Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 382 bài ] 

Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

 
Có bài mới 08.09.2018, 09:53
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32036 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn 5 - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 5:

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Hoắc Vân Phi ôm lấy Đỗ Hâm Lôi, khẽ mỉm cười cự tuyệt nói: “Không cần, tôi có phụ nữ!”

“Ha ha, người phụ nữ của tam thiếu xinh đẹp phi phàm, người phụ nữ tầm thường dĩ nhiên không thể lọt vào mắt của ngài!” Đại Lão rất biết xoay theo chiều gió, thấy Hoắc Vân Phi thương yêu vô hạn cô gái bên cạnh, vội vàng lên tiếng phụ họa.

Nhàn nhạt nhếch môi, Hoắc Vân Phi không thừa nhận cũng không phủ nhận, bàn tay thủy chung nắm lấy eo Đỗ Hâm Lôi, thần thái cực kỳ thân mật.

“Chúng ta lên sân thượng trên lầu chơi săn thú, coi như làm vận động tiêu cơm sau khi ăn, ý của tam thiếu như thế nào!” Đại Lão đề nghị.

Chủ ý này không tệ, Hoắc Vân Phi gật đầu đồng ý, đưa mắt nói với Đỗ Hâm Lôi, “Có muốn cùng đi không?”

Chơi săn thú ở sân thượng trên lầu nhà hàng? Đây cũng thật mới mẻ? Chẳng lẽ vị trùm buôn thuốc phiện Đại Lão này nhốt động vật lên trên sân thượng?

Đỗ Hâm Lôi đã nhiều ngày không sờ tới súng, cũng ngứa nghề, dù sao cả ngày bị câu thúc gò bó không có tự do, lúc này khó có được hạng mục giải trí cô cảm thấy hứng thú, đương nhiên muốn tham gia.

Dưới đồng hành của bảy tám vệ sĩ tâm phúc, đoàn người đi thang máy riêng tới sân thượng.

Theo bước chân lên bậc thềm cuối cùng lên sân thượng, trước mắt rộng mở trong sáng.

Sân thượng rộng rãi trống trải, được thiết kế thành nơi đi săn và trường bắn chuyên dụng.

Dùng dây thép gai vây quanh một diện tích chừng một ngàn mét vuông, bên trong sắp xếp núi giả bằng đá hiếm còn có một vài cây đại thụ nhân tụ, hình thành bình phong che chắn thiên nhiên, lúc săn thú, những lá chắn này có thể làm chỗ giấu mình cho con mồi, gia tăng niềm vui thú khi săn thú. diee ndda fnleeq uysd doon

Con mồi vừa liếc qua liền hiểu  thật sự không có cảm giác lo lắng, càng nửa ngầm che đậy càng có thể kích thích nhân tố khát máu của kẻ săn thú.

Nhưng, nhưng mà… Đỗ Hâm Lôi kinh ngạc trợn to đôi mắt sáng, bởi vì cô phát hiện nơi săn bắn này nuôi nhốt không phải động vật bình thường, mà là –– người sống sờ sờ!

Cho rằng mình nhìn lầm rồi, cô vội vàng dụi mắt nhìn lại. Không sai, trong nơi săn bắn ước chừng một ngàn mét vuông này nuôi nhốt mấy chục người. Đa số bọn họ là đàn ông trưởng thành, cũng có mấy người già yếu, trong đó đột nhiên có bóng dáng một đứa bé.

Đây là tình huống gì? Chẳng lẽ những trùm buôn thuốc phiện mất trí này muốn dùng người sống sờ sờ làm con mồi?

Đại Lão để thuộc hạ dâng súng săn kiểu mới nhất lên cho Hoắc Vân Phi, lấy lòng hỏi, “Không biết tam thiếu có hứng thú với trò chơi như vậy không?”

Hoắc Vân Phi nhận lấy súng săn, tiện tay thuần thục tháo dỡ thưởng thức, lười biếng cười nói: “Chơi đùa một chút cũng được!”

“Nếu chơi, vậy lấy một chút tiền đánh cược tới trợ hứng đi!” Đại Lão vỗ vỗ tay, có một người lập tức đi lên, trong tay cầm một cái hộp hình chữ nhật, mở lên vừa nhìn, bên trong là một pho tượng Thiên thủ Quan âm bằng vàng ròng, “Nghe nói tam thiếu thờ phụng Phật giáo, càng thích tượng Phật Quan âm, hôm nay nếu như tam thiếu thắng tôi, thì có thể lấy đi phần đánh cược này!”

Có qua không có lại cũng vô lễ, Hoắc Vân Phi cũng muốn chuẩn bị tiền đánh cược. Bình thường anh đều lấy người phụ nữ bên cạnh lên, hôm nay lại ngoại lệ. Không phải anh không tin tưởng mình, mà là sợ lỡ như có tình huống ngoài ý muốn tư lợi bội ước sẽ không tốt. Dù sao đối với người trên giang hồ mà nói, chú ý nhất chính là một lời nói đáng giá ngàn vàng.

Ngẫm nghĩ, anh rút súng lục bên hông ra, đi qua đặt bên cạnh Thiên thủ Quan âm, nói, “Cây súng này là tôi dùng số tiền khổng lồ mua kiểu mới nhất, giá trị không thể kém Quan âm của anh, tôi thua, liền tặng cho anh!”

“Được, sảng khoái!” Đại Lão không khỏi nhìn nhiều Đỗ Hâm Lôi, hơi kỳ quái Hoắc tam thiếu lần này tình nguyện lấy súng ngắn anh yêu thích lên cũng không muốn bỏ cô ra làm tiền đánh cược. Xem ra người phụ nữ này đúng là vật cưng mới của Hoắc lão tam, hiển nhiên không bỏ được thứ yêu thích.

Quy tắc tranh tài rất đơn giản, trong thời gian địa điểm cố định, ai bắn chết được nhiều “Con mồi” nhất, người đó sẽ thắng!

Súng bắn tỉa, súng tự động, súng máy, súng trường súng lục… Mười mấy loại, súng ống vũ khí còn có thể tùy tiện chọn lựa, chỉ cần chơi được thoải mái, dùng súng nào cũng có thể, dù sao mục đích chỉ có một –– đó chính là tiêu diệt hết tất cả vật còn sống ở trong sân săn bắn này!

