Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 370 bài ] 

Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

 
Có bài mới 26.08.2018, 19:34
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.07.2017, 13:24
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 133
Được thanks: 464 lần
Điểm: 36.8
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 113.1: Vợ, mặt em đỏ

Editor: Uyên Xưn
=== ====== =========

Mọi người vui vẻ cùng ăn bữa cơm tối, Tiểu Bao giống như sợ ngày mai thăm ba sẽ làm ông ngoại mất hứng, cho nên lúc ăn cơm, cu cậu vụng về gắp rau cho ông, khiến An Quốc Đống vui không ngậm miệng lại được.

Tiểu Bao ăn no, đi chơi đồ chơi xe đẩy, một lát chạy vào, một lát lại chạy đi.

Tố Tố chịu trách nhiệm rửa bát, sau đó cho Tiểu Bao đi tắm.

Ba An nhớ là ông đặt thuốc của mình trên khay trà, sợ Tiểu Bao xé ra cầm chơi, cho nên muốn cất đi, tuy nhiên ông tìm mãi vẫn không thấy.

Ông nhớ là mình để trên bàn mà, chẳng lẽ không mang về? Ông lại đến nơi mình hay để rượu và thuốc, nhưng vẫn không thấy.

“Bà à, có phải bà cất thuốc lá của tôi hay không?”

“Tôi cất khi nào, ông tự mình xem là mình để ở đâu đi.”

“Tố Tố, con có thấy không?” An Quốc Đống hỏi.

Tố Tố mới vừa cho Tiểu Bao tắm xong, cô cũng không rõ, “Con không thấy, không phải ba để ở trên bàn sao?”
lquydon_dien_dan
Ba An tìm khắp nơi, nhưng đều không có, kì quái, chẳng lẽ nó có chân chạy? Ông nghĩ thầm chẳng lẽ mình để ở đâu mà quên mất!

Tiểu Bao mới vừa tắm xong, tóc ướt nhẹp, bộ dáng hết sức đáng yêu. Lúc này mọi người mới thấy nét mặt Tiểu Bao có chút không đúng, cu cậu cứ nhìn chằm chằm vào ba An giống như biết cái gì đó, muốn nói lại thôi.

Tố Tố không nhịn được hỏi Tiểu Bao: “Tiêu Bao, con có thấy thuốc lá của ông ngoại không?”

Tiểu Bao không nói, chỉ nhìn chằm chằm Tố Tố.

Tố Tố lại hỏi: “Bảo bảo ngoan, mau nói cho mẹ biết, con xem ông ngoại tìm mệt rồi. Tiểu Bao không phải thương ông ngoại nhất sao?”

Tiểu Bao nghe vậy có hơi do dự một chút, ánh mắt dừng ở balo của bé, trong đó cất đồ ngày mai cho cu cậu mang đi.

Ba An nhìn theo ánh mắt Tiểu Bao, chân mày nhíu lại, dường như đã hiểu ra gì đó, ông đi tới, mở balo ra xem, tốt, bao thuốc của ông nằm gọn ở bên trong.

Tố Tố không còn lời nào để nói, thằng bé này sao có thể cất thuốc cơ chứ? Cô nghi ngờ nhìn con, chỉ thấy Tiểu Bao cắn môi, bày ra vẻ mặt uất ức giống như sợ bị mắng, “Cho mũ mũ.”

Cuối cùng ba An và Tố Tố cũng hiểu, tên tiểu tử này, đúng là khiến người ta không tức nổi.

Tiểu Bao thật đáng yêu, Tố Tố hôn nhẹ lên má con, ông ngoại thương cu cậu như vậy, thế nhưng chỉ ở chung với Sở Lăng Xuyên trong vòng một tháng, bây giờ còn biết cầm đồ của ông ngoại mang cho ba rồi.

Tiểu Bao cũng biết mình làm sai chuyện, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, ba An ôm lấy bé, “Vật nhỏ, làm sao nghịch như vậy? Ông ngoại rất đau lòng đó, cho nên tối nay con phải ngủ cùng ông ngoại!”

An Quốc Đống hôn loạn lên mặt Tiểu Bao, từng bước đi về phòng ngủ, chọc cho Tiểu Bao cười khanh khách, tiếng cười trẻ thơ khiến cả căn nhà ngập tràn niềm hạnh phúc.

Tiểu Bao ngoan ngoãn ngủ cùng ông bà ngoại, còn Tố Tố nằm một mình trên giường nghĩ đến ngày mai, trong lòng có cảm giác khác lạ.

Cô nhắm mắt, nghĩ lại chuyện trước kia, nhớ đến lần đầu tiên cô đi đơn vị anh, rồi thời gian hai người chung đụng từng ly từng tí, có đau khổ, có ngọt ngào….Chuyện cũ qua đi như mây khói, nhưng tất cả hiện rõ như gương trước mặt.

Đêm càng lúc càng khuya, cuối cùng Tố Tố cũng chìm vào mộng đẹp.

