Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 76 bài ] 

Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

 
Có bài mới 10.09.2018, 22:39
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.02.2017, 17:42
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 112
Được thanks: 1087 lần
Điểm: 31.41
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương bù

Chương 29: Trấn nhỏ không yên bình (9)

Editor: Tư Di

Nói chuyện rất lâu với người Tuyên gia mới hòa hoãn được mối quan hệ như lúc đầu.

Diên Vương gia uất ức đến mức ngực không ngừng phập phồng, quả thật muốn khạc ra búng máu.

Bên này người Tuyên gia âm thầm dựng thẳng ngón tay cái.

Cho tới bây giờ, người Tuyên gia trung thành nhưng không trung thành đến mức mù quáng. Hoàng đế hủy hết cơ nghiệp tổ tông của bọn họ, suýt nữa Tuyên Chuẩn chết trên đường, muốn nói mấy câu rồi coi như tất cả mọi chuyện chưa từng xảy ra sao? Ha ha. Là Vương gia quá ngây thơ hay là coi bọn họ quá ngây thờ?

"Ngươi có thể gọi Bổn vương là Diên Vương gia." Diên Vương gia cố nặn ra nụ cười.

Đoan Tĩnh nhướng mày: "Là tịch biên gia sản chưa đủ, còn muốn mạng người sao?"

Diên Vương gia tiếp tục cười: "Diên trong diên tục*."
*Diên tục: tiếp tục

Đoan Tĩnh nói: "Tịch biên gia sản một lần còn chưa đủ, đuổi đến tận đây để tiếp tục sao?"

Diên Vương gia không thể cười tiếp được nữa: "Thật ra thì ta thay mặt Hoàng huynh tới đây xin lỗi các vị."

Đoan Tĩnh nhỏ giọng hỏi Uyển thị đứng cách đó hai người: "Đồ bị tịch biên được trả lại ạ?" Cả phòng im lặng nên giọng nói dù nhỏ vẫn có thể nghe rõ.

Diên Vương gia ngậm một búng máu trong miệng, muốn ói ra mà không được, mãi sau mới nói: "Hôm nay ta đến đây, ngoài việc xin lỗi, còn có việc muốn bàn."

Tuyên Thống lập tức nói: "Tuổi tác của thảo dân đã cao, liên tục ốm đau, không còn sức lực nữa rồi."

Diên Vương gia trợn tròn mắt: Ta còn chưa nói chuyện gì mà.

Mặt Tuyên Thống rất bình tĩnh: Đừng nói.

Diên Vương gia hít một hơi thật sâu nói: "Thao Vương cấu kết với Ngão Đát, khởi binh tạo phản. Kinh thành đã thất thủ….!"

Mọi người ở đây đều kinh hãi.

Đoan Tĩnh bật thốt lên: "Nhanh như vậy sao?"

Ánh mắt Diên Vương gia rất mãnh liệt: "Có ý gì? Chẳng lẽ ngươi đã dự liệu từ trước?"

Đoan Tĩnh tự tin gật đầu: "Hoàng đế mê muội, bị tạo phản là chuyện sớm muộn mà thôi."

Sự thật chứng minh tất cả, lại không có từ nào để phản bác.

"Có phải ngươi cũng bị Hoàng đế đuổi đi đúng không?"

Diên Vương gia theo bản năng nói: "Vân chưa."

. . . . . .

Ánh mắt mọi người nhìn hắn lấp lánh.

Diên Vương gia im lặng: Hắn vừa nói "vẫn chưa" sao?

Những người khác dùng ánh mắt tỏ ý chính xác.

Diên Vương gia nói sang chuyện khác: "Lúc trước người mưu hại người của ngươi trước mặt Hoàng huynh chính là Thao Vương. Sau khi Hoàng huynh biết rõ sự thật, rất hối hận. Nếu không phải vì hắn đang bị thương phải rời đi, nhất định sẽ đích thân đến nhận tội ddl.qddi. Hôm nay, thiên hạ rơi vào tay Thao Vương, ngàn dân rơi vào cảnh nước sôi lửa bỏng, kính xin Tướng quân rời núi tương trợ." Nói xong, hắn đứng dậy quỳ gối.

Chỉ có điều phòng quá nhỏ, động tác lại quá lớn, hắn cúi đầu, những người khác không thể làm gì khác hơn là lùi về sau hai bước, nhìn qua giống như tránh tà.

Tuyên Thống nhìn đỉnh đầu của hắn, chậm rãi nói: "Vương gia khách khí, thảo dân mang tội trong người, bị lưu đày ở đây, không phải quy ẩn rừng núi, không dám nhận hai chữ "rời núi".