Đại Lão nhún nhường để Hoắc Vân Phi chọn trước, chờ sau khi Hoắc Vân Phi chọn một khẩu súng máy kiểu nhẹ xong, anh cũng cầm lấy một cây súng bắn tỉa, tàn sát lập tức sẽ bắt đầu.

Các “Con mồi” trong sân săn bắn ngửi được hơi thở chết chóc phủ xuống, hoảng sợ ẩn núp chung quanh.  Có người hận không thể chui vào trong những núi giả kia, đáng tiếc, cho dù bọn họ ẩn núp như thế nào, cũng chạy không khỏi số mạng cuối cùng bị săn giết.

Trên mặt đất bên trong sân có thể tùy ý thấy được vết bẩn màu nâu nhàn nhạt, gần như nhiễm cả diện tích một ngàn mét vuông, đó là vết máu góp nhặt từng ngày từng tháng lưu lại khó có thể tẩy rửa sạch. di ien n#dang# yuklle e#q quiq on

Mỗi lần săn bắn, nơi này cũng sẽ máu chảy khắp nơi, nhiều lần, vết máu như thế nào cũng lau không sạch, biến thành dáng vẻ như hiện tại.

Thấy “Thợ săn” cầm súng, các “Con mồi” phát ra tiếng thét chói tai sợ hãi, đại tàn sát bắt đầu, tiếp theo nơi này sẽ biến thành tu la địa ngục nhân gian!

“Đừng nổ súng!” Đỗ Hâm Lôi vọt tới trước mặt Hoắc Vân Phi, dùng thân thể của mình chặn họng súng của anh lại, tức giận ngăn cản nói: “Bên trong còn có đứa bé, anh không thể giết chết một đứa bé tay không tấc sắt!”

Không biết những “Con mồi” này có thân phận gì, cũng không biết giữa bọn họ và Đại Lão có ân oán gì, nhưng đứa bé là vô tội, không thể để cho nó chết dưới đầu súng.

Thật ra thì trước khi Hoắc Vân Phi nâng súng lên liền đoán được cô sẽ ngăn cản, tròng mắt đen sắc bén không hề ngoài ý muốn.

“Thả đứa bé đi, thằng bé còn nhỏ như vậy!” Đỗ Hâm Lôi quay đầu lại, thấy đứa bé đáng thương đó bị người lớn đẩy ra đầu tiên, ánh mắt hoảng sợ nhìn chằm chằm, vô dụng mà hoảng loạn. Cô lại quay đầu lại, căm phẫn nhìn chằm chằm vào Hoắc Vân Phi, kích động chất vấn, “Anh có thể xuống tay được sao?”

Nhíu mày lại, Hoắc Vân Phi bỏ súng săn trong tay xuống, xoay người lại nói với Đại Lão đang tỏ vẻ kinh ngạc: “Thật xin lỗi, người phụ nữ của tôi không thích chơi trò này!”

Đại Lão hậm hực thu hồi súng, cười ha hả, nói: “Không sao! Vốn chính là mời tam thiếu đến tìm thú vui, không hài lòng sẽ không chơi!”

Mẹ nó, thay vì nói Hoắc tam thiếu phiền toái, còn không bằng nói người phụ nữ bên cạnh anh thật phiền toái! Thật lòng không biết vì sao Hoắc tam thiếu lại cưng chiều người phụ nữ này như vậy!

Đỗ Hâm Lôi kinh ngạc hơn, cô thật sự không thể ngờ được rằng Hoắc Vân Phi sẽ bởi vì một câu nói của mình mà buông bỏ kế hoạch săn giết, cô còn tưởng rằng… Cần phải náo loạn một trận với anh!

Nhìn thấy vẻ mặt không ngờ của Đỗ Hâm Lôi, Hoắc Vân Phi bị trò tiêu khiển đến, “Thế nào? Không hài lòng với biểu hiện của tôi?”

Phục hồi tinh thần lại, cô dùng ánh mắt kỳ quái một lần nữa quan sát anh, cảm thấy anh còn có một mặt khác mà cô không biết.

“Nên nghỉ trưa rồi!” Hoắc Vân Phi không chút để ý ôm eo Đỗ Hâm Lôi, thuận tiện nói với Đại Lão, “Tặng thằng bé kia cho tôi chơi đi!”

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

“Người bạn nhỏ, em tên là gì? Bao nhiêu tuổi? Nhà ở đâu? Trong nhà còn có người thân nào không?”

Mang đứa bé kia về khách sạn bọn họ ở lại, Đỗ Hâm Lôi liền bắt đầu hỏi thăm cặn kẽ tình huống của đứa bé, muốn mau sớm tìm được người nhà cho cậu bé.

Bé trai có số tuổi không lớn lắm, dáng dấp khỏe mạnh kháu khỉnh, thật đáng yêu. Trong đôi mắt to đen nhánh tràn đầy hoảng sợ lo lắng. Thân thể nhỏ bé co rúc trong một góc trên ghế sa lon, giống như con thú nhỏ bị thương. di1enda4nle3qu21ydo0n

Hoắc Vân Phi ngồi bên cạnh hút thuốc, nhàn nhã thoải mái mặc cho Đỗ Hâm Lôi bận rộn. Tròng mắt ưng sắc bén giờ khắc nào cũng khóa chặt bóng hình xinh đẹp này, nhìn cô dịu dàng an ủi đứa bé kia, môi mỏng đẹp mắt không khỏi lộ ra vòng cung nhạt nhẽo.

Xem ra mang đứa bé này về là quyết định chính xác, tối thiểu tìm chuyện cho cô làm. Cô cuối cùng không cần cả ngày nghiên cứu thoát khỏi anh như thế nào, mà ngược lại nghiên cứu phải thu xếp cho thằng bé này như thế nào.

Đỗ Hâm Lôi bận rộn hồi lâu, không thu hoạch được gì. Bé trai kia thủy chung không nói một lời, giống như vốn không cách nào hiểu được ngôn ngữ của cô. Cô đột nhiên hiểu ra, xoay người hỏi Hoắc Vân Phi: “Thằng bé không phải không hiểu tiếng Trung chứ?”

Hoắc Vân Phi gật đầu, nói: “Cũng có khả năng!”

“Nhưng sao tôi cảm thấy thằng bé rất giống đứa bé  Trung Quốc!” Nhìn thế nào đây đều là đứa bé Trung Quốc! Chẳng lẽ chỉ là gốc Hoa, bởi vì lớn lên ở Băng Cốc nên không hiểu tiếng Trung? Cũng có khả năng này.

