Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 145 bài ] 

Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

 
Có bài mới 12.09.2018, 20:50
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 14.07.2018, 15:00
Bài viết: 1113
Được thanks: 994 lần
Điểm: 10.38
Có bài mới Re: [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử - Điểm: 12

Chương 125: Mang thai

Tháng bảy lưu hỏa, tháng tám hoàn vi(tháng bảy có bệnh ban đỏ, tháng tám có cỏ lau mọc). Tiết trời đã vào thu, nhưng nhiệt khí Kim Lăng vẫn không giảm chút nào, vừa ra khỏi phòng, vẫn như cũ là hơi nóng đập vào mặt, chốc lát liền nóng đến làm cho người ta bực bội.

Diên Mi giờ ngọ nghỉ ngơi dậy, một gáy mồ hôi, nàng tự mình mò mẫm một phen, ngủ có chút phiền loạn, giọng buồn bực nói: "Muốn ăn băng."

Cảnh nương tử thấy nàng tỉnh, gọi Đào Diệp bưng nước đến, vừa xếp đặt khăn cho nàng lau mặt, vừa thương lượng: "Nương nương, thời tiết cực kỳ khó chịu, buổi chiều tám phần sẽ mưa, mưa xuống liền mát mẻ rồi."

Diên Mi nghe ra lời này có ý khuyên nàng không nên ăn, nên nhìn nhìn Cảnh nương tử, lại nhìn Đào Diệp, nói: "Ta biết."

Cảnh nương tử và Đào Diệp cười nhìn thoáng qua, Diên Mi "Hừ" một tiếng, tiếp theo nói: "Lan ca ca dặn dò các ngươi, cách hai ngày mới cho ta ăn một lần."

Cảnh nương tử thấy nàng nhíu mi lại, có chút không tình nguyện, vội nói: "Mấy ngày này mặc dù còn nắng nóng chưa lui nhưng đã tiến vào tháng tám rồi, rất nhanh liền lạnh xuống, Lưu Viện Chính cũng dặn dò không thể quá tham nguội lạnh."

Diên Mi không lên tiếng, tay chống hai bên, nghiêng đầu nhìn phía bên ngoài cửa sổ.

Đào Diệp nháy mắt với Cảnh nương tử - - từ lúc Hoàng thượng rời kinh, Diên Mi ăn cơm vốn cũng không ngon miệng như lúc trước, bây giờ muốn ăn cái gì thì lại phải xem xét này kia.

Mặt Cảnh nương tử lộ vẻ khó xử, đứng trong chốc lát, đang muốn nói đôi lời đến trêu chọc nàng, nhưng Diên Mi lại xoay người nằm xuống lại bên trong giường, phối hợp cười, nói: "Lan ca ca dặn dò, nghe chàng."

"Vâng", Cảnh nương tử biết nàng nhớ Hoàng thượng, nhỏ giọng nói: "Đã hơn nửa tháng, thánh giá có lẽ đã đến Bộc Dương rồi, Hoàng thượng chắc hẳn cũng nhớ nương nương."

"Mười bảy ngày rưỡi", Diên Mi vùi mặt xuống gối, suy nghĩ một chút lại nói: "Còn hai ba ngày."

- - Hàn Lâm lĩnh kị binh nhẹ ở trước, tới nhanh hơn, Tiêu Lan mang đại quân ở phía sau, có lương thảo, sẽ chậm một chút, lúc đi cùng Diên Mi đã nói qua, khoảng hai mươi ngày sẽ đến Bộc Dương, sau khi đến, sẽ sai người hầu cận đưa tin cho nàng.

Còn rất nhiều ngày nữa...

Diên Mi lại không có tinh thần, nhắm mắt lại lười biếng.

Đào Diệp nhìn nàng không dậy nổi, tới gần hỏi: "Nương nương còn buồn ngủ sao? Muốn ngủ một lúc nữa không?"

Diên Mi không thể nói là buồn ngủ, chỉ cảm giác giờ ngọ này một giấc cũng không thoải mái nên lại dựa đến bên giường, nói: "Cầm quyển sách đến."

Cảnh nương tử bưng nước cho nàng, Đào Diệp liền đi cầm sách đến, mấy đồ chơi nhỏ Diên Mi mấy hôm nay lay hoay cũng ôm đến.

Thời điểm này vốn là ngày dài đêm ngắn, Tiêu Lan không ở đây, ban ngày liền lâu rõ rệt, những vật này Diên Mi đã loay hoay hơn mười ngày, buổi tối cơm cũng không ăn được mấy miếng, còn sớm đã muốn đi ngủ, Cảnh nương tử rất sợ Hoàng thượng trở về nhìn thấy Diên Mi gầy đi, canh giữ ở chân giường, hỏi: "Bữa tối không hợp khẩu vị nương nương sao? Ngài muốn ăn cái gì, sáng mai dậy, nô tỳ đến phòng bếp tự làm cho ngài."

Trong bụng Diên Mi trống rỗng, nhưng lại không muốn ăn, nhắm hai mắt lại nghĩ ngợi vẩn vơ, lại nghĩ đến một thứ, lẩm bẩm nói: "Muốn ăn mận chua ở Bộc Dương."

Giọng nàng nhẹ nhàng, Cảnh nương tử đứng người dậy chỉ nghe được hai chữ "Bộc Dương", biết rõ trong lòng nàng còn nhớ thương Tiêu Lan, không dám nói chen vào, chờ nàng nói tiếp, kết quả qua một lúc, hô hấp Diên Mi đều đặn, đã ngủ rồi.

Ngày hôm sau là mùng một tháng tám, trong hậu cung trừ Diên Mi, còn có mẫu thân Tiêu Chân Vinh thái phi, cùng với một vị thái phi khác tuổi tác hơi lớn một chút, mỗi khi mồng một, ấn quy củ phải đến hậu cung.

Hơn nửa năm, hai vị thái phi ít nhiều cũng biết rõ vị hoàng hậu này trời sinh không thích cùng người thân cận, liền ngồi một chút thì cười cáo từ, lúc đi ra dặn dò Cảnh nương tử nếu có chuyện gì bất cứ lúc nào đến nói một tiếng là được.

Hai người bọn họ xem như nửa đời sau trôi qua thích ý nhất trong số các phi tần của Thái Hòa đế, thiện ý nho nhỏ trước kia được người ta nhớ kỹ cũng hồi báo, trong lòng các nàng cũng ấm áp, bây giờ chỉ ngóng trông an an bình bình là tốt rồi.

Tiễn hai vị thái phi đi, Cảnh nương tử thỉnh bẩm xem ngày nào đó mời Phó phu nhân tiến cung - - Tiêu Lan chuẩn nữ quyến Phó gia trong thời gian này mỗi tháng tiến cung một lần, tháng trước Phó phu nhân là hôm hai mươi đến, tháng này bởi vì có trung thu, không biết Diên Mi an bài như thế nào.

Diên Mi tự nhiên muốn cho người trung thu tiến cung, Phó Tế và Phó Trường Phong đều theo thánh giá đi Bộc Dương, Phó Trường Khải trận này lại cơ hồ sống luôn ở hộ bộ, chỉ còn Phó phu nhân cùng Đường thị, vẫn là vào cung tốt hơn.