Tâm Diên Vương gia chết lặng. Có một người ca ca làm việc không đáng tin cậy, từ nhỏ đến lớn phải đi thu dọn hậu quả, gánh vác, thu dọn, gánh vác…….. Trước kia còn may, Hoàng huynh còn có núi dựa lớn, lúc chà lưng sống lưng cũng thẳng tắp, lần này thì hay rồi, khom người cũng không lau sạch được.  

"Thao Vương đa nghi, nếu hắn chấp chưởng giang sơn, ta và Hoàng huynh khó mà giữ được tính mạng, Tuyên gia cũng khó trốn một kiếp. Xét về việc công hay tư, Tướng quân cũng không thể khoanh tay đứng nhìn." Hắn khẽ cắn răng, chuẩn bị quỳ xuống, bị Tuyên Thống giữ chặt.

Tuyên Thống đang cầm hai tay của hắn, thật lòng thành ý nói: "Nơi này quá nhỏ, Vương gia không cần làm khó chúng ta." Không thấy Đoan Tĩnh và Tuyên Ngưng bị đẩy ra ngoài cửa sao?

Lời nói này vào tai Diên Vương gia lại mang hàm ý khác.

Làm Vương gia nửa đời, dĩ nhiên không thể không biết thân phận tôn quý của mình, đối phương không cho quỳ là ngại thân phận này.

Hắn lập tức lấy thánh chỉ từ trong ngực ra, đặc xá cho cả nhà Tuyên phủ, Tuyên Thống được phong làm Định Quốc công, lãnh Đại nguyên soái binh mã, chấp quản quân Tuyên gia ở Bắc Cương, vì biểu thị thành ý, đến Hổ phù cũng đưa.

Tuyên Thống từ chối một lúc, thật sự đẩy không được mới phải bất đắc dĩ thu nhận.

Nhìn ông nhận thánh chỉ, Diên Vương gia mới thở phào nhẹ nhõm.

Tuyên gia lấy cớ Vương gia đi đường vất vả mệt mỏi. Không dám quấy rầy, nhiệt liệt ủng hộ mà đưa hắn đến một khách điếm rách nát, lưu lại hai người sai bảo, mình thì quay lại gian phòng ban nãy mở một hội nghị gia đình.

Tuyên lão thái thái nói: "Đây là cơ hội."

Một câu nói định ra hướng đi trong tương lai của Tuyên gia.

Những người khác trong Tuyên gia cũng không có dị nghị gì.

Không thể trơ mắt nhìn cơ nghiệp trăm năm của Tuyên phủ bị hủy hoại trong chốc lát. Phải ăn sâu bám rề tích lũy một phần gia nghiệp ở chỗ này, là con đường bất đắc dĩ, có con đường tốt hơn đương nhiên muốn đi con đường tốt hơn. Huống chi, Hoàng đế tịch biên gia sản lưu đày bọn họ, gieo họa cho một nhà, nhưng Thao Vương cấu kết với Ngão Đát, gieo họa cho một nước di.ddlqd. Quyết định chọn ra một phương án đúng đắn nhất, để ý một chút, cũng chỉ có thể chọn Hoàng đế thôi.

Tuyên Tú nói: "Chỉ sợ Hoàng đế qua cầu rút ván."

Tuyên Thống nói: "Không sao, lần này chúng ta nắm chắc binh quyền."

Từng trải qua một lần chịu thiệt, còn hi vọng ông sẽ như lần trước trông cậy vào con mắt của Hoàng đế sao? Nói giỡn, ông không ngu như vậy!

Tuyên Tịnh nói: "Phong nhị thúc lên làm Đại nguyên soái binh mã, lại chỉ tiếp quản Hổ phù của quân Bắc Cương. Hiển nhiên là Hoàng đế vẫn còn kiêng kỵ chúng ta."

Tuyên Ngưng nói: "Nói một cách chính xác thì đầu óc của Hoàng đế vẫn còn trong dự liệu của chúng ta."

Bọn họ thương lượng nửa ngày, nhất trí quyết định có thể rời núi, nhưng lần này bọn họ không làm trung thần, phải làm quyền thần.

Bọn họ đã từng ngây ngốc, đã từng bị Hoàng đế quăng ra đường……..

Bàn bạc xong, Tuyên Thống còn cố ý hỏi ý kiến của Đoan Tĩnh.

Đoan Tĩnh suy nghĩ một lúc nói: "Không biết phụ thân của con sao rồi."

Người Tuyên gia: ". . . . . ."

Suýt nữa quên mất Đoan Tĩnh còn một người phụ thân ở kinh thành. Kể từ sau khi gặp sư công của nàng, liền cho rằng thân gia ở Hành Sơn, thì ra là ảo giác.

Tuyên Ngưng lập tức phái người hầu đến khách điếm hỏi thăm tin tức chỗ Diên Vương gia.

