được tự do rồi, không còn nợ tiền Tiếu tẫn Nghiêm nữa, mà Diệp Nhã cũng được được cậu đưa đi, hiện tại, Tiếu Tẫn Nghiêm không còn có thể ràng buộc cậu nữa.

Cậu hiện tại không phải Diệp Mạc, Tiếu Tẫn Nghiêm không thể giống kiếp trước mà vây quấn lấy cậu. Không có tình yêu điên cuồng của Tiếu Tẫn Nghiêm, mới thật sự là người tự do…

“Thần ca đã đem tiền đưa cho anh, anh thả tôi ra… tôi phải đi về…” Diệp Mạc thanh âm lớn hơn nhiều, thật giống như đột nhiên nhìn thấy được tia hy vọng gì, dũng khí lần thứ hai nổi lên.

Tiếu Tẫn Nghiêm trước nay chưa từng có cảm giác bị thất bại bao giờ, hắn nhìn vào gương mặt sạch sẽ thuần khiết của nam nhân dưới thân, vì giãy giụa mà trở nên ửng đỏ, vẻ mặt đó hận không thể lập tức chạy đi ngay, khiến cho trong lòng Tiếu Tẫn Nghiêm chậm rãi tích tụ một luồng giận dữ thô bạo không thể nói thành lời.

Hắn hận nhất chính là có kẻ dám phản kháng hắn, hận nhất chính là có kẻ dám chạy trốn khỏi hắn…

Một tiếng xé tan, Tiếu Tẫn Nghiêm đã kéo ra đồ ngủ đơn bạc của Diệp Mạc, tia cười hung tợn âm hiểm hiện lên ở đáy mắt, Tiếu Tẫn Nghiêm nhìn Diệp Mạc, âm lãnh nở nụ cười, thanh âm cực kỳ trầm thấp “Cậu đối với tôi đã vô dụng, thế nên tôi sẽ để cậu biến, có điều trước đó, tôi muốn cậu phải nhớ kỹ, cậu mãi mãi cũng không chống lại tôi được.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 81 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 155, 156, 157

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

9 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C957

1 ... 136, 137, 138

10 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

12 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

13 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C71]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 52, 53, 54

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



TranGemy: Hôm nay của bạn thế nào, How are you today?
LogOut Bomb: heocon13 -> dienvi2011
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Gwendolynn: ồ, cảm ơn mn
heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé
Gwendolynn: ai cho mình hỏi với, cái rank thành viên năng nổ hay thành viên nổi bật ấy có phải rank mãi mãi ko? Dừng đăng bài có bị mất không nhỉ?
Shop - Đấu giá: Thải Nhi vừa đặt giá 251 điểm để mua Korean Prince
TranGemy: [Hiện đại] Quấn hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 261, truyện cập nhật chương mới 4 - 7 chương/tuần.
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem gấu con
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 925 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 535 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 508 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 880 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 482 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 837 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 796 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
mymy0191: g9 cả nhà.:D
Xích Liên Nhi: alo
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 757 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Vidia vừa đặt giá 248 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 720 điểm để mua Bông tai đá Topaz xanh London

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.