Sáng hôm sau, Tố Tố còn chưa dậy, Tiểu Bao đã tỉnh từ bao giờ, trong cơn mơ màng, cô nghe thấy tiếng con trai hét ầm trong phòng khách, tên tiểu tử này có vẻ vô cùng kích động.

Tố Tố không ngủ được, cũng chuẩn bị dậy, đợi cô rửa mặt xong, Tiểu Bao đã được mẹ An mặc quần áo cẩn thận.

Sau điểm tâm, Tố Tố đi siêu thị gần nhà mua ít đồ cho Sở Lăng Xuyên, ba An mang Tiểu Bao đặt bên ghế, thắt dây an toàn, mẹ An chuẩn bị sữa, đồ ăn vặt trên đường.

Mà bên kia, Sở Lăng Xuyên đã gọi hai lần cho Tố Tố, dặn dò cô trên đường chú ý an toàn, thật ra là anh có chút sốt ruột và mong chờ.

Tất cả chuẩn bị thỏa đáng, Tiểu Bao ngồi trên xe hưng phấn, hai chân nhỏ đạp loạn. Ba mẹ An dặn dò Tố Tố đi cẩn thận, lúc nào đến nơi nhớ gọi điện về.

Tố Tố và Tiểu Bao chào tạm biệt ông bà, sau đó thay đổi phương hướng, đi thẳng.

Cô nhìn Tiểu Bao vui vẻ bên cạnh, không nhịn được nở nụ cười, cô mở nhạc trên xe, Tiểu Bao lắc lư thân thể theo tiếng nhạc như người đang nhảy.

Hiện tại Sở Lăng Xuyên đang làm ở một thị trấn, cách khoảng hai giờ đi xe, không khác với trước kia là bao, chỉ là chuyển địa điểm mà thôi.

Xe chạy trên đường, Tố Tố mải mê suy nghĩ, còn Tiểu Bao đã ngủ từ lúc nào.

Hai giờ sau, rốt cuộc Tố Tố cũng đến nơi, cô đang định tìm điện thoại gọi cho Sở Lăng Xuyên, lại cảm thấy bên ngoài có bóng đen vụt đến, một người đang đứng bên cạnh nhìn chằm chằm qua cửa kính xe.

Gương mặt cương nghị anh tuấn hiện lên, đôi mắt sâu thẳm, môi khẽ nhếch, không phải Sở Lăng Xuyên thì là ai.

Sở Lăng Xuyên mở cửa xe, thấy Tiểu Bao đang ngủ thiếp đi, anh nhìn Tố Tố, “Anh đi trước dẫn đường, em theo anh.”

“A, được!” Xe của cô chỉ có thể ngồi hai người, cho nên không còn chỗ cho Sở Lăng Xuyên, anh nói vài câu với người gác cổng, sau đó lên xe đơn vị.

Tố Tố khởi động xe, theo ngay sau anh, vòng qua một tuyến đường đầy cây xanh, xe dừng trước khu nhà trọ dành cho cán bộ.

Xe dừng lại, Sở Lăng Xuyên nhanh nhẹn xuống xe, khom người nhìn Tố Tố và Tiểu Bao.

Tố Tố nhẹ nhàng lay con trai, “Bảo bảo, dậy, dậy, con xem đến chỗ nào rồi này?”

Tiểu Bao nghe thấy tiếng mẹ gọi, khẽ kéo mắt, nhưng vì quá buồn ngủ, cho nên lại nhắm mắt ngủ tiếp, hiện tại cu cậu buồn ngủ lợi hại, mới không cần để ý.

Sở Lăng Xuyên cười, lộ hai hàm răng trắng, anh tháo dây an toàn ra, đội mũ quả dưa lên đầu Tiểu Bao, sau đó quay sang nói với Tố Tố, “Đi, đi xem nhà của chúng ta một chút.”

Tố Tố cười, cũng xuống xe, sau đó mở cốp lấy đồ, Sở Lăng Xuyên một tay ôm Tiểu Bao, một tay xách đồ.

“Đi.” Sở Lăng Xuyên không che giấu sự vui sướng, cười toe. Tố Tố theo sau anh, cùng nhau về phòng, đây quả là một nơi xinh đẹp.

Sở Lăng Xuyên lên đến tầng hai, Tiểu Bao đột nhiên tỉnh lại, mơ màng mở mắt, cu cậu thấy mình ở một nơi xa lạ, căng thẳng co người lại, thấy Sở Lăng Xuyên, vui vẻ ra mặt, “Ba!”

“Ừ!” Sở Lăng Xuyên đáp.

Anh hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của con, “Con xem đến nơi nào rồi, đây là ngôi nhà khác của chúng ta, như thế nào, có thích không?”

Tiểu Bao tò mò nhìn xung quanh, không rõ vì sao đây lại ngôi nhà thứ hai, không phải chỗ ba làm việc sao?