Đoan Tĩnh nói: "Không phải hắn đang ngủ sao?"

Tuyên Ngưng đúng tình hợp lý nói: "Quốc gia xảy ra chuyện lớn như vậy, nhất định Vương gia không ngủ được!"

Đang mơ mơ màng màng ngủ thì Diên Vương gia bị thân tín gọi dậy trả lời câu hỏi.

Hắn ngồi trên ghế suy nghĩ một lúc lâu mới nói: "Lễ bộ thị lang tên gì?"

Người hầu sửng sốt.

Mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau một lúc lâu.

Người hầu đành phải đi về hỏi Tuyên Ngưng.

Tuyên Ngưng và Đoan Tĩnh lại mắt to trừng mắt ti hí nửa ngày.

Tuyên Ngưng không nhịn được bóp mặt Đoan Tĩnh: "Đến tên tuổi của phụ thân cũng không nhớ?"

Đoan Tĩnh rất vô tội: "Gặp mặt liền gọi phụ thân. Có thấy ai gọi tên phụ thân đâu."

Tuyên Ngưng: ". . . . . ."

"Chàng biết tên phụ thân chàng là gì không?"

"Tuyên Thống."

"Làm sao chàng biết?" Thật thần kỳ!

"……………" Ấy thế mà Tuyên Ngưng lại không nghĩ ra tại sao mình lại biết tên của phụ thân.

Hắn nói: "Mẫu thân ta kể."

Đoan Tĩnh nói: "Mẫu thân ta mất từ sớm."

"Người khác cũng sẽ nhắc tới."

"Từ nhỏ ta đã theo chân sư công ở trong đạo quán."

"Chẳng lẽ sư công của nàng không đề cập tới?"

"Khốn kiếp, tên phụ bạc, ngụy quân tử, tiểu bạch kiểm……."

". . . . . ."

Người hầu đến khách điếm trả lời: "Họ Ngư, dáng người trắng trẻo, có chút nhan sắc."

Diên Vương gia: ". . . . . ."

Nếu mà hắn trả lời, không phải sẽ chứng minh hắn cho rằng quan viên đó có chút nhan sắc sao?"

Nhưng vấn đề là, hắn thật sự có nhớ ra một người.

"Ngư Ngọc Xuân?"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 16.09.2018, 21:13
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.02.2017, 17:42
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 112
Được thanks: 1087 lần
Điểm: 31.41
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 30: Trấn nhỏ không yên bình (10)

Editor: Tư Di

Cũng không thể trách Diên Vương gia được.

Bản thân Ngư Ngọc Xuân không có cảm giác tồn tại, cũng không bị tịch biên gia sản, thật sự không có cách nào làm người khác chú ý.

Diên Vương gia suy nghĩ một lúc nói: "Lúc Hoàng Huynh di giá, hắn không đi theo, nếu không khuất phục uy quyền của Thao Vương thì cũng rớt đầu mà thôi. Sao thế? Tuyên phủ có giao tình với hắn?"

Người hầu nói: "Ngư thị lang là phụ thân nhị nãi nãi nhà chúng tôi."

Đến cả tên cũng không biết, phải dùng "có chút nhan sắc" để hình dung phụ thân sao?

Diên Vương gia vốn là người lười quan tâm đến chuyện nhà người khác, lại cảm thấy có thể lôi kéo nhị nãi nãi, liền hỏi: "Nhị nãi nãi là vị nào?"

Người hầu nói: "Là tiểu phu nhân của Nhị gia."

"….. Ta đã gặp chưa nhỉ?"

"Hôm tịch biên gia sản, cũng đúng là ngày nàng ấy gả vào Tuyên phủ."

Diên Vương gia: "…………." Vừa nghe đến bốn chữ "tịch biên gia sản" là lại cảm thấy một ngụm máu tươi trào lên từ lồng ngực.

Đất lưu đày, là nơi trời trên cao mà Hoàng đế ở xa. Kinh Thành náo nhiệt bao nhiêu thì Lĩnh Tây yên ắng bấy nhiêu.

Diên Vương gia ngủ một giấc, đẩy cửa sổ nhìn thấy núi, bỗng cảm thấy năm tháng thật bình yên, những hào nhoáng vinh quang như nước chảy mây trôi, tiêu tan trong những tia nắng ban mai nơi núi xa, trong lòng sinh ra nghi vấn:

Ta là ai?

Vì sao ở đây?

Tương lai sẽ ra sao?

"Vương gia." Thị vệ gõ cửa, kéo hắn trở về thực tế: "Hoàng thượng đưa mật chỉ tới."

Diên Vương gia mở cửa, chỉ vào rương lớn ở mép giường: "Đọc xong thì vứt vào trong đó."