“Kiên nhẫn một chút, tôi tin tưởng em có thể làm rõ ràng thân phận của nó!” Vẻ mặt và giọng nói của Hoắc Vân Phi được coi là nhẹ như gió thổi, giống như người không kiên nhẫn là Đỗ Hâm Lôi.

“Ừmh.” Bởi vì Hoắc Vân Phi bỏ qua hoạt động săn thú, còn cứu thằng bé này ra, Đỗ Hâm Lôi tạm thời buông xuống cảm xúc chán ghét anh. Tâm tư của cô đều ở trên người thằng bé này, hoang mang tự hỏi: “Tôi nghĩ, người nhà của thằng bé khẳng định xảy ra điều gì ngoài ý muốn, đầu óc của nó bị đả kích trầm trọng, cho nên hiện giờ ai cũng không tin, thù địch e sợ tất cả mọi thứ!”

Hoắc Vân Phi khẽ nhếch mi, suy đoán của cô căn bản chính xác. Xem ra phụ nữ ở quân đội luyện thành bản lĩnh suy luận điều tra, là một nhân tài tốt! Đáng tiếc… Anh xấu xa nhếch môi, ung dung nheo mắt nhìn cô, nghĩ thầm, rơi vào trong tay của anh, đời này của cô nhất định anh hùng không có đất dụng võ rồi!

Đỗ Hâm Lôi để cho người mang thức ăn ngon phong phú đặt tới trước mặt bé trai, thấy đứa bé không chịu ăn, liền đứng dậy đuổi Hoắc Vân Phi: “Chúng ta đều đi đi!”

Hoắc Vân Phi dập tắt thuốc trong tay còn chưa hút xong vào trong gạt tàn thuốc, sau đó đứng dậy, không nói hai lời, đi theo Đỗ Hâm Lôi ra khỏi phòng khách.

Hôm nay là ngày gì? Hoắc cầm thú uống lộn thuốc hay sợi dây thần kinh nào nối lộn rồi? Giống như con thú hoang bị thuần phục, nghe lời như vậy!

Cô không để cho anh làm thợ săn, anh liền để súng xuống; cô đồng tình đứa bé kia, anh liền chủ động lấy từ chỗ Đại Lão; cô kêu anh rời khỏi phòng khách, anh liền ngay cả thuốc cũng không hút xong đã… Thật không thể tưởng tượng nổi! Dieễn ddàn lee quiy đôn

Trong lòng hơi thấp thỏm, vừa đi vừa thỉnh thoảng trộm quan sát anh.

“Tôi biết rõ dung mạo của mình rất đẹp trai, em muốn nhìn cứ thoải mái nhìn, không cần nhìn lén!” Trong tròng mắt đen của Hoắc Vân Phi thoáng qua ý cười, giống như sóng xuân, hết sức động lòng người.

Đỗ Hâm Lôi xì anh một phát, châm chọc nói, “Nói anh đẹp trai cũng chưa chắc, nói anh da mặt dày tôi tuyệt đối đồng ý!”

“Em không biết thưởng thức trai đẹp! Tôi như vậy được gọi là đàn ông cực phẩm!”

“Ừ, là cực phẩm!” Điều này cô đồng ý, “Cực phẩm trên trời khó tìm, dưới đất khó kiếm, đời trước của tôi bị nghiệp chướng mới xui xẻo đụng phải anh!”

“Cái miệng nhỏ nhắn này, càng ngày càng không tha người!”



Xuống khỏi thang máy khách quý riêng, anh ôm cô vào trong ngực, đưa tay nhéo má ngọc của cô.

Đỗ Hâm Lôi vốn thích cười đùa, hơn nữa hôm nay biểu hiện của Hoắc Vân Phi không tệ, tâm tình của cô không tồi, thấy Hoắc Vân Phi đùa giỡn với cô, cô cũng đưa tay đi nhéo má anh, trong mắt sáng thoáng qua nụ cười.

Vậy mà, chính trong nháy mắt ngắn ngủi này, đột nhiên nghe được tiếng vang “Tách tách” hơi yếu, có người chụp lại tấm hình này.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: SầmPhuNhân, xichgo
     

Có bài mới 10.09.2018, 21:32
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32036 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn 6 - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 6:

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Hoắc Vân Phi phát hiện ra có người chụp ảnh đầu tiên, quay đầu lại, quát hỏi: “Là ai?”

Theo một tiếng quát lạnh của Hoắc Vân Phi, những người vệ sĩ kia lập tức rối loạn, rối rít nâng súng lên, chĩa về bốn phía.

Trong toàn sảnh chính nhà hàng thét chói tai, khách và nhân viên phục vụ chạy trốn tứ phía. Nơi này không chỉ một lần xảy ra sự kiện khủng bố đấu súng, nhiều người bị thương thậm chí còn có tử vong. Cho nên nhìn thấy người một lần nữa nâng súng, bọn họ đều chạy trốn còn nhanh hơn thỏ con bị giật mình.

Đỗ Hâm Lôi giật mình trong lòng, cho rằng hỗn loạn trước mắt lầ cơ hội tốt để chạy trốn khó có được, thừa dịp Hoắc Vân Phi phân tâm, cô xoay người co cẳng chạy.

“Đứa bé kia vẫn ở trên tay tôi, em chạy đi, trở về tôi liền giết cậu ta!” Hoắc Vân Phi ở sau lưng cô lạnh lùng cất tiếng, cũng không đuổi theo.

Dừng bước chân lại, cô quay đầu, hơi đưa đám. Ặc, cô quên mất bé trai kia rồi!

Xoay người, cô mân mê đầu ngó n tay của mình, hơi ngượng ngùng: “Tôi, tôi không định chạy!”

Lạnh lùng lườm cô một cái, anh khẽ híp mắt, ra lệnh: “Tới đây!”

Lòng không tình nguyện đi tới, cô cong khóe miệng lên. Hừ, đúng là người âm hồn không tan!

“Đi!” Phun ra chữ giống như mảnh băng vụn đánh về phía cô, anh nhấc chân đi.

Cô chỉ đành đuổi theo, hậm hực bĩu môi.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Thấy hình, Triệu Bắc Thành như thế nào cũng không chịu tin tưởng cô gái mỉm cười đó là Đỗ Hâm Lôi!