Ba người đến đầu hành lang, liền gặp được người quen.

Mọi người nhiệt tình chào hỏi, Tố Tố cảm thấy thân thiết với những người vợ quân nhân, mặc dù đây là lần gặp mặt đầu tiên, cô thân thiết chào hỏi mọi người.

Mấy chị đều thích Tiểu Bao, xoay quanh chọc ghẹo cu cậu. Tiểu Bao miệng lưỡi rất ngọt, dưới sự chỉ đạo của Sở Lăng Xuyên, cu cậu ngọt ngào gọi bác, gọi dì, vô cùng khéo léo.

Mọi người đi rồi, Sở Lăng Xuyên mang Tố Tố và Tiểu Bao vào một gian phòng ấm áp, hơn nữa bố trí rất sạch sẽ, có hai phòng ngủ, một phòng khách, có cả bếp và nhà vệ sinh, điều kiện ở đây rất tốt.

Tố Tố và Tiểu Bao quan sát xung quanh, Tiểu Bao giãy dụa khỏi ngực Sở Lăng Xuyên, nhảy xuống chạy khắp nơi, đi đâu cũng tò mò.

Tầm mắt Tố Tố rơi trền đầu giường, phía trên để hai khung hình, một ảnh chụp anh và Tiểu Bao, một ảnh khác là ảnh cưới của cô và anh.

Sở Lăng Xuyên nhìn Tố Tố, anh có một kích động muốn ôm cô vào lòng, thế nhưng lúc này Tiểu Bao chạy ra, nhào đến bên cạnh anh, giang hay tay đòi bế.

Sở Lăng Xuyên để cu cậu lên vai, “Tiểu Bao, có thích nơi này không?” Anh vừa nói vừa xoay tròn, chọc cu cậu cười khanh khách không ngừng.

Lúc này bên ngoài có người đến gõ cửa, Sở Lăng Xuyên xoay người, nhìn về phía cửa, gọi, “Vào đi!”

Cửa bị đẩy ra, mấy cái đầu xuất hiện, đang còn xô đẩy nhau, trong đó còn có người quen, Tố Tố sửng sốt, là Tiểu Vương, mà Tiểu Bao càng thêm ngạc nhiên, sao ở đây có nhiều người giống mũ mũ vậy nhỉ?

Lúc này Tố Tố không nhịn được gọi: “Tiểu Vương!”

“Chào chị dâu!” Tiểu Vương và vài người nữa chào cô, sau đó Tiểu Vương cười hì hì nói: “Chị dâu, lâu quá không gặp, chị vẫn xinh đẹp như trước vậy. Bây giờ em là phó đoàn trưởng Thông tín viên, về sau có thể được gặp, còn có thể ăn thịt bò khô chị dâu làm rồi.”

Mấy cậu lính khác còn cố ý nói giỡn, “Sao chỉ nhớ mỗi ăn vậy, nói chính sự!”

“A, đúng, chính sự, chúng em nghe nói vợ phó đoàn trưởng và con trai đến, cho nên cố ý tới đây tiếp đón, còn có….”

Tiểu Vương nhìn về phía Tiểu Bao, “Phó đoàn trưởng, đây là Tiểu Bao sao?”

Tâm tình Tố Tố rất tốt, cô sờ nhẹ vào má con trai, “Bảo bảo, gọi chú!”

Tiểu Bao cất giọng thanh thúy non nớt, “Chú!”

Lúc này có ba cậu lính xông lên, đặt Tiểu Bao lên bàn ngồi, tiểu tử này không hề sợ người lạ, còn đưa tay túm áo người ta, vô cùng tò mò vì sao bộ dáng lại giống mũ mũ đến vậy.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Uyên Xưn về bài viết trên: EmmaTN, ThuyVan871967, Tthuy_2203, ViViNTT
     
Có bài mới 30.08.2018, 19:31
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.07.2017, 13:24
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 133
Được thanks: 464 lần
Điểm: 36.8
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 113.2: Vợ, mặt em đỏ

Editor: Uyên Xưn
=== ====== =========

“Tiểu Bao, chú có kẹo cho cháu ăn nha.”

“Tiểu Bao, chú dẫn cháu đi chơi có được hay không?”

“Tiểu Bao, chú dẫn cháu đi xem xe tăng nhé!”

Cấp dưới của Sở Lăng Xuyên xuất hết vốn liếng dụ dỗ tiểu tử, tuy nhiên Tiểu Bao vẫn bất động, còn lắc đầu, cậu mới không đi đâu, cậu muốn ở cùng với ba mẹ.

Sở Lăng Xuyên sờ đầu Tiểu Bao, kiêu ngạo nói: “Lập trường con trai tôi kiên định, các cậu đừng dùng lời đường mật dụ dỗ, thật không sáng tạo.”

Con ngươi Tiểu Bao đảo một vòng, “Chú dẫn cháu đi tìm các anh trai, em gái chơi có được hay không? Bọn họ còn có rất nhiều đồ chơi, có muốn đi không?”