Từ sau khi rời kinh thành, trên đường dưỡng thương Hoàng đế không có việc gì làm nên viết mấy tờ mật chỉ dần tạo thành thói quen. Lúc đầu còn có thể viết việc hết sức lo sợ an nguy, sau tám chín phần là viết thăm hỏi hoặc cảm khái như: "Chào buổi sáng.", "Ngủ ngon.", "Hoa dại thật đẹp.", "Người đi đường thật xấu xí."  

Cũng không phải là lần đầu tiên thị vệ làm chuyện đại nghịch bất đạo này, vô cùng thuần thục đọc: "Đệ có khỏe không? Mấy ngày không gặp, thật là nhớ ddlqddi. Đêm qua gió bắt đầu thổi, lá rách rơi đầy đất, nhìn không chẳng thú vị, mong đệ trở về để cùng nhau thưởng thức. Nghĩ đến đệ, nhớ đến đệ. Mong đệ trở về."

Diên Vương gia: "…………" Lá rách rơi đầy đất, nhìn không chẳng thú vị, chẳng lẽ hai người nhìn sẽ thú vị hơn? Không phải chỉ là lá rách rơi đầy đất thôi sao?

Thị vệ bỏ mật chỉ vào trong cái rương đầy đến mức sắp tràn ra ngoài.

Diên Vương gia buồn bực nói: "Hết rồi? Chỉ như vậy?"

Thị vệ nói: "Thánh giá đã đến Hợp Ung………"
Diên Vương gia trừng mắt liếc hắn, khoát tay nói: "Nơi này nhiều người hỗn tạp, cẩn thận vẫn hơn. Đến Tuyên phủ gửi bài thiếp, thăm dò ý tứ."

Mặc dù quyết định……….. làm công cho Hoàng đế lần nữa, nhưng vẫn muốn một cái giá.

Sau mấy lần Tuyên Thống cho Diên Vương gia uống canh bế môn, mới nể mặt mời hắn đến nhà ăn cơm. Cả nhà đông đủ cả nam lẫn nữ cộng thêm Diên Vương gia, ngồi chen một bàn, chỉ có hai đĩa rau dại.

Diên Vương gia: "……….."   Đây cũng gọi là ăn cơm sao, còn thức ăn đâu.

Người Tuyên gia "xấu hổ" nói, đồ trong nhà đều bị tịch biên, thật sự là không kiếm được đồ gì ngon đãi khách.

Diên Vương gia nhìn mà lòng chua xót, nghĩ đến đồ của bản thân cũng bị Thao Vương lấy đi, lại càng đau lòng hơn. Hắn vội nói dạ dày mình mấy ngày hôm nay không được tốt, thức ăn ở đây không hợp khẩu vị. Về phần gia tài của Tuyên gia, tất nhiên khi hồi kinh sẽ phải trả lại, chẳng những trả lại, còn trả lại gấp đôi.

Tuyên lão thái thái nói đầy ẩn ý, từng bị thu nhà một lần nên trong lòng luôn lo lắng, sợ rằng khi quay về lại bị thu lần nữa.

Diên Vương gia giơ tay lên trời thề, bày tỏ mình và ca ca tuyệt đối không phải là loại người vong ân phụ nghĩa.

Lúc gặp rủi ro, lời thề giống như cái rắm, nghe thật nặng miệng, quay đầu liền tan thành mây khói, tất nhiên Tuyên gia không thể dễ dàng bị lừa như vậy.

Uyển thị và Liễu thị che mặt khóc lóc kể lể con đường gian khổ mà bản thân trải qua khi đến đây, Tuyên Tú nhắc đến hai nữ nhi, thật sự rớt hai hàng nước mắt. Tuyên Chuẩn, Tuyên Lăng không kiềm được, khóc theo. Đoan Tĩnh cắn chiếc đũa, nhìn nữ quyến hai bên, lặng lẽ rụt người, dùng Uyển thị để ngăn cản tầm mắt của Diên Vương gia.

Mỹ nhân rơi lệ làm lòng người tan nát.

Diên Vương gia chợt cảm thấy mình nói sai, đưa ánh mắt cầu cứu nhìn Tuyên Thống và mấy nam nhân còn lại.

Tuyên Tịnh nói bóng nói gió, Tuyên lão thái thái thích xem hí, nghe nói trong hí văn có Kim bài miễn tử, là đồ tuyên dương trung thần đáng tin cậy nhất.

Diên Vương gia hết sức khó xử, vật này tiên triều có nhưng triều ta không có.

Tuyên Tịnh cười híp mắt nói, cái gì cũng có mở đầu.