Cảnh nương tử gật đầu đáp ứng, lập tức sai người trước thông báo một tiếng với Định Quốc Công phủ.

Nói đến tuyên người tiến cung, nàng nhớ tới, nói: "Nương nương còn nhớ trước khi Hoàng thượng rời kinh nói ngài nếu như buồn chán thì tuyên Lục gia tiểu nương tử tiến cung nói chuyện một chút, ngài muốn gặp không?"

Diên Mi chưa thấy qua Lục gia tiểu nương tử, không biết là triệu người không quen biết tiến cung thì có thể giải buồn cái gì nữa, liền lắc lắc đầu, Cảnh nương tử liền cũng theo nàng, sau một lúc lâu, Diên Mi nhớ lại Tiêu Lan nói vị tiểu nương tử này là nhà Lục Tiềm, nàng ngẫm lại xe lăn của Lục Tiềm... Lại cảm giác có lẽ có chút ý tứ, phân phó: "Mấy ngày nữa tuyên nàng tiến cung."

"Vâng", Cảnh nương tử đáp.

Vì vậy mùng bốn hôm đó, Lục gia tiểu nương tử Lục Vân Huyên được triệu vào cung.

Lục Vân Huyên ngày đó mới sớm tinh mơ đã ở ngoài Xích Ô Điện chờ thỉnh an Diên Mi, nàng còn chưa đầy mười bốn, vóc dáng so với Diên Mi hơi thấp hơn một chút, màu da không trắng lắm, nhưng rất mềm mại, mũi khéo léo, nhìn có chút xấu hổ.

Hành lễ xong, Lục Vân Huyên không dám nói lung tung lộn xộn, chờ hoàng hậu hỏi một câu nàng sẽ đáp một câu, nhưng chờ thật lâu Diên Mi cũng không nói gì, nàng cảm thấy bất an, vụng trộm dò xét một cái, thấy Diên Mi đang nhìn mình, Lục Vân Huyên càng khẩn trương, vội cúi đầu xuống.

Diên Mi nhìn xong, chỉ một cái dưới tay bàn, hỏi: "Ngươi biết làm mấy cái này không?"

Lục Vân Huyên thấy trên bàn xếp đặt rất nhiều mảnh gỗ, miếng sắt, cười nói: "Bẩm nương nương, biết một chút."

"Ngươi tới", Diên Mi ý bảo nàng tiến lên.

Lục Vân Huyên ngồi quỳ chân xuống bàn trước, thấy cả bàn đủ thứ vụn vặt, bên cạnh có bản vẽ hướng dẫn, nhìn rất quen mắt, Diên Mi đã từ chỗ ngồi đứng lên, đi đến bên người nàng, nói: "Xe lăn, phụ thân ngươi."

"A", khó trách nàng thấy đồ này quen mắt, Lục Vân Huyên vội vàng muốn đứng dậy, Diên Mi ý bảo nàng cứ tiếp tục, mình thì đứng ở bên cạnh xem.

Lục Vân Huyên ngó nhìn linh kiện đầy bàn, quả thực lòng bàn tay đổ mồ hôi - - không phải là đến nói chuyện giải buồn sao, thế nào vừa đến chính là muốn kiểm tra vậy? Khảo qua mới có thể giải buồn cho Hoàng hậu nương nương sao?

Hoàng hậu nương nương nhìn chằm chằm như này... áp lực thật lớn.

Nàng ngầm hít thở sâu mấy hơi, cúi đầu xuống loay hoay đồ trên bàn, Đào Diệp chuyển ghế bành, Diên Mi liền ngồi ở đối diện, nghiêm túc xem.

Qua nửa nén hương.

Lục Vân Huyên căng thẳng gò má đỏ lên, cuối cùng chiếu theo bản vẽ đem xe lăn chỉnh trang xong, nàng thẹn thùng đứng người lên, nâng xe lăn đưa tới.

Trên mặt Diên Mi không có biểu cảm gì, nói: "Ấn một cái."

- - Xe lăn của Lục Tiềm có rất nhiều cơ quan nhỏ, mô hình này của Diên Mi mặc dù nhỏ, lại giống không kém.

Lục Vân Huyên ấn theo chỗ mà Diên Mi chỉ chọc chọc.

... Phản ứng gì cũng không có.

Xong đời.

Nàng mặt mũi tràn đầy thẹn thùng, lúng túng không chịu được.

"Ngươi lắp sai mười một chỗ", Diên Mi lấy xe lăn nhỏ tới, chân thành nói: "Trừ bánh xe có thể động, cái khác đều không động đậy."

Lục Vân Huyên: "..."

Nàng lại ngượng ngùng, tay chân cũng không biết thế nào mới tốt, nhỏ giọng nói: "Là A Huyên ngu dốt..."

Diên Mi cũng không thừa nhận không biết làm cái này thì có gì ngu dốt, lạch cạch tháo hết xe lăn ra, ngón tay gõ gõ, nói: "Ngươi nhìn."

Nàng đem mười một chỗ Lục Vân Huyên tính sai tinh tế chỉ ra, lập tức ở trong ánh mắt Lục Vân Huyên càng mở càng lớn, nhẫn nại gắn lại một lần nữa.

Lục Vân Huyên: "Oa."

Oa oa oa oa oa oa.

Nàng nhưng thật ra là cực thích mấy cái này, lúc mười tuổi cầu khẩn Lục Tiềm dạy, cũng chịu tốn công sức, chỉ tiếc tư chất mặt này của nàng thật sự có hạn, đến hiện nay, Diên Mi vẽ cái này nàng còn xem không hiểu lắm.

Nhưng là Hoàng hậu nương nương làm những vật này, nhìn thật dễ dàng.

Lục Vân Huyên ngẩng đầu, vẻ mặt sùng bái, "Hoàng hậu nương nương thật là lợi hại!"

Diên Mi giật mình, nàng từ trước đến nay không quan tâm người khác thấy nàng thế nào, cũng không thấy được này có bao nhiêu lợi hại, bất quá lúc Lục Vân Huyên nói lời này hai mắt tỏa sáng, nàng không hề chán ghét, Diên Mi lắc lư lắc lư tay, đặt cái xe lăn kia ở trên bàn.

Cảnh nương tử cười nhắc nhở: "Hoàng hậu nương nương thưởng nó cho cô nương."

Lục Vân Huyên còn không có phản ứng lại, cả khuôn mặt đỏ bừng, nhỏ giọng nói: "Cho ta thật sao?"

Cảnh nương tử gật gật đầu, ý bảo nàng tạ ơn.

Lục Vân Huyên giống như là được cục cưng bảo bối, vội vòng ra từ án sau tạ ơn, Diên Mi dặn dò Đào Diệp: "Nước sơn." - - trước Diên Mi cầm nó lăn qua lộn lại, cũng không có sơn nước sơn.

Đào Diệp mang nó ra ngoài, Diên Mi ngồi trở lại chủ vị quan sát Lục Vân Huyên, Lục Vân Huyên đã đối với Diên Mi tràn đầy sùng bái, tính tình xấu hổ cũng hơi buông ra một chút, hỏi: "A huyên đọc sách cho nương nương nhé?"