Cô rơi vào trong bàn tay quỷ dữ của Hoắc Vân Phi, phải sống không bằng chết, cả ngày lấy nước mắt rửa mặt. Làm sao có thể nở nụ cười tươi như hoa ở bên cạnh người đàn ông kia? Làm sao có thể?

Nhưng mà, bằng chứng trước mắt như núi, khiến anh không thể không tin.

Vân Phàm cau mày, nói: “Canh phòng rất nghiêm ngặt, tôi không cách nào đến gần hơn nữa. Tấm hình này cũng liều chết chụp lại, nếu đổi thành người khác, sợ rằng bị phát hiện không trở về được!”

Sau khi Lăng Lang làm nhiệm vụ thuyết khách thất bại, lập tức báo cho Lương Tuấn Đào, tỏ vẻ không thể ra sức, để cho mời người tài giỏi khác.

Kết quả này cũng nằm trong suy nghĩ và dự đoán của Lương Tuấn Đào, anh lập tức sử dụng kế hoạch thứ hai, lợi dụng mạng lưới liên lạc điều tra ra điểm dừng chân mới nhất của Hoắc Vân Phi ở Băng Cốc, phái Vân Phàm và Triệu Bắc Thành dẫn theo tiểu đội lính tinh nhuệ tiến về vùng đất này, nối được liên lạc với chính phủ địa phương, hơn nữa nhận được trợ giúp của lực lượng cảnh sát. dieendaanleequuydonn

Lần này Vân Phàm làm nghiên cứu địa hình chỉ để chuẩn bị trước trận chiến, không ngờ Hoắc Vân Phi quá cảnh giác, lại bị phát hiện. Đoán chừng sau này nhiệm vụ sẽ gian nan nhiều lắm, nếu Hoắc Vân Phi trực tiếp rời khỏi Băng Cốc, như vậy bọn họ làm công tác chuẩn bị lớn như vậy sẽ kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

Nhưng mà, dường như Triệu Bắc Thành hoàn toàn không để ý tới những chuyện này, anh quan tâm duy nhất hơn nữa đau lòng chính là bức hình cầm trong tay.

Hâm Lôi của anh sao lại nở nụ cười tươi như hoa ở bên người ác ma kia? Làm sao lại như vậy?

“… Hoắc Vân Phi không thể nào trở lại khách sạn, anh ta còn trơn trượt hơn lươn, vừa có gió thổi cỏ lay sẽ chuồn mất! Chỉ có điều cũng may anh ta không biết chúng ta đang theo dõi anh ta, nếu anh ta cho rằng phần lớn là kẻ thù và đối đầu với nhà họ Hoắc, tiếp theo tạm thời ẩn náu, chờ qua tiếng gió rồi lại…”

“… Theo tôi thấy, chúng ta phải giữ bình thản, kiên nhẫn chờ! Sớm muộn gì anh ta còn có thể xuất hiện!”

Phân tích hồi lâu, cũng không nghe thấy Triệu Bắc Thành đáp lại. Vân Phàm ngẩng đầu lên, lại thấy đối phương đang cầm hình ngẩn người.

“Cậu rốt cuộc có nghe thấy tôi đang nói chuyện không?” Vân Phàm nhíu đôi mày anh tuấn lên, đây cũng quá coi thường công sức của anh đi!

“Oh.” Triệu Bắc Thành lấy lại tinh thần, anh hốt hoảng luống cuống chuyển về phía Vân Phàm, lẩm bẩm hỏi, “Cậu  nói, cô ấy ở bên cạnh Hoắc Vân Phi rất vui vẻ sao?”

"..." Thì ra hồi lâu cậu ta con mẹ nó nghiên cứu cái này? Vân Phàm rất không nói được chữ nào.

"Tại sao có thể như vậy?" Triệu Bắc Thành hoàn toàn hoảng loạn, anh đau lòng khó chịu, "Hâm Lôi... Không thể là người phụ nữ thủy tính dương hoa!”

(*) Thủy tính dương hoa: dễ dàng thay đổi như dòng nước, lả lướt nhẹ nhàng như hoa dương | chỉ nữ giới tác phong tùy tiện hay tình cảm không chuyên nhất

"Thật ra thì một tấm hình không nói lên được cái gì!" Vân Phàm an ủi cậu ấy, “Chờ chúng ta cứu cô ấy ra, lại hỏi rõ ràng!”

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Đi vào một khách sạn khác, Đỗ Hâm Lôi đã thành thói quen Hoắc Vân Phi thỏ khôn có ba hang, cũng không để ý, chỉ yêu cầu đón lấy bé trai kia.

“Đã đón ra rồi!” Hoắc Vân Phi nới lỏng cổ áo, tùy ý ngồi xuống.

“Thật sao?” Đỗ Hâm Lôi lại hơi ngoài ý muốn, thời gian gấp gáp vội vã như vậy, anh lại còn chưa từng quên mang theo bé trai kia.

Rất nhanh, vệ sĩ đã đưa đứa bé tới.

Đứa bé ăn cơm no, trong đôi mắt có tinh thần, không tràn đầy hoảng sợ đối với bất cứ người nào và sự vật gì giống như mới bắt đầu.

Hoắc Vân Phi nghịch một khẩu súng lục nhỏ trong tay, ngoắc ngoắc tay với bé trai, nói: “Tới đây, dạy mi chơi súng!” die~nd a4nle^q u21ydo^n

Bé trai chần chừ một chút, ánh mắt chuyển sang súng lục nhỏ trên tay Hoắc Vân Phi. Ánh mắt Đỗ Hâm Lôi cũng theo đó chuyển sang, thấy súng đồ chơi ngăm đen như thật, làm rất tinh xảo.

Cho dù là bé trai hay đàn ông đều có húng thú trời sinh và tò mò với súng ống, bé trai từ từ đi tới, nhận lấy súng đồ chơi trong tay Hoắc Vân Phi, cẩn thận nghịch.

“Biết chơi không?” Hoắc Vân Phi dạy thằng bé mở chốt bảo hiểm ra như thế nào, nhắm bắn như thế nào, bóp cò súng như thế nào.

Bé trai chỉ nhìn một lần liền nhớ, bé nâng súng đồ chơi lên nhắm ngay cái bia đối diện, một tiếng súng vang, lại bắn trúng vòng chín mươi ba.