Diên Vương gia ăn hai cọng rau dại, tâm sự nặng nề chuẩn bị trở về, tới cửa, liền cảm thấy có trận gió đánh tới, thị vệ hô to: "Vương gia cẩn thận.", "Bảo vệ Vương gia." Vậy mà, cũng không ăn thua. Diên Vương gia vẫn phải hứng chậu nước lạnh, lạnh đến thấu tim.

"Có thích khách!"

Thị vệ ngoài sáng trong tối kêu gào xông ra ngoài, người Thuyên gia cũng tự động vây quanh bảo vệ hắn.

Diên Vương gia lấy lại bình tĩnh, vuốt mặt ngửi ngửi, phát hiện ra là nước không phải nước tiểu, cảm thấy an tâm hơn một chút. Sắc mặt Tuyên Thống không tốt, trầm giọng nói: "Có thể là Thao Vương……"

Nói còn chưa dứt lời, đã nghe thấy bọn thị vệ hô to: "Bắt được rồi." Một nhóm người vây quanh một người ăn mặc như thiếu phụ, đến gần mới phát hiện ra thiếu phụ đó chính là Đoan Tĩnh.

Đoan Tĩnh xách theo một người, bước đi như bay, đi tới trước cửa, khẽ ném người xuống: "Này, của ngươi."

Diên Vương gia quát lên: "Ngươi là người phương nào? Vì sao đánh lén Bổn vương? Có phải do Thao Vương sai khiến không? Nói, nếu như ngươi không nói, ta sẽ ném ngươi xuống biển làm mồi cho cá di.ddlqd. Rốt cuộc ngươi có chịu nói hay không? Tại sao không nói!"

Tuyên Thống kéo tay áo của hắn, cho "thích khách" có khoảng trống để nói chen vào.

"Thích khách" nói: "Ta là đồ đệ của Vương Tướng Trăm Dặm, Lợi Đa Binh. Tới đây để cảnh cáo Lệ Khuynh Thành! Dám khinh thường sư phụ ta, sẽ phải chịu hậu quả."

Lệ Khuynh Thành là ai, Diên Vương gia cũng biết. Hắn tỉnh táo hỏi: "Ngươi thấy ta giống Lệ Khuynh Thành à?"

Lợi Đa Binh nói: "Không giống."

. . . . . .

Nếu như nói giống, hắn chịu thiệt một chút cũng không sao, dù sao cũng là cao thủ đứng thứ ba thiên hạ. Không ngờ lại không giống! Nói không giống sao còn dội nước hắn? Có phải bị ngu không vậy? Có phải bị ấm đầu không? Có phải đã bị ngu còn bị ấm đầu hay không?

Diên Vương gia uyển chuyển biểu đạt ý nghĩ của mình.

Lợi Đa Binh nói: "Nếu là Lệ Khuynh Thành, sẽ không để bị hắn nước vào người. Nếu bị hắt nước vào người, thì không phải là Lệ Khuynh Thành."

"Vậy sao ngươi lại hắt nước vào người ta?"

"Bởi vì không hắt được Lệ Khuynh Thành."

Diên Vương gia: "…………." Nói cũng rất có lỹ, nhưng mà, thật sự trong lòng không thoải mái.

Rốt cuộc Tuyên Ngưng lên tiếng nói chuyện: "Ngươi đến ra uy hả?"

Lợi Đa Binh nói: "Sư phụ nói rồi, coi như Lệ Khuynh Thành còn trẻ tuổi không hiểu chuyện, cho hắn thêm một cơ hội nữa. Mười hai tháng này, chỗ hẹn cũ. Ai không đến, người đó chính là kẻ hèn nhát."

Tuyên Ngưng hừ lạnh nói: "Xin hỏi Vương Tướng Trăm Dặm bao nhiêu tuổi?"

Lợi Đa Binh sửng sốt một lúc: "Năm ngoái sư phụ đại thọ bảy mươi tuổi."

Tuyên Ngưng nói: "Người bảy mươi tuổi, phải từng học lễ nghĩa liêm sỉ. Ở trước mặt trượng phu lại hẹn thê tử người ta ra gặp riêng, chẳng lẽ đây chính là lễ nghi ở Thương Lan sao?"

Lợi Đa Binh ngơ ngác nói: "Người nói gì ta không hiểu."

Tuyên Ngưng kéo Đoan Tĩnh lại gần mình, lạnh lùng nói: "Lệ Khuynh Thành là thê tử của ta. Chúng ta mới thành thân, gắn bó như keo sơn, không muốn đi đâu cả."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 23.09.2018, 23:52
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 14.02.2017, 17:42
Tuổi: 3 Nữ
Bài viết: 112
Được thanks: 1087 lần
Điểm: 31.41
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 31: Thiên hạ không thái bình (1)

Editor: Tư Di

Lợi Đa Binh kinh ngạc: "Lệ Khuynh Thành là thê tử của ngươi? Không ngờ phong tục của quốc gia mấy người lại cởi mở như vậy." Không ngừng thán phục.