Nhưng mà Diên Mi cũng không thích nghe người ta học thuộc lòng, lắc đầu.

Lục Vân Huyên lại có chút quẫn, không biết làm sao bây giờ, Cảnh nương tử nói: "Cô nương không cần căng thẳng, nương nương thích này nọ không giống với người khác, hôm nay tuyên cô nương tiến cung chính là gặp mặt một chút, không có gì khác."

Lục Vân Huyên thẹn thùng cười một tiếng, lại ngồi trở lại bàn bên cạnh, sau đó Diên Mi ngẫu nhiên sẽ hỏi một câu, nàng thật thà đáp lại, chờ quen rồi cũng không cảm thấy quẫn bách nữa.

Chậm chút Đào Diệp trở về, xe lăn nhỏ đã sơn tốt lắm.

Diên Mi ngồi hơn một canh giờ, ngang hông mỏi nhừ, Cảnh nương tử thấy nàng mệt mỏi, liền sai người đưa Lục Vân Huyên xuất cung, Lục Vân Huyên lại tạ ân một lần, cảm thấy Hoàng hậu nương nương thật sự là lợi hại tính tình lại tốt, tiến cung một hồi, đối tượng nàng sùng bái từ cha mình biến thành Hoàng hậu nương nương.

Đợi nàng đi rồi, Diên Mi duỗi duỗi cánh tay, chợt có chút không thoải mái, trong dạ dày cuồn cuộn, muốn nôn.

"Nương nương có phải có chỗ nào khó chịu hay không?" Cảnh nương tử thấy nàng nhíu mày, vội ngồi xổm xuống hỏi: "Nô tỳ đi thỉnh thái y?"

Diên Mi khoát tay: "Mùi nước sơn, khó ngửi."

- - Xe lăn nhỏ vừa mới sơn nước sơn mới, còn không có tản đi hết, trong điện lưu lại chút gay mũi.

Mấy cung nữ vội mở hết cửa sổ ra, lại đốt hương, trong dạ dày Diên Mi sôi trào, vào trong điện nằm, ăn trưa không nhiều, ngược lại ăn một viên lại một viên nho tím lưu ly trong mâm.

Đào Diệp cắt đào bưng vào: "Nương nương hai ngày nay lại thích ăn nho hơn đào nha."

Diên Mi lau miệng, nhận lấy tăm cắm vào thịt đào, ăn xong nhíu mày nói: "Quá ngọt."

"A", Đào Diệp và Cảnh nương tử liếc mắt nhìn nhau, cười nói: "Nương nương khi nào thì lại chê đào rồi..." Nàng nói nửa câu, Cảnh nương tử bước lên một bước, sắc mặt có chút khắc chế kích động, nắm tay Đào Diệp một phen, nói: "Ta ta ta đi tìm Lưu Viện Chính, ngươi trông coi nơi này." Nói xong liền co cẳng chạy ra ngoài.

Đầu óc Đào Diệp còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, duỗi cổ nhìn thoáng qua, không biết nàng là đang gấp cái gì nữa.

Không bao lâu, Cảnh nương tử đầu đầy mồ hôi trở về, dẫn theo Lưu Viện Chính. - - Tiêu Lan lúc đi cố ý lưu Lưu Viện Chính ở trong cung, Diên Mi không cho, hai người liền nói đi nói lại việc này, cuối cùng vẫn là Tiêu Lan thắng.

Lưu Viện Chính vào, rửa tay bắt mạch cho Diên Mi.

Lần bắt mạch này thời gian hơi dài, mặt mũi Cảnh nương tử tràn đầy căng thẳng.

Cuối cùng Lưu Viện Chính rút tay về, gật đầu cười, vung bào tà lên quỳ xuống, bẩm: "Vi thần chúc mừng nương nương, là hỉ mạch. Nương nương mang thai ước chừng đã hơn bốn mươi ngày."

Cảnh nương tử dùng sức vỗ ngực một cái, thở phào ra một hơi.

Lưu Viện Chính nói tiếp: "Ba, bốn ngày trước thần đã cảm thấy mạch tượng nương nương có vết tích hỉ mạch, chỉ là thời gian còn ngắn ngủi, không dám lập tức khẳng định, cần phải đợi thêm mấy ngày, hôm nay mạch tượng đã rõ, chúc mừng nương nương."

Diên Mi nháy mắt mấy cái, cúi đầu nhìn nhìn cổ tay mình, lại nhìn nhìn bụng mình, phản ứng đầu tiên là - - nàng muốn gặp Tiêu Lan, cực kỳ, cực kỳ muốn!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Eun về bài viết trên: An Du, chalychanh, châulan, xichgo, yanl12781
     

Có bài mới 12.09.2018, 20:51
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 14.07.2018, 15:00
Bài viết: 1113
Được thanks: 994 lần
Điểm: 10.38
Có bài mới Re: [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử - Điểm: 12

Chương 126: Thiền quyên

Vào đêm.

Diên Mi có chút mệt rã rời, nhưng lại không ngủ được, vô cùng buồn chán nhìn trướng đỉnh.

Cảnh nương tử thấy nàng không ngủ, duỗi tay đè lên một góc đệm giường, "Nương nương cảm thấy còn cứng sao?"

"Không cứng", dưới thân Diên Mi trải ba tầng đệm giường, mềm đến muốn lăn lộn, nghiêng người, nhìn nàng và Đào Diệp.

- - Từ lúc buổi chiều hôm nay Lưu Viện Chính khám mạch xong, bên trong Xích Ô Điện đã đổi mới hơn phân nửa, trực đêm cũng trở thành hai người Cảnh nương tử cùng Đào Diệp, để tránh có người chiếu cố không đến nơi đến chốn.

Đào Diệp mặt mũi tràn đầy vẻ vui mừng, buổi chiều kích động đến giờ còn chưa giảm, dựa vào bên cạnh chân giường, nhỏ giọng nói: "Nương nương không ngủ được? Vậy cũng không được, Lưu Viện Chính dặn dò, phải ngủ sớm mới tốt."

"Ừm", Diên Mi đáp, mắt ngược lại mở càng lớn, không có ý tứ muốn ngủ.

Cảnh nương tử cười rộ lên - - buổi chiều khám bệnh định hỉ mạch, toàn bộ Xích Ô Điện chìm vào trong không khí vui mừng, lẽ ra phải lập tức báo cho Hoàng Thượng, nhưng ý chỉ bên kia vẫn chưa về, không dám tùy tiện sai người đưa tin, chỉ có thể bảo Lưu Viện Chính thông báo Phó Trường Khải trước, mới hơn một canh giờ, Phó gia liền đưa vài thứ tiến cung, Phó phu nhân lại là hận không thể lập tức trông thấy khuê nữ của mình, lại bận tâm một tháng chỉ có thể thăm một lần, ngồi xe vòng quanh một vòng lớn ở cửa cung, bất đắc dĩ trông mòn con mắt lại vòng trở về.

So với bọn họ, Diên Mi ngược lại bình tĩnh nhất.