Đỗ Hâm Lôi sợ hết hồn, bởi vì cô phát hiện đây cũng không phải là súng đồ chơi mô phỏng đồ thật, thứ này… Có thể dùng bắn. Chỉ có điều đạn bắn ra vẫn có chút khác biệt với đạn thật, lực sát thương không lớn như vậy mà thôi, còn lại cấu tạo và nguyên lý và súng hoàn toàn giống thật như đúc!

Đi tới, cô ngồi xổm xuống bên cạnh bé trai, dùng giọng nói ôn hòa hỏi lại, “Em tên là gì? Nhà ở đâu? Trong nhà còn có ai? Nói cho chị được không? Chúng ta có thể giúp em tìm người thân, đưa em về nhà!”

Bé trai cầm súng lục trong tay trấn định rất nhiều, không sợ hãi luống cuống giống như lúc ban đầu, hai mắt thật to của bé yên lặng nhìn chăm chú vào Đỗ Hâm Lôi, có lẽ cảm thấy đối phương không có ác ý, nghĩ ngợi hồi lâu sau, đáp, “Em tên là tiểu Vĩ.”

“Tiểu Vĩ!” Đỗ Hâm Lôi thật vui mừng, bé trai này quả nhiên là người Trung Quốc, hơn nữa bé còn nói được tiếng Hoa, “Cha mẹ em vẫn còn chứ? Bọn họ sống ở đâu? Có muốn đưa em về nhà không?”

Tiểu Vĩ lắc đầu một cái, không nói thêm gì nữa.

Hoắc Vân Phi bắn ánh mắt về phía Đỗ Hâm Lôi, ý bảo cô không nên hỏi nữa, Đỗ Hâm Lôi hiểu ý, liền đổi chủ đề.

Bọn họ cùng luyện súng với tiểu Vĩ, phát hiện đứa bé này đúng là thần súng trời sinh. Trải qua chỉ điểm, bé lĩnh ngộ thật nhanh.

Đàn ông trưởng thành lần đầu tham gia huấn luyện bắn bia của quân đội, có thể được thành tích vòng trên chín mươi coi như không tệ, mà đứa bé này thế mà nhanh chóng lấy được thành tích vòng trên chín mươi lăm.

“Tiểu Vĩ đúng là một tay súng thần nhỏ!” Đỗ Hâm Lôi giơ ngón tay cái lên với bé, khích lệ nói, “Thật giỏi!”

Tiểu Vĩ liếc bia bắn súng, trong mắt đen lúng liếng bắn ra ánh sáng thù hận lạnh lẽo: “Em muốn trả thù cho cha mẹ!”

Ngây ngốc, Đỗ Hâm Lôi lập tức đoán được có thể bởi vì nguyên nhân nào đó cha mẹ đứa bé này bị giết hại. Đứa bé bị đưa đến khu săn bắn, làm con mồi cho thợ săn săn giết làm vui, nếu như không phải gặp phải hai người bọn họ, khẳng định cũng chạy không thoát số chết.

Đứa bé này nhớ thù hận, cho nên bé mới cảm thấy hứng thú với súng như vậy.

Có phải sẽ bồi dưỡng ra một người báo thù từ nhỏ, tương lai trình diễn một đoạn báo thù không? Kẻ thù của đứa bé này có phải là Đại Lão trùm buôn thuốc phiện Băng Cốc đó không? Đứa bé này sinh ra ở gia đình như thế nào, có bối cảnh như thế nào?

Những chuyện này quá phức tạp, mà Đỗ Hâm Lôi một lòng muốn thoát khỏi Hoắc Vân Phi có chút lực bất tòng tâm. Cô có thể giúp đứa bé này cũng chỉ có như vậy, không thể nào vẫn cùng với thằng bé ở lại bên cạnh Hoắc Vân Phi. die nda nle equ ydo nn

Nếu vào thời điểm bỏ trốn có thể mang theo tiểu Vĩ thì tốt hơn, nhưng bản thân cô Bồ tát bùn sang sông chính mình còn khó bảo toàn, cũng không có cách nào!

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Dần dần quen thuộc, tiểu Vĩ mở miệng gọi Đỗ Hâm Lôi một tiếng chị, gọi Hoắc Vân Phi là chú.

Hoắc Vân Phi mất hứng, hỏi: “Tại sao gọi cô ấy là chị, gọi ta là chú?” Chẳng lẽ nhìn anh trông thật già như vậy sao?

Tiểu Vĩ kinh ngạc nhìn, có lẽ không làm rõ được Hoắc Vân Phi đang mất hứng cái gì. Đàn ông cũng quan tâm vấn đề tuổi tác như vậy sao?

“Gọi ta là chú, thì phải gọi cô ấy là thím!” Hoắc Vân Phi chỉ vào Đỗ Hâm Lôi giới thiệu cho tiểu Vĩ, “Cô ấy là bà xã của ta!”

Cô ấy là bà xã của ta! Lời này khiến Đỗ Hâm Lôi thiếu chút nữa nhảy dựng lên! Cô biến thành bà xã của anh từ khi nào? Người đàn ông thúi vô sỉ không có hạn cuối này!

“A.” Tiểu Vĩ rất biết điều mà đổi lời gọi Đỗ Hâm Lôi, “Thím!”

Đỗ Hâm Lôi trợn mắt nhìn thẳng, Hoắc Vân Phi vỗ tay cười to.

“Chị không phải là thím của em, đừng nghe anh ta nói bậy!” Đỗ Hâm Lôi vội vàng sửa lại.

Quay đầu lại nhìn thấy Hoắc Vân Phi cười thật sự đáng đánh đòn, không ưa dáng vẻ điên cuồng kia, liền nhào lên bóp cổ anh. Có lẽ gần mực thì đen, bị lây cầm thú, gần đây phần tử bạo lực của cô tăng trưởng lợi hại, động một chút là muốn bạo lực với Hoắc cầm thú.

“Ặc, mưu sát chồng!” Lần này anh không mặc kệ để cho cô xâu xé nữa, mà nhẹ nhàng một cái, lật người đè cô trên ghế sa lon, ngược lại  thọc nách cô.

“Ha.” Đỗ Hâm Lôi sợ nhột nhất, bàn tay Hoắc Vân Phi vừa tới cô liền cười không nói được, “Anh khốn kiếp!”

Hai chân liều mạng đạp lung tung muốn đạp anh xuống ghế sa lon, anh lanh tay lẹ mắt áp chế cô, bàn tay đổi thành sờ ngực cô, anh thở dốc nặng nề.