. . . . . .

Diên Vương gia kịp thời phản ứng đầu tiên, kiên quyết khoát tay: "Ta thật sự không phải là Lệ Khuynh Thành."

Không ai cảm thấy như vậy.

Lợi Đa Binh nhìn về phía những người khác.

Tuyên Xung lùi về phía sau một bước, Tuyên Tịnh lại bời vì ngồi xe lăn, hoạt động không tiện nên ở nguyên tại chỗ không nhúc nhích, thái độ thản nhiên khiến Lợi Đa Binh nhìn chăm chú. Tuyên Tịnh bình tĩnh nói: "Ta là huynh trưởng của hắn."

Lợi Đa Binh đưa ánh mắt nhìn về phía Tuyên Thống.

Tuyên Thống: "……. Ta là phụ thân của hắn."

Tuyên Ngưng không thể nhịn được nữa kéo Đoan Tĩnh lại: "Nàng là thê tử của ta."

Lợi Đa Binh nói: "Rốt cuộc ngươi có mấy thê tử?"

Tuyên Ngưng tức giận nói: "Một." Dừng một chút, bổ sung: "Duy nhất."

Lợi Đa Binh nói: "Vậy Lệ Khuynh Thành là của ngươi……… Ôi*!"

Tuyên Ngưng: "……….." Nói là thê tử, sao biến thành dì* rồi.
*giải thích một chút: Từ 咦 (ôi, a – tỏ ý kinh ngạc) đồng âm với từ 姨 (dì) thế nên mới có sự hiểu lầm của nam chính.

Lợi Đa Binh chỉ vào Đoan Tĩnh: "Nàng chính là Lệ Khuynh Thành á?" Mắt trọn tròn, cố gắng chứng minh bản thân không phải bị ngu đến bất trị.

Tuyên Ngưng nói: "Ngươi cũng cảm thấy sư phụ của ngươi không biết xấu hổ nhỉ?"

Lợi Đa Binh không tự chủ được gật đầu một cái. Sư phụ cũng hơn bảy mươi tuổi rồi, còn hẹn tiểu cô nương nhà người ta, chính xác là…. Là cái gì. Đúng rồi! Suýt nữa thì sập bẫy rồi. Sư phụ của hắn hẹn tỷ thí chứ không phải hẹn ước. Có ai nghĩ tới việc Lệ Khuynh Thành là nữ cơ chứ, lại còn trẻ tuổi dd.lqqddi. Vậy căn bản là không cần đánh nhau nữa rồi. Cao thủ đứng trước và sau nàng đều đã già. Nàng chỉ cần sống lâu hơn là sớm muộn gì cũng đứng nhất thiên hạ.

Đoan Tĩnh thấy hắn đột nhiên trút giận, cũng có chút áy náy. Dù sao cũng là mình lỡ hẹn trước. Nàng nói: "Thật ra thì…………."

Mới nói được ba chữ thì bị Tuyên Ngưng cắt ngang: "Không cho đi." Nhìn mặt thì kiên quyết nhưng lại che giấu vẻ lo lắng.

Đoan Tĩnh suy nghĩ một lúc. Thật ra thì, đưng thứ tư thiên hạ cũng chẳng có gì hay ho để so. Có so cũng chỉ có thể thừa nhận kém hơn nàng mà thôi. Nàng nói với Lợi Đa Binh: "Thực sự là Trăm Dặm tiền bối chưa hiểu hết lễ nghi nước ta."

Lợi Đa Binh: ". . . . . ."

Lợi Đa Binh nói: "Sư phụ cũng không biết ngươi là nữ, lại còn mới thành thân." Nếu không, lấy sự cố chấp của sư phụ với võ công, nếu……. Vẫn sẽ khiêu chiến chứ? Nghĩ như vậy, đúng là sự phụ nên học tấp chút lễ nghi.

Tuyên Ngưng nói: "Vậy thì bây giờ hắn biết rồi."

Lợi Đa Binh khó hiểu hỏi: "Sư phụ không ở đây, sao bây giờ biết được?"

"…………" Tuyên Ngưng nói: "Ta để ngươi quay về là hắn biết ngay thôi."

Lợi Đa Binh lập tức phủi phủi quần áo: "Ta đi đây."

Vừa mới nghiêng đầu đã bị thị vệ của Diên Vương gia cản lại.

Thị vệ im lặng. Chẳng lẽ không ai để ý tới vấn đề, người bị hắt nước là Vương gia của bọn họ sao? Sao đã tự ý quyết định rồi!