Một là Tiêu Lan đang đánh trận, trong lòng nàng nhớ thương; hai là Diên Mi vẫn còn chưa thực sự cảm giác được bản thân mang thai.

Bất quá Cảnh nương tử hiểu được, trong lòng nàng tất nhiên cũng cất giấu vui vẻ, ngủ không yên muốn cùng người nói chuyện, này liền là rõ ràng nhất.

"Nếu như Hoàng thượng biết được, không chừng sẽ cao hứng thành cái dạng gì luôn." Đào Diệp hé miệng cười, "Đến lúc đó sợ còn không cho nương nương đi đường nữa ấy chứ."

Diên Mi nháy mắt mấy cái, một tay đặt lên bụng mình, nói: "Nhìn không ra."

"Qua mấy tháng nữa sẽ lộ tướng mang thai", Cảnh nương tử ôn nhu nói: "Chính là trước mắt, nương nương sẽ ham ngủ, thèm chua, tất cà mấy thứ này đều là triệu chứng do mang thai, lần đầu mang thai sẽ rất khó chịu, bất quá không sao, huyên náo càng lợi hại, tương lai tiểu hoàng tử càng có tinh thần."

Diên Mi ngây người một lát, tựa hồ là nghĩ tới điều gì, vùi đầu cười rộ lên, sau đó, nàng nằm ngửa người, nhắm mắt nói: "Lan ca ca không có đưa tin về."

- - Ấn ngày tính, đại quân đã phải đến Bộc Dương rồi, đúng là thời khắc hai quân chém giết.

"Không có thư liền là tin tức tốt", Cảnh nương tử thả nhẹ giọng, "Giải thích rõ bệ hạ long uy, hết thảy thuận lợi."

"Ừm", một hồi lâu Diên Mi quay đầu nhìn nhìn nàng, cũng đồng ý nàng nói có lý.

"Nương nương ngủ đi, hai nô tỳ đổi lại, ngài nếu như có chỗ nào không thoải mái thì hừ một tiếng là được." Diên Mi thở ra một hơi, bàn tay dán bụng, dần dần tiến vào mộng đẹp.

Ngày hôm sau mới sáng sớm tinh mơ, Phó gia lại chuẩn bị rất nhiều đồ đưa vào cung, cứ việc Diên Mi bên trong này cái gì cũng không thiếu, Phó phu nhân cái gì cũng không an tâm, hỏi Diên Mi có cần thì bà tiến cung trước mấy ngày không.

Diên Mi một chút cũng không căng thẳng, cảm thấy vẫn là một ngày bình thường, vẫn nên chờ đến trung thu hôm đó thì tốt hơn, cho nên Phó phu nhân chỉ có thể sống một ngày bằng một năm lại sốt ruột gần mười ngày, đến trung thu ngày đó, trời chưa sáng đã dậy sửa soạn, giờ Mẹo mang Đường thị cùng một đống ăn dùng tiến cung.

Trong lúc này Bộc Dương vẫn không có tin tức truyền đến, Hoàng thượng thân chinh ở ngoài, trong triều không làm cung yến, Diên Mi cũng không có nhiều tâm tư, đến khi nhìn thấy Phó phu nhân và Đường thị thì nàng mới hào hứng hơn chút ít.

Phó phu nhân trừ hành động chậm, nói chuyện đã không còn bị ngăn trở như lúc trước, vừa thấy Diên Mi liền ôm nàng vào trong ngực, nói: "Thật tốt! Thật tốt!"

Diên Mi ở trong ngực mẫu thân làm nũng, Phó phu nhân bận rộn lo lắng cho nàng dựa vào đến trên giường ấm, dặn dò: "Cẩn thận chút, nương nương là người có thai."

Diên Mi nhìn bà cười, Đường thị mang theo rất nhiều mứt đến, còn có canh mơ, đều là mấy ngày này nhà mình làm, chua chua, mỗi một thứ lấy ra dặn dò cho Cảnh nương tử cùng Đào Diệp, lại lặng lẽ hỏi: "Nương nương nhưng là rất thèm chua?"

Diên Mi gật đầu, Đường thị mừng rỡ, nhỏ giọng nói: "Vậy nhất định là tiểu hoàng tử! Chúc mừng nương nương!"

Diên Mi cũng không để ý có phải hoàng tử hay không, nhớ tới cháu nhỏ Nguyên nhi, hỏi: "Đại tẩu thèm chua?"

"Phải", Đường thị cười nói: "Thời điểm hoài thai Nguyên nhi, ô mai không rời miệng, nay ngẫm lại thì răng cũng muốn rụng."

Diên Mi trước mắt đúng là có phản ứng này, trước thích đồ ngọt giờ một chút xíu cũng không muốn ăn, nàng cảm thấy như này có vài phần mới lạ, dựa gối dựa nghiêm túc nghe Đường thị nói.

Diên Mi là thai đầu, Tiêu Lan lại không ở đây, hai người thật sự là lo lắng đủ loại, dặn dò chi tiết tỉ mẫn, nếu dùng bút viết lại, sợ có thể thành quyển sách.

Sáng sớm tiến cung, thẳng đến giờ Thân nữ quan đến nhắc nhở hai lần Phó phu nhân mới vẻ mặt lưu luyến không thôi rời đi, Diên Mi đứng dậy muốn tiễn, bị Phó phu nhân ngăn lại, nàng đành phải ngoan ngoãn ngồi trở lại.

Các nàng vừa đi, Diên Mi liền cúi đầu ỉu xìu, tối hôm nay bên trong cung có bái nguyệt cầu phúc, kỳ thật rất náo nhiệt, nhưng Diên Mi lại cảm thấy đặc biệt vắng lạnh.

Chạng vạng, trăng sáng lộ ra, chậm rãi mọc lên cao, nữ quan mang nhóm nội thị bố trí bàn, hai vị thái phi cũng đều đến cùng Diên Mi bái nguyệt cầu phúc, thỉnh cầu đều là Hoàng thượng thánh thể an khang, lần này có thể đại thắng trở về.

Diên Mi nhìn trăng sáng một hồi lâu, trong đầu chợt một trận khó chịu, rầu rĩ trở về điện nói muốn ngủ.

- - Thời điểm như này, nàng nhớ Tiêu Lan nhớ đến nao lòng.

Vừa nhớ vừa lo lắng.

Cảnh nương tử và Đào Diệp yên lặng liếc mắt nhìn, đều hiểu nhưng lại không thể khuyên nhủ, càng nhắc Diên Mi càng nhớ, Đào Diệp ôm bàn cờ lại đây, nói: "Còn sớm, nô tỳ hôm nay đến thỉnh giáo nương nương một chút, ngài dạy nô tỳ đi."

Diên Mi dựa vào gối ôm không nói lời nào.

Đào Diệp chỉ có thể lại đổi vài quyển sách đến, "Nương nương muốn xem sách không ạ?"

Diên Mi lắc đầu, "Tắm rửa, ngủ."

Hai người không còn cách nào, chỉ có thể phân phó người chuẩn bị nước nóng, Cảnh nương tử giúp Diên Mi thay quần áo, đang đổi đến một nửa, tiểu cung nữ chạy vào, bẩm Phó Trường Khải cầu kiến.