Tiểu Bao bắt đầu dao động, có người chơi, còn có đồ chơi, cu cậu rối rắm nhìn ba mẹ, nếu như ba mẹ đồng ý, cu cậu sẽ đi.

Sở Lăng Xuyên nhìn con trai, lên tiếng, “Đi chơi một lát không sao.”

Tố Tố có chút lo lắng, “Cái đó…..Tiểu Bao tương đối bướng bỉnh, tôi sợ các cậu không dỗ được.”

Tiểu Vương ôm Tiểu Bao lên, “Chị dâu, chị cứ thoải mái đi, bướng bỉnh gấp mười lần cũng không phải là vấn đề, bọn em sẽ chiếu cố Tiểu Bao, xin chị dâu và đoàn trưởng yên tâm.”

Cứ như vậy, Tiểu Bao bị bắt cóc đi, cu cậu vô cùng to mò đối với mọi thứ xung quanh đây, rất muốn đi thám hiểm khắp nơi cùng mũ mũ.

Mọi người vừa đi, căn phòng náo nhiệt chỉ còn mình Sở Lăng Xuyên và Tố Tố, lúc cô đang định mở miệng, cả người đã được Sở Lăng Xuyên ôm vào ngực.

Anh dùng sức tựa như muốn bóp nát cô, cô ngẩng đầu, vừa lúc bắt gặp ánh mắt thâm thúy của anh, anh không e dè nhìn thẳng vào cô.

Khi cô đờ đẫn, thế nhưng anh lại nhíu mày, kinh ngạc nói, “Vợ à, mặt em đỏ rồi!”

À? Tố Tố trợn mắt, mặt cô đỏ ư, làm sao có thể, “Nơi nào đỏ, em đỏ mặt cái gì, còn lâu mới có.”

Tố Tố nói xong, Sở Lăng Xuyên ôm lấy cô đi vào phòng vệ sinh, vừa đi vừa nghiêm túc, “Thật, không tự thì em tự mình xem, anh đã khi nào gạt em chưa?”

Cái đó, đỏ thì đỏ, cần gì phải xem, cô không chịu đi, nhưng không đấu lại sức của Sở Lăng Xuyên, đối mặt với chiếc gương sáng ngời.

Sở Lăng Xuyên ôm cô từ phía sau, cằm gối lên đỉnh đầu cô, từ trong gương, cô thấy được gương mặt của mình, cũng thấy được gương mặt của Sở Lăng Xuyên.

“Em…..em đi thăm Tiểu Bao.” Không khí thân mật như thế này khiến cô có chút luống cuống, vội vàng tránh khỏi cái ôm của anh.

Thế nhưng anh lại xoay người cô lại, để mặt đối mặt, không đợi cô phản ứng, anh đã phủ lên đôi môi cô.

Khí tức phái nam dễ chịu phả vào mặt, nụ hôn nóng rực khiến cô hít thở không thông, cô phản xạ tránh xa ra, thế nhưng anh không để cho cô cơ hội, một tay anh giữ sau gáy, một tay anh ôm ghì lấy eo cô, hôn càng sâu.

Anh động tình, chuyên chú, kịch liệt, bắt đầu thô lỗ dò tìm từng tấc trong miệng cô, lưỡi cuốn sâu chơi đùa, thăm dò, cô nhu thuận mặc cho anh càn quét.

Mà Tố Tố bắt đầu dần thích ứng với sự đụng chạm của anh, nụ hôn của anh giống như hòa tan cô vào làm một, để cho cô dần u mê quên mất bản thân, quên đi tất cả, chỉ có nụ hôn của anh, khiến đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng.

Rốt cuộc Sở Lăng Xuyên cũng buông tha bờ môi mềm mại của cô, đôi môi anh di chuyển đến má, sau đó rơi trên vành tai của cô, ôm chặt lấy cơ thể mềm mại trước mặt, nhìn thẳng vào đôi mắt mê ly của cô.

Anh không nhịn được hôn lên gương mặt cô lần nữa, sau đó cúi đầu, dán sát vào gò má cô, nhếch môi cười xấu xa, “Nhìn xem, vợ à, mặt em hồng thế kia, hồng giống như….mông khỉ….”

Tố Tố đen mặt, không nghĩ ngợi đánh vào lồng ngực anh, “Ghét, ghét, mặt của anh mới giống mông khỉ ấy!”

Sở Lăng Xuyên nhìn Tố Tố dịu dàng, trong lúc nhất thời không khỏi ngây dại, anh cắn thêm hai cái bên gò má cô, cả gan nói, “Hiện tại càng giống hơn.”

Tố Tố vừa tức vừa buồn cười, cũng quên mất cái gì mà lạnh nhạt, mồm miệng lanh lợi, “Đồng chí thủ trưởng, nếu như mặt em mà giống mông khỉ, vậy bây giờ anh đang làm gì? Hôn mông khỉ sao?”