“Ừ, không được!” Đỗ Hâm Lôi nhận thấy anh lại động dục, không khỏi giật mình, “Tiểu Vĩ đang ở đây nhìn!”

Hoắc Vân Phi quay đầu lại, thấy tiểu Vĩ đang trợn to mắt đen nhánh, ngạc nhiên nhìn anh, giống như không hiểu chú cưỡi trên người thím làm gì.

Đè lửa dục xuống, Hoắc Vân Phi buông Đỗ Hâm Lôi ra, chậm rãi chỉnh sửa quần áo ngay ngắn, vẻ mặt ôn hòa nói với tiểu Vĩ; “Đi phòng của mình luyện súng đi!”

Tiểu Vĩ cầm cây súng lục nhỏ kia, có phần không tin tưởng mình có thể lấy nó đi, “Cháu, cháu có thể mang nó đi?”

“Đây là chú đưa cho mi, dĩ nhiên có thể!” Hoắc Vân Phi đưa mắt về phía vệ sĩ đứng hầu bên cạnh.

Vệ sĩ hiểu ý, đi lên phía trước cung kính khom người với tiểu Vĩ, nói: “Tiểu thiếu gia, mời đi theo tôi!”

Đứa bé lấy được súng lục nhỏ, cảm thấy thỏa mãn theo vệ sĩ đi ra ngoài, mấy tên vệ sĩ còn lại cũng biết ý rời đi.

Thiếu gia dọn sân đương nhiên chỉ vì dễ dàng hưởng thụ phụ nữ, mặc dù bọn họ rời đi không xa, chò đợi ở bên ngoài bất cứ lúc nào cũng chú ý động tĩnh bên trong, chỉ sợ thiếu gia một lần nữa bị người phụ nữ kia bóp cổ mà không chống trả.

Thấy người trước mắt đều đi hết sạch sẽ, Đỗ Hâm Lôi ý thức được không ổn, tranh thủ thời gian cảnh cáo nói với khuôn mặt gian manh của người đàn ông kia: "Ban ngày, không cho động dục!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: xichgo
     
Có bài mới 12.09.2018, 20:56
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 3814
Được thanks: 32036 lần
Điểm: 32.76
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn 7 - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 7:

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Hoắc Vân Phi làm như không nghe thấy cảnh cáo của Đỗ Hâm Lôi, từng bước một tới gần.

“Anh khốn kiếp!” Rất nhiều khi, Đỗ Hâm Lôi thật hận không thể bóp chết anh! Người đàn ông đáng chết này, chỉ cần muốn động dục liền không thể tùy theo cô cự tuyệt, “Tôi không muốn! Không muốn!”

“Lúc nào em nói muốn?” Hoắc Vân Phi ôm lấy cô, hôn một cái lên mặt cô, lại còn chịu trưng cầu ý kiến của cô, “Hiện giờ làm hay buổi tối làm?”

“Đều không làm!” Cô đáp lại không chút do dự.

“Hừ.” Cũng biết người phụ nữ này không nuông chiều thành quen được, anh đẩy cô dựa lên vách tường, lặp đi lặp lại hôn vuốt ve, lại không vội vã công thành hãm trì.

Bị anh hôn biến thành suy nghĩ nhảy lung tung, bị anh vuốt ve đến thở hổn hển, cô căm hận mình không có tiền đồ, một lần nữa đạp anh ra: “Buông ra!”

Anh nhận thấy được biến hóa thân thể của cô, lần này hoàn toàn khác kháng cự cứng ngắc trước kia, cô cuối cùng bắt đầu có phản ứng với gần gũi của anh.

“Nói dối!” Anh sắc bén vạch trần cô, tròng mắt đen nóng bỏng nhìn cô chằm chằm, ở bên tai cô quyến rũ như ma quỷ đọc nhấn rõ từng chữ, “Em muốn, có đúng không?”

“Nói bậy!” Cô mắc cỡ đỏ bừng mặt, cố tình thân thể không chịu khống chế theo ý thức của cô, hơn nữa kỹ thuật kích tình của người này như vậy… Cô cắn răng nghiêm giọng trách mắng, “Đừng đụng vào tôi, anh đồ cường bạo!” die~nd a4nle^q u21ydo^n

“A.” Anh đã sớm có sức miễn dịch với mắng chửi phản kháng của cô, giống như cô cũng đã sớm quen với việc anh cường thế bá đạo. Cười nhẹ một tiếng anh xé quần áo của cô ra, bàn tay thăm dò vào, dùng răng cắn xương quai xanh xinh đẹp của cô.

“Ưm!” Một tiếng khẽ rên, cô bị bản thân làm nhảy dựng lên. Làm sao có thể… Sao cô có thể có khát vọng như tội ác vậy!

“Muốn tôi đi?” Anh chậm rãi cọ xát lấy cô, không chịu lập tức chiếm đoạt, giống như đang khảo nghiệm nhẫn nại cuối cùng của cô. Vuốt ve dần nhẹ, thở dốc tăng thêm, anh mút lấy cổ cô, giọng nói quyến rũ đầu độc: “Thầm nói cho tôi biết, có muốn hay không?”

Đỗ Hâm Lôi miệng sắt răng thép, nào dễ dàng chịu thua, cô một lần nữa trả lời không chút do dự: “Không muốn!”

Mới vừa nói xong, thân thể của cô chợt nhẹ, thân thể to lớn của anh rời khỏi cô. Ngây ngốc, cô không nghĩ tới anh thế mà lại buông tha cô.

Hoắc Vân Phi như không có việc gì chỉnh quần áo ngay ngắn, nhàn nhạt nhếch môi, nói: “Không muốn thì thôi!”

Anh thật sự buông tha cho cô rồi! Đỗ Hâm Lôi hơi kinh ngạc, mới vừa rồi thân thể bị anh dùng lực mạnh đè lên tường, cấn đến hơi đau, lúc này mơ hồ có một chút như có như không.

“Đi thôi!” Hoắc Vân Phi kéo tay thon của cô, nắm tay nhau cùng đi ra ngoài.

Đỗ Hâm Lôi định vùng thoát khỏi bàn tay to của anh, dò xét mấy lần đều thất bại, đành phải thôi, “Đi đâu?”

“Đi nơi nên đến!” Anh thân mật nắm tay cô, giống như một đôi tình nhân chuẩn bị kết bạn ra cửa.