Giờ này thỉnh gặp, nhất định không phải là chuyện tầm thường.

Trong đầu Diên Mi chuyển một cái, đôi mắt trong nháy mắt sáng rực, "Lan ca ca phái người trở về!"

Cảnh nương tử vội lại lần nữa thay quần áo cho nàng, vừa đỡ nàng ra bên ngoài điện vừa dặn dò: "Nương nương ngài chậm một chút, cẩn thận dưới chân."

Diên Mi không thể chờ đợi được, nàng không thể tự tiện triệu kiến ngoại thần, nhưng Phó Trường Khải giờ phút này đến nhất định là có ý chỉ Tiêu Lan, nên sai người nhanh nhanh đưa Phó Trường Khải vào.

Phó Trường Khải hiển nhiên còn ở hộ bộ, quan phục chưa đổi, tiến điện hành lễ, lễ còn chưa hành hết Diên Mi đã hỏi: "Có phải Lan ca ca sai người trở về hay không?"

"Phải", Phó Trường Khải cười, hắn đi vội, còn có chút thở gấp, "Thánh chỉ vừa tới hộ bộ, đặc biệt đưa thư tới cho nương nương, khẩu dụ tự thần đưa tới."

Diên Mi bất chấp nói chuyện nào khác, giục: "Mau đem tới."

Phó Trường Khải cười đem hộp gỗ trong ngực trình lên, hắn biết Diên Mi có thai, mấy ngày trước đây không được gặp, vẫn luôn ghi nhớ trong lòng, lợi dụng thời gian rãnh vội hỏi: "Thân thể Nương nương mấy ngày nay tốt không?"

"Tốt", Diên Mi thuận miệng nói, mắt còn chăm chú vào hộp gỗ, nhìn hồi lâu, ý thức được Phó Trường Khải còn chưa đi, bĩu bĩu môi, ý tứ hắn có thể trở về hộ bộ rồi đó.

Phó Trường Khải dở khóc dở cười, nhưng thấy Diên Mi một lòng toàn bộ đặt vào trong thư Tiêu Lan, chỉ đành phải nói: "Bộc Dương tạm thời không còn bị vây khốn nữa, nương nương yên tâm. Nếu như lần này Hoàng thượng biết được nương nương đã có hoàng tự, nhất định sẽ nhanh chóng trở về."

Diên Mi nghe vậy ôm chặt hộp, một hồi lâu, lại lắc lắc đầu, nói: "Không nói, chàng sẽ phân tâm."

Phó Trường Khải đưa thư nghĩ quan tâm muội muội còn bị ghét bỏ một phen, đành phải nghe theo lời Diên Mi rồi cáo lui trước.

Diên Mi ôm hộp gỗ trở lại trong điện, không thể chờ đợi được cởi bỏ ba tầng hoàng lụa bao lấy bên ngoài, đến lúc mở ra hộp gỗ, động tác của nàng lại thả chậm lại, một chút một chút vén ra lớp tơ lụa vàng trên cùng.

Trong hộp, lẳng lặng nằm một nhánh đào.

Lá cây héo úa cuốn lại, vẫn còn xanh.

Diên Mi cầm ở trong tay, cơ hồ là trong nháy mắt liền biết rõ đây là lúc trước bọn họ ở phía trước Viễn Hương Đường tự tay gieo xuống cây đào.

Nhánh cây là mới bẻ, trên đường mặc dù trì hoãn mấy ngày, lại vẫn còn ngửi thấy mùi gỗ thơm.

Diên Mi cắn cắn môi, trong đầu tự nhiên hiện ra bộ dáng Tiêu Lan đứng dưới tàng cây, mỉm cười bẻ cành.

Ở bên dưới, ngay ngắn một phong thư.

Thư được đóng kín, bên trên có đính mấy bông hoa tím nho nhỏ, đã có chút khô nhưng vẫn còn thơm.

Cảnh nương tử mở ra, thư trình lên Diên Mi.

Một tờ giấy mỏng, đúng là Tiêu Lan tự tay viết.

Mi Mi, thê tử của ta,

Lúc thư đến có lẽ đã là trung thu, Lan ca ca lần này không ở đây nhưng đáp ứng nàng, trung thu mỗi năm sau này đều sẽ ở bên cạnh nàng, cùng nàng ngắm trăng tròn.

Bộc Dương mấy ngày trước có mưa, ngày thu mát mẻ, Kim Lăng chắc hẳn còn nóng, nhớ lời ta dặn, không được tham lạnh, nếu không về ta sẽ phạt nàng.

Cây đào ở Viễn Hương Đường trước đây đã lớn, mùa thu sang năm có thể sẽ ra được trái đào đầu tiên, đến lúc đó nếu nàng muốn ăn, Lan ca ca liền dẫn nàng đến hái, trước bẻ một cành đào cho nàng, nàng xem cây đào ngày đó Lan ca ca trồng cũng đã lớn rồi.

Nàng ở bên cạnh nhìn có một chút, coi như là đã dốc toàn lực rồi. (ed: lúc trồng đào DM chỉ đứng xem thôi ^^)

Vườn hoa bên ngoài đào viên còn có hoa nở, Lan ca ca đã quên mất tên chúng gọi là gì, hái vài đóa đính kèm, nếu như nàng nhớ được, hồi âm nói cho ta biết một tiếng nhé.

Mi Mi, Mi Mi.

Thời tiết Bộc Dương vẫn như trước.

Cẩn tuân Hoàng hậu nương nương phân phó, chưa dám thụ thương, an tâm.

Thư dẫu ngàn tự... không thể giãi bày được một phần nỗi tương tư.

Chờ ta trở về.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Eun về bài viết trên: An Du, HNRTV, Mưa Hà Nội, chalychanh, xichgo, yanl12781
     
Có bài mới 12.09.2018, 20:51
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 14.07.2018, 15:00
Bài viết: 1113
Được thanks: 994 lần
Điểm: 10.38
Có bài mới Re: [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử - Điểm: 12

Chương 127: Sát phạt

Thư không dài.

Diên Mi xem đi xem lại ba bốn lần, nước mắt ở trong hốc mắt gợn qua gợn lại, nàng sợ làm ướt thư, ngửa đầu dùng sức nghẹn trở về.

Đêm đó, nàng ôm hộp gỗ chìm vào giấc ngủ.

Cuối cùng đã nhận được thư của Tiêu Lan, hôm sau sớm tinh mơ, Diên Mi cũng không tham ngủ, điểm tâm ăn được cũng ngon miệng, tinh thần xán lán, toàn tâm toàn ý vào trong thư phòng viết hồi âm cho Tiêu Lan.

Nhưng viết cho tới trưa, bỏ cả bàn giấy mà Diên Mi vẫn không thể viết ra được một tờ hài lòng.

- - Nàng có rất nhiều rất nhiều lời muốn nói, nhưng mà khi nhấc bút lên rồi thì lại không biết nên nói từ đâu, hơn nữa, nàng biết Tiêu Lan thực sự không phải đang đi du sơn ngoạn thủy mà là mang binh đánh giặc, viết quá nhiều, chỉ sợ Tiêu Lan nhớ đến nàng sẽ bị phân tâm.