Bọn họ nhìn về phía Diên Vương gia lấy lòng, hi vọng hắn nể tình người dưới chướng mà không truy cứu trách nhiệm của hộ vệ.

Thực sự thì lúc này Diên Vương gia cũng không có ý định truy cứu trách nhiệm. Hắn nhìn chằm chằm Đoan Tĩnh, trong đầu chỉ chứa một ý niệm: Nàng là cao thủ đứng thứ ba thiên hạ, nàng là cao thủ đứng thứ ba thiên hạ………. Ha ha ha! Thiên dạ rộng lớn đúng là có đủ chuyện lạ. Mặc kệ thế nào, quốc gia rung chuyên, nhân tài là nhu cầu cấp bách, một cao thủ thiên hạ tới thật đúng lúc. Hắn chép miệng, lộ ra nụ cười chói mắt, không màng đến phong độ cũng như thể diện: "Lệ đại hiệp, chúng ta ra chỗ vắng vẻ hàn huyên một chút được không?"

Tuyên Ngưng lạnh lùng nói: "Không được." Không ngờ dám ước hẹn với thê tử của hắn ngay trước mặt mọi người. Vương Tướng Trăm Dặm có thể coi là không biết không có tội, Diên Vương gia là trắng trợn.

Diện Vương gia giống như nhớ ra sự tồn tại của hắn nói: "À, ngươi có thể dự thính."

Tuyên Thống nhay mắt với gáy của Tuyên Ngưng: Mới thiết lập quan hệ hợp tác, hơi nể mặt một tí. Dù sao với bản lãnh của con dầu mình, người chịu thiệt cũng chỉ có thể là người khác.

Dưới ánh mắt của bọn thị vệ: "……………." Ở góc độ này, thấy được cái nháy mắt kia sao?

Tuyên Ngưng đưa lưng về phía Tuyên Thống, không chút do dự nói: "Được rồi."

Bọn thị vệ: "…………" Chẳng lẽ nhìn thấy?

Tuyên Tịnh nhìn thấy ánh mắt giao nhau của Tuyên Thống và Tuyên Ngưng nên chỉ lộ ra nụ cười mê người.

Lợi Đa Binh bị lãng quên trợn mắt há hồm. Thì ra chỉ cần làm như vậy là hợp lễ nghi. Hắn vội vàng nói: "Ta thay mặt sư phụ gửi lời khiêu chiên tới Lệ Khuynh Thành và tướng công của nàng."

Tuyên Ngưng không chút do dự nói: "Không đi."

Lợi Đa Binh vô cùng kinh ngạc: "Tại sao?"

"Xa quá." Tuyên Ngưng thuận miệng trả lời qua loa lấy lệ, xoay người tiện thể kéo Đoan Tĩnh về nhà. Diên Vương gia rất vui vẻ theo sau. Rất nhanh, cửa nhà chỉ còn sót lại Lợi Đa Binh và mấy người thị vệ.

Lợi Đa Binh nói: "Ta có thể đi rồi chứ?"

Bọn thị vệ cười cười.

Bên trong.

Diên Vương gia vội vàng theo sát phía sau, thuận tay đóng cửa lại, hai mắt nóng bỏng nhìn Đoan Tĩnh.  

Tuyên Ngưng: "…….." Không cho bọn họ gặp riêng quả nhiên là quyết định đúng đắn.

Diên Vương gia nói: "Ngươi thật sự là Lệ Khuynh Thành? Lệ Khuynh Thành đứng thứ ba thiên hạ?"

Đoan Tĩnh nói: "Khó tin lắm sao?"

Diên Vương gia thẳng thắn gật đầu: "Chính xác."

Đoan Tĩnh an ủi hắn: "Nếu không đừng tin." Cần gì miễn cưỡng bản thân nhỉ? Dù sao cũng chẳng ảnh hưởng gì đến nàng.

Tuyên Ngưng không nhịn được bật cười. Tâm tình buồn bực cũng tan thành mây khói, thấy thế nào cũng thấy thê tử mình thuận mặt.

Diên Vương gia nói: "Đất nước lâm nguy, mọi người dân đều phải có trách nhiệm. Đất nước đang gặp nạn, ngươi có võ công tuyệt thế, chẳng lẽ không nguyện ý góp sức lực sao?"

Đoan Tĩnh rất nghiêm túc suy nghĩ một lúc: "Nhưng mà, Hoàng thượng hại tướng công của ta bị tịch thu nhà cửa, phải đi lưu đày. Chàng gặp rủi ro, ta không bỏ đá xuống giếng đã là hiền lành lắm rồi."