“Lại định quay về tam giác vàng?” Đỗ Hâm Lôi khóc không ra nước mắt, vốn còn định thừa dịp cơ hội đi ra ngoài lần này nghĩ cách chạy trốn, xem ra kế hoạch hoàn toàn thất bại rồi. Ngoài ý muốn ở khách sạn hôm nay khiến Hoắc Vân Phi đề cao cảnh giác, cho nên anh lại định chạy trốn.

“Thật thông minh!” Anh hôn lên má cô một cái, tán dương, “Thông minh cộng thêm xinh đẹp, em định không khiến cho tôi thích cũng khó khăn!”

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

“Đã mấy ngày rồi, không phát hiện tung tích của Hoắc Vân Phi, có lẽ anh ta đã rời đi!”

Trải qua mấy ngày thăm dò, cũng không phát hiện ra tung tích của Hoắc Vân Phi nữa, Vân Phàm không thể làm gì khác hơn là đưa ra kết luận này.

Triệu Bắc Thành trầm mặc không nói, buồn bực nghĩ đến tâm sự của mình.

Những ngày này, anh một mực nghiên cứu tấm hình kia.

Nụ cười của Đỗ Hâm Lôi rất tự nhiên trong sáng, nếu cô căm hận Hoắc Vân Phi tận xương tuyệt đối không có khả năng lộ ra nụ cười như vậy với anh ta. Ít nhất, tấm hình này chứng minh một chuyện, cô cũng không ghét Hoắc Vân Phi! die nda nle equ ydo nn

Hoắc Vân Phi anh tuấn tiêu sái, lại có của cải và thế lực kinh đời, tự nhiên có tư cách khiến người khác phái xem trọng hấp dẫn! Chẳng lẽ, Đỗ Hâm Lôi cũng không thể ngoại lệ sao?

Triệu Bắc Thành vô cùng bi thương, anh như thế nào cũng không thể tiếp nhận sự thật tàn khốc này, Đỗ Hâm Lôi di tình biệt luyến * yêu Hoắc tam thiếu đó!

(*) di tình biệt luyến: lúc trước yêu một người nhưng sau yêu người khác = thay người yêu như thay áo = thay lòng đổi dạ

Không được, anh nhất định phải tìm được Đỗ Hâm Lôi, ngay mặt hỏi cho rõ ràng, chuyện này rốt cuộc là như thế nào!

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Đỗ Hâm Lôi  phát hiện, mình nhẹ dạ tin Hoắc Vân Phi đúng là khờ khạo. Người này vốn không có một lời nói thật, anh nào trở về tam giác vàng chứ? Anh mang theo cô rời khỏi Băng Cốc, sau đó lại bay đi Chiang Mai, tiếp tục bàn chuyện làm ăn.

Người này vốn không có chỗ ở cố định, cho dù kẻ nào cũng đoán không ra trạm dừng chân tiếp theo của anh, muốn theo đuổi anh rất khó khăn.

Đồng thời, cô phát hiện mình hoàn toàn trở thành người kề cận bên cạnh trong toàn bộ hành trình của Hoắc Vân Phi.

Cho dù là trường hợp giao dịch quan trọng nhường nào, anh cũng đều không ngoại lệ mà mang cô theo. Cho dù là hội nghị cơ mật cỡ nào, anh cũng sẽ mang theo cô

Theo hiểu biết về cơ mật nội bộ gia tộc Hoắc thị, Đỗ Hâm Lôi càng thêm kinh hãi. Cô cảm giác mình đã tiến vào trong một vũng nước xoáy cường đại, đời này cũng đừng mong rút người ra được.

Ý thức được nguy hiểm, khi Hoắc Vân Phi mang cô đi chỗ giao dịch, cô đều sẽ nghĩ ra lý do phong phú từ chối, nhưng tất cả đều không phải do cô làm chủ.

Hoắc Vân Phi ăn sạch cô, cùng cô như hình với bóng. Cho dù là bàn chuyện làm ăn, hay xử lý sự vụ, hoặc dò xét cứ điểm mới, anh đều mang cô theo.

Anh không có ý tứ định giấu giếm cô bất cứ chuyện gì, cũng không muốn đề phòng cô điều gì, có lẽ cả đời này cô khẳng định đều không thoát khỏi nắm giữ của anh.

Đỗ Hâm Lôi biết, mình càng hiểu biết sâu sắc thấu đáo tình hình nội bộ của Hoắc thị, khả năng để cô thoát đi càng ít. Hoắc thị không thể nào để cho cô người quen thuộc tình hình bên trong về đến Trung Quốc, tuyệt đối không có khả năng!

Cô và Hoắc Vân Phi đều luôn ở cùng nhau, muốn từ chối cũng không từ chối được, giốn như vừa mới bắt đầu, cô không cách nào từ chối anh yêu cầu quan hệ.

Thời gian càng lâu, hy vọng chạy trốn đi của cô liền biến mất một phần, cuối cùng gần như hoàn toàn không ôm bất cứ hy vọng gì.

Tiểu Vĩ vẫn làm bạn với bọn họ, Hoắc Vân Phi tự mình dạy thằng bé cách bắn súng, đồng thời mời giáo viên dạy kèm phụ đạo bài tập ở nhà cho thằng bé, cho dù không đến trường đi học, vẫn được nhận giáo dục cao cấp. d1en d4nl 3q21y d0n

Tiểu Vĩ tham gia, khiến cho giữa cô và Hoắc Vân Phi giống như nhiều thêm một ràng buộc vô hình, liên hệ với nhau, ba người bọn họ như hình với bóng ở chung một chỗ, giống như một nhà ba người bình thường.

Theo thời gian trôi qua, quan hệ giữa Hoắc Vân Phi và Đỗ Hâm Lôi dần dần phát triển theo hướng tình nhân bình thường. Trừ tự do, những phương diện khác Đỗ Hâm Lôi không hề thiếu thứ gì, ngay cả làm tình, Hoắc Vân Phi cũng sẽ không ép buộc cô.

Mỗi đêm, trước lúc yêu cầu quan hệ anh đều làm chuẩn bị đầy đủ, cho đến khi cô yêu kiều hổn hển, động tình ngâm nga, mới động tác dịu dàng đoạt lấy cô.

Kỹ xảo của anh cao siêu, mỗi lần cũng làm đủ chuẩn bị. Yêu đối với cô mà nói không còn là một kiểu hành hạ, mà khiến cho cô hưởng thụ đầy đủ vui vẻ được làm phụ nữ.