Đi theo Tiêu Lan một đường, khổ sở ngọt ngào, va va chạm chạm, nàng cũng đã học được việc tùy chỗ mà hành xử, học được nên có khắc chế.

Diên Mi dứt khoát không viết gì hết, quyết định trực tiếp vẽ vài bức tranh.

Tờ đầu tiên là ngày đó hai người cùng nhau trồng đào ở Viễn Hương Đường.

Diên Mi nhẹ nhàng nhắm mắt lại, thậm chí không cần nghĩ nhiều thì hình ảnh kia vẫn rõ ràng như hôm qua, thời tiết đúng là ngày thu không khác mấy với hiện tại, nàng còn nhớ Tiêu Lan mới vừa đánh xong một trận ác chiến trở về, khắp người đều là máu tanh, lúc trồng đào còn có máu thuận lông mày hắn chảy xuống, thế nhưng Diên Mi lại một chút cũng không hề cảm thấy sợ hãi, nàng chỉ muốn giúp Tiêu Lan lau đi.

Nàng mỉm cười, đề bút, vẽ cực nhanh.

Vẽ xong, đề thêm một dòng chữ nho nhỏ: Hoa đào xinh đẹp, ta xinh đẹp, Lan ca ca càng xinh đẹp hơn.

Bức tranh thứ hai nàng vẽ là ở bên trong Hầu phủ Bộc Dương, có một đêm gặp thích khách, Tiêu Lan đi rồi mà quay lại, hai người sít sao ôm nhau.

Họa hết trang này, Diên Mi không biết nên viết cái gì, nàng nghiêng đầu suy nghĩ một chút, chẳng biết tại sao, nghĩ đi nghĩ lại lại nổi lên một chút thẹn thùng không hiểu, nghĩ đến nghĩ đi, chỉ đành cái gì cũng không viết.

Bức thứ ba Diên Mi vẽ là một ngọn núi, bởi vì gần đây muốn ăn mận chua liền tiện tay vẽ đỉnh núi nhỏ mà Tiêu Lan mang nàng đi qua hai lần, không biết bây giờ có còn cây mận nào hay không.

Vẽ cái này đơn thuần là do hứng thú đến, cũng là cái gì cũng không có viết.

Bức cuối cùng, Diên Mi lặng yên nửa ngày, có chút luyến tiếc không nỡ, hạ bút rất chậm, nàng vẽ chính mình giờ phút này - - đang ngồi tại án nghiêm túc hồi âm cho Tiêu Lan.

Một hồi lâu, phụ đề mười chữ: "Lan ca ca, bình an trở về, ta chờ chàng."

Hong khô, Diên Mi đối với “tác phẩm” của mình nhìn một hồi, thật hài lòng, gọi Cảnh nương tử vào đóng gói tốt, ngày kế sai thị vệ trong cung đưa đến chỗ Phó Trường Khải.

Trung thu vừa qua, Kim Lăng mưa càng lúc càng nhiều, ban đêm không còn nóng bức, tiếng mưa rơi liên tục tinh tế, Diên Mi ngủ thật say.

Nàng mong ngóng thư của Tiêu Lan, ba năm ngày thỉnh thoảng lại muốn tới xem một lần, bất quá cũng không có nghĩ tới sẽ nhận được thư lần nữa, chỉ mong tin bình an là được, lại không nghĩ đến, lúc đầu tháng chín phong thư thứ hai của Tiêu Lan lại đến thật.

Theo đó, còn có một rương mận nhỏ.

Diên Mi quả thực cực kỳ vui vẻ - - Tiêu Lan hiểu được bức họa thứ ba của nàng!

Rương mận này không lớn, cùng đồ tiến cống không thể so với, cũng rất ít, chỉ chưa tới ba mươi quả, miệng Diên Mi được nếm vị chua, cười đến nửa ngày.

Thư lần này rất ngắn, chỉ có một câu: "Ăn nhiều mận không tốt, không thể ăn nhiều, ba ngày ăn một lần, nghe lời."

Tựa hồ viết vội vàng, chữ viết hơi lộ vẻ qua loa, cái chữ "một" (nhất) kia kéo dài thật dài.

Diên Mi nhìn hai phong thư đối lập một đêm, lại có chút bận tâm, nhưng lo lắng này cũng không duy trì liên tục được mấy ngày Bộc Dương liền truyền đến tin tức - - Hoàng thượng dẫn đại quân đẩy lui Hung Nô, đã bức tàn binh Hung Nô đến Lạc Thủy, Bộc Dương đánh một trận lớn thu được toàn thắng!

Lúc thánh chỉ cùng công báo đến, trong một ngày, từ trong triều đến cuối hẻm toàn bộ náo nhiệt lên, bôn ba ăn mừng.

Bất quá, đại quân cũng không có lập tức khải hoàn hồi triều, mà là thừa thế xông lên, trực tiếp qua Lạc Thủy, trong ý chỉ cũng là mệnh đám người Phó Trường Khải chuẩn bị lương thảo.

Triều thần trông coi ở trong kinh tự nhiên không dám buông lỏng, từ ý chỉ đến hôm đó bắt đầu, bên trong mỗi bộ đều khẩn trương bận rộn ở một chỗ.

Đến cuối tháng chín, phong sơn một mảnh đỏ như lửa, phản ứng trong lúc mang thai của Diên Mi hiển hiện ra, không biết là bởi vì thai đầu hay là thể chất nàng như thế, cơ hồ là ăn cái gì nôn cái đó, trừ mấy thứ trái cây cùng nước canh ngẫu nhiên có thể ăn vào một chút, cái khác đều ăn không vô.

Toàn bộ cung tỳ Xích Ô Điện vội theo, Cảnh nương tử và Đào Diệp càng đau lòng hơn, thế nhưng không có biện pháp khác.

Lưu Viện Chính mỗi ngày đều đến nhiều lần, trong lúc mang thai tận lực dùng một phần thuốc nhỏ, chỉ có thể tốn tâm tư vào bữa ăn, Diên Mi cũng chịu phối hợp, ăn vẫn ăn, chỉ là ăn xong lại nôn ra.

Kèm theo đó, chiến sự cũng càng lúc càng khẩn trương, Phó Trường Khải nhìn chằm chằm chuyện lương thảo, cùng Tiêu Lan thông qua hai lần mật thư, biết được đại quân muốn tấn công Trung Kinh, đúng là thời điểm khẩn yếu, cũng chưa dám nhắc tới chuyện Diên Mi mang thai.

Tháng mười, Diên Mi dần dần lộ bụng bầu, động lòng người lại gầy một vòng, Phó phu nhân và Đường thị tiến cung xem một chuyến, đau lòng đến trở về lau nước mắt.

Đầu tháng mười một, Kim Lăng cũng nhập đông, thời tiết năm nay rất lạnh, Diên Mi lại buồn ngủ, trong một ngày phần lớn thời điểm đều là trôi qua ở trên giường.

Đến giữa tháng, nôn nghén cuối cùng khá hơn một chút, có thể ăn vào này nọ, thân thể nàng căn bản khá tốt, Cảnh nương tử chiếu cố cũng tỉ mỉ, thai nhi rất ổn.