Cô nói xong, hai người không hẹn mà cùng cười thật to, tiếng cười hóa giải sự ngăn cách, kéo gần lại khoảng cách giữa hai người, giống như trước đây, hài hòa như vậy.

Đang lúc này, Tố Tố nghe thấy có tiếng người đến, trong lòng căng thẳng, hoảng loạn giống như trong lòng làm chuyện xấu.

Cô đi ra ngoài, thấy con trai bảo bối đang cố hết sức xác túi nilon vào, đầu đầy mồ hôi.

Đi cùng có Tiểu Vương, cậu ta chột dạ, lắp bắp nói: “Chị dâu, em trả Tiểu Bao lại cho chị, em còn có việc, e đi trước.”

Tiểu Vương nói xong như chạy trốn, Tố Tố không nhịn được hỏi: “Tiểu Bao, con đang làm gì vậy?”

Sở Lăng Xuyên từ bên trong đi ra, thấy Tiểu Bao nhễ nhại mồ hôi, không khỏi nghĩ bọn hỗn đản này mang Tiểu Bao đi đâu mà khiến con trai anh giống như vừa chiến đấu một trận vậy.

Tố Tố ngồi xổm xuống, mở túi của Tiểu Bao ra, chỉ thấy bên trong toàn là đồ chơi, xe tăng, đại pháo, còn có cả búp bê, cô không khỏi nhíu mày, nghiêm túc hỏi: “An Địch, những thứ này ở đâu ra?”

Tiểu Bao đưa tay lau mồ hôi trên trán, chỉ ra bên ngoài, “Anh, em gái….” Là của bọn họ, bây giờ là của cu cậu.

Tố Tố càng thêm nghiêm túc, “An Địch, sao con có thể cầm đồ của người khác, đây là không đúng, đi trả lại cho họ, như vậy mới là đứa bé ngoan.”

Tiểu Bao quay đầu ra, không vui, đặt mông ngồi trên đất, còn ôm chặt đống đồ vào lòng để bảo vệ, không trả.

Tố Tố dụ dỗ, “Bảo bảo ngoan, con muốn có đồi chơi, về bảo ba mẹ mua, biết không?”

Tiểu Bao đầy mất hứng, mím môi, ôm chặt đồ, xoay mông nhỏ sang chỗ khác, đưa lưng về phía Tố Tố, không để ý tới cô, bày tỏ kháng nghị, cu cậu mới không đem đồ chơi trả lại đâu.

Bất đắc dĩ, Tố Tố đành dùng sức mạnh, cứng rắn lấy đồ trong ngực Tiểu Bao ra, đưa cho Sở Lăng Xuyên, để cho anh trả lại cho người ta.

Cầm đồ của người khác là tật xấu không thể nuông chiều, nhưng Tiểu Bao vì Tố Tố lấy đồ chơi của mình, cho nên ủy khuất khóc lớn lên.

Nhìn con khóc, Tố Tố cũng đau lòng, Sở Lăng Xuyên cũng đau lòng, chỉ là vợ đang dạy con trai, anh cũng không dám nói gì, trong lúc này, hành lang truyền đến tiếng khóc của một đứa bé.

Tố Tố ôm Tiểu Bao vào lòng, cô thấy một bóng người đi vào, giọng nói sang sảng truyền đến, “Lăng Xuyên, đây chính là em dâu sao? Em dâu, hoan nghênh, hoan nghênh!”

Sở Lăng Xuyên thay Tố Tố giới thiệu, “Đây là chính ủy.”

“Chào chính ủy, mời anh ngồi!” Tố Tố cười, thấy trong tay anh ta là một bé trai, đại khái khoảng hai tuổi, vẫn còn khóc, cô không nhịn được hỏi: “Chính ủy, đây là con trai của anh sao?”

Chính ủy ngồi xuống ghế, đưa tay sờ đầu tiểu tử, “Là tiểu tử nhà tôi bướng bỉnh!”

Lúc này Tiểu Bao vẫn còn khóc rất ủy khuất, đứa bé nhà chính ủy thấy đồ chơi trong tay Tiểu Bao, nhanh chóng chỉ, gào lên, “Của con, của con, của con!”

Tố Tố hết cách, Tiểu Bao nhà cô lại đi lấy đồ chơi của con trai chính ủy, cô sợ người khác thấy bảo bảo nhà mình không hiểu chuyện, muốn nói gì đó nhưng không biết nói thế nào.

Mà lúc này Tiểu Bao cũng khóc dữ dội hơn, bởi vì Sở Lăng Xuyên đã lấy đồ trả lại, Tố Tố dụ dỗ con trai, “Bảo bảo, không thể lấy đồ của anh, biết không?”

Lúc này chính ủy khoát tay, cười nói: “Em dâu, cái này là em oan uổng con trai mình rồi, những thứ này không phải do bé lấy đi, mà là chiến lợi phẩm.”