Bóng ma trước kia dần dần biến mất, cô ở bên cạnh anh thật sự không tìm được bất cứ chưa đủ nào

Bình thường phụ nữ đều sẽ oán trách đàn ông bận việc, vì công việc lạnh nhạt mình, hoặc lo lắng đàn ông lấy cớ ở bên ngoài bàn chuyện làm ăn hoặc bận rộn công việc mà trêu hoa ghẹo bướm, chuyện như vậy hoàn toàn không tồn tại giữa cô và Hoắc Vân Phi.

Bởi vì cho dù Hoắc Vân Phi đi ra ngoài làm bất cứ chuyện gì đều muốn mang theo cô, bọn họ như hình với bóng, cho nên cô cũng không hoài nghi sự tình ở phương diện này.

Trừ lần ở Myanmar đó, anh và một người đẹp mập mờ cố ý chọc giận cô, sau lần đó cô không còn phát hiện anh có mập mờ với bất cứ người phụ nữ nào.

Vậy cũng là người đàn ông giữ mình trong sạch, dù sao dựa vào thân phận địa vị và điều kiện ngoại hình của anh, chỉ cần ngoắc ngoắc ngón tay, người đẹp đếm không hết chạy theo như vịt.

Đỗ Hâm Lôi cũng không biết trước kia Hoắc Vân Phi là tuýp người đàn ông như thế nào, nhưng Hoắc Vân Phi bây giờ thật sự làm cho người ta tìm không ra cái gì không đủ.

Mỗi khi Đỗ Hâm Lôi cố gắng đến lúc chạy trốn, Hoắc Vân Phi luôn có thể phát hiện ra trước, hơn nữa cho cô cảnh cáo, vì vậy kế hoạch chạy trốn của cô một lần cũng chưa từng được thực hiện, hai người cũng tránh khỏi vì vấn đề như vậy lại bắt đầu tranh chấp và mâu thuẫn.

Sống chung với tiểu Vĩ, lâu ngày rồi, giữa bọn họ có thân tình lệ thuộc vào.

Tiểu Vĩ thân mật gọi cô là thím, lúc không có chuyện gì làm chỉ thích lại gần cô, cô cũng thích tiểu Vĩ, giúp thằng bé học tập bổ túc. Đồng thời, được tiểu Vĩ gọi là thím thành quen, cũng chấp nhận thân phận này.

Rời khỏi tam giác vàng lâu như vậy, bọn họ vẫn chưa trở về! Hoắc Vân Phi phụ trách phát triển thị trường Vương quốc ma túy, thời gian hơn mấy tháng này một mực bàn chuyện làm ăn ở các vùng Đông Nam Á, mang theo cô bay tới bay lui.

Khi phát hiện mình mang thai, đã đến mùa thu. Cô nôn ọe rất nghiêm trọng, cả ngày mệt mỏi đến cả người không có chút sức sống. dinendian.lơqid]on

Điều kiện thân thể như vậy tự nhiên không thể làm bạn với Hoắc Vân Phi chạy ngược chạy xuôi, cô yêu cầu hoặc là phá thai, hoặc cho cô một nơi yên tĩnh nghỉ ngơi.

Biết được cô mang thai, trên mặt Hoắc Vân Phi cũng không có vẻ mặt bất ngờ, dáng vẻ rất bình tĩnh, “Bàn chuyện kinh doanh không sai biệt lắm, chúng ta trở về tam giác vàng!”

Ra ngoài hơn mấy tháng, đây là lần đầu tiên anh nghiêm túc nói tới chuyện quay về, có thể thấy được là bởi vì do Đỗ Hâm Lôi mang thai.

Đỗ Hâm Lôi ói đến cả người không còn hơi sức, không thể làm gì khác hơn là mặc cho anh sắp xếp.

Rất nhanh, bọn họ ngồi lên máy bay riêng, bay trở lại tam giác vàng.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Đầu thu, tam giác vàng vẫn ánh mặt trời như lửa.

Đỗ Hâm Lôi và Hoắc Gia Tường ở cùng một chỗ, phong cảnh nơi này xinh đẹp, kế núi gần sông, biệt thự ba tầng phong cách kiểu châu Âu, diện tích ước chừng mấy hécta.

Cách xa đô thị huyên náo và ô nhiễm, nơi này giống như thế ngoại đào nguyên trong truyền thuyết, Hoắc Gia Tường đối xử với Đỗ Hâm Lôi rất hiền từ, giống như đối xử với con gái mình.

Tiêu Vĩ trở thành một thành viên trong nhà họ Hoắc, sau khi Hoắc Vân Phi nhận được đồng ý của Hoắc Gia Tường, nhận tiểu Vĩ làm con nuôi, để cho thằng bé đổi tên thành Hoắc Vĩ.

Đồng thời, tiểu Vĩ đổi giọng gọi Hoắc Vân Phi và Đỗ Hâm Lôi là cha mẹ, gọi Hoắc Gia Tường là ông nội, gọi Hoắc Vân Sơn và vợ của Hoắc Vân Sơn là bác trai và bác gái.

Phần đối xử này tuyệt đối có liên quan tới Đỗ Hâm Lôi, nếu không nhà họ Hoắc sao có thể nâng đỡ một đứa bé mồ côi như thế?

Thời gian lâu dài, Đỗ Hâm Lôi cũng liền chấp nhận. Thân con gái của cô cho Hoắc Vân Phi, trốn như thế nào cũng trốn không thoát, cô còn mang thai đứa bé của anh. Hơn nữa tiểu Vĩ đáng yêu còn có Hoắc Gia Tường hiền lành… Cô như đà điểu lui vào trong vỏ ốc, được chăng hay chớ.

Cô bị ép buộc không tình nguyện, quốc gia và quân đội cũng không lựa chọn các biện pháp có tác dụng cứu cô, cô không có cách nào.

Cứ lặp đi lặp lại an ủi mình như vậy, cô dần dần bỏ qua ý niệm chạy trốn, cho đến khi Lâm Tuyết xuất hiện.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Diep bach, SầmPhuNhân, quynhpk, xichgo
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 382 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: banmaixanh204_9x, bé mèo da ngăm, maigota13, Q.anh, satthuml151, thuytran0333 và 317 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

4 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

12 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

13 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 795 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 756 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 409 điểm để mua Thần tình yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.