So với lúc mới có thai thì Diên Mi cảm thấy mới lạ hơn rất nhiều, tinh thần cũng rất tốt, luôn có mấy câu hỏi kỳ quái muốn hỏi.

Ban đêm, Cảnh nương tử làm nóng chân cho nàng, ấn theo biện pháp Lưu Viện Chính dạy giúp nàng xoa bóp bắp chân, chân Diên Mi có chút sưng vù, chính mình nhìn nhìn, nói: "Béo."

"Ngài cũng không có béo lên", Cảnh nương tử sẵng giọng: "Đây là sưng, ngài hiện nay thân thể nặng, chân cũng dễ sưng."

Diên Mi sờ sờ bụng, nói: "Thắt lưng cũng mỏi, nhưng ta cam tâm tình nguyện."

Đầu tháng ba nàng còn không có cảm thụ quá lớn, nhưng từ khi bụng phồng dậy, nàng mỗi ngày nhìn mình đều cảm thấy cực kỳ mới mẻ, mệt mỏi cũng được, khó chịu cũng được, nàng đều không cảm thấy gì.

"Lan ca ca mau trở lại ", Diên Mi dựa gối dựa, thấy Cảnh nương tử và Đào Diệp đều nghi ngờ nhìn nàng, nói tiếp: "Ta chính là biết rõ."

- - Tiêu Lan trong hai tháng này cũng không có gửi thư về, Diên Mi thuần khiết là dựa vào cảm giác.

Cảnh nương tử cười gật đầu, Diên Mi lại nói: "Nặng, Lan ca ca không ôm được rồi?"

"Hoàng thượng “Long bàn phụng trợ”(mạnh mẽ, hùng dũng)", Cảnh nương tử nói: "Nương nương chính là có nặng hơn nữa cũng ôm nổi."

"Ừm", Diên Mi ngửa đầu xuất thần chốc lát, hơi mệt, Đào Diệp liền đem gối dựa lại, đỡ nàng nằm xuống, trước khi ngủ đã ngâm chân, toàn thân ấm áp hồ hồ, Diên Mi còn muốn nói một lát, kết quả nhắm mắt lại không biết ngủ thiếp đi lúc nào.

Cảnh nương tử hướng về phía Đào Diệp khoát tay, Đào Diệp tắt đèn, nhìn Diên Mi ngủ thật sâu thì đến góc điện trông giữ.

Nhưng là đến nửa đêm Diên Mi bỗng bừng tỉnh.

Cảnh nương tử còn chưa ngủ, vội thấp giọng đánh thức Đào Diệp, đốt đèn, thấy Diên Mi một đầu mồ hôi.

"Nương nương nằm mơ sao? Đừng sợ đừng sợ", Cảnh nương tử vừa giúp nàng lau mồ hôi vừa nhỏ giọng an ủi, "Đều ở đây, đều ở đây."

Vẻ mặt Diên Mi còn có chút mơ màng, sờ sờ bên cạnh, lẩm bẩm hỏi: "Phía đông giờ nào rồi?"

... ......

Giờ phút này, phía đông cũng là đêm tối.

Nhưng không giống với Kim Lăng an ổn ngủ say, Trung Kinh đang tràn đầy nôn nóng cùng bất an, ngoài thành đuốc thành xếp hàng, chiếu theo đại quân tối om om, giống như là muốn cắn nuốt sạch tòa thành trì này.

Tiêu Lan một thân huyền y, thiết giáp đen, ngồi trên lưng ngựa ở trong trận, giương mắt nhìn thành trì vốn thuộc về Đại Lương.

Tiêu Chân ở bên cạnh hắn, hít vào một hơi, trầm giọng nói: "Toàn bộ bốn mươi hai ngày."

- - Trung Kinh đã bị bọn họ vây khốn toàn bộ bốn mươi hai ngày.

Trong lúc đó viện quân đến bốn lần, toàn bộ bị đánh lui, tàn binh còn dư lại dũng thưa thớt trốn về Mạc Bắc, Tiêu Chân bị thương nhưng vẫn muốn đi theo Tiêu Lan ra trận.

Trận chiến này đánh gần năm tháng, bọn họ đều chờ đợi vào thời khắc hai chân đường hoàng bước vào Trung Kinh!

Trong thành binh Hung Nô thấy dưới thành đốt đuốc, thấy là muốn công thành liền hướng xuống dưới mắng chửi ầm ầm, Thường Tự không hề bị lay động, dùng ánh mắt xin chỉ thị Tiêu Lan.

Ánh mắt Tiêu Lan chăm chú, trong đêm tối như đang dấy lên đốm lửa nhỏ.

Thanh âm không thấy vội vàng chút nào, vững vàng nói: "Giá nỏ, châm lửa, công thành."

Sàng nỏ này chính là trước kia Diên Mi cấp trong quân Bộc Dương vẽ bản mới, cuối mùa xuân mới chế ra, lúc công thành ưu thế hiển thị rõ ràng, tác dụng so với lúc thủ thành còn lớn hơn, đầu mũi tên dẫn theo lửa, trên tường thành một mảnh gào thét.

Tiêu Lan đã đúng.

- - Hoàng thượng ngự giá thân chinh, ổn định quân tâm vững vàng, cộng thêm Bộc Dương đánh một trận thắng lợi chính là cổ vũ sĩ khí hiệu quả nhất, thừa thế xông lên đánh tới Trung Kinh, các tướng sĩ nhiệt huyết bành trướng, liều chết bất cứ giá nào.

Sau khi bị nhốt hơn bốn mươi ngày, Trung Kinh vốn đang tràn ngập bất an, ngay tai đêm nay liền náo loạn không chịu nổi.

Cuối canh hai bắt đầu công thành, ánh lửa kèm theo tiếng thét, càng ngày càng nghiêm trọng, binh Hung Nô ngoan cố chống lại, công thành cũng không phải dễ dàng, nhưng mà quân sĩ Đại Lương giống như điên loạn, giết một chém hai, trận chiến này đánh đỏ mắt, ước chừng hơn bốn canh giờ chém giết, từ đêm đánh tới trời sáng choang, cuối giờ Thìn, cuối cùng ầm ầm một tiếng, công phá cửa thành Trung Kinh.

Tiêu Chân đi theo một bên Tiêu Lan, trong một mảnh hưng phấn reo hò, đánh ngựa xông vào thành.

Một đường đi theo sát, bốn bề cửa thành toàn bộ bị quân Đại Lương chặn lại, lúc Tiêu Lan mang người tiến sát vào vương cung Hung Nô thì trong đó đã một mảnh hỗn loạn.

Bọn họ muốn tóm tân vương Hung Nô Y Tà.

Đề phòng Y Tà chạy trốn, bốn bề cửa thành hạ tử lệnh - - phàm người chạy ra từ cửa thành, không lưu người sống.

Nhưng mà, Y Tà không trốn.

Có lẽ lúc phá thành cũng đã nghĩ biện pháp, nhưng không thể thành công.

Lúc này hắn liền cầm đao trong điện, chờ Tiêu Lan đến.