Sở Lăng Xuyên vừa nghe, mắt tỏa sáng, “Chiến lợi phẩm?”

“Xem cậu kìa!” Chính ủy trợn mắt nhìn Sở Lăng Xuyên một cái, sau đó cười hào phóng, “Nhà anh nuôi con trai một tuổi đánh ngã con trai hai tuổi của tôi.”

À! Tố Tố bị câu nói của chính ủy cả kinh, cắn cả vào đầu lưỡi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Uyên Xưn về bài viết trên: EmmaTN, Ruby0708, ThuyVan871967, Tthuy_2203, ViViNTT, fumi
     
Có bài mới 04.09.2018, 21:49
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 04.07.2017, 13:24
Tuổi: 22 Nữ
Bài viết: 133
Được thanks: 464 lần
Điểm: 36.8
Có bài mới Re: [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 114.1: Chuyện tốt bị phá hư

Editor: Uyên Xưn
--- ------ ------ ------ ---

Có chính ủy nói, Sở Lăng Xuyên và Tố Tố mới biết, vừa rồi con trai mình còn đánh nhau, mà chiến lợi phẩm chính là mấy món đồ chơi kia.

Đây là chiến lợi phẩm Tiểu Bao tự mình giành được bằng thực lực, thảo nào cu cậu kiên quyết không trả lại.

Tố Tố vừa áy náy, vừa đau lòng, cô nghĩ oan cho bảo bảo rồi, nhưng sao con trai có thể đánh nhau với người ta cơ chứ, lỡ bị thương thì làm thế nào, dĩ nhiên những điều này cô chỉ nghĩ trong lòng.
lqdon_dd-uuyen
Sở Lăng Xuyên nghe xong lại cười lên, anh còn sờ đầu Tiểu Bao tán dương, “Giỏi lắm, lại còn đánh bại anh, được, không hổ là con trai ba.”

Chính ủy không vui, “Ai, sao cậu có thể nói như vậy, đó là con trai tôi nhường, thấy Tiểu Bao nhà anh còn nhỏ nên không đành lòng hạ thủ mà thôi, lại còn ở đấy mà hả hê!”

Tố Tố sợ Sở Lăng Xuyên nói chuyện như vậy sẽ đắc tội người khác, nhưng anh không quan tâm, anh ôm Tiểu Bảo lên, lau nước mắt trên mặt cu cậu, dụ dỗ: “Thắng hay thua thì đã có kết quả, chính ủy, anh đừng tìm lý do.

Tuy nhiên Tiểu Thiên có tri thức hiểu lễ nghĩa giống ba, tương lai nhất định giỏi văn giỏi võ, hơn nữa là một đứa bé ngoan hiểu chuyện.”

“Ừ, lời này tôi thích nghe.” Chính ủy không khiêm tốn chút nào, hết khen con trai mình, rồi lại khen Tiểu Bao, “Ai, thế cậu dự đoán con trai tôi tương lai thành quan văn, vậy thì tiểu tử nhà cậu sau này nhất định sẽ giống cậu, là đại nhân vật.”

Con trai chính là đề tài của Sở Lăng Xuyên, anh cũng không hề khiêm tốn, “Vậy thì tốt, tương lại một văn một võ, khi đó, chúng ta đã già rồi, phải trông chờ vào bọn nhỏ thôi.”

“Đúng vậy, đứa bé là hy vọng của chúng ta, cũng là hy vọng của đất nước.”

Hai người đàn ông vừa nói vừa cười, kéo gần khoảng cách hơn với nhau. Mặc dù Tố Tố cũng kì vọng vào con trai, nhưng cô không trực tiếp nói ra, chỉ là trong lòng vô cùng vui vẻ.

Cô bế Tiểu Bao từ tay Sở Lăng Xuyên, sau đó dịu dàng nói với con trai chính ủy: “Tiểu Thiên không khóc, con chơi cùng em có được hay không?”

Đứa bé ngưng khóc thút thít, nhìn Tiểu Bao, rồi lại nhìn ba, tiểu tử rất có phong độ, gật đầu một cái. Sở Lăng Xuyên hôn một cái vào má Tiểu Bao, Tố Tố cũng đặt cu cậu xuống đất.

Tiểu Bao chớp mắt nhìn con trai chính ủy, Tố Tố xoa đầu cu cậu: “Tiểu Bao, đi chơi với anh nhé, con phải làm bạn cho tốt biết không?”

Đứa bé nhà chính ủy dù sao cũng hiểu chuyện hơn so với Tiểu Bao, đi tới kéo tay Tiểu Bao, Tiểu Bao cũng rất hữu nghị, bắt tay giảng hòa cùng anh.

Hai bạn nhỏ thân mật thắm thiết, trò chuyện bằng những từ ê ê, a a với nhau, không biết nói những gì, chỉ là vừa nói vừa loay hoay với những món đồ chơi.