Sắc mặt Tuyên Ngưng thay đổi, muốn giúp nàng nói mấy câu, lại nghĩ, quan hệ giữa bọn họ với Hoàng thượng giống như giấy dán cửa sổ, ai cũng viết giấy mỏng manh, chỉ là không muốn chọc thủng nó d.dilqd. Nhưng Đoan Tĩnh đã chọc thủng rồi, dù sao, hắn vẫn sẽ che chở cho nàng. Hoàng đế hay thay đổi thất thường lại vong ân phụ nghĩa, Tuyên gia đã sớm trải qua, giờ cũng đã đề phòng, tâm trạng cũng không còn nơm nớp lo sợ như ngày trước.

Diên Vương gia nói: "Người hãm hại Tuyên gia là Thao Vương, Hoàng huynh cũng bị hắn lừa."

Đoan Tĩnh nói: "Có phải như thế chứng minh Thao Vương thông minh hơn Hoàng thượng đúng không?"

Diên Vương gia lập tức không phản bác được.

Hắn nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng cũng nghĩ ra được một ưu điểm của Hoàng huynh: "Nhưng Hoàng huynh hiền lành lương thiện hơn Thao Vương. Nếu như Thao Vương lên làm Hoàng đế, Tuyên gia không chỉ bị tịch biên gia sản, mà là tịch thu tài giản rồi bị giết như kẻ phạm tội rồi!"

Cho nên, đối với Hoàng đế và Thao Vương mà nói, tranh giành ngôi vị Hoàng đế như một cuộc tỷ thí ngu xuẩn; đối với Tuyên gia mà nói, là lựa chọn giữa tịch biên gia sản và tịch thu gia sản rồi bị giết như tội phạm sao?

Nghe đều rất đáng sợ.

Tuyên Ngưng hoảng hốt nhận ra, mình tiếp tục thần phục Hoàng đế có phải là một quyết định đúng đắn.

Đoan Tĩnh chậm rãi nói: "Nói như vậy, xem ra hai người bọn họ thiệt hại tương đối lớn. Nói không chừng, người lên làm Hoàng đế lại là ngươi."

Diên Vương gia: ". . . . . ."

Sau lần đó, ba người Đoan Tĩnh, Tuyên Ngưng và Diên Vương gia không hề hé răng nội dung cuộc nói chuyện hôm đó dù chỉ một chữ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 76 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 34, 35, 36

5 • [Cổ đại] Hôn lễ đệ nhất thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân

1 ... 70, 71, 72

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

7 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

8 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

9 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

10 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 29, 30, 31

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 210, 211, 212

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 209, 210, 211

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại - Mạt thế - Trùng sinh] Sống lại lần nữa ở tận thế - Lâm Y Dương

1 ... 33, 34, 35

15 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 7, 8, 9

16 • [Xuyên không - Nữ phụ] Vật hi sinh tu chân ký - Nhu Nạo Khinh Mạn

1 ... 81, 82, 83

17 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

18 • [Hiện đại] Đại bạo ngọt - Thánh Yêu

1 ... 36, 37, 38

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 198, 199, 200



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 210 điểm để mua Guốc xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 217 điểm để mua Thư tình viết bằng lông ngỗng
Lily_Carlos: ấn vào tên người bạn muốn gửi tin nhắn xong ấn pm là dc
chuonggio06: Có ai không ạ
chuonggio06: Cho mình hỏi làm sao để sử dụng chức năng nhắn tin riêng vậy ạ
chuonggio06: Cho mình hỏi làm sao để sử dụng chức năng nhắn tin vậy ạ
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 200 điểm để mua Gà con và bong bóng
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 387 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 248 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 246 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 366 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: +Ta Là Bảo Bối+ vừa đặt giá 201 điểm để mua Cung Kim Ngưu
Shop - Đấu giá: +Ta Là Bảo Bối+ vừa đặt giá 254 điểm để mua Bươm bướm và vườn hoa
Shop - Đấu giá: +Ta Là Bảo Bối+ vừa đặt giá 532 điểm để mua Thiên thần tím
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 511 điểm để mua Song Ngư Nữ
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 318 điểm để mua Ma Kết Nam
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 209 điểm để mua Cự Giải Nam
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 287 điểm để mua Xử Nữ Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 467 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 270 điểm để mua Gà con mới nở
Nguyêtnga: Hú hồn ms thấy tỉ năm tnn trở lại
Shin-sama: chắc không còn ai nữa
Shin-sama: :D
Shop - Đấu giá: Tư Bảo Bảo vừa đặt giá 200 điểm để mua Búp bê ôm trái tim
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 256 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 933 điểm để mua Ngọc tím
Mavis Clay: á à, ra là tỷ quăng bomb muội
LogOut Bomb: Lily_Carlos -> Mavis Clay
Lý do: ^^
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Cún ngủ
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 242 điểm để mua Gà con mới nở

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.