Đại Lương quân trong nháy mắt vây quanh điện chật như nêm cối, Y Tà ở Vị Thủy từng bị Tiêu Lan bắn rớt tai phải, hiện thời chỗ tai phải trống rỗng, trên mặt cũng thêm một vết sẹo, có vài phần đáng sợ.

Thường Tự đảo mắt, ra thủ thế, trong điện lưu mười người thân tín, những người còn lại thối lui đến ngoài điện.

Y Tà rất lâu rồi không ngủ, đôi mắt ưng che kín tia máu, hắn cầm đao đứng lên, hướng về phía Tiêu Lan cười tà, "Ngươi quả thật đã đến."

"Trẫm nói chuyện luôn chắc chắn", Tiêu Lan chậm rãi nói: "Ngày đó đã nói qua cho ngươi, sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày, Đại Lương quân bước vào trong thành này."

Y Tà bỗng nhiên cười, ngẩng đầu lên, càng cười càng lớn tiếng, đến cuối cùng cười ra vài phân bi thương.

Ánh sáng mặt trời chiếu vào trong điện, tràn đầy lụi bại.

"Tiêu Lan? Không, hoàng đế Đại Lương", hắn vác đao trên vai, giật giật khóe miệng, "Ngươi đã là hoàng đế, có dám cùng ta đơn độc so một trận hay không?"

Tiêu Lan câu khóe miệng, "Có cái gì không dám?"

Y Tà tiếp tục cười, từng chữ hỏi: "Nếu như ngươi thua, có gan để ta ra khỏi thành hay không?"

"Nếu trẫm thua", lông mày Tiêu Lan nhướng lên, nhìn về phía Tiêu Chân cùng Thường Tự bên cạnh, hai người chỉ sợ hắn trúng khích tướng của Y Tà, vẻ mặt đau bao tử, nhưng lại không dám nói, lại không dám tiến lên hỗ trợ, Tiêu Lan cười một tiếng, khinh bạc hướng hắn huýt sáo hai cái, nói: "Nếu trẫm đánh không lại hắn, hai người các ngươi lập tức đi lên hỗ trợ, thời điểm nào rồi, còn muốn sính cái dũng của thất phu?"

Nửa câu sau của Tiêu Lan là đang châm biếm mắng Y Tà, Tiêu Chân hồi đáp một tiếng huýt sáo, Y Tà giận dữ, hét lớn một tiếng, vung đao liền lao qua bổ về phía Tiêu Lan!

Tiêu Lan ngửa người khó khăn tránh thoát, mũi kiếm lóe lên, hướng hai mắt Y Tà.

Trong điện tiếng người lặng lẽ, chỉ còn tiếng đao kiếm chạm vào nhau.

Đánh vài chục chiêu, khẩn trương nhất cũng không phải là Tiêu Lan, mà là Tiêu Chân và Thường Tự.

Đã đến bước này, không thể để thánh thượng gặp chuyện gì, lại không dám lập tức ra tay giúp, đặc biệt là Tiêu Chân, trong lòng hắn cũng biết rõ, ngày đó hoàng hậu bị bắt ở Hán Trung, trong nội tâm Tiêu Lan tất chắc là tức giận, ngay lúc này sở dĩ muốn đánh cùng Y Tà chính là muốn tự tay báo thù cho Hoàng hậu.

Nhưng nói riêng về công phu, Y Tà thật sự không kém.

Tiêu Lan muốn lấy tính mệnh của hắn cũng không dễ dàng, có lẽ sẽ bị thương.

Giống như là muốn xác minh lời hắn nói, đấu pháp Tiêu Lan thay đổi, tất cả đều là liều mạng chính mình bị thương cũng muốn đánh bại Y Tà, ra tay cực kỳ mạnh mẽ, Y Tà lớn tiếng mắng một câu Hung Nô, một đao quét qua chân Tiêu Lan, áo giáp Tiêu Lan nứt toác, trên đùi bị quét một cái, lại mặt không đổi sắc, thân thể nhào tới trước, đao Y Tà hướng lên trên, cắt ngang bụng Tiêu Lan, Tiêu Chân và Thường Tự quýnh lên, vừa xông lên vừa kêu: "Hoàng thượng!"

Ngay lúc kiếm Tiêu Chân vừa chạm đến Y Tà, Tiêu Lan đã cắm kiếm thiên tử vào ngực y.

Bốn mắt nhìn nhau.

Trong chốc lát, Y Tà ngã xuống đất.

Ngoài cửa vang lên vài tiếng xô cửa mãnh liệt, lập tức bị giữ chặt, một thanh âm bén nhọn ở bên ngoài hét lên: "Đừng giết hắn! Tiêu Lan ngươi đừng giết hắn! Lưu hắn một mạng, có nghe thấy không? Tiêu Lan!"

Ánh mắt Y Tà sáng lên một cái trong chớp mắt, nhìn Tiêu Lan có chút phức tạp.

Tiêu Lan biết là ai, mắt điếc tai ngơ, chuôi kiếm không chút do dự dùng sức vặn một cái.

Tân vương trẻ tuổi của Hung Nô chết dưới kiếm.

Hắn đầu tiên là Hoàng thượng, rồi sau đó mới là Tiêu Lan.

Trong điện yên tĩnh một lát, âm thanh ngoài cửa đến gần, Tiêu Lan nhắm mắt lại, đi ra ngoài.

Tần Uyển một thân xiêm y vải thô nông phụ, đang bị vài người túm lấy, muốn ném ra bên ngoài, cửa điện mở ra, Tiêu Lan liếc qua, cái gì cũng không nói.

Tiêu Chân ý bảo buông người ra, Tần Uyển chạy đến trong điện, một hồi lâu, giống như điên loạn chạy đến, muốn lao vào Tiêu Lan, bị người ngăn lại, mặt mũi nàng ta đầy nước mắt, hét lên: "Tiêu Lan! Ngươi rốt cuộc muốn như thế nào? Muốn như thế nào!"

Tiêu Lan đứng yên, trong đầu thoáng chốc trống rỗng, Tiêu Chân nhíu mày nhìn nhìn Tần Uyển, đi qua phân phó: "Giam lại trước."

Thường Tự vội vàng kêu ngự y đến băng bó miệng vết thương, Tiêu Lan không nói lời nào, vài động tác kéo áo giáp ra, một tay thăm dò vào trong áo, sờ đến thư của Diên Mi còn đáng dán vào trong ngực mình, lúc này mới từ từ thở phào một cái, lấy lại tinh thần nói: "Băng bó kỹ vào, nhiều thuốc hơn chút, tận lực đến lúc hồi cung thì không để nhìn ra dấu vết gì nữa."

Ed: còn 4c nữa là hết mất rồi...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Eun về bài viết trên: An Du, HNRTV, Hồng Gai, chalychanh, xichgo, yanl12781
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 145 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cửu nghịch thiên và 131 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

6 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

10 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

11 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

12 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

14 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

15 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Xuyên không] Tỳ nữ vương phi - Lữ Nhan

1 ... 40, 41, 42

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường ca rô đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 601 điểm để mua Cự Giải Nữ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 358 điểm để mua Trái tim cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 427 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 377 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 248 điểm để mua Ếch xanh 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.