Tiểu Thiên quen thuộc ở đây hơn, cho nên một tay cầm đồ chơi, một tay lôi kéo Tiểu Bao ra ngoài, hiện tại trong nhà chỉ còn ba người lớn nói chuyện với nhau.

Tố Tố cảm thấy đúng là đàn ông với nhau, nói chuyện rõ ràng, thẳng thừng, không che giấu, thậm chí còn trêu chọc lẫn nhau, hai người quan hệ khá tốt.

Một lúc sau, chính ủy rời đi, Tiểu Bao cũng trở lại, không để ý đến Tố Tố, trực tiếp tìm Sở lăng Xuyên, nhào vào ngực anh làm nũng.

Tố Tố véo mũi nhỏ của con trai, Tiểu Bao không thèm để ý đến cô, “Tiểu Bao, không tức giận, là mẹ không biết rõ tình huống, trách lầm bảo bảo, mẹ xin lỗi con, có được không?”

Tiểu Bao giả vờ không để ý đến cô, nhưng đã sớm cười trộm trong lòng Sở Lăng Xuyên, anh cúi đầu thấy vậy, trong lòng cảm thấy buồn cười, đứa con này của anh thật quá đáng yêu.

“Ai nha, đồng chí An Địch, bảo bối của mẹ, tha thứ cho mẹ đi mà!” Tố Tố nhận ra con trai cô đang cười trộm, còn cố ý đùa thêm, đưa tay cù vào eo, tiểu tử không nhịn được cười khanh khách.

Một nhà ba người chơi đùa trong chốc lát, lại có mấy cán bộ tới đây, nhiệt tình hoan nghênh mẹ con cô. Lần này còn có cả đoàn trưởng, anh ta khoảng gần bốn mươi, nhiệt tình hào phóng, không câu nệ tiểu tiết, rất dễ gần. Anh ta còn mời vợ chồng cô đến nhà ăn cơm.

Ở nhà đoàn trưởng, vợ anh ta và mấy cậu lính đã sớm chuẩn bị xong bữa trưa.

“Đừng khách khí, ngồi xuống ăn đi em dâu, ở đây mọi người đều như người nhà cả, không cần phải thận trọng.” Đoàn trưởng nhiệt tình.

Đúng, người một nhà, trước kia cô đã cảm nhận được điều này rồi, hiện tại mặc dù ở một nơi khác, nhưng cảm giác ấy vẫn quen thuộc với cô đến vậy.

Mọi người ngồi xung quanh mâm cơm, không khí náo nhiệt, nhà đoàn trưởng có cô bé mười mấy tuổi, còn có cả con trai, bộ dáng tuấn tú, một mực muốn chơi cùng Tiểu Bao.

Lúc ăn cơm, đoàn trưởng cho phép Sở Lăng Xuyên nghỉ việc chiều nay, giành thời gian cho con trai và vợ một chút.

Cơm trưa xong xuôi, Tố Tố nói chuyện với vợ đoàn trưởng, còn Sở Lăng Xuyên lại nói chuyện công việc.

Đến lúc phải về, Sở Lăng Xuyên vốn muốn mang vợ con về nhà nghỉ ngơi, nhưng Tiểu Bao không đồng ý, náo loạn đòi đi chơi, cu cậu nghe được mũ mũ muốn dẫn mình và mẹ đi chơi.

Hết cách, đi dạo cũng tốt, lúc này thích hợp với tản bộ, ôn chuyện, cho nên Sở Lăng Xuyên mang vợ con ra ngoài.

Tiểu Bao rất hiếu động, tự mình chạy khắp nơi, một nhà ba người đi vòng quanh nơi đóng quân, Tiểu Bao cái gì cũng vô cùng tò mò.

Bỗng nhiên, trên đường có hai người lính bước chân chỉnh tề, Tiểu Bao dùng sức hô: “Đứng nghiêm….chào!”

Hai người nghe khẩu lệnh, thực hiện theo phản xạ, bọn họ sững sờ đứng im tại chỗ.

Tố Tố còn chưa kịp phản ứng, Tiểu Bao đã chạy đến, cô vừa muốn đuổi theo, Sở Lăng Xuyên lại ngăn cản. Lúc ở nhà, Sở Lăng Xuyên hay dạy khẩu lệnh cho cu cậu, cho nên tiểu tử nói rất mượt, hơn nữa còn có khí thế, chỉ là thanh âm còn hơi non nớt.

Chỉ thấy Tiểu Bao chạy tới trước mặt hai cậu lính, nâng tay làm động tác chào, vừa  bước đi thong thả vừa hô: “Một hai một….một hai một!”

Hai cậu lính cúi xuống nhìn bé con trước mặt, thì ra khẩu lệnh là do nhóc này hô, hai người bắt đầu trêu chọc Tiểu Bao.

“Cháu là con nhà ai? Thật đáng yêu!”

“Tiểu tử, cháu tên là gì?”

“Mũ mũ!” Tiểu Bao nghe hiểu, nhưng không trả lời được, cho nên chỉ vào Sở Lăng Xuyên, hai cậu lính xoay người, thấy phó đoàn trưởng đứng cách đó không xa, bên cạnh còn có một người phụ nữ xinh đẹp.

“Thủ trưởng!” Hai cậu lính vội vàng đứng dậy, nghiêm chào, Sở Lăng Xuyên đi tới, đáp lễ, “Ăn cơm chưa?”

“Báo cáo thủ trưởng, ăn rồi!”

Hai cậu lính nói đồng thanh. Một người cười hì hì: “Thủ trưởng, không giới thiệu người bên cạnh một chút sao?”

Sở Lăng Xuyên khẽ cười: “Vợ tôi!”

“Chào chị dâu!”

“Chào chị dâu!”

“Chào các cậu.” Tố Tố niềm nở.

Lúc này Tiểu Bao ôm chân Sở Lăng Xuyên, “Mũ mũ….mũ mũ…..”

Một cậu lính không nhịn được nói: “Thủ trưởng, đây là con anh sao? Thật là lém lỉnh. Mới vừa rồi hù dọa chúng em suýt chút nữa tưởng là khẩu lệnh thật.”

Sở Lăng Xuyên khẽ nhướn mày nhìn con trai, “Tiểu tử này bướng bỉnh rồi. Được rồi, hai cậu nghỉ ngơi thôi.”

“Dạ, hẹn gặp lại, thủ trưởng, chị dâu.”

Hai chiến sĩ vừa rời đi, Tố Tố không nhịn được cười với con trai.

Đi một lát nữa, vì sợ Tiểu Bao mệt, cho nên cu cậu được anh ôm vào lòng, cậu thấy rất nhiều người gặp ba cũng chào, sau đó cậu cũng chào hệt như vậy, chọc cho mọi người một hồi cười.

Tiểu tử không hiểu vì sao ở đây lại có nhiều chú bộ đội như vậy, không biết từ lúc nào, cu cậu đã nằm ngủ gục trong ngực Sở Lăng Xuyên, cánh tay vòng qua cổ anh.

Tố Tố cũng mệt, quay sang nói với anh, “Con ngủ rồi, chúng ta về thôi!”

“Mệt không, vậy thì về.” Hai người trở lại căn phòng, Sở Lăng Xuyên đặt Tiểu Bao lên giường một cách nhẹ nhàng.

Tố Tố đi rửa mặt, dùng khăn ướt lau qua mặt và cánh tay cho cu cậu, sau đó nằm bên cạnh đứa bé, vừa mới nằm xuống, đột nhiên cô nhớ ra mình mang đến hai túi đồ.

Cô bảo Sở Lăng Xuyên lấy đồ ra, trong đó có thức ăn, ngoài ra có cả hai hộp thuốc.

Sở Lăng Xuyên nhận được thuốc, có chút nghi hoặc, trước kia Tố Tố chưa từng mua thuốc cho anh, cũng không thích anh hút thuốc, thế mà lần này lại mang theo? Còn là của bố vợ anh đưa?

“Em mua?” Anh hỏi.

Tố Tố nghĩ tới hành động của Tiểu Bao, không khỏi nở nụ cười, cô kể lại câu chuyện giấu thuốc của con trai làm của riêng khiến Sở lăng Xuyên kích động không thôi.

Sở Lăng Xuyên hôn lên mặt con, tràn đầy cưng chiều: “Con trai anh quả thật đáng yêu. Chỗ anh có hai chai rượu ngon, mai em mang về cho ba nhé.”

“Được.” Tố Tố nằm xuống ôm lấy Tiểu Bao, “Em có chút buồn ngủ, nghỉ một lát thôi, anh đừng nói chuyện, nằm xuống ngủ một lúc đi.”

“Em nghỉ trước đi.” Sở Lăng Xuyên lưu loát thu dọn đồ đạc, nhận một cuộc điện thoại, lúc quay lại thấy Tố Tố đã ngủ rồi, anh cởi giày, nhẹ nhàng nằm xuống bên cạnh cô.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Uyên Xưn về bài viết trên: EmmaTN, Ruby0708, ThuyVan871967, Tthuy_2203, ViViNTT, fumi
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 370 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Ngô Thanh, tuyetnganthanhkhe và 112 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

2 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

4 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 26, 27, 28

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 131, 132, 133

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1488

1 ... 186, 187, 188

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 213, 214, 215

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

12 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

13 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 56, 57, 58

14 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 22, 23, 24

15 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63

16 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

17 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

18 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

19 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38



đêmcôđơn: ok! cám ơn Công tử nha!
Công Tử Tuyết: @đêmcôđơn Liên hệ bạn có nick diễn đàn là Đào Sindy nha
đêmcôđơn: cho mình hỏi muốn đăng ký làm poster truyện ở đâu?
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 240 điểm để mua Nàng tiên cá
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 3
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 385 điểm để mua Chó trắng
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.